TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 726 - Chương 730

Chương 726: Linh khí hộ thuẫn, ngự phong thuật cùng băng châm quyết

"Chào Ngọc sư tỷ".

"Ngọc sư tỷ hảo".

...

"Chào Ngọc sư tỷ".

Trên đường đi đến Tàng Thư Các, và trong cả Tàng Thư Các, phàm những ai chạm mặt Ngọc Vô Tâm thì đều lên tiếng chào hỏi, thái độ đương nhiên là niềm nở.

Ở Ma Thần Tông hiện giờ có ai lại không biết Ngọc Vô Tâm rất được lão tông chủ sủng ái đâu chứ.

Một sự ngộ nhận mà Ngọc Vô Tâm cho là cần thiết. Nàng chỉ âm thầm khinh bỉ ở trong lòng, còn ngoài mặt thì vẫn điềm nhiên cất bước.

Dựa vào thân phận đặc thù của mình Ngọc Vô Tâm có thể tự do tiến nhập các tầng Tàng Thư Các. Thậm chí là tầng thứ ba - nơi trọng yếu nhất.

Ở tại tầng thứ nhất, nàng dạo quanh một vòng, rốt cuộc tìm ra thư điển mình cần.

Trong điển thư nói phẩm cấp Linh khí càng cao thì càng khó thao túng, khi sử dụng tiêu hao rất nhiều pháp lực. Muốn phát huy hết tối đa uy năng của linh khí thì trước tiên cần phải thuần thục thi triển nó...

"Bên trong viết rất rõ ràng, trước cứ đem về".

Mượn thư điển bí tịch từ Tàng Thư Các, đối với kẻ khác thực rất khó khăn chứ riêng với Ngọc Vô Tâm thì lại hết sức dễ dàng. Thời điểm nàng nói sẽ cầm cuốn sách kia về, chấp sự ở đó cũng chẳng dám nói gì, gật đầu đáp ứng ngay.

Trở lại động phủ, Ngọc Vô Tâm bắt đầu luyện tập thao túng linh khí. Kiện linh khí đầu tiên được nàng chọn là sợi dây kim tuyến, cấp bậc trung phẩm.

Muốn khu động được linh Khí đầu tiên là phải thành thạo tiểu pháp thuật Khu Vật Thuật. Pháp thuật này Ngọc Vô Tâm sớm đã học qua, đã có thành tựu. Hiện tại tiến vào trúc cơ, tu vi vượt trội hơn trước, dựa vào pháp lực sung mãn cùng thần thức hậu thuẫn, trình độ thi triển Khu Vật Thuật của nàng càng thêm xảo diệu.

Từ trong giới chỉ, Ngọc Vô Tâm đem sợi dây kim tuyến lấy ra, chậm rãi đem pháp lực truyền vào.

Rất nhanh, sợi dây kim tuyến phát ra linh quang chói mắt, đón gió hóa dài, thoáng cái đã đến hơn trượng.

Vẻ mặt Ngọc Vô Tâm trở nên ngưng trọng, nàng hít sâu một hơi, sau đó vươn tay phải đem sợi dây kim tuyến tế lên không trung, đồng thời đem thần thức bám lên trên Linh khí.

Dưới sự thao túng của Ngọc Vô Tâm, sợi dây kim tuyến hết bay lên lại bay xuống, sang trái rồi qua phải, đảo mắt đã qua nửa giờ.

Lúc này sợi dây kim tuyến đã khôi phục lại hình dáng ban đầu.

Nghỉ ngơi một lát, Ngọc Vô Tâm lại lấy ra kiện Linh khí thứ hai. Chính là thanh phi kiếm màu đen thu được từ Tạ Trường Thanh.

Trước đây Ngọc Vô Tâm cũng sở hữu qua phi kiếm, nhưng cấp bậc chỉ là hạ phẩm, so với thanh phi kiếm màu đen cấp thượng phẩm này thì kém hơn rất nhiều. Và điều đó cũng đồng nghĩa muốn thao túng nó Ngọc Vô Tâm nàng sẽ phải hao tốn nhiều pháp lực hơn.

"Để xem so với trung phẩm thì khi thao túng thượng phẩm linh khí pháp lực sẽ tiêu tốn bao nhiêu".

Nghĩ liền làm, Ngọc Vô Tâm đem pháp lực rót vào bên trong thanh phi kiếm, tế nó lên không. Kế đấy, nàng đem thần thức bám lên, bắt đầu khu động...

Lại qua thêm nửa giờ...Từ trên không, thanh phi kiếm màu đen bây giờ đã nằm yên trên đất, về phần Ngọc Vô Tâm thì cũng thẳng cẳng sát ngay bên cạnh. Nàng rất mệt, thậm chí ngay đến một ngón tay cũng không cử động nổi nữa. Linh lực trong cơ thể nàng cơ hồ đã tiêu hao hết.

Thư điển viết quả không ngoa, so với hạ phẩm và trung phẩm Linh khí thì để thao túng thượng phẩm Linh khí, linh lực lẫn thần thức đều cần tiêu tốn rất nhiều...

Trách không được thượng phẩm Linh Khí có uy lực lớn như vậy, thì ra là do phải tiêu hao một lượng pháp lực xa xỉ truyền vào. Mặc dù tu sĩ Trúc cơ kỳ tầng thứ nhất đã có thể thao túng được nhưng muốn như ý thì ít nhất cũng phải tầng thứ tư, thậm chí là tầng thứ năm mới đủ pháp lực.

"Chiếu theo tiêu chuẩn của tu tiên giới thì hiện thần thức ta có thể nói đã ngang bằng với tu sĩ Trúc cơ trung kỳ, vậy mà khi thao túng thượng phẩm Linh khí vẫn chỉ duy trì được nửa giờ...".

Ngọc Vô Tâm âm thầm cảm thán. So với tu sĩ đồng cấp thì pháp lực lẫn thần thức của nàng đều cường đại hơn nhiều, ấy vậy mà vẫn chẳng thể kéo dài được lâu.

"Coi bộ muốn vượt trội người khác thì trừ tu luyện đề thăng cảnh giới ra, nhất định vẫn phải đem lam sắc quang điểm thực hiện những vòng đại chu thiên tuần hoàn".

Thực tế đã chứng minh phương pháp này có thể giúp Ngọc Vô Tâm nàng tăng cường thần thức, cải biến kinh mạch. Tất nhiên, song song với quá trình thực hiện đại chu thiên tuần hoàn, việc tinh chế đan dược cũng không thể bỏ qua. Thời điểm tinh chế, Ngọc Vô Tâm nàng cần tập trung thần thức khống chế lam sắc quang điểm, đưa vào bên trong đan dược hòng đẩy tạp chất ra ngoài, đây cũng là một cách rèn luyện thần thức. Mặc dù có chút gian khổ.

...

Với pháp lực hiện nay Ngọc Vô Tâm muốn điều khiển thượng phẩm Linh khí thì không được bao lâu, nhiều nhất sau nửa canh giờ thì toàn bộ linh lực trong cơ thể đã gần như cạn kiệt. Nếu như gặp địch nhân mà phải khổ đấu kéo dài thì kết cục bi thảm thế nào không nói cũng biết. Đây là điểm yếu cần bù đắp. Còn làm sao để bù đắp thì... Phương pháp đơn giản nhất chính là đề cao thực lực. Nhưng việc đề thăng tu vị không thể chỉ trong một sớm một chiều, kể cả có dùng trung phẩm đan dược tu luyện thì cũng cần thời gian đột phá. Mà đan dược đâu giống như kẹo, muốn dùng bao nhiêu liền dùng bấy nhiêu. Có giới hạn cả.

"Xem ra vẫn phải nên tu tập thêm một số pháp thuật để tăng cường thực lực, có vậy tính mạng mới đảm bảo an toàn".

Tu tiên đạo bao la rộng lớn, các dạng pháp thuật cũng hoa mỹ kỳ diệu vô cùng.

Pháp thuật là dùng linh lực biến ảo ra nên lực công kích so với Linh khí kém hơn, tuy vậy nó cũng có những ưu điểm riêng. Đầu tiên tiêu hao ít linh lực, thứ hai là có thể trực tiếp thi triển nên được các tu tiên giả cấp thấp rất ưu thích.

Thí dụ như Băng Đạn quyết, Nội Thị Thuật hay Linh Khí Hộ Thuẫn đều là các dạng pháp thuật hay được đệ tử cấp thấp sử dụng.
Pháp thuật chỉ được chia làm ba nhóm gồm pháp thuật cấp thấp, pháp thuật trung cấp và pháp thuật cao cấp. Khi tu tiên giả tu đến cảnh giới Linh châu kỳ thì có thể thao túng pháp bảo có uy lực cực đại nên không cần sử dụng pháp thuật do nó quá yếu. Vì vậy học pháp thuật cũng chỉ có tu sĩ Luyện khí kỳ, Trúc Cơ kỳ cùng Vấn đỉnh kỳ mà thôi. Trong đó Luyện khí kỳ chỉ có thể học pháp thuật cấp thấp và trung đẳng còn Trúc Cơ kỳ và Vấn đỉnh kỳ thì có thể học pháp thuật cao cấp.

Thường thì Linh Khí uy lực mạnh hơn so với pháp thuật song cũng không có việc gì là tuyệt đối, cũng có một số pháp quyết cao cấp có uy lực không kém gì so với Linh khí. Mà do tài liệu luyện chế Linh khí khó kiếm nên những tu sĩ Trúc Cơ kỳ trong các môn phái đang suy thoái hoặc tán tu nghèo khó đành dùng pháp thuật làm đòn công kích.

Hơn mười năm qua, kể từ khi gia nhập Ma Thần Tông Ngọc Vô Tâm đã được truyền thụ rất nhiều pháp thuật song nàng chỉ lựa chọn một số loại mà bản thân cho là thích hợp.

Tính đến nay nàng đã bỏ qua hết những pháp thuật cấp thấp uy lực có hạn, chuyển hướng sang tu luyện pháp quyết trung cấp.

"Trong số những công pháp thu được từ trên người lão già Tạ Trường Thanh, ngoại trừ Tử Hà Ma Thiên thì chỉ có Băng Châm Quyết là đáng bỏ công tu luyện hơn cả".

"Nhưng Băng Châm Quyết là thuật pháp công kích, thiết nghĩ cũng nên tu luyện thêm vài loại pháp thuật phòng hộ".

Sau một đỗi trầm tư, Ngọc Vô Tâm chọn ra ba loại pháp thuật để tu tập là Băng Châm Quyết, Ngự Phong Thuật và Linh Khí Hộ Thuẫn.

Việc lựa chọn như vậy là nàng đã suy nghĩ rất cẩn thận.

Linh Khí Hộ Thuẫn là pháp thuật có tính phòng ngự. Tại thời điểm đối địch, chuyện đầu tiên phải lo lắng chính là bảo trụ được cái mạng nhỏ nên đây là pháp thuật đầu tiên nàng muốn học. Lại nói, Linh Khí Hộ Thuẫn này so với cái nàng từng học thì thâm ảo hơn, uy lực lớn hơn, vốn dành riêng cho tu sĩ Trúc cơ kỳ trở lên, tu sĩ Luyện khí là không thể tu tập.

Còn về Băng Châm Quyết, đấy là pháp thuật thủy thuộc tính trong ngũ hành công pháp có đặc điểm là lực công kích cường hãn. Mặc dù việc tập luyện tương đối khó khăn nhưng uy lực thì khỏi bàn, luyện đến tận cùng có thể dễ dàng hạ sát tu sĩ Trúc cơ hậu kỳ.

Cuối cùng là Ngự Phong Quyết thuộc về pháp thuật có tính phụ trợ như Khinh Thân Thuật cấp thấp mà Ngọc Vô Tâm đã học qua nhưng nó lợi hại hơn rất nhiều. Sau khi học được Ngự Phong Thuật sẽ có được khinh công kinh thế hãi tục, thậm chí ngự không phi hành, cho dù là thiên đạo cao thủ võ giả trong thế tục cũng chỉ đành ngước mắt nhìn trông.

Thời gian tiếp theo Ngọc Vô Tam vô cùng bận rộn. Ngoại trừ tinh chế đan dược và đả toạ tu hành ra thì toàn bộ thời gian nàng đều dồn hết vào tập luyện thao túng Linh khí, pháp thuật. Theo pháp lực cùng thần thức không ngừng tăng trưởng, khả năng kiểm soát Linh khí của nàng ngày càng thuần thục, đối với thuật pháp cũng dần thu được thành tựu nhất định...

...

"Ngự Phong Thuật, Linh Khí Hộ Thuẫn ta hiện đã nắm giữ, tuy chưa đến mưc lô hoả thuần thanh nhưng có thể dùng đối địch được rồi".

"Đã đến lúc tu luyện Băng Châm Quyết".

Cách động phủ một quãng khoảng độ hai trăm thước, từ trên không trung Ngọc Vô Tâm chậm rãi hạ xuống. Nàng tiến đến chỗ một tảng đá to, chiếu theo pháp quyết bắt đầu vận hành linh lực.

Băng Châm Quyết tuy chỉ là pháp thuật trung cấp song nó rất đặc biệt vì uy lực có thể sánh ngang với pháp thuật cao cấp. Về vấn đề này nghe nói đã có một số tiền bối tranh cãi vì muốn đem nó xếp vào hàng pháp thuật cao cấp nhưng không thành.

Có người đem danh xưng Băng Châm quyết gọi là ngụy pháp thuật cao cấp. Nghe thì có thể biết Băng Châm Quyết có sức hấp dẫn lớn thế nào đối với các tu sĩ cấp thấp, song khi muốn tu luyện thì đòi hỏi yêu cầu rất cao. Chủ yếu là ở khía cạnh thần thức.

Băng Châm Quyết chính là dùng linh lực đem hơi nước trong không khí ngưng kết thành hàng ngàn ngọn băng châm cứng như sắt thép đả thương địch thủ. Một lúc muốn thao túng mấy trăm, mấy ngàn ngọn băng châm ngoài thần thức cực cao thì việc luyện tập cũng vô cùng khó khăn.

Ngàn năm qua đã có không biết bao nhiêu tu sĩ Luyện khí kỳ thử qua nhưng có thể luyện thành thì không có mấy. Ngay cả Trúc cơ tu sĩ muốn học Băng Châm quyết cũng khá khó khăn. Tạ Trường Thanh chính là ví dụ điển hình, tuy đã là tu sĩ Trúc cơ hậu kỳ nhưng hắn cũng chỉ có thể thi triển ra đến bảy tám trăm ngọn băng châm mà thôi.

"Để xem có thật sự là khó tu luyện như lời trong ngọc giản viết không".

Ngọc Vô Tâm tập trung thần thức, triển khai linh lực...

Chương 727: Đột nhiên tìm tới

Băng Châm Quyết quả không hổ là ngụy pháp thuật cao cấp, so với Ngự Phong Thuật và Linh Khí Hộ Thuẫn thì khó khăn hơn nhiều. Trước đó, với Linh Khí Hộ Thuẫn và Ngự Phong Thuật Ngọc Vô Tâm chỉ tiêu tốn vài ngày liền có thể lĩnh hội, song với Băng Châm Quyết, nàng phải mất cả tháng trời mới đạt được chút thành tựu. 

Nhưng cái gì cũng đều có lý do của nó cả. Băng Châm Quyết đúng khó tu luyện, song một khi nắm giữ, uy lực thi triển ra đến là không thể xem thường.

Băng Châm quyết thực không phải chỉ là hư danh. Vào ngày luyện thành Ngọc Vô Tâm lẳng lặng tới một góc vắng thí nghiệm. Đầu tiên nàng ngắm một khối cự thạch nặng ngàn cân sau đó điều động linh lực. Chỉ thấy nàng giơ tay phải lên, những âm thanh răng rắc vang lên rồi phía trong bàn tay chợt xuất hiện một vùng sương trắng sau đó ngưng tụ thành mấy trăm ngọn băng lóng lánh.

Ngọc Vô Tâm vung tay, đám băng châm này như tia chớp bắn tới cự thạch. Trong ánh hàn quang lạnh lẽo cự thạch cứng rắn đã thủng lỗ chỗ, nháy mắt sau thì vỡ ra thành trăm mảnh vụn. 

"Theo như miêu tả bên trong ngọc giản thì xuất được ba trăm ngọn băng châm thì mới chỉ đạt tiểu thành. Sau khi đem Băng Châm Quyết luyện đến lô hỏa thuần thanh thì một lần xuất chiêu, băng châm ra tới cả ngàn ngọn, uy lực bá đạo khiến người sợ hãi".

"Xem ra vẫn cần phải luyện tập thêm".

Và như thế, ngày qua ngày, Ngọc Vô Tâm miệt mài tu luyện. 

Thời gian trôi rất nhanh...

...

"Khốn!".

Cách động phủ khoảng độ hai trăm thước, Ngọc Vô Tâm giơ ngón tay điểm ra một chỉ, miệng hô một tiếng. 

Theo tiếng hô của nàng, sợi dây kim tuyến lập tức hướng tới một cây đại thụ, nhanh chóng đem nó quấn chặt. 

Trải qua một thời gian khổ cực, rốt cục nàng đã thuần thục sử dụng kiện trung phẩm linh khí này.

Tuy vậy, nếu bảo đã hài lòng thì chưa phải. Ngọc Vô Tâm tự biết là mình vẫn chưa thể phát huy được tối đa uy lực của sợi dây kim tuyến này. Mà không riêng gì sợi dây, cả thanh phi kiếm màu đen và cây kim châm cấp bậc thượng phẩm kia nữa. 

Sau một thời gian quan sát, thử nghiệm cùng tìm hiểu điển thư, Ngọc Vô Tâm đã rút ra được kết luận. Vấn đề không phải do nàng thiếu hụt linh lực mà nằm ở thuật pháp thao túng Linh khí. 

Khu Vật Thuật mà nàng đang sử dụng để điều khiển Linh khí chỉ là phương pháp cơ bản nhất. Muốn chính thức phát huy ra uy lực chân chính của Linh khí thì phải học công pháp cao cấp hơn.

Công pháp cao cấp cùng tính chất với Khu Vật Thuật chính là Linh Khống Thuật, thuộc nhóm pháp thuật cao cấp chỉ tu sĩ Trúc cơ kỳ trở lên mới có khả năng tu tập. Chỉ là...

Tróng số những pháp môn nàng thu được từ trên người Tạ Trường Thanh chẳng có cái nào là Linh Khống Thuật hết. Tàng Thư Các nàng cũng đã kiếm qua, nhưng không thu hoạch được gì. Theo như nàng tìm hiểu được thì trước đây tông môn cũng từng có một quyển Linh Khống Thuật, nhưng về sau đã bị Tạ Trường Thanh mang ra khỏi Tàng Thư Các, cuối cùng vứt ở xó nào không rõ. 

"Cái lão già này, ngươi luyện xong, không đem trả về Tàng Thư Các thì cũng nên bảo quản cho tốt chứ...".

Đối với việc Linh Khống Thuật bị thất lạc, những người khác chắc hẳn chả ai thèm bận tâm, nhưng Ngọc Vô Tâm thì khác, nàng rất phiền muộn. Đã là tu sĩ Trúc cơ mà lại không có Linh Khống Thuật tu luyện, như vậy Linh khí xuất ra, uy lực sẽ bị giảm đi nhiều. Điều này hết sức thiệt thòi. 

"Linh Khống Thuật là pháp thuật cao cấp chỉ tu sĩ Trúc cơ mới có khả năng tu luyện, mà tại vùng đất Nam man nghèo nàn, hẻo lánh này, người đột phá cảnh giới Trúc cơ lại chẳng mấy...".

Theo như suy đoán của Ngọc Vô Tâm, nàng cho tại đất Nam man, trừ bỏ Ma Thần Tông của mình ra thì hẳn cũng chỉ còn hai nơi nữa là có khả năng cất chứa Linh Khống Thuật: Cực Lạc Tông và Âm Dương Giáo. Nhưng muốn từ hai nơi này lấy đi Linh Khống Thuật... sẽ rất là nguy hiểm. Trầm Bát Khảo và Bộ Hành Thông, tu vi hai lão già đó một kẻ Trúc cơ hậu kỳ một kẻ Trúc cơ trung kỳ, ai cũng đều cao hơn Ngọc Vô Tâm nàng cả. 

"Trước mắt cũng chỉ đành gác lại, đợi sau này đột phá cảnh giới xong lại tính tiếp".

Nhẹ lắc đầu, Ngọc Vô Tâm xoay người bước đi. 

Nàng không về động phủ mà đi thẳng tới Đan Đường. Thời điểm tiến đến khu vực Phế Đan Phòng, một thân ảnh quen thuộc liền chạy ra nghênh đón. Chính là Đậu Kiến Đức - gã đồng tử lớn tuổi nhất, cũng đồng thời là người đương nhiệm vị trí quản sự của Phế Đan Phòng. 

"Tham kiến đường chủ." Đậu Kiến Đức cung kính hướng Ngọc Vô Tâm hành lễ.Đáp lại, Ngọc Vô Tâm hờ hững gật đầu, sau đó hỏi: "Trong thời gian này Phế Đan Phòng có chuyện gì không?".

"Dạ bẩm đường chủ, hết thảy đều như thường".

Sau một năm làm đường chủ Đan Đường, đây là lần đầu tiên Ngọc Vô Tâm mới tiến hành kiểm tra khiến cho Đậu Kiến Đức là kẻ cầm đầu đám đồng tử, cũng là quản sự ở đây có chút thấp thỏm lo âu. 

Tại Ma Thần Tông, đám đồng tử này có vị thế rất thấp. Bọn họ chỉ là phận nô phó chuyên làm tạp dịch cùng việc nặng để hầu hạ tu tiên giả. Song khi hành sự có sơ suất nhẹ thì bị mắng chửi, thậm chí còn mất mạng là điều bình thường.

Mỗi ngày trôi qua bọn họ đều nơm nớp lo sợ. Nếu như gặp được vị thượng ti nào tính cách ôn hòa thì vận số may mắn, còn nếu như gặp một lão quái hỉ nộ vô thường thì mạng nhỏ có thể mất bất cứ lúc nào.

Khi trước ở Phế Đan phòng có những khoảng thời gian rất dài không có tu sĩ phụ trách, bất đắc dĩ Lâm Chính mới phải để cho Đậu Kiến Đức tạm thời nắm quyền quản sự. Cũng kể từ đó Phế Đan Phòng mới thực sự an toàn đối với đám đồng tử, cuộc sống có thể nói là nhàn nhã vô lo. 

Lúc Ngọc Vô Tâm tới đây, tuyên bố thay quyền Kim Hoa làm đường chủ Đan Đường, trong lòng bọn họ lại lo lắng không thôi, tưởng rằng những ngày tươi đẹp đã kết thúc. Song qua mấy tuần trăng không thấy nàng đá động gì đến Phế Đan Phòng thì bọn họ rốt cục an tâm. 

Thế nhưng bây giờ, qua hơn một năm bỏ mặc, lúc này vị đường chủ này lại đột nhiên hỏi han sự tình Phế Đan Phòng... Đậu Kiến Đức không thể không lo. 

Có điều, Đậu Kiến Đức hắn lo thừa rồi. Ngọc Vô Tâm bất quá chỉ là tiện miệng thăm hỏi vài câu thôi, chả có ý tra xét gì cả. 

Đan dược bên trong Phế Đan Phòng, hơn một năm qua, kẻ duy nhất đá động duy cũng chỉ mỗi mình Ngọc Vô Tâm nàng thôi a. Ai lại đi truy xét tội của chính bản thân mình bao giờ.

Sau khi một mình vào kiểm tra qua phế đan bên trong khố phòng, Ngọc Vô Tâm hời hợt nói với Đậu Kiến Đức thêm mấy câu thì chuyển gót rời đi.

"Cung tiễn đường chủ".

...

Trên đường trở về động phủ, khi còn cách một quãng đi bộ khoảng độ một khắc thì Ngọc Vô Tâm dừng lại. Ở trước mặt nàng có mấy người đang đứng. Trừ bỏ số đệ tử làm nhiệm vụ canh gác ra thì còn có thêm hai gương mặt, vừa mới lại vừa quen. 

Kim Hoa và Bạch Bào - hai kẻ đứng đầu trong số năm vị trưởng lão của Ma Thần Tông

Chương 728: Bái hoả giáo - giao dịch hội

...

"Ngọc sư tỷ".

"Ngọc sư tỷ". 

Mấy đệ tử làm nhiệm vụ canh phòng thấy Ngọc Vô Tâm tiến lại thì cùng lên tiếng chào hỏi. 

Ngọc Vô Tâm không đáp, hỏi ngay: "Có chuyện gì vậy?".

Câu hỏi lạnh nhạt của Ngọc Vô Tâm ngay lập tức khiến cho Kim Hoa và Bạch Bào nhíu mày, nhất là Bạch Bào. Tốt xấu gì Bạch Bào hắn cũng từng là sư phụ của Ngọc Vô Tâm nàng mà, lý đâu lại có thái độ trịch thượng thế kia. 

"Vô Tâm, chúng ta muốn diện kiến tông chủ." Bên cạnh Bạch Bào, Kim Hoa lên tiếng. 

Gặp Tạ Trường Thanh?

Ngọc Vô Tâm vẫn bình tĩnh hỏi lại: "Không biết hai vị trưởng lão muốn gặp tông chủ là vì chuyện gì?".

"Hừm..." - Bạch Bào hơi khó chịu - "Ngọc Vô Tâm, chúng ta có cần phải báo cáo cho ngươi?".

Ngọc Vô Tâm tuy hiện đã được lão tông chủ thu nhận nhưng bất quá cũng chỉ là hàng hậu bối, trong khi đó Bạch Bào hắn lại là thân phận trưởng lão cao thượng, xét theo lý vốn không cần phải khép nép. 

Tuy nhiên, đó là Bạch Bào hắn nghĩ. Còn Ngọc Vô Tâm, nàng lại nghĩ khác. 

Khoé môi nhếch lên biểu lộ sự khinh thường, Ngọc Vô Tâm thúc động linh lực.

Ong!

Ngay tức khắc, một cỗ uy áp đánh thẳng lên người của Kim Hoa và Bạch Bào, khiến cho bọn họ phải gồng mình chống đỡ.

"T-Trúc cơ kỳ!".

Thần tình đại biến, Bạch Bào buột miệng kinh hô. Hắn đã nhận ra rồi. Thì ra Ngọc Vô Tâm đã thành công đột phá. 

"Ngọc sư tỷ xin tha tội!". 

"Hừ!".

Liếc thấy Kim Hoa và Bạch Bào đã thật sự khiếp sợ, lúc này Ngọc Vô Tâm mới đem uy áp thu hồi.

Nhìn hai kẻ mặt mày trắng bệch, nàng hỏi: "Thế nào? Ta có tư cách nghe ngươi báo cáo rồi chứ?"."Ngọc sư tỷ, là sư đệ có mắt như mù!" Bạch Bào khom người nhận lỗi.

Bên cạnh hắn Kim Hoa cũng cúi đầu nơm nớp.

Tu tiên giới chính là như vậy, nấm đấm ai to người ấy làm lão đại. Bất kể Ngọc Vô Tâm có nhỏ tuổi, trước đây có là đệ tử của Bạch Bào đi nữa thì bây giờ, khi đã đột phá Trúc cơ, cảnh giới vượt trội thì Bạch Bào buộc phải tôn nàng làm tiền bối, nhận mình hậu bối. Luyện khí hậu kỳ làm sao so được với cao thủ Trúc cơ?

Bạch Bào hiểu, Kim Hoa hiểu, các đệ tử làm nhiệm vụ canh phòng hiểu, Ngọc Vô Tâm lại càng hiểu. Dáng vẻ bề trên, nàng nói: "Giờ thì nói đi, các ngươi muốn gặp tông chủ là vì chuyện gì?".

Nào dám quanh co lòng vòng, Bạch Bào vội cầm một tấm thiệp màu đỏ cùng một cuốn ngọc giản đưa ra: "Ngọc sư tỷ, bọn đệ muốn diện kiến tông chủ là vì việc này".

Trong lúc Ngọc Vô Tâm xem xét tấm thiệp cùng ngọc giản, Bạch Bào và Kim Hoa im lặng đứng chờ. Bọn họ biết sau khi xem xong Ngọc Vô Tâm nhất định sẽ có điều muốn hỏi.

Quả nhiên, thực tế Ngọc Vô Tâm đúng là đã hỏi: "Chuyện Bái Hoả Giáo, Cực Lạc Tông này là thế nào?".

Lần này Kim Hoa nhanh nhảu hồi âm: "Ngọc sư tỷ, theo như muội tìm hiểu thì tông chủ Cực Lạc Tông là Trầm Bát Khảo vì đắc tội với người của Bái Hoả Giáo nên đã bị bọn họ giết chết. Cực Lạc Tông của hắn cũng chịu chung kết cục. May mắn là các đệ tử trong tông, những kẻ quy hàng đều được Bái Hoả Giáo thu nhận".

"Đúng là như vậy." - Bạch Bào tiếp lời - "Ngọc sư tỷ, đệ nghe nói Bái Hoả Giáo này là từ vùng phía nam Tây vực chuyển đến, chỉ có một bộ phận nhỏ. Ý tứ của bọn họ là muốn thành lập phân đường ở Nam man. Sau khi xoá sổ Cực Lạc Tông, bọn họ đã quyết định đem hầu như toàn bộ tài sản của tông môn này ra bán. Bảy ngày sau giao dịch hội do họ chủ trì sẽ được diễn ra trên đỉnh Cự Lộc".

"Ngọc sư tỷ, đệ nghe một số người đồn đại rằng tu vi của vị đường chủ Bái Hoả Giáo - người đã ra tay lấy mạng Trầm Bát Khảo kia - đã là Vấn đỉnh kỳ. Nay Bái Hoả Hoả giáo phát ra thiệp mời, nếu Ma Thần Tông ta có sơ sót khiến vị tiền bối ấy phật ý thì sợ rằng... Vì lo nghĩ cho tông môn nên bọn đệ mới nôn nóng tìm gặp tông chủ".

Ngọc Vô Tâm coi như đã hiểu được đại khái. Nàng thật không ngờ Cực Lạc Tông lại cứ đơn giản bị diệt vong như thế. Phải biết tại Nam man này Cực Lạc Tông cũng được coi như cự đầu, cùng với Âm Dương Giáo và Ma Thần Tông là tam đại cự đầu, truyền thừa cũng đã được mấy trăm năm.
"Chỉ một vị Vấn đỉnh kỳ liền thu phục được toàn bộ Cực Lạc Tông, không biết cao thủ Linh châu, lão quái Nguyên anh trong truyền thuyết còn kinh khủng tới mức nào...".

Ngọc Vô Tâm trong lòng cảm khái, đối với việc tu luyện, đề thăng thực lực càng quyết tâm hơn. Nàng cùng Kim Hoa và Bạch Bào bàn luận thêm một lát thì bảo: "Được rồi, các ngươi trước cứ về đi. Chuyện Bái Hoả Giáo ta sẽ tự mình báo lại cho tông chủ. Lão tông chủ có phân phó gì ta sẽ lập tức cho người thông tri".

"Vậy phiền Ngọc sư tỷ". 

"Ngọc sư tỷ, bọn đệ cáo lui".

"Ừm".

...

Về tới động phủ Ngọc Vô Tâm liền đem ngọc giản lấy ra, đưa thần thức vào. Những dòng chữ nhanh chóng hiện ra. 

Theo như nội dung ghi trên ngọc giản thì ở giao dịch hội bảy ngày sau trên đỉnh Cự Lộc, số lượng vật phẩm thật có rất nhiều. Đan dược, phù lục, công pháp, tài liệu yêu thú... cái gì cũng có. Thậm chí còn có cả Linh khí nữa...

"Xem ra chuyện Bái Hoả Giáo đem hầu hết toàn bộ tài sản của Cực Lạc Tông ra bán đúng là sự thật".

Ngọc Vô Tâm đem ngọc giản buông xuống, lặng lẽ suy tư. Nàng nghĩ là mình nên tham dự giao dịch hội này. 

Bái Hoả Giáo vừa mới đặt chân đến Nam man liền ra tay với Cực Lạc Tông, tuy tin tức nói bởi do tông chủ Cực Lạc Tông là Trầm Bát Khảo đắc tội với họ nhưng theo trực giác mách bảo thì Ngọc Vô Tâm đoán đấy có thể là hành động sát kê hách hầu (giết gà doạ khỉ). Bái Hoả Giáo muốn lập uy. 

Nay đến thiệp mời bọn họ cũng đưa tới rồi, nếu mà Ma Thần Tông không nể mặt thì biết đâu thời điểm giao dịch hội kết thúc cũng là lúc vị tiền bối Vấn đỉnh kia tới Ma Thần Tông "hỏi thăm" cũng không chừng. 

Lùi một bước, cứ cho là Ngọc Vô Tâm nàng đoán sai, cứ cho vị tiền bối Bái Hoả Giáo kia chẳng phải loại người nhỏ nhen, vậy thì Ngọc Vô Tâm nàng cũng nhất định nên đi. Lý do rất đơn giản: Tại giao dịch hội bảy ngày sau có bán ra cả pháp thuật cao cấp Linh Khống Thuật và đan phương Trúc cơ đan!

Linh Khống Thuật, đan phương Trúc Cơ, đấy đều là những thứ mà Ngọc Vô Tâm rất cần. Có Linh Khống Thuật thì nàng sẽ phát huy được tối đa uy lực Linh khí, còn với đan phương Trúc cơ nàng sẽ học được cách luyện chế Trúc Cơ đan. Cả hai đều có tác động rất lớn tới việc đề thăng thực lực, sự phát triển sau này của nàng. Đặc biệt là đan phương Trúc Cơ. 

Mặc dù hôm nay Ngọc Vô Tâm nàng đã thành công đột phá Trúc cơ nhưng Trúc cơ đan nàng vẫn rất khát vọng. Hay đúng hơn là bạch liên hoa trong người nàng rất khát vọng. Nó vẫn cần loại đan dược này để đề thăng phẩm cấp. 

Từ lúc nhụy hoa biến thành màu lam, sinh ra lam sắc quang điểm thì bạch liên hoa đã có thêm công năng tinh chế đan dược, biến phế thành bảo vô cùng nghịch thiên. Thử nghĩ, nếu bạch liên hoa lại lần nữa tiến cấp, lại có thêm công năng mới thì sẽ thế nào?

Mà, kể cả khi không có thêm năng lực gì khác đi nữa, chỉ đề thăng các loại công năng sẵn có thôi thì cũng quá đủ để Ngọc Vô Tâm nàng cố gắng tranh đoạt rồi. 

Phế đan Trúc Cơ hiện đã không còn, cho dù người có bán, mua được thì khẳng định số lượng cũng chẳng đáng bao nhiêu. Trong khi đó, nhu cầu của bạch liên hoa xem chừng lại rất lớn. Vì lẽ đó, chỉ có tự mình luyện chế thì mới đủ khả năng cung ứng được. Nên nhớ, hiện trên người Ngọc Vô Tâm nàng đang có sẵn mười trong số mười hai loại tài liệu luyện chế Trúc Cơ đan đấy. Đáng nói hơn là chỗ tài liệu này không chỉ đủ cho một lô mà suýt soát những ba lô. 

"Giao dịch hội này ta nhất định phải đi".

Chương 729: Hướng đến giao dịch hội

Đã quyết định sẽ tham gia giao dịch hội do Bái Hoả Giáo chủ trì nên đương nhiên Ngọc Vô Tâm phải tiến hành chuẩn bị.

Cự Lộc Sơn cách Ma Thần Tông khoảng bốn trăm dặm đường, với tu vị Trúc Cơ của mình cộng thêm Ngự Phong Thuật thì cũng chỉ một buổi là Ngọc Vô Tâm nàng sẽ đến nơi. Như vậy nàng còn có thời gian khoảng sáu ngày để chuẩn bị. Trong sáu ngày này nàng tính sẽ dồn hết tâm trí vào việc tinh chế phế đan, chủng loại là Tẩy Tủy Đan và Bồi Nguyên Đan.

Tất nhiên là có lý do cả. Sở dĩ làm vậy là bởi tại giao dịch hội ở đỉnh Cự Lộc sắp tới, đan dược sẽ được dùng làm tiền tệ mua bán, như trong ngọc giản đề cập thì ưu tiên Tẩy Tủy Đan và Bồi Nguyên Đan. Cái này rất dễ hiểu, dẫu sao đây cũng là hai loại đan dược phổ thông nhất tại tu tiên giới, chuyên dùng cho tu sĩ từ dưới Vấn đỉnh kỳ trở xuống.

Về chuyện tại sao giao dịch hội không dùng linh thạch, cái đó lại càng không có gì đáng phải thắc mắc. Chỗ này là Nam man, một nơi xa xôi hẻo lánh, linh khí nghèo nàn, mỏ quặng linh thạch lại được bao nhiêu?

Đừng nói những tiểu tông tiểu phái, kể cả Ma Thần Tông, Cực Lạc Tông, Âm Dương Giáo - tam đại cự đầu ở đây - cũng chả đào ra được bao nhiêu linh thạch để dùng.

Linh thạch là do linh khí trong lòng đất kết tinh mà thành, chia làm bốn phẩm là hạ phẩm linh thạch, trung phẩm linh thạch, thượng phẩm linh thạch và cực phẩm linh thạch. Chỗ khác sao không biết chứ vùng Nam man này, chỉ hạ phẩm linh thạch - cấp bậc thấp nhất thôi - cũng đã rất ư khan hiếm rồi. Nghe đâu thuở trước Ma Thần Tông cũng từng tìm ra được mấy mỏ quặng linh thạch, nhưng số lượng vô cùng ít ỏi, khai thác chưa được bao lâu thì đã cạn kiệt.

Lần trước thành công thích sát Tạ Trường Thanh, Ngọc Vô Tâm đúng thu được từ lão khá nhiều linh thạch, trong số đó còn có cả trung phẩm linh thạch, song đấy cũng chỉ là của lão, do lão vơ vét tích lũy hàng trăm năm, bằng những người khác... Ngọc Vô Tâm dám cá cho dù Bạch Bào hay Kim Hoa, trên mình cũng chẳng sở hữu được mấy viên hạ phẩm linh thạch đâu.

"Vị tiền bối Vấn đỉnh kỳ của Bái Hoả Giáo kia xem ra cũng là một người hiểu biết lý lẽ".

Bất giác, trong lòng Ngọc Vô Tâm lại có chút mong đợi được diện kiến dung nhan. Theo như lời kể của Kim Hoa và Bạch Bào thì vị tiền bối ấy là một nữ nhân. Mà đối với nữ tính thì Ngọc Vô Tâm nàng rất hứng thú. Huống hồ đây lại còn là một nữ cường nhân.

...

"Trên ngọc giản không nói là không thể dùng linh thạch để chi trả, nhưng ta tốt nhất vẫn là cứ dùng đan dược".

Ngọc Vô Tâm quyết định chuyến đi này sẽ chỉ mang theo đan dược, về phần linh thạch thì sẽ bỏ hết ở Ma Thần Tông. Nàng tin với chỗ đan dược mình tiến hành tinh chế, tích lũy bấy lâu, dư sức để mua được Linh Khống Thuật và đan phương Trúc Cơ Đan. Hạ phẩm không đủ? Cùng lắm nàng xuất ra thêm trung phẩm đan dược. Ở Nam man này, kẻ nắm giữ trung phẩm đan dám cá chẳng được mấy người. Mà cho dù có nắm giữ, số lượng khẳng định cũng sẽ cực kỳ ít ỏi, căn bản là không bì được với nàng.

Những ngày tiếp theo, đúng như kế hoạch Ngọc Vô Tâm chỉ chuyên tâm vào tinh chế phế đan. Đối với việc này nàng đã vô cùng thành thục, thành thử hiệu suất đạt được là rất cao.

Bất tri bất giác năm ngày đã trôi qua.

Bên trong động phủ, Ngọc Vô Tâm từ từ đứng lên hoạt động thân thể một chút. Liên tiếp tinh chế đan dược thực đã khiến nàng mệt mỏi. Song bù lại, thành quả thu được cũng rất đáng công sức bỏ ra. Sau năm ngày tinh chế, hiện nàng đã thu được tổng cộng là ba trăm viên hạ phẩm tẩy tủy đan cùng với một trăm viên hạ phẩm Bồi Nguyên Đan. Riêng trung phẩm đan thì nàng không có tinh chế. Thân gia của nàng vẫn còn nhiều.

"Phù...".

Thở ra một ngụm trọc khí, Ngọc Vô Tâm kiểm tra lại hành trang một chút. Hiện trừ bỏ đan dược ra thì trong mấy túi trữ vật của nàng còn có mấy mươi tấm phù lục ngũ hành, thuộc tính công kích phòng ngự đủ cả. Trừ đó ra thì còn có mấy kiện Linh khí, chẳng hạn như sợi dây kim tuyến, thanh phi kiếm màu đen cấp bậc thượng phẩm...

Chuyến này đến Cự Lộc Sơn tuy chỉ vì tham gia giao dịch hội, song tiền tài động nhân tâm, nếu có xảy ra tranh chấp, đưa đến chuyện sát nhân đoạt bảo cũng là chuyện bình thường. Ngọc Vô Tâm nàng đương nhiên phải chuẩn bị đầy đủ thủ đoạn để phòng nguy hiểm bất trắc.

"Mấy ngày qua liên tục tiến hành tinh chế đan dược, lúc này thân thể đã rất mệt mỏi. Còn lại một ngày, ta nên nghỉ ngơi một chút...".

Nói đoạn Ngọc Vô Tâm đem mấy túi trữ vật bỏ hết vào người, ngả lưng nằm xuống. Chốc lát sau thì đi vào giấc ngủ...

Sáng hôm sau.

Ngọc Vô Tâm thức dậy liền hướng thẳng đến cổng tông môn. Ở đó có hai người đã sớm đứng chờ, chính là Kim Hoa và Bạch Bào. Ngọc Vô Tâm đã quyết định mang bọn họ theo cùng.

Tạ Trường Thanh bận bế quan nên không thể đi, Ma Thần Tông cũng không thể chỉ cử một mình Ngọc Vô Tâm đại diện được. Như thế biết đâu lại khiến cho vị tiền bối Vấn đỉnh kia của Bái Hoả Giáo hiểu lầm rồi phật ý cũng nên.

Thêm nữa, tiền tài động nhân tâm, mà nhân tâm thì lại rất hiểm ác. Tuy nói Ngọc Vô Tâm hôm nay đã là cao thủ Trúc Cơ, tu sĩ Nam man hiếm kẻ dám dây vào, song không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, vẫn nên cẩn thận là hơn.

Mang theo Kim Hoa và Bạch Bào, nếu thực gặp cảnh nguy nan thì có thể dùng bọn họ làm vật hi sinh cho mình a. "Ngọc sư tỷ".

"Ngọc sư tỷ".

Trước lời chào hỏi của Kim Hoa và Bạch Bào, Ngọc Vô Tâm chỉ "ừm" khẽ lấy lệ, rồi bảo: "Xuất phát".

...

...

Cự Lộc Sơn thuộc Nam man Trần quốc trải dài hơn mười dặm, thực vật sum xuê kéo dài liên miên, ngọn chủ phong nơi đây là Thiên Chỉ Phong hiểm trở cao hơn sáu ngàn thước, vách núi dựng đứng, cho dù loài khỉ cũng không thể leo qua.

Trước nay đã có không ít phàm nhân đến nơi này du lãm song chỉ thấy nơi nơi đều là vách núi đá dựng đứng không tìm thấy lối nhập sơn, chỉ có thể ngước nhìn mà cảm thán. Trong số bọn họ, ai may mắn thì về được thế tục, kẻ không may thì đến mạng nhỏ cũng chẳng còn.

Bọn họ không chết vì leo núi, hầu hết đều là bị tu sĩ của Cực Lạc Tông sát hại. Cực Lạc Tông là tà tông, đệ tử trong tông có mấy người lại tốt? Đối với bọn họ mạng sống phàm nhân cũng chả đáng bao nhiêu, muốn giết thì giết thôi.

Hôm nay, trên núi Cự Lộc, có ba thân ảnh vừa mới tiến nhập. Hai nữ một nam, hai già một trẻ. Già thì chính là Kim Hoa và Bạch Bào, còn trẻ thì dĩ nhiên là Ngọc Vô Tâm.

Thân khoác thanh y, chân đi hài đỏ, Ngọc Vô Tâm ngước nhìn ngọn Thiên Chỉ Phong trước mặt, trong đầu thần niệm khẽ động.

Nháy mắt sau, thân thể nàng rời khỏi mặt đất, bay thẳng lên đỉnh núi khiến cho hai kẻ đứng bên dưới là Kim Hoa và Bạch Bào hâm mộ không thôi.

Sự khác biệt giữa cao thủ Trúc cơ và tu sĩ luyện khí chính là đây. Cao thủ Trúc cơ chẳng cần phi kiếm phụ trợ vẫn có thể ngự không phi hành.

Mau chóng ổn định tâm tình, Kim Hoa và Bạch Bào thúc động linh lực, tế ra phi kiếm, ngự kiếm bay lên.

Thời điểm Kim Hoa và Bạch Bào lên tới đỉnh núi thì thấy Ngọc Vô Tâm đã đứng đợi sẵn. Trước mắt bọn họ lúc này là một vùng sương mù dày đặc. "Huyễn trận", đây là danh tự vừa hiện lên trong đầu Kim Hoa và Bạch Bào. Ngay lập tức bọn họ vận pháp lực, thi triển linh nhãn. Huyễn tượng tức thì biến mất, lộ ra một cái truyền tống trận đơn giản.

"Vào thôi".

Đứng ở phía trên trận, Ngọc Vô Tâm vươn tay đem pháp lực quán nhập vào trận nhãn, nhất thời chung quanh truyền tống trận kêu ong ong, phát ra vô số hoa văn chói sáng, cảnh vật trước mắt nàng trở nên mơ hồ, cuối cùng chỉ còn là một màu trắng mịt mờ.

Một lát sau dị tượng tan đi, Ngọc Vô Tâm, Kim Hoa, Bạch Bào cùng xuất hiện tại một cái hồ rộng lớn trên đỉnh núi, khắp nơi phủ đầy màu xanh cây cỏ, trăm hoa đua nở cảnh sắc vô cùng mỹ lệ.

"Xin hỏi các vị tiền bối là tới tham gia bảo vật giao dịch hội?" Ngọc Vô Tâm vừa định thần thì giọng một cô gái đã truyền đến bên tai.

Theo hướng thanh âm, nàng quay sang nhìn thì thấy một thiếu nữ tuổi độ mười bảy mười tám đang đứng tiếp đón, có vẻ như là tu sĩ Bái Hoả Giáo.

"Đúng vậy." Ngọc Vô Tâm hướng thiếu nữ hồi đáp.

Thiếu nữ vẫn giữ thái độ tươi cười, cầm một cuốn ngọc giản đưa cho Ngọc Vô Tâm.

Ngọc Vô Tâm thản nhiên đưa tay tiếp nhận, rồi theo sự chỉ dẫn của thiếu nữ đi tới một khu kiến trúc nằm ở phía đông thủy hồ. Đây là một tòa lầu các nhỏ, là dịch quán mà Cực Lạc Tông trước đây dùng để tiếp đãi tu tiên giả bên ngoài tới. Tất cả tu sĩ đều đến đây để đăng ký.

Đi tới một gốc cây đại thụ, Ngọc Vô Tâm lúc này mới đem thần thức truyền vào bên trong cuốn ngọc giản mà vừa rồi thiếu nữ đã đưa cho. Một đoạn văn tự lập tức hiện lên trong đầu nàng, bên trong giới thiệu về bảo vật giao dịch hội lần này cùng với những điều cần chú ý.

Ngọc Vô Tâm xem qua một chút, rất nhanh thu hồi thần thức, đem ngọc giản đưa cho Bạch Bào.

Nội dung bên trong Ngọc Vô Tâm sớm đã biết trước rồi. So với cuốn ngọc giản mà Bái Hoả Giáo sai người mang đến tận Ma Thần Tông thì cuốn ngọc giản mà thiếu nữ đưa cho này có ít thông tin hơn nhiều.

Xem ra vị tiền bối Vấn đỉnh kỳ của Bái Hoả Giáo rõ ràng thiên vị các tông môn cự đầu ở Nam man.

...

"Xin hỏi danh tính, môn phái?" Tại dịch quán, một trung niên tu sĩ nhìn đám người Ngọc Vô Tâm hỏi.

Ngọc Vô Tâm không nói gì, lấy từ trong tay áo ra một tấm thiệp màu đỏ.

Vừa trông thấy tấm thiệp, trung niên tu sĩ liền thay đổi ngữ khí. Hắn nở nụ cười thân thiện: "Thì ra là các vị đạo hữu Ma Thần Tông".

Nói rồi trung niên tu sĩ vươn tay một cái, bạch quang nhè nhẹ tỏa ra, một khối lệnh bài màu vàng hiện ra.

"Các vị đạo hữu, đây chính là tín vật trong lúc giao dịch của Ma Thần Tông các vị, xin hãy cầm lấy".

"Cao thủ Trúc cơ kỳ." Tuy chỉ là một cái vung tay hời hợt nhưng Ngọc Vô Tâm vẫn có thể nhìn ra được môn đạo. Vị trung niên tu sĩ làm nhiệm vụ ghi danh trước mặt nàng đích xác là một cao thủ Trúc cơ.

"Tùy tiện liền có thể nhìn thấy một vị cao thủ Trúc cơ, Bái Hoả Giáo quả là đáng gờm. Xem ra sau này Ma Thần Tông ta muốn được an ổn cũng chỉ còn nước thần phục bọn họ".

Trong lòng có chút cảm khái, Ngọc Vô Tâm tiếp nhận lệnh bài, theo sự chỉ dẫn của trung niên tu sĩ đi đến một gian phòng được cấp riêng cho mình.

Chương 730: Phỉ thúy - vừa gặp đã yêu

Tiến vào phòng, Ngọc Vô Tâm xem xét qua một lượt, thấy không có gì bất thường mới khoanh chân ngồi xuống bồ đoàn, đả toạ điều tức, khôi phục thể lực. Thi triển Ngự Phong Thuật cả quãng đường cũng khiến nàng tiêu hao ít nhiều linh lực.

Đả tọa chừng nửa giờ thì linh lực trong cơ thể Ngọc Vô Tâm đã được bổ đầy. Nàng đứng dậy đi dạo, tiện thể tìm hiểu thêm chút thông tin, chừng khi trở về thì lúc này sắc trời cũng đã xẩm tối nên quyết định lấy đan dược ra phục dụng, tiến hành tu luyện. Nhưng đan dược chỉ vừa mới trút, còn chưa kịp nuốt thì cửa phòng đã vang lên tiếng gõ. 

Có người đến. 

Nhưng ai? Bạch Bào hay Kim Hoa?

Ngọc Vô Tâm đem thần thức thả ra thì thấy không phải. Kẻ đến là một cô gái, tuổi độ hai lăm hai sáu, mặc bộ đồ màu lam, dung nhan có phần bí ẩn. Bởi do nàng đeo mạn che mặt nên Ngọc Vô Tâm khó lòng nhìn rõ. Thấy được cũng mỗi từ sống mũi đến vầng trán cao mà thôi. 

Hẳn cũng biết Ngọc Vô Tâm đang quan sát mình, ngoài cửa, cô gái mặc lam y khẽ mỉm cười, nói: "Đạo hữu, ta là giáo đồ của Bái Hoả Giáo, đến đây thăm hỏi. Không biết đạo hữu có thể mở cửa chăng?".

Tuy chưa biết mục đích cụ thể của đối phương là gì nhưng Ngọc Vô Tâm cũng buộc lòng phải đem cánh cửa mở ra. Nói sao cũng là địa bàn của người ta, Ngọc Vô Tâm nàng bất quá một khách nhân, từ chối sao đặng? 

Thêm nữa, vừa rồi Ngọc Vô Tâm nàng đã thăm dò, song lại không thể nhìn ra được dung mạo hay là tu vi, điều đó cho thấy cô gái này chẳng hề đơn giản. Hoặc cảnh giới nàng ta cao hơn Ngọc Vô Tâm nàng, hoặc trên người có bảo vật hay là pháp môn thần diệu nào đó...

Cân nhắc trước sau, Ngọc Vô Tâm nhẹ vung tay đem cửa phòng mở ra. Từ bên ngoài cô gái mặc lam y tiến vào. Nàng có bưng một chiếc khay, trên khay hiện hữu một chiếc bình, hai cái ly nhỏ. Tất cả đều bằng bạch ngọc. 

Đợi cho cô gái đem khay đặt xuống bàn, lúc này Ngọc Vô Tâm mới hỏi: "Xin hỏi đạo hữu đây là?".

Cô gái áo lam mỉm cười: "Tiểu nữ danh gọi Phỉ Thúy".

Phỉ Thúy? Cái tên thật ý vị. 

Ngọc Vô Tâm lại hỏi: "Phỉ Thúy đạo hữu, không biết đạo hữu đột nhiên đến tìm ta là có việc gì? Ta nhớ hình như chưa từng gặp qua đạo hữu".

"Đạo hữu chưa gặp qua ta, nhưng ta thì đã thấy qua đạo hữu. Ta biết đạo hữu là ai, cũng biết đạo hữu từ đâu tới và tới vì mục đích gì".

Ngọc Vô Tâm khẽ nhíu mày. Nàng không thích cách nói chuyện của cô gái áo lam này lắm.

Mặc Ngọc Vô Tâm có thoải mái hay không, cô gái áo lam, cũng tức Phỉ Thúy nói tiếp: "Ngọc đạo hữu không cần khẩn trương, Phỉ Thúy không có ác ý".

Cầm lên bình rượu, nàng rót đầy hai ly, vừa rót vừa nói: "Sở dĩ mạo muội tìm đến, nguyên do chỉ đơn giản là bởi muốn kết giao với đạo hữu thôi".Ngọc Vô Tâm có chút trầm mặc: "Phỉ Thúy đạo hữu, đến tham dự bảo vật giao dịch hội cũng không phải mỗi mình Vô Tâm, tại sao đạo hữu lại tìm đến ta?".

"Cái này à..." Phỉ Thúy cười cười "Ngọc đạo hữu, rất đơn giản. Trong tất cả những vị khách nhân đến Bái Hoả Giáo ta, đạo hữu chính là người khiến ta chú ý nhiều nhất".

Chú ý ta? Tại sao? Ngọc Vô Tâm âm thầm tự vấn, trong dạ bắt đầu khẩn trương. Dẫu sao trên người nàng cũng có thiên đại bí mật, lo lắng vốn dĩ bình thường. Dù vậy, biểu hiện ngoài mặt của nàng thì vẫn rất bình tĩnh: "Phỉ Thúy đạo hữu đang đề cập hẳn không phải tu vi hay thân phận, như vậy tức là dung mạo rồi".

"Khuôn mặt Vô Tâm bẩm sinh xấu xí khác người, chắc đã khiến cho đạo hữu cười chê".

"Xấu xí?".

Phỉ Thúy lắc đầu: "Ngọc đạo hữu quá lời rồi. Dung nhan đạo hữu nào xấu, trái lại theo ta thấy còn rất đẹp đấy chứ. Làn da trắng tái, đôi mắt thâm quầng cùng bờ môi tim tím gợi cảm này, thật... cuốn hút người ta lắm".

Phỉ Thúy vừa nói vừa thản nhiên ngắm nhìn những bộ phận mà mình đã liệt kê, khiến cho Ngọc Vô Tâm ít nhiều thấy nhột. Nàng hơi khó chịu: "Phỉ Thủy đạo hữu, mục đích của đạo hữu là gì, cứ nói thẳng đi".

"Ngọc đạo hữu, không phải Phỉ Thủy đã bảo rồi sao. Đêm nay Phỉ Thủy mạo muội tìm đến là vì muốn làm quen".

"Ta e đó không phải lời thật"."Đạo hữu đa nghi".

Phỉ Thúy nhìn Ngọc Vô Tâm, sóng tình dào dạt trong đáy mắt: "Không giấu gì đạo hữu, thật ra từ sau khi nhìn thấy đạo hữu, cả ngày hôm nay Phỉ Thúy đều lặng lẽ dõi theo. Phỉ Thúy... hình như đã trúng phải tiếng sét ái tình". 

Ngọc Vô Tâm không nói, trong lòng một trận hoài nghi. Theo như cách nói của tiểu nha đầu Tố Tâm thì vị cô nương danh gọi Phỉ Thúy này có hơi biến thái a. 

Nàng ta yêu thích nữ nhân sao?

"Phỉ Thuý đạo hữu có vẻ rất thích trêu chọc người khác." Sau cùng Ngọc Vô Tâm chốt hạ bằng câu nói ấy. Nàng không tin. Vừa gặp đã yêu? Nghe sao mà giả tạo quá. Nàng không nghĩ mình đáng yêu đến thế đâu. 

"Haizz...".

Ở ghế đối diện Phỉ Thúy chợt thở dài: "Ngọc đạo hữu cũng giống người khác, cho như vậy là biến thái, kỳ dị ư?".

"Nam nhân yêu thích nữ nhân thì được, nữ nhân yêu thích nữ nhân sao lại không được? Cái gọi là yêu suy cho cùng cũng chỉ là một sự lựa chọn. Nam nhân hay nữ nhân, đối tượng là ai nào có quan trọng, chỉ cần trái tim rung động, cảm thấy khát khao thì đó chính là yêu".

Phỉ Thúy cầm lên ly rượu của mình, kề môi uống cạn. Uống xong thì chốt: "Ngọc đạo hữu, tất cả những lời Phỉ Thúy vừa nói đều là sự thật. Đêm nay mạo muội đến tìm chỉ đơn giản bởi trái tim mình thôi thúc, muốn cận kề. Nhưng xem ra đạo hữu...".

Thêm một cái thở dài buồn bã. Phỉ Thúy đứng dậy, xoay người bước đi. Ra tới cửa, nàng quay đầu lại, khoé môi nở một nụ cười: "Ngọc đạo hữu, đêm nay đạo hữu lạnh nhạt với Phỉ Thúy như vậy, không chừng ngày mốt sẽ cảm thấy hối hận đấy".

...

"Ta sẽ hối hận? Nàng ta nói thế là ý gì?".

Phỉ Thúy rời đi, Ngọc Vô Tâm bắt đầu suy tư. 

"Lúc nãy nàng ta nói là ngày mốt... Đó không phải cũng chính là thời gian tiến hành buổi đấu giá sao. Không lẽ...".

"Chắc không đâu. Ở Bái Hoả Giáo này còn có một vị tiền bối Vấn đỉnh kỳ toạ trấn kia mà".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau