TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 706 - Chương 710

Chương 706: Kinh hỉ!

Ngọc Vô Tâm tiếp tục xem xét. Qua một hồi lâu chăm chú, nghiền ngẫm, cuối cùng nàng cũng chọn ra được hai cuốn ngọc giản mà theo như đánh giá của nàng là cao cấp, thích hợp cho mình tu luyện hơn cả. 

Cuốn ngọc giản thứ nhất tên gọi Tử Hà Ma Thiên, là công pháp chủ tu của Tạ Trường Thanh. Còn cuốn ngọc giản thứ hai tên là Băng Châm Quyết, không phải công pháp mà chỉ đơn thuần đạo thuật. Tuy nhiên, mặc dù chỉ là đạo thuật, thế nhưng theo như nhận định của Ngọc Vô Tâm thì giá trị của nó so ra cũng chả thua kém bộ công pháp hoàn chỉnh Tử Hà Ma Thiên bao nhiêu. Băng Châm Quyết, môn đạo thuật này rất mạnh, nếu tu luyện đến tận cùng, thậm chí có thể sánh ngang được với thủ đoạn của tu sĩ vấn đỉnh. 

Tất nhiên, uy lực lớn đồng nghĩa tu luyện cũng sẽ khó khăn hơn. So với những loại đạo thuật cùng cấp bậc, Băng Châm Quyết có yêu cầu rất cao về pháp lực và thần thức. Đặc biệt là thần thức. 

Băng Châm Quyết chính là dùng linh lực đem hơi nước trong không khí ngưng kết thành hàng ngàn cây băng châm cứng như sắt thép đả thương địch thủ. Thử ngẫm, một lúc muốn thao túng tận những mấy ngàn cây băng châm, thần thức tiêu tốn làm sao có thể ít được? 

Môn đạo thuật này, để luyện đến cảnh giới đại thành tuyệt không phải dễ. Nó rất khó khăn, tới nỗi dù là một cao thủ trúc cơ hậu kỳ như Tạ Trường Thanh còn chưa thể thuần thục. Mỗi lần, hắn thi triển ra đến cũng bất quá tám chín trăm cây băng châm mà thôi. 

Cao thủ trúc cơ còn như vậy thì huống hồ tu sĩ luyện khí kỳ. Về lý thuyết đúng là luyện khí kỳ tu sĩ cũng có thể tu luyện được Băng Châm Quyết, tuy nhiên, số lượng băng châm đánh ra và uy lực của chúng, khẳng định sẽ rất nhỏ. Đong đi đếm lại, cuối cùng vẫn là kém thua những loại đạo thuật cùng cấp bậc khác. Vì lẽ đó, đối với tu sĩ luyện khí kỳ, bọn họ chắc chắn sẽ không lựa chọn tu luyện Băng Châm Quyết này. Ngay chính người viết ra ngọc giản, y cũng lưu ý như vậy, tu sĩ chưa đến trúc cơ thì tốt nhất đừng nên tu luyện. 

Nhưng Ngọc Vô Tâm thì khác, nàng vẫn quyết định tu luyện. Nàng rất có lòng tin vào bản thân mình. 

"Băng Châm Quyết, Tử Hà Ma Thiên... Tông chủ đúng là có khác, pháp môn tu luyện so với phận đệ tử như ta thì cao cấp hơn hẳn...".

"Có Trúc Cơ đan, lại có cả công pháp cao cấp, ngày ta tiến vào trúc cơ hậu kỳ khẳng định sẽ rất nhanh thôi. Tới chừng đó... Hừm, cả vùng đất Nam man này đều sẽ là thiên hạ của Ngọc Vô Tâm ta".

Suy nghĩ của Ngọc Vô Tâm chính là như vậy. Nàng không đơn giản chỉ dừng lại ở ngôi vị tông chủ Ma Thần Tông. Nàng muốn nhiều hơn thế. Nàng muốn nắm giữ toàn bộ vùng đất Nam man này.

Một ngày nào đó, sẽ sớm thôi...

"Để xem thân gia của lão còn có thứ gì hay ho".

Tạm gạt đi những suy tính tương lai, Ngọc Vô Tâm quay về thực tại, tiếp tục xem xét những chiến lợi phẩm mình đã thu được. 

Những chiếc lọ lần lượt được kiểm tra. 

Tẩy Tủy đan, Bồi Nguyên đan, đấy là hai loại đan dược chủ yếu, số lượng cũng được kha khá. Tất nhiên, độc đan cũng là không thiếu. Nói sao Tạ Trường Thanh hắn cũng là tu sĩ tà tông kia mà. 

"Hửm?".

Đang kiểm kê, ánh mắt Ngọc Vô Tâm chợt ngưng lại. Trên tay nàng, một chiếc lọ đã được mở nút, từ bên trong lọ, một mùi hương có chút quen thuộc bay ra. 

Như nghĩ tới điều gì, Ngọc Vô Tâm đem chiếc lọ đổ ra. Tất thảy là bốn viên đan dược, mỗi viên đều có màu xanh, hình dạng y sì nhau. 

"Cái này...".

Ngọc Vô Tâm há hốc, như không dám tin vào mắt mình. Bốn viên đan dược mà nàng vừa mới trút ra đây, chúng hình như... hình như là Trúc Cơ đan!
Đây là chuyện gì?! Tạ Trường Thanh không phải chỉ lưu giữ một mà tận những năm viên Trúc Cơ đan sao?!

Theo phản xạ, Ngọc Vô Tâm lập tức cầm lên chiếc lọ đã đặt riêng trước đó, nhanh chóng trút viên Trúc Cơ đan bên trong ra rồi đem so sánh với bốn viên đan dược vẫn nắm nơi tay. 

Kết quả... giống nhau như đúc!

Mười phần quá chín Ngọc Vô Tâm đã khẳng định được rồi. Nhưng để chắc hơn, nàng dùng thần thức tra xét thêm...

"Trúc Cơ đan... Trúc Cơ đan... Đúng là Trúc Cơ đan!".

"Ha ha ha!".

Niềm vui đến quá bất ngờ khiến cho Ngọc Vô Tâm không cách nào còn bình tĩnh được. Nàng cười phá lên, dáng vẻ kích động vô cùng. 

Lúc nãy, nàng chỉ chiếu theo màu sắc chiếc lọ mà Tạ Trường Thanh đã cầm ra để kiếm tìm, chừng tìm được liền thôi, không tra xét những chiếc lọ khác nữa, thay vào đó nàng chuyển sang các ngọc giản. Nào hay trong số những chiếc lọ đã tạm bỏ qua này, có một cái còn giá trị hơn nhiều, gấp những bốn lần.

Trước một viên, sau thêm bốn viên, vị chi hiện tại Ngọc Vô Tâm đã sở hữu được năm viên Trúc Cơ đan. 

Năm viên. Là năm viên đấy!

Bình thường, ở vùng đất Nam man này, muốn tìm một viên Trúc Cơ đan thôi đã hết sức khó khăn rồi. Những tông môn khác, cả tông chưa chắc đã có nổi một viên Trúc Cơ đan, vậy mà...

Ngọc Vô Tâm không tài nào hiểu được tại sao Tạ Trường Thanh lại có nhiều Trúc Cơ đan tới vậy. Phải biết cho dù ở đại tông môn nơi trung tâm Ô La đại lục, đệ tử tư chất dù cao cũng khó được phân phát thêm một viên Trúc Cơ đan thứ hai nữa đấy. Năm viên Trúc Cơ đan, Tạ Trường Thanh này rốt cuộc là kiếm ở chỗ nào?

"Cơ duyên chăng?". 

Giây phút kích động qua đi, Ngọc Vô Tâm dần trấn định lại. Nàng hít sâu một hơi, đem toàn bộ năm viên Trúc Cơ đan bỏ vào chung một lọ. Số đan dược này nàng phải giữ gìn thật tốt. 

Tuy nói Ngọc Vô Tâm nàng có tư chất rất cao, được gọi thiên tài, dự tính chỉ cần một viên Trúc Cơ đan thôi cũng đã dư sức đột phá, nhưng bảo vật trân quý thì ai lại ngại nhiều? 

Trúc Cơ đan có giá trị như vậy, mai này sẽ không ít việc cần dùng tới đâu. Biết đâu tương lai cần trao đổi gì đó...

"Tạ Trường Thanh, lão già ngươi cất giấu bảo vật bao năm cuối cùng lại rơi hết vào trong tay ta, đúng là phải cảm tạ ngươi một tiếng".

Miệng thì nói vậy nhưng từ ánh mắt, vẻ mặt, thật khó để nói rằng Ngọc Vô Tâm đang biểu lộ sự biết ơn. Có, hoạ chăng trào phúng. 

Nàng đặt lọ dan dược xuống, tiếp tục kiểm kê tài bảo...

Đan dược, tài liệu yêu thú, dược liệu, pháp khí, linh phù, tất cả đều được Ngọc Vô Tâm xem xét kỹ càng. 

Chợt, đôi mắt nàng dừng lại trước một tấm da màu nâu đỏ. Nàng thấy miếng tài liệu yêu thú này hình như có gì đó khác lạ. 

"Bên trên có ít chữ viết...".

Có chút hiếu kỳ, Ngọc Vô Tâm cầm miếng da nọ lên. Chữ ghi bên trên da rất nhỏ, để xem được rõ ràng, nàng triển khai luôn thần thức. 

"Đây là...".

Càng xem, sắc mặt Ngọc Vô Tâm càng biến đổi. Có lúc vui mừng, khi lại hụt hẫng...

"Không ngờ lại là đan phương Trúc Cơ đan... Đáng tiếc lại chỉ có một nửa đan phương...".

Ngọc Vô Tâm rất là tiếc rẻ. Cũng như bất kỳ tu sĩ nào khác, nàng biết đan phương Trúc Cơ đan có ý nghĩa thế nào. Luyện đan sư chính là dựa vào công thức ghi trên đó mà luyện chế ra Trúc Cơ đan đấy.

Xưa nay, đan phương Trúc Cơ vẫn luôn được xem là điều cơ mật của các đại tông môn. Bọn họ không truyền ra ngoài mà chỉ giữ khư khư cho mình. Tán tu sở hữu đan phương Trúc Cơ đan? Việc này hi hữu lắm.

Vốn cũng rất có hứng thú với đan đạo, Ngọc Vô Tăm tất nhiên cũng như bất kỳ một tên luyện đan sư cấp thấp nào khác, rất khát vọng đan phương Trúc Cơ đan. Nay đan phương đã ở trước mặt mà lại thiếu đi nửa phần công thức, thử hỏi trong lòng sao lại không hụt hẫng đây?

Chương 707: Liên hoa loạn động

Có chút chán nản, Ngọc Vô Tâm lắc đầu, đem miếng da thú bỏ xuống. Nhưng chỉ vừa mới bỏ xong, ba giây chưa đến thì nàng đã vội vã cầm lên lại. Trong đầu nàng chợt loé qua một ý nghĩ...

Tạ Trường Thanh đã là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, như vậy cũng tức là nói hắn đã từng dùng qua Trúc Cơ đan rồi. Bên trong giới chỉ còn cất chứa năm viên Trúc Cơ đan nữa, số đan dược này đối với hắn thật sự chẳng hề nhỏ. Tạ Trường Thanh hắn tại sao lại có nhiều Trúc Cơ đan tới vậy? Có thật chỉ nhờ cơ duyên thu lấy? Hay...

"Trong đan phương đề cập để luyện chế Trúc Cơ đan cần có mười hai loại tài liệu, mà thân gia của lão già Tạ Trường Thanh này lại hiện hữu tới tận những mười loại...". 

Đan phương Trúc Cơ, năm viên Trúc Cơ đan còn thừa, trong số mười hai loại tài luyện để luyện chế đan dược thì đã có đến mười loại, chuyện này...

Lòng mang hy vọng, Ngọc Vô Tâm một lần nữa xem xét thật kỹ miếng da yêu thú. 

"Không có gì khác".

"Có ẩn giấu gì chăng?".

Ngọc Vô Tâm tạm thời bỏ xuống tấm da, chuyển sang kiểm tra các loại tài liệu khác. Biết đâu chừng một trong số chúng lại có một nửa công thức còn lại của Trúc Cơ đan cũng nên...

Một lát sau.. 

Ngọc Vô Tâm thu hồi thần thức, lâm vào trầm mặc. Nàng không phát hiện được điều gì khác lạ trên các tài liệu nữa cả. 

"Lẽ nào ta đã nghĩ nhiều, lão già Tạ Trường Thanh này vốn là nhờ cơ duyên thu được Trúc Cơ đan, chẳng phải tự bản thân luyện chế ra...".

Chưa muốn bỏ cuộc, Ngọc Vô Tâm đảo mắt nhìn đống tài bảo trước mặt, cố công suy nghĩ, xem xem mình có bỏ qua chi tiết nào hay không. 

"Tài liệu yêu thú, ngọc giản, phù lục đều đã tra qua, như vậy... ồ!".

Nét mặt trầm tư của Ngọc Vô Tâm bất ngờ biến đổi. Mắt loé tinh quang, nàng nhìn chằm vào những con hạc giấy nằm lẫn bên trong mớ tài bảo. 

Những con hạc giấy này đương nhiên không phải vật phàm tục. Chúng là một trong những loại thư từ phổ biến nhất ở tu tiên giới, được các tu sĩ dùng để liên lạc với nhau. 

"Có khi nào...".

Mặc dù biết khả năng không quá cao nhưng Ngọc Vô Tâm vẫn quyết định kiểm tra. Nàng hi vọng bên trong những con Thiên Chỉ Hạc này sẽ có chút thông tin gì đó.

"Cái này không có".

Ngọc Vô Tâm bỏ một con Thiên Chỉ Hạc xuống, lại tiếp tục kiểm tra con Thiên Chỉ Hạc thứ hai.

"Cái này cũng không có". 

"Cái này cũng vậy".

...

"Chỉ còn lại cái cuối cùng này".Ngọc Vô Tâm tạm dừng động tác. Nàng hít nhẹ một hơi, sẵn sàng tâm lý để chấp nhận là bản thân đã suy nghĩ quá nhiều, rằng trên thực tế đan phương Trúc Cơ đan chỉ có đúng một nửa, năm viên Trúc Cơ đan còn thừa là Tạ Trường Thanh dựa vào cơ duyên của bản thân thu được. 

"Để xem...".

Ngọc Vô Tâm lần nữa thả ra thần thức...

Không như những lần trước, lần này khuôn mặt nàng đã lộ ra nét vui mừng. 

Bên trong con Thiên Chỉ Hạc này vậy mà thật có thông tin về Trúc Cơ đan.

"Hoá ra chuyện là như vậy".

Bây giờ thì Ngọc Vô Tâm đã thông suốt rồi. Nàng đã hiểu tại sao thân gia của Tạ Trường Thanh lại có những năm viên Trúc Cơ đan. 

Đúng như trực giác mách bảo nàng, số Trúc Cơ đan này không phải dựa vào cơ duyên thu được, tất cả đều là do Tạ Trường Thanh tự mình luyện chế. Mười trong số mười hai loại tài liệu hiện hữu kia, chúng chính là công sức hắn tìm kiếm, thu thập bao năm. Nói cách khác, đan phương Trúc Cơ đan, Tạ Trường Thanh biết được rõ ràng. Toàn bộ. 

Chỉ là... Cái công thức hoàn chỉnh kia hiện đã theo hắn xuống dưới cửu tuyền rồi. 

Nguyên lai nhiều năm về trước, Tạ Trường Thanh có cùng một người bằng hữu hợp sức thành công giết chết một gã tán tu. Từ trên người gã tán tu này bọn họ thu được khá nhiều đồ vật. Đan phương Trúc Cơ cũng nằm trong số ấy. Bọn họ đã chia nhau mỗi người giữ lấy một nửa...

"Gã Trầm Bát Khảo kia hiện chính là tông chủ của Cực Lạc Tông, cùng với Ma Thần Tông là hai đại tông môn thuộc tốp đầu ở vùng đất Nam man này. Muốn từ trên người hắn thu lấy phân nửa đan phương còn lại... xem ra là không có khả năng".

Ngọc Vô Tâm tự tin chứ không ngu. Nàng biết giữa mình và Trầm Bát Khảo - người bằng hữu năm đó của Tạ Trường Thanh - có bao nhiêu chênh lệch. 

"Để sau vậy".Việc quá khó, Ngọc Vô Tâm chỉ đành gác lại, sau này tính tiếp. Trước mắt nàng có chuyện khác cần làm hơn: đột phá. 

Với tu vi hiện tại, chỉ cần dùng thêm một ít Tẩy Tủy Đan, không thì xa xỉ hơn, cắn Bồi Nguyên Đan, như vậy thì chỉ cần dăm bảy ngày là linh lực bên trong cơ thể nàng sẽ đạt đến trạng thái sung mãn nhất của cảnh giới luyện khí hậu kỳ, hay còn được gọi là luyện khí kỳ đỉnh phong. Chừng đó, Ngọc Vô Tâm nàng có thể tiến hành đột phá. 

Năm viên Trúc Cơ đan, cho dù có xui xẻo đến mấy thì cũng chắc chắn thành công a.

Những ngày tiếp theo Ngọc Vô Tâm đều không ra khỏi động phủ, cả ngày chỉ ngồi cắn đan tu luyện. Đối với việc này trên dưới Ma Thần Tông đều chẳng lấy gì làm kỳ quái. Bọn họ đinh ninh rằng Ngọc Vô Tâm đã được lão tông chủ thu nhận, hiện đang đích thân chỉ dạy. Còn về dạy những gì, cái đó nào phải chuyện bọn họ nên quan tâm tìm hiểu. Bọn họ chỉ cần biết kể từ giờ địa vị của Ngọc Vô Tâm tại Ma Thần Tông là không thể động chạm là được rồi. 

Tương lai, năm mười năm nữa, nói không chừng ngôi vị tông chủ sẽ được truyền lại cho Ngọc Vô Tâm nàng luôn cũng nên.

...

"Phù...".

Bên trong động phủ, Ngọc Vô Tâm mở mắt thu công, miệng thở ra một ngụm trọc khí. 

"Bồi Nguyên Đan quả không hỗ là đan dược cao cấp, chỉ mất mấy ngày mà linh lực bên trong đan điền đã tăng lên nhiều như vậy".

Ngọc Vô Tâm có chút cảm thán, đối với đan đạo lại càng xem trọng. Chức nghiệp luyện đan sư này coi bộ sau này phải lưu tâm học hỏi thêm rồi.

"Hiện tại cảnh giới của ta đã là luyện khí kỳ đỉnh phong, cũng nên tiến hành đột phá".

Ngọc Vô Tâm không phải kiểu người thích đợi chờ. Nàng nghỉ ngơi một lúc thì tiến hành đột phá luôn. 

Trước tiên nàng điều chỉnh tâm tình, nhắm thấy mọi thứ đã ổn định mới trút ra một viên Trúc Cơ đan, cho vào miệng. 

Loại đan dược này có trợ giúp rất lớn cho quá trình đột phá. Tại tu tiên giới, hầu như bất kỳ một tu sĩ luyện khí nào muốn đột phá trúc cơ thì đều phải phục dụng. Ngọc Vô Tâm không có ý định trở thành một trường hợp ngoại lệ hiếm hoi. Hà tất phải? Ngọc Vô Tâm nàng nào có thiếu Trúc Cơ đan. 

Hết sức tập trung, Ngọc Vô Tâm sau khi nuốt xuống đan dược thì liền triển khai thần thức, đem linh lực bên trong đan điền điều động, hướng đến vị trí Trúc Cơ đan nhằm luyện hoá, chuẩn bị cho việc đột phá cảnh giới. 

Dưới sự thao túng của nàng, từng đạo linh lực màu lam đi ra, cùng nhau bao lấy viên Trúc Cơ đan, chậm rãi luyện hoá. Ban đầu mọi thứ đều rất suông sẻ, thế nhưng sau vài nhịp thở, chuyện ngoài ý muốn lại bất ngờ phát sinh. Nó đến từ bạch liên hoa. 

Đoá hoa sen màu trắng nằm ở trung tâm đan điền Ngọc Vô Tâm chả hiểu vì nguyên cớ gì lại tự phát ra bạch sắc quang điểm. Theo lộ tuyến linh lực vận hành, những quang điểm này cũng hướng thẳng tới chỗ Trúc Cơ đan. 

"Không ổn!".

Chứng kiến bạch liên hoa tự mình hành động, Ngọc Vô Tâm âm thầm lo lắng. Nàng không hiểu tại sao nó lại làm như vậy, đưa bạch sắc quang điểm vào bên trong Trúc Cơ đan. Đây là linh đan trân quý chứ không phải độc dược, theo lý bạch liên hoa sẽ nằm yên mới đúng. Trước giờ, mỗi khi Ngọc Vô Tâm nàng phục dụng linh đan hữu ích, bạch liên hoa nó nào có loạn động qua. Cớ sao bây giờ...

"Bạch liên hoa, ngươi rốt cuộc là đang tính làm gì?".

Chương 708: Phát hiện bất ngờ

Thời gian trôi qua, số lượng bạch sắc quang điểm tiến đến chỗ viên Trúc Cơ đan ngày càng nhiều. Chúng đem viên đan dược vây lấy, rồi luyện hoá. Chẳng mấy chốc, đan dược bị hoà tan, biến thành linh lực, cuồn cuộn chảy vào bên trong đan điền. 

"Bạch liên hoa đang trợ giúp ta luyện hoá đan dược ư?" Ngọc Vô Tâm quan sát tới đây thì trong đầu chợt nghĩ. 

Xui thay, nàng nghĩ sai rồi. Thật ra bạch liên hoa không hề giúp nàng, nó chỉ giúp cho bản thân mà thôi. Hãy nhìn xem, số linh lực dồi dào thu được từ việc luyện hoá Trúc Cơ đan kia, chúng đâu có được tích cho Ngọc Vô Tâm. Bạch liên hoa đã đem dẫn hết về phía mình, rồi hấp thụ. 

Ngọc Vô Tâm há hốc, nói chẳng thành lời. Thiên địa thần minh ơi, bạch liên hoa nó vậy mà cũng biết tự mình "tu luyện"!

Bao năm an tĩnh, hôm nay đoá hoa sen này muốn làm phản hay sao?

Số linh lực được chuyển hoá từ Trúc Cơ đan nào phải nhỏ, Ngọc Vô Tâm há có thể trơ mắt để mặc bị bạch liên hoa cướp đi. Nàng gấp rút triển khai thêm thần thức, cố gắng đem chỗ linh lực kia đoạt lại. 

"Ong!".

"Hoa sen chết tiệt!".

Gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ từ bạch liên hoa, Ngọc Vô Tâm vừa sợ vừa giận, cắn răng tranh giành. Không may thay, thần thức của nàng đã chẳng thắng được bạch liên hoa. Toàn bộ chỗ linh lực được chuyển hoá từ viên Trúc Cơ đan hiện đều đã dung nhập vào bên trong bạch liên hoa, biến thành một phần của nó. 

"Khốn kiếp!".

Ngọc Vô Tâm thu hồi thần thức, chửi thề. Tâm tình nàng đang khó chịu lắm. 

Trúc Cơ đan là vật gì chứ? Chính là thứ đan dược mà bất kỳ một tên tu sĩ luyện khí kỳ nào cũng đều khao khát có được. Nó hết sức trân quý. Ấy vậy mà bạch liên hoa, nó nỡ nào cướp đoạt sạch sành sanh, ngay cả một tia linh lực cũng chẳng để lại cho nàng...

Mười tám năm, trải qua không biết bao nhiêu là gian nan, nguy hiểm, Ngọc Vô Tâm nàng đã cùng với bạch liên hoa nó đồng hành. Nhiều lần nàng đối mặt sinh tử, chính nó đã bảo hộ cho nàng. Ngọc Vô Tâm nàng đã rất cảm kích, coi nó như một vị bằng hữu, thế mà giờ bạch liên hoa nó lại đối xử với nàng như vầy. Chiếm đoạt Trúc Cơ đan của nàng thì có khác nào đoạn tuyệt tiên lộ của nàng?

Ngọc Vô Tâm nàng không nói quá. Thử nghĩ, nếu như trong tay nàng nắm giữ không phải năm mà chỉ duy nhất một viên Trúc Cơ đan thì sao? 

Trúc Cơ đan há đâu lại dễ kiếm! Nên biết cho dù đệ tử đại tông môn thì Trúc Cơ đan cũng là vật khó khăn lắm mới sở hữu được đấy!

Trừ phi tư chất thuộc hàng nghịch thiên, bằng không nếu muốn trúc cơ thành công, tu sĩ luyện khí kỳ bắt buộc phải phục dụng Trúc Cơ đan. Cả tu tiên giới đều công nhận như vậy. Ngọc Vô Tâm nàng cũng chẳng xem mình là trường hợp ngoại lệ. Nàng biết để từ luyện khí kỳ đỉnh phong tiến vào cảnh giới trúc cơ là gian nan cỡ nào...

"Đây là chuyện gì chứ...".

Sau một hồi im lặng, tâm trạng của Ngọc Vô Tâm cũng dần bình tĩnh lại. Nàng bắt đầu nghiền ngẫm, phân tích. 

"Trong suốt mười năm ta tu luyện ở Ma Thần Tông này, đan dược ăn vào không ít, thế nhưng chưa có khi nào bạch liên hoa đá động. Trước nay, khiến nó chủ động xuất ra bạch sắc quang điểm cũng chỉ những lúc ta bị trúng kịch độc hoặc là gánh chịu vết thương chí mạng. Sự thể vừa rồi mới là lần đầu tiên".

"Bạch liên hoa này rõ ràng rất khát vọng đối với Trúc Cơ đan. Để làm gì chứ?".

Tâm tư máy động, Ngọc Vô Tâm triển khai thần thức, thi triển Nội Thị Thuật. Nàng muốn tra xét bạch liên hoa, xem xem nó có biến đổi gì không.

Bên trong đan điền, đoá hoa sen vẫn như cũ nằm lơ lửng tại trung tâm. Hình dáng, kích thước đều giống trước, chẳng có gì thay đổi cả. 

"Không... Đã có thay đổi".Dưới lượng thần thức được tăng cường, Ngọc Vô Tâm rốt cuộc cũng nhìn ra điểm khác thường. Nàng thấy so với trước lúc chiếm đoạt chỗ linh lực do Trúc Cơ đan chuyển hoá thì bây giờ màu sắc của bạch liên hoa đã rõ ràng hơn một chút. Sự thay đổi này rất nhỏ, nhưng thật sự là đã có thay đổi. 

"Không lẽ... bạch liên hoa còn có thể tiến cấp?".

Suy nghĩ này làm cho Ngọc Vô Tâm rung động. 

Hoá giải độc tố, chữa lành thương tích, thu giữ và bảo hộ thần hồn, bạch liên hoa hiện tại đã có thể tính là chí bảo, nếu còn có thể tiến cấp... Chuyện này sẽ rất có ý nghĩa đấy.

"Bạch liên hoa đã hấp thu dược lực của Trúc Cơ đan, không biết đối với những đan dược khác có thể hay không".

"Thử nghiệm một chút".

Nghĩ liền làm, Ngọc Vô Tâm lấy từ không gian giới chỉ ra một viên đan dược, cho vào miệng nuốt xuống.

Viên đan dược này tất nhiên không phải Trúc Cơ đan, nó là Bồi Nguyên Đan - thứ đan dược phổ biến để tu sĩ trúc cơ kỳ dùng cho tu luyện. 

Dược lực của Bồi Nguyên Đan căn bản vô pháp bì được với Trúc Cơ đan, nhưng tốt xấu gì cũng là linh đan, cũng có thể chuyển đổi thành linh lực, chung quy vẫn là hữu dụng trong việc đề thăng tu vi phẩm vị. 

Thời điểm Bồi Nguyên Đan đi xuống dưới bụng, bạch liên hoa chẳng hề phản ứng giống như cái cách đã làm với Trúc Cơ đan. Điều này Ngọc Vô Tâm cũng sớm đoán được nên không thấy có gì ngoài ý muốn. Nàng tranh thủ đem viên đan dược luyện hoá, đợi khi toàn bộ dược lực đều đã chuyển hết thành linh lực thì đem dẫn về đan điền, hướng thẳng tới chỗ bạch liên hoa. 

Vẫn như cũ, bạch liên hoa im lìm bất động. 

Ngọc Vô Tâm thấy vậy thì gia tăng thêm thần thức, cố gắng đem bạch sắc quang điểm từ bạch liên hoa dẫn ra. 

Trái ngược ban nãy, lần này bạch liên hoa không hề phản kháng, nó đã để cho Ngọc Vô Tâm tự do điều động. Chỉ có điều là... những bạch sắc quang điểm này, chúng chẳng hề thu nạp đạo linh lực do Bồi Nguyên Đan chuyển hoá thành. "Trúc Cơ đan thì được mà Bồi Nguyên Đan lại không, đây là vì sao?".

"Lẽ nào liên quan đến phẩm cấp? Bạch liên hoa chỉ cần tinh hoa của đan dược cao cấp dạng như Trúc Cơ đan?". 

...

Suy nghĩ rồi lại nghĩ suy, Ngọc Vô Tâm ngồi trong động phủ cân nhắc mãi. Cuối cùng, nàng quyết định thử thêm một lần nữa. Nàng sẽ phục dụng thêm một viên Trúc Cơ đan. 

Sau khi điều chỉnh thân thể về trạng thái tốt nhất, lúc này Ngọc Vô Tâm mới đem viên Trúc Cơ đan thứ hai nuốt vào, kế đó bắt đầu điều động linh lực trong cơ thể.

Chỉ thấy dược lực rất nhanh tản ra khắp thân thể.

Ầm! 

Một cỗ nhiệt lưu nồng hậu từ đan điền tản về kỳ kinh bát mạch khiến Ngọc Vô Tâm cảm thấy toàn thân như đang ở trong một lò lửa vậy. Cảm giác khác xa hoàn toàn so với khi phục dụng Bồi Nguyên Đan.

Đã kinh qua nên Ngọc Vô Tâm cũng chẳng có chút gì hoảng hốt. Nàng thả lỏng người để dòng nhiệt lưu tùy ý lưu chuyển trong tứ chi bách hải, thần thức chăm chú quan sát đan điền, bảo trì linh đài ở trạng thái sáng tỏ.

Không ngoài dự liệu, từ trung tâm đan điền, bạch liên hoa lại một lần nữa tự mình hành động. Những điểm sáng màu trắng từ bạch liên hoa đi ra, hợp thành một dải bạch sắc hướng thẳng tới chỗ viên Trúc Cơ đan. 

Thần tình ngưng trọng, Ngọc Vô Tâm tập trung hết mức, thông qua thần thức dõi theo. 

Sau một hồi luyện hoá, những bạch sắc quang điểm rốt cuộc thành công đem viên Trúc Cơ đan chuyển hoá hoàn toàn thành linh lực. Chỗ lực lượng này, nó đang được dẫn về trung tâm đan điền, dung nhập vào bên trong bạch liên hoa...

"Quả nhiên là chỉ có hứng thú với Trúc Cơ đan...".

Ngọc Vô Tâm đã quan sát rõ. Nàng khẳng định bạch liên hoa rất khát vọng đối với dược lực của Trúc Cơ đan. Chỗ tinh hoa này giúp nó đề thăng phẩm vị. Điều đó cũng đồng nghĩa bạch liên hoa là một dạng chí bảo có thể tiến cấp được. 

Bảo vật trong người còn có thể phát triển đi lên, đáng ra Ngọc Vô Tâm nên cảm thấy vui mừng. Nhưng thực tế, lúc này nàng lại vui không nổi.

Trước sau tính gộp, Ngọc Vô Tâm nàng đã mất đi hai viên Trúc Cơ đan rồi a!

Nếu là bình thường, không có sự can thiệp của bạch liên hoa thì thời khắc này Ngọc Vô Tâm nàng đã trở thành một vị cao thủ trúc cơ kỳ rồi!

"Hai viên Trúc Cơ đan..." Ngọc Vô Tâm lẩm bẩm, miệng cười méo mó, so với khóc còn khó coi hơn. Tâm tình của nàng bây giờ... khó tả lắm. Nàng thậm chí không biết mình nên vui hay buồn. Nhưng trong mớ hỗn tạp ấy, có một loại cảm xúc mà nàng chắc chắn: tiếc rẻ. 

Chỉ trong chưa đầy một canh giờ đã mất toi hai viên Trúc Cơ đan, có thể không tiếc được sao?

Trái tim nàng hình như là đang nhỏ máu.

Chương 709: Thất bại!

Ngọc Vô Tâm là người có tư chất rất tốt, chiếu theo lẽ thường thì chỉ cần một viên Trúc Cơ đan thôi cũng đủ để cho nàng đột phá. Vốn Ngọc Vô Tâm nàng còn đinh ninh là sau khi đột phá xong mình sẽ còn thừa lại bốn viên Trúc Cơ đan để làm vốn liếng cơ. Đáng tiếc, người tính không bằng trời tính. Chiếu theo hoàn cảnh trước mắt, chỉ sợ dùng hết toàn bộ năm viên cũng chẳng thể nào trúc cơ thành công được. 

"Bạch liên hoa ngươi hại ta rồi".

Ngọc Vô Tâm chán nản lắc đầu, thở ra một hơi muộn phiền... 

Những ngày tiếp theo Ngọc Vô Tâm phải suy nghĩ rất nhiều. Nàng đang trong tình thế rất nan giải. Nàng không biết có nên tiếp tục phục dụng Trúc Cơ đan nữa hay không. Nói thế nào thì cũng là linh đan trân quý khó cầu, đâu thể cứ để cho bạch liên hoa chiếm đoạt hết được. Bạch liên hoa nó cần tiến cấp, Ngọc Vô Tâm nàng lẽ nào không cần?

Hiện tại tu vi của Ngọc Vô Tâm nàng mới chỉ là luyện khí hậu kỳ, cảnh giới thấp nhất trong chín đại cảnh giới của người tu đạo. Dừng chân tại đây Ngọc Vô Tâm nàng cam sao đặng?

Không! Nàng muốn đi đến đỉnh phong! Nàng muốn trở thành đại nhân vật! 

Ngọc Vô Tâm nàng muốn trường sinh!

Trúc Cơ, Ngọc Vô Tâm nàng nhất định phải vượt qua...

Ở thế giới này, tu tiên đạo phân chia thành chín đại cảnh giới là Luyện Khí, Trúc Cơ, Vấn Đỉnh, Linh Châu, Nguyên Anh, Ly Hợp, Động Huyền, Phân Thần, Độ Kiếp. Mỗi đại cảnh giới lại phân thành bảy tầng. Tầng thứ nhất thứ hai gọi là sơ kỳ, tầng thứ ba thứ bốn gọi là trung kỳ, tầng năm thứ sáu gọi là hậu kỳ, còn tầng bảy gọi là đại viên mãn, bình cảnh của cảnh giới thì gọi là đỉnh phong. Chỉ cần đột phá bình cảnh là có thể tiến vào cảnh giới tiếp theo.

Tiên đạo vốn là những nấc thang từ thấp đến cao. Càng lên cao thì càng khó. Nếu ngay cả Trúc Cơ Ngọc Vô Tâm nàng còn không vượt qua nổi thì nói gì đại nhân vật? Nghĩ gì trường sinh?

"Trúc cơ... Ngọc Vô Tâm ta nhất định phải thành công!".

Cân đo đong đếm, kiểm tra xem xét mấy hôm, cuối cùng Ngọc Vô Tâm vẫn là quyết định không dùng Trúc Cơ đan. Nàng muốn thử tự mình đột phá.

Thật ra Ngọc Vô Tâm không phải là chưa từng thử qua. Trước đây nàng cũng đã có mấy lần trùng kích bình cảnh rồi. Tiếc là kết quả đều thất bại. Và cứ sau mỗi lần thất bại như vậy thì linh lực bên trong đan điền của nàng lại giảm đi, lại phải tiêu tốn thời gian cùng sức lực để khôi phục. 

"Phù...".

Ngồi trên tấm bồ đoàn cũ kỹ, Ngọc Vô Tâm thở ra một hơi, mau chóng điều chỉnh tâm tình. Đợi khi trong đầu đã không còn tạp niệm, lúc này nàng mới bắt đầu vận hành công pháp, đem thiên địa linh khí hấp thu. 

Chỉ thấy xung quanh nàng, từng quang điểm bay lượn trên không trung, đó chính là linh khí. Linh khí vốn không thể thể nhìn thấy song đạt đến độ tinh thuần nhất định thì tu tiên giả sẽ cảm thụ được.

Mà linh khí càng tinh thuần thì đem luyện hóa thành linh lực càng dễ hơn rất nhiều. Từng quang điểm linh khí bị hấp nạp vào trong cơ thể Ngọc Vô Tâm. Dựa theo tâm pháp của sư môn nàng đưa chúng vào đan điền rồi tụ thành một đoàn linh khí, kế đấy chính là luyện hóa. 

Chỉ thấy đoàn linh khí nọ không ngừng di chuyển, thể tích giảm dần nhưng màu sắc càng lúc càng đậm cuối cùng hóa thành một đạo linh lực ở trong đan điền.

...
An vị trên bồ đoàn, vẫn trong tư thế hai mắt khép hờ, Ngọc Vô Tâm triển khai thần thức, thi triển Nội Thị Thuật.

Nội Thị Thuật là một loại tiểu pháp thuật mang tính phụ trợ khi tu luyện trong tu tiên giới. Nó có khả năng tra xét đan điền trong cơ thể và đường lưu chuyển linh lực trong kinh mạch.

Chỉ thấy trong đan điền của Ngọc Vô Tâm là một khoảng hư vô có tồn tại trong đó chính là từng tia linh khí nhỏ màu xanh nhạt. Đây chính là linh lực trong truyền thuyết. Có điều các tia linh khí không nhiều mà lại khá mỏng manh. Đó là do cảnh giới của Ngọc Vô Tâm nàng còn quá thấp.

Cái gọi tu tiên chính là một quá trình nghịch thiên, mà nghịch thiên thì phải trải qua đủ loại gian khổ, ma luyện mới có thể điều khiển ngũ hành, hấp thu thiên địa linh khí luyện hóa chúng và biến thành linh lực. Những tia linh lực này chính là kết quả mười năm tu luyện của Ngọc Vô Tâm tại Ma Thần Tông, so với đồng môn thì đã vượt trội hơn rất nhiều.

Dưới sự thao túng của Ngọc Vô Tâm, những tia linh lực nhỏ như sợi tơ này bắt đầu tụ lại, theo thời gian hợp thành một đạo linh lực to cỡ ngón tay cái.

Lúc này vẻ mặt Ngọc Vô Tâm trở nên ngưng trọng. Nàng cẩn thận dùng thần thức, dựa theo tâm pháp tông môn truyền thụ khống chế linh lực rời khỏi đan điền tiến nhập vào kỳ kinh bát mạch.

Đối với tu tiên giả thì đan điền là nơi chủ yếu để lưu trữ linh lực còn kỳ kinh bát mạch thì chứa một phần nhỏ. Linh lực lưu chuyển đúng một vòng nhâm đốc thì được gọi là một đại chu thiên.

Sau một đại chu thiên lượng linh lực sẽ tăng một chút. Tuy cực kỳ ít ỏi nhưng tích tiểu thành đại, mỗi ngày thực hiện vài đại chu thiên thì lượng linh lực sẽ dần nhiều lên trong đan điền.

Mà công pháp tu luyện của tu tiên giới hàng ngàn hàng vạn. Mỗi một môn phái đều có cách thức tuần hoàn đại chu thiên không giống nhau, hiệu quả đương nhiên cũng có chênh lệch.

Mà khi thực hiện đại chu thiên, đường đi của linh lực đã có trong tâm pháp sư môn nhưng tốc độ lưu chuyển phải do tự bản thân điều khiển, chỉ cần tốc độ quá nhanh thì có thể gây tổn thương cho kinh mạch. Lại nói kinh mạch mỗi người vốn là khác nhau. Người có kinh mạch cường tráng chứa nhiều linh lực hơn và tốc độ lưu chuyển nhanh hơn so với người có kinh mạch yếu kém. Linh căn càng tốt thì thường là kinh mạch càng mạnh mẽ và ngược lại. Sở dĩ Ngọc Vô Tâm được gọi thiên tài đấy cũng là bởi tư chất của nàng cao hơn người khác, linh căn thuộc hàng thượng đẳng.

...
"Linh lực đã đạt đến trạng thái sung túc nhất, có thể tiến hành đột phá rồi".

Ngọc Vô Tâm chuyển sang giai đoạn thứ hai, bắt đầu trùng kích bình cảnh.

Thông qua thần thức nàng đem những tia linh lực bên trong cơ thể tụ lại. Rất nhanh, một viên cầu màu xanh nhạt hình thành. 

"Vẫn còn thiếu một chút".

Thần thức Ngọc Vô Tâm khuếch đại ra đan điền, nỗ lực đem linh lực còn sót chú nhập vào trong viên cầu song nàng bắt đầu cảm thấy không ổn.

Roạt!

Chỉ thấy mặt ngoài khối cầu linh lực phát sinh biến hóa, từng tia chớp linh lực xoèn xoẹt xuất hiện, linh khí bắt đầu tràn ra khiến viên cầu sắp tan vỡ.

Nhưng Ngọc Vô Tâm không buông bỏ, tận lực cố gắng đem linh lực tụ lại. 

"Bụp!"

Đáng tiếc, nàng giữ không được. Viên cầu màu xanh đã nổ tung hóa thành từng tia linh lực nhỏ như sợi tơ phân bố ra khắp đan điền.

Thất bại!

Ngọc Vô Tâm mở ra đôi mắt, yên lặng không nói. 

...

Trước đây, khi thử đột phá bình cảnh, sau mấy lần thất bại, Ngọc Vô Tâm đã nghĩ bởi do linh lực của mình chưa đủ, nhưng đến hôm nay...

"Xem ra vấn đề không phải ở chỗ linh lực mà là Trúc Cơ đan".

Tu sĩ luyện khí kỳ nếu muốn trúc cơ thành công thì bắt buộc phải có Trúc Cơ đan phụ trợ!

"Ngọc Vô Tâm ta không tin mình đột phá không nổi...".

p/s: Phần 1 và phần 2 là ở hai thế giới khác nhau cho nên các cảnh giới tu luyện cũng sẽ có sai biệt nhé mọi người, không cần thắc mắc. Còn về phương hướng tu hành nào mạnh hơn thì sang phần 3, khi Ngọc Vô Tâm, Lăng Tiểu Ngư, Quảng Hàn, Chí Thượng... tranh đấu mình sẽ nói rõ.

Chương 710: Liên tiếp thất bại!

"Ngọc Vô Tâm ta không tin mình đột phá không nổi...".

Đợi cho tâm tình đã phần nào bình ổn, Ngọc Vô Tâm lúc này mới lấy từ trong không gian giới chỉ ra một chiếc bình cao độ gang tay, trút ra mấy viên đan dược. Chính thị Bồi Nguyên Đan. 

Đem toàn bộ chỗ đan dược nuốt xuống, nàng nhanh chóng luyện hoá. Chừng linh lực trong đan điền đã khôi phục đến trạng thái sung túc nhất, nàng lại thông qua thần thức thao túng, đem chúng tụ lại thành một khối cầu, tiến hành đột phá. 

Chỉ là, lần này diễn biến vẫn giống y như trước, thời điểm sắp thành công thì ngoài mặt viên cầu lại xuất hiện những tia chớp linh lực. 

"Bụp!".

Lại thất bại!

Ngọc Vô Tâm vẫn không nói gì. Nàng nghỉ ngơi một chút rồi lại trút ra mấy viên Bồi Nguyên Đan. 

...

"Bụp!".

Lại thất bại!

...

"Bụp!".

Tiếp tục là thất bại!

...

"Không cắn đan dược không thể đột phá, cắn xong đan dược cũng vẫn không thể đột phá... Lẽ nào bắt buộc phải phục dụng Trúc Cơ đan mới có thể trúc cơ?".

Ngọc Vô Tâm trong lòng bất cam, chưa muốn bỏ cuộc. 

Thêm một lần nữa, nàng cầm chiếc bình lên, trút ra đan dược. 

"Phù...".

Ngọc Vô Tâm chưa vội uống. Nàng chỉnh đốn lại tâm tình, giữ cho tinh thần được minh mẫn xong rồi mới đem mấy viên Bồi Nguyên Đan phục dụng. 

Đan dược vừa vào, vài giây bất quá thì một cỗ nhiệt lực lập tức nổi lên, tràn ra khắp tứ chi bách hải, khiến cho thân thể Ngọc Vô Tâm có chút đau nhức. 

Đan dược không phải thức ăn, luyện hoá đan dược cũng chẳng phải một quá trình thoải mái gì, số lượng càng nhiều, thời gian càng lâu thì thân thể tu sĩ sẽ càng gánh chịu thêm nhiều áp lực. Nếu không cẩn thận, thậm chí có thể khiến cho căn cơ tu sĩ bị tổn hại, dẫn đến thành tựu tương lai bị suy giảm...

Những điều đó Ngọc Vô Tâm dĩ nhiên là biết. Nàng cũng là tu sĩ kia mà. Nhưng biết thì biết, hiểu thì hiểu, nàng vẫn muốn thử thêm một lần nữa. Nàng không cam lòng.

Ngọc Vô Tâm đúng đã có hơi mất bình tĩnh, nhưng đừng vì vậy mà cho rằng nàng ngu ngốc. Sở dĩ cố chấp làm bừa, hết thảy đều bởi do có chỗ dựa cả. Căn cơ bị tổn hại đối với người khác có thể rất khó chữa trị, nhưng với nàng thì khác. Ngọc Vô Tâm nàng có bạch liên hoa. Ngay đến chuyện cải tử hoàn sinh bạch liên hoa nó còn làm được thì huống hồ chữa trị thương tổn căn cơ. 

Với chấp niệm phải đột phá trúc cơ, Ngọc Vô Tâm cứ thế cố thử thêm một lần cuối cùng. Và kết quả thì...

"Phụt!".

... nàng hộc máu tươi."Ha a a...".

"Ha a a...".

Miệng thở ra những hơi nặng nhọc, Ngọc Vô Tâm giữ lấy ngực, từ từ nghiêng mình nằm xuống. Nàng đã quá mệt. Toàn thân nàng lúc này chỗ nào cũng đau nhức...

"Thất bại... Lại thất bại...".

Ngọc Vô Tâm thật sự là không cam tâm. 

...

Liên tiếp phục dụng, luyện hoá Bồi Nguyên Đan, liên tiếp tiến hành trùng kích bình cảnh trúc cơ đã khiến cho thân thể Ngọc Vô Tâm bị tổn thương, tạm thời khó có thể tu luyện gì nữa. Mấy ngày này nàng chỉ còn nước yên ắng tịnh dưỡng, đợi cho bạch liên hoa đem thương tích chữa trị. 

Bảy ngày sau. 

Thương tích trong người Ngọc Vô Tâm đã hoàn toàn bình phục. Lúc này nàng lại ngồi lên tấm bồ đoàn cũ kỹ mà Tạ Trường Thanh để lại. Trên tay nàng bây giờ có một chiếc lọ nhỏ, màu trắng, bên trong đựng chỉ ba viên đan dược màu xanh. 

Đích thị là Trúc Cơ đan. 

Loại đan dược trân quý này Ngọc Vô Tâm thực sự là không nỡ dùng, nhưng nếu không dùng, lẽ nào cứ để đấy mà đem xuống dưới mồ?

Thực tế đã chứng minh nếu như không phục dụng Trúc Cơ đan thì tu sĩ sẽ không cách nào đột phá trúc cơ được. Biết là một khi nuốt vào sẽ bị bạch liên hoa chiếm đoạt đấy, nhưng đâu còn phương án nào khả thi hơn. Nàng cũng đâu có khả năng đem đoá hoa sen trắng kia tống ra ngoài cơ thể được. Nó đã ở trong người nàng từ lúc mới sinh, là một bộ phận của nàng đấy. 

Ngọc Vô Tâm nàng chỉ có thể hy vọng, mong sao bạch liên hoa mau chóng tiến cấp, tiến cấp xong thì đừng đá động gì đến Trúc Cơ đan của mình nữa. 

"Chỉ còn lại ba viên...".

"Bạch liên hoa, ta cho ngươi thêm hai viên, ngươi làm ơn tiến cấp".Ngọc Vô Tâm hít sâu một hơi, thoáng chỉnh đốn tâm tình một chút rồi đem đan dược trút ra, cho luôn vào miệng nuốt xuống, bắt đầu điều động linh lực. 

Chỉ thấy dược lực rất nhanh tản ra khắp thân thể. Một cỗ nhiệt lưu nồng hậu từ đan điền tản về kỳ kinh bát mạch khiến Ngọc Vô Tâm cảm thấy toàn thân như đang ở trong một lò lửa. Cơ hồ chỉ trong nháy mắt toàn thân nàng đã ướt đẫm mồ hôi.

Không ngoài dự tính, chỉ thoáng chốc sau thì tại trung tâm đan điền, bạch liên hoa đã có phản ứng. Từ bên trong, những điểm sáng màu trắng đi ra, hợp thành một dải bạch sắc hướng chỗ viên Trúc Cơ đan tiến đến. 

Rất nhanh, viên Trúc Cơ đan hoàn toàn bị luyện hoá, biến thành một cỗ linh lực tinh thuần được dải bạch sắc dẫn nhập vào bên trong bạch liên hoa. 

Toàn bộ quá trình Ngọc Vô Tâm đều quan sát kỹ. Nàng nhận ra sau khi chiếm đoạt lực lượng của viên Trúc Cơ đan thứ ba này thì hình dáng của bạch liên hoa đã trở nên hết sức rõ ràng chứ không còn mờ mờ ảo ảo như trước nữa. Tương tự, bạch sắc linh quang cũng vượng hơn bội phần. 

"Lần này bạch liên hoa thay đổi không ít, hình như là sắp tiến cấp rồi".

Ngọc Vô Tâm chuyển mắt cúi nhìn viên đan dược màu xanh trong tay, cắn răng nuốt vào. 

"Bạch liên hoa, ngươi phải tiến cấp cho ta!".

...

"Ong!".

"Ong!".

"Ong!".

Khác với ba lần trước, ở lần thứ tư chiếm đoạt lực lượng của Trúc Cơ đan này bạch liên hoa đã có biến động rất lớn. Ngay thời điểm cỗ linh lực tinh thuần được dải bạch sắc dẫn nhập vào bên trong bạch liên hoa thì nó bỗng đại phóng linh quang. Trong vầng sáng chói loà, những tia lôi điện màu lam không ngừng xuất hiện. 

"Thật sự tiến cấp?!".

Ngọc Vô Tâm thông qua thần thức thấy rõ mồn một. Nàng khẩn trương theo dõi, chờ mong bạch liên hoa có thể thành công đề thăng phẩm vị.

Ầm!

Ầm!

Không để cho Ngọc Vô Tâm phải thất vọng, trải qua một hồi bạo động, bạch liên hoa rốt cuộc thành công tiến cấp. Hiện toàn bộ lôi điện đều đã tán đi, phong ba đã lắng xuống. 

Thần thức tăng cường, Ngọc Vô Tâm tập trung nhìn kỹ bạch liên hoa thì thấy một điểm khác thường. Tại trung tâm đoá hoa, từ màu trắng toàn bộ phần nhụy hoa đều đã biến thành màu lam. Ngay đấy, những quang điểm màu lam đang phiêu phù...

"Cái này là...".

Mặc dù bạch liên hoa đã gắn liền với Ngọc Vô Tâm ngay từ thuở lọt lòng nhưng đối với nó, Ngọc Vô Tâm thật sự chẳng am tường gì mấy. Nàng cẩn thận đưa thần thức tiến nhập vào bên trong đoá hoa sen. 

May mắn, bạch liên hoa không hề kháng cự, để mặc nàng tự do thăm dò. 

"Những quang điểm màu lam này... nếu đem so với quang điểm màu trắng thì tinh thuần hơn hẳn. Chỉ không biết công dụng thế nào...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau