TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 741 - Chương 745

Chương 741: Hồi Tông

Bên trong người hành sự, phía ngoài kẻ dõi theo. Ngọc Vô Tâm kiên nhẫn chờ đợi. Nàng muốn khi mình ra tay thì Phương Bằng kia chắc chắn phải chết. 

Và rồi cái thời khắc đó cũng đến. Đúng vào lúc Phương Bằng tiến hành thái bổ đến giai đoạn mấu chốt nhất thì Ngọc Vô Tâm lập tức xuất chiêu. Từ tay nàng, một cây kim châm vô hình vô ảnh bay thẳng về phía Phương Bằng, nhắm ngay đầu. 

Chính là kiện Linh khí mà nàng tâm đắc nhất trong số ba kiện thu được từ trên người Tạ Trường Thanh trước đây, cấp bậc thượng phẩm. Tất nhiên là bên trên cây châm này, nó sớm đã được tẩm kịch độc. 

Bởi do ám thương tái phát, lại đang lúc thái bổ liệu thương, Phương Bằng không tài nào né tránh được, chỉ kịp quay đầu kêu lên một tiếng rồi hai mắt trợn trừng.

"Phốc!".

Lại thêm một đòn hiểm ác nữa được Ngọc Vô Tâm xuất ra. Thanh phi kiếm màu đen, kiện thượng phẩm Linh khí thứ hai của nàng đã xuyên qua ngực Phương Bằng, tạo thành một cái lỗ sâu, từ bên trong máu chảy ra ồng ộc.

"Bịch!".

Liên tiếp hứng chịu hai đợt công kích toàn lực, Phương Bằng tức thì khí tuyệt thân vong, đổ gục tại đương trường, mắt trợn ngược đầy vẻ bất cam. 

Suốt cả đời mình, Phương Bằng từ một gã tán tu thấp cổ bé họng đạt thành Trúc cơ, tâm cơ há đâu lại đơn giản? Những sóng gió hắn đã trải qua nhiều vô kể, thường nhân khó lòng tưởng tượng. Trong mỗi một bước đi Phương Bằng hắn đều cẩn thận suy tính, bảo vật giao dịch hội lần này cũng vậy, đã cân nhắc trước sau. Hắn sớm đoán biết Bộ Hành Thông sẽ truy theo mình. Phản sát thực ra là nằm trong kế hoạch. Đáng tiếc... Người tính không bằng trời tính, bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng. Ám thương tái phát, lại đụng phải nữ nhân độc ác như Ngọc Vô Tâm, cuối cùng đến cái mạng cũng vô phương giữ được...

"Soạt!".

Mắt thấy Phương Bằng đã chết, Lý Mị kinh hoảng, vội vàng tháo chạy. Nhưng nàng có thể chạy được đi đâu? Bất quá một tu sĩ Luyện khí kỳ thì làm sao thoát khỏi cao thủ Trúc cơ. 

Chỉ thấy Ngọc Vô Tâm chuyển mình một cái thì thân ảnh đã xuất hiện ngay ở cửa động, chắn ngang lối đi. Kế đó nàng vung chân đem Lý Mị đạp bay trở vào. 

Sắc mặt tái mét, miệng chảy máu tươi, Lý Mị hoảng càng thêm hoảng.

"Đừng…Đừng giết ta!".

"Ta, không, nô tì cam nguyện đi theo hầu hạ chủ nhân...!".

Ngọc Vô Tâm cũng không nói nhiều, xuất ra một chỉ tiễn đưa Lý Mị xuống hoàng tuyền. 

Ác ư?

Ngọc Vô Tâm không phủ nhận. Từ nhỏ đến lớn cuộc đời đã dạy nàng phải ác. Nếu không ác, Ngọc Vô Tâm nàng chắc chắn đã chẳng thể sống đến ngày hôm nay. 

Hành sự phải tâm ngoan thủ lạt là điều mà Ngọc Vô Tâm nàng luôn tâm niệm. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân mình. Lý Mị đã thấy chân diện của nàng, để phòng vạn nhất thì không thể buông tha được.

Thế giới này chính là tàn khốc như vậy, cá lớn nuốt cá bé. Nếu đổi lại bị truy sát là nàng, nếu thực lực nàng kém hơn, người chết chẳng phải sẽ là nàng hay sao?

Thu hồi phi kiếm cùng kim châm, Ngọc Vô Tâm nhanh chóng đem toàn bộ trang sức trữ vật, túi trữ vật trên người Phương Bằng và Lý Mị thu lấy, sau đó thi triển thủ đoạn hủy thi diệt tích. 

Xong xuôi đâu đấy, lúc này nàng mới lại hướng núi Ai Lão bay đi.

Ngọc Vô Tâm đã không hề biết rằng khi mà bóng dáng mình vừa khuất thì từ trong bóng tối, một thân ảnh đã hiện ra. Nàng mặc một bộ hồng y, trên mặt đeo một tấm mạn che màu đen, dáng người rất đỗi dụ nhân. 

Chẳng phải "yêu nữ" Phỉ Thúy thì ai?
"Hừm...".

Phỉ Thúy đứng nơi cửa động đưa mắt nhìn phương hướng Ngọc Vô Tâm vừa bay đi, khoé môi nhẹ nhếch. 

"Tâm cơ không thiếu, độc ác có thừa, tiểu tình nhân này của ta quả cũng chẳng phải dạng vừa".

"Chậc, sau này có khi phải cẩn thận, nếu không sẽ bị nàng ăn đến xương cốt cũng chẳng chừa".

Thân ảnh mờ đi, Phỉ Thúy lại một lần nữa hoà vào màn đêm u tối...

...

Sau khi giải quyết xong sự tình Ngọc Vô Tâm liền thi triển Ngự Phong Thuật, chạy suốt đêm một mạch mấy trăm dặm đường, cho đến thâm canh bán dạ mới trở về núi Ai Lão. 

Đặt chân vào Ma Thần Tông, nàng gặp qua Kim Hoa và Bạch Bào - hai kẻ đã được bảo hồi tông trước đó - căn dặn qua một chút rồi lập tức trở về động phủ của Tạ Trường Thanh. 

Nghỉ ngơi một lát hồi phục pháp lực, nàng bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.

"Đây là...".

Ngọc Vô Tâm cầm lên một kiện trung phẩm Linh khí, ánh mắt liền loé dị quang. Nàng nhận ra thứ này, chính là một trong những kiện vật phẩm mà Bộ Hành Thông đã thành công mua được trong buổi đấu giá hội. 

Đồ vật của Bộ Hành Thông lại ở trong túi trữ vật của Phương Bằng, cái này có ý nghĩa gì?

"Thật không ngờ kẻ mà họ Phương chạm trán trước đó lại là Bộ Hành Thông".

"Đồ vật của Bộ Hành Thông lại ở chỗ của họ Phương, như vậy xem ra mạng Bộ Hành Thông đã xong rồi".
...

"Bất quá một gã tán tu lại có thể thắng được Bộ Hành Thông, tên này đúng là ghê gớm thật. Cũng may trên người hắn có thương tích, lại nhất thời mất cảnh giác, nếu không ta chưa chắc đã dễ dàng đắc thủ".

Ngọc Vô Tâm ngẫm lại thì cảm thấy lần sát nhân đoạt bảo này của mình quả cũng tiềm ẩn nguy cơ, dù vậy nàng không hề hối hận. Dù sao thì trước khi ra quyết định nàng cũng đã cân nhắc, chuẩn bị kỹ càng rồi. 

Bộ Hành Thông mười phần quá chín là đã chết, Ngọc Vô Tâm mường tượng thế cục tương lai một chút, thấy vẫn ổn thì nhanh chóng cho qua, tiếp tục kiểm kê tài bảo.

Cạch cạch mấy tiếng, trên đất liền hiện ra gần trăm khối linh thạch, bên trong còn lẫn bảy tám tấm phù lục trung cấp cùng cao cấp khiến cho Ngọc Vô Tâm không khỏi vui mừng.

Phù lục cao cấp, cái này cũng rất trân quý đấy.

Ngọc Vô Tâm không rõ chỗ linh thạch cùng phù lục này là của ai, Bộ Hành Thông hay Phương Bằng, kiếm được bằng cách nào, song cường hào cưỡng đoạt cũng được mà lừa gạt dụ dỗ cũng tốt, hiện tại đều thuộc về nàng. 

Ngọc Vô Tâm tiếp tục kiểm tra thì phát hiện trừ số linh thạch cùng phù lục kia ra thì bên trong túi trữ vật còn có mấy bình Tẩy Tủy Đan, Bồi Nguyên Đan, rồi một ít ngọc giản, ngoài ra còn có thêm một cái lô đỉnh nữa. Thu hoạch thực là không tệ.

"Công pháp tu luyện của Bộ Hành Thông và gã họ Phương này chưa chắc đã tốt hơn Tử Hà Ma Thiên. Tẩy Tủy Đan, Bồi Nguyên Đan tuy không thiếu nhưng nếu có cũng đỡ bớt thời gian tinh chế. Còn về phần đỉnh lô...".

Thời điểm Ngọc Vô Tâm đem lô đỉnh lấy ra khỏi túi trữ vật thì phát tán ra linh khí kinh người, bên ngoài còn khắc những loại hoa văn kỳ lạ, vừa nhìn đã biết là vật bất phàm.

Ngọc Vô Tâm xem xét một lát thì đem lô đỉnh bỏ xuống, tiếp tục kiểm tra một túi trữ vật khác.

Ngọc giản công pháp, đan dược, một ít tài liệu yêu thú, vài kiện Linh khí, một mớ linh thạch, số lượng tính ra không tệ.

"Đây là...".

Ánh mắt Ngọc Vô Tâm chợt ngưng. Nàng đem một cuốn ngọc giản cầm lên. Cuốn ngọc giản này bên ngoài có màu đỏ yêu dị tỏa ra âm khí lăng lệ khác thường.

Trong lòng khẽ động, Ngọc Vô Tâm liền đem thần thức chìm vào tra xét.

Sau nửa giờ, nàng đem thần thức thu hôi, cầm ngọc giản lặng im không nói.

Không nói vì không còn gì để nói! Vị tiền bối này quả thực tài trí vô cùng, có thể nghĩ ra phương pháp tu luyện đẩy nhanh tốc độ tăng tiến cảnh giới. 

Ngọc Vô Tâm tất nhiên cũng có động tâm, song rất nhanh liền bỏ qua ý tưởng tu luyện công pháp này. Vị tiền bối kia đã nói qua, công pháp dù khiến tu vị tiến triển cực nhanh nhưng lại có nhược điểm lớn là họa ngầm về sau. Nếu tu luyện không tốt đạo tâm không ổn cùng căn cơ thiếu hụt, ngày sau có thể dẫn đến tẩu hỏa nhập ma vạn kiếp bất phục.

"Bên trong còn có không ít pháp thuật thần bí quỷ dị. Các loại pháp thuật này cũng chỉ cần linh lực để vận dụng, ta có thể tu tập".

Buông ngọc giản xuống, ánh mắt Ngọc Vô Tâm hướng về những bảo vật khác. Đầu tiên chính là Bách Hồn Phiên...

"Cái này hẳn là Bách Hồn Phiên, kiện Ma khí mà ngọc giản đã đề cập".

"Theo như miêu tả thì đây là một món bảo vật công thủ song toàn, thời điểm đối địch hết sức có lợi. Chiếu theo tình trạng của Ma khí, Bách Hồn Phiên này hẳn đã tiếp cận cực phẩm Linh khí".

Chương 742: Thân phận thật sự của phỉ thúy

Ồ! 

Đột nhiên chân mày Ngọc Vô Tâm cau lại, lộ ra vẻ vui mừng. Xét theo tính cách, sự tình có thể khiến Ngọc Vô Tâm nàng trở nên thất thố như vậy quả thật cũng không nhiều.

"Bách Biến Thiên Ma Thuật!". 

Thần thức của Ngọc Vô Tâm dừng lại ở một công pháp phụ trợ, do một vị tiền bối sáng tạo ra ngàn năm trước.

Đây chính là một loại pháp thuật lợi dụng linh lực để thay đổi tướng mạo mà Ngọc Vô Tâm không hề xa lạ, nó tương tự với các loại Dịch Dung thuật, Di Hình thuật của tông môn. 

Song, nếu như các loại pháp thuật Dị Dung thuật, Di Hình thuật kia vẫn thường bị coi nhẹ vì chỉ cần đối phương có tu vị cao hơn một chút hoặc tương đương là có thể nhìn thấu, hiệu quả ngụy trang không cao thì Bách Biến Thiên Ma Thuật này lại khác. 

Mới đầu Ngọc Vô Tâm vốn chỉ tùy tiện lướt qua, chẳng có ôm hy vọng gì, nhưng vừa nhìn thấy giới thiệu về Bách Biến Thiên Ma Thuật thì nàng liền trở nên vô cùng cao hứng. 

Người sáng tạo pháp thuật này quả đúng là một vị thiên tài. Y đã thu thập nhiều công pháp loại dịch dung, cải tiến khuyết điểm tăng cường ưu điểm, cuối cùng tạo ra một bí thuật dịch dung vô cùng hiệu quả.

Pháp quyết này có nhiều ưu điểm, đầu tiên chỉ cần tu vi Luyện khí hậu kỳ là có thể tu luyện, không giống với những loại dịch dung khác phải là cao thủ Trúc Cơ kỳ mới có thể luyện. Điểm thứ hai, nếu muốn nhìn thấu Bách Biến Thiên Ma Thuật thì tu vị đối phương ít nhất phải cao hơn hai đại cảnh giới so với người dùng. Tỉ như đệ tử Luyện khí kỳ thi triển ra, muốn khám phá được phải là cao thủ Vấn đỉnh kỳ. Còn nếu là Trúc cơ kỳ thi triển thì phải là đại cao thủ Linh châu kỳ mới có thể phát hiện ra.

Ưu điểm rõ ràng song cũng tồn tại khuyết điểm. Trên thế gian dưa ngọt còn có cuống đắng, không có thứ gì là thập toàn thập mỹ cả. Bí thuật này chỉ có tác dụng nhiều nhất trong một canh giờ, sau đó ít nhất phải sáu canh giờ nữa mới có thể thi triển.

Điều này tuy có bất lợi song điểm bất lợi tiếp theo đây mới thực khiến người tu luyện bí pháp này phải đau đầu. Đó chính là cần ăn một loại thảo dược rồi chiếu theo pháp quyết vận chuyển linh lực mới có thể dịch dung thành công.

Vấn đề ở chỗ ấy. Loại linh dược được yêu cầu đây chính là thượng phẩm Thiên Sương Thảo!

Thiên Sương Thảo kỳ thực không phải loại dược liệu gì quá quý hiếm, trái lại còn rất phổ biến, cho dù ở tiểu tông môn cũng có trồng không ít. Tuy nhiên, cho dù có cùng là Thiên Sương Thảo thì trong đó cũng tồn tại sai biệt, đừng tưởng cây nào cũng giống như cây nào.

Tương tự đan dược, dược liệu cũng có phân chia cấp bậc. Ví như Thiên Sương Thảo thì có Thiên Sương Thảo hạ phẩm, Thiên Sương Thảo trung phẩm, Thiên Sương Thảo thượng phẩm...

Trong đó, Thiên Sương Thảo hạ phẩm được dùng để luyện chế Tẩy Tủy Đan, loại trung phẩm thì dùng để luyện chế Bồi Nguyên Đan, còn về thượng phẩm Thiên Sương Thảo... Loại này rất quý, được trồng phải ít nhất hai trăm năm, thường được dùng để luyện chế đan dược dành cho tu sĩ Linh châu kỳ. 

Thiên Sương Thảo hai trăm năm tuổi? Con số còn ngang bằng cả thọ nguyên của tu sĩ Trúc cơ kỳ đấy!

Thử ngẫm, nếu có người sỡ hữu thượng phẩm Thiên Sương Thảo, hắn sẽ đem nó phục dụng vào chỉ để dịch dung ngắn ngủi trong một canh giờ?

Quá lãng phí. Trừ phi là tu sĩ cấp cao, thân gia giàu có, thượng phẩm Thiên Sương Thảo trên người dư dả, bằng không thiết nghĩ chẳng ai lại đánh đổi như thế đâu...

"Thượng phẩm Thiên Sương Thảo... Thật sự là một trở ngại không nhỏ cho những người có ý định tu luyện bí pháp Bách Biến Thiên Ma Thuật này".

Ngọc Vô Tâm trầm ngâm thoáng chốc rồi đem ngọc giản bỏ xuống, tiếp tục kiểm kê...

"Ơ, đây là gì?".

Ngọc Vô Tâm chợt phát hiện ở trong một góc của túi trữ vật có một cái hộp nhỏ không bắt mắt vừa rồi đã sơ ý bỏ qua.

Đem nắp hộp mở ra, Ngọc Vô Tâm cúi xem thì thấy có một cây dược thảo nằm bên trong, được đặt trên một mảnh vải gấm.

Cây dược thảo này chắc đã được hái một thời gian nhưng vẫn tươi nguyên, tỏa ra hương khí nhàn nhạt khiến người thư thái. 

"Đây là loại dược liệu gì nhỉ?".

Kiến thức của Ngọc Vô Tâm không tính hạn hẹp nhưng xem xét một hồi vẫn chẳng thể nhìn ra. 

Dù vậy nàng vẫn cẩn thận đem nó cất đi. Nàng tin đây là một món đồ vật trân quý.

...

Mãi một hồi lâu kiểm kê tài bảo thì rốt cuộc cũng xong. Ngọc Vô Tâm đang định đem chúng cất đi thì...

"Thu hoạch không tệ nhỉ?".

... một giọng nói cất lên. 

Ngọc Vô Tâm biến sắc, vội quay nhìn theo hướng thanh âm. 
Ở gần cửa động, một thân hồng y từ từ hiện rõ. 

Dáng hình ma quỷ, tấm mạn che quen thuộc cùng đôi mắt hàm tiếu này, không phải yêu nữ Phỉ Thúy thì ai?

"Là ngươi?!".

Ngọc Vô Tâm trở nên rất khẩn trương. Nàng không biết yêu nữ này đã bám theo mình từ khi nào, đã thấy được bao nhiêu...

Đối lập với dáng vẻ khẩn trương của Ngọc Vô Tâm, bên này Phỉ Thúy lại tỏ ra rất điềm tĩnh. Nàng mỉm cười, vừa đi vừa nói: "Chắc nàng đang tự hỏi ta đến từ lúc nào, có nhìn thấy những chuyện nàng làm hay không?".

"Tình nhân của ta, không may cho nàng. Từ lúc nàng bắt đầu rời khỏi Thiên Chỉ Phong thì ta đã âm thầm bám theo. Chuyện sát nhân đoạt bảo kia của nàng, ta đây xem rõ từ đầu đến cuối... À, còn có chỗ tài bảo kia nữa. Từ nãy giờ ta vẫn đứng ở trong động phủ này nhìn nàng kiểm kê từng món".

...

Sắc mặt rất đỗi khó coi, Ngọc Vô Tâm im lặng một hồi, rồi hỏi: "Rốt cuộc đạo hữu muốn gì?".

"Muốn gì à?".

Phỉ Thúy vân vê cằm, bảo: "Hmm... Câu nói tiền tài động nhân tâm, Vô Tâm hẳn cũng biết chứ?".

"Đạo hữu muốn sát nhân đoạt bảo?".

"Khì...".

Phỉ Thúy lắc đầu: "Cái gì mà sát nhân đoạt bảo. Vô Tâm nàng là tình nhân trong mộng của Phỉ Thúy, Phỉ Thúy sao nỡ thương hại".

Khoảng cách cận kề đến độ có thể ngửi được mùi hương nơi chóp mũi, Phỉ Thúy đưa tay chạm vào phần áo sát nơi vai của người đối diện, bảo: "Đừng lo. Phỉ Thúy sẽ không giết nàng đâu".

Miệng kề sát bên tai, Phỉ Thúy hạ thấp giọng: "Mà Vô Tâm nàng cũng đừng nên có ý nghĩ thương hại Phỉ Thúy. Tu vi của nàng còn kém lắm".

Ngọc Vô Tâm thoáng kinh, lặng lẽ giải trừ linh lực. 

Dường như cũng nhận ra, Phỉ Thúy xê dịch mấy bước, tạm tách khỏi người Ngọc Vô Tâm. 

Để "tình nhân" đứng đó, nàng hạ mình ngồi xuống, xem xét đống bảo vật. 

Món đầu tiên mà Phỉ Thúy cầm lên là Bách Hồn Phiên. Nàng lật trái xoay phải một lát thì khẽ gật đầu, nhận xét: "Kiện Ma khí này không tệ, so với cực phẩm Linh khí đã chẳng kém bao nhiêu. Nếu Vô Tâm nàng tập trung bồi dưỡng, sau này trong lúc cùng địch nhân giao đấu sẽ rất có lợi".Ngọc Vô Tâm không nói gì, chỉ im lặng nhìn. Nàng chưa biết mục đích thực sự của yêu nữ này là gì. 

"Ừm, cái này thì đúng là cực phẩm Linh khí hàng thật giá thật." Phỉ Thúy tiếp tục cầm lên kiện vật phẩm thứ hai, đánh giá. Đó là thanh phi kiếm mà Phương Bằng đã dùng để kết liễu Bộ Hành Thông trước đó.

"Còn cuốn công pháp này...".

Ngọc Vô Tâm nhanh chóng đem cuốn ngọc giản màu đỏ yêu dị thả xuống.

"Vô Tâm, ta khuyên nàng tốt nhất là không nên tu luyện. Nó rất bất ổn. Nếu có hứng thú thì chỉ nên dừng ở những bí thuật bên trong thôi".

"Song cái này... lại là chuyện khác".

Không như những lần trước, Phỉ Thúy đối với bí pháp Bách Biến Thiên Ma Thuật có vẻ rất là hứng thú. Nàng chăm chú ngồi đọc, đọc xong thì cảm thán: "Vị tiền bối này quả nhiên là một thiên tài, thật không ngờ lại có thể sáng tạo ra được loại pháp môn thần diệu này".

"Duy nhất khó khăn là mỗi lần thi triển dịch dung cần phải có thượng phẩm Thiên Sương Thảo phục dụng. Loại dược thảo này thực có phần trân quý".

Tiếc nuối thì tiếc nuối, song Phỉ Thúy vẫn tự mình đem công pháp sao chép ra thêm một bản nữa.

...

"Phù... Cuối cũng cũng sao chép xong".

Phỉ Thúy đem ngọc giản cất vào giới chỉ, kế đó vươn tay thu thêm một số đồ vật khác từ trong đống tài bảo. 

Chứng kiến bảo vật của mình bị người tự tiện lấy đi như vậy, Ngọc Vô Tâm dĩ nhiên rất không vui. Nhưng nàng vẫn lặng im nén nhịn. Nàng biết bản thân chẳng thể nào chống lại Phỉ Thuý được. Đừng nói Phỉ Thúy chỉ lấy đi một phần, cho dù trắng trợn thu luôn toàn bộ thì nàng cũng sẽ không nói gì. Nàng chỉ hy vọng đối phương đừng đánh chủ ý đến thân gia của riêng mình là được. 

Phải biết trong túi trữ vật của nàng có kha khá trung phẩm đan. Nếu để Phỉ Thúy nhìn thấy, đối phương không hoài nghi mới lạ.

Bạch liên hoa là thiên đại bí mật của Ngọc Vô Tâm, nàng không thể để cho bất cứ ai biết...

May sao, Phỉ Thuý đã rất nhanh liền thu tay. Trừ đống tài bảo của Phương Bằng và Bộ Hành Thông ra thì nàng không đá động đến gì khác nữa. 

Ngọc Vô Tâm âm thầm thở ra một hơi, song nét mặt thì vẫn giữ nguyên như cũ, tư thế phòng bị. 

"Coi nàng kìa, lo lắng quá đấy".

Phỉ Thúy đưa tay vuốt tóc, cười bảo: "Vô Tâm nàng làm ra việc sát nhân đoạt bảo, muốn người ta giữ kín miệng thì cũng phải trả chút thù lao chứ".

"Số vật phẩm ta vừa lấy, coi như là thù lao đi. Mà ta lấy đâu có nhiều. Nàng xem, Bách Hồn Phiên, Bách Biến Thiên Ma Thuật, thảo dược trân quý, lô đỉnh bất phàm, toàn bộ người ta đều để lại cho nàng hết a".

Ngọc Vô Tâm nhíu mày, trực tiếp hỏi thẳng: "Thực ra ngươi muốn gì ở ta?".

"Cái này à, không phải ta đã có nói qua rồi sao. Ta chính là quan tâm đến nàng. Nàng chính là ý trung nhân của ta, là người mà ta vừa gặp đã yêu".

Ngọc Vô Tâm còn lâu mới tin. Nhưng nàng cũng thôi không truy ở vấn đề ấy nữa. Nàng chuyển câu hỏi: "Ta muốn biết thân phận thật sự của ngươi".

"Thân phận thật sự?".

"Ta không nghĩ ngươi chỉ đơn thuần là một đệ tử bình thường của Bái Hoả Giáo".

"Vậy Vô Tâm cho ta là hạng người gì?".

"Ta đoán ngươi hoặc là đệ tử của vị đường chủ kia, hoặc là có quan hệ huyết thống, nếu không thì cũng là hậu nhân của một đại nhân vật nào đó trong Bái Hoả Giáo".

"Gần đúng rồi".

Phỉ Thúy nhếch môi, thanh âm thật lại như đùa: "Mà thôi, nếu Vô Tâm nàng đã muốn biết thì ta đây cũng sẽ không giấu. Thật ra ta chính là vị đường chủ kia, cái vị tiền bối Vấn đỉnh kỳ đã phẩy tay xoá sổ đi Cực Lạc Tông".

Chương 743: Tàn cục rối ren

Cái gì?!

Ngọc Vô Tâm không khỏi kinh ngạc. Phỉ Thúy vốn chẳng phải người đơn giản, cái đó nàng thừa hiểu, nhưng nàng cũng chỉ cho đối phương là đệ tử hay tôn tử gì đấy thôi, thân phận đường chủ...

Đường đường là một tiền bối Vấn đỉnh kỳ mà lại có những hành vi như thế ư?

Ngọc Vô Tâm nhìn Phỉ Thúy một vòng từ trên xuống dưới, thấy thế nào cũng không giống. 

"Sao?" Trông thấy dáng vẻ ngạc nhiên của Ngọc Vô Tâm, Phỉ Thúy ít nhiều thích thú "Nàng cảm thấy ta không giống với hình tượng vị tiền bối Vấn đỉnh trong lòng nàng?".

"Ngươi... Tiền bối thật sự là đường chủ Bái Hoả Giáo?" Ngọc Vô Tâm hỏi lại. Nhất thời nàng vẫn chưa thể tiếp nhận sự thật này. 

"Tình nhân của ta, nàng đừng hoài nghi. Thân phận đường chủ Bái Hoả Giáo, giáo đồ không có kẻ nào to gan dám tự nhận đâu".

...

Một lúc sau.

Phỉ Thúy tùy tiện dạo quanh động phủ một vòng, chừng quay ra bên ngoài thì nói: "Có vẻ nàng chỉ ở một mình".

"Hì... Ta đoán Tạ Trường Thanh - lão tông chủ của nàng - hẳn đã bị nàng giết chết, có phải hay không?".

Ngọc Vô Tâm bảo trì trầm mặc, lặng im không nói. Trong lòng nàng đang rất lo lắng, lẫn hoang mang. Con người của Phỉ Thúy có chút cổ quái, nàng thật là đoán không ra ý tứ.

Thấy Ngọc Vô Tâm im lặng, Phỉ Thúy mới nói tiếp: "Vô Tâm, Ma Thần Tông của nàng ta có tìm hiểu qua. Ta biết Tạ Trường Thanh là ai, cũng biêt nàng là người thế nào. Ta có một thắc mắc cần nàng giải đáp".

Ngọc Vô Tâm ngước mắt nhìn lên, chờ nghe. 

"Thân xử nữ của nàng là bị Tạ Trường Thanh đoạt mất sao?".

Thoạt đầu Ngọc Vô Tâm còn tưởng mình nghe lầm, nhưng sau xem lại nét mặt, nhận thấy Phỉ Thúy thật sự nghiêm túc thì mới nhíu mày hồi đáp: "Không phải".

"Không phải hắn, vậy thì ai? Nam nhân nào?".

"Không phải nam nhân".

Hả?

Lần này tới phiên Phỉ Thúy bất ngờ. Không phải nam nhân, vậy lẽ nào...

Như cũng nhìn ra ý tứ, Ngọc Vô Tâm thành thành thật thật nói ra đáp án: "Là tự ta làm".

Đôi mắt Phỉ Thúy càng mở to hơn trước. 

Chớp chớp mấy cái, Phỉ Thúy đưa mắt liếc xuống vùng hạ thể của ai kia. 

Hạ thân bị một đôi mắt hau háu nhìn chằm, Ngọc Vô Tâm làm sao có thể không khó chịu. Nàng can đảm yêu cầu: "Tiền bối thỉnh tự trọng".

"Hừm hừm...".

Đứng trước mặt người lại nhìn chòng chọc nơi tư mật của người, đúng là cũng hơi thất lễ. Phỉ Thúy lấy tay che miệng hắng nhẹ hai tiếng, rồi hỏi: "Cái đó... có thể nói rõ nguyên do được không?".

Nói rõ? Cái chuyện riêng tư như thế mà cũng muốn biết?Ngọc Vô Tâm cảm thấy Phỉ Thúy đã tò mò hơi quá. Nàng từ chối: "Xin lỗi, đây là chuyện riêng của Vô Tâm, không muốn nói cho người ngoài".

Người ngoài?

Phỉ Thúy có chút bất mãn. Dù vậy nàng cũng thôi không truy hỏi thêm. 

Nói thêm vài câu, hỏi thêm vài chuyện, Phỉ Thúy lúc này đã quyết định rời đi. Trước khi đi nàng cũng không quên lướt cánh môi mềm qua má "tình nhân" của mình. Khoảnh khắc ấy tuy rằng rất ngắn, nhưng sự đụng chạm đích xác là đã xảy ra. 

"Tình nhân của ta, ít hôm nữa lại tới thăm nàng".

"À, mà sau này đừng gọi "tiền bối" nữa, ta không thích. Hãy gọi Phỉ Thúy".

...

"Lão yêu bà...".

Đợi cho thân ảnh Phỉ Thúy khuất xa lúc này Ngọc Vô Tâm mới thấp giọng buông ra một câu. Đối với ả yêu nữ Phỉ Thúy này, nàng thật tình không biết nên dùng tâm thái gì để đối đãi. Địch nhân không giống địch nhân, bằng hữu không ra bằng hữu, bằng như tình nhân...

"Phi! Tình nhân cái gì chứ...".

...

Ngọc Vô Tâm cúi người đem tất thảy tài bảo trên đất thu vào trong túi trữ vật, ngồi xuống một góc tường suy tư. 

"Rốt cuộc thì ả yêu nữ ấy muốn gì ở ta?".

"Thật chỉ đơn thuần vì yêu thích thôi sao?".

...

Buổi trưa hôm sau. Trải qua một đêm nghỉ ngơi điều dưỡng, lúc này pháp lực của Ngọc Vô Tâm đã khôi phục đến trạng thái sung mãn. Tinh thần cũng là như vậy, tốt hơn rất nhiều. Nàng quyết định dạo qua Đan Đường một chuyến. 

"Đường chủ!".

Trời đang chính ngọ, tiết trời có chút nóng nực, đám người Đậu Kiến Đức đang nằm thẳng cẳng nghỉ ngơi bàn tán, thấy Ngọc Vô Tâm đi tới liền vùng dậy khom mình hành lễ.

Ngọc Vô Tâm khẽ gật đầu coi như đáp lại: "Mấy ngày nay Phế Đan Phòng có phát sinh sự tình gì không?".

"Dạ, xin đường chủ cứ yên tâm, mọi thứ đều ổn thỏa".

Đối với sự lanh lợi của chúng đồng tử Ngọc Vô Tâm khá hài lòng: "Thế thì tốt".

Nói rồi nàng tiếp tục bước đi. Tốt xấu gì thì cũng là đường chủ Đan Đường, thỉnh thoảng cũng phải thăm nom một chút.

...

Ngọc Vô Tâm mất khoảng nửa ngày để kiểm tra, xem xét toàn bộ các khu vực của Đan Đường, mãi khi tà dương gần khuất bóng thì mới trở về căn phòng biệt lập của mình. Tất nhiên là nàng đã chẳng tay không trở về. Trên người nàng có cất giấu mười mấy bình phế đan nữa. 

Cấm chế ở bên ngoài gian phòng vẫn hoàn hảo, xem ra trong lúc nàng rời khỏi đã không có ai đến gần. Mà thực ra bên trong cũng chẳng có gì bất thường.

Cửa phòng khép lại, Ngọc Vô Tâm đem hơn chục bình phế đan lấy ra, đặt ở trên bàn. Đêm nay nàng tính sẽ tinh chế hết chỗ này. Nàng muốn có thêm thật nhiều trung phẩm đan và thượng phẩm đan. Thời gian tới nàng quyết định sẽ dùng chúng để mau chóng đề thăng tu vị. 

Chuyến đi đến Cực Lạc Tông, cũng chính là phân đường Bái Hoả Giáo bây giờ đã giúp nàng nhận ra thêm được nhiều điều. 

Nàng nhận thức được rằng Tu tiên giới chẳng có gì gọi là đạo lý cả. Ở thế giới cường giả vi tôn này, nắm quyền mới chính là lẽ phải. Không muốn người khinh khi thì phải không ngừng gia tăng thực lực. Tôn nghiêm, quyền tự chủ, chúng luôn dành cho kẻ mạnh. Yếu đuổi thì chỉ có thể cúi đầu...

Đại nhân vật... Ngọc Vô Tâm nàng phải trở thành đại nhân vật! Nàng không muốn khom lưng quỳ gối trước bất cứ ai!

"Ngọc Vô Tâm ta phải làm chủ vận mệnh của mình...".

...

Những ngày tiếp theo Ngọc Vô Tâm dồn hết tinh lực vào việc tinh chế. Chủ yếu vẫn là Tẩy Tủy Đan và Bồi Nguyên Đan. Từ phế đan nàng tinh chế thành hạ phẩm đan, rồi từ hạ phẩm đan đem tinh chế thành trung phẩm đan, kế đấy là tinh chế trung phẩm đan thành thượng phẩm đan. Riêng cực phẩm đan thì vẫn là quá khó, tạm thời tinh chế chưa được. 

Trong thời gian Ngọc Vô Tâm tinh chế đan dược ấy, tu tiên giới Nam man đã phát sinh một số chuyện, cũng đủ gọi kinh động lòng người.

Các gia tộc xung đột không ngừng, mấy tông môn thuộc tốp đầu tuy chưa động thủ nhưng đã đấu khẩu không ít khiến lòng người cảm thấy bất an.

Châm ngòi chính là chuyện Cực Lạc Tông bị Bái Hoả Giáo xoá sổ. 

Đối với kiếp nạn của Cực Lạc Tông, có lắm kẻ hả hê, cũng không ít người phiền muộn lo âu. Hả hê thì chính là các thể lực thù địch, còn lo lắng muộn phiền thì chính là những gia tộc, tiểu tông tiểu phái từng phụ thuộc Cực Lạc Tông. Giữa đôi bên thù hận làm sao lại chẳng có?

Một cự đầu ngã xuống, sóng gió chắc chắn nổi lên, đất Nam man khẳng định ít nhiều rối loạn. Song, trên thực tế, gục ngã lại không chỉ một đại tông môn. Trừ bỏ Cực Lạc Tông đã bị Bái Hoả Giáo xoá sổ ra thì còn có Âm Dương Giáo nữa. 

Từ sau bảo vật giao dịch hội, Bộ Hành Thông bỗng nhiên mất tích. Một thời gian sau có người tình cờ phát hiện ra dấu vết thi hài, thế là tin tức giáo chủ Âm Dương Giáo đã bị người sát hại nhanh chóng lan truyền, khiến cho giáo phái này gặp không ít rắc rối. 

Thù mới hận cũ, những cuộc chém giết liên tiếp phát sinh. Đất Nam man càng ngày càng loạn...

Chương 744: Tai ương ập đến

Ríu rít... Ríu rít...

Ríu rít...

Một ngày mới lại đến, dưới ánh ban mai dịu nhẹ, Ngọc Vô Tâm bắt đầu tiến vào đợt tu luyện mới. Lúc này nàng đang chuẩn bị luyện tập Linh Khống Thuật.

Linh Khống Thuật cũng tương tự như Khu Vật Thuật, nhưng sự huyền diệu lại vượt trội, cấp bậc cũng cao hơn rất nhiều. Nếu Khu Vật Thuật chỉ cần tu vi Luyện khí sơ kỳ là có thể tu tập thì đối với Linh Khống Thuật, tu vị đòi hỏi phải từ Trúc cơ kỳ trở lên. Tu sĩ Luyện khí căn bản là không đủ pháp lực và thần thức để triển khai.

Cao cấp hơn, lợi hại hơn, song để tu luyện cũng khó khăn hơn rất nhiều. Mặc dù đã sớm thuần thục Khu Vật Thuật, pháp lực cùng thần thức đều cao hơn tu sĩ đồng cấp nhưng để có chút thành tựu với Linh Khống Thuật, Ngọc Vô Tâm đã phải vất vả hơn mười ngày trời. Hơn một tuần trăng thì nàng mới coi như nắm giữ, gần hai tuần trăng thì mới chính thức thuần thục, đạt đến cảnh giới khu sử tùy tâm.

...

"Kích!".

"Ầm!".

"Khốn!".

Trên bãi đất trống, Ngọc Vô Tâm cùng lúc thao túng hai kiện thượng phẩm Linh khí, một kiện là phi kiếm thu được từ Tạ Trường Thanh, còn một kiện là sợi dây màu đen lấy được từ túi trữ vật của Phương Bằng.

Tất nhiên là trên người nàng cũng có cực phẩm Linh khí, song nàng chưa muốn tập luyện. Ngọc Vô Tâm nàng đã thử qua rồi. Nàng cảm thấy với pháp lực hiện tại của mình thì không thể phát huy ra hết uy năng của cực phẩm Linh khí, thêm nữa thời gian thao túng cũng chẳng được lâu. Nếu mà cố chấp dùng, thời điểm cùng địch nhân giao đấu, chỉ sợ chính bản thân mới là người gặp bất lợi.

Ý nghĩ của Ngọc Vô Tâm chính là như vậy, trước muốn thuần thục thượng phẩm Linh khí, đạt đến mức lô hoả thuần thanh rồi sau đó, đợi tu vi đột phá thì mới bắt đầu chuyển sang luyện tập với cực phẩm Linh khí.

"Phá!".

"Ầm!".

...

"Woa!".

Cách chỗ Ngọc Vô Tâm một quãng ngắn, tiểu nha đầu Tố Tâm ngồi quan sát, ánh mắt hâm mộ không thôi. Cô bé cảm thấy Ngọc sư tỷ của mình thật là quá lợi hại đi.

Chờ Ngọc Vô Tâm thu hồi Linh khí, Tố Tâm lập tức chạy qua, cái miệng xinh xinh cất lời tán dương: "Ngọc sư tỷ! Ngọc sư tỷ! Sư tỷ thật là lợi hại!".

"Cái đó còn phải nói".

Ngọc Vô Tâm thản nhiên đón nhận. Nàng hướng chỗ bãi cỏ bước đi. Ngồi dưới tàn cây, nàng lấy từ túi trữ vật ra một chiếc khăn tay màu trắng ném cho Tố Tâm.

"Cảm ơn sư tỷ!".

Tố Tâm vui vẻ tiếp lấy, rồi đem lau mặt mình.

"Ha... trời nóng nực thật...".

"Cốc!".

"Ui da!".

Bất ngờ bị người gõ đầu, Tố Tâm buông luôn cả khăn tay.

"Sư tỷ làm cái gì vậy?!".

"Đánh ngươi chứ làm gì!".

Ngọc Vô Tâm chưa hết bực mình: "Tiểu nha đầu ngươi ngon thật. Ta đưa khăn cho ngươi là để ngươi lau mồ hôi cho ta chứ có phải để ngươi tự lau cho mình đâu".

Hoá ra là có ý sai bảo. Tố Tâm chu môi, bất mãn ra mặt.

"Còn thừ người ra đó làm gì? Mau cầm khăn lại đây lau cho ta".

"Sư tỷ sao không tự làm đi!".

"Tiểu nha đầu, ngươi mới nói gì?" Ngọc Vô Tâm vươn tay nắm lấy tai Tố Tâm kéo đi.

"Ai ui... au...!".

"Sao? Bây giờ có lau mình cho sư tỷ không?".

"Lau! Lau!...".

"Hừ...".

Tới lúc này Ngọc Vô Tâm mới chịu buông tay. Nàng ngồi xuống bãi cỏ, tựa lưng vào gốc cây.

"Còn đứng đó? Muốn ăn đòn nữa hả?".

Bất đắc dĩ, Tố Tâm đành phải cúi người nhặt lên chiếc khăn bước qua.

"Cái khăn này nha đầu ngươi lấy lau mình rồi, còn muốn dùng nó đặt lên thân thể ngọc ngà của ta?".Nói đoạn Ngọc Vô Tâm lấy ra một chiếc khăn khác đưa, hay đúng hơn là ném thẳng vào mặt Tố Tâm: "Dùng cái này".

Tố Tâm nhẹ mím môi, vứt khăn bẩn đi, thay vào đó cầm lấy khăn sạch vừa được ném cho đem lau người Ngọc Vô Tâm. Bắt đầu từ mặt, kế đó lau dần xuống cổ...

"Tay nữa." Ngọc Vô Tâm tựa đầu vào thân cây, lười biếng nhấc tay, bảo Tố Tâm xắn tay áo mình lên.

Đứng dưới cường quyền Tố Tâm còn biết sao hơn, đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà làm theo.

"Xong rồi đó".

"Mới có một tay mà xong cái gì?".

Ngọc Vô Tâm vẫn chưa muốn buông tha. Nàng đưa cánh tay khác lại: "Lau tiếp tay này".

"Hứ...".

Tố Tâm cố gắng nén nhịn, tiếp tục lau lau...

"Xong rồi".

"Chân nữa".

"Đúng là quá đáng".

Tố Tâm nghiến răng, nhưng rốt cuộc vẫn không dám vùng lên chống lại.

Cô bé tiếp tục lấy khăn lau lau chùi chùi...

...

"Ừm, bao nhiêu được rồi".

Mặt mũi tay chân đều đã được người lau chùi kỹ lưỡng, mồ hôi đã ráo, lúc này Ngọc Vô Tâm mới lên tiếng bảo dừng.

Chỉ chờ có thế, Tố Tâm đem chiếc khăn đã bẩn vứt đi, ngồi xuống bãi cỏ. Nhưng còn chưa nóng mông thì bên cạnh, một chiếc quạt nhỏ màu đen đã được người ném qua. Liền sau đấy là tiếng của Ngọc Vô Tâm truyền đến:

"Quạt cho ta".

Tố Tâm nhặt chiếc quạt màu đen lên, xoay đầu nhìn Ngọc Vô Tâm.

"Ngọc sư tỷ, sư tỷ hành hạ người ta quá đó".

"Ừ, ta hành hạ ngươi đó".

Ngọc Vô Tâm không chối, còn thản nhiên thừa nhận.
"Thế nào? Có quạt hay không nói một tiếng?".

Ngó thấy ánh mắt hung hăng uy hiếp của Ngọc Vô Tâm, Tố Tâm thật sự là chẳng đủ gan khước từ. Cô bé tin là nếu mình từ chối, thể nào cái đầu cũng sẽ bị người gõ ngay. Vị Ngọc sư tỷ này của cô bé chưa bao giờ là một thiện nam tín nữ cả.

"Lúc nào cũng ức hiếp người ta".

...

"Tiểu nha đầu, mặt mày ngươi cau có quá đấy".

Ngọc Vô Tâm tựa đầu hưởng thụ, miệng nhai hạt gì đấy, vừa nhai vừa nói.

"Trên đời này, bất cứ cái gì cũng đều có giá của nó. Sư tỷ cho ngươi đan dược, chỉ điểm ngươi tu hành, nếu mà ngươi không làm cho sư tỷ chút gì đó thì quá trái đạo rồi".

"Tiểu nha đầu, sư tỷ đây là đang giúp ngươi, để ngươi tránh khỏi nợ nần đấy có biết không? Như vậy thì sau này, nếu giữa chúng ta có ân oán, hoặc là tranh chấp, chúng ta cũng chẳng bị vướng bận gì, có thể phóng tay hành động. Nếu mà ngươi có giết ta thì cũng không cần phải áy náy...".

Ngọc Vô Tâm nói đến đấy thì chiếc quạt trên tay Tố Tâm cũng dừng hẳn lại. Cô bé cúi đầu, thần tình khác lạ.

"Tiểu nha đầu, đang quạt mát mà sao lại dừng rồi?".

"Tiểu nha đầu?".

Ngọc Vô Tâm phải lay mấy lần thì Tố Tâm mới chịu ngẩng đầu lên. Cô bé hơi buồn, cũng dường như có chút tức giận. Việc đầu tiên cô bé làm là đem tay Ngọc Vô Tâm gạt ra, kế đấy thì đứng dậy rời đi, từ đầu đến cuối đều không hé răng nửa lời.

Cái gì chứ? "Nếu mà ngươi có giết ta thì cũng không cần phải áy náy" ư? Tại sao lại có thể bình thản nói ra những lời như thế... Trước giờ, Tố Tâm nào có nghĩ đến chuyện thương hại tỷ đâu...

"Đứa nhỏ này...".

Ngọc Vô Tâm thu hồi ánh mắt, khẽ lắc đầu. Mấy lời ban nãy tuy rằng tùy tiện nhưng cũng không phải nói chơi. Nàng đây là thật lòng.

Tương lai ai nói trước được điều gì. Kẻ trong tà đạo, nghĩa tình lại đáng bao nhiêu?

Hôm nay là tỷ muội, ngày mai có chắc vẫn sẽ là tỷ muội?

Hôm nay thân thiết, đâu đồng nghĩa ngày mai không thành lãnh đạm?

Ngọc Vô Tâm nàng đủ thông minh để nhìn ra bản chất của thế giới mà mình đang sống. Và tất nhiên là nàng sẽ chẳng dại khờ đặt trọn vẹn niềm tin vào một ai khác không phải bản thân mình.

Trên đời này, chỉ có duy nhất một mình "Ngọc Vô Tâm" mới đáng để tin tưởng, cũng chỉ có duy nhất một mình "Ngọc Vô Tâm" mới thực sự là nơi chốn an toàn để dựa vào. Trừ bỏ bản thân mình ra thì nàng không tin ai nữa cả...

"Tiểu nha đầu, sau này rồi ngươi cũng sẽ hiểu ra thôi".

...

Ngày tháng chóng trôi, chớp mắt đã nửa năm trôi qua...

Trong nửa năm này tu tiên giới Nam man đã phát sinh nhiều biến động, tông môn, gia tộc bị hủy đi không ít. Lại có một vài thế lực liên kết cùng nhau, tự xưng cự đầu, ra sức thâu tóm địa bàn, tuyển chọn nhân tài vào trong tông môn...

Bên ngoài là vậy, bằng chính tại Ma Thần Tông - tông môn lớn thứ hai chỉ sau phân đường Bái Hoả Giáo... Một chút thay đổi cũng đã xảy ra. Và sự thay đổi này bắt nguồn từ Ngọc Vô Tâm.

Ngọc Vô Tâm, nàng đã tự mình công bố về cái chết của Tạ Trường Thanh. Theo lời nàng thì Tạ Trường Thanh vì đột phá thất bại nên thân tử đạo tiêu, tiến nhập hoàng tuyền.

Tất nhiên là cũng lắm kẻ hoài nghi. Nhưng khi còn chưa biết phải phản ứng thế nào thì Ngọc Vô Tâm đã "giúp" cho bọn họ lựa chọn. Sau cái chết của Tạ Trường Thanh, Ngọc Vô Tâm nàng cũng đồng thời hiển lộ luôn tu vị chân chính của bản thân: cảnh giới Trúc cơ hậu kỳ!

Trúc cơ hậu kỳ, đấy không phải ngang bằng với Tạ Trường Thanh lúc còn tại thế ư?

Chỉ trong khoảng thời gian hai năm ngắn ngủi đã có thể từ Luyện khí hậu kỳ tiến vào Trúc cơ hậu kỳ, tận những một đại cảnh giới, đây quả là một tin tức khiến lòng người chấn động. Nhưng, thay vì hoài nghi thì các đệ tử trong tông chỉ còn biết cảm thán.

Nghi? Bọn họ sao dám nghi ngờ một cao thủ Trúc cơ hậu kỳ, lại còn là tông chủ của mình.

Đúng vậy. Từ sau cái ngày đem cái chết của Tạ Trường Thanh cùng tu vi chân chính của mình công bố thì Ngọc Vô Tâm cũng nghiễm nhiên trở thành tông chủ đời tiếp theo của Ma Thần Tông.

Tu tiên giới cường giả vi tôn, nấm đấm ai to người ấy làm lão đại. Đừng nói Ma Thần Tông, xét cả đất Nam man bây giờ cũng chẳng có ai đủ can đảm chống lại Ngọc Vô Tâm. Trừ Bái Hoả Giáo.

Mà Bái Hoả Giáo lại là thế lực do Phỉ Thúy cầm đầu, với sự ái mộ của mình dành cho Ngọc Vô Tâm, nàng há có khả năng gây bất lợi?

Hoàn toàn trái lại, dưới mệnh lệnh của Phỉ Thúy, Bái Hoả Giáo vẫn thỉnh thoảng cử người đến thăm hỏi Ma Thần Tông, lại còn mang quà cáp nữa.

Cứ thế, Ngọc Vô Tâm nhanh chóng thay thế Tạ Trường Thanh, trở thành một đại nhân vật trong mắt tu sĩ Nam man. Những việc Ngọc Vô Tâm muốn làm không ai dám ngăn, đồ vật nàng muốn lấy cũng chẳng người dám tranh đoạt, cuộc sống rất là thuận lợi. Song, không có sự tươi đẹp nào kéo dài mãi mãi.

Một biến cố đã xảy ra...

Hôm đó Ngọc Vô Tâm đang chỉ điểm cho Tố Tâm tu luyện thì từ phương nào chẳng rõ, một đạo thanh quang bỗng nhiên lao tới, dừng ngay trên đỉnh đầu Ma Thần Tông.

Chương 745: Dẫn rắn cắn gà nhà

Quang hoa tán đi để lộ ra một tấm thảm đỏ, trên thảm có năm người đang đứng, bốn nữ một nam. Trong số bốn nữ nhân kia, có một người Ngọc Vô Tâm chẳng xa lạ gì, đích thị Vu Mộng Tương - đệ tử của Kim Hoa, cũng là kẻ trước đây từng cùng nàng tranh đấu cho vị trí đệ nhất trong hàng ngũ chân truyền của Ma Thần Tông. Còn về người nam duy nhất...

Kẻ này Ngọc Vô Tâm không biết. Nhìn hắn bề ngoài tuổi khoảng hai sáu hai bảy, mặt mày anh tuấn, tu vị...

Ngọc Vô Tâm nhíu mày. Thần thức của nàng chẳng khám phá ra được cảnh giới của đối phương. 

Gã nam nhân này không hề đơn giản!

Mà, đâu chỉ mình hắn, cả những nữ nhân bên cạnh hắn, trừ bỏ Vu Mộng Tương ra thì ai nấy cũng đều có tu vi bất phàm. Tất cả vậy mà đều là tu sĩ Vấn đỉnh kỳ!

Ba nữ tu Vấn đỉnh, lại thêm một nam nhân thần bí... đám người này chắc chắn không phải tu sĩ Nam man. 

Rốt cuộc thì bọn họ là ai? Đến đây với mục đích gì? 

Còn nữa. Tại sao bọn họ lại đi chung với Vu Mộng Tương, giữa đôi bên có quan hệ gì?

Liên tiếp là những câu hỏi hiện lên trong đầu Ngọc Vô Tâm, khiến cõi lòng nàng lo lắng bất an. 

Hít vào một hơi, Ngọc Vô Tâm cẩn trọng hướng đám người đứng bên trên ôm quyền nói: "Các vị tiền bối, không biết đột nhiên dừng ở tiểu tông là có việc gì?".

Trên tấm thảm đỏ, Đông Phương Ngọc xoè rộng chiếc quạt đang cầm, nhìn sang Vu Mộng Tương hỏi: "Ả chính là người nàng nói, Ngọc Vô Tâm?".

"Bẩm thiếu gia, chính là ả." Một bộ nhu thuận, Vu Mộng Tương kính cẩn đáp. Trong lúc liếc xuống nhìn Ngọc Vô Tâm, nơi đáy mắt nàng chợt loé qua một tia âm độc khó thấy. 

Ngọc Vô Tâm đương nhiên là không thấy. Dù vậy, từ thái độ cùng những lời nói mình vừa nghe, nàng chẳng khó để nhận ra là đối phương không hề có thiện ý. 

Hai chữ "thiếu gia" mà Vu Mộng Tương mới gọi là thế nào? Không lẽ ả đã đầu phục vào gã nam nhân này rồi sao?

Nếu mà thật vậy thì mục đích dẫn chủ tử đến Ma Thần Tông của Vu Mộng Tương, Ngọc Vô Tâm nghĩ là mình có thể đoán ra. 

Trước khi được Tạ Trường Thanh lựa chọn làm truyền nhân thì nàng và Vu Mộng Tương chính là đối thủ, đôi bên vốn chẳng ưa gì nhau. Kể từ lúc phân định thắng thua trên lôi đài, mâu thuẫn càng thêm sâu đậm. Mãi tới gần đây, thời điểm Ngọc Vô Tâm nàng đem tu vị công bố, ngồi lên ngôi vị tông chủ thì oán ý mới coi như chấm dứt. Ít ra là nàng đã nghĩ như vậy, rằng Vu Mộng Tương sẽ phải an phận...
"Hừm..." Ngó xem sắc diện nặng nề của Ngọc Vô Tâm, trên không trung Vu Mộng Tương lặng lẽ nhếch môi. 

Kỳ thực Ngọc Vô Tâm đã không nghĩ sai. Sau khi nghe qua tin tức mà Ngọc Vô Tâm nàng công bố, chứng kiến nàng bước lên ngôi vị tông chủ thì Vu Mộng Tương đã lựa chọn buông bỏ hận thù. Địa vị thấp hơn, tu vi lại không bằng, làm sao có thể chống đối đây?

Vu Mộng Tương đã nghĩ về sau sẽ an phận làm thuộc cấp dưới trướng Ngọc Vô Tâm. Cái gì bất cam, cái gì oán hận nàng đều buông bỏ hết. 

Song, trời cao có vẻ không đành để nàng phải sống cảnh luồn cúi như vậy. Số mệnh khiến xui thế nào lại để cho nàng gặp được Đông Phương Ngọc, còn được vị thiếu chủ này xem trọng. 

Qua mấy ngày tiếp xúc, ái ân, Vu Mộng Tương đã nắm được đại khái về con người Đông Phương Ngọc. Vị thiếu chủ này thân phận cực tôn quý, là nhi tử thứ ba của Đông Phương Vũ - cung chủ Thiên Cực Cung - một đại tông môn nằm ở khu vực phía đông của Ô La đại lục. Theo như hắn nói thì mẫu thân Đông Phương Vũ của hắn chính là một vị đại cao thủ Linh châu kỳ. 

Lúc nghe tới đây, trong lòng Vu Mộng Tương mừng như điên. Nàng được Đông Phương Ngọc coi trọng, như vậy không phải tương lai sẽ vô cùng xán lạn ư? Cho dù chỉ là một thị nữ theo hầu thì đãi ngộ nhận được cũng đã tốt hơn nhiều so với làm đệ tử chân truyền ở Ma Thần Tông. 

Tại đất Nam man này Ma Thần Tông có thể nhận mình cự đầu, nhưng nếu đem so với Thiên Cực Cung của Đông Phương Ngọc... kiến hôi mà thôi. 

Hãy nhìn xem. Đông Phương Ngọc tùy tiện mang theo vài cung nhân của Thiên Cực Cung thì mỗi người cũng đều đã là cao thủ Vấn đỉnh kỳ rồi. Trong khi đó, Ma Thần Tông thì sao? Cảnh giới cao nhất là Ngọc Vô Tâm cũng mới bất quá Trúc cơ hậu kỳ. 

Đi theo Đông Phương Ngọc, Vu Mộng Tương cho là một lựa chọn sáng suốt. Nhưng trước khi đến Thiên Cực Cung, trước khi vứt bỏ đất Nam man nghèo nàn này, nàng phải làm xong một việc: giẫm đạp Ngọc Vô Tâm!
"Thiếu chủ." Thanh âm nhu thuận, Vu Mộng Tương nắm lấy tay áo của Đông Phương Ngọc mà rằng "Thiếu chủ nhất định phải làm chủ cho Mộng Tương".

"Tương Nhi an tâm." Đông Phương Ngọc vỗ về "Tương Nhi nàng bây giờ đã là người của ta, ta đương nhiên sẽ giúp nàng đòi lại công đạo".

Đòi lại công đạo?

Tuy không rõ Vu Mộng Tương đã nói gì với Đông Phương Ngọc nhưng theo Ngọc Vô Tâm suy đoán thì những lời đó chắc chắn chẳng tốt lành gì. Nàng vội lên tiếng: "Tiền bối, có thể người đã hiểu lầm...".

"Hiểu lầm? Hừ!".

Lời trong miệng Ngọc Vô Tâm còn chưa kịp nói hết đã bị tiếng hừ lạnh của Đông Phương Ngọc cắt ngang. Kế đó, một cỗ uy áp kinh khủng đè xuống khiến các đệ tử Ma Thần Tông phải gồng mình chống đỡ. 

"Ngọc Vô Tâm! Tiện nhân ngươi nhiều lần hãm hại Tương Nhi của ta, dùng thủ đoạn đê hèn để giành thắng lợi, đoạt đi truyền thừa tông chủ. Chưa hết, sau khi chiếm được truyền thừa ngươi còn xuống tay sát hại Tạ Trường Thanh, cướp lấy ngôi vị tông chủ...".

"Hiểu lầm? Tiện nhân ngươi còn dám nói hiểu lầm?!".

"Tiền bối, không phải như vậy! Xin nghe...".

Ong!

Lần này uy áp đè ép còn lớn hơn trước gấp bội. Dưới cỗ áp lực này, không ít đệ tử Ma Thần Tông đã nằm bẹp, khoé miệng trào máu tươi...

Đây chính là chênh lệch. Trước mặt một cao thủ Vấn đỉnh, tu sĩ Luyện khí cũng chẳng hơn gì sâu kiến. Trúc cơ kỳ ư? Tép riu mà thôi. 

"Ngọc sư tỷ!" Lần đầu tiên trong đời phải đối mặt với địch nhân cường đại, dưới cỗ uy áp to lớn, dù đã được Ngọc Vô Tâm bảo hộ nhưng Tố Tâm vẫn không khỏi hoảng hốt. Cô bé sợ hãi nắm chặt tà áo sư tỷ mình.

Riêng bản thân mình... Ngọc Vô Tâm dĩ nhiên là cũng đang rất khẩn trương. Nàng làm sao ngờ được tai ương lại bất thình lình ập đến như vầy. Tại đất Nam man hẻo lánh bỗng nhiên xuất hiện cao thủ Vấn đỉnh kỳ, lại những ba bốn người một lúc...

Là trời hại Ngọc Vô Tâm nàng sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau