TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 736 - Chương 740

Chương 736: Điều kiện của phỉ thúy

Ngọc Vô Tâm không theo, cuộc cạnh tranh chỉ còn là của hai người, Bộ Hành Thông và lão giả họ Phương. Trong khi ai nấy đều cho kẻ thắng lợi sau cùng sẽ là Bộ Hành Thông thì không, thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Phương lão giả mới là người sở hữu công pháp Linh Khống Thuật. 

Đối với điều này mới đầu các tu sĩ có ngạc nhiên, nhưng sau ngẫm lại thì ai nấy đều tự hiểu. Phương lão giả mua được công pháp, nhưng xài được hay không thì khó nói. Biết đâu sau khi buổi đấu giá này kết thúc, đến cả tính mạng của mình lão cũng chẳng giữ được...

Bộ Hành Thông có thể từ một gã tán tu trở thành giáo chủ Âm Dương Giáo, tâm cơ, thủ đoạn há đâu lại tầm thường. Đồ vật hắn muốn, người khác dễ lấy đi như vậy sao?

Vị giáo chủ Âm Dương Giáo này, hắn chắc chắn sẽ ra tay đem Linh Khống Thuật của Phương lão giả cướp lại. Ngọc Vô Tâm dám cá là như thế. Một gã tán tu Trúc cơ sơ kỳ thôi, Bộ Hành Thông hắn có gì phải e ngại?

Nhưng bọn họ có như thế nào thì cũng là chuyện của bọn họ, Ngọc Vô Tâm chả hơi đâu mà để ý. Khiến nàng quan tâm hiện chỉ có Phỉ Thúy. Nữ nhân này đã nói vẫn còn một cuốn Linh Khống Thuật nữa, truyền âm bảo sau khi buổi đấu giá kết thúc sẽ đưa cho nàng. Ngọc Vô Tâm nàng hy vọng là nàng ta nói thật. 

"Vẫn còn đan phương Trúc Cơ Đan mà ta cần nữa, không biết khi nào mới tới." Ngọc Vô Tâm nhìn lên bục cao thầm nghĩ. 

Trùng hợp làm sao, nàng vừa nghĩ xong thì trên bục Phỉ Thúy đã lập tức giới thiệu: "Vật phẩm thứ hai mươi... Các vị đạo hữu, món đồ vật này tiểu nữ tin sẽ rất có ý nghĩa đối với những ai có đam mê đan đạo".

Đan đạo? Không lẽ... Ánh mắt Ngọc Vô Tâm sáng lên. Dưới sự chăm chú của nàng, tấm vải đỏ được Phỉ Thúy giở ra, để lộ một cuốn ngọc giản. 

Phỉ Thủy cầm ngọc giản lên: "Các vị đạo hữu, thứ tiểu nữ đang giữ trong tay chính là đan phương Trúc Cơ đan".

Đã có lời xác nhận, những ánh mắt khao khát càng rõ ràng hơn. Bộ Hành Thông, lão giả họ Phương kia ai nấy cũng đều tập trung ngó nhìn. 

Đan phương Trúc Cơ Đan, đây là vật phẩm chỉ các đại tông môn mới sở hữu, xưa giờ đều chẳng truyền ra bên ngoài. Nay Bái Hoả Giáo lại đem bán ra, đây đã xem như là một ngoại lệ hiếm hoi rồi. Trước cơ hội ngàn năm có một này, nếu mà không tranh đoạt thì thật quá uổng phí đi. 

Đối với biểu hiện của chúng nhân, Phỉ Thúy chỉ nhếch môi cười nhạt. Đan phương Trúc Cơ Đan là cỡ nào trân quý, bọn họ cho là Bái Hoả Giáo nàng thật sẽ đem bán ra sao?

"Các vị đạo hữu không cần nôn nóng, nghe tiểu nữ nói hết".

"Cuốn ngọc giản tiểu nữ đang cầm đích xác là đan phương Trúc Cơ Đan, tuy nhiên... cũng không hẳn là đan phương Trúc Cơ Đan".

Hả?

Đan phương Trúc Cơ lại không hẳn đan phương Trúc Cơ, đây là ý gì?

Chúng nhân ai nấy nghi hoặc, duy chỉ Ngọc Vô Tâm là có vẻ đã hiểu ra được vấn đề. Nàng nghĩ đan phương mà Phỉ Thúy đang cầm kia nó chỉ có một nửa...

"Đạo hữu." Bộ Hành Thông đứng lên, hướng Phỉ Thúy hỏi "Lời đạo hữu vừa rồi là ý gì? Xin hãy nói rõ".

Phỉ Thúy nhẹ gật đầu, nói: "Bên trong cuốn ngọc giản này, ghi lại đúng là cách thức luyện chế Trúc Cơ Đan, nhưng nó không hoàn chỉnh. Nói cách khác, đan phương này chỉ có một nửa".

"Một nửa?".

Bộ Hành Thông thất vọng. Đan phương Trúc Cơ Đan trân quý đúng rất trân quý, nhưng nếu chỉ có một nửa... giá trị sẽ giảm đi nhiều. Mua về thiết nghĩ cũng chỉ để làm tài liệu nghiên cứu, tham khảo mà thôi.

"Các vị đạo hữu, đan phương này tuy chỉ có một nửa, nhưng để làm tài liệu nghiên cứu thì cũng rất hữu ích. Những vị đạo hữu nào có hứng thú với đan đạo tiểu nữ cho là nên mua, biết đâu lại có thể từ đó mà thông suốt, thậm chí tự mình luyện chế được Trúc Cơ Đan cũng không chừng".

Đối với những lời này chúng nhân căn bản chẳng ai tin. Nếu có thể từ một nửa đan phương ngộ ra cách thức luyện chế luôn thì kẻ đó khẳng định đã không phải người. Cho dù kỳ tài đan đạo cũng chưa chắc làm nổi đấy. Đó là còn chưa kể muốn luyện chế được Trúc Cơ Đan đòi hỏi tu sĩ phải có tu vi ít nhất là Trúc Cơ sơ kỳ trở lên. Mà ở vùng đất Nam man này Trúc Cơ kỳ tu sĩ lại được bao nhiêu? Có bao nhiêu người rồi sẽ thành tựu?

Thế là từ một vật phẩm khiến ai cũng đỏ mắt thèm thuồng, lúc này giá trị cuốn ngọc giản trên tay Phỉ Thúy đã giảm đi rất nhiều. 

Những cái lắc đầu hụt hẫng, Phỉ Thúy thấy hết nhưng trên khuôn mặt nàng, một nụ cười như có như không vẫn luôn thường trực. 

"Các vị đạo hữu, giá khởi điểm của đan phương này là một trăm năm mươi viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, có thể tùy ý tăng giá".

"Ta trả một trăm sáu mươi." Qua một thoáng im lặng, Bộ Hành Thông là người đầu tiên tăng giá. Dù sao cái giá cũng không quá cao, cứ mua về nghiên cứu. Biết đâu sau này may mắn lại tìm được phân nửa còn lại của đan phương.

Bộ Hành Thông là vậy, tâm lý cầu may. Song không phải chỉ mình hắn có suy nghĩ ấy. Lão giả họ Phương cũng muốn mua.
"Phương mỗ ra một trăm bảy mươi".

"Một trăm tám mươi".

"Một trăm tám mươi lăm".

"Một trăm chín mươi".

"Hai trăm".

...

"Hai trăm ba mươi".

"Hai trăm ba mươi lăm".

...

"Hai trăm bảy mươi".

"Hai trăm bảy mươi lăm".

"Ba trăm".

Phương lão giả cùng Bộ Hành Thông cùng đưa mắt nhìn về phía Ngọc Vô Tâm. Cái giá ba trăm vừa rồi chính là do nàng ra. 

Phương lão giả trầm ngâm một chút thì lắc đầu, tỏ ý không theo. Bộ Hành Thông cũng là như vậy, im lặng từ bỏ. Một nửa đan phương suy cho cùng cũng chỉ là thứ vô dụng, bỏ ba trăm viên đan dược để mua... thật sự không đáng. 

"Ngọc đạo hữu ra giá ba trăm viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, không biết còn ai trả cao hơn chăng?".

Đợi vài giây mà không thấy ai tăng giá, Phỉ Thúy lúc này mới mỉm cười với Ngọc Vô Tâm: "Ngọc đạo hữu, xin chúc mừng. Đan phương này bây giờ chính là của đạo hữu".
Giá thành đã định, chiếu theo quy củ, lão giả đứng bên cạnh Phỉ Thúy lúc này mới nâng cao khay bạc, đợi nàng đặt ngọc giản xuống sẽ mang tới cho Ngọc Vô Tâm. Song, khác những lần trước, lần này Phỉ Thúy đã không để lão mang đi, thay vào đó lại tự mình bước xuống. Hành động này của nàng khiến cho lão giả âm thầm nghi hoặc. 

"Ngọc đạo hữu, đan phương của đạo hữu." Phỉ Thúy đứng trước mặt Ngọc Vô Tâm, nâng khay nói.

Ngọc Vô Tâm khẽ động thần niệm, lấy từ túi trữ vật ra ba chiếc bình ngọc rồi đặt lên khay. 

"Đạo hữu xin hãy kiểm tra".

"Không cần. Tiểu nữ tin tưởng Ngọc đạo hữu".

Chỉ thấy Phỉ Thúy phẩy tay một cái thì ba chiếc bình ngọc trên khay đã biến mất. Sau đó nàng xoay lưng bước đi. Trong khi đi nàng có truyền âm cho Ngọc Vô Tâm, nội dung như sau: "Tình nhân của ta, Linh Khống Thuật đang đợi nàng. Phỉ Thúy cũng đang đợi nàng".

"Yêu nữ." Ngọc Vô Tâm nắm cuốn ngọc giản trong tay, thầm đánh giá. 

...

Sau một nửa đan phương Trúc Cơ Đan, những món đồ vật khác tiếp tục được đem ra bán đấu giá. Càng về cuối thì vật phẩm càng giá trị. Nào công pháp cao cấp, nào thượng phẩm Linh khí, thậm chí còn có cả trứng yêu thú chưa nhận chủ nữa. Song, quý thì quý, Ngọc Vô Tâm chẳng hề xuất thêm đan dược. Công pháp cao cấp nàng đã có Tử Hà Ma Thiên, thượng phẩm Linh khí cũng sở hữu hai kiện, còn tranh đoạt làm gì. Hai thứ nàng muốn là Linh Khống Thuật và đan phương Trúc Cơ Đan thì hiện đã cầm được một cái rồi. Cái còn lại, đợi buổi đấu giá kết thúc sẽ đi lấy là xong. Nàng chỉ mong sao ả yêu nữ Phỉ Thúy kia đừng đặt ra điều kiện gì oái ăm là được. 

Thời điểm kiện vật phẩm cuối cùng được bán xong thì tà dương cũng vừa khuất bóng. Theo sự chỉ dẫn của một thiếu nữ Bái Hoả Giáo, Ngọc Vô Tâm đi đến vườn hoa. Phỉ Thúy, yêu nữ này đang đợi sẵn ở đây. 

"Tình nhân của ta, nàng tới rồi." Vừa thấy Ngọc Vô Tâm, Phỉ Thúy lập tức tươi cười bước lại. 

Ngọc Vô Tâm khẽ cau mày: "Phỉ đạo hữu, Vô Tâm không phải tình nhân của đạo hữu".

"Thật không phải?".

Chẳng đợi Ngọc Vô Tâm đáp thì Phỉ Thúy đã xuất ra một cuốn ngọc giản. Nàng huơ huơ trước mặt Ngọc Vô Tâm: "Nếu mà thật không phải thì cuốn Linh Khống Thuật này e là Phỉ Thúy phải đem cho người khác rồi".

Ngọc Vô Tâm trầm mặc, bảo: "Đạo hữu cứ cho một cái giá". 

Phỉ Thúy mỉm cười, nhẹ lắc đầu: "Cuốn Linh Khống Thuật này Phỉ Thúy không bán".

Yêu nữ này quả nhiên không dễ gì nhả công pháp ra. 

"Điều kiện là gì?" Ngọc Vô Tâm chẳng muốn dong dài thêm làm gì, trực tiếp hỏi thẳng.

Phỉ Thúy cũng nhanh chóng đáp lại: "Rất đơn giản. Chỉ cần Vô Tâm chịu làm tình nhân của Phỉ Thúy, như vậy Phỉ Thúy lập tức sẽ đưa".

"Thế nào? Vô Tâm không muốn?".

Trước lối xưng hô thân mật này của Phỉ Thúy, Ngọc Vô Tâm trong lòng có hơi khó chịu. Nàng nhăn mày: "Xin lỗi, điều kiện này ta không thể đáp ứng".

"Tại sao? Có phải cho rằng nữ nhân yêu nữ nhân là không đúng, một cái gì đó đáng ghê tởm?" Phỉ Thúy truy hỏi, đáy mắt thoáng qua một tia âm độc khó thấy. 

"Không phải." Ngọc Vô Tâm lắc đầu "Ta không kì thị. Giống như đạo hữu nói, yêu chẳng qua chỉ là một sự lựa chọn. Đối tượng là ai, nam hay nữ đều không quan trọng, cái quan trọng là người đó khiến ta khao khát, mong muốn kề bên".

"Phỉ Thúy đạo hữu, Vô Tâm ta chỉ là chưa có loại cảm xúc khao khát đó với đạo hữu, vì vậy nên không thể đồng ý".

Tiếu ý vừa tiêu biến lại lần nữa trở về trên khuôn mặt Phỉ Thúy. Nàng cười bảo: "Được rồi, Vô Tâm đã nói thế thì Phỉ Thúy sẽ thay đổi điều kiện".

Chỉ vào má mình, Phỉ Thủy tiếp lời: "Vô Tâm hôn Phỉ Thúy một cái thì Phỉ Thúy sẽ đưa cho công pháp".

Chương 737: Một nụ hôn và một cái cắn

Một nụ hôn đổi lấy một cuốn công pháp, lại còn là Linh Khống Thuật trân quý khó tìm, điều kiện này không nghi ngờ là quá có lợi cho Ngọc Vô Tâm. Chỉ có điều tiện nghi này... 

Trước giờ, ngoại trừ tiểu nha đầu Tố Tâm kia ra thì Ngọc Vô Tâm nàng chưa từng hôn ai. Thêm nữa, cảm giác bị ép buộc khiến nàng không được thoải mái.

"Phỉ Thúy đạo hữu, chúng ta bất quá cũng chỉ mới gặp qua vài lần, nói một vài câu, hành vi thân mật như thế... ta thấy không được tự nhiên. Có thể đổi điều kiện? Nếu đạo hữu cần đan dược trân quý, so với loại Bích Cơ Đan kia thì...".

"Phỉ Thúy không cần." Lời Ngọc Vô Tâm còn chưa nói hết đã bị người trước mặt cắt ngang. 

Phỉ Thúy rất kiên quyết: "Hoặc chấp nhận hoặc từ chối, Phỉ Thúy sẽ không thay đổi điều kiện".

Dứt câu, Phỉ Thúy nâng tay đem tấm mạn che mặt tháo xuống. Tức thì, một dung nhan diễm lệ vô ngần hiện ra. 

Mi cong mắt ướt, cánh mũi thon thon, môi mềm tựa cánh hoa xuân, lại thêm làn da trắng mịn còn hơn da em bé... Thật là một dung nhan hoàn mỹ.

Từ nhỏ đến lớn Ngọc Vô Tâm chưa từng thấy ai xinh đẹp như vậy, thành thử có chút thất thần. Mất một vài giây nàng mới có thể trấn định trở lại, đáy lòng thầm cảm thán: "Đúng là yêu nữ không sai".

Phản ứng của Ngọc Vô Tâm Phỉ Thúy thấy hết. Nàng rất vừa ý. Chân nhấc lên, nàng vừa đi vừa hỏi: "Vô Tâm, Phỉ Thúy có đẹp không?".

Ngọc Vô Tâm thực rất muốn phủ nhận, nhưng khi nhìn vào gương mặt dụ nhân kia, lời ra tới miệng lập tức sửa đi: "Rất đẹp".

"Vậy... hôn Phỉ Thúy sẽ không khiến Vô Tâm chán ghét chứ?".

Lần này Ngọc Vô Tâm không đáp. Con người ai lại chẳng yêu cái đẹp. Một khuôn mặt diễm lệ nhường này, có muốn ghét cũng khó lòng ghét được. 

"Cũng chỉ là hôn một cái thôi mà... Hôn một cái liền có thể lấy được Linh Khống Thuật, chẳng những không mất gì mà còn tiết kiệm được sáu bảy trăm viên Tẩy Tủy Đan...".

Suy đi nghĩ lại, rốt cuộc thì Ngọc Vô Tâm cũng thông suốt. Còn tại sao nàng có thể thông suốt, là do tiết kiệm được đan dược hay bởi dung nhan ai kia quá diễm lệ mê người, cái đó chỉ bản thân nàng mới rõ. 

"Được rồi, ta hôn".

Tâm ý đã hạ nên Ngọc Vô Tâm cũng không chần chừ thêm nữa, lập tức hướng đến má của Phỉ Thúy. Song, khi môi nàng còn cách má giai nhân độ nửa gang tay thì một chút bất ngờ đã xảy ra. Phỉ Thúy, nàng bỗng cử động. Một cách có chủ đích, nàng dùng môi thay má để mà tiếp nhận nụ hôn của Ngọc Vô Tâm. Cũng tức là nói, thay vì hôn má thì bây giờ Ngọc Vô Tâm lại đang hôn môi của Phỉ Thúy.

Một dòng điện chạy thẳng vào tâm trí Ngọc Vô Tâm, khiến nàng tê dại. Nhưng khoảnh khắc này đã không duy trì được lâu. Ba giây chưa đến thì Ngọc Vô Tâm đã liền phản ứng. Nàng vội vã xê dịch bước chân, chủ động tách ra. 

Ngặt nỗi, Ngọc Vô Tâm nàng muốn tách nhưng người khác lại không cho. Trái lại, cái người này còn ra sức níu giữ, khư khư chiếm lấy bờ môi nàng, làm thế nào cũng chẳng chịu buông. 

Ngọc Vô Tâm lui lại phía sau thì nàng ta tiến về phía trước, Ngọc Vô Tâm nghiêng đầu bên trái thì nàng ta nghiêng theo bên phải, còn nghiêng bên phải thì nàng ta lại nghiêng theo bên trái, cứ thế mà dính chặt lấy nhau...

Cực chẳng đã, Ngọc Vô Tâm vung tay, ý tứ toan đẩy, song, còn chưa kịp đẩy thì cả hai tay nàng đều bị giữ chặt. Rồi "soạt" một tiếng, cả người nàng đã bị ép vào gốc cây. 

Giữa khu vườn trăm hoa đua sắc, cũng không hiểu làm sao lại hiện hữu một gốc đại thụ này. 

"Ưm...!".

Cơ thể bị ép vào thân cây, không gian của Ngọc Vô Tâm lại càng bị hạn hẹp, hành động càng bị kiềm chế. Bây giờ nàng muốn lui cũng lui không được nữa. Đã vậy, kẻ cưỡng hôn nàng lại còn được nước làm tới, dùng đầu gối đặt ở giữa hai chân nàng, chậm rãi nâng lên...

Ong!

Một dòng điện từ hạ thể chạy thẳng lên đầu Ngọc Vô Tâm, khiến nàng kinh hoảng. 

"Không...!".

Thời điểm Ngọc Vô Tâm hô lên như vậy thì cũng đồng nghĩa miệng nàng đã mở ra. Cơ hội này Phỉ Thúy sao có thể bỏ lỡ, lập tức đưa lưỡi tiến vào. Suốt từ nãy giờ nàng cố công cạy mở mà hàm răng của Ngọc Vô Tâm vẫn cương quyết đóng chặt a. "Ư... ưm...!".

Cổng thành đã mở, địch nhân đã tiến vào, Ngọc Vô Tâm khó lòng đem đuổi ra được. Nói gì đánh đuổi, bây giờ trốn chạy còn khó...

Cái lưỡi của Phỉ Thúy chẳng khác nào linh xà du động trong miệng nàng. Nó quấn lấy lưỡi nàng, triền miên không dứt...

"A!".

Chợt, một tiếng kêu đau phát ra từ miệng Phỉ Thúy, khiến nàng phải bụm môi nhăn mày. Vừa rồi môi nàng đã bị người ta cắn, sức dùng không nhỏ.

Cúi nhìn vết máu dính trên đầu ngón tay, Phỉ Thúy ai oán liếc qua hung thủ: "Tình nhân của ta, nàng có cần cắn mạnh như vậy không?".

"Hừ, cho đáng!".

Bị người cưỡng hôn, lại hôn lâu như vậy, trong lòng Ngọc Tâm không khó chịu mới lạ. Nàng hậm hực: "Ngươi phi lễ cưỡng hôn ta như vậy, ta có lấy kiếm đâm ngươi một nhát cũng là phải đạo. Còn nữa, ta không phải tình nhân của ngươi".

"Cái gì mà phi lễ cưỡng hôn, người ta là trao cho nàng nụ hôn đầu đời đấy chứ..." Phỉ Thúy bất mãn, lấy khăn lau bờ môi rướm máu của mình, bộ dáng cũng có mấy phần đáng thương. 

Đáng tiếc ai thương thì thương chứ Ngọc Vô Tâm thì nhất quyết không. Nàng chìa tay, nói: "Hôn đã hôn, giờ thì đưa ta Linh Khống Thuật".

"Linh Khống Thuật? Cái gì Linh Khống Thuật?" Phỉ Thúy giả ngây hỏi lại.

Ngọc Vô Tâm nghe thế thì tức giận: "Phỉ Thúy, ngươi không giữ lời?!".

Ngó thấy "tình nhân" của mình như muốn bạo phát, Phỉ Thúy lúc này mới lên tiếng trấn an: "Tình nhân của ta, đừng nóng. Người ta có nói là sẽ không đưa đâu".

"Mau!" Ngọc Vô Tâm lần nữa chìa tay yêu cầu công pháp.

"Đừng vội." Người nôn thì mặc người nôn, Phỉ Thúy vẫn cứ nhàn nhã "Linh Khống Thuật đưa thì tất nhiên sẽ đưa, nhưng trước khi đưa nó cho nàng, tại sao chúng ta không ngồi xuống uống rượu tâm tình một lát? Trước khi nàng tới đây ta đã sai người chuẩn bị, sẽ chóng dọn lên thôi".

"Ta không có thời gian"."Tình nhân của ta, đừng từ chối. Nếu nàng từ chối ta sẽ lại đổi ý, không đưa công pháp nữa đấy".

"Ngươi...".

Và như thế, Ngọc Vô Tâm bất đắc dĩ phải nán lại cùng Phỉ Thúy "uống rượu tâm tình", dù trong lòng không muốn. 

Biết sao được. Ở trên địa bàn của người, tu vi lại kém thua người, nếu không nhẫn nhịn thì biết làm gì đây?

Theo như Ngọc Vô Tâm quan sát thì Phỉ Thúy không phải người đơn giản. Ở Bái Hoả Giáo này địa vị của Phỉ Thúy tuyệt đối không thấp. Biết đâu nàng lại là đệ tử, hoặc có họ hàng gì đó với vị tiền bối Vấn đỉnh kỳ kia cũng nên. Chống đối nàng, khiến nàng phật ý, như thế chẳng hay đâu. 

Ngay đến Cực Lạc Tông còn bị Bái Hoả Giáo xoá sổ trong nháy mắt thì huống hồ một tên tu sĩ Trúc cơ sơ kỳ như Ngọc Vô Tâm nàng...

...

"Vô Tâm, chúng ta cạn ly nào." Bên dưới tàn cây, trong bộ váy dài bó sát, Phỉ Thúy rót đầy hai ly rượu, cầm lên một ly nói. 

Chưa thấy người hồi âm, Phỉ Thúy mới nói tiếp: "Thôi nào, đừng có cau có như vậy. Bồi tiếp người ta một lát rồi người ta sẽ đưa công pháp cho".

"Ngươi không gạt ta?" Ngọc Vô Tâm hỏi, giọng điệu chẳng thân thiện gì mấy.

"Yên tâm, Phỉ Thúy chắc chắn giữ lời".

Nói đoạn Phỉ Thúy vươn tay cầm lên ly rượu còn lại đưa cho Ngọc Vô Tâm. 

"Uống với ta".

"Hừ...".

Ngọc Vô Tâm tiếp lấy, miễn cưỡng cùng người uống cạn. 

"Nào, một ly nữa".

...

Linh tửu không nhiều, chỉ có duy nhất một bình nên chẳng bao lâu thì đã bị người uống cạn. Phỉ Thúy vốn muốn kêu người đem lên một bình rượu khác nhưng đã bị Ngọc Vô Tâm ngăn cản. 

"Sao vậy?".

"Trời cũng tối rồi, ta còn phải về Ma Thần Tông phục mệnh". 

Ngọc Vô Tâm đứng dậy: "Linh Khống Thuật phiền ngươi đưa cho".

"Đã muộn lắm rồi, hay là tối nay nàng ngủ lại đây đi." Phỉ Thúy kiến nghị.

Tất nhiên là ý kiến này lập tức bị Ngọc Vô Tâm gạt đi.

Ngủ lại đây? Chỉ sợ nàng vừa chợp mắt liền có kẻ mò vào quấy rối a...

Chương 738: Sát nhân đoạt bảo

"Vô Tâm chỉ là phận đệ tử, không có gan để trưởng bối chờ trông. Phỉ Thúy đạo hữu, thiết nghĩ đạo hữu chẳng phải hạng người nói không giữ lời, đúng chứ?".

"Thật sự không muốn lưu lại?".

"Vô Tâm không dám để lão trông chủ ngóng trông".

"Thôi được rồi". 

Phỉ Thúy có chút miễn cưỡng đem một cuốn ngọc giản lấy ra: "Linh Khống Thuật của nàng đây".

"Đa tạ".

Ngọc Vô Tâm tiếp lấy ngọc giản, dùng thần thức đảo qua một lượt rồi xoay lưng rời đi, thái độ rất dứt khoát. Điều này làm cho Phỉ Thúy ít nhiều bất mãn.

"Đợi một chút!".

Ngọc Vô Tâm nhíu mày, xoay đầu lại: "Lại chuyện gì?".

"Hôn một cái từ biệt đi." Phỉ Thúy trông mong nói.

Dĩ nhiên là còn lâu Ngọc Vô Tâm mới đáp ứng. 

"Kiếu".

"Này!".

Ngọc Vô Tâm muốn đi nhưng tay đã bị người níu lại. Nàng hơi bực mình, đang toan mở miệng thì tiếng Phỉ Thúy đã cất lên: "Nhớ cẩn thận".

Ánh mắt quan tâm, nàng nói tiếp: "Tiền tài động nhân tâm, hễ mỗi lần có bảo vật giao dịch hội thì sau đó liền sẽ có người chết. Trên người nàng xem ra cũng có không ít tài vật, e đã bị người nhắm đến".

Ngọc Vô Tâm nghe xong thần tình vẫn trấn định như thường. Ở đất Nam man này, trừ Bái Hoả Giáo ra thì tu sĩ Trúc cơ nào có mấy. Đủ khả năng lấy mạng nàng duy cũng chỉ Bộ Hành Thông. Nhưng Bộ Hành Thông dám hạ thủ sao? Phải biết sau lưng nàng chính là Ma Thần Tông - cự đầu ở tại Nam man.

Dường như cũng nhìn ra được tâm ý của Ngọc Vô Tâm, Phỉ Thúy nhắc nhở: "Nàng đừng xem nhẹ. Tu tiên giới bao la rộng lớn, kỳ nhân không hiếm, pháp môn thần diệu cũng có rất nhiều. Tu sĩ có khả năng che giấu tu vi, ẩn tàng chân diện thỉnh thoảng vẫn thấy...".

"Nhớ gã tán tu họ Phương kia chứ?".

Ngọc Vô Tâm tất nhiên chưa quên. Tu sĩ họ Phương kia chính là kẻ đã cùng nàng với Bộ Hành Thông tranh đoạt công pháp Linh Khống Thuật, sau cùng đã thành công mua tới. 

Tại sao bây giờ Phỉ Thúy lại đột nhiên nhắc đến? Lẽ nào...

"Hắn ta có vấn đề." Phỉ Thúy xác nhận suy đoán của Ngọc Vô Tâm "Theo như ta cảm nhận được thì khí tức của hắn có chút khác biệt với tu sĩ Trúc cơ sơ kỳ bình thường. Ta tin là hắn che giấu tu vi chân chính của mình".

"Vô Tâm, ta cảm thấy lo lắng cho nàng. Hay là... nàng lưu lại đây một đêm, sáng mai hẳn trở về".

Nói tới nói lui rốt cuộc vẫn là ý này. Trong đầu Ngọc Vô Tâm âm thầm khinh bỉ. Nàng cho Phỉ Thúy chỉ cố tình hù doạ để lưu mình ở lại.

"Đa tạ ý tốt của đạo hữu, nhưng Vô Tâm phải quay về phục mệnh. Cáo từ".

"Haizz..." Dõi mắt trông theo thân ảnh người đi, Phỉ Thúy khẽ thở dài "Coi bộ đúng là ta tự chuốc khổ vào thân rồi".

...

Trong lúc đó, tại một cánh rừng vô danh.

Trên bầu trời có hai thân ảnh đang ngự kiếm phi hành, một già một trẻ. Già chính là lão giả họ Phương mà Phỉ Thúy ban nãy nhắc đến, còn trẻ thì chẳng ai khác, đích thị cô gái ngồi bên cạnh lão giả trong phòng đấu giá. Lúc này bọn họ đang nhắm hướng đông bắc bay đi, tốc độ cũng đủ gọi nhanh. Nhưng cũng chỉ là trong mắt tu sĩ Luyện khí kỳ, chứ bằng cao thủ Trúc cơ... vẫn còn chậm lắm.

"Xẹt!". 

Chợt, một đạo hắc quang bay thẳng về phía Phương lão giả, buộc hắn phải khẩn trương lách người né tránh. Quay đầu nhìn lại, hắn thấy đạo hắc quang vừa tấn công mình giờ đã hiện nguyên hình là một thanh phi kiếm, cấp bậc trung phẩm Linh khí. 

"Ha ha ha!".

Phía xa xa, một giọng cười cất lên. Rất nhanh, một thân ảnh già nua nhưng mập mạp xuất hiện. 

Đối với kẻ này Phương Bằng không lạ. Hắn đã cùng với đối phương tranh đoạt một vài vật phẩm trong phòng đấu giá. 

"Bộ đạo hữu, đạo hữu đây là ý gì?".Bộ Hành Thông thu hồi phi kiếm, nhìn Phương Bằng cười nói: "Phương đạo hữu sao lại không từ mà biệt như thế? Như vậy rất là không đúng đấy".

Phương Bằng nhíu mày: "Bộ đạo hữu, Phương mỗ trên người đang có chút việc, thành ra thiếu lễ. Mong đạo hữu đừng chấp".

"Ồ, là vậy sao." Miệng cười tâm không cười, Bộ Hành Thông đề nghị "Phương đạo hữu, chẳng hay đạo hữu là đang bận việc gì vậy? Cứ nói để Bộ mỗ giúp cho một tay".

"Chỉ là một chút tư sự, không dám làm phiền đạo hữu".

"Không dám?".

Bộ Hành Thông nhếch môi, nét cười cũng lạnh đi: "Phương đạo hữu gan to như vậy, đến cả công pháp, Linh khí cũng đoạt của Bộ mỗ, giờ sao lại bảo mình không dám?".

Phương Bằng trầm mặc không nói. Hắn sao lại chẳng nhìn ra ý tứ. Đối phương đây rõ ràng là muốn sát nhân đoạt bảo. Một cách lặng lẽ, hắn đem linh lực điều động. 

"Hừ!".

Như thấy mình diễn đã đủ, Bộ Hành Thông quyết định ngửa bài. 

"Bất quá một tên tán tu Trúc cơ sơ kỳ cũng dám tranh đoạt với ta, ta thấy ngươi đúng là không biết chữ "tử" viết như thế nào!".

"Vừa hay Bách Hồn Phiên của ta còn thiếu một cái hồn phách của tu sĩ Trúc cơ kỳ nữa thì có thể đại thành, nay lấy ngươi làm tế phẩm cho Ma khí của ta vậy".

Ma khí mà Bộ Hành Thông vừa mới đề cập chẳng qua cũng chỉ là một cách gọi khác của Linh khí, mà những Linh khí này do tu sĩ trong giới hắc đạo luyện chế bằng các thủ đoạn âm tà độc địa. 

Tu tiên đạo dài dằng dặc, mỗi bước đầy rẫy chông gai, tu sĩ muốn thành công thì phải nỗ lực cố gắng đến mức thường nhân không thể tưởng tượng nổi. Vậy nên có không ít tu tiên giả có linh căn tốt song do cố gắng không đủ nên tu vị không mấy tiến triển. Vì vậy có người muốn dựa vào thủ xảo để giảm bớt thời gian tu luyện.

Theo đuổi thiên đạo chỉ có thể tuần tự tăng tiến tu vị trên cơ sở căn cơ vững chắc, nhưng những người mượn thủ xảo đã sáng tạo ra công pháp khiến tu vi tiến triển cực nhanh trong thời gian ngắn hơn. Đây chính là cơ sở hình thành lưu phái tà tu.

Song tu vi tăng quá nhanh thì đạo tâm càng bất ổn dễ tẩu hỏa nhập ma, các công pháp này phần lớn âm lệ ác độc làm thương thiên hại lý. Mà sau thời gian dài tu luyện tính cách cũng trở nên âm độc.

Tu tiên giả chính giáo sát nhân là vì mục đích đoạt bảo còn tà tu thì không chỉ vì đoạt bảo, bọn họ còn lấy giết người làm vui, dùng nhân hồn để luyện chế Ma khí, Ma bảo, hành sự không chút cố kỵ. Vì vậy cho nên, xét ra thì tà tu đáng sợ hơn nhiều.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa là chính giáo tốt đẹp. Thực chất tu tiên giả chính đạo cũng giống với tu sĩ tà đạo, đều coi hạ nhân như con sâu cái kiến tùy thời giẫm đạp.

Trừ ma vệ đạo? Hành hiệp trượng nghĩa? Đúng là cũng có đấy, nhưng mà hiếm lắm. Hầu hết đều thân ai nấy lo, trừ phi xung đột lợi ích, bằng không tu tiên giả chính giáo cũng sẽ chẳng vì vài ba người vô tội mà ra tay với tu sĩ tà đạo. 

Ong!
Pháp lực lưu chuyển, Bộ Hành Thông móc từ trong lòng ra một cây tiểu phiên màu đen. Chính thị kiện Ma khí mà hắn đã đề cập.

Thấy Bách Hồn Phiên nọ tỏa ra âm khí dày đặc, tràn ngập oán khí thì trên mặt Bộ Hành Thông cũng đầy vẻ hưng phấn. Lệ khí càng nặng thì uy lực Bách Hồn Phiên sẽ càng kinh người.

Bộ Hành Thông liền đem Bách Hồn Phiên giơ cao lên.

Thoáng một cái lệ khí bạo tăng, trong ma phiên truyền đến tiếng quỷ khóc thê lương khiến cho cô gái đứng sau lưng Phương Bằng biến sắc, vội vã thoái lui. Bản thân Phương Bằng thì trấn định hơn, song lúc này thần tình cũng hết sức trầm trọng. 

Hắn khẩn trương xuất ra mấy tấm phù lục, đồng thời triển khai hộ thuẫn. 

"Hừ!".

Bộ Hành Thông chẳng coi vào đâu, hướng ma phiên đánh ra một đạo pháp quyết.

Tức thì, từ ma phiên, hắc vụ cuồn cuộn nổi lên. Trong sương mù đen kịt, vô số lệ quỷ tướng mạo hung ác ghê rợn múa vuốt nhe nanh, truyền đến thanh âm gào thét khiến người kinh sợ.

Song, Phương Bằng vẫn giữ được bình tĩnh, trong lòng hắn thậm chí còn có chút chê cười. 

Thanh thế to lớn như vậy ít nhất cũng phải có tu vị Vấn đỉnh kỳ mới thi triển ra được, trong khi đó, cảnh giới của Bộ Hành Thông mới có bao nhiêu? Trúc cơ hậu kỳ mà thôi. Đây chắc chắn chỉ là ảo giác.

Đối mặt cảnh tượng kinh khủng với vô số lệ quỷ thét gào này, đổi lại là một người khác hẳn sẽ lạnh sống lưng, toàn thân run rẩy, nhưng với Phương Bằng mà nói... bất quá hai ba thành uy lực mà thôi.

Phương Bằng nhanh chóng lấy từ trong ngực ra một tấm phù lục, truyền linh lực vào.

Bên kia, Bộ Hành Thông thấy huyễn cảnh quỷ vụ không tác dụng thì khẽ nhíu mày. Hắn vốn định phô trương thanh thế để khiến cho Phương Bằng sợ hãi, từ đó xuất sử thủ đoạn lôi đình đoạt mạng tránh cho đêm dài lắm mộng, nhưng chẳng ngờ đối phương lại tinh ý như vậy, liếc cái đã nhìn ra. 

"Cũng chỉ là Trúc cơ sơ kỳ, có thể làm ra được trò trống gì".

Nghĩ vậy, Bộ Hành Thông không quá lo lắng. Hắn đánh thêm một đạo pháp quyết lên ma phiên. Chỉ một thoáng sau âm khí của ma phiên tức thì bạo tăng, từ bên trong, mấy con lệ quỷ tóc tai rối bù, lè cái lưỡi dài nối nhau bay ra. 

Lệ quỷ hình dáng hết sức kinh khủng, hai mắt đỏ rực còn mười ngón tay có móng dài cong như móc câu, đây là những hồn phách do Bộ Hành Thông thu thập luyện chế thành. Do vô tội chết oan nên những hồn phách này tràn ngập lệ khí khiến uy lực của Bách Hồn Phiên càng ghê gớm.

Trước mắt là âm phong lạnh lẽo kèm theo tiếng quỷ rống thê lương cuồn cuộn song Phương Bằng vẫn bất động thanh sắc truyền pháp lực thúc dục linh phù. Tất nhiên tấm phù lục này vốn không đơn giản. Nó là Thú phù, bên trong có phong ấn hồn phách của một con Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ, uy lực rất lớn.

"Hú hú...!".

"Grào...!".

Chín con lệ quỷ đã thành hình, Bộ Hành Thông giơ Bách Hồn Phiên về phía trước điểm một cái đồng thời miệng quát: "Đi!".

Nhất thời âm khí chung quanh trở nên dày đặc, hai mắt các lệ quỷ đỏ rực như máu gầm lên lao qua chỗ Phương Bằng.

Thanh thế cỡ này chỉ nhìn cũng đủ khiến người kinh hãi, trong lòng có chút khẩn trương song Phương Bằng vẫn tỏ vẻ như thường, bình tĩnh nhìn cửu quỷ sắp nhào tới, đem Thú phù tế lên trên không trung.

"Vù" một tiếng, Thú phù nọ tỏa ra hào quang rực rỡ, trong hỏa diễm truyền đến một tiếng thú rống uy mãnh như vạn thú hồi sơn, bụi đất bay mù một góc rồi một con mãnh hổ được bao bọc bởi hỏa diễm cùng giáp sắt sáng lóa hiện thân.

"Thú phù, Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ?!" Bộ Hành Thông kinh ngạc hô lên.

Sắc mặt Phương Bằng lúc này cũng trầm xuống. Hắn không ngờ kiến thức đối phương rộng rãi như thế, xem ra so với dự đoán còn khó đối phó hơn. 

Phương Bằng thông qua thần thức, tiếp tục chỉ huy hồn phách Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ đánh về phía lệ quỷ.

Lệ quỷ rít gào cùng yêu thú điên cuồng gầm hét, cả hai đều là quỷ đạo chi vật, đám âm hồn này tuy lệ khí mạnh mẽ song chỉ là hồn phách phàm nhân cùng tu sĩ Luyện khí kỳ, còn Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ khi còn sống là một Yêu thú vào hàng cực phẩm, pháp lực ngang với một vị cao thủ Trúc cơ sơ kỳ, kết quả thế nào có thể đoán được.

"Rống!". 

Thiết Giáp Bạo Viêm hổ giơ vuốt sắc đánh ra một trảo mang theo yêu hỏa trắng bệch, một âm hồn đối diện sợ hãi kêu gào thê thảm lập tức tan thành khói bụi. Bạo Viêm Hổ lại há cái mồm đỏ lòm lởm chởm răng nanh sắc nhọn hung hăng tớp gọn đầu một con lệ quỷ khác nuốt vào, đầu lưỡi liếm liếm mồm như còn thèm thuồng.

Lệ quỷ dù không có linh trí song thấy trong chớp mắt đã có hai tên đồng bọn bị tiêu diệt theo bản năng trở nên sợ hãi. 

Chứng kiến cảnh ấy, sắc mặt Bộ Thiên Hành không khỏi trở nên u ám khó coi. Hắn không ngờ uy lực Thú phù kinh người như thế.

Chương 739: Giả heo ăn thịt hổ

"Nếu như Bách Hồn Phiên của ta đại thành thì Thú phù cũng chẳng là gì...".

Trong lòng Bộ Hành Thông có chút bất bình. Bách Hồn Phiên, kiện Ma khí này của hắn mới luyện chế chưa lâu, vẫn còn thiếu một đạo chủ hồn của tu sĩ Trúc cơ. Nếu không, muốn giết Phương Bằng đã dễ hơn rất nhiều.

Lại nói, Bách Hồn Phiên và Thú phù đều là quỷ đạo chi vật, âm hồn lệ khí gặp tinh hồn yêu thú thì chẳng khác nào gặp phải thiên địch. Nhìn ra điểm này, Bộ Hành Thông càng thêm bực tức. Hắn đương nhiên là không muốn lệ quỷ của mình bị chết oan uổng trong tay Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ nên vội huy động ma phiên phun ra quỷ vụ tràn ngập tạm thời che mắt Yêu hổ rồi đem bảy con lệ quỷ còn lại thu về. 

Trên mặt hiện vẻ quyết tuyệt, Bộ Hành Thông cắn đầu lưỡi phun một búng máu huyết lên Bách Hồn Phiên, nhất thời lệ khí lại đại thịnh, vô số âm hồn từ bên trong bay ra.

Đám âm hồn này theo sự thao túng của Bộ Hành Thông tụ lại một chỗ rồi huyễn hóa ra một bộ khô lâu cực lớn. Khô lâu cao đến hai mươi thước, toàn thân tỏa ra huyết quang đỏ như máu, lệ khí nặng nề khiến kẻ khác kinh hãi.

Phương Bằng cũng có chút giật mình. Lúc này khô lâu đã lao tới mà Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ cũng nổi giận gầm vang đón đánh. Nhất thời cả hai uỳnh uỳnh lao vào nhau.

Tuy nhiên khác trước, đối mặt hồn phách yêu hổ, khô lâu lại không sợ hãi gì mà thậm chí còn chiếm chút thượng phong.

"Rống!".

Trong tiếng gào thét điên cuồng, thể hình hồn phách Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ bạo trướng lên nhưng Bộ Hành Thông chỉ cười lạnh một tiếng rồi đánh ra một đạo pháp quyết, lại có quỷ hồn theo quỷ vụ nhập vào khô lâu khiến thân hình nó cũng bắt đầu bành trướng.

Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ thấy thế liền mở to miệng phun ra một đạo yêu hỏa. Bên này khô lâu cũng chẳng kém thế, hai hốc mắt chiếu ra ánh sáng đỏ như máu yêu dị, há mồm nhai loạn một trận phun ra một đạo huyết quang đem yêu hỏa tiêu diệt.

Kẻ tám lạng người nửa cân! 

Lúc này vẻ mặt Phương Bằng lại hết sức khó coi. Thú Hồn phù này là bảo vật lợi hại nhất của hắn, nếu cứ để thế này thì năng lượng yêu hổ sẽ tiêu hao hết. 

Song, không chờ Phương Bằng kịp làm ra động tác thì Bộ Hành Thông đã ra tay trước.

Chỉ thấy Bộ Hành Thông phất tay một cái, từ trong tay áo một vật bay lên giữa không trung hóa thành một con hỏa xà uốn éo thè lưỡi phun phì phì.

"Đi!".

Bộ Hành Thông cong ngón tay phải khẽ búng một cái, hỏa xà trên không trung khẽ uốn động rồi lập tức lao vọt đến Phương Bằng.

Trung phẩm Linh khí! 

Phương Bằng hít một hơi lạnh, chân mày nhíu lại.

Hắn phất tay áo một cái, từ bên trong tay áo một sợi dây màu đen khoảng một thước liền hiện trong lòng bàn tay. Hắn đem ném nó lên trên không, loáng cái, sợi dây đón gió biến dài thành hơn một trượng tỏa ra hắc quang nghênh tiếp hoả xà.

Gì?!

Lúc này Bộ Hành Thông cơ hồ đã nghĩ là mắt hắn có vấn đề, sắc mặt trở nên khó coi vô cùng. Hắn nhìn Phương Bằng như thể đang nhìn một con quái vật, nghĩ nát óc cũng không thông. 

Theo uy áp thì bảo vật nọ là thượng phẩm Linh khí không sai. Hắn không hiểu tại sao một tên tán tu như Phương Bằng lại sở hữu nhiều bảo vật đến thế. Thú hồn phù, thượng phẩm Linh khí... Thân gia so với vị giáo chủ Âm Dương Giáo như hắn đây cũng chẳng hề thua kém.

Cũng may tu vị của đối phương chỉ là Trúc cơ sơ kỳ đỉnh phong...

Đã quyết sát nhân đoạt bảo, chuyện đã tới nước này sao có thể quay đầu. Bộ Hành Thông liều mạng đem linh lực rót vào Hỏa Xà, muốn dựa vào pháp lực thâm hậu hơn bù cho phẩm chất kém hơn của Linh khí. 
Song Phương Bằng đột nhiên cho tay vào trong ngực khiến Bộ Hành Thông cảnh giác.Tuy vậy hắn cũng không hề lo lắng, với tu vị của đối phương khu động thượng phẩm Linh khí cùng Thú hồn phù đã là vô cũng miễn cưỡng, cho dù có bảo vật khác cũng không có lực mà thi triển. Giỏi lắm thì cũng chỉ có thể phát động thêm vài tấm phù lục cấp thấp mà thôi.

Nghĩ như vậy Bộ Hành Thông liền cười lạnh phất tay huy động Bách Hồn Phiên, quỷ vụ cuồn cuộn tụ dần về một chỗ hình thành một vòng bảo vệ màu đen bao lấy thân thể hắn.

Tình thế song phương hiện rất rõ ràng, năng lượng của Thú Hồn Phù duy trì sẽ không được bao lâu, hơn nữa lấy tu vi của Phương Bằng thao túng thượng phẩm Linh Khí thì pháp lực tiêu hao rất nhanh, bất luận như thế nào thắng lợi nhất định thuộc về Bộ Hành Thông hắn.

Sắc mặt Bộ Hành Thông càng thêm dữ tợn, ánh mắt hiện tia hưng phấn. Thượng phẩm Linh khí cùng Thú hồn phù, hai kiện vật phẩm này giá trị thật sự là không nhỏ. 

Vẻ mặt của đối phương không lọt qua nổi mắt Phương Bằng. Hắn thầm hừ lạnh, song trên mặt lại lộ vẻ kinh hoảng.

"Ha ha, Phương đạo hữu quả thật khiến ta có chút khâm phục. Hôm nay để Bộ mỗ tiễn ngươi về tây phương cực lạc... Không cần cảm tạ ta đâu, hồn phách của ngươi ta cũng sẽ không để phí mà dùng để luyện chế Bách Hồn Phiên." Bộ Hành Thông ôn hoà nói, nhưng lời lẽ lại vô cùng ác độc.

Nghe vậy sắc mặt Phương Bằng càng trở nên khó coi, tâm ý bắt đầu hoảng loạn. Sợi dây màu đen trên không trung cũng rung lên để cho Hỏa Xà nhân cơ hội mà áp đảo.

Thần sắc Bộ Hành Thông vui vẻ vô cùng. Chiến ý của đối phương đã giảm mạnh, đây chính là cơ hội tốt để ra tay tiêu diệt.

Linh lực điên cuồng được thúc động, Bộ Hành Thông đang chuẩn bị một đòn công kích mãnh liệt thì nơi đối diện Phương Bằng đã ném một vật vào không trung.

Mới đầu Bộ Hành Thông cũng không để ý, tầng phòng ngự của hắn do quỷ vụ kết thành vô cùng chắc chắn, cho dù là thượng phẩm Linh khí cũng chưa chắc xuyên qua được.

Nhưng rất nhanh hắn biết mình đã sai lầm!

Thứ đồ vật vừa được Phương Bằng đem ném lên không trung kia vốn chẳng phải trung phẩm hay thượng phẩm Linh khí mà là...

"Cực phẩm Linh khí!".

Thanh âm của Bộ Hành Thông trở nên khô khốc, vô cùng sợ hãi. Hắn nằm mơ cũng chẳng ngờ được cảnh này. Cực phẩm Linh khí... Một tên tán tu lại sở hữu cực phẩm Linh khí?!
Bộ Hành Thông đã rất "ngạc nhiên", nhưng bất ngờ vẫn còn chưa hết. Chỉ thấy từ trên người Phương Bằng, một cỗ khí tức mạnh mẽ dâng cao, hoàn toàn khác biệt so với trước.

"T-Trúc cơ hậu kỳ!".

Cũng là tu sĩ Trúc cơ hậu kỳ, Bộ Hành Thông sao lại không nhận ra. Hắn biết mình đã phạm phải một sai lầm to lớn. Thì ra Phương Bằng kia giả heo ăn thịt hổ... 

Bộ Hành Thông cảm thấy sợ hãi, nào còn tâm tư đối chiến, lập tức thu lại Bách Hồn Phiên quay đầu bỏ chạy. 

Vốn thấy Phương Bằng chỉ là tu sĩ Trúc cơ sơ kỳ, lại là tán tu nên hắn nghĩ sẽ dễ dàng thành công hạ sát, sau đấy đoạt về Linh Khống Thuật cùng tài bảo trên người đối phương, nào ngờ...

"Hừ, còn muốn chạy!".

Đã tốn công diễn kịch từ nãy giờ, Phương Bằng lý đâu lại để cho con mồi chạy thoát. Hắn nở nụ cười lạnh, tay kết một pháp quyết kỳ lạ đem linh lực truyền vào phi kiếm - kiện cực phẩm Linh khí mà mình vừa xuất ra. 

"Kích!".

Thế tới của phi kiếm như sao xẹt khiến sắc mặt Bộ Hành Thông đại biến. Hắn liều mạng rót linh lực vào Bách Hồn Phiên nhưng chỉ vô dụng, tầng phòng ngự tuy chắc chắn nhưng sao chịu nổi uy lực kinh người của cực phẩm Linh khí. 

"Roạt!".

Một âm thanh rợn người vang lên, hắc sắc hộ tráo đã vỡ tan tành, trên ngực Bộ Hành Thông tức thì xuất hiện một cái lỗ sâu hoắm, máu huyết phun ra ồng ộc, ánh mắt mang vẻ không cam tâm ngã xuống.

Phương Bằng vẫy tay, phi kiếm liền biến thành một cây tiểu kiếm bay về. 

Lúc này, bởi do Bộ Hành Thông đã chết nên âm hồn quỷ vật cũng chui lại vào bên trong Bách Hồn Phiên hiện đang nằm yên trên đất. 

"Phốc!".

Đột nhiên, Phương Bằng há miệng phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo giữa không trung. 

"Sư tôn!".

Ở phía xa xa, Lý Mị nhìn thấy sư phụ mình khó khăn tiếp đất thì vội chạy qua. Nàng khẩn trương hỏi han.

"Khục khục...".

Phương Bằng gắng bình ổn hơi thở, bảo: "Vừa rồi hao phí quá nhiều sức lực dẫn đến ám thương tái phát...".

"Mị Nhi, tình trạng của ta hiện rất không ổn, nếu lòi ra một tên Trúc cơ kỳ nào nữa thì thực sự lâm nguy. Phải mau tìm nơi ẩn náu".

"Để con dìu sư tôn".

Cũng chả rõ trước đó Phương Bằng trúng phải thương tích dạng gì mà bây giờ phát tác liền khiến hắn toàn thân run rẩy, mặt mày tái mét đứng cũng không vững, chỉ có thể dựa vào đồ nhi của mình là Lý Mị để rời đi. Trước khi đi, hắn không quên bảo đồ nhi hủy thi diệt tích.

Chương 740: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng

Giữa màn đêm yên tĩnh, Ngọc Vô Tâm lặng lẽ bay đi. Nàng không dùng phi kiếm mà tự thân thi triển pháp thuật ngự không phi hành, thêm nữa thì tốc độ cũng chẳng phải mau lẹ gì lắm. 

Nghe thì có chút trái lẽ thường, song nếu biết được tình trạng của Ngọc Vô Tâm lúc này thì thiết nghĩ ai cũng đều hiểu. Trên người Ngọc Vô Tâm nàng hiện đang dán một tấm Ẩn thân phù cấp cao, có tác dụng ẩn tàng thân ảnh. 

Ngự kiếm phi hành, như thế chẳng phải sẽ bại lộ hay sao?

Bằng nếu sử dụng quá nhiều linh lực để bay đi thì cũng không ổn, sẽ khiến cho Ẩn thân phù suy giảm công năng nhanh chóng.

Thực ra ban đầu Ngọc Vô Tâm cũng không định sử dụng tấm linh phù này, bởi dẫu sao nó cũng là loại cao cấp, bản thân lại chỉ sở hữu duy nhất một cái. Nhưng vì bảo đảm an toàn, nàng đành đem dán lên thân, lặng lẽ phi hành. 

Những lời của Phỉ Thúy đã nhắc nhở Ngọc Vô Tâm nàng vẫn chưa quên. Mặc dù không tin lắm song nếu bảo chẳng chút lưu tâm thì cũng không đúng. Nàng có lo ngại. Dẫu sao Phỉ Thúy kia vốn chả phải người đơn giản, nếu nàng ta có thể nhìn ra điểm bất thường ở gã tán tu họ Phương kia thì cũng là chuyện bình thường. 

Tính mạng là trên hết, Ngọc Vô Tâm cho mình cẩn trọng là nên. 

Trong đêm tối, nàng cứ thế lặng im phi hành, cố tình rẽ ngoặt mấy đoạn nhằm tránh bị kẻ gian âm thầm mai phục...

Bay được một lúc, lần đầu tiên Ngọc Vô Tâm tạm dừng cước bộ. Trong tình trạng ẩn thân, nàng đưa mắt nhìn xuống bên dưới. 

Nơi bìa rừng, lúc này có mười tên tu sĩ đang công kích lẫn nhau, ra tay rất là quyết liệt. Trong đó có bốn người mặc y phục giống nhau, trên tay áo có thêu hình một ngôi sao bốn cánh, đích xác đệ tử của Thiên Tinh Tông. Sáu người còn lại, Ngọc Vô Tâm nghĩ bọn họ hẳn là tán tu. 

"Sát nhân đoạt bảo sao?".

Loại sự tình này ở tu tiên giới ngày nào cũng diễn ra nên Ngọc Vô Tâm chẳng lạ lẫm gì. Nàng im lặng quan sát...

Thời gian không quá lâu, chỉ vài phút sau thì cuộc chiến đã tàn. 

Khiến cho Ngọc Vô Tâm bất ngờ là màn chém giết này, kết cục lại là đồng quy vu tận. Bốn tên đệ tử Thiên Tinh Tông và sáu gã tán tu, toàn bộ đều nằm xuống. 

"Tài bảo chưa cướp được thì đã phải đem mạng mình bồi táng...".

Ngọc Vô Tâm nhếch môi cười nhạo. Nàng chẳng việc gì phải thương xót cả. 

Đám tán tu cũng được, nhóm đệ tử Thiên Tinh Tông cũng tốt, bất kể ai chặn đường cướp bóc ai thì nàng đều không thấy đáng thương. Phàm kẻ bước lên con đường tu tiên thì buộc phải chấp nhận sự tàn khốc của nó. Tu tiên giới chính là như vậy, cá lớn nuốt cá bé, nấm đấm ai to kẻ ấy làm lão đại. 

Chết? Không thể trách ai. Nếu có trách thì chỉ nên trách bản thân mình nhược tiểu, vô năng.

Từ trên không trung, Ngọc Vô Tâm hạ mình đáp xuống. Nàng cẩn thận xem xét một chút rồi đưa tay toan thu lấy binh khí cùng túi trữ vật của người chết thì...

Ánh mắt ngưng lại, nàng ngẩng đầu nhìn lên. 

Có người tới!

Ngọc Vô Tâm rút tay về, nhanh chóng tìm nơi ẩn náu.

"Sư tôn, người nhìn." Đang ngự kiếm, Lý Mị chợt chỉ xuống dưới, nói. 

Phía sau lưng nàng, Phương Bằng ghé mắt ngó xem, rồi bảo dừng lại.
"Coi bộ là muốn sát nhân đoạt bảo nhưng không thành, cuối cùng đồng quy vu tận." Phương Bằng thoáng quan sát rồi đưa ra kết luận. Tất nhiên là hắn cũng không quên đem toàn bộ tài sản của người chết thu vào túi riêng. Món lợi dâng đến tận miệng dại gì mà không ăn?

"Khục...".

"Sư tôn?".

"Linh lực của ta bị hao tổn quá nhiều, dẫn đến ám thương bộc phát, cần phải nhanh chóng điều trị...".

"Mị Nhi, mau tìm một sơn động".

"Vâng, sư tôn".

Nói rồi Lý Mị dìu đỡ Phương Bằng, tiếp tục ngự kiếm bay đi, dáng vẻ rất là khẩn trương. 

"Hắn vừa mới giao đấu với ai sao?" Ngọc Vô Tâm đi ra khỏi nơi ẩn nấp, dõi mắt nhìn theo phương hướng phi hành của hai thầy trò Phương Bằng, nhíu mày suy nghĩ. 

Rất nhanh, nàng đưa ra quyết định. Truy theo!

Theo như nàng quan sát thấy thì tình trạng của Phương Bằng hiện đang rất tệ. Ngay đến việc đơn giản là ngự không phi hành đối phương thậm chí cũng chẳng thể, phải dựa vào đệ tử của mình. Đây rõ ràng là một cơ hội tốt để ra tay. 

Với những gì mà gã tán tu này đã "thể hiện" ở buổi đấu giá thì chắc chắn thân gia của hắn cũng chẳng thua gì Bộ Hành Thông hay là Tạ Trường Thanh trước đây. 

Một cách lặng lẽ, Ngọc Vô Tâm thi triển Ẩn nặc thuật bám theo hai thầy trò Phương Bằng. 

Ẩn nặc thuật là một trong những pháp môn cơ bản của tu sĩ, dùng để thu liễm linh khí cùng khí tức, cả người như biến thành một cành cây khô. Ngày thường Ngọc Vô Tâm vẫn thường xuyên tập luyện nên lúc này thi triển ra hiệu quả cũng không hề tệ. Chí ít thì cho tới bây giờ hai thầy trò Phương Bằng vẫn chưa thể nhận ra được. 

Sau khi đáp xuống một ngọn núi vô danh, Lý Mị liền thả ra thần thức, rất nhanh đã tìm thấy một hang động. Nàng lập tức dìu sư phụ mình qua đó. 
Tiến vào bên trong hang động, Phương Bằng lập tức lấy từ túi trữ vật ra một chiếc lọ nhỏ, trút ra một viên đan dược rồi đưa cho Lý Mị, bảo nàng uống vào. 

Có vẻ đã quen, Lý Mị không nói hai lời cầm viên đan dược nuốt xuống, khẩn trương luyện hoá.

"Bọn chúng đang làm gì vậy?" Bên ngoài hang động, trong trạng thái ẩn nặc tiềm hành, Ngọc Vô Tâm nhất thời nghi hoặc. Người bị thương vốn dĩ là Phương Bằng, tại sao dùng thuốc lại là Lý Mị?

Vốn định nhân lúc Phương Bằng chữa thương để ra tay, nhưng thế này...

"Có nên ra tay bây giờ luôn không?".

Ngọc Vô Tâm thoáng cân nhắc rồi quyết định nán chờ. Dẫu sao tác dụng của Ẩn thân phù còn chưa hết, Ẩn nặc thuật trước mắt hiệu quả không tồi, cứ chờ tiếp xem sao.

Và rồi... quyết định ấy đã đúng. 

Sau một hồi lâu luyện hoá dược lực, Lý Mị mở mắt nói với Phương Bằng: "Sư tôn, thuốc đã luyện hoá xong".

Phương Bằng nghe vậy liền đứng dậy, đem Lý Mị đẩy đến chỗ một tảng đá có sẵn trong động. Kế đó hắn đem quần của Lý Mị kéo xuống, rồi cởi luôn quần của mình, áo thì để nguyên. 

Từ phía sau, Phương Bằng thúc tới, đi thẳng vào hạ thể đồ nhi.

"Ư!".

Lý Mị kêu lên một tiếng đau đớn, cắn răng nén chịu....

"Thì ra là vậy".

Ngọc Vô Tâm đứng bên ngoài quan sát toàn bộ diễn biến, rốt cuộc hiểu ra. Phương Bằng đây chính là đang dùng Lý Mị làm lô đỉnh để mà chữa thương cho mình. 

"Lô đỉnh", loại đồ vật này thì tu sĩ nào cũng biết, chính là vật phẩm dùng để luyện chế đan dược, cũng có thể dùng tế luyện Linh khí, Pháp bảo, Ma bảo... Nhưng phổ biến hơn cả, được người nghĩ đến đầu tiên vẫn là luyện chế đan dược. 

Song, tu tiên đạo bao la rộng lớn, pháp môn vô số, đạo thuật muôn vàn, đôi khi người ta không chỉ thuần túy dùng đồ vật để luyện chế đan dược mà còn sử dụng nhân thể con người nữa. Đầu tiên họ sẽ cho cái người này ăn vào các loại tài liệu hoặc là linh đan, hoặc thứ gì đấy, mục đích có thể là lợi dụng nhân thể người này chế luyện ra thứ mình muốn, cũng có thể chỉ đơn giản bồi dưỡng để sau đấy đem thành quả hấp thu thông qua thuật thái bổ...

Những người như thế, họ cũng được gọi là "lô đỉnh". Hình người lô đỉnh!

Lý Mị chính là một lô đỉnh như thế. Nàng chỉ đóng vai trò là vật trung gian, giống như một công cụ. Đan dược nàng ăn vào, tốn công luyện hoá nhưng cuối cùng hấp thụ chỗ tinh hoa ấy lại không phải nàng mà là sư phụ của nàng: Phương Bằng. 

Còn về chuyện tại sao nàng cam làm lô đỉnh cho Phương Bằng, tại sao bọn họ là sư đồ mà lại quan hệ như thế thì...

Tu sĩ cấp thấp, nhất là nữ tu, lại còn là tán tu, cuộc sống vô cùng khó khăn. Nếu như không tìm cho mình một chỗ dựa, sớm muộn gì cũng sẽ bị người bắt đi thái bổ, nhan sắc xinh đẹp một chút thì được giữ lại làm lô đỉnh hay nô bộc gì đó. Ít ra đi theo một vị cao thủ Trúc cơ kỳ vẫn tốt hơn là lang bạt, ngày ngày sống trong nơm nớp lo âu.

Mặc dù cũng không thoát được số phận làm lô đỉnh, nhưng chí ít Phương Bằng đã thu nhận nàng làm đệ tử, cũng truyền dạy đạo pháp cho nàng, còn ban cho đan dược... So với nhiều nữ tán tu khác thì cuộc sống của Lý Mị nàng đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Về việc sư đồ mà lại làm chuyện hoang lạc, cái này càng không có gì đáng nói. Đây là tu tiên giới, đâu phải chốn thế tục. Cái nhìn của tu sĩ khác với phàm nhân. Chính giáo ít nhiều còn cố kỵ chứ bằng kẻ trong tà đạo... Chuyện thúc điệt lấy nhau, cô cháu chung giường, huynh muội ái ân... có cũng không ít.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau