TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 796 - Chương 800

Chương 796: Thiệp mời từ bích du cung

Sau khi tiếp nhận hai phần tài liệu nọ, Ngọc Vô Tâm lập tức trở về động phủ của mình, khởi động cấm chế xong liền tiến vào luyện đan thất. 

Không sai, nàng dự định sẽ đích thân luyện chế Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn này. Mặc dù thù lao ra sao nàng vẫn chưa hỏi, nhưng với phẩm cấp cùng độ khó của đan dược, tin tưởng Thái Hạo sẽ trả không ít linh thạch, biết đâu chừng còn có bảo vật kèm theo. Huống chi... hai phần tài liệu, hai lô đan dược, nếu mỗi lô đều cho ra được đầy đủ đan hoàn thì số lượng vị chi sẽ là sáu viên. Trong đó tính cả phế đan. Mà sáu viên này, nàng không có nghĩa vụ phải giao nộp hết, chỉ cần đưa cho Thái Hạo một đến hai viên hạ phẩm đan là được rồi. Chỗ đan dược còn lại, Ngọc Vô Tâm nàng dĩ nhiên là có thể tùy ý thu giữ làm của riêng. Ở trong mắt người khác phế đan đúng chỉ là thứ bỏ đi, nhưng đối với Ngọc Vô Tâm, phế đan không khác gì đan dược thành phẩm. Dựa vào sự thần kỳ của lam sắc quang điểm từ Bạch liên hoa, việc biến phế thành bảo vốn chẳng khó khăn gì. 

Ngọc Vô Tâm là vậy, đã thu được một món hời lớn. Về phần Thái Hạo... Thực sự thì hắn đã hiểu lầm. Thời điểm nghe Ngọc Vô Tâm nói sẽ tận lực giúp đỡ, hắn tưởng ý tứ của nàng là mang hai phần tài liệu kia đi thuyết phục Cầu Bất Nhận hoặc một trong tam đại trưởng lão, cầu họ ra tay. Ngọc Vô Tâm tự mình luyện chế ư? Hắn làm sao ngờ được. Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn nào có dễ luyện, ngay đến những đan dược đại sư có thâm niên còn không dám tiếp nhận thì huống hồ một cô gái còn rất trẻ như Ngọc Vô Tâm. 

Cứ thế, cùng với sự lầm lẫn, Thái Hạo cùng với mấy vị sư đệ của mình tiếp tục ở lại chờ đợi. 

Một khắc trôi qua...

Một canh giờ trôi qua...

Theo thời gian, trong dạ Thái Hạo càng lúc càng nôn nóng bất an. Tánh mạng muội muội hắn đang rất nguy kịch, chất độc trong người không thể kiềm chế lâu, nếu như giải dược mang về quá muộn, như vậy sợ rằng...

"Các vị tiền bối, xin mời các vị dùng trà". 

Thái Hạo nhìn tên đệ tử Phiêu Hương Các vừa mới mang trà vào, không nhịn được hỏi: "Này, ngươi cho ta hỏi một chút. Chỗ Ngọc thiếu chủ có tin tức gì không?".

"Hồi tiền bối, vãn bối vẫn chưa nghe tin gì".

Thái Hạo thất vọng, thôi không hỏi han gì nữa.

Cùng với các vị sư đệ, hắn tiếp tục cau mày chờ đợi, từ đầu đến cuối đều chẳng đoái hoài gì đến bình trà nóng được người mang ra. 

Mãi đến tận chiều...

"Ngọc thiếu chủ!" Vừa trông thấy thân ảnh Ngọc Vô Tâm, Thái Hạo lập tức đứng dậy, trong lúc kích động mà quên luôn những lời trước đó, thay vì đạo hữu thì lại gọi bằng thiếu chủ - vốn là danh xưng Ngọc Vô Tâm không thích nghe.

"Ngọc thiếu chủ, chẳng hay đan dược...?".

Ngọc Vô Tâm không khó để nhìn ra sự sốt ruột của Thái Hạo, thầm đoán kẻ này đối với muội muội của mình rất đỗi yêu thương. Nàng chẳng có ý dong dài, trực tiếp nói luôn: "Vô Tâm may mắn đã không phụ lòng Thái Hạo huynh".

Nói đoạn Ngọc Vô Tâm khẽ lật bàn tay, theo đó một chiếc lọ nhỏ tinh xảo bằng ngọc hiện ra. 

"Thái Hạo huynh, mời kiểm tra".

Thái Hạo đã không thể đợi thêm được nữa, lập tức vươn tay đem lọ nhỏ cầm tới, nhanh chóng mở nút trút ra. Có tất thảy hai viên đan dược, mỗi viên to tầm hạt đậu, màu nâu đất, toả ra hương khí thấm động lòng người. 

Đích xác là Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn! Lại còn không chỉ một viên!

Sự vui mừng của Thái Hạo lúc này khó mà dùng ngôn từ miêu tả. Chỉ thấy khuôn mặt hắn đã hồng lên vì kích động. 

"Ngọc thiếu chủ, đa tạ!".

"Là bổn phận của ta." Ngọc Vô Tâm cười nhẹ, đáp. 

"Ngọc thiếu chủ, xin phiền thiếu chủ dẫn ta đến gặp vị tiền bối đã ra tay giúp đỡ. Thái Hạo phải trực tiếp cảm ơn".

Ngọc Vô Tâm nghe vậy thì nét mặt trở nên khác lạ. Tựa tiếu phi tiếu, nàng bảo: "Thái Hạo huynh, huynh không phải vừa mới cảm tạ rồi hay sao?".

"Không, ý ta là muốn trực tiếp nói với tiền bối".Thái Hạo chẳng nghe Ngọc Vô Tâm phản hồi, lại thấy nàng dùng ánh mắt ý vị nhìn mình thì trong lòng không khỏi máy động mà âm thầm suy đoán. Thái Hạo hắn không ngốc, rất nhanh liền suy ra chân tướng. Chỉ là sự thật này khiến cho hắn hết sức khó tin. 

"Ngọc thiếu chủ, lẽ nào người đã giúp ta luyện chế Cửu Hoa Ngọc Hoàn chính là...?".

Ngọc Vô Tâm nhẹ gật đầu coi như xác nhận. 

Có được sự xác minh của nàng, Thái Hạo lúc này mới hoàn toàn tin tưởng. Hắn im lặng, lặng lẽ hít vào một hơi sâu. 

Được một lát, Thái Hạo chợt ôm quyền, cúi người thật thấp: "Ngọc thiếu chủ, phần nhân tình này Thái Hạo cả đời khắc ghi".

Vốn Ngọc Vô Tâm không cần người ta mang ơn mình, nhưng nếu có thì cũng chẳng phải việc gì xấu. Thái Hạo nói thế nào cũng là thiếu môn chủ Hải Long Môn, tương lai chắc chắn kế vị, mà Hải Long Môn lại là một thế lực lớn, có phần nhân tình này của hắn thiết nghĩ ngày sau nếu gặp khó khăn cũng nhờ cậy được một hai. 

Nàng tiến tới vươn tay đỡ lấy: "Thái Hạo huynh nặng lời rồi, Vô Tâm chỉ là làm tròn bổn phận của mình".

"Không, thiếu chủ đối với ta thật sự có ơn. Ngày sau nếu thiếu chủ gặp khó khăn cần trợ giúp cứ phái người thông tri, Hải Long Môn nhất định tận lực".

Thấy đối phương kiên quyết như vậy Ngọc Vô Tâm cũng thôi không ra vẻ chối từ nữa, chỉ bảo: "Được rồi được rồi, tấm lòng của Thái Hạo huynh Vô Tâm xin nhận. Nhưng mà... Thái Hạo huynh có thể đừng gọi ta là thiếu chủ nữa không? Ta thật có chút không quen. Ta gọi Thái Hạo huynh là huynh, như vậy huynh cũng nên xem ta là muội muội mà đối đãi mới phải chứ".

"A..." Thái Hạo lúc này mới nhớ ra, vội xin lỗi: "Là ta đã quá kích động cho nên đầu óc hồ đồ. Ngọc muội xin đừng trách".

Thái Hạo cũng là kẻ có con mắt nhìn đời, đương nhiên hiểu Ngọc Vô Tâm đây là muốn kết giao. Mà chuyện này đối với hắn thì thật sự là trăm lợi chẳng hại. Một vị kỳ tài đan đạo như Ngọc Vô Tâm, móc nối quan hệ được với nàng thì tương lai sẽ có rất nhiều chỗ tốt. 

Khách sáo thêm mấy câu, Thái Hạo cầm ra hai túi trữ vật vốn đã chuẩn bị sẵn đưa cho Ngọc Vô Tâm: "Ngọc muội, đây là chi phí cho luyện chế Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn. Muội hãy xem qua, nếu có chỗ nào không vừa ý thì cứ việc nói, ngu huynh nhất định khiến muội hài lòng".

Ngọc Vô Tâm còn lâu mới từ chối, điềm nhiên đưa tay tiếp nhận. Nàng dùng thần thức đảo qua, dạ liền vui vẻ. Thù lao còn lớn hơn so với nàng tưởng nhiều. 

Thông thường, với phần chi phí đã chuẩn bị sẵn thì người ta sẽ chỉ để hết vào trong một túi trữ vật. Nhưng Thái Hạo vừa rồi lại xuất ra đến hai, có thể thấy có một cái là thù lao trả thêm. 

"Thái Hạo huynh, thù lao thật rất hậu, đa tạ"."Ngọc muội hài lòng là tốt rồi".

Thái Hạo lên tiếng cáo từ: "Ngọc muội, xá muội tình trạng nguy kịch, ngu huynh cần phải nhanh chóng trở về. Hẹn muội dịp khác...".

"Mạng người quan trọng, Thái Hạo huynh thượng lộ bình an".

"Hẹn ngày tái ngộ".

"Hẹn ngày tái ngộ".

...

"Hmm... Thái Hạo này coi bộ tính tình cũng được lắm".

Ngọc Vô Tâm đứng trông theo những bóng người vội vã rời khỏi sơn môn, trong lòng thầm đánh giá. Ngẫm nghĩ chuyện tương lai một chút rồi nàng xoay người phản hồi động phủ của mình. 

Khi nàng vừa về tới cửa động, hai chân đột nhiên khựng lại. Chân mày khẽ nhíu, nàng vươn tay hướng hư không bắt lấy một món đồ vật. Là một tấm truyền Âm Phù.

"Mau đến động phủ của vi sư, có sự tình quan trọng".

Tấm phù bốc cháy phát ra thanh âm của Cầu Bất Nhận. Trong mắt Ngọc Vô Tâm không khỏi lóe lên tia sáng kỳ lạ. 

Sư tôn tìm nàng có chuyện gì? Lại còn bảo quan trọng...

Cầu Bất Nhận, vị sư tôn này đối với nàng không tệ, trừ việc kỳ vọng vào luyện đan thuật của nàng thì không có yêu cầu gì khác. Mà trước nay Ngọc Vô Tâm nàng đề xuất yêu cầu gì bà cũng nhiệt tình thỏa mãn.

Đối với luyện đan chi thuật, ngoại trừ việc mỗi tuần trăng theo thông lệ tiến hành kiểm tra một lần thì toàn bộ tâm đắc tu luyện và các đan thư Cầu Bất Nhận bà đều giao cho Ngọc Vô Tâm nàng tự nghiên cứu, có vấn đề gì không hiểu thì tới xin bà chỉ giáo cho.

Việc này vừa hay lại hợp ý Ngọc Vô Tâm. Dù sao trên người nàng cũng mang nhiều bí mật, nếu phải thường xuyên tiếp xúc với Cầu Bất Nhận, bị bà kèm cặp thì thực chẳng hay, có nguy cơ bị phát hiện.

Lúc này Ngọc Vô Tâm đã đi tới động phủ của Cầu Bất Nhận. Nàng đang chuẩn bị tế ra Truyền Âm Phù thì cánh cửa đá đã mở ra. 

Bước chân từ tốn, Ngọc Vô Tâm tiến vào trong động.

"Tham kiến sư tôn".

Cầu Bất Nhận sớm đã đợi sẵn, khẽ gật đầu: "Nha đầu ngươi ngồi xuống đi".

"Tạ ơn sư tôn".

Ngọc Vô Tâm theo lời ngồi xuống cái ghế bên cạnh. 

"Sư tôn, người truyền âm cho gọi đệ tử là có chuyện gì cần phân phó chăng?".

"Đúng là có chút chuyện." Cầu Bất Nhận gật đầu, nói tiếp: "Vừa rồi vi sư nhận được bái thiếp của của Bích Du Cung, mời ta tham gia đại hội chúc mừng một vị tiền bối môn phái này kết anh thành công".

Chương 797: Nhập sơn

Kết anh thành công?

Ngọc Vô Tâm trong lòng nhất thời rung động. Chuyện Bích Du Cung, Đao Tông Sơn, Tử Tinh Môn, tam đại thế lực Trung Châu có lão quái Nguyên anh kỳ toạ trấn nàng tuy đã sớm nghe qua nhưng vẫn ít nhiều ngờ vực, thực không ngờ lời đồn lại là thật.

Lại nói, trước đây Bích Du Cung đã tồn tại lão quái Nguyên anh, hôm nay lại có thêm một người nữa kết anh thành công, như vậy chẳng phải hiện giờ ở Bích Du Cung đang có không dưới hai tu sĩ Nguyên anh kỳ toạ trấn? 

Hai lão quái Nguyên anh, thực lực bậc này... mới nghĩ thôi cũng đã phát run.

Ngọc Vô Tâm nuốt xuống một ngụm nước bọt, hỏi:"Sư tôn triệu kiến đệ tử là muốn đệ tử tháp tùng người đến Bích Du Cung dự hội sao?".

"Không." Trái với suy đoán của Ngọc Vô Tâm, Cầu Bất Nhận lắc đầu. Bà bảo: "Người sẽ đại diện cho Phiêu Hương Các ta tham dự đại hội kết anh không phải vi sư mà là Ngọc Vô Tâm ngươi?".

"Đệ tử?" Ngọc Vô Tâm rất ngạc nhiên. 

Cầu Bất Nhận chậm rãi cầm lên ly trà nhấp một ngụm nhỏ: "Vi sư gần đây đang thử nghiệm một loại đan dược mới, đang lúc quan trọng không thể rời, hơn nữa vi sư thật không muốn rơi xuống vũng nước đục này".

"Vũng nước đục?" Ngọc Vô Tâm lại càng thêm nghi hoặc. 

"Ừm." Cầu Bất Nhận giải thích: "Ngọc Vô Tâm ngươi là chân truyền đệ tử của ta, lại là thiếu chủ Phiêu Hương Các, ta cũng không cần phải giấu ngươi. Thịnh hội lần này không chỉ đơn giản là chúc mừng trưởng lão Bích Du Cung kết anh thành công mà ý đồ chính thức của Bích Du Cung là muốn thị uy với các phái...".

Ngọc Vô Tâm im lặng ngồi nghe sư tôn mình phân tích, giảng giải thiệt hơn, càng nghe trong lòng càng nể phục, có cái nhìn khác về Cầu Bất Nhận. Nàng không ngờ vị sư tôn tiện nghi thường ngày si mê luyện đan này của mình lại có tâm cơ sáng suốt như vậy. 

Theo Cầu Bất Nhận bà lý giải thì ở đại lục Ô La, khu vực trung tâm được xem là phồn vinh nhất. Tại đây môn phái tu tiên rất nhiều, số lượng tán tu cũng vô cùng đông đúc. Trong đó nổi bật và có tầm ảnh hưởng hơn cả là tam đại thế lực: Bích Du Cung, Đao Tông Sơn, Tử Tinh Môn. Từ ngàn năm nay, ở trong ba môn phái này vẫn có một lão quái Nguyên anh kỳ toạ trấn, tạo thành thế chân vạc duy trì cục diện tương đối cân bằng.

Với thực trạng của Ô La, khi số cao thủ Linh châu ít ỏi, cấp bậc Nguyên anh càng hiếm như phượng mao lân giác chỉ đếm được trên đầu ngón tay thì môn phái có một lão quái Nguyên anh toạ trấn như vậy đã là rất mạnh. 

Tu sĩ Nguyên anh kỳ theo truyền thuyết thì có thần thông quảng đại, nhấc tay nhấc chân một cái là có thể di sơn đảo hải. Hiện Bích Du Cung xuất hiện thêm một lão quái Nguyên anh, không thể không nói đã khiến cho thế chân vạc ngàn năm qua bị phá vỡ. Nay môn phái này triệu tập tu sĩ các nơi tới dự thịnh hội kết anh đương nhiên là muốn khuếch trương thực lực, dụng tâm như thế nào thì đã quá rõ.

Nếu Cầu Bất Nhận tới thì rất có thể sẽ bị đối phương thuận thế áp bức buộc phải tỏ rõ lập trường nghiêng về bọn họ hay không. Còn nếu đi dự hội không phải Cầu Bất Nhận mà là Ngọc Vô Tâm nàng thì chuyện nó lại khác. Ngọc Vô Tâm nàng là phận tiểu bối đâu có quyền làm chủ, từ đó có thể xảo diệu né tránh. Mà với thân phận thiếu chủ đi dự thì cũng không tính thất lễ.

"Nha đầu, bây giờ thì ngươi đã hiểu vì sao vi sư phải để ngươi đại diện Phiêu Hương Các rồi chứ?".

Ngọc Vô Tâm gật đầu: "Đồ nhi đã hiểu".

"Hiểu được là tốt." Cầu Bất Nhận nói thêm: "Chuyến này ngươi thay vi sư đi đến dự hội, lấy thân phận của ngươi thì cũng chỉ là tham quan một vòng, thiết nghĩ Bích Du Cung kia sẽ chẳng gây khó dễ gì cho ngươi đâu".

"Dạ".

"Được rồi, vi sư đã chuẩn bị sẵn ít đồ vật, ngươi thay vi sư mang đến làm quà mừng đại hội kết anh của Bích Du Cung".



...

Trước mặt Ngọc Vô Tâm bây giờ là một dãy núi chập chùng không thấy điểm cuối bị bao phủ trong màn sương mù dày đặc. Đây cũng chính là đích đến của Ngọc Vô Tâm nàng: Mã Lạp Phi Sơn. 
Mã Lạp Phi Sơn kéo dài hơn chín trăm dặm, hình dáng uốn lượn trông như một con rồng cực lớn đang phủ phục. Chủ phong cao hơn mười nghìn thước, quanh năm sương mù xanh biếc bao phủ, danh gọi Bích Vân. Ba chữ "Bích Du Cung" thiết nghĩ cũng từ đấy mà ra.

Lại nói, sương mù trên núi thường chỉ có màu trắng, song trên ngọn Bích Vân Sơn này sương mù lại xanh biếc như ngọc, rất là kỳ lạ. Song là đối với thế tục phàm nhân, chứ còn tu sĩ... chẳng ai thắc mắc. 

Màu xanh như ngọc bích ấy, nó là do thiên địa linh khí nồng đậm hội tụ mà thành. Bích Vân Sơn này có thể nói là linh mạch tốt nhất Trung Châu. Tu luyện ở đây tốc độ có thể nhanh gấp hai, gấp ba lần những nơi khác. 

Dừng chân quan sát một chút, Ngọc Vô Tâm lúc này mới lấy ra một tấm phù lục đem linh lực truyền vào rồi phát ra một đạo bạch quang hướng vào bên trong Bích Vân Sơn.

Không lâu sau, một đạo độn quang từ trong Bích Vân Sơn bay ra, là một thiếu nữ niên kỷ chừng mười bảy mười tám đang ngự trên một thanh phi kiếm. Ngọc Vô Tâm dùng thần thức đảo qua thì thấy đối phương có tu vị tầng thứ sáu Luyện khí kỳ. 

Thiếu nữ rất nhanh đi tới trước mặt Ngọc Vô Tâm, vẻ mặt nàng có chút ngạc nhiên hành lễ: "Tiền bối, đạo phù lục vừa rồi là do người đánh ra?".

"Không sai." Ngọc Vô Tâm gật đầu.

"Tiền bối là các chủ Phiêu Hương Các?".

Nghe thiếu nữ hỏi vậy Ngọc Vô Tâm không khỏi sửng sốt. Danh khí của nàng hôm nay đã chẳng nhỏ, theo lý đối phương nên nhận ra mới phải. Mà cho dù không nhận thức được nàng thì cũng nên nhận thức được sư tôn Cầu Bất Nhận của nàng chứ. 

Xem ra thiếu nữ này hoặc chỉ mới bái nhập Bích Du Cung không lâu, hoặc thường ngày vẫn chăm chỉ tu hành chẳng bận tâm tìm hiểu thế sự. 

Đối với sự hiểu lầm của thiếu nữ Ngọc Vô Tâm không phật ý gì. Nhớ trước đây nàng nào có khác chi, thậm chí ngay đến Thanh Liên Tiên Tử đỉnh đỉnh đại danh mà cũng chẳng biết. 

Ngọc Vô Tâm điềm tĩnh nói:"Gia sư Cầu Bất Nhận có sự tình quan trọng không thể rời bổn môn, người phái ta tới đây thay mặt".

Ngọc Vô Tâm vừa nói vừa đưa ra một tấm thiệp. 

Thiếu nữ hữu lễ tiếp nhận, xem qua một chút, vẻ mặt cung kính nói:"Thất lễ, thì ra tiền bối là thiếu chủ của Phiêu Hương Các. Vãn bối là Tô Thanh, môn hạ Bích Du Cung phụng lệnh sư trưởng ở chỗ này nghênh đón các vị đồng đạo, xin mời tiền bối theo ta".

"Vậy phiền ngươi".

Theo thiếu nữ dẫn lối, Ngọc Vô Tâm bay vào Bích Vân Sơn. Xuyên qua mấy đạo cấm chế, càng vào trong số lượng tu sĩ càng tăng lên. 

Ngọc Vô Tâm có chút kinh ngạc, không ngờ đa số Luyện khí kỳ đệ tử nơi đây đều có Linh khí.

Tô Thanh để ý thấy, mỉm cười giải thích: "Tiền bối, đệ tử Bích Du Cung chỉ cần tới Luyện khí trung kỳ đều được sư môn ban thưởng một kiện Linh khí".

"Thì ra là vậy".

Ngọc Vô Tâm gật đầu coi như hiểu được, trong lòng ít nhiều cảm khái. Bích Du Cung không hổ là một trong tam đại thế lực Trung Châu, lại có thể cấp cho đệ tử trong cung lợi ích tốt như vậy. Khó trách ai ai cũng đều muốn gia nhập đại tông môn này.

Trên đường Ngọc Vô Tâm cũng gặp không ít tu sĩ phái khác, đều là nhận được bái thiếp mà đến. Do đều là thủ lĩnh các môn phái đích thân dự hội nên tu vi ai nấy đều rất cao, phần lớn là tu sĩ Vấn đỉnh trung kỳ, hậu kỳ, thậm chí còn có Linh châu kỳ đại cao thủ. 

"Thực cáo lỗi các vị khách quý, vãn bối chỉ có thể dẫn đường tới đây, phía trước chính là trung tâm bổn môn".

Thiếu nữ Tô Thanh hướng mọi người cung kính thi lễ sau đó lui xuống. Ngọc Vô Tâm và mọi người nhìn lên phía trước thì thấy có một thạch kiều nạm ngọc hết sức xa hoa. Qua cây cầu này là sẽ chính thức tiến nhập Bích Du Cung.

Thạch kiều rất rộng, mặc dù đã có bốn năm trăm tu sĩ tụ tập nhưng vẫn còn khá thoáng đãng. Giống như mọi người, Ngọc Vô Tâm cũng độn quang bay lên.

Khi Ngọc Vô Tâm tới gần thì phát hiện tu sĩ chia làm hai bên mà đứng. Một bên nhân số đông đảo, y phục thống nhất hẳn là các môn phái hoặc gia tộc tu tiên. Một bên còn lại nhân số ít hơn hẳn, thêm nữa thì trang phục cũng khá hổ lốn, chắc là tán tu đến từ các nơi.

Tông môn và tán tu, giữa đôi bên xưa giờ vốn đã chẳng ưa gì nhau, thành ra thái độ rất là xa cách. Tuy chưa tới mức cau có hậm hực nhìn nhau nhưng cũng chẳng thuận mắt gì, đương nhiên không thèm bắt chuyện. 

Liếc trái ngó phải một vòng, Ngọc Vô Tâm cuối cùng hướng chỗ tu sĩ tông môn đi đến. 

"Nha đầu nhầm nơi rồi, tán tu thì lăn sang bên kia." Thời điểm Ngọc Vô Tâm sắp đến nơi thì một giọng nam nhân vang lên, rất không khách khí. 

Ngọc Vô Tâm nhíu mày, hướng mắt nhìn sang nơi phát ra thanh âm. Nàng đang muốn xem thử rốt cuộc là kẻ nào mà lại cô lậu quả văn tới như vậy, ngay đến thiếu chủ Phiêu Hương Các cũng không nhận ra. 

Là cố tình khiêu khích sao?

Rất nhanh Ngọc Vô Tâm đã tìm thấy. Kẻ tỏ thái độ trịch thượng với nàng là một gã trung niên tuổi ngoài bốn mươi, mặc một một bộ trang phục màu đen, phần áo trước ngực thêu hình bàn tay năm ngón màu vàng, theo sau còn có bảy tám đệ tử.

Là Ngũ Long Môn. Môn phái này nằm ở đông bắc Trung Châu, trong môn phái có một vị cao thủ Linh châu kỳ toạ trấn. Cách đây hơn một năm Ngũ Long Môn bọn họ cũng đã từng có lần chạy tới Phiêu Hương Các nhờ cậy luyện đan. Hôm đó tiếp nhận yêu cầu chính là Ngọc Vô Tâm nàng. Song những kẻ tới Phiêu Hương Các thuở ấy lại không phải đám người này. 

"Hừm... Trong môn phái bất quá chỉ có một cao thủ Linh châu kỳ mà đã kiêu ngạo như vậy rồi, tên này dám cá là một nhị thế tổ đây mà".

Ngọc Vô Tâm trong lòng cười lạnh, đang nghĩ nên giáo huấn Ngũ Long Môn này thế nào thì một thanh âm trong trẻo chợt truyền đến bên tai.

Chương 798: Dâng lễ tạ tội

Giọng nói là từ một đệ tử của Bích Du Cung truyền tới. Tu vị người này không tính thấp, đã là Vấn đỉnh trung kỳ. Xem ra nàng chính là người chỉ đạo ở khu vực phía ngoài này. 

Chỉ thấy sau câu nói của nàng thì tiên nhạc nổi lên, trong giai điệu nghênh tân khúc, một nhóm người nhân số chẵn chục đang từ phía ngoài bay đến, ở phía trước có ba đệ tử Bích Du Cung phụ trách dẫn đường, phương thức tiếp đón cũng xem như long trọng. 

"Là Hải Long Môn!".

"Đúng rồi, người đang đến chính là thiếu môn chủ của Hải Long Môn, Thái Hạo!".

Rất nhanh đã có người nhận ra thân phận nhóm tu sĩ nọ. Tới lúc này thì mọi người rốt cuộc hiểu được tại sao Bích Du Cung lại phải bày ra lễ tiết tiếp đón trang trọng như vậy. 

Ở trung tâm Ô La đại lục, ngoại trừ Bích Du Cung, Tử Tinh Môn, Đao Tông Sơn tam đại thế lực thì cũng có mấy môn phái nổi danh, trong môn không thiếu Linh châu kỳ cao thủ, tỷ như Hải Long Môn này. Bích Du Cung muốn xưng bá Ô La hiển nhiên cần mượn sức những môn phái như thế, một chút khách khí vốn dĩ bình thường.

Chỉ là... sự phân biệt đối xử của Bích Du Cung cũng khiến cho một số người âm thầm bất mãn. Cùng là khách nhân được mời tới dự hội, có nhất thiết phải kẻ trọng người khinh như vậy?

Ngọc Vô Tâm im lặng không nói, nét mặt như thường, song trong lòng thực cũng có chút so đo.

Phiêu Hương Các của nàng tuy là che giấu thực lực, nhưng tốt xấu gì cũng là tổ chức luyện đan sư lớn nhất Ô La, vị thế nào có thua kém Hải Long Môn. Ấy vậy mà thời điểm nàng đi vào đây lại không được đón tiếp long trọng giống như cái cách Bích Du Cung đang tiếp đón Hải Long Môn hiện giờ.

"Chắc có lẽ đám đệ tử phụ trách tiếp đón khách nhân của Bích Du Cung kia sơ suất đi." Ngọc Vô Tâm tự an ủi mình như vậy. 

"Đạo hữu xin chờ một chút, chốc lát sẽ có sư huynh tệ phái đến nghênh đón." Nữ đệ tử tu vị Vấn đỉnh trung kỳ của Bích Du Cung hướng Thái Hạo tươi cười nói.

Thái Hạo hào sảng khoát tay: "Không sao. Ta cũng đang muốn làm quen với các đồng đạo nơi này một chút, đạo hữu cứ tự nhiên".

Nói rồi Thái Hạo ôm quyền cáo từ, hướng chỗ các tu sĩ tông môn đang tập trung bước tới. 

Trên mặt lộ vẻ vui mừng, hắn lắc mình một cái đã bay đến bên cạnh Ngọc Vô Tâm.

"Ha ha! Ngọc muội cũng tới rồi!".

Ngọc Vô Tâm bên đây cũng nở một nụ cười thân thiện hồi đáp: "Thái Hạo huynh, rất vui được gặp lại".

"Vui mừng phải là ngu huynh mới đúng. Lần trước nếu chẳng nhờ Ngọc muội giúp đỡ thì ngu huynh thật không biết phải làm sao".

"Đúng rồi Ngọc muội, sư tôn của muội đâu, sao ngu huynh không thấy? Có phải đã vào trước rồi không?".

"Thái Hạo huynh, gia sư có chút chuyện không tới được, ta đại biểu cho tệ phái".

"Ồ, chẳng lẽ Cầu các chủ lại đang nghiên cứu tiên đan mới chăng?".

"Đúng là như vậy".

Ngọc Vô Tâm chợt hỏi: "Phải rồi Thái Hạo huynh, không biết tình hình muội muội của huynh?".

"Suýt nữa thì ta quên".

Thái Hạo quay lại phía sau, vẫy tay kêu gọi:

"Tiểu muội mau lại đây!".

Từ phía sau Thái Hạo, cùng với các tinh anh đệ tử Hải Long Môn, một thiếu nữ tầm mười bảy, khuôn mặt thanh tú nhanh chân tiến lại. Nàng len lén đưa mắt liếc nhìn Ngọc Vô Tâm.
"Tiểu muội, không phải muội vẫn mong được gặp ân nhân cứu mạng một lần sao. Chính là Ngọc Vô Tâm Ngọc muội đây. Nếu không phải Ngọc muội thi triển diệu thủ luyện thành Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn thì ngươi bây giờ e đã vong mạng rồi".

Thiếu nữ tới trước mặt Ngọc Vô Tâm, nghiêng mình nói: "Tiểu nữ tử là Thái Ngọc, xin tham kiến Ngọc tỷ tỷ, đa tạ đại ân cứu mạng của tỷ tỷ".

"Đó là bổn phận của ta, cô nương không nên khách khí".

"Ngọc tỷ tỷ, nghe nói luyện đan thuật của tỷ tỷ rất lợi hại, có thể sánh ngang với cả Cầu các chủ, có đúng như vậy không?".

Ngọc Vô Tâm lắc đầu: "Đương nhiên không phải, cô nương nghe lầm rồi, luyện đan thuật của ta sao có thể sánh được với gia sư".

"Ngọc muội cũng không nên quá khiêm tốn." Bên cạnh Thái Hạo chen vào: "Chỉ tốn hai phần tài liệu liền thành công luyện ra được Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn, bổn sự này nếu không phải đan dược đại sư thì chắc chắn không làm nổi. Lại nói, Ngọc muội chẳng đã được Cầu các chủ lập làm thiếu chủ Phiêu Hương Các rồi sao?".

"Phải đấy." Trong mắt Thái Ngọc cũng lộ ra vẻ sùng bái: "Nghe gia huynh nói Ngọc tỷ tỷ năm nay còn chưa đến ba mươi mà đã Vấn đỉnh thành công, so với đại ca khi xưa cũng không hề thua kém".

Ngọc Vô Tâm, Thái Hạo, Thái Ngọc, ba người vui vẻ trò chuyện khiến cho mọi người không khỏi lưu tâm, nét mặt ít nhiều biến đổi. Trong đó chịu ảnh hưởng nhất có lẽ là hai người: Nữ đệ tử tu vị Vấn đỉnh trung kỳ của Bích Du Cung và Thành Hào của Ngũ Long Môn - kẻ lúc nãy đã tỏ vẻ trịch thượng đối với Ngọc Vô Tâm. 

"Thiếu chủ Phiêu Hương Các ở đây mà sao nãy giờ lại không có ai báo lại với ta chứ." Vân Đồ - nữ đệ tử tu vị Vấn đỉnh trung kỳ của Bích Du Cung - âm thầm bực bội, và tất nhiên là có cả lo lắng nữa. 

So với Hải Long Môn của Thái Hạo thì Phiêu Hương Các còn quan trọng hơn nhiều. Bọn họ chính là tổ chức luyện đan sư lớn nhất ở Ô La đại lục này, nếu Bích Du Cung có thể lôi kéo được thì đúng là quá tốt, thậm chí còn tốt hơn vài ba môn phái như Hải Long Môn cộng lại nữa. Thân là người phụ trách ở đây, đáng ra Vân Đồ nàng nên long trọng tiếp đón thiếu chủ Phiêu Hương Các mới phải, ấy vậy mà...

Cũng chỉ có thể trách Vân Đồ nàng sơ suất, trước đó đã không tìm hiểu kỹ về vị thiếu chủ Phiêu Hương Các này, thành thử đã chẳng nhận ra. 

Nhẹ cắn bờ môi, Vân Đồ tiến lại chỗ Ngọc Vô Tâm, áy náy nói lời xin lỗi, mong vị thiếu chủ này rộng lượng bỏ qua cho mình. 

May cho nàng, đối với sự sơ suất ấy Ngọc Vô Tâm không quá chấp. Song, Vân Đồ may mắn không có nghĩa là Thành Hào cũng may mắn. 

Không biết thì không có tội? Vậy còn phải xem lúc "không biết" ấy ngươi đã làm ra những chuyện gì. Ngọc Vô Tâm nàng đâu phải thánh nhân. 

Sắc mặt trắng bệch vì sợ hãi, Thành Hào chẳng dám nhìn thẳng Ngọc Vô Tâm. Trong lòng hắn bây giờ hối hận lắm. Hắn vốn là kẻ hiếp yếu sợ mạnh, lúc nãy nhìn thấy Ngọc Vô Tâm chỉ đi một mình, y phục lại tùy nhiên chẳng có tiêu ký gì nên mới nghĩ là một tán tu rồi lớn tiếng khinh thị. Nào ngờ... nữ nhân có nước da trắng tái, đôi mắt thâm quầng này lại là thiếu chủ Phiêu Hương Các. 
Phiêu Hương Các là ai? Chính là tổ chức luyện đan sư vang danh nhất Ô La đại lục, cho dù là tam đại thế lực Bích Du Cung, Tử Tinh Môn, Đao Tông Sơn nhìn thấy cũng lấy lễ khách quý mà tiếp a.

Cứ nhìn dáng vẻ khép nép mới rồi của Vân Đồ là biết. Nàng bởi sơ suất không long trọng tiếp đón Ngọc Vô Tâm mà trong lòng mới cảm thấy bất an, sợ tội. 

Đến Bích Du Cung còn như thế thì huống hồ là Ngũ Long Môn. Thành Hào cúi đầu thật sâu: "N-Ngọc thiếu chủ, tại hạ có mắt như mù đã không nhận ra thiếu chủ. Thiếu chủ đại nhân đại lượng xin đừng chấp kẻ tiểu nhân...". 

"Hửm?" Ngọc Vô Tâm còn chưa lên tiếng thì bên cạnh tiếng Thái Hạo đã vang lên: "Ngọc muội, tên này dám đắc tội muội?".

Dứt câu Thái Hạo liền quay sang nhìn Thành Hào, ánh nhìn rất là bất thiện khiến Thành Hào vô cùng khẩn trương, lo sợ. Qua cuộc trò chuyện vừa rồi giữa Ngọc Vô Tâm và huynh muội Thái Hạo, Thành Hào đã biết bọn họ quan hệ không tệ. Nếu lúc này Ngọc Vô Tâm nói một câu bất lợi thì khẳng định Thái Hạo sẽ ra tay. Đối với Hải Long Môn thì Ngũ Long Môn bất quá cũng chỉ là tiểu tông tiểu phái, muốn tiêu diệt một cái nhấc tay liền xong. 

Họa từ miệng mà ra, bất kể hữu ý hay vô tình thì Thành Hào cũng đã đắc tội với Ngọc Vô Tâm, nếu ngay bây giờ không khiến cho vị thiếu chủ Phiêu Hương Các này hồi tâm chuyển ý thì chắc chắn tánh mạng Thành Hào sẽ lâm nguy, thậm chí Ngũ Long Môn của hắn cũng sẽ bị liên lụy.

Thoáng do dự, Thành Hào đem một túi trữ vật lấy ra, dâng lên Ngọc Vô Tâm. 

"Ngọc thiếu chủ, khoảng thời gian trước tại hạ may mắn tìm được một động phủ cổ tu sĩ, từ bên trong thu được chút ít đồ vật, xin dâng cho thiếu chủ. Mong Ngọc thiếu chủ rộng lượng bỏ qua cho sự hồ đồ của tại hạ".

Ngọc Vô Tâm đưa tay tiếp nhận. Nàng cũng đang tò mò muốn biết rốt cuộc chút ít đồ vật của cổ tu sĩ này là gì. 

Thần thức đảo qua một lúc thì được thu hồi. Ngọc Vô Tâm thản nhiên đem túi trữ vật cất đi, vẻ mặt như thường. 

Thành Hào thấy thế trong lòng lúc này mới nhẹ nhõm thở ra một hơi. Hắn biết tai hoạ đã qua rồi. Thái độ rất hữu lễ, hắn đang tính mở miệng thì... 

"Ca ca, Ngọc tỷ tỷ, các người mau xem!".

Một thanh âm trong trẻo cất lên. Đúng là của Thái Ngọc.

Theo ngón tay nhỏ nhắn của nàng, Ngọc Vô Tâm cùng Thái Hạo nhìn qua thì thấy phía trong tiên kiều thấp thoáng kỳ quang, hơn mười đệ tử Bích Du Cung phiêu diêu tiến tới. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc trắng, dáng vẻ tiên phong đạo cốt. 

"Thật thất lễ, đã để các vị đồng đạo đợi lâu. Tại hạ là Phương Bình, chấp sự nghênh khách của Bích Du Cung, xin mời chư vị đi theo ta".

"Xin chào Phương đạo hữu".

"Đạo hữu khách khí rồi".

Mọi người mở miệng khách sáo vài câu rồi đi theo Phương Bình. 

Sau khi đi hết tiên kiều, thêm một lúc nữa thì đến một hoa viên mỹ lệ. Trong này các loại kỳ hoa dị thảo nở rộ, bướm ong bay lượn trông đẹp mắt vô cùng. 

Song, khiến mọi người chú ý nhất không phải hoa cỏ hay ong bướm mà là một toà Truyền Tống Trận. Toà Truyền Tống Trận này phải nói cực lớn, nó nằm ở giữa hoa viên. 

"Chậc, Truyền Tống Trận lớn thế này thiết nghĩ một lần có thể truyền tống được cả trăm người." Một tu sĩ nhất thời không nhịn được cảm thán nói ra. 

Chung quanh những người khác cũng ra vẻ tán đồng, trong lòng thầm nể phục bổn sự của Bích Du Cung. Muốn xây dựng một toà Truyền Tống Trận lớn như thế, nhân lực vật lực tuyệt đối không nhỏ.

Phương Bình quan sát thấy nét mặt mọi người, dạ có phần đắc ý, song ngoài mặt thì ngữ khí vẫn hết sức ôn hoà: "Ha ha, đã khiến các vị đạo hữu chê cười. Truyền Tống Trận này là do các vị trưởng lão sở trường về trận pháp bổn môn bày ra. Lần đại hội Kết anh này Bích Du Cung ta tiếp đón tới cả ngàn đồng đạo. Nếu dùng Truyền Tống Trận nhỏ thì chẳng phải là phiền toái lắm sao?".

Các tu sĩ không ai nói gì, một số người sắc mặt bỗng trầm đi. Trong đó có Thái Hạo.

Chương 799: Gặp lại cố nhân (1)

Theo cái gật đầu ra hiệu của Phương Bình, đám đệ tử phụ trách trông coi Truyền Tống Trận liền nhanh chóng đem linh thạch sắp xếp, xếp xong thì đánh ra một đạo pháp quyết vào giữa trận nhãn.

Những tiếng "ong ong" vang lên, Truyền Tống Trận bắt đầu khởi động, kỳ quang đủ các màu sắc hiện lên rồi đám người biến mất tại chỗ.

...

Trải qua một thoáng mơ hồ thì lúc này khung cảnh cũng bắt đầu hiện rõ. Trước mắt Ngọc Vô Tâm bây giờ là một thế giới hoàn toàn khác, đẹp hơn bên ngoài rất nhiều.

Đình đài lầu các, điểu ngữ hoa hương, trân cầm dị thú, đông tây nam bắc phương nào cũng thấy. Chưa hết, ở dưới chân nàng hiện lại còn có linh khí nồng đậm lan tỏa tựa khói sương...

Nhìn mỹ cảnh trước mắt, không ít người lộ ra vẻ kinh ngạc. Tiên cảnh nhân gian là đây chứ đâu.

"Các vị đạo hữu, chúng ta đã tới nội môn của tệ phái. Kết anh đại hội ngày mai sẽ khai mạc, trong thời gian này các vị có thể đi dạo ngắm nhìn phong cảnh Bích Du Cung một chút".

Nói rồi Phương Bình lấy ra một cái túi trữ vật, vỗ nhẹ một cái, lập tức vô số đạo bạch quang từ bên trong bay vụt ra rơi vào tay đám tu sĩ.

"Các vị đạo hữu, trong này chính là một phần địa đồ của Bích Du Cung. Những nơi nào không được phép tiến nhập bên trên cũng đã có ghi, mong các vị đạo hữu lưu ý".

"Được rồi, tạm thời các vị đạo hữu có thể đến dịch quán nghỉ ngơi. Bổn môn sẽ có đệ tử chiêu đãi tận tình. Phương mỗ còn có việc, xin phép cáo từ".

Phương Bình rất nhanh liền rời đi. Trong lúc này Ngọc Vô Tâm cũng tranh thủ mở ngọc giản địa đồ Bích Du Cung ra xem. Nàng xem được một lúc thì một thanh âm thanh thúy truyền vào tai.

"Ngọc tỷ tỷ, chúng ta cùng đi dạo đi!".

Ngọc Vô Tâm ngẩng đầu nhìn lên thì đã thấy Thái Ngọc đứng sát ngay trước mặt mình, ánh mắt có phần trông đợi.

"Ngọc tỷ tỷ, Phiêu Hương Các chỉ có mình tỷ, nếu không chê thì cùng đi với bọn muội. Chúng ta có thể chiếu cố lẫn nhau".

Ngọc Vô Tâm chẳng tốn quá nhiều thời gian để suy nghĩ. Nàng uyển chuyển cự tuyệt: "Cảm ơn hảo ý của Thái Ngọc cô nương nhưng ta cảm thấy trong người không khoẻ, trước muốn về dịch quán nghỉ ngơi".

Mệt mỏi? Muốn nghỉ ngơi? Thái Ngọc không tin chút nào. Đối phương đây rõ ràng là cự tuyệt mình.

Dạ bất mãn, Thái Ngọc nhíu mày đang toan nói gì đó thì một bàn tay đã đặt lên lưng nàng.

Thái Hạo bước ra, tươi cười nhìn Ngọc Vô Tâm: "Ngọc muội nếu trong người không khoẻ thì cứ về dịch quán nghỉ ngơi đi, lát nữa chúng ta gặp lại".

"Vậy Vô Tâm đi trước".

"Hừm..." Thân ảnh Ngọc Vô Tâm vừa khuất thì từ trong miệng Thái Ngọc một tiếng hừ khẽ phát ra: "Ngọc Vô Tâm kia rõ ràng tự cao, không muốn đi chung với chúng ta. Ca ca hà tất phải đối với nàng khách khí như vậy...".

"Thái Ngọc..." Thái Hạo có chút không vui nhìn muội muội mình: "Ngọc Vô Tâm đã giúp ta luyện chế ra Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn, nhờ đó mới cứu lại được tính mạng của muội. Muội sao có thể ở sau lưng ân nhân của mình mà nói những lời như vậy".

"Nhưng... Ngọc Vô Tâm thật là ngạo mạn, từ chối thịnh tình của muội".

"Haizz... Xem muội nói kìa. Lớn ngần này rồi mà tính tình cứ như trẻ con".

Nét mặt trở nên nghiêm túc, Thái Hạo căn dặn: "Thái Ngọc, muội nhớ kỹ. Ngọc Vô Tâm không chỉ là ân nhân cứu muội mà còn là thiếu chủ Phiêu Hương Các, một vị kỳ tài đan đạo tương lai chắc chắn trở thành đại tông sư. Đối với tu sĩ chúng ta thì đan dược có ý nghĩa thế nào muội chắc phải biết. Không chỉ tu luyện mà còn những hoàn cảnh khác nữa. Ví như chuyện trúng phải xà độc của muội. Thử nghĩ, nếu Phiêu Hương Các không chịu xuất thủ thì hậu quả sẽ thế nào?".

"Thái Ngọc, không phải tự dưng mà tam đại thế lực Bích Du Cung, Đao Tông Sơn, Tử Tinh Môn khi đứng trước Phiêu Hương Các cũng phải khiêm nhường hữu lễ. Luyện đan sư của Phiêu Hương Các, và đặc biệt là Ngọc Vô Tâm - thiếu chủ Phiêu Hương Các, chúng ta tuyệt đối không được làm phật ý. Hãy ghi nhớ kỹ".

...

Trong khi hai huynh muội Thái Hạo - Thái Ngọc cùng nhau đi dạo xem phong cảnh Bích Du Cung thì Ngọc Vô Tâm đã đi đến dịch quán.

Tay cầm bái thiếp, nàng đem đưa cho những đệ tử phụ trách tiếp đón khách nhân của Bích Du Cung.

Nhận ra nàng chính là thiếu chủ Phiêu Hương Các, các đệ tử Bích Du Cung ai nấy đều niềm nở tươi cười, nhiệt tình tiếp đãi. Tất nhiên, nơi để cho Ngọc Vô Tâm nàng lưu trú cũng là căn phòng thuộc loại tốt nhất.Sau khi tiến vào trong phòng thì Ngọc Vô Tâm liền đóng cửa lại, cẩn thận phát ra thần niệm quan sát một phen, xác định không có vấn đề gì mới hài lòng gật đầu. Tiếp đấy, nàng lấy từ túi trữ vật ra mấy tấm phù lục, bố trí liên tiếp mấy tầng cấm chế để phòng kẻ xâm nhập.

Xong xuôi hết thảy lúc này nàng mới gọi Tố Tâm và Thu Đồng ra.

"Ngọc sư tỷ".

"C-Chủ nhân".

Tố Tâm và Thu Đồng hai người ai nấy nghi hoặc, không hiểu tại sao Ngọc Vô Tâm lại đột nhiên giải khai phong ấn đem mình gọi ra. Lẽ nào còn chưa tiến nhập Bích Du Cung?

"Ngọc sư tỷ, bộ có chuyện gì sao? Sắc mặt của tỷ hình như không được tốt".

Tố Tâm nói không sai, khuôn mặt Ngọc Vô Tâm hiện đang có chút âm trầm. Nàng thoáng động thần niệm, dùng ngón tay điểm một cái giữa hư không. Tức thì một nhân ảnh xuất hiện. Kẻ này niên kỷ khoảng độ tứ tuần, nước da trắng, phong thái chải chuốt, trên tay cầm một cây quạt bằng bạch ngọc...

"Ủa? Đây không phải kẻ đã đánh Thu Đồng bị thương sao?" Tố Tâm đối với kẻ này vô cùng "ấn tượng" nên vừa nhìn liền nhận ra ngay. Bên cạnh cô bé Thu Đồng cũng gật đầu xác nhận. Hôm đó suýt nữa thì nàng đã bị kẻ này đem bắt giữ, may mà nhờ Tố Tâm xuất ra bảo vật doạ đối phương lui.

"C-Chủ nhân. Người... người thấy-thấy hắn?".

Ngọc Vô Tâm gật đầu: "Lúc nãy ta vừa mới gặp. Hắn là Chu Bát - thiếu môn chủ của Phù Đạo Sơn, lần này cũng đến Bích Du Cung dự hội".

"Ngọc sư tỷ, vậy chúng ta phải làm gì?".

"Chu Bát này dám đả thương Thu Đồng, còn muốn bắt các ngươi, ta sao có thể để hắn bình an mà phản hồi Phù Đạo Sơn được".

"Ý sư tỷ là chúng ta sẽ giết hắn?".

"Phải".

"Vậy mau đi thôi!" Vừa nói Tố Tâm vừa nắm lấy tay Ngọc Vô Tâm kéo đi. Gì chứ cái chuyện báo thù này thì cô bé nhiệt tâm lắm.

Song Ngọc Vô Tâm đã đem cô bé kéo lại.

"Sư tỷ?"."Thanh thiên bạch nhật, lại đang ở trong địa phận của Bích Du Cung, lúc này ra tay không phải sẽ gặp rắc rối sao?".

"Ờ, sư tỷ nói cũng có lý".

Tố Tâm tiếp lời: "Sư tỷ, vậy khi nào chúng ta mới hành động?".

"Tên tuổi cùng môn phái của hắn ta đều đã nắm rõ, ngươi cho là hắn thoát được?" Ngọc Vô Tâm nhếch môi cười lạnh: "Không gấp. Đợi đến tối ta sẽ đi tìm hiểu một chút, tùy vào tình huống sẽ quyết định".

...

"Hi hi... Lần này muội lại thắng nữa rồi".

"Được rồi, sư tỷ cam bái hạ phong. Kỳ nghệ của ta thật sự là không bì được với muội".

Khu vực trung tâm của Bích Du Cung, tại một tiểu lâu biệt lập, bên trong một căn phòng rộng lúc này có hai cô gái đang ngồi đánh cờ với nhau. Cả hai ai nấy đều rất xinh đẹp, đặc biệt là người mặc lam y.

Nàng bề ngoài tuổi độ hai hai hai ba, nước da trắng mịn, mày cong thanh mảnh, trên tóc cài một cây trâm bạc tinh xảo hình chim loan, bên hông đeo một cây sáo bằng ngọc bích nhìn rất trang nhã.

Đúng là Thanh Liên Tiên Tử đỉnh đỉnh đại danh của Trung Châu.

Về cô gái còn lại, tuy so với Liễu Phù Dung thì không bì được, nhưng cũng là bậc thiên hương quốc sắc. Thêm nữa, không giống Liễu Phù Dung lãnh ngạo xa cách, cô gái này lại toả ra một luồng khí tức tươi mát gần gũi, khuôn mặt nàng, và nhất là nụ cười của nàng, nó hết sức thân thiện, tựa như nắng xuân khiến cho người ta cảm thấy ấm áp.

Liên Anh, đấy chính là danh tự của nàng. Còn nếu đề cập thân phận... So với nàng Liễu Phù Dung chỉ e còn thua kém. Liên Anh nàng chính là con gái út của cung chủ Bích Du Cung Liên Vân Nguyệt.

"Phù Dung tỷ, chúng ta chơi thêm một ván nữa đi." Liên Anh hướng người ngồi đối diện đề nghị.

Liễu Phù Dung lập tức lắc đầu: "Không chơi nữa. Ván nào cũng thua, còn đánh làm gì".

"Phù Dung tỷ, chỉ một ván nữa thôi." Liên Anh nắm tay Liễu Phù Dung, vừa lay vừa nài.

"Được rồi được rồi, đừng có lay nữa. Nha đầu muội lớn ngần này rồi mà hành xử cứ như trẻ con".

"Hì hì... Đâu phải lúc nào muội cũng thế".

Liên Anh tươi cười, đang toan sắp lại bàn cờ thì từ bên ngoài, những tiếng bước chân vang lên, kế đấy một giọng nói truyền vào.

"Liễu sư tỷ, Mai Vũ xin gặp".

"Phù Dung tỷ, là Mai Vũ".

Liễu Phù Dung quay sang cửa lớn, bảo: "Ngươi vào đi".

Từ bên ngoài một cô gái tuổi độ hai bảy hai tám nhanh chóng đi vào. Nàng hành lễ xong, nét mặt chợt có chút do dự.

Có vẻ đã nhìn ra ý tứ, Liễu Phù Dung mới nói: "Liên Anh không phải người ngoài, cứ tự nhiên nói".

"Dạ, sư tỷ".

Mai Vũ hồi báo: "Sư tỷ, theo sự phân phó của tỷ muội đã đi kiểm tra. Người của Phiêu Hương Các đã tới, song dự hội không phải Cầu các chủ mà là thiếu các chủ Ngọc Vô Tâm".

Trong mắt ánh lên một tia khác lạ rồi rất nhanh trở lại bình thường, Liễu Phù Dung nhẹ gật đầu: "Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi".

Chương 800: Gặp lại cố nhân (2)

"Phù Dung tỷ, Ngọc Vô Tâm kia có phải chính là người năm đó đã giúp muội luyện chế trung phẩm Trúc Cơ Đan không?".

"Không sai, chính là nàng".

"Vậy thì tốt quá. Lâu nay muội vốn vẫn muốn đích thân gặp mặt nàng ấy để cảm ơn, ngặt nỗi mẫu thân lại không cho phép rời khỏi sơn môn". 

Liên Anh cảm thấy hôm nay chính là cơ hội rất tốt nên đề nghị: "Phù Dung tỷ, chúng ta đi tới dịch quán gặp nàng ấy đi".

"Liên Anh, chuyện này..." Liễu Phù Dung trong lòng thực có điều lo ngại. Ngọc Vô Tâm kia chính là kẻ tu tập pháp môn tà đạo, xuất thân tà giáo, tính tình khó đoán, hành sự khó lường, để cho tiểu sư muội của nàng tiếp xúc với một kẻ như vậy... thực không tốt chút nào. Thậm chí ngay đến người tâm cơ thâm trầm là bản thân Liễu Phù Dung nàng đây còn phải ăn trái đắng của đối phương thì huống hồ một thiếu nữ đơn thuần như Liên Anh. 

"Phù Dung tỷ, sao vậy?" Thái độ ngập ngừng của Liễu Phù Dung khiến cho Liên Anh cảm thấy nghi hoặc. 

"Liên Anh, dịch quán khách nhân đông đúc, chúng ta tới đó e có điều không tiện".

Không tiện? 

Liên Anh lại không thấy có chỗ nào không tiện cả, bất quá cũng chỉ đến chào hỏi thôi mà. Nhưng nếu sư tỷ đã nói vậy...

"Phù Dung tỷ, vậy chúng ta cho người mời Ngọc Vô Tâm tới đây là được rồi".

"Sư muội...".

"Được rồi, cứ quyết định vậy đi. Muội đi phân phó Lam Chi".

Lam Chi chính là một trong các đệ tử được phân theo hầu hạ, chăm sóc cho Liên Anh. Lúc này nàng cùng với bốn người còn lại đang ở tầng lầu phía dưới của tiểu lâu.

"Lam Chi!".

Tiến đến trước mặt Lam Chi, Liên Anh bảo: "Lam Chi, ta phiền ngươi một chút. Ở dịch quán có một khách nhân tên Ngọc Vô Tâm, là thiếu chủ Phiêu Hương Các tới đây dự hội. Ngươi hãy đến đó mời nàng ấy tới đây giúp ta".

"Vâng".

Lam Chi có vẻ kiệm lời, nhận mệnh xong lập tức đi ngay. 

...

Lát sau, tại Dịch quán.

Ngọc Vô Tâm tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe Lam Chi truyền lời. Nàng hỏi lại: "Thiếu cung chủ mời ta?".

"Vâng, thưa tiền bối"."Nhưng ta với thiếu cung chủ hình như chưa từng gặp qua".

"Vãn bối không rõ, nhưng thiếu cung chủ sai vãn bối đến mời tiền bối".

"Ngay bây giờ sao?".

"Vâng, ngay bây giờ".

Ngọc Vô Tâm thoáng cân nhắc một chút rồi cũng thuận tình đi theo Lam Chi đến gặp vị thiếu cung chủ nọ. 

Liên Anh, cô gái này Ngọc Vô Tâm cũng có hiểu biết ít nhiều. Nàng là con gái út của cung chủ Liên Vân Nguyệt, từ nhỏ đến lớn đều rất được cưng chiều. Nghe nói Liên Anh nàng bẩm sinh kinh mạch mỏng manh, phẩm chất linh căn cũng không được tốt nên tu luyện rất khó khăn, phải cần đến đại lượng đan dược mới có thể bù đắp. 

Lần trước Liễu Phù Dung tìm đến Phiêu Hương Các nhờ luyện chế trung phẩm Trúc Cơ Đan chính là để cho vị thiếu cung chủ Liên Anh này phục dụng. Tuy hôm đó Liễu Phù Dung chẳng nói rõ sự tình nhưng Ngọc Vô Tâm không khó để suy ra. 

Từ Luyện khí kỳ đột phá lên Trúc cơ kỳ, tu sĩ bắt buộc phải dùng đến Trúc Cơ Đan. Đối với kẻ có tư chất tốt thì một viên hạ phẩm Trúc Cơ Đan thôi cũng đủ, bằng hạng thiên tư trung đẳng, ba viên đã tính nhiều. Song, trên đời cũng có những người mà cho dù họ có dùng mười viên, trăm viên, thậm chí ngàn viên hạ phẩm Trúc Cơ Đan đi nữa cũng vô dụng. Nguyên do là bởi tư chất của họ quá kém. Liên Anh chính là một trường hợp như vậy. 

Để có thể đột phá cảnh giới Trúc Cơ, thứ mà Liên Anh cần không thể chỉ là hạ phẩm Trúc Cơ Đan như người khác mà đó phải là trung phẩm Trúc Cơ Đan. Lại nói, lần đột phá ấy, Liên Anh nàng đã phải tốn tận hai viên trung phẩm Trúc Cơ Đan thì mới chính thức vượt qua được bình cảnh. 

Ngọc Vô Tâm vừa đi vừa hồi tưởng lại những thông tin về Liên Anh, đồng thời cũng tự hỏi mục đích vị thiếu cung chủ này cho mời mình đến là gì. 

Chẳng mấy chốc, dưới sự dẫn dắt của Lam Chi Ngọc Vô Tâm đã tiến nhập khu vực trung tâm của Bích Du Cung. Dừng chân ở tầng dưới tiểu lâu, Lam Chi nói: "Tiền bối, thiếu cung chủ hiện đang đợi ở lầu ba. Xin mời đi theo vãn bối".

"Ừm".Ngọc Vô Tâm thoáng ngước lên nhìn các bậc cầu thang rồi khẽ gật đầu, lại tiếp tục theo gót Lam Chi. 

"Thiếu cung chủ, Lam Chi đã đưa Ngọc tiền bối đến".

"A, tới rồi!".

Bên trong phòng, Liên Anh mừng rỡ reo lên, kế đấy thì bật dậy chạy ra mở cửa. 

Hiện ra trong tầm mắt nàng là một cô gái mặc lục y, mái tóc xoã dài chứ không dùng trâm cài như Phù Dung sư tỷ của nàng. Thêm nữa sắc diện cô gái này cũng khác hẳn, trắng tái, nhìn hơi thiếu sức sống. Nhất là khi kết hợp với đôi mắt thâm quầng giống như người thiếu ngủ lâu ngày. 

"Vị này hẳn là thiếu cung chủ Liên Anh".

Liên Anh nghe Ngọc Vô Tâm lên tiếng thì lúc này mới phản ứnh lại: "A, xin lỗi! Là Liên Anh thất lễ!".

"Ngọc tỷ tỷ, xin mời vào trong".

Ngọc tỷ tỷ?

Ngọc Vô Tâm cảm thấy lối xưng hô này hơi lạ. Nàng và đối phương tính ra cũng chỉ mới gặp nhau lần đầu, nào phải chỗ thân quen gì. 

Dù vậy Ngọc Vô Tâm vẫn thuận tình bước vào bên trong phòng. Chính lúc này ánh mắt nàng chợt ánh lên một tia khác lạ. 

Lam y khẽ động, Liễu Phù Dung tiến ra với một nụ cười nhàn nhạt: "Ngọc tỷ tỷ, đã lâu không gặp".

"Ồ, thì ra Liễu muội cũng ở đây." Ngọc Vô Tâm cũng tươi cười đáp lại: "Từ lúc chia biệt tỷ tỷ đây vẫn thường mong nhớ muội, hôm nay rốt cuộc cũng được nhìn thấy, trong lòng vui không kể xiết".

"Ngọc tỷ tỷ, Phù Dung cũng vô cùng mong nhớ tỷ".

Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung cứ thế cười cười nói nói, dáng vẻ thân thiết vô cùng. Điều này khiến cho Liên Anh đứng bên cạnh thầm cảm thấy ngạc nhiên. 

Phù Dung sư tỷ của nàng cũng biết kết bạn với người khác sao? Lại còn cùng đối phương cười nói vui vẻ, bảo rằng mong nhớ...

"Phù Dung tỷ, tỷ và Ngọc tỷ tỷ, hai người...?".

"Ồ, thiếu cung chủ không biết ư? Ta và Liễu muội tính tình rất hợp nhau, từ lâu đã kết bái làm tỷ muội".

"Còn có chuyện đó?" Liên Anh lại càng bất ngờ. Nàng quay sang Liễu Phù Dung: "Phù Dung tỷ, tại sao trước giờ không nghe tỷ nhắc đến vậy? Tỷ cũng thật là...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau