TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 806 - Chương 810

Chương 806: Bắt đầu đại hội

Sáng sớm hôm sau.

Ngọc Vô Tâm còn chưa dứt dòng suy tư thì ngoài cửa phòng đã có một đạo truyền âm phù bay đến. Là Bích Du Cung mời các vị tân khách tới quảng trường dự hội.

Quảng trường này có tên gọi Thanh Vân, là nơi rộng nhất Bích Du Cung, tới độ mắt thường khó có thể nhìn thấy điểm cuối.

Kết anh đại hội chính là được cử hành tại đây.

Trong tiên nhạc véo von thỉnh thoảng lại có các đạo độn quang đủ mọi màu sắc bay đến rồi đáp xuống quảng trường Thanh Vân, khiến đám đệ tử phụ trách tiếp đãi của Bích Du Cung vô cùng bận rộn.

Khách nhân dự hội, có người xuất thân môn phái, có kẻ tới từ tu tiên gia tộc, cũng có kẻ là tán tu phiêu bạt, thành phần đủ cả. Trăm năm qua, tại tu tiên giới Trung Châu nói riêng, đại lục Ô La nói chung, thực sự chưa có thịnh hội nào lớn tới như vầy. 

So với thế tục thì lễ nghi nơi tu tiên giới đôi lúc còn phiền phức hơn. Trong đám tân khách, hai ghế tôn quý nhất đương nhiên là dành cho người của Đao Tông Sơn và Tử Tinh Môn. Cùng với Bích Du Cung, hai đại môn phái này chính là cự đầu nổi danh nhất Trung Châu. 

Môn chủ Tử Tinh Môn là một lão giả râu tóc bạc trắng, nhìn không ra tu vị cùng niên kỷ. Bất quá có người thấp giọng nghị luận lão chính là đại cao thủ Linh châu hậu kỳ.

Còn tông chủ Đao Tông Sơn, y mang dáng vẻ một người trung niên thân hình lực lưỡng, khuôn mặt chữ điền, trung hậu lại không kém phần cương nghị. Giống môn chủ Tử Tinh Môn, tu vị của y cũng là Linh châu hậu kỳ. 

Tất nhiên, tới dự đại hội không chỉ có mỗi hai vị thủ lĩnh như thế. Bất kể Tử Tinh Môn hay là Đao Tông Sơn thì đều đem theo khoảng mười người, phân nửa vậy mà đều là cao thủ Linh châu kỳ, số còn lại thì đều là Vấn đỉnh hậu kỳ, ngoại trừ một người. Kẻ này thuộc Đao Tông Sơn, bề ngoài tuổi độ hai bảy hai tám, mặc một bộ y phục màu trắng. Chính là thiếu tông chủ của Đao Tông Sơn: Cao Trường Phong. 

Lúc này, Đao Tông Sơn, Tử Tinh Môn cùng với các trưởng lão của Bích Du Cung, tam đại môn phái đang cùng nhau trò chuyện, ngoài mặt khách khí nhưng bên trong thì lại ẩn mùi hoả dược.

Cũng đúng thôi. Bích Du Cung, Tử Tinh Môn, Đao Tông Sơn, tam đại thế lực trước giờ nào có thân thiết gì. Bọn họ vẫn luôn phòng bị, tìm cách hạ bệ nhau.

Sau hai hàng ghế tôn quý dành cho Tử Tinh Môn và Đao Tông Sơn là những cái tên như Hải Long Môn, Thần Ưng Các, Minh Thánh Đường, Lạc Mai Trang... Mấy môn phái này tuy không có lão quái Nguyên anh kỳ nhưng cũng không thiếu cao thủ Linh châu kỳ toạ trấn, chính là các thế lực trọng tâm mà tam đại thế lực muốn lôi kéo từ lâu. 

Cứ như vậy, những hàng ghế càng lùi về sau thì vị thế càng suy giảm. Từ nhị lưu rồi đến tam lưu, cuối cùng là đến tán tu.

Thời điểm Ngọc Vô Tâm tới thì quảng trường Thanh Vân đã vô cùng tấp nập, ước tính hơn phân nửa khách nhân đã có mặt. Sau khi đưa bái thiếp ra thì một đệ tử cung kính dẫn nàng tới khu vực phía đông, ngang hàng ngồi cùng các môn phái nhất lưu như Hải Long Môn, Thần Ưng Các, Minh Thánh Đường, Lạc Mai Trang... 

"Ngọc muội, chúng ta lại gặp mặt." Ở chỗ Hải Long Môn, Thái Hạo ôm quyền cười nói.

"Thái Hạo huynh." Ngọc Vô Tâm cũng nhanh chóng ôm quyền hoàn lễ, trong lúc vô tình ánh mắt có liếc qua Thái Ngọc song đối phương không nói gì, chỉ quay mặt đi. "Tiểu nha đầu này hẳn còn để bụng chuyện lần trước ta đã cự tuyệt lời mời".

Ngọc Vô Tâm thu hồi ánh mắt, khẽ mỉm cười. Nàng hiển nhiên sẽ không đi chấp nhặt một tiểu cô nương làm gì.

"Ngọc muội, linh tửu mà Bích Du Cung mang ra tiếp đãi mùi vị thực rất không tệ. Muội uống thử đi".

"Vậy sao? Để muội thử xem".

Nói rồi Ngọc Vô Tâm cầm bình rượu tự rót một ly, đưa lên miệng uống cạn.

"Thế nào?".

"Rượu ngon".

"Ha ha... Ta đã bảo mà. Nào, uống với ngu huynh một ly".

"Được".

Ngọc Vô Tâm và Thái Hạo, hai người vui vẻ trò chuyện, cùng nhau thưởng thức linh tửu. Sau vài câu khách khí, Ngọc Vô Tâm bắt đầu đề cập đến các môn phái, hỏi tới những cao thủ nổi danh của Ô La đại lục. Nói về linh đan, dược liệu thì Thái Hạo không thể nào bì được với Ngọc Vô Tâm, nhưng bàn về cục diện Ô La, sự hiểu biết đối với các môn phái thì Ngọc Vô Tâm có thúc ngựa cũng không thể đuổi kịp… Vì lẽ đó, nhân cơ hội này nàng cũng muốn tìm hiểu một chút. Trọng điểm chính là Huyền Âm Động - môn phái đang toan tính sẽ bắt giữ Phỉ Thúy, cũng chính là Nam Cung Phỉ Phỉ.

"Huyền Âm Động sao? Môn phái này ngu huynh cũng có biết một chút. Đây là một thế lực trung đẳng nằm ở cực tây Ô La đại lục, động chủ là Dương Vấn Thiên, tu vị Linh châu hậu kỳ. Người này tính tình cô tịch, quanh năm đều luôn bế quan khổ tu...".

Những thông tin mà Thái Hạo cung cấp so với hiểu biết của Phỉ Thúy thì cũng sàn sàn như nhau, thành ra rốt cuộc Ngọc Vô Tâm cũng không thu thêm được gì. Nàng đổi sang chuyện khác.

Hai người đàm luận được một lúc thì ánh mắt chợt ngưng, cùng ngẩng đầu nhìn về một hướng. Nơi đó, vị trí chủ tọa, một mỹ phụ vừa mới tiến ra. Chính là Liên Vân Nguyệt - cung chủ hiện thời của Bích Du Cung.

Xét ra, niên kỷ của Liên Vân Nguyệt đã không còn nhỏ, cũng suýt soát ba trăm rồi. Dù vậy trông nàng vẫn còn rất trẻ, dung mạo chỉ như thiếu phụ ngoài ba mươi thôi. Đối với việc này Ngọc Vô Tâm cũng không thấy lạ. Khác với nam nhân, nữ tu sĩ hầu như ai nấy đều coi trọng nhan sắc, cố tâm bảo dưỡng. Tuy rằng muốn duy trì được nhan sắc không phải dễ, lại rất tốn kém, nhưng Liên Vân Nguyệt tốt xấu gì cũng là nhất cung chi chủ, thân gia há lại ít, trẻ đẹp âu cũng bình thường. 

Trên đài được trải thảm đỏ tươi, sắc vàng lấp lánh, Liên Vân Nguyệt nâng tay ôm quyền, nói:

"Hoan nghênh chư vị đồng đạo quang lâm tệ phái. Như đã sớm thông tin, lần này mời các vị tới đây mục đích là để chung vui, chúc mừng Lý sư thúc của bổn môn kết anh thành công...".

Thanh âm dõng dạc uy nghiêm nhưng cũng không hề thô thiển, trái lại còn rất dễ nghe. Nội dung câu nói thì càng chẳng có điểm nào để bắt bẻ, hoa mỹ khách sáo, cử chỉ cũng hữu lễ khiêm nhường. Song, lời dù đẹp, thanh âm dù êm thì Ngọc Vô Tâm cũng không có hứng thú nghe. Nàng đang lặng lẽ quan sát những người đứng và ngồi phía sau Liên Vân Nguyệt. 

Hôm nay Phỉ Thúy không đến. 

"Cũng không biết nàng ta đã chuẩn bị tốt chưa...".

"Ngọc thiếu chủ." Trong lúc Ngọc Vô Tâm còn đang bận lòng suy nghĩ thì một nữ đệ tử của Bích Du Cung lặng lẽ tiến lại gần, nói nhỏ: "Nam Cung trưởng lão cho mời người".

Ngọc Vô Tâm ngẩng đầu nhìn lên, nhưng còn chưa nói gì thì nữ đệ tử ấy đã nói tiếp: "Chuyện này đã xin phép cung chủ, Ngọc thiếu chủ không cần lo mình thất lễ".

Ngọc Vô Tâm nghe vậy thì ngước lên đài nhìn Liên Vân Nguyệt, vừa hay đối phương cũng nhìn lại nàng, rồi khẽ mỉm cười. 

"Xem ra Phỉ Thúy đã đem chuyện báo lại cho Liên Vân Nguyệt rồi".

Lời thừa cũng không cần nói, Ngọc Vô Tâm đứng dậy, hướng Liên Vân Nguyệt ôm quyền một cái rồi đi theo người nữ đệ tử nọ.

Chương 807: Khách không mời

Đối với sự rời đi đột ngột của Ngọc Vô Tâm một số người không khỏi nghi hoặc. Thái Ngọc khó hiểu nhìn ca mình hỏi: "Ca, tại sao Nam Cung trưởng lão lại cho gọi Ngọc Vô Tâm vào lúc này nhỉ?".

Thái Hạo không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu. Cũng như nhiều người, hắn đang âm thầm đặt ra những câu hỏi. Song, nghĩ còn chưa được bao lâu thì đột nhiên, từ phương nào chẳng rõ, một cỗ linh lực khổng lồ truyền tới khiến hắn phải biến sắc, lồng ngực hít thở không thông. 

Mà không riêng mình hắn, mấy ngàn tu tiên giả hiện diện ở quảng trường Thanh Vân đều giống y như vậy, bị cỗ uy áp khổng lồ này bao trùm. Trừ một số Linh châu kỳ cao thủ miễn cưỡng trấn định thì những người khác sắc mặt ai nấy đều trắng bệch. Tệ nhất là các đệ tử Trúc cơ và Luyện khí kỳ, toàn bộ đều tê liệt ngã xuống trên mặt đất.

Thái Hạo cau mày vận chuyển pháp lực trong cơ thể, đồng thời không quên trợ giúp Thái Ngọc hiện đang kinh hoảng. Đúng như sở liệu của hắn, luồng uy áp cường đại này tới rất nhanh mà tan cũng nhanh. 

Thời điểm cỗ uy áp tiêu tán cũng là lúc Liên Vân Nguyệt đứng lên giải bày: "Chư vị đồng đạo không nên hoảng sợ, đây là Lý sư thúc diện kiến chúng ta mà thôi".

Diện kiến sao?

Trong lòng Thái Hạo cười lạnh, đây là thị uy chứ diện với kiến cái nỗi gì. Có điều... lão quái Nguyên anh kỳ quả thật là đáng sợ, chỉ tùy tiện phát ra uy áp thôi mà đã khủng bố tới như vậy. Nếu vị Lý tiền bối này chính thức ra tay, chẳng phải là có thể dễ dàng hủy đi một tông môn nhất lưu hay sao?

Đứng trước lão quái Nguyên anh, Hải Long Môn của hắn kỳ thực vẫn còn nhỏ bé lắm.

Cùng chung suy nghĩ với Thái Hạo, khách nhân tại quảng trường Thanh Vân không ít kẻ trong lòng thầm mắng, song cũng vô cùng cố kị. Trong số đó, nét mặt khó coi nhất có lẽ phải kể đến đám người Đao Tông Sơn và Tử Tinh Môn.

Bích Du Cung, Tử Tinh Môn, Đao Tông Sơn, tam đại thế lực trước giờ chia nhau cai quản Trung Châu, hình thành nên thế chân vạc cân bằng vi diệu. Hôm nay Bích Du Cung lại có thêm một người đột phá Nguyên anh, như vậy thế cân bằng coi như bị phá hủy, cục diện Trung Châu e sắp biến động rồi.

Ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, Tử Tinh Môn và Đao Tông Sơn cùng cúi đầu trầm mặc, im lặng chờ đợi sự hiện thân của vị tiền bối họ Lý kia. 

Song, khiến mọi người kinh ngạc là tu sĩ Nguyên anh kỳ họ Lý nọ lại không hiện thân. Lão chỉ ở từ xa quan sát rồi truyền âm giao tiếp, thái độ thần bí, khó hiểu vô cùng.

Tất nhiên là chẳng ai dám ý kiến gì. Trong lúc tu sĩ họ Lý còn tham dự thì khách nhân ai nấy đều hết sức thận trọng, từng câu từng chữ đều giữ lễ, không người dám to tiếng. 

Mãi một lúc, khi Lý Bất Phàm - tu sĩ đột phá Nguyên anh nọ - đã thu lại thần thức, tách khỏi đại hội thì mọi người mới nhẹ nhõm thở ra một hơi, bắt đầu trò chuyện một cách cởi mở hơn. 

Sau những câu xã giao khách khí, các âm mưu đấu đá hay liên hợp của thủ lĩnh các phái dần bộc lộ trong các cuộc đàm luận. Còn đám đệ tử cấp thấp và tán tu thì chưa từng tới nơi có nhiều tu sĩ như vậy nên trò chuyện khá là rôm rả. Dĩ nhiên, các cuộc giao dịch cũng nhanh chóng diễn ra. Linh phù, tài liệu, thậm chí Pháp bảo đang được mọi người mang ra trao đổi. Khung cảnh rất là náo nhiệt.

Thái Hạo, Thái Ngọc của Hải Long Môn hiện cũng đã bắt đầu tham gia. Ngay sát bên họ, các vị trưởng lão của Minh Thánh Đường đang nâng ly trò chuyện, đem bảo vật xuất ra. 

Cười cười nói nói một hồi, chợt chân mày Thái Hạo nhíu lại. Hắn xoay đầu sang trái, nhìn về phía lối ra vào quảng trường Thanh Vân.

Chỉ thấy nơi đó một đóa mây đen đang chậm rãi trôi tới, mang theo mùi tanh hôi khó ngửi. 

"Thái Ngọc, mau bế khí!".

"Mùi gì vậy?"

"Không ổn, là ma khí!".

Theo tiếng kinh hô, quảng trường Thanh Vân lập tức trở nên nhốn nháo. 

Cung chủ Bích Du Cung là Liên Vân Nguyệt nét mặt âm trầm, vung tay một cái. Tức khắc, một kết giới khổng lồ hiện ra đem toàn bộ quảng trường Thanh Vân bao bọc lại. 

Chân ngự hư không, Liên Vân Nguyệt nhìn đám mây đen quỷ dị nọ, nói lớn: 

"Tà ma phương nào lại dám xông vào Bích Du Cung làm loạn?!".

"Ha ha ha!".

Từ trong mây đen, một giọng cười khàn đục phát ra: "Bổn toạ nghe nói hôm nay Bích Du Cung có mở đại tiệc nên ghé qua tham dự, nha đầu ngươi còn không mau chuẩn bị ghế cho bổn toạ!".

Theo sau câu nói, một cỗ uy áp cũng liền phát ra. Lực lượng lớn tới nỗi làm cho kết giới phát ra những tiếng "ong ong" liên hồi. 

Lão quái Nguyên anh kỳ!

Thông qua sự ba động của kết giới cùng lối xưng hô của đối phương, mọi người không khó để suy ra tu vị. Thật không ngờ tên tà tu vừa mới tới lại là một lão quái Nguyên anh kỳ. 

"Hừm... Quả nhiên đúng như Phỉ Phỉ nói".

Liên Vân Nguyệt thầm cười lạnh, mắt nhìn về phía hậu sơn. Vừa hay, từ nơi đó một thanh âm vang lên:
"Cuồng đồ lớn mật!".

Tiếp sau thanh âm, một đạo hồng quang bay ra, quang hoa tán đi để lộ ra thân ảnh một lão giả. Y mặc một bộ đạo bào màu xám, để râu ba chòm, mái tóc trắng đen pha lẫn, trắng nhiều hơn đen. 

Đích xác Lý Bất Phàm - vị trưởng lão vừa mới kết anh thành công của Bích Du Cung. 

Theo sau Lý Bất Phàm, liên tiếp những đại nhân vật khác cũng xuất hiện. Trong đó, đáng chú ý nhất là hai người. Người thứ nhất là Cốc Đề - đại trưởng lão vừa kế nhiệm của Bích Du Cung, còn người thứ hai thì chính là Trần Lập - xếp thứ hai trong tam đại trưởng lão. 

"Hai người đó chính là Trần Lập và Cốc Đề - nhị trưởng lão và đại trưởng lão của Bích Du Cung hiện giờ".

"Ta nghe nói thực lực của họ vô cùng ghê gớm, chỉ dưới tiền bối Nguyên anh kỳ. Trước khi Lý tiền bối kết anh, Cốc Đề thậm chí có thể đánh ngang tay".

"Trần Lập trưởng lão kia cũng không phải dạng vừa, y đã từng một mình chống lại hai tu sĩ đồng cấp...".

Những tiếng nghị luận bên dưới quảng trường Thanh Vân không làm Lý Bất Phàm bận tâm. Hiện hắn đang tập trung ánh mắt lên người hắc y nhân vừa hiện thân bên ngoài kết giới kia. 

"Nói, ngươi rốt cuộc là ai?".

"Hừm..." Dưới lớp mặt nạ, hắc y nhân khinh thường: "Nguyên anh mới thành, tu vị còn non kém, Lý Bất Phàm ngươi chưa đủ tư cách hỏi tên của ta. Hãy gọi Liên Thanh Hà ra đây".

"Lớn mật!".

Lý Bất Phàm tựa hồ bị chọc giận, hắn búng tay đánh ra một đạo pháp quyết giải khai một phần kết giới rồi lao ra cùng gã tà tu giao chiến. 

"Ngựa non háu đá!".

...

Ở quảng trường Thanh Vân một trận chiến ác liệt đang nổ ra, song điều đó không làm ảnh hưởng gì đến Ngọc Vô Tâm.

Ngọc Vô Tâm hiện chẳng ở phòng Phỉ Thúy, lúc này nàng đang ẩn mình phía bên ngoài dược viên của Bích Du Cung, lặng im quan sát cảnh vật trước mắt.

Chợt, mắt nàng khẽ nheo. Chỉ thấy phía trước chếch sang bên phải truyền ra một tiếng bạo liệt, sau đấy một thân ảnh xuất hiện.

Đó là lão giả cao gầy niên kỷ khoảng ngũ tuần, thân vận đạo bào, vẻ mặt đầy hoảng sợ cùng kinh hãi.

Chỉ thấy trước mặt đạo nhân hiện ra một quầng sáng màu lam, rồi nó bắn ra cột sáng to cỡ cánh tay, tốc độ như điện xẹt về phía đạo nhân."Đáng ghét, có cấm chế!".

Đạo nhân mắng thầm một câu, đưa tay vỗ vào bên hông tế ra một kiện Linh khí phòng ngự hình một cái thuẫn, nó xoay tròn che chắn trước ngực hắn.

Thấy cột sáng bị ngăn lại. Đạo nhân lúc này mới thở phào một hơi, đang muốn độn quang chạy trốn thì bất ngờ dị biến phát sinh. Chỉ thấy một sợi dây màu xanh lét kỳ lạ từ dưới đất chui lên cuốn lấy hai chân hắn, khiến hắn nhất thời không thể nào rút ra được. 

Là Yêu vật mộc thuộc tính!

Giống như yêu thú, một số thực vật thời thượng cổ cũng có thể hấp thu thiên địa linh khí tu luyện, trở thành Linh yêu. Nếu đạo hạnh cao thâm cũng có thể hóa ra thành hình dạng nhân tộc.

So với Yêu thú thì Mộc yêu có điểm lợi hại hơn. Trên thân thể Yêu thú vốn không ngừng tản ra yêu khí khiến tu sĩ có thể dễ dàng nhận ra mà đề cao cảnh giác. Còn Mộc yêu lúc bất động thì chẳng khác gì thực vật bình thường, có thể tránh được thần thức của tu sĩ nên có thể tấn công đối thủ bất ngờ.

Sợi dây xanh lét đang trói chân đạo nhân kia chính là một loại mộc yêu bị Bích Du Cung thu phục dùng để hộ sơn. Nó chính là một sợi Thanh Đằng to như thùng nước, bên ngoài đầy gai nhọn lại sắc.

"Chết tiệt!".

Vùng vẫy mãi không ra, đạo nhân vừa tức vừa sợ mắng to. Cũng may là trước đó hắn đã kịp đem Linh khí hộ thuẫn tế ra, nếu không lúc này e đã bị yêu vật đưa xuống âm tào địa phủ rồi. 

Trên mặt thoáng hiện một tia tàn khốc, đạo nhân lấy ra một thanh trủy thủ màu đen. Thanh trủy thủ này rất không bình thường, thậm chí dù ở xa mà Ngọc Vô Tâm vẫn cảm nhận được linh lực bức người.

Xẹt!

Xẹt!

Bên kia đạo nhân đã ra tay. Hắn cầm trủy thủ thô bạo đâm chém những sợi dây gai quấn quanh người. 

Những tiếng kêu thảm kỳ quái cất lên, sợi dây Thanh Đằng nhanh chóng héo rũ xuống, nháy mắt trở nên khô vàng như bị hút hết sức sống. 

Giải quyết xong yêu vật, đạo nhân bỏ trủy thủ vào túi, đang định chạy đi thì...

"Cuồng đồ lớn mật, dám thương hại Linh yêu của bổn môn!".

Đột nhiên một tiếng vang từ xa vọng lại, không khó nghe ra tức giận.

Đạo nhân biến sắc, vội vàng quay lưng tháo chạy. Ban nãy khi thấy Trần Lập - vị trưởng lão coi giữ dược viên của Bích Du Cung đã ra ngoài, lại đương lúc rối loạn nên mới cả gan xâm nhập dược viên hòng hái trộm những linh thảo trân quý, nào ngờ ở đây cấm chế lại ghê gớm tới như vậy.

Trận pháp, yêu đằng, cái nào cũng đáng sợ. Thực sự lúc này hắn rất hối hận, chỉ muốn mau mau rời khỏi đây. Nhưng khổ nỗi người ta lại không cho hắn chạy.

"Cuồng đồ còn muốn chạy!".

Trong tiếng quát tức giận của ai kia, một vầng hào quang bất ngờ đại phóng. Kế đó, hàng trăm đạo kiếm ảnh bay ra vây lấy đạo nhân mà công kích. 

"Không!".

Phốc!

Phốc!

Phốc!

Đạo nhân vô cùng kinh hoảng, cố thi triển hết mọi thủ đoạn, song hết thảy đều là vô ích. Linh khí hộ thuẫn hay là tấm thuẫn bài hắn đem tế ra trước đó, toàn bộ đều đã bị kiếm quang phá nát. Thân thể hắn cũng là như vậy, bị cắt thành trăm mảnh. 

"Hừ, đúng là không biết sống chết".

Quang mang tán đi, kiếm trận được thu hồi. Theo đó nhân ảnh của ba tu sĩ cũng lần lượt hiện ra trong tầm mắt Ngọc Vô Tâm. Nàng biết, có một người trong số đó là Phỉ Thúy, song lại không xác định được là người nào.

Phỉ Thuý, nàng đang cải trang.

Chương 808: Giăng Bẫy

Một nam hai nữ, ba đệ tử phụ trách coi giữ dược viên đã xuất hiện. Người nam tuổi độ ngũ tuần, tu vi Vấn đỉnh trung kỳ. Phần hai người nữ, các nàng không xinh đẹp lắm nhưng vận trang phục lại rất hoa lệ, cử chỉ cũng có chút điệu đà. So với tên nam nhân bên cạnh thì trông hai nàng trẻ hơn rất nhiều, chỉ khoảng hai chín ba mươi là cùng. Có lẽ là dùng biện pháp trú nhan nào đó.

"Hừ, không ngờ tên gia hỏa này lại dám đánh chủ ý đến dược viên của bổn môn, lại còn ra tay giết Linh yêu. Thật sự là chết trăm lần vẫn chưa đủ đền tội." Một nữ đệ tử tiến lại chỗ thi thể đạo nhân, đá một cái nói.

"Sư muội nói không sai, gia hoả này chết không hết tội. Song..." Nét mặt tên nam đệ tử hiện lên chút lo lắng: "Mấy người chúng ta lơ là cảnh giác mà để cho hắn xâm nhập, mặc dù chưa động được đến thiên địa linh thảo bên trong nhưng Thanh Đằng thì đã bị hắn giết chết...".

"Hai vị sư muội biết đấy, Thanh Đằng tuy chỉ mới có hơn trăm năm đạo hạnh nhưng là giống dị chủng man hoang mà Trần sư thúc vất vả mới tìm được, ba người chúng ta chỉ sợ tránh không khỏi liên lụy". 

Nghe sư huynh mình nói như vậy thì trong đáy mắt hai nữ đệ tử cũng hiện lên vài tia bất an.

"Vậy... bây giờ phải làm sao đây? Linh yêu thì cũng đã chết rồi...".

"Thật đáng hận mà".

"Hai vị sư muội cũng đừng quá lo lắng." Tên nam đệ tử lên tiếng trấn an: "Ngày thường Trần sư thúc đối với chúng ta vốn rất tốt, đặc biệt lại hết sức thương yêu hai vị sư muội. Thiết nghĩ sư thúc sẽ không phạt nặng đâu. Thanh Đằng dù sao cũng không chỉ có một dây".

"Có điều..." Nam đệ tử trầm ngâm một chút rồi mở miệng nói tiếp: "Hai vị sư muội có cảm thấy kỳ lạ không? Thanh Đằng tuy đạo hạnh chưa cao nhưng nó cứng rắn vô cùng, cho dù là cực phẩm linh khí cũng rất khó tổn hại. Vậy mà lúc nãy tên gia hoả này lại có thể dễ dàng diệt sát nó".

"Ý của sư huynh là tên đạo nhân này có pháp bảo?".

"Chung Ly, ngươi nghĩ đi đâu vậy." Nữ đệ tử còn lại chen vào: "Tên dã đạo nhân này mà lại có pháp bảo sao? Mà cho dù hắn thực có Pháp bảo thì với tu vị Vấn đỉnh hậu kỳ cũng không thể thao túng được".

Tên nam đệ tử lập tức đồng tình: "Lương sư muội nói có lý, một tên tu sĩ Vấn đỉnh thì không thể nào thao túng được Pháp bảo. Ta đoán thanh trủy thủ đạo nhân này sử dụng có chỗ đặc biệt nên mới lợi hại như vậy. Chúng ta hãy xem qua một chút là rõ ngay thôi".

"Ừm, dị bảo này khẳng định bán được không ít linh thạch. Ba người chúng ta thu lấy rồi đem bán chia đều, như vậy cho dù bị Trần sư thúc trách phạt thì cũng không tính thiệt thòi".

Nữ đệ tử họ Lương nói xong thì cúi xuống thi thể đạo nhân. 

Khuôn mặt tỏ vẻ chán ghét, nàng nhanh tay đem túi trữ vật của đạo nhân tháo xuống rồi lại đá văng thi thể hắn ra xa.

Nàng đem thần thức rót vào trong túi, mau chóng đem trủy thủ lấy ra đặt trên lòng bàn tay, thần sắc vui mừng. Hai đồng môn còn lại của nàng cũng vây quanh quan sát.

"Thanh trủy thủ này có chút quái lạ".

"Là yêu khí!".

"Cẩn thận!".

Đang xem xét bảo vật, đột nhiên sắc mặt hai trong ba người đại biến. Sau tiếng kinh hô, nữ đệ tử họ Lương cũng vội vã đem trủy thủ trong tay quẳng đi. Tiếc rằng đã muộn.

Thanh trủy thủ tựa hồ có sinh mệnh, chủ động đâm xuyên qua cơ thể nàng. 

Một tiếng kêu thảm cất lên, máu tươi bắn ra tung toé.

Ám toán xong, thanh trủy thủ lập tức chuyển hướng toan đào tẩu. Đúng lúc này, trong mắt Chung Ly bỗng hiện tinh quang. Nàng vươn tay hoá ra một đại thủ màu hồng phấn đem thanh trủy thủ bắt lấy, bắt xong lập tức dùng thủ đoạn sanh cầm. 

"Hừ, còn muốn chạy?".

"S-Sư muội...".

Tên nam đệ tử đối với thủ đoạn của Chung Ly có chút ngạc nhiên, song khi nhìn đến thi thể vị sư muội họ Lương của mình... Trong dạ hắn càng thêm lo, thêm sợ.

Nếu chỉ có mỗi Thanh Đằng bị diệt thì cho dù Trần sư thúc có trách tội cũng sẽ không quá nặng tay. Thế nhưng bây giờ, không chỉ Thanh Đằng mà đến cả Lương sư muội cũng... Phải biết trước nay Trần sư thúc đối với vị Lương sư muội này rất mực thương yêu. 

"Lương sư muội chết rồi, phải làm sao đây... Trần sư thúc nhất định sẽ rất tức giận...". 

Bên cạnh, Chung Ly liếc qua, bảo: "Sư huynh cũng đừng quá lo lắng. Mà thật ra sư huynh cần gì lo sẽ bị Trần sư thúc trách phạt chứ".

Tên nam đệ tử chả hiểu gì, ngẩng đầu lên: "Chung Ly sư muội, muội nói thế là sao?".

"À, là như vầy nè".

Kèm theo nụ cười là một bàn tay đánh thẳng lên ngực, thủ chưởng ghê gớm tới nỗi đem toàn bộ lục phủ ngũ tạng của gã nam đệ tử chấn nát luôn tức thời, khiến hắn khí tuyệt thân vong, chết không nhắm mắt. 

"Sư huynh, người chết thì đâu có sợ tội nữa, phải không?"."Hừm...".

Sát nhân xong, Chung Ly lúc này thở ra một hơi, cất giọng: "Tình nhân của ta, bây giờ nàng lộ diện được rồi đó".

Từ nơi ẩn nấp Ngọc Vô Tâm hiện thân bước ra, khẽ nhíu mày: "Chuyện này là sao?".

"Thì như nàng đang thấy".

Trong hình dạng Chung Ly, Phỉ Thúy mỉm cười: "Ta đã điều tra qua rồi, ả Chung Ly này chính là hậu nhân của Trần Lập, bao nhiêu năm qua đều được hắn cẩn thận che giấu. Trong kế hoạch lần này của hắn thì Chung Ly cũng có đóng góp vào. Theo như tính toán thì ả này sẽ là người đến thông tin, dẫn dụ ta tiến vào cạm bẫy".

"Ngươi đã đem nàng ta sưu hồn?".

"Ừ. Nàng đừng quên ta cũng xuất thân từ tà đạo".

Phỉ Thúy tiếp lời: "Hiện ta đã nắm được đại khái kế hoạch rồi. Bọn chúng muốn bắt giữ ta? Hừm, để xem lát nữa ta đối phó lại thế nào".

"Được rồi, tính toán thời gian thì Giả Hành Khôn kia hẳn cũng sắp xuất hiện rồi. Vô Tâm nàng mau vào bên trong dược viên ẩn nấp đi".

Ngọc Vô Tâm chẳng vui vẻ gì, hỏi lại: "Ngươi cho người gọi ta đến đây chỉ để làm khán giả ngồi xem?".

"Nào có." Phỉ Thúy giải thích: "Ta là sợ xảy ra điều vạn nhất nên mới cần nàng ẩn nấp bên cạnh. Rủi như tình thế bất lợi thì còn có nàng giúp ta xoay chuyển".

"Ngươi đánh giá ta cao quá rồi đấy".

Phỉ Thúy cười cười không nói, chỉ cầm lấy lệnh bài khai mở cấm chế rồi dẫn Ngọc Vô Tâm vào, sắp xếp vị trí cho nàng...

...

Trước lối vào dược viên mấy bộ thi thể hiện đã được thu dọn. Lúc này hiện hữu chỉ có duy nhất một người là Phỉ Thúy trong hình dạng Chung Ly. 

Nàng đã không phải chờ đợi lâu, rất nhanh, một bóng người tiến lại. Bộ pháp rất đỗi cao minh.

Nhìn người thanh niên khôi ngô tuấn tú trước mặt, Chung Ly nổi lên cảnh giác. Nàng rút kiếm: "Kẻ nào dám xâm nhập dược viên bổn môn?!".

"Hừ!".
Gã thanh niên hừ lạnh một tiếng, rồi nhân ảnh hắn bỗng loé lên bạch quang. Chừng ánh sáng tắt đi thì một thân hình lùn tịt, mặt mày xấu xí hiện ra. 

Chính thị Giả Hành Khôn!

Trông thấy chân diện của hắn, Phỉ Thúy vờ kính sợ: "T-Tiền bối".

Đã sớm biết về Chung Ly qua lời kể của Trần Lập, song vì tính hệ trọng của vấn đề nên Giả Hành Khôn vẫn âm thầm dùng thủ đoạn tra xét thực hư. Không thấy có điểm nào bất ổn, Giả Hành Khôn lúc này mới an tâm.

Vẫn quan sát từ đầu đến cuối, Phỉ Thúy âm thầm cười lạnh. 

Muốn tra xét nàng? Cho dù là lão quái Nguyên anh cũng chưa chắc khám phá ra nổi đấy!

Giống như Ngọc Vô Tâm Phỉ Thúy nàng cũng học được Bách Biến Thiên Ma Thuật. Tài cải mạo dịch dung của nàng, thiên hạ mấy người lại sánh được?

"Nha đầu ngươi đứng thừ người ra đó làm gì, còn không mau giải khai cấm chế để ta đi vào".

"V-Vâng".

Phỉ Thúy như cũ một bộ kính sợ đem lệnh bài lấy ra, tiến hành mở cấm chế. 

"Dẫn đường".

"Vâng".

...

Tiến vào bên trong dược viên, Giả Hành Khôn lập tức hướng đến vị trí trồng Ban Nhược Đà La - trấn viên chi bảo của Bích Du Cung. 

Song, khi tới nơi, Giả Hành Khôn lại không thể không tức giận. 

"Mẹ kiếp! Cấm chế lợi hại như vầy ta làm sao mà hái được!".

Quay phắt sang nhìn Chung Ly, hắn quát hỏi: "Thế này là sao? Trần Lập không nói cho ngươi phải làm thế nào để mở cấm chế này à?".

"B-Bẩm tiền bối, sư thúc nói... nói đêm qua cung chủ đột nhiên tới đây rồi đem cấm chế gia cố, ngay đến sư thúc cũng không thể vào được".

"Còn có chuyện như vậy? Mẹ kiếp Liên Vân Nguyệt!".

Mặc dù trong dạ bất cam nhưng Giả Hành Khôn bắt buộc đành phải từ bỏ. Thời gian gấp gáp không cho phép hắn lãng phí. So với Ban Nhược Đà La thì đồ vật trên người Nam Cung Phỉ Phỉ kia quan trọng hơn nhiều. 

Đối với hành vi gia trì cấm chế của Liên Vân Nguyệt Giả Hành Khôn hắn cũng chẳng suy nghĩ nhiều. Dẫu sao đấy cũng là trấn viên chi bảo của Bích Du Cung, hôm nay lại là ngày cử hành đại hội kết anh, ngoại nhân tới không ít, cẩn thận vốn dĩ là nên.

Bỏ qua Ban Nhược Đà La, Giả Hành Khôn mau chóng tiến hành bước tiếp theo của kế hoạch. 

Hắn đi tới một bãi đất trống, cũng là một phần con đường, động thần niệm lấy từ giới chỉ ra một cái trận bàn cùng năm trận kỳ rồi bố trí xung quanh. Thoáng chốc, một trận pháp cổ quái được hình thành.

"Trận pháp này...".

Đứng một bên quan sát, chân mày Chung Ly, cũng là Phỉ Thúy khẽ nhíu. Nàng cảm nhận được khí tức tà ác ghê rợn dày đặc bên trong.

"Hừm... Nam Cung Phỉ Phỉ cho dù có cánh cũng đừng hòng bay được".

Ngắm nhìn trận pháp bản thân vừa bố trí, Giả Hành Khôn không khỏi đắc ý. Hắn lại lấy từ giới chỉ ra một hạt châu màu đen rồi há miệng phun lên đó một ngụm linh khí.

Chỉ thấy từ hạt châu phát ra ánh sáng mờ nhạt lan đến pháp trận, tức thời một màn sương mù cuồn cuộn nổi lên che lấp sát khí nồng đậm, vài giây sau thì tất thảy tan biến. Trận bàn, trận kỳ, khí tức tà ác, toàn bộ đều vô thanh tán đi, khung cảnh trở lại bình thường, cứ như thể nơi đây chưa từng phát sinh chuyện gì. 

Phỉ Thúy chứng kiến từ đầu đến cuối, nội tâm thầm hô may mắn. Trận pháp mà Giả Hành Khôn vừa bày ra đây vô cùng lợi hại, thậm chí dù đã sử dụng bí pháp mà nàng cũng không phát hiện ra được chút dấu vết gì. Nếu chẳng nhờ Ngọc Vô Tâm biết chuyện sớm thông tri thì e hôm nay nàng phải táng thân nơi dược viên này rồi. Kết quả tệ hơn, Phỉ Thúy nàng thậm chí có thể bị đối phương bắt giữ, sau đó biến thành lô đỉnh đêm ngày chà đạp...

"Tiểu tình nhân, lần này nàng thực đã cứu ta rồi".

Chương 809: Ác chiến

"T-Tiền bối, trận pháp này...".

"Hỏi hỏi cái gì, ngươi còn không mau đi dẫn dụ ả Nam Cung kia tới đây".

Phỉ Thúy vốn đang muốn thăm dò, nhưng nhận thấy Giả Hành Khôn đã tỏ vẻ không kiên nhẫn như vậy đành thôi. Nàng cúi đầu, làm bộ rời đi. Song chính tại khoảnh khắc xoay lưng ấy, nàng bất ngờ tấn công Giả Hành Khôn. 

Từ trong ống tay áo nàng một thanh tiểu kiếm bay ra, nhắm thẳng đầu Giả Hành Khôn đâm tới (Bởi vì Giả Hành Khôn rất lùn cho nên Phỉ Thúy cũng chẳng cần tốn công nâng tay làm gì, chỉ việc đâm thẳng). 

Dị biến nổi lên khiến Giả Hành Khôn kinh hoảng, song nhờ phản ứng mau lẹ mà hắn kịp thời lách đi, tránh được một đường kiếm chí mạng. Dù vậy thì một cái tai của hắn cũng đã bị phi kiếm cắt đứt. Thêm nữa, bởi do muốn tránh lui đòn hiểm mà chân hắn buộc phải thoái lui về sau, rơi vào bên trong Huyết Cốt Trận do mình bố trí.

"Hú!".

"Gào!".

Giả Hành Khôn vừa rơi vào trận pháp thì âm phong liền nổi lên. Trong tiếng gào rú ghê rợn, năm bộ khô lâu toàn thân đỏ rực hiện ra thi nhau cào cấu, cắn xé, khiến cho hắn phải kêu thảm.

Còn may, trong lúc nguy nan Giả Hành Khôn đã kịp tế ra bảo vật. Chính là viên châu màu đen ban nãy hắn đã dùng để che đi trận pháp.

Chỉ thấy viên châu vừa xuất thì phát ra ánh sáng chói loà, theo đó năm bộ khô lâu màu đỏ cũng bỗng trở nên bất động rồi tan biến. Trận bàn, trận kỳ một lần nữa hiện ra, nằm yên trên đất.

Mặc dù Giả Hành Khôn đã thoát được một kiếp nhưng thân thể chẳng còn lành lặn như trước nữa. Một cánh tay của hắn đã bị huyết sắc khô lâu cắn nát, lúc này máu tươi đang không ngừng chảy ra, nhìn rất ghê rợn. 

Phốc! Phốc!

Vội vàng đem huyệt đạo phong bế để cầm máu, Giả Hành Khôn quay phắt lại nhìn Phỉ Thúy, hai mắt rực lửa vô cùng căm giận. 

Nữ nhân này suýt tí nữa đã lấy mạng hắn!

"Ngươi là ai?!".

Tới nước này Giả Hành Khôn há còn chưa hiểu ra vấn đề. Nữ nhân trước mắt này rõ ràng không phải Chung Ly, bất quá do kẻ khác giả trang.

Nhưng là kẻ nào? Đối phương làm sao biết hắn?

Lẽ nào toàn bộ kế hoạch của hắn đều đã bại lộ? Trần Lập đã bán đứng hắn?

"Hừ, ta là ai? Huyền Âm Động các ngươi không phải đang muốn bắt ta?".

"Nam Cung Phỉ Phỉ!".

"Biết rồi thì xuống gặp Diêm vương mà trình!".

Lời thừa không muốn nói nhiều, Phỉ Thúy điều khiển phi kiếm lao lên, phong toả đường lui của Giả Hành Khôn.

"Mẹ kiếp!".

Muốn chạy không xong, Giả Hành Khôn lúc này bắt buộc phải quay lại giao chiến cùng Phỉ Thúy. 

Hắn há miệng phun ra một ngụm tinh huyết vào viên hắc châu. Tức thì viên châu toả ra một tầng sương vụ đen thùi, bay về phía trước giao chiến cùng với phi kiếm của Phỉ Thúy. 

Không thể không nói viên hắc châu kia lợi hại vô cùng, chỉ nháy mắt đã đem phi kiếm đánh cho tan tác, linh khí trên kiếm nhanh chóng đại giảm.

Thấy cảnh ấy, Phỉ Thúy nhíu mày. Ngọc thủ khẽ lướt, nàng gọi ra một cặp loan đao tinh xảo, phong cách cổ xưa.

"Đi!".

Loan đao xuất trận thế cục tức khắc đảo chiều. Từ thế thượng phong viên hắc châu lúc này đã bị dồn ép, sắp không trụ nổi.

Giả Hành Khôn âm thầm khiếp sợ, vội dùng tay kết một đạo pháp quyết rồi đem đánh lên hắc châu. 

Trong tầng sương vụ, hắc châu được tiếp thêm linh lực liền phát ra tiếng kêu "ong ong", quay lại phản kích.

Keng!

Keng!

"Hừ, để ta coi tài sức ngươi tới đâu!".

Biết đối thủ cũng là tu sĩ Linh châu hậu kỳ, so với mình còn thành tựu sớm hơn rất nhiều nên Phỉ Thúy cũng không dám có chút nào buông lỏng. Nàng quyết định xuất ra thêm món pháp bảo thứ hai. Không phải kiếm, chẳng phải đao hoặc là một món binh khí nào, bảo vật Phỉ Thúy vừa xuất ra đây là một cây thụ cầm đen tuyền. 

Đem linh cầm ôm dọc vào trong ngực, Phỉ Thúy bắt đầu gảy lên giai điệu. Theo những ngón tay ngọc nhẹ nhàng lướt trên dây đàn, không gian phía trước cũng nổi lên ba động.

Đây là Âm Ba Công!

Ngọc Vô Tâm nấp phía sau những gốc linh dược, trong ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên. Nàng không ngờ sau một quãng thời gian chia biệt, hôm nay gặp lại bản lĩnh của Phỉ Thúy đã gia tăng tới mức này, thậm chí sử dụng được cả Âm Ba Công để đối phó địch nhân cường đại. Phải biết cảnh giới Giả Hành Khôn kia vốn không kém hơn nàng.

Giai điệu vẫn tiếp tục ngân vang, ẩn trong thanh âm thánh thót là một cỗ sát khí kinh người. Rồi, từ giữa hư không, linh lực phát ra từ thụ cầm cùng nhau hội tụ, biến thành vô số tiểu kiếm màu đen bay thẳng về phía Giả Hành Khôn.

Nhìn qua số lượng ít nhất cũng phải ba ngàn cây!

Bên kia, Giả Hành Khôn nét mặt âm trầm, lần nữa đưa tay bắt quyết, hướng về tầng sương vụ đánh lên, miệng hô một tiếng:

"Đi!".

Lập tức sương mù cuồn cuộn bốc lên dữ dội, từ bên trong, vô số lưỡi đao gió bắn ra, trực tiếp cùng những thanh tiểu kiếm đương đầu.

Tiểu kiếm - phong đao dày đặc như mưa rào va chạm phát ra những tiếng nổ liên tiếp. Rồi loan đao lại cùng với hắc châu bay lượn vờn múa trong không trung, tranh đấu bất phân thắng bại.

Ngọc Vô Tâm nấp sau gốc cây, hết nhìn bản mặt xấu xí của Giả Hành Khôn lại nhìn đến dáng vẻ Phỉ Thúy, càng nhìn trong lòng lại càng thêm ngờ vực. 

Mưu đồ của Huyền Âm Động Ngọc Vô Tâm nàng sớm đã thuật lại cho Phỉ Thúy nghe, theo lý Phỉ Thúy phải có chuẩn bị tốt rồi mới phải. Đằng này... Hãy nhìn xem, Phỉ Thuý nàng chiến đấu khổ sở như vậy. 

Trợ lực của nàng đâu tại sao không thấy? Bích Du Cung cao thủ Linh châu hậu kỳ đâu phải chỉ có một mình nàng. Trừ bỏ tên gian tế Trần Lập thì Liên Vân Nguyệt, Cốc Đề cũng sớm thành tựu Linh châu hậu kỳ rồi a. Lui một bước, kể cả khi Liên Vân Nguyệt và Cốc Đề không thể phụ giúp, vậy thì những vị trưởng lão Linh châu trung kỳ đâu này? Lão tổ tông Nguyên anh kỳ nữa, bọn họ đâu?

Lẽ nào nói Bích Du Cung chủ quan, Phỉ Thúy nàng khinh địch? Như vậy cũng không hợp lý. Tâm cơ của mấy đại nhân vật này làm sao non kém như vậy được. 

Ngọc Vô Tâm thực tình chẳng hiểu nổi, chỉ đành ngồi im quan chiến. 

"Hừ, tu vị bất quá được truyền thừa, nha đầu ngươi cho rằng có thể một mình chống lại ta ư?!".

Sau một hồi giao đấu Giả Hành Khôn đã phần nào lấy lại trấn định. Thay vì cố tâm trốn chạy thì bây giờ hắn đang nghĩ sẽ bắt lấy Phỉ Thúy rồi mau chóng mang đi. Ở trong mắt hắn, bổn sự của Phỉ Thúy chẳng đủ để uy hiếp được mình, vẫn còn non lắm.

Nếu ở Giả Hành Khôn là sự hung ác hèn mọn thì trên khuôn mặt Phỉ Thúy lúc này, biểu cảm lại là ngưng trọng.

Thấy ngàn cây tiểu kiếm đánh ra không có tác dụng, ngón tay nàng mau chóng biến đổi, theo đó giai điệu vang lên cũng trở nên cấp bách, dồn dập. 

Từ thụ cầm, một đạo ánh sáng màu vàng kim bay ra, ngày càng rực rỡ. Đột nhiên một tiếng điểu ngữ vang lên; kế đấy, một con chim khổng lồ xuất hiện. Linh điểu này bề ngoài nhìn như chim hạc nhưng sải cánh dài tới hơn mười trượng, lại chỉ có một chân.Tất Phương!

Ngọc Vô Tâm thầm rúng động. Đây chính là Hỏa Thần Điểu trong truyền thuyết. Mặc dù nó không phải là chân thể Tất Phương mà chỉ là do Phỉ Thúy mượn Âm Ba Công biến ảo thành, thế nhưng sức mạnh tuyệt không thể xem thường. Hư ảnh Tất Phương đâu phải muốn biến hoá là biến hoá ra được. Cần có đạo hạnh đấy!

Giả Hành Khôn bên đây cũng thất kinh. Hắn không nghĩ Phỉ Thúy đã tu luyện Âm Ba Công đạt đến trình độ này.

Miệng mấp máy trông như là đang niệm chú ngữ gì đấy, Giả Hành Khôn há miệng phun ra một đạo ánh sáng màu xanh lục, để nó dung nhập vào bên trong hắc châu.

Roẹt!

Ầm!

Ầm!

Một khoảng không gian bỗng nhiên nổi sấm, vụ khí cuồn cuộn khiến cảnh vật tối sầm lại. Thế rồi từ trong sương vụ, một tiếng rồng ngâm phát ra. 

Rống!

Thanh Giao xuất hiện!

"Là Hoá Hình Thuật".

Ngọc Vô Tâm đối với loại pháp thuật này vốn là không lạ. Tương tự như Linh khí, thời điểm giao chiến với địch nhân tu sĩ cũng có thể đem Pháp bảo biến hoá thành hình dáng các loài yêu thú, linh vật. Khi đó Pháp bảo sẽ phát huy ra được một vài thần thông của các yêu thú, linh vật này. Dĩ nhiên là khi thi triển, pháp lực trong cơ thể tu sĩ sẽ bị tiêu hao rất nhiều. 

Rống!

Tự biết đã không còn đường lui, Giả Hành Khôn càng hạ quyết tâm phải bắt giữ bằng được Phỉ Thúy. Đôi mắt lộ rõ vẻ âm độc, hắn dụng thần thức hối thúc Thanh Giao lao qua tấn công.

Song, Thanh Giao ghê gớm thì Tất Phương cũng đâu phải dạng vừa. Bao bọc trong hoả diễm hừng hực, Tất Phương vỗ cánh, trực diện đương đầu với Thanh Giao.

Chỉ thấy hỏa diễm tung bay, thủy khí tung hoành, hai đại linh thú quần nhau rất là ác liệt. Nhưng cũng chỉ dạo đầu, không lâu sau đó thì Thanh Giao đã rơi vào thế hạ phong, sắp bị Tất Phương thiêu rụi.

"Không ổn!".

Mắt thấy Thanh Giao sắp bại, Giả Hành Khôn cắn răng tế ra một thanh tiểu kiếm âm lệ ghê người. Phẩm cấp tất nhiên không phải thượng phẩm hay là cực phẩm Linh khí, nó là Pháp bảo!

"Lại là Pháp bảo...".

Ngọc Vô Tâm không thể không kinh ngạc. Khác với tu sĩ Trúc cơ, Vấn đỉnh sử dụng nhiều Linh khí khi đấu pháp, tu sĩ Linh châu kỳ thường chỉ có một Pháp bảo.

Nguyên do là tài liệu luyện chế Pháp bảo vô cùng hiếm hoi, đắt đỏ, Linh châu kỳ tu sĩ dành dụm mấy chục năm có được một kiện đã khá rồi. Thêm nữa, để nâng cao uy lực Pháp bảo, ngày thường tu sĩ phải tiêu tốn chân nguyên bồi dưỡng. Một kiện thậm chí đôi khi đã quá sức chứ đừng nói gì hai kiện. 

Giả Hành Khôn, kẻ này coi bộ thân gia rất giàu có, bổn sự cũng không phải dạng vừa. Ngọc Vô Tâm âm thầm cảm thán. 

Song, lúc ngó sang Phỉ Thúy, hai mắt nàng đã phải trợn lên, "ngạc nhiên" còn nhiều hơn trước gấp bội.

Phỉ Thúy, nàng mới vừa xuất ra kiện pháp bảo thứ ba! Một thanh phi kiếm hồng quang rực rỡ!

"Loan đao, thụ cầm, giờ lại thêm phi kiếm, ả yêu nữ này...".

Ong!

Ong!

Phi kiếm đấu phi kiếm, hắc quang đối với hồng quang, đôi bên nhất thời khó phân thắng bại.

Phỉ Thuý thật thấy ngoài ý muốn. Nàng không ngờ đối thủ lại lợi hại như vậy, chỉ dùng hai kiện Pháp bảo đã có thể đấu ngang với ba kiện bảo vật của mình. Chân mày nhíu lại, trong đầu nàng bắt đầu nghĩ đến món đồ vật kia. Đêm qua cung chủ đã đưa nó cho nàng, người nói chỉ cần tế ra thì sẽ lập tức thu phục được tất thảy địch nhân dưới Nguyên anh kỳ.

Nhưng mà...

"Giải quyết như vậy sẽ chẳng có gì vui. Ta còn chưa xem được tâm ý của tiểu tình nhân...".

Chương 810: Diệt Sát Giả Hành Khôn

"Mẹ kiếp nữ nhân này...".

Nếu bên kia Phỉ Thúy cảm thấy ngoài ý muốn thì bên này Giả Hành Khôn cũng đang hết sức ngạc nhiên. Âm Sát Châu và Quỷ Linh Kiếm của hắn nào phải vật phàm, cả hai đều là pháp bảo uy lực kinh người. Nhất là Quỷ Linh Kiếm, đây là kiện bảo vật mà chủ thượng đã ban cho, bên trong ẩn chứa thần thông đáng sợ. Tuy rằng hắn chưa hoàn toàn luyện hóa nó nhưng cũng có thể phát huy ra được bảy tám phần, muốn đè ép tu sĩ Linh châu hậu kỳ vốn không khó. Ấy vậy mà nữ nhân Nam Cung Phỉ Phỉ này...

Tu vị có được bất quá do mẫu thân truyền thừa, thần thông bí pháp tu luyện nào được mấy năm, theo lý sẽ không thể nào phát huy ra được uy lực quá to lớn mới phải. 

"Ả này lẽ nào chính là một tuyệt thế thiên tài tu đạo hay sao?".

Keng!

Keng!

Rống!

Trên bầu trời kỳ quang thi nhau bay qua bay lại không ngừng, các loại thần thông, bảo vật va vào nhau, tạo ra những âm thanh chát chúa cùng những tiếng bạo liệt chấn động không gian. 

Lúc này, không kể là Phỉ Thúy hay là Giả Hành Khôn thì sắc mặt đều đã tái nhợt. Dễ thấy pháp lực của bọn họ đã bị hao tổn rất nhiều. 

Song, có lẽ bởi tu vị Phỉ Thúy là do được mẫu thân truyền thừa, thần thông bí pháp tu luyện chưa lâu, vẫn còn nhiều hạn chế nên theo thời gian, so với Giả Hành Khôn thì sức nàng suy giảm nhanh hơn. Nếu cứ theo tình hình này kéo xuống, khẳng định thua thiệt sẽ là Phỉ Thúy.

Ngọc Vô Tâm quan sát từ đầu đến cuối, trong dạ thầm bực. Âm mưu, thực lực của đối phương nàng rõ ràng đã nói hết cho Phỉ Thúy nghe rồi, vậy mà bây giờ lại để tình cảnh phát sinh thế này.

"Ả yêu nữ này...".

Kiềm chế sự bực bội trong lòng, Ngọc Vô Tâm lặng lẽ đem một tấm phù lục lấy ra. Sau đó nàng xuất thêm một thanh tiểu kiếm.

Phỉ Thúy kia có ngốc thì cũng là ân nhân từng cứu mạng nàng, lúc trước lại thường xuyên chiếu cố, bây giờ không thể bỏ mặc được. 

"Quác!".

Bất thình lình, đương lúc Giả Hành Khôn cùng Phỉ Thúy giao tranh ác liệt thì từ phương nào chẳng rõ, một đạo hắc quang đánh thẳng về phía Giả Hành Khôn. Ẩn trong hắc quang là một con chim toàn thân lông đen như mực, thậm chí ngay đến mỏ và chân cũng thuần một màu đen nốt. 

Quái điểu Âm Nha!

Nếu là bình thường Giả Hành Khôn sẽ không quá e ngại quái điểu này, nhưng xét trong trường hợp hiện tại, đấy thực là mối nguy. 

Đáng chết!Trong lòng Giả Hành Khôn vừa sợ vừa giận, hắn bắt buộc phân thần đối phó với Âm Nha. Từ lòng bàn tay hắn, một đạo hắc quang bắn ra.

Nhưng, chính tại giây phút này, khi cánh tay hắn vừa đưa ra thì từ bên hông, một thanh tiểu kiếm bay tới, tốc độ cực nhanh!

Chưa hết, nhân lúc Giả Hành Khôn hắn phân thần ứng phó ám chiêu của Ngọc Vô Tâm, phía bên kia Phỉ Thúy đã nắm lấy cơ hội chiếm lại thế thượng phong. Từ trong miệng nàng một đạo hồng quang đã vừa mới được bắn ra.

Giả Hành Khôn quay đầu lại thấy cảnh đó, hoảng càng thêm hoảng. Hắn cắn răng đem Âm Sát Châu cùng Quỷ Linh Kiếm điều động ngăn cản, đồng thời hoá thành một đạo độn quang nhắm cửa dược viên bay ra.

Quác!

Không may cho Giả Hành Khôn, đường lui của hắn đã bị quái điểu Âm Nha chặn đứng.

Ngọc Vô Tâm vô cùng cẩn trọng, theo sau Âm Nha, nàng liên tiếp tế ra thêm một mớ phù lục công kích, cái gì Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ, Hoàng Kim Chiến Sư phù, cả đám hung hãn lao lên tấn công Giả Hành Khôn.

Những loại thú phù nọ đối với một tu sĩ Linh châu hậu kỳ không phải quá ghê gớm, song số lượng cả mớ như vậy, lại thêm pháp lực đã tổn hao quá nhiều, Giả Hành Khôn muốn vượt qua cũng phải một phen phí sức chứ chả chơi.

Đúng là "Long du thiển thủy tao hà hí, hổ lạc bình dương bị khuyển khi!".

(Rồng gặp nước nông tôm bỡn cợt, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh!)

Trên mặt Giả Hành Khôn hiện lên vẻ oán độc, hắn hét lên một tiếng, thi triển thần thông. Chỉ thấy sau tiếng hét của hắn thì giữa không trung liền hiện ra một quỷ trảo dữ tợn bổ xuống Ngọc Vô Tâm. Thấy vậy Ngọc Vô Tâm lập tức vận linh lực vào thanh Nguyệt Nha Nhận nắm trong tay, kích đánh quỷ trảo.

Oành!

"Ư...!".

Ngọc Vô Tâm cảm thấy trước ngực như bị giáng một chùy, cổ họng có vị ngọt. Vấn đỉnh so với Linh châu chênh lệch quả nhiên quá lớn, thậm chí kể cả khi Giả Hành Khôn đã suy yếu, tựa như tên mạnh hết đà đi nữa thì vẫn không phải đối thủ mà Ngọc Vô Tâm nàng có khả năng chống lại được.

"Vô Tâm!".

Ngó thấy Ngọc Vô Tâm thụ thương, Phỉ Thúy lo lắng gọi tên. Lúc này nàng chẳng che đậy chi nữa, vội tung ra hết thực lực.

Dành cho Giả Hành Khôn một cái nhìn oán độc, nàng mạnh mẽ lao đến.

Dám đả thương tiểu tình nhân của ta, ác tặc ngươi chết trăm lần cũng không đủ!

Đối mặt với khí thế hung hãn của Phỉ Thúy Giả Hành Khôn thực kinh hồn bạt vía. Hắn cố gắng dồn hết sức lực đánh ra một chưởng rồi quay đầu tháo chạy. Nhưng hắn chạy còn chưa được bao xa thì từ phía sau một đạo kim quang đã bay tới chấn nát linh khí hộ thể rồi bắn vào lồng ngực hắn.

Máu tươi tung tóe, từ trên không Giả Hành Khôn rơi tự do xuống đất, trên mặt vẫn nguyên vẻ kinh hoàng.

"Ha a...".

Ngọc Vô Tâm rốt cuộc đã có thể thở phào nhẹ nhõm. Nàng một tay ôm giữ ngực một tay hướng hư không lướt nhẹ đem các bảo vật của mình thu hồi.

"Vô Tâm!".

Một giọng xúc động vang lên. Ngọc Vô Tâm vừa mới ngẩng đầu nhìn thì trước mặt đã thấy hình bóng Phỉ Thúy hiện hữu. 

"Ng...".

Miệng chưa kịp nói thì Ngọc Vô Tâm đã ngưng. Phỉ Thúy vừa mới vòng tay ôm nàng, lại còn ôm rất chặt, bộ dáng xem chừng rất xúc động.

"Vô Tâm, cảm ơn nàng... thật sự cảm ơn nàng...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau