TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 716 - Chương 720

Chương 716: Hướng tới phế đan phòng

Có lúc là Tẩy Tủy Đan, có lúc là Bồi Nguyên Đan, Ngọc Vô Tâm luân phiên tinh chế ngày đêm. Thỉnh thoảng ngoại trừ hai loại đan dược ấy ra thì nàng cũng đem tinh chế một số loại khác nữa. 

Mệt, nàng đương nhiên biết. Nàng cũng là con người, thân thể tạo từ máu thịt chứ nào phải cỏ cây sắt thép. Nhưng nàng không muốn lãng phí thời gian. Hôm nay Tạ Trường Thanh đã chết, bình thường mọi người có thể sẽ chẳng ai thắc mắc, tuy nhiên, một khi có đại sự bất ngờ phát sinh, cần tông chủ đứng ra xử lý mà Tạ Trường Thanh lại không ra mặt thì... các vị trưởng lão sẽ sinh nghi. 

Với tu vị luyện khí đỉnh phong như hiện tại, Ngọc Vô Tâm vẫn chưa đủ khuất phục toàn bộ năm vị trưởng lão kia đâu. Nàng cần phải nhanh chóng đề thăng kỹ năng tinh chế đan dược, sớm ngày đem phế đan Trúc Cơ biến thành Trúc Cơ Đan, từ đó đột phá. Dĩ nhiên, nếu mà lâu quá vẫn không được, Ngọc Vô Tâm sẽ phải buộc lòng thay đổi kế hoạch, có thể sẽ lựa chọn rời đi...

May mắn, ông trời đã không phụ công người. Sau một thời gian miệt mài tập luyện, Ngọc Vô Tâm đã ngày càng thuần thục, kỹ xảo tăng lên. Nếu trước đây, trong việc đề thăng đan dược từ hạ phẩm lên trung phẩm, đối với Tẩy Tủy Đan chỉ có sáu thành, Bôi Nguyên Đan chỉ có bốn thành thì bây giờ tỉ lệ đã tăng lên lần lượt là tám thành và sáu thành. 

Thêm nữa, trong quá trình tinh chế này, Ngọc Vô Tâm còn phát hiện ra một điều. Đó là cứ sau mỗi lần dẫn dắt lam sắc quang điểm đi hết một vòng đại chu thiên tuần hoàn bên trong cơ thể thì thể chất và thần thức của nàng đều sẽ đề thăng lên một chút. Tuy rằng mức gia tăng là rất nhỏ, nhưng tích tiểu thành đại, mỗi ngày một chút, sau ba tháng tổng lại thì cũng được kha khá. 

Mà thể chất cải biến, thần thức tăng lên, điều này đối với việc tinh chế đan dược của nàng hết sức hữu ích. Nàng có thể cải thiện kỹ năng của mình...

"Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua rồi...".

Bên trong động phủ, Ngọc Vô Tâm đứng nhìn ra ngoài cảm thán. Ba tháng, thời gian nào ngắn, ấy vậy mà nàng lại có cảm giác chỉ mới như là hôm qua. Chắc bởi tâm trí nàng đã dồn hết vào việc tập luyện tinh chế đan dược cho nên quên mất thời gian chăng...

"Trung phẩm Tẩy Tủy Đan và trung phẩm Bồi Nguyên Đan hiện ta đã thành công tinh chế không ít, khả năng thao túng lam sắc quang điểm cũng đã tăng lên rất nhiều. Có lẽ từ mai nên bắt đầu tập luyện với phế đan".

Cái đích mà Ngọc Vô Tâm hướng đến là Phế Đan Phòng. Ở nơi đó, so với thân gia thu được của Tạ Trường Thanh thì số lượng đan dược nhiều hơn, chủng loại cũng phong phú hơn. Ngọc Vô Tâm cảm thấy mình nên tập luyện với càng nhiều chủng loại đan dược càng tốt. Trước khi bắt tay vào tinh chế Trúc Cơ Đan, nàng cần đề thăng năng lực lên thêm một bậc nữa, có vậy thì xác suất thành công mới cao. Nói sao Trúc Cơ Đan cũng là thứ trân quý, cho dù phế đan đi nữa thì vẫn rất hiếm, đâu thể tùy tiện được.

"Cũng không biết tiểu nha đầu kia hiện tại thế nào. Có lẽ nên đi nhìn nó một chút".

Thở ra một ngụm trọc khí, Ngọc Vô Tâm thoáng chỉnh trang đầu tóc một chút rồi hướng cửa động bước ra. 

Đi được một lúc, trước mắt nàng hiện ra mấy thân ảnh. Chính là những gã đệ tử có trách nhiệm canh gác chung quanh động phủ Tạ Trường Thanh. 

Như mọi khi, thời điểm nhìn thấy Ngọc Vô Tâm đi tới thì đám đệ tử liền tươi cười chào hỏi, thái độ rất là niềm nở, kèm theo còn có chút nịnh bợ. 

"Chào Ngọc sư tỷ".

"Ngọc sư tỷ hảo".

"Ừm." Ngọc Vô Tâm lành lạnh gật đầu bước qua. Nhưng sau đó, như chợt nhớ tới điều gì, nàng xoay người lại. 

Trước ánh mắt nghi hoặc của các đệ tử làm nhiệm vụ canh gác, nàng dặn: "Tông chủ hiện đang bế quan tu luyện, các ngươi nhớ canh giữ cẩn thận, đừng có để ảnh hưởng đến người. Bất cứ ai đến đây, dù là trưởng lão cũng không cho vào, hiểu chưa?".

"Ngọc sư tỷ, bọn đệ biết rồi".

"Ngọc sư tỷ xin hãy yên tâm, bọn đệ sẽ không cho bất cứ ai lại gần cấm địa".

"Thế thì tốt." Ngọc Vô Tâm nhẹ gật đầu, quay người bước tiếp. 

Theo dự tính, nàng một đường đi thẳng đến phòng của Tố Tâm. Thế nhưng khi tới nơi, ngó vào trong phòng thì nàng lại chẳng thấy bóng dáng tiểu sư muội mình đâu. 

"Tiểu nha đầu này chạy đi đâu rồi".

"Ngọc sư tỷ." Trong lúc Ngọc Vô Tâm đang tự vấn thì cánh cửa phóng bên cạnh mở ra. Một cô gái vui vẻ tiến lại gần Ngọc Vô Tâm, mau mắn hỏi han. 

Cô gái này Ngọc Vô Tâm có nhận thức. Nàng ta danh gọi Cao Viên, ngày thường rất hay qua lại với Tố Tâm. 
Chả hơi đâu đi đáp lại những câu chào hỏi xã giao của Cao Viên, Ngọc Vô Tâm trực tiếp hỏi thẳng: "Cao Viên, ngươi thấy Tố Tâm đâu không?".

"Tiểu sư muội?".

Cao Viên nhanh chóng hồi đáp: "Ngọc sư tỷ, lúc nãy muội thấy tiểu sư muội đi ra phía hậu sơn".

"Biết rồi".

...

"Róc rách...".

"Róc rách...".

Hậu sơn, bên một con suối nhỏ. 

Trong bộ y phục màu hồng phấn quen thuộc, Tố Tâm ngồi chồm hổm trên bờ, hai tay chống cằm, dáng vẻ đăm chiêu. Cô bé đang nghĩ đến Ngọc Vô Tâm. 

"Ngọc sư tỷ đi đến chỗ lão tông chủ đã ba tháng rồi mà vẫn chưa về nữa...".

"Cao Viên sư tỷ nói Ngọc sư tỷ chắc đã được lão tông chủ sủng ái nên quên mất mọi người rồi".

"Sủng ái... Hứm... Ngọc sư tỷ đúng là người có mới nới cũ. Vậy mà lần trước còn nói sẽ chiếu cố ta...".

Nhớ lại ngày hôm đó, Tố Tâm không thể không nghĩ đến nụ hôn bất ngờ kia. Còn có thân thể loã lồ, hai chân dính đầy máu kia nữa. Chúng đã ám ảnh cô bé suốt ba tháng qua. 

Tố Tâm, cô bé muốn quên lắm, khổ nỗi càng muốn quên thì trong đầu lại càng nhớ. 

Bất giác, cô bé đưa tay sờ lên môi..."Tiểu nha đầu, đang làm gì đấy?".

"A!".

Bị tiếng gọi của Ngọc Vô Tâm làm cho giật mình, Tố Tâm la lên, suýt tí đã té nhào xuống suối. 

"N-Ngọc sư tỷ?".

Ngọc Vô Tâm mỉm cười: "Sao? Mới có ba tháng mà đã không nhận ra người sư tỷ này rồi?".

Tướng mạo của Ngọc Vô Tâm Tố Tâm dĩ nhiên là vẫn nhận ra. Nào có thay đổi bao nhiêu đâu. Vẫn làn da trắng tái đó, đôi mắt thâm quầng và bờ môi tim tím đó... Sở dĩ giật mình là bởi Tố Tâm quá bất ngờ. Suốt ba tháng không thấy tăm hơi nay lại đột nhiên đích thân tìm tới, có chút "kỳ lạ" a. 

Trông thấy Ngọc Vô Tâm, Tố Tâm thật rất vui mừng. Vốn cô bé đã toan chạy tới, nhưng chạy được mấy bước thì cô bé bỗng khựng lại, kế đấy thì liên tiếp thoái lui, e dè bịt miệng mình lại. 

Nụ hôn kia vẫn còn rất ám ảnh đổi với cô bé đấy. 

Hửm?

Ngọc Vô Tâm quan sát, dễ dàng hiểu được. Nàng biết hôm đó mình đã để lại một dấu ấn khó phai trong lòng tiểu sư muội. Dù vậy, nàng không áy náy hay là ân hận gì. 

Miệng cười tà mị, Ngọc Vô Tâm lấy tay vén tóc, vừa hướng chỗ Tố Tâm tiến đến vừa nói: "Tiểu nha đầu, làm gì vậy? Không nhớ Ngọc sư tỷ sao?".

"Đ-Đứng lại!".

Tố Tâm trông thây nụ cười tà mị kia của sư tỷ mình thì dạ lại càng bất an hơn gấp bội. Cô bé tiếp tục thoái lui.

"Ngọc sư tỷ, đề nghị sư tỷ giữ khoảng cách!".

"Giữ khoảng cách? Tại sao?" Ngọc Vô Tâm giả ngây giả ngô hỏi lại trong khi đôi chân thì vẫn tiếp tục bước đi. 

"Nam nữ... À không, nữ nữ thụ thụ bất thân. Chúng ta phải giữ khoảng cách!".

Ngọc Vô Tâm phì cười: "Nữ nữ thụ thụ bất thân? Câu này lần đầu tiên ta mới nghe nói a".

Dứt câu, Ngọc Vô Tâm lại nhấc chân tiến tới.

"Sư tỷ không được qua đây!".

"Ta cứ qua đấy, tiểu nha đầu ngươi làm gì được ta?".

Lo Tố Tâm còn chưa đủ hãi, Ngọc Vô Tâm cố tình bồi thêm: "Tiểu nha đầu, ba tháng không gặp sư tỷ thật rất nhớ ngươi a. Nào, mau lại đây để sư tỷ thơm một cái".

"A a! Cứu mạng!".

Tố Tâm thần tình đại biến, quay đầu ù té chạy.

Chương 717: Trêu chọc tiểu sư muội

Tố Tâm đã rất cố gắng đào tẩu, nhưng ngặt nỗi tu vi của cô bé so với Ngọc Vô Tâm thì yếu hơn nhiều lắm, có muốn chạy cũng chạy không thoát được. Rất nhanh, cô bé đã bị người tóm gọn. 

"Sư tỷ đừng a! Cứu mạng a!".

"Cho sư tỷ thơm một cái thôi mà".

"Không! Cứu mạng! Cứu mạng!".

Ngọc Vô Tâm cúi hôn mấy lần, lần nào cũng bị Tố Tâm dùng tay đẩy ra, cuối cùng đành từ bỏ. Tất nhiên là nàng đã không cố công, chứ nếu thực muốn, sức lực của Tố Tâm làm sao ngăn được nàng. 

"Xuy... Chán tiểu nha đầu ngươi, chả tình thú gì cả".

Nói đoạn Ngọc Vô Tâm hất tay về trước, đem Tố Tâm đánh bay vào một thân cây gần đó, khiến đầu cô bé sưng lên một cục rõ to. 

"Ui da...!".

Tố Tâm ôm đầu xuýt xoa, cơn đau khiến cô bé quên luôn nỗi sợ. 

"Sư tỷ làm cái gì vậy?!".

"Ném ngươi." Ngọc Vô Tâm lập tức trả lời, giọng điệu rất là bình thản. 

Một lát sau...

"Này, tiểu nha đầu, còn giận à?".

"Hứ!".

Tố Tâm quay mặt sang hướng khác, khuôn mặt chẳng lấy gì làm vui: "Tỷ thử bị người ta ném vào gốc cây xem, coi tỷ có giận không".

"Thì ta xin lỗi rồi mà".

"Xin lỗi... Đi một mạch luôn ba tháng, bỏ mặc người ta, tưởng xin lỗi là xong à?".

Tố Tâm tuy tuổi còn nhỏ nhưng thân là đệ tử ma tông, ngày thường lại được Ngọc Vô Tâm dìu dắt, tâm tính so với những đứa trẻ cùng trang lứa thì già dặn hơn nhiều. Cô bé tiếp tục trách móc: "Cao Viên sư tỷ nói đúng mà. Sư tỷ được lão tông chủ thu nhận rồi thì quên luôn mọi người...".

"Không phải bây giờ ta đã tới thăm tiểu nha đầu ngươi?".

Ngọc Vô Tâm khẽ động thần niệm, lấy từ trong túi trữ vật ra một chiếc bình. Cái chết của Tạ Trường Thanh cần được giữ bí mật tuyệt đối, thành ra trước mặt người khác nàng cũng không dám sử dụng không gian giới chỉ. 

Tính khắp Ma Thần Tông thì giới chỉ không gian cũng chỉ có duy nhất một cái. Tạ Trường Thanh cho dù yêu quý nàng tới độ nào cũng khó có khả năng ban tặng. Người khác nhìn thấy nàng sở hữu không gian giới chỉ khẳng định sẽ sinh nghi. 

"Tiểu nha đầu, có quà tặng cho ngươi này".

Vừa nói Ngọc Vô Tâm vừa đem nút bình mở ra. 

"Tố Tâm không th...".

Vốn dĩ Tố Tâm định sẽ từ chối, nhưng khi liếc thấy những thứ chứa đựng bên trong chiếc bình thì cô bé đổi ý ngay. 

Tẩy Tủy Đan! Cả một mớ Tẩy Tủy Đan!

Thân phận đệ tử, cho dù tư chất có cao thì mỗi tháng Tố Tâm cũng chỉ được phát cho vài viên Tẩy Tủy Đan, nhiều như vậy... đây là lần đầu tiên cô bé được thấy a. 

Tố Tâm như không dám tin vào mắt mình, nhìn chằm chằm vào số linh đan trong bình, mãi một đỗi sau mới lên tiếng hỏi: "Ngọc sư tỷ, chỗ này... đều là Tẩy Tủy Đan?".

"Ừ, đều là Tẩy Tủy Đan".

"Cho Tố Tâm? Toàn bộ?".

"Ừ".

"Sư tỷ, có phải là Tố Tâm đang nằm mơ không?".

"Muốn biết? Để ta giúp".

Vừa dứt câu Ngọc Vô Tâm liền hành động. Những ngón tay co lại thành nấm đấm, nàng đánh thẳng vào đầu Tố Tâm.

"Binh!".

"Ai da!".

Tố Tâm ngã lăn ra đất, phải lồm cồm bò dậy. 
"Sao sư tỷ lại đánh đầu Tố Tâm?!".

"Thì không phải ngươi muốn xác minh coi mình đang tỉnh hay mơ? Sư tỷ chỉ giúp ngươi được rõ ràng thôi. Ngươi biết đau tức đây là sự thật, chẳng phải nằm mơ a".

"Nhưng mà sư tỷ đâu cần phải ra tay mạnh như vậy. Rất đau đấy!".

"Sao? Phàn nàn?".

Ngọc Vô Tâm cầm lấy nút bình đóng lại. 

"Tính cho ngươi mà ngươi tỏ thái độ như thế, ta đành thu hồi vậy".

Mắt thấy đồ vật sắp tới tay lại bị người đem thu hồi, Tố Tâm cam sao đặng. Nhanh như chớp, cô bé lao đến chỗ Ngọc Vô Tâm, níu tay nài nỉ: "Ngọc sư tỷ, sư tỷ đừng như vậy a! Đồ vật đã cho đi sao có thể đòi lại...".

"Ta thích đòi đấy".

"Ngọc sư tỷ, sư tỷ là người có thân phận, làm vậy sẽ mất thể diện lắm".

"Tiểu nha đầu, tu sĩ ma tông như chúng ta thì cần gì thể diện".

"Sư tỷ, Tố Tâm sai rồi! Tố Tâm biết lỗi rồi...".

"Tiểu nha đầu, không thể xin lỗi khơi khơi như vậy được đâu. Cần thể hiện thành ý".

Ngó thấy Tố Tâm nghi hoặc, Ngọc Vô Tâm nói rõ luôn: "Thơm sư tỷ một cái rồi sư tỷ sẽ cho".

Quả nhiên vẫn là chiêu này, cái loại yêu cầu biến thái này. 

Phải, theo cách nhìn của Tố Tâm thì vị Ngọc sư tỷ này của mình rất là biến thái. 

"Ngọc sư tỷ, nhưng... nhưng chúng ta đều là nữ nhân. Nữ nhân sao lại đi hôn nữ nhân được?".

"Có cái gì mà không được?" - Ngọc Vô Tâm không cho là đúng - "Môi nữ nhân rất mềm, miệng rất thơm, da thịt cũng mịn màng. Nam nhân sao có thể so được?".

"Nhưng mà... nhưng mà...".

"Không có nhưng. Tiểu nha đầu ngươi muốn lấy đan dược thì thơm ta một cái, không thì thôi. Mấy mươi viên Tẩy Tủy Đan giá trị thật chẳng nhỏ đâu nha".

Tố Tâm cân đo đong đếm một lúc, cuối cùng đành thoả hiệp. Bị Ngọc Vô Tâm hôn hay là đi hôn Ngọc Vô Tâm, cả hai cô bé đều không nguyện, nhưng nếu không hôn thì không thể có Tẩy Tủy Đan. Tận mấy mươi viên chứ ít ỏi gì. 

"Thôi kệ, ta chỉ cần coi như đang hôn con chó nhỏ là được mà".

Nghĩ vậy, Tố Tâm mới hướng Ngọc Vô Tâm nói: "Sư tỷ, ta chỉ có thể hôn má thôi".
"Cũng được".

Ngọc Vô Tâm cúi người xuống, chìa mặt ra đợi người hôn. 

Tố Tâm hít sâu một hơi, nhắm mắt đưa miệng tới, lướt khẽ trên má Ngọc Vô Tâm tựa chuồn chuồn điểm nước. 

"Xong rồi đó". 

Ngọc Vô Tâm cười cười, không nói gì, đưa chiếc bình ra. 

Tố Tâm nhanh tay tiếp lấy, vội quay mặt đi. Trong tư thế xoay lưng, cô bé kiểm tra lại số đan dược trong bình, xong thì lấy tay lau miệng, trong đầu thầm an ủi: "Chỉ hôn lướt qua thôi mà, không có sao hết. Mình xem như không có chuyện gì là được rồi".

...

Ngọc Vô Tâm ở lại thêm một lúc để trò chuyện cùng Tố Tâm, luôn thể chỉ điểm cho cô bé trong việc tu hành. Thái độ rất tốt.

Quan tâm, hẳn rồi. Tại Ma Thần Tông, có thể nói Tố Tâm chính là người mà Ngọc Vô Tâm chú ý nhiều nhất. Trước giờ nàng đều luôn rất chiếu cố. 

Tuy nhiên, chiếu cố, thương yêu không đồng nghĩa sẽ luôn luôn bảo hộ. Thực ra đến lúc cần thiết, Ngọc Vô Tâm tùy thời đều có thể hi sinh tính mạng của Tố Tâm, nếu như điều đó đem đến cho nàng rất nhiều lợi ích. 

Thiện lương? Nhân từ? Ngọc Vô Tâm nàng là người trong ma tông. Mà đã là ma tu, tà tu thì lòng dạ phải độc ác. Bằng hữu? Tỷ muội? Xét cho cùng cũng chả nghĩa lý gì đâu. 

"Được rồi. Tiểu nha đầu ngươi cứ theo những gì ta chỉ dẫn mà tu luyện. Có số đan dược này, tin tưởng rất nhanh thôi ngươi sẽ liền đột phá".

"Ngọc sư tỷ, cảm ơn sư tỷ".

"Ân nghĩa gì. Sau này nếu có ai muốn hại ta, tiểu nha đầu ngươi đứng ra thay ta gánh đỡ là được rồi".

"Sư tỷ an tâm, Tố Tâm nhất định sẽ bảo vệ tỷ!" Tố Tâm gật mạnh, kiên định nói ra. 

Này...

Ngọc Vô Tâm bị cô bé làm cho bất ngờ. Mấy lời vừa rồi nàng vốn chỉ nói chơi, thế mà... Thông qua ánh mắt, nàng thấy được là tiểu sư muội của mình rất thành tâm quyết chí.

"Trẻ nhỏ vô tri".

Ngọc Vô Tâm cho rằng như vậy, không bận tâm quá nhiều. Nàng đang tính mở miệng thì tiếng của Tố Tâm đã lại truyền đến: "Ngọc sư tỷ, Tố Tâm có chuyện này muốn hỏi".

"Tiểu nha đầu ngươi muốn hỏi chuyện gì?".

"Hmm..." - Tố Tâm có chút e dè - "Ngọc sư tỷ, có phải sư tỷ đã được lão tông chủ sủng ái rồi không?".

"Sủng ái?".

"Thì là ngủ chung ấy".

"À...".

Ngọc Vô Tâm đã hiểu ra ý tứ. Nhưng nàng không trả lời mà hỏi lại: "Sao? Tiểu nha đầu ngươi ghen?".

"Ghen gì chứ... Người ta tò mò thôi. Trong tông mọi người đều đồn đại như vậy".

Ngọc Vô Tâm thu hồi tiếu ý. Nàng đặt tay lên đầu tiểu sư muội mình: "Tiểu nha đầu, ta với lão tông chủ không có phát sinh quan hệ gì. Nếu thực phát sinh quan hệ thì ta cũng chỉ muốn có quan hệ với ngươi thôi".

Nghe tới đấy Tố Tâm liền rùng mình ớn lạnh. Cô bé chầm chậm tách ra khỏi người Ngọc Vô Tâm. 

Đối với vị sư tỷ biến thái này thì tốt nhất vẫn là nên giữ khoảng cách.

...

Tại phía tây của Ma Thần Tông có một tòa tiểu sơn, nơi đây có một cái động thông xuống lòng đất, chính là miệng một ngọn núi lửa còn hoạt động nhưng đã bị tổ sư cùng các vị trưởng lão đời trước của Ma Thần Tông bày bố trận pháp, dùng đạo thuật phong ấn, lại đem địa hỏa dẫn tới một gian phòng trên núi, mượn địa hỏa để luyện đan.

Đan Đường này chính là một trong những cấm địa trọng yếu không hề kém so với Tàng Thư Các trong Ma Thần Tông, chung quanh lúc nào cũng có đệ tử tuần tra cảnh giới. Ngoại nhân dám xông vào thì sẽ lập tức giết ngay. Cho dù là đệ tử bổn môn cũng không được phép tùy tiện đi lung tung, tự tiện đi, bị giết thì cũng không thể trách ai. 

Phía trước Đan Đường có một tòa kiến trúc phụ trách tiếp đãi khách nhân. Bên trong khá rộng rãi, hiện có vài đồng tử đang ngồi.

Đột nhiên, một trong số những tên đồng tử hướng mắt nhìn ra bên ngoài, lên tiếng: "Có tiên sư đến".

Chương 718: Đường chủ đan đường

Ngọc Vô Tâm hôm nay mặc một bộ thanh y tươi mát, chân đi hài đỏ, một đường bước thẳng đến. 

Thấy nàng vào, đám đồng tử vội vàng đứng dậy cung kính hành lễ: "Tham kiến tiên sư".

"Tiên sư", danh tự này Ngọc Vô Tâm đúng là nghe không nhiều, dẫu vậy, nàng chẳng thấy lạ lẫm gì. Ở trong mắt phàm nhân, tu tiên giả thật rất đáng ngưỡng vọng, bọn họ cung kính không khác thần tiên bao nhiêu. 

Lại nói, mặc dù Ma Thần Tông là tà tông, đệ tử trong tông đều đi theo con đường tà đạo, nhưng cái đích hướng đến vẫn là trường sinh, hy vọng có ngày phi thăng tiên giới, trở thành tiên nhân thọ cùng trời đất, thành thử gọi hai tiếng "tiên sư" âu cũng hợp lẽ.

Không gọi tiên sư lẽ nào gọi ma sư?

"Tiên sư, không biết người có chuyện gì cần sai bảo?" Một tên trong đám đồng tử dè dặt hỏi.

Ngọc Vô Tâm nhìn hắn, rồi tiếp tục đưa mắt liếc xem những tên đồng tử còn lại. 

Mấy gã đồng tử này vốn không phải tu tiên giả trong Ma Thần Tông mà là tạp dịch. Bọn họ là phàm nhân không có linh căn nhưng lại có chút thiên phú trong các kỳ nghệ tu tiên khác nên được Ma Thần Tông thu dụng.

Trong mắt phàm nhân tu tiên giả chẳng khác nào thần tiên, đám tạp dịch này đương nhiên hết sức cung kính với những đệ tử trong tông. Mấy đồng tử này vốn sinh ra tại các danh y thế gia, đối với các loại dược liệu dược tính đều vô cùng tinh tường nên được thu vào giúp việc tại Đan Đường.

Tông môn sẽ căn cứ vào khả năng phục vụ của bọn họ mà thưởng cho một số y thư trân quý hoặc bí kíp võ học, chính là những điển tịch ở tầng thứ nhất Tàng Thư Các.

Trong mắt tu tiên giả những y thư và bí kíp võ học kia chẳng đáng gì nhưng đối với phận phàm nhân thì chúng chính là chí bảo vô thượng. Tạp dịch ở tại Ma Thần Tông mười năm tám năm sau, khi hạ sơn đều thành nhất đại danh y, hoặc đại nhân vật thân tàng tuyệt kĩ võ công danh chấn giang hồ. Tất nhiên, bởi do Ma Thần Tông là tông môn tà đạo cho nên những phàm nhân này, thời điểm hạ sơn, mười người thì đã có đến tám chín người đi theo con đường tà đạo, gây nguy hại cho võ lâm thế tục. 

Trước thái độ cung kính của đám đồng tử, trong lòng Ngọc Vô Tâm cũng có chút cảm khái. Hơn mười năm qua lúc nào cũng tu luyện, tranh đấu, sống trong giết chóc mãi nên có đôi lúc quên mất mình cũng từng là một phàm nhân...

"Quản sự của các ngươi đâu?" Nét mặt lành lạnh, Ngọc Vô Tâm hỏi.

Chỉ thấy một gã đồng tử vội cung kính hồi âm: "Quản sự đại nhân đang ở ngoài kia, mời tiên sư vào trong này ngồi, vãn bối xin dâng hương trà rồi đi bẩm báo".

Ngọc Vô Tâm gật khẽ, hướng bên trong đi vào. 

Bên trong phòng, Ngọc Vô Tâm ngồi thưởng trà được một lát thì một lão giả đi vào. Lão giả này tóc bạc như cước niên kỷ đã thất tuần song cũng là một tu tiên giả.

Tại Ma Thần Tông, trừ bỏ Tạ Trường Thanh đã đột phá cảnh giới trúc cơ ra thì những người còn lại đều là luyện khí kỳ tu sĩ. Lão giả này tu vị chỉ là luyện khí trung kỳ, tuổi tác lại cao, gần như không thể trúc cơ. Tiên đạo đã tận nên chắc lão cũng không quá cố gắng tu luyện nữa, chấp nhận làm một quản sự phụ trách đan phòng, an hưởng tuổi già.

"Tham kiến Ngọc sư tỷ." Lão giả đứng ở trước mặt Ngọc Vô Tâm cung kính cúi đầu. 

Đối với vị Ngọc sư tỷ này hắn dĩ nhiên có nhận thức. Hắn còn biết hiện giờ nàng đã được lão tông chủ thu nhận, hình như còn được sủng ái. Nói không chừng một ngày không xa nữa vị sư tỷ này sẽ lên nắm đại quyền cũng nên. 

"Ừm".

Ngọc Vô Tâm vẫn thái độ đó, có phần lãnh đạm. Lão giả trước mặt tuy rằng nhập môn sớm hơn nàng, tuổi tác cũng cao hơn nàng, nhưng xét ở tu vi thì không bằng được. Đừng nói hiện nàng đã được Tạ Trường Thanh thu nhận (theo cách nhìn của mọi người), cho dù chưa phải đi nữa thì trước mặt nàng lão giả vẫn buộc cung kính như thường. 

Tu tiên giới cá lớn nuốt cá bé, nấm đấm ai to người ấy làm lão đại. Bối phận là căn cứ ở tu vi để mà quyết định.

Lấy ví dụ, trong mối quan hệ với Bạch Bào, Ngọc Vô Tâm là phận đệ tử, tuy nhiên sau này, nếu nàng đột phá trúc cơ mà Bạch Bào vẫn như cũ chỉ là một tu sĩ luyện khí hậu kỳ thì hắn buộc phải xem Ngọc Vô Tâm là trưởng bối mà dùng lễ đối đãi. Không chỉ ma tông, tà tông, danh môn chính phái cũng giống như vậy thôi. 
"Ngươi tên gì?" Ngọc Vô Tâm đem chén trà trên tay đặt xuống, nhìn lão giả hỏi. 

Lão giả vẫn một bộ cung kính: "Hồi sư tỷ, đệ danh gọi Lâm Chính".

"Lâm Chính? Tên cũng không tệ đó chứ".

Ngọc Vô Tâm lấy ra một tấm lệnh bài giơ lên: "Lâm sư đệ biết đây là vật gì chứ?".

Trông thấy vật kia, lão giả Lâm Chính càng thêm cúi thấp: "Lệnh bài tông chủ".

"Lâm sư đệ, lão tông chủ có lời truyền đạt".

"Lâm Chính kính cẩn lắng nghe".

Và như thế, Ngọc Vô Tâm tự biên tự diễn: "Lâm sư đệ, theo lệnh tông chủ, kể từ hôm nay trở đi ta sẽ đến phụ trách trông coi Đan Đường của bổn tông".

Trông coi Đan Đường?

Trong dạ Lâm Chính có điều nghi hoặc. 

"Đan Đường là nơi trọng yếu của tông môn, trước giờ đều do Kim Hoa trưởng lão trông coi, sao giờ lão tông chủ lại muốn chuyển sang cho Ngọc sư tỷ... Lẽ nào...".

Lâm Chính có vẻ đã ít nhiều suy đoán ra "dụng ý" của lão tông chủ. Hắn đối với Ngọc Vô Tâm càng thêm kính cẩn.

"Nếu đã là ý của tông chủ thì sư đệ tất nhiên chấp hành. Chỉ là chỗ Kim Hoa trưởng lão...".

"Cái đó ngươi không cần lo. Trước khi đến đây ta đã tới gặp Kim Hoa rồi".Nói đoạn Ngọc Vô Tâm đem một tấm lệnh bài khác lấy ra. Nó to cỡ nửa lòng bàn tay, làm từ chất liệu gì không rõ, mặt trước có khắc hai chữ "Đan Đường". Rành rành tín vật của đường chủ mà trước đây Kim Hoa từng nắm giữ. 

"Thế này thì ngươi an tâm rồi chứ?".

Lão giả Lâm Chính ôm quyền hành lễ: "Lâm Chính tham kiến đường chủ".

...

Nói chuyện với lão giả Lâm Chính thêm một lúc thì Ngọc Vô Tâm bảo hắn dẫn mình đi xem xét một vòng Đan Đường. Đối với chỗ này dù sao cũng còn xa lạ, trước nên làm quen sẽ tốt hơn.

Lâm Chính không hổ là đại quản sự của Đan Đường, hầu như mọi ngóc ngách ở đây hắn đều biết rõ. Theo sự chỉ dẫn, thuyết minh của hắn, chẳng bao lâu sau Ngọc Vô Tâm đã nắm được đại khái tình hình Đan Đường. 

Đan Đường này được chia làm ba tầng. Tầng thứ hai có tám thông đạo đẫn nhập xuống các Luyện Đan Thất có chứa địa hỏa, còn tầng thứ ba chứa các loại đan dược cũng như dược liệu, là chỗ vô cùng trọng yếu bố trí cấm chế trùng trùng rất khó tiến vào.

Còn lại thì chính là tầng nhứ nhất, bao gồm cả Phế Đan Thất, Nghênh Khách Thất cùng với các chỗ chuyên làm vài loại tạp vụ khác... 

"Lâm sư đệ, ta nghĩ là mình đã nắm được đại khái tình hình của Đan Đường này rồi. Ta có lời cảm kích".

"Sư tỷ khách sáo".

Lão giả Lâm Chính nào dám nhận công, xua tay nói: "Ngọc sư tỷ nếu còn có chỗ nào không rõ cứ hỏi đệ, đệ biết sẽ nói hết để sư tỷ tận tường".

"Tạm thời nhiêu đây là được rồi".

Ngọc Vô Tâm bảo: "Lâm sư đệ, bây giờ ngươi cứ đi làm công việc của mình đi. Ta sẽ tự mình đi dạo thêm một lúc".

"Vậy Ngọc sư tỷ cứ thong thả, sư đệ xin phép cáo lui".

...

"Đường chủ Đan Đường, cái vị trí này thật sự là không tệ".

Ngọc Vô Tâm đứng cảm thán, nghĩ ngợi một lúc thì lấy ra một cái ngọc giản. Ngọc giản này vốn là được Lâm Chính đưa cho ban nãy. Nàng đem thần thức truyền vào bên trong. Trong này này có địa đồ của toàn bộ Đan Đường cùng với một chút chú ý những nơi trọng yếu, có cấm chế bày bố...

Một lát sau khóe miệng Ngọc Vô Tâm khẽ nhếch.

"Các nơi khác còn có cấm chế chứ Phế Đan phòng này thật đúng là một chỗ rác rưởi, một cái cấm chế nho nhỏ cũng không có".

Nói đoạn Ngọc Vô Tâm chuyển mình bước đi. Chỗ nàng hướng đến tất nhiên là Phế Đan Phòng (Phế Đan Thất).

Có lệnh bài đường chủ trong tay nên đương nhiên Ngọc Vô Tâm có thể xuất nhập dễ dàng. Kể cả có là tầng thứ hai, thứ ba nàng cũng có thể ra vào chứ huồng hồ Phế Đan Phòng thuộc tầng thứ nhất của Đan Đường.

Chương 719: Phế đan phòng đúng là chỗ bỏ đi

Ngọc Vô Tâm đi được một lát thì tới một kiến trúc tiểu viện, bên trong là một gian khố phòng, mấy nơi ở của quản sự và đồng tử phụ giúp.

Nơi này có chút đơn sơ song lại khá rộng. Ngọc Vô Tâm âm thầm đánh giá, nhấc chân tiến vào. 

Bên trong có mấy tên đồng tử tuổi khoảng mười tám mười chín đang lười biếng nằm dài phơi nắng huýt sáo ngắm trời. 

Chỗ này đã lâu không có ai đến, nay bỗng thấy một một vị tu tiên giả bổn môn tiến vào, bọn chúng vội chạy tới thi lễ. 

"Tham kiến tiên sư".

"Tham kiến tiên sư".

Một đồng tử nhìn lớn tuổi nhất, tựa hồ cũng là lão đại ở đây cung kính thưa: "Tiên sư, xin hỏi người tới đây có chuyện gì?".

Ngọc Vô Tâm tuy rằng rất nổi danh tại Ma Thần Tông, nhưng đối với phận tạp dịch như những đồng tử suốt tháng quanh năm chỉ biết quanh quẩn trong Đan Đường này thì vẫn là có chút lạ lẫm. 

Nàng không buồn để ý, nhìn tên đồng tử lớn tuổi nhất, hỏi: "Ngươi tên gì?".

"Bẩm tiên sư, tiểu nhân là Đậu Kiến Đức." Đối với thái độ lạnh nhạt của Ngọc Vô Tâm, đồng tử kia không dám có chút bất mãn, vẫn cung kính hồi đáp.

"Ngươi đứng đầu ở đây?" Ngọc Vô Tâm lại hỏi.

"Vâng, thưa tiên sư". - Bộ dáng thành thành thật thật, Đậu Kiến Đức đáp - "Tiểu nhân chính là kẻ tạm thời quản sự trông coi chỗ này. "

"Quản sự?" Ngọc Vô Tâm nhíu mày, trong lòng có chút nghi hoặc. Phế Đan Phòng tuy chỉ là chỗ "bỏ đi" nhưng để làm quản sự thì theo quy định tông môn, ít gì cũng phải là tu tiên giả. Một tên tạp dịch lại trở thành quản sự? Thật vô lý.

Có lẽ cũng nhìn ra sự khác lạ của Ngọc Vô Tâm, Đậu Kiến Đức cười khổ trần tình: "Không dám gạt tiên sư, vị trí quản sự của Phế Đan Phòng đã từ lâu không có tiên sư tới đảm đương, cho nên Lâm đại quản sự mới bảo tiểu nhân tạm thời trông coi".

"Ra là như vậy." Ngọc Vô Tâm rốt cuộc hiểu ra. Cái vị trí quản sự Phế Đan Phòng này quá ư bèo bọt, đương nhiên sẽ không có đệ tử nào tình nguyện đảm đương. Tới đây chỉ tổ lãng phí thời gian tu luyện mà thôi. 

Ngọc Vô Tâm đề cao giọng nói: "Các ngươi nghe cho rõ. Ta là Ngọc Vô Tâm, kể từ hôm nay sẽ thay thế Kim Hoa trưởng lão làm đường chủ của Đan Đường này. Đây là lệnh bài".
Thật ra đối với đám tạp dịch phàm nhân này Ngọc Vô Tâm chả cần thiết phải đưa tín vật ra làm gì, chỉ lời nói thôi cũng đủ. Nhưng vì muốn chấn nhiếp, trong lòng lại có dụng ý nên nàng mới hành động như vậy. 

Quả nhiên, đúng như dự liệu, đám đồng tử vừa hay tin, lại thấy lệnh bài đường chủ thì cả đám vội vàng quỳ sụp xuống. 

Thân phận tu tiên giả của Ngọc Vô Tâm bọn họ nhận ra, nhưng chỉ nghĩ nàng là đệ tử trong tông hoặc một vị quản sự nào đấy. Đường chủ ư? Quá trẻ đi.

Kim Hoa đường chủ thực lực thế nào đám bọn họ đúng là không biết thật, nhưng bọn họ biết tuổi của bà ấy chắc chắn phải lớn hơn người đứng trước mặt rất nhiều. Ấy vậy mà người trước mặt này lại có thể hạ bệ được Kim Hoa, đoạt lấy chức vị đường chủ Đan Đường...

"Chúng tiểu nhân có mắt không tròng, xin đường chủ thứ tội!".

Thấy người sợ sệt, Ngọc Vô Tâm khá vừa ý. Nàng đem lệnh bài cất đi, vung tay bảo: "Được rồi. Các ngươi đi làm việc của mình đi, riêng Đậu Kiến Đức lưu lại".

Các đồng tử khác vừa tản ra, khi chỉ còn lại một mình Đậu Kiến Đức, trước vẻ nơm nớp lo âu của hắn, Ngọc Vô Tâm nhàn nhạt nói: "Ngươi dẫn ta đi xem chung quanh một chút".

...

"Két... t...".
Cánh cửa lớn chậm rãi mở ra, vô số bụi bám từ phía trên trần rơi xuống. Ngọc Vô Tâm ghé mắt nhìn xem bên trong, khuôn mặt ít nhiều kinh ngạc.

Trong phòng, đan dược chất đống nằm la liệt, xung quanh thì đầy bụi chẳng khác nào nhà hoang không người. 

"Đây chính là khố phòng chứa phế đan?" Ngọc Vô Tâm nuốt xuống một ngụm nước bọt, hỏi Đậu Kiến Đức.

"Đúng vậy thưa đường chủ đại nhân." Đậu Kiến Đức cung kính hồi đáp.

"Khố phòng tại sao lại bẩn như vậy? Các ngươi thường ngày không có dọn dẹp hay sao?".

"Cái này...".

Đậu Kiến Đức ấp úng, khó mở lời. 

"Đường chủ đại nhân, Phế Đan Phòng bình thường hiếm có tiên sư lui tới, đồ vật bên trong cũng chả ai thèm đụng, cho nên...".

"Cho nên các ngươi cũng bỏ mặc không buồn quét dọn?".

"Đường chủ đại nhân, tiểu nhân... tiểu nhân sẽ lập tức cho người quét dọn!".

"Không cần." Trái với những gì Đậu Kiến Đức nghĩ, Ngọc Vô Tâm chả có vẻ gì là tức giận. Nàng chỉ nhàn nhạt nói: "Dù sao cũng chẳng ai thèm động, sạch sẽ cũng chả để làm gì. Cứ để nó như thế đi".

Đậu Kiến Đức nghe nàng nói vậy thì dạ thầm thở phào. Hắn còn tưởng sẽ bị trách tội cơ. 

"Thì ra đường chủ đại nhân cũng có cùng suy nghĩ. Phế Đan Phòng này đúng chỉ là chỗ bỏ đi." Đậu Kiến Đức thầm nghĩ.

Dĩ nhiên là hắn đã nghĩ sai. 

Trong mắt kẻ khác Phế Đan Phòng thực đúng chỉ là chỗ vứt đi, nhưng đối với Ngọc Vô Tâm mà nói thì đây chính là bảo khố, so với tầng thứ ba - nơi được bày bố đầy rẫy cấm chế, cảnh giới sâm nghiêm kia - còn giá trị hơn rất nhiều.

Chương 720: Phế đan phòng đúng là chỗ bỏ đi (2)

Đôi chân chậm rãi tiến vào bên trong khố phòng, Ngọc Vô Tâm đi trước, Đậu Kiến Đức theo sau, cả hai dạo quanh xem xét một vòng thì Ngọc Vô Tâm chợt hỏi: "Thư sách trương mục đâu, tại sao ta không nhìn thấy?".

"Cái này…" Đậu Kiến Đức há mồm cứng lưỡi, một lúc sau mới mở miệng: "Đường chủ, trương mục... trương mục không có làm". 

"Gì? Không làm trương mục?".

Không làm trương mục thì làm sao biết được bên trong Phế Đan Phòng này có bao nhiêu đan dược, chủng loại ra sao. Thế này... rất loạn a.

"Sao có thể như vậy, Đậu Kiến Đức ngươi không phải là quản sự nơi này ư?".

"Đường chủ, là... là như thế này." - Đậu Kiến Đức liếc trộm Ngọc Vô Tâm một chút, cẩn trọng nói - "Người cũng biết phế đan vốn là vật vô tác dụng, chẳng ai thèm lấy. Cũng không phải tiểu nhân không hoàn thành chức trách mà là trong lịch sử của Ma Thần Tông, quy củ của Phế Đan Phòng đã là không cần làm trương mục rồi".

Ngọc Vô Tâm suy ngẫm một chút thì thấy như thế cũng là hợp lý. Dù sao phế đan cũng chỉ là rác rưởi, không ai thèm lấy, cần nắm rõ để làm gì kia chứ?

"Trước giờ ít khi lui tới Đan Đường, thông tin đúng là hơi bị thiếu hụt." Ngọc Vô Tâm thầm cảm thán, rồi nhẹ gật đầu biểu thị cho Đậu Kiến Đức biết là mình đã hiểu được.

Nhận được cái gật đầu của nàng, trong lòng Đậu Kiến Đức như trút được gánh nặng. 

Trước mặt tiên sư, lại còn là đường chủ đại nhân, Đậu Kiến Đức hắn thật rất sợ mình cư xử không đúng, khiến cho đối phương phật ý. Trong mắt tu tiên giả thì tính mạng phàm nhân như hắn quả cũng chẳng hơn gì con sâu cái kiến cả.

... 

"Phế Đan Phòng không có trương mục, như vậy lại càng tiện cho ta." Ngọc Vô Tâm đảo mắt nhìn những đống đan dược có bên trong phòng, càng nhìn càng thấy thuận mắt. 
Nguyên bản nàng còn tính sau khi quen thuộc nơi đây sẽ tiến hành làm giả, sửa lại trương mục và tham ô phế đan, song không ngờ nơi đây lại hỗn loạn như vậy, ngay cả trương mục cũng không có, hay nói khác nào có bao nhiêu phế đan thì cũng chẳng ai rõ. Như vậy nàng cứ an tâm lớn mật lấy dùng cũng chẳng lo bị người phát hiện.

Dạ rất vui vẻ nhưng ở ngoài mặt Ngọc Vô Tâm vẫn bảo trì sự điềm tĩnh cần thiết. Bao năm tranh đấu giữa bầy ma tâm trí nàng cũng sớm trở nên thành thục rồi. 

"Tới đây được rồi, Đậu Kiến Đức ngươi đi làm việc của mình đi".

"Dạ, đường chủ. Tiểu nhân xin phép cáo lui".

Rời khỏi Phế Đan Phòng, Ngọc Vô Tâm lại đi thăm nom các khu vực khác một hồi, sau đó thì chọn một gian phòng yên tĩnh làm nơi trú ngụ. Nàng cũng không có dọn vào căn phòng mà trước đây Kim Hoa từng ở, thay vào đó nàng lựa chọn một vị trí khác, càng biệt lập hơn. 

Định xong nơi ở, Ngọc Vô Tâm lại cho gọi Lâm Chính đến, kêu hắn truyền đạt quy củ đến tất cả những người có mặt tại Đan Đường. Trong số đó có một nội dung đại khái là nếu chưa được nàng cho phép thì bọn họ tuyệt không ai được bước vào phạm vi mười bước chung quanh cư thất của nàng.

Đối với điểm này Lâm Chính và mọi người đương nhiên không có chút dị nghị. Thân là kẻ sống trong tông môn, những quy củ tại tu tiên giới bọn họ ít nhiều hiểu được. Các tu tiên giả đều có bí mật riêng, tu sĩ cao cấp còn có động phủ, bên ngoài bố trí tầng tầng cấm chế, ai tự tiện xông vào thì giết không tha. Bọn họ sao dám vì tò mò mà rước họa sát thân.Sau khi Lâm Chính rời đi, Ngọc Vô Tâm vào phòng nằm ở trên giường nghỉ ngơi đồng thời đem mọi chuyện hôm nay xem xét lại một lần. Nàng cảm thấy vận khí của mình thật không tệ, hết thảy đều rất thuận lợi.

Qua thêm một lúc, Ngọc Vô Tâm ngồi dậy, từ trong lòng móc ra một cái túi trữ vật. Từ bên trong túi, nàng lấy ra một tấm phù lục màu xanh. 

Phù này tính ra cũng có chút đặc biệt, được gọi là trận phù. Trong này có phong ấn một trận pháp.

Tương tự luyện đan chi thuật, trận pháp chi đạo vốn cũng là một kỳ nghệ trong tu tiên bách nghệ, vô cùng thâm ảo và huyền diệu. Nó có tác dụng phòng ngự, hoặc dùng để bày ra cấm chế, uy lực thật không thể tưởng tượng được.

Đương nhiên trận pháp phong ấn trong trận phù này chỉ là loại đơn giản, uy lực có hạn song khi sử dụng linh lực tiêu hao cực nhỏ, cho dù là tu tiên giả cấp thấp cũng có thể dễ dàng sử dụng. Có điều do là lục phù nên chỉ dùng bày trận được một lần duy nhất. Từ trên người Tạ Trường Thanh, Ngọc Vô Tâm thu được hai mươi hai tấm phù lục nhưng trong đó chỉ có một tấm trận phù này.

Bất quá sau khi ngẫm nghĩ nàng quyết định điều động linh lực trong đan điền đồng thời trong miệng khẽ lẩm bẩm. Trong phút chốc tấm phù lục phát ra linh quang và bốc cháy.

Ngọc Vô Tâm vung tay quăng nó lên bầu trời đồng thời hô: "Khởi!"

Nhất thời phù lục hóa thành một đồ án âm dương bát quái nho nhỏ sau đó nhanh chóng bành trướng bay ra ngoài đem cả căn phòng bao phủ ở trong.

Vài giây sau, cảnh tượng xung quanh lại khôi phục như trước song nếu có kẻ tự tiện xông vào đây thì cấm chế sẽ lập tức phát động.

Ngọc Vô Tâm trên người có bí mật không muốn người khác biết. Mặc dù Lâm Chính và đám đồng tử tuyệt không có dũng khí đi vào đây, song không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, dù hơi tiếc rẻ nhưng nàng vẫn quyết định sử dụng trận phù.

Cái cấm chế này mặc dù đơn giản nhưng cũng thừa sức ngăn chặn cao thủ trúc cơ sơ kỳ trở xuống. Bố trí như vầy là đã đảm bảo an toàn tuyệt đối rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau