TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 801 - Chương 805

Chương 801: Cố tình thân cận

"Liễu muội, làm sao vậy? Không phải muội chê tỷ là kẻ tầm thường nên ngại cho người khác biết về mối quan hệ giữa chúng ta đấy chứ?".

"Ngọc tỷ tỷ nghĩ thế là oan cho Phù Dung rồi. Tỷ muội ta kết bái vốn dĩ chuyện riêng, giữ ở trong lòng hay là nói ra nào có quan hệ chi đâu".

"Liễu muội thật nghĩ như thế sao?". 

"Đúng là Phù Dung nghĩ như thế".

"Con người của Phù Dung tỷ xưa giờ đều vẫn hay giữ kín tâm tư như vậy đấy, Ngọc tỷ tỷ xin chớ trách." Liên Anh vì Liễu Phù Dung đứng ra nói hộ.

Nàng nói tiếp: "Thật ra Ngọc tỷ tỷ chính là người bằng hữu đầu tiên ở bên ngoài của Phù Dung tỷ. Trước nay sư tỷ muội chưa từng cùng người khác kết giao đâu".

"Ồ, nói vậy thì ta quả đã rất may mắn".

Ba người khách sáo thêm mấy câu thì cùng kéo đến ngồi bên chiếc bàn bằng gỗ màu đen. Ngọc Vô Tâm nhìn xem bàn cờ cùng những quân cờ trắng đen đang hiện hữu trên bàn, nói: "Liễu muội và thiếu cung chủ đang đánh cờ với nhau sao?".

"Mỗi khi rảnh rỗi muội vẫn hay đến tìm Phù Dung tỷ chơi cờ".

Liên Anh chuyển ý: "Mà Ngọc tỷ tỷ, tỷ có thể đừng gọi muội là thiếu cung chủ nữa được không? Như thế thật có chút xa cách. Ngọc tỷ tỷ cứ gọi muội Liên Anh là được rồi".

"Nếu vậy ta sẽ không khách sáo nữa, Liên Anh muội".

Ngọc Vô Tâm vốn là kẻ nhanh nhạy, thêm nữa lại thấy Liên Anh khá chân thành nên tiếp nhận ngay.

Đối với cái gật đầu nọ Liên Anh tự nhiên là vui vẻ. Nàng lấy từ bên trong giới chỉ ra một chiếc hộp rồi đẩy về phía Ngọc Vô Tâm: "Ngọc tỷ tỷ, có chút quà mọn tặng tỷ".

"Chuyện này...".

Ngọc Vô Tâm thoáng xem chiếc hộp rồi ngẩng nhìn Liên Anh: "Liên Anh muội, sao tự nhiên lại tặng quà cho ta?".

"Đâu phải tự nhiên. Đây là quà ra mắt, cũng là quà cảm tạ".

"Cảm tạ?".

"Ừm." Liên Anh gật đầu: "Lần trước Ngọc tỷ tỷ giúp muội luyện chế trung phẩm Trúc Cơ Đan, nhờ vậy mà muội mới có thể đột phá bình cảnh tiến vào Trúc cơ kỳ. Lâu nay trong lòng muội vẫn luôn cảm kích, rất muốn đến gặp tỷ để nói tiếng cảm ơn, tiếc là mẫu thân muội không cho phép rời khỏi sơn môn. Nhưng giờ thì tốt rồi, Ngọc tỷ tỷ đã đến đây...".

"Ngọc tỷ tỷ, đây là tâm ý của Liên Anh, xin tỷ tỷ hãy nhận".

"Cái này...".

"Ngọc tỷ tỷ." Bên cạnh Liên Anh, Liễu Phù Dung cũng góp lời: "Liên Anh đã nói thế thì tỷ cũng đừng từ chối tâm ý của muội ấy. Ngọc tỷ tỷ hãy nhận đi".Ngọc Vô Tâm hết nhìn Liên Anh lại đến nhìn Liễu Phù Dung, cuối cùng thở ra một hơi: "Thôi được rồi, món quà này ta nhận".

"Hì hì... phải thế chứ!" Liên Anh bảo: "Ngọc tỷ tỷ, tỷ mở ra xem đi".

"Được rồi".

Ngọc Vô Tâm theo lời Liên Anh đem nắp hộp mở ra thì thấy bên trong có đựng ba loại linh dược. Một cây màu đen, một cây màu trắng, cây còn lại thì là màu lam, mỗi cây mang hình dạng to nhỏ, lá rễ dài ngắn khác nhau.

Chưa xem chưa biết, Ngọc Vô Tâm càng xem thì trong lòng càng rung động. Những linh dược này đều rất trân quý, thậm chí cho dù là Phiêu Hương Các cũng không tìm thấy được. 

"Liên Anh muội, lễ vật này thật sự là quá hậu rồi. Ta...".

"Tỷ tỷ đã nhận rồi, không được từ chối." Liên Anh có vẻ đã xem ra ý tứ, nói chặn ngay. 

Nàng chủ động đem nắp hộp đóng lại, đặt hẳn vào trong tay Ngọc Vô Tâm: "Ngọc tỷ tỷ là luyện đan sư, những dược liệu này hẳn sẽ có lúc cần dùng tới. Tỷ tỷ hãy cất đi".

Cử chỉ, lời nói của Liên Anh rất đỗi chân thành khiến cho Ngọc Vô Tâm bất giác mà sinh thêm hảo cảm. Nàng thấy đối phương đã kiên quyết như vậy nên cũng thôi không chối từ chi nữa. Đem chiếc hộp nọ cất xong, từ giới chỉ, nàng lấy ra một chiếc bình ngọc.

"Liên Anh muội, chút quà mọn ra mắt. Tặng muội".

"Ngọc tỷ tỷ...".

"Đừng từ chối, nếu không ta sẽ giận đấy"."Vậy... Liên Anh xin nhận".

Ngọc Vô Tâm hài lòng, mỉm cười bảo: "Muội mở ra xem đi".

"Vâng".

Liên Anh nhẹ gật đầu, đem nút bình mở ra. Bên trong có không ít đan dược, tất cả đều tương tự nhau, có màu vàng kim.

Là hạ phẩm Bồi Nguyên Đan? Nhưng màu sắc cùng mùi vị này không đúng...

"Đây... là trung phẩm Bồi Nguyên Đan!".

Nếu bên trong bình chỉ có vài ba viên thì Liên Anh sẽ chẳng ngạc nhiên, nhưng cả mớ thế này... thật sự rất ngoài mong đợi đấy!

Như đã biết, Liên Anh nàng tư chất không cao, cần có đại lượng đan dược bù đắp thì mới theo kịp bước chân người khác được. Ở cảnh giới Trúc cơ kỳ như hiện giờ thì đan dược hữu dụng nhất đối với nàng chính là Bồi Nguyên Đan. Song cho dù phục dụng tối đa số lượng cho tu luyện mỗi ngày thì khi đến Trúc cơ kỳ đỉnh phong, thời điểm đột phá vẫn sẽ hết sức khó khăn. Thiết nghĩ chuyện cũng sẽ tương tự như lần đột phá từ Luyện khí lên Trúc cơ, cần phải có trung phẩm đan hỗ trợ. 

Với tài lực của Bích Du Cung, thân phận lại là thiếu cung chủ, trung phẩm Bồi Nguyên Đan đối với Liên Anh nàng mà nói cũng chẳng phải vấn đề gì quá nan giải. Song để có số lượng nhiều như vầy, thiết nghĩ sẽ tiêu tốn không ít thời gian chuẩn bị. Trung phẩm đan đâu phải dễ dàng luyện chế. 

"Ngọc tỷ tỷ, món quà này...".

"Không được từ chối." Ngọc Vô Tâm học theo Liên Anh ban nãy, chủ động cầm nút bình đóng lại, đặt trọn trong lòng bàn tay đối phương: "Muội đã gọi ta một tiếng tỷ tỷ thì đừng nên khách khí. Nào, mau cất đi".

Liên Anh hiếm khi bị người cầm tay ôm ấp như vậy, lúc này tiếp xúc, lại nghe những lời dịu ngọt của Ngọc Vô Tâm, trong lòng khó tránh xao động, bất giác hảo cảm tăng lên.

Chứng kiến vẻ mặt cảm kích cùng ánh mắt ngập tràn ôn nhu ấy của sư muội mình, Liễu Phù Dung lập tức nhíu mày. Nàng rất không thích như vầy. Con người Ngọc Vô Tâm thế nào Liễu Phù Dung nàng biết rõ, căn bản chả phải thiện nam tín nữ gì. Tiểu sư muội của nàng phát sinh hảo cảm với đối phương, chuyện này thật chẳng hay. 

"Hừm, Ngọc Vô Tâm tại sao bỗng dưng trở nên hào phóng như vậy, tặng cho Liên Anh cả mớ trung phẩm Bồi Nguyên Đan? Không phải là đang có âm mưu gì đó chứ?".

Thầm cảnh giác, Liễu Phù Dung vươn tay đặt lên ngay vị trí tiếp xúc giữa hai bàn tay trước mặt, xảo diệu đem chúng tách ra, miệng nói: "Liên Anh, Ngọc tỷ tỷ đã có thành ý như vậy thì muội hãy nhận đi. Trung phẩm Bồi Nguyên Đan này rất hữu ích với muội".

"Vậy... Liên Anh đa tạ Ngọc tỷ tỷ".

"Đừng khách sáo".

Nói đoạn Ngọc Vô Tâm di động cánh tay, nắm lấy bàn tay thon thả mịn màng của Liên Anh mà hỏi thăm về tình trạng cơ thể, rồi tiến độ tu hành các thứ, từ đầu đến cuối đều chẳng buồn bận tâm đến ánh mắt không vui của Liễu Phù Dung. 

Hừm, Liễu Phù Dung ngươi không thích ta thân cận với tiểu sư muội ngươi? Ta cứ đấy.

Chương 802: Chuyện mờ ám trong đêm

Ngọc Vô Tâm nán lại tiểu lâu một khoảng thời gian không nhỏ, tận khi trăng đã lên cao mới chịu đứng dậy ra về. 

Tầng ba tiểu lâu, Liên Anh và Liễu Phù Dung đứng từ trên nhìn xuống, Liên Anh nói: "Tuy rằng bề ngoài có chút kì dị nhưng tính tình Ngọc tỷ tỷ thật sự rất tốt". 

Tốt?

Liễu Phù Dung khẽ cau mày: "Liên Anh, đôi lúc nhìn người không thể chỉ căn cứ ở hình thức, những gì mà đối phương biểu hiện".

"Phù Dung tỷ, cái đó muội hiểu. Nhưng Ngọc tỷ tỷ là tỷ muội kết bái của Phù Dung tỷ mà".

"Đành là vậy, thế nhưng..." Khuôn mặt Liễu Phù Dung hiện lên một vài tia trầm trọng: "Con người Ngọc Vô Tâm không đơn giản, tâm cơ rất sâu. Một cô gái đơn thuần như muội tốt hơn hết vẫn là nên tránh tiếp xúc nhiều với nàng ta".

...

"Liễu Phù Dung kia có vẻ rất quan tâm đến vị Liên Anh thiếu cung chủ này, nói không chừng đây lại là điểm yếu của nàng ta...".

Trên đường trở về Dịch quán Ngọc Vô Tâm vừa đi vừa nghĩ. Theo như những gì nàng đã quan sát được thì ánh mắt Liễu Phù Dung sẽ trở nên khó chịu mỗi khi nàng thân cận với Liên Anh. Đối phương đã nhiều lần muốn đuổi khéo nàng ra khỏi tiểu lâu. 

Sự cảnh giác này, nó dường như không đơn thuần chỉ là tình đồng môn...

Vậy thì nó là gì?

Ngọc Vô Tâm vẫn chưa có đủ căn cứ để xác minh nên tạm thôi không nghĩ nữa. Thời điểm còn cách Dịch quán một nửa đoạn đường, hai chân Ngọc Vô Tâm bỗng nhiên dừng lại. Kế đó, nàng lấy ra chiếc lọ đựng tử dịch Thiên Sương Thảo uống vào một ngụm rồi thi triển Bách Biến Thiên Ma Thuật để cải mạo dịch dung. Thoáng chốc, từ một cô gái trẻ nàng đã biến thành một người thanh niên tướng mạo bình phàm. 

Chưa hết, dịch dung xong, lúc này nàng lại tiếp tục thi triển một loại pháp môn khác, đó là Thiên Ma Già Thiên Thuật trong Linh Tịch Ma Thiên Quyết. Nháy mắt sau, toàn bộ khí tức của nàng đều được ẩn đi, nhân dạng cũng là như thế, hoà vào hư không. 

Ngọc Vô Tâm làm vậy tất nhiên là có mục đích, đã suy tính trước sau. Nàng đang muốn "viếng thăm" Chu Bát - vị thiếu môn chủ Phù Đạo Sơn kia. 

Chu Bát kẻ này đã từng ra tay đả thương Thu Đồng, có ý muốn bắt nàng và Tố Tâm, hôm nay gặp ở Bích Du Cung này, nếu không "thăm hỏi" một chút thì sao thoả?

Quỷ hồn của Ngọc Vô Tâm không phải là dễ ức hiếp!

Giữa đêm tối, dựa vào Bách Biến Thiên Ma Thuật cùng Thiên Ma Già Thiên Thuật, Ngọc Vô Tâm cứ thế lặng lẽ trở về Dịch quán. Nàng tin vào thủ đoạn của mình, người khác muốn khám phá ra tuyệt chẳng dễ. Có khả năng nhìn thấu hoạ chăng lão quái Nguyên anh kỳ. Mà lão quái Nguyên anh, họ đâu có rảnh rỗi chạy tới khu vực này. 

Hoàn toàn yên dạ, Ngọc Vô Tâm tiến hành cuộc "thăm hỏi" của mình...

Song, nàng đi thêm không được bao lâu, còn chưa về tới Dịch quán thì hai hàng chân mày bỗng nhíu lại. 

Dường như đã phát hiện ra gì đó, Ngọc Vô Tâm lập tức ngưng cước bộ, nép mình sau gốc cây. 

Không lâu, từ phương vị trung tâm Bích Du Cung một bóng đen đi tới, rất nhanh rẽ vào ngõ vắng. 

"Chuyện này..." Ngọc Vô Tâm trông theo thân ảnh người nọ, đáy lòng âm thầm nghi hoặc. Nàng thấy rõ người kia là từ trong khu vực nội cung đi ra, như vậy quá nửa là môn nhân Bích Du Cung. Thế nhưng... kẻ này y phục toàn một màu đen, diện mạo lại che kín, bộ dạng rất là khả nghi. 

Đối phương đang muốn làm chuyện mờ ám gì chăng?Thoáng do dự nhưng rồi Ngọc Vô Tâm vẫn nhấc chân bước theo vào ngõ vắng. Hiện giờ, dựa vào Thiên Ma Già Thiên Thuật, toàn bộ khí tức cùng tu vị của nàng đều được ẩn giấu, nhân dạng cũng sớm hoà tan, thành thử nàng không lo bị đối phương phát hiện. Lão quái Nguyên anh đâu phải muốn gặp là gặp được.

Nép mình sau gốc đại thụ, Ngọc Vô Tâm cẩn thận phong bế hơi thở, tay chân hoàn toàn bất động, duy chỉ con mắt là vẫn chăm chú dõi theo thân ảnh hắc y nhân. 

Kẻ nọ đã đứng đấy được một lúc rồi, ngó xem bộ dạng thì hình như đang chờ đợi ai đó. 

Ngọc Vô Tâm kiên nhẫn đứng im, khoảng một khắc sau thì rốt cuộc cũng có dị động phát sinh. Từ phương vị Dịch quán, một bóng người đang đi tới. Hắn nhìn trước ngó sau, dáng vẻ khá là thận trọng. Thời điểm hắn đi ngang qua chỗ Ngọc Vô Tâm, vừa khéo chân diện lúc này bỗng thay đổi. Từ một thanh niên khôi ngô tuấn tú hắn bỗng biến thành một lão giả lùn tướng mạo cực xấu, mắt hí mũi tẹt, tà khí ẩn ẩn quanh thân.

"Tà tu" đấy là hai chữ vừa hiện lên trong đầu Ngọc Vô Tâm. Nàng đối với loại khí tức âm độc tà ác này vốn không lạ. 

"Ha ha, Trần huynh đã lâu không gặp." Lão giả xấu xí hướng hắc y nhân cười nói.

Hắc y nhân họ Trần nhíu mày, thần sắc không vui: "Giả Hành Khôn, sao bây giờ ngươi mới tới? Hừm, đã vậy lại còn để lộ ra chân diện khí tức".

Lão giả xấu xí, cũng tức Giả Hành Khôn không cho là đúng, giọng có chút xem thường: "Trần huynh cả lo. Ở đây còn chưa phải nội cung, hiện diện bất quá dăm ba tên Linh châu kỳ tu sĩ. Bọn họ lại có thể đến gần chúng ta mà không bị phát hiện? Trần huynh quên Giả mỗ là một cao thủ giỏi thuật truy tung ư?".

"Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, tốt xấu gì cũng là địa bàn Bích Du Cung, hành xử cẩn trọng vẫn hơn".

Giả Hành Khôn khẽ nhếch môi, song cũng thôi không thèm tranh luận nữa. Và dĩ nhiên là hắn vẫn như cũ, giữ nguyên chân diện khí tức. 

Sắc mặt hắc y nhân họ Trần càng thêm khó coi, hắn đè nén sự bực bội trong lòng, hỏi: "Vật đó ngươi có mang tới chứ?".

"Có." Vẻ mặt Giả Hành Khôn cũng trở nên nghiêm túc. Hắn lấy ra một cái túi trữ vật rồi quẳng sang cho hắc y nhân họ Trần. 

"Vật này chủ thượng khó khăn lắm mới thu được đấy".
Hắc y nhân họ Trần cũng không thèm để ý lời Giả Hành Khôn. Hắn nhanh chóng thả ra thần thức cẩn thận kiểm tra một phen. Lát sau thì tỏ vẻ hài lòng. 

Bên này Giả Hành Khôn thấy vậy mới hỏi: "Trần huynh, việc chủ thượng căn dặn...?".

"Yên tâm. Ta đã sắp xếp".

Hắc y nhân họ Trần nói tiếp: "Vật chủ thượng cần đích xác đang ở trên người ả Nam Cung. Chỉ cần bắt giữ ả thì sẽ thu được thôi".

"Vậy thì tốt. Ngày mai chúng ta chỉ việc nhân lúc hỗn loạn mà tiến hành bắt giữ liền xong".

Trên mặt lộ ra một nụ cười hèn mọn, Giả Hành Khôn hạ giọng xuống một chút: "Trần huynh, ả Nam Cung này dung nhan có phải rất mê người?".

Hắc y nhân họ Trần hừ lạnh khinh thường: "Giả Hành Khôn ngươi xem ra vẫn háo sắc như thuở nào".

"Trần huynh, Giả mỗ đây là yêu thích cái đẹp. Mà Nam Cung kia... chậc chậc, tuy chỉ mới xem qua hình ảnh, chưa từng diện kiến nhưng đã khiến cho ta mong nhớ khôn nguôi".

"Hừ..." Hắc y nhân họ Trần nhíu mày, khó ưa ra mặt: "Sở thích của ngươi ta không quản, nhưng trước hết Giả Hành Khôn ngươi nên hoàn thành nhiệm vụ chủ thượng giao phó. Ý chủ thượng không chỉ là thu lấy vật đó mà còn phải đoạt được trấn viên chi bảo của Bích Du Cung".

"Trần huynh yên tâm, Giả mỗ tự biết cân nhắc nặng nhẹ. Ngày mai chỉ cần Trần huynh mượn cớ rời đi, ta sẽ âm thầm lẻn vào dược viên đánh cắp Ban Nhược Đà La, sau đấy mai phục đợi bắt giữ ả Nam Cung. Tiểu nha đầu đó bất quá là được truyền thừa, đạo hạnh còn non kém, tuyệt đối không thể nào là đối thủ của ta".

"Ta khuyên ngươi vẫn là nên cẩn thận".

Giả Hành Khôn trong lòng xem nhẹ, dù vậy ngoài mặt vẫn thuận tình: "Được rồi, ta sẽ hành sự thận trọng. Bây giờ thì xin Trần huynh nói cho chi tiết kế hoạch".

Hắc y nhân họ Trần nhanh chóng nói ra: "Ngày mai ta sẽ mượn cớ rời đi, ở dược viên Lưu Đào sẽ tiếp ứng cho ngươi. Mọi sự ta đã dặn dò hắn, ngươi chỉ cần...".

Giả Hành Khôn im lặng lắng nghe, nghe xong thì gật gù: "Trần huynh quả nhiên là con người thông tuệ, lại có thể đưa ra kế hoạch chu toàn như vậy, từ đầu đến cuối đều chẳng cần phải nhúng tay".

"Thân phận trưởng lão Bích Du Cung của ta vẫn còn có lợi cho Huyền Âm Động".

"Phải phải. Có Trần huynh làm tay trong ở Bích Du Cung, đại sự thống nhất Ô La của chủ thượng sẽ thêm phần thuận lợi".

Giả Hành Khôn vui vẻ nói tiếp: "Chuyến này chỉ cần lấy được vật đó từ ả Nam Cung cùng Ban Nhược Đà La dâng cho chủ thượng, ta và Trần huynh coi như đã lập đại công, thể nào cũng được chủ thượng trọng thưởng. Ta thì không nói, nhưng với Trần huynh... biết đâu chừng sau này Trần huynh sẽ trở thành phó động chủ của Huyền Âm Động".

Huyền Âm Động? Nấp sau gốc cây, Ngọc Vô Tâm nghe qua danh tự này không khỏi nhíu mày. Nàng không biết. Có vẻ như đấy chẳng phải đại thế lực hay là môn phái nổi danh gì. Thế nhưng... nếu là hạng vô danh thì sao lại có những thuộc hạ ghê gớm thế này? 

Lão giả xấu xí Giả Hành Khôn chắc chắn là một cao thủ Linh châu kỳ, hắc y nhân họ Trần kia cũng vậy. Điểm đáng nói hơn nữa là thân phận hiện thời của hắc y nhân họ Trần. Theo như nội dung cuộc nói chuyện thì hắn chính là một vị trưởng lão của Bích Du Cung, địa vị xem ra còn không thấp.

Dám tính kế Bích Du Cung, còn có ý thống nhất Ô La đại lục, rốt cuộc động chủ Huyền Âm Động này là thần thánh phương nào mà ghê gớm tới như vậy?

Ngọc Vô Tâm im lặng nghe tiếp...

Chương 803: Nam Cung Sở Sở

"Có trở thành phó động chủ hay không thì cũng là chuyện sau này, trước mắt chúng ta chỉ cần vì chủ thượng ra sức là được. Chủ thượng là người anh minh, những ai góp công, đóng góp nhiều ít ra sao người tự biết".

"Trần huynh nói chí phải. Chủ thượng anh minh sáng suốt, thần thông quảng đại, chúng ta làm sao có thể sánh bằng".

Giả Hành Khôn cười, trong dạ cảm thán: "Ta thấy nực cười cho thế nhân. Bọn họ ai cũng đều cho Bích Du Cung, Tử Tinh Môn, Đao Tông Sơn là tam đại thế lực ở đại lục Ô La mà không hề biết rằng Huyền Âm Động của chúng ta so với cái gọi tam đại thế lực này còn mạnh hơn. Từ khi chủ thượng lên làm động chủ Huyền Âm Động từ mấy trăm năm trước, tà tu chúng ta nằm gai nếm mật, hiện tại thực lực đã bạo tăng đến không người tưởng nổi".

Lời này của Giả Hành Khôn không sai, bên cạnh hắc y nhân họ Trần cũng âm thầm gật đầu.

"Huyền Âm Động chúng ta ẩn nhẫn bao năm, biểu hiện ra ngoài chỉ là một phần nhỏ thực lực để đánh lừa thế nhân. Hiện nay tuy Huyền Âm Động ta chưa thể cùng lúc chống lại tam đại thế lực nhưng nếu là một đối một thì bất kể Đao Tông Sơn, Tử Tinh Môn hay thậm chí Bích Du Cung cũng đều phải thua kém".

Giả Hành Khôn cùng hắc y nhân họ Trần đứng nói thêm mấy câu thì chia tay, ai về chỗ nấy. Đợi cho bọn họ đã rời đi được một lúc Ngọc Vô Tâm mới dám cử động. Nàng hết nhìn về nội cung Bích Du Cung lại ngó xem phương vị Dịch quán, đáy lòng trầm trọng.

Xem ra đại hội Kết anh ngày mai sẽ là một trận phong ba đây.

...

Từ lúc phản hồi Dịch quán thì Ngọc Vô Tâm vẫn lặng lẽ trầm tư. Nàng đang suy nghĩ về cuộc nói chuyện giữa hắc y nhân họ Trần và lão già xấu xí Giả Hành Khôn. Nàng phân vân không biết có nên đem những điều đã nghe, đã thấy thuật lại cho người của Bích Du Cung hay không.

Sự tình lần này chẳng hề đơn giản, rất có thể ảnh hưởng đến toàn cục Ô La, Ngọc Vô Tâm nàng cần phải thận trọng cân nhắc. Cái nàng quan tâm không phải an nguy của vị Nam Cung trưởng lão hay là trấn viên chi bảo Ban Nhược Đà La kia. Nếu như Bích Du Cung bị tổn thất mà không làm ảnh hưởng đến lợi ích trước mắt cũng như lâu dài của nàng thì nàng chả việc gì phải can thiệp cả.

"Ban Nhược Đà La là thánh dược trước giờ luôn được Bích Du Cung nghiêm ngặt thủ hộ, từ đấy có thể luyện chế ra đan dược nghịch thiên, cũng có thể sử dụng cho những mục đích khác. Phần vị Nam Cung trưởng lão kia...".

"Theo như những thông tin ta từng tìm hiểu về Bích Du Cung thì đấy hẳn là Nam Cung Sở Sở - vị trưởng lão xếp hàng thứ ba trong số tam đại trưởng lão của Bích Du Cung. Đồ vật trên người nàng có thể khiến cho vị động chủ Huyền Âm Động thần bí kia quyết tâm chiếm đoạt khẳng định không đơn giản. Rốt cuộc thì nó là thứ gì? Có công dụng gỉ?".

Ngọc Vô Tâm chìm trong suy tư, nhất thời quên mất thời gian. Đến chừng thâm canh bán dạ, lúc này nàng chợt ngẩng đầu, mắt dõi ra cửa.

Có người tới.

"Đã muộn như vậy rồi còn có ai đến tìm ta?".

Ngọc Vô Tâm thầm cảnh giác, nơi thể nội mau chóng điều động linh lực. Chỉ thấy trong đôi mắt nàng, hồng quang bỗng hiện. Nàng nhìn ra cửa...

Thủ đoạn mà Ngọc Vô Tâm đang dùng chính là một trong các bí pháp, thần thông của Linh Tịch Ma Thiên Quyết: Thiên Ma Nhãn, hay còn gọi Thiên Ma Đồng Thuật. Pháp môn này có thể giúp người tu luyện xem rõ vạn vật, nhìn thấu các loại mị thuật huyễn cảnh. Giống như bây giờ, kể cả khi có cấm chế ngăn cách thì Ngọc Vô Tâm vẫn dễ dàng nhìn ra chân diện kẻ đứng bên ngoài.

Vừa tới là một nữ tử bề ngoài tuổi độ ba mươi, tu vị Trúc cơ kỳ đỉnh phong, chiếu theo y phục thì rõ ràng là nội môn đệ tử của Bích Du Cung.

Không lẽ là người của Liễu Phù Dung hoặc là Liên Anh?

Ngọc Vô Tâm thu hồi pháp nhãn, bước ra mở cửa phòng.

"Tham kiến tiền bối".

"Tìm ta có chuyện gì?".

"Bẩm tiền bối, Nam Cung trưởng lão sai vãn bối đến mời người".

Lời của cô gái khiến cho Ngọc Vô Tâm nhất thời kinh ngạc. Vốn nàng còn tưởng cô gái là do Liên Anh hoặc Liễu Phù Dung sai đến, nào ngờ...

Nam Cung trưởng lão, đấy không phải người mà Giả Hành Khôn và gã nội gián họ Trần kia đã lên kế hoạch bắt giữ hòng đoạt lấy vật gì đó trên người nàng hay sao?
Đối phương kiếm nàng làm gì?

Ngọc Vô Tâm rất ngờ vực. Nàng và vị Nam Cung trưởng lão này vốn chẳng quen biết, trước nay chưa từng gặp mặt, đối phương sao tự dưng lại cho người mời gọi?

"Ngươi có biết Nam Cung trưởng lão tại sao lại mời ta hay không?".

"Thưa tiền bối, vãn bối có nghe được một chút. Nam Cung trưởng lão người bệnh cũ bộc phát, nghe nói tiền bối là thiếu chủ Phiêu Hương Các, lại tinh thông y thuật, thủ pháp luyện đan vượt xa người thường nên muốn mời tiền bối tới xem giúp bệnh tình".

"Nam Cung trưởng lão mắc bệnh gì?" Ngọc Vô Tâm tiếp tục thăm dò.

"Cái đó... vãn bối cũng không rõ. Vãn bối chỉ nghe trưởng lão bảo căn bệnh này đã có từ lâu, những năm qua vẫn thường xuyên tái phát khiến cho bản thân đau đớn thống khổ. Bấy lâu trưởng lão cũng đã cố tìm phương chữa trị nhưng mà không khỏi, đến hôm nay bệnh tình đã rất trầm trọng... Tiền bối, xin tiền bối hãy mau qua xem giúp".

Đối phương đã nói như thế nên Ngọc Vô Tâm khó có thể từ chối. Dẫu sao đây cũng là địa bàn Bích Du Cung, người ta lại là một trong tam đại trưởng lão. Thêm nữa, sau khi vô tình chứng kiến cuộc nói chuyện giữa Giả Hành Khôn và hắc y nhân họ Trần, Ngọc Vô Tâm cũng đang rất tò mò về vị Nam Cung trưởng lão này. Qua đó xem bệnh biết đâu lại tìm hiểu thêm được thông tin hữu dụng cũng không chừng.

"Hay là ta cứ nhân cơ hội này dò la một chút, từ đó có thể cân nhắc mà đưa ra quyết định".

Thông suốt, Ngọc Vô Tâm hướng cô gái gật đầu: "Được rồi, ngươi dẫn đường đi".

"Vâng".

...

Theo chân Quỳnh Giao - tên cô gái, Ngọc Vô Tâm rất nhanh lại tiến nhập khu vực nội cung. Từ đấy đi thêm khoảng một khắc nữa thì tới một biệt viện. Chỗ này khung cảnh có phần vắng vẻ.

"Tiền bối, đây là chỗ ở của Nam Cung trưởng lão. Trưởng lão hiện đang đợi người bên trong toà các kia".

Ngọc Vô Tâm nhìn theo hướng Quỳnh Giao chỉ thì thấy có một toà kiến trúc nguy nga tráng lệ đang hiện hữu. Nó khá cao, so với tiểu lâu của Liễu Phù Dung thì chí ít cũng gấp bốn lần.

"Tiền bối, phía trước có một ít cấm chế, người hãy theo sát vãn bối"."Ta biết rồi".

Ngọc Vô Tâm nhẹ gật đầu, đi sát sau lưng Quỳnh Giao.

Bước vào toà các, Ngọc Vô Tâm phải vượt qua thêm sáu cái cầu thang, đi qua hết năm dãy hành lang nữa thì mới đến tầng lầu thứ bảy. Nam Cung trưởng lão, đối phương chính là cư ngụ ở đây.

"Trưởng lão, đệ tử đã mời Ngọc tiền bối đến." Đứng trước cửa phòng, Quỳnh Giao cúi đầu hướng người bên trong hồi báo.

"Ừm." Từ bên trong phòng, một giọng thanh thúy truyền ra: "Quỳnh Giao ngươi lui xuống đi".

Đợi cho Quỳnh Giao rời đi, lúc này giọng nói nọ lại tiếp tục cất lên: "Ngọc thiếu chủ, mời vào".

"Làm phiền".

Ngọc Vô Tâm nói một câu khách sáo rồi đưa tay đẩy cửa bước vào bên trong.

Đập vào mắt nàng là một sắc hồng thơ mộng. Vải vóc, rèm che, tranh vẽ, thậm chí đến những viên tinh thạch phát sáng đính trên các bức tường, hết thảy đều là như vậy.

Ngọc Vô Tâm có hơi bất ngờ. Nàng không nghĩ chỗ ở của một vị trưởng lão Bích Du Cung lại được trang hoàng sặc sỡ, phong cách bài trí thơ mộng đến thế này. Theo như nàng biết thì năm nay Nam Cung Sở Sở tuổi cũng đã ngoài ba trăm rồi a.

"Trong người Sở Sở hiện không được khoẻ, chẳng tiện đứng lên, hy vọng Ngọc thiếu chủ đừng trách." Trong lúc Ngọc Vô Tâm còn đang bị sắc hồng cùng phong cách bài trí làm cho chú ý thì từ chiếc giường bằng gỗ đỏ ẩn sau tấm rèm che, Nam Cung Sở Sở đã lên tiếng cáo lỗi.

Ngọc Vô Tâm nhanh chóng trấn định trở lại. Nàng ôm quyền: "Trưởng lão xin đừng khách sáo".

"Nam Cung trưởng lão, nghe Quỳnh Giao nói người mời vãn bối đến xem bệnh?".

"Ừm." Nằm trên giường, Nam Cung Sở Sở nhẹ gật đầu: "Cách đây mấy năm ta có đi xuống vùng đất phía Nam, sau khi trở về thì trong người đột nhiên mắc phải bệnh lạ. Căn bệnh này đã hành hạ ta suốt mấy năm nay, khiến ta ăn không ngon ngủ cũng chẳng yên, thân thể càng lúc càng hao mòn. Khổ không nói được thành lời".

"Trưởng lão, Bích Du Cung thiết nghĩ cũng không ít đan dược đại sư, lẽ nào chẳng ai có thể xem ra bệnh tình?".

"Không may là như vậy".

Nam Cung Sở Sở thở dài: "Ta đã thử rất nhiều cách nhưng đều không thể chữa khỏi, trái lại càng khiến cho bệnh tình ngày một trầm kha, bây giờ chỉ còn biết trông đợi phép màu ở Ngọc thiếu chủ".

"Trưởng lão nặng lời rồi. Vãn bối bái nhập Phiêu Hương Các chưa được bao lâu, tài nghệ vẫn còn kém cỏi, chỉ e sẽ làm cho tiền bối thất vọng".

"Ngọc thiếu chủ đừng quá khiêm tốn. Những chuyện của thiếu chủ Sở Sở đã được nghe nhiều. Trình độ đan đạo của thiếu chủ có thể nói đã không thua kém Cầu các chủ".

"Khục khục...".

Nam Cung Sở Sở tựa hồ mệt mỏi, thanh âm hạ thấp đi hẳn: "Ngọc thiếu chủ có thể lại gần đây xem bệnh giúp ta được chứ?".

Ngọc Vô Tâm theo lời đi tới, vén rèm tiến lại. Khi nàng đã đứng sát bên giường, lúc này, vốn đang mệt mỏi nằm trên giường, khoé môi Nam Cung Sở Sở bỗng nhếch lên, trong đôi mắt cũng hiện rõ ý gian.

"Phiền Ngọc thiếu chủ vén màn giúp ta".

Chương 804: Nửa đêm kích tình

Màn che được vén, một thân ảnh yêu kiều lập tức hiện lên trong mắt Ngọc Vô Tâm. Nam Cung Sở Sở, nàng mặc một bộ hồng y có phần mỏng manh, trong ngoài chỉ đúng hai lớp là nội y và trường y, chẳng thấy trung y đâu cả. Có lẽ bởi trong người đang khó ở nên nàng mặc vậy cho đỡ bức bối chăng?

Ngọc Vô Tâm không thể không công nhận là Nam Cung Sở Sở rất xinh đẹp. Mặc dù năm nay tuổi đã ngoài ba trăm nhưng dung nhan của nàng vẫn rất đỗi mặn mà, nhìn cứ như một thiếu phụ chỉ mới ba mươi ba mốt, làn da còn mịn, khuôn ngực còn đầy. Hẳn công pháp nàng tu luyện có thể dưỡng nhan, hoặc trước đây nàng đã dùng qua đan dược có công dụng lưu trú dung nhan. 

"Trưởng lão...".

Thần tình mệt mỏi, Nam Cung Sở Sở đưa mắt nhìn Ngọc Vô Tâm: "Ngọc thiếu chủ, phiền thiếu chủ xem giúp ta một chút". 

"Tiền bối đừng khách sáo".

Ngọc Vô Tâm đặt mông ngồi xuống chiếc giường. Nàng cầm lấy cánh tay phải của Nam Cung, bắt đầu tra xét tình huống cơ thể. 

Càng tra chân mày Ngọc Vô Tâm càng nhíu lại. Vị Nam Cung trưởng lão này, mạch tượng rất là bất ổn, khí huyết lưu thông cũng hết sức bất thường.

"Trưởng lão, ta cần phải kiểm tra kỹ hơn. Xin tiền bối buông bỏ phòng bị".

"Chờ một chút".

Nam Cung Sở Sở bảo: "Mỗi lần bệnh tình của ta tái phát, cơn đau luôn bắt đầu từ ngực. Nguồn cơn hẳn là từ đây. Ngọc thiếu chủ xin hãy trực tiếp xem xét ở đây".

Nói đoạn Nam Cung Sở Sở đưa tay vạch áo. Rất nhanh, áo ngoài tách ra, vùng ngực lúc này hầu như chỉ còn mỗi nội y mỏng tang mà Ngọc Vô Tâm không cần phải tập trung ánh mắt cũng có thể dễ dàng thấy được đôi gò bồng đảo căng tràn nhựa sống bên dưới. Dĩ nhiên là cả hai hạt đậu hồng hồng kia nữa. 

Nam Cung đây là ý gì? Ngọc Vô Tâm nhất thời nghi hoặc. Cho dù có phải xem ở ngực thì cũng đâu cần đối phương phải vạch áo ra như vậy. Linh lực, thần thức vốn đi xuyên qua được quần áo kia mà. 

"Ngọc thiếu chủ, hãy xem giúp ta." Đương lúc Ngọc Vô Tâm còn chưa biết nên phản ứng ra sao thì Nam Cung Sở Sở đã chủ động cầm lấy tay nàng rồi đem đặt lên trên ngực mình, vị trí vậy mà đúng ngay một trong hai gò bồng đảo trắng hồng dụ nhân. 

Thoạt đầu Ngọc Vô Tâm định rút tay ra, nhưng nghĩ lại thì thôi. Chạm thì cũng chạm rồi, cứ để đấy mà kiểm tra luôn vậy. 

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa là Ngọc Vô Tâm ngoan ngoãn thuận tình. Thật ra là nàng đang cảnh giác phòng bị, chỉ cần Nam Cung Sở Sở có dị động là sẽ lập tức thoái lui ngay. 

"Ưm...!".

Ngọc Vô Tâm tra xét được một lúc thì từ miệng Nam Cung Sở Sở, một thanh âm kìm nén bật ra. Khuôn mặt ngập tràn thống khổ.

"Nam Cung trưởng lão, làm sao vậy?".

"Ta... Ta thấy hạ thân đột nhiên nóng bức, vô cùng khó chịu".

Hạ thân?

Ngọc Vô Tâm theo phản xạ liếc xuống, nhưng còn chưa kịp làm gì thì bàn tay đã bị người nắm chặt. Đối phương cầm tay nàng đưa vào cái chỗ đó rồi dùng hai chân kẹp chặt.

Trước hành vi này Ngọc Vô Tâm nhất thời cả kinh, đồng thời còn kèm theo cả nghi hoặc nữa. Vừa rồi Nam Cung Sở Sở ra tay nhanh vô cùng, đến độ mà dù đã lưu tâm cảnh giác Ngọc Vô Tâm nàng cũng không tài nào ứng phó kịp. Tới chừng phản ứng lại thì...

Soạt!

Soạt!

Chẳng khác nào một con linh xà, Nam Cung Sở Sở luồn lách vô cùng ảo diệu, nháy mắt đã đem cánh tay còn lại của Ngọc Vô Tâm bắt giữ, sau đó khoá tất cả lại bằng một cái còng màu đen. Còng này rất kỳ lạ, ngay khi hai tay Ngọc Vô Tâm bị bắt tra vào thì nó lập tức thu nhỏ lại, từ bên trong chiếc còng, một cỗ lực lượng âm hàn thấu xương cấp tốc lan toả khắp châu thân, đem hành động của nàng kìm hãm. 

"A!".

"Ư...!".

"Hì hì..." Nam Cung Sở Sở một bên ra sức đè giữ Ngọc Vô Tâm trên giường, một bên cười quyến rũ bảo: "Tiểu mỹ nhân, ta khuyên nàng đừng nên loạn động. Xích này, còng này không phải phàm vật đâu. Nó có tên là Hồn Toả. Đừng nói một tu sĩ Vấn đỉnh như nàng, kể cả có là cao thủ Linh châu kỳ cũng chẳng thể làm gì nổi khi bị trói giữ đâu".

"Đừng chống cự. Nàng càng cố gắng điều động linh lực thì sẽ càng gánh chịu đau đớn thôi".

"Thật ra ngươi là ai?!".

"Ta?".

Nam Cung Sở Sở cười: "Người ta đương nhiên là Nam Cung trưởng lão của Bích Du Cung".

Nam Cung trưởng lão? Sau những gì đã xảy ra thì Ngọc Vô Tâm khó mà tin được. Nàng và Nam Cung Sở Sở nào có thù oán gì, đối phương vì sao phải hại nàng chứ?

Nhưng nếu nữ nhân này không phải Nam Cung Sở Sở thì là ai?"Ngươi muốn gì ở ta?" Ngọc Vô Tâm tìm cách kéo dài thời gian, âm thầm suy tính, tìm xem sơ hở.

"Muốn gì à?" Nam Cung Sở Sở đưa mặt đến sát bên mặt Ngọc Vô Tâm: "Ta muốn ăn nàng".

"Ngươi...".

Ngọc Vô Tâm nói tới đó thì ngưng, hai mắt trợn tròn. Vốn nàng còn cho Nam Cung chỉ cố tình uy hiếp, không ngờ đối phương lại muốn "ăn" nàng thật. Miệng của đối phương đã vừa mới chiếm giữ miệng nàng rồi. 

"Ưm...!".

"Ưm!".

"A...!" Nhuyễn ngọc ôn hương của Ngọc Vô Tâm Nam Cung còn chưa hưởng thụ được bao nhiêu thì đã phải vội vã tách ra. Chiếc lưỡi của nàng lúc này đang rỉ máu. 

Miệng xuýt xoa, Nam Cung Sở Sở ra chiều bất mãn: "Vô Tâm nàng làm gì mà đối xử với người ta lạnh lùng dữ vậy? Nhìn xem, suýt nữa thì lưỡi người ta đã bị nàng cắn đứt rồi".

"Thật ra ngươi là ai?".

Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của kẻ đang bị trói giữ, Nam Cung Sở Sở cũng dần thu lại tiếu ý. Nàng thở ra một hơi: "Được rồi, dù sao ta ở trong hình dạng này Vô Tâm nàng cũng không thích".

Dứt câu, Nam Cung động thần niệm đem pháp thuật giải khai. Thoáng chốc, từ một mỹ phụ nàng đã biến thành một cô gái, dung nhan trẻ hơn, vóc người cũng quyến rũ dụ nhân hơn gấp bội. 

Cô gái này, nàng vô cùng gợi cảm, tựa như một trái táo đỏ ngọt ngào mê ly khiến người ta chỉ muốn cắn ngay một miếng. 

"Yêu nữ", đấy là hai chữ Ngọc Vô Tâm đem gán cho nàng. Không phải mới đây mà đã từ lâu rồi, cái ngày nàng còn ở đất Nam man.

"Phỉ Thuý, là ngươi?!".

Ngọc Vô Tâm rất là ngạc nhiên. Có nghĩ thế nào nàng cũng không thể tưởng tượng sẽ gặp lại Phỉ Thúy trong hoàn cảnh này. Yêu nữ này lẽ ra nên ở tổng đàn Bái Hoả Giáo chứ, sao lại chạy đến Bích Du Cung, còn giả trang thành Nam Cung Sở Sở...

"Hì hì...".

Phỉ Thúy che miệng cười duyên: "Vậy mà ta còn tưởng Ngọc Vô Tâm nàng đã sớm quên mất ta rồi".

"Phỉ Thúy, ngươi tại sao lại ở đây?".

"Còn hỏi? Không phải là vì Vô Tâm nàng hay sao?".
Lời này Ngọc Vô Tâm không tin lắm. Sự xuất hiện của Phỉ Thủy rất đáng ngờ. Nhất là việc nàng đang giả trang thành Nam Cung Sở Sở. 

Nam Cung Sở Sở thật hiện đang ở đâu? Phỉ Thúy đã thế chỗ vị trưởng lão này bao lâu? Tại sao trên dưới Bích Du Cung lại không một ai nhìn ra được? Bích Du Cung há đâu lại là chỗ tầm thường mà để ngoại nhân tùy ý làm càn. Nếu Phỉ Thúy là một lão quái Nguyên anh thì chẳng nói làm gì, đằng này... Thời điểm chia tay năm đó, tu vị của Phỉ Thúy cùng lắm Vấn đỉnh hậu kỳ. Từ đó đến đây mới có bao nhiêu năm, cho dù tiến độ tu luyện thần tốc thì cũng bất quá Linh châu sơ kỳ đỉnh phong. Mà cảnh giới như thế làm sao có khả năng che giấu lâu được...

"Vô Tâm, ta thật sự rất nhớ nàng".

Ánh mắt thâm tình, Phỉ Thúy trèo lên người Ngọc Vô Tâm, ngồi luôn trên đó. Kế đấy nàng đưa tay áp má, vuốt ve mái tóc dài đen mượt, cử chỉ rất đỗi dịu dàng. 

"Phỉ Thúy, mau thả ta ra!".

"Không thả." Phỉ Thúy chẳng thèm cân nhắc, bác bỏ ngay: "Ta thả rồi nàng chạy mất thì làm sao? Khó khăn lắm người ta mới có cơ hội kề cận bên nàng".

"Phỉ Thúy, ngươi đừng đùa nữa".

"Ta đùa?".

Phỉ Thúy nở một nụ cười khó hiểu: "À, ra là nàng vẫn nghĩ ta đùa".

"Được thôi, vậy để ta chứng minh cho Ngọc Vô Tâm nàng thấy tình cảm của ta là thật, còn rất đỗi chân thành".

"Phỉ Thúy, ngươi... ngươi tính làm gì?" Ngó thấy biểu cảm khác thường trên khuôn mặt Phỉ Thúy, Ngọc Vô Tâm không khỏi bất an. 

"Hì hì... Người ta có thể làm gì chứ? Chỉ là... muốn thể hiện tình cảm với nàng một chút thôi".

Nói rồi Phỉ Thúy cúi người, bắt đầu hôn. Nhưng khác trước, thay vì môi miệng thì lần này nàng hôn ở cổ. Được một lúc, nàng dùng tay đem thắt lưng của Ngọc Vô Tâm cởi bỏ, từ từ tách ra vạt áo. 

"Phỉ Thúy, dừng lại!".

Vờ như không nghe thấy, Phỉ Thúy tiếp tục hôn, tiếp tục sờ sờ nắn nắn. Từ miệng nàng, mũi nàng, những làn hơi nóng nối nhau phả vào da thịt Ngọc Vô Tâm. 

"Chụt".

"Chụt".

Ban đầu Phỉ Thúy hôn ở trên, sau đó di chuyển dần xuống dưới. Từ cổ nàng hôn đến xương quai xanh, rồi ngực...

Ngọc Vô Tâm vừa tức vừa thẹn. Nàng cố sức vùng vẫy, nhưng càng vùng càng vẫy thì càng bị Hồn Toả khoá chặt hơn. 

Theo sự mơn trớn kích tình của Phỉ Thúy, dưới những làn hơi nóng, những cái vuốt ve sờ nắn, thân thể nàng cũng bất giác nóng ran.

Vẫn luôn để ý, Phỉ Thúy xem thấy phản ứng của Ngọc Vô Tâm như vậy thì âm thầm đắc ý, nghĩ bụng đêm nay rốt cuộc cũng có thể thành công đem người tình trong mộng này của mình chiếm hữu. 

Hưng phấn lại càng tăng cao, những động tác của Phỉ Thúy bắt đầu trở nên thô bạo. Rất nhanh nàng đem tách bỏ hẳn lớp trường y, dùng tay toan cởi trung y thì...

"Hừ, ăn đi! Ta cho ngươi ăn, coi như là chiêu đãi bữa cuối trước khi ngươi bỏ mạng!".

Động tác của Phỉ Thúy nhất thời khựng lại. 

"Vô Tâm, nàng đây là đang đe doạ ta sao? Với tài sức của nàng thì làm thế nào giết được ta chứ?".

"Ta cần ra tay? Mạng ngươi đã định ngày mai phải chết rồi".

Phỉ Thúy im lặng quan sát nét mặt Ngọc Vô Tâm, càng nhìn trong lòng càng nghi hoặc.

"Vô Tâm, nàng không giống như đang đùa. Rốt cuộc chuyện là thế nào? Tại sao nàng lại nói vậy? Có phải nàng đã biết được điều gì?".

"Sao? Cũng biết sợ?".

Ngọc Vô Tâm xem thường, bảo: "Không muốn bị giết thì cởi trói cho ta".

"Được rồi được rồi, ta cởi đây".

Chương 805: Thiếu

Thiếu, sẽ update sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau