TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 751 - Chương 755

Chương 751: Thu nhận tiểu âm hồn

"Ngươi tên gì?" Đương lúc tiểu âm hồn sợ hãi toan mở miệng cầu xin thì tiếng Ngọc Vô Tâm truyền đến.

Âm hồn thiếu nữ khẩn trương đáp: "Thu... Thu Đồng".

"Ngươi muốn ta tha cho ngươi?".

"Cầu... cầu tiên sư... tha... tha cho ta! Ta... ta thật sự... thật sự không... không có làm chuyện xấu!".

"Cứ từ từ mà nói, không cần khẩn trương".

Ngọc Vô Tâm tiếp tục thăm dò: "Ngươi trở thành hồn ma đã bao lâu rồi?".

"Ba... ba năm rồi".

"Ngươi là chết ở trong trang viện này hay từ chỗ khác tới?".

"Ta... ta... ta là... là người... người ở đây".

Ngọc Vô Tâm nhíu mày: "Ta đã bảo ngươi cứ thong thả, từ từ mà nói".

"Ngươi bao nhiêu tuổi?" Ngọc Vô Tâm lại hỏi.

Tiểu âm hồn suy nghĩ một chút, rồi đáp: "Lúc... lúc ta mới... mới chết... Ta... ta được... được... mười... mười sáu tuổi".

"Này, ngươi điếc hay sao? Ta đã bảo ngươi bình tĩnh. Sao cứ nói lắp mãi thế hả?".

"Tiên... tiên sư... không-không... không phải...".

"Ngọc sư tỷ, nàng hình như bị cà lăm á!" Trong lúc âm hồn thiếu nữ đang cố gắng thanh minh thì từ dưỡng hồn quán, một giọng non nớt cất lên. Kế đó thì thân ảnh Tố Tâm xuất hiện. 

Nhận ra Tố Tâm là "đồng loại" với mình, tiểu âm hồn Thu Đồng mới chỉ tay, nói: "Ngươi... ngươi cũng... cũng là ma?".

"Đấy!" Tố Tâm không trả lời Thu Đồng mà ngước lên nói với Ngọc Vô Tâm "Sư tỷ thấy chưa? Nàng ta bị cà lăm a!".

Sự thật bày ngay trước mắt, đã rõ mồn một, Ngọc Vô Tâm nếu còn chưa nhận ra thì quá ngu ngốc rồi. Trong dạ nàng có hơi cảm khái. Âm hồn có tật nói lắp, lần đầu tiên nàng mới được biết đấy.

"Khi còn sống ngươi đã có tật nói lắp?".

Thu Đồng gật đầu: "Đúng-đúng vậy".

Ngọc Vô Tâm tìm đến một chiếc ghế, phủi sạch bụi rồi ngồi xuống. Bên cạnh Tố Tâm cũng lẽo đẽo bước theo. Phần Thu Đồng, bởi đã được trả tự do nên nàng cũng không khó hành động. Hiện nàng đang quỳ ở trước mặt Ngọc Vô Tâm.

Chạy? Thu Đồng không dám. Nàng hiểu là mình sẽ chẳng thể nào chạy thoát khỏi tay tiên sư.

"Trước tiên ngươi kể cho ta biết về lai lịch của mình. Lúc còn sống ngươi có thân phận gì, tại sao lại chết, sau khi chết lại trải qua những chuyện gì".

"Vâng".

Mạng đang trong tay người nên Thu Đồng không dám hoa ngôn lừa dối, thành thành thật thật kể rõ đầu đuôi.

"Chuyện... chuyện là-là... như-như vầy. Khi... khi ta-ta còn... còn sống... ta-ta... là... là... trẻ-trẻ... mồ...".

"Mồ côi." Tố Tâm cảm thấy Thu Đồng ăn nói khó khăn nên tốt bụng hỗ trợ.
Thu Đồng tỏ ra cảm kích, tiếp tục kể: "Sau đó ta... ta được-được Lâm-Lâm...".

"Lâm viên ngoại." Một lần nữa Tố Tâm lên tiếng hỗ trợ.

Thu Đồng gật đầu, nói tiếp: "... nhận ta-ta về nuôi. Rồi... rồi năm-năm ta mười... mười sáu tuổi... Lâm-Lâm...".

"Lâm viên ngoại." Từ đứng lúc này Tố Tâm đã chuyển sang ngồi luôn bên cạnh Thu Đồng để trợ giúp.

"... ông-ông ấy... bảo-bảo ta thành... thành... thành thân... với... với tam thiếu...".

"Thiếu gia".

Một lớn một nhỏ, hai âm hồn cứ thế ngươi một câu dài, ta một câu ngắn cùng đem câu chuyện kể ra. Nội dung vốn dĩ chả có bao nhiêu, nhưng qua lời kể của Thu Đồng, Ngọc Vô Tâm thấy sao mà nó dài quá đỗi. Dài tới mức khiến nàng có cảm giác buồn ngủ, phải che miệng ngáp dài.

Kiên nhẫn lắng nghe một hồi, Ngọc Vô Tâm có thể tóm gọn như sau. Thu Đồng là trẻ mồ côi được Lâm viên ngoại nhận về nuôi, lớn lên trở thành một a hoàn trong trang viện. Năm nàng mười sáu tuổi thì bị Lâm viên ngoại bắt ép gả cho đứa con trai thứ ba của mình. Kẻ này tâm thần bất ổn, rất là đần độn. 

Lấy một người chồng như vậy Thu Đồng dĩ nhiên là không nguyện. Trong đêm tân hôn nàng đã âm thầm bỏ trốn. Ban đầu kế hoạch rất thuận lợi, song tới khi trèo qua tường thành, ma xui quỷ khiến thế nào lại có một vỏ chuối ở trên đó, cũng chẳng biết là tên gia đinh nào ném lên. 

Trời tối, lại đang vội, Thu Đồng nhất thời sơ ý giẫm phải vỏ chuối, thế là ngã chổng vó luôn.

"Nói vậy ngươi chính là bị ngã chết?" Ngọc Vô Tâm rút ra kết luận. 

Song có vẻ đã sai. Thu Đồng lắc đầu: "Không-không phải. Lúc... lúc đó... chưa-chưa có chết. Mới... mới... mới gãy cổ... gãy cổ thôi".

"Gãy cổ mà còn chưa chết hả?" Tố Tâm ngạc nhiên nhìn tên đồng loại bên cạnh.

Thu Đồng thì chẳng suy nghĩ nhiều, bộ dáng thành thật: "Thật-thật sự... chưa chết. Tin-tin ta đi".

"Được rồi, vậy sau đó thế nào? Làm sao ngươi lại chết?".

"Là... là thế này..." Thu Đồng lại tiếp tục kể. Một bản trường ca miên man lại bắt đầu...
Một lúc lâu sau...

Qua mấy bận che miệng ngáp dài, lúc này Ngọc Vô Tâm mới thẳng lưng ngồi dậy, dùng ánh mắt khác lạ nhìn Thu Đồng. Cái chết của thiếu nữ này thật sự là quá "ly kì đặc sắc" đi. 

Sau cái đêm đào hôn thất bại đó, Thu Đồng nàng đã phải nằm trên giường gần hai tháng trời mới có thể ngồi dậy được. Đêm hôm ấy, vị tam thiếu gia đần độn của Lâm viên ngoại, cũng chính là người chồng hụt của nàng đã bưng tới một bát canh hạt sen cho nàng bồi bổ. 

Tất nhiên Thu Đồng nàng đã không đồng ý để cho vị tam thiếu gia kia ở lại. Nàng đã đuổi hắn đi. Đợi hắn đi xong, lúc này nàng mới bưng bát canh hạt sen, tay múc từng muỗng. Nói sao cũng là món nàng yêu thích, người ta đưa tới miệng rồi, không ăn thì thật lãng phí. 

Và như thế, nàng múc ra từng muỗng từng muỗng... Đến khi bát canh gần cạn, một sự cố đã bất ngờ phát sinh. Trong lúc ăn Thu Đồng nàng đã vô tình nuốt xuống mấy hạt sen nguyên vẹn, thành ra bị nghẹn. Nàng cố bước xuống giường, tìm người giúp đỡ. Nhưng do sức khoẻ còn yếu, đi ra chưa được bao nhiêu bước thì đã té ngã, rồi... dưỡng khí hết, cứ thế lịm đi.

Té gãy cổ không chết cuối cùng lại vì tham ăn mà bị nghẹn chết, Ngọc Vô Tâm thật cũng chẳng biết nói sao. Cái chết sao mà vô duyên đến lạ. 

"Ngọc sư tỷ, thì ra sư tỷ cũng không có gạt Tố Tâm. Trước sư tỷ nói tham ăn coi chừng bị nghẹn chết muội vốn còn không tin..." Tố Tâm cảm thán nói ra. 

Ngọc Vô Tâm thì trực tiếp hơn, nhìn thẳng vào Thu Đồng mà nhận xét: "Cái cách ngươi chết cũng thật quá khác người đi".

Thu Đồng cúi mặt, cũng không rõ bởi do xấu hổ hay gì. 

"Hừm...".

Sau tiếng hắng khẽ, Ngọc Vô Tâm nói, nét mặt đã nghiêm túc lên nhiều: "Tiểu âm hồn ngươi tuy rằng chưa có hại ai, nhưng nay ngươi đã thành ma, quấy nhiễu dương thế vốn là không đúng. Theo lý ta nên đánh tan hồn phách của ngươi".

"Tiên sư xin tha mạng!" Thu Đồng sợ hãi van xin, cái tật nói lắp cũng tạm thời biến mất.

"Muốn ta tha cho ngươi cũng không phải không thể, nhưng ngươi phải nhận ta làm chủ nhân".

"Nhận chủ?" Thu Đồng nghi hoặc.

"Đúng vậy, chỉ cần ngươi nhận ta làm chủ ta sẽ truyền phương pháp tu hành quỷ đạo cho ngươi. Ngày sau ngươi còn có thể ngưng tụ thành thân thể, đắc đạo thành tiên." Ngọc Vô Tâm nói, thanh âm tràn đầy mê hoặc, giống như là đang dụ dỗ người ta.

Cũng nên như thế.

Thuần âm chi hồn đâu phải cứ muốn là gặp được. Mười vạn âm hồn chưa chắc đã xuất ra được một, số lượng rất là hiếm hoi. Tu tiên giả gặp âm hồn là thuần âm chi hồn đấy là phúc duyên to lớn.

Chúng nhân đều biết thực lực tu sĩ chủ yếu dựa vào tu vị cùng với pháp bảo, song trừ đó ra còn có các loại pháp môn hỗ trợ khác cũng rất hữu ích, ví như Khu Trùng Thuật, Khu Thú Thuật...

Nuôi dưỡng kỳ trùng lợi hại tới khi trưởng thành hoặc là yêu thú lợi hại làm sủng vật sẽ gia tăng thực lực của tu sĩ rất nhiều, điều đó là chẳng cần bàn cãi. Song muốn thu được thành tựu ở những pháp môn loại này vốn hết sức khó khăn.

Bồi dưỡng thuần âm chi hồn lại khác. Sau khi ký kết khế ước chủ tớ thì âm hồn có thể tự mình tu luyện, không cần tốn tinh lực của chủ nhân, thời điểm đối địch có thể trợ thủ.

Chỗ tốt của việc nhận thuần âm chi hồn làm kẻ hầu có thể tưởng tượng là lớn đến mức nào. Có điều thuần âm chi hồn chỉ có thể gặp mà không thể cầu, trước kia đã có đại cao thủ Linh châu kỳ tốn hơn trăm năm tìm tại những nơi âm khí dày đặc mà không thành. Nên có thể nói lần này vận khí của Ngọc Vô Tâm cực tốt, trong hơn một tháng đã sở hữu cho mình tận những hai thuần âm chi hồn.

Tâm tư của Ngọc Vô Tâm Thu Đồng không quá rõ. Nhưng nghe bảo có thể ngưng tụ thân thể, tu đạo thành tiên thì vô cùng hưng phấn, lập tức đồng ý ngay.

"Tiên-tiên sư. Ta... ta đồng ý!".

"Tốt".

Ngọc Vô Tâm cắn ngón tay trích ra một giọt tinh huyết rồi dùng đạo pháp dung nhập vào trong hồn phách Thu Đồng. Có khế ước chủ tớ này, cho dù sau này Thu Đồng có độ kiếp trở thành Quỷ Tiên thì vẫn phải nghe lệnh nàng.

Chương 752: Liên tiếp thất bại

Ngọc Vô Tâm lấy ra một cái ngọc giản còn trống đem một thiên công pháp tu luyện quỷ đạo ghi vào trong giao cho Thu Đồng tu luyện. Mặc dù chỉ là công pháp nhập môn nhưng đối với Thu Đồng tạm thời cũng đủ, chờ quan sát thêm một thời gian nữa sẽ viết ra thêm.

Đem Thu Đồng thu vào trong dưỡng hồn quán xong, lúc này Ngọc Vô Tâm mới dùng chút đạo thuật đem tiểu lâu thu dọn lại một vòng. Nàng tính dùng nơi này làm chỗ trùng kích Vấn đỉnh. Tất nhiên là không phải hôm nay. Hiện tại tu vi của nàng mới chỉ là Trúc cơ kỳ tầng thứ sáu, còn cần bước vào tầng thứ bảy, chạm đến bình cảnh tu luyện thì mới có thể tiến hành đột phá được.

Ngồi đả toạ một lúc, khi tinh thần khí lực đều đã khôi phục đến trạng thái sung mãn nhất, lúc này Ngọc Vô Tâm mới đem chín viên trung phẩm Tẩy Tủy Đan lấy ra, cho vào miệng.

Thông thường, nếu chỉ là hạ phẩm Tẩy Tủy Đan thì đối với tu sĩ Trúc cơ không có bao nhiêu tác dụng, song trung phẩm đan lại khác. So ra nó thậm chí còn tốt hơn là hạ phẩm Bồi Nguyên Đan. Việc Ngọc Vô Tâm dùng nó tu luyện cũng chẳng có gì khó hiểu.

Ừ thì đúng là Ngọc Vô Tâm rất giàu có, trên người trung phẩm Bồi Nguyên Đan không thiếu, thượng phẩm cũng có khá nhiều, nhưng trong giai đoạn này lại đem phục dụng thượng phẩm đan thì phí phạm quá. Còn về việc tại sao lại không dùng trung phẩm Bồi Nguyên Đan... Thật ra Ngọc Vô Tâm không phải không dùng, chỉ là nàng sẽ dùng sau. Trước nàng muốn luyện hoá chín viên trung phẩm Tẩy Tủy Đan này cái đã.

Trên điển thư đã ghi chép rõ, Tẩy Tủy Đan một ngày không nên dùng quá chín viên, Bồi Nguyên Đan cũng vậy, không quá chín viên, nếu vượt số lượng thì sẽ gây hại cho người dùng. Vì muốn tối ưu hoá hiệu quả, Ngọc Vô Tâm mới quyết định trước dùng trung phẩm Tẩy Tủy Đan sau lại dùng trung phẩm Bồi Nguyên Đan tu luyện.

Một ngày sử dụng mười tám viên trung phẩm Tẩy Tủy và Bồi Nguyên để tu luyện, thiết nghĩ trên thế gian cũng chỉ có mỗi mình Ngọc Vô Tâm. Chỉ nàng mới xa xỉ tới như vậy. Phải biết cho dù ở các đại tông môn có lão quái Nguyên anh kỳ toạ trấn, tinh anh đệ tử sợ rằng một tháng cũng không được phát quá hai viên trung phẩm đan dược đâu.

Trung phẩm đan nó nào có dễ luyện. Kể cả luyện đan đại sư cũng chỉ nắm được một hai thành luyện chế thành công thôi a.

Tất nhiên, xa xỉ có cái lý của xa xỉ. Dựa vào trung phẩm đan dược, tốc độ tu luyện của Ngọc Vô Tâm đã được đề thăng lên không biết bao nhiêu lần. Bình thường, từ Trúc cơ kỳ tầng thứ sáu tiến vào tầng thứ bảy một tinh anh ưu tú phải mất những mấy tuần trăng, thậm chí cả năm trời thì Ngọc Vô Tâm lại chỉ tiêu tốn bất quá mười ba ngày, nhanh hơn gấp chục lần, mấy chục lần.

Thế mới thấy công dụng của đan dược là to lớn tới độ nào.

Cứ như vậy, Ngọc Vô Tâm ngày ngày khoanh chân trong tiểu lâu cắn đan tu luyện, chớp mắt đã một tuần trăng trôi qua...

"Thấm thoắt đã một tháng trôi qua rồi...".

Ngọc Vô Tâm có chút cảm thán. Cổ nhân nói "Tu tiên vô tuế nguyệt" quả chẳng hề sai.

"Hiện ta đã chạm đến bình cảnh, có thể tiến hành đột phá".

Hít sâu một hơi, Ngọc Vô Tâm mau chóng chỉnh đốn tâm tình. Đợi cho cơ thể đã khôi phục đến trạng thái tốt nhất, lúc này nàng mới trút ra một viên đan dược màu vàng kim óng ánh toả hương thơm ngát.

Thượng phẩm Bồi Nguyên Đan!

"Tư chất ta vốn rất không tệ, lại dùng thêm thượng phẩm đan hỗ trợ, chỉ một lần nhất định đột phá thành công".

Ngọc Vô Tâm rất có lòng tin. Nàng đem viên đan dược nuốt vào, tập trung luyện hoá.

Quả nhiên là linh đan trân quý khó cầu!

Thượng phẩm đan vừa vào bụng đã có một luồng nhiệt khí xuất hiện ở đan điền rồi bắt đầu tỏa ra khắp châu thân. Ngọc Vô Tâm không dám chậm trễ, nhanh chóng dựa theo tâm pháp Tử Hà Ma Thiên thực hiện đại chu thiên tuần hoàn.

Sau khi luyện hóa toàn bộ dược lực, Ngọc Vô Tâm mới ngưng thần đột phá. Dưới sự thao túng của nàng, những tia linh lực bên trong đan điền thi nhau hội tụ, hình thành nên một khối cầu màu xanh....

"Bụp!".

Chợt, một tiếng nổ vang lên. Khối cầu màu xanh tức thì vỡ tan, phân giải thành vô số tia linh lực tản ra khắp đan điền.

Đột phá thất bại!

Kết quả hoàn toàn đi ngược với dự tính ban đầu khiến cho Ngọc Vô Tâm ngạc nhiên, nét mặt có chút sững sờ.

Nàng thất bại? Chuyện này...

Từ Trúc cơ lên Vấn đỉnh không giống như từ Luyện khí tiến vào Trúc cơ, bắt buộc phải có Trúc Cơ Đan hỗ trợ. Theo lẽ thường, chỉ cần tu sĩ có thiên tư tốt một chút, dùng một viên trung phẩm Bồi Nguyên Đan thôi cũng đã đủ để thành công đột phá. Ngọc Vô Tâm nàng tư chất vốn thuộc hàng thượng đẳng, đan dược nàng dùng lại còn là thượng phẩm Bồi Nguyên Đan, đáng ra phải chắc chắn thành công mới đúng, vậy mà...

Thất bại? Rốt cuộc vì sao lại thất bại?Ngọc Vô Tâm ngồi yên nghiền ngẫm, một đỗi lâu sau thì quyết định đột phá thêm lần nữa.

Đả toạ điều tức cho thân thể khôi phục, nàng trút ra viên thượng phẩm Bồi Nguyên Đan thứ hai, nuốt xuống.

Tương tự ban nãy, một cỗ nhiệt khí tức thì nổi lên, tản ra khắp đan điền, chảy vào kỳ kinh bát mạch.

Ngọc Vô Tâm bế khí ngưng thần, bắt đầu đem đan dược luyện hoá, tiến hành đột phá...

"Bụp!".

Bên trong đan điền một tiếng nổ vang lên. Khối cầu linh lực hội tụ được một đỗi thì đã phân ra thành trăm ngàn tia linh lực tán ra khắp đan điền.

Lại thất bại!

"Chuyện này...".

Ngọc Vô Tâm lặng người đi. Tâm tình của nàng bây giờ... có chút phức tạp.

...

Một tháng sau.

Cánh cửa tiểu lâu mở ra, từ bên trong Ngọc Vô Tâm chậm rãi cất bước. Nhìn xem nét mặt thì có chút nặng nề, hẳn trong lòng đang mang tâm sự.

"Ngọc sư tỷ!".

Bên một cái hồ nhỏ cách tiểu lâu khoảng độ trăm thước, Tố Tâm ngó thấy Ngọc Vô Tâm đi ra khỏi tiểu lâu thì hô lên, chạy nhanh tới. Thu Đồng thấy vậy cũng mau chóng chạy theo qua.

"Ngọc sư tỷ! Chúc mừng sư tỷ!" Đinh ninh là Ngọc Vô Tâm đã thành công đột phá, Tố Tâm lên tiếng chúc mừng.

Bên cạnh Thu Đồng cũng học theo: "Chúc-chúc mừng chủ nhân!".Ngọc Vô Tâm trước xem Tố Tâm sau chuyển mắt nhìn Thu Đồng, trong lòng có chút ngạc nhiên.

Tiểu âm hồn một thân bạch y trắng như tuyết, so với trước thì hình thái đã rõ hơn không ít. Xem ra một tháng này nàng tu luyện công pháp quỷ đạo cũng thu được một số thành tựu.

Nhận ra ánh mắt Ngọc Vô Tâm, Thu Đồng cúi đầu.

Tố Tâm thì chẳng việc gì phải e ngại, cô bé nắm lấy tay áo Ngọc Vô Tâm lay hỏi: "Ngọc sư tỷ, trở thành tu sĩ Vấn đỉnh cảm giác thế nào? Có phải pháp lực bây giờ rất thâm hậu không?".

"Hẳn là tốt đi".

"Sao lại hẳn là?" Tố Tâm không vừa ý với câu trả lời ấy lắm.

Ngọc Vô Tâm nhẹ lắc đầu: "Ta còn chưa phải tu sĩ Vấn đỉnh, làm sao nói rõ được".

Hả?

Cả Tố Tâm và Thu Đồng đều chưng hửng. Các nàng cứ tưởng...

"Sư tỷ, như vậy... như vậy là sao?".

"Thì đột phá thất bại chứ sao".

"Nhưng... thiên tư sư tỷ cao như vậy, còn bế quan lâu như vậy...".

Tố Tâm cảm thấy rất là khó hiểu. Có nghĩ thế nào cô bé cũng không lường được kết quả này. Trước đó sư tỷ nàng chẳng nói chắc như đinh đóng cột là sẽ đột phá thành công sao...

Tố Tâm không hiểu, Ngọc Vô Tâm nào có hơn gì. Nàng quả thực không biết tại sao. Một tháng trời ăn vào cả tá thượng phẩm Bồi Nguyên Đan, cho dù tên ngốc cũng đã đột phá xong rồi. Thế mà... thất bại vẫn cứ hoàn thất bại.

...

"Sư tỷ, vậy giờ phải làm sao?".

"Trước nghỉ ngơi một chút, từ từ tính".

Nghe thanh âm trầm thấp, Tố Tâm biết là trong lòng sư tỷ rất không vui nên nắm tay an ủi: "Ngọc sư tỷ, tỷ cũng đừng có buồn. Tư chất tỷ tốt như vậy, sớm muộn gì cũng thành công Vấn đỉnh thôi".

"Chủ nhân, phải-phải đó. Chủ-chủ nhân... đừng... đừng buồn".

Ngọc Vô Tâm lại liếc qua nhìn Thu Đồng. Ngay lập tức thiếu nữ liền cúi đầu. Thu Đồng nàng vẫn chưa đủ can đảm để đối diện cùng Ngọc Vô Tâm.

"Ta không sao.".

Ngọc Vô Tâm mỉm cười rồi lại khẽ lắc đầu.

Tu tiên đạo đầy rẫy chông gai, quái sự tùy thời đều có thể gặp. Nếu hễ mỗi lần đụng phải nan đề liền nản lòng thoái chí thì còn tu hành làm gì nữa.

Mặc dù trước mắt vẫn chưa biết phải giải quyết ra sao nhưng Ngọc Vô Tâm nàng tin tưởng rồi sẽ nghĩ ra được cách.

Xe đến chân núi ắt có đường.

Chương 753: Đào bảo hội

Thời gian tiếp theo Ngọc Vô Tâm vẫn ngày ngày chuyên tâm tu hành, có lúc luyện tập pháp thuật, thao túng Linh khí, có khi ngồi trong tiểu lâu tinh chế đan dược sau đó thì cắn đan luyện hoá hấp thu dược lực.

Mặc dù kết quả vẫn y như cũ, không thể thành công đột phá, số lượng linh lực bên trong đan điền chẳng hề tăng lên nhưng chất lượng thì đã được đề cao lên nhiều. Cứ sau mỗi một lần đột phá thất bại hoặc là một lần đem linh lực cùng lam sắc quang điểm từ bạch liên hoa tiến hành đại chu thiên tuần hoàn thì phẩm cấp linh lực sẽ được đề cao thêm một chút, thần thức cũng là như vậy... 

Ngoảnh đi ngoảnh lại nửa năm đã trôi qua...

Trong nửa năm này Ngọc Vô Tâm đương nhiên cũng thường xuyên tìm hiểu, rằng tại sao mình lại chẳng thể thành công tiến vào Vấn đỉnh. Nếu nói do tư chất thì chắc chắn không phải, thiên tư nàng đâu thấp. Còn nếu bảo do công pháp tu hành, cũng lại không đúng. Bởi lẽ nàng tuy sống tại ma tông, nhưng trước giờ tu luyện đều theo trình tự hẳn hoi, chưa từng đi đường tắt, thậm chí đến mấy loại pháp môn như thái bổ, hấp tinh nàng cũng đều không hề đụng tới. 

Tâm cảnh ư? Ngọc Vô Tâm nàng không nghĩ trong lòng mình có tâm ma. Nếu có thì nàng đã sớm nhận ra. 

Như vậy thì chỉ còn hai khía cạnh: bạch liên hoa và quá trình phục dụng đan dược. Tác động của bạch liên hoa thì nàng đây không rõ lắm. Nàng nghi ngờ ở mặt đan dược nhiều hơn. Ngẫm kỹ thì nàng đã sử dụng rất nhiều trung phẩm linh đan cho quá trình tu luyện. Một ngày mười tám viên trung phẩm linh đan, con số này thật sự là rất lớn. 

Lẽ nào dùng đan dược phẩm cấp cao quá nhiều, thời điểm trùng kích bình cảnh sẽ càng thêm khó khăn? Người bình thường sử dụng hạ phẩm đan tu luyện, đến khi đột phá chỉ cần trung phẩm đan, song nếu dùng trung phẩm đan tu luyện thì thời điểm đột phá lại không chỉ đơn giản trung phẩm mà phải là thượng phẩm, thậm chí cực phẩm?

Suy đoán đó Ngọc Vô Tâm chẳng thể nào kiểm chứng được. Trên tất cả những điển thư, cổ tịch nàng đọc, không có trường hợp nào giống như nàng, mỗi ngày tu luyện đều nuốt toàn trung phẩm đan, số lượng còn ở mức tối đa. 

Suy đi ngẫm lại, cuối cùng Ngọc Vô Tâm vẫn là quyết định tinh chế ra cực phẩm đan để hòng xác minh. Khổ nỗi, cực phẩm đan này nàng tinh chế không được. Nói gì Bồi Nguyên, ngay đến Tẩy Tủy Đan thôi nàng cũng đã không thể tinh chế. Đây cũng chẳng phải do lam sắc quang điểm không đủ, trình độ chưa tới mà căn bản là vô phương tinh chế!

Từ trung phẩm đề thăng lên thượng phẩm, đối với Tẩy Tủy Đan thì xác suất tinh chế đã là chín thành, với Bồi Nguyên Đan thì cũng đã xấp xỉ bảy thành. Rõ ràng là trình độ của Ngọc Vô Tâm nàng đã ở mức thuần thục, theo lý khi chuyển sang tinh chế cực phẩm đan thì mười lần ít gì cũng phải có một lần thành công mới đúng, đằng này... mười lần thất bại hết mười lần, hai mươi lần thất bại hết hai mươi lần.

Vận khí đen đủi? Cũng không thể đen tới mức này được!

Cực phẩm đan thật sự là vô phương tinh chế, đó là kết luận mà Ngọc Vô Tâm đã rút ra. Nàng đoán muốn tạo ra cực phẩm đan thì cần phải có thêm điều kiện nào đó. Nhưng điều kiện đó là gì thì nàng không rõ. Vì muốn tìm hiểu, nàng thu dọn hành trang, tiếp tục đi về phương bắc...

Tính đến hiện tại thì Ngọc Vô Tâm đã không còn ở Nam Xương Thành nữa. Nàng đang ngụ tại núi Bạch Mã, bên trong một sơn động. Tố Tâm, Thu Đồng tất nhiên là cũng đi theo. 

Quãng thời gian này hai tiểu nha đầu thường xuyên được Ngọc Vô Tâm chỉ điểm tu hành, tu vi tiến bộ nhanh chóng. Thỉnh thoảng Ngọc Vô Tâm cũng mang các nàng đi ra ngoài kiếm yêu thú để rèn luyện. Dù sao kinh nghiệm thực chiến đối với tu sĩ cũng rất là quan trọng. Nếu mà không kinh qua cảnh mưa máu gió tanh, đến thời điểm giáo đấu với địch nhân, bản thân nhất định là bị thiệt. 

...

Tử Đà Sơn chạy dài mấy trăm dặm nằm ở phía bắc Thanh Châu, thế núi cao ngất lâm sản phong phú, song dân cư thì lại hết sức thưa thớt. Điều này cũng không có gì lạ, nói sao trên ngọn núi này cũng tồn tại yêu thú, tuy phần lớn chúng chỉ có tu vị cấp một nhưng phàm nhân sao có thể đối phó nổi.

Ngọc Vô Tâm, nàng chính là đang ở Tử Đà Sơn này. Mục đích trong chuyến đi này cùa nàng là để rèn luyện cho hai tiểu nha đầu Tố Tâm và Thu Đồng, tăng thêm kinh nghiệm thực chiến cho các nàng. Tất nhiên, nếu mà có phát hiện ra thiên tài địa bảo hoặc là tài liệu yêu thú trân quý nào đó thì Ngọc Vô Tâm nàng cũng sẽ chẳng ngại thu vào túi riêng. Tiền tài có ai lại chê?

"Oành!".

Đột nhiên, từ phía xa truyền đến một tiếng nổ lớn kèm theo quang hoa chói mắt khiến cho cước bộ Ngọc Vô Tâm phải dừng lại. Nàng do dự một chút nhưng rồi cũng quyết định độn quang bay về hướng đó.

Dưới chân một ngọn sơn phong cao ngất, chỉ thấy vô số cây cối đã bị pháp thuật phá rạp, ba tu sĩ niên kỷ chừng hai mươi đang giao đấu với một con yêu thú. Mặc dù chiếm ưu thế về nhân số nhưng tình cảnh ba người này đang rất không ổn.

Ngọc Vô Tâm quan sát bọn họ một chút, âm thầm lắc đầu. Đúng là nghé non không sợ hổ, thực lực thế này mà cũng dám đến Tử Đà Sơn trêu chọc yêu thú.Hai thiếu niên tướng mạo bình phàm, tóc buộc giống nhau kia có tu vị tầng thứ tư Luyện khí kỳ. Người còn lại là một thiếu nữ, tu vị mới đến tầng thứ ba. Cả ba đều ăn mặc y hệt nhau, xem hẳn là đồng môn.

Về phần yêu thú kia. Nó là một con rắn to, trên đầu có một cái sừng, thân như thùng nước, từ khí thế phát ra thì đây là một thượng phẩm yêu thú cấp một.

Lúc này Cự mãng nhe răng thè lưỡi không ngừng phun ra độc dịch màu xanh biếc hôi thối vô cùng còn ba người kia chỉ là miễn cưỡng chống đỡ.

"Sư muội mau chạy! Để chúng ta ngăn chặn yêu thú này!".

"Không! Muốn chết thì cùng chết!".

Hai thiếu niên vì muốn bảo vệ sư muội mình mà ra sức chống đỡ, quát bảo nàng đi. Nhưng vị sư muội này, nàng lại không có ý định chạy trốn một mình. Cũng giống như hai vị sư huynh, nàng cầm kiếm lao lên chiến đấu cùng Cự mãng.

Nhưng chỉ ba tên tu sĩ Luyện khí trung kỳ thì sao có thể chống lại được thượng phẩm yêu thú?

Chỉ một thoáng sau thì chiến cục đã rõ. Sau khi dùng đuôi đánh bay hai thiếu niên, Cự mãng há cái miệng khổng lồ đỏ lòm tớp tới thiếu nữ. Mắt thấy thiếu nữ sắp táng thân trong bụng rắn thì dị biến bất ngờ nổi lên.

Chỉ thấy ở gần đó hàn quang chợt loé, rồi vô số băng châm sắc nhọn mang theo hàn khí lạnh người xé gió bay tới Cự mãng.

Thế công quá nhanh, lại rất bất ngờ nên Cự mãng không kịp tránh, bị vô số băng châm xuyên qua thân thể, ré lên một tiếng rồi đổ gục xuống.

Cách đó một đoạn, Ngọc Vô Tâm thấy Cự mãng nhanh chóng gục xuống như vậy thì khẽ gật đầu. Hiện tại thực lực của nàng đã tăng lên khá nhiều, uy lực của Băng Châm Quyết cũng càng thêm ghê gớm.
"Sư muội, muội có ổn không?".

"Khục... muội không sao".

Qua cơn thập tử nhất sinh, ba sư huynh muội lúc này mới hoàn hồn, đưa mắt nhìn về phía Ngọc Vô Tâm. Vốn bọn họ tưởng mình đã chắc chắn phải chết, không nghĩ lại được người ra tay cứu giúp. 

Chỉ thấy người vừa động thủ là một thiếu nữ niên kỷ chừng hai mươi, hai mốt, hai mắt thâm quầng, làn da trắng tái, lại thêm đôi môi tim tím... Tướng mạo sao mà dễ khiến người ta liên tưởng đến tà môn dị thuật.

Trong lòng e ngại, ba huynh muội cẩn trọng bước tới ôm quyền hành lễ, cảm kích nói:

"Tham kiến tiền bối, đa tạ người đã ra tay tương trợ".

Ngọc Vô Tâm liếc nhìn ba người, thanh âm hờ hững: "Lấy tu vị của ba người các ngươi mà dám đến Tử Đà Sơn này trêu chọc yêu thú, có phải là không cần mạng nữa?".

Ngữ khí của Ngọc Vô Tâm đầy vẻ răn dạy song đám tiểu tu sĩ sao dám có chút nào bất mãn. Gã thiếu niên lớn tuổi nhất cúi đầu, ngập ngừng nói: "Tiền bối giáo huấn không sai, chỉ là... Huynh muội chúng vãn bối quá thiếu thốn cho nên mới phải làm liều, muốn diệt yêu thú đem tới Đào Bảo Hội đổi lấy chút linh thạch tu luyện".

Mấy lời này Ngọc Vô Tâm cũng không có nghi ngờ. Nàng biết cuộc sống của những tu sĩ cấp thấp rất khó khăn, kể cả có là đệ tử tông môn thì tài nguyên tu luyện cũng chẳng được phân phát bao nhiêu, căn bả là không đủ dùng.

"Đào Bảo Hội?" - So với cuộc sống của mấy thiếu niên thiếu nữ trước mặt thì Ngọc Vô Tâm cảm thấy hứng thú danh tự này hơn - "Là hội gì vậy?".

Ba huynh muội liếc mắt nhìn nhau, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ. Người thiếu nữ đáp: "Hội này là do tu sĩ cấp thấp chúng vãn bối tụ hội với nhau, bậc tiền bối như người chắc sẽ không cảm thấy hứng thú".

"Cứ nói ta nghe qua một chút.".

"Vâng." Thiếu niên bên phải vẫn như cũ một bộ cung kính, bắt đầu kể qua...

Lát sau.

Thiếu niên đã ngừng kể, hai vị sư đệ sư muội của hắn cũng lặng im dõi mắt nhìn lên không trung. Vừa rồi vị tiền bối đó đã độn quang bay đi. 

"Sư huynh, tiền bối không phải là đến Đào Bảo Hội đó chứ?".

"Cái này... chắc là không đâu. Với cấp bậc của tiền bối sao có khả năng vừa mắt những vật phẩm cấp thấp kia được".

"Ý muội không phải như vậy." - Thiếu nữ tiếp lời - "Muội là đang nghĩ có khi nào vị tiền bối đó muốn đánh cướp Đào Bảo Hội hay không. Theo muội thấy thì vị tiền bối này cũng chẳng phải người hiền...".

"Sư muội, đừng nói bậy. Chúng ta không thể nhìn tướng mạo bề ngoài để đánh giá người khác. Huống chi... lúc nãy chính là tiền bối đã ra tay cứu mạng chúng ta".

Chương 754: Dị biến nổi lên

Bỏ lại ba huynh muội nọ phía sau, Ngọc Vô Tâm một đường bay thẳng đến nơi tổ chức Đào Bảo Hội. 

Để đánh cướp?

Không phải. Nàng chỉ là thấy có chút hứng thú nên muốn tới dạo qua thôi. Dẫu sao ngày trước ở đất Nam man, mấy giao dịch hội kiểu này nàng đâu mấy khi được thấy. Cứ coi như đi mở mang kiến thức vậy.

Theo như những gì mà ba huynh muội kia đã kể về nguồn gốc của Đào Bảo Hội thì nàng thấy những tán tu Thanh Châu có tổ chức hơn Nam man rất nhiều. 

Ở Thanh Châu vốn có phường thị để giao dịch nhưng trừ số ít tinh anh đệ tử trong các đại môn phái hoặc là đại gia tộc mới có đủ linh thạch tới đó, bằng như tán tu hoặc tiểu tu sĩ môn phái cấp thấp, bọn họ làm sao có thể. 

Vậy lẽ nào chỉ trực tiếp gặp nhau rồi trao đổi nhỏ lẻ với bằng hữu quen biết thôi sao?

Một số tán tu cho rằng không thoả. Bọn họ đề ra chủ ý, kêu gọi mọi người thường lệ cử hành tụ hội để lẫn nhau trao đổi, mua bán theo quan điểm "có những thứ vô dụng với mình không chừng lại hữu dụng với kẻ khác". Cứ như vậy, Đào Bảo Hội đã ra đời.

Đối với tu sĩ cấp cao những thứ trong hội này tám chín phần đều là phế vật. Bình thường tu sĩ từ Trúc cơ trở lên chẳng mấy khi có người tìm tới. Lần này Ngọc Vô Tâm cũng bất quá đến tham quan, mở mang chút kiến thức mà thôi.

Sau khi tiến giai Trúc cơ kỳ đỉnh phong thì tốc độ độn quang của nàng càng thêm nhanh chóng, khoảng cách hơn hai trăm dặm cũng chỉ mất độ nửa giờ là tới.

Trước mặt một đám sương mù cản bước, Ngọc Vô Tâm vận linh lực lên đôi mắt thì nhận ra đấy là một huyễn trận đơn giản. Nàng nhanh chóng tiến vào...

Một tập thị nho nhỏ rộng khoảng mấy ngàn thước vuông xuất hiện trong tầm mắt, song không ngờ số lượng tu sĩ trong này lại lên tới cả ngàn.

Ngọc Vô Tâm phóng thần thức đánh giá một vòng. Quả thật nơi đây đều là tu sĩ cấp thấp nhưng không khí vô cùng náo nhiệt. Ở đây không có cửa tiệm cố định mà chủ yếu là chiêu bài rao hàng. Đám tu sĩ sau khi tìm thấy vật phẩm mình cần thì dùng linh thạch để mua, cũng có thể dùng vật phẩm khác mà trao đổi.

Ngọc Vô Tâm chậm rãi hoà vào dòng người, lặng lẽ dạo xem. 

Không thể không nói, trình độ tu tiên ở Thanh Châu quả thực hơn xa Nam man. Đào Bảo Hội này bị các tu sĩ cấp cao gọi là phế phẩm giao dịch hội song dọc đường đi nàng cũng nhìn thấy được vài kiện Linh khí hạ phẩm, nếu Nam man thì chắc chắn là không có bày bán dễ như vầy. 

"Đạo hữu, kiện Linh khí này ta mua".

"Ngươi mua? Cái này là ta nhìn thấy trước!".

"Ngươi thấy trước thì sao? Đây đâu phải món đồ vô chủ!".

"Hừ! Muốn tranh với ta? Vậy coi ngươi có bao nhiêu tiền!".

Xung quanh những tiếng người đấu khẩu, thi nhau tranh đoạt truyền đến. Không ít kẻ cãi nhau đến đỏ mặt tía tai, cơ hồ chỉ muốn lao vào ăn thua đủ, thực khiến cho người nghe là Ngọc Vô Tâm đây phần nào cảm khái. 

Đối với tu sĩ cấp thấp, vài ba kiện hạ phẩm Linh khí thôi cũng đã xem như là chí bảo với họ rồi...

...

Ngọc Vô Tâm tiếp tục đi dạo, bởi do tận lực ẩn giấu tu vi nên suốt nãy giờ vẫn chưa một ai khám phá ra được cảnh giới chân chính của nàng, dù thỉnh thoảng cũng có vài đạo thần thức quét qua.

"Được bán nhiều nhất ở đây chính là phù lục và tài liệu cấp thấp. Công pháp, Linh khí rất ít, linh đan lại càng khan hiếm." Trải qua một hồi quan sát Ngọc Vô Tâm cho ra kết luận. Vốn chả trông mong nên nàng cũng không thất vọng gì mấy.

Nàng đang định xoay người rời đi thì... ở phía bên trái, cạnh một gốc đại thụ, có một tấm chiêu bài đã hấp dẫn ánh mắt nàng.

"Phế phẩm đan dược", bốn chữ này khiến Ngọc Vô Tâm có chút động tâm bước tới.

Chủ quầy hàng là một trung niên khoảng ba tám bốn mươi, bên cạnh còn có mấy tiểu tu sĩ trẻ tuổi đang vây quanh.

"Đạo hữu bán phế đan?".

"Đúng".

Đám tu sĩ nhìn nhau: "Phế đan mà cũng bán sao?".

"Đạo hữu, ngươi có phải đã nhầm lẫn gì hay không? Phế đan chỉ có hại thân thể thì mua làm gì chứ?".Vị trung niên đảo mắt một lượt, xem thường nói: "Ai bảo các ngươi hễ phế đan là tất sẽ tổn hại thân thể?".

"Chẳng lẽ không phải?" - Một thiếu niên đáp lại - "Trước nay ta đều nghe mọi người nói như vậy".

"Vậy thì ngươi đã lầm rồi." Trung niên lắc đầu: "Các ngươi chỉ biết một mà không biết hai. Phế phẩm Tẩy Tủy Đan, Bồi Nguyên Đan đúng là gây hại với thân thể, nhưng nếu là đan dược cao cấp như Thanh Nguyên Đan thì sao?".

"Thanh Nguyên Đan? Đó không phải loại đan dược dành cho tiền bối Vấn đỉnh kỳ tu luyện sao?".

"Không sai. Loại đan dược cấp cao này khi luyện chế cần tài liệu trân quý hơn rất nhiều so với Tẩy Tủy Đan và Bồi Nguyên Đan, nên cho dù là phế phẩm cũng rất có lợi cho cảnh giới Luyện khí kỳ".

"Điều này là thật chứ?".

"Ta thèm gạt các ngươi?" Trung niên có chút tức giận, liền lấy ra một cái lệnh bài trên mặt có khắc ba chữ "Phiêu Hương Các".

Phiêu Hương Các!

Ngọc Vô Tâm trông thấy lệnh bài có chút giật mình. Khoảng thời gian cư ngụ Thanh Châu nàng đã được nghe qua về đại danh của môn phái này.

Phiêu Hương Các nằm ở phía bắc Thanh Châu, trên núi Trường Bạch, ngay vùng ranh giới giữa Thanh Châu và Trung Châu, có uy vọng rất lớn. Cho dù là ba đại thế lực Trung Châu như Bích Du Cung, Tử Tinh Môn, Đao Tông Sơn cũng không muốn đắc tội với môn phái này.

Tu sĩ của Phiêu Hương Các pháp lực không cao nhưng đều am hiểu luyện đan thuật. Mà luyện đan chi thuật lại là một cái nghề không thể thiếu, vô cùng quan trọng đối với toàn thể tu tiên giới.

Tu tiên đạo bao la rộng lớn, có tu sĩ nào dám nói tu luyện mà không cần đan dược?

Đan đạo, nó quan trọng lắm. Song số người chuyên tâm nghiên cứu nó thì lại vô cùng ít ỏi.

Nếu muốn trở thành một luyện đan sư cao cấp, trừ bỏ thiên phú thì tu sĩ phải tổn hao thêm thời gian dài nghiên cứu, dày công tập luyện. Nhưng nếu chuyên tâm vào luyện đan thì thời gian đâu để mà nâng cao tu vị? Tinh lực con người là có hạn. Bởi thế cho nên đa cố các tu sĩ đối với luyện đan thuật chỉ ở mức nhập môn, rất ít người thành tựu. Suy cho cùng tu sĩ tu luyện cũng chỉ vì muốn được trường sinh, cảnh giới không tiến thì thọ nguyên làm sao tăng.

Cũng vì thế mà địa vị của Luyện đan sư cũng trở nên vô cùng siêu nhiên. Cho dù một tu sĩ chỉ có tu vị Luyện khí kỳ nhưng có Luyện đan thuật cao minh thì tu sĩ thực lực cao hơn cũng không dám khinh thường.

Không riêng Thanh Châu, Trung Châu mà cả Ô La đại lục này, tất cả các môn phái, gia tộc hay tán tu đều không ai muốn đắc tội với Phiêu Hương Các. 

Trừ đan được cấp thấp như Tẩy Tủy Đan, Bồi Nguyên Đan có thể tự mình luyện chế ra, còn các đan dược cấp cao khác bọn họ đều là mang tài liệu đến, bỏ ra linh thạch để nhờ Phiêu Hương Các luyện cho. Nếu mà đắc tội với Phiêu Hương Các, như vậy làm sao có khả năng nhờ vả được nữa?Ép buộc ư?

Phải biết cho dù là tam đại thế lực Trung Châu Bích Du Cung, Tử Tinh Môn, Đao Tông Sơn cũng không dám tìm Phiêu Hương Các gây sự đấy!

Không ngờ vị trung niên thoạt trông có vẻ thô kệch này lại là người của Phiêu Hương Các. Tuy lệnh bài kia cho thấy địa vị trong môn của hắn rất thấp song không ai dám khinh thị. Kể cả Ngọc Vô Tâm. 

"Thất kính. Thì ra đạo hữu là Luyện Đan sư của Phiêu Hương Các." Một tu sĩ cấp thấp ôm quyền nói: "Đạo hữu vừa nói phế đan Thanh Nguyên Đan hữu ích với việc tăng tiến tu vi, xin hỏi là như thế nào?".

"Đúng vậy, xin đạo hữu giải thích cho chúng ta được tỏ tường".

Nhìn thấy ánh mắt kính ngưỡng của đám tu sĩ, trung niên trong lòng tự nhiên là thấy đắc ý. Luyện đan sư của Phiêu Hương Các, thân phận này đâu dễ gì mà có được.

"Hừm...".

Trung niên hắng giọng, nói:

"Nói về công dụng thì phế đan Thanh Nguyên Đan này tiền bối Trúc cơ kỳ phục dụng không có lợi mà cũng chẳng có hại. Nhưng bởi vì thảo dược luyện chế trân quý hơn rất nhiều so với Tẩy Tủy Đan, Bồi Nguyên Đan nên sẽ có trợ giúp tăng tiến tu vi cho cảnh giới Luyện khí kỳ một chút".

"Đạo hữu, xin hỏi trợ giúp được bao nhiêu thành?" Một thanh niên niên đứng ra hỏi. 

"Điều này…" Người trung niên hạ thấp giọng một chút: "Điều này tùy theo lượng tạp chất bên trong. Đại khái công hiệu của một viên phế đan Thanh Nguyên Đan tương đương từ năm thành đến sáu thành một viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan".

"Năm đến sáu thành, như vậy đã rất không tệ".

"Phế đan này giá bán bao nhiêu, ta mua hết".

Một thanh âm không lớn chẳng nhỏ, vừa đủ nghe từ phía sau truyền tới khiến tất cả tu sĩ xung quanh quay lại. 

Thì ra là một thiếu nữ tuổi tầm hai mươi vừa lên tiếng.

"Vị cô nương này, ngươi liệu có đủ linh thạch?" Qua một thoáng quan sát, một tu sĩ hướng Ngọc Vô Tâm nói.

Ngọc Vô Tâm liếc qua người nọ, lạnh lùng cất tiếng:

"Chúng ta đều tới mua đan dược, ai trả giá cao nhất thì tự nhiên có thể mua".

Dứt câu Ngọc Vô Tâm liền lấy ra hai mươi khối linh thạch. 

Trung niên kia chỉ có một lọ phế đan nên đám tu sĩ cấp thấp đưa mắt nhìn nhau. Hai viên phế đan Thanh Nguyên Đan mới tương đương với một viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan. Một lọ mà trả tới hai mươi khối linh thạch, rõ ràng có chút xa xỉ.

Các tu sĩ cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn là quyết định từ bỏ. 

Thế là trong ánh mắt vừa đố kỵ vừa hâm mộ của chúng nhân Ngọc Vô Tâm đem bình phế đan Thanh Nguyên Đan thu vào, trong lòng âm thầm vui vẻ. 

Đối với kẻ khác đây đúng chỉ là trăm viên đan dược phế phẩm, nhưng trong mắt Ngọc Vô Tâm thì chúng chính là linh đan trân quý. Dựa vào bạch liên hoa, nàng có thể tinh chế trăm viên phế đan này thành hạ phẩm Thanh Nguyên Đan, rồi từ hạ phẩm Thanh Nguyên Đan tinh chế thành trung phẩm Thanh Nguyên Đan, thậm chí là thượng phẩm linh đan.

Hai mươi viên linh thạch đổi lấy bình phế đan này thật sự là quá hời. 

Ngọc Vô Tâm đem bình phế đan cho vào túi trữ vật, đang định xoay người bước đi thì...

"Oành!".

... một tiếng nổ đinh tai truyền tới.

Chương 755: Ra chiêu liền đoạt mạng!

Tất cả các tu sĩ đưa mắt nhìn ra cửa vào khu tập thị. Chỉ thấy huyễn trận đã bị phá bỏ còn trên bầu trời thì mây đen dày đặc.

"Mau xem! Đó là cái gì?".

Một đoàn hắc khí xuất hiện giữa không trung truyền ra uy áp cường đại. Cảnh giới Trúc cơ kỳ!

"Khặc khặc khặc!".

Từ trong đám hắc khí, một giọng cười quái dị cất lên.

"Các tiểu tử bên trong nghe đây! Mau đem tất cả linh thạch bảo vật toàn bộ giao ra, nếu không giết không tha!".

Lời lẽ đe dọa khiến toàn trường nhốn nháo. Chuyện như vậy trước kia đã từng xảy ra, chính là tu sĩ cấp cao dựa vào thực lực cường đại đến Đào Bảo Hội này cướp bóc. Có điều cuối cùng kết cục những kẻ này cũng chẳng tốt đẹp gì. Tuy ở đây chỉ là tu sĩ cấp thấp nhưng cũng không thiếu đệ tử danh môn đại phái tới giao dịch. Đánh chó phải ngó mặt chủ, sư trưởng bọn họ khẳng định sẽ đòi lại công đạo.

Trừ vài lần ban đầu, sau khi những kẻ bá đạo đều bị diệt sạch thì thời gian này Đào Bảo Hội rất an toàn. Thật không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện.

"Tiền bối. Chúng ta chỉ là Luyện khí kỳ đệ tử cấp thấp mà thôi, trên người nào có đồ vật đáng cho tiền bối để mắt. Xin tiền bối giơ cao đánh khẽ...".

Vừa lên tiếng là một trung niên tên Trần Bình, niên kỷ khoảng bốn mươi hai bốn mươi ba, ăn vận khá là tươm tất, hẳn một trong những người tổ chức Đào Bảo Hội lần này.

"Nói nhảm! Trân quý không có lẽ nào vật phẩm bình thường cũng không có? Các ngươi là tay không đi tới giao dịch chắc?".

Thanh âm trong mây đen khàn khàn khó nghe, không chút cảm tình.

"Giao bảo vật ra thì sống còn không thì hồn quy địa phủ, mau lựa chọn đi!".

Có câu nghé con không sợ hổ, tuy đối phương là cao thủ Trúc cơ kỳ nhưng bá đạo như vậy cũng khiến đám người phẫn nộ. Một gã thanh niên tức giận mở miệng: "Chúng ta tôn trọng gọi ngươi một tiếng tiền bối thì ngươi cũng không cần cậy chó già mà lên mặt, chúng ta nhiều người như vậy chẳng lẽ lại sợ ngươi sao?".

"Ồ, tiểu tử giỏi thật... khặc khặc!".

Kẻ đứng trong đám khí đen không giận mà còn cười lớn. Cũng chả rõ hắn đã làm gì, chỉ thấy từ trong đám hắc khí, một đạo thanh quang bay ra, trúng ngay người thanh niên nọ.

"A!".

Một tiếng hét chói tai vang lên. Chỉ trong phút chốc người thanh niên vừa rồi còn hào khí ngất trời kia bây giờ đã bị hút khô tinh huyết, thân thể nhanh chóng héo rũ biến thành một thây khô.

"T-Tà tu!".

"Hắn là tà tu!" Đám tiểu tu sĩ ở đây bắt đầu hoảng hốt la to.

Tà tu ai nấy cũng đều là ác nhân, thủ đoạn tàn độc, thật sự rất đáng sợ.

"Khặc khặc!" Trên không gã tà tu chứng kiến tràng cảnh bên dưới thì đắc ý cười to: "Thế nào? Các ngươi còn kẻ nào muốn làm anh hùng thì cứ bước ra. Ta không ngại giết thêm vài người! Khặc khặc!".

"Tiền bối. Vãn bối chính là đệ tử của Đao Tông Sơn, xin tiền bối tha cho một lần." Một thanh niên móc một tấm lệnh bài giơ lên, hướng gã tà tu nói.

Đao Tông Sơn chính là một trong tam đại thế lực của Trung Châu, đệ tử Đao Tông Sơn ra đường hiếm người dám động. Hắn tin một khi mình đã xuất ra lệnh bài thì đối phương sẽ nể mặt mà tha cho.

Nhưng không, hắn lầm rồi.

"Ồ, là đệ tử Đao Tông Sơn sao." Gã tà tu đứng giữa hắc khí nhếch môi.

"Đúng vậy, tiền bối xin nể mặt...".

"Xẹt!".

Lời còn chưa dứt thì một đạo thanh quang đã bắn ra đem người thanh niên, kẻ tự cho mình thông minh này vây lại. Nháy mắt sau thân thể hắn đã khô héo, biến thành một cái xác khô.

"Đao Tông Sơn, tam đại thế lực Trung Châu thì sao? Lão tử ghét nhất bị người khác uy hiếp!".

Trước sau đã có hai kẻ bị biến thành xác khô, những tu sĩ còn lại nhất thời lâm vào trầm mặc. Thật không ngờ ngay cả uy danh tam đại thế lực Trung Châu mà đối phương cũng không để vào mắt.

"Hừm...".

Kẻ khác lo lắng chứ riêng Ngọc Vô Tâm thì chỉ có cười nhạo. Gã tà tu kia tuy lời nói hống hách, hành vi bá đạo nhưng từ đầu đến cuối đều mượn nhờ hắc khí che đi tướng mạo, ngoài manh mối hắn là một tu sĩ Trúc cơ kỳ thì không còn gì để nhận dạng nữa. Những đệ tử danh môn đại phái ở đây, cho dù có muốn nhờ sư trưởng báo thù thì e cũng khó truy ra.

Đương nhiên điểm này không chỉ có mỗi Ngọc Vô Tâm nhìn ra, một số người thông tuệ hiện cũng đã biết. Chỉ là... biết thì biết, bọn họ có thể làm gì được đây? Tu vi của bọn họ bất quá Luyện khí kỳ, chống thế nào được với cao thủ Trúc cơ kỳ, lại còn là một gã tà tu quỷ dị khó lường?

Sắc mặt mọi người trở nên hết sức khó coi, có hoảng sợ, có phẫn nộ song phần đông đã chịu khuất phục.

Sau một lát, gã tà tu có chút không kiên nhẫn lên tiếng: "Các ngươi cần bảo vật hay là cần mạng vậy? Coi bộ các ngươi đây là muốn lão tử đại khai sát giới!" Nói xong hắn đem thần thức quét đến một tiểu tu sĩ đứng ở phía trước."Tiền bối bớt giận!" Tu sĩ bị thần thức quét qua tức thì biến sắc: "Vãn bối xin đưa!".

"Hừ, còn không mau lấy hết ra. Nếu dám chừa lại một thứ nào...".

"Không dám... Không dám...".

Tiểu tu sĩ nọ mặt mày đau đớn rũ tay một cái. Bảy tám khối linh thạch, vài tấm phù lục và mấy cây thảo dược rớt ra.

"Chỉ có bấy nhiêu?".

"Bẩm tiền bối, toàn bộ thân gia của vãn bối chỉ có bấy nhiêu".

"Hừ, quỷ đói!" Thanh âm trong mây đen bất mãn hừ một tiếng song cũng không nuốt lời: "Ngươi có thể đi."

"Tạ ơn tiền bối." Tiểu tu sĩ lưu luyến nhìn bảo vật trên mặt đất. Với cảnh giới Luyện khí tầng thứ ba như hắn thì chỗ này đã là toàn bộ thân gia rồi, khó khăn lắm mới dành dụm được, thế mà bây giờ...

"Haizz... Coi như là của đi thay người".

Có người đi đầu, đám tu sĩ khuất phục ngày càng nhiều, nối nhau giao ra hết bảo vật. Dù sao giữ lại được tính mạng cũng đã tốt lắm rồi.

Dĩ nhiên là cũng có vài kẻ tự cho mình thông minh, len lén che giấu bảo vật. Song kết quả cuối cùng vẫn là bị phát hiện, mạng sống mất đi tức thời.

"Mấy người các ngươi còn ngẩn ra đó làm gì? Chẳng lẽ muốn ta phải động thủ sao?" Qua một lát, khi số tu sĩ đã rời đi cũng được vài mươi tên, từ trong hắc khí, gã tà tu mới phát ra uy áp bao phủ một nhóm tu sĩ đứng gần chỗ Ngọc Vô Tâm.

Ở trong đám người, trừ Ngọc Vô Tâm nàng hiện đang che giấu tu vi ra thì cảnh giới của nhóm người này là cao nhất.

Đối diện cao thủ Trúc cơ kỳ, trên trán Trần Bình nhỏ ra mồ hôi. Chỉ thấy hắn và ba bằng hữu nhìn nhau, cuối cùng quyết định không chịu khuất phục.

Bốn người bọn họ có thể nói là thân gia giàu có nhất ở đây, trong người linh thạch bảo vật tích góp không ít, làm sao cam tâm đem dâng cho kẻ khác được. Lại nói, bọn họ tình như thủ túc, với tu vị Luyện khí kỳ đại viên mãn của mình, nếu mà liên thủ thì vị tất đã không thể chống lại gã tà tu?

"Hừ!".

Từ trong hắc khí một tiếng hừ lạnh cất lên. Kế đó mấy đạo thanh quang phóng ra, đánh thẳng về phía nhóm người Trần Bình.

Tiên hạ thủ vi cường!

Sự đã tới nước này đám người Trần Bình sao có thể thoái lui được nữa, lập tức xuất ra Linh khí đối kháng.

"Muốn chết!".

Gã tà tu tức giận, tay kết pháp quyết đánh ra.Một đạo lôi điện to lớn nhắm thẳng đầu Trần Bình giáng xuống!

Mắt thấy tia chớp sắp đánh trúng Trần Bình thì đột nhiên từ bên cạnh một tấm thuẫn màu trắng hiện ra che chắn trên đầu hắn.

Linh khí phòng ngự!

Cùng lúc đó, hai gã đồng bọn còn lại của Trần Bình cũng bắt đầu động thủ.

Phi kiếm, linh phù, một cây trường tiên đồng loạt đánh về phía gã tà tu.

"Trò hề!".

Từ trong hắc khí truyền ra một tiếng quát rồi một thanh trường kiếm dài hơn ba thước tỏa ra huyết quang được gã tà tu tế ra.

Ầm ầm!

Trận chiến tuy chỉ mới bắt đầu nhưng đôi bên xuất ra đều là thủ đoạn lợi hại nhất của mình, khí thế nhất thời khiến cho những tu sĩ còn lại phải âm thầm kinh hãi. Một số kẻ nhanh chóng thúc động linh lực toan tháo chạy thì...

Xoẹt!

Xoẹt!

Trên không trung lập tức xuất hiện mấy đạo thiểm điện, chính chúng đã đem những kẻ muốn đào tẩu đánh rớt xuống đất.

Thanh âm ngoan độc từ trên trời rền vang: "Kẻ nào muốn chạy giết không tha!".

Bị thủ đoạn tàn khốc của gã tà tu trấn áp, đám tiểu tu sĩ do dự rồi cũng dừng lại.

Trong khi đó, bốn người Trần Bình rất nhanh rơi vào thế hạ phong. Rõ ràng bọn họ chưa đủ sức để chống lại gã tà tu.

"Khặc khặc! Đây là các ngươi tự tìm chết!".

Dưới sự thao túng của gã tà tu, thanh trường kiếm phát ra huyết quang chói mắt, xuyên thẳng qua người Trần Bình. Trên không trung máu tanh rải xuống, lòng người kinh hãi.

Xẹt!

Đột nhiên, từ trong đám tu sĩ đứng xem bên dưới, một thanh phi kiếm phá không bay lên, đâm thẳng về phía gã tà tu, khiến hắn cả kinh thất sắc.

Cao thủ Trúc cơ kỳ!

Từ trên phi kiếm màu đen, gã tà tu nhìn ra được một cỗ lực lượng bất phàm. Cỗ lực lượng này tu sĩ Luyện khí căn bản vô pháp thi triển ra.

Tại sao trong đám tu sĩ Luyện khí lại đột nhiên lòi ra một cao thủ Trúc cơ? Chỗ này không phải phế vật giao dịch hội, chỉ tập trung Luyện khí kỳ tu sĩ thôi sao?

Trong lòng có kinh nhưng phản ứng của gã tà tu cũng không chậm. Hắn cấp tốc vận linh lực hộ thân đồng thời tung ra một tấm phù có tác dụng phòng ngự.

Ngọc Vô Tâm cười lạnh hô lên một tiếng.

"Sát!".

Tức thì phi kiếm đại phóng ra hào quang, chỉ trong nháy mắt đã phá tan hai lớp phòng hộ, xuyên thẳng qua người gã tà tu.

"Ư...!".

Hứng trọn một nhát kiếm này, thân thể gã tà tu liền khựng lại, chỉ kịp kêu lên một tiếng thì rơi xuống đất, lộ rõ nguyên hình là một trung niên gầy gò, mặt mày khắc khổ.

"Hắn... hắn chết rồi!".

"Thật sự đã chết rồi!".

Quan sát thấy gã tà tu đã không còn động đậy gì nữa, mọi người lúc này nhẹ nhõm thở ra, đưa mắt nhìn sang thân ảnh Ngọc Vô Tâm. Chính vị tiền bối này vừa rồi đã ra tay hạ sát gã tà tu.

Chả buồn để ý ánh mắt chúng nhân, Ngọc Vô Tâm thản nhiên đem phi kiếm triệu hồi đồng thời thu luôn túi trữ vật của gã tà tu nọ, trong đầu thầm nghĩ: "Ta liệu có nên tiếp tục sát nhân đoạt bảo không nhỉ?".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau