TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 746 - Chương 750

Chương 746: Thiên Địa Bất Nhân!!

"Đem tiện nhân đó bắt lại cho ta!".

"Tuân lệnh thiếu chủ!" Đông Phương Ngọc vừa dứt câu thì ba nữ nhân bên cạnh hắn liền đồng thanh nhận mệnh, lao xuống bên dưới, chia ra ba hướng phong toả Ngọc Vô Tâm lại. 

Trên có Đông Phương Ngọc, dưới có ba nữ nhân, tu vị còn là Vấn đỉnh, tình cảnh Ngọc Vô Tâm bây giờ quả đúng như câu tứ bề thọ địch, vô phương trốn thoát. 

Lời không thể nói, nàng chỉ còn biết xuất ra hết tất thảy thủ đoạn hòng mở một con đường máu. 

Thượng phẩm Linh khí, Thú phù Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ, hàng tá phù lục trung cấp, cao cấp khác lần lượt được Ngọc Vô Tâm thi triển, ném ra. 

Bình thường, ở tại Nam man, bấy nhiêu thủ đoạn có thể nói thanh thế đã rất kinh người, song, trong mắt Đông Phương Ngọc cùng đám cung nhân Thiên Cực Cung theo bảo hộ hắn cũng chẳng đáng gì. Chỉ vài ba nhịp thở thì bọn họ đã hoàn toàn phá tan hết, thậm chí ngay đến linh khí hộ thuẫn của Ngọc Vô Tâm lúc này cũng đã bị đánh vỡ. 

Một tên Trúc cơ hậu kỳ thì làm sao chống lại được bốn cao thủ Vấn đỉnh kỳ đây? Phải biết trong số bốn vị cao thủ Vấn đỉnh đang hiện diện đây, có hai người còn là Vấn đỉnh trung kỳ.

Không có kỳ tích nào xảy ra, sau một thoáng chống cự, tìm kiếm phương hướng đào tẩu, Ngọc Vô Tâm đã bị trọng thương, bụng nàng vừa bị chân người bồi thêm một cú đá, thân thể máu me bay thẳng đến bức tường, làm nó đổ sập.

"Ngọc sư tỷ!"

Mắt thấy Ngọc Vô Tâm bị đánh bay, Tố Tâm kinh hoảng la lên, ba chân bốn cẳng chạy lại.

Lúc này Đông Phương Ngọc cùng Vu Mộng Tương cũng đã đáp xuống. 

...

"Thế nào mỹ nhân? Nàng hài lòng rồi chứ?" Đông Phương Ngọc phe phẩy ngọc phiến trên tay, nhìn Vu Mộng Tương hỏi. 

Vu Mộng Tương tất nhiên là tươi cười vừa ý: "Cảm tạ thiếu chủ đã giúp Mộng Tương đòi lại công đạo. Từ nay về sau Mộng Tương cam nguyện đi theo hầu hạ thiếu chủ, chết không thay lòng".

"Ha ha ha!".

Đông Phương Ngọc thích chí cười lên mấy tiếng. Cười xong, hắn nhấc chân hướng chỗ Ngọc Vô Tâm tiến lại. 

"Soạt!".

Vừa thấy hắn tới, Tố Tâm lập tức đứng dậy, dang tay ngăn cản. Cơn sợ hãi chẳng rõ đã biến đi đâu mất, lúc này thấy được ở cô bé duy mỗi một khuôn mặt nghiêm nghị, trong mắt chứa đầy hận ý.

"Không cho các ngươi thương hại Ngọc sư tỷ!".

Hửm?

Đông Phương Ngọc xếp lại chiếc quạt, cười nhạo: "Không cho? Ha ha... Ngươi cản được ta sao?".

"Oắt con, nếu không muốn chết thì tránh qua một bên".

Mặc lời uy hiếp, Tố Tâm vẫn trụ vững đôi chân, hai tay cũng dang rộng. 

"Không cho phép ngươi làm hại Ngọc sư tỷ!".

"Hừ... Không biết sống chết".

Theo sau câu nói, Đông Phương Ngọc cũng liền vung tay. Tức khắc cả người Tố Tâm bị đánh bay. 

"Tiểu nha đầu!".

Ngọc Vô Tâm vừa toan bật dậy thì một bàn tay đã vươn ra nắm lấy đầu nàng kéo lên. 

"Mạng mình còn lo không xong, ngươi hô hoán cái gì?" Đông Phương Ngọc nở một nụ cười, nhìn Ngọc Vô Tâm nói.

"Nhìn kỹ thì tiện nhân ngươi nhan sắc cũng không tệ. Nhất là khuôn mặt này... có chút mới mẽ".
"Phi!".

"Tiện nhân, ngươi dám nhổ vào mặt ta?".

Trước hành vi quá bất nhã của Ngọc Vô Tâm, Đông Phương Ngọc khó tránh tức giận. Hắn vung tay giáng xuống mặt nàng một cái tát như trời giáng. 

"Chát!".

Máu còn chưa ráo đã lại chảy thêm. Bộ dáng của Ngọc Vô Tâm bây giờ, phải nói rất chi thảm hại. Ấy vậy mà Đông Phương Ngọc, hắn nào đã chịu buông tha. Sau tức khí lại đến dâm ý, hắn liếm môi một lượt, mắt hau háu nhìn chằm vào cổ áo Ngọc Vô Tâm. 

"Trước nay bổn thiếu gia cũng chẳng mấy khi hưởng thụ nữ cường nhân. Một vị tông chủ trẻ tuổi như ngươi... quả thật cũng hiếm".

"Nào, tiện nhân, để bổn thiếu gia cho ngươi biết thế nào là dục tiên dục tử".

"Roẹt!".

Dứt câu Đông Phương Ngọc liền đem y phục Ngọc Vô Tâm xé rách. Hắn muốn cưỡng đoạt nàng ở ngay tại đây, trước mắt mọi người. 

Xấu hổ? Kẻ trong tà đạo có gì lại phải xấu hổ? 

Giữa thanh thiên bạch nhật hành lạc, trước nay Đông Phương Ngọc đâu phải chưa từng? Trái lại, hắn làm không ít. 

"Roẹt!".

"Roẹt!".

Những mảnh y phục liên tiếp bị xé, rơi nằm ngổn ngang trên đất.

Ngọc Vô Tâm đương nhiên không nguyện, rất muốn chống trả, nhưng linh lực của nàng đã bị Đông Phương Ngọc dùng thủ đoạn phong bế, lúc này muốn tự sát còn khó chứ nói gì chống trả...

"Cuối cùng... vẫn là bị chà đạp sao?"

Trong lòng ngập tràn cay đắng cùng bất cam, trên khuôn mặt dính đầy máu của Ngọc Vô Tâm một dòng lệ chảy ra. Nàng khóc...

Nàng hận bản thân mình vô dụng. Nàng hận tu vi mình kém cỏi. Nhưng, nàng không trách trời, không oán đất. Bởi vì nàng biết thế gian này, cõi thiên địa này chính là tàn khốc như vậy!"Nếu hôm nay Ngọc Vô Tâm ta không chết, nhất định có một ngày ta tru thiên diệt địa, đồ tẫn thương sinh!!".

"Ngọc sư tỷ!".

Trong lúc Ngọc Vô Tâm cắn răng, lòng ngập oán ý thì giọng Tố Tâm cất lên, thương tâm cùng bi phẫn. 

Dù thân thể bị trọng thương sau cái vung tay của Đông Phương Ngọc, cô bé vẫn cố vùng dậy, hướng Ngọc Vô Tâm chạy qua. 

Bấu lấy người Đông Phương Ngọc, Tố Tâm hét lớn: "Thả Ngọc sư tỷ ra! Không được làm hại sư tỷ ta!".

"Ranh con muốn chết!".

Thắt lưng vừa mới cởi, binh khí vừa mới đưa ra, còn chưa kịp hành sự thì đã bị người bấu víu, cắn xé, Đông Phương Ngọc không tức khí mới lạ. Chẳng chút nương tay, hắn nắm lấy cổ Tố Tâm rồi đập mạnh vào bức tường. Cứ thế, hắn siết cô bé tới chết. 

"Tố Tâm!!".

"Hừ! Tiện nhân ngươi nằm yên đó cho ta!".

Ngọc Vô Tâm vươn tay muốn chạm vào thi thể Tố Tâm nhưng không sao chạm được, đầu nàng vẫn đang bị Đông Phương Ngọc ghì chặt. 

Bi phẫn tột cùng, máu lệ hoà chan, hai mắt Ngọc Vô Tâm như thể sắp nổ tung. Chưa bao giờ nàng lại đau đớn như vầy, oán hận như vầy. 

Thiên địa bất nhân!!

Nhân đạo bất lương!!

"Tiện nhân, ngươi cần gì phải gấp? Để bổn thiếu gia chơi xong sẽ tiễn ngươi đi gặp Tố Tâm sư muội của ngươi! Ha ha ha!".

Một chút tính người cũng không có, Đông Phương Ngọc xé nốt mảnh nội y, đang toan xâm nhập thì...

"Xẹt!".

Từ trên không trung, một đạo hồng quang lấy tốc độ kinh người phóng tới. Uy áp chẳng phải chuyện đùa!

Thần tình khẽ biến, Đông Phương Ngọc vội vàng buông Ngọc Vô Tâm ra, dời bước né đi. 

"Vô Tâm!!".

Theo sau phi kiếm giải nguy, một giọng lo lắng cũng truyền tới. Kế đó, một thân hồng y đáp xuống bên cạnh Ngọc Vô Tâm. 

Không phải Phỉ Thúy thì ai?

"Vô Tâm, mau uống vào!" Sau một thoáng khẩn trương kiểm tra, Phỉ Thúy liền xuất linh đan trân quý vốn là vật bảo mệnh của mình đem bỏ vào miệng Ngọc Vô Tâm, giúp nàng nuốt xuống. 

"Khục...".

Ngọc Vô Tâm uống xong linh đan, lập tức bò vội đến bên thi thể Tố Tâm. 

"Tiểu nha đầu... Tiểu nha đầu...".

"Tố Tâm!".

"Tố Tâm, muội tỉnh lại đi... Đừng bỏ tỷ tỷ... Đừng bỏ tỷ tỷ....".

Chương 747: Sát!

"Nếu sau này ngươi có xuống tay giết ta thì cũng không cần phải áy náy", đó là những lời mà Ngọc Vô Tâm đã từng nói với Tố Tâm. Nàng đã chuẩn bị, sẵn sàng đón nhận. Nhưng là khi đó, bằng bây giờ...

Ngọc Vô Tâm thực sự không muốn tiếp nhận sự thật này. Vì cái gì chứ? Vì cái gì mà tiểu nha đầu lại kiên cường tới như vậy? Nó đã đứng ra che chắn cho nàng, dụng hết sức bình sinh để kéo Đông Phương Ngọc ra khỏi nàng...

Tố Tâm, nó lẽ nào không sợ?

Không, Tố Tâm chắc chắn là có sợ. Trước đó, dưới cỗ uy áp kinh người của Đông Phương Ngọc khuôn mặt nó đã trắng bệch, ra sức nắm chặt lấy tà áo Ngọc Vô Tâm nàng kia mà... 

Tại sao? Tại sao phải tốt với Ngọc Vô Tâm ta như vậy?

...

"Crắc!".

Nhìn Ngọc Vô Tâm nức nở thương tâm, Phỉ Thúy siết chặt nấm tay. Chưa bao giờ nàng thấy Ngọc Vô Tâm mất tự chủ đến như vầy...

Đầu chầm chậm xoay, nàng hướng mắt về phía Đông Phương Ngọc. Không ai khác, chính kẻ này đã gây ra thảm cảnh.

Phía bên đây Đông Phương Ngọc cũng nhíu mày quan sát. Trong dạ hắn ít nhiều bất an. Hắn đã không lường được ở đất Nam man xa xôi hẻo lánh này lại có một cao thủ Vấn đỉnh kỳ cư ngụ. Trước đó Vu Mộng Tương đã chẳng đề cập gì đến. 

"Vu Mộng Tương, nữ nhân đó là ai?" Đông Phương Ngọc ngó sang hỏi Vu Mộng Tương. 

Vu Mộng Tương thận trọng hé môi hồi đáp: "Thiếu chủ, ả là Phỉ Thúy, người của Bái Hoả Giáo".

"Bái Hoả Giáo?" Đông Phương Ngọc chưa từng nghe qua cái tên này. Dẫu sao giữa Thiên Cực Cung và Bái Hoả Giáo tầm đó khoảng cách vốn rất xa, thêm nữa bản thân Đông Phương Ngọc lại chẳng phải người ham học hỏi, không biết cũng là chuyện bình thường. 

"Vị đạo hữu Bái Hoả Giáo này, đây là chuyện của Thiên Cực Cung ta, mong đạo hữu đừng xen vào".

"Thiên Cực Cung?".

Khuôn mặt lạnh lùng, Phỉ Thúy xem thường: "Tiểu phái vô danh cũng dám sủa ở trước mặt ta, tổn thương bằng hữu ta...".

"Ta muốn ngươi phải chết!".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng thì từ người Phỉ Thúy, một cỗ khí tức kinh khủng phát ra, khiến cho Đông Phương Ngọc cùng đám nữ nhân bên cạnh hắn phải biến sắc.

"Vấn đỉnh hậu kỳ!".

Đông Phương Ngọc sợ hãi kinh hô. Hắn có nằm mơ cũng không thể nào ngờ được ở đất Nam man nghèo nàn lại tồn tại một cao thủ Vấn đỉnh hậu kỳ. 

Chuyến này Đông Phương Ngọc hắn dạo qua đây, vốn chỉ đơn giản muốn tìm lạc thú, tiện thể kiếm một ít nữ nhân xinh đẹp về làm lô đỉnh. Gặp Vu Mộng Tương, đối với nàng hắn cũng có chút ấn tượng, vì vậy khi nghe nàng cầu xin ra tay giúp nàng đòi lại công đạo hắn đã không do dự đáp ứng ngay. Dù sao cũng chỉ là đất Nam man nghèo nàn lạc hậu, Trúc cơ kỳ tu sĩ còn chẳng mấy thì có gì đâu phải sợ. Một Ma Thần Tông, một Ngọc Vô Tâm nào đáng xá chi. 

Đông Phương Ngọc, hắn đến đây với tâm thế một đại nhân vật. Ở trong mắt hắn Ma Thần Tông, Ngọc Vô Tâm, hết thảy đều chỉ là kiến hôi tùy thời giẫm đạp. Nhưng lúc này, tâm thế phải đổi. 

"Đại nhân vật" hắn đây, tu vị mới bất quá Vấn đỉnh trung kỳ, trong khi nữ nhân đứng trước mặt hắn, đối phương đã là cao thủ Vấn đỉnh hậu kỳ. 

Tu tiên đạo càng lên cao tu luyện càng khó khăn, lực lượng chênh lệch ở mỗi nấc thang cũng càng ngày càng lớn. Vấn đỉnh trung kỳ với Vấn đỉnh hậu kỳ tuy chỉ hơn kém nhau một tiểu cảnh giới, nhưng cách biệt bên trong, so với khoảng cách Trúc cơ kỳ trung kỳ - Vấn đỉnh trung kỳ - một đại cảnh giới - nó thậm chí còn lớn hơn. 

"Chạy", đấy là ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Đông Phương Ngọc. Song hắn còn chưa kịp thực hiện thì từ nơi đối diện, một cặp song hoàn đã lao tới. 

"Cản lại!" Đông Phương Ngọc khẩn trương hét lớn. 

Ba cung nhân đi theo bảo hộ hắn dù trong lòng có e ngại nhưng cũng không dám không nghe, vội xuất ra thủ đoạn hòng ngăn cản song hoàn. 

Chỉ là... song hoàn không chỉ nhanh mà lực còn rất mạnh. Nháy mắt, toàn bộ thủ đoạn của ba nữ cung nhân đều đã bị phá tan. Nhưng, song hoàn còn chưa chịu dừng lại!

Chỉ thấy Phỉ Thúy lạnh lùng đánh ra một đạo pháp quyết, song hoàn ngay lập tức rung lên, hồng quang đại thịnh tiếp tục lao tới. 

"Sát!".

"Mau cản nó lại!".
Một lần nữa, dưới mệnh lệnh của Đông Phương Ngọc, ba nữ cung nhân liều mình ngăn trở. Chẳng may, các nàng vẫn là ngăn không nổi. Lần này không những thủ đoạn, thần thông bị phá mà ngay đến tính mạng của bản thân các nàng cũng phải để lại. 

"Xẹt!".

"Xẹt!".

"Xet!".

Tiếng xé gió nối nhau vang lên, gần như đồng thời, trên cổ ba nữ cung nhân xuất hiện vết cắt. Rồi, từ trên không, các nàng rơi tự do xuống đất. Trong quá trình rơi, ba cái đầu cũng đã tách ra, trên cổ máu tươi phun trào như suối. Cảnh tượng ngẫm mà ê răng. 

Giết xong ba nữ cung nhân, Phỉ Thúy lần lượt liếc nhìn tây - bắc hai hướng, nhếch môi cười lạnh. 

"Các ngươi nghĩ mình chạy được sao?".

Cơn nộ còn đó, Phỉ Thúy há có khả năng buông tha. Nàng tế ra phi kiếm, đem thần thức bám lên để mà truy sát Vu Mộng Tương. Phần mình, nàng điều động song hoàn đuổi theo Đông Phương Ngọc. 

"Súc sinh mau nạp mạng!".

Mắt thấy song hoàn đã áp sát sau lưng, Đông Phương Ngọc thần tình kinh hãi, vội vã tế ra một tấm thuẫn bài. 

"Keng!".

"Keng!".

Song hoàn - kim thuẫn nhanh chóng va vào nhau, lấy kết quả hoà chấm dứt. 

Hả?

Chứng kiến cảnh này, ánh mắt Phỉ Thúy loé lên dị quang. Nàng có chút ngạc nhiên đối với kim thuẫn nọ. Coi bộ cũng là một kiện bảo vật. 

Nhưng thế thì sao? Có bảo vật phòng thân thì sẽ không chết sao?

Đừng hòng!

Từ trong không gian giới chỉ, Phỉ Thúy xuất ra sáu cây đinh màu đen, chất liệu không rõ. Theo cái điểm tay của nàng, sáu cây đinh nọ đồng thời lao thẳng về phía Đông Phương Ngọc. 

Bổn cũ soạn lại, Đông Phương Ngọc hô biến kim thuẫn, dựng ra một bức tường trước mặt. Song khác trước, lần này lớp phòng ngự đã chẳng còn vững chãi như trước. Thời điểm sáu cây đinh màu đen đánh lên, bức tường phòng hộ đã bị lung lay, vết nứt đang ngày càng lan rộng.

Trong mắt ngập tràn kinh hãi, Đông Phương Ngọc vội ném ra một tấm phù lục màu trắng. 

Linh phù vừa ra thì liền bốc cháy. Từ trong lửa đỏ, một tiếng gầm đinh tai cất lên làm chấn động cả không gian. Tiếp đó, một con bạch hổ to lớn nhảy ra. 

"Thú hồn phù!".

Lấy kiến thức của Phỉ Thúy chẳng khó để nhìn ra môn đạo. Nàng biết là con bạch hổ này rất lợi hại. Song...

"Hừ! Súc sinh, cho dù có là thần long cũng không cứu nổi ngươi đâu!".

Nói đoạn Phỉ Thuý xách theo song hoàn lao tới. Trong lòng nàng đã quyết rồi, hôm nay nàng phải băm vằm tên Đông Phương Ngọc này. 

Lại dám thương hại, còn muốn cưỡng đoạt tình nhân của ta? Chết vạn lần không đủ!

"Khốn kiếp! Khốn kiếp!".

Dáng vẻ cao ngạo khi trước giờ đã chẳng còn sót lại tí nào. Ở Đông Phương Ngọc lúc này, có chăng là sợ, là hối. 

Hắn hối hận vì đã đến đây, hối hận vì đã động đến Ngọc Vô Tâm. Và hắn cũng tức giận nữa. Thú thực bây giờ hắn chỉ muốn một đao lấy mạng Vu Mộng Tương. Ả tiện nhân này đã không đề cập gì đến Phỉ Thúy trước đó. Nếu mà biết trước, Đông Phương Ngọc hắn có lẽ đã không hành sự lỗ mãng tới như vầy. 

Nhưng oán trách thì có tác dụng gì nữa đây. Trước mắt quan trọng là phải tìm cách thoát khỏi địch nhân...

"Hoàng Kim Chiến Sư, hiện!".

Từ trong tay Đông Phương Ngọc, một tấm linh phù nữa lại được ném ra. 

Rất nhanh, một con sư tử toàn thân khôi giáp uy dũng hiện thân. 

"Grào...!".

"Súc sinh muốn chết!".

Đối mặt với cú vồ của Hoàng Kim Chiến Sư, Phỉ Thúy chẳng có vẻ gì là e ngại. Nàng vung song hoàn chém thẳng, nháy mắt đã đem chiến sư cắt thành ba khúc. Vết cắt ngọt vô cùng. 

Cách đó hơn mười trượng, Đông Phương Ngọc triệt để táng đảm kinh hồn. Hắn không dám tin vào mắt mình nữa. 

Một tu sĩ Vấn đỉnh hậu kỳ lại có chiến lực ghê gớm tới như vậy ư? Phải biết Thú phù Hoàng Kim Chiến Sư này phẩm cấp rất cao, có thể đỡ được một đòn công kích của đại cao thủ Linh châu kỳ đấy!

Tu sĩ Vấn đỉnh lại có chiến lực của đại cao thủ Linh châu kỳ, trong đời mình, đây là lần đầu tiên Đông Phương Ngọc được thấy. Nhưng đối với sự mở mang tầm mắt này, hắn chỉ kinh, chỉ hãi. 

Chiến ý chẳng còn, Đông Phương Ngọc quyết định thiêu đốt cả chân nguyên, quay đầu bỏ chạy. 

"Súc sinh còn muốn chạy!".

Đã quyết lấy mạng người thì sao có thể đứng nhìn người đào tẩu, Phỉ Thúy sử dụng bí pháp truy theo. Dựa vào pháp môn thần diệu của mình, thoáng chốc nàng đã đuổi kịp. Chặn ngay lối đi, Phỉ Thúy lạnh lùng vung song hoàn chém xuống. 

"Không!".

"Roẹt!".

Một vết cắt chạy dọc theo thân thể Đông Phương Ngọc, từ đỉnh đầu xuống vùng hạ thể, đem hắn chẻ thành hai nửa. 

Như thấy như vậy còn chưa đủ, Phỉ Thúy thả ra song hoàn, dùng thần thức thao túng đem chúng cắt ngang xẻ dọc. Vài ba nhịp thở, thi thể Đông Phương Ngọc đã bị chia ra thành trăm mảnh...

Chương 748: Thuần âm chi hồn

"Chuyện này...".

Thời điểm Phỉ Thúy quay trở lại Ma Thần Tông, khi xem tràng cảnh, nàng không khỏi bị chấn động. 

Trước mắt nàng, xác người la liệt, máu nhuộm đỏ cả mặt đất, cả tường thành, cả cỏ cây... 

Người chết rất nhiều. Nam có, nữ có, già có, trẻ có... Tất cả đều là đệ tử của Ma Thần Tông. 

Là ai đã giết họ?

Đáp án rất nhanh Phỉ Thúy liền biết. 

Trước mặt nàng lúc này, Ngọc Vô Tâm vừa mới đem Bách Hồn Phiên thu hồi. Trên thân thể loã lồ của nàng máu tươi dính đầy, từ mặt tới chân chỗ nào cũng có. 

Chẳng nghi ngờ gì nữa, hung thủ đích xác là Ngọc Vô Tâm. Chính nàng đã huyết tẩy Ma Thần Tông. 

Tại sao nàng lại làm thế? Quá bi phẫn trước cái chết của Tố Tâm chăng?

Dạ lo lắng, Phỉ Thúy tiến lại gần Ngọc Vô Tâm, cất tiếng gọi: "Vô Tâm".

"Vô Tâm, nàng ổn chứ?".

Ngọc Vô Tâm xoay đầu lại, khuôn mặt không một tia cảm xúc. Nàng chẳng nói gì, lẳng lặng quay trở lại chỗ Tố Tâm, cúi người đem thi thể cô bé bồng lên.

Một đường đi thẳng đến hậu sơn, nàng chọn một bãi đất trống gần mép vực, tự tay đào lấy mộ phần. 

Phỉ Thúy thấy vậy thì cũng cúi người toan giúp, nhưng còn chưa kịp làm gì thì cánh tay đã bị Ngọc Vô Tâm ngăn giữ. Ngọc Vô Tâm không muốn nàng giúp. 

Bất đắc dĩ Phỉ Thúy chỉ đành thu tay, đứng bên cạnh đưa mắt dõi theo.

Hôm nay đến đây vốn là muốn gặp Ngọc Vô Tâm nói lời từ biệt để trở về tổng đàn Bái Hoả Giáo, nào hay vừa đến thì đã thấy cảnh thê lương... Ông trời cũng thật tàn nhẫn với Ngọc Vô Tâm nàng. 

...

Một người đào mộ, một kẻ đứng xem, trong im lặng nắng vàng dần tắt. 

Lúc trời nhá nhem, bóng tối bắt đầu bủa vây thì mộ huyệt cũng chính thức làm xong. 

Ngọc Vô Tâm quỳ trước mộ phần, ngón tay đặt trên bia, lấy máu của mình viết ra từng chữ.

"Tố Tâm chi mộ".

...

"Tố Tâm, muội ngủ đi. Sẽ không ai làm phiền muội đâu".

"Haiz...".

Phỉ Thúy khe khẽ thở dài: "Vô Tâm, người đi đã đi, nàng hãy bớt ưu thương".

Ngọc Vô Tâm trầm mặc hồi lâu, đứng lên thì nói: "Cảm ơn".

Phỉ Thúy nhẹ lắc đầu, lấy từ giới chỉ ra một bộ quần áo rồi khoác tạm lên người Ngọc Vô Tâm. 

"Giá như ta có thể đến sớm hơn".

Ngọc Vô Tâm im lặng, không bình luận gì. Cuộc đời thường chẳng như mong đợi. "Giá như", "nếu như", "ước gì"... hết thảy đều viển vông. Sự thật vẫn cứ là sự thật. 

Thấy Ngọc Vô Tâm không nói năng gì, Phỉ Thúy mới hỏi: "Vô Tâm, sau này nàng định thế nào?".

"Có lẽ sẽ rời khỏi Nam man".

"Vậy... đi cùng ta. Theo ta về tổng đàn Bái Hoả Giáo".

Ngọc Vô Tâm thoáng do dự, nhưng rồi cũng lắc đầu từ chối: "Cảm ơn ý tốt của tiền bối".

"Nàng... ghét bỏ ta?".

"Không phải. Vô Tâm chỉ là muốn ở một mình".
Phỉ Thúy vốn còn muốn khuyên bảo, nhưng quan sát thấy nét u buồn trên khuôn mặt Ngọc Vô Tâm, đành thở dài. 

"Nếu như ý nàng đã quyết thì ta cũng không miễn cưỡng".

Lấy ra một chiếc giới chỉ cùng mấy túi trữ vật, Phỉ Thúy đặt vào trong tay Ngọc Vô Tâm: "Đây là chiến lợi phẩm thu được từ đám người Thiên Cực Cung kia, giá trị không nhỏ, bảo vật phòng thân cũng có mấy món trân quý, nàng hãy giữ lấy".

"Tiền bối...".

"Đừng từ chối. Tu tiên đạo gian nan vất vả, nàng lại thân gái một mình, có thêm chút vốn liếng thì sẽ tốt hơn".

Phỉ Thúy lại lấy ra thêm một tấm lệnh bài và một cuốn ngọc giản đưa cho Ngọc Vô Tâm: "Tấm lệnh bài này là tín vật của ta, có gì cần thì cứ đến Bái Hoả Giáo tìm ta. Trông thấy lệnh bài tự khắc sẽ có người dẫn nàng tiến nhập. Bên trong ngọc giản có ghi rõ đường đi nước bước, là một tấm địa đồ rất chi tiết của đại lục Ô La, sẽ tiện cho nàng hành tẩu...".

"Vô Tâm, tổng giáo có việc gấp, ta không thể trì hoãn thêm, cáo biệt tại đây." Căn dặn kỹ càng trước sau, Phỉ Thúy lúc này mới lên tiếng từ biệt. Phận làm thuộc hạ, đối với mệnh lệnh của giáo chủ nàng thật chẳng dám coi thường.

"Vậy chúc tiền bối thượng lộ bình an".

"Có thể hôn một cái từ biệt không?".

Ngó thấy Ngọc Vô Tâm im lặng, Phỉ Thúy trong lòng thất vọng, gượng cười quay đi. Nhưng chân nàng còn chưa kịp bước thì một cánh tay đã vươn ra nắm lấy chỗ áo nơi hông nàng kéo lại. Kế đó, một đôi môi mềm áp lên môi nàng. 

Thật ngọt ngào. Phỉ Thúy có chút lâng lâng. Đây là lần đầu tiên Ngọc Vô Tâm chủ động hôn lên môi nàng...

Nụ hôn không quá sâu nhưng cũng đủ làm hành trang vạn dặm cho kẻ si tình. Phỉ Thúy mỉm cười nói câu tạm biệt rồi bước đi. 

Nụ hôn này nàng sẽ khắc ghi.

"Ngọc Vô Tâm, hy vọng chúng ta còn gặp lại".

...

Gặp gỡ là duyên, nếu duyên chưa hết ngày sau nhất định còn gặp lại. Nhưng tương lai ai nói trước được điều gì, dẫu thực hữu duyên thì ai dám khẳng định đấy là lương duyên mà không phải nghiệt duyên?

Chỉ có thể hy vọng. Và... hy vọng...

...

"Tố Tâm, thỉnh thoảng tỷ sẽ về thăm muội".

"Tỷ đi đây".

Ngọc Vô Tâm đem cánh tay rút về, chuyển mình đứng lên. Tố Tâm đã chết, Ma Thần Tông cũng đã bị nàng xoá sổ, Nam man đã chẳng còn gì cho nàng lưu luyến nữa. Tu tiên đạo bao la rộng lớn, nếu muốn bước lên đỉnh phong, trở thành đại nhân vật thì Ngọc Vô Tâm nàng phải đi. Nàng cần không gian để cho mình phát triển. 

Nàng biết, đoạn đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, một chút sơ suất thì liền bỏ mạng. Nhưng nàng không sợ. Trên thế gian này làm gì có bữa ăn nào miễn phí. Phàm muốn có được thứ gì thì đều phải trả giá.

Gian khổ? Hiểm nghi? Có đại nhân vật nào chưa từng trải qua? 

Ngọc Vô Tâm chấp nhận đương đầu. Cho dù chỉ còn một tia hy vọng thì nàng cũng sẽ theo đuổi đến cùng. Nàng không muốn bị người giẫm đạp, bất lực đứng nhìn nữa...

Lòng ôm chí lớn, Ngọc Vô Tâm kiên cường cất bước.

"N-Ngọc sư tỷ!".

Đột nhiên, từ phía sau lưng, tiếng một tiểu cô nương cất lên. Thanh âm rất là quen thuộc.

Giọng nói này... Ngọc Vô Tâm khựng người, hai mắt mở to, toàn thân lạnh toát. 

Ta nghe lầm chăng?

Ngọc Vô Tâm nghĩ như vậy, nhưng lập tức nàng biết không phải. Bởi vì...

"Ngọc sư tỷ." Cái giọng non nớt đó nó lại vừa vang lên. 

Ngọc Vô Tâm vô thức nuốt xuống một ngụm nước bọt, chầm chậm xoay người nhìn lại.

"T-Tố Tâm?".

Ngọc Vô Tâm không dám tin vào mắt mình. Trước mặt nàng thân hình Tố Tâm đang hiện hữu. 

Nhưng Tố Tâm không phải đã chết rồi sao? Có phải Ngọc Vô Tâm nàng đang bị ảo giác?

Theo phản xạ, Ngọc Vô Tâm vận linh lực lên đôi mắt, đồng thời cũng đem thần thức quét qua thân ảnh Tố Tâm. 

Kết quả cho ra tức thì. Ngọc Vô Tâm nàng không bị ảo giác. Tố Tâm đúng là có thật, song chẳng phải người. Hiện cô bé là... ma. Một âm hồn!

"Tố Tâm, muội...".

"Ngọc sư tỷ." Trong dạng hồn phách, Tố Tâm muốn tiến qua nhưng rồi lại ngừng, dáng vẻ lưỡng lự, thần tình phức tạp.

Ngọc Vô Tâm thì chẳng cố kỵ nhiều như vậy. Sau khi xác nhận mình cũng không có hoa mắt thì nàng liền áp sát âm hồn Tố Tâm. 

"Tố Tâm, thật là muội sao?!".

"Sư tỷ, đúng là Tố Tâm. Nhưng mà... hình như Tố Tâm chết rồi".

"Muội đứng yên, thả lỏng để ta kiểm tra". 

"Vâng".

Tố Tâm nhu thuận gật đầu, để mặc cho sư tỷ mình tra xét. 

Ngọc Vô Tâm càng tra, càng xét thì khuôn mặt càng thay đổi, ý vui càng nhiều. 

"Tốt quá rồi! Thật là tốt quá rồi!".

Đột nhiên thấy sư tỷ mình kích động cười lên như vậy, Tố Tâm không khỏi nghi hoặc: "Ngọc sư tỷ, tại sao sư tỷ lại vui mừng như vậy?".

"Tố Tâm." Chưa hết kích động, Ngọc Vô Tâm vừa lay âm hồn Tố Tâm vừa nói "Muội chính là thuần âm chi hồn!".

"Tố Tâm muội chính là thuần âm chi hồn!".

Thuần âm chi hồn?

"Ngọc sư tỷ, thuần âm chi hồn là cái gì?".

Chương 749: Dừng Tại Nam Xương

"Tố Tâm, thuần âm chi hồn chính là âm hồn có thể tu thành Quỷ tu".

"Quỷ tu?".

"Không sai".

Tố Tâm bước lên tiên lộ chưa lâu, những kiến thức này có thể không biết chứ Ngọc Vô Tâm thì đã từng xem qua. Nàng đem giải thích cho Tố Tâm hiểu.

Theo như lời nàng thì Quỷ tu hoàn toàn khác với Lệ quỷ. Lệ quỷ chính là linh hồn của người đã chết còn mang đầy oán khí nên không muốn tiến vào luân hồi. Theo năm tháng thực lực được tăng cường nhưng lại mất đi linh trí, giống như dã thú.

Còn Quỷ tu thì giống như tu tiên giả, không những có linh trí mà khi tu vi tinh thâm có thể ngưng thành thân thể. Tu tiên giả có thể trở thành tiên nhân thì quỷ tu sau khi độ kiếp thành công cũng có thể thành Quỷ tiên.

Nói cách khác âm hồn là thuần âm chi hồn tương đương với nhân tộc có linh căn hơn nữa rất hiếm có, hơn mười vạn âm hồn mới có được một. Đương nhiên âm hồn muốn trở thành quỷ tu thì cần phải có người dẫn tiến nhập môn.

"Thì ra Quỷ tu chính là như vậy".

Tố Tâm nghe qua, trong dạ cũng phấn chấn hẳn: "Ngọc sư tỷ, nói vậy là Tố Tâm có thể trở lại làm người phải không?".

"Chỉ cần ngưng được thân thể thì muội cũng sẽ không khác gì người bình thường".

Ngọc Vô Tâm kéo Tố Tâm ngồi xuống, hỏi: "Tố Tâm, mau nói cho ta nghe. Sau khi muội chết, linh hồn muội đã đi đâu? Tại sao lại đột ngột hiện ra chỗ này?".

"Cái đó... muội cũng không rõ lắm".

Tố Tâm hồi tưởng: "Sau khi bị cái tên kia siết cổ chết, linh hồn muội đột nhiên bị kéo vào một không gian tối đen. Rồi muội nhìn thấy có một vầng sáng...".

"Lúc đầu muội định đi vào, nhưng lại nghe tiếng của tỷ gọi nên không đi nữa. Muội loay hoay ở đó một đỗi thì âm hồn tự dưng thoát ra khỏi không gian đó, xuất hiện ở đây".

"Là như vậy sao...".

Đối với cái gọi là luân hồi tu tiên giả xưa nay không lý giải rõ ràng thành thử Ngọc Vô Tâm cũng nhanh chóng dẹp đi một chút vướng mắc trong lòng. Như nghĩ tới gì đó, nàng đem chiếc giới chỉ của Đông Phương Ngọc cùng mấy túi trữ vật của ba nữ cung nhân Thiên Cực Cung kia lấy ra, bắt đầu tìm kiếm.

"Ngọc sư tỷ, tỷ tìm gì vậy?".

"Công pháp".

"Công pháp? Công pháp gì?".

"Quỷ đạo công pháp." Ngọc Vô Tâm vừa kiếm vừa đáp "Tố Tâm muội bây giờ đã là quỷ hồn, cần có pháp môn quỷ đạo để tu luyện".

"Vậy tỷ mau kiếm đi".

Ngọc Vô Tâm tiếp tục tìm, qua thêm một đỗi thì nàng ngưng lại. May mắn, bên trong túi trữ vật của một cung nhân Thiên Cực Cung có cất chứa pháp môn quỷ đạo, cấp bậc còn không tệ.

Vốn Ngọc Vô Tâm cũng chỉ muốn thử vận may, kiếm được thì tốt mà không được cũng chả sao. Pháp môn quỷ đạo cao cấp không dám nói chứ loại cấp thấp, ngay chính trong Tàng Thư Các của Ma Thần Tông cũng có bảo lưu. Nói sao thì cũng là tà tông kia mà.

Song, lần này vận khí không tệ, chẳng những tìm được công pháp quỷ đạo cao cấp mà còn thu được một cái dưỡng hồn quán. Chỉ cần để Tố Tâm trú ngụ bên trong, âm hồn của cô bé chẳng những không bị suy yếu mà còn được tẩm bổ nữa.

"Ngọc sư tỷ, bên trong hình như còn có mấy quỷ hồn." Tố Tâm ghé mắt nhìn vào bên trong dưỡng hồn quán, nói.

Ngọc Vô Tâm tất nhiên cũng nhìn ra: "Bọn chúng chỉ là Lệ quỷ, bồi dưỡng chưa lâu. Để ta đem luyện hoá".

Nói rồi nàng xuất ra một cây tiểu phiên màu đen, đem tế nó lên không trung. Tức thì hắc vụ nổi lên, âm phong rít gào.

Ngọc Vô Tâm kết nhanh pháp quyết, hướng Bách Hồn Phiên đánh lên. Kế đó, nàng đem dưỡng hồn quán ném vào bên trong quỷ vụ.

"A!".

"A a a!".

Những tiếng kêu thảm liên tục vang lên, thấp thoáng có thể thấy được một đám Lệ quỷ đang bị ma phiên hút vào, rồi đem luyện hoá.

"Chậc...".

Tố Tâm đứng bên cạnh nhìn xem, rợn người le lưỡi. Bây giờ cô bé cũng là âm hồn quỷ vật a. "Cũng may đây là Ngọc sư tỷ chứ không phải kẻ tà tu nào xa lạ, nếu không có khi mình sẽ bị mang ra tế luyện cũng nên".

...

"Sư tỷ, xong rồi hả?" Trông thấy Ngọc Vô Tâm đem Bách Hồn Phiên thu hồi, Tố Tâm lúc này mới lên tiếng hỏi.

Đáp lại cô bé là một cái gật nhẹ: "Ừm, đã đem chúng luyện hoá hết rồi".

"Tố Tâm, chúng ta đi thu dọn một chút, tối nay rời khỏi Nam man luôn".

"Đi khỏi Nam man?".

"Ừ. Ma Thần Tông đã không còn nữa rồi".

...

...

Thâm canh bán dạ, từ trong Ma Thần Tông một đạo phi kiếm vừa mới bay lên. Ngự không phi hành chính là Ngọc Vô Tâm. Mang theo âm hồn Tố Tâm, nàng nhắm thẳng phương bắc bay đi.

Thành thật mà nói thì mục tiêu của Ngọc Vô Tâm cũng chẳng rõ ràng lắm. Thực ra nàng còn chưa xác định được. Nàng chỉ biết là trước hết mình phải rời khỏi Nam man, kế đó tìm một nơi yên tĩnh để đột phá vào Vấn đỉnh kỳ rồi mới tính tiếp. Có thể nàng sẽ đến Bái Hoả Giáo nương nhờ Phỉ Thúy, cũng có thể nàng sẽ tự mình lăn lộn, làm phận tán tu...

Một tháng sau...

Trải qua ba mươi ngày đêm trong cảnh màn trời chiếu đất, rốt cuộc thì hôm nay Ngọc Vô Tâm cũng quyết định tiến vào thành trấn phàm nhân để tìm chỗ trú chân.

Nơi đây gọi Nam Xương thành, là một trong sáu mươi bốn thành của Lương Châu, thuộc tại phương nam, là chỗ yếu đạo giao thông, dân cư tập trung đông đúc.

Sau khi thoáng tìm hiểu qua về Nam Xương Thành, Ngọc Vô Tâm khá là vừa ý. Theo nàng thấy thì ở chỗ này đột phá Vấn đỉnh là một lựa chọn tuyệt hảo.

Thông thường tu sĩ khi bế quan đều lựa chọn nơi vắng tránh bị người quấy rầy. Thậm chí có kẻ đem động phủ khai mở ở chốn thâm sơn, tận nơi cùng cốc, song đã có trường hợp mặc dù tránh được ngoại nhân quấy nhiễu nhưng vô tình lại biến thành thức ăn của yêu thú.

Trùng kích vào Vấn đỉnh với Ngọc Vô Tâm mà nói là một chuyện hệ trọng. Vì lẽ đó nàng cần phải cẩn thận suy nghĩ. Và rồi sau nhiều lần cân nhắc trước sau, cuối cùng nàng quyết định tìm đến Nam Xương Thành này.

Đại đa số tu sĩ bế quan đều chọn nơi sơn cùng thủy tận, nếu vậy sao Ngọc Vô Tâm nàng không làm ngược lại, chọn một thành thị phồn hoa nào đó?

Tu tiên giả theo đuổi thiên đạo, kẻ thích ở tại hồng trần chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nếu Ngọc Vô Tâm nàng ở đây trùng kích Vấn đỉnh thì nguy hiểm sẽ ít hơn.
"Ngọc sư tỷ, tới rồi hả?".

Ngọc Vô Tâm dừng ở trước cổng thành nam, dùng thần niệm đáp lại Tố Tâm: "Ừ, chúng ta tới rồi".

"Tố Tâm có thể ra ngoài không?" Bên trong dưỡng hồn quán tiếng Tố Tâm lại cất lên.

Cô bé thực muốn đi ra lắm. Thời gian này ở mãi trong dưỡng hồn quán khiến cho cô bé cảm thấy có phần bức bối.

"Chưa được." Đáng tiếc mong muốn của Tố Tâm đã bị người từ chối "Trời còn chưa tối, nha đầu ngươi ra ngoài sẽ không tốt".

"Không sao đâu. Tố Tâm đã bắt đầu tu luyện lại, cảm thấy thân thể rất tốt".

"Thân thể?" Ngọc Vô Tâm chê cười "Một âm hồn như ngươi thì đào đâu ra thân thể?".

"Ngọc sư tỷ...".

"Không cần nói nữa, nha đầu ngươi tạm thời ở yên trong đó".

Thái độ miễn cưỡng, Tố Tâm "Vâng" dài một tiếng rồi im lặng...

...

Dưới ánh tà dương Ngọc Vô Tâm chậm rãi bước vào thành. Chỉ thấy thành cao hào sâu, tường thành dùng cự thạch kiên cố xây nên, nơi cửa thành có một đội lính đứng nghiêm uy phong lẫm lẫm...

Tiến vào trong thành, trước mắt là những kiến trúc san sát nối tiếp nhau, dòng người rộn ràng tấp nập khiến Ngọc Vô Tâm có chút cảm khái. Từ khi bước vào tu tiên đạo đến nay, đây là lần đầu tiên nàng quay lại hành tẩu tại thế tục.

"Cũng hơn mười năm rồi".

...

"Túy Hương Lầu".

Dừng chân đứng trước tiểu lâu, Ngọc Vô Tâm nhìn tấm biển nhẩm đọc. Nàng suy nghĩ một chút rồi quyết định tiến vào. Tuy nói tu sĩ Trúc cơ hậu kỳ như nàng đã có thể ích cốc, nhưng cứ ăn một bữa hồng trần thì cũng chẳng chết ai. Thêm nữa, mấy chỗ như khách lâu, tửu điếm này, tin tức thường là nhanh nhạy nhất. Ngọc Vô Tâm nàng vốn cũng đang tính thăm hỏi vài điều.

Sau khi gọi một bàn đầy sơn hào hải vị, thưởng thức hồi lâu, Ngọc Vô Tâm lúc này mới gọi một tên tiểu nhị tới hỏi chuyện.

"Tiểu nhị, trong thành này có trang viện nào muốn bán không?".

Đối với tướng mạo khác người của Ngọc Vô Tâm, nếu nói tiểu nhị không e ngại thì chính là nói dối. Hắn có cảnh giác đấy. Mà không riêng mình hắn, hầu hết khách nhân ở đây ai nấy cũng đều đang âm thầm lưu ý Ngọc Vô Tâm. Đại bộ phận đều cho nàng chẳng phải kẻ thiện lương. Rất có thể là một thành phần trong ma môn tà giáo...

"K-Khách quan muốn mua cư xá sao?" Tiểu nhị có vẻ khẩn trương, mắt không dám nhìn thẳng Ngọc Vô Tâm.

Ngọc Vô Tâm thì không để ý lắm. Nàng gật đầu: "Phải, ta cần một chỗ dừng chân".

"Hmm... Cư xá thì có rất nhiều. Ở phía nam thành có Trương gia, tây thành có Chương gia, Lý viên ngoại… ".

Ngọc Vô Tâm khoát tay nói: "Ta muốn tìm một chỗ an tĩnh không ai quấy rầy".

"Điều này.." Tiểu nhị trầm ngâm, hẳn đang cố hồi tưởng "Cư xá yên tĩnh không người quấy rầy tiểu nhân có biết một nơi, song...".

"Ngươi ấp úng cái gì, chỉ cần thỏa mãn yêu cầu của ta ngân lượng không thành vấn đề." Nói đoạn Ngọc Vô Tâm lấy ra một lượng bạc đưa cho tiểu nhị.

Nhất thời hai mắt tiểu nhị sáng lên, khách nhân hào phóng như vậy thật sự là hiếm khi gặp được. E sợ giảm đi mấy phần, tiểu nhị vẻ mặt vô cùng cung kính nói: "Tạ ơn khách quan ban thưởng".

"Hồi khách quan, theo tiểu nhân biết thì ở phía bắc thành chừng mười dặm có một tòa trang viên, đình đài lầu các hoa viên tiểu hồ cái gì cũng có, nơi đây trước kia vốn là của Lâm viên ngoại. Trang viên này vô cũng an tĩnh, bình thường không có ai đến quấy rầy, chỉ là...".

"Sao?" Ngọc Vô Tâm cau mày. Cái kiểu ấp úng này nàng khó mà ưa được.

Tiểu nhị cũng biết thế nên chẳng dám dong dài, nói luôn: "Chỉ là trang viên này có chút kỳ lạ, mấy năm trước người ở bên trong tự dưng sinh ra các loại ảo giác, có người nói bên trong có quỷ vật".

Chương 750: Hồn ma thiếu nữ trong trang viện

Quỷ vật?

Ngọc Vô Tâm có chút hiếu kỳ: "Dạng gì quỷ vật?".

"Cái đó... tiểu nhân cũng không rõ. Tiểu nhân chỉ biết Lâm viên ngoại đã từng mời không ít cao tăng, đạo sĩ đến trừ ma diệt quỷ, nhưng kết quả đều là thất bại. Những vị cao tăng, đạo sĩ kia ai cũng bị đánh cho thâm tím mặt mày, cuối cùng chẳng còn người nào dám tới đó nữa".

"Thâm tím mặt mày? Có ai bị hại chết không?". 

"Bị hại chết thì không có." Tiểu nhị lắc đầu "Cùng lắm cũng chỉ bị đánh đập một trận thôi".

"Được rồi, ngươi đi làm việc của mình đi".

...

Nửa canh giờ sau...

Phía bắc thành Nam Xương. 

Theo lời tiểu nhị Ngọc Vô Tâm đã một mình đi đến chỗ này. Nơi đây đúng là có một tòa trang viện tinh xảo hoa lệ. Sau khi đánh giá một chút trên mặt nàng lộ ra vẻ hài lòng, nơi đây không những an tĩnh mà còn có một linh mạch nho nhỏ, đối với tu sĩ là nơi tu luyện khá tốt.

"Cũng không biết quỷ vật kia là dạng gì. Lát nữa đi xem một chút".

Thực lòng thì Ngọc Vô Tâm chẳng để quỷ vật kia vào mắt. Theo nàng suy đoán thì quỷ vật kia mười quá chín là âm hồn vất vưởng nhân gian mà thôi. 

Đã từng mời không ít cao tăng, đạo sĩ, tất cả đều thất bại ư?

Ngọc Vô Tâm lộ ra vẻ trào phúng. Trong mắt tu sĩ như nàng thì cao tăng, đạo sĩ cũng chỉ là một đám thế tục phàm nhân mà thôi. 

Thu lại tiếu ý, Ngọc Vô Tâm tiến đến trước trang viện giơ tay gõ cửa. 

"Cốc cốc".

Thời gian chờ đợi chẳng tính lâu, từ bên trong trang viện, một lão giả râu tóc bạc trắng, lưng còng đi ra.

"Ngươi là...?".

"Theo cách ăn mặc cùng tuổi tác thì người này hẳn chính là Lâm viên ngoại." Ngọc Vô Tâm thầm nghĩ. 

Nàng cố tỏ ra thân thiện, mỉm cười với vị viên ngoại: "Lão giả, ta tới là muốn hỏi mua trang viện này".

"Ngươi muốn mua trang viện này?" Nét mặt Lâm viên ngoại không giấu được vẻ vui mừng "Một trăm ba mươi lượng bạc".

Một trăm ba mươi lượng? Ngọc Vô Tâm hơi sửng sốt bất quá rất nhanh đã hiểu ra. Trang viện này vừa rộng, kiến trúc lại tinh xảo, đình đài lầu các cái gì cũng có, giá trị khẳng định vượt xa con số một trăm ba mươi lạng bạc, nhưng bên trong trang viện lại có quỷ vật thành ra dù bán rẻ cũng chẳng ai dám mua, cuối cùng tiện nghi cho Ngọc Vô Tâm nàng.

"Tốt, ta mua".

Sau khi giao ngân lượng và nhận khế ước bán trang viện, đợi Lâm viên ngoại rời đi lúc này Ngọc Vô Tâm mới bắt đầu đánh giá cư xá mới. Chỗ này sẽ là nơi nàng tiến hành Vấn đỉnh. 

Tu tiên đạo chín đại cảnh giới, Vấn đỉnh được ví như là điểm cực hạn của phàm nhân. Vượt qua Vấn đỉnh, tu tiên giả có thể nói đã lột xác, hoàn toàn tách khỏi hai chữ "phàm tục". Chưa phải tiên nhân nhưng cũng không còn là phàm nhân. Có thể gọi là "chân nhân".

"Trước nên xem quỷ vật kia thế nào".

Ngọc Vô Tâm nhắm mắt, đem thần thức thả ra. Bất quá vài ba nhịp thở thì nàng đã thu hồi thần thức, khoé miệng toát ra nụ cười. 

"Quỷ vật này cũng khá thú vị".

Đã biết địa điểm, Ngọc Vô Tâm một mạch đi thẳng tới hoa viên, nơi này có một tòa tiểu lâu không khóa cửa, chung quanh lá cây phủ đầy, dễ thấy đã lâu không có người quét dọn. 

Nàng đưa tay, nhẹ nhàng đẩy ra.

Chỉ thấy bên trong tiểu lâu rất tối, đang là ban ngày nhưng lại khiến người ta cảm giác vô cùng âm u. Đột nhiên một cơn gió lạnh nổi lên, làm bay tà áo.

"Hu hu..."."Hú hú..!"

Trong góc tiểu lâu chợt truyền đến thanh âm than khóc, kêu rú rùng rợn. Rồi đồ đạc trong phòng đột nhiên chuyển động. Bàn ghế, sổ sách, ly tách, một mớ đồ vật lơ lửng trên không trung, bay qua bay lại.

Ngọc Vô Tâm không nói gì, chỉ im lặng đưa chân tiến vào.

"Hú hú!".

Bước thứ ba vừa đặt xuống thì tiếng gào rú càng trở nên ghê rợn. Từ trong góc tối tiểu lâu, một bóng đen lao ra. Dáng dấp đúng là của một nữ nhân còn trẻ, chỉ có điều tóc tai rối bù, lại phủ kín mặt mũi nên khó lòng nhận ra chân diện. 

Ngọc Vô Tâm ngưng bước, ngẩng đầu nhìn âm hồn. 

Đúng là âm hồn, không phải lệ quỷ. Với số tri thức cùng kinh nghiệm của mình Ngọc Vô Tâm có thể dễ dàng phân biệt được. 

Lại nói, ở âm hồn này, âm khí tuy rằng rất thịnh nhưng nàng lại chẳng tìm ra chút oán khí nào hiện hữu. Coi bộ là một thiện vong.

Hả?

Ngó thấy mình đã hiện thân hù doạ như vậy mà kẻ xâm nhập vẫn không có vẻ gì là sợ hãi, âm hồn thiếu nữ mới đâm ra ngờ vực. 

"Chả nhẽ lại là một tên đạo sĩ được mời tới bắt ta?".

Cho là như vậy, âm hồn thiếu nữ mím môi, quyết định động thủ. 

Người bình thường thì nàng sẽ không đánh làm gì, nhưng còn mấy cái tên cao tăng, đạo sĩ này... không đánh không được a. Bọn chúng tới là để bắt nàng mà. 

Tâm ý đã hạ, âm hồn thiếu nữ kêu lên một tiếng, hoá thành một con quỷ tóc đỏ tay chân dài thòng, răng nanh tua tủa, móng tựa móc câu. Nàng vung tay tát xuống mặt Ngọc Vô Tâm, cái kẻ mà nàng cho là đạo sĩ đến để hàng phục mình. 

"Hừ...".

Ngọc Vô Tâm nhếch môi, thúc động linh lực rồi phất tay một cái. Từ lòng bàn tay nàng một đạo tử quang bắn nhanh ra hóa thành một cự thủ chụp tới âm hồn.

"A!".

Thân thể bị cự thủ đánh trúng, âm hồn kinh hoảng la lên.
Đau quá!

Tên đạo sĩ này quá ghê gớm!

Trong mấy năm nay số cao tăng, đạo sĩ nàng chạm trán không ít, nhưng chưa có kẻ nào lợi hại giống như vầy. Phất tay một cái liền biến ra một cự thủ đánh nàng, còn đánh rất đau nữa...

Không được! Nàng phải mau chạy!

Bị ăn một đòn đau điếng, âm hồn thiếu nữ gan đâu dám lưu, vội vàng hoá thành một đạo bạch quang lao nhanh ra phía cánh cửa.

"Còn muốn chạy?".

Thần thức Ngọc Vô Tâm vừa động, Cự thủ lại biến thành một sợi dây phát ra hào quang lập lòe đem âm hồn trói lại.

"Tiên sư tha mạng!".

Tới nước này thì âm hồn thiếu nữ đã biết người trước mặt mình là ai rồi. Nhất định là tiên sư trong truyền thuyết! Chỉ có tiên sư mới có khả năng tùy ý thu phục nàng như vậy!

Ngọc Vô Tâm cúi nhìn âm hồn trước mặt. Hiện nàng đã có thể xem rõ dung mạo. 

Đây là một thiếu nữ còn rất trẻ, niên kỷ chỉ tầm mười sáu mười bảy, dung mạo khả ái động lòng người.

Khoan đã... Âm hồn này...

Mắt loé dị quang, Ngọc Vô Tâm vận linh lực vào cánh tay phải, đồng thời triển khai thần thức tra xét. 

"Tiên sư tha mạng!".

Tưởng cái đụng chạm của Ngọc Vô Tâm là đang muốn gây thương hại cho mình, âm hồn thiếu nữ vội vàng hét lên, toan trốn chạy. Tiếc rằng thân thể đã bị trói, có muốn cũng chạy không được.

"Tiên sư xin đừng giết ta!".

"Xin hãy tha mạng!!".

...

"Im lặng!".

Còn chưa làm gì mà đối phương đã la toáng lên, Ngọc Vô Tâm nhất thời bực bội quát lớn. 

Tâm thần bị chấn động, âm hồn thiếu nữ sợ quá nín luôn. Nàng co người, đầu tận lực cúi thấp, vai gầy run run...

Một lúc sau.

Ngọc Vô Tâm đem thần thức thu hồi, trong dạ hết sức vui mừng. Nàng đã kiểm tra kỹ rồi, quả như ngờ vực, âm hồn thiếu nữ trước mặt đích thị là thuần âm chi hồn, không sai được!

Thuần âm chi hồn chính là âm hồn có thể tu thành Quỷ tu, có thể bước lên tiên đạo. Nếu mục tiêu của tu tiên giả là thành tựu tiên nhân thì cái đích của Quỷ tu chính là thành tựu Quỷ tiên.

Theo như điển thư ghi chép thì thuần âm chi hồn rất hiếm, mười vạn âm hồn xuất ra được một cũng đã tính nhiều. Vậy mà... chỉ hơn một tháng ngắn ngủi Ngọc Vô Tâm nàng đã gặp được tận những hai thuần âm chi hồn. Tiểu nha đầu Tố Tâm và thiếu nữ này.

Trong lúc Ngọc Vô Tâm đang âm thầm suy tính thì âm hồn thiếu nữ cũng dần lấy lại bình tĩnh. Nàng len lén đánh giá cô gái trước mặt, trông thấy đối phương hai mắt thâm quầng, đôi môi màu tím, làn da trắng tái, tướng mạo đáng sợ như vậy thì trong lòng càng trở nên bất an. Suốt mấy năm làm âm hồn, thỉnh thoảng nàng cũng có nghe đến chuyện tiên sư bắt âm hồn tế luyện ma bảo...

Tiểu âm hồn nàng ở trong trang viện này do không muốn bị người quấy rầy nên mới bày ra chút tiểu sự xua đuổi, nhưng cũng chưa làm ra chuyện gì xấu. Thỉnh thoảng nàng buồn quá, đi hù doạ người ta chút thôi. Về phần đánh cao tăng, đạo sĩ... tiểu âm hồn nàng cũng chỉ vì tự vệ chính đáng thôi. Ai bảo đám người đó muốn bắt nàng, còn lấy máu chó máu gà đổ lên người nàng nữa. 

"Nàng ta sẽ không bắt ta đi tế luyện chứ?".

"Ta... ta phải cầu xin"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau