TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 701 - Chương 705

Chương 701: Thích sát tạ trường thanh (3)

"Ngọc Vô Tâm, ngươi nghĩ thế nào về lời đề nghị này?".

"Tông chủ, Vô Tâm... không dám trèo cao".

Tạ Trường Thanh nghe vậy, chân mày liền nhíu: "Sao? Ngươi không muốn làm tông chủ phu nhân? Hay là không muốn làm đạo lữ của ta? Nghĩ ta không xứng với ngươi?".

"Vô Tâm không dám!".

Ngọc Vô Tâm tỏ ra mình rất kính sợ: "Tông chủ, người đường đường là một cao thủ trúc cơ hậu kỳ, sao có thể không xứng với Vô Tâm. Là Vô Tâm không xứng trở thành đạo lữ của tông chủ...".

"Không xứng?" - Tạ Trường Thanh nhếch môi - "Ta cho là Ngọc Vô Tâm ngươi xứng".

"Tông chủ...".

Tạ Trường Thanh im lặng quan sát từng nét biểu cảm trên khuôn mặt người đối diện, xem xem những cử chỉ của nàng, và càng xem càng ngó thì trong dạ hắn lại càng khó chịu. Ngọc Vô Tâm, nữ nhân này rõ ràng không nguyện trở thành tông chủ phu nhân. 

Đạo lữ của tu sĩ trúc cơ, trên đời có biết bao người mơ ước mà chẳng được. Tạ Trường Thanh dám khẳng định chỉ cần mình công bố muốn tìm đạo lữ, cả cái khu vực Nam man này sẽ lập tức nháo nhào, vô số mỹ nhân sẽ chạy ngay tới Ma Thần Tông để mà dự tuyển. Thế mà Ngọc Vô Tâm này...

"Xem ra Ngọc Vô Tâm ngươi thực sự là không nguyện".

Khuôn mặt Tạ Trường Thanh đổi giận làm vui. Hắn hiện đang cười. 

"Tông chủ, Vô Tâm...".

"Không sao không sao. Bổn tông chủ hiểu được." - Tạ Trường Thanh khoát tay, đem lời Ngọc Vô Tâm cắt ngang - "Ngọc Vô Tâm ngươi năm nay chỉ mới mười tám tuổi, đương độ xuân thì, trong lòng tất có nhiều mơ mộng. Hmm... Một cô gái xinh đẹp, giỏi giang như ngươi, nghĩ nếu lấy ta thì bản thân sẽ chịu thiệt thòi, cái này cũng dễ hiểu thôi".

"Nhưng mà Ngọc Vô Tâm, ta khuyên ngươi nên suy xét cho kỹ... Trúc Cơ đan, đạo pháp tối thượng của Ma Thần Tông, Ngọc Vô Tâm ngươi lẽ nào không muốn?".

Muốn thì Ngọc Vô Tâm dĩ nhiên rất muốn, nhưng như thế đâu có nghĩa nàng phải khuất phục trước Tạ Trường Thanh lão. Tông chủ phu nhân? Chỉ e bất quá hư danh. 

Đợi một lúc vẫn chưa thấy Ngọc Vô Tâm nói năng gì, Tạ Trường Thanh âm thầm bực bội. Hắn hừ lạnh một tiếng, thúc động cổ trùng bên trong thân thể. 

"A a a...!".

"A a a...!".Cổ trùng vừa được thúc động thì ngay lập tức Ngọc Vô Tâm liền ôm bụng kêu la, bộ dáng rất là thống khổ. Cứ nhìn cái cách nàng lăn lộn liền biết.

"A a...!".

...

Một khắc, đấy là khoảng thời gian Ngọc Vô Tâm phải nếm mùi đau khổ. Tạ Trường Thanh cố ý làm như thế. Hắn muốn cho nàng nhận ra một khi dám chống lại ý mình thì sẽ phải gánh chịu hậu quả ra sao. 

Vẫn an nhiên trên ghế, bên chiếc bàn, Tạ Trường Thanh cúi nhìn thân thể lấm lem đất cát, tóc tai rối bù của Ngọc Vô Tâm, hỏi: "Thế nào? Mùi vị không tệ chứ?".

"Hộc hộc...".

Hơi thở gấp gáp, mặt mày tái nhợt, Ngọc Vô Tâm gượng người dậy, đưa mắt nhìn Tạ Trường Thanh, trong đôi mắt ngập tràn kinh sợ: "Ông... ông đã làm gì ta?!".

"Làm gì?".

Tạ Trường Thanh nhếch môi, nhắc lại chuyện cũ: "Ngọc Vô Tâm, viên Thiên Anh đan lần trước ta đưa ngươi uống, hẳn là chưa quên chứ?".

Ngọc Vô Tâm vờ nghĩ, nghĩ xong thì vờ kích động: "Ông... ông hạ độc ta?!"."Ha ha ha!".

Đối với bộ dạng hoảng sợ của Ngọc Vô Tâm lúc này Tạ Trường Thanh rất vừa ý. Hắn cười to, bảo: "Ngọc Vô Tâm, trên đời đâu có bữa ăn nào miễn phí. Ngươi tưởng linh đan trân quý dễ nuốt như vậy sao?".

"Ngọc Vô Tâm, không ngại cho ngươi biết. Bên trong viên đan dược mà ngươi đã uống kia, nó chẳng những chứa kịch độc mãn tính đáng sợ mà còn ẩn tàng thêm một thứ rất ghê gớm khác nữa". 

"Ngươi có biết là thứ gì không?".

Đáp án Ngọc Vô Tâm tất nhiên sớm đã tỏ tường. Con cổ trùng chết tiệt kia hiện đã hoàn toàn nằm trong sự khống chế của nàng rồi kia mà. Sở dĩ mới rồi thống khổ kêu la, hết thảy chỉ là cố ý giả trang hòng qua mặt Tạ Trường Thanh...

Đây là một canh bạc lớn, Ngọc Vô Tâm nàng phải thật cẩn thận, tuyệt đối không thể để xảy ra sơ suất gì được.

"Ông... rốt cuộc đã bỏ thứ gì?".

"À, cũng không có gì, bất quá một con cổ trùng nho nhỏ mà thôi." Tạ Trường Thanh công bố đáp án, thái độ rất là điềm nhiên. 

Hoàn toàn đối lập, khuôn mặt Ngọc Vô Tâm lúc này lại càng khó coi hơn trước. Lo lắng, sợ hãi, chúng ngập tràn trong đôi mắt sáng. 

"Ông muốn khống chế ta?".

"Bộp bộp bộp".

Tạ Trường Thanh vỗ tay tán dương: "Không tệ không tệ".

"Ngọc Vô Tâm, ngươi đoán đúng rồi. Nhiều năm trước Tạ Trường Thanh ta có may mắn thu được một đôi tử mẫu trùng, khá đặc biệt. Loại cổ trùng này, chúng có thể dễ dàng che giấu khí tức, thậm chí cho dù là trúc cơ hậu kỳ cũng khó lòng nhìn ra được. Một mẫu một tử, giữa chúng có mối liên hệ vô cùng kì diệu, chỉ cần mẫu trùng phát đi tín hiệu thì tử trùng sẽ lập tức phản ứng lại ngay".

"Ngọc Vô Tâm, bên trong cơ thể ta chính là mẫu trùng, còn con mà ta đã hạ lên người ngươi, nó chính là tử trùng. Và điều đó đồng nghĩa chỉ với một ý niệm của ta, thân thể Ngọc Vô Tâm ngươi sẽ lập tức bị tử trùng gặm nhấm. Cảm giác... chậc... Đúng là sống không bằng chết".

"Ngọc Vô Tâm, lại nói thêm một chút về độc dược".

Tạ Trường Thanh đưa tay vuốt chòm râu bạc, từ tốn nói ra: "

Chương 702: Thích sát tạ trường thanh (4)

"Thứ độc mà ta cho ngươi uống là một loại độc mãn tính cực kỳ đáng sợ. Từ thời điểm bị trúng độc, nếu sau bảy bảy bốn mươi chín ngày mà không có thuốc giải, lục phủ ngũ tạng của ngươi sẽ bị hủy hoại, đau đớn tột cùng. Ngươi sẽ không chết ngay, sự thống khổ này kéo dài suốt những mấy canh giờ rồi mới dứt. Cái cảm giác đó... thật là sống không bằng chết. Thực tế thì hầu hết những ai trúng loại độc này, lúc phát tác, bọn họ đều chọn tự sát. Chẳng có ai chịu đựng nổi...".

Tạ Trường Thanh dừng một chút, sau đấy hỏi: "Thế nào? Ngọc Vô Tâm ngươi đã chịu hồi tâm chuyển ý rồi chứ?".

Theo như Tạ Trường Thanh hắn thấy thì Ngọc Vô Tâm rõ ràng đã không còn lựa chọn. Độc dược, cổ trùng, chỉ một thứ thôi cũng quá đủ để uy hiếp chứ huống hồ lại tận những hai. Tạ Trường Thanh hắn không tin là Ngọc Vô Tâm nàng không sợ chết. 

Hừ, con mồi mà hắn đã nhắm tới, muốn chạy mà được?

Quả nhiên chẳng ngoài dự tính của Tạ Trường Thanh, sau một hồi nghĩ ngợi, Ngọc Vô Tâm cuối cùng đành thoả hiệp. Nàng cắn răng, hạ mình: "Tông chủ, Vô Tâm... cam nguyện nghe người sai bảo".

"Phải vậy chứ." Tạ Trường Thanh đắc ý cười tươi. 

Hắn toan tiến đến nâng đỡ Ngọc Vô Tâm thì nàng đã tự mình đứng lên. Vẫn bảo trì một chút khoảng cách, Ngọc Vô Tâm e dè nói: "Tông chủ, nếu không còn chuyện gì... Vô Tâm xin phép cáo lui".

Nói rồi Ngọc Vô Tâm xoay đầu định đi. 

"Chậm đã".

Bị người gọi lại, cước bộ của Ngọc Vô Tâm không thể không dừng. Nàng xoay đầu, chờ nghe. 

"Vô Tâm, chẳng phải ta đã nói hôm nay gọi ngươi tới đây là để ban dược, truyền thừa đạo pháp hay sao".

"Hừm... Con cáo già ngươi quả nhiên không chỉ nói khơi khơi. Vừa hay lại hợp ý ta." Trong đầu Ngọc Vô Tâm thầm nghĩ. Nàng vốn cũng chẳng muốn cứ vậy mà rời đi. Tất cả đều đã được chuẩn bị kỹ càng rồi...

"Tông chủ, Vô Tâm trong người có chút không tiện, hay để hôm khác". 

"Có gì lại không tiện?".

Tạ Trường Thanh căn bản chẳng cho Ngọc Vô Tâm lựa chọn. Hắn khẽ động thần niệm, lấy từ chiếc không gian giới chỉ đang đeo ra một chiếc lọ nhỏ. Vừa đi về phía Ngọc Vô Tâm hắn vừa nói: "Vô Tâm, bên trong chiếc lọ này chính là Trúc Cơ đan - thứ đan dược trân quý mà bất cứ tu sĩ luyện khí kỳ nào cũng khao khát có được. Với tư chất thượng đẳng của ngươi, lại có thêm sự trợ giúp của viên Trúc Cơ đan này, tin tưởng rất nhanh thôi ngươi sẽ liền đột phá cảnh giới trúc cơ, trở thành một vị cao thủ chân chính, tại Ma Thần Tông chỉ dưới một người trên muôn người"."Lão già ngươi cứ vậy mà cho không ư?" Ngọc Vô Tâm âm thầm khinh bỉ. Nàng dám cá Tạ Trường Thanh hắn sẽ đưa ra một yêu cầu nào đó. 

Tuy vậy, ngoài mặt nàng vẫn bày ra dáng vẻ vui mừng, dùng ánh mắt thèm thuồng nhìn chiếc lọ và đưa tay tiếp lấy. 

Chỉ là, khi tay nàng sắp chạm vào chiếc lọ thì Tạ Trường Thanh bỗng bất ngờ rụt lại. Song song, hắn dùng cánh tay khác đem bàn tay trắng tái của nàng bắt giữ. 

Vờ kinh, Ngọc Vô Tâm cố gắng thu tay, nhưng không được. Tạ Trường Thanh giữ rất chặt. 

"Tông chủ...?!".

"Không phải ta đã nói rồi sao? Trên đời chẳng có bữa ăn nào là hoàn toàn miễn phí, muốn có được thứ gì thì đều phải trả giá".

Tạ Trường Thanh chả cần che giấu dục vọng. Bằng con mắt dâm ô, hắn nhìn chòng chọc vào đôi gò bồng đảo căng tràn nhựa sống của Ngọc Vô Tâm: "Vô Tâm, ta đã định ngày cử hành song tu đại điển. Ngươi trước sau gì thì cũng sẽ là tông chủ phu nhân, trở thành đạo lữ của ta sớm một chút lại có gì không tốt?".

"Tông chủ, nhưng... Vô Tâm... Vô Tâm thân thể không tiện!"."Không tiện? Cái gì không tiện?".

"Vô Tâm... tới kỳ". 

Tới kỳ?

Tạ Trường Thanh tuy già nhưng đầu óc vẫn còn rất nhanh nhạy, nghĩ qua một chút liền hiểu được ngay. Thì ra Ngọc Vô Tâm "tới tháng".

Nếu là một nam nhân nào khác, khi hay tin này ham muốn có thể đã bị dập tắt ngay. Nhưng Tạ Trường Thanh thì lại không như vậy. Hoàn toàn trái lại, so với trước đó thì bây giờ hắn càng thêm phấn khích. Miệng cười hèn mọn, hắn bảo với Ngọc Vô Tâm: "Không sao, ta thích".

Dứt câu, Tạ Trường Thanh lập tức đem Ngọc Vô Tâm kéo tới bên cạnh chiếc bàn, vật nàng xuống. 

"Không!".

Ngọc Vô Tâm có kháng cự. Nàng dùng sức rất nhiều. Tuy nhiên, sức lực nàng dùng đều chỉ đến từ cơ bắp, chẳng có lấy một tí linh lực nào cả, dù rằng tu vi vốn không hề bị phong bế. 

Điều đó, với Tạ Trường Thanh thì chả có gì đáng gọi kì quái. Trong người Ngọc Vô Tâm bây giờ đồng thời có cả độc dược và cổ trùng. Nàng đã bị khống chế. Quyết tuyệt? Trừ phi Ngọc Vô Tâm nàng thật đã chán sống, không cần mạng nữa. 

"Roẹt!".

"Roẹt!".

Ngọc Vô Tâm khí lực dẫu lớn cũng bất quá một nữ nhân, làm sao ngăn được một con sói đói như Tạ Trường Thanh. Chẳng tốn bao nhiêu thời gian thì hắn đã thành công đem trường y bên ngoài của Ngọc Vô Tâm xé rách. 

"Tông chủ, đừng!".

Chương 703: Thích sát tạ trường thanh (5)

"Ha ha ha!".

Nhìn con mồi giãy giụa trong sự bất lực, Tạ Trường Thanh cười lên khoái trá. Hắn nén nhịn cũng đã lâu rồi. 

Ngọc Vô Tâm không giống những nữ nhân khác. Tướng mạo của nàng rất là quái lạ, ba phần giống người sống, bảy phần giống người chết, vẻ đẹp hết sức ma mị, ít nhiều rùng rợn. Nhưng, cũng bởi sự cổ quái này mà Tạ Trường Thanh mới bị nàng hấp dẫn. Trong đời Tạ Trường Thanh hắn, mỹ nữ xinh đẹp qua tay nào thiếu, từ thục nữ hiền lương cho đến phóng đãng lẳng lơ, nhu mì cho đến mãnh liệt, loại nào cũng đều đã ăn qua. Tuy nhiên, dạng như Ngọc Vô Tâm thì đây là lần đầu tiên hắn nếm. Tạ Trường Thanh hắn đang rất nóng lòng muốn biết hương vị nó ra làm sao. 

Chỉ đơn giản như vậy, một cuộc giao hoan. Chẳng có cái gọi song tu hay là thái bổ chi hết. Tu vi của Ngọc Vô Tâm hiện vẫn còn quá thấp, thi triển bí thuật bây giờ sẽ vô cùng lãng phí. Dù sao bí thuật kia cũng không đòi hỏi đối tượng dùng để thái bổ phải còn thân xử nữ, vì vậy cho nên...

"Tiểu mỹ nhân, cùng ta vui vẻ nào!".

"Roẹt!".

Trước trường y, giờ lại đến trung y bị xé rách. Trên người Ngọc Vô Tâm lúc này, ở phía trên, còn sót lại cũng duy một cái áo lót màu lam nhạt vừa đủ để che đi đôi gò bồng đảo căng tràn nhựa sống. 

"Tông chủ, xin đừng... ư!".

Lời ra tới đó thì Ngọc Vô Tâm không nói thêm được nữa. Miệng nàng đã bị lấp kín rồi. Tạ Trường Thanh, hắn hôn nàng. 

"Ưm...!".

Tạ Trường Thanh chẳng chút kiêng dè, ra sức đem hàm răng của Ngọc Vô Tâm cạy mở. Không ngoài ý muốn, hắn rất nhanh đã thành công.

Song song với nụ hôn cưỡng đoạt, một trong hai cánh tay của Tạ Trường Thanh cũng lần mò xuống dưới, đem quần của Ngọc Vô Tâm cởi bỏ. 

Xong ngoài đến trong, một lớn một nhỏ, cả hai chiếc quần của Ngọc Vô Tâm chẳng mấy chốc đã bị người kéo xuống, để lộ ra một cánh rừng u minh rậm rạp, mật huyệt thần bí ẩn hiện bên trong...

Nhìn thấy chúng, dục hoả của Tạ Trường Thanh càng bốc cao. Không đợi thêm được nữa, hắn đưa tay tự tháo thắt lưng, kéo quần xuống.

Tức thì, cái thứ đồ vật mà ai cũng biết là thứ gì kia lộ ra, và dĩ nhiên là trong tư thế ngẩng cao đầu. 

Cầm lấy nó, Tạ Trường Thanh hướng đến mật huyệt thần bí ẩn hiện nơi cánh rừng, đang toan tiến vào thì... hai mắt hắn bỗng nhiên trợn ngược, mặt mày chấn kinh. 

Mật huyệt còn chưa kịp chạm đến đã phải buông ngang, Tạ Trường Thanh hoảng sợ tháo lui. 
Hắn thật sự là không ngờ được. Ngọc Vô Tâm, nữ nhân này vậy mà lại ám toán hắn. Nàng ta muốn quyết tuyệt? Nàng ta điên rồi hay sao?!

Theo Tạ Trường Thanh thấy thì Ngọc Vô Tâm đích xác đã điên. Bởi với một kẻ thông minh như nàng, chỉ có điên mới làm ra đến loại sự tình này, thậm chí ngay cả mạng sống của mình cũng không cần. 

Nhưng, đó là Tạ Trường Thanh thấy. Ngọc Vô Tâm, nàng lại thấy khác. Sau khi thành công dùng châm độc ám toán Tạ Trường Thanh, Ngọc Vô Tâm một giây không bỏ, nhân lúc Tạ Trường Thanh còn chưa kịp hoàn hồn đã gọi ra ba cây đinh nhọn, dài độ gang tay đâm thẳng vào ngực hắn. Tất nhiên, giống như ngân châm, ba cây đinh này cũng chứa đầy kịch độc. 

"A a!".

Liên tiếp bị trúng chiêu, trong cơn đau đớn, Tạ Trường Thanh theo bản năng giơ tay tung chưởng, đánh thẳng về phía Ngọc Vô Tâm. 

"Ba!".

"Tiện nhân!".

Kinh hoảng còn đó, lửa giận bốc cao, Tạ Trường Thanh tựa dã thú gầm lên một tiếng, lao mình về phía Ngọc Vô Tâm. 

Hắn muốn cho ả tiện nhân này nếm mùi đau khổ, sống không bằng chết!

Ý định là vậy, một sự trừng phạt thích đáng dành cho kẻ bất tuân. Chỉ có điều... Mong muốn và thực tại, đôi khi chúng lại cách nhau xa lắm. 
Tạ Trường Thanh có xông tới, nhưng còn chưa tới nơi thì hắn đã khựng người lại. Khuôn mặt già nua của hắn một lần nữa biến sắc. Vẻ khiếp hãi tăng gấp bội lần. 

Hắn đã trúng độc!

"Ư... Tiện nhân, ngươi...". 

Vừa bị đánh bay, Ngọc Vô Tâm chả màng đến vết máu còn vương nơi khoé miệng, ngẩng đầu nhìn lên. Ánh mắt kia như đang muốn nói: "Tạ Trường Thanh ngươi tận số rồi!".

"Ta muốn ngươi chết!".

Dính phải mấy vết thương chí mạng, lại còn ẩn chứa kịch độc khiến cho linh lực trong cơ thể khó lòng điều động, Tạ Trường Thanh tự hiểu nếu không mau mau hạ sát Ngọc Vô Tâm thì chính bản thân sẽ phải bỏ mạng, bèn thông qua thần niệm thúc động cổ trùng.

Nhưng lạ lùng làm sao, mẫu trùng trong cơ thể hắn đã phát đi tín hiệu mà Ngọc Vô Tâm vẫn cứ bình thản như không. Nói gì thống khổ kêu la, một tia đau đớn trên mặt nàng còn chẳng có...

Đây là chuyện gì? 

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!

Tạ Trường Thanh không làm sao hiểu được. Hắn rất cần được giải đáp, vào một ngày nào đó. Còn bây giờ...

"Soạt!".

Tạ Trường Thanh quay đầu bỏ chạy.

Phải! Hắn cần phải chạy! Hắn phải gọi tiếp viện! 

Hắn chưa muốn chết!

Lão già ngươi còn muốn chạy?

Đừng hòng!

Chương 704: Trúc cơ đan tới tay

Lão già ngươi còn muốn chạy?

Đừng hòng!

Đã tốn công chuẩn bị kỹ càng như vậy, Ngọc Vô Tâm há có thể trơ mắt ra nhìn Tạ Trường Thanh tẩu thoát. Vận hết khí lực, nàng bật dậy đuổi theo. 

Theo lý, với một tu sĩ luyện khí hậu kỳ như Ngọc Vô Tâm thì không cách nào đuổi kịp được cước bộ của cao thủ trúc cơ. Nhưng lúc này, bởi do trúng phải kịch độc, linh lực rất khó điều động nên tốc độ Tạ Trường Thanh cũng giảm đi nhiều, chỉ trong nháy mắt thì đã bị Ngọc Vô Tâm bắt kịp. 

Vừa tới nơi, Ngọc Vô Tâm một lời không nói đã xuất ra ám khí, phóng thẳng vào đầu Tạ Trường Thanh. 

"Không!".

"Phốc!".

Một trước một sau, hai thanh âm to nhỏ bất đồng vang lên. Tiếng kêu của Tạ Trường Thanh và tiếng đinh nhọn ghim vào đầu hắn. 

Tiếp đấy, lại một tiếng "Bịch" nữa, thân thể Tạ Trường Thanh đổ gục xuống đất, ngay trước cửa động. Một đời tông chủ cao cao tại thượng cứ vậy mà ra đi, chết không nhắm mắt.

Bởi do mọi thứ diễn ra quá nhanh, phạm vi bất quá bên trong thạch động, thành ra những động tĩnh ở đây người bên ngoài không cách nào biết được. Cho dù là các đệ tử lãnh trách nhiệm canh gác xung quanh đi nữa. Từ đây đến chỗ bọn họ khoảng cách nào có ngắn. 

Ngọc Vô Tâm đảo mắt nhìn một chút, khi đã chắc chắn chẳng có ai khác mò tới, lúc này nàng mới tiến lại chỗ thi thể Tạ Trường Thanh, đem nó kéo vào bên trong động phủ. 

Lần này, để giết được Tạ Trường Thanh, Ngọc Vô Tâm nàng đã hao tốn không ít tâm tư. Mấu chốt thành bại nằm ở chỗ phải làm sao để khiến Tạ Trường Thanh mất cảnh giác, buông bỏ phòng bị. Đừng thấy nàng dễ dàng đắc thủ mà lầm, đều phải cẩn thận suy tính từng li từng tí cả đấy. 

Giả sử, nếu như lúc nãy Ngọc Vô Tâm nàng không tỏ ra e dè miễn cưỡng, làm ra phản kháng mà thuận tình với ngôi vị tông chủ phu nhân ngay, như vậy Tạ Trường Thanh chưa chắc đã tin, cho dù có tin thì cũng âm thầm cảnh giác. Có thể hắn vẫn sẽ muốn chiếm đoạt nàng ngay, nhưng một khi trong tâm còn chưa chính thức tin tưởng, quá nửa Tạ Trường Thanh hắn sẽ tiến hành kiểm tra, thậm chí là khống chế trước khi hành sự. 

Phải phản kháng, phải tỏ ra là mình không nguyện, chỉ có như thế thì mới khiến cho Tạ Trường Thanh ngửa bài, đem chuyện độc dược và cổ trùng nói ra. Và khi đã nói ra hết, khi Ngọc Vô Tâm nàng đã biết mạng sống của mình sớm nằm trong tay Tạ Trường Thanh hắn, hắn sẽ an tâm hành sự. 

Thân thể đã bị trúng độc, lại có cổ trùng tùy thời gặm nhấm, Ngọc Vô Tâm nàng dám giở trò nữa sao?

Theo như Tạ Trường Thanh thấy thì Ngọc Vô Tâm nàng cũng là người thông minh, chả lý gì lại đi chọn cái chết cả. Vì lẽ đó nên hắn mới buông lỏng phòng bị, không kiêng dè đi hôn hít sờ soạng Ngọc Vô Tâm. Nào ngờ... Người tính không bằng trời tính. Bổn sự của Ngọc Vô Tâm lớn hơn Tạ Trường Thanh hắn tưởng tượng rất nhiều.

Canh bạc này, Ngọc Vô Tâm đã giành chiến thắng. Cái gọi thỏ khôn đào ba hang, người khôn tính ba bước chính là như vầy đi.

...

"Cao thủ trúc cơ quả nhiên là cao thủ trúc cơ, chỉ một chưởng tùy tiện đã khiến ta trọng thương...".

Trong động phủ, Ngọc Vô Tâm một thân trần truồng, tay ôm lấy ngực mà cảm thán. 

Thật ra nếu mà chấp nhận hi sinh thêm chút nữa, Ngọc Vô Tâm nàng đã không phải gánh chịu thương tổn này. Thời điểm nàng ra tay, chất độc từ miệng nàng truyền qua cho Tạ Trường Thanh còn chưa kịp phát tác. "Ngọc Vô Tâm à Ngọc Vô Tâm, ngươi cuối cùng vẫn là coi trọng trinh tiết như vậy".

Ngọc Vô Tâm lắc đầu tự giễu. Nàng cảm thấy bản thân mình sao mà buồn cười. Rõ ràng là một nữ tử ma tông, lòng dạ so với bất kỳ ai đều độc ác hơn, ấy vậy mà lại thà đặt bản thân vào nguy hiểm chứ quyết không để thân thể bị người điếm ô. 

"Xuy... Uổng công tự mình phá rách màng trinh...".

Cái cảm giác đau thấu tâm can kia, đến bây giờ Ngọc Vô Tâm nàng vẫn còn nhớ rất rõ.

Thở ra một hơi, Ngọc Vô Tâm tạm gác lại mọi chuyện, ngồi xếp bằng luôn trên đất, bên cạnh thi thể của Tạ Trường Thanh. Nàng cần phải nhanh chóng chữa trị thân thể. 

"Bạch liên hoa, lại phải làm phiền ngươi rồi".

Thần niệm khẽ động, Ngọc Vô Tâm bắt đầu thôi thúc đoá hoa sen màu trắng bên trong đan điền, dùng lực lượng thần kỳ của nó để chữa trị thương thế. 

...

Một canh giờ sau.

Ngọc Vô Tâm thu hồi thần thức, mở mắt ra. 

"Không những hoá giải được độc tố mà còn có thể chữa lành thương tích, cường đại thân thể, lại còn bảo lưu được thần hồn, giúp ta cải tử hoàn sinh... Cũng chẳng rõ bạch liên hoa ngươi là thứ gì".

Đối với đoá hoa sen trong đan điền mình, Ngọc Vô Tâm thật vô cùng cảm kích. Song song, nàng cũng rất thắc mắc, không biết làm sao mà mình lại có được. Bẩm sinh? Nàng thường bảo mình như vậy. Nhưng suy đi nghĩ lại, nàng vẫn cho là không thoả. Nàng có cảm giác đoá hoa sen này...

"Mà thôi. Dù sao nó cũng không làm hại ta".

Ngọc Vô Tâm nhẹ lắc đầu cho qua, kế đấy thì đứng dậy, hướng chỗ y phục nằm vương vãi bước lại. 

"Bị lão già đó xé rách hết rồi".

Ngọc Vô Tâm quyết định bỏ đi. Đừng nói đã rách, cho dù có vẹn nguyên thì nàng cũng không thiết mặc. Bị lão già đó đụng chạm qua rồi, mặc làm gì. Tởm lắm. 

Nhớ lại sự tình đã phát sinh ban nãy, nhớ đến nụ hôn bị cưỡng đoạt một cách thô bạo kia, Ngọc Vô Tâm lập tức nhíu mày. Nàng há miệng nhổ ra mấy ngụm nước bọt.

"Đúng là ghê tởm. Còn may ban nãy liều mình ra tay, không để lão ta chiếm luôn hạ thể".

Nói đoạn Ngọc Vô Tâm xoay người nhìn lại, nhanh chóng đi đến chỗ thi thể Tạ Trường Thanh. Nàng giơ chân giẫm lên khuôn mặt tím tái vì bị trúng độc của lão, giọng miệt khinh: "Thứ hạ đẳng như ngươi mà cũng dám đánh chủ ý lên ta? Hừ!".

Tiếng "hừ" vừa dứt thì chân Ngọc Vô Tâm cũng phát lực. Hệ quả là khuôn mặt của Tạ Trường Thanh, nó bị giẫm nát ngay tức khắc. 

"Đúng là càng nhìn càng buồn nôn".

Bàn chân rút lại, Ngọc Vô Tâm hạ mình ngồi xuống, bắt đầu lục tìm. Trong ngực, tay áo, rồi không gian giới chỉ của Tạ Trường Thanh, hết thảy đều bị Ngọc Vô Tâm kiếm qua. Chả mấy chốc, chiếc lọ mà trước đó Tạ Trường Thanh lấy ra và bảo có cất chứa Trúc Cơ đan đã được nàng tìm thấy.

Cầm lọ nhỏ trong tay, Ngọc Vô Tâm chậm rãi mở ra, dáng vẻ khá là hồi hộp. 

Cũng đúng thôi. Trúc Cơ đan là đan dược trân quý biết bao, cả vùng đất Nam man này tính hết nào được mấy viên. Có rất nhiều người cả đời chỉ nghe chứ chưa bao giờ được thấy Trúc Cơ đan đấy. 

"Lão già đó chắc sẽ không lừa ta đâu".

Lòng mang hy vọng, Ngọc Vô Tâm đem chiếc lọ trút ra. 

Một viên đan dược màu xanh xuất hiện.

Ngọc Vô Tâm cẩn thận quan sát, đưa lên mũi ngửi thử. Vốn cũng có chút kiến thức về y dược nên chẳng mất bao nhiêu thời gian thì nàng đã xác minh được ngay. Viên đan dược màu xanh này quả đích thị Trúc Cơ đan.

"Ha ha ha!".

Nội tâm kích động, Ngọc Vô Tâm không kiềm được cười lên thành tiếng. Có thể khiến cho một kẻ tâm cơ thâm trầm như Ngọc Vô Tâm nàng biểu lộ ra như vậy, đủ thấy giá trị của Trúc Cơ đan là to lớn bậc nào...

Chương 705: Kiểm kê chiến lợi phẩm

"Trúc Cơ đan... Rốt cuộc ta cũng có được Trúc Cơ đan".

Ngọc Vô Tâm nắm chặt viên đan dược trong tay, bắt đầu mường tượng ra ngày mình đột phá trúc cơ, trở thành tông chủ của Ma Thần Tông... 

"Phù...".

Một chút "mơ mộng" đến nhanh rồi cũng đi nhanh. Ngọc Vô Tâm hít vào rồi thở ra một hơi, mau chóng chỉnh đốn tâm tình. Đem viên Trúc Cơ đan bỏ lại vào trong lọ, nàng tiếp tục thả ra thần thức lục tìm. 

Không gian bên trong giới chỉ, ước tính bằng một nửa căn phòng của nàng, cũng đủ xem rộng lớn. Đồ vật cất chứa, chiếm diện tích nhiều nhất thì tất nhiên là linh thạch. Chủ yếu là hạ phẩm linh thạch, chỉ có một phần nhỏ là trung phẩm, đâu khoảng trên dưới trăm viên. 

Ở thế giới này linh thạch chính là vật dụng cơ bản gắn liền với mọi tu sĩ. Nó có thể được tu sĩ dùng để tu luyện, cũng có thể dùng cung cấp năng lượng cho các việc như bố trí trận pháp, bày ra cấm chế, chế luyện các loại đồ vật... Cũng bởi vì là đa năng, cần thiết như vậy cho nên linh thạch đã trở thành "tiền tệ" dùng trong giao dịch mua bán.

So với vàng bạc nơi thế tục thì linh thạch còn thiết yếu hơn. Từ xưa tới giờ, chưa từng nghe nói có tu sĩ nào có thể tu luyện mà không cần đến linh thạch cả. Tất nhiên, đồng tiền thế tục có to có nhỏ thì linh thạch cũng đồng dạng có phân chia phẩm cấp. Tất thảy bốn loại, theo thứ tự từ thấp đến cao là: hạ phẩm linh thạch, trung phẩm linh thạch, thượng phẩm linh thạch, cực phẩm linh thạch. Trong đó, cực phẩm linh thạch là trân quý khó tìm nhất, nghe đâu ngày nay chỉ còn là truyền thuyết. Các bậc đại năng, hiếm hoi lắm mới sở hữu được một viên. Người thường mà nói... chỉ nghe chứ chưa ai được tận mắt nhìn thấy bao giờ.

Theo như quy chuẩn của tu tiên giới hiện tại thì một viên trung phẩm linh thạch có giá trị bằng mười viên hạ phẩm linh thạch, một viên thượng phẩm linh thạch có giá trị bằng mười viên trung phẩm linh thạch, còn về cực phẩm... Như đã nói, nó quá hi hữu, thành ra là nằm ngoài quy ước. 
Tuy nhiên, quy định thì quy định, nhưng trong thực tế, giữa các loại linh thạch, giá trị vẫn là khó có thể đánh đồng với nhau được. Mười viên hạ phẩm linh thạch đúng là có thể đổi được một viên trung phẩm linh thạch, mười viên trung phẩm linh thạch có thể đổi được một viên thượng phẩm linh thạch, nhưng không phải lúc nào ngươi muốn đổi thì người ta cũng đều sẽ đổi cho ngươi. Đơn giản là bởi lắm những trường hợp, sử dụng linh thạch cấp cao thì sẽ mang lại hiệu quả lớn hơn là dùng linh thạch cấp thấp. 

Đơn cử như trong lĩnh vực trận pháp chẳng hạn. Có những trận pháp muốn khởi động được đòi hỏi phải bỏ vào trung phẩm linh thạch, hoặc thượng phẩm linh thạch. Lúc này ngươi không thể nào chiếu theo quy ước mà dùng mười viên hạ phẩm linh thạch để đi thay thế cho một viên trung phẩm linh thạch hay là dùng mười viên trung phẩm linh thạch để thay cho một viên thượng phẩm linh thạch được. Nói cách khác, cái gọi giá trị "tương đương" lúc này sẽ trở nên vô nghĩa. Thế mới thấy, có những trường hợp, cho dù sở hữu hàng ngàn, hàng vạn viên hạ phẩm linh thạch cũng không thể bì được với chỉ một viên trung phẩm linh thạch.

Nhìn xem, toàn bộ thân gia của Tạ Trường Thanh, trung phẩm linh thạch cũng bất quá trăm viên; trong khi đó, số lượng hạ phẩm linh thạch thì lại lên đến những mấy vạn viên. 

"Mấy vạn hạ phẩm linh thạch, trăm viên trung phẩm linh thạch, số này chắc đủ cho ta tu luyện đến trúc cơ hậu kỳ." Ngọc Vô Tâm tiếp tục nhìn đống linh thạch vừa đổ ra ngoài, lẩm bẩm. 

Dời đi ánh mắt, nàng chuyển sự chú ý sang những cuốn ngọc giản. Trừ bỏ Trúc Cơ đan trân quý khó cầu thì những pháp môn tối cao của Ma Thần Tông cũng là thứ mà Ngọc Vô Tâm thèm khát. Tu sĩ đồng cấp, lực lượng ngang nhau, người nào tu luyện pháp môn cao cấp hơn, một khi giao đấu thì mười quá chín là sẽ giành thắng lợi. Thêm nữa, so với một pháp môn cấp thấp, pháp môn cao cấp sẽ giúp cho quá trình tu luyện của tu sĩ được dễ dàng hơn, từ đấy mà tiến cảnh cũng vượt trội hơn... 

"Để xem rốt cuộc cái gọi đạo pháp tối thượng mà lão nói nó ra làm sao".

Lần này Ngọc Vô Tâm lại tiếp tục dùng thần thức để tra xét. Khoảng độ gần một khắc sau, nàng đem một cuốn ngọc giản buông xuống, nét mặt có chút đăm chiêu. 

Cuốn ngọc giản này không hẳn pháp môn, chính xác hơn phải gọi bí thuật. Là thái bổ chi thuật. Theo như nội dung ghi bên trong thì trong lúc cùng người giao hoan, nếu đem thuật này thi triển thì chắc chắn sẽ đoạt được tất cả tu vi của đối phương, biến nó thành của mình. 

Rất là lợi hại, song cũng có hạn chế nhất định. Loại bí thuật thái bổ vô danh này khá khó tu luyện, luyện xong cả đời cũng chỉ có thể thi triển được duy nhất một lần, thêm nữa đối tượng muốn thái bổ, tu vi người đó không thể cao hơn vấn đỉnh hậu kỳ, bằng không sẽ bí thuật sẽ vô dụng. 

"Đáng tiếc bí thuật này chỉ có phần thượng, không có phần hạ, vốn là tàn quyển...".

Ngọc Vô Tâm hơi tiếc nuối, đem ngọc giản bỏ xuống. Khác với Tạ Trường Thanh, nàng đối với loại thái bổ chi thuật này chả có bao nhiêu hứng thú. Nếu mà yêu thích phương thức tu hành này thì từ lâu nàng đã giống như Vu Mộng Tương, thường xuyên hoan ái với nam nhân rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau