TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 776 - Chương 780

Chương 776: Trảm sát

"A!".

"Gào!".

Nguyệt Nha Nhận không hổ là kiện bảo vật được Ngọc Vô Tâm tâm đắc nhất. Uy năng vừa hiển lộ liền khiến cho quỷ vật phải ăn trái đắng. Liên tiếp bị mười tám lưỡi đao sắc bén tấn công, hiện toàn thân quỷ vật đều đã gánh chịu thương tổn, đau đớn rít gào.

Trong ánh mắt lộ vẻ bất cam, quỷ vật căm hận nhìn Ngọc Vô Tâm rồi bất ngờ chuyển hướng lao sang chỗ hai cây linh dược Ngũ Sắc Linh Chi cùng Long Tâm Thảo.

Ta đã không chiếm được thì kẻ khác cũng đừng hòng có được!

Chứng kiến hành động ấy của quỷ vật Ngọc Vô Tâm không khỏi giật mình. Thật không ngờ quỷ vật do vô số hồn phách tu tiên giả và yêu thú tranh đoạt linh thảo thất bại mà tụ thành này lại chấp nhất như vậy, nhận thấy không thắng được nàng liền quyết hủy đi linh dược.

Nhưng dễ vậy sao, muốn hủy liền hủy?

Quỷ vật nhanh nhưng Ngọc Vô Tâm cũng không hề chậm. Nàng vươn tay điểm về trước một chỉ.

Tức thì mười tám lưỡi đao hình bán nguyệt đồng thời toả ra hào quang rực rỡ, truy theo quỷ vật.

Tốc độ của các Nguyệt Nha Nhận phải nói cực nhanh, cơ hồ chớp mắt một cái đã tới trước người quỷ vật.

Cũng không rõ quỷ vật hồi tâm chuyển ý, bởi còn tham luyến tánh mạng hay gì mà đột nhiên khựng lại, quay đầu bỏ chạy.

"Còn muốn chạy?".

Khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh, Ngọc Vô Tâm lập tức truy theo, tốc độ vậy mà không hề thua kém chút nào so với cực phẩm Linh khí Nguyệt Nha Nhận.

"Gào!".

Đúng lúc này, trong ánh mắt quỷ vật đột nhiên hiện lên tia âm độc. Một lần nữa nó lại thi triển đại thần thông huyễn hoá thành một làn sương sắc đỏ như máu ý đồ muốn đem Ngọc Vô Tâm vây lại.

"Muốn thôn phệ ta? Mơ tưởng!".

Ngọc Vô Tâm đâu phải kẻ ngu, đối với thần thông quỷ dị này sao lại không chút phòng bị. Chỉ thấy nàng đạp nhẹ hư không, theo đó thân thể cấp tốc lui về sau.

Quỷ vật thấy vậy thì điên cuồng truy sát. Song, mắt thấy đã sắp chạm đến thân thể Ngọc Vô Tâm thì làn sương sắc đỏ như máu đột nhiên khựng lại.

Quỷ vật, nó không dám tiến. Nó vừa nhìn thấy nơi khoé miệng đối phương nở một nụ cười ma mị.

Trong lòng nổi lên cảm giác bất an mãnh liệt, quỷ vật vội vàng quay đầu bỏ chạy. Tiếc rằng đã muộn.

Chỉ thấy bên kia Ngọc Vô Tâm đột nhiên há miệng, từ bên trong một đoàn hoả diễm bay ra. Điều quỷ dị là đoàn hoả diễm này trắng bạch không nhiễm bụi, sau khi xuất hiện cũng không làm cho nhiệt độ xung quanh tăng lên một chút nào.

Song quỷ vật khi nhìn thấy nó thì trên mặt lại lộ ra vẻ sợ hãi vô cùng.

Tiên Thiên Chi Hoả!

Hỏa diễm này không phải chỉ có tu sĩ Vấn đỉnh kỳ mới có thể thi triển ư? Tại sao đối phương lại xuất ra được?Quỷ vật chẳng tài nào hiểu nổi. Nhưng hiện tại đã không còn thời gian cho nó suy xét nữa rồi. Cố gắng đào tẩu, đấy là điều nó đang làm.

Chỉ là... ai cho nó chạy chứ?

Ở phía sau Ngọc Vô Tâm điểm tay về trước, miệng quát một tiếng: "Đi!".

Đoàn hoả diễm lúc này lại đề thăng tốc độ lên gấp đôi, loáng cái đã tiếp cận quỷ vật.

Thực lòng thì Ngọc Vô Tâm đối với đạo Tiên Thiên Chi Hoả do mình vừa xuất ra đây cũng có ít nhiều tự hào. Một thứ đáng ra phải tiến vào Vấn đỉnh mới có thể thi triển nhưng nàng, một tu sĩ Trúc cơ đã liền xuất ra được, nếu để người biết thì khẳng định sẽ thầm hô kinh dị đấy.

Ngẫm lại thì cũng có cái lý của nó cả. Trên thế gian này, thử hỏi làm gì có ai tu luyện theo cách xa xỉ như Ngọc Vô Tâm nàng, ngày ngày cắn trung phẩm đan, thượng phẩm đan để tu luyện?

Lại nói, trừ bỏ việc sử dụng đan dược như kẹo hồ lô ra thì Ngọc Vô Tâm còn có sự trợ giúp của bạch liên hoa nữa. Cứ mỗi lần đem lam sắc quang điểm từ bạch liên hoa tiến hành đại chu thiên tuần hoàn thì thần thức cùng kinh mạch của nàng đều có sự tăng tiến nhất định. Trải qua mấy năm rèn luyện, hiện kinh mạch của nàng đã mở rộng ra nhiều, thần thức cũng tăng cường đáng kể, thậm chí so với tu sĩ Vấn đỉnh cũng đã không thua kém.

Linh lực hết sức tinh thuần lại cộng thêm thần thức cường đại sánh ngang tu sĩ Vấn đỉnh, việc Ngọc Vô Tâm có thể thi triển ra được Tiên Thiên Chi Hoả âu cũng không phải sự tình gì quá khó hiểu. Ít nhất thì với riêng bản thân Ngọc Vô Tâm nàng là vậy, còn những kẻ khác...

Chỉ thấy quỷ vật sau khi nhìn thấy Tiên Thiên Chi Hoả thì lập tức táng đảm kinh hồn, cắm đầu mà chạy thục mạng. Nhưng nó còn có thể chạy được đi đâu khi ở sau lưng là Tiên Thiên Chi Hoả truy sát và trước mặt là mười tám lưỡi đao hình bán nguyệt rực rỡ hào quang?

"Sát!".

Từ Ngọc Vô Tâm một tiếng lạnh lùng cất lên. Nguyệt Nha Nhận cùng Tiên Thiên Chi Hoả theo đó cùng lúc đánh tới quỷ vật.

Lệ quỷ thấy thế thì hoảng càng thêm hoảng. Tâm lý cầu sinh, nó há cái mồm to như chậu máu liên tiếp phun ra mấy đạo lệ huyết cùng quỷ vụ hòa vào nhau rồi hình thành lồng sáng màu đỏ lẫn đen rất yêu dị hộ thân.

Chỉ là... đỡ thế nào được.
Hộ tráo yêu dị đứng trước Nguyệt Nha Nhận cũng chỉ như gỗ mỏng, một nhát liền đoạn đi. Tiên Thiên Chi Hoả thì lại càng ghê gớm, vừa chạm vào liền đem lớp phòng ngự thiêu thành tro bụi.

Sắt! Sắt!

Đột nhiên, từ bên trong lồng sáng đang sụp đổ, những thanh âm kỳ quái vang lên. Loáng cái hồng quang chói mắt, một tiếng nổ phát ra.

"Oành!".

Vừa buộc thoái lui, Ngọc Vô Tâm định thần lại thì trông thấy phía bên trái, ở hướng đông nam có một đạo độn quang đang bay.

"Còn muốn chạy?".

Ngọc Vô Tâm không nói hai lời, điểm ra một chỉ.

"Kích!".

Liền theo tiếng quát, mười tám lưỡi đao sắc bén hợp lại thành một, lao vụt truy sát quỷ vật vừa đào tẩu.

Chỉ thấy linh quang loé lên, xẹt qua một tiếng thì thân thể quỷ vật đã bị cắt làm hai nửa. Song nó vẫn chưa chết. Từ hai nửa thân thể đứt lìa ấy, quỷ vật lại tách thành một đám tàn hồn chia nhau tháo chạy.

Đã thủ sẵn Bách Hồn Phiên trên tay, Ngọc Vô Tâm lập tức đem ném tiểu phiên lên không trung.

Bách Hồn Phiên nhanh chóng hoá lớn, phủ rộng một vùng trời. Từ bên trong vô số đạo hắc khí bắn ra truy theo đám âm hồn rồi cuốn chặt bọn chúng lại.

Đám âm hồn kinh hãi đến cực điểm, liều mạng giãy giụa nhưng chỉ là phí công. Ma khí Bách Hồn Phiên là vật khắc tinh với âm hồn, đám âm hồn này đối với nó chính là vật đại bổ.

"Á!".

"Á!"

Thanh âm thảm thiết kêu vang một đỗi thì ngừng lại.

Lúc này Ngọc Vô Tâm mới đem Bách Hồn Phiên thu hồi. Nàng quan sát thấy sau khi hấp thu được vô số hồn phách thì màu sắc của ma phiên càng thêm đen tuyền, cầm trong tay có thể cảm ứng được lực lượng cường đại ẩn trong đó.

Trong mắt Ngọc Vô Tâm bất giác hiện lên một tia vui mừng. Theo như cuốn công pháp tu ma kia đề cập thì Bách Hồn Phiên này hấp thu càng nhiều hồn phách thì càng lợi hại, tới lúc đại thành thậm chí có thể sánh ngang với Thanh Phong Kiếm đỉnh đỉnh đại danh của Liễu Phù Dung.

"Ma phiên này quả không thể coi thường. Xem ra sau này cần để tâm bồi dưỡng nó một chút".

Ý tứ "bồi dưỡng" trong lời Ngọc Vô Tâm thì dĩ nhiên la giống như vừa rồi, đem hồn phách tu sĩ cùng yêu thú thu nạp vào rồi luyện hoá. Đây không nghi ngờ là một việc làm tàn ác bất nhân. Bởi một khi âm hồn bị đem luyện hoá như vậy thì khó có khả năng luân hồi chuyển thế được nữa. Cũng vì lẽ đó mà tu sĩ chính giáo chẳng thấy ai luyện chế những bảo vật dạng này. Bọn họ tuyệt đối ngăn cấm, cho đó là việc làm thương thiên hại lý. Song Ngọc Vô Tâm thì khác, nàng đâu phải thiện nam tín nữ gì. Ngọc Vô Tâm nàng sinh trưởng tại ma tông, độc ác chính là những gì nàng được học và thực tế nàng đã học rất giỏi.

Ác ư?

Không ác thì Ngọc Vô Tâm nàng đã chẳng sống được tới hôm nay. Không ác thì không phải Ngọc Vô Tâm!

Chương 777: Chúng ta cùng chung hoạn nạn

Sau khi quỷ vật bị trảm sát, hết thảy oan hồn tu sĩ cùng yêu thú đều bị thu vào Bách Hồn Phiên, những tưởng Cương thi do quỷ vật dùng huyết nhục biến hoá ra trước đó cũng sẽ chịu chung số phận thì không. Tên Cương thi này nó vẫn còn đang hoạt động, mặc dù khí thế đã suy giảm nhiều so với trước. 

Đối mặt với Khô lâu đã lớn mạnh lên theo sự tăng trưởng của Bách Hồn Phiên, lại ngó thấy quỷ vật đã bị diệt sát, Cương thi rốt cuộc quyết định quay đầu trốn chạy. 

Trước hành động này Ngọc Vô Tâm chỉ thấy buồn cười. Tên Cương thi này xem ra cũng chẳng thông minh lắm, bây giờ mới nghĩ trốn không phải đã quá muộn rồi sao?

Khoé môi khẽ nhếch, Ngọc Vô Tâm đưa tay điểm ra một chỉ. Tiên Thiên Chi Hỏa ngùn ngụt bay sang đem Cương thi bao trùm lại. Tiếng kêu thảm thiết truyền ra, trong phút chốc Cương thi có trăm năm đạo hạnh nổ tung, hóa thành một làn khói đen, trong không trung chỉ còn lại một hạt châu đen như mực đang lơ lửng.

Ngọc Vô Tâm lại đánh ra một đạo pháp quyết đem hạt châu nọ cuốn về, thoáng quan sát thì nét mặt liền hiện lên nét vui mừng. Nàng đã biết chắc đây là thứ gì.

Cũng giống như yêu thú có Yêu đan, cương thi có đạo hạnh cao thâm thì cũng ngưng kết thành Thi châu. Thi châu chính là vật kịch độc song tu tiên giả quỷ đạo lại rất thèm muốn, có thể dùng nó để luyện chế thành bảo vật.

Đem Thi châu cất xong, lúc này Ngọc Vô Tâm mới bay đến chỗ mỏm đá cheo leo nơi lưng chừng vách núi. Nàng nhìn Long Tâm Thảo cùng Ngũ Sắc Linh Chi, trong dạ rất là hoan hỉ. Rốt cuộc cũng thành công hái tới linh dược. Có hai loại thiên địa linh thảo này thì Ngọc Vô Tâm nàng chắc chắn sẽ luyện ra được cực phẩm Bồi Nguyên Đan, từ đó phục dụng đan này đột phá bình cảnh tiến vào Vấn đỉnh.

...

Linh dược đã thu vào trong túi, pháp lực cũng đã ít nhiều khôi phục, Ngọc Vô Tâm chẳng có lý do gì để nán lại Phí Long Sơn này thêm nữa, bèn hướng đến lối ra vào của Phí Long Sơn mà bay đi. 

Nàng đã tìm hiểu qua rồi. Ở ngay lối ra vào tuy rằng có thiết hạ cấm chế song cũng chỉ là đơn hướng, lúc vào cần truyền tống nhưng khi đi ra thì có thể phi hành mà không bị ngăn trở.

Hoá thành một đạo độn quang, Ngọc Vô Tâm cứ thế bay đi. Hình dạng nàng sử dụng bây giờ cũng chính là chân diện của mình. Hết cách, Bách Biến Thiên Ma Thuật đâu phải muốn dùng lúc nào liền dùng lúc đó, chí ít cần đợi thêm mấy canh giờ nữa mới có thể tái sử dụng lại. Mà xét hoàn cảnh Phí Long Sơn lúc này, lưu lại thật rất không ổn, rời đi mới là lựa chọn tốt nhất. 

Đang bay đâu độ được tầm hai khắc hơn, Ngọc Vô Tâm đột nhiên cảm ứng thiên địa linh khí chung quanh chấn động. Nàng lập tức dừng độn quang, liền thấy một đạo lam quang từ xa bay tới.

Chiếu theo sự chấn động của thiên địa linh khí cùng tốc độ thì rõ ràng tu vị đối phương chẳng hề kém nàng. 

Là tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang?

Không nghĩ ngợi nhiều, Ngọc Vô Tâm lập tức tế ra phi kiếm, đem linh lực rót vào chuẩn bị đánh phủ đầu.

Khoảng cách song phương càng ngày càng gần, thanh phi kiếm trong tay Ngọc Vô Tâm cũng đã lập loè hung quang tùy thời kích phát. Song, thời điểm nàng đang định ra tay thì... 

Trong đôi mắt nàng loé lên một tia ngạc nhiên. Chỉ thấy phía trước là một thiếu nữ mặc lam y dính máu bay vút qua phía này. Khuôn mặt nàng rất đẹp, kể cả khi tóc tai có rối thì cũng không thể che đi vẻ đẹp mê người ấy. 

"Thanh Liên Tiên Tử Liễu Phù Dung?".Mặc dù trước đó đã thấy qua Liễu Phù Dung ở ngay lối vào Phí Long Sơn nhưng lúc này gặp lại vẫn khiến Ngọc Vô Tâm bị bất ngờ. Thú thực thì từ sau khi tiến vào đây, trong đầu Ngọc Vô Tâm nàng mãi chỉ nghĩ tìm linh dược mà quên béng đi sự tồn tại của vị tiên tử băng thanh ngọc khiết này, mãi đến bây giờ gặp lại thì mới nhớ ra. 

Nếu là khi khác, trong một trường hợp khác, có lẽ Ngọc Vô Tâm sẽ tiến lại chào hỏi, chuyện trò với giai nhân mấy câu. Nhưng lúc này, Ngọc Vô Tâm thực chả có lòng dạ đâu mà đi bắt chuyện. Trái lại nàng chỉ càng thêm lo lắng. 

Y phục máu me, tóc dài tán loạn, cái bộ dạng thất thố cùng dáng vẻ khẩn trương độn quang phi hành kia của Liễu Phù Dung, dám cá là đang gặp nguy hiểm, ở phía sau nàng quá nửa là có người truy theo.

Không nói hai lời, Ngọc Vô Tâm chẳng nấn ná thêm nữa, lập tức quay đầu độn quang bay đi. 

Vị Thanh Liên Tiên Tử này là đệ tử chân truyền của cung chủ Bích Du Cung Liên Vân Nguyệt, bản thân lại sở hữu Thánh linh căn ưu dị trong truyền thuyết, là một kỳ tài ngàn năm khó gặp. Ngọc Vô Tâm tin thực lực của nữ nhân này cũng sẽ không thua kém mình bao nhiêu.

Có thể khiến Liễu Phù Dung nàng chật vật phải độn quang đào thoát như vậy, kẻ truy theo tu vị há lại thấp được? Chắc chắn phải là cao thủ Vấn đỉnh kỳ, nói không chừng còn là Vấn đỉnh hậu kỳ cũng nên.

Trước đó, thông qua Sưu Hồn Đại Pháp Ngọc Vô Tâm nàng đã biết được Phí Long Sơn có kinh biến. Ở đây đang có bảo vật sắp xuất thế. Cũng vì muốn độc chiếm bảo vật này mà Mạn Đà Sơn Trang mới làm chuyện sát nhân.

Tất nhiên là mới đầu Ngọc Vô Tâm đối với bảo vật sắp xuất thế kia cũng có chút động tâm, nhưng rất nhanh nàng đã đem tham niệm trấn áp. Vì bảo vật này mà Mạn Đà Sơn Trang đã điều hết tất thảy tinh anh đệ tử cùng cao tầng trưởng lão tới đây. Ở nơi bảo vật xuất thế khẳng định đang có không ít cao thủ Vấn đỉnh kỳ, thậm chí là Linh châu kỳ coi giữ. Ngọc Vô Tâm nàng muốn từ trong tay bọn họ đoạt lấy bảo vật khác nào đem đầu đập vào tảng đá?

Nàng còn chưa muốn chết, vì lẽ đó nên mới dứt khoát lựa chọn hái xong linh dược liền rời đi ngay. Dù sao đại đa số cao thủ của Mạn Đà Sơn Trang đều đã tập trung đến chỗ bảo vật sắp xuất thế kia rồi, khả năng đào thoát ra ngoài là hoàn toàn có.

Nay, mắt thấy đã sắp chạy ra khỏi vũng nước đục, Ngọc Vô Tâm nàng lý đâu lại quay đầu tương trợ Liễu Phù Dung?Thanh niên huyết phí phương cương có ý làm anh hùng hộ vệ mỹ nữ là bình thường song Ngọc Vô Tâm thì khác. Nàng đâu phải nam nhân. Mà kể cả khi có là thân nam nhân thì Ngọc Vô Tâm nàng cũng tuyệt đối không muốn làm anh hùng. Tình huống hiện nay vô cùng nguy hiểm, tánh mạng bản thân nàng còn lo chưa xong thì lý đâu lại đi quan tâm chở che người khác.

Bảo vệ mỹ nữ vốn không có sai nhưng nếu vì bảo vệ mỹ nữ mà đem bản thân đặt vào nguy hiểm, thật chẳng đáng chút nào.

Thanh Liên Tiên Tử ngươi tự lo cho mình đi! 

"Ngươi...!".

Lời trong lòng của Ngọc Vô Tâm Liễu Phù Dung đúng là không thể nghe được, nhưng hành vi quay lưng bỏ mặc kia thì nàng thấy rõ mồn một. Chính vì vậy mà nàng tức giận.

Mới đầu nhìn thấy Ngọc Vô Tâm, thú thực Liễu Phù Dung nàng đã rất ngạc nhiên. Bởi theo nàng biết thì giữa Mạn Đà Sơn Trang và Phiêu Hương Các từ xưa giờ vẫn luôn hiềm khích, đôi bên tuyệt nhiên không hề qua lại. Tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang không bao giờ đặt chân đến Phiêu Hương Các, mà đệ tử Phiêu Hương Các cũng chả bao giờ tiến nhập địa bàn của Mạn Đà Sơn Trang. Sự xuất hiện của Ngọc Vô Tâm ở Phí Long Sơn này phải nói là một ngoại lệ hiếm hoi. Đối phương rốt cuộc vì sao lại mạo hiểm tới đây? Mục đích là gì?

Nhưng nghi hoặc thì nghi hoặc, Liễu Phù Dung chẳng có ý truy xét dò la cái gì. Đơn giản là bởi hiện tại, thứ nàng cần chỉ là sự giúp đỡ từ Ngọc Vô Tâm. Nàng hy vọng đối phương sẽ ra tay trương trợ mình thoát khỏi kẻ đang truy sát phía sau. Nói thế nào Ngọc Vô Tâm nàng cũng là tu sĩ Trúc cơ kỳ đỉnh phong, giữa tràng giết chóc vẫn sống được tới bây giờ thì nhất định thủ đoạn cũng không hề đơn giản. 

Ấy vậy mà...

Ngọc Vô Tâm kia một câu không hỏi thì đã lập tức quay đầu bỏ chạy rồi! Vị tuyệt thế kỳ tài trong giới đan đạo này cũng không khỏi quá dứt khoát đi!

Liễu Phù Dung cắn răng, trong lòng buồn bực không thôi. Vất vả lắm nàng mới giết được Cuồng Đao để mà trốn chạy, chẳng ngờ mới chạy chưa được bao lâu thì từ phía sau đã lại có thêm một tu sĩ Vấn đỉnh truy theo. Đáng nói hơn kẻ này lại còn là Chung Sĩ Cơ - trang chủ đương nhiệm của Mạn Đà Sơn Trang. 

Pháp lực, bảo vật đều đã bị tổn hao trước đó, lúc này đối mặt với Chung Sĩ Cơ Liễu Phù Dung tự biết là vô phương thắng được nên nên quyết đoán đem toàn bộ phù lục công kích mà nàng có ném ra. Kế đó, trong ánh sáng chói lòa cùng âm thanh ầm ầm do linh phù kích phát, thừa lúc Chung Sĩ Cơ đang bị ngăn trở, nàng sử dụng bí pháp đào tẩu, lấy tốc độ nhanh nhất có thể bay đi.

Gặp được Liễu Phù Dung, lại thấy đối phương vẫn sống, tình trạng thậm chí còn trông rất ổn, nàng đã cho đây là một trợ lực có thể cậy nhờ, không nghĩ...

Ngọc Vô Tâm kia thật quá vô tình. Trong đời mình đây là lần đầu tiên Liễu Phù Dung gặp phải cảnh này, bị người xa lánh, quay lưng bỏ mặc. 

"Hừ, Ngọc Vô Tâm ngươi muốn bỏ mặc ta. Đã vậy...".

Trong ánh mắt hiện lên vài tia oán khí, Liễu Phù Dung quyết định chạy theo cùng hướng với Ngọc Vô Tâm. 

Ngọc Vô Tâm, chúng ta đi cùng một hướng, ở chung một thuyền, ngươi không muốn giúp thì cũng phải giúp!

Chương 778: Liên thủ

"Nữ nhân này...".

Ngọc Vô Tâm cảm ứng được thiên địa linh khí ba động thì quay lại ngó xem, chừng thấy đạo lam quang của Liễu Phù Dung thì căm tức ra mặt.

Đối phương đây rõ ràng là muốn kéo nàng xuống vũng nước đục!

Cắn răng, Ngọc Vô Tâm thúc động linh lực, đề thăng tốc độ.

Muốn bỏ lại ta?

Phía sau Liễu Phù Dung thấy kẻ trước mặt đã chạy nhanh hơn thì cũng lập tức gia tăng tốc độ truy theo. 

"Khốn kiếp!" Trong lòng thầm mắng một câu, Ngọc Vô Tâm quyết định phải hành động. 

Từ trong tay nàng, một tấm phù lục đã được lấy ra. Song khi nàng đang tính phát động công kích với Liễu Phù Dung thì... Phía xa xa, một đạo thanh quang đã bay tới. Tốc độ nhanh đến khiến người líu lưỡi!

"Tiểu nha đầu còn tính chạy!".

Thanh quang còn chưa tới thì một giọng rền vang như sấm đã truyền đến bên tai. Cùng với đó, một kiện Linh khí đã phóng qua đem cả Liễu Phù Dung và Ngọc Vô Tâm vây giữ lại.

Nháy mắt sau, thanh quang dừng lại, quang hoa tán đi để lộ ra một lão giả niên kỷ khoảng độ lục tuần, râu dài ba tấc, dáng vẻ tiên phong đạo cổt, mặc một bộ hắc bào thoạt nhìn qua như một đạo sĩ. 

Có điều, ở trong mắt Ngọc Vô Tâm bây giờ thì cái vị "đạo sĩ" tiên phong đạo cốt, khuôn mặt từ ái này lại chẳng khác gì hung thần giáng thế cả.

Trước đó nàng đã đoán được là có cao thủ Vấn đỉnh truy sát Liễu Phù Dung, nhưng không ngờ người nọ lại là Chung Sĩ Cơ - trang chủ đương nhiệm của Mạn Đà Sơn Trang. Phải biết cảnh giới của Chung Sĩ Cơ đã là Vấn đỉnh hậu kỳ rồi a!

Theo phản xạ ánh mắt Ngọc Vô Tâm liếc qua nhìn Liễu Phù Dung, ý tứ như muốn nói: "Bộ đầu óc ngươi có vấn đề hay sao mà lại chọc tới cái tên Chung Sĩ Cơ này?".

Ánh mắt oán trách kia Liễu Phù Dung đương nhiên thấy được, ý tứ bên trong nàng cũng thừa trí thông minh để hiểu được. Song nàng chẳng nói năng gì. Dù vậy, đôi môi anh đào chúm chím kia hình như đã vừa mới nhếch lên một chút. 

Liễu Phù Dung nàng cảm thấy hả hê vì đã thành công kéo Ngọc Vô Tâm vào vũng nước đục, trả thù hành động quay lưng bỏ mặc trước đó của đối phương?

Hẳn là như thế đi. 

Ngọc Vô Tâm thu hồi ánh mắt, không nhìn Liễu Phù Dung thêm nữa. Ý niệm trong đầu nàng lúc này là "chạy".

Chân khẽ nhích, nàng nhanh chóng điều động linh lực, nhưng còn chưa kịp chạy đi thì...

"Ngọc sư muội, sự tình ở đây xin hãy khẩn trương hồi báo sư tôn! Sư tỷ ở đây đoạn hậu!".

... từ phía bên hông, cách mấy chục bước chân một giọng nói vang lên. Chủ nhân thanh âm chính là Liễu Phù Dung. 

Giọng nói kiên quyết, câu chữ lẫm liệt nghĩa khí hào hùng, song khi lọt vào tai Ngọc Vô Tâm thì nàng chỉ muốn mở miệng mắng to. 

Ngọc sư muội? Sư muội cái khỉ khô! Ngọc Vô Tâm ta và Liễu Phù Dung ngươi trở thành tỷ muội từ bao giờ?!

Thừa hiểu Liễu Phù Dung nói ra những lời đó nhằm mục đích gì nhưng bây giờ câu chữ đã ra, có muốn vãn hồi cũng không được. Thanh minh? Giải thích mà được sao.

Hãy xem, Chung Sĩ Cơ đang chuyển mắt nhìn nàng, trong ánh mắt hiện đầy sát cơ rồi đây này. 

"Liễu Phù Dung chết tiệt! Món nợ này sớm muộn gì ta cũng tính với ngươi!".Chung Sĩ Cơ đã chú ý, Linh khí của đối phương đã toả ra cản lối, Ngọc Vô Tâm biết lúc này có muốn chạy cũng không được, bất đắc dĩ đành đem các thủ đoạn phòng ngự thi triển ra. Nào là Linh khí hộ thuẫn rồi phù lục trung cấp, phù lục cao cấp, Đại Kim Cương Thuật, sợi dây kim tuyến, sợi dây hắc tuyến, thuẫn bài màu bạc... Sau khi liên tiếp bày ra sáu bảy tầng cấm chế phòng ngự thì Ngọc Vô Tâm mới dừng tay.

Cái này...

Chứng kiến động thái của Ngọc Vô Tâm, cả Chung Sĩ Cơ và Liễu Phù Dung đều có chút kinh dị. Phòng ngự bày bố thật là đủ chặt chẽ a. 

"Thủ đoạn cũng thật là nhiều đấy." Chung Sĩ Cơ nhếch môi khinh thị, trên mặt hiện lên một tia âm lệ. 

Bảo vật dẫu nhiều thì cũng bất quá thủ đoạn của tu sĩ Trúc cơ mà thôi, há có khả năng chống lại hắn - một cao thủ Vấn đỉnh hậu kỳ?

Ngay đến thiên tài sở hữu Thánh linh căn trong truyền thuyết là Liễu Phù Dung còn chỉ biết quay đầu chạy trối chết thì huống hồ kẻ này. 

Kiến hôi thì vẫn chỉ là kiến hôi, một hay hai con cũng giống nhau cả thôi.

Xem sắc trời biết sắp đến thời điểm bảo vật xuất thế nên Chung Sĩ Cơ không dây dưa nữa, bắt đầu động thần niệm thôi thúc linh lực. 

Song, khi lão còn chưa kịp ra tay thì trước mặt một đám hoả điểu cùng mấy ngàn cây băng châm đã lao đến rồi.

Xuất thủ không ai khác chính là Ngọc Vô Tâm. Tình thế đã đến nước này thì khẳng định Chung Sĩ Cơ sẽ chẳng buông tha cho nàng, vì vậy nàng muốn tiên hạ thủ vi cường, liên tục công kích rồi tìm cơ hội, nhân lúc đối phương lộ sơ hở mà quay đầu bỏ chạy. 

Chỉ thấy tiếp sau hoả điểu cùng băng châm, Ngọc Vô Tâm lại đem phi kiếm tế ra, thao túng nó công kích. Chưa hết, nàng lại xuất ra một tấm Thú hồn phù, đem Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ triệu hồi.

"Trò trẻ con!".

Đối mặt với sự công kích dồn dập của Ngọc Vô Tâm Chung Sĩ Cơ chỉ cười lạnh. Quanh thân hiện ra một tầng hộ tráo, Chung Sĩ Cơ giơ tay điểm về trước một chỉ, tức thì một kiện Linh khí bay ra cùng với phi kiếm của Ngọc Vô Tâm giao chiến.

"Keng!".

"Keng!".Song phương giao thủ, Ngọc Vô Tâm cảm giác pháp lực thất thoát khá nhanh khiến nàng vô cùng lo lắng. Nàng khẩn trương xoay đầu nhìn Liễu Phù Dung quát lớn: "Còn không mau xuất thủ!".

Liễu Phù Dung đã có do dự nhưng rồi cũng xuất ra Thanh Phong Kiếm gia nhập cuộc chiến. Đây không phải vì nàng quan tâm đến Ngọc Vô Tâm, muốn cứu trợ, sở dĩ ra tay cũng chỉ vì lo nghĩ cho bản thân mình thôi.

Nàng cân nhắc qua rồi, bây giờ mà chạy thì khó lòng thoát được. Đó là chưa kể nếu nàng làm vậy có thể chọc giận Ngọc Vô Tâm, khiến đối phương trở mặt, lập tức tháo lui đem nàng kéo lại cũng không chừng.

Tốt hơn hết cứ cùng đối phương liên thủ, đợi khi pháp lực của Chung Sĩ Cơ tiêu hao rồi tranh thủ cơ hội đào thoát...

Suy tính của Liễu Phù Dung Ngọc Vô Tâm thế nào lại chẳng đoán ra. Cùng là kẻ tâm cơ thâm trầm, mấy loại sự tình này nàng quá hiểu. Đối phương muốn lợi dụng nàng? Nàng đây chẳng biết tương kế tựu kế ư?

Liễu Phù Dung, để xem ta và ngươi kẻ nào nắm bắt thời cơ tốt hơn!

"Keng!".

"Keng!".

Liễu Phù Dung quả không hổ danh thiên tài, là đệ tử mà Liên Vân Nguyệt yêu quý nhất, pháp thuật đánh ra chẳng phải hạng xoắn. Đặc biệt là Thanh Phong Kiếm kia, nó vậy mà lại có thể đối đầu trực diện với Linh khí của Chung Sĩ Cơ, thậm chí không rơi xuống thế hạ phong. 

Cảm giác áp lực giảm đi, Ngọc Vô Tâm âm thầm thở phào một hơi. Nàng nhanh tay lấy ra một viên linh dược nuốt vào đồng thời xuất thêm một viên linh thạch hòng bổ sung phần nào pháp lực đã bị tiêu hao.

Chiếu theo pháp quyết tu ma, nàng đem Bách Hồn Phiên phóng xuất. 

Lập tức âm phong đại khởi, vô số tiếng âm hồn lệ quỷ khóc than kêu rào khiến người nghe lạnh cả sống lưng. 

"Ma Khí!".

Nhận ra Bách Hồn Phiên, Chung Sĩ Cơ không khỏi biến sắc. Từ khi nào mà cung nhân Bích Du Cung lại tu luyện pháp môn tà đạo rồi?

Mà đâu chỉ riêng mình Chung Sĩ Cơ, Liễu Phù Dung cũng rất là kinh ngạc. Nàng không thể ngờ một vị tuyệt thế kỳ tài trong giới luyện đan sư, một vị thiếu chủ thân phận tôn quý của Phiêu Hương Các lại có thể là một gã tà tu. 

Tà tu, tuy trước giờ Liễu Phù Dung nàng chạm trán không nhiều, nhưng hầu hết những kẻ nàng đụng phải ai nấy đều sở hữu những bí thuật quỷ dị, thực lực cao hơn tu tiên giả cùng cảnh giới một chút, rất là đáng gờm.

Bình thường, đối với thân phận tà tu của Ngọc Vô Tâm Liễu Phù Dung dĩ nhiên là sẽ nhíu mày, không đánh thì cũng sẽ tránh xa, nhưng trong tình cảnh nguy nan này thì lại là một câu chuyện khác, nàng có chút vui mừng. Ngọc Vô Tâm càng khó lường như vậy thì khả năng chống lại Chung Sĩ Cơ càng lớn, cơ hội đào thoát sẽ càng cao. 

Trái với niềm hy vọng được thắp lên trong lòng Liễu Phù Dung, khi biết Ngọc Vô Tâm là một tà tu thì ánh mắt Chung Sĩ Cơ đã thoáng qua một tia trầm trọng. Nếu là bình thường, khi thân thể khoẻ mạnh, pháp lực toàn thịnh thì chẳng nói làm gì, nhưng đằng này... Mấy ngày trước Chung Sĩ Cơ hắn tu luyện xảy ra sai lầm, kinh mạch nghịch hành khiến cho thân thể tổn thương, đạo hạnh suy giảm. Mặc dù cảnh giới biểu hiện ra vẫn là Vấn đỉnh hậu kỳ hàng thật giá thật, song thực lực chân chính có thể thi triển ra đến tối đa cũng chỉ ở mức Vấn đỉnh trung kỳ đỉnh phong mà thôi. 

"Cho dù là tà tu thì cũng bất quá tu vị Trúc cơ kỳ đỉnh phong, thực lực giỏi lắm ngang ngửa Vấn đỉnh sơ kỳ...".

Tự mình trấn an, Chung Sĩ Cơ rất nhanh liền lấy lại sự tự tin. Kiến hôi thì vẫn là kiến hôi mà thôi!

Theo sau một tiếng quát, từ người Chung Sĩ Cơ một luồng uy áp đáng sợ bành trường ra. Trên đỉnh đầu lão mây đen nhanh chóng tụ thành, bên trong lôi điện lập loè ẩn hiện.

Đó là...

"Cẩn thận!".

Chương 779: Tình thế xoay chuyển

Cùng lúc đó, ở một góc khác của Phí Long Sơn.

Chỗ này là một vách núi. Nhưng không như bình thường, vách núi này lại đang tỏa ra linh khí kinh người, xung quanh bốn phía không gian tựa hồ như có ba động.

Có một đám tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang đang đứng đây, hai mắt chăm chú nhìn lên vách núi.

"Chung sư huynh sao bây giờ vẫn chưa trở về nhỉ." Chợt có một vị trưởng lão cất giọng nói ra, khuôn mặt tựa hồ lo lắng.

Thấy vậy một người khác mới bảo: "Lâm sư đệ yên tâm, với tu vị của sư huynh thì làm gì có ngoại nhân nào chống lại được".

"Nhưng mà trong người huynh ấy vẫn đang mang thương tích chưa khỏi".

"Đạo hạnh tuy rằng suy giảm nhưng thực lực chí ít cũng là Vấn đỉnh trung kỳ đỉnh phong. Theo như báo cáo thì những kẻ tiến vào Phí Long Sơn tu vị cao nhất mới bất quá Vấn đỉnh sơ kỳ, sao có khả năng đối kháng cùng Chung sư huynh".

"Nhưng bảo vật đã sắp xuất thế mà Chung sư huynh còn chưa về, đệ sợ nếu không có huynh ấy chủ trì...".

"Điều này...".

Vị tu sĩ lớn tuổi nhất, cũng đồng thời có tu vị cao nhất trong nhóm thoáng trầm ngâm, rồi nói:

"Như vầy đi, trước tiên chúng ta bày ra pháp trận ngăn cản không cho linh khí truyền ra ngoài. Lại lệnh cho tất cả đệ tử cảnh giới bốn phía không cho kẻ nào tới gần".

Mệnh lệnh vừa truyền xuống đệ tử tinh anh Mạn Đà Sơn Trang lập tức hoá thành các đạo độn quang tản ra bốn phía canh chừng trong khi các cao tầng cũng khẩn trương xuất lực bày bố trận pháp, tế ra Linh khí, phù lục các loại...

...

Giữa lúc đó...

"Roẹt!".

"Roẹt!".

Trên bầu trời, trong đám mây đen lôi điện lập loè, gió mạnh nổi lên, cảnh tượng chẳng khác nào giông bão.

Chứng kiến cảnh ấy, Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung ai nấy đều khẩn trương lên hẳn, vội vàng đem bảo vật phòng ngự tế ra. Liễu Phù Dung thì không nói, chỉ có ba bốn kiện, nhưng lúc nhìn qua Ngọc Vô Tâm...

Nào khiên, nào thuẫn, nào chung, nào dây rồi phù chú các loại, đếm sơ cũng có hơn chục lớp phòng hộ. Trong số đó còn có hai kiện là cực phẩm Linh khí, thế trận phải nói là "hoành tráng" cực kỳ.

Liễu Phù Dung liếc xem mắt đẹp không khỏi loé lên vài tia kinh dị. Chung Sĩ Cơ thì cũng chẳng thể điềm nhiên được. Nét mặt hắn đã vừa mới biến đổi. Hắn không hiểu tại sao một tên tu sĩ Trúc cơ kỳ lại có nhiều bảo vật bất phàm đến thế, nhưng cái quan trọng là... làm thế nào tiểu nha đầu này lại có thể cùng lúc thao túng được nhiều kiện Linh khí tới vậy? Số lượng và chất lượng bậc này, ngay đến Vấn đỉnh sơ kỳ còn phải khó khăn thi triển đấy.

Tiểu nha đầu tà tu này rất không bình thường!

Hửm?

Vô tình ngó thấy vẻ ngưng trọng trên khuôn mặt Chung Sĩ Cơ, trong lòng Ngọc Vô Tâm nhất thời máy động. Nàng cảm thấy có gì đó không đúng.
Sức mạnh của tu sĩ Vấn đỉnh ra sao trước đây Ngọc Vô Tâm nàng đã được thể nghiệm qua. Chính là cái hôm ả tiện nhân Vu Mộng Tương kia dẫn rắn về cắn gà nhà, mang Đông Phương Ngọc tới Ma Thần Tông náo loạn một hồi. Đám người Thiên Cực Cung đó phải nói ghê gớm vô cùng. Khi ấy Ngọc Vô Tâm nàng thật sự là hoàn toàn bất lực. Nay tuy rằng tu vi tiến bộ, bản lĩnh đề cao, nhưng xét ra thì thực lực của nàng so với Đông Phương Ngọc thì vẫn còn thua kém. Nói cách khác, trước Vấn đỉnh sơ kỳ nàng có thể đối kháng nhưng nếu là Vấn đỉnh trung kỳ, phần thua chắc chắn thuộc về nàng. Bằng như Vấn đỉnh hậu kỳ... Ngọc Vô Tâm nàng căn bản không phải đối thủ, chỉ có thể gắng gượng chống đỡ một hai rồi tìm kiếm cơ hội nhanh chân đào thoát thôi.

Thế nhưng lúc này trên khuôn mặt Chung Sĩ Cơ lại lộ ra vẻ ngưng trọng, đây là tại sao? Với tu vị Vấn đỉnh hậu kỳ của hắn theo lý cho dù có thấy nàng hơi khác thường thì cũng không cần phải lo ngại như vậy.

Đang diễn kịch? Muốn trêu đùa? Lại càng không hợp lý. Lúc này bảo vật đã sắp xuất thế rồi, thân là trang chủ Mạn Đà Sơn Trang, Chung Sĩ Cơ hắn đáng ra phải nhanh chóng giải quyết hai người bọn nàng rồi quay trở lại chủ trì mới đúng...

"Lẽ nào...".

Ngọc Vô Tâm trong đầu suy đoán nhưng cánh tay thì cũng chẳng để yên. Nàng vẫn đang đem linh lực cuồn cuộn rót vào bên trong Bách Hồn Phiên.

Chỉ thấy trong âm phong ghê rợn, hơn trăm con lệ quỷ từ bên trong bay ra sau đó ngưng kết thành một cự đại Khô Lâu với hai hốc mắt đỏ ngầu quỷ dị.

Bởi do khí thế của Bách Hồn Phiên đã gia tăng hơn trước nên Khô Lâu biến hoá ra cũng trở nên cường đại hơn. Nó há to chiếc miệng xương xẩu rú lên một tiếng đinh tai, sẵn sàng nghênh chiến.

Thấy thế, trong mắt Chung Sĩ Cơ liền hiện lên một tia tàn khốc. Hắn há miệng phun ra một ngụm tinh huyết lên đám mây đen trên đỉnh đầu, sau đó lại đánh ra thêm một đạo pháp quyết.

Tức khắc, trong đám mây đen bắn ra những tia điện quang xèo xèo. Rồi sau một tiếng hô của Chung Sĩ Cơ, những tia điện quang ấy tụ lại thành một đạo thiểm điện to bằng cái bát từ trên trời giật thẳng xuống đầu Ngọc Vô Tâm.

Ầm!

Ầm!

Bị thiểm điện đánh lên, các tầng phòng ngự bao lấy quanh thân Ngọc Vô Tâm có quá nửa đã vỡ tan, dù vậy nàng lại không chút hoảng hốt, trái lại còn thầm vui mừng.

Rõ ràng Chung Sĩ Cơ kia có vấn đề. Công kích của một tu sĩ Vấn đỉnh hậu kỳ không thể nào lại yếu như vầy được!

Nhận thấy có cơ hội xoay chuyển tình thế, Ngọc Vô Tâm liền đưa mắt liếc sang Liễu Phù Dung ngầm ra hiệu. Cũng không rõ vị Thanh Liên Tiên Tử này có hiểu được hay không, nhưng liền ngay sau đó thì nàng đã nâng lên ngọc thủ đánh ra một đạo pháp quyết. Pháp quyết vừa ra, Thanh Phong Kiếm lập tức đón gió hóa lớn, trong chớp mắt đã dài hơn mấy trượng tỏa ra thanh quang rực rỡ rồi tựa ánh sao băng trảm xuống đầu Chung Sĩ Cơ.

Thừa hiểu bổn sự của cao thủ Vấn đỉnh không phải chuyện đùa, Ngọc Vô Tâm tiếp tục huy động Bách Hồn Phiên. Từ bên trong tiểu phiên, một đoàn quỷ vụ cuồn cuộn tuôn ra, bay thẳng đến chỗ huyết sắc Khô lâu.

Khô Lâu sau khi hấp thu quỷ vụ khí thế phát ra càng hung hãn. Nó gầm vang một tiếng, tiếp tục uỳnh uỵch lao sang tấn công Chung Sĩ Cơ.

"Keng!".

"Keng!".

"Ầm!"

"Ầm!".

Mặc dù chỉ mới gặp nhau một hai lần, bất quá tỷ muội hờ nhưng phải công nhận Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung, cả hai phối hợp ăn ý vô cùng. Dưới sự thao túng của các nàng, Thanh Phong Kiếm cùng huyết sắc Khô lâu thi nhau công kích Chung Sĩ Cơ, khiến cho hắn phải chật vật không thôi.

"Khốn kiếp!".

Tâm tình buồn bực, Chung Sĩ Cơ trong lòng thầm mắng. Hắn làm sao ngờ được chỉ hai tên tu sĩ Trúc cơ thôi mà bổn sự lại ghê gớm tới vậy, thực lực thậm chí còn vượt qua cả Vấn đỉnh sơ kỳ, tiệm cận Vấn đỉnh trung kỳ. Đã thế Linh khí, thần thông của bọn chúng lại càng mạnh mẽ khó lường...

Thiên tài chính là như thế này sao?

Thầm cắn răng, Chung Sĩ Cơ khẩn trương thi triển pháp quyết, rất nhanh một đoàn hoả diễm màu trắng xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.

"Tiên Thiên Chi Hỏa!".

Liễu Phù Dung nhìn thấy đoàn hoả diễm kia thì dung nhan khẽ biến, đề cao cảnh giác.

Song Ngọc Vô Tâm lại khác, trên khuôn mặt trắng tái của nàng so với trước càng thêm phần âm lệ.

Miệng xinh hé mở, nàng hướng Bách Hồn Phiên phun lên một ngụm tinh huyết.

"Khởi!".

Xèo xèo!

Tức khắc, từ bên trong ma phiên, một đoàn hoả diễm màu xanh bay ra.

Chính là Quỷ hoả!

Chương 780: Chung sĩ cơ chết, dị bảo xuất thế

Sau khi thôn phệ những âm hồn của các tu sĩ cùng yêu thú thủ hộ linh dược ở Ác La Cốc thì phẩm cấp của Bách Hồn Phiên đã tăng lên một bậc, vì thế cho nên bây giờ mới có thể phun ra được Quỷ hoả. Cái này cũng giống như Tiên Thiên Chi Hoả của tu sĩ Vấn đỉnh kỳ, đến cảnh giới nhất định liền có thể phóng xuất.

Chỉ thấy sau tiếng hô "Đi!" của Ngọc Vô Tâm thì đoàn hoả diễm ma mị màu xanh lập tức bay ra nghênh tiến Tiên Thiên Chi Hoả của Chung Sĩ Cơ. 

Nhất thời không gian ngập tràn thanh bạch nhị sắc. Quỷ hoả cùng Tiên Thiên Chi Hoả quần nhau liên tục, những thanh âm ầm ầm bạo liệt vang lên không ngừng.

Bên kia Liễu Phù Dung cũng chẳng đứng nhìn. Trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên nét lạnh lùng, nàng liên tục kết các kiếm quyết. 

Ong!

Sau mấy đạo pháp quyết liên tục được Liễu Phù Dung đánh ra, Thanh Phong Kiếm đột nhiên phát ra những thanh âm chấn động, thanh quang đại khởi, trong nháy mắt cuồng trướng gấp đôi, kích cỡ dài ra tới bảy tám trượng liên tục công kích phòng ngự của Chung Sĩ Cơ, khiến cho thanh sắc hộ tráo của hắn rung lên mãnh liệt, tựa hồ sắp vỡ. 

Trông thấy cảnh ấy trong lòng Ngọc Vô Tâm không khỏi vui mừng. Nếu như ban nãy chỉ là suy đoán thì bây giờ nàng đã có thể khẳng định Chung Sĩ Cơ thật sự có vấn đề. Lão căn bản là không thể xuất ra được thực lực chân chính của cảnh giới Vấn đỉnh hậu kỳ!

Có ám thương? Bị trúng độc? Tu luyện công pháp xảy ra sai lầm?

Mà bất kể nguyên nhân là gì đi nữa thì đều đưa đến một thực trạng: Chung Sĩ Cơ đang rất suy yếu. 

Linh lực bên trong cơ thể càng được thúc động nhiều hơn, Ngọc Vô Tâm điên cuồng đem chúng truyền vào bên trong Bách Hồn Phiên. Đồng thời nàng cũng xuất ra thêm một loại thủ đoạn nữa. Chỉ thấy trên tay nàng bây giờ là một tấm phù lục màu vàng đang toả ra kim quang óng ánh. 

"Hoá!".

Lại thêm một đạo pháp quyết được đánh ra, linh phù cũng đã được ném ra giữa không trung, chỉ nghe "Phừng!" một tiếng thì kim quang tức thì đại phóng đem cả một góc trời bao phủ. Kế đó một tiếng gầm rống đinh tai cất lên, rồi một con sư tử cao lớn xuất hiện.

"Thú hồn phù - Hoàng Kim Chiến Sư!".

Chung Sĩ Cơ nhìn ra thủ đoạn của Ngọc Vô Tâm thì thần tình liền đại biến. Hắn không ngờ ngay cả loại bảo vật này mà đối phương cũng có. 

Linh khí một mớ, phù chú thì đánh ra liên tục, nào trung cấp phù lục, cao cấp phù lục rồi bây giờ cả Thú phù Hoàng Kim Chiến Sư cũng có nốt... Nữ nhân tà tu này rốt cuộc có lai lịch gì mà sở hữu nhiều bảo vật tới như vậy?

Rống!

Hoàng Kim Chiến Sư không có ý tứ chờ đợi, vừa nhận được mệnh lệnh của Ngọc Vô Tâm liền kêu to một tiếng, hung hãn xông vào tấn công Chung Sĩ Cơ. 

Trước sự uy dũng của Hoàng Kim Chiến Sư, trong lòng Chung Sĩ Cơ càng thêm lo lắng. Thú thực lúc này hắn đã bắt đầu hối hận. Hắn ước gì mình đã không khinh suất, giá như dẫn theo các sư đệ trợ chiến, chỉ một người thôi thì tình thế đã khác. 

Nhưng bây giờ hối hận thì ích gì chứ? Sự thể đã đi đến nước này...

Cắn răng, Chung Sĩ Cơ cuối cùng quyết định...

"Kích!".

"Gào... ào!".

Một trước một sau, thanh sắc cự kiếm cùng Hoàng Kim Chiến Sư lần lượt giáng một đòn mạnh mẽ lên trên lồng sáng hộ thể của Chung Sĩ Cơ, khiến nó lung lay tựa hồ sắp vỡ. 

Trong đáy mắt Liễu Phù Dung lộ ra một tia vui mừng, nàng lại tiếp tục đánh ra một đạo pháp quyết lên Thanh Phong Kiếm. 

Bảo kiếm tức thì thu nhỏ, thay vì trảm thì lúc này lại hoá thành một vệt sao băng đâm thẳng vào thanh sắc hộ tráo của Chung Sĩ Cơ.

Ầm!

Ầm!

Hộ tráo hoàn toàn tan vỡ!

Thành công phá đi phòng hộ của Chung Sĩ Cơ, Ngọc Vô Tâm vẫn chưa chịu ngơi tay, trái lại thời khắc này nét mặt nàng càng thêm ngưng trọng. 

Ngọc thủ đưa ra, nàng đem một món đồ vật ném qua bên phải, vị trí cách mình khoảng hai trượng.Oành!

Một tiếng bạo liệt vang lên. Viên Thi châu nổ tung tạo thành một đám sương mù đen tuyền tụ mà không tán bao trùm một khoảng không gian.

"A a a!".

Từ trong sương mù, đột nhiên một tiếng thét phẫn nộ truyền ra, sau đó một thân ảnh mau chóng hiện thân. 

Đúng là Chung Sĩ Cơ. 

Chỉ có điều bộ dáng lúc này của hắn không được tốt lắm, nhìn rất là chật vật. Nhất là sắc mặt xám ngoét như tro, dường như đã trúng thi độc. Hắn đưa mắt nhìn Ngọc Vô Tâm, khuôn mặt ngập tràn oán hận. 

Vừa rồi khi thanh sắc hộ tráo tan vỡ Chung Sĩ Cơ hắn đã quyết định tự tổn tu vi để thi triển bí thuật, ý đồ đánh lén. Hắn đã nghĩ với sự huyền diệu của bí pháp thì mình sẽ dễ dàng đắc thủ, thành công loại bỏ Ngọc Vô Tâm. Nào ngờ... 

Nữ nhân tà tu này ghê gớm vô cùng, lại có thể khám phá ra sự di chuyển của hắn. Thần thức cường đại bậc này... chỉ e đã chẳng kém hơn Vấn đỉnh trung kỳ. Thế nhưng cảnh giới của ả mới chỉ là Trúc cơ kỳ đỉnh phong...

Rốt cuộc là làm thế nào ả rèn luyện được cho mình thần thức mạnh mẽ tới như vậy?

Chung Sĩ Cơ rất căm phẫn, đồng thời cũng âm thầm khiếp sợ Ngọc Vô Tâm. Phần kẻ còn lại là Liễu Phù Dung... Lúc này Liễu Phù Dung chính là đang dùng đôi mắt đẹp chăm chú nhìn minh hữu của mình. Nàng cũng rất kinh dị đấy. Bởi mới rồi, thú thực là nàng đã không thể khám phá ra được phương vị ẩn nấp của Chung Sĩ Cơ. 

Ngẫm một chút, nếu như chẳng nhờ Ngọc Vô Tâm phát giác ra, như vậy hậu quả sẽ thế nào? Chỉ e là cả hai đã trúng phải sát chiêu của Chung Sĩ Cơ. 

Hít vào một ngụm khí lạnh, Liễu Phù Dung nhanh chóng trấn định lại tâm thần. 

Trong khi đó, ở đầu bên kia chiến tuyến, lúc này thân ảnh Chung Sĩ Cơ đã hoá thành một đạo độn quang bỏ chạy. 

Đường đường một vị trang chủ, cao thủ Vấn đỉnh hậu kỳ mà lại phải quay đầu bỏ chạy trước hai tên tu sĩ Trúc cơ, chuyện này nói ra thể nào cũng bị người cười chê. Chung Sĩ Cơ tất nhiên không muốn, dạ rất không cam, nhưng so với danh dự thì hắn cần mạng hơn. Lúc nãy ám thương tái phát khiến cho thực lực hắn giảm đi một phần, thi triển bí thuật lại giảm tiếp một phần, rồi lại còn trúng phải thi độc đáng sợ... Nếu còn ở lại, người chết chắc chắn sẽ là hắn.

Chạy! Hắn phải mau mau đi tìm cứu viện!

"Đừng để hắn thoát!".

Song phương đã đánh tới nước này, chân diện đã bị người thấy, thù hận đã kết, Ngọc Vô Tâm sao có thể thả hổ về rừng. Nàng vội đem cực phẩm Linh khí Nguyệt Nha Nhận tế ra, lại mượn nhờ uy năng của Linh khí truy theo Chung Sĩ Cơ. Bên kia Liễu Phù Dung cũng không chậm, đã cùng với Thanh Phong Kiếm song song theo sát.

"Khốn kiếp!".

Từ kẻ đi săn lại biến thành con mồi, Chung Sĩ Cơ vô cùng nghẹn khuất, phẫn nộ hét lên. 

Đã chạy không thoát, hắn chỉ đành tế ra bảo vật cùng với Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung giao chiến, mong có thể phản sát. 

Tiếc rằng... Trong người có ám thương, từ nãy giờ pháp lực tiêu hao không ít lại còn thêm cả thi độc hoành hành, sức Chung Sĩ Cơ đã yếu lắm rồi. Hắn muốn phản sát, tìm đường sống trong chỗ chết mà được sao? Nên nhớ, đối thủ của hắn không phải hạng tầm thường, bọn họ là Ngọc Vô Tâm, là Liễu Phù Dung - những kẻ tâm cơ thâm trầm, hành sự vô cùng quyết đoán.

Keng!

Keng!

Oành!

Oành!

Trên bầu trời các kiện Linh khí va vào nhau liên tục, thanh âm chát chúa không ngừng vang lên. Thanh sắc, hắc sắc, hoàng sắc, lam sắc... các loại pháp thuật, thần thông phủ kín cả không gian.

Dưới sự vây công, lại phối hợp vô cùng ăn ý của Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung, Chung Sĩ Cơ chẳng mấy chốc đã rơi xuống hạ phong. Chỉ thấy hắn tóc tai bù xù, mình đầy thương tích, dáng vẻ nào có nửa điểm giống nhất trang chi chủ. 

Đối lập với khuôn mặt xám ngoét cùng vẻ chật vật của Chung Sĩ Cơ, ánh mắt Ngọc Vô Tâm lúc này rất lạnh. Nàng điên cuồng thúc động linh lực, một bên tiếp tục thao túng Nguyệt Nha Nhận công kích một bên kết quyết tiếp trợ cho Quỷ hoả.

Hôm nay Ngọc Vô Tâm nàng quyết trảm sát Chung Sĩ Cơ này!

Bên đây, Liễu Phù Dung thấy vậy thì khuôn mặt cũng hiện lên vẻ quyết tuyệt. Nàng nhanh chóng xuất ra một tấm phù lục trân quý, thoáng do dự nhưng rồi cũng đem ném ra. 

"Không...!".

Vốn đã vô cùng chật vật, lúc này đối thủ lại đồng loạt triển khai thủ đoạn lôi đình, Chung Sĩ Cơ thế nào có thể ngăn nổi. Cơ hồ chỉ trong nháy mắt tầng phòng hộ của hắn đã vỡ tan, thân thể bị pháp thuật cùng uy năng Linh khí đánh thành mảnh vụn, đầu mình tay chân mỗi nơi một khúc.

Chợt, ánh mắt Ngọc Vô Tâm khẽ động, lập tức phất tay phóng một đạo bạch quang đem túi trữ vật cùng không gian giới chỉ của Chung Sĩ Cơ thu lại, đem cất vào trong áo, từ đầu đến cuối đều chẳng buồn liếc xem thái độ của Liễu Phù Dung. 

Việc gì ta phải chia cho ngươi chứ.

Địch nhân đã ngã xuống, bảo vật cũng đã thu, lúc này Ngọc Vô Tâm mới xoay đầu nhìn sang Liễu Phù Dung, sắc mặt bất giác trở nên âm trầm.

Hai người vừa mới sánh vai liên thủ đánh bại cường địch, theo lý thì là bạn chứ không phải thù. Nhưng thân phận tà tu của mình bị bại lộ, chân diện cũng bị đối phương nhìn ra, nếu như vị Thanh Liên Tiên Tử này đem những gì đã thấy tiết lộ cho kẻ khác biết, như vậy Ngọc Vô Tâm nàng sẽ lâm vào nguy hiểm, không thể lưu lại Phiêu Hương Các được nữa. Mà nàng thì không muốn như vậy. Ở Phiêu Hương Các có rất nhiều phế đan, hôm nay thân phận nàng lại là thiếu chủ tôn quý, lợi ích còn chưa thu được gì đã phải cuốn gói ra đi, thử hỏi cam làm sao đặng?

Nơi đối diện, Liễu Phù Dung hiện cũng đang đưa mắt nhìn qua phía này, thần tình khá là phức tạp. Vốn là kẻ thông minh, nàng sao lại không hiểu được vấn đề. 

Cứ thế, ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, bốn mắt giao nhau một lúc thì đôi môi anh đào của Liễu Phù Dung hé mở, đang toan nói gì đó thì...

Ầm!

Ầm!

Đột nhiên mặt đất bắt đầu chấn động kịch liệt, thiên địa linh khí cũng trở nên bạo động. Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung nhất thời cả kinh, cùng đưa mắt nhìn về một ngọn tiểu sơn phía xa xa. Những tiếng nổ bạo liệt chính là từ đó phát ra.

Chỉ thấy trên đỉnh tiểu sơn lúc này hào quang sáng chói, xanh - đỏ hai màu phủ kín cả một góc trời.

Trong đầu Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung không hẹn mà cùng nghĩ đến bốn chữ: "Bảo vật xuất thế".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau