TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 781 - Chương 785

Chương 781: Thoát Khỏi Phí Long Sơn

Bảo vật xuất thế, lại nhìn thấy ở ngay trước mắt mình, nếu nói Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung chẳng chút động tâm thì khẳng định là nói dối. Đã là người thì ai lại chẳng có lòng tham. Bảo vật trong mắt tu sĩ quả quả có sức hấp dẫn vô cùng.

Lại nói, vì bảo vật này mà Mạn Đà Sơn Trang không tiếc trở mặt với các đại thế lực, thậm chí quyết tru sát cả Liễu Phù Dung, Bạch Tề, Cao Trường Phong, những vị thiên tài được tông môn xem trọng nhất, cho dù là kẻ ngốc thì cũng đoán được bảo vật kia quan trọng đến nhường nào.

Trên thực tế cả Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung đều đã động tâm. Tuy nhiên bọn họ rất nhanh liền áp chế tham niệm. So với bảo vật thì bọn họ cần mạng hơn. Thế là không ai bảo ai, cả hai quay đầu định chạy ra khỏi Phí Long Sơn.

Chỉ là, bọn họ còn chưa kịp chạy đi thì dị biến đã lại phát sinh. Mặt đất chấn động dữ dội, ở ngọn tiểu sơn kia bất ngờ nổ tung. Cột ánh sáng xanh - đỏ hai màu trên đỉnh tiểu sơn lúc này xoay tròn như lốc xoáy. Vài ba nhịp thở, từ trong cơn lốc chói loà đột nhiên bắn ra bốn đạo lưu tinh.

Xảo hợp làm sao, bốn đạo lưu tinh nọ vậy mà hướng đúng vị trí của Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung bay qua.

Cái này...

Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung ngẩn ra, nhưng rồi lập tức vui mừng xuất thủ. Bốn đạo lưu tinh này liệu có phải là bảo vật hay chăng?

Không kịp nghĩ nhiều, Ngọc Vô Tâm cong tay búng ra một đạo bạch quang đem hai trong số bốn đạo lưu tinh bắt lấy. Phần hai đạo lưu tinh còn lại thì cũng rơi nốt vào tay Liễu Phù Dung.

Ầm!

Ầm!

Bên kia tiểu sơn, sau khi bảo vật xuất thế thì cả ngọn núi cũng ầm ầm sụp đổ, từ bên dưới địa hoả thi nhau phun trào, trong nháy mắt đã biến một góc Phí Long Sơn thành biển lửa khiến cho yêu thú chung quanh kinh hoảng mà bạo loạn, hiện đang gào rống tản ra bốn hướng.

Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung liếc mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng ngự khí bay ra khỏi Phí Long Sơn.

Các cao thủ Mạn Đà Sơn Trang vì chuẩn bị thu lấy bảo vật nên trước đó đại đa số đều tập trung ở ngọn tiểu sơn kia, nhưng nay dị bảo đã xuất ra, bọn họ tất sẽ quay sang tru sát toàn bộ những tu sĩ bên ngoài còn sống sót. Nếu Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung còn tiếp tục nấn ná chỉ e tánh mạng khó toàn.

Bọn họ phải chạy! Chạy càng nhanh càng tốt!

"Khốn kiếp!".

Nơi ngọn tiểu sơn vừa sụp đổ, đứng trên biển lửa một vị cao tầng của Mạn Đà Sơn Trang tức giận hét lên.

"Một lũ ăn hại! Bảo vật ở ngay trước mắt mà các ngươi cũng để lọt mất!".

"Còn đứng đây làm gì?! Mau chia ra tìm kiếm! Tuyệt đối không để bất cứ tu sĩ bên ngoài nào còn sống sót ra khỏi đây!".

...Các cao thủ Mạn Đà Sơn Trang chia nhau ra hành động, một nửa truy tìm bảo vật một nửa tiến hành tru sát toàn bộ ngoại nhân.

May cho Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung, lúc này bọn họ rốt cuộc đã thành công chạy ra đến cửa ra vào Phí Long Sơn.

Quả không ngoài dự tính, ở ngay lối ra vào lúc này có không ít đệ tử Mạn Đà Sơn Trang trông giữ nhưng tu vị Vấn đỉnh thì chỉ có đúng hai người. Song cũng chỉ là Vấn đỉnh sơ kỳ, không quá đáng lo.

Vốn đã sẵn sàng tâm lý, ngay khi vừa ra tới thì cả Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung đều thi triển thủ đoạn lôi đình. Phù lục, Linh khí, rồi pháp thuật, thần thông hàng tá loại thủ đoạn được các nàng đánh ra.

Ầm!

Ầm!

Oành!

Oành!

Giữa tràng thanh âm bạo liệt đủ màu sắc, hai gã tu sĩ Vấn đỉnh làm nhiệm vụ canh giữ nhất thời bị doạ sợ. Theo phản xạ bọn họ vội vàng triển khai phòng ngự, tế ra Linh khí ngăn cản các loại công kích.

Nhân cơ hội này, Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung cấp tốc đề thăng lực lượng, ngự khí lao vụt ra khỏi Phí Long Sơn.

"Mau ngăn chúng lại!".Qua đợt công kích, hai gã tu sĩ Vấn đỉnh của Mạn Đà Sơn Trang rốt cuộc hoàn hồn, đồng thanh hô lớn rồi hoá thành hai đạo độn quang truy theo.

Song, bởi do Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung đều thiêu đốt chân nguyên, lại ngự trên cực phẩm Linh khí là Thanh Phong Kiếm và Nguyệt Nha Nhận nên tốc độ độn quang cực nhanh, lúc này hai gã tu sĩ Vấn đỉnh của Mạn Đà Sơn Trang mới đuổi theo thì đã muộn. Khoảng cách giữa đôi bên xa quá rồi.

"Dương sư huynh, chúng ta mất dấu bọn chúng rồi. Giờ phải làm sao?" Một gã tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang lên tiếng, mặt mày lo lắng.

Tên còn lại nghe xong nhưng không nói gì. So với vị sư đệ bên cạnh thì hắn càng lo hơn bội phần.

Thầm cắn răng, hắn lấy từ trong giới chỉ ra một tấm phù lục rồi đánh lên một đạo pháp quyết.

Linh phù bốc cháy, hoá thành một con chim nhỏ màu xanh. Thanh điểu dừng ở hư không một lúc, sau đó chợt tung cánh hướng phía đông nam bay đi.

"Đuổi theo!".

Trong khi đó, ở phía trước...

Sau một đỗi điên cuồng thiêu đốt chân nguyên trốn chạy, hiện cả Ngọc Vô Tâm lẫn Liễu Phù Dung đều đã ngừng lại. Đưa ra chủ ý chính là Liễu Phù Dung. Nàng nói tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang có không ít kẻ giỏi thuật truy tung, để đảm bảo an toàn cần tạm thời ẩn giấu khí tức, tìm nơi ẩn nấp.

Ngọc Vô Tâm vốn thông minh nên nghe qua liền hiểu ý ngay. Chỉ có điều muốn che giấu hoàn toàn khí tức thì cần phải phục dụng đan dược trân quý hoặc không thì phải có một tấm Ẩn Thân Phù cao cấp dán lên. Mà hai loại này, trên người Ngọc Vô Tâm lúc này lại không có. Nàng đưa mắt nhìn sang Liễu Phù Dung.

Dường như cũng hiểu ý, Liễu Phù Dung nhanh chóng ném qua một tấm linh phù màu trắng.

"Ẩn Thân Phù này là đích thân sư tôn ta luyện chế, cho dù cao thủ Linh châu kỳ cũng chưa chắc đã khám phá ra được đâu".

Trong đáy mắt Ngọc Vô Tâm hiện lên một tia dị sắc. Nàng đưa tay tiếp lấy linh phù rồi cùng Liễu Phù Dung tìm nơi ẩn nấp.

Theo lời Liễu Phù Dung thì Ẩn Thân Phù này chỉ có tác dụng trong vòng ba canh giờ, sau ba canh giờ hiệu quả sẽ hết. Nhưng Ngọc Vô Tâm cho tầm đó thời gian là đủ rồi. Nếu có tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang chạy qua đây, không thấy tung tích khẳng định tiếp tục đuổi lên phía trước hoặc là tản ra xung quanh tìm kiếm. Với trạng thái vô thanh vô ảnh, ngay đến một chút khí tức cũng không có của các nàng, những người đó làm sao phát hiện ra được.

Nghĩ vậy, Ngọc Vô Tâm cũng an lòng nhắm mắt đả toạ dưỡng thần...

Ba canh giờ sau...

Nơi bụi rậm, Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung cùng mở mắt. So với trước thì sắc diện cả hai bây giờ đã tốt lên khá nhiều.

Chương 782: Điều Kiện

Ngồi nhìn, đứng lên vẫn còn nhìn, Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung, hai người cứ thế giữ nguyên ánh mắt, gắt gao giao kề. Tuy nhiên, không phải quan tâm, cái ý tứ thăm hỏi lẫn nhau mà là sự phòng bị, thậm chí sát cơ. 

Ngọc Vô Tâm, nàng đang muốn giết chết Liễu Phù Dung. 

Thân phận tà tu của nàng, sự hiện diện của nàng ở Phí Long Sơn, bổn sự của nàng, bảo vật nàng đã đoạt, hết thảy Liễu Phù Dung đều đã biết. Vị Thanh Liên Tiên Tử này nếu mà đem những bí mật của Ngọc Vô Tâm nàng kể cho kẻ khác biết, như vậy tánh mạng nàng sẽ vô cùng nguy hiểm.

"Ngươi muốn giết ta?" Sau một hồi im lặng, Liễu Phù Dung rốt cuộc là người chủ động lên tiếng. 

Thông minh băng tuyết như nàng làm sao lại không hiểu ra vấn đề đây. Nhưng cũng chính bởi đã hiểu mà trong lòng Liễu Phù Dung mới cảm thấy có chút thất vọng, hụt hẫng. 

Liễu Phù Dung nàng là ai chứ? Chính là một vị thiên tài tu luyện sở hữu Thánh linh căn ưu dị trong truyền thuyết, người được sư trưởng trong môn phái vô cùng ưu ái, trong mắt các đệ tử, đặc biệt nam nhân thì địa vị của nàng lại càng cao vời vợi. Ở trước mặt nàng bọn họ chỉ có thể ngước mắt lên mà ngưỡng vọng, mà hâm mộ. Nàng chính là tiên tử. 

Thiên tư tuyệt đỉnh như thế, dung nhan lại càng khỏi nói, băng thanh ngọc khiết, cao quý bất phàm tựa như tiên tử, thử hỏi thế gian có nữ nhân nào thập toàn thập mỹ như nàng? Đừng nói nam nhân, cho dù là nữ nhân khi đứng trước nàng thì bọn họ cũng chỉ biết hâm mộ thầm than, tự thương hại bản thân chứ chẳng mấy người tỏ lòng đố kỵ đâu.

Vậy mà Ngọc Vô Tâm...

Nữ nhân này muốn giết nàng. Sát cơ kia nàng đã nhìn ra. Ở trong mắt đối phương lúc này, Liễu Phù Dung nàng chỉ đơn giản một mối nguy cần loại bỏ không hơn. 

"Liễu đạo hữu sao lại hỏi vậy? Chúng ta không phải vừa cùng nhau liên thủ sát diệt cường địch sao?" Đáp lại Liễu Phù Dung là một nụ cười nhàn nhạt, ra chiều hoà nhã.

Song, Liễu Phù Dung đâu phải kẻ ngốc. Sát cơ Ngọc Vô Tâm dù đã thu liễm nhưng nàng dám cá hiện trong thể nội đối phương linh lực đã được thúc động, thần thông, bảo vật tùy thời đều có thể xuất ra để tru diệt mình. 

"Ngọc đạo hữu, ngươi liệu có nắm chắc?".

Liễu Phù Dung chỉ ra vấn đề: "Pháp thuật của Ngọc đạo hữu đúng rất cao thâm, thần thông bảo vật cũng vô cùng ghê gớm, ta hoàn toàn công nhận. Nhưng, Ngọc đạo hữu, Phù Dung không phải nữ tử tầm thường. Với địa vị chân truyền đệ tử được sư tôn thương yêu nhất, một hai thủ đoạn bảo mệnh Phù Dung đây lẽ nào không có?".

"Cứ cho là Phù Dung đánh không lại, bảo vật thần thông có thua kém, song nếu Ngọc đạo hữu muốn nhanh chóng sát diệt thì đừng hòng. Mà, một khi trận chiến kéo dài, Ngọc đạo hữu đây cũng sẽ lâm nguy đấy".

Ngọc Vô Tâm nghe qua, chân mày liền khẽ nhíu. Trải qua trận ác chiến với Chung Sĩ Cơ vừa rồi, không khó để thấy Liễu Phù Dung cũng rất ghê gớm. Nàng không chắc đối phương liệu đã dùng hết thủ đoạn hay chưa. Nếu như đối phương vẫn còn con bài ẩn giấu, vậy thì thật sự rất khó để mà giết được. Lại nói nguy cơ đến từ Mạn Đà Sơn Trang chưa phải đã hết...

Trong lúc Ngọc Vô Tâm lặng im suy tính thì bên này giọng Liễu Phù Dung lại cất lên.

"Ngọc đạo hữu, tu sĩ trên người ai cũng đều có một hai bí mật. Thân phận tà tu của ngươi, sự hiện diện của ngươi ở Phí Long Sơn, chuyện ngươi tham dự sát diệt Chung Sĩ Cơ, đoạt lấy bảo vật, hết thảy ngươi đều không cần lo lắng. Phù Dung không phải kẻ nhiều chuyện, thêm nữa bản thân cũng có dính líu vào, ta tuyệt đối sẽ giữ kín toàn bộ".

"Thật vậy chăng?".

Liễu Phù Dung quả quyết: "Mỗi câu mỗi chữ đều không giả".

Thoáng trầm mặc, Ngọc Vô Tâm chậm rãi nói ra: "Ta tin Liễu đạo hữu, nhưng ta lại không thích đem vận mệnh của mình đặt ở trong tay người khác. Người sống thì không giỏi giữ kín bí mật".

Liễu Phù Dung nhíu mày: "Như vậy theo ý Ngọc đạo hữu thì chỉ có người chết mới thực sự đáng tin? Đạo hữu vẫn quyết tâm giết ta?".

"Cũng không hẳn".

Ngọc Vô Tâm đã có cân nhắc, nói ra: "Liễu đạo hữu, chỉ cần đạo hữu phát thệ trước tâm ma của mình, rằng tuyệt đối giữ kín toàn bộ mọi chuyện, như vậy ta lập tức để đạo hữu tự do rời đi".

Tu tiên chính là nghịch thiên, mỗi tu tiên giả đều có tâm ma của mình. Nếu đã phát thệ trước tâm ma thì tuyệt đối không thể ngược lại, nếu không hậu hoạ khôn lường, nhẹ tu vi cả đời không tiến, nặng thì thậm chí chỉ đơn thuần ngồi đả toạ hấp thu linh khí tu luyện thôi cũng rất dễ tẩu hỏa nhập ma, phát điên phát khùng.

Mấy vạn năm qua chưa từng nghe có một tu tiên giả nào có can đảm đi ngược lại lời thề trước tâm ma của mình.

Liễu Phù Dung tất nhiên cũng hiểu được sự hệ trọng của lời thề tâm ma. Nét mặt chẳng lấy gì làm vui, nàng hỏi: "Nếu ta không phát thệ thì thế nào?".

Đáp lại là một khuôn mặt kiên định lạnh lùng: "Ta và đạo hữu sẽ chỉ có một người được rời khỏi đây".

Ngọc Vô Tâm đã chẳng nói chơi, nàng làm thật. Ngay khi lời vừa ra hết thì từ trên người nàng một cỗ uy áp cũng lan toả, tư thế sẵn sàng tung đòn công kích.

Thấy vậy Liễu Phù Dung không khỏi đắn đo. Nàng cúi đầu trầm ngâm một đỗi, chừng khi ngẩng lên thì đột nhiên hé môi lộ ra hai lúm đồng tiền nho nhỏ.

Liễu Phù Dung bẩm sinh đã có khí chất băng lãnh, hầu như không biết cười, nhưng một khi nụ cười đã nở thì trăm hoa còn phải kém thua, ánh trăng trên trời còn phải thấy thẹn. Nụ cười ấy, nó giống như ánh dương quang chiếu rọi một vùng băng tuyết trắng xoá mênh mông, mị lực vô cùng. Sức hấp dẫn lớn tới nỗi khiến cho Ngọc Vô Tâm cũng bất giác có chút thất thần."Tỉnh táo!".

Thầm mắng bản thân thiếu nghị lực, Ngọc Vô Tâm hít sâu một hơi để ổn định tâm thần. Dù vậy trong dạ cũng phải ngầm cảm thán về cái gọi thiên sinh lệ chất của Liễu Phù Dung. Xem ra cái danh tiên tử mà thế nhân gán cho nàng cũng chẳng ngoa chút nào.

Bên này, Liễu Phù Dung vốn cũng lưu tâm, ngó thấy sắc diện Ngọc Vô Tâm mới rồi có chút ngẩn ngơ vì mình thì âm thầm đắc ý. Coi bộ trong lòng ai kia cũng không phải là không để ý chút gì. 

"Thôi được. Ta sẽ theo ý Ngọc đạo hữu phát thệ trước tâm ma của mình".

Hả?

Đã sắp sửa ra tay, nay nghe đối phương nói vậy thực khiến Ngọc Vô Tâm cảm thấy bất ngờ. Vốn nàng cho với bản tính cao ngạo cùng thân phận tôn quý của mình thì quá nửa Liễu Phù Dung sẽ không chịu bị áp chế, vậy mà...

Có gian dối gì chăng?

Ngọc Vô Tâm âm thầm cảnh giác.

"Ngọc đạo hữu không cần hoài nghi. Phù Dung nói đồng ý phát thệ thì chắc chắn sẽ phát thệ. Chỉ là... Phù Dung có điều kiện".

"Điều kiện gì?".

"Bí mật của Ngọc đạo hữu Phù Dung đúng là đã biết khá nhiều, song bí mật của Phù Dung Ngọc đạo hữu cũng đã biết không ít. Nếu như chỉ có một mình Phù Dung phát thệ thì thật không công bằng".

"Tốt, ta sẽ cùng ngươi phát thệ." Đề nghị của Liễu Phù Dung cũng là hợp tình hợp lý nên Ngọc Vô Tâm chấp thuận ngay. 

Nàng đang toan bảo đối phương phát thệ thì...

"Ngọc đạo hữu, Phù Dung còn một điều kiện nữa".

Ngọc Vô Tâm nhíu mày. Nữ nhân này đúng là được nước làm tới a. 

Coi như chưa nhìn thấy khuôn mặt cau có của ai kia, Liễu Phù Dung nhanh chóng nói ra điều kiện thứ hai của mình: "Ngọc đạo hữu, gặp gỡ là có duyên, ta và đạo hữu lại còn cùng nhau liên thủ đối phó cường địch, bảo vật xuất thế cũng là mỗi người thu lấy một nửa, có thể nói là có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chia. Duyên nợ của chúng ta rõ ràng rất sâu đậm, đã vậy, tại sao chúng ta không kết bái, chân chính trở thành tỷ muội?".

Thêm một lần nữa Ngọc Vô Tâm lại bị Liễu Phù Dung làm cho ngạc nhiên. Nàng còn tưởng đối phương sẽ đưa ra yêu sách gì, không ngờ lại là cái loại sự tình này. Kết bái tỷ muội? Giữa một thiên kiều chi nữ trong chính đạo với một ác nhân thuộc giới tà đạo? Đây không nghi ngờ chính là cấm kỵ của danh môn chính phái. Rốt cuộc thì trong đầu Liễu Phù Dung nàng đang nghĩ cái gì vậy?

"Kết bái tỷ muội? Liễu đạo hữu hình như đã quên mất mình là đệ tử danh môn thì phải".

Liễu Phù Dung lắc đầu: "Nguồn gốc của mình Phù Dung sao có thể quên. Phù Dung chỉ là không muốn tự trói buộc mình. Huống hồ đối với Ngọc đạo hữu Phù Dung có ấn tượng rất tốt. Thiên hạ này, xét trong thế hệ trẻ hiện nay, đáng để Phù Dung kết giao cũng chỉ có mình Ngọc đạo hữu". 

"Liễu Phù Dung ngươi đánh giá ta cao quá rồi".

Liễu Phù Dung từ chối bình luận, chỉ hỏi: "Ngọc đạo hữu, Phù Dung thật sự rất có thành ý. Không biết đạo hữu có nguyện nhận người tỷ muội này hay không?".

Ngọc Vô Tâm trầm mặc. Thoạt đầu nàng còn tưởng đối phương nói đùa, nhưng xem ra không phải. 

Đến cùng thì trong hồ lô của nữ nhân này đang chứa thuốc gì?

Suy tư hồi lâu, sau cùng thì Ngọc Vô Tâm đã đưa ra lựa chọn. 

"Có một tỷ muội là Thanh Liên Tiên Tử đỉnh đỉnh đại danh dường như cũng không tệ. Được, ta đồng ý".

Liễu Phù Dung mỉm cười, nhanh chóng phát thệ trước tâm ma. Ngọc Vô Tâm cũng nối gót làm theo. Sau đấy, cả hai cùng quỳ, ở trước thiên địa thần minh kết thành tỷ muội. Song lạ một điều là các nàng lại chẳng ai thề thốt gì thêm ở lần kết bái này. 

"Ngọc tỷ tỷ, kể từ giờ chúng ta đã chính thức là tỷ muội. Sau này mong tỷ tỷ chiếu cố cho." Liễu Phù Dung đứng lên liền nói. 

Ngọc Vô Tâm cũng tươi cười đáp lại: "Liễu muội muội, tỷ tỷ đây cũng rất mong được muội chiếu cố".

"À, phải rồi Liễu muội. Nhân dịp kết bái, tỷ tỷ có một món quà muốn tặng cho muội".

Quà?

Liễu Phù Dung có chút hiếu kỳ: "Quà Ngọc tỷ tỷ muốn tặng hẳn là trân quý".

"Đó là dĩ nhiên." Ngọc Vô Tâm bảo: "Nào, muội hãy nhắm mắt lại đi".

Trong lòng Liễu Phù Dung liền nổi lên cảnh giác: "Ngọc tỷ tỷ, có cần như thế? Chúng ta đâu còn nhỏ, lại chẳng phải thường nhân thế tục".

"Sao? Sợ tỷ tỷ hại muội?".

"Nào có. Tỷ tỷ nói đùa".

"Nếu không phải thì hãy nhắm mắt lại. Chúng ta đã là hảo tỷ muội, Liễu muội lẽ nào chẳng có chút lòng tin với tỷ?".

"Muội...".

Đối phương đã nói đến như vậy, nếu còn từ chối e rằng không thoả. Liễu Phù Dung đành miễn cưỡng làm theo. Tất nhiên là trong khi nhắm mắt nàng cũng đã âm thầm điều động linh lực, chỉ cần có biến động thì sẽ lập tức ra tay ngay. 

Ngọc Vô Tâm ghê gớm thì Liễu Phù Dung nàng cũng chẳng phải dạng vừa. Ai hơn ai còn khó nói đấy.

"Hừm...".

Ngó thấy hàng mi giai nhân đã đóng, trong ánh mắt Ngọc Vô Tâm lúc này mới lộ ra một tia gian xảo. Nàng hé môi, khẽ nghiêng đầu. 

Ngay lập tức, hai mắt Liễu Phù Dung mở toang, ngập tràn dấu hỏi. Vốn nàng còn tưởng Ngọc Vô Tâm sẽ giở trò gì, không nghĩ...

Môi chạm môi, cái này... hình như là hôn a.

Chương 783: Công pháp cùng ngọc bài

"Ưm!".

Sau một thoáng trừng mắt bất động, Liễu Phù Dung rốt cuộc cũng đã có phản ứng. Nàng đưa tay đem Ngọc Vô Tâm đẩy ra. Khổ nỗi Ngọc Vô Tâm thì lại chẳng chịu buông tha. 

Tay nắm chặt tay, Ngọc Vô Tâm dụng lực xoay người đem giai nhân đè xuống đất. Kế đó, nhân lúc Liễu Phù Dung sơ hở hé răng, nàng cho lưỡi tiến vào bên trong khoang miệng đối phương. 

Oang!

Khoảnh khắc chiếc lưỡi kia xâm nhập, chạm vào lưỡi mình, trong đầu Liễu Phù Dung tựa hồ vang lên tiếng sét, giống như bị ai dùng búa đánh mạnh xuống đầu, khiến toàn thân nàng cứng đờ. 

Từ nhỏ đến lớn Liễu Phù Dung nàng vẫn luôn là trong trắng như ngọc, thân thể nào đã từng bị ai phi lễ qua. Nói gì hôn, một cái ôm thôi còn chẳng có nữa là. Ấy vậy mà bây giờ...

Ngọc Vô Tâm đã hôn nàng, lại còn hôn rất sâu, rất đỗi cuồng nhiệt. Chiếc lưỡi kia đang quấn quýt lấy lưỡi nàng, tham lam mút lấy nhuyễn ngọc ôn hương. Cảm giác này thật sự rất là kỳ quái.

Mà khoan đã! Liễu Phù Dung nàng bây giờ không phải là đang bị khi dễ hay sao?!

Thần trí nhanh chóng thanh tỉnh trở lại, Liễu Phù Dung xuất động linh lực, rất không khách khí hướng kẻ đang đè lên người mình đánh ra một chưởng.

"Xí hụt!".

Ngọc Vô Tâm vốn đã có phòng bị, lập tức tránh đi. Biết nếu còn nán lại thì có thể sẽ gặp phiền toái, nàng độn quang bay đi luôn. 

"Liễu muội muội, đây là để đáp lại tấm thịnh tình trước đó muội đã kéo ta vào vũng nước đục. Đây chắc hẳn là nụ hôn đầu của Liễu muội. Yên tâm, tỷ đây sẽ trân quý giữ gìn, đêm đêm tưởng nhớ. Ha ha ha...".

Bóng người đã khuất, chỉ còn lại thanh âm như thể đang cười nhạo. Liễu Phù Dung nghe rõ mồn một, môi hồng mím lại. 

"Ngọc Vô Tâm... Ngọc tỷ tỷ... hình ảnh của tỷ tỷ muội muội này đây chắc chắn cũng sẽ khắc ghi".

...

Sau màn từ biệt thân ái đầy cảm xúc nọ thì Ngọc Vô Tâm đã liên tục độn quang trong suốt mấy canh giờ liền mới tạm nghỉ, nghỉ xong nàng lại tiếp tục bay đi, cứ thế liên tục hai ngày. Nhưng thay vì trở về Phiêu Hương Các thì nàng lại tìm đến một tiểu sơn vô danh rồi kiếm một hang động bí mật dừng chân. 

Mặc dù Liễu Phù Dung đã phát thệ trước tâm ma, rằng sẽ tuyệt đối giữ kín những bí mật của nàng, nhưng nàng vẫn chưa thể an lòng được. Cũng không phải nàng không tin Liễu Phù Dung, chỉ là... Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Liễu Phù Dung có thể che giấu bí mật hay không vẫn còn khó nói. Rủi sau khi trở về Bích Du Cung bẩm báo sự tình, Liễu Phù Dung nàng nhất thời sơ sót bị người dùng thủ đoạn khai thác thông tin thì...

Đem vận mệnh của mình đặt ở trong tay kẻ khác thật chẳng khôn ngoan chút nào. Giết người diệt khẩu mới là tốt nhất. Thế nhưng với hoàn cảnh khi đó...

"Cho dù ta có ra tay thì cũng chưa chắc hạ sát được Liễu Phù Dung. Bổn sự của ả thật sự rất ghê gớm, thủ đoạn chẳng kém gì ta".

"Liễu Phù Dung, nữ nhân này... tốt hơn hết vẫn là nên phòng bị".
Ngồi trong hang động, Ngọc Vô Tâm hiện đã đả toạ xong, lúc này đang hồi tưởng những sự tình mình trải qua. Trong chuyến đi đến Phí Long Sơn lần này phải nói vô cùng hung hiểm, suýt nữa thì táng thân. May sao mệnh nàng còn chưa tận, đã cùng với Liễu Phù Dung sát diệt được trang chủ Mạn Đà Sơn Trang Chung Sĩ Cơ, kế đó còn thu được bảo vật mà Mạn Đà Sơn Trang hao tổn hơn mười năm tâm huyết chuẩn bị đoạt lấy...

Nghĩ đến tài bảo, Ngọc Vô Tâm liền đem những túi trữ vật cùng không gian giới chỉ bày ra, bắt đầu kiểm kê. 

Đồ vật đầu tiên nàng cầm lên xem xét là hai cây linh dược Long Tâm Thảo và Ngũ Sắc Linh Chi. Đối với hiện trạng của nàng thì hai cây linh dược này vô cùng có ý nghĩa. Nếu không có chúng thì sẽ không thể luyện chế được cực phẩm Bồi Nguyên Đan, mà không có cực phẩm Bồi Nguyên Đan thì e cả đời nàng cũng không thể đột phá được bình cảnh.

"Long Tâm Thảo và Ngũ Sắc Linh Chi này, chiếu theo hình dạng cùng màu sắc thì đều đã trưởng thành, phẩm chất còn vô cùng tốt".

Càng xem, càng ngắm trong lòng Ngọc Vô Tâm càng vui vẻ. Nàng đem chúng cất lại vào trong một cái hộp gỗ màu nâu đỏ. Tất nhiên đây không phải một hộp gỗ bình thường. Nó được chế tạo từ một loại tài liệu đặc thù, có diệu dụng đặc biệt. Linh dược sau khi hái xuống, đem bỏ vào trong này thì sau vài ba tháng lấy ra vẫn tươi rói như lúc vừa mới hái.

Tiếp theo, Ngọc Vô Tâm cầm lấy túi trữ vật của Chung Sĩ Cơ, đem toàn bộ những thứ bên trong đổ ra.

Rầm một tiếng rồi tiếp theo là một trận âm thanh leng keng. Bảo vật, tài liệu, linh thạch, cả một đống lớn nằm ngổn ngang trước mặt Ngọc Vô Tâm.

Quả không hổ là trang chủ của Mạn Đà Sơn Trang, gia tài của Chung Sĩ Cơ này phong phú vượt xa tưởng tượng, có tới cả ngàn khối linh thạch trung phẩm, ngoài ra còn có không ít bình nhỏ và mấy kiện Linh khí cao cấp.

Ngọc Vô Tâm im lặng trong chốc lát, ánh mắt khẽ đảo, cuối cùng dừng ở một kiện Linh khí bắt mắt nhất trong đó.

Đó là một thanh Ngô Câu phong cách cổ xưa, màu đỏ, tản ra linh lực khiến người kinh hãi, mới nhìn đã biết là vật bất phàm.

"Ngô Câu này phẩm chất không tệ, so với cực phẩm phi kiếm của ta còn tốt hơn, hẳn ngang ngửa với Nguyệt Nha Nhận".

"Hmm... Đây là bảo vật hỏa thuộc tính, lúc công kích có thể phát ra vài loại pháp thuật thuộc tính hoả, thời điểm đối địch rất hữu dụng".Ngọc Vô Tâm đối với thanh Ngô Câu cũng có phần yêu thích. Nàng xem xét, vuốt ve thêm một lúc rồi mới đem cất vào trong giới chỉ của mình.

Ánh mắt Ngọc Vô Tâm lại đảo qua những chiếc bình cùng lọ nhỏ trong đống tài bảo thì phát hiện bên trong đựng đan dược không ít, các tài liệu cũng rất nhiều. Có một số thứ nàng nhận ra, song phần lớn là xa lạ. 

"Chung Sĩ Cơ là trang chủ Mạn Đà Sơn Trang, lão cất giữ những thứ này thì khẳng định chúng có chỗ hữu dụng. Để sau này tìm hiểu vậy".

Tiếp tục kiểm kê thêm một lát, cuối cùng Ngọc Vô Tâm dừng lại ở hai món đồ vật. Một cuốn ngọc giản và một tấm ngọc bài. Đây cũng chính là hai trong số bốn bảo vật mà nàng và Liễu Phù Dung đã chia nhau mỗi người thu lấy một nửa lúc ở Phí Long Sơn.

"Mạn Đà Sơn Trang đối với những bảo vật này rất là xem trọng, chắc chắn không phải tầm thường".

Trong lòng mong đợi, Ngọc Vô Tâm đem thần thức rót vào ngọc giản.

Sau chừng nửa canh giờ... Nàng đem thần thức thu hồi, trên mặt lộ rõ vui mừng. Thì ra bên trong ngọc giản này ghi lại một thiên công pháp hết sức cao cấp, tu đến đại thành thậm chí có thể di sơn đảo hải.

Tu tiên đạo được chia làm chín đại cảnh giới là Luyện khí kỳ, Trúc cơ kỳ, Vấn đỉnh kỳ, Linh châu kỳ, Nguyên anh kỳ, Ly hợp kỳ, Động huyền kỳ, Phân thần kỳ và Độ kiếp kỳ, mỗi đại cảnh giới đều có công pháp phù hợp. Tức là Luyện khí có công pháp của Luyện khí, Trúc cơ có công pháp của Trúc cơ, Vấn đỉnh, Linh châu cũng đều tương tự như vậy. Thỉnh thoảng cũng xuất hiện những loại công pháp dùng chung cho một hai đại cảnh giới, nhưng hầu hết đều là dưới Linh châu kỳ trở xuống, chứ từ Linh châu trở lên thì rất hiếm. 

Song thiên công pháp được ghi lại bên trong cuốn ngọc giản này thì khác, nó chia làm ba phần thượng - trung - hạ, dành cho cả ba đại cảnh giới là Vấn đỉnh, Linh châu và Nguyên anh. Trong đó phần thượng dành cho tu sĩ Vấn đỉnh kỳ tu luyện, phần trung dành cho tu sĩ Linh châu kỳ tu luyện còn phần hạ thì dành cho tu sĩ Nguyên anh kỳ. Và cũng bởi là nhất mạch tương thừa nên uy lực của công pháp này mạnh hơn khá nhiều so với các loại pháp môn khác. 

Linh Tịch Ma Thiên Quyết, đấy là danh tự của thiên công pháp này.

Theo như những ghi chú ở bên dưới thì người sáng tạo ra công pháp này chính là Thiên Diệp Huyền Tôn, một đại nhân vật đã từng tồn tại ở hơn vạn năm về trước. Người này phải nói là bậc kỳ tài vạn năm có một. Hắn xuất thân tán tu nhưng lại có thể tu đến cảnh giới Nguyên anh, trở thành một đại năng ai nấy cũng đều phải kính sợ. 

Sở học của Thiên Diệp Huyền Tôn rất phức tạp. Hắn không chỉ tu luyện ma công mà còn kiêm tu cả pháp môn chính giáo. Trong những năm tháng cuối đời, hắn đã dựa vào lượng tri thức phong phú cùng kiến giải độc đáo của mình mà sáng tạo ra hai thiên công pháp tâm đắc, một là Bích Hải Trường Sinh Quyết còn hai thì chính là Linh Tịch Ma Thiên Quyết này. Trong đó, Bích Hải Trường Sinh Quyết là pháp môn dành cho tu sĩ chính giáo tu luyện còn Linh Tịch Ma Thiên Quyết thì dành cho tu sĩ tà đạo tu luyện. Vừa khéo Linh Tịch Ma Thiên Quyết lại rơi vào tay Ngọc Vô Tâm. 

"Như vậy một trong hai món bảo vật mà Liễu Phù Dung thu lấy, có một cái nhất định là ngọc giản ghi lại công pháp Bích Hải Trường Sinh Quyết". 

Buông ngọc giản trên tay xuống, Ngọc Vô Tâm nhìn đến vật thứ hai. 

Đây là một cái lệnh bài to gần bằng nửa bàn tay, bằng ngọc bích, phong cách cổ xưa, mặt trước điêu khắc một số điểu thú ngư trùng kỳ dị, sau lưng có một đồ án cổ quái tựa hồ là một loại thượng cổ văn tự nào đó mà Ngọc Vô Tâm không hiểu được.

"Cũng không biết đây là loại cổ văn gì, không biết có thể tìm hiểu được không...".

Ngọc Vô Tâm trầm tư thêm chốc lát thì khẽ lắc đầu, đem tất cả bảo vật cất vào bên trong chiếc không gian giới chỉ của mình.

Linh Tịch Ma Thiên Quyết huyền diệu hay là ngọc bài thần bí, hết thảy đều không phải thứ có thể dùng ngay. Việc quan trọng trước mắt của Ngọc Vô Tâm nàng là mau chóng luyện chế cực phẩm Bồi Nguyên Đan, dùng nó đột phá bình cảnh tiến vào Vấn đỉnh.

Chương 784: Phường Thị Đao Tông Sơn

Qua một đêm đả toạ dưỡng thần, lúc này pháp lực lẫn tinh thần của Ngọc Vô Tâm đều đã khôi phục đến trạng thái tốt nhất. Nàng lại bắt đầu suy nghĩ việc luyện chế cực phẩm Bồi Nguyên Đan.

Để luyện chế ra loại đan dược này thì cần phải có thượng phẩm Bồi Nguyên Đan và hai loại linh dược phụ trợ là Long Tâm Thảo và Ngũ Sắc Linh Chi, tiến hành thối luyện lần thứ hai. Phần tài liệu thì không sao, cho dù là linh dược hay thượng phẩm Bồi Nguyên Đan thì Ngọc Vô Tâm nàng đều có đủ. Vấn đề bây giờ là cần lô đỉnh và hỏa diễm có đủ độ nóng.

"Đỉnh lô thì trên người ta hiện có một cái, phẩm cấp rất không tệ. Như vậy chỉ còn thiếu mỗi hoả diễm...".

Hỏa diễm mà tu sĩ dùng để luyện đan đương nhiên không thể nào tầm thường, thông thường có hai lựa chọn.

Đầu tiên là Tiên Thiên Chi Hỏa của tu sĩ Vấn đỉnh. Khả năng này Ngọc Vô Tâm đã nhanh chóng loại trừ. Tuy rằng nàng có thể xuất ra được Tiên Thiên Chi Hoả, nhưng không như tu sĩ Vấn đỉnh, thời gian nàng duy trì được rất ngắn, căn bản không đủ dùng.

Ngọc Vô Tâm xét đến lựa chọn thứ hai: Địa mạch chi hoả.

Địa mạch chi hỏa, đấy chính là hỏa diễm ở sâu trong lòng đất phun lên. Loại hỏa diễm này có độ nhiệt cao vô cùng, gần sánh bằng Tiên Thiên Chi Hoả nên có thể sử dụng để luyện đan.

Nhưng muốn có Địa mạch chi hỏa thì phải đến các ngọn hỏa diệm sơn còn đang hoạt động. Mà để lấy được cũng không phải đơn giản, thêm nữa còn cần tổn hao tinh lực bố trí trận pháp để tụ tập địa hoả lại rồi sau đó mới có thể luyện đan. Công việc phí sức như vậy, một mình Ngọc Vô Tâm căn bản là không thể làm được.

Nếu là bình thường, Ngọc Vô Tâm dĩ nhiên sẽ chẳng cần nhọc lòng suy tính như này, chỉ việc trở về Phiêu Hương Các là xong. Nên nhớ Phiêu Hương Các chính là môn phái luyện đan, địa hoả nơi đó phẩm chất rất cao đấy. Ngặt nỗi... hoàn cảnh hiện nay không cho phép Ngọc Vô Tâm hành động khinh suất. Nàng cần phải chờ nghe động tĩnh các phương, nhất là từ phía Bích Du Cung của Liễu Phù Dung. Chí ít trước khi sự tình Mạn Đà Sơn Trang trở mặt tàn sát tu sĩ các tông môn được giải quyết xong thì khi đó Ngọc Vô Tâm nàng mới có thể trở về Phiêu Hương Các.

"Xem ra trước mắt cũng chỉ đành trì hoãn".

Trải qua một hồi cân nhắc thiệt hơn, Ngọc Vô Tâm đưa ra quyết định như thế, không trở về Phiêu Hương Các cũng không bắt tay vào luyện chế đan dược. Nàng sẽ kiên nhẫn chờ đợi một thời gian. Nếu như mọi chuyện êm xuôi thì thôi, còn bằng trắc trở... như vậy nàng cũng chỉ đành lang bạt làm kiếp tán tu. Về phần hoả diễm để luyện đan...

Thật ra Ngọc Vô Tâm chẳng lo lắng lắm. Vạn nhất sự tình bại lộ, không thể trở về Phiêu Hương Các nữa thì cùng lắm nàng kiếm địa hoả nơi khác để luyện đan là được. Nàng được biết địa mạch chi hoả cũng có bán tại các phường thị đấy. Dĩ nhiên chúng không phải lồ lộ bày ra mà được tu sĩ đem phong ấn lại bên trong phù lục, thời điểm muốn sử dụng chỉ cần giải khai là xong.

"Tu tiên giới Thanh Châu và Trung Châu so với đất Nam man thì phồn thịnh hơn không biết bao nhiêu lần, phường thị mở ra không ít, địa mạch chi hoả chắc chắn sẽ dễ dàng mua được".

Suy nghĩ một chút Ngọc Vô Tâm quyết định đi đến phường thị. Nàng bây giờ đã không phải tên nhà quê kiến thức hạn hẹp nữa. Trải qua khoảng thời gian làm chân truyền đệ tử Phiêu Hương Các, kể từ sau lần đầu gặp gỡ Thanh Liên Tiên Tử Liễu Phù Dung thì sự am hiểu đối với các thế lực Thanh Châu, Trung Châu của nàng đã tăng lên rất nhiều. Phường thị dành cho tu sĩ nên kiếm ở địa phương nào nàng hoàn toàn biết rõ.

Sau khi xác định phương hướng, Ngọc Vô Tâm liền hoá thành một đạo độn quang bay về hướng đông nam. Theo nàng biết thì ở đây có một phường thị tu tiên khá lớn do Đao Tông Sơn mở ra.

Mục đích của nàng khi đến phường thị này trước là để tham quan, tìm hiểu một chút, sau thì là vì muốn nghe ngóng tin tức. Bên trong mỗi phường thị thông thường đều có những khách điếm, tửu lâu phục vụ tu sĩ. Trà dư tửu hậu, chuyện thời sự mọi người sao không khỏi đem ra tàn tán. Muốn nghe tin tức đến đấy là thích hợp nhất rồi.

Khoảng hai canh giờ sau.

Hiện Ngọc Vô Tâm đã vào đến phạm vi thế lực Đao Tông Sơn. Phường thị nàng muốn tìm đã ở ngay trước mắt, cách chỉ vài dặm đường.

Lấy ra một chiếc lọ nhỏ, Ngọc Vô Tâm đen tử dịch Thiên Sương Thảo uống vào, chiếu theo bí pháp Bách Biến Thiên Ma Thuật để mà dịch dung. Đối với nàng thì cẩn trọng chưa bao giờ là thừa.
Một lát sau, từ trên không trung một đạo độn quang đáp xuống sơn cốc. Quang hoa tán đi để lộ ra nhân ảnh một người thanh niên khuôn mặt bình phàm, tuổi độ hai lăm hai sáu, tu vị Trúc cơ sơ kỳ. Đúng là hình dạng cải trang của Ngọc Vô Tâm.

Nàng đưa mắt liếc xem sơn cốc một vòng rồi vươn một ngón tay nhẹ nhàng điểm ra một chỉ. Chỉ thấy không khí lăn tăn như sóng gợn rồi hiện ra một cái thông đạo, bên trong là một thế giới khác.

Ngọc Vô Tâm đưa chân tiến vào, trên đường đi cũng có đưa mắt ngắm nhìn cảnh vật chung quanh. Và càng nhìn thì trong lòng nàng lại càng cảm khái.

Đại thế lực đúng là đại thế lực, phường thị mở ra thật là đủ tráng lệ.

Trước mắt Ngọc Vô Tâm nàng có vô số đình đài lầu các, đại đa số vậy mà đều làm bằng vàng, xây lên từ ngọc, so với cung điện của những bậc vua chúa thế tục còn muốn xa hoa hơn rất nhiều.

Đầu tiên Ngọc Vô Tâm đi đến một toà kiến trúc hoa lệ có treo một cái biển Nghênh Khách Các. Trong này đang hiện diện không ít người, hầu hết đều chỉ có tu vị Luyện khí kỳ. Hẳn là những ngoại môn đệ tử phụ trách tiếp đón khách nhân của Đao Tông Sơn.

Thầm trấn định tâm tình, Ngọc Vô Tâm với dáng vẻ điềm nhiên đi tới. Thời điểm nàng vừa tiến vào thì từ bên trong Nghênh Khách Các liền có một thiếu nữ chạy ra cung kính thi lễ:

"Tham kiến tiền bối!".

"Ừm." Ngọc Vô Tâm khẽ gật đầu.

"Tiền bối, xin hỏi vãn bối có thể giúp gì được cho người?" Thiếu nữ dò hỏi.

"Trước ta cần một chỗ nghỉ chân tu luyện".
Thiếu nữ hơi ngoài ý muốn nhung rất nhanh liền ổn định như thường.

"Tiền bối, vậy xin người đi theo vãn bối".

"Dẫn đường đi".

Theo chân thiếu nữ, Ngọc Vô Tâm đi xuyên qua không ít lầu các, quanh co mấy con đường rồi mới dừng lại.

"Tiền bối, chúng ta đến rồi".

Ngọc Vô Tâm ngẩng nhìn toà kiến trúc hoa lệ trước mặt, thầm hô không tệ.

"Tiên bối, mời người ạ".

Ngọc Vô Tâm chưa vội vào ngay. Nàng khẽ động thần niệm lấy ra một viên linh thạch đưa cho thiếu nữ: "Cho ngươi".

"Cảm tạ tiền bối!" Thiếu nữ tiếp lấy viên linh thạch, nội tâm vô cùng vui vẻ. Đối với những đệ tử cấp thấp như nàng thì một viên linh thạch này giá trị thật là không nhỏ.

Phất tay cho thiếu nữ rời đi xong, Ngọc Vô Tâm lúc này mới nhấc chân tiến vào bên trong khách điếm.

Một chưởng quỹ bộ dáng mập mạp đi tới nhìn nàng, chắp tay nói:"Đạo hữu cần thuê phòng?".

"Ừm".

"Vậy xin mời qua bên đây." Chưởng quỹ dẫn đường, thái độ rất là hữu lễ.

"Đao Tông Sơn này xem ra cũng rất biết làm ăn." Ngọc Vô Tâm âm thầm cảm thán, nối gót theo sau.

Thủ tục thuê phòng cũng không có gì phức tạp, chỉ loáng cái liền xong. Sau khi nhận lấy một tấm mộc bài thì Ngọc Vô Tâm liền đến căn phòng chỉ định rồi dùng mộc bài ấy khai mở cấm chế bước vào.

Khách điếm cho tu sĩ làm sao có thể giống như phàm nhân thế tục được. Tu sĩ ai cũng đều có bí mật của mình, vì vậy không gian nơi ở cần được đảm bảo riêng tư. Bày bố cấm chế kỳ thực vốn rất đỗi bình thường.

"Phù...".

Ở trong phòng đi tới đi lui cẩn thận xem xét một lúc, chừng khi không thấy có gì bất thường lúc này Ngọc Vô Tâm mới nhẹ nhõm thở ra một hơi. So với chốn thâm sơn cùng cốc thì cư ngụ trong phòng cảm giác vẫn tốt hơn.

Chương 785: Phí an lầu nghe ngóng tin tức

Sau một đêm tịnh dưỡng, đến sáng hôm sau Ngọc Vô Tâm lại dùng tử dịch Thiên Sương Thảo để cải mạo dịch dung, bắt đầu đi tìm hiểu một chút về phường thị, tiện thể nghe ngóng tin tức về Mạn Đà Sơn Trang, Bích Du Cung.

Ra khỏi khách điếm, Ngọc Vô Tâm cứ thế thong thả bước đi, vừa đi vừa quan sát cảnh vật chung quanh. 

Hôm qua mới tới nàng còn chưa nhìn kỹ, lúc này chậm rãi ngó xem thì Ngọc Vô Tâm mới thật sự cảm thán. Nói là phường thị nhưng thực chất chỗ này rộng lớn không thua gì một toà thành. Ở đây đường chính rộng tới mấy trượng, bên cạnh các tòa kiến trúc san sát nối tiếp nhau còn có vô số đường nhỏ xen kẽ tạo thành mạng lưới dày dặc. Nơi đây không những chỉ giao dịch vật phẩm mà còn cung cấp các loại dịch vụ cho tu tiên giả. 

Ngoại trừ cửa tiệm còn có nơi bán đấu giá bảo vật vô cùng quý hiếm, theo lời đồn nếu có đủ tinh thạch thì ngay cả pháp bảo cũng mua được.

Còn có Tụ Tiên lâu mà các phường thị khác không có. Tụ Tiên Lâu này chuyên phục vụ các loại tiên tửu mỹ vị, nguyên liệu chính là các loại yêu thú cùng kỳ hoa dị thảo được chế biến nấu nướng tinh mỹ. Vị ngon của yêu thú vốn vượt dã thú, có lời đồn nó có thể giúp tu sĩ tăng tiến tu vị. Còn có cả trà lâu do dùng nhiều loại linh dược pha thành các loại trà bí truyền.

Giống như thế tục, các tu tiên giả lúc thưởng trà cũng thích đàm luận chuyện trên trời dưới đất. Vì vậy ở những chỗ thế này cũng nghe được không ít tin tức.

Sau một hồi đi dạo, Ngọc Vô Tâm rốt cuộc cũng đã dừng chân trước một dược tiệm ở trung tâm phường thị, quy mô khá lớn. 

"Tiền bối, người muốn mua gì?" Ngọc Vô Tâm vừa đi vào tiệm thì một vị trung niên liền tiến ra cung kính hỏi.

Ngọc Vô Tâm đảo mắt xem qua liền nhận ra trung niên này cũng là một tu tiên giả, song tu vị rất thấp, chỉ mới Luyện khí kỳ tầng thứ tư. 

"Để ta xem qua một chút." Ngọc Vô Tâm đáp, thái độ hờ hững. 

Dù vậy trung niên chưởng quầy không dám có chút bất mãn nào, trái lại còn tươi cười chỉ dẫn.

Một lát sau, tầm độ nửa giờ, Ngọc Vô Tâm bước ra khỏi cửa tiệm. Tất nhiên là nàng cũng đã mua qua một ít linh dược. Tinh sâm, thiên niên nhân sâm, Hồng Lăng Thảo, Huyết Tuyến Thảo, nhưng nhiều nhất vẫn là Thiên Sương Thảo. 

Ở trong cửa tiệm này, thật không ngờ có bán cả thượng phẩm Thiên Sương Thảo, số lượng lại còn không ít. Song Ngọc Vô Tâm chỉ mua loại Thiên Sương Thảo hai mươi đến ba mươi năm tuổi, cấp hạ phẩm mà thôi. 

Thượng phẩm Thiên Sương Thảo giá thành đắt đỏ, việc gì nàng phải bỏ tiền mua trong khi đã có bạch liên hoa. Với lam sắc quang điểm của bạch liên hoa Ngọc Vô Tâm nàng có thể dễ dàng tinh chế dược liệu, biến hạ phẩm Thiên Sương Thảo thành thượng phẩm Thiên Sương Thảo a.

Tiền, linh thạch Ngọc Vô Tâm nàng không thiếu, nhưng nàng chẳng phải loại người ngu ngốc hay là thích tiêu xài phung phí. Nếu không vì tử dịch Thiên Sương Thảo mang theo trên người đã sắp hết thì nàng cũng sẽ chẳng đi mua làm gì. 

Sau khi đi ra khỏi dược tiệm, Ngọc Vô Tâm lại dọc theo đường lớn, rẽ vào ngõ nhỏ dạo quanh một hồi, chừng khi nắng trời đã gắt, lúc này nàng mới tiến vào một trà lâu tên là Phí An Lầu.

Cũng giống như những cửa tiệm khác trong phường thị, trà lâu Phí An này, từ quản lý cho đến người phục vụ, tất cả đều là tu tiên giả. Phàm nhân không thấy một ai. 

"Tiền bối, hân hạnh đón tiếp người." Thấy Ngọc Vô Tâm đi vào, một thiếu nữ tu vị Luyện khí trung kỳ liền nở nụ cười thân thiện tiếp đón. 

Ngọc Vô Tâm khẽ gật đầu coi như đáp lại, kế đó tìm đến một chỗ ngồi còn trống cạnh cửa sổ. 

"Tiền bối, xin hỏi người muốn dùng loại trà gì?".

Đối với các loại linh trà Ngọc Vô Tâm cũng không quá hiểu biết nên hỏi qua thiếu nữ, chừng nghe xong thì mới bảo: "Vậy ngươi lấy cho ta một tách Tuyết Vực Miên Trà".

"Xin tiền bối đợi một chút, vãn bối sẽ đi pha trà ngay".

Thiếu nữ làm việc rất mau lẹ, chỉ thoáng chốc sau đã quay lại chỗ Ngọc Vô Tâm với một tách trà nóng đang toả hương thoang thoảng. Tuyết Vực Miên Trà này có một chút công dụng thanh tâm tĩnh khí, mùi vị cũng không tệ. Ngọc Vô Tâm nhấp khẽ một ngụm, thầm nhận xét. 

Vừa chậm rãi thưởng trà Ngọc Vô Tâm vừa xuất ra thần thức lắng nghe các tu sĩ bên cạnh đàm luận.

Mặc dù thanh âm khá là ồn ào hỗn tạp nhưng với thần thức cường đại của mình Ngọc Vô Tâm đã rất dễ dàng nghe được các thông tin. Song, những chuyện mà nàng muốn biết thì trong trà lâu hiện vẫn chưa ai tỏ tường. 

Ngọc Vô Tâm cũng không có thất vọng gì. Những tu sĩ ở đây đa phần đều chỉ là đệ tử cấp thấp, chưa nắm bắt được thông tin cũng là bình thường. Dẫu sao sự việc mới chỉ phát sinh một hai ngày.

Những ngày tiếp theo Ngọc Vô Tâm vẫn như thường lệ phục dụng tử dịch Thiên Sương Thảo cải trang thành hình dạng một thanh niên hai sáu hai bảy tướng mạo bình phàm để tham quan phường thị, nghe ngóng thông tin. Cứ thế, cho đến ngày hôm nay thì rốt cuộc nàng cũng đã rõ ràng.

Vẫn ngồi ở chỗ cũ, ngay cạnh cửa sổ, nàng chăm chú lắng nghe mọi người bàn tán về sự tình Mạn Đà Sơn Trang.

"Các ngươi đã biết gì chưa, Mạn Đà Sơn Trang đã bị diệt vong rồi".

"Dương huynh, tin tức này có chính xác không?" Một người thanh niên lên tiếng hỏi lại.

Kẻ được gọi Dương huynh là một vị trung niên thân hình khôi vĩ, nhếch mép khinh thường: "Ta thèm lừa ngươi. Ta tốt xấu gì cũng là đệ tử Đao Tông Sơn đấy".

Gã thanh niên cười nhận lỗi, lại hỏi: "Dương huynh, cụ thể thế nào huynh có thể kể ra cho mọi người biết không?".

"Phải đấy Dương huynh, sự tình Mạn Đà Sơn Trang lần này mấy hôm nay tiểu đệ chỉ nghe phong thanh, chưa mấy rõ ràng. Mong Dương huynh thuật lại".

"Dương huynh, tiểu đệ cũng nghe đồn Mạn Đà Sơn Trang vì muốn độc chiếm bảo vật nên mới trở mặt giết hại tu sĩ các tông môn ở Phí Long Sơn, không biết chuyện này có phải thật không?".

"Dương huynh, tiểu đệ..."."Được rồi được rồi... từng người hỏi thôi chứ, nếu không Dương huynh làm sao kể được." Giữa lúc mọi người đang thi nhau hỏi han Dương Tu thì một giọng oanh vàng cất lên, thanh âm mang theo vài phần bất mãn.

Các tu sĩ lập tức đổ dồn ánh mắt về nơi phát ra thanh âm. Ngọc Vô Tâm cũng không ngoại lệ. 

Đó là một thiếu phụ mặt hoa da phấn chừng hai bảy hai tám, mặc bộ y phục màu hồng, chỉ thấy hai gò ngực cao vút căng tròn ẩn hiện trong lớp xiêm y mỏng manh. Nụ cười của nàng tràn ngập mê hoặc, xem ra là tu luyện công pháp mị thuật nào đó.

Dương Tu - gã đệ tử Đao Tông Sơn - thấy thế liền nuốt một ngụm nước miếng, thao thao bất tuyệt kể lại:

"Theo lời sư huynh Cao Trường Phong của ta thì hôm đó tại Phí Long Sơn, Mạn Đà Sơn Trang đột nhiên trở mặt, phái ra cao thủ truy sát hết thảy những tu sĩ từ bên ngoài tới...".

"Dương huynh, ngay cả Cao thiếu chủ mà Mạn Đà Sơn Trang cũng dám ra tay sao?" Một tên nhất thời không nhịn được lên tiếng. Ở trong lòng hắn rất là thắc mắc. Đao Tông Sơn vốn dĩ là đại thế lực mà Mạn Đà Sơn Trang phụ thuộc vào, thân phận Cao Trường Phong lại là thiếu chủ tương lai kế nhiệm ngôi vị chưởng môn, ra tay với Cao Trường Phong đấy không nghi ngờ đang tự tìm đường chết.

"Cái tên này..." Thiếu phụ xinh đẹp thấy có kẻ chen ngang thì trừng mắt: "Ngươi đừng ngắt lời, để Dương huynh kể tiếp đi".

Kẻ đã chen ngang tu vị cao hơn mỹ phụ nhưng không biết là bởi do thèm muốn sắc đẹp của nàng hay là bị mị pháp nàng mê hoặc mà dù nghe trách móc như thế lại chỉ biết cúi đầu, miệng câm như hến. 

Thấy việc này Ngọc Vô Tâm không khỏi lưu tâm, trong lòng thầm tự nhắc nhở sau này có gặp nữ nhân tu luyện mị thuật nhất định phải cẩn thận.

Ngọc Vô Tâm bây giờ đang cải trang, nhân dạng bình phàm không chút thu hút nên dù có nhận ra ánh mắt của nàng thì mỹ phụ cũng chẳng thèm để ý. Nàng quay sang Dương Tu nở nụ cười mị hoặc. 

"Dương huynh, huynh kể tiếp đi".

Gã đệ tử Đao Tông Sơn có chút thất thần, vài giây sau mới lại lên tiếng:

"Sư huynh ta nói Mạn Đà Sơn Trang như thể phát khùng, bất kể người nào, chỉ cần không phải tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang thì đều bị bọn họ xuống tay hạ sát. Sư huynh ta hay là Thanh Liên Tiên Tử của Bích Du Cung đều không ngoại lệ".

"Thanh Liên Tiên Tử, chính là Thanh Liên Tiên Tử Liễu Phù Dung đỉnh đỉnh đại danh phải không?".

"Ừm".

Dương Tu tiếp tục kể: 

"Mạn Đà Sơn Trang một chút cũng chẳng nương tay, phái ra không chỉ tinh anh đệ tử mà còn có cả cấp bậc trưởng lão nữa. Dưới sự vây công quyết liệt của bọn họ, sư huynh Cao Trường Phong của Đao Tông Sơn ta phải khó khăn lắm mới bảo trụ được tánh mạng".

"Nói tới đây thì chúng ta phải cảm ơn Thanh Liên Tiên Tử. Sau khi Thanh Liên Tiên Tử thành công thoát khỏi Phí Long Sơn thì đã lập tức chạy đến Đao Tông Sơn ta báo tin, cũng nhờ vậy mà chúng ta mới kịp thời đến cứu nguy cho sư huynh Cao Trường Phong".

"Sau đó, Đao Tông Sơn ta và Bích Du Cung đã phải người truy bắt đám tiểu nhân phản trắc Mạn Đà Sơn Trang kia...".

Nói tới đây trên mặt Dương Tu lộ ra vẻ tức giận: "Hừ, cái hạng tiểu tông tiểu phái đó mà cũng dám vuốt râu hùm. Không tốn bao nhiêu sức lực chúng ta đã hủy diệt toàn bộ Mạn Đà Sơn Trang. Đại đa số những kẻ đào tẩu đều bị bắt lại. Chỉ tiếc... cái gã Bá Lăng - đại cao thủ Linh châu hậu kỳ của Mạn Đà Sơn Trang kia, không may lại để xổng mất".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau