TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 756 - Chương 760

Chương 756: Hướng đến phiêu hương các

Ngọc Vô Tâm ngẩng đầu lên, cặp mắt thâm quầng đảo qua một vòng chúng nhân.

Các tu sĩ thấy nàng âm tình bất định, im lặng không nói thì trở nên lo lắng. Bọn họ sợ vị tiền bối này có ý đồ bất hảo. Bởi xem tướng mạo, khó mà nói Ngọc Vô Tâm là người thiện lương được. 

Bất an nhất không ai khác chính là những gã lúc trước đã có ý tranh đoạt phế đan Thanh Nguyên Đan với Ngọc Vô Tâm. Hiện bọn họ đang run cầm cập, mồ hồi lạnh đổ ra khắp thân.

Không sợ sao được? Gã tà tu kia ghê gớm là thế mà còn bị Ngọc Vô Tâm nàng một đòn diệt sát nữa là.

"Các ngươi không cần khẩn trương. Ta không có ý xấu." Ngọc Vô Tâm nhìn các tu sĩ nói ra. Nàng đã quyết định sẽ buông tha cho những người này. 

Đây cũng chẳng phải nàng động lòng trắc ẩn hay gì, chỉ là cảm thấy không đáng thôi. Giết hết đám tu sĩ này, tài bảo thu được con số lại được bao nhiêu? Hà tất vì chuyện này mà đi kết oán với người. Phải biết trong số những tu sĩ cấp thấp ở đây, có vài kẻ là người trong đại phái. 

Mặc dù địa vị của những kẻ này ở môn phái chắc chắn không cao, nhưng thỉnh thoảng vẫn có chuyện vì bảo vệ danh vọng tông môn, các vị sư trưởng của bọn họ sẽ truy tung trảm sát. 

...

"Phù...".

Đợi cho thân ảnh Ngọc Vô Tâm khuất xa, lúc này mọi người mới khôi phục tinh thần, nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Song chẳng ai dám lưu lại quá lâu, tất thảy đều mau chóng rời khỏi cái nơi tổ chức Đào Bảo Hội này. Sót lại duy những thi thể...

...

Lại nói về Ngọc Vô Tâm. Sau khi ra khỏi tập thị, nàng lập tức triển khai thần thức kiểm tra túi trữ vật của gã tà tu nọ.Không ngờ hạ phẩm linh thạch có hơn ngàn khối, còn một xấp phù chú cùng mấy lọ đan dược, ngoài ra còn có thêm một kiện Linh khí chính là thanh trường kiếm toả ra huyết quang uy lực cường hãn mà gã tà tu đã sử dụng. 

"Cũng không tệ".

Thu lại thần thức, Ngọc Vô Tâm nhắm phương bắc bay đi. Phía trước nàng, cách độ ba trăm thước hiện có một đạo độn quang màu vàng đang vội vàng di chuyển. 

Ngọc Vô Tâm chính là đang truy theo kẻ này.

...

"Chuyến này suýt nữa thì toi mạng..." Đang sử dụng Phi hành phù chạy đi, Trương Bào nhớ lại tình cảnh ban nãy mà lòng còn run sợ.

Dạo gần đây Trương Bào hắn bởi do thiếu thốn nên mới đem phế đan của sư phụ tới Đào Bảo Hội hòng đổi chút linh thạch để tu luyện, không ngờ lại gặp phải tà tu chạy tới cướp bóc. May mắn có vị tiền bối kia ra tay tương trợ...
Trương Bào đưa tay sờ vào túi trữ vật, hai mươi khối linh thạch này đủ dùng một thời gian. Mắt thấy cách phường thị đã khá xa, hắn thả lỏng tâm tình đang muốn tăng tốc thì một đạo độn quang màu tím từ phía sau vọt lên chắn trước mặt.

Trương Bào giật mình dừng lại. Chỉ thấy quang hoa tán đi lộ ra một thiếu nữ mặt mày trắng tái, đôi mắt thâm quầng dung mạo khác người. 

"Tiền… tiền bối".

Trường Bào dĩ nhiên là nhận ra. Đây chính là vị tiền bối đã từng mua phế đan của hắn, cũng đồng thời là người chỉ xuất ra một chiêu đã liền hạ sát được gã tà tu âm độc kia. 

Một cao thủ như vậy tìm hắn làm gì? 

Trên mặt Trương Bào lộ vẻ lo lắng. 

"Đạo hữu không cần khẩn trương." Ngọc Vô Tâm lên tiếng trấn an, cố tỏ ra hoà nhã tiến lại gần.

Trương Bào liếc xem đối phương không có ác ý, thần tình cũng dãn ra, cung kính mở miệng:

"Tiền bối, không biết người tìm vãn bối có sự tình gì phân phó?".

"Ngươi là đệ tử Phiêu Hương Các?".

"Vâng".

"Chẳng lẽ vị tiền bối này đang muốn tìm đến bổn môn nhờ luyện đan?" Trương Bào thầm nghĩ.

Chương 757: Vị thế siêu nhiên của phiêu hương các

"Thật tốt, ta vốn rất hứng thú với luyện đan thuật nên muốn gia nhập quý phái. Không biết đạo hữu có thể tiển cử ta chăng?".

Hả?

Trương Bào ngạc nhiên. Hắn tưởng là mình nghe lầm. Tu sĩ cao cấp còn trẻ mà có hứng thú với luyện đan thuật thì Trương Bào hắn hiếm khi nhìn thấy lắm. 

Vị tiền bối này niên kỷ hẳn chỉ hai mươi hai mốt tầm đó vậy mà đã tiến vào Trúc cơ, cảnh giới khẳng định cũng không phải đơn giản sơ kỳ, tuyệt đối có linh căn xuất chúng. Một thiên tài như vậy không một lòng theo đuổi tiên đạo mà lại đi nghiên cứu luyện đan thuật... thật sự rất không hợp lẽ thường.

"Tiền bối, người là nói thật sao?".

Ngọc Vô Tâm nhíu mày bất mãn: "Ngươi nghĩ ta nói chơi sao? Trong tu tiên bách nghệ, luyện đan đòi hỏi kỹ xảo hạng nhất, tri thức uyên thâm vô cùng, từ thuở nhỏ ta đã rất có hứng thú. Đáng tiếc không có minh sư chỉ đường, vì thế nên đến nay thành tựu chẳng được bao nhiêu. Hiện nghe đạo hữu là đệ tử Phiêu Hương Các cho nên mới mong nhờ đạo hữu tiến cử".

"Xem ra vị tiền bối này thật đúng là có đam mê đối với đan đạo." Trương Bào rốt cuộc tin tưởng. Dù vậy, đối với sự cậy nhờ này hắn lại không có tư cách làm chủ.

Có chút khó khăn, Trương Bào nói: "Tiền bối, chuyện này... vãn bối e đành phải xin lỗi người. Vãn bối chỉ là đệ tử cấp thấp của Phiêu Hương Các nên không có quyền hạn tiến cử người".

Ngọc Vô Tâm trầm mặc, thần tình thất vọng. 

Mấy lời vừa rồi tuy chỉ là bịa chuyện gạt người nhưng mục đích thì đúng là thật. Nàng rất muốn gia nhập Phiêu Hương Các. 

Tất nhiên là Ngọc Vô Tâm nàng đã cân nhắc kỹ càng rồi mới đưa ra quyết định như vậy. Ở tại Ô La đại lục, nói về luyện đan thì không ai qua được Phiêu Hương Các. Đối với các loại đan dược, tài liệu luyện đan, Phiêu Hương Các cực kỳ am hiểu, có lý giải tận tường. Ngọc Vô Tâm nàng chính là muốn tiến vào bên trong để tìm hiểu cách thức luyện chế cực phẩm đan, cũng như dò la xem vì nguyên cớ gì mình lại không thể đột phá bình cảnh Vấn đỉnh được, liệu có phải do đã sử dụng quá nhiều trung phẩm đan trong quá trình tu luyện. 

Cơ chế của Phiêu Hương Các nàng đã được nghe qua, bọn họ không giống những tông môn khác, tiêu chí nhận đệ tử vốn chẳng phân biệt chính tà, cốt ở thiên phú có hay không mà thôi. Đương nhiên nếu là tà tu, thời điểm sau khi gia nhập Phiêu Hương Các phải lập tức chấm dứt tu luyện các pháp môn tà đạo, tập trung vào đan đạo. Trong quá trình học tập đan thuật ở đây, nếu sinh tâm bất chính, hoặc là trình độ không tăng, như vậy sẽ liền bị đuổi đi, tội nặng thậm chí phế bỏ tu vi, đánh chết.

Nhìn chung, thân phận tà tu hay là tướng mạo khác người của Ngọc Vô Tâm đều chẳng phải rào cản ngăn nàng gia nhập Phiêu Hương Các. Vấn đề bây giờ chỉ là... không người tiến cử, muốn gia nhập thật sự có chút khó khăn.

"Tiền bối, người cũng không nên vội thất vọng." Ngó thấy Ngọc Vô Tâm trầm mặc thở dài, Trương Bào mới nói: "Thật ra lấy tu vị Trúc cơ kỳ của tiền bối, muốn nhập môn thì chỉ cần trưởng lão đồng ý là được".

"Là như thế nào, xin đạo hữu nói rõ".

Thế là Trương Bào đem tình hình Phiêu Hương Các kể qua một lượt.

Quả đúng như những tin tức mà Ngọc Vô Tâm từng nghe được, Phiêu Hương Các là một đám tu sĩ cổ quái thích nghiên cứu luyện đan thuật tập hợp lại để trao đổi kinh nghiệm. Tuy bên trong cũng có định ra chưởng môn cùng trưởng lão nhưng kì thực cũng không quản đệ tử. Tu sĩ khác chỉ cần có chưởng môn đồng ý hoặc là trưởng lão tán thành là có thể gia nhập. Có điều muốn gia nhập Phiêu Hương Các thì nhất định phải có thiên phú luyện đan nếu không cho dù là Linh châu kỳ cao thủ cũng không được nhận.

...

"Thiên phú luyện đan sao?".

Ngọc Vô Tâm nhìn theo phương hướng Trương Bào vừa rời đi, nét mặt trầm ngâm suy tính.
"Phiêu Hương Các là một tổ chức của những luyện đan sư có tài nghệ nhất của Ô La đại lục, mỗi ngày đều có không ít tu sĩ đem tài liệu trân quý tới nhờ luyện đan. Tuy nói các luyện đan sư của Phiêu Hương Các kỹ nghệ siêu quần nhưng việc luyện hỏng không thể nào không có. Mấy ngàn năm qua nhất định đã tồn trữ không ít phế đan các loại...".

"Trước mắt tu vi của ta là Trúc cơ kỳ đỉnh phong, hạ phẩm Tẩy Tủy Đan và hạ phẩm Bồi Nguyên Đan đã gần như vô dụng. Nếu sau này thành công tiến vào Vấn đỉnh, như vậy nhất thiết phải phục dụng trung phẩm, thậm chí thượng phẩm Tẩy Tủy Đan và Bồi Nguyên Đan thì cảnh giới mới tiến nhanh được. Nhưng nếu tu hành theo cách xa xỉ như vậy, rất nhanh đan dược sẽ hết. Lại nói trung phẩm và thượng phẩm đan giá trị không nhỏ...".

"Nếu ta có thể thâu lấy phế đan của Phiêu Hương Các thì thật là một chuyện quá tốt, ngày sau chẳng cần phải lo lắng đến tài nguyên tu luyện nữa...".

"Xem ra Phiêu Hương Các này ta phải gia nhập cho kỳ được".

Trầm mặc trong chốc lát, Ngọc Vô Tâm chợt ngẩng đầu, trên mặt lộ vẻ quyết tâm. Phiêu Hương Các này nàng nhất định phải cố gắng gia nhập. Tinh chế cực phẩm đan, đột phá Vấn đỉnh, tài nguyên tu luyện, hết thảy những thứ nàng cần đều nằm ở tổ chức luyện đan sư này. 

...

...

Phía bắc Thanh Châu có một sơn mạch kéo dài mấy ngàn dặm tên gọi Ma Diệm Sơn, là một vùng núi lửa vẫn còn hoạt động. Thời tiết ở đây vô cùng nóng bức, dân cư thưa thớt, các loại dã thú hay chim chóc cũng ít khi nhìn thấy, hoàn cảnh rất là khắc nghiệt.

Tuy nhiên, chính cái chỗ khắc nghiệt này nó lại là nơi Phiêu Hương Các - một trong những thế lực vô cùng nổi danh, có tầm ảnh hưởng nhất ở Ô La đại lục - toạ hạ. 

Cũng không có gì khó hiểu. Phiêu Hương Các là môn phái của luyện đan sư, mà luyện đan thuật thì cần có hoả diễm luyện chế. Những ngọn núi lửa trong dãy Ma Diệm Sơn không nghi ngờ rất hữu ích đối với đan sĩ nơi đây.

...

"Đến rồi".Trải qua mấy ngày chuẩn bị, hôm nay Ngọc Vô Tâm rốt cuộc chính thức đặt chân đến Ma Diệm Sơn. Ngay khi vừa từ trên không trung hạ xuống thì nàng đã liền cảm nhận được những luồng khí nóng phả vào mặt. Thời tiết còn nóng hơn tiết trời chí dương ở những nơi khác. Dưới cái nóng khắc nghiệt này, nếu không phải thân thể đã trải qua tẩy tủy thì tuyệt đối không thể nào chịu đựng được.

Ngọc Vô Tâm khẽ cau mày. Đối với tiết trời nóng bức thế này nàng thật sự có chút không quen. Thần niệm khẽ động, nàng nhanh chóng xuất chút linh lực, bày ra một hộ tráo màu lam nhạt. 

Xác định phương hướng một chút, Ngọc Vô Tâm lúc này mới thi triển Ngự Phong Thuật tiến vào trong núi.

...

Chưa đi chưa biết, hiện đã đặt chân đến Phiêu Hương Các, Ngọc Vô Tâm không khỏi cảm thấy ngạc nhiên. 

Tại tổng đàn môn phái khác đều có thiết lập cấm chế ngăn ngoại nhân xâm nhập nhưng Phiêu Hương Các thì khác. Nơi đây chẳng có cấm chế ghê gớm nào cả, bất quá một ít huyễn trận che mắt phàm nhân mà thôi. 

Ngọc Vô Tâm suy nghĩ một chút liền hiểu ra. Phiêu Hương Các là tổ chức của luyện đan sư, vị thế siêu nhiên, đến cả tam đại thế lực Trung Châu là Bích Du Cung, Tử Tinh Môn, Đao Tông Sơn còn không dám đắc tội thì kẻ nào to gan gây hấn?

Gây hại cho Phiêu Hương Các đồng nghĩa sẽ phạm đến lợi ích chung của cộng đồng tu sĩ Ô La, sẽ trở thành công địch của chúng nhân đấy!

Phiêu Hương Các không bày cấm chế đối với Ngọc Vô Tâm lại càng tiện. Theo lời kể lúc trước của Trương Bào, nàng đi thẳng tới một nơi gọi là sơn trung chi sơn (núi trong núi). Nơi này vốn là một ngọn núi lửa cực lớn, bên trong miệng núi lại có một một ngọn núi nhỏ hình như một cái đỉnh lô.

Kỳ cảnh này chỉ có thể dùng ý "xảo đoạt thiên công" để hình dung.

Trên núi lúc này đang có một đám tu sĩ đứng chờ. Là đệ tử các tông phái cùng tán tu mộ danh mà tìm đến. Ngọc Vô Tâm âm thầm quan sát.

Theo nàng thấy thì những người này hẳn đã đợi cũng được một khoảng thời gian rồi. Song nàng để ý nét mặt thì lại chẳng thấy ai trong bọn họ lộ vẻ bất mãn hay là thiếu kiên nhẫn.

"Xem ra địa vị của Phiêu Hương Các quả đúng siêu nhiên." Ngọc Vô Tâm thầm cảm thán, đối với việc gia nhập môn phái này càng thêm quyết tâm.

Kỳ thực Ngọc Vô Tâm có điều không biết. Sự "siêu nhiên" của Phiêu Hương Các Ngọc Vô Tâm nàng cũng chỉ mới nghe qua đại khái, chi tiết ra sao thì e vẫn chưa am tường. 

Những tu sĩ đang đứng chờ đây lại khác. Bọn họ đã nghe nhiều. Và, cũng chính bởi nghe nhiều, biết nhiều mà đối với Phiêu Hương Các trong lòng bọn họ càng thêm kính nể, không dám có thái độ khiến các vị luyện đan sư ở đây phật ý. 

Một khi làm đan sĩ Phiêu Hương Các phiền lòng, ăn đau khổ sẽ chính là ngươi đấy.

Nghe kể trước đây có một vị cao thủ Linh châu kỳ của Đao Tông Sơn mang tài liệu đến nhờ Phiêu Hương Các luyện chế, song trong quá trình nhờ cậy lại tỏ vẻ ta đây, khiến cho vị luyện đan sư được cậy nhờ kia phật ý. Thế là y cố ý luyện chế liên tiếp năm lô đan dược thất bại, làm hỏng toàn bộ dược liệu. 

Mắt thấy tất cả dược liệu trân quý vất vả thu thập được biến thành phế đan, tu sĩ Linh châu kỳ kia tức giận thế nào có thể nghĩ. Tuy vậy khi đang muốn tác phát thì một vị đồng môn đã vội ra tay ngăn cản, dẫn hắn rời đi. Về sau sư trưởng của hắn có biết chuyện nhưng cũng chẳng hề ra tay giúp đỡ, trái lại còn khiển trách cho một trận. Từ đầu đến cuối Đao Tông Sơn đều không dám buông nửa lời mạo phạm đến Phiêu Hương Các, phần vị luyện đan sư đã cố tình phá hỏng dược liệu kia vẫn bình an vô sự, an nhiên sống tới bây giờ. Y cũng không có bị chưởng môn hay là các trưởng lão Phiêu Hương Các trách phạt. Thế mới thấy địa vị của Phiêu Hương Các siêu nhiên tới cỡ nào.

Chương 758: Khảo thí thiên phú

Cao thủ Linh châu kỳ đúng có thể hô phong hoán vũ thật đấy, nhưng trong mắt các vị luyện đan sư Phiêu Hương Các thì cũng chả nghĩa lý gì. Không phải do môn phái này thực lực cường đại, đến như chưởng môn cũng chỉ là Vấn đỉnh trung kỳ mà thôi.

Sỏ dĩ không kiêng nể là bởi địa vị siêu nhiên của họ. Cái chức nghiệp luyện đan sư này đối với cộng đồng tu tiên giả thật là quan trọng lắm.

Tu tiên giới Thanh Châu, Trung Châu, thậm chí là cả đại lục Ô La này đã có một quy ước ngầm. Đó là cho dù thế nào cũng không ai được động thủ với luyện đan sư của Phiêu Hương Các. Gây hại cho Phiêu Hương Các chính là gây hại cho toàn thể cộng đồng.

Nghĩ đi. Nếu giết chết luyện đan sư thì sau này lấy ai để luyện đan? Phải biết hầu hết những đan dược cấp cao đều phải nhờ Phiêu Hương Các bọn họ luyện chế a!

...

Lẫn trong đám người, Ngọc Vô Tâm im lặng chờ đợi. Đến khoảng đầu giờ ngọ rốt cuộc cũng có một đạo bạch quang lóe lên.

Một thiếu niên chừng mười chín hai mươi xuất hiện, đảo mắt nhìn qua một lượt mọi người rồi nói:

"Các vị tiền bối mời theo vãn bối".

Đứng đợi cả nửa ngày, đám tu sĩ sớm đã không còn kiên nhẫn vội vàng đi theo thiếu niên vào sơn trung chi sơn.

...

Nơi đây vốn là một ngọn núi lửa còn hoạt động mạnh nhất Thanh Châu. Từ khi Phiêu Hương Các khai tông lập phái đến nay, các đời tổ sư đều hao phí rất nhiều công sức dùng tiên pháp dẫn đạo, từ bên dưới sâu dẫn địa hỏa lên tạo ra các luyện đan thất.

Nơi quan trọng nhất dĩ nhiên là ngọn núi nhỏ hình lô đỉnh do tự nhiên tạo thành này. Nếu dùng nó luyện đan thì tuyệt đối thần kỳ hơn các đỉnh lô khác. Chỉ có điều trừ vị tu sĩ khai sáng Phiêu Hương Các thì đến nay chưa một ai đạt đến trình độ luyện đan thuật thần kỳ như thế.

Lại nói thiếu niên đệ tử rất lanh lợi, nhanh chóng đã hỏi ra các tu sĩ muốn luyện chế đan dược gì rồi chỉ cho bọn họ đến các phòng luyện đan thích hợp, cho các tu sĩ tự thương lượng với luyện đan sư nơi đó.

Riêng phần Ngọc Vô Tâm...

Thiếu niên nhìn Ngọc Vô Tâm, trong ánh mắt ít nhiều hâm mộ. Hắn đã nhìn ra đây là một vị cao thủ Trúc cơ kỳ.

"Tiền bối, xin hỏi người cần luyện đan dược gì?".

Ngọc Vô Tâm cố tỏ ra mình là một người hoà nhã dễ gần, mỉm cười nói: "Ta đến không để luyện đan".

Không phải luyện đan?

Thiếu niên nghi hoặc. Đến Phiêu Hương Các lại không phải vì muốn luyện đan, vậy thì có mục đích gì? Lẽ nào tính gây hấn?

"Hẳn không phải." Thiếu niên thầm phủ nhận ngay. Phiêu Hương Các ở Ô La đại lục có địa vị siêu nhiên, đừng nói Trúc cơ, kể cả có là đại cao thủ Linh châu kỳ cũng không dám nhiễu sự.

Cũng chẳng có ý thách đố gì, Ngọc Vô Tâm trực tiếp nói ra mục đích: "Ta muốn gia nhập quý phái".

Hả?

Thiếu niên ngẩn ra, phản ứng giống hệt như Trương Bào khi trước. Hắn cũng cảm thấy Ngọc Vô Tâm là một thiên tài tu luyện, nay không theo đuổi tiên đạo lại muốn dấn thân vào đan đạo, thật hơi khác người.

"Tiền bối, người thực sự muốn gia nhập Phiêu Hương Các?".

"Không sai." Ngọc Vô Tâm gật đầu xác nhận.

"Nếu vậy xin mời tiền bối theo vãn bối".

"Đa tạ".
...

"Bụp!".

Bên trong một đan thất của sơn trung chi sơn một tiếng nổ vừa mới phát ra. Theo sau tiếng nổ là một tiếng thở dài thất vọng.

Chỉ thấy giữa đan thất có một khối hỏa cầu màu đỏ sẫm đang lơ lửng, bên dưới là một cái đầu quái thú dữ tợn được đúc bằng thiết tinh đang không ngừng phun ra địa hỏa bổ sung cho hỏa cầu.

Một bà lão với mái tóc màu muối tiêu, muối nhiều hơn tiêu đang ôm một cái đỉnh lô, bên trong một mùi cháy khét toả ra.

"Ài... Tẩy Tủy Đan tính ra cũng chỉ là đan dược phổ thông nhất, vậy mà muốn luyện chế cấp thượng phẩm lại khó tới như vậy, đã hao phí hết mười tám lô tài liệu mà không thành công được một lần".

Bà lão thất vọng, liên tục lắc đầu không thôi.

Mười tám lô tài liệu biến thành phế đan bà không tiếc, chỉ là có hơi chán nản.

"Chẳng lẽ đúng như truyền thuyết, luyện chế thượng phẩm đan chỉ có thể dựa vào vận khí, không thể cưỡng cầu?".

Bà lão đem lô đỉnh đặt xuống, nhíu mày trầm tư.

Chợt, một đạo truyền âm phù bay đến, đem bà kéo về thực tại.

Bà lão xoay đầu, đưa tay bắt lấy tấm phù, đem thần thức chìm vào.

"Có kẻ muốn bái nhập Phiêu Hương Các, còn là một tiểu cô nương Trúc cơ kỳ?".

Bà lão cảm thấy hứng thú, liền đứng lên.

Lại nói, tấm truyền âm phù này không phải tự dưng lại bay đến luyện đan thất của bà lão. Sở sĩ đệ tử truyền tin tới là bởi do thân phận của bà. Đừng nhìn bà ăn mặc đơn giản, tóc tai rối bù mà xem nhẹ. Kỳ thực bà chính là chưởng môn, hay chính xác hơn là các chủ hiện thời của Phiêu Hương Các này, họ Cầu danh gọi Bất Nhận.

...
Trong khi đó, ở phía ngoài...

Lúc này Ngọc Vô Tâm đang chậm rãi thưởng thức hương trà cùng ngoạn thưởng các bức bích họa trên tường. Chỗ nàng đang ở là một căn phòng, không lớn nhưng phong cách bài trí hết sức trang nhã.

Tính ra thì nàng đã ngồi đợi gần nửa canh giờ rồi, dù vậy trên gương mặt vẫn rất điềm nhiên, chẳng có chút bất mãn gì.

Trong lúc ngồi đợi Ngọc Vô Tâm cũng có thăm hỏi thiếu niên, chính là kẻ đã tiếp dẫn nàng một chút. Ban đầu thiếu niên còn câu thúc, song thấy Ngọc Vô Tâm có vẻ hòa ái nên dần trở nên bạo dạn bắt chuyện.

Khi nghe hắn nói gần đây Phiêu Hương Các có vài luyện đan sư vừa tọa hóa, trong lòng Ngọc Vô Tâm có chút động, đang muốn hỏi thêm thì đúng lúc này bà lão khi nãy, chính là Cầu Bất Nhận đã đi tới.

"Đệ tử tham kiến Các chủ".

"Ngươi lui xuống đi." Cầu Bất Nhận hờ hững bảo.

Nhìn bà lão mái tóc hoa râm đi vào phòng, Ngọc Vô Tâm lập tức đứng lên, ôm quyền thi lễ:

"Vãn bối tham kiến Các chủ".

"Ừm." Cầu Bất Nhận khẽ gật đầu, âm thầm đánh giá Ngọc Vô Tâm.

Dù ban nãy đã xem qua truyền âm phù, song lúc này tận mắt chứng kiến Cầu Bất Nhận vẫn không khỏi bất ngờ. Cô gái này còn trẻ quá. Niên kỷ như vậy mà tu vi đã là Trúc cơ kỳ đỉnh phong thì quả đúng kỳ tài tu luyện. Nàng thật muốn gia nhập Phiêu Hương Các sao?

"Tiểu cô nương, ngươi có hứng thú với luyện đan thuật sao?".

"Phải." Ngọc Vô Tâm gật đầu, thanh âm chậm rãi: "Trong tiên đạo rộng lớn vãn bối hứng thú nhất chính là luyện đan thuật. Từ khi còn nhỏ vãn bối đã lập chí trở thành một luyện đan sư, chỉ tiếc đến giờ vẫn chưa có minh sư chỉ đường. Nay phiêu bạt đến Thanh Châu, được nghe qua danh vọng của Phiêu Hương Các, trong lòng vãn bối vô cùng hâm mộ cho nên mạo muội tìm đến...".

Cầu Bất Nhận nghe thế thì có chút vui mừng: "Đã như vậy xin mời tiểu cô nương đi theo ta".

...

Cầu Bất Nhận đi trước, Ngọc Vô Tâm cất bước theo sau, chẳng bao lâu sau thì hai người đi tới một gian luyện đan thất.

Cầu Bất Nhận xoay người lại bảo với Ngọc Vô Tâm: "Tiểu cô nương hãy đem bảo vật cùng dược liệu trên người tạm ký gửi lại chỗ này".

Thấy Ngọc Vô Tâm có chút chần chừ Cầu Bất Nhận mới mỉm cười giải thích: "Tất cả những ai muốn gia nhập Phiêu Hương Các đều phải chứng minh được mình có thiên phú luyện đan, vì thế cho nên bổn các có đặt ra quy củ này".

"Tiểu cô nương xin cứ an tâm, danh tiếng bổn các truyền thừa đã mấy ngàn năm. Sau khi kiểm tra xong nhất định sẽ hoàn trả bảo vật đầy đủ cho ngươi".

"Các chủ quá lời, vãn bối sao dám hoài nghi".

Đối phương đã nói vậy Ngọc Vô Tâm đành đem tài bảo giao ra.

Cầu Bất Nhận lại dùng thần thức quét qua, chừng xác định trên người Ngọc Vô Tâm đã không còn gì nữa thì mỉm cười đưa ra một cái bình ngọc: "Trong này có nguyên liệu đủ để luyện chế ba viên Tẩy Tủy Đan. Ngày mai ta sẽ đến lấy thành quả. Chỉ cần một viên thành công là đủ chứng minh tiểu cô nương có thiên phú, có thể gia nhập Phiêu Hương Các".

Ngọc Vô Tâm đưa tay tiếp nhận bình ngọc, nét mặt như thường song trong lòng mừng rỡ không thôi. Vốn nàng còn tưởng sẽ phải vấn đáp thi thố cái gì, không ngờ lại chỉ bắt đi luyện đan.

Luyện đan? Đây không phải quá tốt hay sao. Có bạch liên hoa, cho dù Ngọc Vô Tâm nàng có luyện chế thất bại thì cũng có thể sử dụng lam sắc quang điểm để tinh chế a!

Thật đúng là trời cũng giúp ta!

Chương 759: Làm chuyện kinh người

Sau khi Cầu Bất Nhận rời đi, Ngọc Vô Tâm mới tiến vào luyện đan thất rồi đóng cửa lại. 

Ở giữa căn phòng có một khối hoả cầu đang rực cháy, chính là địa hoả được dẫn từ lòng đất lên. 

"Địa hoả chỗ này so với nơi khác đúng là có chỗ đặc biệt, phẩm cấp chỉ e không kém Tiên Thiên chi hoả chút nào." Ngọc Vô Tâm ngầm đánh giá. 

Nàng chuyển mắt nhìn sang chiếc lô đỉnh bên cạnh, xem xét hồi lâu cũng khẽ gật gù. Đỉnh lô này thật sự không tệ.

"Phiêu Hương Các coi bộ là một nơi giàu có".

Mà ngẫm cũng đúng thôi. Tu tiên bách nghệ, luyện đan sư không nghi ngờ là một chức nghiệp vô cùng quan trọng. Phiêu Hương Các lại là môn phái luyện đan, mỗi ngày có biết bao nhiêu người tới nhờ cậy, thù lao thu vào làm sao lại ít?

"Lô đỉnh này đã được người rửa sạch, có thể bắt đầu luyện chế luôn".

Ngọc Vô Tâm cầm bình ngọc đổ dược liệu vào trong lô đỉnh, sau đó đánh ra một đạo pháp quyết thao túng địa hỏa bắt đầu luyện chế Tẩy Tủy đan.

Không như Trúc Cơ Đan, Thanh Nguyên Nguyên Đan, Bích Cơ Đan các loại, Tẩy Tủy Đan bất quá chỉ là một loại đan dược cấp thấp, thành thử phương thức luyện chế hầu hết mọi người đều biết, đan phương không khó để mua được. Ngọc Vô Tâm biết cách luyện chế vốn chẳng có gì lạ. 

Bên trong căn phòng, Ngọc Vô Tâm chiếu theo trình tự luyện chế ghi lại trong đan phương mình từng xem mà cố gắng kiểm soát địa hoả, điều chỉnh sao cho phù hợp với từng giai đoạn. 

Theo những giọt mồ hôi xuất hiện ngày càng nhiều, từ trong đỉnh lô, một mùi hương thoang thoảng cũng dần truyền ra, lan toả ở trong không trung...

"Phù....".

Ngọc Vô Tâm thu hồi thần thức, thở ra một hơi. Luyện đan chưa bao giờ là công việc nhẹ nhàng cả, không những phải hao phí linh lực mà còn phải thi triển thần thức để thao túng hoả diễm, kiểm soát quá trình dung hợp tài liệu, ngưng tụ đan hoàn nữa.

Thoáng lau qua mồ hôi trên mặt xong, Ngọc Vô Tâm lúc này mới tập trung ánh mắt nhìn xuống đỉnh lô. Lúc trước, khi còn ở Ma Thần Tông, bởi vì chuẩn bị cho cái ngày trèo lên ngôi vị tông chủ, muốn đảm bảo tính mệnh cũng đồng thời bởi do sự hứng thú đối với luyện đan thuật của bản thân mà Ngọc Vô Tâm có thường xuyên nghiên cứu, thử nghiệm bào chế dược liệu song thành phẩm cũng chỉ ở dạng bột phấn hoặc là dược thủy, chưa từng luyện chế qua đan hoàn. Tiếp đó, sau khi Tạ Trường Thanh chết, trong quá trình phục dụng Trúc Cơ Đan nàng đã phát hiện ra công dụng tinh chế thần kỳ, biến phế thành bảo của lam sắc quang điểm từ phần nhụy bạch liên hoa phát ra cho nên không còn đi sâu vào nghiên cứu luyện đan chi thuật nữa. 

Nói cách khác, đây là lần đầu tiên Ngọc Vô Tâm nàng chính thức luyện chế Tẩy Tủy Đan. 

Trong lòng cũng có chút hồi hộp, Ngọc Vô Tâm đưa tay đem nắp đỉnh lô mở ra. 

Một mùi khen khét ngay lập tức xông vào mũi. Có đan dược bị hỏng. Tuy nhiên, bên cạnh mùi cháy khét còn tồn tại hương thơm dễ chịu khiến người ta thư thái tinh thần. Có hai viên đan dược đã được luyện chế thành công. 

"Ba viên được hai, xác suất hơn sáu thành...".

Ngọc Vô Tâm lẩm bẩm, trên mặt không giấu được sự vui mừng. Phải biết cho dù là luyện đan đại sư thì khi luyện chế Tẩy Tủy Đan, xác suất thành công cũng chỉ được năm sáu thành thôi a. Trong khi đó nàng đây lại là lần đầu tiên luyện chế đan hoàn...

Ngọc Vô Tâm ngày trước đối với đan đạo cũng ít nhiều hứng thú, song không nghĩ thiên phú của bản thân ở lĩnh vực này lại tốt như vậy. Cứ theo kết quả này, chẳng cần đến lam sắc quang điểm thì nàng cũng đã dư sức vượt qua khảo thí, tiến nhập Phiêu Hương Các.

Có điều, trải qua một hồi suy nghĩ, Ngọc Vô Tâm vẫn là quyết định tiến hành tinh chế. Lý do rất đơn giản, Ngọc Vô Tâm nàng không chỉ mong trở thành đệ tử Phiêu Hương Các mà còn muốn được cao tầng trong môn phái này coi trọng. Nàng cần chút địa vị. Bởi chỉ khi có thân phận, địa vị thì nàng mới dễ dàng tiếp cận được những đan thư, bí tịch cao cấp, từ đó tìm hiểu và giải quyết các vấn đề của bản thân. Tại sao nàng không thể đột phá bình cảnh, làm thế nào để luyện chế cực phẩm đan, tiếp cận và thu lấy phế đan, tất cả những điều này đều đòi hỏi một chút tư cách mới mong giải quyết nhanh được. 

Nếu như có thể trở thành tinh anh đệ tử, rồi sớm ngày trèo lên ngôi vị trưởng lão thì tự nhiên là có quyền xuất nhập phế đan phòng, các nơi trọng yếu của Phiêu Hương Các. 

Mang theo ý nghĩ ấy, vì muốn cho Cầu Bất Nhận coi trọng mình Ngọc Vô Tâm đã đem một trong hai viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan vừa luyện được tinh chế thành trung phẩm, phần hai viên khác thì vẫn được giữ nguyên như cũ hòng bị nghi ngờ. 

Bởi do cảnh giới hiện tại đã là Trúc cơ kỳ đỉnh phong, pháp lực cùng thần thức đều mạnh mẽ hơn xưa rất nhiều nên quá trình tinh chế chả có gì khó khăn, chỉ khoảng một khắc sau thì đã cho ra thành quả. Trên tay nàng bây giờ, từ hạ phẩm Tẩy Tủy Đan đã biến thành trung phẩm Tẩy Tủy Đan. 

"Một phế phẩm, một hạ phẩm, một trung phẩm, kết quả này hẳn đã đủ gọi thiên tài đi".Bộ dáng hài lòng, Ngọc Vô Tâm lấy một chiếc lọ rỗng đem ba viên đan dược cho vào rồi hướng bên ngoài bước ra. 

"Tiền bối." Vẫn luôn trông giữ bên ngoài, một tên đệ tử cấp thấp của Phiêu Hương Các vừa nhìn thấy Ngọc Vô Tâm đi ra thì liền khom người cúi chào. 

"Các chủ đã có căn dặn, đợi khi nào tiền bối đi ra thì đưa người đi nghỉ ngơi".

Ngọc Vô Tâm nhẹ gật đầu, ánh mắt thoáng liếc qua hành trang của mình, thấy vẫn đang được phong ấn thì cũng an tâm, bước theo chân người đệ tử nọ. 



"Tiền bối, đây là chỗ ở của người, có gì không hài lòng người cứ phân phó với vãn bối." Gã đệ tử khi nãy cung kính nói.

"Được rồi, ngươi lui xuống đi." Ngọc Vô Tâm phẩy tay, bảo.

"Vâng".

Tên đệ tử rời đi, Ngọc Vô Tâm lúc này mới bắt đầu đánh giá động phủ trước mắt. Nơi này vốn là một nham động được cải tạo thành, bài trí rất trang nhã. Cư thất, phòng luyện công, phòng nghênh khách... mọi thứ đều đầy đủ. Phía sau còn có một phòng luyện đan, địa hỏa trong lòng đất thông qua cấm chế tinh xảo được dẫn vào nơi đây.

"Chỗ ở thật sự rất không tệ".

Ngọc Vô Tâm cảm thấy hài lòng, tìm đến chiếc bồ đoàn ngồi xuống, đả toạ dưỡng thần...

...

Sáng hôm sau. 

Kì hạn đã đến, Cầu Bất Nhận như hẹn đến kiểm tra thành quả. Đã sớm chuẩn bị, Ngọc Vô Tâm cầm chiếc lọ nhỏ đưa ra."Các chủ, đây là đan dược vãn bối đã luyện chế được, mời người xem".

Cầu Bất Nhận hoà nhã gật đầu, tiếp lấy chiếc lọ rồi trút ra. 

Một viên phế đan, hai viên hạ phẩm... 

Khoan đã!

Ánh mắt Cầu Bất Nhận chợt loé lên. 

Lấy tri thức cùng kinh nghiệm bao năm của bà, há lại chẳng nhận ra điều khác biệt. Bà nhanh tay cầm một viên đan dược lên, chăm chú quan sát. 

Quả nhiên là trung phẩm Tẩy Tủy Đan!

Xác nhận xong, Cầu Bất Nhận chuyển ánh mắt sang nhìn Ngọc Vô Tâm, thật lâu không nói.

Trước cái nhìn chằm của bà, Ngọc Vô Tâm khó tránh có chút bất an. Lẽ nào nàng đã bày ra thiên tư quá mức?

Kỳ thực Ngọc Vô Tâm nghĩ không sai. Điều nàng làm thật sự đã khiến cho lòng người rung động. 

Luyện chế thành công trung phẩm đan khó khăn hơn hạ phẩm đan rất nhiều, trừ mấy đan dược đại sư thì tu sĩ trong Phiêu Hương Các cũng không dễ gì luyện được. Thế mà Ngọc Vô Tâm...

Niên kỷ chỉ mới hai mươi hai mốt, còn trẻ như vậy mà đã có thể luyện ra đến trung phẩm đan. Đáng nói hơn nữa là xét trên phương diện tu tiên, cảnh giới của nàng so với kẻ đồng trang lứa thì cao hơn rất nhiều, điều đó cho thấy nàng rất chăm chỉ tu hành. Và nó cũng đồng nghĩa thời gian nàng học tập, nghiên cứu đan đạo chưa có bao nhiêu...

Mới biết chút da lông đã liền luyện ra đến trung phẩm đan, không cần biết là vận khí tốt đến cỡ nào nhưng chắc chắn là thiên phú phải cực cao...

"Các chủ...". 

Nghe tiếng gọi của Ngọc Vô Tâm, Cầu Bất Nhận mới khống chế tâm tình, hỏi: "Tiểu cô nương, trước đây rất thường luyện chế Tẩy Tủy Đan?".

Ngọc Vô Tâm thoáng nghĩ, thành thật đáp: "Vãn bối xuất thân hàn vi, tuy có tự mày mò học tập qua song cũng chỉ bào chế ở dạng tinh bột, dược thủy... Nói ra thật xấu hổ, đây là đầu tiên vãn bối chính thức luyện chế đan hoàn".

L-Lần đầu tiên?

Cầu Bất Nhận há hốc. Vốn bà còn tưởng Ngọc Vô Tâm đã từng luyện chế qua không ít Tẩy Tủy Đan rồi cơ. 

Lần đầu tiên liền luyện ra đến trung phẩm đan? Cái này... còn là người sao? Phải biết trừ bỏ viên trung phẩm đan kia ra thì còn có một viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan nữa đấy!

Ba viên được hai, xác suất hơn sáu thành, trong đó lại còn...

"Kỳ tài", đấy là danh tự mà Cầu Bất Nhận âm thầm gán cho Ngọc Vô Tâm. 

"Tiểu cô nương, có đồng ý nhận ta làm sư phụ không?" Cơn kích động qua đi, Cầu Bất Nhận nhìn Ngọc Vô Tâm, nghiêm túc nói ra.

Chương 760: Manh mối

Với những gì đã thể hiện, ở trong mắt Cầu Bất Nhận Ngọc Vô Tâm không nghi ngờ là một kỳ tài ngàn năm khó gặp trong giới luyện đan sư. Một hạt giống tốt như thế, nếu không bồi dưỡng thì thật quá phí phạm.

Riêng bản thân mình, Ngọc Vô Tâm tất nhiên là vui vẻ đồng ý. Cầu Bất Nhận không chỉ là Các chủ Phiêu Hương Các mà còn là một luyện đan đại sư thuộc ba hạng đầu ở Ô La đại lục này, trở thành chân truyền đệ tử của bà sẽ vô cùng ích lợi.

...

Phiêu Hương Các là môn phái của luyện đan sư, mà luyện đan sư thì hầu hết đều có tính tình cổ quái, chẳng mấy khi theo lễ nghi thông thường. Thành thử việc bái sư của Ngọc Vô Tâm cũng diễn ra rất mau lẹ. Cầu Bất Nhận thậm chí còn không buồn hỏi đến lai lịch, xuất thân của nàng.

Đối với Ngọc Vô Tâm như thế lại càng tiện. Cũng kể từ hôm đó nàng một bước lên mây, tên tuổi chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp Phiêu Hương Các. Những đan sĩ ở đây hầu như ai cũng biết đến sự tồn tại của nàng. Tất nhiên là cả thiên phú đan đạo kinh người kia nữa.

Lúc này trong động phủ Ngọc Vô Tâm lấy ra mấy cái ngọc giản, bên trong đều là bí tịch luyện đan truyền thừa ngàn năm của Phiêu Hương Các. Chính Cầu Bất Nhận đã sai người đưa tới cho nàng. Tri thức rất là uyên thâm, bao gồm cách luyện chế các loại đan dược, tỉ lệ nguyên liệu cùng việc khống chế hỏa hầu, các vấn đề cần lưu tâm khi luyện đan và bút ký tâm đắc của các đời tổ sư...

Ngọc Vô Tâm xem qua một chút, trong lòng dâng niềm cảm khái. Luyện đan không hổ một trong ba chức nghiệp quan trọng hàng đầu của tu tiên giới, bác đại tinh thâm vô cùng. So với Phiêu Hương Các thì mớ điển thư, cổ tịch ở Tàng Thư Các của Ma Thần Tông thật chả tính vào đâu.

"Luyện đan thuật bác đại tinh thâm, để trở thành tông sư thì ngoài thiên phú còn cần bỏ ra rất nhiều thời gian cùng tinh lực, mà tinh lực của con người vốn dĩ có hạn...".

Bây giờ thì Ngọc Vô Tâm đã chính thức hiểu rõ tại sao đa phần các luyện đan sư đều có tu vị thấp, thậm chí ngay đến Cầu Bất Nhận - Các chủ Phiêu Hương Các - cũng chỉ bất quá Vấn đỉnh trung kỳ. Đã dồn hết tinh lực vào luyện đan thuật, còn thời gian đâu mà tu luyện nữa đây?

Lẽ dĩ nhiên, mục tiêu của Ngọc Vô Tâm là trở thành đại nhân vật, khát vọng trường sinh nên sẽ chỉ hướng đến tu luyện, phần luyện đan thuật... Hứng thú thì hứng thú nhưng nàng sẽ không quá chú tâm vào, kể cả khi thiên phú luyện đan của nàng có rất tốt đi nữa. Song cũng phải nghiên cứu một chút, nếu không sư tôn Cầu Bất Nhận của nàng hỏi tới mà ú ớ thì thật rất là bất ổn.

Nghĩ vậy, Ngọc Vô Tâm lại đem thần thức chìm vào ngọc giản...

Thời gian như thoi đưa, thấm thoát đã hai tháng trôi qua.

Trong động phủ lúc này có một thiếu nữ dung mạo hơi khác người đang cầm ngọc giản vùi đầu khổ tư. Thỉnh thoảng cau mày, ngón tay vô thức vân vê vẽ vời...

Suốt hai tháng nay Ngọc Vô Tâm thật sự rất chăm chỉ đọc đan thư, bí tịch. Cái dáng vẻ trầm tư này vẫn thường xuyên xuất hiện.

Thú thực ban đầu Ngọc Vô Tâm học tập đan thư bất quá tâm lý ứng phó, nhưng sau khi tham ngộ thì nàng cảm thấy những tri thức này đối với mình rất là hữu ích, có trợ giúp cho con đường tu tiên.

Đơn cử như việc nhận biết tỉ lệ các nguyên liệu của các loại đan dược chẳng hạn, điều này đối với tinh chế có lợi rất lớn.

Ví dụ, trước đây khi tinh chế trung phẩm Tẩy Tủy Đan thành thượng phẩm Tẩy Tủy Đan, xác suất chỉ dừng ở xấp xỉ chín thành, còn với Bồi Nguyên Đan thì khoảng độ bảy thành, nhưng sau khi hiểu biết tận tường về đan dược, tỉ lệ nguyên liệu, xác suất thành công đã tăng lên theo thứ tự lần lượt mười thành đối với Tẩy Tủy Đan và tám thành đối với Bồi Nguyên Đan. Riêng với bình phế đan Thanh Nguyên Đan đã mua của Trương Bào ở Đào Bảo Hội, từ trăm viên phế phẩm hiện nàng cũng đã tinh chế ra được năm mươi viên hạ phẩm, ba mươi viên trung phẩm và ba viên thượng phẩm, chỉ tổn thất mười bảy viên.

Quá trình tu tiên là không thể thiếu đan dược. Năng lực tinh chế đan dược càng được đề thăng thì tốc độ tu hành sẽ càng thêm mau chóng. Chưa kể với số trung phẩm đan, thượng phẩm đan tinh chế ra được kia, thời điểm cần thiết Ngọc Vô Tâm nàng còn có thể dùng để trao đổi những vật phẩm quan trọng khác. Ví như công pháp, tài liệu, Linh khí, thậm chí là Pháp bảo...

Nhận ra ích lợi, Ngọc Vô Tâm càng chú tâm học tập, nghiên cứu đan thư, bí tịch hơn. Đương nhiên trong khoảng thời gian này, trừ bỏ số tri thức đan đạo kia ra thì nàng cũng lưu tâm tìm đọc những quyển sách viết về kỳ nhân dị sự của tu tiên giới từ cổ chí kim. Biết đâu chừng trong số đó sẽ có đoạn đề cập đến vấn đề không thể đột phá bình cảnh của nàng...

...
Kế từ lúc Ngọc Vô Tâm bái nhập Phiêu Hương Các, tính đến nay cũng đã được hơn ba tháng. Trong quãng thời gian này Cầu Bất Nhận hay lui tới chỉ điểm, thỉnh thoảng hỏi vài câu, ra vài nan đề để kiểm tra Ngọc Vô Tâm. Kết quả Ngọc Vô Tâm đều trả lời suông sẻ, đan dược luyện ra cũng xứng danh hai chữ kỳ tài khiến cho Cầu Bất Nhận hết sức hài lòng. Vì thế bà cũng yên tâm mà để Ngọc Vô Tâm tự do học tập, số lần thăm nom theo đó giảm dần. Đến hiện tại thì Cầu Bất Nhận đã không còn đặt những câu hỏi lý thuyết nữa, mỗi tháng chỉ ra duy nhất một đề là luyện chế đan dược chỉ định. Khỏi phải nghĩ, Ngọc Vô Tâm dĩ nhiên hoàn thành tốt đẹp.

Cuộc sống yến ả trôi đi như thế, đối với Ngọc Vô Tâm Cầu Bất Nhận ngày càng tin yêu. Trước sự tín nhiệm ấy, đáng ra Ngọc Vô Tâm nên vui mừng mới phải, ấy vậy mà không, hiện trong lòng nàng đang rất phiền muộn. Đã mấy tháng trời trôi qua rồi mà nàng vẫn chưa tìm ra đáp án cho nan đề của mình.

Tại sao không thể đột phá bình cảnh, cái đó nàng đã tra được. Theo như cổ thư ghi chép thì trường hợp của nàng trước đây cũng từng xuất hiện qua. Người nọ đã thử mọi cách nhưng vẫn vô phương bước vào Vấn đỉnh, mãi cho tới khi phục dụng một viên cực phẩm Bồi Nguyên Đan.

Vấn đề nằm ở đấy. Ngọc Vô Tâm nàng chẳng biết làm cách nào để kiếm được cực phẩm Bồi Nguyên Đan. Nàng tinh chế không được! Lúc trước nàng đã thử qua rất nhiều lần rồi, kết quả đều là thất bại...

"Cực phẩm đan đến cùng phải làm sao mới luyện ra được đây? Rốt cuộc là có bí mật gì?".

Ngọc Vô Tâm ngồi trên bồ đoàn nhíu mày khổ tư. Vấn đề này nàng cũng đã từng bóng gió hỏi qua sư tôn Cầu Bất Nhận của mình nhưng bà lắc đầu bảo rằng chính bà cũng không rõ. Cực phẩm đan đấy là thứ đan dược nghịch thiên trong truyền thuyết, chỉ có cổ tu sĩ thời thượng cổ thần thông quảng đại mới luyện được, còn hiện tại thì... chưa nghe ai thành công luyện chế.

Cũng có nhiều môn phái không tin, ấp ủ hi vọng, hao tốn không biết bao nhiêu tài vật song kết quả công cốc vẫn hoàn công cốc.

"Haizz...".

Ngọc Vô Tâm chán nản thở dài. Nếu không có cực phẩm Bồi Nguyên Đan thì nàng làm sao đột phá bình cảnh đây? Lẽ nào đóng cửa bế quan hai ba mươi năm dùng thượng phẩm đan không ngừng tu luyện? Nhưng cho dù như vậy cũng chưa chắc có thể Vấn đỉnh thành công...

Thọ nguyên của tu sĩ Trúc cơ kỳ cũng chỉ có hai trăm năm, Ngọc Vô Tâm quả thực không có nhiều thời gian để mà đánh bạc. Một năm trôi qua chính là một tia hy vọng trôi xa a...

Nên làm sao bây giờ?

Bên trong động phủ lại một tiếng thở dài khe khẽ vang lên......

Mấy ngày sau.

Hôm nay Ngọc Vô Tâm lại tiếp tục đi đến Tàng Thư Các của môn phái để tìm kiếm, hy vọng sẽ tra ra manh mối nào đó về cực phẩm Bồi Nguyên Đan.

Dựa vào thân phận chân truyền đệ tử của Cầu Bất Nhận, nàng rất dễ dàng đi lên đến tầng thứ tư Tàng Thư Các - nơi mà chỉ cấp bậc trưởng lão trở lên mới được phép tiến vào.

"Ngọc sư muội lại đến tìm đọc cổ thư hả?" Song hành bên cạnh Ngọc Vô Tâm, một lão giả lên tiếng bắt chuyện.

Tên hắn là Ngô Dụng - một trong những đệ tử lâu năm của Phiêu Hương Các, tu vị Trúc cơ kỳ đỉnh phong, bởi do thọ nguyên sắp tận nên cũng không muốn lao lực nữa, xin đến Tàng Thư Các này làm một chân quản sự an hưởng tuổi già.

Đối với vị sự huynh này Ngọc Vô Tâm có ấn tượng không tệ nên cũng tỏ ra hoà nhã đáp lại: "Khiến sư huynh chê cười, muội đối với những kỳ văn dị sự thật rất có hứng thú, rảnh rỗi tìm đọc qua một chút".

"Cũng là sở thích mỗi người, có gì đâu mà chê cười".

Ngô Dụng vuốt chòm râu bạc, nói tiếp: "Ta thấy dạo gần đây sư muội hay tra cứu cổ đan, chẳng hay đang tính luyện chế gì đó chăng?".

"Sư huynh hiểu lầm. Muội đây chỉ là đọc qua để tăng cường kiến thức vậy thôi".

"Ra là vậy".

Ngô Dụng không chút hoài nghi: "Ngọc sư muội xem cổ thư nếu có chỗ nào thắc mắc thì cứ hỏi ta, biết đâu chừng ta có thể giải đáp một hai. Dù sao ta cũng đã ở đây trông coi được mấy năm, bình thường vẫn hay đọc sách để giết thời gian".

Ngọc Vô Tâm nghe vậy mỉm cười, làm như thuận miệng đề cập đến cực phẩm Bồi Nguyên Đan. Vốn nàng cũng không hi vọng gì nhiều, song phản ứng của Ngô Dụng lại khiến nàng phải động dung.

"Cực phẩm đan? So với đan dược cấp độ dưới đương nhiên không giống, thành phần có chút khác biệt." Ngô Dụng điềm tĩnh nói ra.

Tâm tư máy động, Ngọc Vô Tâm hỏi tiếp: "Sao sư huynh biết?".

"À, trước đây khi sư phụ ta còn sống, có lần ta nghe ông đề cập".

Ngọc Vô Tâm trong lòng kinh hỉ. Ngay đến Cầu Bất Nhận và các trưởng lão cũng không rõ mà không ngờ vị sư huynh này lại nắm được manh mối.

Đúng là đi mòn gót giày tìm không thấy, đến khi gặp được chẳng tốn chút công phu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau