TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 761 - Chương 765

Chương 761: Thanh liên tiên tử liễu phù dung

"Ta thấy Ngọc sư muội tựa hồ rất có hứng thú với cực phẩm đan".

Ngọc Vô Tâm tươi cười, tỏ vẻ bâng quơ: "Lại khiến sư huynh chê cười. Đối với các kỳ văn dị sự muội đây luôn cảm thấy có hứng thú tìm hiểu, xin sư huynh nói qua cho".

"Ừm".

Ngô Dụng nhẹ gật đầu: "Theo lời sư phụ ta thì hạ phẩm đan, trung phẩm đan, thượng phẩm đan căn cứ vào tạp chất bên trong đan dược để mà phân chia cấp bậc, song cực phẩm đan thì không hẳn như thế. Bởi do cực phẩm đan thực sự có công hiệu nghịch thiên, bên trong tỉ lệ tinh hoa cực cao cùng tạp chất cực nhỏ nên cần trải qua thêm một lần thối luyện nữa".

"Cần trải qua lần thối luyện thứ hai?" Ngọc Vô Tâm cảm thấy ngạc nhiên. Đây đúng là một tri thức mới mẻ đối với nàng.

"Ừm." Ngô Dụng lý giải: "Muốn luyện cực phẩm đan thì trước tiên cần luyện chế thành công thượng phẩm đan, sau đó lại dùng thêm vài loại linh dược khác cùng luyện tiếp, đây gọi là lấy đan để luyện đan. Trước sau tổng cộng trải qua hai lần luyện chế nên được gọi là lần thối luyện thứ hai".

"Song đây chỉ là theo như truyền thuyết. Bằng như thực tế...".

Ngô Dụng khe khẽ lắc đầu, thần tình cảm thán: "Sư muội cũng biết đấy, thượng phẩm đan nào có dễ luyện. Cho dù là đại tông môn sở hữu tài phú kinh người, lại thêm luyện đan đại sư thì cũng phải may mắn lắm mới luyện ra được, số lượng vô cùng ít ỏi. Muội thử nghĩ, thượng phẩm đan trân quý, hi hữu nhường ấy, nếu lấy đi luyện chế cực phẩm đan, rủi như thất bại thì chẳng phải mất hết hay sao? Nói tiếc đến hộc máu thật cũng không ngoa".

Lời Ngô Dụng Ngọc Vô Tâm đương nhiên hiểu được. Song, với kẻ khác có thể là nan đề chứ riêng với Ngọc Vô Tâm nàng thì chẳng đáng gọi. Thượng phẩm đan trân quý khó cầu Ngọc Vô Tâm nàng đúng là không luyện ra được, nhưng nàng tinh chế được. Trong người nàng có bạch liên hoa, năng lực thần diệu vô cùng. Thượng phẩm Bồi Nguyên Đan ư? Hiện xác suất tinh chế của nàng đã là tám thành rồi đấy.

Khó khăn nếu có hoạ chăng là những dược liệu cần thêm.

"Sư huynh, huynh nói ngoài thượng phẩm đan làm chủ nguyên liệu ra thì còn cần thêm vài loại tài liệu khác nữa?".

"Đúng vậy." Ngô Dụng gật đầu: "Theo sư phụ ta nói thì để luyện chế cực phẩm Bồi Nguyên Đan cần phải có Long Tâm Thảo và Ngũ Sắc Linh Chi làm hai vị phụ trợ, như vậy mới mong thối luyện thành công".

Long Tâm Thảo, Ngũ Sắc Linh Chi... Ngọc Vô Tâm cau mày. Nàng từng xem qua trên Bách Thảo Lục, Long Tâm Thảo và Ngũ Sắc Linh Chi, hai loại dược liệu này có thể xem là thiên địa linh bảo, so với thiên niên nhân sâm còn hiếm hơn nhiều.

Đi đâu để tìm đây?

"Sư huynh, hai loại thảo dược này thật sự rất là trân quý, thậm chí Phiêu Hương Các của chúng ta hình như cũng không có".

"Quả đúng là Phiêu Hương Các ta không có. Nhưng cũng không phải là không thể cầu".

Tâm tư máy động, Ngọc Vô Tâm âm thầm vui mừng. Nàng không ngờ vị sư huynh Ngô Dụng gần đất xa trời này của mình lại có kiến thức sâu rộng như vậy, chẳng những biết tên dược liệu mà còn biết luôn nơi có chúng.

"Sư huynh, huynh biết nơi nào có sao?".

"Ta nghe đồn tại Phí Long Sơn có một ít." Ngô Dụng nói ra.

Phí Long Sơn?

Trên mặt Ngọc Vô Tâm hiện lên vẻ mờ mịt. Địa danh này nàng thật không biết. 

Ngô Dụng không khó nhận ra, thắc mắc hỏi: "Ngọc sư muội, muội chưa từng nghe qua Phí Long Sơn?".

Ngọc Vô Tâm thành thật lắc đầu: "Muội vốn xuất thân nơi hẻo lánh, duyên trời xui khiến mà đi đến Thanh Châu, được sư tôn thu nhận. Kể từ khi gia nhập bổn môn muội vẫn chưa ra ngoài, thành thử...".

Ngô Dụng tỏ ra là mình đã hiểu, cười bảo: "Ngọc sư muội chuyên tâm học tập đan đạo, đối với thế sự có chỗ không biết cũng là bình thường".

"Hmm... Vậy để sư huynh nói qua một chút cho sư muội rõ".

Một lúc sau...Ngọc Vô Tâm hướng Ngô Dụng gật đầu cảm kích. Hiện nàng đã nắm bắt được rồi. 

Theo như lời kể của Ngô Dụng thì Phí Long Sơn nằm ở phía đông bắc Thanh Châu, thuộc địa bàn của Mạn Đà Sơn Trang, là địa danh nổi tiếng có yêu thú sinh trưởng nguy hiểm vô cùng.

Lại nói, Mạn Đà Sơn Trang này cùng với Phiêu Hương Các tính ra cũng có nhiều vướng mắc. Nghe đâu tổ sư khai phái của Mạn Đà Sơn Trang vốn dĩ là một vị trưởng lão trong Phiêu Hương Các, bởi do xích mích với Các chủ thời đó mà ly khai, còn dẫn theo không ít môn nhân. Lúc đầu danh tiếng của Mạn Đà Sơn Trang cũng chẳng thua gì Phiêu Hương Các, nhưng theo năm tháng, trong khi uy vọng của Phiêu Hương Các mỗi ngày một thịnh thì Mạn Đà Sơn Trang lại mau chóng suy bại. Từ một tổ chức của luyện đan sư, đến nay Mạn Đà Sơn Trang đã hoàn toàn thay đổi, đệ tử trong môn thay vì học tập đan thuật thì hầu hết đều chuyển sang tu luyện tiên đạo, hướng đến đề thăng tu vị, gia tăng thọ nguyên là chủ yếu. 

Song đó không phải điều mà Ngọc Vô Tâm để ý. Khiến nàng bận tâm là mối quan hệ giữa Mạn Đà Sơn Trang và Phiêu Hương Các. Xuất phát từ hiềm khích giữa tổ sư khai phái Mạn Đà và vị Các chủ năm đó mà tận đến ngày nay đôi bên vẫn còn thù ghét nhau. Mặc cho địa vị chênh lệch, Mạn Đà Sơn Trang vẫn như cũ, làm theo di ngôn của tổ sư quyết không qua lại gì với Phiêu Hương Các. 

Đối với thành kiến sâu đậm này, Phiêu Hương Các tất nhiên chả buồn để tâm. Bởi lẽ Phiêu Hương Các vốn đâu cần nhờ vả gì Mạn Đà Sơn Trang. Thế nhưng Ngọc Vô Tâm lại khác, nàng hiện đang rất cần. Long Tâm Thảo, Ngũ Sắc Linh Chi, nàng không thể không có. 

Chỉ là... Đối với người của Phiêu Hương Các, Mạn Đà Sơn Trang kiên quyết cấm đoán, xem như kẻ thù, Ngọc Vô Tâm nàng muốn đến Phí Long Sơn hái linh dược mà nói...

Lòng thầm kêu khổ, Ngọc Vô Tâm hướng Ngô Dụng cảm tạ rồi quay gót trở về cư thất của mình...

...

"Chào Ngọc sư tỷ".

Trên đường trở về Ngọc Vô Tâm có nhìn thấy một đệ tử, xem dáng vẻ hẳn là đang muốn hướng đến động phủ của sư tôn Cầu Bất Nhận. Ngọc Vô Tâm tiện miệng hỏi: "Sư đệ hình như đang muốn tìm sư tôn?".

"Vâng, sư tỷ." Vị đệ tử kia gật đầu xác nhận.

"Có chuyện gì quan trọng sao?".

"Dạ là như vầy, có một khách nhân đặc biệt đến nhờ Các chủ luyện đan".

Khách nhân đặc biệt?

Ngọc Vô Tâm cảm thấy hiếu kì: "Là vị khách nhân nào vậy?"."Thưa sư tỷ, đó là Thanh Liên Tiên Tử".

Thanh Liên Tiên Tử? Ngọc Vô Tâm lại càng nghi hoặc. Danh tự này nàng cũng chưa từng nghe qua. Nhưng nàng đoán đây hẳn là một vị tiền bối tu vị Linh châu kỳ. Bởi lẽ thường thì chỉ có nữ tu Linh châu kỳ mới được gọi tiên tử. 

"Hmm... Vị tiền bối đó là người của thế lực nào? Cần sư tôn luyện chế loại đan dược gì?".

Tiền bối? Lần này tới phiên Lâm Chí nghi hoặc. Bởi theo lý thì vị Ngọc sư tỷ này của hắn vốn là không cần gọi Thanh Liên Tiên Tử là tiền bối. 

Có lẽ cũng đã nhận ra nét mặt khác thường của Lâm Chí, Ngọc Vô Tâm mới hỏi: "Có gì không đúng sao?".

"Ngọc sư tỷ, hmm... Thanh Liên Tiên Tử tu vị hiện mới chỉ là Trúc cơ kỳ đỉnh phong".

Ngọc Vô Tâm ngẩn ra: "Trúc cơ kỳ đỉnh phong, thế sao ngươi lại gọi là tiên tử?".

"Cái này..." Lâm Chí có chút ngập ngừng: "Ngọc sư tỷ, đây cũng không phải sư đệ tự tiện, đạo hiệu "Thanh Liên Tiên Tử" kia vốn đã sớm được mọi người công nhận, ai cũng gọi như thế cả".

Ngọc Vô Tâm nghe vậy thì ngầm suy đoán vị Thanh Liên Tiên Tử kia ắt hẳn phải có chỗ đặc biệt hơn người, nếu không cũng sẽ chẳng thể nào được coi trọng tới vậy. 

Quả nhiên nàng đã đoán đúng. Thanh Liên Tiên Tử Liễu Phù Dung này đích xác có thiên tư vượt xa người thường. Cô gái này sở hữu Thánh linh căn trong truyền thuyết, lại có dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, khí chất lãnh ngạo khiến cho người đối diện bất giác sinh lòng tự ti. Trong con mắt thế nhân, Liễu Phù Dung nàng chính là tiên tử chuyển thế. 

"Liễu Phù Dung, tiên tử hạ phàm sao?".

Ngọc Vô Tâm cảm thấy tò mò, hướng Lâm Chí hỏi tiếp: "Nàng đến nhờ sư tôn ta luyện chế cho đan dược gì vậy?".

"Thưa sư tỷ, là Trúc Cơ Đan".

"Nếu chỉ là Trúc Cơ Đan thì cũng không cần phiền đến sư tôn".

"Sư tỷ, Trúc Cơ Đan này không thể không phiền đến Các chủ được".

Hửm?

Ngọc Vô Tâm hơi khó hiểu: "Trúc Cơ Đan tuy rằng trân quý nhưng cấp bậc cũng không phải quá cao, tại sao nhất thiết phải cần đến sư tôn?".

"Ngọc sư tỷ, Trúc Cơ Đan mà Thanh Liên Tiên Tử muốn nhờ luyện chế là trung phẩm đan." Lâm Chí giải thích.

Lúc này thì Ngọc Vô Tâm rốt cuộc đã rõ. Khác với hạ phẩm đan, trung phẩm Trúc Cơ Đan rất khó luyện chế, cho dù các trưởng lão thâm niên ra tay cũng không đảm bảo sẽ thành công luyện ra được. 

"Sư đệ, ngươi đưa ta đến gặp vị Thanh Liên Tiên Tử kia".

"Sư tỷ, nhưng mà...".

"Sư tôn ta hiện vẫn còn đang bế quan nghiên cứu đan dược, ngươi có đến tìm cũng vô ích thôi".

Và như thế, Lâm Chí đành phải quay gót trở về nghênh khách phòng để báo lại sự tình. Ngọc Vô Tâm thì dĩ nhiên nối bước theo sau...

Chương 762: Bịa chuyện gạt người, dụng ý thu đan

Bên trong nghênh khách phòng lúc này có ba người đang hiện hữu. Trừ bỏ tên đệ tử cấp thấp phụ trách tiếp đón rót nước bưng trà của Phiêu Hương Các ra thì hai người còn lại ai nấy đều có dung mạo bất phàm, đặc biệt là người nữ. 

Cô gái này tuổi độ hai mươi hai mốt, mặc một bộ y phục màu thiên thanh, trên tóc cài cây trâm bạc tinh xảo hình chim loan, bên hông đeo một cây sáo bằng ngọc bích nhìn rất trang nhã. Thanh Liên Tiên Tử Liễu Phù Dung mà ban nãy Lâm Chí đề cập chính là nàng.

Thời điểm Ngọc Vô Tâm trông thấy Liễu Phù Dung, bất giác ánh mắt nàng trở nên thất thần. Trong đời mình, đây là lần thứ hai nàng bị dung nhan của một người khiến cho thất thố như vậy. Người thứ nhất là Phỉ Thúy, thứ hai thì chính là cô gái đang đứng trước mặt đây: Thanh Liên Tiên Tử Liễu Phù Dung.

"Người này... có chút kỳ lạ." Trong lúc Ngọc Vô Tâm đang nhìn Liễu Phù Dung thì Liễu Phù Dung cũng đang lặng lẽ quan sát nàng. Theo Liễu Phù Dung đánh giá thì Ngọc Vô Tâm cũng là một nữ nhân xinh đẹp, chỉ là khuôn mặt có hơi ma mị, khí chất thì... nàng không rõ lắm. Nàng chưa bao giờ gặp ai giống như vầy.

"Hừm." Bên cạnh Liễu Phù Dung, một tiếng hắng cất lên, đem bầu không khí ám muội xua đi. 

Bạch Tề hướng Ngọc Vô Tâm nói: "Xin hỏi đạo hữu đây là?".

Ngọc Vô Tâm thu lại ánh nhìn, giọng hoà nhã: "Xin lỗi, để ta giới thiệu. Ta là Ngọc Vô Tâm".

Ngọc Vô Tâm?

Ánh mắt Liễu Phù Dung hơi đổi: "Thì ra đạo hữu chính là vị kỳ tài trong giới đan thuật, người đã thành công luyện ra trung phẩm Tẩy Tủy Đan ngay ở lần đầu tiên kia".

Mặc dù có hơi ngạc nhiên trước việc đối phương nắm rõ thông tin về mình song Ngọc Vô Tâm vẫn tỏ vẻ như thường: "Hai chữ "kỳ tài" Vô Tâm không dám nhận. So với ta, thiết nghĩ Liễu đạo hữu càng xứng đáng hơn".

Liễu Phù Dung không bình luận gì, trong lòng chẳng có bao nhiêu tin tưởng. Từ nãy giờ đối phương vẫn chỉ gọi nàng là "đạo hữu" chứ không phải "tiên tử" như đa số mọi người. 

Xã giao mà thôi.

"Nữ nhân này đúng là loại người lãnh ngạo." Ngọc Vô Tâm thầm đánh giá. Nàng nhanh chóng chuyển chủ đề: "Ta nghe nói Liễu đạo hữu đến là muốn nhờ sư tôn ta luyện chế trung phẩm Trúc Cơ Đan?".

"Không sai." Lần này lên tiếng không phải Liễu Phù Dung mà là vị sư huynh Bạch Tề của nàng. Kẻ này niên kỷ đoán chừng đã ngoài ba mươi, tu vị hơn Ngọc Vô Tâm và Liễu Phù Dung một bậc, là Vấn đỉnh sơ kỳ.

"Chuyến này chúng ta đến quý các là muốn nhờ Cầu các chủ đích thân chế luyện. Chẳng hay Cầu các chủ khi nào có thể ra tay?".

"Ta e phải làm hai vị đạo hữu thất vọng. Gia sư hiện vẫn đang còn bế quan nghiên cứu đan dược, cho dù là ta cũng không thể quấy rầy." Ngọc Vô Tâm bình thản nói. 

Bạch Tề và Liễu Phù Dung quay mặt nhìn nhau, trong ánh mắt hiện lên chút muộn phiền. 

Liễu Phù Dung hỏi: "Ngọc đạo hữu, Cầu tiền bối có nói khi nào sẽ xuất quan không?".

"Sư tôn không đề cập". 

Ngọc Vô Tâm nói thêm: "Nhưng theo lệ, mỗi lần sư tôn bế quan nghiên cứu đan dược, ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng mới đi ra. Tính đến hiện tại thì người chỉ mới bế quan được ba ngày".

Nghe vậy Bạch Tề không khỏi cau mày. Chuyến này xuất cung sư phụ hắn đã căn dặn phải mau mau mang trung phẩm Trúc Cơ Đan trở về cho tiểu sư muội phục dụng. Mười ngày nửa tháng mà nói... thật có chút lâu.

Nhìn ra được tâm tình của người đối diện. Ngọc Vô Tâm mới bảo: "Thật ra nếu là trung phẩm Trúc Cơ Đan thì không nhất thiết phải nhờ đến sư tôn ra tay".

Tâm tư máy động, Liễu Phù Dung hỏi: "Ngọc đạo hữu, ý đạo hữu là ở quý các, ngoài Cầu tiền bối ra vẫn còn có người đủ khả năng luyện chế trung phẩm Trúc Cơ Đan?".

Ngọc Vô Tâm không trực tiếp trả lời mà hỏi lại: "Liễu đạo hữu, đạo hữu mang theo mấy phần tài liệu?".

"Mười phần".

Ngọc Vô Tâm trong lòng sửng sốt. Vốn nàng còn tưởng chỉ khoảng bốn năm phần, thật không ngờ... Mỗi phần tài liệu có thể luyện ra đến chín viên đan dược, mười phần cũng tức là nói có thể luyện ra chín mươi viên. 

"Liễu đạo hữu, yêu cầu của các vị là bao nhiêu viên trung phẩm Trúc Cơ Đan?".

"Hai viên".

"Chỉ hai viên?"."Đúng vậy." Liễu Phù Dung gật đầu xác nhận: "Mười phần tài liệu này, chỉ cần luyện ra được hai viên trung phẩm đan liền coi như hoàn thành".

"Những viên hạ phẩm Trúc Cơ Đan thì sao?" Ngọc Vô Tâm lại hỏi. 

"Sư tôn đã có nói qua, trừ trung phẩm Trúc Cơ Đan, những hạ phẩm đan kia nếu quý các muốn có thể giữ lại. Tất nhiên nếu không muốn chúng ta sẽ trả thêm linh thạch".

"Nếu là như vậy thì chuyện đã dễ dàng".

Lúc này Ngọc Vô Tâm mới quay lại trả lời câu hỏi ban nãy của Liễu Phù Dung: "Ngọc đạo hữu, đúng như đạo hữu nghĩ, bổn các ngoại trừ sư tôn ra vẫn còn một người có đủ năng lực luyện ra được trung phẩm Trúc Cơ Đan. Ba bốn phần tài liệu thì ta không dám nói, nhưng mười phần tài liệu... ta cam đoan người này có thể thoả mãn yêu cầu của đạo hữu".

"Ngọc đạo hữu, xin hỏi vị tiền bối đó là ai?".

Ngọc Vô Tâm khẽ lắc đầu: "Vị tiền bối ấy tính tình cô tịch, vì tránh phiền nhiễu nên thứ cho ta không thể nói ra danh tánh. Tất nhiên ta cũng không thể dẫn hai vị đạo hữu đến gặp được".

"Chuyện này...".

Liếc thấy Bạch Tề và Liễu Phù Dung đều cau mày, Ngọc Vô Tâm mới trấn an: "Hai vị đạo hữu xin cứ yên tâm. Bổn các đã truyền thừa mấy ngàn năm, nhất định sẽ không làm Bích Du Cung các vị phải thất vọng".

Liễu Phù Dung và Bạch Tề trao đổi một chút, cuối cùng đã lựa chọn tin tưởng, đem mười phần tài liệu giao cho Ngọc Vô Tâm. Nói thế nào Phiêu Hương Các cũng có mấy ngàn năm danh vọng, thân phận Ngọc Vô Tâm lại là đệ tử chân truyền của các chủ Cầu Bất Nhận, chẳng có lý do gì để phải hoài nghi cả. Nếu nàng đã chắc chắn như vậy thì hẳn tài nghệ luyện đan của vị tiền bối kia khẳng định phải rất cao minh. Trông nàng tự tin như thế kia mà...

...

Mang theo mười phần tài liệu Trúc Cơ Đan, Ngọc Vô Tâm đi thẳng một mạch tới luyện đan thất, đóng cửa lại. 

Khỏi phải đoán, nàng đây đích xác muốn tự mình luyện chế chỗ tài liệu này. 

Lại nói, Phiêu Hương Các vốn làm gì có vị tiền bối tính tình cô tịch nào kia, tất cả đều chỉ là lời bịa đặt của Ngọc Vô Tâm hòng giành lấy sự tin tưởng từ Liễu Phù Dung và Bạch Tề. Tuy đã đột phá Trúc cơ từ lâu nhưng Ngọc Vô Tâm nàng vẫn rất cần Trúc Cơ Đan, không phải cho bản thân mà cho bạch liên hoa trong người. 

Mười phần tài liệu, chín mươi viên đan dược, trừ đi hai viên phải giao nộp thì vẫn còn tám mươi tám viên. Số lượng nhiều như vậy, Ngọc Vô Tâm đoán đã đủ giúp cho bạch liên hoa tiến cấp lần nữa...

Trung phẩm đan ư? Với năng lực tinh chế thần kỳ của lam sắc quang điểm thì việc đó có gì khó khăn. Đừng nói hai viên, cho dù hai mươi viên Ngọc Vô Tâm cũng tự tin có thể xuất ra. 

Sau khi cánh cửa luyện đan thất đóng chặt, Ngọc Vô Tâm mới khai lô, đánh ra một đạo pháp quyết đem địa hoả thao túng. Lô đan dược đầu tiên bắt đầu được luyện chế...Hai canh giờ sau.

Bụp!

Một tiếng nổ vang lên. Ngọc Vô Tâm đem nắp lô đỉnh mở ra thì một mùi cháy khét lập tức xông lên mũi, khiến nàng phải nhăn mày. 

Luyện chế thất bại. 

"Ở bước cuối cùng khống chế hoả hầu không tốt, thời điểm ngưng đan cũng để xảy ra sai lầm...".

Ngọc Vô Tâm cúi nhìn lô đan dược bị hỏng, hồi tường lại toàn bộ quá trình, từ đó rút ra kinh nghiệm. Từ đầu tới cuối đều chẳng mảy may lo lắng chút gì. 

Nghỉ ngơi một lúc, nàng lại bắt tay vào luyện chế lô đan dược thứ hai...

Bụp!

Tiếp tục thất bại!

"Vẫn để xảy ra sai lầm." Ngọc Vô Tâm bình tĩnh đúc kết, chưa vội tinh chế. 

Thay vì sử dụng lam sắc quang điểm để tinh chế phế đan Trúc Cơ thì nàng lại tiếp tục khai lô luyện dược. 

Trải qua mấy lần thất bại liên tiếp, đến lô thứ tư thì rốt cuộc Ngọc Vô Tâm cũng thành công luyện chế ra đến hạ phẩm Trúc Cơ Đan. Trong số chín viên, chỉ có bốn viên là bị hỏng, xác suất ở lô đan dược này vậy mà đạt hơn năm thành. Con số này đủ để cho thấy thiên phú xuất chúng và sự tinh tế của Ngọc Vô Tâm. Phải biết từ trước đến nay nàng chưa từng luyện chế qua Trúc Cơ Đan!

Đừng nghĩ do may mắn. Đấy là bổn sự của Ngọc Vô Tâm. Bởi vì sau ba lô đầu tiên hoàn toàn thất bại, kể từ lô thứ tư trở đi hết thảy đều thành công. Ở lô cuối cùng xác suất thậm chí vượt qua sáu thành, so ra chẳng hề thua kém những vị luyện đan đại sư lâu năm. 

Dễ thấy hai chữ "kỳ tài" mà Cầu Bất Nhận đã gán cho Ngọc Vô Tâm, xét ra cũng không hề ngoa. Thiên phú đan đạo của nàng quả thực rất cao. 

Bản thân Ngọc Vô Tâm dĩ nhiên cảm thấy hài lòng. Điều duy nhất nàng tiếc nuối là mình vẫn chưa luyện ra được một viên trung phẩm Trúc Cơ Đan nào. 

"Luyện đan thuật bác đại tinh thâm, muốn thành tông sư đúng là chỉ có thể miệt mài khổ luyện. Thiên phú bất quá cái khởi đầu thôi".

Ngọc Vô Tâm rút ra kết luận, trong lòng tự hiểu. Nhưng hiểu thì hiểu, nàng không để nó vướng bận. Luyện đan thuật với nàng chỉ là công cụ phụ trợ mà thôi. Chí hướng của nàng vẫn là trở thành đại nhân vật, mong muốn trường sinh. 

Thở ra một hơi. Ngọc Vô Tâm lấy một viên đan dược nuốt vào, khoanh chân đả toạ để khôi phục khí lực...

...

Kể từ lúc Ngọc Vô Tâm đóng cửa luyện đan thất, tính đến nay đã bước sang ngày thứ ba. Trong suốt ba ngày này Bạch Tề và Liễu Phù Dung vẫn lưu lại chờ. Hai người bọn họ mỗi người đều được Ngọc Vô Tâm phân phó cho đệ tử cấp dưới cấp cho một căn phòng để nghỉ ngơi. 

Thời gian đầu mọi thứ đều ổn thoả, chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng đến ngày thứ ba, cũng tức là hôm nay thì đã có tình huống không hay phát sinh. Việc Ngọc Vô Tâm tự mình luyện chế Trúc Cơ Đan đã bị người phát hiện. Và người đó không ai khác chính là Bạch Tề. 

Ngoài dự tính của Ngọc Vô Tâm, sư tôn Cầu Bất Nhận của nàng đã xuất quan sớm. Bạch Tề hay tin liền tìm tới thăm hỏi, lúc này hắn mới hay "vị tiền bối tính tình cô tịch" mà Ngọc Vô Tâm đã đề cập kia căn bản là không hề tồn tại. Từ đó hai người mới truy xét, chẳng bao lâu thì khám phá ra toàn bộ chân tướng. 

Biết được sự thật, Bạch Tề vừa giận vừa lo, lo nhiều hơn giận. Bích Du Cung của hắn tuy là đại tông môn, nhưng mười phần tài liệu Trúc Cơ Đan cũng đâu dễ gì gom góp được. Đáng nói hơn chỗ tài liệu này lại dùng để luyện đan cho con gái út của sư tôn...

Ngọc Vô Tâm, nữ nhân này bái nhập Phiêu Hương Các chưa tới nửa năm, trình độ đan thuật có thể cao được bao nhiêu? Kỳ tài thì cũng phải cần thời gian để lớn đấy!

Lần đầu tiên liền luyện ra được trung phẩm Tẩy Tủy Đan thì sao chứ? Đây là Trúc Cơ Đan, không phải Tẩy Tủy Đan! Kể cả một đan dược đại sư như Cầu Bất Nhận còn chưa chắc đảm bảo thì huống hồ một tên thái điểu nhập môn chưa bao lâu...

Hỏng rồi... Lần này thì hỏng thật rồi!

Chương 763: Rúng động nhân tâm

"Sột soạt...".

Cáo biệt Cầu Bất Nhận xong Bạch Tề lập tức chạy về tìm sư muội mình ngay. Trông thấy vẻ khẩn trương của hắn, Liễu Phù Dung liền biết có chuyện không lành, nhưng còn chưa kịp hỏi han gì thì Bạch Tề đã nói ra: "Sư muội! Lần này hỏng rồi!".

"Sư huynh, đã xảy ra chuyện gì?".

"Còn có thể là chuyện gì ngoài mười phần tài liệu Trúc Cơ Đan của chúng ta". 

Bạch Tề nhanh chóng tiếp lời: "Sư muội, Ngọc Vô Tâm kia đã lừa chúng ta. Ở Phiêu Hương Các căn bản không có vị tiền bối tính tình cô tịch nào như lời ả nói. Mười phần tài liệu của chúng ta, toàn bộ đều bị ả đem đi tự mình luyện chế!".

"Cái gì?!".

Liễu Phù Dung trước giờ vốn vẫn luôn là một người điềm đạm, lúc này lại trở nên thất thố như vậy đủ thấy vấn đề không phải nhỏ. 

"Sư huynh, huynh đã xác minh rồi chứ?".

"Lúc nãy chính ta và Cầu các chủ đã truy xét, còn có thể giả sao? Nữ nhân đó hiện vẫn còn bên trong luyện đan thất".

"Huynh dẫn ta tới đó xem".

...

Quãng đường không xa nên chẳng mất bao lâu thì Liễu Phù Dung đã tới nơi. Lúc nàng đi đến thì đã có vài người đứng sẵn. Trong số đó có cả Cầu Bất Nhận. 

"Tiền bối".

Cầu Bất Nhận đối với Liễu Phù Dung sớm có nhận thức nên cũng thân thiện gật đầu đáp lại. Chỉ là sắc mặt lúc này không được tốt lắm.

"Tiền bối, chuyện Ngọc đạo hữu...".

Hiểu rõ vấn đề, Cầu Bất Nhận thở ra một hơi phiền muộn: "Đứa đệ tử này của ta tính tình có chút cổ quái, lần này thực sự...".

"Liễu Phù Dung ngươi yên tâm, mười phần tài liệu kia Phiêu Hương Các sẽ bồi thường. Hai viên trung phẩm Trúc Cơ Đan kia ta nhất định giúp quý cung luyện chế, thù lao cũng không cần tính".

Nghe Cầu Bất Nhận cam đoan như vậy trong lòng Bạch Tề và Liễu Phù Dung cũng nhẹ nhõm. Với bổn sự của Phiêu Hương Các thì mười phần tài liệu, hai viên trung phẩm Trúc Cơ Đan kia cũng chẳng đáng gì. Dù vậy ngoài mặt Bạch Tề và Liễu Phù Dung cũng phải khách sáo nói mấy câu...

"Thu nhận được hai người đồ đệ giỏi giang như các ngươi, Liên cung chủ thật là có phúc. Chả bù với cái đứa đệ tử này của ta...".

Đã có sự hứa hẹn của Cầu Bất Nhận nên Liễu Phù Dung cũng không còn lo lắng chuyện tổn thất tài liệu nữa, điềm nhiên cất giọng: "Tiền bối, lúc tiếp nhận tài liệu Trúc Cơ Đan từ chúng vãn bối, Ngọc đạo hữu tỏ ra rất tự tin, còn lấy danh vọng quý các đảm bảo, nói không chừng nàng thật sự có thể luyện chế thành công trung phẩm đan".

Cầu Bất Nhận lắc đầu cười khổ: "Phù Dung ngươi đánh giá đồ nhi của ta cao quá rồi. Cho dù thiên phú của nó tốt đến mấy cũng không thể chỉ mười lần liền luyện ra đến trung phẩm Trúc Cơ Đan được. Có thể thành công với hạ phẩm đan đã là may mắn lắm rồi".

"Tiền bối, ý người là... trước đây Ngọc đạo hữu chưa từng luyện chế qua Trúc Cơ Đan?".

"Không may là như vậy".

Cầu Bất Nhận hậm hực: "Nha đầu này cũng không biết nghĩ cái gì. Hừ, đợi nó ra ngoài ta sẽ lập tức trị tội!".

...

Thời gian lặng lẽ trôi qua, từ sáng lúc này trời cũng đã sắp trưa. Đứng chờ mãi khiến cho Bạch Tề trong lòng thầm bất mãn. Hắn hướng Cầu Bất Nhận kiến nghị đem cấm chế luyện đan thất giải khai. Song Cầu Bất Nhận gạt đi ngay. 

"Luyện đan sư chúng ta có quy tắc, thời điểm đang bế quan luyện đan thì không được quấy rầy". 

"Mười phần tài liệu, ước tính nội hôm nay là xong rồi. Chúng ta cứ đợi thêm chút nữa".

Cầu Bất Nhận đã nói thế nên Bạch Tề cũng chỉ đành nghe theo. Hắn thật muốn thấy vẻ mặt của nữ nhân Ngọc Vô Tâm kia sau khi bước ra khỏi phòng. 

Một tên thái điểu cũng nghĩ sẽ luyện ra được trung phẩm Trúc Cơ Đan... đúng là ảo tưởng!

Bởi do có cấm chế ngăn cách nên những chuyện xảy ra bên ngoài Ngọc Vô Tâm hiện vẫn chưa hay biết chút gì. Lúc này nàng còn đang miệt mài tinh chế đan dược. 
Chừng thấy đã đủ, khi thần thức và lam sắc quang điểm đều bị tiêu hao quá nhiều, lúc này nàng mới ngơi tay. 

"Phù...".

Thở ra một ngụm trọc khí, Ngọc Vô Tâm lấy tay lau mồ hôi. Đem đan dược bỏ hết vào lọ, cất vào giới chỉ cùng túi trữ vật xong, nàng chuyển mình đứng lên, hướng cửa phòng bước ra. 

Thời điểm cánh cửa mở ra, Ngọc Vô Tâm suýt nữa thì bị doạ. Người thật là nhiều a! Ngô trưởng lão, Liêm trưởng lão, Hà trưởng lão, Bạch Tề, Liễu Phù Dung, và cả...

"S-Sư tôn".

"Nha đầu ngươi thật là to gan!".

Cầu Bất Nhận tức khí nói: "Bịa chuyện gạt người, còn dám lấy thanh danh mấy ngàn năm của Phiêu Hương Các ra để bảo đảm, nha đầu ngươi... ngươi...".

"Sư tôn xin bớt giận!".

Biết đã bại lộ, quanh co chỉ càng thêm tội, Ngọc Vô Tâm vội vàng quỳ xuống, đầu cúi sát đất mà rằng: "Đệ tử nhất thời hồ đồ, nghĩ đã có thể luyện được trung phẩm Bồi Nguyên Đan thì cũng có thể luyện được trung phẩm Trúc Cơ Đan nên mới tự tiện tiếp nhận yêu cầu. Xin sư tôn tha tội!".

Cầu Bất Nhận vốn đang rất giận, muốn phát tác, song nghe đồ nhi nói đã có thể luyện ra trung phẩm Bồi Nguyên Đan thì tâm tư không khỏi máy động. So với Tẩy Tủy Đan thì Bồi Nguyên Đan phẩm cấp cao hơn, cũng khó luyện chế hơn. Cho dù là đan dược đại sư cũng chỉ nắm chắc được một hai thành. Nay Ngọc Vô Tâm nàng bảo đã thành công luyện chế, như vậy không phải nói trình độ đã ngang ngửa với cấp đại sư hay sao?

"Nha đầu ngươi mới nói gì? Ngươi đã thành công luyện ra trung phẩm Bồi Nguyên Đan?".

"Dạ vâng, thưa sư tôn." Ngọc Vô Tâm vẫn như cũ cúi đầu thật sâu.

"Xác suất nắm chắc là bao nhiêu?" Cầu Bất Nhận lại hỏi. Bà rất quan tâm, hay đúng hơn là có chút kỳ vọng. Nếu đã có thể nắm chắc thành công luyện chế trung phẩm Bồi Nguyên Đan, như vậy cho dù chỉ một thành thôi cũng đủ để chứng minh thiên phú kinh người của Ngọc Vô Tâm rồi.

Quỳ bên dưới, Ngọc Vô Tâm thoáng cân nhắc một chút, nói ra: "Thưa sư tôn, đệ tử tự tin nắm chắc ba thành".

Cầu Bất Nhận im lặng. Ngô Thiên, Liêm Sĩ Thành, Hà Kính Nghiêu ba vị trưởng lão cùng im lặng, đưa mắt nhìn nhau. Trong đôi mắt ai nấy cũng đều hiện rõ sự rung động. Luyện chế trung phẩm Bồi Nguyên Đan mà có thể nắm chắc ba thành xác suất, trình độ bậc này... cho dù bọn họ cũng không dám bảo đảm đấy. 

Mà, đâu riêng gì bọn họ, người của Phiêu Hương Các, đến ngoại nhân là Bạch Tề và Liễu Phù Dung còn cảm thấy "kinh dị" nữa là. 

Theo như thông tin bọn họ có được thì Ngọc Vô Tâm bái nhập Phiêu Hương Các còn chưa đến nửa năm, thời gian luyện chế đan dược chưa được bao nhiêu, bảo một tên thái điểu cũng không quá. Ấy vậy mà chính cái tên thái điểu này, y đã nắm chắc ba thành xác suất luyện chế thành công trung phẩm Bồi Nguyên Đan. 

Kỳ tài! Ngọc Vô Tâm nàng chính là kỳ tài ngàn năm hiếm gặp, không, là vạn năm hiếm gặp trong giới đan đạo!

Bất giác, cân lượng ba chữ "Ngọc Vô Tâm" đã tăng cao thêm rất nhiều trong lòng Bạch Tề và Liễu Phù Dung. Một vị luyện đan sư còn rất trẻ mà tài năng đã kinh người như vậy, thành tựu tương lai thật không thể đo lường. Người này tuyệt đối không thể đắc tội!

Liễu Phù Dung và Bạch Tề cùng nhau trao đổi qua ánh mắt, cuối cùng Liễu Phù Dung quyết định đứng ra, nhưng miệng còn chưa kịp mở thì tiếng Cầu Bất Nhận đã vang lên.

"Hừ, ba thành thì thế nào? Bồi Nguyên Đan là Bồi Nguyên Đan, Trúc Cơ Đan là Trúc Cơ Đan, nha đầu ngươi luyện được trung phẩm Bồi Nguyên Đan liền cho đã có thể luyện được trung phẩm Trúc Cơ Đan hay sao?".

"Luyện đan thuật bác đại tinh thâm, chỉ cần thêm bớt một loại dược liệu thôi thì quá trình cũng đã sai biệt rồi. Lại nói tài liệu dùng luyện chế Trúc Cơ Đan đều là loại trân quý, độ khó so với Bồi Nguyên Đan nhiều thêm một bậc, nha đầu ngươi luyện ra trung phẩm đan nổi sao?".

"Sư tôn, đệ tử...".

Ngó thấy Ngọc Vô Tâm ấp úng, Cầu Bất Nhận liền cho lời mình đã đúng. Bà tiếp tục trách mắng: "Thế nào? Thất bại rồi phải không?".

"Ta biết thiên phú của ngươi rất cao, song tu tiên bách nghệ luyện đan đòi hỏi kỹ xảo hạng nhất. Muốn trở thành đan dược đại sư thì ngươi cũng phải như người khác chăm chỉ học tập, miệt mài khổ luyện. Tháp cao là xây từ mặt đất mà lên, ngươi có hiểu không?".

"Sư tôn, đệ tử đã hiểu".

"Hừm...".

Cơn giận ít nhiều đã vơi, Cầu Bất Nhận lần nữa cất tiếng: "Ngọc Vô Tâm, lần này ngươi đã làm chuyện hồ đồ, tổn hại thanh danh của Phiêu Hương Các, vi sư không thể cho qua. Đợi lát nữa ta và các trưởng lão cùng nhau thương nghị xong sẽ quyết định đưa ra hình phạt thích đáng".

"Vâng, sư tôn".

"Đứng lên đi".

Đợi Ngọc Vô Tâm đứng lên, Cầu Bất Nhận mới hỏi: "Mười phần tài liệu kia đều đã bị ngươi luyện hết?".

"Dạ".

"Hừ, đúng là không thèm suy trước tính sau".

Cầu Bất Nhận lại hỏi: "Nói xem, nha đầu ngươi có luyện ra được viên hạ phẩm Trúc Cơ Đan nào không?".

"Bẩm sư tôn, đệ tử luyện ra được ba mươi bốn viên hạ phẩm đan".

Thêm một lần nữa Cầu Bất Nhận và mọi người phải âm thầm rung động trước tài năng của Ngọc Vô Tâm. Mười phần tài liệu mà thành công luyện ra đến ba mươi bốn viên, xác suất xấp xỉ bốn thành. Luyện đan đại sư cũng bất quá như thế mà thôi. 

Sau kinh thán là đến vui mừng, dù vậy Cầu Bất Nhận vẫn cố gắng kiềm chế. Bà nhẹ gật đầu: "Mười phần tài liệu ngươi luyện ra được ba mươi bốn viên, thành quả coi như không tệ".

"Sư tôn, không phải ba mươi bốn, là ba mươi sáu".

"Ba mươi sáu? Không phải mới rồi ngươi bảo ba mươi bốn?".

"Sư tôn." Ngọc Vô Tâm có chút ngập ngừng: "Ba mươi bốn là số hạ phẩm đan".

Cầu Bất Nhận ngẫm lại liền hiểu ra ngay, song cái điều mà bà hiểu, đến bản thân bà cũng không dám tin: "Vô Tâm, ý ngươi là... hai viên đan dược kia, chúng là...".

"Vâng, sư tôn. Hai viên kia là trung phẩm đan".

Cầu Bất Nhận: "...".

Bà không nói được gì nữa. Tâm trí bà cũng chẳng nghĩ gì được nữa rồi. 

Lần đầu tiên luyện chế đan hoàn liền thành công cho ra trung phẩm Tẩy Tủy Đan, chưa đến nửa năm sau đã nắm chắc ba thành luyện chế trung phẩm Bồi Nguyên Đan, bây giờ đến cả trung phẩm Trúc Cơ Đan cũng có thể luyện chế...

Ngọc Vô Tâm nàng còn là người sao?

Chương 764: Hướng Đến Phí Long Sơn

Mãi một lúc lâu vẫn chưa nghe ai nói năng gì, chỉ chăm chăm nhìn mình, Ngọc Vô Tâm khó tránh cảm giác nhột nhạt. Nàng đành phải lên tiếng: "Sư tôn...".

Cầu Bất Nhận hít vào một hơi, trấn định lại tâm tình. Bà nhìn Ngọc Vô Tâm, ngữ khí trang nghiêm: "Ngọc Vô Tâm, từ bây giờ ta lập con làm thiếu chủ Phiêu Hương Các, tương lai sẽ thay ta kế thừa chức vị các chủ".

Ngọc Vô Tâm ngẩn ra, vội quỳ xuống: "Sư tôn, như thế không được! Đệ tử bái nhập Phiêu Hương Các còn chưa được bao lâu, sao có thể đảm đương trọng trách!".

"Không có gì không được. Ta tin sẽ không ai dám phản đối đâu".

Bên cạnh Cầu Bất Nhận, Ngô Thiên, Hà Kính Nghiêu, Liêm Sĩ Thành ba vị trưởng lão ngầm tán đồng. Một kỳ tài như Ngọc Vô Tâm vạn năm cũng chưa chắc xuất ra được một. Lập nàng làm thiếu chủ, tương lai kế thừa chức vị các chủ, đấy là phúc phần của Phiêu Hương Các. Bọn họ tin nàng sẽ đem Phiêu Hương Các phát dương quang đại.

...

Sau khi Ngọc Vô Tâm đưa ra trung phẩm Trúc Cơ Đan, được lập làm thiếu chủ thì nghiễm nhiên những hình phạt cũng tức khắc tiêu biến. Đối với nàng Bạch Tề và Liễu Phù Dung đều chẳng dám buông lời xúc phạm. Trái lại bọn họ càng thêm coi trọng nàng.

Ở cửa sơn môn, Bạch Tề tươi cười ôm quyền: "Ngọc thiếu chủ, tiễn đến đây là được rồi. Có thể kết giao cùng với thiếu chủ Bạch Tề thật rất vinh hạnh".

"Bạch huynh quá lời".

"Ngọc thiếu chủ..." Liễu Phù Dung mới nói tới đó đã bị người đưa tay ngăn lại.

Ngọc Vô Tâm bảo: "Cứ gọi ta Vô Tâm là được rồi".

"Nếu vậy Phù Dung sẽ không khách sáo".
Liễu Phù Dung hiếm hoi lắm mới nở được một nụ cười: "Chuyến này đến Phiêu Hương Các, quen biết được Vô Tâm thật sự là niềm vui ngoài mong đợi. Sau này có dịp Phù Dung sẽ lại tới thăm".

"Vậy Vô Tâm trông đợi".

"Hmm... Cũng không còn sớm nữa, Phù Dung phải đi".

"Tạm biệt".

"Tạm biệt".

Dõi mắt nhìn theo bóng giai nhân xa dần, Ngọc Vô Tâm vô thức mỉm cười: "Xem ra vị tiên tử này cũng không phải khó gần lắm. Chỉ có điều... hoa đẹp có gai, sen này không dễ hái".

...Những ngày tiếp theo Ngọc Vô Tâm chỉ quanh quẩn trong phòng, ít khi ra ngoài. Nàng bận tinh chế Trúc Cơ Đan, tinh chế xong thì lại đem chúng phục dụng, hy vọng đủ giúp cho bạch liên hoa tiến cấp lần nữa.

Chỗ Trúc Cơ Đan này dĩ nhiên là lấy từ lần luyện chế mười phần tài liệu trước đó. Liễu Phù Dung và Bạch Tề đã có nói qua, bọn họ chỉ cần hai viên trung phẩm đan, số còn lại thì tính vào thù lao chi trả. Mà Ngọc Vô Tâm, nàng đâu ngu gì từ chối. Cống hiến cho tông môn ư? Làm gì có quy định đó. Hạ phẩm đan, phế đan, toàn bộ đều thuộc quyền sở hữu của nàng.

Thân gia cất chứa bảy tám mươi viên Trúc Cơ Đan, không thể không nói là Ngọc Vô Tâm rất giàu có. Song sự giàu sang này đã chẳng duy trì được lâu. Chỉ vài ba hôm thì đã có hơn phân nửa đan dược được Ngọc Vô Tâm đem sử dụng rồi.

Mỗi lần nuốt xuống một viên đan dược Ngọc Vô Tâm đều tập trung quan sát, xem xem bạch liên hoa có phát sinh biến hoá gì không.

Quả như suy đoán, bạch liên hoa đã có thay đổi. Khi trước, toàn bộ tám cánh hoa đều có màu trắng, song sau khi phục dụng hơn phân nửa chỗ Trúc Cơ Đan mình sở hữu thì một trong tám cánh hoa ấy đã đổi sang màu lam. Từ trên cánh hoa lam sắc đó, quang điểm phát ra giống y hệt như ở phần nhụy hoa, cũng có công dụng tinh chế đan dược.

Ngọc Vô Tâm có vui, song cũng hơi muộn phiền. Hấp thụ mấy mươi viên đan dược mà chỉ mới biến đổi được một cánh hoa, tám cánh thì phải bao nhiêu mới đủ đây?

Giả sử cứ sau mỗi một cánh hoa, khi đến cánh hoa tiếp theo thì số lượng đan dược đòi hỏi lại càng tăng cao, như vậy... muốn đem bạch liên hoa chuyển đổi thành lam liên hoa thật cũng chẳng dễ dàng gì. Tài vật tiêu phí sẽ rất lớn...

Suy đi nghĩ lại Ngọc Vô Tâm quyết định ngưng, thôi không phục dụng Trúc Cơ Đan nữa. Nói sao cũng là loại đan dược trân quý, để đó biết đâu sẽ cần đến khi giao dịch cùng người. Biến đổi thêm một cánh hoa cũng chả giúp năng lực tinh chế tăng thêm được bao nhiêu, thực sự không cần lắm.

Vấn đề bức thiết bây giờ có chăng là phải làm sao để đột phá bình cảnh. Chỉ cần có thể tiến vào Vấn đỉnh thì số lượng lam sắc quang điểm sẽ tự khắc gia tăng thôi.

"Long Tâm Thảo, Ngũ Sắc Linh Chi, trước mắt cũng chỉ biết mỗi Phí Long Sơn của Mạn Đà Sơn Trang mới có hai loại dược liệu này...".

"Xem ra cũng chỉ có thể mạo hiểm một chuyến".

Chương 765: Che giấu tu vi, dịch dung cải mạo

Bên trong căn phòng, hay đúng hơn là động phủ của mình, hiện Ngọc Vô Tâm đang ngồi xem ngọc giản. Đây là một cuốn bí pháp mà nàng thu được từ trên người Phương Bằng - gã tán tu giả heo ăn thịt hổ đã từng hạ sát Bộ Hành Thông - giáo chủ Âm Dương Giáo. Tên của bí pháp này là Bách Biến Thiên Ma Thuật, một loại pháp thuật phụ trợ lợi dụng linh lực để thay đổi tướng mạo mà Ngọc Vô Tâm không hề xa lạ, nó tương tự với các loại Dịch Dung thuật, Di Hình thuật...

Song, nếu như các loại pháp thuật Dịch Dung thuật, Di Hình thuật kia vẫn thường bị coi nhẹ vì chỉ cần đối phương có tu vị cao hơn một chút hoặc tương đương là có thể nhìn thấu, hiệu quả ngụy trang không cao thì Bách Biến Thiên Ma Thuật này lại khác. Nếu muốn nhìn thấu Bách Biến Thiên Ma Thuật thì tu vị đối phương ít nhất phải cao hơn hai đại cảnh giới so với người dùng. Tỉ như đệ tử Luyện khí kỳ thi triển ra, muốn khám phá được phải là cao thủ Vấn đỉnh kỳ. Còn nếu là Trúc cơ kỳ thi triển thì phải là đại cao thủ Linh châu kỳ mới có thể phát hiện ra.

Bách Biến Thiên Ma Thuật thật có rất nhiều ưu điểm, song cũng tồn tại khuyết điểm. Bất lợi nhất, khiến người tu luyện bí pháp này phải đau đầu nhất chính là cần phải ăn vào một loại thảo dược rồi chiếu theo pháp quyết vận chuyển linh lực mới có thể dịch dung thành công. Thảo dược ấy chính là thượng phẩm Thiên Sương Thảo. 

Thuở trước, một phần nguyên nhân cũng bởi cái điều kiện ngặt nghèo này mà Ngọc Vô Tâm đã tạm đem Bách Biến Thiên Ma Thuật xếp xó, không tu tập gì. Thế nhưng hôm nay, nàng nghĩ là mình phải cố công học tập. Chuyến đi đến Phí Long Sơn sắp tới có thể nói có phần mạo hiểm, nếu như thông thạo bí pháp này, như vậy tính mạng sẽ được bảo đảm hơn.

Về phần thượng phẩm Thiên Sương Thảo... Ma Thần Tông ngày trước không có, song ở Phiêu Hương Các này thì có. 

"Theo như Bách Thảo Lục ghi chép thì Thiên Sương Thảo có rất nhiều công dụng, thượng phẩn Thiên Sương Thảo lại càng trân quý thần kỳ, có khả năng ẩn giấu tu vi...".

"Có lẽ ta cũng nên thử nghiệm một chút xem sao".

Trong lòng đã có quyết định, Ngọc Vô Tâm đem cuốn ngọc giản cất vào giới chỉ, hướng dược viên bước đi. 

Khoảng nửa giờ sau thì Ngọc Vô Tâm đã từ dược viên đi ra, trong tay cầm một cái giỏ trúc chứa đầy Thiên Sương Thảo.

Không, đừng nghĩ tất cả đều là thượng phẩm. Hầu hết chỉ là hạ phẩm Thiên Sương Thảo thôi. 

Sở dĩ lấy nhiều hạ phẩm Thiên Sương Thảo như vậy là vì Ngọc Vô Tâm đột nhiên có một ý nghĩ. Bạch liên hoa có thể tinh chế đan dược, vậy còn đối với dược liệu, nó có thể tinh chế không?

Ngọc Vô Tâm nàng muốn thử nghiệm.

Sau khi trở lại động phủ của mình, Ngọc Vô Tâm liền đem cửa đá đóng chặt, khởi động luôn cấm chế. Xong xuôi đâu đấy lúc này nàng mới lấy ra một cây Thiên Sương Thảo ước chừng ba mươi năm tuổi. Linh thảo này tản ra mùi thơm mát, vừa mới nhổ nên trông nó vẫn còn rất tươi.

Cầm Thiên Sương Thảo trong tay, Ngọc Vô Tâm cẩn thận thả ra thần thức. Đây là lần đầu tinh chế dược liệu nên nàng nghĩ mình nên cẩn trọng.

Sau khi tiến vào Trúc cơ kỳ đỉnh phong thì thần thức của Ngọc Vô Tâm đã tăng mạnh, việc điều khiển lam sắc quang điểm càng thuần thục.

Dưới sự thao túng của nàng, chỉ thấy lam sắc quang điểm trong đan điền tụ tập lại thành một dải lam sắc rồi chậm rãi theo kinh mạch lưu chuyển, từ bàn tay phải xuất ra bay vào trong không khí.

Mượn phương pháp thao túng Linh khí của Linh Khống Thuật, nàng đem thần thức bám trên các điểm lam quang, chỉ thấy vô số quang điểm trong không khí tụ mà không tán, tùy ý di chuyển theo thần thức của Ngọc Vô Tâm nàng.

Sau khi đưa quang điểm chậm rãi tiến vào bên trong dược liệu, Ngọc Vô Tâm dùng một phần thần thức cẩn thận quan sát biến hóa bên trong Thiên Sương Thảo. Theo đó cảnh tượng bên trong nó không ngừng được phóng đại lên trong tâm trí. 

Bên trong thảo dược có hai loại chất màu xanh và tím đan xen, mức độ đan xen vô cùng dày đặc. 

"Hẳn có một loại là tạp chất." Ngọc Vô Tâm suy đoán. 

Nhưng... phần nào là tạp chất? Xanh hay tím?
Trước kia lúc tinh chế đan dược lam sắc quang điểm sẽ tự phân biệt bỏ qua tinh hoa mà cường hành đẩy tạp chất ra, còn hiện tại không kể chất màu xanh hay tím đều bị quang điểm thôi động, thành thử Ngọc Vô Tâm chẳng thể nào xác minh được. Nàng chỉ còn cách thử nghiệm.

Do dự một chút, Ngọc Vô Tâm thao túng lam sắc quang điểm tránh chất màu tím mà đem phần màu xanh đẩy ra bên ngoài. 

Khoảng nửa giờ sau...

Ngọc Vô Tâm thu hồi thần thức, cúi nhìn lòng bàn tay. Nơi ấy có một cây thảo dược và một nhúm bột phấn màu xanh đang hiện hữu.

"Bột phấn màu xanh này toả ra mùi hôi khó ngửi, hẳn là tạp chất. Ta phán đoán không sai. Chỉ có điều...".

Ngọc Vô Tâm đem cây thảo dược nâng lên, chân mày khẽ nhíu. Thiên Sương Thảo như cũ vẫn là hạ phẩm, chẳng thay đổi gì. 

Tại sao lại như vậy? Lẽ nào lam sắc quang điểm tinh chế thảo dược không có hiệu quả?

Ngọc Vô Tâm cúi đầu khổ tư...

Im lặng hơn nửa ngày, Ngọc Vô Tâm cuối cùng cũng có phản ứng. Nàng vươn tay lấy từ giỏ trúc ra một cây Thiên Sương Thảo khác, vẫn là hạ phẩm, khoảng độ hai mươi lăm năm tuổi, bắt đầu tinh chế. 

Nhưng khác trước, thay vì phần tạp chất màu xanh thì lần này được Ngọc Vô Tâm đem đẩy ra ngoài lại là phần tinh hoa màu tím. 

Một lúc lâu sau...

Cây Thiên Sương Thảo héo rũ, trong khi ở lòng bàn tay của Ngọc Vô Tâm thì lại xuất hiện một ít chất lỏng màu tím nhạt tản ra mùi hương thấm đượm lòng người.

Ngọc Vô Tâm ngưng thần quan sát, trên mặt lộ nét vui mừng. Nàng đem cây Thiên Sương Thảo đã héo rũ vứt sang một bên rồi lấy ra một cái lọ nhỏ đem chất lỏng màu tím nhạt kia trút vào."Chất lỏng này là tinh hoa của Thiên Sương Thảo, song không biết dược hiệu có được như thượng phẩm Thiên Sương Thảo hay không".

Sau khi do dự một chút thì Ngọc Vô Tâm quyết định đem lục dịch kia uống vào một ngụm.

Thiên Sương Thảo vốn không có độc tính, vì vậy tinh hoa của nó hẳn sẽ không gây hại gì đến thân thể. Do đó hành động này của Ngọc Vô Tâm cũng chẳng phải lỗ mãng gì. Huống hồ là nàng chỉ uống vào một lượng rất nhỏ. Mà, kể cả khi đây là độc dược thì cũng chả phải vấn đề gì to tát lắm, nên nhớ bạch liên hoa vốn có khả năng hoá giải độc tố. 

Thần thức tản ra, Ngọc Vô Tâm khoanh chân xếp bằng, thi triển Nội Thị Thuật tra xét bên trong thân thể. 

Chỉ thấy lục dịch sau khi tiến vào cơ thể thì hóa thành một loại khí rồi đi thẳng tới đan điền. Thấy vậy Ngọc Vô Tâm không khỏi khẩn trương. Nàng nhanh chóng điều động linh lực, chuẩn bị nếu thấy có chút không ổn là đem khí thể nọ khu trục ra ngoài ngay.

Cũng may lúc này khí thể tiến vào đan điền thì cũng không phát sinh dị trạng, nó lại hình thành vô số các viên cầu nhỏ trong suốt lơ lửng ở giữa khí hải.

Tâm tư máy động, Ngọc Vô Tam đem linh lực tụ thành một khối nhỏ rồi thao túng nó chạm nhẹ vào một viên cầu. Tức khắc, viên cầu phình ra đem khối linh lực bao trọn.

"Chuyện này...".

Ngọc Vô Tâm mới đầu có hơi hoảng hốt, nhưng sau phát hiện ra khối linh lực vẫn nằm trong sự thao túng của mình thì yên tâm trở lại. Nàng tiếp tục tiến hành thử nghiệm...

Tính tới hiện tại thì sắc trời cũng đã tối. Ngọc Vô Tâm hiện cũng vừa mới thu hồi thần thức, chấm dứt cuộc thử nghiệm của mình. Sắc mặt nàng trông khá là vui vẻ. Hẳn đã thành công.

"Trên thư tịch không nói rõ thượng phẩm Thiên Sương Thảo vì sao có thể ẩn giấu tu vị, song lục dịch mà ta uống vào đích xác có hiệu quả tương tự." Ngọc Vô Tâm đúc kết, rút ra nhận thức.

Sau khi nàng uống vào, lục dịch kia sẽ hóa thành khí thể trong đan điền và hình thành nên vô số viên cầu nhỏ. Khi nàng đưa linh lực vào những viên cầu này thì vẫn có thể thao túng tùy ý đi khắp kỳ kinh bát mạch mà không ảnh hưởng đến việc thi triển pháp thuật. Mà như đã nói từ trước, đan điền vốn là nơi rất khó dùng thần thức để tra xét. Việc xem xét tu vị chỉ dựa trên lượng linh lực phân bố ở kỳ kinh bát mạch.

Nếu đem linh lực ở kỳ kinh bát mạch ẩn gấu đi, như vậy chẳng phải là đối phương có dùng thần thức tra xét thì cũng không thể phán đoán ra tu vị hay sao.

Song, thực tế cũng không có hoàn mỹ tới mức ấy. Ngọc Vô Tâm đã thử qua. Nàng thấy số lượng viên cầu do lục dịch hóa thành tối đa cũng chỉ có thể ẩn giấu chín thành linh lực mà thôi. Nhưng như thế cũng đã quá tốt rồi. Ngọc Vô Tâm nàng chẳng có lý do gì để phiền muộn cả.

"Có thể che giấu tu vi, điều này sẽ mang đến cho ta nhiều hữu ích. Ví như thời điểm cùng người giao đấu, chỉ cần đối phương cho rằng tu vị của ta yếu kém mà khinh suất thì sẽ liền ăn phải quả đắng...".

Ngọc Vô Tâm bắt đầu nghĩ đến những lợi ích, ở hiện tại và cả trong tương lai.

Lần tinh chế thành công này thực sự rất có ý nghĩa. Lam sắc quang điểm không chỉ tinh chế được đan dược mà còn có hiệu quả với thực vật và dược liệu khiến Ngọc Vô Tâm vô cùng hưng phấn. Càng có nhiều chỗ tốt thì con đường tu tiên của nàng càng được trải rộng, chí nguyện càng mau chóng đạt thành.

Nghỉ ngơi một lát, đợi cho tâm tình đã bình ổn lại, lúc này Ngọc Vô Tâm mới lấy từ không gian giới chỉ ra một cuốn ngọc giản. Chính là bí pháp phụ trợ Bách Biến Thiên Ma Thuật. Nàng muốn xem xem thuật dịch dung này có thật sự lợi hại như trong miêu tả hay không...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau