TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Cố Tình Theo Đuổi Lại Chỉ Hoài Công

Dương Tiểu Ngọc mở hộp ra xem, trông thấy đựng bên trong là một tấm dải lụa hắc sắc phát ra hàn khí ghê người thì nội tâm không khỏi máy động: "Sư phụ, dải lụa này là?".

"Phong Nhận Huyền Lăng".

Quả nhiên!

Dù đã đoán được nhưng đến khi nghe chính miệng sư phụ mình nói ra, Dương Tiểu Ngọc vẫn khó lòng bĩnh tĩnh nổi. Được yêu mà sợ, nàng vội đẩy chiếc hộp đựng Phong Nhận Huyền Lăng về phía Lý Ngọc Thường: "Sư phụ, Phong Nhận Huyền Lăng này là một trong ba bổn mạng pháp bảo của người, đệ tử sao có thể...".

"Sao lại không thể?" Dương Tiểu Ngọc nói chưa hết câu đã bị sư phụ mình cắt ngang.

"Tiểu Ngọc." - Lý Ngọc Thường nói - "Con tư chất tuyệt đỉnh, ngộ tính kinh người, nay độ qua thiên kiếp, thành tựu chân nhân, đó là cái phúc của bản môn. Ta thân là người dẫn đạo cho con, việc bảo hộ và giúp đỡ con đấy vốn dĩ việc nên làm".

"Tiểu Ngọc, con cần nhớ kỹ. Con so với các sư huynh đệ đồng môn không giống nhau. Tương lai con sẽ là trụ cột chống đỡ cho Thiên Kiếm Môn ta. Trước khi con trưởng thành, ta e sẽ khó tránh bị đám tà ma ngoại đạo nhắm tới...".

"Phong Nhận Huyền Lăng là pháp bảo đã được ta dùng chân nguyên bồi luyện nhiều năm, uy lực rất lớn. Mang theo nó bên mình, như vậy an toàn của con cũng phần nào được bảo đảm...".

"Sư phụ, nhưng mà...".

"Tiểu Ngọc, lẽ nào chút tâm ý của sư phụ mà con cũng nỡ từ chối sao?".

"Con...".

Biết trong lòng ân sư đã sớm quyết định, dẫu nói thêm nữa cũng không thể khiến người thay đổi chủ ý, Dương Tiểu Ngọc đành phải tiếp nhận: "Sư phụ, cảm tạ người".

"Chúng ta là sư đồ, hà tất nói mấy lời này".

Tỏ vẻ hài lòng, Lý Ngọc Thường dặn dò: "Tiểu Ngọc, Phong Nhận Huyền Lăng này đã được ta triệt để xoá đi linh ấn, giờ con chỉ cần khắc lên ấn ký của mình liền có thể tùy nghi sử dụng. Nhưng trước khi tiến hành khắc ấn thì con nên dùng U Minh Huyền Thủy đem nó tế luyện lại một lần, có vậy thì hiệu quả sẽ tốt hơn".

"Ừm, trong lọ này chính là U Minh Huyền Thủy. Với pháp lực hiện giờ của con, muốn luyện hoá hẳn cũng không khó".

Lần lượt tiếp nhận rồi cất đi Phong Nhận Huyền Lăng cùng U Minh Huyền Thủy, Dương Tiểu Ngọc khấu đầu thật sâu: "Sư phụ, đệ tử Dương Tiểu Ngọc nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của người".

"Tốt. Ta tin con sẽ làm được".

Lý Ngọc Thường rất vừa ý cúi người nâng đỡ đồ nhi: "Nào, con mau đứng dậy".

Đợi cho Dương Tiểu Ngọc đứng lên xong, Lý Ngọc Thường toan định nói gì đấy thì sắc mặt bỗng chợt thay đổi. Nàng nhìn ra ngoài cửa chính điện, lẩm bẩm: "Bọn chúng tới đây làm gì...".

...

Một lúc sau.

Hai đạo lưu quang mà Lý Ngọc Thường nhìn thấy ban nãy, toàn bộ hiện đều đã đáp xuống Mặc Kiếm Phong. Người đến là đệ tử của Cơ Thành Tử: Lưu Cảnh Thiên và Tô Đông Vũ.

Nối nhau tiến vào bên trong Linh Chính Điện, hai huynh đệ đồng loạt cúi đầu.

"Đệ tử Tô Đông Vũ...".

"Đệ tử Lưu Cảnh Thiên...".



"... tham kiến sư thúc".

"Miễn lễ".

Lý Ngọc Thường nhẹ gật đầu, rồi hỏi: "Đông Vũ, Cảnh Thiên, hai vị sư điệt không biết hôm nay cùng tới Mặc Kiếm Phong của ta là có việc gì?".

Sớm hơn một bước, Tô Đông Vũ cung kính đáp: "Hồi bẩm sư thúc, bọn đệ tử là được sư phụ phái đến"."Chưởng môn sư huynh?" - Lý Ngọc Thường hơi nghi hoặc - "Huynh ấy có gì muốn truyền đạt sao?".

"Bẩm sư thúc, ân sư đúng là có lời muốn bọn đệ tử nhắn gửi." Lần này, người lên tiếng không phải Tô Đông Vũ mà là sư đệ của hắn: Lưu Cảnh Thiên.

Cố ý lại như vô tình, hắn khẽ liếc Dương Tiểu Ngọc đang đứng ở gần đó, rồi mới tiếp tục: "Sư phụ nói Tiểu Ngọc sư muội thiên tư hơn người, tương lai chắc chắn sẽ trở thành trụ cột của Thiên Kiếm Môn ta, rằng sự tồn tại của sư muội chính là phúc phần của chính giáo thiên hạ".

"Để chúc mừng Tiểu Ngọc sư muội tiến vào chân nhân cảnh, sư phụ đặc biệt phái bọn đệ tử tới đây để đưa tặng lễ vật".

Bị Lưu Cảnh Thiên cướp lời muốn nói, trong bụng Tô Đông Vũ khó tránh có chút bất mãn, nhưng với hàm dưỡng bao năm, hắn vẫn như cũ giữ được thái độ hoà nhã. Cùng với nụ cười thân thiện, hắn tiếp ý Lưu Cảnh Thiên: "Đúng vậy. Thưa sư phúc, bọn đệ tử hôm nay đến đích xác là vì đưa tặng lễ vật".

Nói đoạn, hắn lấy ra hai chiếc hộp, một lớn một nhỏ đưa về phía Lý Ngọc Thường: "Sư thúc, tấm lòng của ân sư, mong sư thúc đừng từ chối".

Lý Ngọc Thường đưa tay tiếp lấy, thoáng dùng thần thức xem qua, mắt chợt ánh lên vài tia khác lạ.

"Lễ vật của chưởng môn sư huynh thật sự là đủ nặng...".

"Được rồi, lễ vật này ta thay đồ nhi tiếp nhận. Trở về nói với sư phụ các ngươi là sư thúc rất cảm kích".

"Đệ tử sẽ chuyển lời".

...

Ngó thấy hai huynh đệ Tô Đông Vũ dù đã tặng xong lễ vật lại chưa có vẻ gì là muốn rời đi thì trong dạ Lý Ngọc Thường liền nảy sinh ngờ vực. Nhưng khi nàng còn chưa kịp lên tiếng hỏi han thì đáp án, nó đã hiện ra ngay trước mắt.

Điệu bộ nho nhã từ tốn, Tô Đông Vũ bước lại gần đồ nhi Dương Tiểu Ngọc của nàng, xuất ra một chiếc hộp nhỏ. Hắn chủ động đem nắp hộp mở ra, mỉm cười nói: "Tiểu Ngọc sư muội, hôm đó muội đột phá xong liền hồi phong, khiến ta dù rất muốn tiến lên bày tỏ sự ngưỡng mộ cũng chẳng được. Hôm nay tiện thể thừa lệnh ân sư, sư huynh ta có chút quà mọn, hy vọng muội đừng từ chối".

Nhân lúc Dương Tiểu Ngọc còn đang quan sát món đồ vật bên trong, Tô Đông Vũ cố gắng tác động: "Sư muội, đồ vật này chính là nội đan của Bích Diệm Thanh Giao, nghe nói chỉ cần đem đeo ở trên người thì sẽ có thể phòng được bách độc, hơn nữa lại còn có tác dụng ôn dưỡng da thịt, rất hữu ích trong việc bảo vệ dung nhan...".

"Sư muội nhan sắc khuynh thành, tất nhiên chẳng cần tới linh đan, thánh dược cũng đã rất có phong vận. Nhưng theo ngu huynh nghĩ, nếu muội đeo viên nội đan này trên người, tư sắc chẳng phải lại càng thêm xinh đẹp?".

"Bích Diệm Thanh Giao là một đại yêu, thật không nghĩ sư huynh lại có bổn sự lấy được nội đan của nó".

Dương Tiểu Ngọc thu hồi ánh mắt, thôi không nhìn vào trong hộp nữa. Thay vì tiếp nhận như mong muốn của Tô Đông Vũ, nàng vậy mà lắc đầu từ chối: "Đáng tiếc. Món đồ trân quý này muội không thể nhận".Không thể?

"Lẽ nào là dục cầm cố túng...".

Tự cho là phải, Tô Đông Vũ chân thành bày tỏ: "Sư muội, đây là tấm lòng của sư huynh, muội đừng từ chối".

"Sư huynh...".

"À, nếu sư muội cảm thấy viên nội đan Bích Diệm Thanh Giao này quá trân quý thì cứ coi như là thù lao ta trả trước cho muội. Số là ta có tình cờ lấy được một tấm địa đồ, vốn đang chuẩn bị đi thăm dò một chuyến. Sư muội nếu không chê thì ta muốn mời muội...".

"Muội từ chối." Giống như cái cách mình vừa bị ngắt lời, Dương Tiểu Ngọc chen ngang.

Thái độ dứt khoát, nàng quay mặt đi, hướng Lý Ngọc Thường xin phép: "Sư phụ, đệ tử cảm thấy trong người không khoẻ, muốn về động phủ nghỉ ngơi trước".

"Không sao, con cứ đi đi".

Dời mắt sang Tô Đông Vũ, Lý Ngọc Thường lạnh giọng: "Đông Vũ sư điệt, nếu đã không còn việc gì thì xin mời rời khỏi Mặc Kiếm Phong".

...

Vốn là muốn tạo ấn tượng tốt đẹp với Dương Tiểu Ngọc, nào ngờ cuối cùng nàng lại thẳng thừng từ chối tâm ý. Trò đã vậy, thầy cũng lạnh lùng "mời" ra khỏi Mặc Kiếm Phong...

Chuyến đi lần này của Tô Đông Vũ thật sự đã phí công vô ích. "Trộm gà không được lại còn mất luôn nắm thóc", câu này dùng hẳn cũng chẳng sai đi.

Sự đời là vậy, có đôi khi người vô tâm thì lại được nhớ nhung, mộng tưởng trong khi kẻ cố tình theo đuổi, kết quả lại bị lãnh đạm thờ ơ... Vấn đề không nằm ở việc ngươi có bao nhiêu thành ý, thật lòng hay giả dối; trên thế gian này, có những loại người vốn không thể dùng tài vật để mua, dùng chân tâm để đổi. Đối với loại người này, họ yêu thích chỉ đơn giản vì yêu thích thế thôi...

Rất không may cho hai huynh đệ Tô Đông Vũ - Lưu Cảnh Thiên kia, Dương Tiểu Ngọc lại chính là một người như vậy. Trong lòng nàng, thích ai là do bản thân nàng quyết định. Và một khi đã định thì cả đời e là chẳng cách nào thay đổi được.

...

Nửa giờ sau, tại Trúc Kiếm Phong.

Thân ảnh yêu kiều ban nãy rời khỏi Linh Chính Điện, bất ngờ thay lúc này lại đang có mặt ở đây, trước Tĩnh Hương Đường của Trúc Kiếm Phong này.

Khỏi phải nghĩ, Dương Tiểu Ngọc tới đây khẳng định là vì Lăng Tiểu Ngư. Trước giờ, mười lần nàng đến thì trong cả mười lần, lý do đều chỉ có một: tìm Lăng Tiểu Ngư. Lần này tất nhiên cũng sẽ không ngoại lệ.

Có điều là...

Thay vì Lăng Tiểu Ngư - đối tượng mình muốn tìm - thì đi ra tiếp chuyện Dương Tiểu Ngọc lại là sư tỷ của hắn: Mộng Kiều.

Có lẽ do cả hai cùng là nữ nhi nên đối với tâm ý của Dương Tiểu Ngọc, Mộng Kiều ít nhiều cũng cảm nhận được. Sau khi dẫn Dương Tiểu Ngọc đến hoa viên, nàng bảo: "Tiểu Ngọc, muội ngồi ở đây một lát, để ta tới Phị Tinh Đới Nguyệt Động tìm Tiểu Ngư sư đệ".

"Sư tỷ".

Chuẩn bị đi lại bị người kêu lại, Mộng Kiều nhất thời nghi hoặc, chờ nghe tiếp.

Cũng không để nàng phải chờ đợi quá lâu, tiếng Dương Tiểu Ngọc lần nữa cất lên: "Tiểu Ngư... hắn mỗi ngày đều tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động để tu luyện sao?".

"Mấy năm qua đệ ấy vẫn luôn tu luyện ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động".

Nhớ lại những năm tháng đã qua, Mộng Kiều thở nhẹ một hơi, tận đáy lòng cảm khái: "Trong lớp đệ tử chân truyền chúng ta, từ xưa tới giờ, chịu khổ nhất có lẽ cũng chỉ có mình đệ ấy...".

"Tư chất đệ ấy tuy rất bình thường nhưng tâm chí thì lại vô cùng kiên định, vượt xa ta, Đại Trù và những đồng môn khác. Để có chút thành tựu như hôm nay, những gì đệ ấy bỏ ra, chúng ta căn bản vô pháp so bì...".

Chương 77: Tâm Ý Của Ta

...

...

Trong lúc ở hoa viên Mộng Kiều đang kể cho Dương Tiểu Ngọc nghe về những tháng ngày tu luyện vất vả của Lăng Tiểu Ngư thì tại Phị Tinh Đới Nguyệt Động, hắn lại tiếp tục đem sự khổ nhọc ấy kéo dài thêm. Trên chính bản thân mình.

Hắn ngồi đấy, nơi không gian cửa động thứ hai, vừa ra sức chống đỡ áp lực nghiền ép vừa tranh thủ hấp thu linh khí để tu luyện. Tất nhiên là chẳng phải mới đây. Tính ra thì hắn đã ngồi được cả buổi rồi. Bằng vào tu vị vấn đỉnh sơ kỳ đỉnh phong, khả năng chịu đựng của hắn đã tăng nhiều so với trước...

Có điều... cũng chỉ là nhiều hơn một đoạn, một hai canh giờ vậy thôi. Tu luyện một buổi thì được chứ còn nguyên ngày thì... vẫn bất khả thi. Năng lực của hắn, nó còn chưa cho phép.

Điều đó, Lăng Tiểu Ngư là người rõ ràng hơn ai hết. Hắn đương nhiên biết lúc nào mình nên dừng lại. Đơn cử như hiện tại, thời điểm phải đình chỉ chính là lúc này.

"Cơ thể ta đã sắp đến ngưỡng giới hạn rồi, phải dừng lại thôi".

Không như trước đây mỗi lần tu luyện đều cố kiên trì dù đã qua tới ngưỡng giới hạn thêm một lúc, Lăng Tiểu Ngư đã rất biết điều mà chủ động thu công. Chẳng phải lần đầu, chuyện này đã diễn ra lâu rồi, kể từ thời điểm hắc bạch song ngư hiện ra nơi lòng bàn tay hắn.

Trước kia Lăng Tiểu Ngư hắn tư chất thấp kém nên để có thể thực hiện được lời giao ước với Lăng Thanh Trúc, hắn không còn cách nào khác là ngoài liều mạng tu luyện, trông chờ vào sự giúp đỡ của vị "tiền bối" thần bí nọ. Chung quy cũng là bất đắc dĩ.

Về sau, cơ thể hắn phát sinh dị biến, từ khi hắc bạch song ngư xuất hiện thì tốc độ luyện hoá, hấp thu linh khí đã tăng lên rất nhiều. Nhờ vào sự thay đổi này, hắn đã dần tìm lại sự chủ động cho mình, vì vậy cũng không nhất thiết phải nhờ vả vị tiền bối kia nữa. Xét cho cùng thì đôi bên chỉ là người dưng nước lã, nhận ân huệ quá nhiều cũng chẳng tốt đẹp gì. Trong lòng hắn sẽ ngày càng vướng mắc...

So với việc trông đợi ở người thì dựa vào chính bản thân mình mà tu luyện, đấy mới là vương đạo.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa Lăng Tiểu Ngư là kẻ "có mới nới cũ, thấy trăng quên đèn". Thực tế thì sâu trong tâm khảm, hắn vẫn luôn khắc ghi ân huệ của vị tiền bối kia. Hiện tại thôi trông đợi, chẳng qua là bởi hắn không muốn khiến tiền bối phiền lòng vì mình thêm nữa mà thôi...

...

"Phù... ù...".

Mở mắt thu công, Lăng Tiểu Ngư thở ra một ngụm trọc khí rồi chuyển mình đứng lên. Nhưng hắn không rời đi ngay mà còn nán lại.

Tâm ý vừa động, tay vốn trống không bỗng đã nhiều thêm vài thứ đồ vật, Lăng Tiểu Ngư đem tất cả đặt xuống đất, nhìn hư không cất tiếng: "Tiền bối, sáng nay vãn bối có xuống bếp làm ít đồ ăn, nay kính dâng tiền bối dùng bữa".

"Lần trước vãn bối đem tới mấy bình linh tửu, không biết tiền bối người đã dùng hết chưa... Hmm, hôm qua Đại Trù sư huynh có đưa cho vãn bối một bình Bách Hoa Cao Liệt, vốn là một loại linh tửu rất quý. Vãn bối nghĩ tiền bối hằn sẽ thích".

"Tiền bối, Bách Hoa Cao Liệt này rất mạnh, uống vào rất dễ say, người hãy từ từ dùng...".

"Cũng không còn sớm nữa, vãn bối xin phép cáo lui".

Tiếng từ giã vừa ra hết cũng là lúc Lăng Tiểu Ngư xoay lưng hướng cửa động bước ra. Qua hết không gian cửa động thứ nhất, vừa tới bên ngoài thì một thân ảnh quen thuộc đã đập vào mắt hắn. Đúng là Mộng Kiều sư tỷ.

"Tiểu Ngư...".

"Mộng Kiều sư tỷ, sao tỷ lại tới đây?".

"Ta tới tìm đệ".

Mộng Kiều tiếp lời: "Tiểu Ngọc đang chờ đệ ở hoa viên".

"Tiểu Ngọc kiếm đệ sao?".

"Ừm. Tiểu Ngư, đệ mau về gặp nàng đi".

"Sư tỷ, chúng ta cùng về".

...

Trước đó, cách Tĩnh Hương Đường một đoạn, tại hoa viên...



Dương Tiểu Ngọc vẫn như cũ đang còn ngồi đợi, tuy nhiên, khung cảnh chờ đợi thì đã không còn giống trước nữa. Thay vì tĩnh lặng thì bầu không khí đã ồn ào hơn đôi chút. Căn nguyên hết thảy đều do một người.

Người này dáng hình mập mạp, bụng bự tay to, mặt tròn mắt híp, trông khá là phúc hậu.

Chẳng phải Chu Đại Trù thì còn ai?

"Hì hì...".

Vẫn cái điệu cười thân thiện thường thấy, Chu Đại Trù kéo chiếc ghế xích lại gần Dương Tiểu Ngọc, dò hỏi: "Tiểu Ngọc, ngươi tìm Tiểu Ngư có việc gì vậy? Có phải lại muốn tặng linh đan, dược thủy gì cho hắn không?".
"Tặng gì cũng đâu có liên quan đến ngươi. Không có phần của ngươi".

"Tiểu Ngọc..." - Khuôn mặt xìu xuống, Chu Đại Trù tỏ ý trách móc - "Ngươi cũng không thể phân biệt như vậy a. Chúng ta là bằng hữu tốt cùng bái nhập tiên môn một ngày mà...".

"Xuy, ai bằng hữu tốt với ngươi".

"Ta...".

Chu Đại Trù đảo mắt một vòng, nói: "Tiểu Ngọc, ngươi và Tiểu Ngư là bạn thanh mai trúc mã, ta và Tiểu Ngư cũng là hảo huynh đệ, như vậy chúng ta tất nhiên cũng là hảo bằng hữu rồi".

"Hì hì... Tiểu Ngọc hảo bằng hữu, Tiểu Ngọc đại nữ thần, ở đây cũng không có người ngoài, ngươi nói cho ta biết đi. Lần này ngươi mang gì cho Tiểu Ngư vậy? Cho ta ké một phần được không?".

"Không có phần của ngươi".

"Tiểu Ngọc, ngươi đừng nhỏ mọn vậy mà. Lần nào ngươi cũng cho Tiểu Ngư, ta nhìn thấy thật là tủi thân lắm. Ngươi cho ta một chút thôi...".

"Không cho".

"Tiểu Ngọc...".

"Không cho".

Mặc cho Chu Đại Trù ra sức nài nỉ, từ đầu đến cuối câu trả lời của Dương Tiểu Ngọc đều chỉ có một: nàng không cho.

Phân biệt? Ừ thì đúng là nàng phân biệt đối xử. Tuy nhiên, như thế không có nghĩa rằng nàng đây ghét bỏ gì Chu Đại Trù. Bởi nếu thực ghét bỏ thì từ nãy giờ nàng đã chẳng nói nhiều với hắn như vậy.

Bình thường, Dương Tiểu Ngọc nàng rất lãnh đạm với mọi người. Đối diện nói được đôi ba câu thôi đã khó chứ huống hồ dây dưa cả đỗi như trường hợp hiện tại.

Đối với Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc nàng không ghét; trái lại, trong lòng nàng từ lâu đã xem hắn là bằng hữu. Chỉ là... bằng hữu và bạn thanh mai trúc mã, khoảng cách giữa đôi bên vẫn là lớn lắm.

...

"Tiểu Ngọc, ta năn nỉ ngươi đó. Mau nói cho ta biết đi".

"Đại Trù ngươi đừng có ở đây làm bộ. Chẳng phải ta không nói thì ngươi cũng biết sao?".

"Biết? Ngươi không nói thì ta làm sao mà biết được?".

"Ta không nói thì Tiểu Ngư...".

Dương Tiểu Ngọc đang nói dở thì đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về hướng Mặc Kiếm Phong. Ở đó có một con chim đang bay tới bên này. Con chim nọ kích cỡ khá lớn, so với người Chu Đại Trù còn muốn lớn hơn một chút, có lông màu xanh, mỏ màu đen, chân màu đỏ, hai mắt màu hoàng kim, rất chi đẹp đẽ.

"Ồ, con chim của ai thế nhỉ? Trên thân có linh quang ẩn hiện như vậy, lẽ nào là linh điểu?".

Trong lúc Chu Đại Trù còn đang thắc mắc về sự xuất hiện của con chim lạ thì ngồi ghế bên cạnh, Dương Tiểu Ngọc đã đứng lên.

Nàng nhìn linh điểu vừa bay tới trước mặt, cất tiếng hỏi: "Thanh Nhi, có chuyện gì?".

"Đại tỷ, sư phụ có việc tìm đại tỷ".

"A a a a...!!".

Linh điểu nói xong câu thứ nhất, đến câu thứ hai, lời vừa ra tới miệng, còn chưa kịp thốt tiếng nào đã bị tiếng la của Chu Đại Trù doạ sợ, suýt tí thì ngã nhào xuống đất.

Chả còn tâm trí đâu mà để ý đến "việc tốt" mình gây ra, Chu Đại Trù chỉ vào linh điểu vừa loạng choạng bay lên lại, miệng lắp bắp: "Ngươi... ngươi... ngươi biết nói?!".

"Tên mập! Ngươi làm gì thế hả?!".

Đáp lại Chu Đại Trù, linh điểu lớn giọng trách cứ: "Ngươi tự nhiên la to như vậy làm gì?! Khiến ta suýt nữa thì té ngã đây này!".

"Thanh Nhi, không được vô lễ".

Chuyển mắt nhìn sang Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc giải thích: "Đại Trù, đây là linh thú Ngọc Dương Điểu của ta. Trong người nó có huyết mạch linh chủng thượng cổ nên linh tính rất cao, nghe hiểu và nói được tiếng người vốn không phải chuyện gì kỳ lạ".

"Ngọc Dương Điểu? Cái tên này sao nghe quen vậy nhỉ...".

Trong lúc Chu Đại Trù đang bận lục tìm ký ức thì Dương Tiểu Ngọc và Ngọc Dương Điểu tiếp tục trao đổi.

Sau khi đã tiếp nhận toàn bộ thông tin, Dương Tiểu Ngọc liền lấy từ giới chỉ ra một chiếc hộp, đưa cho Chu Đại Trù, dặn: "Đại Trù, bây giờ ta phải trở về Mặc Kiếm Phong, cái hộp này ngươi giúp ta giao cho Tiểu Ngư".

"Tiểu Ngọc, đây là cái gì vậy?".

"Tâm ý của ta".

Dương Tiểu Ngọc nói xong lập tức cưỡi lên lưng Ngọc Dương Điểu, thẳng hướng Mặc Kiếm Phong bay về.

Còn lại một mình, Chu Đại Trù lúc này mới đem chiếc hộp giơ lên, lắc lư một lúc thì lẩm bẩm: "Bên trong hình như đựng chai lọ. Lẽ nào là đan dược?".

"Có nên mở ra xem thử không nhỉ?".

"Không được không được. Đây là đồ Tiểu Ngọc tặng cho Tiểu Ngư, ta không thể tùy tiện nhìn xem. Hmmm.... Thôi đợt lát nữa Tiểu Ngư về rồi bảo hắn mở cho xem vậy...".

...

Chu Đại Trù đã rất giữ chữ tín, dẫu trong lòng rất đỗi tò mò nhưng cuối cùng cũng không có mở ra xem...

Cứ thế, mãi cho đến khi Mộng Kiều và Lăng Tiểu Ngư từ Phị Tinh Đới Nguyệt Động quay về...

"Tiểu Ngư, tứ sư tỷ!".

"Đại Trù, sao đệ lại ở đây? Mà... Tiểu Ngọc đâu rồi?".

"Tiểu Ngọc à, nàng vừa mới rời đi rồi".

Chu Đại Trù cầm lấy chiếc hộp tiến lại gần Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, trước khi đi Tiểu Ngọc đem cái này đưa cho ta, bảo ta giao lại cho ngươi".

Lăng Tiểu Ngư tiếp nhận chiếc hộp, cúi nhìn rồi hỏi: "Đại Trù sư huynh, Tiểu Ngọc có nhắn gì cho đệ không?".

"À có." - Chu Đại Trù gật đầu, đem lời Dương Tiểu Ngọc thuật lại - "Tiểu Ngọc nói đây là tâm ý của nàng".

"Nàng còn nói gì nữa không?".

"Hết rồi".

Chương 78: Chính Thức Diện Kiến

...

"À, Tiểu Ngư, ngươi còn nhớ chuyện Ngọc Dương Điểu không?".

"Ngọc Dương Điểu?".

Lần này hồi đáp Chu Đại Trù không phải Lăng Tiểu Ngư mà là Mộng Kiều. Nàng tỏ ra nghi hoặc: "Đại Trù, đệ là muốn nhắc đến chuyện đệ và Tiểu Ngư đã đem trứng Ngọc Dương Điểu luộc ăn hả? Chuyện này qua lâu rồi mà".

"Đúng là chuyện này đã qua lâu rồi...".

Chu Đại Trù hạ thấp giọng, thanh âm có phần cảm thán: "Nghĩ lại thì hồi nhỏ vô tri, không biết giá trị của Ngọc Dương Điểu mà đem trứng của nó luộc ăn mất, ăn xong lại còn bị lão nhân gia trách phạt nữa...".

"Hì hì...".

Mộng Kiều che miệng cười khẽ: "Đại Trù, sao tự dưng đệ lại nhắc chuyện xưa rồi tiếc nuối vậy?".

"Đâu phải tự dưng".

Chu Đại Trù nói tiếp: "Tứ sư tỷ, tỷ không biết đó chứ. Hồi nãy đệ đang trò chuyện với Tiểu Ngọc thì có con chim bay đến báo tin cho nàng. Con chim kia chính là Ngọc Dương Điểu, là một trong hai quả trứng thuở trước a".

"Chậc, Ngọc Dương Điểu kia lợi hại lắm. Nó còn chưa đạt tới cảnh giới hoá hình mà đã có thể nói được tiếng người rồi. Thật là thông minh mà...".

"À, thì ra đệ là vì chuyện này...".

Có vẻ đã không còn xa lạ nữa, Mộng Kiều gật gù, bảo: "Hmm... Ngọc Dương Điểu kia ta cũng từng thấy qua. Tiểu Ngọc gọi nó là Thanh Nhi, trong người có huyết mạch của linh chủng thượng cổ Huỳnh Điểu, nghe nói thành tựu sau này sẽ rất cao...".

Ngó sang Chu Đại Trù, Mộng Kiều suy đoán: "Thế nào? Đại Trù đệ có phải là nhìn thấy Ngọc Dương Điểu của Tiểu Ngọc lợi hại nên trong lòng chợt luyến tiếc?... Nếu hồi nhỏ đệ không đem trứng Ngọc Dương Điểu luộc ăn thì bây giờ cũng đã có một con linh thú lợi hại rồi a".

"Haizz... Tiếc thì đúng là cũng có tiếc thật".

Chu Đại Trù thở dài, ngước nhìn cao xanh, buông lời cảm thán: "Nếu như hồi đó không ăn mà để nuôi lớn tới bây giờ mới ăn có phải hơn không? Ăn thịt vẫn ngon hơn ăn trứng a".

Mộng Kiều: "...".

Tâm tình nàng thực là hơi bị đả kích một chút. Nãy giờ nàng cứ tưởng Chu Đại Trù ỉu xìu than thở là vì ăn năn hối hận việc làm năm xưa kia, ai dè... Cái tên sư đệ này của nàng vẫn như cũ muốn đem Ngọc Dương Điểu ăn mất. Lúc nhỏ vô tri chưa hiểu được giá trị của linh thú thì thôi, đằng này hiểu rồi lại vẫn cứ...

"Có hai sư đệ, một tên so với một tên càng "lợi hại". Đúng là chả có tên nào là bình thường hết...".

Ngầm lắc đầu, Mộng Kiều xoay người lại xem Lăng Tiểu Ngư.

Tiếc rằng ở đấy, thân ảnh Lăng Tiểu Ngư đã đi mất tự lúc nào...

...

...

Sáng sớm hôm sau, bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động...

Tại không gian cửa động thứ tư, cũng là cuối cùng, sinh vật khả ái mang hình hài một cô bé nhỏ nhắn còn đang say ngủ.

Nơi nó nằm ngủ cũng chẳng phải chỗ nào mới lạ, như cũ vẫn là bên trong vỏ trứng của mình thôi. Nhìn dáng vẻ hiện giờ của nó, thật khó để hình dung đây là kẻ có bổn sự tự do ra vào các kết giới và cư ngụ luôn ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động - điều mà ngay đến những vị chân nhân cảnh hậu kỳ như Lăng Thanh Trúc, Cơ Thành Tử cũng vô pháp làm được.

Ngẫm lại chuyện này, nguyên do có lẽ đến từ quả cầu thủy tinh mà nó đang sở hữu. Bởi lẽ, qua những lần nó âm thầm trợ giúp Lăng Tiểu Ngư tu luyện, rồi thái độ khẩn trương lo sợ khi đối mặt với thân ảnh Lăng Thanh Trúc, có thể thấy là pháp lực của bản thân nó cũng không phải quá cao.

Chẳng mảy may e ngại kết giới và áp lực nghiền ép của Phị Tinh Đới Nguyệt Động, chỉ dựa vào tu vị bản thân thì sinh vật khả ái chắc chắn không thể nào làm nổi. Trừ phi nó trời sinh có đại thần thông kỳ diệu nào đấy, bằng không thì chỉ còn một cách giải thích: năng lực của quả cầu màu tím trong tay nó.

Viên tử tinh cầu này ngay từ lúc nó phá trứng chui ra thì đã có sẵn, giữa đôi bên vốn dĩ tồn tại một mối liên hệ vô cùng mật thiết. Hẳn vì lẽ đó mà trước nay, nó chẳng cần thao túng thì tử tinh cầu cũng tự động phát ra công năng bảo hộ cho nó. Mọi lúc mọi nơi. Thậm chí là giống như hiện tại, trong tình trạng say ngủ vô thức...

...

"Oáp...".

Không biết đã qua bao lâu, vốn đang say ngủ, sinh vật khả ái chợt cựa mình, ngáp một hơi dài. Ngáp xong, nó đưa tay dụi mắt, từ từ mở ra.

Chớp chớp mấy lượt, sinh vật khả ái nằm thêm một đỗi thì chuyển mình ngồi dậy, khoan thai bước ra khỏi cái ổ ấm áp của mình.

"Oáp...".

Nó vươn vai, ngáp thêm một cái nữa rồi mới từ trên bệ đá nhảy xuống dưới đất.

"Bộp bộp...".



Vỗ bụng mình hai cái, nó cất tiếng: "A da da...".

Sau những câu từ mà chỉ bản thân nghe hiểu nọ, trong bộ đồ màu trắng quen thuộc, sinh vật khả ái thoáng quan sát chung quanh, kế đến thì hướng không gian cửa động thứ ba bước qua.

Trải qua một giấc ngủ dài thì hiện nó đang khá là đói bụng. Nó phải ra ngoài để kiếm thức ăn lót dạ a.

...

"A da da!".

Ngay khi vừa đặt chân sang không gian cửa động thứ hai thì sinh vật khả ái đột nhiên kêu lên, thanh điệu rất là vui sướng. Chẳng vui sao được khi mà ngay trước mắt nó đang có một chiếc hộp to đùng được người đặt sẵn?

Chiếc hộp kia nó đây hết sức quen thuộc đấy. Từ kiểu dáng cho tới màu sắc, hay thậm chí kể cả mấy tấm linh phù được dán ở bên trên, toàn bộ đều thân quen vô cùng...

Đây chính là thức ăn của con người kỳ lạ kia mang tới cho nó a.

"A da da... A cha cha...".

Tróng sự vui mừng ngoài mong đợi, sinh vật khả ái cứ thế lao thẳng tới chỗ chiếc hộp do Lăng Tiểu Ngư để lại từ hôm qua, không ngừng cạ mặt vào. Xem bộ dạng thì hẳn nó phải yêu thích đồ ăn của Lăng Tiểu Ngư lắm.

...

Nâng niu, thân ái một hồi lâu, cuối cùng sinh vật khả ái cũng quyết định đem chiếc hộp mở ra. Động tác cẩn thận, nó lấy từng chiếc đĩa, từng cái bát đặt xuống đất...

Chừng khi bên trong hộp đã trống không, lúc này sinh vật khả ái mới bắt đầu bữa ăn thịnh soạn của mình.

Không. Nó không bốc tay giống như hồi trước nữa. Bây giờ nó đã có hiểu biết, đã văn minh hơn nhiều rồi. Thay vì dùng tay để bốc thì nó đang dùng đũa để gắp thức ăn hẳn hoi. Bất chấp những ngón tay rất nhỏ, nó vẫn rất tài tình điều khiển đôi đũa to, lần lượt gắp đồ ăn đựng trong bát đĩa.

Tất nhiên, thức ăn thì có món này nón nọ, có cái nhỏ cái to. Sinh vật khả ái không thể lúc nào cũng dùng đũa được. Thỉnh thoảng nó phải tạm buông đôi đũa, bằng hình thức nguyên thủy nhất để cho thức ăn vào bụng.

"Nhồm nhoàm... nhồm nhoàm...".

"Ực...".

"Nhồm nhoàm...".

...

Với cách ăn uống khá là tự do, phóng khoáng, chẳng mấy chốc mà sinh vật khả ái đã đem thức ăn xử lý gần phân nửa.

Tướng người thì nhỏ, đồ ăn thì nhiều, thật cũng không rõ rốt cuộc là nó đã đem thức ăn chứa ở chỗ nào nữa...

...

"A da da...".

Có vẻ đã cảm thấy no, sinh vật khả ái rốt cuộc cũng dừng lại, thôi càn quét. Rất có ý thức của người biết tiết kiệm, nó liếc qua đống bát đĩa, thoáng nghĩ rồi đem những cái đã ăn dở trộn lẫn với nhau, kế đó thì cho hết vào bên trong chiếc hộp, đậy nắp rồi dán linh phù lên hòng bảo quản.

"A da da...".

Tâm trạng thư thái, sinh vật khả ái làm xong hết thảy liền nhanh chóng đứng lên, dùng linh lực nâng cao chiếc hộp, đang toan đưa về chỗ của mình ở không gian cửa động thứ tư thì bước chân bỗng ngưng.

Nó đem chiếc hộp bỏ xuống, quay nhìn một món đồ vật đặt gần đó. Đích thị là bình Bách Hoa Cao Liệt mà Lăng Tiểu Ngư đã để lại cùng hộp đựng thức ăn hôm qua.

"A da da?".

Dáng vẻ nghi hoặc, sinh vật khả ái tiến sát lại bình linh tửu, mở nắp rồi đưa mũi ngửi ngửi.

"Khịt khịt..."."A da da! A da da!".

Còn hơn cả ban nãy, thời điểm trông thấy chiếc hộp đựng thức ăn, sinh vật khả ái vừa ngửi đã liền reo lên. Xem ra đối với mùi vị của linh tửu, nó đây cũng có thể coi là biết thưởng thức...

...

...

Nửa giờ sau.

Phía đông, mặt trời đã lên được một đoạn tầm bằng sải tay. Toàn bộ núi Ngũ Đài hiện đã được ánh dương quang soi rọi...

Dưới những tia nắng còn dịu nhẹ, từ căn phòng mình, sau một đêm thoa thuốc điều dưỡng, Lăng Tiểu Ngư lại tiếp tục hướng đến Phị Tinh Đới Nguyệt Động để tu luyện.

Tất cả vẫn giống như mọi ngày. Con đường quen thuộc, khung cảnh quen thuộc, thanh âm quen thuộc, hết thảy đều chẳng có gì thay đổi. Hay ít ra Lăng Tiểu Ngư đã cho là như vậy.

Tuy nhiên sau đó, hắn đã buộc phải thay đổi ý nghĩ. Sự quen thuộc trong mắt hắn, nó đã trở nên khác lạ. Căn nguyên tới từ một thứ, hoặc có lẽ nên gọi là một sinh vật.

Sinh vật này khá là nhỏ nhắn, chỉ cao khoảng một thước hai tấc dư, mặc một bồ đồ màu trắng, tóc màu vàng sẫm, hết sức đáng yêu...

Hiện giờ, sinh vật khả ái nọ đang ở ngay trước mặt Lăng Tiểu Ngư hắn, dùng đôi tay bé xíu nâng bình Bách Hoa Cao Liệt, vừa uống vừa hát...

"Da dá da dà... Dà da da dá...".

"Dá da dà da... Da da... Dá da...".

Đấy, sinh vật khả ái kia hát như vậy đấy, những câu từ mà dù nghe rõ thì Lăng Tiểu Ngư vẫn vô pháp hiểu được. Hắn đứng ngay đó, toàn thân bất động, ý thức suýt tí thì đình trệ...

Hắn quá bất ngờ đi. Cái khung cảnh đang diễn ra trước mắt này, hắn nào đã kịp hình dung ra bao giờ?

Một cô bé nhỏ xíu xiu đang cầm bình rượu ca hát, đây... rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

"Cô bé" kỳ lạ này là ai? Tại sao lại xuất hiện bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động? Xem hình dáng thì... hình như cũng không hẳn là người.

"Lẽ nào... lẽ nào là...?".

Tâm tư máy động, Lăng Tiểu Ngư triển khai pháp nhãn hòng xem xét.

Nhưng, hắn càng xem thì trong lòng lại càng mờ mịt. Lai lịch của cô bé, hắn không làm sao tra nổi.

Có điều, hắn cũng chẳng cần phải tra thêm nữa. Cô bé - sinh vật khả ái ấy - đã vừa mới tự mình giải đáp cho hắn một điều. Bằng cách loạng choạng di chuyển qua không gian cửa động thứ ba rồi lại trở về không gian cửa động thứ hai một cách nhẹ nhàng êm ái, cô bé đã gần như xác nhận nỗi nghi hoặc trong lòng hắn, rằng cô bé chính là vị tiền bối mà bấy lâu Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn kính trọng, mong được diện kiến.

"Thật... thật sự là tiền bối?".

Như để củng cố thêm nhận định, Lăng Tiểu Ngư tiến lên, lấy can đảm hỏi: "Tiền bối, người... là người phải không?".

"À da dá?".

Múa may quay cuồng cả buổi, tới lúc này, khi nghe được tiếng của Lăng Tiểu Ngư thì sinh vật khả ái mới bắt đầu chú ý đến sự hiện diện của hắn. Nhưng, cũng chả rõ có phải do đang say rượu hay gì mà thay vì cấp tốc ẩn mình lẩn trốn như mọi khi thì nó lại hướng thẳng tới chỗ Lăng Tiểu Ngư hắn.

"A da dá...".

Mở miệng cười, sinh vật khả ái cầm bình rượu Bách Hoa Cao Liệt giơ lên, ý tứ dường như muốn Lăng Tiểu Ngư uống cùng với nó.

"Tiền bối, người... ta...".

"A da da! A da da!".

"Tiền bối, ta... ta không hiểu người nói gì".

"A da da! A da da...!".

Trong khi sinh vật khả ái đang cố dùng hành động để truyền đạt ý tứ cho Lăng Tiểu Ngư thì nơi nội tâm mình, hắn cũng đang âm thầm tự hỏi.

"Tiền bối hình như không nói được tiếng người? Như vậy lẽ nào tiền bối thật cũng không phải người?".

"Nhưng, nếu không phải người thì là gì? Yêu quái sao?".

"Cũng không giống. Ta chẳng cảm nhận được chút yêu khí nào cả...".

"Mà... tại sao ta lại thấy tiền bối cũng không lợi hại như trong tưởng tượng nhỉ? Hình dáng tiền bối nhỏ như vậy...".

"Chắc không đâu. Vừa rồi tiền bối có thể nhẹ nhàng đi xuyên qua kết giới của cửa động thứ ba, điều này chứng tỏ tiền bối có đạo hạnh rất cao. Ta nhớ lúc trước dù là sư phụ thì cũng phải triển khai phòng hộ rồi mới bước qua bên đó, nhưng tiền bối thì không cần...".

Lăng Tiểu Ngư thấy sao thì hay vậy. Hắn đâu biết được rằng tất cả những gì hắn thấy, sự nhẹ nhàng vượt qua kết giới cũng như thân thể tự do di chuyển mà không cần bày ra phòng hộ, hết thảy đều là do năng lực của viên tử tinh cầu đang được cất bên trong chiếc túi nhỏ trước bụng của sinh vật khả ái.

Riêng phần mình, sinh vật khả ái chẳng biết, mà có lẽ với trạng thái say xỉn lúc này thì nó cũng chẳng cần biết đến những suy nghĩ của Lăng Tiểu Ngư làm gì.

Chương 79: Muôn Nỗi Hoài Nghi

"A da da! A da da!".

Huơ tay múa chân, sinh vật khả ái đem bình rượu dúi vào người, hay chính xác hơn là vào chân Lăng Tiểu Ngư.

Thoát ra khỏi suy diễn, Lăng Tiểu Ngư tạm đè nén những nghi ngờ, ngồi hẳn xuống.

"Tiền bối, người... người bảo ta uống?".

"A da da!".

Thấy Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng hiểu ra, sinh vật khả ái gật đầu hân hoan. Nó tiếp tục đem bình rượu đẩy về phía Lăng Tiểu Ngư.

"Tiền bối, ta... Bách Hoa Cao Liệt này rất mạnh mà tửu lượng của vãn bối lại không được tốt lắm...".

"A da da!".

"Tiền bối, ta...".

"A da da! A da da!".

Trước sự thúc ép của người bé xíu nơi đối diện, Lăng Tiểu Ngư dù muốn cũng khó lòng từ chối thêm nữa. Trong lớp linh quang bảo hộ toàn thân, hắn miễn cưỡng tiếp nhận bình rượu, nhấp nhẹ một hớp.

"A da da!".

Lăng Tiểu Ngư vừa toan bỏ xuống thì sinh vật khả ái đã lập tức ngăn lại, ép hắn phải uống thêm một ngụm lớn nữa rồi mới chịu buông tha.

"Khục khục...".

Dường như bị liệt tửu làm choáng ngợp, Lăng Tiểu Ngư dùng tay che miệng, ho liên tục.

Khuôn mặt thoáng chốc đã hồng lên thấy rõ, hắn nhìn bình rượu lại vừa mới được đẩy qua, lắc đầu: "Tiền bối, tu vi của vãn bối không đủ, thật không thể uống thêm nữa".

"A da da?".

Sinh vật khả ái tỏ vẻ hoài nghi. Nó loạng choạng bước vòng vòng trước mặt Lăng Tiểu Ngư, quan sát hồi lâu thì lắc đầu, tiếp tục dúi bình rượu Bách Hoa Cao Liệt cầm trong tay qua.

"A da da!".

"Tiền bối, ta thật sự...".

"A da da! A da da!".

Lòng vì nể trọng ân nhân đã giúp mình tu luyện mấy năm qua, bất đắc dĩ, Lăng Tiểu Ngư đành phải cố uống thêm vài hớp Bách Hoa Cao Liệt nữa.

Rồi... lại vài hớp nữa...

Cứ thế, kẻ đưa qua, người dúi lại, chẳng mấy chốc mà Lăng Tiểu Ngư và sinh vật khả ái nọ đã đem số rượu còn lại trong bình uống cạn. Và khi đã uống xong thì...

Trước nói về Lăng Tiểu Ngư. Ngay lúc ngụm Bách Hoa Cao Liệt cuối cùng vừa được chính mình uống cạn thì hắn cũng liền vội vã lên tiếng cáo từ. Phần vì áp lực nghiền ép, phần vì tâm trí đã dần mất kiểm soát trước hơi men, hắn buộc phải mau chóng rời khỏi Phị Tinh Đới Nguyệt Động, chạy thẳng một mạch về căn phòng ở cạnh Tĩnh Hương Đường của mình.

Không thể không nói, Bách Hoa Cao Liệt quả chẳng hổ là liệt tửu chuyên dành cho chân nhân thưởng thức; hôm đó, Lăng Tiểu Ngư chỉ uống trước sau mười mấy ngụm mà khi chạy về được tới phòng, vừa khép cửa xong thì đã nằm gục luôn trên giường, mãi ba ngày sau mới tỉnh dậy.

Trong khi đó, kẻ ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động...

Sinh vật khả ái nọ, tình trạng cũng chả khá hơn là bao. Tại thời điểm Lăng Tiểu Ngư vội vã rời đi thì tầm một khắc sau nó cũng liền lăn quay ra ngủ. Tận đến hôm nay, khi mà Lăng Tiểu Ngư đã lần nữa quay lại nó vẫn còn chưa tỉnh...

...

Bên trong không gian cửa động thứ hai, Lăng Tiểu Ngư hết nhìn mớ thức ăn, bát đĩa nằm vương vãi trên đất rồi lại nhìn vị tiền bối khả ái kia, thật lâu cũng chẳng nói năng gì.

Thú thực đối với sự thể hôm nọ, những gì đã xảy ra, cho tới tận bây giờ Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn còn chưa thể tiếp thụ được. Mọi thứ... quá ngoài sức tưởng tượng đi.

Vốn dĩ "tiền bối" trong lòng hắn là một cao nhân thâm bất khả trắc, tóc bạc râu dài kia. Vậy mà thực tế... Thâm bất khả trắc thì đúng là cũng thâm bất khả trắc thật, chỉ có điều hình tượng thì lại...

Lăng Tiểu Ngư, hắn thật không biết phải nói sao cho đúng nữa.



Bước chân nhè nhẹ tiến lại gần, Lăng Tiểu Ngư cất tiếng gọi: "Tiền bối".

"Tiền bối".

"Tiền bối".

Sau mấy lượt hô gọi mà vẫn không thấy đối phương cựa quậy gì, Lăng Tiểu Ngư bất giác thầm nghĩ: "Chắc là tiền bối vẫn còn chưa tỉnh rượu...".

"Nhưng mà... tiền bối là cao nhân đạo pháp thâm huyền, dù có say thì cũng nên dậy rồi mới phải...".Những ngờ vực hôm nọ tạm lắng giờ phút này lại bắt đầu trỗi lên. Dưới sự thôi thúc âm thầm, Lăng Tiểu Ngư tiến thêm hai bước, thoáng do dự nhưng rồi cũng ngồi hẳn xuống.

Hắn bắt đầu chăm chú quan sát kẻ đang nằm ngủ trước mặt.

...

Theo thời gian trôi, mối hoài nghi trong lòng Lăng Tiểu Ngư càng lúc càng đậm. Dẫu có nhìn ngang ngó dọc thế nào thì hắn cũng không thấy vị tiền bối ở trước mặt mình đây có vẻ gì gọi là cao nhân. Từ đầu tới chân, vị tiền bối này... đều quá xinh xắn, nhỏ nhắn đi.

"Khả ái", đấy là hai từ hiện hữu trong tâm trí hắn, và hết. So với hình tượng cao nhân thì rõ ràng là giống một tiểu cô nương thiện lương đơn thuần hơn.

Trông xem. Có vị cao nhân nào khi ngủ mà nước miếng lại nhiễu đầy cổ, thấm ướt cả mảng lớn y phục thế này không? Đã thế lại còn đem nước miếng đọng trên miệng mình thổi thành một cái bong bóng nữa chứ...

"Lẽ nào ta nhận lầm rồi?".

"Thế nhưng... tiền bối nếu không phải là "tiền bối" thì ai mới là "tiền bối"?".

Lăng Tiểu Ngư suy đi nghĩ lại, sau cùng cũng chỉ có thể đưa đến một kết luận: kẻ nằm trước mặt chính là "tiền bối" - người vẫn luôn trợ giúp hắn tu luyện suốt mấy năm qua. Khác, có chăng là vị tiền bối này đã sai biệt rất nhiều so với trí tưởng tượng của hắn.

Hụt hẫng? Thất vọng?

Cũng không hẳn. Hắn chỉ là hơi khó tiếp nhận một chút. Đối với chuyện này hắn nghĩ là mình cần thêm thời gian để thích ứng, cũng như tìm hiểu...

"Tiền bối thật có lợi hại như ta nghĩ không nhỉ?".

"Hay là ta thử thăm dò một chút...".

Trong đáy mắt ánh lên vài tia khác lạ, với sự tò mò, hoặc cũng có thể gọi là ngờ vực, Lăng Tiểu Ngư đưa một ngón tay lại gần kẻ đang nằm ngủ.

Khi ngón tay nọ sắp chạm vào người của sinh vật khả ái ấy thì một chuyện bất ngờ xảy ra. Từ trong cơ thể nó, một luồng năng lượng kỳ lạ bỗng cấp tốc lan tràn, nháy mắt đã đem Lăng Tiểu Ngư chấn bay.

"Khục khục...".

Từ dưới đất, Lăng Tiểu Ngư gượng dậy, nhanh chóng đem linh lực điều động để tạo lại lớp phòng hộ hòng ngăn chặn áp lực nghiền ép của Phị Tinh Đới Nguyệt Động. Hắn cúi nhìn vệt máu dính trên vạt áo vừa lau, nhìn xong thì hướng kẻ vẫn đang nằm say ngủ, thần sắc kinh hãi: "Vãn bối hồ đồ mạo phạm, xin tiền bối tha tội!".

Đợi một lúc vẫn chưa thấy đối phương nói năng gì, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới thận trọng ngẩng đầu lên.

Nơi đối diện, sinh vật khả ái như cũ hãy còn nằm. Trên mặt nước miếng vẫn đang nhiễu, thậm chí đến cả cái bong bóng do nó thổi ra kia vẫn đều đặn phồng lên xẹp xuống theo từng nhịp thở...

Rõ ràng là vị "tiền bối" này còn chưa có tỉnh giấc. Đó là sự thật. Tiếc rằng Lăng Tiểu Ngư lại không nghĩ vậy.

Sau một đòn bất ngờ vừa mới nhận thì Lăng Tiểu Ngư hắn đang đinh ninh là vị tiền bối kia sớm đã thức dậy rồi. Nằm yên bất động, hết thảy chẳng qua vì tiền bối có dụng ý. Có lẽ là để thăm dò hắn...

Tự thấy bản thân đã hồ đồ mạo phạm, đợi mãi lại không nhận được chỉ thị gì thêm, thầm nghĩ tiền bối muốn được yên tĩnh nên Lăng Tiểu Ngư ngỏ ý cáo từ: "Tiền bối, vãn bối không dám quấy rầy người nữa. Nếu như tiền bối không có gì căn dặn thì vãn bối xin phép...".Giống trước, từ nãy giờ, đáp lại Lăng Tiểu Ngư có chăng là những tiếng hít thở đều đặn.

...

Đến nhanh, lúc đi thì lại càng nhanh. Thân ảnh Lăng Tiểu Ngư sớm đã chẳng còn bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động nữa. Hắn đã trở về. Hiện tại, đang an nhiên nằm ngủ duy chỉ mỗi mình sinh vật khả ái nọ.

So với ban nãy, khi Lăng Tiểu Ngư còn tại thì lúc này quang cảnh đã ít nhiều đổi khác. Xung quanh cơ thể sinh vật khả ái, chẳng rõ tự khi nào đã có thêm một lớp linh quang màu tím bao bọc, đem nó nâng lên, phiêu phù giữa không trung.

Càng lạ hơn nữa là kể từ lúc sinh vật khả ái được linh quang nâng lên thì năng lượng cất chứa bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động, tất cả liền tập trung lao về, nhanh chóng bị nó hấp thụ.

Không riêng ở cửa động thứ hai mà ngay đến cửa động thứ nhất, thứ ba và thứ tư, toàn bộ đều bị tác động. Dưới hấp lực vô hình, năng lượng từ mọi ngóc ngách thi nhau đổ dồn, mặc cho kết giới vẫn đang còn hiện hữu đi nữa.

Tình cảnh này thật sự rất giống với lần nọ, thời điểm thái cực đồ và giọng nói tang thương xuất hiện trên bầu trời Thiên Kiếm, khi mà Lăng Tiểu Ngư tiến nhập cảnh giới vấn đỉnh trong vô thức...

...

Một đợt tiếp một đợt, năng lượng thi nhau tiến nhập vào bên trong cơ thể nhỏ bé của sinh vật khả ái nọ. Cùng với đó, một vài hình ảnh lạ lẫm cũng chậm rãi hiện ra...

Tất cả đều là hình tướng của một cô gái. Nàng mặc một bộ y phục màu trắng, có mái tóc màu vàng sẫm, dáng người thanh thoát, khí chất xuất trần, thật vừa nhìn đã biết chẳng phải thường nhân. Thậm chí kể cả khi đây chỉ là những hư ảnh mờ nhạt thì sự diễm lệ của nàng vẫn hơn xa bậc quốc sắc thiên hương chốn thế tục. Xinh đẹp vô cùng.

Cô gái kia, nàng rốt cuộc là ai?

Và sinh vật khả ái đang an nhiên nằm ngủ đây, nó lại là ai?

Cả hai liệu có phải cùng một người?

Hết thảy vẫn còn là bí ẩn. Chưa ai giải được...

...

...

Trăng non mọc rồi trăng non lại tàn. Chút vấn vương, vài giọt sương đọng cũng nhanh chóng tan đi. Bởi nắng.

Một ngày mới đã bắt đầu.

Giống như hôm qua, hôm nay, trên con đường xanh màu cỏ dại, Lăng Tiểu Ngư lại một mình cất bước. Nơi hắn muốn đến, tất nhiên vẫn là Phị Tinh Đới Nguyệt Động. Mục đích không phải bởi tu luyện, nguyên nhân thật sự là vì muốn biết tình hình của vị tiền bối kia hiện đang thế nào.

Cả đêm hôm qua Lăng Tiểu Ngư hắn đã suy nghĩ rất nhiều. Trong lòng hắn tồn tại kha khá những điều mâu thuẫn. Có lúc hắn muốn chạy ngay tới Huyền Âm Động cầu kiến sư phụ, đem những gì đã xảy ra kể lại với nàng. Nhưng rồi hắn nghĩ lại, cảm thấy không ổn nên từ bỏ.

Mặc dù vị tiền bối kia là ân nhân của hắn, những năm qua đối với hắn rất tốt, cũng chưa từng gây ra thiệt hại gì cho Trúc Kiếm Phong, cho Thiên Kiếm Môn, thế nhưng chung quy vẫn chẳng thuộc người của bản môn.

Một ngoại nhân lại cư nhiên ngụ tại trọng địa môn phái, đây tuyệt không phải việc có thể dễ dàng chấp nhận được. Trước đây chả nói làm gì, tiền bối vẫn luôn một mực lảng tránh bên trong không gian cửa động thứ tư, dẫu có muốn thì sư phụ hắn và chưởng môn cũng vô pháp diện kiến. Nhưng hiện tại thì khác...

Tiền bối đã tiến ra không gian cửa động thứ hai - nơi mà ai nấy ở đỉnh Trúc Kiếm này đều bước vào được. Cộng thêm trạng thái hiện giờ của tiền bối... Tuy đinh ninh tiền bối chỉ giả vờ say ngủ nhưng Lăng Tiểu Ngư vẫn không muốn cho người khác biết. Hắn sợ sư phụ và các vị trưởng bối sẽ chạy tới quấy rầy...

Tóm lại, thắc mắc thì thắc mắc, mâu thuẫn thì mâu thuẫn, với sự tôn trọng và biết ơn từ trong tâm khảm, Lăng Tiểu Ngư đã quyết định sẽ giữ kín chuyện này. Chí ít là cho tới khi được vị tiền bối kỳ lạ kia cho phép, hoặc giả lúc bản thân phát hiện ra một hành vi mờ ám nào đấy...

...

Trước cửa động Phị Tinh Đới Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư dù đã tới nhưng vẫn chưa chịu đi vào. Xem bộ dạng thì dường như có điều lo ngại.

Cũng phải. Ai bảo hôm qua hắn hồ đồ vô lễ làm gì. Một đòn chấn bay khiến cho khí huyết nhộn nhạo kia, tận đến lúc này hãy còn đang ám ảnh trong tâm trí hắn đấy.

"Dù sao cũng đã thành tâm nhận lỗi rồi, chắc tiền bối sẽ không để bụng đâu".

Lăng Tiểu Ngư tự trấn an mình, tiếp đấy thì hít mạnh một hơi, lấy dũng khí đưa chân tiến vào bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động.

Hắn qua hết không gian cửa động thứ nhất, chẳng mấy chốc thì thân ảnh đã có mặt bên trong không gian cửa động thứ hai.

Hơi ngoài ý muốn, đập vào mắt hắn vậy mà vẫn là tràng cảnh của ngày hôm qua. Vị tiền bối bé xíu xiu kia vẫn đang nằm say ngủ. Khác, có chăng là thay vì dưới đất thì tiền bối lại đang được bao bọc trong một cái bong bóng màu tím, phiêu phù giữa không trung...

"Cái này...".

Chứng kiến tình trạng trước mắt, Lăng Tiểu Ngư nhất thời chẳng biết nói sao cho phải. Hắn đảo mắt một vòng, nhìn những luồng lực lượng vốn vô hình nay bỗng hiện rõ lộ tuyến, không khỏi âm thầm suy đoán: "Những luồng lực lượng này khẳng định là của Phị Tinh Đới Nguyệt Động. Tiền bối đem chúng dẫn nhập vào cơ thể, lẽ nào là đang tu luyện?".

"Lúc này có lẽ ta đừng nên làm phiền tiền bối...".

Nghĩ vậy, Lăng Tiểu Ngư lặng lẽ xoay người, đang toan rời đi thì dị biến bất ngờ phát sinh.

Chương 80: Chuyển Hoá

Từ trên người sinh vật khả ái nọ, vô số quang điểm hiện lên, tất cả hợp lại tạo thành một vầng sáng chói loà. Tiếp đấy, "Oành" một tiếng, vầng sáng nổ tung. Thế là một hệ quả tất yếu xảy ra: Một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư lại bị chấn bay.

"Đòn đánh" lần này mạnh hơn hẳn so với trước. Vậy nên cũng chẳng có gì khó hiểu khi mà Lăng Tiểu Ngư lại hộc đến mấy ngụm máu tươi. Từ trên đất, hắn khó nhọc ngồi dậy. Tất nhiên là trước đó, một lớp linh lực phòng hộ khác cũng đã được hắn tạo ra...

Cõi lòng kinh nghi bất định, Lăng Tiểu Ngư đưa mắt nhìn kẻ nằm nơi đối diện - nguồn cơn gây nên mọi việc.

Sinh vật khả ái bây giờ đã chẳng còn phiêu phù giữa không trung nữa. Thay vì lơ lửng bên trong quả bong bóng màu tím nọ thì lúc này nó đã an vị dưới đất. Có lẽ là kể từ sau vụ nổ ban nãy.

So với trước, hình dạng của nó vẫn giống y như cũ, từ đầu tới chân vẫn lành lặn nguyên si. Nó không những không mất đi miếng thịt hay là sợi tóc nào mà thậm chí là còn có nhiều thêm vài dấu vết.

Trên khuôn mặt bầu bĩnh của nó chả rõ tự bao giờ bỗng hiện ra thêm hai chấm tròn màu đỏ to bằng đầu ngón tay, mỗi cái nằm ở một bên, ngay phía trên chân mày một xíu, thoạt trông khá là giống hai con mắt.

Đôi chấm tròn ấy, chúng đại biểu cho điều gì?

Lăng Tiểu Ngư tự hỏi, nhưng hỏi xong thì cũng chỉ biết im lặng thế thôi. Hắn làm sao trả lời được. Dù sao chuyện vốn là phát sinh trên thân thể kẻ khác, đâu phải hắn. Mà cái "kẻ" này thì... vẫn đang còn ngủ.

May thay, giấc ngủ đã vừa mới kết thúc. Sinh vật khả ái, nó đã thức dậy.

"Da..." nhẹ một tiếng, trong bộ đồ có phần rộng rãi, sinh vật khả ái cựa mình, dùng tay dụi mắt. Với trạng thái lơ mơ chưa tỉnh, nó từ từ ngồi dậy, há miệng ngáp dài.

"Oáp...".

Ngáp xong, lúc này nó mới chính thức mở ra đôi mắt to tròn của mình...

Không như mọi khi, cảnh tượng hiện ra trước mặt sai biệt đi rất nhiều. Mà khác nhất, khiến sinh vật khả ái phải ngạc nhiên nhất chính là... chính là cái con người kỳ lạ kia. Cái con người mà suốt mấy năm qua vẫn thường xuyên lui tới chỗ này...

Bốn mắt nhìn nhau không chớp, sau một đỗi ngồi yên bất động, sinh vật khả ái bất ngờ nhảy cẫng lên, miệng hét to...

"A a a a...!!".

... rồi chạy mất.

...

"Này...".

Nhìn lớp kết giới của cửa động thứ ba - nơi ai đó vừa mới chạy vào, Lăng Tiểu Ngư há hốc cả buổi cũng chẳng thốt thêm được chữ nào. Diễn biến này... nó không nằm trong suy nghĩ của hắn a.

Đáy lòng ngập nỗi hoang mang, Lăng Tiểu Ngư muốn hỏi nhưng hiện đã không còn người để hỏi. Nhìn qua ngó lại một hồi, có phần bất đắc dĩ, hắn chuyển mình đứng lên, quay hướng cửa động bên ngoài bước ra...

Chỉ là... hắn đi còn chưa được bao nhiêu bước thì từ phía sau, một giọng non nớt đã truyền đến: "Không được đi!".

Theo phản xạ, Lăng Tiểu Ngư xoay đầu nhìn lại.

Hắn những tưởng rất nhanh sẽ được nghe thêm một câu hỏi, một lời trách mắng hay một chỉ thị nào đấy từ "tiền bối" thì không, kẻ vừa mới gọi, thay vì nói thêm một lời nào với hắn thì đối phương lại đột nhiên tỏ ra nghi hoặc với chính bản thân mình.

Sau mấy bận vò đầu, dưới sự chăm chú trộn lẫn hoài nghi của Lăng Tiểu Ngư, sinh vật khả ái bắt đầu tự hỏi.

"Giọng của ta... nó sao lại như vầy?".

"Ta... đang nói tiếng giống con người?".

Đầu chầm chậm ngẩng lên, sinh vật khả ái dùng ánh mắt ngờ vực nhìn Lăng Tiểu Ngư: "Ngươi... ngươi đã làm gì ta?".

Làm gì?



Lăng Tiểu Ngư khó hiểu đáp: "Tiền... tiền bối, từ nãy giờ vãn bối đều không dám quấy rầy người".

"Cái gì quấy? Cái gì rầy? Ngươi nói ta không hiểu gì hết".

Tuy trong lòng vẫn còn e ngại, nhưng vì muốn làm rõ căn nguyên sự việc, sinh vật khả ái lấy can đảm truy vấn: "Trước đây giọng ta không có như vầy, tại sao bây giờ nó lại trở nên như vầy? Rốt cuộc như vầy là sao?".

Sau một tràng "như vầy" lủng củng khô khan, sinh vật khả ái chợt reo lên, chừng như đã phát hiện ra điều gì: "A a a! Ta nhớ rồi!".

"Chính ngươi đã cho ta uống cái thứ nước gì đắng đắng cay cay đó, khiến cho ta bị bất tỉnh. Nhất định là ngươi đã nhân lúc ta bất tỉnh mà động tay động chân vào người ta, làm cho giọng nói của ta bị thay đổi có đúng hay không?".Lăng Tiểu Ngư càng nghe thì đầu càng to như cái đấu, chẳng hiểu ra sao. Hắn cảm thấy vị tiền bối ở trước mắt này hình như là có gì đó không đúng lắm...

"Thế nào? Bị ta nói trúng nên ngươi không trả lời được phải không?".

"Tiền bối, ta...".

Mặc dù vẫn đang mờ mịt nhưng vì muốn tránh sự hiểu lầm tai hại, Lăng Tiểu Ngư vội thanh minh: "Tiền bối, sự việc không phải như vậy. Vãn bối sao có thể mạo phạm tiền bối được...".

"Ở đây chỉ có ta và ngươi, không phải ngươi làm thì lẽ nào ta tự làm?".

"Tiền bối, cái đó... hình như đúng là do người tự làm".

Trước vẻ thắc mắc ngây ngô của kẻ nơi đối diện, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu đem mọi việc đã phát sinh kể rõ đầu đuôi...

Lát sau.

Sinh vật khả ái hiện đã nghe hết. Nó trầm ngâm tự vấn một lúc rồi mới hướng Lăng Tiểu Ngư hỏi: "Những lời ngươi nói tất cả đều là thật? Ngươi không có lừa ta đấy chứ?".

"Vãn bối không dám bịa chuyện".

"Nói như vậy thì hết thảy đều là do chính bản thân ta sao?".

Sinh vật khả ái nghĩ nghĩ thêm một lúc, cuối cùng cũng làm ra quyết định. Nó cho tay vào chiếc túi nhỏ trước bụng lấy ra viên tử tinh cầu rồi dùng niệm lực câu thông.

Tầm một phút sau.

Sinh vật khả ái đem tử tinh cầu để lại vào trong túi áo, nhìn Lăng Tiểu Ngư gật đầu: "Cầu Cầu nói cho ta biết hết rồi. Ngươi đúng là không có gạt ta".

"Tạ tiền bối đã minh xét".

"Tiền bối?" - Sinh vật khả ái tỏ vẻ không được vui - "Sao ngươi cứ gọi ta là tiền bối hoài vậy? Nói cho ngươi biết ta không có phải tiền bối".

"Nhưng mà tiền bối...".

"Ta đã bảo ta không phải tiền bối rồi mà".

...
"Vậy... Tiền bối, ta phải gọi người là gì?".

"Ta...".

Thần sắc loáng cái đã đổi hẳn, sinh vật khả ái cúi đầu, giọng buồn buồn: "Ta không có tên...".

Không có tên? Tại sao lại không có tên?

Lăng Tiểu Ngư thăm dò: "Tiền bối chắc là đang trêu chọc vãn bối. Người thân là cao nhân đạo pháp thâm huyền, làm sao lại không có danh xưng được chứ".

"Cái gì cao nhân?".

Có vẻ đã thích nghi, sinh vật khả ái chẳng còn thấy e ngại Lăng Tiểu Ngư nữa. Nó rất tự nhiên đối đáp: "Ngươi không thấy sao? Ta nhỏ như vầy, có cao đâu. Với lại tuổi ta cũng đâu có lớn...".

Đếm đếm ngón tay, nó tiếp tục: "Kể từ lúc ta phá trứng chui ra, tính tới hiện tại cũng chỉ mới được mấy năm mà thôi. Ngươi gọi ta tiền bối thế là không đúng".

...

Lăng Tiểu Ngư đã nghe rõ, nhưng chưa vội hồi âm. Cõi lòng hắn đang âm thầm suy diễn.

Theo như mấy lời vừa rồi của "tiền bối" thì có vẻ tiền bối đúng thật cũng không phải tiền bối. Tất nhiên cũng không phải con người.

Trong trứng chui ra, vậy lẽ nào là...

"Tiền bối, người... người là thượng cổ linh chủng sao?".

Suy đi nghĩ lại, Lăng Tiểu Ngư cảm thấy đây là điều khả dĩ nhất. Ngoài linh chủng thượng cổ thì hắn không thể nghĩ ra được còn có sinh vật nào lợi hại tới vậy, sau vài năm phá trứng chui ra đã liền nắm giữ thần thông kinh người, tùy nghi ra vào không gian cửa động thứ tư của Phị Tinh Đới Nguyệt Động - việc mà đến cả chưởng môn và sư phụ hắn đều vô pháp làm được.

"Thượng cổ linh chủng?" - Trái với suy nghĩ của Lăng Tiểu Ngư, sinh vật khả ái chẳng những không xác nhận mà còn bày ra bộ dáng mờ mịt - "Thượng cổ linh chủng là cái gì?".

Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang bị bất ngờ, chưa kịp phản ứng thì sinh vật khả ái đã lại nói tiếp: "Mặc dù ta không biết thượng cổ linh chủng là cái gì nhưng ta nghĩ ta không phải đâu".

"Mà con người, ngươi sao cứ gọi ta là tiền bối miết vậy? Ta bảo với ngươi rồi ta không phải tiền bối. So với ngươi thì ta còn nhỏ tuổi hơn a".

"Nhưng nếu không gọi tiền bối, vậy... phải gọi là gì?".

"Ta...".

Sinh vật khả ái cúi đầu trầm mặc, lát sau ngẩng lên thì bảo: "Con người, hay là ngươi đặt tên cho ta đi".

"Ta...".

"Ngươi không muốn sao? Tại sao ngươi lại không muốn? Lúc trước ta cũng đặt tên cho Cầu Cầu mà...".

Sinh vật khả ái càng nói thì giọng càng nhỏ dần. Biểu cảm trông khá là đáng thương.

Thấy thế, Lăng Tiểu Ngư khó tránh trong lòng có chút bất nhẫn. Thoạt nghe thì hơi lạ nhưng đích xác cảm xúc của hắn hiện giờ chính là như vậy.

Chẳng rõ tự lúc nào mà cách nhìn của hắn đã thay đổi. Từ thân phận trưởng bối, một vị cao nhân, theo từng câu thoại, từng cử chỉ của sinh vật khả ái mà nhận định của Lăng Tiểu Ngư hắn cũng dần khác đi. Cho tới hiện tại, mặc dù ngoài miệng vẫn gọi "tiền bối" nhưng nơi nội tâm mình, hắn gần như đã không còn xem đối phương là tiền bối nữa. Thay vào đó, hắn cảm thấy hình tượng một cô bé đáng yêu sẽ thích hợp hơn...

Nói thế không có nghĩa Lăng Tiểu Ngư hắn bởi tin tưởng vào những lời đính chính của đối phương mà khinh suất. Tâm tình thả lỏng chẳng qua là vì hắn... cảm mến thôi.

"Hmm... Tiền bối..." - Phòng bị đã hoàn toàn buông bỏ, Lăng Tiểu Ngư mở lời - "Nếu như tiền bối thực sự muốn, ta... ta có thể giúp tiền bối tìm một cái tên".

"Thật... thật không?! Ngươi không có gạt ta đấy chứ?!".

"Không gạt tiền bối".

"Oa a a a...!".

Kích động nhảy cẫng lên, sinh vật khả ái vậy mà dẹp đi chút nghi ngại sau cùng, chạy thẳng tới chỗ Lăng Tiểu Ngư, nắm vạt áo hắn, giục: "Con người, vậy ngươi mau đặt tên cho ta đi! Mau lên đi...!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau