TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 711 - Chương 715

Chương 711: Cuối cùng vẫn là không thể trúc cơ

Bạch sắc quang điểm có thể chữa trị thương tích, giải trừ độc tố, bảo hộ thần hồn giúp người cải tử hoàn sinh, công dụng phải nói đủ gọi nghịch thiên. Lam sắc quang điểm có vẻ còn cao cấp hơn, biết đâu hiệu quả mang lại càng lớn, thậm chí có thêm những công năng hay ho gì khác nữa. Ngọc Vô Tâm rất là mong đợi. 

"Trước tiên ổn định cơ thể đã".

Kiềm chế ý muốn của mình, Ngọc Vô Tâm đả toạ dưỡng thần... 

Qua sáng hôm sau, lúc này nàng mới tiếp tục dò xét bạch liên hoa, tiến hành thử nghiệm. 

Kết quả cho thấy đúng như nàng suy đoán, lam sắc quang điểm có đầy đủ những công năng của bạch sắc quang điểm. Chữa trị thương tích, giải trừ độc tố, toàn bộ nó đều làm được, hiệu quả mang lại cũng cao hơn nhiều. 

"Chỉ tiếc là so với bạch sắc quang điểm ở những cánh hoa thì số lượng lam sắc quang điểm tại nhụy hoa lại quá ít".

"Không biết sau này còn có thể đề thăng nữa không...".

Ngọc Vô Tâm hy vọng là có. Con người mà, ai lại chả tham. Ngọc Vô Tâm nàng cũng như vậy thôi, muốn có được nhiều hơn. Dã tâm của nàng rất lớn, nàng cần thêm sự nghịch thiên. Nếu cứ giống như người khác bình bình tu luyện thì đến bao giờ mới trở thành đại nhân vật? Đến bao giờ mới dám ngẩng cao đầu xưng danh với thiên hạ?

"Trước mắt cần phải trúc cơ đã".

Tương lai xa vời Ngọc Vô Tâm tạm gác lại. Nàng hít vào thở ra mấy hơi, buông lỏng tâm tình. Đợi khi mọi tạp niệm đều đã được gạt đi, lúc này nàng mới trút ra viên Trúc Cơ đan thứ năm, cũng là viên cuối cùng mà nàng sở hữu.

"Đã là viên cuối cùng rồi. Bạch liên hoa, ta không hy vọng ngươi lại đem đan dược của ta chiếm đoạt".

Bạch liên hoa hiện đã tiến cấp. Ngọc Vô Tâm nghĩ nó cũng giống như tu sĩ, một khi đã trúc cơ thành công thì sẽ không cần phải dùng Trúc Cơ đan làm chi nữa. Hay ít ra nàng đã tự trấn an mình như thế. Nàng chẳng mong bạch liên hoa nó lại tiếp tục cản trở quá trình đột phá của mình. 

Ầm!

Hệt như bốn lần phục dụng Trúc Cơ đan trước, lần thứ năm này, đan dược vừa nuốt xong, một cỗ nhiệt lưu lập tức nổi lên, tản đi khắp kỳ kinh bát mạch.

Đã quen với cái nóng như thiêu như đốt này nên Ngọc Vô Tâm không có chút nào hoảng loạn. Nàng bình tĩnh khuếch đại thần thức, điều động linh lực hướng đến chỗ viên Trúc Cơ đan bắt đầu luyện hoá. Trong suốt quá trình, nàng cũng một mựu lưu tâm đến bạch liên hoa. Nàng rất sợ nó sẽ lại làm bừa như trước. 

Chẳng may, lo lắng của nàng đã biến thành sự thật. Bạch liên hoa đã bắt đầu phản ứng. Lần này xuất động không phải bạch sắc quang điểm mà là lam sắc quang điểm. Từ nhụy hoa, chúng nhanh chóng đi ra, cùng nhau hợp lại thành một dải lam sắc hướng thẳng đến chỗ viên Trúc Cơ đan. 

"Chết tiệt!".

Chứng kiến động thái của bạch liên hoa, Ngọc Vô Tâm âm thầm chửi to. Nàng vừa tức vừa sợ.

Bạch liên hoa dù đã tiến cấp vẫn khát vọng Trúc Cơ đan. Một lần nữa nó lại muốn chiếm đoạt. Một lần nữa nó lại tiếp tục ngăn cản nàng trúc cơ, muốn đoạn tiên lộ của nàng... 

"Cút ra cho ta!!".

Dạ bất cam, Ngọc Vô Tâm triển khai thần thức lên mức tối đa; linh lực được nàng điều động cũng vậy, ở mức tối đa. 

Và như thế, một "trận chiến" bắt đầu. Cuộc giằng co này diễn ra rất quyết liệt. Linh lực của Ngọc Vô Tâm và lam sắc quang điểm, đôi bên không ai chịu nhường ai, đều muốn chiếm hữu Trúc Cơ đan. 

"Ong!".

"Ong!".

Qua hồi lâu tranh đấu, bên trong đan điền của Ngọc Vô Tâm lại phát sinh biến động. Tại vùng trung tâm, bạch liên hoa đột nhiên chuyển động xoay tròn. Từ những cánh hoa, hàng ngàn điểm sáng màu trắng bay ra, tụ lại thành một dải bạch sắc hướng thẳng đến chỗ Trúc Cơ đan. 

"Không xong!".

Nhìn thấy dải bạch sắc kia chạy ra thì Ngọc Vô Tâm biết là mình đã sắp bại. Lam quang quá ít linh lực của nàng có thể kháng cự, nhưng bạch sắc quang điểm này thì... chúng quá nhiều đi!

"Chết tiệt!".

"Chết tiệt!".

"Chết tiệt!!".

Ngọc Vô Tâm khó lòng còn bình tĩnh được nữa. Nàng điên cuồng thúc động linh lực, ôm lấy tia hy vọng sau cùng. 

Tiếc rằng không thể. Linh lực của nàng rốt cuộc vẫn là bị đẩy lui. Viên Trúc Cơ đan lúc này đã bị hai dải bạch sắc và lam sắc bao phủ. 

Ngọc Vô Tâm đã chẳng làm gì được nữa. Hiện nàng chỉ có thể dùng thần thức để mà quan sát. Bất lực đứng nhìn thiết nghĩ chính là như vầy đi. 
Thông qua thần thức, Ngọc Vô Tâm xem rõ toàn bộ quá trình. Bạch sắc quang điểm chỉ bao bọc bên ngoài, không hề tham dự. Từ đầu đến cuối mọi việc đều là do lam sắc quang điểm đảm nhận. Chỉ thấy chúng tiến vào bên trong viên Trúc Cơ đan, tại đó lưu chuyển một hồi thì từ viên đan dược, một ít điểm đen tán ra. Sau đấy, viên đan dược càng ngày càng nhỏ, cuối cùng bị luyện hoá hết, trở thành một cỗ năng lượng tinh thuần dung nhập vào bên trong bạch liên hoa...

...

Ngọc Vô Tâm mở mắt, ngồi bất động thật lâu. Nàng không nói gì, nhưng từ nét mặt có thể nhìn ra là đang rất phẫn uất. Thêm nữa, nơi lòng bàn tay nàng, cả trái lẫn phải lúc này đều đang rỉ máu... 

Nàng thất bại rồi. 

Ban đầu vốn nghĩ năm viên Trúc Cơ đan là quá nhiều, chỉ một trong số thôi cũng đủ để Ngọc Vô Tâm nàng trúc cơ. Nàng tính để dành bốn viên còn lại làm vốn liếng. Ai dè... 

Tiêu tốn toàn bộ năm viên Trúc Cơ đan mà vẫn không thể đột phá...

Bây giờ bảo nàng đi kiếm Trúc Cơ đan, Ngọc Vô Tâm nàng biết kiếm ở đâu đây? Cho dù có người chịu bán thì nàng cũng chưa chắc đủ tiền để mua đấy!

Tự mình luyện chế? Lại càng viển vông. Đừng nói trên người nàng chỉ có một nửa đan phương Trúc Cơ đan, mười loại tài liệu, kể cả khi nắm giữ đan phương hoàn chỉnh, có đủ mười hai loại tài liệu đi nữa thì như cũ vẫn vô phương luyện chế. Muốn luyện được Trúc Cơ đan, người luyện phải có tu vị ít nhất là trúc cơ sơ kỳ!

Mà nàng? Luyện khí kỳ đỉnh phong. 

Lui một bước, có thêm vài ba viên Trúc Cơ đan nữa thì sao? Ngọc Vô Tâm nàng liệu có khả năng đột phá? Bạch liên hoa còn đấy. Nó vẫn khát vọng Trúc Cơ đan. Trừ phi Ngọc Vô Tâm nàng phải có thật nhiều Trúc Cơ đan, bằng không cả đời đừng mơ tiến vào cảnh giới trúc cơ.

"Bạch liên hoa, sau những gì ngươi ban tặng cho ta, và đây chính là cái giá ta phải trả ư?".

Dừng lại ở luyện khí kỳ, cả đời không thể tiến thêm, điều đó đối với một người lòng mang đầy dã tâm như Ngọc Vô Tâm là hết sức tàn nhẫn. So với cái chết còn tệ hơn. 

"Ta không cam tâm... Thật là không cam tâm...".

"Thịch!".

"Thịch!".

Ngọc Vô Tâm vừa nói vừa dùng tay đấm lên vách đá. Một đấm rồi một đấm, liên tục không ngừng...

...

Một lúc sau. 

Ngọc Vô Tâm cuối cùng cũng chịu dừng tay. Lúc này thì cả hai tay nàng đều bê bết máu. Da thịt ít nhiều dập nát. 

Đau, hẳn rồi. Ngọc Vô Tâm nàng là người, thân thể bằng da thịt chứ nào phải sắt thép, sao lại chẳng biết đau. Chỉ là... so với nỗi đau da thịt, không thể đột phá trúc cơ càng "đau" hơn.

Chương 712: Phát hiện mới

"Phù... ".

"Phù...".

Ngọc Vô Tâm liên tiếp thở mạnh. Không phải bằng mũi mà bằng miệng. Nàng cần bình ổn lại tâm tình. Mười tám năm lăn lộn, trải đủ đắng cay đã ma luyện tâm tính nàng. Ngọc Vô Tâm nàng sẽ không vì chuyện này mà nản lòng thoái chí. Nàng không chấp nhận buông xuôi. Chỉ cần nàng còn sống thì vẫn sẽ còn hy vọng. Chỉ cần còn một tia hy vọng thì nàng sẽ bắt lấy, tiếp tục cố gắng sinh tồn, nỗ lực tranh đấu...

"Mẫu thân ta đã bị chôn xuống dưới mồ mà Ngọc Vô Tâm ta còn có thể sinh ra, ta bị người hắt hủi, nhẫn tâm đánh đập mà còn có thể sống sót tới ngày tiến nhập Ma Thần Tông... Ông trời nếu đã để ta sống, lại ban cho ta một bảo vật nghịch thiên là bạch liên hoa thì ắt phải có lý do. Ta thất bại hẳn bởi vì còn chưa hiểu được huyền cơ..." 

"Phải, có lẽ ta đã bỏ sót chi tiết nào đó. Ta cần tìm hiểu thấu đáo bạch liên hoa...".

Tự mình trấn an, Ngọc Vô Tâm trước tiên chuyển mình đứng lên, rời khỏi động phủ. Nàng cần đi dạo một vòng để cho tâm tình được thoải mái. Dạ nếu mà phẫn uất, như vậy cho dù là nghiên cứu thử nghiệm hay là tu luyện đều sẽ không hiệu quả, có khi còn phản tác dụng. Tu tiên là quá trình nghịch thiên. Tu sĩ nếu mà tâm không kiên định, ý chí không vững thì rất dễ tẩu hoả nhập ma, tự mình hại mình. 

...

"Chào Ngọc sư tỷ".

"Ngọc sư tỷ hảo".

Từ chỗ động phủ, Ngọc Vô Tâm đi bộ khoảng độ một khắc rưỡi sau thì gặp những đệ tử được phân công làm nhiệm vụ canh gác. Khi nhìn thấy nàng, bọn họ ai nấy cũng đều tươi cười chào đón, thái độ rất là niềm nở. 

Ngọc Vô Tâm không lạ gì. Tương tự lần trước, thời điểm tiến vào, nàng chỉ hướng những kẻ chào hỏi mình "ừm" khẽ một tiếng rồi tiếp tục bước đi. 

Lạnh nhạt là vậy nhưng các đệ tử canh gác chẳng một ai dám có tí nào bất mãn, không vừa ý. Thân phận của Ngọc Vô Tâm bây giờ há đâu đơn giản. 

"Long sư huynh, lúc nãy huynh có thấy không?" Đợi cho thân ảnh Ngọc Vô Tâm khuất hẳn, lúc này một tên đệ tử mới hướng người bên cạnh hỏi. 

Kẻ được gọi Long sư huynh nhẹ gật đầu: "Thấy. Tấm mộc bài mà Ngọc sư tỷ đeo bên hông chính là lệnh bài của tông chủ".
"Ngay cả lệnh bài của mình mà tông chủ cũng đưa cho, xem ra người rất coi trọng Ngọc sư tỷ".

"Đâu chỉ coi trọng. Theo ta nghĩ thì ngày Ngọc sư tỷ lên nắm đại quyền đã không còn xa nữa đâu".

...

Thời gian Ngọc Vô Tâm đi dạo, trước sau gộp lại cũng được ba canh giờ có lẻ. Tuy vậy, những nơi nàng đi tính ra không nhiều. Phần lớn thời gian nàng chỉ ngồi ở hậu sơn, bên một con suối nhỏ.

Thời điểm Ngọc Vô Tâm trở về thì trời cũng đã tối. Dưới ánh trăng trung tuần chiếu rọi, nàng ra ngồi ở trước cửa thạch động, trên một phiến đá bằng, lặng im suy nghĩ. 

Nàng đang hồi tưởng lại toàn bộ sự tình đã xảy ra trong những ngày vừa qua, kể từ lần đầu tiên phục dụng Trúc Cơ đan, và rồi nghiền ngẫm. Nàng cảm thấy mình cần phải xem xét thật kỹ, xem xem có chi tiết nào hữu ích mà bản thân đã vô tình bỏ qua hay không. Biết đâu căn cứ vào đấy mà nàng lại tìm ra biện pháp giải quyết tình cảnh khó khăn của mình cũng nên. 

...

Thời gian lặng lẽ trôi qua, Ngọc Vô Tâm như cũ vẫn ngồi im bất động, tựa hồ đã hoá thành pho tượng. Với đôi mắt khép hờ, hai chân xếp bằng, trông nàng thật chẳng khác gì một lão tăng đang nhập định cả.
Nhưng cũng chỉ giống, thực tế nàng vốn không phải tăng nhân, càng không phải pho tượng. Xem xem, đôi mắt nàng đã vừa mới mở ra. 

Chúng hơi khác thường. Đôi mắt ấy. So với bình thường thì sáng hơn rất nhiều. Tinh quang kia người nơi đối diện có thể dễ dàng thấy rõ. 

Ngọc Vô Tâm nàng đã ngẫm ra điều gì rồi chăng?

Thực tế quả là như vậy. Trải qua một hồi lâu nghiền ngẫm thì Ngọc Vô Tâm đã phát hiện ra một chi tiết khác lạ mà trước đó mình bỏ quên. 

Ở lần phục dụng viên Trúc Cơ đan cuối cùng kia, thời điểm những lam sắc quang điểm đem đan dược luyện hoá, từ bên trong viên đan dược, một ít điểm đen đã tán ra. 

Những điểm đen đó là gì?

"Không lẽ đó là...".

"Tạp chất", đó là hai từ mà Ngọc Vô Tâm vừa nghĩ tới.

Tu tiên bách nghệ bao la rộng lớn, công pháp chế khí, luyện đan chế phù... đều bao hàm những tri thức uyên thâm.

Thí dụ như luyện đan là dùng tài liệu trân quý như kỳ hoa dị thảo còn cần đến chân hỏa để luyện chế. Đồng thời sức lửa hay liều lượng gia phụ, thời gian khai lô và lô đỉnh đều quan hệ đến thành công của quá trình luyện đan.

Nói cách khác, đan dược được luyện chế ra không phải đều dùng được, sẽ có những viên phẩm chất tốt, cũng có những viên phẩm chất không tốt, thậm chí còn có cả phế đan - những viên đan dược bị hỏng, không dùng được.

Sở dĩ có sự phân chia như vậy là bởi vì cái gọi "tạp chất" này. Đan dược càng ít tạp chất thì phẩm chất càng cao, hiệu quả càng tốt và ngược lại. 

Lam sắc quang điểm có khả năng đẩy tạp chất ra khỏi đan dược thật ư? Nếu mà như vậy thì đây chính là một công năng nghịch thiên, nói ra có thể khiến các đại nhân vật của tu tiên giới cũng phải chấn động chứ chả chơi...

Chương 713: Biến phế thành bảo - sự nghịch thiên của bạch liên hoa

Tu tiên đạo tư chất vô cùng quan trọng song hiệu quả của đan dược cũng không hề kém, nếu được phục dụng đầy đủ thì phàm nhân cũng có thể trở thành tông sư. Thế nhưng cho dù là thế gia gia tộc, đại tông môn thì tài lực cũng chỉ có hạn, không thể xem đan dược như kẹo hồ lô mà thỏa thích phục dụng được. 

Song nếu lam sắc quang điểm của bạch liên hoa có thể tinh chế đan dược, đem tạp chất ở bên trong đan dược đẩy ra thì tình huống lại khác!

Cái mà Ngọc Vô Tâm đang nghĩ tới đây không phải chỉ mỗi đan dược bình thường tu sĩ phục dụng mà còn cả phế đan - thứ không thể dùng.

Lam sắc quang điểm của bạch liên hoa có thể đẩy ra tạp chất bên trong đan dược bình thường, vậy hẳn cũng có khả năng tinh chế phế đan chứ?

Tu tiên bách nghệ bao la rộng lớn, công pháp chế khí, luyện đan chế phù,..., cái nào cũng đều bao hàm những tri thức uyên thâm. 

Đơn cử như luyện đan. Trong tu tiên bách nghệ, luyện đan thuật là đạo thuật đòi hỏi kỹ xảo cực cao, cho dù là luyện đan đại sư khi luyện cũng không dám nói chắc thành công một trăm phần trăm. Ít nhiều sẽ có những viên đan dược bị hỏng. Chúng được gọi là phế đan. 

Phế đan cũng là đan dược do tu sĩ luyện chế ra, nhưng bên trong có quá nhiều tạp chất, không thể dùng được. Theo như sự phân chia của giới luyện đan thì đan dược có một đến hai thành tạp chất gọi là thượng phẩm, ba đến bốn thành gọi là trung phẩm, năm đến dưới sáu thành gọi là hạ phẩm, còn từ sáu thành tạp chất trở lên thì chính là phế đan.

Lại nói trong phế đan vì nhiều tạp chất hỗn tạp cùng tinh hoa của dược liệu nên vô dụng trong việc tu luyện. Tu sĩ nếu đem phục dụng, chắc chắn phí công, lại còn bị thiệt. Vì lẽ đó, phế đan chẳng khác nào phế vật, căn bản là không có giá trị gì. Ngươi có cho không thì cũng chả ai thèm lấy.

Vậy, nếu có thể đem tạp chất trong đan dược loại bỏ, giữ lại tinh hoa thì sao?

Phế đan sẽ biến thành đan dược!

Lý lẽ ấy không phải là tu tiên giả chưa từng nghĩ qua nhưng trên thực tế lại khó như lên trời, ngàn vạn năm qua có biết bao nhiêu đại môn phái, tán tu cao thủ đã thử qua không biết bao nhiêu lần, tiếc rằng kết quả vẫn là vô ích. Chưa từng có một người nào thành công. Trải qua vô số lần thất bại tu tiên giả rốt cuộc chỉ đành từ bỏ, hình thành nhận thức không thể loại bỏ tạp chất trong phế đan.

Nhưng... nếu như lam sắc quang điểm của bạch liên hoa có thể tinh chế phế đan, đem phế vật biến thành bảo vật...

Ngọc Vô Tâm nàng chắc chắn phát tài!

Ngọc Vô Tâm càng nghĩ nội tâm càng rung động, đến độ sống lưng cũng bất giác lạnh toát.Tinh chế đan dược, công năng này của bạch liên hoa thật là quá nghịch thiên đi. 

"Ực".

Ngọc Vô Tâm nuốt xuống một ngụm nước bọt, cố gắng kiềm chế cơn kích động. 

Một lát sau, khi tâm tình đã bình tĩnh lại, lúc này nàng mới nghĩ đến chuyện thử nghiệm. Nàng cần phải xác minh lại. 

Ban đầu Ngọc Vô Tâm tính dùng Bồi Nguyên Đan, nhưng sau nghĩ lại thì nàng chỉ trút ra một viên Tẩy Tủy Đan. Dù sao cũng chỉ là thử nghiệm, dùng loại đơn giản, phẩm cấp thấp nhất là được rồi. 

"Bạch liên hoa hôm nay đã thành công tiến cấp, không biết có thể đem lam sắc quang điểm dẫn ra bên ngoài hay không".

Nghĩ liền làm, Ngọc Vô Tâm triển khai thần thức, thông qua pháp môn đem lam sắc quang điểm từ nhụy của bạch liên hoa điều động, dẫn vào kinh mạch, hướng đến lòng bàn tay phải. 

Còn suông sẻ hơn so với những gì Ngọc Vô Tâm mong đợi, lam sắc quang điểm rất dễ dàng đi qua da thịt. Dưới sự thao túng của nàng, những điểm sáng hiện đang nối nhau tiến vào bên trong viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan. Thông qua thần thức, Ngọc Vô Tâm nhìn thấy sau khi lam sắc quang điểm tiến vào được một lúc thì có một ít hắc sắc bị đẩy ra. Chính là tạp chất. 

Trong lòng Ngọc Vô Tâm rất cao hứng, dẫu vậy nàng cũng không lơ là, tiếp tục tập trung khống chế lam sắc quang điểm. 

Một khắc sau...

Ngọc Vô Tâm thu hồi thần thức, cúi nhìn viên Tẩy Tủy Đan nơi tay. So với trước thì viên đan dược này đã nhỏ đi một chút. Bù lại, màu sắc của nó có vẻ đã tươi sáng hơn...

Đã thành công rồi sao?

Để chắc chắn, Ngọc Vô Tâm đem một viên hạ phẩm Tẩy Tủy đan khác trút ra. Quan sát một hồi thì nàng thấy so với viên Tẩy Tủy Đan mình vừa tinh chế thì viên đan dược mới lấy ra đây, màu sắc tối hơn một chút, ở trên bề mặt những chấm đen cũng nhiều hơn.

"Những chấm đen này chính là tạp chất biểu hiện ra. So sánh thì viên Tẩy Tủy Đan ta vừa dùng lam sắc quang điểm tinh chế rõ ràng có ít tạp chất hơn, chỉ khoảng bốn thành...".

Bốn thành tạp chất, đây không phải đã đạt tiêu chuẩn trung phẩm linh đan rồi sao?

Lam sắc quang điểm, nó đã biến hạ phẩm Tẩy Tủy Đan thành trung phẩm Tẩy Tủy Đan. Nó tinh chế được đan dược...

"Ha ha!".

Đã xác minh được, Ngọc Vô Tâm liền cười to mấy tiếng. Nàng quá vui mừng, khó có thể kiềm chế được. 

Bạch liên hoa sau khi thành công tiến cấp thì công năng quá nghịch thiên. Tinh chế đan dược, biến phế thành bảo... cho dù là mấy đại nhân vật đứng trên đỉnh cũng phải đỏ mắt thèm thuồng đấy!

Chương 714: Tinh chế đan dược

Trong lòng Ngọc Vô Tâm rất cao hứng. Bao nhiêu muộn phiền trước đó vì không thể đột phá trúc cơ giờ phút này đã tiêu tán sạch. 

Đã có được chí bảo nghịch thiên là bạch liên hoa trong tay, còn lo không thể đột phá sao?

"Phải rồi, Trúc Cơ đan". 

Nghĩ tới vấn đề đột phá, Ngọc Vô Tâm lập tức nhớ đến Trúc Cơ đan. Năm viên Trúc Cơ đan mà nàng đã phục dụng là chiến lợi phẩm lấy được từ trên người Tạ Trường Thanh. Mà chỗ đan dược này lại là do Tạ Trường Thanh tự mình luyện chế. Như vậy cũng tức là nói còn có những viên phế đan nữa. 

Tạ Trường Thanh tu vị bất quá trúc cơ hậu kỳ, trình độ luyện đan có cao mấy cũng không thể luyện chế thành công một trăm phần trăm được. Ngay đến cấp bậc đại sư còn nhiều khi làm hỏng đan dược nữa là...

Không nói nhiều, Ngọc Vô Tâm lập tức đứng dậy, hướng bên trong thạch động đi vào. Động phủ này nàng đã tỉ mỉ tra xét qua rồi, có một phòng luyện đan ở đây. Các loại đan dược, phế đan được Tạ Trường Thanh cất giữ không ít. Trước Ngọc Vô Tâm nàng chỉ mới lấy đan dược, còn phế đan thì vẫn để nguyên đấy. 

"Đây rồi".

Đã sớm quen thuộc đường đi nước bước nên Ngọc Vô Tâm rất nhanh đã liền tìm thấy chiếc bình đựng phế đan. Chủng loại thì tất nhiên là Trúc Cơ đan. 

Bên trong chiếc bình có tất thảy mười bốn viên đan dược, gần gấp ba số Trúc Cơ đan mà Ngọc Vô Tâm đã sử dụng. Theo như suy đoán của Ngọc Vô Tâm thì hẳn Tạ Trường Thanh từng luyện qua ít gì cũng hai lần, tính theo xác suất thành công khoảng cỡ ba thành. Với một tu sĩ trúc cơ hậu kỳ như Tạ Trường Thanh thì như thế là hợp lý. 

Khác với hạ phẩm Trúc Cơ đan, mười bốn viên phế đan trong bình không phải màu xanh mà có màu xám đục. Đây là biểu hiện của tạp chất quá nhiều, e phải lên đến bảy thành. Lần trước, thời điểm tìm thấy chúng, cảm giác của Ngọc Vô Tâm chỉ có thất vọng, hụt hẫng, thế nhưng bây giờ... Ngọc Vô Tâm nàng rất vui sướng. 

Đối với người khác mười bốn viên đan dược này đúng chỉ là phế vật bỏ đi, một xu không đáng, nhưng ở trong mắt Ngọc Vô Tâm nàng thì đây chính là bảo vật, hết sức giá trị. 

"Mười bốn viên phế đan này, không biết ta có thể tinh chế thành công hết hay không...".

Ngọc Vô Tâm không phải kiểu người tự phụ, chẳng biết suy trước tính sau. Tuy nói lam sắc quang điểm từ bạch liên hoa có khả năng phân ly tạp chất, biến phế thành bảo, nhưng ai dám đảm bảo lần nào cũng đều thành công. Cái gì cũng vậy, cần tập luyện thì mới thuần thục được. 

Phế đan Trúc Cơ quá trân quý, Ngọc Vô Tâm không dám làm bừa. Nàng chưa vội tinh chế. Nàng nghĩ mình cần luyện tập đối với Tẩy Tủy Đan và Bồi Nguyên Đan trước đã. Đợi khi nào nhắm chắc thành công, chừng ấy nàng mới bắt tay vào tinh chế Trúc Cơ đan. 

"Hiện tại số lượng lam sắc quang điểm đã bị tiêu hao quá nhiều, tâm tình cũng không quá ổn định, có lẽ nên nghỉ ngơi, đợi đến mai rồi mới bắt đầu tập luyện tinh chế".

Cân nhắc trước sau, Ngọc Vô Tâm cuối cùng lựa chọn tạm ngưng. 

...

"Trước khi tiến cấp bạch liên hoa đã đủ xem chí bảo, nay tiến cấp xong thì lại càng nghịch thiên. Điều đáng nói là nó hình như còn có thể phát triển lên thêm nữa...". 

Dưới ánh trăng chiếu rọi, Ngọc Vô Tâm ngửa đầu nằm trên phiến đá, nhìn trời ngẫm nghĩ. Nàng đang suy tính cho tương lai của mình. 

Ngọc Vô Tâm nàng sinh ra trong mộ, cái cách mà nàng đến với thế giới này vốn đã rất khác người thường. Ông trời ban cho nàng một chí bảo nghịch thiên, đấy là đại ân, nhưng đồng thời, nguy cơ tiềm ẩn cũng không ít. 

Câu nói "Thất phu vô tội, hoài bích có tội" Ngọc Vô Tâm nàng nào phải chưa từng nghe. Trái lại, nàng biết rõ. Chính bản thân nàng cũng là kẻ từng làm ra chuyện giết người đoạt bảo kia mà. Thế giới này chính là như vậy, nấm đấm ai to thì người ấy làm lão đại. Mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé, đạo lý ấy phàm là tu sĩ thì ai cũng hiểu. Hôm nay Ngọc Vô Tâm mới chỉ là một tên tiểu tu sĩ luyện khí kỳ, bất quá hạng tép riu mà thôi. Nếu để người khác biết được trong người nàng có chí bảo nghịch thiên, khẳng định tính mạng của nàng sẽ rất nhanh liền bị lấy mất. Vì lẽ đó Ngọc Vô Tâm nàng phải giữ kín bí mật này. Tuyệt đối. 

Cũng may là cơ thể nhân tộc cấu tạo vô cùng kỳ diệu, cho dù cao thủ tu vị có hơn Ngọc Vô Tâm nàng rất nhiều cũng không thể quan sát được, xác suất việc bại lộ là vô cùng bé. Thêm nữa ngay chính bản thân bạch liên hoa cũng có khả năng tự mình che giấu, ngoại nhân khó lòng phát hiện. Ngọc Vô Tâm nghĩ chỉ cần mình hành xử cẩn trọng thì có thể giữ được bí mật về bạch liên hoa.

Lúc này ý nghĩ của Ngọc Vô Tâm lại xoay chuyển đến mặt lợi ích của nó.

Lam sắc quang điểm có công năng tinh chế đan dược, biến phế thành bảo, như vậy cũng đồng nghĩa sắp tới đây nàng sẽ trở nên rất "giàu có". 

Ma Thần Tông thành lập đã nhiều năm, trong những năm tháng ấy có biết bao nhiêu lô đan dược được người luyện chế. Và trong số những viên đan dược được luyện ra kia, có biết bao nhiêu viên bị hỏng, gọi phế đan? Nhiều. Nhiều lắm. So với số đan dược hữu ích thì phần vô dụng kia càng nhiều hơn. Chúng được xếp đầy bên trong phế đan phòng, chất thành từng đống. 

Thử nghĩ nếu Ngọc Vô Tâm nàng dùng lam sắc quang điểm của bạch liên hoa đem tinh chế thì sẽ thế nào? Cho dù xác suất thành công chỉ vài thành thôi thì cũng thu được một số lượng đan dược kinh người đấy. Đó là còn chưa kể lam sắc quang điểm của bạch liên hoa còn tinh chế được những đan dược "hữu ích", đề thăng phẩm cấp từ hạ phẩm lên trung phẩm. Mà biết đâu còn có thể tiếp tục đề thăng từ trung phẩm lên thượng phẩm, thậm chí...

Viễn cảnh tương lai thật là vô cùng tốt đẹp. Ngọc Vô Tâm càng nghĩ trong lòng càng phấn khích, trông đợi...

...

Buổi sáng hôm sau, khi bình minh vừa ló dạng thì Ngọc Vô Tâm cũng mở ra đôi mắt. Qua một đêm đả toạ điều tức, lúc này tinh thần, khí lực của nàng đều đã khôi phục đến trạng thái đỉnh phong. Bên trong đan điền, tại phần nhụy của bạch liên hoa số lượng lam sắc quang điểm cũng đã hoàn toàn khôi phục. 

"Phù...".

Thở ra một ngụm trọc khí, Ngọc Vô Tâm lấy từ trong không gian giới chỉ ra một viên hạ phẩm Bồi Nguyên Đan. Hôm qua nàng đã thành công với Tẩy Tủy Đan, lần này nàng muốn thử tinh chế Bồi Nguyên Đan - loại đan dược cấp bậc cao hơn, xem xem có thể biến nó từ hạ phẩm thành trung phẩm, có dễ dàng không. 
Thần thức khuếch đại, Ngọc Vô Tâm nhanh chóng điều động lam sắc quang điểm thực hiện một đại chu thiên tuần hoàn.

Quá trình này đối với Ngọc Vô Tâm chẳng có gì khó khăn, chỉ trong thoáng chốc, những điểm sáng màu lam đi đến lòng bàn tay, xuyên qua da thịt.

Dưới thần thức của Ngọc Vô Tâm, cảnh tượng khi trước lại một lần nữa hiện ra. Lam sắc quang điểm tiến vào Bồi Nguyên Đan thì tạp chất bị đẩy ra ngoài. Theo đó, màu sắc của đan dược cũng dần trở nên tươi sáng hơn. 

Tuy nhiên, ở trong quá trình này, theo như thần thức Ngọc Vô Tâm quan sát được thì vẫn còn có một bộ phận quang điểm không tiến vào viên đan dược mà tiêu tán trong không khí, rất là lãng phí. 

Chân mày khẽ nhíu, Ngọc Vô Tâm cố dụng thần thức tụ tập lam sắc quang điểm càng thêm dày đặc, như vậy lượng quang điểm tiến vào Bồi Nguyên Đan sẽ nhiều hơn.

Quả như dự tính, tốc độ tạp chất bên trong viên đan dược bị phân ly nhanh hơn. Song, sau tầm một khắc, một tiếng bụp nhỏ vang lên. 

"Bụp!".

Viên đan dược trong lòng bàn tay Ngọc Vô tâm đã bị vỡ ra thành năm sáu mảnh.

Nàng đã thất bại. 

"Thất bại rồi...".

Ngọc Vô Tâm có chút hụt hẫng, nhưng rất nhanh tâm tình nàng đã trấn định trở lại. Bồi Nguyên Đan cũng không phải Trúc Cơ đan, giá trị tính ra chẳng lớn lắm. Hiện trên người Ngọc Vô Tâm nàng có rất nhiều. 

Điều chỉnh tâm tình một chút, Ngọc Vô Tâm tiếp tục trút ra thêm một viên hạ phẩm Bồi Nguyên Đan nữa. 

Thần thức triển khai, nàng nắm viên đan dược trong tay, bắt đầu điều động lam sắc quang điểm...

"Bụp!".

Lại thất bại. 

Ngọc Vô Tâm cau mày, cúi nhìn những mảnh đan dược vỡ vụn trong tay. 

"Lẽ nào do phẩm cấp của Bồi Nguyên Đan quá cao, trình độ hiện tại của lam sắc quang điểm chưa thể tinh chế?".

"Không đúng. Thời điểm ta phục dụng viên Trúc Cơ đan thứ năm thì chính lam sắc quang điểm đã đem tạp chất bên trong viên đan dược đẩy ra. Chúng đã thành công...".

"Rốt cuộc sai lầm ở đâu?".

Chương 715: Tinh chế đan dược (2)

Ngọc Vô Tâm suy nghĩ một hồi, sau cùng quyết định trút ra một viên Tẩy Tủy Đan. 

Nàng khép mắt, khuếch đại thần thức đem lam sắc quang điểm từ bạch liên hoa điều động đến lòng bàn tay. 

Giống trước, quang điểm tiến vào viên đan dược thì tạp chất chầm chậm bị đẩy ra bên ngoài. Song, tới thời khắc mấu chốt, khi mà số tạp chất bên trong viên đan dược chỉ còn khoảng bốn thành thì biến cố phát sinh. 

"Bụp!".

Viên đan dược vỡ ra thành bốn mảnh. 

Ngọc Vô Tâm nàng lại thất bại. 

Liên tiếp thất bại mấy lần khiến cho tâm tình Ngọc Vô Tâm trở nên xấu đi. Nàng cúi nhìn những mảnh vỡ đan dược trong tay, đăm chiêu nghĩ ngợi. 

Tại sao cùng là hạ phẩm Tẩy Tủy Đan mà lần trước thì dễ dàng thành công còn lần này thì lại thất bại?

...

"Lẽ nào...".

Ngọc Vô Tâm ngồi hồi tưởng lại toàn bộ quá trình tinh chế đan dược, ánh mắt đột nhiên loé lên. 

"Lam sắc quang điểm quả có thể phân ly tạp chất, đem bộ phận tinh hoa cô đọng lại biến phế thành bảo, nhưng không thể cứ tùy tiện tiến hành." Ngọc Vô Tâm lẩm nhẩm, mặc dù đã liên tiếp thất bại song hiểu biết của nàng tăng lên không ít. 

Quá trình khống chế lam sắc quang điểm có một sai lầm chính là tốc độ, có thể tốc độ quang điểm tiến vào trong đan dược quá nhanh khiến đan dược không chịu được nên bị vỡ nát, dẫn đến thất bại.Đoán thì đoán vậy song muốn chứng thực thì chỉ có cách thử nghiệm. Ngọc Vô Tâm nghỉ ngơi cho đến khi lam sắc quang điểm của bạch liên hoa khôi phục lại thì lấy ra một viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan, khoanh chân ngồi xuống, tiến hành thử nghiệm...

Sau mấy lần thử nghiệm cùng cẩn thận đánh giá, Ngọc Vô Tâm rốt cuộc đã chắc chắn về suy đoán của mình. Thì ra quá trình tinh chế đan dược này nhanh quá không được mà chậm quá cũng không xong, phải khống chế tốc độ trong một phạm vi nhất định thì mới thành công. Song muốn nắm rõ ràng phạm vi ấy thì còn cần phải tập luyện tinh chế thêm rất nhiều lần.

"Quả nhiên trên thế gian này chẳng có bữa ăn nào là hoàn toàn miễn phí, phàm muốn có được thì đều phải trả giá".

Ngọc Vô Tâm an vị trên tấm bồ đoàn nghỉ ngơi khôi phục thể lực rồi lại bắt đầu tinh chế. Suốt cả một đêm, nàng cứ như vậy mà tiến hành tinh chế đan dược hết lần này đến lần khác...

...

Bóng trăng khuất dạng, vầng thái dương lại bắt đầu lóe ra trong những đám mây hồng phía đông. Một ngày mới lại bắt đầu.

Ngọc Vô Tâm cầm một viên phế đan Trúc Cơ trong tay, nét mặt đăm chiêu nghĩ ngợi.
Lúc đầu nàng tưởng có thể dễ dàng tinh chế, đem phế đan Trúc Cơ biến thành hạ phẩm Trúc Cơ đan, không ngờ... Mọi việc khó khăn hơn rất nhiều. 

Mặc dù đã nắm được lý thuyết, song để áp dụng vào thực tế thì còn cần phải nỗ lực thêm. 

Trải qua mấy ngày đêm liên tiếp tinh chế, trình độ của Ngọc Vô Tâm đã tăng lên, số lượng đan dược tinh chế thành công cũng mỗi lúc một nhiều, song xác suất vẫn chưa đủ gọi là cao, bất quá sáu thành đối với Tẩy Tủy Đan, bốn thành đối với Bồi Nguyên Đan. Đây là tính từ hạ phẩm đề thăng lên thành trung phẩm linh đan. Bằng như từ trung phẩm lên thượng phẩm... Trong lúc cao hứng Ngọc Vô Tâm nàng có thử qua mấy lần, nhưng kết quả... vô cùng tệ hại. Một lần thành công cũng không có. 

Phẩm chất đan dược càng cao thì tinh chế càng khó. Ngọc Vô Tâm đoán nếu mà bây giờ đem bắt tay vào tinh chế phế đan Trúc Cơ, xác suất thành công chỉ sợ chưa đến ba thành. Mà một khi đã thất bại, muốn tinh chế lại lần nữa sẽ cực kỳ khó khăn. Bởi lẽ tạp chất lúc này đã quyện chặt vào với tinh hoa đan dược, cần rất nhiều công sức mới đem tách ra được. Năng lực của lam sắc quang điểm hiện còn chưa đủ thực thi. 

Nói cách khác, một khi tinh chế thất bại thì đan dược chỉ còn nước vứt đi, không thì xếp xó mà thôi. 

"Trước mắt vẫn là không nên tiến hành tinh chế mớ phế đan này".

Đối với chuyện đột phá Ngọc Vô Tâm dĩ nhiên rất nóng lòng, nhưng nàng biết lúc này nóng vội chỉ tổ hại thân. Tu tiên đạo có đến những chín đại cảnh giới, trên trúc cơ còn có vấn đỉnh, linh châu, nguyên anh... Nôn nóng lại được gì?

Làm người cần biết nhẫn nại, làm tu sĩ thì sự nhẫn nại càng cần hơn. 

"Mười năm cực khổ tu hành, hôm nay lại đợi thêm một chút thì có gì không được chứ".

Ngọc Vô Tâm là người có tâm chí kiên định, rất nhanh đã suy nghĩ thông suốt. Tâm tình thả lỏng, nàng đem viên phế đan cất lại vào trong bình, kế đấy đem một chiếc bình khác lấy ra.

Là hạ phẩm Tẩy Tủy Đan. 

Thở ra một hơi, Ngọc Vô Tâm nắm một viên đan dược trong tay, thi triển thần thức đem lam sắc quang điểm từ bạch liên hoa dẫn ra, bắt đầu tinh chế...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau