TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 721 - Chương 725

Chương 721: Thượng phẩm tẩy tủy đan!

"Đường chủ Đan Đường? Sư phụ, chuyện này là thật sao?".

Bên trong tư thất của Kim Hoa, giọng một cô gái cất lên. Cô gái này còn rất trẻ, tuổi bất quá hai mốt hai hai nhưng tu vi đã là luyện khí hậu kỳ rồi. 

"Mộng Tương, ngươi bình tĩnh lại." Kim Hoa dù trong lòng không thoải mái nhưng vẫn khuyên bảo đệ tử mình. 

"Để Ngọc Vô Tâm làm đường chủ Đan Đường là quyết định của lão tông chủ, chúng ta không muốn cũng không được".

Khuôn mặt Vu Mộng Tương như cũ vẫn nhăn nhó khó coi: "Sư phụ, là đích thân tông chủ đến truyền đạt?".

Kim Hoa lắc đầu: "Không phải. Chỉ có Ngọc Vô Tâm tới gặp ta thông báo".

Ánh mắt Vu Mộng Tương loé lên: "Sư phụ, người làm sao khẳng định lời Ngọc Vô Tâm kia là thật?".

Kim Hoa ngồi trên ghế, ngẩng đầu trầm giọng: "Có lệnh bài của lão tông chủ, còn giả được sao?".

Vu Mộng Tương nghe nói có cả lệnh bài thì rốt cuộc im lặng. Đấy là tín vật đại diện cho thân phận, xưa giờ luôn là vật bất ly thân của lão tông chủ. Nay lại đưa cho Ngọc Vô Tâm thì mệnh lệnh truyền xuống kia chắc chắn là thật rồi. 

Lại nói, đường chủ Đan Đường há đâu chuyện nhỏ, Ngọc Vô Tâm kia có gan bịa đặt sao? Trừ phi là nàng ta bị ấm đầu, muốn tự tìm chết. 

Nhưng biết thì biết, hiểu thì hiểu, trong lòng Vu Mộng Tương vẫn rất khó tiếp nhận sự thật này. Đường chủ Đan Đường, một vị trí béo bở như vậy lại rơi vào trong tay của ả bán tử nhân đó. Phải biết hiện tại Vu Mộng Tương nàng đã bị lép vế khá nhiều rồi a...

Dường như cũng nhìn ra tâm tư của đồ nhi, Kim Hoa ngầm thở dài, bảo: "Ta biết trong lòng ngươi không cam, nhưng xét tình cảnh trước mắt chúng ta thật không thể nào đấu nổi Ngọc Vô Tâm đâu".

"Mộng Tương, dạo gần đây trong tông có lời đồn Ngọc Vô Tâm đã được lão tông chủ sủng ái, ngươi cũng nghe chứ?".

Vu Mộng Tương vốn cũng là người thông minh nên lập tức đoán ra ngay: "Sư phụ, ý người là...?".

"Ừm." Kim Hoa gật đầu xác nhận "Ta đã ngầm quan sát Ngọc Vô Tâm. Nha đầu đó đúng đã không còn thân xử nữ nữa rồi".

"Mộng Tương, Ngọc Vô Tâm bây giờ đã là người của lão tông chủ, chúng ta tuyệt đối không thể động vào. Nếu ngươi có ý định nào đó thì tốt nhất là nên từ bỏ đi".

"Nhưng...".

Vu Mộng Tương cắn răng. Nàng thật sự là không cam tâm. 

...

Kim Hoa không thoải mái, tâm tình Vu Mộng Tương lại càng không tốt, hết thảy đều bắt nguồn từ một cái tên: Ngọc Vô Tâm. 

Nhưng thiết nghĩ Ngọc Vô Tâm chả buồn bận tâm đến suy nghĩ của bọn họ đâu. Lúc này nàng còn đang bận tinh chế đan dược. 

Hiện tại pháp lực của nàng tuy không tăng thêm, nhưng nhờ có sự thần kỳ của lam sắc quang điểm từ bạch liên hoa mà thần thức đã gia tăng không ít. 

Nếu như trước đây Ngọc Vô Tâm nàng chỉ quan sát được bên ngoài của Bồi Nguyên Đan thì hiện tại đã có thể xuyên thấu vào bên trong đan dược.

Lúc này chỉ thấy hình ảnh Bồi Nguyên Đan đã to gấp mấy lần trong thần thức, Ngọc Vô Tâm quan sát thì thấy vô số phần hắc sắc cùng bạch sắc quấn chặt vào nhau.Tĩnh tọa một lát, nàng vận dụng và khống chế tốc độ lưu động lam sắc quang điểm, dẫn đến lòng bàn tay, một bên cẩn thận quan sát tình huống bên trong đan dược. 

Chỉ thấy sau khi vô số quang điểm tiến vào trong đan dược, nếu gặp những phần bạch sắc tinh hoa thì xuyên qua, còn gặp phần hắc sắc tạp chất thì nó đẩy ra ngoài.

Ngọc Vô Tâm quan sát thì thấy lam sắc quang điểm bên trong đan dược chuyển động khá hỗn loạn nên hiệu suất tinh chế không cao. Như vậy, nếu có thể dùng thần thức thao túng quang điểm lưu chuyển có trật từ thì hiệu quả tinh chế sẽ được gia tăng.

Lý thuyết là vậy, song thực tế muốn làm được thì lại hết sức khó khăn. Lam sắc quang điểm đã rời cơ thể mà muốn thao túng nó thì phải đem thần thức bám lên, nguyên lý không hề khác so với Khu Vật Thuật nhưng để thực hiện thì khó khăn hơn vì quang điểm vốn là vật vô hình, nếu là tu sĩ cấp cao thì dễ dàng khống chế nhưng với tu vị của Ngọc Vô Tâm hiện tại... còn có chút miễn cưỡng.

Một đỗi lâu sau...

Theo quá trình tinh chế đan dược, số lượng lam sắc quang điểm của bạch liên hoa đã bị thu nhỏ tới cực hạn, không thể khống chế xuất ra thêm được nữa. Bất đắc dĩ Ngọc Vô Tâm chỉ đành thu hồi thần thức. 

Ngay lập tức, bên trong viên hạ phẩm Bồi Nguyên Đan, những tạp chất đang bị tách ra không những phản hồi lại chỗ cũ mà còn cuộn chặt thêm tinh hoa. Chỉ thấy viên đan dược từ màu vàng nhạt biến thành màu đen. Lúc này hạ phẩm Bồi Nguyên Đan lại trở thành phế đan.

Nhìn viên phế đan trên tay, vẻ mặt Ngọc Vô Tâm có chút đăm chiêu. Sau cả ngày miệt mài tinh chế phế đan, nàng đã rút ra được ít nhiều kinh nghiệm. 

Hiện tại với thần thức của mình, nàng có thể tiến vào bên trong đan dược, đối với quá trình tinh chế cũng có lý giải nhất định, việc vận dụng lam sắc quang điểm càng thêm thuận lợi. 

"Nếu như thần thức của ta lại tăng thêm một bậc thì việc thao túng lam sắc quang điểm sẽ trở nên dễ dàng, từ đó xác suất tinh chế thành công sẽ càng cao".

Đã nắm rõ mấu chốt vấn đề, Ngọc Vô Tâm lại càng nỗ lực. Cùng với việc tinh chế phế đan, mỗi ngày nàng đều dành thời gian để điều động lam sắc quang điểm, chiếu theo tâm pháp Tử Hà Ma Thiên mà thực hiện những vòng đại chu thiên tuần hoàn. Qua mỗi lần như vậy, thần thức của nàng lại tăng lên một chút. Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, tích tiểu thành đại, Ngọc Vô Tâm cuối cùng cũng đạt được chút thành tựu. Hiện giờ, so với tu sĩ trúc cơ sơ kỳ thì thần thức của nàng đã không kém hơn. 

Ngày tháng trôi nhanh, thấm thoắt nửa năm đã trôi qua...

"Mới đó mà đã nửa năm rồi...".
Tu tiên không tuế nguyệt, câu nói này Ngọc Vô Tâm đã phần nào cảm nhận được. 

Nàng ngồi bên trong động phủ của Tạ Trường Thanh nhìn ra ngoài, chợt nhớ đến Tố Tâm. 

"Cũng lâu rồi không đi thăm tiểu nha đầu, không biết bây giờ nó ra sao, đã cao lên được chút nào chưa...". 

Hình ảnh chợt đến rồi cũng nhanh chóng bị xua đi. Ngọc Vô Tâm đứng lên đi dạo một vòng quanh động phủ để cho tâm tình được thư thái. Chừng khi trở về, nàng đi thẳng một mạch đến đan thất trong động phủ. 

Đả tọa một lát, chờ tinh thần cùng pháp lực đều khôi phục đến trạng thái tốt nhất, lúc này nàng mới lấy ra một viên trung phẩm Tẩy Tủy Đan nắm ở trong tay đồng thời đem thần thức phát ra. 

Ngọc Vô Tâm bắt đầu điều động lam sắc quang điểm từ bạch liên hoa, đem chúng hội tụ thành một dải lam sắc mỹ lệ chạy dọc theo kinh mạch. 

Hiện tại, sau khi tinh chế hàng ngàn viên đan dược, kỹ năng của nàng đã thành thục tinh xảo và từng bước được đề cao, kinh mạch cũng cường tráng hơn so với trước nên tốc độ lam quang lưu chuyển cũng nhanh hơn rất nhiều. 

Khá chóng vánh, lam sắc quang điểm theo kinh mạch lên đến cổ tay phải. Ngọc Vô Tâm đem thần thức tập trung vào bên trong viên đan dược quan sát tinh hoa cùng tạp chất, cẩn thận khống chế quang điểm chậm rãi tiến vào bên trong.

So với phế đan, hạ phẩm đan dược thì viên trung phẩm Tẩy Tủy Đan này, tinh hoa cùng tạp chất bên trong quấn vào nhau rất chặt. Trước kia nếu chỉ cần ba quang điểm thì bây giờ cần ít nhất là chín quang điểm mới đẩy được một điểm tạp chất. Hơn nữa quá trình tinh chế không thể bị ngắt đoạn giữa chừng. Nếu một lần không thành công thì đan dược sẽ hoàn toàn bị phế bỏ không thể tinh chế lại.

Bước đầu coi như thuận buồm xuôi gió, tuy đòi hỏi nhiều quang điểm nhưng lấy số lượng hiện tại thì vẫn đủ dùng. Song, khi quang điểm thôi động đẩy tạp chất đến lớp vỏ đan dược thì lại không ra ngoài được.

"Cái này...".

Ngọc Vô Tâm khẩn trương tập trung thần thức quan sát thì thấy lúc này ở lớp vỏ viên trung phẩm Tẩy Tủy Đan tựa hồ là trạng thái chất dịch có tính kết dính cao hơn so với lớp vỏ hạ phẩm Tẩy Tủy Đan là chất rắn.

Do đã có kinh nghiệm, Ngọc Vô Tâm quyết định thử gia tăng tốc độ di chuyển của quang điểm nhằm đẩy mạnh tạp chất ra khỏi vỏ, song tốc độ phải nằm trong một khoảng nhất định, lớn quá thì đan dược sẽ bị vỡ mà thấp quá thì không gây được tác dụng.

Vẻ mặt ngưng trọng, trên trán lấm tấm mồ hôi, Ngọc Vô Tâm cẩn thận thao túng lam sắc quang điểm, sau một hồi rốt cuộc đã đem một chút tạp chất đẩy ra ngoài.

"Được rồi".

Kiềm chế kích động, Ngọc Vô Tâm cố giữ tỉnh táo, tiếp tục thao túng lam sắc quang điểm đưa vào bên trong viên đan dược.

Chừng một canh giờ sau.

"Hà à...".

Ngọc Vô Tâm thu hồi thần thức, miệng thở ra một ngụm trọc khí. Trên người nàng, y phục sớm đã ướt sũng mồ hôi. Khuôn mặt nàng thì cũng chẳng khá hơn, trông hết sức mệt mỏi. 

Quá trình tinh chế trung phẩm Tẩy Tủy Đan này so với tu luyện cùng tinh chế phế đan, hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, hạ phẩm Bồi Nguyên Đan còn mệt hơn nhiều. Bất quá... công sức là đáng. 

Thở dốc một hồi, chừng khi khí lực đã khôi phục phần nào, lúc này trên miệng Ngọc Vô Tâm bỗng nở một nụ cười. Nàng mở lòng bàn tay phải, cúi xuống nhìn. Bên trong có một viên đan dược đang toả hương thơm thấm động lòng người.

Thượng phẩm Tẩy Tủy Đan!

Chương 722: Tinh chế giới hạn

Tuy Ngọc Vô Tâm chưa từng thấy qua thượng phẩm Tẩy Tủy Đan song với số tri thức nàng thu được từ trên đan thư thì từ màu sắc cho đến hình dáng, hương vị, viên đan dược trong tay nàng so với miêu tả thì giống y như đúc. Nó có màu lam nhạt, hương thơm vượt xa so với hạ phẩm và trung phẩm Tẩy Tủ Đan...

"Rốt cuộc ta cũng thành công tinh chế ra thượng phẩm đan dược".

Đối với thành quả của mình, Ngọc Vô Tâm rất đỗi vui sướng. Mặc dù đây chỉ là Tẩy Tủy Đan - loại đan dược cơ bản nhất của tu sĩ, nhưng ở cấp thượng phẩm thì giá trị cũng đã tăng lên rất nhiều lần rồi.

Phải biết tại tu tiên giới luyện đan chi thuật đòi hỏi kỹ xảo hạng nhất. Cho dù là hạ phẩm đan thì xác xuất thành công cũng chỉ có năm sáu thành, luyện trung phẩm đan thì không đến hai thành nên chỉ có một số đại phái mới có khả năng luyện chế được. Ma Thần Tông tại Nam man có thể là cự đầu nhưng chiếu theo tiêu chuẩn để xét thì bất quá cũng chỉ là tiểu môn tiểu phái mà thôi, căn bản không có thực lực luyện chế trung phẩm đan. Thế nhưng Ngọc Vô Tâm nàng thì không những tinh chế được trung phẩm đan mà bây giờ còn thành công đối với cả thượng phẩm đan dược. Chuyện này nếu để cho người khác biết thì khẳng định sẽ làm bọn họ chấn kinh đấy. 

Theo quy ước của tu tiên giới thì một viên trung phẩm đan có thể đổi được mười viên hạ phẩm đan, một viên thượng phẩm đan có thể đổi được mười viên trung phẩm đan, song trên thực tế không ai ngu ngốc đi làm điều này. Trung phẩm đan vốn rất ít chỉ mấy đại phái mới sở hữu, thượng phẩm đan lại càng hiếm hoi hơn, nếu có cũng chỉ phân phát cho các đệ tử thiên tài phục dụng vào thời điểm trùng quan mà thôi.

Thế mới thấy trung phẩm đan, và đặc biệt là thượng phẩm đan dược quý giá tới cỡ nào. 

Ngọc Vô Tâm cầm viên thượng phẩm Tẩy Tủy Đan trong tay, vân vê một chút rồi mới cất đi. 

"Tinh chế thượng phẩm đan dược hao tốn rất nhiều sức lực, hiện thần thức cùng lam sắc quang điểm trong người ta đều đã đại giảm...".

Uớc chừng một chút, Ngọc Vô Tâm kết luận là trước mắt đã không thể tiến hành tinh chế đan dược được nữa. Nàng quyết định nghỉ ngơi, tĩnh toạ một lát thì trút ra một viên hạ phẩm Bồi Nguyên Đan phục dụng hòng nhanh chóng khôi phục thể trạng của mình. 

Mấy canh giờ sau, khi thần thức cùng lam sắc quang điểm đều đã khôi phục, lúc này nàng mới tiếp tục bắt tay vào tinh chế thượng phẩm đan. Được dùng như cũ vẫn là Tẩy Tủy Đan. 

Dưới sự thao túng của Ngọc Vô Tâm nàng, từ phần nhụy bạch liên hoa, những điểm sáng màu lam nối nhau đi ra, hội tụ thành một dải lam sắc mỹ lệ chạy vào kinh mạch, hướng đến cổ tay phải. 

Hết sức tập trung, Ngọc Vô Tâm bằng vào thần thức khống chế quang điểm tiến vào bên trong viên đan dược. Chỉ thấy khi lam sắc quang điểm đi vào, gặp bạch sắc tinh hoa thì xuyên qua, còn gặp phần hắc sắc tạp chất thì đem đẩy ra ngoài. 

Tương tự lần trước, lần này khi phần hắc sắc tạp chất bị đẩy đến chỗ vỏ đan thì khựng lại. Đã có kinh nghiệm, Ngọc Vô Tâm tập trung lam sắc quang điểm lại, khống chế tốc độ lưu chuyển nhanh hơn. Mắt thấy đại bộ phận hắc sắc tạp chất sắp sửa bị đẩy ra ngoài thì...

"Bụp!". 

... một tiếng nổ nhỏ vang lên. 

Quá trình tinh chế đã thất bại.Ngọc Vô Tâm cúi nhìn những mảnh vỡ đan dược trong tay, trong lòng tiếc rẻ. Phải biết thứ vừa vỡ ra đây không phải hạ phẩm mà là trung phẩm Tẩy Tủy Đan. Đừng nói Nam man xa xôi hẻo lánh này, cho dù có là đại tông môn nơi trung tâm Ô La đại lục cũng ít người thành công luyện chế trung phẩm Tẩy Tuỷ Đan đấy. 

"Vừa rồi tốc độ quang điểm đi hơi nhanh... Coi bộ để thành công tinh chế thượng phẩm đan dược cũng không phải dễ".

Những ngày tiếp theo Ngọc Vô Tâm đều đồn toàn bộ tinh lực vào luyện tập tinh chế thượng phẩm Tẩy Tủy Đan. Vạn sự khởi đầu nan, lúc ban đầu quả thật khó khăn từng bước, xác suất thành công rất là thấp. Cơ hồ cứ năm viên mới thành công một lần nhưng còn cách nào khác, cho dù thất bại liên tục nàng vẫn cắn răng kiên trì.

Trời không phụ người, theo thời gian trôi qua rốt cục hiệu suất cũng tăng lên, cứ ba viên là tinh chế thành công một viên. Có được thành quả, Ngọc Vô Tâm lại càng nỗ lực hơn trước. 

Hàng ngày, ngoại trừ đả tọa cùng thời gian ngủ cực ngắn ra thì thời gian còn lại Ngọc Vô Tâm đều dùng để tinh chế đan dược. Hiện tại mỗi ngày nàng đều có thể tinh chế được một viên thượng phẩm Tẩy Tủy Đan, xác suất đề thăng lên năm thành. Cũng tức là nói tinh chế mười viên trung phẩm Tẩy Tủy Đan thì sẽ thành công cho ra được năm viên thượng phẩm Tẩy Tủy Đan, cơ hồ đã ngang bằng với các luyện đan sư khi luyện chế hạ phẩm đan. 

Năm thành, hiệu suất không phải thấp song đối với Ngọc Vô Tâm thì bấy nhiêu vẫn chưa khiến nàng vừa ý. Nàng tiếp tục tập luyện hòng nâng cao xác suất thành công. 

Nhưng coi bộ Ngọc Vô Tâm nàng đã không gặp may. Hiệu suất tinh chế thượng phẩm đan dược của nàng dường như đã gặp bình cảnh. Tuy kỹ xảo có tăng song xác suất vẫn là năm thành như trước, số lượng lam sắc quang điểm và thần thức mặc dù lớn hơn một chút nhưng chưa đủ để cải biến tình hình. 

"Lẽ nào đã tới giới hạn rồi sao...".

Trong động phủ, Ngọc Vô Tâm ngồi trầm tư. Suy nghĩ một hồi, nàng quyết định lấy ra một viên trung phẩm Bồi Nguyên Đan, thử tinh chế. Thoáng chỉnh đốn tâm tình, Ngọc Vô Tâm bắt đầu triển khai thần thức, đem lam sắc quang điểm từ bạch liên hoa điều động. 

Chỉ thấy dưới sự thao túng của nàng, một dải lam sắc mỹ lệ chạy vào kinh mạch, hướng đến cổ tay phải rồi tiến nhập viên đan dược nơi lòng bàn tay. 

Qua thần thức, Ngọc Vô Tâm nhìn thấy phần hắc sắc tạp chất và hoàng sắc tinh hoa quấn vào nhau rất chặt, so với trung phẩm Tẩy Tủy Đan càng chặt hơn. Và điều đó cũng đồng nghĩa để tinh chế thượng phẩm Bồi Nguyên Đan sẽ càng khó khăn hơn. 

Đã lường trước nên Ngọc Vô Tâm cũng chẳng nôn nóng, bình tĩnh từng bước tinh chế. Một chút rồi một chút, nàng khống chế tốc độ lam sắc quang điểm ở tốc độ vừa phải, dùng nó đẩy những hắc sắc tạp chất bên trong viên đan dược ra. 

"Bụp!".

Lần tinh chế này Ngọc Vô Tâm đã không được may mắn. Viên trung phẩm Tẩy Tủy Đan đã vỡ thành năm mảnh trong tay nàng. 

"Tinh chế Bồi Nguyên Đan so với Tẩy Tủy Đan còn muốn khó khăn hơn gấp bội".

Ngọc Vô Tâm hít sâu một hơi, trong lòng cảm khái. Tự tay hủy đi một viên trung phẩm Bồi Nguyên Đan, tư vị thật là không vui vẻ gì. 

Dù vậy, nàng không bỏ cuộc. Có thành công nào mà chẳng phải hi sinh? Có vinh quang nào không chút chông gai mật đắng?

Đã hạ quyết tâm, Ngọc Vô Tâm tạm nghỉ ngơi điều tức, chờ cho thần thức cùng lam sắc quang điểm khôi phục lại thì nàng tiếp tục lấy ra một viên trung phẩm Bồi Nguyên Đan, tiếp tục tinh chế...

Cứ thế, ngày này qua ngày khác, Ngọc Vô Tâm cố gắng tinh chế đan dược. Từ hai thành ban đầu, dần dà hiệu suất tinh chế thượng phẩm Bồi Nguyên Đan được đề thăng. Ba thành, bốn thành, rồi... Không có sau đó, bốn thành xác suất đã là giới hạn của Ngọc Vô Tâm rồi. 

"Tinh chế thượng phẩm Tẩy Tủy Đan đạt năm thành, tinh chế thượng phẩm Bồi Nguyên Đan được bốn thành..." Trên tấm bồ đoàn cũ kỹ, Ngọc Vô Tâm tựa lưng vào vách đá, nhìn hai viên đan dược đang cầm trong tay, khẽ lẩm bẩm. 

Đối với kết quả này nàng vẫn chưa ưng ý lắm. Nàng muốn con số phải cao hơn nữa cơ. Đáng tiếc đã tới giới hạn rồi.

"Có lẽ cũng chỉ có thể đợi bạch liên hoa tiến cấp lên nữa thì năng lực tinh chế mới được đề thăng".

Chương 723: Đột phá trúc cơ!

Bởi năng lực tinh chế đan dược đã không thể đề thăng thêm được nữa nên Ngọc Vô Tâm cũng thôi ý định tập luyện với Tẩy Tủy Đan và Bồi Nguyên Đan. Nàng quyết định sẽ bắt đầu tiến hành tinh chế Trúc Cơ Đan. Mười bốn viên phế đan Trúc Cơ kia ở chỗ nàng cũng đã khá lâu rồi.

Trải qua một đêm nghỉ ngơi thì hiện giờ tinh thần, khí lực của Ngọc Vô Tâm đều ở trạng thái tốt nhất. Nàng lấy từ không gian giới chỉ một chiếc bình ngọc, trút ra một viên. Chính thị phế đan Trúc Cơ. 

"Theo như những gì thần thức ta quan sát được thì trong viên phế đan Trúc Cơ, mức độ hoà quyện giữa tinh hoa cùng tạp chất so với trung phẩm Tẩy Tủy Đan còn thấp hơn. Đối với trung phẩm Tẩy Tủy Đan xác suất tinh chế lên thượng phẩm của ta là năm thành, hy vọng với mớ phế đan này thì xác suất thành công sẽ không thấp hơn".

Cao hơn tất nhiên càng tốt. Nhưng Ngọc Vô Tâm không muốn kỳ vọng quá nhiều để rồi phải hụt hẫng. Nàng cảm thấy năm thành cũng đã tốt lắm rồi. Mười bốn viên phế đan, nếu xác suất tinh chế là năm thành thì sẽ thu được bảy viên hạ phẩm Trúc Cơ Đan, bấy nhiêu cũng đâu tệ. 

Hít sâu một hơi, Ngọc Vô Tâm gạt đi hết thảy tạp niệm, bắt đầu quá trình tinh chế đan dược. 

Dưới thần thức của nàng, từ bạch liên hoa, những điểm sáng màu lam nối nhau đi vào kinh mạch, hướng đến cổ tay phải rồi tiến nhập phế đan. 

Chỉ thấy hắc sắc tạp chất từng đợt bị đẩy ra, diễn biến khá là thuận lợi, hơn cả những gì Ngọc Vô Tâm mong đợi. Dù vậy, nàng không dám có chút nào lơ đãng, vẫn tập trung khống chế lam sắc quang điểm...

Một đỗi lâu sau.

Ngọc Vô Tâm thu hồi thần thức, nâng tay lên nhìn. Trong lòng bàn tay nàng, một viên đan dược màu xanh đang hiện hữu, toả ra mùi hương thoang thoảng. 

Hạ phẩm Trúc Cơ Đan!

"Thành công rồi...".

Trong lòng Ngọc Vô Tâm rất là kích động. Nàng đem viên đan dược nắm chặt, gắng kiềm chế. 

Đây mới chỉ là viên đan dược đầu tiên, vẫn còn mười ba viên nữa. Nàng không được phép vui mừng quá sớm. 

"Ngọc Vô Tâm, ngươi phải bình tĩnh...".

Tự trấn an mình xong, Ngọc Vô Tâm nhanh chóng đả toạ điều tức, đợi cho thần thức cùng lam sắc quang điểm khôi phục thì nàng mới tiếp tục tiến hành tinh chế viên đan dược thứ hai. 

Cảnh tượng ban nãy lại tái hiện, khi lam quang đi vào bên trong đan dược, những phần hắc sắc tạp chất lần lượt bị đẩy ra, tinh hoa thì cô đọng lại. Một cách chậm rãi, viên đan dược từ màu đen dần chuyển sang xám, rồi xám chuyển thành xanh. 

Viên hạ phẩm Trúc Cơ Đan thứ hai đã chính thức tinh chế thành công!

"Xem ra vận khí của mình không tệ".

Ngọc Vô Tâm đem viên hạ phẩm Trúc Cơ Đan vừa tinh chế thành công cất đi. Nàng tạm nghỉ ngơi, đợi cho lam sắc quang điểm cùng thần thức khôi phục. 

...

Một đêm qua đi, thời điểm Ngọc Vô Tâm mở mắt cũng là lúc cơ thể đã khôi phục đến trạng thái tốt nhất. 

Trước tiên nàng ngồi nghiền ngẫm, củng cố thêm kinh nghiệm từ hai lần tinh chế đan dược hôm qua. Sau đó, nàng lại trút ra một viên phế đan Trúc Cơ, tiến hành tinh chế. 

Dưới sự thao túng của thần thức, những điểm sáng màu lam hội tụ thành một dải lam sắc mỹ lệ đi vào kinh mạch, hướng đến lòng bàn tay phải...

Tạp chất màu đen từng đợt từng đợt bị lam sắc quang điểm đẩy ra, theo thời gian, kích cỡ viên đan dược dần nhỏ lại, màu sắc cũng từ từ thay đổi...

"Ta... lại thành công". 

Ngọc Vô Tâm cúi nhìn viên đan dược màu xanh đang toả hương trong tay, có chút nghi hoặc. Lần thứ nhất thành công có thể là may mắn, lần thứ hai thành công có thể bảo do vận khí, thế nhưng đến lần thứ ba này...

Tinh hoa cùng tạp chất bên trong phế đan Trúc Cơ không quyện chặt bằng trung phẩm Tẩy Tủy Đan, cái đó Ngọc Vô Tâm nàng biết, nhưng nàng chẳng ngờ quá trình tinh chế phế đan lại diễn ra thuận lợi như vầy, ba lần liên tiếp đều cho ra thành phẩm. 

"Vẫn còn mười một viên phế đan nữa, cứ bình tĩnh tinh chế...".

Ba viên đều tinh chế thành công không có nghĩa mười bốn viên đều thành công tinh chế. Ngọc Vô Tâm rất nhanh đã ổn định tâm tình. Sau mấy canh giờ nghỉ ngơi điều dưỡng, nàng tiếp tục bắt tay vào tinh chế viên phế đan thứ tư...Cứ như vậy, một viên rồi lại một viên, trải qua sáu ngày đêm miệt tinh chế, Ngọc Vô Tâm rốt cuộc cũng hoàn thành. Toàn bộ mười bốn viên phế đan Trúc Cơ hiện đều đã được tinh chế qua. Trong số đó, có bốn viên là tinh chế thất bại, còn lại thì đều thành công. Nói cách khác, lúc này trong tay Ngọc Vô Tâm đang có mười viên hạ phẩm Trúc Cơ Đan, chất lượng chẳng thua gì so với năm viên nàng từng phục dụng. 

"Mười viên hạ phẩm Trúc Cơ Đan, không biết liệu đã đủ đột phá...".

Với một kẻ có tư chất thượng đẳng như Ngọc Vô Tâm nàng, đáng ra chỉ cần một viên Trúc Cơ đan thôi cũng đã có thể thành công đột phá. Ngặt nỗi trong quá trình nàng đột phá bạch liên hoa lại hết lần này tới lần khác can thiệp. 

Bạch liên hoa tiến cấp đương nhiên rất tốt, nhưng nếu nó vì tiến cấp mà đoạt hết luôn số Trúc Cơ đan này của nàng thì thật sẽ không tốt lắm đâu. Ở Ma Thần Tông đã không còn phế đan Trúc Cơ cho nàng tinh chế nữa rồi. 

"Bạch liên hoa, ngươi làm ơn biết điểm dừng giùm ta".

An vị trên tấm bồ đoàn cũ kỹ, Ngọc Vô Tâm hít sâu một hơi, trút lấy một viên hạ phẩm Trúc Cơ Đan cho vào miệng, bắt đầu điều động linh lực trong cơ thể.

Chỉ thấy dược lực rất nhanh tản ra khắp thân thể.

Ầm! Một cỗ nhiệt lưu nồng hậu từ đan điền tản về kỳ kinh bát mạch khiến Ngọc Vô Tâm cảm thấy toàn thân như đang ở trong một lò lửa vậy. Cơ hồ chỉ trong chớp mắt, toàn thân nàng đã ướt đẫm mồ hôi.

Nàng khẽ thả lỏng người để dòng nhiệt lưu tùy ý lưu chuyển trong tứ chi bách hải, thần thức chăm chú quan sát đan điền, bảo trì linh đài ở trạng thái sáng tỏ.

Dưới sự thao túng của nàng, từng tia linh lực hội tụ lại với nhau, đem viên đan dược vây lấy. 

Chính lúc này, tại trung tâm đan điền, bạch liên hoa làm ra phản ứng. Từ phần nhụy hoa, những điểm sáng màu lam thi nhau tràn ra, tiến thẳng về phía viên đan dược. 

Đã sớm lường trước, Ngọc Vô Tâm lẳng lặng đem linh lực thu hồi lại. Nàng không muốn tranh đấu giành giật với bạch liên hoa làm gì. Nàng biết là mình sẽ không thắng được. 

"Một viên Trúc Cơ Đan thế là đi toi".

Ngọc Vô Tâm có chút tiếc rẻ, nhưng nàng cũng không vì vậy mà chán nản. Viên Trúc Cơ Đan thứ hai rất nhanh được trút ra, Ngọc Vô Tâm đem cho vào miệng. 

Giống trước, bạch liên hoa lại tự mình điều động lam sắc quang điểm...

Ngọc Vô Tâm không nói gì, trút ra viên Trúc Cơ Đan thứ ba. 

Cảnh cũ tái diễn, chỉ trong thoáng chốc viên đan dược này đã bị lam sắc quang điểm đem bao lấy.Bất động thanh sắc, Ngọc Vô Tâm nuốt xuống viên Trúc Cơ Đan thứ tư. 

Và, lại như ba lần trước, từ bạch liên hoa, một dải lam sắc mỹ lệ đi ra, đem viên đan dược bao bọc vào bên trong, chậm rãi luyện hoá. 

Từ sáng đến tối, trước sau tổng cộng Ngọc Vô Tâm đã tiêu phí hết bốn viên hạ phẩm Trúc Cơ Đan. Theo lý thì tâm tình nàng sẽ chẳng thể nào thoải mái được, ấy vậy mà không, lúc này khuôn mặt nàng lại ngập tràn tiếu ý. 

Ngọc Vô Tâm đang rất vui vẻ. Tại sao ư? Bởi vì lam sắc quang điểm, số lượng của chúng đã gần như cạn kiệt rồi!

Trước khi tiến hành phục dụng đan dược, Ngọc Vô Tâm nàng đã quên mất một chuyện: Bạch liên hoa, nó cũng biết tự mình tinh chế. Tại thời điểm nàng phục dụng viên Trúc Cơ Đan thứ năm lấy được từ trên người Tạ Trường Thanh kia thì nó đã điều động lam sắc quang điểm, đem hạ phẩm Trúc Cơ Đan tinh chế thành trung phẩm Trúc Cơ Đan rồi sau đó mới bắt đầu luyện hoá, hấp thu tinh hoa dược lực. 

Mà, để tinh chế đan dược, lam sắc quang điểm buộc phải tự tiêu hao chính mình. Tuy nói so với Ngọc Vô Tâm thì hiệu quả khi bạch liên hoa chủ động tự mình tinh chế sẽ cao hơn nhưng chung quy cũng là có giới hạn. Bốn viên, đấy đã là cực hạn của bạch liên hoa nó rồi. Như thế cũng tức là nói hiện giờ bạch liên hoa sẽ không có đủ khả năng để tranh đoạt với Ngọc Vô Tâm nàng nữa. 

"Cho dù không tinh chế, chỉ luyện hoá đan dược thì cũng phải cần tiêu tốn lam sắc quang điểm. Hiện tại số lượng lam sắc quang điểm của nó đã gần như cạn kiệt, thiết nghĩ sẽ chẳng thể nào tranh được với ta...".

Ngọc Vô Tâm rất có lòng tin, nhưng để kiểm chứng suy nghĩ của mình thì nàng phải thử. 

Viên Trúc Cơ Đan thứ năm được trút ra khỏi bình. 

Ngọc Vô Tâm nuốt xuống đan dược, bắt đầu điều động linh lực, đồng thời khuếch đại thần thức quan sát đan điền. 

Thời gian dần trôi, qua một lúc lâu, khi viên đan dược đã được luyện hoá cũng kha khá rồi mà vẫn chưa thấy bạch liên hoa phản ứng gì thì Ngọc Vô Tâm mới chính thức an tâm. Nàng đã đoán đúng. Ở bạch liên hoa, chỉ có phần lam sắc quang điểm là có năng lực luyện hoá, hấp thu dược lực. Nay số lượng tiêu hao cạn kiệt, nó tất sẽ an tĩnh. 

"Cuối cùng cũng có thể trúc cơ".

Tâm tình nhẹ nhõm, Ngọc Vô Tâm thả lỏng để cho dòng nhiệt lưu lưu chuyển trong tứ chi bách hải, âm thầm cảm nhận.

Ước chừng một canh giờ sau, cỗ nhiệt lưu kia từ từ tan ra chuyển thành từng tia nhiệt lực khiến toàn thân Ngọc Vô Tâm vô cùng ấm áp. Cùng lúc này linh lực trong đan điền bạo tăng, giống như được nạp thêm một lượng gấp đôi.

Ngọc Vô Tâm thao túng linh lực lưu chuyển trong kinh mạch làm một đại chu thiên tuần hoàn. 

Có chút thuận lợi hơn tưởng tượng song Ngọc Vô Tâm cũng không nóng vội, qua một thời gian rốt cuộc đã đi đến thời khắc mấu chốt nhất, vẻ mặt nàng trở lên ngưng trọng, thân hình bất động giống như lão tăng đang nhập định vậy.

Một tiếng bụp nhỏ vang lên, linh lực trong đan điền đang lột xác một cách nhanh chóng, dùng thần thức đảo qua thì có thể thấy màu sắc của nó đã đậm và kích thước to hơn gần gấp ba. Luyện khí kỳ đỉnh phong tiến vào trúc cơ sơ kỳ tuy chỉ là một bước nhưng khác biệt rất lớn, đó là biến đổi về mặt chất.

Đã đột phá cảnh giới trúc cơ! 

Nhất thời vẻ mặt Ngọc Vô Tâm trở nên cao hứng. Không vui mừng sao được? Thời điểm này nàng đã phải chờ đợi gần một năm rồi. Ngót nghét năm trời nàng ngày đêm nỗ lực rèn luyện thần thức, tinh chế đan dược, khó khăn trong đó đâu phải chỉ vài ba câu nói là kể ra hết được. 

Kiềm cơn xúc động, Ngọc Vô Tâm thông qua thần thức quan sát bên trong cơ thể mình. 

Lúc này phẩm chất hay số lượng linh lực trong đan điền đều gia tăng hơn rất nhiều. Thần thức của nàng cũng là như vậy, tăng cường đáng kể. 

Bản thân là vậy, riêng phần bạch liên hoa...

Đoá hoa sen màu trắng này đã phát sinh dị biến. Vốn dĩ trước đó số lượng lam sắc quang điểm đã cạn kiệt, thế mà bây giờ chúng lại ngập tràn ở giữa trung tâm đoá hoa, thể tích so với trước càng lớn hơn gấp rưỡi, mà ánh sáng cũng trở nên lung linh hơn nữa. 

"Chuyện này...".

Ngọc Vô Tâm nhíu mày trầm tư. Chẳng lẽ tu vi của nàng càng cao thì số lượng lam sắc quang điểm càng nhiều lên sao?

Sự phát triển của nàng ảnh hưởng trực tiếp đến bạch liên hoa?

Chương 724: Tỷ muội chung giường

Đêm, trời không trăng...

Lẩn trong màu đen tĩnh mịch, từ động phủ, Ngọc Vô Tâm một đường đi thẳng đến phòng của Tố Tâm. Lâu rồi không gặp tiểu nha đầu này, thành ra cũng thấy nhớ, nàng muốn nhìn xem một chút.

Thời điểm nàng tìm tới thì Tố Tâm đã trèo lên giường an giấc tự lúc nào. Cúi xem thân hình nhỏ nhắn, Ngọc Vô Tâm nhẹ lắc đầu: "Tiểu nha đầu này, tư thế ngủ chả đẹp mắt tí nào".

Nói đoạn Ngọc Vô Tâm đưa tay giúp Tố Tâm chỉnh lại tư thế nằm, tiện thể kéo chăn đắp lên. Hiện giờ tiết trời đang lạnh, y phục Tố Tâm mặc lại không nhiều, cần chăn giữ ấm.

"Ưm...".

Chợt, từ trong miệng Tố Tâm, một tiếng ưm khẽ cất lên. Kế đấy cô bé nói: "Ngọc sư tỷ, đừng mà...".

Đừng? Đừng cái gì?

Ngọc Vô Tâm quan sát thêm một lúc, khoé môi nhẹ nhếch. Thì ra tiểu nha đầu này đang nằm mơ.

"Nó mơ thấy gì nhỉ? Tại sao lại bảo ta đừng...".

Ngọc Vô Tâm có chút hiếu kỳ, bèn kề miệng sát bên tai Tố Tâm, hỏi: "Tiểu nha đầu, đừng cái gì?".

"Đừng có hôn miệng Tố Tâm." Hai mắt vẫn nhắm nghiền, Tố Tâm hồi đáp.

Thấy có phản ứng, Ngọc Vô Tâm tiếp tục nói: "Tại sao lại không thể hôn miệng ngươi, tiểu nha đầu?".

"Ưm... Hôn miệng không tốt".

"Tại sao lại không tốt?".

"Tố Tâm và Ngọc sư tỷ đều là nữ nhân, như thế không được".

"Nữ nhân thì sao? Có cái gì lại không được?".

"Tố Tâm... không yêu nữ nhân đâu".

Không yêu? Hừ, ngươi tưởng tiểu nha đầu ngươi đáng yêu lắm chắc?

Thần tình bất mãn, Ngọc Vô Tâm lại kê miệng bên tai Tố Tâm hỏi: "Vậy ta hỏi ngươi, hãy trả lời thành thật. Lúc ta hôn ngươi cảm giác thế nào? Là chán ghét hay là yêu thích?".

"Cái đó... có thích một chút".

Nhận được đáp án, lúc này tâm tình Ngọc Vô Tâm mới thoải mái trở lại. Nàng đưa tay vuốt ve đôi má bầu bĩnh của Tố Tâm, bất ngờ véo mạnh.

"A!".

Cơn đau làm cho Tố Tâm choàng tỉnh. Cô bé ngơ ngác nhìn người trước mặt.

"Ngọc sư tỷ?".

"Chịu tỉnh rồi?" Ngọc Vô Tâm nói, khoé miệng cười cười.

"Sư tỷ, sao sư tỷ lại ở đây?" Tố Tâm đang cảm thấy nghi hoặc.

Ở đây là phòng cô bé mà.

"Ta bỗng thấy nhớ tiểu nha đầu ngươi cho nên chạy tới thăm".

Tố Tâm nghe qua lý do thì tấm lưng chợt thấy lành lạnh. Cô bé nhích mông lùi về phía sau, trong đầu thầm nghĩ: "Đêm hôm khuya khoắt Ngọc sư tỷ lại đột nhập vào phòng mình, có khi nào tính giở trò đồi bại hay không?".

Cô bé rất là lo ngại đấy.

"N-Ngọc sư tỷ, trời muộn lắm rồi, hổng ấy sư tỷ đi về đi, có gì mai nói há...".

"Tiểu nha đầu, ngươi đây là đang đuổi ta?" Ngọc Vô Tâm nhíu mày, khuôn mặt nghiêm lại.

Trong lúc Tố Tâm còn chưa kịp hồi âm thì nàng đã lấy ra một chiếc lọ nhỏ, đặt xuống giường, nói tiếp: "Hừm, ta vốn mang đồ tốt tới cho ngươi mà ngươi lại cư xử như thế, đúng là ăn cháo đá bát".Tố Tâm hết liếc Ngọc Vô Tâm lại nhìn xuống chiếc lọ, những ngón tay dần buông lỏng tấm chăn ra.

"Ngọc sư tỷ, trong lọ đựng đan dược?".

"Thuốc độc." Ngọc Vô Tâm đáp, giọng điệu thì tất nhiên chẳng vui vẻ gì.

Biết sư tỷ mình còn giận nên Tố Tâm không nói gì, lẳng lặng cầm lấy chiếc lọ rồi mở nắp ra xem.

Bên trong có bốn viên đan dược, trên nền trắng lại ẩn hiện sắc lam nhàn nhạt.

Cái này...

Tố Tâm cảm thấy nghi hoặc. Bốn viên đan dược trong lọ vừa giống Tẩy Tủy Đan lại không phải Tẩy Tủy Đan. Tẩy Tủy Đan bình thường cô bé dùng chỉ có thuần một màu trắng thôi, làm gì ẩn hiện lam sắc như vầy. Thêm nữa mùi hương cũng không được thơm như vầy...

Tố Tâm trút ra một viên đan dược cầm xem. Xem xét một hồi, hai mắt cô bé chợt loé lên, có vẻ như đã đoán ra được gì.

"Ngọc sư tỷ, đan dược này... hình như... hình như là trung phẩm Tẩy Tủy Đan!".

Đối với đan đạo Tố Tâm dĩ nhiên không am tường bằng Ngọc Vô Tâm, nhưng tốt xấu gì cũng là tu sĩ, những đan thư căn bản cô bé sao lại chưa từng xem qua. Chiếu theo miêu tả trên đan thư thì viên đan dược cô bé đang cầm đây, nó giống hệt trung phẩm Tẩy Tủy Đan.

Trung phẩm Tẩy Tủy Đan, từ xưa đến giờ, đừng nói phục dụng, thấy cô bé còn chưa được thấy a.

Vẫn chú tâm quan sát, Ngọc Vô Tâm nhìn thấy phản ứng của Tố Tâm như vậy thì bĩu môi xem thường. Dù vậy nàng vẫn xác nhận: "Không phải hình như, thứ ngươi đang cầm đúng là trung phẩm Tẩy Tủy Đan".

"Thật sự là trung phẩm Tẩy Tủy Đan?! Ngọc sư tỷ, tỷ không gạt Tố Tâm đấy chứ?!".

"Gạt ngươi làm gì? Sao? Không thích? Không thích thì trả đây".

Ngọc Vô Tâm nói xong thì đưa tay về trước, toan lấy đan dược lại. Nhưng ý định kia đã hoàn toàn thất bại. Động tác rất nhanh, Tố Tâm đem viên đan dược trên tay lẫn chiếc lọ giấu ra sau lưng.

Cái gì chứ trung phẩm Tẩy Tủy Đan thì ai ngu mà trả. Phải biết ở những tiểu tông môn như Ma Thần Tông này, xưa giờ hầu như chưa bao giờ xuất hiện qua trung phẩm đan dược đấy. Tận những bốn viên trung phẩm Tẩy Tủy Đan, giá trị nào có nhỏ...

"Tiểu nha đầu ngươi không phải không thích?".

"Ai nói không thích?" - Tố Tâm phản bác - "Tố Tâm rất thích! Rất rất thích!".
Một lát sau...

Sau khi đã đem lọ đan dược cất kỹ, lúc này Tố Tâm mới hỏi: "Ngọc sư tỷ, trung phẩm Tẩy Tủy Đan sư tỷ ở chỗ nào nhặt được vậy?".

Nhặt?

Ngọc Vô Tâm có chút buồn cười. Nàng gõ nhẹ lên đầu Tố Tâm một cái: "Nhặt cái đầu ngươi. Ngươi tưởng trung phẩm đan là rau cải ngoài đường chắc? Chỗ đan dược đó là lão tông chủ ban cho ta".

"Thì ra là của lão tông chủ".

Tố Tâm xoa đầu, nói tiếp: "Ngọc sư tỷ, lão tông chủ cho tỷ, sao tỷ không để dành phục dụng mà đưa cho Tố Tâm?".

"Cái đó còn phải hỏi. Cho ngươi dĩ nhiên là vì sư tỷ ta yêu quý ngươi. Ngươi là tiểu tình nhân của ta mà".

Một lần nữa cảm giác lạnh lẽo lại chạy dọc sống lưng Tố Tâm, khiến cô bé rùng mình.

"Ực...".

Miệng nuốt nước bọt, mông nhích lùi về sau, Tố Tâm "tiễn khách": "Sư... sư tỷ à, bây giờ trời cũng muộn lắm rồi, sư tỷ về nghỉ ngơi đi".

"Hmm... Trời đúng là đã muộn thật".

Ngọc Vô Tâm nhìn tiểu sư muội như thể sói nhìn cừu non, miệng cười nham hiểm: "Tiểu nha đầu, đã lâu rồi tỷ muội chúng ta không có ngủ chung. Đêm nay sư tỷ muốn cùng ngươi tựa đầu tâm sự".

Tâm sự cái khỉ khô!

Dạ cực độ khẩn trương, Tố Tâm cầm lấy chiếc chăn, quấn hết mình mẩy lại: "Sư tỷ, nữ nữ thụ thụ bất thân! Không thể ngủ chung!".

"Có thể".

"Không thể!".

"Ta nói có thể".

Nói rồi Ngọc Vô Tâm chồm tới, ma trảo vươn ra bắt lấy Tố Tâm.

"Không được!".

"Cứu mạng! Cứu mạng!!".

...

Sáng hôm sau.

Ngọc Vô Tâm tỉnh dậy với khuôn mặt thoả mãn. Trên môi nàng, một nụ cười hiện vẫn đang treo hờ hững.

Trong khi đó, Tố Tâm - kẻ đã chung giường cùng nàng...

Hoàn toàn đối lập, thần tình cô bé rất là uể oải, áo quần xốc xếch, tóc tai thì rối bù. Tình trạng trông khá ư thảm hại.

"Tiểu nha đầu, mau lại đây ngắm mặt trời mọc nè." Ngồi trên chiếc ghế bên khung cửa, Ngọc Vô Tâm hướng tiểu sư muội mình kêu gọi.

Khuôn mặt lừ đừ, Tố Tâm liếc qua: "Coi một mình đi".

"Tiểu nha đầu, sao vậy? Không phải lúc đêm chúng ta vẫn còn rất vui vẻ hay sao?".

Tố Tâm mím môi, nghiến răng hậm hực: "Vui cái đầu tỷ!".

"Đồ biến thái! Biến thái! Biến thái!".

Chương 725: Tu tập đạo pháp

Cảnh giới Trúc cơ hôm nay Ngọc Vô Tâm đã đột phá, mục tiêu tiếp theo của nàng hiển nhiên sẽ là Vấn đỉnh. 

Tu tiên đạo chín đại cảnh giới, để trở thành đại nhân vật ở phàm giới thì tu vị chí ít cũng phải là Nguyên anh kỳ. Trúc cơ, nó cách Nguyên anh xa lắm. Ngọc Vô Tâm tự thấy bản thân cần phải nỗ lực nhiều hơn. 

Trước đây, khi chưa phát hiện ra khả năng tiến cấp cùng công dụng tinh chế đan dược thần kỳ của bạch liên hoa, chí hướng của Ngọc Vô Tâm bất quá cũng chỉ dừng ở đại lục Ô La. Nhưng hôm nay, khi đã phát hiện, đã tiến hành tập luyện và nhận ra không gian phát triển to lớn của bản thân, dã tâm của nàng đã vươn xa hơn. 

Ô La đại lục trong mắt nàng bây giờ chỉ là điểm khởi đầu. Rồi sẽ có một ngày nàng tiến ra ngoài Ô La, đặt chân đến những thánh địa tu luyện trong truyền thuyết kia. Nguyên anh kỳ, cấp bậc đại năng, Ngọc Vô Tâm nàng nhất định sẽ đạt tới!

Tương lai là vậy, còn hiện tại...

Trong màn đêm u tịch, giữa không gian bốn bề vắng lặng, Ngọc Vô Tâm an vị trên tấm bồ đoàn cũ kỹ, mắt cúi nhìn viên đan dược màu vàng trên tay. 

Đây là Bồi Nguyên Đan - thứ đan dược chủ yếu mà các tu sĩ Trúc cơ kỳ dùng để tu luyện. Tuy nhiên, thay vì như người khác sử dụng hạ phẩm thì lúc này Ngọc Vô Tâm lại quyết định phục dụng trung phẩm Bồi Nguyên Đan.

Dùng trung phẩm đan dược tu luyện? Chuyện này nói ra khẳng định sẽ khiến người "kinh ngạc". So với hạ phẩm thì sử dụng trung phẩm đan đúng hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều, nhưng trung phẩm đan nào có dễ luyện. Phải biết cho dù là luyện đan đại sư ở các đại tông môn, thời điểm luyện chế cao lắm cũng chỉ có hai ba thành xác suất luyện ra được trung phẩm đan, rất là ít ỏi. Cũng vì lẽ đó mà trung phẩm đan dược trở nên khan hiếm, nếu có thì cũng chỉ ban cho các đệ tử thuộc hạng thiên tài sử dụng ở thời điểm tu luyện mấu chốt mà thôi. 

Còn như Ngọc Vô Tâm... Nàng đây chỉ là tu luyện bình thường, chả phải giai đoạn mấu chốt nào hết. Thật đủ gọi xa xỉ. Nhưng đó là trong mắt kẻ khác thôi, chứ với bản thân mình, Ngọc Vô Tâm không thấy thế. Nhờ có năng lực tinh chế thần kỳ của bạch liên hoa mà bây giờ trên người nàng trung phẩm đan dược rất nhiều. Tẩy Tủy Đan, Bồi Nguyên Đan, và thêm kha khá chủng loại đan dược khác nữa.

Giàu có không dùng chẳng phải tự làm khổ mình quá ư?

Ngọc Vô Tâm không phải người rộng lượng, nhưng nàng biết suy trước tính sau. Trong hoàn cảnh của mình, nàng càng cần mau chóng đề thăng thực lực. Cái chết của Tạ Trường Thanh sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ thôi. 

Trúc cơ, với tu vị này Ngọc Vô Tâm đương nhiên có thể trấn áp được đám trưởng lão của Ma Thần Tông, nhưng đây là đối nội, còn phải đối ngoại nữa. Tại vùng đất Nam man này, Trúc cơ cũng đâu chỉ có một mình nàng. Tu tiên giới cá lớn nuốt cá bé, nếu không đủ thực lực chèo chống, sớm muộn gì Ma Thần Tông của nàng cũng sẽ bị các thế lực khác thôn phệ.

Hít vào thở ra mấy lượt, Ngọc Vô Tâm đem tất thảy tạp niệm gạt đi, tập trung vào việc tu luyện. Đầu tiên nàng đem viên trung phẩm Bồi Nguyên Đan nuốt vào. 

Rất nhanh một cỗ nhiệt lưu nồng hậu xuất hiện trong đan điền của nàng.

Khi dùng hạ phẩm Bồi Nguyên Đan thì nhiệt lưu sinh ra rất nóng, khiến người vô cùng khó chịu như ở trong lò thiêu vậy. Còn nhiệt lưu này lại ấm áp khiến người vô cùng sảng khoái như tắm trong nước ấm vào mùa đông, rõ ràng khác biệt.

Mặc dù trên đan dược chú giải cũng có ghi lại một chút song đến khi tự mình thể nghiệm Ngọc Vô Tâm cũng phải âm thầm cảm thán. 

Trung phẩm đan dược quả nhiên vẫn là trung phẩm đan dược, hiệu quả hơn xa hạ phẩm.
Thần thức triển khai, dưới sự thao túng của Ngọc Vô Tâm, từ đan điền nàng, những tia linh lực thi nhau hướng đến chỗ viên trung phẩm Bồi Nguyên Đan, bắt đầu luyện hoá. 

Đan dược tan dần, theo sự hoà tan, nhiệt lưu cũng tràn ra khắp tứ chi bách hải. Ngọc Vô Tâm tập trung thần thức, chiếu theo tâm pháp của Tử Hà Ma Thiên thực hiện những vòng đại chu thiên tuần hoàn. 

Một đỗi lâu sau...

Ngọc Vô Tâm thu hồi thần thức, miệng thở ra một ngụm trọc khí. 

"Trung phẩm đan dược hiệu quả đúng là hơn xa hạ phẩm, thảo nào mà giá trị lại cao như vậy".

"Cũng may ta có bạch liên hoa...".

Ngọc Vô Tâm đối với đoá hoa sen trong người mình thật tâm cảm kích. Trước đây nó nhiều lần cứu chữa cho nàng, thậm chí giúp nàng cải tử hoàn sinh, hiện giờ, sau khi tiến cấp lại có thêm công năng tinh chế đan dược... Dựa vào năng lực thần kỳ này của bạch liên hoa nó mà Ngọc Vô Tâm nàng mới có thể làm điều nghịch thiên, tinh chế thành công không chỉ trung phẩm mà còn có cả thượng phẩm đan dược.

Không nhờ bạch liên hoa, Ngọc Vô Tâm nàng sao trở nên giàu có như vầy, tu luyện xa xỉ như vầy?

"Trong thiên địa này, ta không biết cái gọi chí bảo mà các bậc đại năng sở hữu cụ thể uy năng như thế nào, nhưng dám cá cho dù là loại ghê gớm nhất cũng chẳng thể bì được với đoá hoa sen trong người ta. Bạch liên hoa nó vô cùng nghịch thiên...".

Chả cần gì khác, chỉ riêng mỗi công năng tinh chế đan dược, biến phế thành bảo của bạch liên hoa thôi cũng quá đủ gọi nghịch thiên chí bảo rồi. Trong lịch sử của tu tiên giới, Ngọc Vô Tâm chưa từng nghe có ai hay là loại bảo vật nào làm được như vậy cả. Ngọc Vô Tâm nàng hẳn là người đầu tiên. Nếu để người khác biết được bí mật của nàng, tính mạng nàng sẽ gặp nguy hiểm. 
"Thất phu vô tội, hoài bích có tội", câu nói ấy Ngọc Vô Tâm từ lâu đã nằm lòng. Nàng hiểu mình phải tuyệt đối giữ kín bí mật về bạch liên hoa. 

"Sau này làm việc gì cũng đều phải thật cẩn thận, nếu không thì đừng nói bạch liên hoa, cho dù tính mạng cũng sẽ chẳng còn nữa".

"Chung quy vẫn là phải mau chóng đề thăng thực lực".

Ngọc Vô Tâm nghỉ ngơi một chút, sau đó lại đem một viên trung phẩm Bồi Nguyên Đan trút ra, cho vào miệng...

...

Từ khi tiến vào cảnh giới Trúc cơ, Ngọc Vô Tâm chẳng những không chút nào buông lỏng mà còn ra sức tu tập nhiều hơn. 

Khoản tinh chế đan dược nàng tạm thời gác lại. Trước mắt, trừ khoảng nghỉ ngơi điều dưỡng rất ít ỏi ra thì hầu hết thời gian được nàng chia ra làm hai nửa, ban đêm phục dụng đan dược, chiếu theo pháp quyết Tử Hà Ma Thiên tu luyện còn ban ngày thì tu tập các loại pháp thuật, điều động linh khí. 

Nói về linh khí, trong tay Ngọc Vô Tâm hiện tại có bảy kiện, nhưng nàng chỉ chú tâm ở ba kiện. Tất cả đều là chiến lợi phẩm thu được từ trên người Tạ Trường Thanh.

Kiện thứ nhất là một sợi dây kim tuyến, phẩm chất có thể xem như là trung phẩm. Kiện thứ hai là một thanh phi kiếm, thuộc hàng thượng phẩm, nghe nói uy lực rất lớn, một kích có thể phá hủy một góc núi. Còn kiện thứ ba... Linh khí này có chút đặc biệt, là một cây châm. Mặc dù trông rất nhỏ nhắn nhưng phẩm chất cũng là thượng phẩm linh khí. 

Trong ba kiện, Ngọc Vô Tâm vừa ý nhất là kiện thứ ba. 

Như đã biết, Ngọc Vô Tâm vốn rất thành thạo ám khí. Sở trường của nàng chính là dụng độc, ám toán địch nhân. Cũng bằng thủ đoạn ấy mà nàng đã hạ sát Tạ Trường Thanh - kẻ có tu vi cao hơn nàng những một đại cảnh giới.

So với độc châm nàng từng dùng để đối phó Tạ Trường Thanh thì cây châm này lợi hại hơn rất nhiều. Thiết nghĩ chả cần tẩm độc, chỉ quán thâu linh lực đánh ra thôi cũng đủ để lấy đi tính mạng của một tên tu sĩ Trúc cơ sơ kỳ rồi. 

Lý thuyết là như vậy, linh khí cấp bậc thượng phẩm có thể dễ dàng hạ sát tu sĩ Trúc cơ, nhưng để từ lý thuyết đi đến thực tế, trong đó vẫn là có điều kiện. Người thao túng, hắn phải nắm giữ thuần thục, phát huy được tối đa uy lực linh khí. 

Mà muốn làm được như vậy, Ngọc Vô Tâm nàng chỉ còn cách tập luyện. 

Trước đây Ngọc Vô Tâm nàng cũng có linh khí, nhưng bất quá chỉ là hạ phẩm. Giữa hạ phẩm linh khí và trung phẩm linh khí, năng lực thao túng đòi hỏi khác nhau. 

Để hiểu thêm về vấn đề này, Ngọc Vô Tâm quyết định đến Tàng Thư Các tông môn...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau