TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Sát Ý

"Hai vết bớt rõ ràng có mối liên hệ mật thiết...".

"Lẽ nào ta cũng không phải cái gì Thiên Ngư thể mà sư phụ nói?".

"Nhưng nếu không phải Thiên Ngư thể thì là cái gì?".

Nghi hoặc nối tiếp nghi hoặc. Trong phòng mình, Lăng Tiểu Ngư đã không ngừng tự hỏi. Nhưng hắn càng hỏi thì cõi lòng lại càng thêm thắc mắc. Với số tri thức ít ỏi của mình, Lăng Tiểu Ngư hắn căn bản chẳng thể tự mình giải đáp được.

Sau cùng, hắn đã đưa ra quyết định mà bản thân cho là hợp lý nhất: đi tìm Lăng Thanh Trúc.

...

"Ui...!".

Vừa mới đi ra khỏi phòng, Lăng Tiểu Ngư đã phải dừng bước chân. Hắn vừa đụng trúng một người. Người này cũng chẳng ai xa lạ, đích xác vị sư huynh trước giờ vẫn luôn hết lòng chiếu cố hắn: Chu Đại Trù.

"Sư huynh, xin lỗi huynh. Đệ không để ý...".

"Không sao không sao." Từ bên dưới, Chu Đại Trù chuyển mình đứng lên, vừa phủi y phục vừa lắc đầu xua tay.

Mắt híp nhìn Lăng Tiểu Ngư, hắn hỏi: "Tiểu Ngư, ngươi tính đi đâu hay sao mà vội vàng vậy?".

"Hmm, đệ đang định đi tới chỗ sư phụ".

"Gặp lão nhân gia?" - Có chút hiếu kỳ, Chu Đại Trù truy vấn - "Tiểu Ngư, ngươi tìm lão nhân gia làm gì? Là lão nhân gia gọi ngươi sao?".

"Không có. Là đệ có chút nghi vấn nên muốn tìm sư phụ nhờ người giải đáp".

"Là nghi vấn gì vậy? Ngươi nói ta nghe thử, biết đâu ta có thể giúp ngươi trả lời".

"Việc này...".

Lăng Tiểu Ngư vốn dĩ định nói, nhưng chợt nghĩ lại lời dặn của Lăng Thanh Trúc, rằng tuyệt đối không được để cho ai biết về vết bớt cùng những phát sinh trên người mình nên rốt cuộc, lời sắp ra tới miệng đành nuốt ngược trở vào. Thay vì tiết lộ chi tiết sự thật thì hắn phải bịa lời ứng phó:

"Sư huynh, là như vầy, Thiên Diệp Thủ đệ tu luyện gần đây gặp phải bình cảnh. Hmm, trong công pháp có một vài chỗ đệ không hiểu nên muốn nhờ sư phụ giảng giải".

"Ra là như vậy...".

Chu Đại Trù gật gù: "Tiểu Ngư, vấn đề này đúng là cũng chỉ có sư phụ mới giúp được ngươi".

Đối với Thiên Diệp Thủ kia, Chu Đại Trù hắn quả thực không hiểu được bao nhiêu. Mộng Kiều sư tỷ và tam sư huynh Lâm Chí Viễn của hắn, bọn họ cũng giống như thế thôi.

Cái này chẳng phải do mấy người bọn hắn tu vi non kém mà là vì bọn hắn không có tu luyện qua. Trúc Kiếm Phong có ba loại đạo thuật lợi hại nhất cũng là phù hợp nhất với Trường Sinh Tiên Thuật là Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp, Thiên Diệp Thủ và Bát Tự Kiếm Quyết. Trong số đó, cái mà Chu Đại Trù tu tập là Bát Tự Kiếm Quyết, còn với Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn thì là Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp. Người duy nhất đang tu luyện cả Thiên Diệp Thủ và Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp chỉ có mỗi mình Lăng Tiểu Ngư.

Đừng hiểu lầm, đây không phải do Lăng Tiểu Ngư tham lam hay gì. Hết thảy đều là sư phụ Lăng Thanh Trúc định hướng cả đấy.

...

Thoáng ngẫm chuyện xưa, Chu Đại Trù nhất thời khó nhịn nói ra: "Ta thật không hiểu nổi tại sao năm đó lão nhân gia lại bắt ngươi đồng thời tu luyện cả Thiên Diệp Thủ và Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp nữa. Trong ba loại đạo thuật, Tiểu Ngư ngươi rõ ràng đối với Bát Tự Kiếm Quyết có năng khiếu nhất mà".

"Sư huynh, thật ra chuyện này sư phụ có từng giải thích qua rồi. Người nói tư chất và bản tính của đệ không thích hợp để tu luyện Bát Tự Kiếm Quyết. Thiên Diệp Thủ và Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp sẽ phù hợp hơn".

"Nhưng mà đồng thời tu luyện cả hai loại đạo thuật, việc này không phải dễ. Tiểu Ngư à...".

Đang nói, Chu Đại Trù bỗng ngưng. Hắn đưa tay về trước, đem tay Lăng Tiểu Ngư cầm giơ lên, càng nhìn khuôn mặt càng quái lạ.

"Tiểu Ngư, đôi găng tay này... hình như là của nữ nhân a".

"Tiểu Ngư?".



...

Mải nói chuyện lại quên mất Phượng Nghi vẫn đang được đeo, nay bị Chu Đại Trù chú ý, Lăng Tiểu Ngư thật chưa biết đáp sao cho thoả. Và đó chính là lý do mà hắn bảo trì im lặng.

Nhưng... im lặng mãi cũng chẳng phải cách hay.

"Nên trả lời thế nào đây? Cũng không thể nói cho Đại Trù sư huynh biết sự thật được..."....

"Tiểu Ngư, ta đang hỏi ngươi đó. Ngươi tại sao lại đeo găng tay, lại còn là găng tay của nữ nhân nữa?".

"Tiểu Ngư, không lẽ ngươi...".

Như vừa nghĩ đến một nguyên nhân kinh khủng nào đấy, Chu Đại Trù trố mắt, há hốc thốt ra: "Tiểu Ngư, ngươi... ngươi không phải hỏng rồi đấy chứ?!".

Trông thần sắc mờ mịt của người nơi đối diện, biết là đối phương chưa hiểu ý, Chu Đại Trù nói rõ: "Tiểu Ngư, ý ta là... ý ta là... bây giờ ngươi có xu hướng yêu thích nam nhân có phải không?".

Lăng Tiểu Ngư: "...".

Mặc dù đã hơi ngờ ngợ nhưng đến khi nghe chính miệng sư huynh mình thốt ra, Lăng Tiểu Ngư mới thật sự bị đả kích.

Hắn yêu thích nam nhân? Cái quái gì...

Không muốn rước vào người cái danh quá ư bất hảo này, Lăng Tiểu Ngư vội vàng thanh minh: "Sư huynh, không phải như vậy! Tâm lý của đệ vẫn rất bình thường...".

Bình thường?

Chu Đại Trù không đáp, chỉ cúi nhìn Phượng Nghi đang được đeo trên tay người huynh đệ mình.

Xem vẻ mặt chưa mấy tin tưởng kia, Lăng Tiểu Ngư khẩn trương giải thích: "Sư huynh, huynh thật hiểu lầm rồi. Đôi găng tay này là sư phụ đưa cho đệ. Người nói nó có thể trợ giúp đệ đẩy nhanh tiến độ tu luyện Thiên Diệp Thủ, bảo đệ phải đeo vào...".

...

Lắng nghe người phân trần một đỗi, Chu Đại Trù cuối cùng cũng phần nào tin tưởng. Trông theo bóng dáng kẻ vừa đi, hắn đưa tay gãi mặt mấy cái, miệng lẩm bẩm: "Tiểu Ngư là người rất thật thà, trước giờ hắn chưa từng gạt ta điều gì... Hmmm, chắc là do ta nghĩ nhiều".

"Tiểu Ngư hắn làm sao có thể như thế được chứ...".

...

Với trí thông minh của mình, chỉ cần nghiêm túc suy xét, Chu Đại Trù tất nhiên sẽ không khó để nhìn ra sơ hở trong những lời Lăng Tiểu Ngư đã nói. Nhưng, vì mối quan hệ thân thiết giữa đôi bên cùng tính cách biểu hiện bấy lâu của Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù hắn đã ít nhiều bị ảnh hưởng, dẫn đến một kết luận sai lầm. Một chút vướng mắc có lẽ vẫn còn, chỉ là... khó mà trỗi dậy.

Chu Đại Trù là như thế, đã thôi ngờ vực; phần Lăng Tiểu Ngư - đối tượng bị hắn nghi ngờ ban nãy...

Lúc này thì hắn đã ở cách chỗ cũ khá xa. Dựa vào thân pháp Thần Hành Bách Biến trong Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp, loáng cái, từ Tĩnh Hương Đường hắn đã xuất hiện trước cửa động Huyền Âm.

Kiểm tra cấm chế xong, hắn dùng một đạo truyền âm phù, thi triển thuật pháp.
Chưa đến một phút sau, từ bên trong động, giọng Lăng Thanh Trúc truyền ra: "Vào đi".

...

Vẫn nơi bàn đá, trên chiếc ghế nhỏ, Lăng Thanh Trúc tạm buông cuốn sách đã ố màu đang cầm, ngước lên hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, tìm ta có việc sao?".

Lăng Tiểu Ngư khẽ gật đầu, đáp: "Sư phụ, đệ tử...".

"Qua đây ngồi rồi hẳn nói".

"Vâng".

...

Đợi cho đồ nhi đã an vị xong, Lăng Thanh Trúc lúc này mới hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, xem vẻ mặt ngươi nặng nề như vậy, không phải lại gặp chuyện lớn gì đấy chứ?".

"Sư phụ...".

Trước ánh mắt ngờ vực của Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư đem Phượng Nghi cởi ra, xoè rộng bàn tay phải: "Người xem".

Chưa xem chưa biết, vừa nhìn xong, Lăng Thanh Trúc liền biến sắc.

"Tiểu Ngư Nhi, chuyện này là thế nào?".

Nghe ra giọng điệu bất thường của ân sư, liếc qua lại thấy vẻ mặt nghiêm túc của nàng, Lăng Tiểu Ngư nào dám vòng vo, lập tức kể rõ: "Sư phụ, đệ tử cũng không biết. Sáng nay, trong lúc đệ tử đang ngồi tu luyện thì chợt cảm nhận được lòng bàn tay phải của mình có dấu hiệu bất thường, thêm nữa lại còn cộng hưởng với vết bớt ở lòng bàn tay trái nên mới cởi Phượng Nghi ra xem thử. Không ngờ lại thấy...".

Đem bàn tay trái giơ luôn về trước, hắn nói tiếp: "Sư phụ, sau khi vết bớt màu đen xuất hiện ở tay phải thì vết bớt màu trắng này cũng phát sinh biến đổi. Tại phần đầu con cá đã có thêm một chấm tròn màu trắng nữa...".

"Sư phụ".

"Sư phụ?".

Lời kêu gọi của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc không phải không nghe. Hoàn toàn trái lại, nàng nghe rất rõ, nhưng là... nàng không đáp. Cõi lòng nàng, nó đang dậy sóng.

Hắc bạch song ngư nơi lòng bàn tay kia, nếu đem chúng hợp lại với nhau, bỏ đi mấy chi tiết râu ria, như vậy thứ thu được sẽ là...

Thái cực đồ!

Thái cực đồ, chuyện này đâu phải đùa. Bình thường thì chẳng nói làm gì, thế nhưng hôm nay... Nên nhớ, thái cực có liên quan mật thiết với hung linh - kẻ sẽ đem tới đại tai kiếp cho chính giáo...

Tuy rằng trong dự ngôn đề cập dấu hiệu nhận biết hung linh là "lưng tàng thái cực, mắt ẩn hoàng lân" chứ không phải "tay tàng thái cực" như Lăng Tiểu Ngư, nhưng... cả hai đều là thái cực...

Lại nói, thân thể Lăng Tiểu Ngư ban đầu vốn chả có gì, hôm nay đột nhiên lần lượt xuất hiện dấu vết kỳ lạ. Trước là bạch ngư ở tay trái, giờ là hắc ngư ở tay phải...

Ai dám đảm bảo sau này trên lưng hắn không hiện ra thêm một thái cực đồ, trong mắt hắn không hiện ra thêm một cặp hoàng lân?

Ai dám bảo đảm hắn không phải là...

Ngẫm một chút, thân thể Lăng Tiểu Ngư bắt đầu phát sinh biến đổi từ khi nào?

Chính là sau khi đồ hình thái cực và giọng nói tang thương kia xuất hiện trên bầu trời Thiên Kiếm! Là sau khi hung linh bắt đầu thức tỉnh!

"Ong!".

Một cỗ khí tức hung lệ bất ngờ nổi lên, Lăng Thanh Trúc một lời không nói đã liền xuất thủ.

"Sư phụ!".

"Ba!".

Sau một chưởng đem Lăng Tiểu Ngư đánh bay, Lăng Thanh Trúc chẳng những không dừng lại mà còn gọi ra bảo kiếm, hướng đồ nhi đâm thẳng tới.

Sát khí kinh hồn!

Chương 72: Sinh Tử Khế Ước

...

"Tách... tách...".

"Tâch... tách...".

Là máu. Từ trên người Lăng Tiểu Ngư chảy xuống. Dù vậy, hắn vẫn chưa thực sự bị đâm. Bảo kiếm của Lăng Thanh Trúc đã dừng lại trước khi chạm vào da thịt hắn. Mũi kiếm hiện giờ, nó vẫn đang nằm cách mi tâm hắn một đoạn nhỏ, khoảng độ một đốt tay.

Máu đổ, hết thảy đều là do kiếm khí gây nên.

...

"Hừ...".

Chĩa kiếm quan sát hồi lâu mà không thấy Lăng Tiểu Ngư làm ra động tĩnh khác lạ nào ngoài hoang mang kinh sợ, Lăng Thanh Trúc rốt cuộc thu liễm sát khí, hừ khẽ một tiếng.

Cúi nhìn đồ nhi vẫn chưa kịp hoàn hồn, nàng nghiêm giọng bảo: "Đứng dậy đi theo ta".

Sau vài giây gần như bất động, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng lấy lại phần nào trấn định. Hắn đưa tay lau đi vết máu trên mặt, chuyển mình đứng lên. Mang theo nỗi hoài nghi, với tâm trạng lo âu mờ mịt, hắn nối gót bước theo sư phụ mình...

...

Bên trong mật thất lạnh lẽo được bao bọc bởi hàn khí toát ra từ chiếc giường băng đặt nơi góc tường phía tây, Lăng Thanh Trúc vừa thấy Lăng Tiểu Ngư tiến vào liền bảo, thanh âm vẫn lạnh lùng như cũ: "Quỳ xuống".

Vốn còn sợ hãi, Lăng Tiểu Ngư chẳng dám hỏi han gì, lập tức y lời làm theo.

"Tiểu Ngư Nhi, có biết tại sao ta xuất thủ với ngươi không?".

"Đệ tử thật không rõ".

Nhận được câu trả lời, Lăng Thanh Trúc lúc này mới lại lên tiếng: "Chuyện thái cực đồ và giọng nói tang thương đột nhiên xuất hiện trên bầu trời Thiên Kiếm, ngươi hẳn còn nhớ?".

Chẳng đợi người hồi âm, Lăng Thanh Trúc đã tiếp tục: "Hai mươi năm trước, trong lúc Thanh Hà sư bá ta đang bế quan tham ngộ thì bỗng chợt cảm thấy lòng cực độ bất an. Linh cảm có sự chẳng lành, sư bá liền tiến vào Tinh Các, vận dụng Luân Bàn để xem trộm thiên cơ. Không ngờ... sư bá nhìn còn chưa được bao nhiêu thì đã tổn hao hết năm trăm năm thọ nguyên, ít lâu sau thì viên tịch...".

"Trước khi qua đời, sư bá có lưu lại dự ngôn. Người bảo rằng sắp tới chính giáo sẽ phải đối mặt với một đại tai kiếp rất đáng sợ. Tai kiếp này bắt nguồn từ một đứa trẻ mà dấu hiệu nhận biết là lưng tàng thái cực, mắt ẩn hoàng lân...".

"Sư phụ, người... nghi ngờ con?".

Liếc xuống Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc hồi đáp: "Đối với sự kiện đồ hình thái cực và giọng nói tang thương xuất hiện trên bầu trời Thiên Kiếm hôm nọ, cả chưởng môn và Viên Tôn đều không nghĩ đó là trùng hợp ngẫu nhiên. Viên Tôn nói chúng chính là dấu hiệu cho biết hung linh chuyển thế - đứa trẻ sẽ mang đến tai kiếp trong dự ngôn - đã bắt đầu thức tỉnh. Người suy đoán hắn rất có khả năng đang cư ngụ tại Thiên Kiếm Môn...".

"Sư phụ! Đệ tử tuyệt không phải hung linh chuyển thế...!".

Như muốn chứng minh mình trong sạch, Lăng Tiểu Ngư giơ hai tay ra, nói gấp: "Sư phụ người xem! Dấu hiệu chỉ xuất hiện trên tay đệ tử, ngoài đôi hắc bạch song ngư này ra thì trên người đệ tử chẳng còn gì nữa cả...".

Mặc đồ nhi cố gắng thanh minh, Lăng Thanh Trúc vẫn như cũ, thái độ chả hoà hoãn thêm được bao nhiêu.

"Hiện tại ngươi đúng thật không phải hung linh, nhưng sau này thì chưa chắc".

"Sư phụ...!".

"Tiểu Ngư Nhi, ta hỏi ngươi. Sự biến đổi trên thân thể ngươi là bắt đầu từ lúc nào?

"Sư phụ, là...".



"Nói đi".

"Là sau khi từ chỗ người trở về. Là từ...".

"Là từ sau khi thái cực đồ và giọng nói tang thương kia xuất hiện trên bầu trời Thiên Kiếm".
Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Tiểu Ngư Nhi, lần trước ta đã nói ngươi là Thiên Ngư thể, vết bớt bạch ngư kia là biểu hiện của người sở hữu Thiên Ngư thể, thật ra tất cả đều chỉ là gạt ngươi. Hôm đó ta đã không thể tra xét được gì. Thế nhưng hôm nay...".

"Hiện ra nơi tay ngươi rõ ràng không chỉ đơn thuần là một đôi hắc bạch song ngư. Đem chúng hợp cùng một chỗ thì đích thị thái cực".

"Tuy rằng thái cực của ngươi nằm ở tay không phải ở lưng như trong dự ngôn, nhưng đây là hiện tại, còn sau này ra sao ai dám khẳng định?".

"Đúng là ban đầu tư chất của ngươi rất bình thường, căn bản khó có thể dính líu gì với hung linh. Có điều hiện tại, sau khi thân thể phát sinh biến đổi thì tư chất của ngươi...".

"Tiểu Ngư Nhi, nếu quả như Viên Tôn nghĩ, rằng hung linh đang cư ngụ ở Thiên Kiếm Môn thì kẻ đáng ngờ nhất chính là ngươi".

...

Trước những lời phân tích của sư phụ mình, Lăng Tiểu Ngư càng nghe thì lòng càng chìm xuống. Hắn muốn phản bác, rất muốn thanh minh, nhưng...

Hắn... phải nói thế nào đây?

Lời sư phụ hắn há đâu vô lý. Nàng có cơ sở đề hoài nghi...

Dự ngôn có đề cập đến thái cực, trên bầu trời Thiên Kiếm hiện ra cũng là thái cực... Thái cực, đấy chính là dấu hiệu liên hệ mật thiết với hung linh, mà Lăng Tiểu Ngư hắn thì... Trên tay hắn lại đang hiện hữu hai nửa thái cực...

Hung linh bắt đầu thức tỉnh thì trên người hắn cũng liền bắt đầu phát sinh biến đổi, sự trùng hợp này... Lăng Tiểu Ngư hắn làm sao giải thích, làm sao chứng minh mình không có quan hệ gì với hung linh kia?

Tâm tựa tàn tro, Lăng Tiểu Ngư chầm chậm ngẩng đầu, nhìn ân sư, bờ môi mấp máy: "Sư phụ... Người... người sẽ giết con sao?".

"Giết ngươi?".

Lăng Thanh Trúc lại hừ khẽ: "Nếu ta thật muốn giết ngươi thì ban nãy đã chẳng thu tay".

"Mặc dù thỉnh thoảng ngươi rất ngốc nhưng tốt xấu gì cũng là đệ tử chân truyền của ta, đâu phải cứ muốn giết liền giết. Huống chi...".

"Ngươi tuy đáng ngờ nhưng trước mắt vẫn chưa có bằng chứng xác đáng chứng minh ngươi là hung linh chuyển thế. Dù sao ngoài đôi tay ra thì những nơi khác trên người ngươi vẫn bình thường. Ta cũng không muốn giết oan người vô tội".

"Sư phụ, đa tạ người...".

"Chậm đã." Lăng Tiểu Ngư còn chưa kịp nói hết câu đã bị sư phụ mình cắt ngang.

Nàng bảo: "Tiểu Ngư Nhi, bây giờ ta không giết ngươi không có nghĩa là đã tin tưởng ngươi. Hung linh là chuyện hệ trọng, ta chẳng dám khinh suất..."."Sư phụ, vậy người...?".

"Kể từ bây giờ ta sẽ để mắt tới ngươi. Tất nhiên thỉnh thoảng cũng sẽ tiến hành kiểm tra mà không báo trước... Ừm, để thuận tiện cho việc giám sát, ta và ngươi sẽ ký kết một khế ước".

Chả buồn quan tâm đồ nhi có kịp hiểu hay không thì Lăng Thanh Trúc đã yêu cầu: "Tiểu Ngư Nhi, hãy tự mình trích ra một giọt bổn mạng tinh huyết và rút ra một tia hồn phách. Nhớ là chỉ một tia, đừng có ngu ngốc mà rút ra luôn một đám".

Mặc dù vẫn chưa mấy tỏ tường ý định của sư phụ nhưng vì thâm tâm rất tin tưởng nàng, Lăng Tiểu Ngư đã ngoan ngoãn y lời làm theo, nhanh chóng đem bổn mạng tinh huyết và một tia hồn phách trích ra.

Nén chịu đau đớn, hắn đưa những thứ đã trích cho Lăng Thanh Trúc: "Sư phụ, tinh huyết và một tia hồn phách của đệ tử".

Nơi đối diện, Lăng Thanh Trúc vươn tay tiếp nhận. Nhận xong thì bắt đầu thi triển đạo thuật.

Từ trong miệng nàng, những câu chữ tối nghĩa được cất lên; kế đấy, giữa hư không, một vòng tròn với đầy hoa văn chợt xuất hiện.

Sau khi đem bổn mạng tinh huyết và một tia hồn phách của Lăng Tiểu Ngư dẫn nhập vào linh trận, Lăng Thanh Trúc cũng liền tự mình trích ra hai thứ tương tự - tinh huyết và hồn phách - rồi đưa luôn vào.

"Kết!".

"Ong!".

Tiếng hô của Lăng Thanh Trúc vừa dứt thì linh trận liền gộp thành một điểm, vài giây sau thì chia tách làm hai nửa, đồng loạt bắn về phía nàng và Lăng Tiểu Ngư, tiến nhập vào mi tâm.

"Phù...".

Công việc xong xuôi, Lăng Thanh Trúc thở mạnh một hơi, rồi hướng Lăng Tiểu Ngư bảo: "Tiểu Ngư Nhi, khế ước chúng ta vừa ký, chắc không cần ta nói thì ngươi cũng thừa biết nó là gì".

"Nhớ kỹ, kể từ giờ sinh tử của ngươi đã do ta nắm giữ. Nếu một ngày nào đó ta phát hiện ngươi quả thực là hung linh chuyển thế... Tiểu Ngư Nhi, lúc đó ta sẽ lập tức giết ngươi".

"Sư phụ, đệ tử hiểu".

"Có oán trách ta không?".

Lăng Tiểu Ngư tự hỏi lòng, lắc đầu: "Đệ tử không trách người".

"Sinh tử bị người khác nắm giữ mà một chút ngươi cũng không thấy có vấn đề gì?".

Đáp lại Lăng Thanh Trúc vẫn là cái lắc đầu như cũ: "Sư phụ, tuy đệ tử không biết hung linh kia thuộc dạng gì nhưng vốn đã được chú định là kẻ sẽ đem đến tai kiếp cho chính giáo thì chắc chắn nên diệt trừ... Nếu quả thật đệ tử là hung linh chuyển thế... lúc đó sư phụ cứ việc ra tay".

Những tưởng với những lời chân tâm thật dạ, chính nghĩa lẫm liệt này thì Lăng Thanh Trúc ít nhiều sẽ cảm động, ngợi khen thì không, nàng chỉ "xuy" nhẹ một tiếng rồi chê bai: "Đúng là đồ ngốc".

Đầu xoay về hướng khác, nàng tiếp tục xua tay: "Tên ngốc ngươi còn quỳ ở đó làm gì? Lẽ nào muốn ta dắt ngươi ra khỏi động?".

"Sư phụ, vậy... đệ tử xin phép cáo lui".

Đợi cho thân ảnh Lăng Tiểu Ngư đã hoàn toàn khuất dạng, lúc này Lăng Thanh Trúc mới quay lại nhìn. Thần tình phức tạp, nàng thều thào buông tiếng: "Tiểu Ngư Nhi, mong rằng ngươi không phải kẻ đó...".

...

Những ngày sau, đúng như lời mình đã nói, Lăng Thanh Trúc thỉnh thoảng có chủ động đến tìm Lăng Tiểu Ngư, bất ngờ kiểm tra.

May mắn, kể từ lúc vết bớt hình con cá màu đen xuất hiện ở lòng bàn tay phải thì trên người Lăng Tiểu Ngư đã không còn phát sinh thêm một dấu vết khác lạ nào nữa. Thay đổi duy nhất cũng chỉ ở việc tốc độ tu luyện ngày càng được đề thăng thêm thôi. Mà bấy nhiêu thì căn bản chưa nói lên được điều gì. Lăng Thanh Trúc chẳng dè dặt đến thế.

Cứ vậy, mọi sinh hoạt dần trở lại như bình thường. Theo thời gian, những lần "thăm hỏi" của Lăng Thanh Trúc dành cho đồ nhi đã ngày một thưa bớt; riêng phần mình, Lăng Tiểu Ngư cũng bắt đầu thả lỏng tâm tình...

Cho tới một hôm...

Chương 73: Độ Thiên Kiếp

Lúc này trời đã vào hạ, theo lý tiết trời phải oi bức mới phải, vậy mà không, khắp núi Ngũ Đài lại đang được khí lạnh bao trùm. Đặc biệt là ở Mặc Kiếm Phong.

Trên bầu trời Mặc Kiếm, mây đen từ đâu chẳng rõ bỗng dưng kéo đến giăng kín cả một vùng. Từ trong mây, thỉnh thoảng còn có sấm chớp xuất hiện, cuồng phong thét gào...

Cảnh tượng ấy đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Không chỉ đệ tử mà ngay đến các vị phong chủ cũng tự mình chạy ra xem xét. Trong số đó có cả người đứng đầu phái Thiên Kiếm hiện giờ: chưởng môn Cơ Thành Tử.

Có điều, khác với lần trước, khi thái cực đồ và giọng nói tang thương kia xuất hiện, lần này trên mặt Cơ Thành Tử tốt hơn rất nhiều. Hắn chẳng những không chút lo lắng, bất an mà còn mừng vui trông thấy.

Mà, vui mừng thực ra cũng không riêng mỗi mình Cơ Thành Tử hắn. Ba vị sư đệ, sư muội của hắn là Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, Lý Ngọc Thường, toàn bộ ai nấy, dù ít dù nhiều thì đều cùng chung tâm trạng phấn khởi. Hiện tại, trong số năm người, kẻ duy nhất không vui cũng chỉ có mình Lăng Thanh Trúc.

Vui? Nàng vui làm sao được khi mà Dương Tiểu Ngọc - đệ tử của Lý Ngọc Thường - kẻ nàng khó ưa - đang lập ra một thành tích vô tiền khoáng hậu, khoả lấp cổ kim chứ?

Từ lúc nhập môn cho tới hôm nay, Dương Tiểu Ngọc kia tính ra mới chỉ tu luyện mười lăm năm, vậy mà đã có thể dẫn động thiên kiếp hàng lâm. Nàng đã sắp đột phá cảnh giới chân nhân rồi a!

Năm nay Dương Tiểu Ngọc nàng mới được bao nhiêu tuổi?

Chỉ vừa đúng hai mươi!

Hai mươi tuổi liền dẫn động thiên kiếp hàng lâm, chuẩn bị tiến nhập cảnh giới chân nhân, chuyện này... Đừng nói nhìn thấy, dù là nghe cũng chưa từng đấy!

Rung động, cảm thấy khó tin, đó là tâm trạng của Lăng Thanh Trúc lúc này. Lẽ tất nhiên, do có mối tị hiềm với Lý Ngọc Thường - sư phụ Dương Tiểu Ngọc - nên một chút không vui âu cũng lẽ thường.

Chỉ là... tâm tình Lăng Thanh Trúc nàng ra sao, ở đây lại có mấy người để ý?

Mấy vị phong chủ thì thôi chẳng nói làm gì, bọn họ rất biết cân nhắc giá trị của Dương Tiểu Ngọc; đáng xem xét đây là phản ứng của các môn nhân mà cụ thể là lớp đệ tử chân truyền kia.

Ai ganh ghét? Ai hâm mộ? Đáp án nói không chừng sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến tương lai sau này của Dương Tiểu Ngọc, của Thiên Kiếm Môn.

Đầu tiên là Tô Đông Vũ - người trước nay vẫn được nhận định là kẻ đứng đầu trong thế hệ trẻ của Thiên Kiếm Môn. Căn cứ vào nét mặt đang thể hiện ra đây thì có thể nói hắn cũng giống như sư phụ Cơ Thành Tử của mình, tâm trạng khá là phấn khởi, nghĩ cho tông môn mà vui mừng. Nhưng Lưu Cảnh Thiên - vị sư đệ đang đứng sau lưng hắn - lại khác.

Lưu Cảnh Thiên này, trong ánh mắt hắn dường như có chút gì đó bất cam, tức giận...

Rõ ràng hắn vốn chưa bao giờ trông mong một chuyện thế này...

...

Lưu Cảnh Thiên không vui, đấy là điều đã chắc chắn. Phần Tô Đông Vũ, ngoài mặt thì đúng đang hân hoan phấn khởi đấy, nhưng còn trong lòng, hắn thực sự thấy vui hay không hoạ may có trời mới biết.

Nói thế để thấy việc Dương Tiểu Ngọc sáng lập nên một kì tích vô tiền khoáng hậu cũng chẳng phải điều mà ai nấy ở Thiên Kiếm Môn này đều mong đợi. Những người bình thường, bọn họ tất nhiên sẽ chỉ đơn thuần ngưỡng mộ, nhưng trong lớp chân truyền lại khác.

Phàm là chân truyền đệ tử, trừ bỏ Lăng Tiểu Ngư ra thì có kẻ nào không phải hạng tư chất cao siêu? Linh căn thượng phẩm có thể không màng, tuy nhiên, kẻ sở hữu cực phẩm linh căn, bọn họ có để ý cũng là bình thường.

Kém quá xa thì đúng nên buông bỏ, nhưng khi khoảng cách chỉ chênh nhau trên dưới một đoạn, có mấy ai lại cam phận xếp sau?



Con người ích kỷ, nhân tính tham lam, dẫu là tu sĩ thì cũng khó thoát khỏi vòng danh lợi...

...

"Tiểu Ngư".Giữa lúc trên dưới sơn môn ai nấy đều đang xôn xao bàn tán thì tại một góc nhỏ của Mặc Kiếm Phong, Chu Đại Trù quay nhìn Lăng Tiểu Ngư mà cảm thán: "Chậc, ngươi xem ngươi xem, khí thế lớn tới nhường này... Tiểu Ngọc đúng là lợi hại thật".

"Nàng ấy đúng thật rất lợi hại." Lăng Tiểu Ngư gật đầu tán đồng, giọng điệu ẩn ẩn có chút buồn bã.

Hắn đang cảm thấy hổ thẹn. Nhớ năm đó hắn và Dương Tiểu Ngọc cùng bái nhập tiên môn một ngày, thế mà hôm nay, trải qua mười lăm năm tu luyện, hắn chỉ mới đạt đến cảnh giới vấn đỉnh sơ kỳ đỉnh phong trong khi Dương Tiểu Ngọc đã có thể dẫn động thiên kiếp hàng lâm, chuẩn bị tiến nhập hàng ngũ chân nhân rồi...

Người với người, nhiều lúc thật là không thể so được.

Có lẽ cũng nhận ra tâm tình sư đệ mình không quá tốt, Chu Đại Trù dùng tay vỗ nhẹ lên vai, an ủi: "Tiểu Ngư à, ngươi cũng đừng có tự ti. Dương Tiểu Ngọc kia vốn dĩ không cùng đẳng cấp với chúng ta a".

"Tiểu Ngư, ngươi nghĩ một chút xem. Năm nay Dương Tiểu Ngọc mới có bao nhiêu tuổi? Bất quá hai mươi mà thôi. Hai mươi tuổi liền dẫn động thiên kiếp hàng lâm, cái này đã vượt ngoài lý lẽ thông thường rồi. Đừng nói chúng ta, ta nghĩ kể cả có là tổ sư gia năm đó cũng chưa chắc so được...".

"Hì hì... Tiểu Ngư, thật ra đối với việc lần này, chúng ta phải nên cảm ơn Dương Tiểu Ngọc a".

Cảm ơn?

Lăng Tiểu Ngư nhất thời chưa hiểu, hỏi lại: "Sư huynh, tại sao chúng ta phải cảm ơn Tiểu Ngọc?".

"He he...".

Ý cười càng đậm hơn trước, Chu Đại Trù khoác tay lên vai người huynh đệ chí cốt của mình, híp mắt mà rằng: "Tiểu Ngư, ta hỏi ngươi nhé, trước khi Tiểu Ngọc làm ra sự tình hôm nay, xét ở bản môn, ngoại trừ tổ sư gia ra thì ai là người tiến vào chân nhân cảnh sớm nhất?".

"Chuyện này...".

Lăng Tiểu Ngư chẳng cần hao tốn bao nhiêu thời gian đã đưa ra đáp án: "Nếu không tính tổ sư gia thì người thành tựu chân nhân sớm nhất chính là Tô Đông Vũ - đệ tử chân truyền thứ sáu của chưởng môn sư bá. Huynh ấy trở thành chân nhân năm ba mươi tám tuổi".

"Chậc...".

Nghe Lăng Tiểu Ngư gọi kẻ mình ghét là "huynh", Chu Đại Trì không khỏi cau mày: "Tiểu Ngư, ta nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi Tô Đông Vũ kia là sư huynh. Cái tên mặt trắng đó không xứng làm sư huynh của chúng ta".Biết vị sư huynh này của mình vẫn còn canh cánh chuyện ở Đa Bảo Hội năm đó, Lăng Tiểu Ngư lựa lời khuyên: "Đại Trù sư huynh, chuyện xảy ra đã lâu rồi. Đệ nghĩ lúc đó Tô sư huynh chắc cũng chỉ vì cân nhắc đại cục nên mới phải ủy khuất chúng ta. Dẫu sao Lục Đan kia cũng là đệ tử chân truyền của đảo chủ Tam Tiên Đảo".

"Tiểu Ngư, ngươi sao lại nói đỡ cho tên mặt trắng đó".

Chu Đại Trù tỏ ra bất mãn: "Lúc ấy tên mặt trắng đó... Hừ, thái độ rõ ràng chẳng xem chúng ta ra gì. Hắn căn bản đâu có coi chúng ta là sư đệ. Hạng người đó ngươi cần phải đề phòng...".

"Haizzz...".

Ngầm lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư chẳng muốn khơi dậy cơn giận của sư huynh mình nên đã nhanh chóng nhận lỗi: "Đại Trù sư huynh, là đệ sai rồi. Tô sư... Tô Đông Vũ kia, sau này đệ sẽ cảnh giác phòng bị".

"À sư huynh, lúc nãy huynh nói chúng ta phải cảm ơn Tiểu Ngọc, lẽ nào là vì Tô Đông Vũ?".

"Đúng. Chính là vì cái tên mặt trắng này".

Một chút bất mãn loáng cái đã tan thành mây khói, Chu Đại Trù lại trở nên vui vẻ: "Trước hôm nay tên mặt trắng Tô Đông Vũ kia chính là người thành tựu chân nhân sớm nhất sau tổ sư gia, thành tích có thể nói là khoả lấp kim cổ, được trên dưới tông môn hết mực xem trọng. Nhưng mà kể từ hôm nay trở đi... he he...".

"Tiểu Ngọc chỉ mới hai mươi tuổi đã liền dẫn động thiên kiếp hàng lâm, lát nữa thành công tiến nhập chân nhân cảnh thì tất nhiên sẽ trở thành truyền kỳ, uy vọng khẳng định sẽ vượt xa Tô Đông Vũ. Hai mươi tuổi và ba mươi tám tuổi, cách biệt là rất lớn a".

"Chậc chậc... Vốn dĩ đang là kẻ đứng đầu thế hệ trẻ của tông môn, được các đệ tử tôn sùng, nể trọng, nay lại phải xếp sau Tiểu Ngọc... Khà khà... Tô Đông Vũ hắn nếu mà chẳng có chút khó chịu nào thì đánh chết ta cũng không tin. Hạng người như hắn chắc chắn phải rất để ý hư danh...".

"Thì ra đó là những gì sư huynh đang nghĩ." Lăng Tiểu Ngư dù đã hiểu ra nhưng chẳng suy nghĩ quá nhiều. Hắn chỉ lặng lẽ ngước nhìn thương khung, thầm thốt: "Tiểu Ngọc, ngươi nhất định phải bình an tiến nhập chân nhân cảnh".

Mặc dù đối với việc Dương Tiểu Ngọc sớm độ thiên kiếp Lăng Tiểu Ngư hắn đã có chút buồn bã, hổ thẹn nhưng như thế không có nghĩa rằng hắn mong muốn một điều ngược lại. Dương Tiểu Ngọc là người bạn thanh mai trúc mã của hắn, hắn xem nàng như người thân của mình, giống Yến cô cô.

Thân nhân, ai lại muốn họ xảy ra chuyện gì?

"Tiểu Ngọc, một ngày nào đó, ta nhất định sẽ đuổi kịp ngươi".

...

"Ầm... m...!!".

...

"Ầm... m... m...!!".

...

"Ầm... m... m...!!".

Trùng hợp thay, sau những lời thầm nhắn gửi của Lăng Tiểu Ngư bên dưới thì trên thương khung, mây đen cũng lập tức bạo động. Từ bên trong, kiếp lôi bắt đầu giáng xuống. Tính đến hiện tại, thiên kiếp trước sau đã có ba đạo. Khí thế thì tất nhiên cái sau hơn hẳn cái trước, ngày càng đáng sợ.

Cứ thế, một đạo tiếp một đạo, tới đạo kiếp lôi thứ sáu thì động phủ được Lý Ngọc Thường đặc cách cấp cho Dương Tiểu Ngọc bế quan đã bị đánh sập. Từ trong đống đổ nát, rất ngoài ý muốn, Dương Tiểu Ngọc vậy mà phóng thẳng lên không trung, một mình đối mặt với thiên uy.

"Tiểu Ngọc, không được hồ đồ!!".

Chương 74: Lôi - Hoả Song Kiếp

Lời của sư phụ mình chẳng biết Dương Tiểu Ngọc có nghe được hay không, chỉ thấy nàng vẫn như cũ, tay không tấc sắc đứng im chờ đợi kiếp lôi giáng xuống.

Đây rõ ràng là một hành động rất ngông cuồng. Từ đạo kiếp lôi thứ bảy trở đi, uy lực há đâu chuyện đùa? Trong lịch sử của tu tiên giới, tự cổ chí kim đều luôn là như vậy, nếu uy lực của sáu đạo lôi kiếp ban đầu chỉ tăng lên từng nấc chậm rãi thì tới đạo thứ bảy, mọi chuyện đã khác. Đó chính là lúc mà người độ kiếp phải dốc toàn bộ lực lượng ra ứng phó.

Thế mà...

Nhìn Dương Tiểu Ngọc hiện giờ xem. Linh kiếm chẳng thèm xuất động cũng thôi, đằng này ngay đến cả thuẫn giáp đều không thấy gọi ra. Thậm chí trên người nàng lúc này còn không có linh quang hộ thể...

Là hồ đồ như chính lời Lý Ngọc Thường mới nói hay bởi do trong mắt Dương Tiểu Ngọc nàng, đạo kiếp lôi thứ bảy này cũng chả đáng gì?

Đáp án rất nhanh liền có.

Dưới sự lo lắng bất an của Lý Ngọc Thường, nghi hoặc của môn nhân trên dưới, sau một hồi tích tụ lực lượng, đạo kiếp lôi thứ bảy rốt cuộc cũng đánh xuống.

Đối mặt thiên uy, Dương Tiểu Ngọc vậy mà không hề e ngại. Nói gì biến sắc, một cái nhíu mày nàng cũng chẳng có. Chỉ thấy nàng nâng cánh tay mềm mại lên, hướng đỉnh đầu phẩy mạnh một cái.

Bất ngờ xảy ra.

Kiếp lôi hung lệ vốn đang băng băng tiến xuống bỗng lập tức đình chỉ. Mà không, chính xác hơn phải gọi là tan biến mới đúng.

Một cái phẩy tay liền đánh tan thiên kiếp, chuyện này... thật quá ngoài sức tưởng tượng rồi.

Toàn thể môn nhân, và thậm chí là các vị phong chủ, ai nấy đều bị Dương Tiểu Ngọc làm cho rung động.

Nhưng, sự rung động này vẫn mới chỉ là bắt đầu...

...

"Ùng... ùng...".

"Grào... rào....".

Dường như phẫn nộ trước sự ngông cuồng của Dương Tiểu Ngọc, sau khi đạo kiếp lôi thứ bảy vừa bị đánh tan thì trên bầu trời cuồng phong liền nổi lên, sấm chớp liền thi nhau rền vang, thanh âm chấn động suốt mấy mươi dặm...

Qua hơn mười phút "gầm thét", đạo kiếp lôi thứ tám chính thức hình thành.

"Đạo kiếp lôi này...".

"Tương đương với chân nhân cảnh sơ kỳ." Nối tiếp Ngọc Vân Tử, Cơ Thành Tử trầm trọng thốt ra. Xem vẻ mặt thì đúng có phần lo lắng.

Tất nhiên, trong số năm người ở đây, kẻ lo nhất vẫn chưa phải hắn. Lý Ngọc Thường mới là người đang khẩn trương nhất.

Đối lập với nàng, Lăng Thanh Trúc lại có chút vui sướng khi người gặp hoạ. Nàng đứng đấy, sát bên Lý Ngọc Thường mà buông lời cảm thán: "Chậc, lôi kiếp thật mạnh. Ta xem khí thế này hẳn không chỉ đơn giản là chân nhân sơ kỳ bình thường đâu. Chẳng biết Tiểu Ngọc của chúng ta có thể giống như vừa rồi dùng tay trảm thiên kiếp hay không...".

"Hừ... Ta nhớ năm đó Thanh Trúc sư tỷ cũng vất vả lắm mới chống đỡ được đạo kiếp lôi thứ tám đấy".

Mặc dù bị người đem chuyện cũ rất kém huy hoàng của mình nhắc lại nhưng Lăng Thanh Trúc vẫn chẳng có chút nào khó chịu. Nàng chỉ mỉm cười, công kích trở lại: "Ngọc Thường sư muội nói quả không sai. Năm đó sư tỷ ta đúng là phải chật vật lắm mới qua được tám đạo kiếp lôi, thế nhưng mà... Ở đạo kiếp lôi thứ chín - cực hạn lôi kiếp, mặc dù thiên uy rất bá đạo nhưng sư tỷ đây cuối cùng vẫn thành công vượt qua được, hơn nữa còn có thể đem một phần kiếp lực nuốt luôn vào bụng. Chậc, theo ghi chép của Thiên Kiếm Môn ta, hình như ngoài sư tỷ ta đây thì chưa từng có ai dám đem kiếp lôi hấp thụ khi nó vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán a".



Lần này thì Lý Ngọc Thường chẳng còn châm chọc được nữa. Sư tỷ nàng nói quả không sai. Từ xưa đến nay e cũng chỉ có mình vị sư tỷ tính tình cổ quái này của nàng mới to gan lớn mật tới như vậy, dám đem một phần kiếp lực nuốt luôn vào bụng...

"Hừ" khẽ một tiếng, Lý Ngọc Thường chấp nhận thua thiệt, ngẩng đầu nhìn lên không trung, nơi đồ nhi đang chuẩn bị đón nhận đạo kiếp lôi thứ tám.

Phụ "kỳ vọng" của Lăng Thanh Trúc, dưới đạo kiếp lôi thứ tám này Dương Tiểu Ngọc đã không thể thản nhiên tay không đối mặt được nữa. Trên tay nàng, linh kiếm đã được gọi ra.
Mắt loé hàn quang, ngay tại thời điểm kiếp lôi hung lệ giáng xuống thì thanh kiếm trên tay Dương Tiểu Ngọc cũng sáng rực lên. Động tác cực nhanh, nàng vung kiếm nhắm thẳng kiếp lôi chém ra một đường.

"Ầm... ầm... m... m...!!".

...

Tiếng nổ kinh thiên dần lắng xuống. Ở giữa không trung, thân ảnh Dương Tiểu Ngọc vẫn trụ vững, ngoại trừ mái tóc hơi rối ra thì toàn thân đều nguyên si lành lặn. Trong khi ấy, kiếp lôi lại đã sớm tiêu tan...

"Chậc chậc...".

Một góc bên dưới của Mặc Kiếm Phong, Chu Đại Trù chứng kiến một màn vừa rồi thì liên tiếp tặc lưỡi.

"Lợi hại! Quá lợi hại!".

"Đạo kiếp lôi vừa rồi chắc chắn đã vượt ngoài vấn đỉnh, mười mươi ở mức chân nhân cảnh, vậy mà Tiểu Ngọc chỉ dùng một kiếm liền đem nó đánh tan...".

Quay sang Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù kết luận: "Tiểu Ngư à, ta nghĩ Tiểu Ngọc không phải con người đâu. Nàng hẳn là do thần tiên chuyển thế a".

Bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư nghe rõ nhưng không hồi đáp. Tâm tình xem chừng đang có phần phức tạp.

Ngẫm cũng đúng. Dương Tiểu Ngọc càng lợi hại thì chênh lệch giữa hắn và nàng càng lớn, muốn đuổi kịp mà nói... thật là quá khó.

...

Nếu lúc nãy vẫn còn có người hoài nghi Dương Tiểu Ngọc đang cố tình ra vẻ thì bây giờ, sau khi nàng vung kiếm chém tan đạo kiếp lôi thứ tám, tất thảy đều đã buộc phải công nhận thực lực của nàng, rằng nàng vốn không hề có ý khoe khoang mà đấy là biểu hiện rất đỗi bình thường của một cường giả chân chính.

Việc Chu Đại Trù cảm thán trước đạo hạnh của nàng hay việc Lăng Tiểu Ngư bất giác tự ti vốn hết sức tự nhiên. Đứng trước một người cùng thế hệ tài ba như vậy, mấy người có thể bình thản tiếp nhận đây?

Đừng nói Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, ngay đến Lưu Cảnh Thiên và Tô Đông Vũ - hai đại tân tinh - còn phải động dung cau mày nữa là.

Năm vị phong chủ ư? Thần sắc cũng ít nhiều khẩn trương.
Bọn họ đang chờ đợi...

Từ xưa đến nay, việc độ kiếp không phải ai cũng như ai. Tùy vào tư chất, công pháp, cách thức tu luyện,... của mỗi người mà thiên kiếp giáng xuống có mạnh - yếu khác nhau. Số lượng tất nhiên cũng sẽ không giống nhau.

Đối với một vị thiên kiêu như Dương Tiểu Ngọc, khỏi cần nghĩ cũng biết nàng sẽ tiếp nhận thiên kiếp dạng gì. Chín đạo, đấy là chắc chắn.

Chỉ có điều...

Đạo thứ tám đã có uy lực tương đương chân nhân sơ kỳ đỉnh phong, vậy thì đạo thứ chín, nó sẽ thuộc cấp bậc nào? Chí ít cũng là chân nhân cảnh trung kỳ.

Dương Tiểu Ngọc tuy mạnh nhưng tu vi hiện tại mới bất quá vấn đỉnh hậu kỳ đỉnh phong mà thôi, nàng liệu có vượt qua được không?

...

"Ùng... Oàng...!".

"Grào... ào... ào....!!

...

Trong khi trên dưới sơn môn ai nấy đều đang vì quá trình độ kiếp của Dương Tiểu Ngọc mà khẩn trương thì giữa không trung, nàng như cũ vẫn bảo trì nét mặt lãnh đạm, chả buồn liếc xuống dù chỉ một lần.

Tuy nhiên, sự trấn định này, nó đã rất nhanh liền tiêu thất. Khiến nàng biến sắc chẳng đâu khác ngoài cảnh tượng phía trên đỉnh đầu.

Từ trong đám mây đen khổng lồ, đạo thiên kiếp thứ chín đã bắt đầu lộ ra hình tướng.

Không như trước, thay vì màu trắng thì kiếp lôi lần này lại có màu tím, kích cỡ lớn hơn gấp mấy lần.

Đích thị Tử Sắc Minh Lôi - một trong ba loại kiếp lôi có uy lực kinh khủng nhất!

Người bình thường, đừng nói độ, dù là dẫn động cũng không thể nào đem Tử Sắc Minh Lôi dẫn ra được. Khiến nó xuất hiện duy chỉ hạng thiên kiêu tư chất tuyệt đỉnh. Nói thế để thấy loại kiếp lôi này khủng bố tới mức nào. Đối mặt với nó, Dương Tiểu Ngọc có e ngại âu cũng bình thường.

Tuy nhiên, trên thực tế, Dương Tiểu Ngọc lại không phải đơn thuần chỉ vì Tử Sắc Minh Lôi mà lo lắng. Làm nàng phải khẩn trương là sự kết hợp giữa Tử Sắc Minh Lôi và thứ ở bên cạnh nó kìa.

Là thứ gì ư?

Hoả kiếp! Một hoả kiếp mang hình tướng của Huỳnh Điểu!

Thượng cổ linh chủng, được xem mạnh nhất có chân long và thiên phượng. Trong phượng tộc, thực lực Huỳnh Điểu vốn xếp ở mười hạng đầu. Hoả kiếp mang hình tướng của nó, khỏi cần động não cũng biết sẽ mạnh cỡ nào. Chắc chắn sẽ không thua kém Tử Sắc Minh Lôi...

Đạo thiên kiếp thứ chín lại là song kiếp, hơn nữa trong lôi kiếp còn kèm theo hoả kiếp uy lực kinh người... Lần này, Dương Tiểu Ngọc thực đã đưa đến động tĩnh quá lớn rồi...

"Tử Sắc Minh Lôi, Huỳnh Điểu Chi Kiếp, không nghĩ thiên tư của đứa trẻ này lại kinh khủng tới như vậy...". Mặt mày trầm trọng, ở cách Dương Tiểu Ngọc một đoạn khoảng vài mươi trượng, Cơ Thành Tử cảm thán thốt ra.

Ban nãy, hắn mặc dù cũng đánh giá rất cao Dương Tiểu Ngọc nhưng giờ xem ra so với thực tế, cái "cao" của hắn đã biến thành "thấp" mất rồi.

Cùng cảm nghĩ, đứng kế bên Cơ Thành Tử, Dịch Bất Dịch cũng gật gù: "Đứa trẻ Dương Tiểu Ngọc này quả đúng nghịch thiên. Chỉ sợ so với tổ sư gia năm đó cũng không chút nào thua kém".

"Có thể cùng lúc dẫn động cả Tử Sắc Minh Lôi và hoả kiếp Huỳnh Điểu, tư chất của Dương Tiểu Ngọc đích xác đủ gọi là nghịch thiên. Nhưng mà...".

Đôi mắt thâm sâu, thần tình nghiêm túc, Lăng Thanh Trúc bày tỏ lo ngại: "Hai loại kiếp lực này hợp lại, uy lực chắc chắn đã tiếp cận chân nhân hậu kỳ. Đứa nhỏ Dương Tiểu Ngọc này liệu có vượt qua nổi hay không?".

Chương 75: Thức Tỉnh

Sau câu nói ấy của Lăng Thanh Trúc thì mấy vị phong chủ khác liền lâm vào trầm mặc. Bọn họ đương nhiên biết để vượt qua được đạo thiên kiếp thứ chín này thì cần tới bao nhiêu lực lượng. Bản lĩnh của Dương Tiểu Ngọc, nó liệu có đáp ứng nổi?

Quay nhìn Lý Ngọc Thường, Cơ Thành Tử hỏi: "Ngọc Thường sư muội, đứa trẻ Dương Tiểu Ngọc này...?".

Tuy Cơ Thành Tử không nói hết ý nhưng Lý Ngọc Thường vẫn dễ dàng hiểu được. Nàng lắc đầu: "Muội cũng không biết".

Mấy lời này Lý Ngọc Thường chẳng có nói ngoa. Nàng thực sự là không biết. Đành rằng nàng là sư phụ của Dương Tiểu Ngọc, đạo pháp của Dương Tiểu Ngọc là do nàng đích thân truyền dạy, thế nhưng cái nàng tường tận bất quá cũng chỉ dừng ở tu vi, cảnh giới, tầng thứ đạo thuật mà thôi. Bản lĩnh thực sự của đồ nhi, duy nhất biết được chỉ có bản thân đồ nhi của nàng... Cho tới hôm nay, thành thật mà nói thì Lý Ngọc Thường nàng vẫn còn đánh giá thấp đứa đồ nhi này đấy...

"Tiểu Ngọc, đến cùng thì con đã nắm giữ sức mạnh ở cấp bậc nào rồi?".

...

Các vị phong chủ cũng tốt, đệ tử tông môn cũng được, trên dưới đều có không ít người nghi hoặc.

Nhưng, nghi hoặc dù nhiều hơn nữa thì đấy cũng là tâm tình của bọn họ, chẳng phải của bản thân Dương Tiểu Ngọc. Nàng không có nghĩa vụ phải đi giải đáp. Vấn đề mà Dương Tiểu Ngọc nàng đang đối mặt và cần giải quyết hiện giờ là đạo thiên kiếp thứ chín - lôi hoả song kiếp - do chính mình dẫn đến.

Thực lòng thì đối với đạo thiên kiếp thứ chín này, Dương Tiểu Ngọc đã và vẫn đang rất khẩn trương. Khuôn mặt nàng, từ lâu đã trở nên trầm trọng... Lôi - hoả kiếp lực hợp cùng một chỗ, uy năng há là thứ nàng có thể xem thường được?

Chuyến này, nếu Dương Tiểu Ngọc nàng không đem toàn bộ tiềm lực của mình lấy ra thì kết cục của nàng, chỉ sợ sẽ chẳng nằm ngoài tám chữ: "Thân tử đạo tiêu, tan thành tro bụi".

"Kiếp lực kinh khủng nhường này, ta liệu có qua nổi hay không đây?".

Trong lòng, Dương Tiểu Ngọc tự hỏi, hỏi xong, vài giây sau nàng lại chợt thầm tự giễu: "Dương Tiểu Ngọc, ngươi sợ hãi cái gì chứ?".

"Phàm nhân tính mệnh mong manh, sinh tử tùy thời biến chuyển... Muốn nắm giữ số mệnh của mình, muốn bảo hộ thân nhân, bằng hữu thì ngươi nhất định phải độ qua thiên kiếp!".

"Dương Tiểu Ngọc, con đường này ngươi nếu đã chọn thì không thể quay đầu! Ngươi không được thua!!".

"Ong!".

"Ong!".

"Ong!".

Sau những thanh âm gào thét trong lòng, từ trên người Dương Tiểu Ngọc, lực lượng bỗng bất ngờ bộc phát, tràn ra như nước vỡ bờ. Nguồn sức mạnh ấy, nó lớn tới nỗi khiến cho các vị phong chủ cũng phải động dung biến sắc...

Nhưng... chuyện nào đã hết. Trừ bỏ nguồn lực lượng khủng bố kia, trên người Dương Tiểu Ngọc còn có thêm một thứ làm mọi người chú ý nữa: sự biến đổi hình tướng.

Nếu như lúc nãy Dương Tiểu Ngọc cũng giống như tất cả những người ở đây, đều là tóc đen, mắt đen thì bây giờ, chúng đã thay đổi rồi. Mái tóc nàng mới nãy chỉ dài đến thắt lưng nhưng giờ đã vươn xa hơn mười thước, thay vì đen thì nó đã biến thành màu lam, rất chi đẹp đẽ. Đôi mắt nàng cũng là như thế, đã chuyển thành lam sắc, lấp lánh như sao trời...

Chứng kiến sự biến đổi bất thường của Dương Tiểu Ngọc, Cơ Thành Tử không khỏi hoài nghi. Hắn hướng Lý Ngọc Thường hỏi: "Sư muội, hình tướng của Tiểu Ngọc sao lại trở nên như vậy?".

"Chuyện này...".

Lý Ngọc Thường thốt được hai chữ thì ngưng. Rõ ràng ngay chính bản thân nàng cũng không biết câu trả lời.

Bộ dạng mà đồ nhi vừa mới biến đổi ra, Lý Ngọc Thường thật là chưa từng thấy hay là nghe qua bao giờ...

Cũng may, ở đây vẫn còn người có đủ tri thức để giải đáp. Người đó chính là kẻ mà Lý Ngọc Thường tị hiềm nhất: Lăng Thanh Trúc.



Vẻ mặt chẳng lấy gì làm vui, Lăng Thanh Trúc chậm rãi nói ra: "Cái này ta nghĩ là ta biết".

Trước những ánh mắt trông chờ, nàng tiếp tục: "Trước đây ta có từng xem qua một cuốn cổ tịch, bên trong có nhắc tới loại biến đổi hình tướng này. Theo như người viết ra cổ tịch thì phàm kẻ sở hữu thiên phẩm linh căn, hết thảy đều tiềm ẩn một loại năng lực mà nếu thức tỉnh thành công sẽ cực kỳ bá đạo. Dấu hiệu thức tỉnh thì hẳn giống như chúng ta đang thấy, tóc và mắt sẽ phát sinh dị trạng, màu sắc tương đồng với thuộc tính linh căn sở hữu... Nhưng mà đó chỉ là lý thuyết, bởi vì ngay chính bản thân người viết ra cổ tịch, hắn cũng không biết phải làm sao mới có thể đem loại năng lực ẩn tàng kia đánh thức...".

"Lúc đó ta đọc xong chỉ cười nhạt cho qua, căn bản không có bao nhiêu tin tưởng. Thật không ngờ bây giờ lại tận mắt nhìn thấy...".
Nghe qua hết những lời của Lăng Thanh Trúc, Cơ Thành Tử tỏ vẻ trầm ngâm, tay vuốt chòm râu mà rằng: "Nếu Dương Tiểu Ngọc quả đúng như Thanh Trúc sư muội nói, đã thành công thức tỉnh năng lực tiềm ẩn của người sở hữu thiên phẩm linh căn thì đây chính là đại phúc của Thiên Kiếm Môn ta".

"Vấn đề bây giờ chỉ còn đợi xem đứa trẻ này sẽ ứng phó ra sao trước thiên kiếp...".

...

"Ùng... Oàng...!!".

"Ầm... ầm...!!".

Bên dưới, nếu Dương Tiểu Ngọc đã thành công thức tỉnh xong thì phía trên, Tử Sắc Minh Lôi và Huỳnh Điểu Chi Kiếp cũng đã tích đủ năng lượng. Bây giờ, bọn chúng đã hoàn toàn tách ra khỏi đám mây đen, hướng kẻ đứng bên dưới mà thị uy.

Trong cuồng phong gào thét, giữa tiếng sấm rền vang, lôi kiếp và hoả kiếp nhanh chóng hợp cùng một chỗ, đồng loạt giáng xuống đỉnh đầu Dương Tiểu Ngọc.

Khí thế kinh nhân!

"Tới đây đi!".

Thiên uy dù vẫn đáng sợ nhưng Dương Tiểu Ngọc đã chẳng còn e ngại như ban nãy nữa. Tay nắm chặt bảo kiếm, trong hình hài khác lạ có phần ma mị ấy, nàng lao thẳng tới, dốc toàn bộ lực lượng tung ra một đường kiếm cuồng loạn.

Lam Diệt Yên Ba: Túy Điệp Cuồng Vũ!

"Oành...!".

"Ầm... ầm... ầm...!!".

...

Vụ nổ kinh thiên kéo dài cả đỗi cuối cùng cũng chịu lắng xuống. Đất rung núi chuyển rốt cuộc cũng bình yên trở lại...

Trên thương khung, mây đen đã tán đi quá nửa. Ánh dương quang đã lại một lần nữa soi rọi Mặc Kiếm Phong, soi rọi... Dương Tiểu Ngọc.

Nàng đứng đấy, chân ngự không trung, mái tóc dài màu lam bay bay trong gió... Gương mặt ấy, dáng người ấy, thái độ hờ hững ấy,..., tất cả đều trở thành dấu ấn khó phai trong lòng các đệ tử Thiên Kiếm Môn.
Kể từ thời khắc này nàng đã không chỉ đơn thuần là Dương Tiểu Ngọc, là đệ tử của Mặc Kiếm Phong nữa. Kể từ thời khắc này nàng chính là nữ thần trong mắt các đệ tử, khiến cho nam nhân người người ngưỡng mộ, khiến cho nữ nhân ai nấy đều phải tự ti, chùn bước...

Chẳng ngoa, đấy là sự thật. Kể đâu xa, cứ nhìn vào hai vị đại tân tinh trong thế hệ trẻ hiện nay của Thiên Kiếm Môn là Tô Đông Vũ và Lưu Cảnh Thiên liền hiểu được. Nếu như lúc nãy hai người bọn họ còn vì kỳ tích Dương Tiểu Ngọc tạo ra mà cảm thấy bất an, lo ngại thì bây giờ, trong lòng họ chỉ có duy nhất một loại tâm tình: ái mộ. Bọn họ muốn theo đuổi nàng.

Sao lại không?

Một nữ nhân kinh tài tuyệt diễm như thế, đừng nói Thiên Kiếm, dù xét khắp thế gian này, suốt cả cổ kim, thử hỏi có ai hơn được?

Hai mươi tuổi thành tựu chân nhân, đối mặt hoả - lôi song kiếp chỉ một đường kiếm liền chém tan. Hãy nhìn nàng xem, trên thân thể một vết xước còn chẳng có. Sự lợi hại của nàng đến một tên ngốc còn hiểu được nữa là...

Có thể đứng trước thì mấy ai lại nguyện xếp sau. Thế nhưng, khi mà chênh lệch đã quá lớn, như vậy sự ganh ghét, đố kị cũng chẳng để làm gì. Tự chuốc phiền não mà thôi.

Không so được thì hà tất phải so. Tô Đông Vũ và Lưu Cảnh Thiên đều là những người thông minh, bọn họ thừa sức hiểu được. Huống hồ, bọn họ là nam nhân, Dương Tiểu Ngọc là nữ nhân, khúc mắc vốn dĩ đâu quá sâu rộng, cớ gì lại không thể khoả lấp?

Nếu như theo đuổi Dương Tiểu Ngọc, cùng nàng kết thành đạo lữ song tu, như vậy chẳng phải sẽ càng tốt hơn ư?

Thoạt nghe thì đúng hơi nóng vội, thiếu sự chân thành nhưng đích xác là Lưu Cảnh Thiên và Tô Đông Vũ, bọn họ đang có những suy nghĩ như thế đấy. Và thực tế thì sau đó... bọn họ cũng đã triển khai hành động...

...

Sau khi Dương Tiểu Ngọc độ kiếp thành công, trừ Lăng Thanh Trúc thì mấy vị phong chủ còn lại ai nấy đều tỏ ra phấn khởi vui mừng. Hài lòng nhất thì dĩ nhiên là phong chủ của Mặc Kiếm Phong.

Đối với kỳ tích do đồ nhi tạo nên, đến giờ nghĩ lại Lý Ngọc Thường vẫn còn cảm thấy nó thiếu chân thực. Mặc dù trước nay nàng đều luôn nhận định thành tựu của Dương Tiểu Ngọc chắc chắn sẽ vượt xa bản thân, nhưng xa tới mức này thì... nàng quả chưa từng hình dung.

Hiểu biết của nàng đối với đồ nhi, coi bộ đã sớm không đủ dùng mất rồi.

Bên trong Linh Chính Điện, trên ghế chủ toạ, Lý Ngọc Thường đưa mắt quét quanh một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Dương Tiểu Ngọc hiện đang quỳ đợi bên dưới.

"Thắng Nam".

Nghe ân sư gọi, vốn đã sớm chờ sẵn, Lệ Thắng Nam liền bước ra, tay bưng chiếc khay kính cẩn dâng lên: "Sư phụ".

"Ừm".

Lý Ngọc Thường gật nhẹ, cầm lên một tấm ngọc bài màu trắng rồi từ tốn đứng lên, bước về phía trước.

Trong cái nhìn từ ái, nàng nói với Dương Tiểu Ngọc: "Tiểu Ngọc, nay con đã thành công độ qua thiên kiếp, tiến nhập cảnh giới chân nhân, theo quy định của bản môn, bây giờ con hãy trích ra một giọt bổn mạng tinh huyết cùng một tia hồn phách để ta lập hồn bài".

"Vâng, sư phụ".

Vốn nắm rõ quy định của tông môn nên Dương Tiểu Ngọc cũng không nhiều lời, lập tức đem tinh huyết và một tia hồn phách của mình trích ra, dẫn nhập vào tấm ngọc bài màu trắng trước mặt.

...

Thi pháp xong, Lý Ngọc Thường lúc này mới cầm ngọc bài giao cho Lệ Thắng Nam đang đứng ở bên cạnh: "Thắng Nam, đem hồn bài của Tiểu Ngọc đặt vào Tịnh Thất".

"Vâng, sư phụ".

Lệ Thắng Nam vừa đi thì Lý Ngọc Thường cũng liền cúi xuống đem Dương Tiểu Ngọc nâng dậy. Càng xem càng thấy thuận mắt, nàng hiếm hoi lắm mới nở một nụ cười: "Tiểu Ngọc, lần này con thật sự đã khiến cho ta rất đỗi tự hào".

Nói đoạn, Lý Ngọc Thường khẽ động thần niệm, từ chiếc giới chỉ đang đeo lấy ra một cái hộp màu đỏ.

"Tiểu Ngọc, sư phụ cho con".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau