TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 766 - Chương 770

Chương 766: Lần thứ hai gặp gỡ

Nhẹ hít vào một ngụm lương khí, Ngọc Vô Tâm tập trung nghiên cứu bí thuật Bách Biến Thiên Ma. Pháp quyết này mặc dù rất đỗi thần kỳ, song chỉ mang tính phụ trợ nên cũng không quá khó khăn, chủ yếu liên quan đến phương thức vận chuyển linh lực. Chỉ sau độ nửa ngày tập luyện thì Ngọc Vô Tâm đã hoàn toàn nắm vững.

"Tới lúc thử nghiệm rồi".

Nghĩ liền làm, Ngọc Vô Tâm lấy ra một chiếc lọ nhỏ, đem trút vào miệng một ngụm tử dịch Thiên Sương Thảo mà trước đó đã tinh chế ra. Kế đấy, nàng chiếu theo pháp quyết Bách Biến Thiên Ma Thuật vận chuyển linh lực. Thoáng chốc, một tầng bạch khí nổi lên đem thân thể nàng bao bọc lại.

Đến chừng sương mù tản ra, dung mạo Ngọc Vô Tâm đã biến đổi thành một người khác. Từ nữ nhân nàng đã biến thành nam nhân, một ông lão thân hình gầy ốm, mặt mày khắc khổ. Chính là bộ dáng Phương Bằng - gã tán tu đã bị nàng giết chết! Không chỉ có khuôn mặt mà ngay cả thân thể cũng giống y hệt!

...

"Quả đúng thần kỳ." Sau khi tự mình kiểm tra, đánh giá, Ngọc Vô Tâm hài lòng mà cảm thán nói ra.

Nhớ lại bộ dáng cùng thanh âm của Phương Bằng, nàng thử bắt chước...

...

...

Tám ngày sau.

Ở khu vực đông bắc Thanh Châu, tại một vùng hoang nguyên, một đạo độn quang đã vừa mới đáp xuống. Quang hoa tán đi, từ trong liền lộ ra thân ảnh một thiếu nữ tuổi độ hai mươi hai mốt, mặc một bộ lục y đơn giản, dưới chân mang một đôi hài đỏ, làn da trắng tái, tóc đen xoã dài.

Dưới ánh trăng mờ, Ngọc Vô Tâm ngẩng đầu nhìn hoang sơn phía xa xa, chỉ thấy sơn mạch cây cối chạy dài, cảnh vật rất là âm u...

Phí Long Sơn, nó chính là nằm bên trong sơn mạch này.

Tại Thanh Châu, Phí Long Sơn xưa giờ luôn được biết đến là bảo địa vì không ít thiên tài địa bảo có ở trong này. Nhưng cái gì cũng có hai mặt, bên cạnh lợi ích thì Phí Long Sơn cũng ngập tràn hung hiểm. Chỗ này sào huyệt yêu thú có rất nhiều.

Song, yêu thú dù đông, hung hiểm dẫu nhiều, Phí Long Sơn vẫn là địa điểm thu hút khách nhân, khiến họ phải tự thân mò đến.

Yêu thú tất nhiên là đáng sợ, nhưng sức hấp dẫn của hai chữ "tài bảo" thì tu sĩ mấy người lại kháng cự được đây? Chim chết vì mồi, người chết vì tiền.

Huống hồ... Trừ bỏ linh thảo, dược liệu trân quý, bản thân yêu thú cũng là một loại tài nguyên hết sức hữu ích đối với tu sĩ. Da lông, xương cốt, máu huyết, hầu như đều có chỗ dùng. Phẩm chất cao thậm chí có thể sử dụng làm tài liệu luyện chế Linh khí, Pháp bảo. Riêng phần yêu đan thì lại càng trân quý, không ít đan dược có tác dụng đề thăng tu vi là dùng yêu đan yêu thú để luyện chế thành.

Vì vậy, tu sĩ dấn thân tìm đến Phí Long Sơn vốn không lạ. Số lượng tu sĩ vẫn lạc ở đây, trăm ngàn năm qua thật không biết bao nhiêu mà kể...

Ngọc Vô Tâm đứng quan sát hồi lâu, lúc này mới lấy từ trong người ra một cái bình ngọc. Nàng mở nắp bình, uống một ngụm nhỏ tử dịch Thiên Sương Thảo để che giấu tu vi. Xong xuôi, nàng tìm một chỗ kín đáo khoanh chân đả tọa...

Một canh giờ sau...

Tinh thần, khí lực đều đã khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, Ngọc Vô Tâm chuyển mình đứng dậy, bắt đầu di chuyển tới Phí Long Sơn.

Phải công nhận, Phí Long Sơn đúng là có chỗ kỳ lạ. Không như những ngọn núi khác trong cùng sơn mạch, ở đây chỉ có duy nhất một lối vào. Bởi vì là thuộc phạm vi của Mạn Đà Sơn Trang nên đã bị môn phái này thiết hạ cấm chế, cho người cẩn mật thủ hộ.

Yêu thú cùng linh thảo bên trong giá trị không nhỏ, Mạn Đà Sơn Trang há có thể để tu sĩ khác tùy ý đi vào thu hoạch được?

"Lối vào Phí Long Sơn đã bị thiết hạ trận pháp đáng sợ, chỉ đại cao thủ Linh châu kỳ mới đủ khả năng xông vào, còn tu sĩ cảnh giới thấp hơn hơn muốn vào chỉ có một phương pháp duy nhất là thông qua Truyền Tống Trận. Phụ cận Truyện Tống Trận đều có tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang ngày đêm canh giác, trong đó còn có một cao thủ Vấn đỉnh kỳ..." Đây là những manh mối mà Ngọc Vô Tâm đã trinh sát được.

Mạn Đà Sơn Trang đối với Phiêu Hương Các vốn rất có hiềm khích, thành thử Ngọc Vô Tâm cũng không dám hành động lỗ mãng. Nàng cần phải nắm bắt tình hình một cách rõ ràng nhất trước khi đưa ra quyết định gì.

"Canh giữ cẩn mật như vậy, lại thêm cả cấm chế lợi hại, thật đúng là có chút khó khăn".

Ngọc Vô Tâm cau mày tìm phương tính kế...

Màn đêm lui xuống nhường chỗ cho ánh dương quang. Phương đông mặt trời mới mọc, một ngày mới đã lại bắt đầu.

Tại nơi ẩn nấp, Ngọc Vô Tâm vẫn lặng im quan sát. Bởi đã không ngừng được rèn luyện trong quá trình tinh chế đan dược nên thần thức của nàng so với tu sĩ đồng cấp thì cường đại hơn rất nhiều, thành ra mới không bị người phát hiện. Nếu đổi lại là một tu sĩ Trúc cơ kỳ khác thì e sớm đã bại lộ rồi.

Chợt, phía chân trời một đạo độn quang màu xanh xuất hiện, tiến thẳng về Phí Long Sơn. Vài ba nhịp thở, đạo độn quang nọ dừng lại, đáp xuống gần Truyền Tống Trận.

Quang hoa tán đi, từ bên trong lộ ra thân ảnh một trung niên khoảng độ tứ tuần râu dài ba tấc, dáng vẻ tiên phong đạo cốt. Chiếu theo y phục thì người này rõ ràng là tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang.

"Tham kiến sư thúc." Nhận ra chân diện người nọ, mấy đệ tử đang thủ hộ tại chung quanh Truyền Tống Trận vội tiến đến cung kính hành lễ.

"Ừm." Người trung niên kia gật đầu, sắc mặt điềm nhiên.

"Ha ha, Dương sư huynh, huynh đến đây có phải định vào Phí Long Sơn hái linh thảo? Lại tính luyện chế đan dược gì đây?" Lão cao thủ có tu vị Vấn đỉnh kỳ ra vẻ tươi cười lấy lòng.

"À, chỉ là đang muốn thử nghiệm một chút".

Trung niên họ Dương nhàn nhạt đáp, sau đó nhanh chóng đi vào bên trong Truyền Tống Trận. Rất nhanh, một đạo bạch quang lóe lên, đến khi mờ đi thì thân ảnh của trung niên đã biến mất tự lúc nào.

Quan sát từ đầu đến cuối, Ngọc Vô Tâm không khỏi động tâm.

Vừa rồi tu sĩ họ Dương kia đi tới, những đệ tử thủ hộ đã chẳng hề sử dụng Linh Nhãn Thuật tra xét. Hẳn thấy trung niên tu sĩ họ Dương là người trong môn, chức vị lại không nhỏ nên cũng phần nào cố kỵ.

"Có lẽ ta nên mạo hiểm thử một lần." Ngọc Vô Tâm thầm nghĩ, quay đầu lặng lẽ rời đi.

...

Một giờ sau, thời điểm Ngọc Vô Tâm quay về thì quần áo đã đổi. Thay vì lục y thì bây giờ nàng lại đang mặc hắc y, trước ngực có một hoạ đồ hình một đoá hoa Mạn Đà La. Đây chính là trang phục của tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang.

Xuất ra tử dịch Thiên Sương Thảo, Ngọc Vô Tâm uống vào một ngụm nhỏ, rồi chiếu theo pháp quyết Bách Biến Thiên Ma Thuật tiến hành dịch dung cải mạo. Thoáng chốc, từ một thiếu nữ mảnh mai lúc này nàng đã biến thành một trung niên cao gầy với làn da ngâm đen, niên kỷ khoảng độ tứ tuần.

Tất nhiên là Ngọc Vô Tâm chẳng phải tùy tiện biến ra. Chuyến đi đến Phí Long Sơn lần này nàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Trước khi đi nàng đã điều tra qua Mạn Đà Sơn Trang, thông tin về các cao thủ của môn phái này sớm được nàng ghi vào trí nhớ. Hiện tại dung mạo của nàng chính là chiếu theo một vị trưởng lão họ Lý của Mạn Đà Sơn Trang biến hoá ra.

Mặc dù Bách Biến Thiên Ma Thuật rất thần kỳ nhưng khả năng bị phát hiện không phải không có. Song Ngọc Vô Tâm đã tính qua rồi. Thực lực đám tu sĩ làm nhiệm vụ thủ hộ ở đây, cao nhất là lão giả Vấn đỉnh sơ kỳ kia. Nếu thực bị phát hiện, cùng lắm nàng sẽ quay đầu bỏ chạy. Với linh lực cùng thần thức vượt xa tu sĩ đồng cấp, nàng có đủ tự tin sẽ chạy thoát được. Huống chi lão còn phải thủ hộ nơi đây, làm sao truy đuổi tận tuyệt được.

...Ở lối vào Phí Long Sơn, lúc Ngọc Vô Tâm từ trên không trung đáp xuống thì thần tình không khỏi biến đổi. Bên cạnh Truyền Tống Trận người thật là nhiều, nàng đếm sơ cũng có hơn hai mươi người, một nửa trong số đó mặc y phục màu đen, phần áo trước ngực có thêu một đoá hoa Mạn Đà La.

Tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang!

"Này... bọn họ sao tự dưng lại tập trung nhiều người như vậy? Dáng vẻ xem chừng là đang chờ đợi cái gì...".

Có tật giật mình, Ngọc Vô Tâm thoạt đầu đúng đã hơi hoảng, nhưng sau để ý thấy nét mặt những tu sĩ kia không có vẻ gì là khẩn trương, trầm trọng mà còn tươi cười trò chuyện với nhau thì trong lòng cũng bình tĩnh lại.

Hẳn chỉ trùng hợp thôi.

Thầm tự trấn an, Ngọc Vô Tâm bắt chước dáng vẻ Lý trưởng lão ung dung tiến đến.

"Tham kiến sư thúc!" Mấy đệ tử thủ hộ nhanh chóng cúi đầu thi lễ.

Gần đó, hơn chục đệ tử khác của Mạn Đà Sơn Trang cũng ngưng cuộc trò chuyện, chạy lại vấn an: "Tham kiến Lý sư thúc!".

"Ừm." Ngọc Vô Tâm gật đầu, ngửa mặt tỏ vẻ kiêu ngạo.

"Sư thúc, người định vào Phí Linh Sơn hái linh dược?".

"Ta không hái linh dược lẽ nào dạo chơi?" Ngọc Vô Tâm hừ khẽ, đáp.

Đối với tính cách vị Lý trưởng lão này Ngọc Vô Tâm cũng nghe qua một chút, căn bản là một lão khí quỷ tính tình cô tịch, hỉ nộ thất thường cho nên bây giờ mới cố tình biểu hiện ra bộ dáng như vậy.

Quả nhiên đám đệ tử ai nấy im re. Về phần lão giả tu vị Vấn đỉnh sơ kỳ thì cũng chẳng dám thất lễ, chỉ tươi cười lấy lòng. Dùng Linh Nhãn Thuật tra xét ư? Hắn có ngu đâu mà làm như vậy. Nhớ lúc trước, thời điểm mới được điều đến thủ hộ ở đây, hắn cứng nhắc chiếu theo quy củ tra xét thân phận vị Lý trưởng lão này, hậu quả là bị cho bất kính, kế đấy đã bị dạy dỗ một trận. Kể từ đó hắn mới rút ra kinh nghiệm, thôi không tra xét những "nhân vật không cần tra xét nữa", tránh phải oan uổng chịu đòn. Làm người thì nên biết uyển chuyển a!

Mắt thấy chẳng ai có ý tra xét mình, trong lòng Ngọc Vô Tâm cũng nhẹ nhõm thở phào. Xem ra lần này nàng đã đặt cược đúng chỗ.

Để tránh đêm dài lắm mộng, Ngọc Vô Tâm ngẩng cao đầu hướng chỗ Truyền Tống Trận toan tiến lại thì...

"A! Đó hình như là Thanh Liên Tiên Tử!".

... một giọng nói cất lên, nghe khá là phấn khởi.

Giọng nói này không phải của đệ tử Mạn Đà Sơn Trang mà là của những khách nhân tới từ Đao Tông Sơn - đại tông môn mà Mạn Đà Sơn Trang đang phụ thuộc. Từ nãy giờ, sau khi thi lễ với Ngọc Vô Tâm xong thì những kẻ này vẫn im lặng đứng ở một bên. Xem ra chính là đang đợi vị Thanh Liên Tiên Tử kia.

Cũng không biết là do tâm cao khí ngạo hay là có ý phô trương mà đám đệ tử Đao Tông Sơn này không hề thu liễm khí tức, Ngọc Vô Tâm chả cần dò xét cũng có thể dễ dàng nhận ra tu vị bọn họ. Toàn bộ vậy mà đều là tu sĩ Trúc cơ kỳ.

Trúc Cơ, phải biết cái cảnh giới này, nếu là ở đất Nam man thì đã có thể lên làm tông chủ, môn chủ rồi a.

"Thanh Châu so với Nam man thì đúng là một trời một vực".

Trong lòng có chút cảm khái, Ngọc Vô Tâm cảm thấy tiếp tục tiến vào thì có chút không hợp thói thường nên nán lại xem. Tuy nhiên, khác với mọi người, thay vì chăm chú dõi nhìn đạo lam quang phía xa xa thì ánh mắt nàng lại làm như tùy tiện lướt qua đám đệ tử của Đao Tông Sơn.

Có tất thảy là mười hai người. Trong đó tu vị kém nhất là một gã Trúc cơ kỳ tầng thư nhất. Nhưng Ngọc Vô Tâm chẳng chút xem thường. Bởi vì niên kỷ của hắn còn rất nhỏ, bất quá mười bốn mười lăm mà thôi.

Tuổi nhỏ như vậy mà đã Trúc cơ thành công, đây mới đúng là thiên tài đích thực.

Trừ bỏ tên tiểu quỷ này ra, vẫn còn có một người nữa khiến cho Ngọc Vô Tâm phải âm thầm lưu tâm. Kẻ này bề ngoài tuổi khoảng hai lăm hai sáu, giống như nàng cũng đã là Trúc cơ kỳ đỉnh phong, chỉ thiếu nửa bước chân liền tiến vào Vấn đỉnh.

"Tên này hẳn là Cao Trường Phong - thiếu tông chủ của Đao Tông Sơn".
Từ sau lần gặp gỡ Liễu Phù Dung dạo trước, Ngọc Vô Tâm tự thấy nhận thức của bản thân về các đại thế lực Thanh Châu, Trung Châu quá thiếu sót nên trong quá trình điều tra Mạn Đà Sơn Trang đã tiện thể tìm hiểu luôn một chút. Một nhân vật chủ chốt như Cao Trường Phong này nàng tất nhiên phải biết. Cùng với Liễu Phù Dung và Bạch Tề của Bích Du Cung, Cao Trường Phong hắn chính là một trong tứ kiệt của thế hệ trẻ Trung Châu nói riêng, đại lục Ô La nói chung. Danh khí rất lớn.

...

Lam quang bay đến không chỉ một mà có tới hai đạo. Thời điểm quang hoa tán đi, thân ảnh Bạch Tề và Liễu Phù Dung nhanh chóng hiện ra.

Bạch Tề thì chả ai để ý, tất cả đều chỉ tập trung nhìn vào vị sư muội thiên hương quốc sắc bên cạnh hắn. Đao Tông Sơn, Mạn Đà Sơn Trang, nam nữ bất kể, toàn bộ ai nấy đều hướng nàng tỏ thái độ niềm nở, thân thiện. Thậm chí ngay đến Cao Trường Phong, lão giả tu vị Vấn đỉnh kia cũng không ngoại lệ.

"Liễu Phù Dung này danh khí thật là ghê gớm a." Ngọc Vô Tâm trong lòng cảm thán.

Liễu Phù Dung, nữ nhân này sở hữu Thánh linh căn trong truyền thuyết, đối với công pháp bí thuật lại có thiên tư lĩnh ngộ cực cao, học một hiểu ba, là thiên tài mấy ngàn năm qua chưa từng gặp của Bích Du Cung, tương lai vô cùng xán lạn.

Từ lúc bái nhập Bích Du Cung đến nay cũng khoảng mười hai năm mà thôi, vậy mà nàng đã đạt tới cảnh giới Trúc cơ kỳ đỉnh phong, thiếu nửa bước nữa liền có thể tiến vào Vấn đỉnh. Ngọc Vô Tâm nghe nói trong Bích Du Cung có lời đồn đại rằng nàng rất có khả năng sẽ là người kế nghiệp Liên Vân Nguyệt trở thành cung chủ đời tiếp theo của Bích Du Cung.

Thiên tư là vậy, cao đến khiến người ngưỡng vọng, bằng xét dung nhan tướng mạo...

Thập toàn thập mỹ, đấy là những gì mà người ta nhận xét về nhan sắc của nàng. Khuôn mặt băng thanh ngọc khiết ấy, làn da trắng như bạch ngọc ấy, cỗ khí chất cao quý ấy... hai chữ "tiên tử" quả chẳng hề ngoa.

Tại Trung Châu, Thanh Châu, trung tâm của Ô La đại lục, nhắc tới Thanh Liên Tiên Tử tuyệt đối là như sét đánh ngang tai, không người không biết.

Liễu Phù Dung chính là người tình trong mộng của vô số nam nhân, lắm kẻ ngưỡng mộ, thậm chí tôn sùng nàng, chỉ tiếc tính tình nàng lại lãnh ngạo vô cùng, xưa giờ chỉ chuyên tâm tu đạo chưa từng để ý đến ai.

Theo bước chân Liễu Phù Dung, một làn hương thoang thoảng theo gió như mơn man qua khuôn mặt Ngọc Vô Tâm. Khiến người thư thái, khiến người mê luyến...

"Ực!" Chợt, Ngọc Vô Tâm nghe thấy tiếng nuốt nước miếng của một gã đệ tử Mạn Đà Sơn Trang bên cạnh.

"Liễu tiên tử".

"Liễu tiên tử".

Một đám kẻ trước người sau nối nhau ôm quyền hướng Liễu Phù Dung chào hỏi, khoé miệng tươi cười niềm nở. Cao Trường Phong cũng không ngoại lệ, vừa rồi còn trầm ổn đứng đấy mà bây giờ... Ngọc Vô Tâm còn tưởng là một kẻ khác thế vai cơ.

Có điều, niềm nở đón tiếp thì ích gì chứ? Nhìn xem, sắc mặt Liễu Phù Dung vẫn như cũ hững hờ lạnh nhạt, đôi môi đào cũng chỉ hé ra một chút xã giao hồi đáp.

Thái độ lãnh đạm là thế, ấy vậy mà những kẻ chung quanh ai nấy đều chẳng có vẻ gì là phật ý, trái lại càng nhiệt tình hơn so với trước.

"Đám người này...".

Ngọc Vô Tâm quan sát thấy sau khi Liễu Phù Dung xuất hiện thì mọi người gần như đã quên luôn sự có mặt của mình thì khẽ nhíu mày, đồng thời cũng nghi hoặc không thôi.

Liễu Phù Dung dù xinh đẹp tuyệt trần nhưng lại cao thượng như tiên trên trời, thế nào với tới cho được, hà tất phải uổng phí tâm lực? Nhất là đám đệ tử Đao Tông Sơn.

Theo Ngọc Vô Tâm thấy thì bọn họ kẻ nào cũng đều có thiên tư xuất chúng, trong môn phái khẳng định được không ít người ái mộ, chỉ cần gật đầu một cái liền có thể kiếm được một vài mỹ nhân chung tình với mình. Vậy mà...

Kẻ ái mộ mình thì không muốn, cứ chăm chăm hướng tới Liễu Phù Dung - một vị tiên tử tâm cao khí ngạo, đây không phải là đâm đầu vào tảng đá hay sao?

Ngọc Vô Tâm thật tình chẳng lý giải nổi.

Vì linh căn xuất chúng nên hâm mộ? Chưa hẳn, thậm chí có kẻ còn ghen ghét đố kỵ ấy chứ.

Bởi nhan sắc xinh đẹp?

Nữ nhân trong thiên hạ kẻ xinh đẹp nào thiếu, cho dù không bì được thì cũng sẽ không thua kém quá nhiều.

Tình cảm nam nữ, vừa thấy đã yêu? Yêu đương hời hợt như vậy sao?

"Có lẽ chính bởi vì Liễu Phù Dung tâm cao khí ngạo, giống như tiên tử cao vời ngự ở trên mây không ai với tới chăng?".

Tâm lý con người là như vậy, cái gì càng xa tầm với, càng khó có được thì lại càng khao khát a.

"Một lũ ngốc".

Tuy rằng cũng có chút hứng thú với Liễu Phù Dung nhưng còn chưa đến mức sinh lòng ái mộ, Ngọc Vô Tâm cố tình hắng nhẹ một tiếng.

"Hừm!".

Nghe tiếng hắng, mọi người lúc này mới thu liễm lại. Bạch Tề và Liễu Phù Dung cũng rất tinh ý tiến qua thi lễ.

"Vãn bối Liễu Phù Dung...".

"Vãn bối Bạch Tề...".

"... tham kiến tiền bối".

"Ừm".

Ngọc Vô Tâm lãnh đạm gật đầu, sau đó thì xoay mặt sang hướng khác, không buồn nhìn Liễu Phù Dung nữa. Nàng bảo với đám đệ tử thủ hộ: "Còn ngây ra đó làm gì? Lẽ nào bắt ta phải đứng đây đợi?".

Các đệ tử trông thấy bề trên như muốn nổi giận thì sợ run, vội vàng khởi động Truyền Tống Trận.

Chỉ thấy sau khi pháp lực được rót vào thì toà Truyền Tống Trận bừng sáng, bạch quang nổi lên. Đến khi quang hoa tiêu tán thì thân ảnh Ngọc Vô Tâm cũng đã biến mất.

Chương 767: Phí long sơn kinh biến

"Bạch huynh, Liễu tiên tử, Trường Phong nghe nói hai vị hôm nay dự định tiến vào Phí Long Sơn, vừa khéo tại hạ cũng đang muốn vào trong săn giết một ít yêu thú, không biết có thể kết bạn đồng hành được chăng?" Cao Trường Phong dáng vẻ đĩnh đạc nói ra. 

Bạch Tề tươi cười đáp lại: "Cao huynh quá lời. Có một cao thủ như Cao huynh gia nhập chúng ta cầu còn không được".

"Liêu tiên tử, tiên tử không chê chứ?" Cao Trường Phong lại hỏi Liễu Phù Dung. Hắn quan tâm có chăng chỉ vị tiên tử cao cao tại thượng này. 

"Nếu Cao huynh đây đã có lòng thì hãy cùng nhau vào đi".

"Như vậy thì thật tốt".

Không riêng Cao Trường Phong mà các đệ tử khác của Đao Tông Sơn ai nấy cũng đều cảm thấy phấn khởi. Được đi chung với Thanh Liên Tiên Tử, kề vai săn giết yêu thú bên cạnh nàng, đấy cũng xem như một loại phúc phần.

Cả bọn xã giao thêm mấy câu rồi sau đó, lấy ba người Cao Trường Phong, Bạch Tề, Liễu Phù Dung dẫn đầu cùng nhau đi vào Truyền Tống Trận, từ đó tiến nhập Phí Long Sơn. 

...

Lại nói về Ngọc Vô Tâm. Sau một trận trời đất quay cuồng, cảnh vật mơ hồ, lúc này Ngọc Vô Tâm đã được truyền tống vào bên trong Phí Long Sơn.

Nàng cẩn thận đưa mắt nhìn quanh bốn phía đánh giá. Hiện nơi nàng đang đứng là một khu đất trống, chung quanh rừng cây rậm rạp bao phủ, che kín lối ra.

Tà áo khẽ lay, thân ảnh nàng nhanh chóng biến mất sau những bụi cây phía đông.

Ước chừng một canh giờ sau.

Ở tại vị trí Ngọc Vô Tâm và đám người Cao Trường Phong, Liễu Phù Dung đã được truyền tống sang trước đó, một vầng bạch quang chợt bừng lên, đến khi quang hoa tiêu tán thì hàng trăm nhân ảnh cũng nhanh chóng lộ ra. Tất cả bọn họ đều mặc y phục màu đen, phần áo trước ngực có thêu một hoạ đồ hình một đoá hoa Mạn Đà La. Chính là tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang.

Môn phái đột nhiên xuất ra nhiều người như vậy, bên trong lại có mặt gần như là đông đủ các vị cao tầng, kẻ ngốc cũng biết là Mạn Đà Sơn Trang đã có đại sự phát sinh, và nó liên quan đến Phí Long Sơn này.

Thực tế quả đúng là như vậy. 

Chỉ thấy trong hơn trăm tu sĩ vừa tiếp đất, một lão giả thân khoác hắc bào phong thái uy nghiêm hướng chúng nhân ra lệnh: "Các ngươi dựa theo sự phân phó của ta mà hành sự".

"Vâng, trang chủ!".

Chúng đệ tử khom người hành lễ, vẻ mặt vô cùng cung kính. Thì ra lão giả mặc hắc bào này chính là trang chủ đương nhiệm của Mạn Đà Sơn Trang: Chung Sĩ Cơ.

Cũng không rõ trước đó Chung Sĩ Cơ hắn đã phân phó sự tình gì, chỉ thấy lúc này, sau khi nhận lệnh xong thì cả đám liền thi triển thần thông hóa thành các quang ảnh rồi biến mất tại trong rừng cây. 

"Các vị sư đệ, chúng ta cũng đi thôi. Trừ đệ tử bổn phái thì tất cả các tu sĩ trong Phí Long Sơn đều phải giết sạch, tuyệt đối không được để sót người nào".

"Sư huynh, làm vậy có ổn không?" Bên cạnh Chung Sĩ Cơ, một tu sĩ trung niên niên kỷ ngũ tuần do dự nói: "Mặc dù Phí Long Sơn thuộc địa bàn của chúng ta, bị chúng ta phong bế lối vào nhưng đối với các tu sĩ đồng minh, chỉ cần họ trả linh thạch thì cũng cho phép tiến vào khai thác, nếu bây giờ mạo muội hạ sát, chuyện này...".

"Đúng vậy sư huynh, những môn phái khác thì có thể không nhắc, song trong này còn có đệ tử của Đao Tông Sơn và Bích Du Cung. Cao Trường Phong, Bạch Tề, và nhất là Liễu Phù Dung, mấy người bọn họ chính là tương lai của Bích Du Cung và Đao Tông Sơn, nếu giết hết thì hậu hoạ khó lường." Một vị tu sĩ Vấn đỉnh khác cũng tỏ ra lo lắng.
Những lo lắng ấy Chung Sĩ Cơ đương nhiên hiểu được, nhưng bề trên đã quyết định hắn sao dám không nghe.

"Lời của sư thúc các ngươi không nghe sao?" Sắc mặt Chung Sĩ Cơ trầm xuống: "Bảo vật xuất thế sớm hơn dự đoán mấy năm buộc chúng ta đành phải làm vậy, tuyệt không thể để vật kia rơi vào tay kẻ khác hoặc để tin tức bị lan ra ngoài, cho nên chỉ có thể giết sạch các tu sĩ bên trong diệt khẩu. Các ngươi yên tâm, có được vật đó thì bổn môn sẽ lập tức quy ẩn, mấy mươi năm sau tái xuất sẽ là bá chủ Ô La. Tới chừng đó còn có ai dám hỏi tội chúng ta?".

Nghe qua lời ấy, vẻ lo lắng trên mặt các tu sĩ Vấn đỉnh khác cũng tan đi. Vị sư thúc kia tất nhiên là đại cao thủ Linh châu hậu kỳ duy nhất của bổn môn, vì sự tình hôm nay mà đã chuẩn bị hơn mười lăm năm, không ngờ tới bảo vật xuất thế sớm hơn dự kiến.

Lượng tiểu phi quân tử, vô độc bất trượng phu, mấy tu sĩ Vấn đỉnh kỳ đảo mắt nhìn nhau rồi hóa thành các đạo hào quang biến mất trong rừng cây.

Lúc này trên bãi đất trống chỉ còn lại duy nhất một mình Chung Sĩ Cơ. So với ban nãy thì nét mặt hắn bây giờ có vẻ trầm trọng hơn rất nhiều. 

Hành động lần này, hắn biết là vô cùng mạo hiểm. Nếu thành công lấy được bảo vật, mấy mươi năm sau sư thúc chắc chắn sẽ đột phá Nguyên anh, thực lực môn phái sẽ tăng mạnh, chính thức trở thành cự đầu tại Trung Châu, thậm chí xưng bá Ô La. Nhưng một khi thất bại, Mạn Đà Sơn Trang sẽ lập tức biến thành tấm bia cho Đao Tông Sơn và Bích Du Cung xả hận, kết cục khẳng định là diệt môn, gà chó người cũng không tha.

Trở thành nhất đại tông môn được hậu thế kính ngưỡng hay phải mang danh phản trắc, hoá thành tro bụi bị người đời thoá mạ, hết thảy đều phụ thuộc vào kết quả hôm nay. Mạn Đà Sơn Trang có lấy được bảo vật hay không, lấy xong thì có thoát được sự truy sát của Bích Du Cung và Đao Tông Sơn hay không.

Chung Sĩ Cơ càng nghĩ thì mồ hôi trên trán càng chảy ra nhiều. Không phải vì nóng mà vì lạnh. Nước cờ này quá mạo hiểm khiến cho hắn cảm thấy lo sợ!

"Tên đã bắn đi sao còn có thể trở lại." Sau một hồi im lặng suy tư, rốt cuộc thì Chung Sĩ Cơ cũng chính thức hạ xuống quyết tâm. Toàn bộ tu sĩ từ bên ngoài tới Phí Long Sơn đều phải giết sạch!

...

Một trường đồ sát đã bắt đầu diễn ra nhưng Ngọc Vô Tâm vẫn chưa hề hay biết. Hiện nàng đang đứng bên một con suối nhỏ, bên cạnh có một khối thi thể của đệ tử Đao Tông Sơn, dưới ngực máu thịt bầy nhầy dường như bị lợi trảo xé rách.

Phí Long Sơn này quả nhiên vô cùng hung hiểm, tuy thiên tài địa bảo không ít nhưng yêu thú cũng có rất nhiều.

"Thi thể còn chưa phân hủy, xem ra hắn mới chết chưa lâu. Trên tay hắn còn nắm linh phù chưa kịp tung ra, hai mắt mở trừng ngập tràn sợ hãi, hẳn gặp phải yêu thú rất lợi hại".Thật lòng mà nói thì khi nhìn vào tình trạng thi thể gã đệ tử Đao Tông Sơn này trong lòng Ngọc Vô Tâm cũng có chút ớn lạnh, nhưng cảm giác ấy rất nhanh đã liền bị nàng đè xuống. 

Người chết vì tiền, chim chết vì mồi, thiên hạ có bữa ăn nào miễn phí chứ. 

"Chỉ cần ta cẩn trọng một chút thì chắc cũng ổn thôi".

Tự mình trấn an, Ngọc Vô Tâm cúi xuống đem túi trữ vật đeo bên hông của gã đệ tử Đao Tông Sơn gỡ lấy. Sau đó nàng nhanh chóng rời đi. 

Chạy tới một góc khác, Ngọc Vô Tâm lúc này mới lấy ra một cái túi. Không phải túi trữ vật mà là túi linh thú. Vừa được gọi ra là một con yêu thú nho nhỏ, hình dáng rất giống chuột. Có điều con chuột này có tận ba mắt, bốn cái lỗ mũi. 

Tầm Bảo Thử, đấy là tên gọi của yêu thú này. Nhìn chung thì nó không có năng lực chiến đấu, song đối với các loại kỳ hoa dị thảo, dược liệu trân quý lại vô cùng mẫn cảm. Loài vật này ở các môn phái tu tiên nuôi dưỡng không ít, trước khi đến đây Ngọc Vô Tâm đã mua cho mình một con. 

Phí Long Sơn rộng lớn như vậy, nếu mà không có sự trợ giúp của Tầm Bảo Thử thì biết bao giờ mới kiếm được thiên địa linh thảo đây?

"Tiểu tử, mau giúp ta tìm linh thảo nào." Ngọc Vô Tâm vỗ lên lưng Tầm Bảo Thử một cái rồi đem nó thả ra. 

Tầm Bảo Thử xoay trái xoay phải, ngửi ngửi một lúc thì hướng phía đông bắc chạy đi. Coi bộ đã phát hiện ra gì đó.

Thấy vậy khoé miệng Ngọc Vô Tâm khẽ cười, nhanh chóng chạy theo Tầm Bảo Thử. Tiểu yêu thú này đã cùng nàng nhận chủ, sẽ không có chuyện tự ý thoát ly, vì vậy nàng cũng chẳng cần phải lo. 

...

"A!".

"Không!".

"Giết!".

"Không được để kẻ nào sống sót!".

Trong lúc Ngọc Vô Tâm đang theo gót Tầm Bảo Thử kiếm tìm thiên địa linh thảo thì trường giết chóc đẫm máu cũng đã bắt đầu.

Tại các nơi trong Phí Long Sơn, người của Mạn Đà Sơn Trang chia nhau ra tay hạ sát các tu tiên giả từ bên ngoài tới. Bích Du Cung, Đao Tông Sơn, Phần Hương Cốc, Hoả Linh Môn... bất kể có là đệ tử của môn phái nào thì cũng đều bị Mạn Đà Sơn Trang truy sát. 

Với lợi thế "sân nhà", số lượng lại không ngừng được bổ sung, bên trong còn có cả cao thủ Vấn đỉnh kỳ, diễn biến ra sao chẳng khó để suy. 

Lại nói, Mạn Đà Sơn Trang đột nhiên trở mặt, tu sĩ các phái khác làm sao lường trước được mà phòng bị? 

Cứ thế, chiến cục nghiêng hẳn về một phía. Chỉ sau khoảng một canh giờ Mạn Đà Sơn Trang đã xử lý hơn trăm tu sĩ, trong khi bọn họ thì tổn thất không đáng kể, bất quá chục người.

Chương 768: Một trường thảm sát

Hửm?

Đang theo gót Tầm Bảo Thử kiếm tìm thiên địa linh thảo, Ngọc Vô Tâm đột nhiên dừng bước. Chân mày khẽ nhíu, nàng đem Tầm Bảo Thử thu vào trong túi linh thú, sau đó thu liễm khí tức tiến vào một đám cây rậm ẩn nấp, chậm rãi tiến lên phía trước. 

Tại một gò đất gió thổi đìu hiu bên cạnh dòng suối có ba tu sĩ khoảng hai bảy hai tám đang đứng đó, xem trang phục thì chính là đệ tử của Phần Hương Cốc - một môn phái có quan hệ khá tốt với Mạn Đà Sơn Trang. Lúc này dưới chân ba người bọn họ có một thi thể yêu thú, hình dáng có bảy tám phần giống với lợn rừng nhưng kích cỡ to hơn gấp bội, trên đầu còn có một đôi sừng cong tựa sừng trâu, trông khá là xấu xí dị hợm.

"Ngân Giác Ma Trư", đấy là danh tự vừa hiện lên trong đầu Ngọc Vô Tâm. 

"Con Ngân Giác Ma Trư này đúng là khó đối phó, suýt nữa thì đã gặp nguy." Bên thi thể yêu thú, một tên tu sĩ nói ra, nét mặt còn chưa hết kinh sợ. 

"Lâm huynh nói không sai, con Ngân Giác Ma Trư này thật sự quá ghê gớm. May mà có Trần sư huynh đạo pháp tinh thâm, nếu không e chúng ta đã lành ít dữ nhiều." Một tên khác lại nói.

"Phải phải, pháp thuật của Trần sư huynh đúng là khiến cho người ta được mở mang tầm mắt".

"Nào có." Gã tu sĩ họ Trần được tán dương trong dạ rất đắc ý nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra khiêm tốn: "Cuộc chiến với Ngân Giác Ma Trư vừa rồi hai vị sư đệ cũng xuất không ít lực.".

Cứ thế, đệ một câu huynh một câu, ba gã tu sĩ Phần Hương Cốc thay nhau vỗ mông ngựa đối phương thì bất chợt, từ phía xa đột nhiên xuất hiện một đạo độn quang.

Tu sĩ họ Trần biến sắc: "Hai vị sư đệ, có người đến. Mau đem tài liệu Ngân Giác Ma Trư cùng linh thảo thu thập lại, chỗ này không nên ở lâu".

"Vâng".

Hai gã tu sĩ còn lại đồng thanh đáp, một người lấy ra túi linh thú định thu lấy thi thể Ngân Giác Ma Trư, còn người kia thì vươn tay tính hái một cây thiên niên linh chi ở ngay gần đó. Cũng bởi vì cây linh chi này mà ba người bọn họ mới phải quần nhau với yêu thú Ngân Giác Ma Trư. 

Sau khi hợp sức hạ sát con Ngân Giác Ma Trư này thì pháp lực bọn họ đã tiêu hao tới bảy tám thành, nếu lúc này xuất hiện kẻ tâm địa bất chính rất nguy hiểm. Thân là tu sĩ tu luyện cũng đã được vài chục năm, bọn họ đương nhiên hiểu sự tàn khốc của tu tiên giới. Sát nhân đoạt bảo vốn là chuyện rất đỗi bình thường, xảy ra như cơm bữa.

Trên bầu trời đạo độn quang lúc này đã đáp xuống, tốc độ nhanh hơn so với tưởng tượng rất nhiều. 

Một thân hắc y mau chóng hiện ra. Là tu sĩ của Mạn Đà Sơn Trang.

"Thì ra là Tô huynh." Nhận ra người đến, gã tu sĩ họ Trần thở ra một hơi. Tô Sáng này vốn là bằng hữu của hắn, dĩ nhiên sẽ không gây hại gì. 

"Thì ra là Trần huynh cùng hai vị sư đệ." Tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang ôm quyền hồi lễ, mỉm cười nói: "Thu hoạch của ba vị xem ra cũng không tệ".

"Khiến Tô huynh chê cười, chẳng qua là một con Ngân Giác Ma Trư mà thôi".

Do họ Tô là bằng hữu giao tình không tệ nên ba gã tu sĩ Phần Hương Cốc cũng buông bỏ phòng bị. Bọn họ thu lại linh lực vừa tụ trên tay, cùng Tô Sáng trò chuyện. 

Song, đúng vào lúc bọn họ lơ là cảnh giác nhất thì đáy mắt Tô Sáng chợt loé lên một tia âm độc. Từ trong miệng hắn, một đạo thanh quang bay ra đâm thủng yết hầu của gã tu sĩ họ Trần khiến cho máu tươi bắn ra lai láng.

"Ng...". 

Trúng một đòn chí tử, thanh quản đã đứt khiến cho họ Trần không thể thốt nổi thành lời. Khuôn mặt bi phẫn cùng bất cam, hắn nhanh chóng ngã xuống, khí tuyệt thân vong, hồn lìa khỏi xác. 

Sự tình diễn ra quá nhanh khiến hai gã đệ tử Phần Hương Cốc còn lại ngây người kinh sợ. Không nói hai lời, bọn họ lập tức quay đầu bỏ chạy.

Tô Sáng kia chính là muốn sát nhân đoạt bảo!

Bọn họ đã nghĩ như vậy, và tất nhiên là nó không đúng lắm. Bởi mục đích thực sự của Tô Sáng là tuân lệnh bề trên, cốt yếu giết người. 

Chỉ thấy Tô Sáng nhếch môi cười lạnh một tiếng. Theo ý niệm của hắn, đạo thanh quang kia lại phóng lên không trung, đem hai tu sĩ Phần Hương Cốc vây lấy. 

Khoảng cách rất gần nên hai gã tu sĩ Phần Hương Cốc đã có thể nhìn thấy rõ. Thanh quang nọ là một kiện Linh khí hình dạng tiểu kiếm, trông vô cùng sắc bén.Trước mặt có phi kiếm, sau lưng lại có Tô Sáng, hai gã tu sĩ Phần Hương Cốc căn bản là không thể chạy đi đâu được nữa.

Mặt mày trắng bệch, bọn họ chuyển hướng cầu xin: "Tô huynh, Thiên Niên Linh Chi cùng tài liệu Ngân Giác Ma Trư xin cứ lấy, mong huynh thả cho chúng ta một con đường sống!".

"Đúng vậy sư huynh, sự tình hôm nay chúng ta nhất định giữ kín! Chúng ta có thể thề trước Tâm ma!".

Hai người khẩn thiết cầu xin, song họ Tô lại chẳng có vẻ gì là động lòng trắc ẩn. Hắn rót thêm pháp lực vào phi kiếm, đem nó hóa thành một đạo thanh quang mãnh liệt công kích đối phương.

Tu vi vốn đã chênh lệch, trước đó trong trận chiến với Ngân Giác Ma Trư còn hao tổn đến bảy tám thành pháp lực, lúc này hai gã tu sĩ Phần Hương Cốc làm sao có thể là đối thủ của Tô Sáng được. Rất nhanh, giống như gã họ Trần trước đó, bọn họ cũng gục ngã dưới phi kiếm của Tô Sáng.

"Sớm không tới muộn không tới, mấy huynh đệ các ngươi lại chọn đúng hôm nay tiến vào Phí Long Sơn. Số các ngươi xui xẻo, có chết cũng không thể trách ta." Đứng bên thi thể Tô Sáng lạnh nhạt nói ra. Cái gì giao tình, cái gì bằng hữu, trong mắt hắn căn bản chẳng đáng một xu. 

Khẽ phất tay cuốn lấy Thiên Niên Linh Chi và thi thể Ngân Giác Ma Trư thu vào trong túi trữ vật của mình xong, Tô Sáng lúc này mới tung người lên không, hoá thành một đạo độn quang biến mất nơi chân trời.

Một lúc sau.

Từ trong đám cỏ dại cao lấp đầu người bỗng nổi lên chút xao động, kế đó một thiếu nữ đi ra. Chính thị Ngọc Vô Tâm. 

Khuôn mặt của nàng trông có vẻ trầm trọng. Nàng cúi nhìn ba bộ thi thể tu sĩ Phần Hương Cốc, mày liễu cau chặt. 

Sát nhân đoạt bảo vốn không có gì lạ, nhưng chuyện lần này... Ngọc Vô Tâm cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Nhất là sau khi hắn nghe qua câu nói cuối cùng của gã Tô Sáng kia. 

"Sớm không tới muộn không tới, mấy huynh đệ các ngươi lại chọn đúng hôm nay tiến vào Phí Long Sơn. Số các ngươi xui xẻo, có chết cũng không thể trách ta", câu nói này là ý gì?

Lẽ nào Phí Long Sơn hôm nay có phát sinh dị biến?

"Xem ra phải nhanh chóng tìm ra Long Tâm Thảo và Ngũ Sắc Linh Chi. Chỗ này không thể ở lâu".

...Không có cực phẩm Bồi Nguyên Đan thì Ngọc Vô Tâm sẽ không thể tiến vào Vấn đỉnh, mà để luyện ra được cực phẩm Bồi Nguyên Đan Thì không thể không có Long Tâm Thảo và Ngũ Sắc Linh Chi, mà hai loại thảo dược này Ngọc Vô Tâm chỉ biết ở Phí Long Sơn mới có... Mặc dù trong dạ cảm thấy bất an, nhưng vì để đột phá bình cảnh Ngọc Vô Tâm nàng chỉ đành mạo hiểm, tiếp tục kiếm tìm. 

Trở thành một đại nhân vật có đủ năng lực để tự nắm giữ vận mệnh của mình, đó là khát vọng của Ngọc Vô Tâm. Nếu ngay cả Vấn đỉnh cũng chẳng thể tiến vào thì còn nói gì trường sinh, nói gì mộng tưởng. Thọ mệnh của tu sĩ Trúc cơ kỳ cũng bất quá hai trăm năm, nào có hơn được phàm nhân bao nhiêu? Không thể Vấn đỉnh thì còn tu tiên làm gì?

Tu tiên chính là nghịch thiên. Tiên lộ chưa bao giờ bằng phẳng, trên đấy lắm những chông gai, cạm bẫy, tánh mạng tùy thời bị tước đi. 

Hôm nay Ngọc Vô Tâm nàng chỉ có thể đánh cược. 

Mà đâu chỉ nàng, có rất nhiều người cũng đang đánh cược. Những tu sĩ từ bên ngoài tiến vào Phí Long Sơn tìm kiếm thiên địa linh thảo, săn giết yêu thú; những đệ tử của Mạn Đà Sơn Trang, các vị cao tầng môn phái, rồi chính cả những con yêu thú... hết thảy đều đang đặt cược. Khác chăng là trong bối cảnh này, so với bất kỳ ai khác thì Mạn Đà Sơn Trang có nhiều lợi thế hơn. Quyền sinh sát có thể nói là đang nằm trong tay bọn họ. 

Theo thời gian, cuộc giết chóc càng thêm thảm thiết, không chỉ đệ tử Luyện khí kỳ mà thậm chí cả tu sĩ Trúc cơ kỳ cũng đã có người ngã xuống. Và tất nhiên con số sẽ còn tăng lên nữa.

Ví như hiện giờ...

Tại một góc rừng âm u, một tu sĩ Trúc cơ kỳ của Đao Tông Sơn đang bị hai tu sĩ áo đen khác vây công. Hai người này chính là đệ tử tinh anh của Mạn Đà Sơn Trang, nhận lệnh tru sát toàn bộ ngoại nhân ở Phí Long Sơn. Tu vị của bọn họ cũng là Trúc cơ sơ kỳ, giống với đệ tử Đao Tông Sơn kia. 

"Keng!".

"Keng!".

"Tôn huynh, Lý huynh, tại sao hai vị lại động thủ với ta?!" Trung niên vạm vỡ, cũng chính là tu sĩ Đao Tông Sơn vừa giận vừa sợ nói: "Đao Tông Sơn ta chính là minh chủ của Mạn Đà Sơn Trang các người!".

"Minh chủ? Hôm nay đã không phải nữa rồi!".

"Muốn biết thì đến âm tào địa phủ mà hỏi!".

Hai gã đệ tử tinh anh của Mạn Đà Sơn Trang chia ra hai bên trái phải phối hợp cùng nhau công kích tu sĩ Đao Tông Sơn. Sát ý trên mặt tu sĩ bên phải càng nồng đậm, hắn nhanh chóng đánh ra một đạo pháp quyết lên kiện Linh khí Khai Sơn Phủ của mình, thao túng nó bổ tới tấp vào phương vị của đệ tử Đao Tông Sơn.

Tu sĩ bên trái cũng không chịu thua kém, hắn xuất ra một cây trường tiên vô cùng mềm mại, linh hoạt như giao long xuất hải cuốn lấy Linh khí của đối thủ. 

Cứ thế, hai tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang, kẻ cương người nhu phối hợp cực kỳ ăn ý khiến tu sĩ Đao Tông Sơn vô cùng buồn bực, vừa tức vừa sợ. 

Thú thật là cho tới bây giờ hắn vẫn chưa hiểu tại sao hai người kia lại đột nhiên trở mặt, muốn xuống tay hạ sát mình. Mạn Đà Sơn Trang của đối phương không phải là môn phái lệ thuộc vào Đao Tông Sơn hắn sao? Bọn họ lẽ nào không biết ra tay với đệ tử Đao Tông Sơn thì sẽ hậu hoạ khôn lường?

Theo thời gian trong lòng trung niên tu sĩ Đao Tông Sơn càng thêm lo lắng. Mới rồi bởi do sơ hở nên đã bị hai đệ tử Mạn Đà Sơn Trang đánh lén thụ thương, thương tích lại còn không nhẹ. Nếu cứ tiếp tục thế này, mạng hắn e rằng sẽ vong.

"A…!" Song phương giao chiến thêm một hồi thì có tiếng hét thảm vang lên. Là giọng của trung niên tu sĩ Đao Tông Sơn. 

Trong lúc Linh khí của hắn bị cây trường tiên như giao long kia khóa chặt thì từ phía sau, một thanh cự phủ cũng bổ thẳng xuống đầu.

Trong huyết vũ đầy trời, thân thể trung niên tu sĩ Đao Tông Sơn đã bị chẻ làm hai nửa, rơi tự do xuống đất.

"Rốt cuộc cũng giết được." Thu hồi trường tiên, một tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang thở phào nói.

Bên cạnh hắn, tu sĩ còn lại gật đầu: "Quả không hổ là đệ tử đại thế lực, thủ đoạn đúng thật đáng gờm".

"Được rồi sư đệ, chúng ta mau thu lấy túi trữ vật của hắn rồi lui về nghỉ ngơi khôi phục khí lực, sau đó lại tiếp tục ra tay. Các bề trên đã căn dặn tuyệt đối không được để bất cứ kẻ nào sống sót rời khỏi đây".

Chương 769: Tiên tử lâm nạn

Bên trong Phí Long Sơn, trường giết chóc đẫm máu vẫn đang tiếp tục diễn ra. Phần Hương Cốc, Hoả Linh Môn, Thiên Tinh Tông hay thậm chí là hai đại thế lực Bích Du Cung và Đao Tông Sơn, không kể là đệ tử phái nào, hễ phàm là kẻ từ bên ngoài tới thì đều trở thành mục tiêu săn giết của Mạn Đà Sơn Trang. Môn phái này, bọn họ đã xuất ra toàn bộ lực lượng tinh anh của mình, lại còn thêm cả cao tầng trưởng bối, có thể nói lần này Mạn Đà Sơn Trang thật đã tất tay hành động. 

Người chết nhiều là vậy, thế nhưng đến tận lúc này Ngọc Vô Tâm vẫn chưa bị một tên đệ tử nào của Mạn Đà Sơn Trang thăm hỏi. Nàng quá may mắn chăng? 

Thật ra cũng không hẳn. Thay vì may mắn thì nên nói Ngọc Vô Tâm cẩn trọng thì đúng hơn. Từ sau lần nhìn thấy ba tên đệ tử Phần Hương Cốc bị Tô Sáng của Mạn Đà Sơn Trang giết chết thì trong lòng Ngọc Vô Tâm đã nổi lên bất an. Cũng vì lẽ đó mà nàng luôn đề cao cảnh giác.

Không giống với các tu sĩ xui xẻo khác, mỗi một bước đi nàng đều vô cùng cẩn thận, chỉ cần có gió thổi hay ngọn cỏ lay động thì lập tức ẩn nấp ngay. Với thần thức có thể sánh ngang với Vấn đỉnh sơ kỳ, nàng không khó để phát hiện ra hành tung của những tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang chạy về phía mình. Thành thử cho dù đối phương có lòng truy sát cũng không thể tìm ra tung tích nàng được.

Song, tránh được vỏ dưa chưa chắc đã qua được vỏ dừa. Mới rồi phát hiện ra một đám tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang, vì né tránh bọn họ mà Ngọc Vô Tâm nàng đã đi vào địa phận của một con yêu thú đáng sợ. 

Yêu thú này hình dạng xấu xí, trông rất giống con cóc nhưng thân hình còn to hơn cả một nam nhân trưởng thành, hiện nó nằm chắn ngay trước mặt Ngọc Vô Tâm, miệng phát ra âm thanh "ọc ọc" khó nghe...

Bích Độc Thiềm Thừ! Một loại yêu thú am hiểu độc thuật rất khó chơi!

Ngọc Vô Tâm trước có xem qua tư liệu về loại yêu thú này nên lúc này khuôn mặt lại càng thêm trầm trọng. Nàng đã toan bỏ đi, song đối phương lại không có ý để cho nàng chạy. Trông nó lù đù như vậy mà di chuyển nhanh vô cùng, Ngọc Vô Tâm chỉ vừa mới quay đầu thì nó đã phóng qua ngăn chặn ngay.

Vạn vật tương sinh tương khắc, tu tiên giả săn giết yêu thú lấy tài liệu thì yêu thú cũng thích ăn thịt tu tiên giả do bọn họ tu luyện hấp nạp linh khí, lại dùng các loại đan dược nên đối với yêu thú thì đây chính là vật dược tốt nhất. Càng thôn phệ được nhiều tu tiên giả thì yêu thú càng mau chóng tiến giai.

Ngọc Vô Tâm thì lại càng khỏi nói. Nhờ có công năng tính chế thần kỳ của bạch liên hoa mà nàng sở hữu rất nhiều đan dược trung phẩm, thậm chí thượng phẩm, cũng vì vậy mà thường xuyên dùng đan như ăn kẹo hồ lô, linh lực ẩn chứa trong cơ thể tinh thuần vô cùng. Trong mắt Bích Độc Thiềm Thừ thì Ngọc Vô Tâm nàng chính là một con mồi béo ngậy a. Nó làm sao có thể bỏ qua cho được.

"Ọc!".

Bích Độc Thiềm Thừ thè cái lưỡi xanh lét kêu một tiếng khó nghe, tựa hồ sắp xuất thủ. 

Ngọc Vô Tâm thấy thế thì chân mày khẽ nhíu. Theo những gì quan sát được thì nàng và yêu thú này có thực lực tương đương nhau, nhưng nếu dựa vào Linh khí, phù chú các loại, lại cộng thêm linh trí yêu thú không cao, một khi giao chiến nàng tin mình sẽ giành thắng lợi. Song lúc này Phí Long Sơn đang rất bất ổn, nguy cơ khắp nơi. Đấu pháp với con Bích Độc Thiềm Thừ này, rủi gây ra động tĩnh khiến cho các tu sĩ khác chú ý thì thật không hay. Thêm nữa sau khi giao đấu xong thì pháp lực của nàng cũng sẽ bị hao tổn, nếu gặp kẻ có lòng dạ bất chính thì nguy càng thêm nguy...

"Ọc!".

Không đợi cho Ngọc Vô Tâm kịp suy nghĩ xong thì từ nơi đối diện Bích Độc Thiềm Thừ đã phát động tấn công. Từ trong cái miệng rộng của nó, một đạo sương mù tanh hôi đậm đặc màu xanh bay ra, lao thẳng về phía Ngọc Vô Tâm.

Nét mặt khẽ biến, Ngọc Vô Tâm vội thoái lui về phía sau, đồng thời xuất ra một tấm linh phù đem linh lực rót vào rồi ném ra, miệng hô một tiếng: "Hoá!".

Tức khắc, tấm linh phù bốc cháy, trên không chợt xuất hiện hai chữ màu vàng cực lớn. Kim tự này phát ra kim quang ẩn chứa linh lực nồng đậm, ánh sáng chiếu đến chỗ nào thì sương mù chỗ đó liền bị xua tan.

Phù lục này có tích chất phụ trợ chuyên khu độc và bài trừ quỷ đạo. Trong đấu pháp với tu tiên giả thì không có tác dụng song đối với yêu thú có kịch độc hoặc âm hồn quỷ vật thì lại hiển lộ đại thần thông.

Ngọc Vô Tâm khẽ phất ống tay áo một cái đem một sợi màu đen tế ra. Sợi dây này chính là một kiện thượng phẩm Linh khí uy lực không tồi.Chỉ thấy sợi dây đón gió hóa dài rồi như linh xà xuất động bay tới muốn quấn lấy Bích Độc Thiềm Thừ, đáng tiếc đã bị con yếu thú này tránh được. 

Trái với dáng hình thô kệch, Bích Độc Thiềm Thừ di chuyển vô cùng linh hoạt. Liên tiếp sợi dây màu đen và thanh phi kiếm của Ngọc Vô Tâm, toàn bộ đều bị né đi một cách điệu nghệ. Né xong, nó lại há miệng phun ra một hạt châu màu đen to cỡ nấm tay giao chiến với phi kiếm.

Yêu đan!

Tâm tư máy động, Ngọc Vô Tâm vươn tay đánh ra một đạo pháp quyết, thao túng sợi dây màu đen truy kích Bích Độc Thiềm Thừ.

Không may thay, động tác của con yêu thú này linh hoạt vô cùng, sau mấy bận tung chiêu liên tiếp mà Ngọc Vô Tâm vẫn chưa thương tổn gì được nó. Bất giác cõi lòng nàng trầm xuống. 

Nãy giờ giao chiến đã gây ra động tĩnh không nhỏ, nếu không mau chóng giải quyết chỉ sợ sẽ có người tìm tới...

"Phải xuất đại thủ đoạn thôi!".

Đã có chủ ý, Ngọc Vô Tâm liền thò tay vào túi trữ vật lấy một tấm linh phù ném ra. 

"Grào... ào...!".

Một con bạch hổ quanh thân bao bọc hoả diễm cùng khôi giáp xuất hiện cất tiếng rống uy mãnh lao vào tấn công Bích Độc Thiềm Thừ. 
Đây chính là Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ đã tiến giai, yêu thú cùng cấp với Bích Độc Thiềm Thừ!

"Grào!". 

"Ọc!".

Có Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ trợ giúp, chiến cục loáng cái đã thay đổi hoàn toàn. Nhân lúc Bích Độc Thiềm Thừ đang bận quần nhau với bạch hổ, Ngọc Vô Tâm thao túng sợi dây màu đen đem nó trói giữ. Kế đó từ ống tay áo nàng một thanh phi kiếm bay ra, nháy mắt đã xuyên thủng thân mình yêu thú làm tinh huyết tanh hôi của nó phun ra tung toé. 

"Chết đi!".

Chẳng muốn cho Bích Độc Thiềm Thừ có cơ hội tung thâm hậu chiêu gì nữa, Ngọc Vô Tâm nắm lấy bán nguyệt đao lao tới, một đao đem đầu nó cắt đoạn.

Thu hồi Thú hồn phù cùng các kiện Linh khí, Ngọc Vô Tâm khẽ vẫy tay cuốn Yêu Đan lại quan sát một chút rồi nhanh chóng cất đi, xoay lưng rời khỏi chỗ này.

Chưa đến một khắc sau, từ trên không trung có mấy đạo độn quang hạ xuống, vị trí đúng ngay bãi chiến trường của Ngọc Vô Tâm và Bích Độc Thiềm Thừ. 

"Là Bích Độc Thiềm Thừ".

Mấy tên đệ tử Mạn Đà Sơn Trang đưa mắt nhìn nhau, trên mặt đều hiện vẻ ngưng trọng. Có thể sát diệt loại yêu thú này thì khẳng định thực lực không kém, thêm nữa từ dấu vết lưu lại thì rõ ràng chiến cục kết thúc khá nhanh, chẳng lẽ là cao thủ Vấn đỉnh...

"Lưu sư huynh, chuyện này...".

"Nhanh thông báo cho các vị sư thúc, không thể để cho tu sĩ bậc này thoát khỏi Phí Long Sơn, nếu không hậu hoạ khôn lường".

...

Trong khi đó, tại một góc khác của Phí Long Sơn.

Dưới sự bao vây tiêu diệt của đám tinh anh đệ tử Mạn Đà Sơn Trang, có một bộ phận không nhỏ tu sĩ các phái đã chạy tới chỗ này. Đếm sơ nhân số cũng trên ba chục người, trong đó cầm đầu là năm người đang ngồi trên một tảng đá lớn. Cao Trường Phong của Đao Tông Sơn, Bạch Tề, Liễu Phù Dung của Bích Du Cung, bọn họ cũng đang hiện diện tại nơi này.

Không như những tu sĩ khác, thời khắc này thần sắc Liễu Phù Dung vẫn lãnh đạm như trước, chẳng nhìn ra chút khẩn trương lo lắng nào. Có lẽ ngoài thân thể tuyệt mỹ ra thì khí tức lãnh ngạo cũng là bẩm sinh mà có đi.

Chỉ có điều, khuôn mặt dẫu có lãnh đạm thì y phục của Liễu Phù Dung cũng không sạch hơn người khác được bao nhiêu, bên trên máu đã nhuộm đỏ ít nhiều. Xem ra là đã bị thương...

Chương 770: Quái điểu cùng độc trùng

"Lương huynh, theo huynh thì động thái lần này của Mạn Đà Sơn Trang đến cùng là vì nguyên cớ gì?" Trên tảng đá, một gã tu sĩ da ngâm đen lên tiếng hỏi lão giả kế bên. Ở đây, trong năm người cầm đầu thì chỉ có mỗi hắn và Lương Thiên Bằng này là đạt đến tu vị Vấn đỉnh.

Lương Thiên Bằng nghe xong, chân mày bạc trắng nhíu lại. Thú thật là hắn cũng không rõ, mặc dù Phần Hương Cốc của hắn cùng với Mạn Đà Sơn Trang trước nay vẫn thường qua lại, giao tình không tệ. 

"Sự tình này ta thật là không biết." Lương Thiên Bằng phiền muộn, thanh âm ít nhiều oán hận: "Bản thân ta cùng với các trưởng lão Mạn Đà Sơn Trang xưa giờ vốn rất thân thiết, thường ngày vẫn xưng huynh gọi đệ, thế mà bây giờ... Bọn chúng nói trở mặt liền trở mặt, còn muốn đuổi tận giết tuyệt...".

Ngó sang Cao Trường Phong ở gần đó, Lương Thiên Bằng thử hỏi: "Cao lão đệ, Mạn Đà Sơn Trang tính ra chính là thế lực phụ thuộc vào Đao Tông Sơn đệ, đối với chuyện này chẳng hay có lý giải gì không?".

Bạch y sớm đã loang lổ những vết máu cùng bụi bẩn, Cao Trường Phong lắc đầu: "Trước giờ Mạn Đà Sơn Trang đối với Đao Tông Sơn ta đều luôn an phận, chúng ta đối với họ cũng là vô cùng hữu lễ, đôi bên chưa từng phát sinh hiềm khích gì. Lần này Mạn Đà Sơn Trang bọn họ lại phái ra tinh anh đệ tử truy sát chúng ta, uẩn khúc trong đó ta thật tình không rõ".

"Những môn phái khác thì cũng thôi, đằng này ngay cả người của Đao Tông Sơn, Bích Du Cung mà Mạn Đà Sơn Trang cũng dám truy cùng giết tuyệt. Bọn chúng lẽ nào đã phát khùng, minh hữu không làm lại muốn trở thành công địch của cả chính phái Trung Châu?" Lương Thiên Bằng lại nói.

"Đầu óc bọn họ có còn tỉnh táo hay không hiện đã không phải vấn đề, quan trọng bây giờ là chúng ta phải làm sao để mà còn sống đi ra khỏi Phí Long Sơn này".

Những người khác gật đầu. Lương Thiên Bằng nói: "Cao lão đệ nói không sai, việc cấp bách là phải bảo trụ tánh mạng ra khỏi đây đã".

Trên tảng đá, trừ Liễu Phù Dung vẫn bảo trì im lặng thì bốn kẻ cầm đầu tiếp tục cùng nhau thảo luận đối sách. Chợt, từ phía xa một tiếng kinh hô truyền đến, kèm theo trong đó còn có tiếng thú rống khiến cả đám đều bật dậy, thần tình kinh nghi bất định hướng mắt nhìn.

Lương Thiên Bằng, Trầm Cốc, Cao Trường Phong, Bạch Tề, Liễu Phù Dung, năm tu sĩ cầm đầu không ai bảo ai, nhanh chóng thi triển độn quang bay ra phía trước. 

Chưa xem chưa rõ, vừa xem qua, cả đám ai nấy đều biến sắc. 

Chỉ thấy phía trước có một người toàn thân đầy máu với khuôn mặt kinh hoảng đang vội vã chạy qua đây. Kẻ này chính là một trong số bốn tu sĩ phụ trách cảnh giới bên ngoài. 

Có chuyện phát sinh!

Cả đám sắc mặt trầm đi, lập tức khuếch đại thần thức.

"Không xong...".

"Có một đàn yêu thú lớn đang chạy tới đây!".

"Cái gì?!".

Nghe mấy người Cao Trường Phong, Lương Thiên Bằng nói vậy thì cả đám tu sĩ phía sau liền khiếp sợ. Bọn họ bị tinh anh đệ tử của Mạn Đà Sơn Trang truy sát đã đủ tồi tệ rồi, bây giờ lại còn thêm cả yêu thú...

Trời muốn tru diệt bọn họ sao?

Sợ hãi, không cam lòng táng thân ở chỗ này, một số tu sĩ bắt đầu thi triển độn quang, xuất ra Linh khí để mà tháo chạy. 

Song, đám người này chạy còn chưa được bao lâu thì đã nghe những tiếng hét thảm truyền về. Trên bầu trời, một đám mây đen đang bay tới, tộc độ khá nhanh.

Là yêu thú! Một bầy quái điểu Huyết Ngốc Ưng!

Huyết Ngốc Ưng, yêu thú này thực lực tuy không quá cao nhưng đi theo đàn, số lượng còn kinh người như vậy, thực sự là cơn ác mộng đối với tu tiên giả cấp thấp.

Rào rào! 

Đột nhiên, một trận thanh âm truyền vào tai chúng nhân. Khi mọi người cúi xuống nhìn xem thì trời ơi, bên dưới mặt đất, lúc này đang có vô số độc trùng ngoi lên. Tuy thực lực từng con chẳng tính vào đâu nhưng với số lượng khủng khiếp như này cũng đủ khiến cho người ta khiếp vía. 

"Mọi người không nên hoảng sợ! Chỉ cần tập trung lại thì đám quái điểu và độc trùng này không thể thương tổn chúng ta!" Mắt thấy các tu sĩ người người hoảng hốt, Lương Thiên Bằng lập tức hét lớn để trấn an.

Thời khắc này, nếu như bọn họ không cùng nhau hợp sức lại thì tất cả đều sẽ phải bỏ mạng!

"Đúng vậy! Mọi người không cần sợ!" Sau Lương Thiên Bằng, Cao Trường Phong cũng nhanh chóng tiếp lời: "Yêu thú, độc trùng số lượng tuy nhiều nhưng thực lực cũng chẳng đáng bao nhiêu! Chỉ cần chúng ta liên thủ thì tất sẽ áp chế được!"."Phải! Cao huynh nói đúng! Chúng ta hãy cùng nhau hợp lực!".

"Tất cả mau xuất Linh khí, ném ra pháp phù!".

"Xuất ra hết thủ đoạn đi!".

Cao Trường Phong, Lương Thiên Bằng, năm kẻ cầm đầu ra sức trấn định nhân tâm. Tất nhiên không chỉ lời nói mà còn có cả hành động. Hiện bọn họ đã lao lên phía trước cùng đám quái điểu, độc trùng giao chiến.

Có người dẫn đầu, chúng tu sĩ phía sau cũng mau chóng lấy lại bình tĩnh, tế ra Linh khí, pháp phù lao lên.

Chỉ thấy trên bầu trời đủ loại kỳ quang loé lên. Các tu sĩ người tế ra Linh khí, kẻ thì ném ra phù lục, lại có người thi triển pháp thuật ngũ hành công kích. Dưới sự đồng lòng ấy, đám quái điểu Huyết Ngốc Ưng cùng bầy độc trùng tức khắc gánh chịu thương vong, càng lúc càng thảm trọng. 

Theo lý, gặp phải sự phản kháng quyết liệt như vậy của các tu sĩ, độc trùng và quái điểu sẽ rút lui mới đúng. Linh trí dù thấp thì chúng cũng phải biết sợ a. Ấy vậy mà không, chúng chẳng hề lui, trái lại vẫn hung hãn lao tới.

Chắc chắn là có vấn đề! Lấy sự cơ trí của mình, mấy người Cao Trường Phong, Liễu Phù Dung đã nhận ra điểm bất thường. Bọn họ suy đoán đây hẳn là thủ đoạn của con người. Mà trong Phí Long Sơn này, kẻ muốn giết bọn họ, lại có thể thao túng được yêu thú thì chỉ duy nhất một thế lực: Mạn Đà Sơn Trang!

...

Liễu Phù Dung, Cao Trường Phong, mấy người bọn họ đã không đoán sai. 

Ở cách chỗ bọn họ khoảng chừng tám dặm, trên một ngọn cây cao, có bốn người vận y phục màu đen, phần áo trước ngực thêu hình một đoá hoa Mạn Đà La đang đứng. Tất cả vậy mà đều có tu vị Vấn đỉnh kỳ. Không ai khác, chính bọn họ là những người đã thao túng đám quái điểu Huyết Ngốc Ưng cùng bầy độc trùng công kích. Phương thức sử dụng là âm ba, thông qua tiếng sáo cùng tiếng huyên hoà tấu.

Hãy nhìn hai tu sĩ Mạn Đà Sơn Trang đứng ở giữa. Trên tay bọn họ là một cây sáo bằng ngọc và một cái huyên tạo thành từ kim loại. Chúng không phải nhạc khí bình thường mà là Linh khí. 

"Đám người này đúng thật ngoan cố." Thông qua thần thức Cuồng Đao không khó để quan sát tràng cảnh chém giết bên kia, nhíu mày bảo với hai vị sư đệ đang thổi nhạc khí: "Chung sư đệ, Tạ sư đệ, hãy thao túng yêu thú công kích mãnh liệt hơn nữa".

Hai gã Chung - Tạ nghe vậy thì đề thăng khí lực, giai điệu vang lên càng lúc càng cấp bách. Theo đó đám quái điểu Huyết Ngốc Ưng cùng bầy độc trùng phát động công kích càng thêm mãnh liệt, điên cuồng.

Song bởi do yêu thú thực lực không cao mà bên phía đối thủ tu vi lại chẳng thấp, nhất là năm kẻ cầm đầu, thành ra bất kể quái điểu độc trùng có hung hãn đến đâu thì cũng đều bị trấn áp. Chiến cục đang dần ngã ngũ. 

Cuồng Đao chứng kiến cảnh ấy, chân mày lại càng cau chặt. Hắn quay sang tu sĩ đứng ở ngoài cùng bên trái: "Châu sư huynh, xem ra chúng ta phải ra tay"."Được".

Gã tu sĩ họ Châu gật đầu, lập tức hoá thành một đạo thanh quang bay đi. 

... 

"Keng!".

"Keng!".

...

"Phốc!".

"Oành!".

Giữa tràng giết chóc, lẫn trong đám người có một thân ảnh mảnh mai đang không ngừng vung kiếm. Sau mỗi đường kiếm của nàng là y như rằng một vài sinh mạng sẽ bị tước đi. 

Y phục nàng nhuốm đầy máu tanh, mái tóc nàng cũng đã bện vì huyết sắc, song nhìn nàng vẫn cứ cao quý như vậy, khí chất phát ra vẫn là lãnh ngạo như vậy. Trên thế gian này, hẳn chẳng thứ gì có thể khiến cho Liễu Phù Dung nàng bị lu mờ. 

"Keng!".

Trải qua một hồi chém giết, Liễu Phù Dung đột ngột tạm lui về sau. Ngọc thủ khẽ nâng, nàng đánh ra một đạo pháp quyết. 

Tức thì, thanh kiếm màu lam của nàng đại phóng linh quang, biến thành một thanh cự kiếm dài hơn tám trượng hướng thẳng đám quái điểu Huyết Ngốc Ưng chém xuống.

Ầm! 

Ầm!

Trong tràng âm thanh chấn động, mấy chục con Huyết Ngốc Ưng tan xác tức thì, máu huyết văng tung toé, điểu vũ tán loạn khắp nơi.

Những tu sĩ khác thấy một màn này thì trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ kính phục. Kể cả hai vị tu sĩ tu sĩ Vấn đỉnh kỳ Trầm Cốc và Lương Thiên Bằng. Bọn họ sớm đã nghe Thanh Liên Tiên Tử tài sắc song toàn, lúc này nhìn thấy quả nhiên là danh bất hư truyền.

Phần Bạch Tề và Cao Trường Phong... Bọn họ chẳng ngạc nhiên chút nào. Đây không phải lần đầu tiên bọn họ được chứng kiến bản lãnh của Thanh Liên Tiên Tử. Thật ra từ lâu bọn họ đã đem lòng ái mộ nàng. Tất nhiên là không chỉ vì thực lực cao thâm, thiên phú tu luyện kinh người mà còn vì dung nhan của nàng nữa.

Tài không thiếu, sắc có thừa, ở Liễu Phù Dung hội đủ những gì gọi là tinh túy nhất. Trong thiên hạ này, thiết nghĩ không ai có thể hoàn mỹ được như nàng. Nàng chính là tiên tử trong mắt thế nhân, là người tình trong mộng của mọi nam nhân.

Chỉ tiếc...

Đối với các loại ánh mắt, ngưỡng vọng cũng được, ái mộ cũng tốt, Liễu Phù Dung trước sau vẫn thản nhiên xem như không. Nam nhân thiên hạ lại có kẻ nào xứng được với nàng đây?

Chả thèm bận tâm đến những cái nhìn của chúng nhân, Liễu Phù Dung nhân lúc ngơi tay mà khẽ động thần niệm, từ trong giới chỉ lấy ra một chiếc lọ nhỏ mở nút uống vào một ngụm linh nhũ để khôi phục một phần linh lực tổn hao. 

"Cẩn thận!" Vừa đem chiếc lọ nhỏ cất đi thì Liễu Phù Dung đột nhiên hướng một tu sĩ đứng gần đó kinh hô.

Tu sĩ nọ bất ngờ nghe Thanh Liên Tiên Tử hô gọi thì ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy cổ họng mình mát lạnh, sau đó lại nhìn thấy thân thể mình đổ về phía trước.

Có thể khiến cho một tu sĩ Trúc cơ chết mà không biết mình làm sao lại chết, đầu mình làm sao lại bị cắt lìa, mười quá chín kẻ ra tay phải là một cao thủ Vấn đỉnh kỳ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau