TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 731 - Chương 735

Chương 731: Tranh giành công pháp (1)

Xuyên qua những đám mây, ánh dương quang ấm áp chiếu rọi xuống mặt đất, nắng vàng nhè nhẹ phản chiếu trên toàn cảnh Thiên Chỉ Phong. 

Lúc này Ngọc Vô Tâm đã ra ngoài tản bộ. Dọc đường đi nàng nhìn thấy rất nhiều tu sĩ, dù chỉ mới bình minh mà bọn họ đã đứng tụm năm tụm ba, xem ra ai ai cũng háo hức chờ đón bảo vật giao dịch hội này.

Ngọc Vô Tâm đi dạo thêm một lát rồi hướng phía nam hồ nước tiến lại. Theo như ngọc giản ghi chú thì tại đây có một quảng trường dùng để làm nơi giao dịch. 

Buổi đấu giá thì đúng ngày mai mới tiến hành, nhưng các cuộc giao dịch nhỏ lẻ thì từ hôm nay đã bắt đầu rồi. Tại quảng trường phía nam hồ nước, các quầy hàng sớm đã được dựng lên san sát, tiếng rao bán mặc cả cò kè không ngừng vang lên chẳng khác nào khung cảnh ở phiên chợ phàm nhân. 

Tu sĩ tham gia rất đông, Ngọc Vô Tâm ước tính cũng phải hơn hai ngàn. Các tông môn Nam man hầu hết đều phái người tới đây. Qua trang phục có thể thấy có mấy vị trưởng lão Âm Dương Giáo cùng một một đám đệ tử, ngoài ra còn có môn nhân của Ma Thiên Môn, Thiên Tinh Tông, bảy tám tông phái lớn nhỏ đều có trưởng lão góp mặt...

Tất nhiên, người đến tham gia bảo vật giao dịch hội lần này không chỉ có mỗi tông môn. Trừ các tông môn, trong tu tiên giới cũng có một mô hình tiểu môn phái đó là gia tộc tu tiên, là những tu sĩ có ràng buộc về huyết thống, nhiều thì hơn trăm người ít thì năm ba người, chưởng môn cũng chính là gia chủ.

Tuy kém hơn tông môn nhưng những gia tộc này cũng có thực lực nhất định, mục tiêu của bọn họ trong lần bảo vật giao dịch hội này thiết nghĩ hẳn là những Linh khí, phù lục hay công pháp cấp thấp mà các đại phái không để vào trong mắt. Ngẫm ra thì cũng có chút thiệt thòi. 

Nhưng, những kẻ thiệt nhất, quyền lợi ít nhất vẫn chưa phải gia tộc tu tiên. Bên dưới gia tộc tu tiên còn có một tầng lớp thấp hơn, đó là tán tu.

Tán tu, bọn họ là những kẻ vô môn vô phái, hầu hết tư chất ai nấy đều rất kém cỏi. So với đệ tử tông môn hay là tộc nhân gia tộc tu tiên thì đời sống tán tu rất chật vật, trên người tiền tài không mấy. Đại bộ phận đến đây, chủ yếu chỉ để xem náo nhiệt mở mang tầm mắt mà thôi. 

Cực Lạc Tông bị xoá sổ, toàn bộ gia sản đều bị Bái Hoả Giáo đem ra bán, tuy nói là giao dịch công bằng, ai cũng như ai nhưng thực chất không hẳn như thế. Nếu có người mua được bảo vật mà các đại môn phái coi trọng thì thực xin lỗi, người đó chuẩn bị đón nhận tai ương. Nói trắng ra, miếng ngon phải để các đại phái dùng trước, sau đó là gia tộc còn mấy miếng xương xẩu thì quẳng lại cho tán tu.

Đối với những quy tắc ngầm này Ngọc Vô Tâm đương nhiên hiểu rõ. Nàng chẳng quá lo. Ở đất Nam man này Ma Thần Tông chính là cự đầu, căn bản không cần nhường nhịn ai. Có thể cạnh tranh với Ma Thần Tông nàng cũng chỉ còn mỗi Âm Dương Giáo mà thôi. 

Mục tiêu của Ngọc Vô Tâm chính là pháp môn cao cấp Khống Linh Thuật và đan phương Trúc Cơ Đan. Hai thứ ấy chỉ ở buổi đấu giá ngày mai mới xuất ra, thành thử không có lý gì phải nóng vội. Hôm nay nàng đơn giản chỉ là thong thả đi dạo một vòng để tăng cường kiến thức vậy thôi. 

Ngẫm lại thì kể từ lúc đặt chân lên con đường tu luyện, hôm nay là lần đầu tiên nàng tham gia một giao dịch hội lớn thế này. 

...

Người khác vội vàng còn Ngọc Vô Tâm thì vẫn một bộ thong thả bước đi. Đi được một lúc thì nàng dừng chân trước một quầy hàng nho nhỏ. Chủ quầy hàng là một thanh niên tầm hai lăm hai sáu, hiện đang hướng khách nhân chào mời các trang bị trữ vật. Chủng loại khá đa dạng, nào nhẫn trữ vật, vòng tay trữ vật, trâm trữ vật, khuyên tai trữ vật … cơ hồ đều là các trang sức mà nữ tử thường dùng, bề ngoài rất tinh xảo thẩm mỹ khiến cho Ngọc Vô Tâm cũng có chút động tâm. 

"Vị đạo hữu này có hứng thú sao?" Người thanh niên ngó thấy Ngọc Vô Tâm có vẻ lưu tâm thì lập tức chào mời "Mỗi thứ đều chỉ có giá hai viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan".

Hở?

Chỉ có hai viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan?

Tiện nghi lớn như vậy khiến Ngọc Vô Tâm giật mình. Cho dù là đệ tử cấp thấp trong Ma Thần Tông thì mỗi tháng cũng được phát cho hai viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan a. Giá này không phải là quá thấp hay sao?Kỳ thực trong nhận thức của Ngọc Vô Tâm đã có một chút sai lầm. Đệ tử cấp thấp trong tông môn tuy rất khó khăn, chịu đủ thiệt thòi nhưng so với tán tu thì vẫn may mắn hơn rất nhiều. Hiện tại trên người nàng có không chỉ hạ phẩm Tẩy Tủy Đan mà còn cả trung phẩm, thượng phẩm, lại thêm Trúc Cơ Đan, Bồi Nguyên Đan - những loại phẩm cấp cao hơn - nên đối với hạ phẩm Tẩy Tủy Đan trong lòng xem nhẹ. 

Tuy nhiên, tán tu lại khác. Tán tu bởi vô môn vô phái nên không có công pháp tốt để tu luyện, không có trưởng bối chỉ điểm đỡ phải đi đường vòng, vì vậy phần lớn đều dừng tại Luyện khí kỳ, hiếm người đột phá nổi Trúc cơ. Song nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là không có đan dược phụ trợ. Cũng bởi vậy nên trong mắt tán tu đan dược không khác gì bảo bối giá trị rất quý, kỳ thực giá hai viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan đã là rất hợp tình hợp lý.

"Đạo hữu, xin chọn một món đi. Tất cả các trang bị trữ vật này đều được nghệ nhân khéo tay gia công tinh xảo". Thanh niên tiếp tục mời chào.

"Cho ta xem qua một chút." Ngọc Vô Tâm đưa tay cầm lấy một cái vòng tay trữ vật, thả ra thần thức.

Rất nhanh, nàng đem thần thức thu hồi, khẽ lắc đầu. 

Vốn còn tưởng tiện nghi thế nào, hoá ra... 

Cái vòng tay trữ vật nàng vừa xem, tinh xảo thì đúng cũng tinh xảo đấy, nhưng không gian bên trong chỉ có thể tích một khối, chỉ để được một ít đan dược phù chú, linh khí cỡ lớn một chút sợ rằng cũng không vừa. So với túi trữ vật của nàng phải nói kém xa. Đấy là còn chưa kể tới không gian giới chỉ thu được từ Tạ Trường Thanh...

"Đạo hữu, vậy... hai cái ba viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan thì thế nào?" Mắt thấy Ngọc Vô Tâm sắp đi, người thanh niên liền hạ giá.

Hai cái ba viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, như thế đã là quá hợp lý rồi. 

Song Ngọc Vô Tâm vẫn không chút do dự lắc đầu. Mới đầu nàng tính mua làm quà tặng cho tiểu nha đầu Tố Tâm, nhưng sau khi xem xét thấy thể tích bên trong quá nhỏ thì đã từ bỏ ý định. Căn bản không đáng.
Mặc cho thanh niên cố chào mời, Ngọc Vô Tâm dứt khoát quay mặt bước đi. Thân gia của nàng đúng là dư dả thật đấy, nhưng tiền nhiều không có nghĩa nên tiêu xài phung phí. Ngọc Vô Tâm nàng nào phải thiện nam tín nữ gì, chuyện không có lợi cớ sao phải làm?

Rời khỏi quầy hàng của người thanh niên, Ngọc Vô Tâm tiếp tục đi dạo. Trên đường đi nàng cũng thỉnh thoảng dừng chân quan sát hoặc là hỏi giá một chút song không hề mua bất cứ thứ gì. Ở đây vật phẩm tuy nhiều nhưng đều là cấp thấp, đối với nàng vốn không có bao nhiêu ý nghĩa.

Đảo mắt đã hai canh giờ trôi qua, vầng thái dương đã lên tới đỉnh đầu. Ngọc Vô Tâm ngẩng nhìn sắc trời, quyết định trở về dịch quán. Nằm trên giường, nàng đem mọi thứ tổng kết lại. 

Hôm nay dù chưa mua, cũng chưa thấy được vật phẩm gì cao cấp nhưng nàng đã nắm được thêm nhiều thông tin hữu ích. 

Thì ra trị giá của đan dược so với tưởng tượng của nàng còn lớn hơn nhiều, cho dù là hạ phẩm Tẩy Tủy Đan thì giá trị cũng không thấp. Về phần trung phẩm đan dược... từ sáng đến trưa nàng vẫn chưa nhìn thấy tu sĩ nào xuất ra. Có thể thấy là nó khan hiếm tới mức nào. 

"Không rõ nếu cho bọn họ biết mỗi ngày ta đều phục dụng trung phẩm Bồi Nguyên Đan để tu luyện thì bọn họ sẽ có cảm tưởng gì...".

Ngọc Vô Tâm nằm nghĩ mà cảm thán. Quả thật so với người khác thì nàng có "điều kiện" hơn rất nhiều. 

...

Ngọc Vô Tâm ngồi trên giường đả toạ tu luyện tầm độ hai canh giờ thì mở mắt. Nàng chỉnh trang một chút, sau đó hướng quảng trường ở phía nam hồ nước bước đi. Nàng hy vọng sẽ tìm thấy thứ gì đó thú vị để mua về tặng cho tiểu nha đầu Tố Tâm. 

Cước bộ thong thả, Ngọc Vô Tâm đi dạo được cỡ tầm mười phút thì dừng lại. Nàng bị thu hút bởi một quầy hàng ven đường, nơi đây có rất nhiều tiểu tu sĩ đang đứng lố nhố.

Rốt cuộc là món đồ vật gì mà thu hút đến vậy? 

Có chút tò mò, Ngọc Vô Tâm bước vào xem. 

Chưởng quầy chỉ là một thiếu nữ tuổi độ mười bảy mười tám, lúc này bộ dáng có chút khẩn trương, trên mặt đỏ bừng, mà trên sạp thì bày la liệt các loại phù lục.

Phù lục là bảo vật mà tu tiên giả đem pháp thuật phong ấn lại bên trong, khi đối địch có thể trực tiếp phá bỏ phong ấn mà sử dụng. Đối với người tu tiên cấp cao phù lục cũng không tính là gì nhưng với tu sĩ cấp thấp thì rất quý giá.

Trong quá trình chế tạo phù thì kiểu gì tu sĩ cũng bị mất thêm một ít linh lực hao tổn ra ngoài mà xác suất thành công rất thấp. Phù lục phong ấn pháp thuật càng cao thì chế tạo lại càng khó cho nên được coi là vật trân quý.

Nãy giờ Ngọc Vô Tâm còn chưa gặp mà lúc này nhìn sơ qua đã thấy hơn trăm tấm phù, song khi xem kỹ một chút thì không khỏi thất vọng. Phù lục ở đây đều là loại cấp thấp, ví như Băng Đạn Thuật, Hỏa Diễm Thuật, Lưu Sa Thuật..., chủng loại quả có nhiều nhưng uy lực thì... hơi thấp một điểm.

Âm thầm lắc đầu, Ngọc Vô Tâm rời đi. Đối với một vị tu sĩ Trúc cơ kỳ như nàng, số phù lục kia căn bản là vô dụng.

Chương 732: Tranh giành công pháp (2)

Vẫn như ban sáng, tại giao dịch buổi chiều Ngọc Vô Tâm vẫn không tìm thấy có món đồ vật nào vừa ý, đành lui gót trở về. 

Một lát sau thì đại lượng tu sĩ khác cũng vậy, nhanh chóng tản đi. 

Tại dịch quán, Ngọc Vô Tâm ngồi trên lầu hai, vừa uống trà vừa lưu tâm nghe ngóng các tu sĩ bàn tán, xem xem có tin tức nào hữu dụng hay không. Chọn một chỗ gần cửa sổ, nàng thưởng thức chén trà, mắt nhìn ra ngoài tựa như đang ngắm cảnh, kỳ thực là đang chăm chú lắng nghe. Tuy thanh âm ồn ào nhưng với tu sĩ Trúc cơ có thần thức cường đại như nàng thì trừ phi là đối phương dùng pháp thuật truyền âm còn không thì vẫn nghe ra rành mạch.

"Hắc hắc! Buổi đấu giá ngày mai các ngươi có tới không?".

Một âm thanh rất lớn vang lên khiến đám tu sĩ chú ý, Ngọc Vô Tâm cũng khẽ liếc mắt xuống bên dưới nhìn xem. Đó là một trung niên thô lậu vận bố y, hẳn là tán tu. 

"Chẳng lẽ lão ca cũng tham dự đấu giá sao?" Đứng bên cạnh trung niên, một thiếu niên gầy ốm lên tiếng hỏi, vẻ mặt ít nhiều kính ngưỡng làm cho trung niên có chút đỏ mặt.

"Hừm hừm..." Trung niên tán tu hắng giọng cho bớt xấu hổ "Chúng ta là tán tu đâu có khả năng tranh chấp, ta chỉ là muốn xem náo nhiệt thôi".

Chúng tu sĩ đều ồ lên, cười cười tự hiểu.

Bỏ qua thái độ của chúng nhân, vị trung niên nói tiếp: "Các ngươi biết không, vật phẩm tham gia đấu giá đều là vô cùng trân quý, nghe nói được Bái Hoả Giáo bán ra không chỉ trung phẩm mà còn có cả thượng phẩm Linh khí nữa đấy".

Nghe nhắc đến thượng phẩm Linh khí chúng tu sĩ chung quanh liền bị hấp dẫn. Đại bộ phận ở đây tuy chưa thấy qua song đã được nghe trưởng bối kể lại uy lực kinh người của nó.

"Lão ca, thật sẽ bán ra cả thượng phẩm Linh khí sao? Nếu vậy ngày mai tiểu đệ phải tới đó xem để mở mang tầm mắt mới được".

"Hừ..." Thiếu niên gầy ốm vừa dứt câu thì một tiếng hừ lạnh cất lên, ý tứ khinh thường.

Một lão giả ngồi tách riêng một góc lạnh lùng nói: "Tiểu tử ngươi cho rằng sẽ dễ dàng xem như vậy sao? Cho ngươi hay, muốn tiến vào trường bán đấu giá trước tiên cần nộp bốn viên Tẩy Tủy Đan làm lệ phí".

"Cái gì?! Bốn viên Tẩy Tủy Đan?!".

Nghe lão giả nói các tu sĩ chung quanh ai nấy trợn mắt há mồm. Bốn viên Tẩy Tủy Đan, cái giá này không phải nhỏ. Đệ tử bình thường ở đại tông môn như Ma Thần Tông, Âm Dương Giáo, mỗi tháng cũng chỉ được phát cho hai ba viên Tẩy Tủy Đan thôi a. 

Mà, bốn viên đan dược, đấy mới chỉ là lệ phí vào xem, chưa có mua gì... Vì sướng con mắt mà bỏ ra những bốn viên Tẩy Tủy Đan trân quý, quả thật là không đáng.

"Quả nhiên buổi đấu giá ngày mai vốn chỉ dành cho các đại tông môn." Một người cảm thán nói ra.

"Còn không phải." Một tu sĩ khác thêm vào "Những tu sĩ cấp thấp như chúng ta thì làm sao có đủ đan dược để mua những vật phẩm ở phòng đấu giá. Đừng nói thượng phẩm Linh khí, cho dù hạ phẩm Linh khí thôi chúng ta cũng đã mua không nổi".

"Đạo hữu nói chí phải. Chí phải...".

Xung quanh một trận tán đồng. Song vẫn có kẻ hiếu kỳ hướng trung niên tán tu hỏi về Linh khí. 

Cũng có chút hiểu biết, trung niên tán tu được dịp thể hiện bèn thao thao bất tuyệt.

"Các ngươi chưa được thấy uy lực của Linh khí nên không biết. Chính mắt ta đã từng thấy qua rồi...".

"Chậc, Linh khí ấy, chỉ cần một kích thôi liền đem một khối cự thạch ngàn cân đánh thành bột phấn, lợi hại vô cùng. Mà đó mới chỉ là trung phẩm Linh khí đấy nhé, bằng như thượng phẩm Linh khí... một kích đánh vỡ một góc núi cũng là bình thường".

Đa số tu sĩ tặc lưỡi, trong lòng rung động. 

"Linh khí quả nhiên là Linh khí, uy lực ghê gớm như vậy".

"Ừm, đúng là so với pháp thuật thì Linh khí lợi hại hơn nhiều. Cũng không biết ở buổi đấu giá ngày mai, thượng phẩm Linh khí cuối cùng sẽ thuộc về ai".

"Còn có thể là ai, đương nhiên phải là các tông phái thực lực cường đại, còn tu tiên gia tộc tiềm lực hùng hậu cũng thu vào hạ phẩm linh khí. Chẳng lẽ ngươi cho tán tu chúng ta có cơ hội sao?".

"Hừ, đan dược dù đủ, cơ hội dù có thì ta cũng sẽ không mua. Mua vào khác nào dẫn tới họa sát thân".
Lời này của trung niên tán tu ai ai cũng rõ ràng, cả đám lại thầm le lưỡi. 

"Hừm..." Ngồi trên lầu hai, Ngọc Vô Tâm khẽ nhếch môi, nhấp một ngụm trà. Trung niên tán tu kia nói không sai, tu tiên giới xưa nay đều luôn rất tàn khốc, cá lớn nuốt cá bé, nấm đấm ai to người ấy làm lão đại. 

Kể chi xa, đến bản thân Ngọc Vô Tâm nàng đây cũng đã từng vì tài bảo mà ra tay đoạt mạng người rồi. Thất phu vô tội, hoài bích có tội, đạo lý này hễ phàm là tu sĩ thì ai cũng đều phải tự mình hiểu lấy. Sơ suất mất mạng thì chẳng thể trách ai...

"Tu sĩ cấp thấp đúng không hơn gì con sâu cái kiến, chỉ hạ phẩm Linh khí thôi cũng đã khiến bọn họ đỏ mắt thèm thuồng rồi...".

So với những kẻ bên dưới, Ngọc Vô Tâm thấy mình ưu việt hơn nhiều. Nhưng, nàng không chỉ nhìn xuống mà còn biết ngó lên. Trong lòng nàng tự hiểu ở trong mắt các vị cao thủ Vấn đỉnh, Linh châu, Ngọc Vô Tâm nàng đây cũng chỉ như là sâu bọ thôi. 

"Nếu muốn tôn nghiêm, muốn được tự do thì ta phải trở nên mạnh mẽ, thành đại nhân vật".

Ngọc Vô Tâm càng nghĩ thì lại càng nôn nóng đề thăng thực lực hơn. Đan phương Trúc Cơ Đan, Khống Linh Thuật, hai thứ này nàng nhất định phải thành công lấy tới!

...

Sáng sớm hôm sau, Ngọc Vô Tâm vừa đi ra đến quảng trường thì thấy nơi đây đã đông nghịt tu tiên giả. 

Hôm nay chính là ngày Bái Hoả Giáo sẽ đem tất cả những món đồ vật giá trị nhất thu được từ Cực Lạc Tông bán ra.

Theo như nàng tìm hiểu thì bảo vật giao dịch hội được chia làm hai hình thức, đấu giá và tự do chọn lựa. Trước tiên nói về đấu giá, đồ vật đương nhiên là bảo vật cao cấp như trung phẩm, thượng phẩm Linh khí, tài liệu trân quý, còn có thú noãn chính là trứng của yêu thú còn chưa nhận chủ.

Hình thức thứ hai là tự do chọn lựa, cũng chính là cách thức giao dịch tại quảng trường ở phía nam hồ nước đã diễn ra từ hôm qua. 

Mặc dù những bảo vật tốt nhất đã đem đi đấu giá nhưng tích lũy mấy trăm năm của Cực Lạc Tông vẫn không thể xem thường. Tại quảng trường, vật phẩm cao cấp thiết nghĩ cũng sẽ có vài món. Huống hồ, những quầy hàng được bày bán ở đây, làm chủ đâu phải chỉ mỗi tu sĩ Bái Hoả Giáo. Có một số là của tu sĩ bên ngoài nữa. Biết đâu bọn họ lại xuất ra được thứ gì quý giá mà đến chính họ cũng không biết...

Bởi do phải đến xế chiều thì buổi đấu giá mới được tiến hành nên lúc này Ngọc Vô Tâm mới quyết định đi dạo một vòng quảng trường xem sao. Như cũ, hôm nay nàng cũng chỉ một mình, không có đi chung với Kim Hoa và Bạch Bào.

Cước bộ thong thả, nàng hoà lẫn giữa đám đông, im lặng ngó nhìn. 

Được một lúc, đôi chân nàng đột nhiên khựng lại. Trước mặt nàng, tầm năm sáu bước chân, có một quầy hàng nho nhỏ nhưng rất gọn gàng, chủ quầy là một cô gái, tuổi còn rất trẻ, dung nhan thì... không quá rõ. Cô gái này, nàng đeo một tấm mạn che mặt, tấm mạn này lại có tác dụng ngăn cản thần thức. Dù vậy, chỉ dáng dấp thôi cũng đủ hấp dẫn ánh mắt nam nhân. Thân hình của nàng rất là gợi cảm, chỗ cần to thì to, chỗ cần cong thì cong, chỗ cần thon thì cũng rất ư thon gọn...
"Là nàng ta!".

Ai không biết chứ Ngọc Vô Tâm thì liếc cái liền nhận ra ngay. Cô chủ quầy hàng trước mặt rõ ràng cũng chính là kẻ đã "mạo muội" tìm đến phòng nàng tối hôm kia: Phỉ Thúy!

Có vẻ cũng đã nhận ra sự hiện diện của Ngọc Vô Tâm, Phỉ Thúy hữu ý lại như vô tình liếc qua chỗ nàng, dưới tấm mạn che mội nụ cười chớm nở.

"Các vị đạo hữu, tiểu nữ đây theo lệnh bề trên bày bán ít công pháp, xin mọi người ghé mua ủng hộ".

Ngọc Vô Tâm trong dạ có chút hiếu kỳ, tiến đến xem.

Nữ nhân Phỉ Thúy này vốn không đơn giản, những thứ nàng bày bán hẳn sẽ có chỗ bất phàm.

Quả đúng như Ngọc Vô Tâm nghĩ, vật phẩm bày ra trên sạp thực đủ khiến cho nàng phải động tâm. Tất cả vậy mà lại đều là công pháp trung cấp và cao cấp. Trong số đó có một cuốn gọi Nhu Vân Quyết, theo miêu tả ghi bên ngoài thì là công pháp thủy thuộc tính, đặc biệt dành riêng cho nữ nhân tu luyện, thuộc về cao cấp công pháp. 

"Nhu Vân Quyết này phẩm cấp vậy mà cao như vậy, theo miêu tả thì còn có tác dụng nâng cao xác suất thành công khi đột phá bình cảnh nữa".

Kinh ngạc qua đi, Ngọc Vô Tâm âm thầm vui vẻ, quyết định sẽ mua cuốn Nhu Vân Quyết này. Không phải cho bản thân mà cho Tố Tâm. Linh căn của tiểu nha đầu kia chính là thủy linh căn, tu luyện thủy hệ công pháp Nhu Vân Quyết này thì thật quá thích hợp rồi.

"Ta muốn mua Nhu Vân Quyết. " Nội tâm khát vọng nhưng ngoài mặt Ngọc Vô Tâm vẫn giữ vẻ điềm nhiên, chỉ vào cuốn ngọc giản màu lam trên sạp nói.

"Đạo hữu muốn mua Nhu Vân Quyết sao?" Phỉ Thúy cười cười hỏi lại, lối xưng hô giống như là chỉ mới gặp Ngọc Vô Tâm lần đầu.

Ngọc Vô Tâm cũng diễn theo, coi Phỉ Thúy như người xa lạ: "Phải, cuốn Nhu Vân Quyết này ta muốn".

"Hai trăm năm mươi viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan." Phỉ Thúy đưa ra cái giá.

Nhất thời cả đám tu sĩ chung quanh âm thầm le lưỡi. Hai trăm năm mươi viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, cái giá thật là quá cao đi!

Loại công pháp cao cấp này, đáng ra phải đem bán ở buổi đấu giá mới đúng chứ. Xuất hiện ở quảng trường này hầu như đều là tu sĩ cấp thấp, ai mà đủ đan dược để mua. Bái Hoả Giáo đây là đang nghĩ gì vậy?

Mọi người ai nấy đều cảm thấy thắc mắc, không hiểu tại sao Bái Hoả Giáo lại cho người bày bán công pháp cao cấp ở chỗ này. Duy chỉ có Ngọc Vô Tâm là vẫn giữ được nét mặt điềm nhiên. Nàng đang toan lấy đan dược ra trả thì đột nhiên từ phía sau giọng một cô gái vang lên: "Hai trăm năm mươi viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, Nhu Vân Quyết này ta mua".

Không ngờ công pháp đã sắp đến tay lại còn gặp trắc trở, chân mày khẽ nhíu, Ngọc Vô Tâm ngoảnh đầu lại thì thấy một người con gái tuổi độ hai bảy hai tám, tu vị luyện khí kỳ đỉnh phong, mặc một bộ y phục màu vàng, bên cạnh có dắt theo mấy thanh niên. 

Vù!

Ba chiếc bình ngọc nhanh chóng được ném đến quầy hàng, cô gái cùng đám thanh niên kia bước tới.

"Khoan đã!" Ngọc Vô Tâm lắc mình chắn trước mặt đám người bọn họ.

"Sao?" Chả chút khách khí, cô gái hất cằm hỏi lại.

"Quy củ trước sau ngươi có biết không?" Đối phương đã chẳng nể mặt thì Ngọc Vô Tâm cũng chẳng việc gì phải khách khí. 

"Trước sau là sao? Đồ vật Bộ Thiến Nhu ta muốn mua ngươi dám tranh đoạt?".

"Bộ Thiến Nhu.. ta nhớ rồi! Nàng chính là nhi nữ độc nhất của Bộ Hành Thông - giáo chủ Âm Dương Giáo hiện giờ!".

"Thì ra là nàng ta. Thảo nào lại cao ngạo như vậy".

"Ngươi nói nhỏ một chút...".

Chương 733: Phỉ thúy nhỏ nhen

Chung quanh một trận xôn xao, không nhiều nhưng cũng đủ để Ngọc Vô Tâm nắm bắt được tình cảnh. 

"Thì ra là nhi nữ của lão già Bộ Hành Thông".

Đối với vị giáo chủ Âm Dương Giáo này Ngọc Vô Tâm không thể không kiêng kỵ. Theo như nàng được biết thì Bộ Hành Thông sớm đã tiến vào cảnh giới Trúc cơ trung kỳ, thủ đoạn khá là ghê gớm. Nghe nói lúc còn sống lão già Tạ Trường Thanh đối với kẻ này cũng phải lưu tâm khách khí. 

Nhưng... là khách khí, không phải e sợ. 

"So tu vị Tạ Trường Thanh nhỉnh hơn một bậc, đối với Âm Dương Giáo Ma Thần Tông ta dù giữ thái độ ôn hoà song hễ phàm động đến lợi ích thì chưa bao giờ nhún nhường qua...".

Trong lòng đã có quyết định, Ngọc Vô Tâm cười nhạt: "Vẫn nghe thiên hạ đồn đại Bộ Hành Thông có một đứa con gái tính tình ngang ngược, mắt cao quá trán, coi bộ đúng là chẳng sai".

Các tu sĩ chung quanh nghe qua lời của Ngọc Vô Tâm, không khỏi lại xôn xao. 

"Người này là ai mà lại cả gan chống đối với Bộ Thiến Nhu, bộ muốn chết hay sao".

"Ngươi thì biết cái gì. Nhìn kỹ lại xem. Nàng ta chính là Ngọc Vô Tâm của Ma Thần Tông đó." Có tu sĩ cũng coi là hiểu biết nói ra thân phận Ngọc Vô Tâm. 

Tức thì cả đám liền thông suốt vấn đề.

"Thì ra là thiên kiêu của Ma Thần Tông, thảo nào...".

...

Ngọc Vô Tâm?

Tới lúc này thì Bộ Thiến Nhu đã ý thức được tình hình. Ma Thần Tông và Âm Dương Giáo tuy rằng ít khi qua lại nhưng tên tuổi của Ngọc Vô Tâm nàng cũng từng nghe phụ thân mình nhắc tới. Ông đánh giá rất cao cô gái này. 

Nhưng cho dù là Ngọc Vô Tâm, cho dù là Ma Thần Tông thì thế nào chứ? Phụ thân Bộ Hành Thông của nàng hôm nay cũng đã đột phá, tiến vào cảnh giới Trúc cơ hậu kỳ rồi. Nếu mà thực đấu, lão già Tạ Trường Thanh kia chưa chắc đã là đối thủ. Âm Dương Giáo hôm nay căn bản không cần e ngại Ma Thần Tông.

"Ta còn tưởng đại nhân vật nào, hoá ra là bán tử nhân người không giống người, quỷ không giống quỷ đỉnh đỉnh đại danh của Ma Thần Tông." Bộ Thiến Nhu đưa tay vuốt tóc, cười giễu. 

Mấy lời châm chọc nọ Ngọc Vô Tâm chả buồn để ý. "Bán tử nhân", ba chữ này nàng nghe đã nhiều, không thấy có gì đáng phải phiền lòng cả. Trái lại nàng còn cho biệt danh này khá là thú vị. 

"Xét về độ nổi tiếng, Ngọc Vô Tâm ta sao có thể so được với Bộ Thiến Nhu ngươi. Nam man có một kẻ miệng lưỡi chanh chua, mắt mọc trên trán, cái này thiên hạ đều biết a. Thật là cửu ngưỡng cửu ngưỡng...".

Thoạt đầu Bộ Thiến Nhu cảm thấy tức giận, nhưng cũng chỉ nháy mắt sau thì đã đổi giận làm vui. Nàng cười nói: "Bộ Thiến Nhu ta là người ngang ngược như vậy, kiêu ngạo như vậy đấy, thì thế nào? Ngọc Vô Tâm, ta có tư cách".

"Tư cách? Nó như thế nào vậy?" Ngọc Vô Tâm nhếch môi hỏi lại, vẻ mặt xem thường.

Bộ Thiến Nhu chưa vội đáp. Nàng khẽ động thần niệm, lấy từ túi trữ vật ra thêm một chiếc bình đặt lên sạp, bảo với Phỉ Thúy: "Ta thêm năm mươi viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan để mua cuốn Nhu Vân Quyết này".

"Tăng thêm năm mươi viên, như vậy tổng cộng không phải đã ba trăm viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan rồi sao?!" Đang đứng xem, một tu sĩ nhất thời không nhịn được mà bật thốt.

Ba trăm viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, con số này tuyệt đối không nhỏ! 

Chung quanh đại đa số đều âm thầm cảm khái. Đại tông môn đúng là đại tông môn, một lần tăng giá đã tận những năm mươi viên đan dược.

Đối với phản ứng của mọi người, Bộ Thiến Nhu cảm thấy khá là hài lòng. Vừa rồi xuất ra thêm năm mươi viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, cái đó cũng không phải vì trên người nàng quá dư thừa đan dược. Năm mươi viên, con số ấy với nàng cũng không nhỏ đâu. Nhưng vì để chấn nhiếp đối thủ, nàng buộc lòng phải làm như vậy. Ngọc Vô Tâm kia có được coi trọng mấy thì cùng lắm cũng chỉ là phận đệ tử, thân phận sao bì được với một vị thánh nữ Âm Dương Giáo như nàng. So thân gia, Bộ Thiến Nhu nàng đây chắc chắn phải hơn. 

Bộ Thiến Nhu đã nghĩ như vậy, rằng tài sản của Ngọc Vô Tâm tuyệt đối không thể bằng mình, rằng trong cuộc tranh đoạt này nàng mới là người giành chiến thắng. Song đó là nàng nghĩ, còn Ngọc Vô Tâm thì lại nghĩ khác. So đan dược với Ngọc Vô Tâm nàng ư? Thật chẳng khác nào châu chấu đá xe. 

"Ngọc Vô Tâm, đây chính là "tư cách" của Bộ Thiến Nhu ta." Dáng vẻ dương dương tự đắc, Bộ Thiến Nhu nhìn Ngọc Vô Tâm nói.Ngọc Vô Tâm không nói gì, lẳng lặng lấy từ túi trữ vật ra ba chiếc bình, kế đó đặt thêm lên sạp một viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan. 

"Ba trăm lẻ một viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, cái này là "tư cách" của ta".

Không nhiều, chỉ hơn đúng một viên đan dược, nhưng chỉ một viên này thôi cũng đủ đè ép Bộ Thiến Nhu, khiến nàng tức giận rồi. 

"Ngọc Vô Tâm ngươi...".

"Ta thế nào? Bộ Thiến Nhu, đây là mua bán công bằng, ai trả giá cao thì công pháp thuộc về người đó".

Bộ Thiến Nhu hít vào một hơi, lấy ra thêm một chiếc bình nữa đặt lên sạp: "Ta trả ba trăm năm mươi viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan".

"Ta trả ba trăm năm mươi mốt viên." Vừa nói Ngọc Vô Tâm vừa đặt bình đan dược lên sạp.

"Ba trăm sáu mươi viên!".

"Ba trăm sáu mươi mốt viên".

"Ba trăm bảy mươi viên!".

"Ba trăm bảy mươi mốt viên".

Bộ Thiến Nhu, Ngọc Vô Tâm mỗi kẻ một câu, thi nhau tăng giá. Theo con số ngày một tăng cao, tu sĩ chung quanh ai nấy đều âm thầm le lưỡi. Tất nhiên là cũng có kẻ đỏ mắt thèm thuồng. 

Hạ phẩm Tẩy Tủy Đan tuy chỉ là đan dược cấp thấp, nhưng số lượng ba bốn trăm viên, có khi gom hết của một gia tộc tu tiên cũng không ra nổi đấy!

Thêm một lần nữa, bọn họ được mở mang tầm mắt, thêm hiểu biết về cái gọi đại tông môn. 

...

"Bốn trăm viên!"."Bốn trăm lẻ một".

Bộ Thiến Nhu âm thầm nghiến răng, dùng đôi mắt hình viên đạn liếc qua Ngọc Vô Tâm. 

Bốn trăm viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, đấy đã gần như là cực hạn của nàng rồi. Ấy vậy mà ả bán tử nhân này, thái độ vẫn cứ điềm nhiên như vậy...

Không lẽ ả giàu có đến thế sao?

"Không thể nào... Ả bất quá chỉ là thân phận đệ tử...".

Bộ Thiến Nhu rất không cam lòng. Nàng chuyển ánh mắt ngó sang mấy gã thanh niên đồng thành, ý tứ hẳn là muốn "mượn" thêm đan dược từ chỗ bọn họ. 

Nhưng cũng chính lúc này, vốn vẫn im lặng từ nãy giờ, Phỉ Thúy bỗng lên tiếng. Nụ cười hờ hững, Phỉ Thúy nói: "Hai vị đạo hữu, có thể nghe tiểu nữ đây nói một chút chứ?".

"Hai vị đây một người là thánh nữ Âm Dương Giáo, một người lại là thiên kiêu của Ma Thần Tông, cả hai đều là đối tượng mà Bái Hoả Giáo ta xem trọng, mong muốn kết giao. Nay vì một bộ công pháp mà khiến cho hai vị đạo hữu trở nên bất hoà, trong lòng tiểu nữ thật có chút áy náy. Hay là như vầy đi...".

"Bây giờ tiểu nữ sẽ chốt con số cuối cùng ở bốn trăm lẻ một viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, tuy nhiên, để sở hữu cuốn công pháp Nhu Vân Quyết này thì hai vị phải thoả mãn thêm một điều kiện".

Ngọc Vô Tâm và Bộ Thiến Nhu cùng im lặng lắng nghe. 

Cũng không để bọn họ chờ lâu, Phỉ Thúy nói ra: "Ngọc đạo hữu, Bộ cô nương, hai vị mỗi người hãy xuất ra thêm một viên đan dược, nên nhớ là chỉ một. Phẩm cấp đan dược của ai cao hơn thì tiểu nữ sẽ bán Nhu Vân Quyết cho người đó".

Chưa nghe còn tốt, vừa nghe xong Ngọc Vô Tâm đã muốn mắng to. Cái ả Phỉ Thúy này đúng là cáo già. Trước không thêm sau không thêm ngay đúng lúc cuộc cạnh tranh sắp ngã ngũ lại ra thêm điều kiện.

Bỏ thêm một viên đan dược? Đối với Ngọc Vô Tâm nàng và Bộ Thiến Nhu, những kẻ đều muốn sở hữu Nhu Vân Quyết, há có khả năng xuất ra đan dược tầm thường?

Hoặc là từ bỏ, hoặc phải xuất ra đan dược trân quý. Mà nhắc đến đan dược trân quý, xét theo lẽ thường thì một tên đệ tử Ma Thần Tông có thể hơn được thánh nữ Âm Dương Giáo sao? Ả Phỉ Thúy này rõ ràng đã thiên vị Bộ Thiến Nhu. 

Mặc dù thực tế đan dược trân quý Ngọc Vô Tâm nàng khẳng định bỏ xa Bộ Thiến Nhu, nhưng mắt thấy công pháp đã sắp tới tay giờ lại phải bỏ thêm, nàng cam sao đặng. Rất thiệt thòi đấy. 

"Hừm... Nữ nhân này rõ ràng muốn chơi ta. Là vì tối hôm kia ta phớt lờ nàng sao?".

Chẳng cần biết có phải hay không, Ngọc Vô Tâm lên tiếng phản đối: "Đạo hữu, giao dịch công bằng, ai trả giá cao thì người đó được. Bây giờ đạo hữu lại thay đổi quy định, đặt thêm điều kiện như vậy, hình như không hợp đạo lý".

"Vậy sao?".

Phỉ Thuý cười cười, bất ngờ triển khai uy áp. 

Ong!

Tức thì, một cỗ áp lực đè ép chúng nhân, khiến nhiều kẻ bất tỉnh ngay tại đương trường. Thậm chí đến cả một tu sĩ Trúc cơ như Ngọc Vô Tâm cũng phải cả kinh, thần tình đại biến. 

Uy áp này... khẳng định phải hơn Trúc cơ trung kỳ!

Là cao thủ Trúc cơ hậu kỳ? 

Trong lòng Ngọc Vô Tâm đã gần như chắc chắn. Quả như nàng suy đoán, Phỉ Thúy vốn chẳng hề đơn giản. Xem ra ở Bái Hoả Giáo, Phỉ Thúy nàng cũng là người có địa vị.

Chương 734: Bắt đầu đấu giá

"Thế nào, Ngọc đạo hữu? Bây giờ thì đã hợp đạo lý rồi chứ?" Phỉ Thúy thu hồi uy áp, tựa cười như không nhìn Ngọc Vô Tâm.

Ngọc Vô Tâm im lặng không đáp. Nàng còn có thể nói gì nữa đây?

Chỗ này là địa bàn của Bái Hoả Giáo, đối phương lại có thực lực cao hơn mình, đương nhiên chỉ có thể cúi đầu nghe theo sắp đặt.

Lý lẽ? Ở tu tiên giới này đạo lý nằm trong tay kẻ mạnh. Nấm đấm ai to hơn thì lời người đó chính là đạo lý.

Trái với Ngọc Vô Tâm, sau cơn kinh hoảng, Bộ Thiến Nhu cảm thấy vui mừng. Vị đạo hữu, không, là vị tiền bối của Bái Hoả Giáo kia, đối phương rõ ràng đang tạo điều kiện cho mình mua Nhu Vân Quyết. Ngọc Vô Tâm bất quá một đệ tử của Ma Thần Tông, đan dược trân quý làm sao có thể hơn nàng được. Mặc dù xuất ra thì cái giá sẽ đội lên, vượt xa giá trị một cuốn công pháp cao cấp, nhưng chỉ cần đè bẹp Ngọc Vô Tâm thì nàng vẫn có thể chấp nhận được. Bộ Thiến Nhu nàng không muốn làm kẻ thua cuộc!

Suy nghĩ nông cạn, Bộ Thiến Nhu nhanh chóng lấy từ trong túi trữ vật ra một chiếc lọ nhỏ đưa cho Phỉ Thúy: "Tiền bối, đây là Bích Cơ Đan, xin người kiểm tra".

Phỉ Thúy đưa tay tiếp nhận chiếc lọ, đối với cách xưng hô mới của Bộ Thiến Nhu cũng chẳng mấy để tâm.

"Ừm, đúng là Bích Cơ Đan".

Ngẩng đầu lên nhìn Ngọc Vô Tâm, Phỉ Thúy mỉm cười: "Thế nào, Ngọc đạo hữu? Đạo hữu có thể xuất ra loại đan dược phẩm chất cao hơn Bích Cơ Đan này chứ?".

Ngọc Vô Tâm trầm mặc, khẽ lắc đầu. Bích Cơ Đan, loại đan dược này nàng biết, giá trị thật đúng rất cao. Nhưng nếu đem so với thượng phẩm Tẩy Tủy Đan, trung phẩm Bồi Nguyên Đan, thượng phẩm Bồi Nguyên Đan hay là Trúc Cơ Đan của nàng thì vẫn còn thua xa. Song nàng quyết định sẽ không tranh hơn thua làm gì. Không đáng.

Đừng nói thượng phẩm đan dược, chỉ trung phẩm đan thôi thì cũng đã rất hi hữu rồi. Nếu bây giờ xuất ra, khẳng định sẽ khiến người chú mục. Rồi đến xế chiều, thời điểm đấu giá lại tiếp tục xuất ra thêm nữa, như vậy sẽ khiến người hoài nghi càng đậm.

"Khống Linh Thuật và nhất là đan phương Trúc Cơ Đan giá trị chắc chắn sẽ rất cao, tranh đoạt sẽ vô cùng quyết liệt. Để mua được hai món đồ vật này rất có thể ngoài hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, hạ phẩm Bồi Nguyên Đan thì còn phải bỏ thêm trung phẩm đan... Liên tiếp xuất ra trung phẩm đan, như vậy thật không ổn".

Cân nhắc trước sau, Ngọc Vô Tâm mới nói: "Vô Tâm chỉ là một tên đệ tử của Ma Thần Tông, đan dược trân quý thật chẳng thể so được với thánh nữ Âm Dương Giáo. Nhu Vân Quyết này... chỉ đành từ bỏ".

Nói đoạn Ngọc Vô Tâm vươn tay đem bốn trăm lẻ một viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan của mình thu về. Chỗ đan dược này tính ra không nhỏ, nói không chừng đã đủ mua Khống Linh Thuật luôn chứ chả chơi.

"Sau này lại kiếm một bộ công pháp khác cho tiểu nha đầu vậy".

Ném đi chút muộn phiền, Ngọc Vô Tâm xoay người bước đi. Nàng đã không thấy được rằng thời điểm mình quay lưng, phía sau có một ánh mắt lặng lẽ dõi theo, xem chừng thích thú.

Thu lại ý cười, Phỉ Thúy ngó sang Bộ Thiến Nhu, thanh âm hờ hững chứ chẳng còn nhiệt tình như trước nữa: "Nhu Vân Quyết bây giờ là của ngươi, cầm lấy đi".

...

Thời gian trôi mau, đảo mắt trời đã xế chiều.

Lúc này phòng đấu giá đã mở, khách nhân đang nối nhau tiến vào. Ngọc Vô Tâm, Bộ Thiến Nhu cũng nằm trong số đó. Song, khác với Ngọc Vô Tâm, Bộ Thiến Nhu không đi một mình. Bên cạnh nàng còn có một lão giả thân hình mập mạp nữa. Chính là phụ thân của nàng, cũng là giáo chủ Âm Dương Giáo hiện thời: Bộ Hành Thông.

Ở lối đi, lúc chạm mặt Bộ Hành Thông có hướng Ngọc Vô Tâm bắt chuyện, đại khái là hỏi thăm về Tạ Trường Thanh. Ngọc Vô Tâm thì đơn giản ứng phó vài câu, sau đó liền tách ra, tự tìm cho mình một chiếc ghế ngồi xuống.

Chờ thêm một đỗi, khoảng mười phút sau thì từ bên trong, hai thân ảnh tiến ra. Một già một trẻ, một nam một nữ. Nam thì tuổi độ sáu mươi, thân hình gầy guộc, mặc một bộ hôi bào; trong khi đó, vóc dáng người nữ lại vô cùng khêu gợi, eo nhỏ mông cong, bầu ngực căng tròn, chân dài tha thướt, thật như muốn đốt mắt người ta. Nhất là khi nàng lại còn đang mặc một chiếc váy liền thân xẻ tà màu đỏ, đường xẻ cao gần đến háng, thấp thoáng có thể thấy được chiếc quần nhỏ màu đen...

"Là nàng ta!" Ngọc Vô Tâm nhìn cô gái vừa mới bước ra, thầm kinh ngạc.

Quần áo dù thay, kiểu tóc dù đổi nhưng cái dáng vẻ đó, tấm mạn che đó, khuôn mặt tựa cười như không đó, rõ ràng chính là Phỉ Thuý! Không sai được!
"Tại sao nàng ta lại xuất hiện ở đây? Lẽ nào...".

Ngọc Vô Tâm nhíu mày suy đoán. Chẳng hiểu sao trong dạ nàng lại bỗng thấy bất an. Tối hôm kia, trước lúc rời khỏi phòng nàng, Phỉ Thúy đã có nói rồi nàng sẽ phải hối hận vì thái độ lạnh nhạt của mình...

"Nữ nhân này không lẽ thật muốn chơi ta".

"Chắc không có khả năng đâu. Bái Hoả Giáo còn có một vị tiền bối Vấn đỉnh kỳ, Phỉ Thúy nàng sao dám tự ý làm bừa được. Trừ phi nàng chính là vị tiền bối Vấn đỉnh kỳ kia...".

Khoan đã...

Hai mắt Ngọc Vô Tâm ngưng lại, nàng ngẩng lên nhìn cô gái ăn mặc khêu gợi đứng trên bục cao.

"Chắc là không đâu... Một cao thủ Vấn đỉnh kỳ làm sao lại hành xử như vậy được...".

Xâu chuỗi trước sau, Ngọc Vô Tâm rốt cuộc vẫn là phủ định. Dù vậy, cảm giác bất an trong lòng nàng cũng chẳng giảm đi được bao nhiêu.

"Xin chào các vị đạo hữu, tiểu nữ danh gọi Phỉ Thúy, là người chủ trì buổi đấu giá hôm nay".

Trên bục cao, Phỉ Thúy bắt đầu giới thiệu, nói một chút về các quy định. Xong xuôi đâu đấy, lúc này nàng mới cho người mang ra một chiếc khay bạc, bên trên phủ một tấm vải đỏ có tác dụng ngăn chặn thần thức.

Sau khi lão giả đem tấm vải cầm lên, Phỉ Thúy mới thuyết minh: "Vật phẩm thứ nhất là một kiện trung phẩm Linh khí, danh gọi Ngô Câu, được luyện chế từ...".

Ngọc Vô Tâm ngồi bên dưới lắng nghe, càng nghe càng nể phục. Kiến thức của Phí Thúy thật sự rất là uyên bác.

"Các vị đạo hữu, vừa rồi tiểu nữ đã giới thiệu qua về thanh Ngô Câu này, bây giờ sẽ bắt đầu đấu giá. Khởi điểm đưa ra là một trăm viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan. Tất nhiên các vị cũng có thể dùng Bồi Nguyên Đan thay thế với quy ước một viên hạ phầm Bồi Nguyên Đan bằng năm viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan".

"Ta ra giá một trăm mười viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan." Lời Phỉ Thúy vừa dứt thì bên dưới liền có một giọng nam nhân cất lên.
Tiếp đó là những thanh âm khác...

"Ta ra giá một trăm ba mươi viên Tẩy Tủy Đan".

"Ta ra một trăm bốn mươi viên".

"Một trăm bốn mươi lăm".

"Một trăm năm mươi".

"Một trăm sáu mươi".

Theo những tiếng hô, giá của kiện trung phẩm Linh khí Ngô Câu càng lúc càng tăng cao, sắc diện của mọi người cũng càng lúc càng biến đổi. Bình thản duy chỉ vài người. Trong số đó có Ngọc Vô Tâm. Từ nãy giờ nàng vẫn ngồi im.

Ngô Câu này nàng không có ý tranh đoạt. Trung phẩm Linh khí mà thôi, trên người nàng thậm chí còn cất giữ hai kiện thượng phẩm Linh khí cơ.

Xoay đi ngoảnh lại cuộc đấu giá đã diễn ra hơn một giờ, số vật phẩm bán đi cũng được mười mấy món. Song trong số ấy lại chẳng có món nào khiến Ngọc Vô Tâm thật sự động tâm.

Cho tới lúc này...

"Vật phẩm thứ mười sáu. Đây là một cuốn công pháp, hay chính xác hơn là một loại pháp thuật. Danh gọi Khống Linh Thuật".

Khống Linh Thuật?

Ngọc Vô Tâm lập tức tập trung.

"Khống Linh Thuật chính là bản nâng cấp hoàn hảo của Khu Vật Thuật, rất hữu ích đối với tu sĩ từ Trúc Cơ kỳ trở lên. Chỉ cần thông thạo thuật này, tu sĩ liền phát huy được tối đa uy năng của Linh khí, thời điểm giao đấu vô cùng có lợi...".

"Giá khởi điểm của Khống Linh Thuật này là hai trăm viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan".

"Ta ra giá hai trăm hai mươi viên".

"Ta ra hai trăm bốn mươi viên".

"Ta trả hai trăm năm mươi".

"Bốn trăm".

Thanh âm không lớn nhưng lập tức liền khiến cho toàn trường phải nín lặng. Từ hai trăm năm năm mươi nhảy một phát lên bốn trăm, cách những một trăm năm mươi... Là ai mà thủ bút lớn như vậy?

Theo hướng thanh âm các tu sĩ đưa mắt nhìn về thì thấy đó là một cô gái niên kỷ chưa đến hai mươi, còn rất trẻ. Dung mạo của nàng có hơi khác người. Làn da trắng tái, hai mắt thâm quầng còn môi thì tim tím một màu...

p/s: Cảm ơn bạn phannasuki đề cử 3 NP và bạn clapika đã tặng đậu. Trước giờ bạn clapika đã ủng hộ mình rất nhiều lần, rất cảm ơn bạn.

Chương 735: Linh Khống Thuật

Ngọc Vô Tâm không để ý những người chung quanh, ánh mắt chỉ nhìn lên trên bục cao, nơi Phỉ Thúy đang đứng. Nàng chẳng hy vọng lại bị nữ nhân này thêm bớt điều kiện gì đó. 

May sao, Phỉ Thuý không có vẻ gì là muốn làm khó dễ. Nàng mỉm cười, hỏi các tu sĩ ngồi bên dưới: "Ngọc đạo hữu đã ra giá bốn trăm viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, không biết còn có ai trả cao hơn không?".

"Bốn trăm mười viên." Một giọng già nua liền cất lên. 

Phỉ Thúy nhìn qua thì thấy người vừa ra giá cũng chẳng ai xa lạ, đích xác Bộ Hành Thông - giáo chủ Âm Dương Giáo. 

"Thì ra là Bộ đạo hữu".

Phỉ Thúy chuyển di ánh mắt, lại hỏi: "Bộ đạo hữu ra giá bốn trăm mười viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, không biết còn có vị đạo hữu nào trả cao hơn chăng?".

Hữu ý lại làm như vô tình, ánh mắt Phỉ Thuý dừng ở vị trí của Ngọc Vô Tâm. 

Bề ngoài Ngọc Vô Tâm vẫn rất trấn định, thế nhưng trong lòng thì lại đang âm thầm nghi hoặc, có chút khó chịu. 

Bộ Hành Thông kia tại sao cũng muốn tranh đoạt Linh Khống Thuật? Lẽ nào Âm Dương Giáo của hắn vốn không có môn pháp thuật Khống Linh này? Nếu vậy thì suy đoán trước đó của nàng đã sai rồi. 

Kỳ thực Ngọc Vô Tâm đã đánh giá hơi cao về Âm Dương Giáo. Tuy rằng ở đất Nam man giáo phái này cũng là một đại thế lực, sánh ngang với cả Ma Thần Tông và Cực Lạc Tông, song xét về nội tình, Âm Dương Giáo chỉ mới thành lập chưa đến trăm năm, sao mà bằng được. 

Lại nói, Linh Khống Thuật là đạo thuật trân quý, giá trị thậm chí còn cao hơn công pháp cao cấp hoàn chỉnh, đâu phải cứ muốn có liền có được. Một kẻ xuất thân từ tán tu như Bộ Hành Thông lại càng khó có khả năng kiếm ra. Từ lúc đột phá Trúc cơ tới nay, hắn mãi bận lo phát triển thế lực, rồi tu luyện, nào dư dả thời gian để mà tìm kiếm. 

Nay may mắn nhìn thấy Linh Khống Thuật được Bái Hoả Giáo bán ra, Bộ Hành Thông lý đâu lại không tranh đoạt. Môn pháp thuật này, hắn quyết phải lấy cho bằng được!

"Hừm... Ngọc Vô Tâm kia đến đây hẳn là theo sự ủy thác của lão già Tạ Trường Thanh. Bằng mọi giá ta cũng không thể để cho Tạ Trường Thanh có được Linh Khống Thuật này".

Nếu như Ngọc Vô Tâm đã đánh giá cao nội tình Âm Dương Giáo thì Bộ Hành Thông lại có cái nhìn trái ngược. Hắn đã đánh giá thấp Ma Thần Tông. Hắn nghĩ Tạ Trường Thanh cũng như hắn, chưa sở hữu cho mình pháp thuật Khống Linh. 

Kể ra thì cũng không lạ. Chuyện Ma Thần Tông từng sở hữu một cuốn Linh Khống Thuật, ngay đến thân phận trưởng lão như Kim Hoa, Bạch Bào còn chẳng rõ nữa là. Sở dĩ Ngọc Vô Tâm biết là do đọc được từ trên sổ sách, trương mục ghi chép ở tầng thứ ba của Tàng Thư Các mà thôi. Mà tầng này, muốn vào được thì phải có lệnh bài tông chủ...

Cái giá bốn trăm hạ phẩm Tẩy Tủy Đan của mình đã bị người vượt qua, Ngọc Vô Tâm không còn cách nào khác là phải tăng thêm. 

"Bốn trăm hai mươi viên".

"Bốn trăm ba mươi." Bộ Hành Thông chẳng chút nhún nhường, lập tức tăng giá. 

Ngọc Vô Tâm không nói gì, đang định mở miệng thì một giọng khàn đục chợt chen ngang: "Bốn trăm năm mươi". 

Thanh âm tuy cũng già nua nhưng không phải của Bộ Hành Thông. Là kẻ nào mà to gan như vậy, dám tranh chấp đồ vật với Ma Thần Tông và Âm Dương Giáo?

Chẳng ai bảo ai, toàn bộ những tu sĩ có mặt bên trong phòng đấu giá đều đổ dồn ánh mắt nhìn về nơi phát ra thanh âm thì thấy một lão giả gầy còm, mặt mày khắc khổ đang an tĩnh ngồi. Bên cạnh hắn còn có thêm một cô gái tuổi cỡ hai lăm hai sáu, dung mạo cũng đủ gọi xinh đẹp, hẳn là con cháu hay đệ tử gì đó.

"Trúc cơ sơ kỳ?".Thông qua thần thức Ngọc Vô Tâm đã nhìn ra được tu vi của lão giả. Nhưng cũng chính vì đã nhìn ra mà trong lòng nàng mới nghi hoặc. 

Cảnh giới Trúc cơ ở nơi khác có thể không tính là gì, nhưng tại vùng đất Nam man nghèo nàn hẻo lánh này cũng đã coi như một nhân vật, tiếng tăm khẳng định phải có. Song Ngọc Vô Tâm nàng lại chẳng chút ấn tượng gì về lão giả này. 

"Kẻ này không thuộc tông môn, theo cách ăn mặc thì quá nửa là tán tu".

"Thế nhưng một tên tán tu lại dám đứng ra tranh đoạt cùng với Ma Thần Tông và Âm Dương Giáo ư? Đối phương lẽ nào không sợ rước hoạ vào thân?".

Ngọc Vô Tâm nhất thời chưa thể hiểu được. 

Bộ Hành Thông thì trực tiếp hơn, hắn hướng lão giả thần bí kia hỏi: "Vị đạo hữu này có chút lạ lẫm, hình như không phải tu sĩ Nam man ta?".

Lão giả đứng lên ôm quyền: "Phương mỗ là một tán tu từ nơi khác tới. Tình cờ nghe được hôm nay có bảo vật giao dịch hội nên chạy đến góp vui".

"Ra là Phương đạo hữu".

Miệng cười tâm không cười, Bộ Hành Thông tiếp lời: "Phương đạo hữu, Linh Khống Thuật này ta đang rất cần, không biết đạo hữu có thể nhượng bộ hay chăng? Phần nhân tình này Âm Dương Giáo ta sẽ ghi nhớ".

Bộ Hành Thông đã lấy cả Âm Dương Giáo ra để "cầu" người, những tưởng lão giả họ Phương kia sẽ biết khó mà lui thì không, hắn đã từ chối. 

"Bộ đạo hữu, Linh Khống Thuật này Phương mỗ đây đã truy cầu nhiều năm, thật sự là không thể bỏ được".

Tiếu ý dần tắt, Bộ Hành Thông đứng nhìn một lúc rồi nói: "Được... Được...".
Một tia oán độc đến nhanh rồi cũng đi nhanh, Bộ Hành Thông hướng người đứng trên bục cao tăng giá: "Ta ra bốn trăm sáu mươi viên".

Phỉ Thúy mỉm cười, lần lượt đưa mắt nhìn qua Ngọc Vô Tâm và lão giả họ Phương. 

"Bốn trăm bảy mươi." Ngọc Vô Tâm tăng giá. 

"Bốn trăm tám mươi." Lão giả họ Phương cũng hô lên. 

Cứ thế, theo những lần hô giá, bầu không khí trong phòng cũng càng lúc càng trở nên căng thẳng...

"Năm trăm chín mươi!".

"Sáu trăm!".

"Sáu trăm mười!".

"Sáu trăm hai mươi!".

Từ cái giá khởi điểm chỉ hai trăm viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, tính đến hiện tại con số đã lên đến ngoài sáu trăm, tăng hơn bốn trăm viên. Có thể thấy đối với Linh Khống Thuật tu sĩ Trúc cơ khao khát tới cỡ nào. 

Song công pháp chỉ có một mà người tranh đoạt lại tận những ba, cuối cùng tất có người phải ngậm đắng. Đây là đấu giá công bằng, vậy nên giành chiến thắng sẽ là kẻ nhiều tiền hơn. Mà giàu có nhất, còn ai ngoài Ngọc Vô Tâm? Trừ bỏ hạ phẩm đan ra thì thân gia của nàng còn có trung thẩm đan, thậm chí thượng phẩm đan cũng có. Phương lão giả và Bộ Hành Thông, bọn họ căn bản là vô phương đấu nổi với nàng. Khiến nàng lo ngại chỉ là sợ bản thân trở thành tâm điểm chú mục. Mấy ngày nay nàng tìm hiểu qua rồi, so với tưởng tượng của nàng thì trung phẩm đan, và đặc biệt là thượng phẩm đan, độ quý hiếm còn cao hơn nhiều. Từ lúc đặt chân đến Bái Hoả Giáo tới giờ nàng vẫn chưa thấy ai xuất ra một viên trung phẩm đan nào, cho dù là Tẩy Tủy Đan - loại đan dược cấp thấp phổ biến nhất. 

"Xuất ra trung phẩm đan thì chắc chắn sẽ khiến người chú mục, đặt nghi vấn, song pháp môn Linh Khống Thuật này ta lại không thể từ bỏ".

Cân nhắc kỹ càng, Ngọc Vô Tâm sau cùng vẫn là quyết định phải mua cho bằng được. Nhưng vào lúc nàng toan mở miệng tăng giá thì một thanh âm ngọt ngào truyền thẳng vào trong tai: "Đừng theo".

Giọng nói này...

Ngọc Vô Tâm tập trung ánh mắt vào khuôn mặt Phỉ Thúy. Chính nữ nhân này đã vừa dùng thuật truyền âm cho nàng.

"Linh Khống Thuật không phải chỉ có một bản, đợi đợt sau mua cũng không muộn".

Đối với lời nói của Phỉ Thúy Ngọc Vô Tâm ít nhiều hoài nghi. Nói thế nào thì đối phương cũng đã từng chơi mình trong vụ Nhu Vân Quyết kia...

"Tình nhân của ta, lời ta nói là thật. Ta lấy danh dự của mình ra bảo đảm".

Danh dự? Tu sĩ tà giáo mà cũng có danh dự sao?

Ngọc Vô Tâm âm thầm khinh bỉ, dù vậy nàng vẫn quyết định tin tưởng một lần xem sao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau