TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 696 - Chương 700

Chương 696: Chuyển bại thành thắng

"Keng!".

"Oành!".

"Oành!".

"Ngọc Vô Tâm! Chịu chết đi!".

Trong tiếng thét chói tai, Vu Mộng Tương dồn hết toàn bộ lực lượng vào cặp song hoàn trong tay, tung người lên không rồi ném xuống. 

"Grào...!".

"Grào...!".

Tức thì, tiếng thét gào cất lên. Không phải của người. Đó là tiếng gầm của hung thú. 

Cặp song hoàn mà Vu Mộng Tương vừa mới ném ra, chúng vậy mà hiển hoá thành một đôi bạch hổ!

"Linh khí hoá hình", đấy là bốn chữ vừa hiện lên trong đầu mọi người. 

Các đệ tử, bọn họ ai nấy đều chấn kinh. Làm sao mà bình tĩnh được khi những gì đang chứng kiến quá không hợp lẽ thường. Linh khí hoá hình, đấy chẳng phải thủ đoạn của trúc cơ kỳ tu sĩ hay sao? Vu Mộng Tương hôm nay bất quá mới luyện khí hậu kỳ, thế nào lại thi triển ra được?

Các đệ tử không hiểu, phần những vị cao tầng tông môn...

Kim Hoa, Bạch Bào, năm vị trưởng lão, hoặc nhiều hoặc ít đều có biểu cảm ngạc nhiên. Vẫn giữ được vẻ điềm đạm duy cũng chỉ mình Tạ Trường Thanh. Cầm tách trà trên tay, hắn tiếp tục đưa mắt nhìn xem...

...

"Khốn kiếp!".

Thêm một lần nữa Ngọc Vô Tâm phải chửi thề. Cũng giống như các đệ tử đứng quan chiến bên dưới, Ngọc Vô Tâm nàng đã ít nhiều bị chấn kinh. Linh khí hoá hình, một tên luyện khí hậu kỳ lại có thể thi triển ra được? Đúng là vô lý!

Trong lòng vừa tức vừa sợ, Ngọc Vô Tâm vội vã ném ra một tấm phù lục, đồng thời quán thâu linh lực vào thanh bán nguyệt đao trong tay.

Phong Hành Trảm!

Một tiếng rít ngân lên, một đường đao sắc lẹm chém bạt thương khung. Nhưng... 

"Grào!".

"Grào!".

Đôi bạch hổ, chúng vẫn không dừng lại!

"Không xong!". 

"Oành!".

"Oành!".

...

"Ư...!".Thanh âm bạo liệt còn chưa lắng thì một tiếng kêu đau đớn đã vang lên. Kế đó, từ trên không trung, Vu Mộng Tương phải vội vàng tiếp đất. Không khó để thấy trên miệng nàng hiện đã trào máu tươi.

Một đòn vừa rồi quả vẫn là quá sức với Vu Mộng Tương. Mặc dù đã phục dụng đan dược đề thăng lực lượng nhưng khi thi triển xong, thân thể nàng cũng không khỏi suy yếu, tổn thương nghiêm trọng. 

Đây là một canh bạc lớn. Vu Mộng Tương nàng đã dám đánh, và thực tế chứng minh quyết định của nàng không sai. Đối thủ của nàng hiện đã nằm bất động. Nàng thắng rồi.

Tâm cười, miệng cũng cười, Vu Mộng Tương một tay ôm lấy bụng, hướng chỗ Ngọc Vô Tâm tiến lại. Cúi nhìn thân thể máu mé, áo quần rách nát, nàng đắc ý mà rằng: "Ngọc Vô Tâm, cuối cùng thì ngươi cũng bại dưới tay ta".

"Ta... thắng rồi".

Vu Mộng Tương hít sâu một hơi, chờ chấp sự đem kết quả công bố. Nàng không giết Ngọc Vô Tâm. Không phải vì nàng nhân từ mà là bởi cơ hội qua rồi. Ngọc Vô Tâm hiện đã bất tỉnh, nếu vẫn cố ý hạ thủ, khẳng định cao tầng tông môn, mà trước hết là Bạch Bào sẽ lập tức can thiệp ngay. Nói sao Ngọc Vô Tâm cũng là thiên tài môn phái, há có thể để chết đi như vậy?

Cũng chẳng bắt nàng phải đợi lâu, vài giây sau, khi không thấy Ngọc Vô Tâm cử động, vị chấp sự nọ đã phi thân lên lôi đài. Trước tiên, hắn tiến đến kiểm tra tình trạng của Ngọc Vô Tâm, sau đó hướng mắt về phía các vị cao tầng tông môn, biểu thị là tính mạng Ngọc Vô Tâm vẫn được bảo toàn. 

"Ngọc Vô Tâm đã mất năng lực hành động, trận chiến này, người thắng là Vu Mộng...".

"Rít!".

Chữ "Tương" vị chấp sự còn chưa kịp nói ra thì một tiếng xé gió bỗng bất ngờ vang lên. Từ chỗ Ngọc Vô Tâm, một thanh tiểu kiếm màu lam phóng thẳng về phía Vu Mộng Tương.

Tình huống quá bất ngờ lại cộng thêm thân thể đang trong tình trạng suy yếu, Vu Mộng Tương muốn tránh mà vô phương tránh được. Kết quả, phi kiếm cắm thẳng vào ngực nàng. 

"Ư!".

"Tách tách...".

Máu đào tuôn chảy, Vu Mộng Tương một tay ôm ngực, không dám tin đưa mắt nhìn thân ảnh Ngọc Vô Tâm. 

Chẳng rõ từ bao giờ Ngọc Vô Tâm đã mở mắt. Nàng từ từ ngồi dậy, chuyển mình đứng lên. Tay nắm chặt thanh bán nguyệt đao kì dị, mặc cho máu còn đang chảy, nàng nhếch môi nói: "Vu Mộng Tương, người thắng là ta, không phải ngươi".

"Soạt!".

Lời vừa ra hết cũng là lúc Ngọc Vô Tâm lao mình về phía trước. Bán nguyệt đao vung lên, nàng liên tiếp bổ ngang chém dọc, cực lực dồn ép Vu Mộng Tương. 

"Keng!".

"Keng!".

"Keng!".

"Xuống cho ta!".

Với khí lực kinh người của mình, Ngọc Vô Tâm tung ra một cú đá hiểm, đem đối thủ đá bay khỏi lôi đài. 

Vậy là chiến cục đã rõ. Ngọc Vô Tâm một lần nữa lại giành chiến thắng trước Vu Mộng Tương. 

Trước kết quả này, Lý Hưng - chấp sự, cũng là trọng tài của trận đấu này - cảm thấy hết sức khâm phục Ngọc Vô Tâm. Rõ ràng thân thể đã bị thương tới như vậy mà vẫn có thể bật dậy chiến tiếp, trước đó lại còn bình tĩnh chờ đợi thời cơ, nhân lúc đối thủ mất cảnh giác để ra đòn ám toán...

Có tâm cơ, có dũng khí, quả không hổ danh đệ nhất nhân trong lớp chân truyền. 

"Vu Mộng Tương đã rơi khỏi lôi đài. Người thắng là Ngọc Vô Tâm!".

...

...

Ngay trong hôm đó, sau khi chấp sự Lý Hưng công bố kết quả xong thì Ngọc Vô Tâm cũng lập tức xin phép cáo lui. Trúng phải một đòn "linh khí hoá hình" kia của Vu Mộng Tương, nàng thực đã bị thương không nhẹ. Đối với thương tích của nàng, Bạch Bào hiển nhiên tỏ rõ quan tâm. Hắn đã đưa cho nàng một lọ đan dược dùng để trị thương. Lão tông chủ Tạ Trường Thanh cũng vậy, tự xuất linh đan ban tặng. Trước lúc Ngọc Vô Tâm rời đi, Tạ Trường Thanh hắn còn căn dặn nàng an tâm tịnh dưỡng, chờ khi bình phục sẽ lập tức đem một thân bổn sự truyền lại cho nàng. 

Trúc Cơ đan, truyền thừa của lão tông chủ, ai nấy đều nghĩ rằng Ngọc Vô Tâm phải rất đỗi vui mừng. Nhưng... sự thật lại không như người ta nghĩ. Trúc Cơ đan, truyền thừa, Ngọc Vô Tâm nàng đúng là khao khát thật, chỉ có điều... đồ vật trong túi Tạ Trường Thanh, dễ lấy lắm sao.

Tạ Trường Thanh, lão già này chắc chắn sẽ chẳng cho không. Hắn nhất định sẽ đưa ra điều kiện. Chờ thương thế Ngọc Vô Tâm nàng bình phục mới đưa Trúc Cơ đan - phần thưởng cho ngôi vị quán quân... Tại sao lại không đưa luôn mà phải đợi?

"Con cáo già này...".

Ngồi trong phòng mình, Ngọc Vô Tâm âm thầm suy tính. 

"Hắn bảo khi nào ta bình phục thì lập tức đến động phủ lấy đan, tiếp nhận truyền thừa... Hừm, chỉ e một khi ta bước vào đó, trinh bạch sẽ liền bị hắn đoạt...".

Chuyện Tạ Trường Thanh thèm muốn mình, Ngọc Vô Tâm vốn đã nhìn rõ. Nàng tin chỉ cần mình đến đó, động phủ của Tạ Trường Thanh thì hắn sẽ lập tức xuống tay. Ban đan, truyền thừa? Nói không chừng Ngọc Vô Tâm nàng sẽ bị con cáo già đó đem thái bổ.

Lui một bước, cho dù Tạ Trường Thanh hắn không có ý thái bổ, thực sẽ ban đan, thực sẽ truyền thừa đạo pháp đi nữa, vậy thì cũng sẽ phải trả một cái giá. Hạ độc dược, bỏ cổ trùng, Tạ Trường Thanh hắn đây rõ ràng là muốn kiểm soát Ngọc Vô Tâm nàng. 

"Lão già, muốn biến ta thành nô lệ của ngươi ư? Đừng có mơ!".

"Tạ Trường Thanh, con cáo già ngươi... Để rồi xem, rốt cuộc là ngươi ăn ta hay là ta ăn ngươi...".

Chương 697: Ngọc vô tâm rất đáng sợ

Ngọc Vô Tâm đã hạ xuống quyết tâm, một lòng muốn phản. Vốn nàng còn chưa định ra tay, tính chờ thêm một thời gian nữa, khi bản thân đã đột phá cảnh giới trúc cơ. Nhưng chiếu theo tình thế trước mắt... không phản không được. 

Thoát ly Ma Thần Tông? Chuyện đó Ngọc Vô Tâm cũng đã từng nghĩ qua, nhưng nàng cảm thấy không ổn. Trong lòng nàng có chút bất cam. So với việc phải trở thành tán tu lang bạt, hoặc là gia nhập một thế lực khác, làm lại từ đầu thì tiếp tục lưu ở Ma Thần Tông với thân phận thiên kiêu chẳng tốt hơn ư? Huống hồ... vị trí tông chủ Ngọc Vô Tâm nàng đã nhắm đến từ lâu. 

Thành thật mà nói thì Ngọc Vô Tâm nàng cũng không phải loại tốt lành gì. Kể từ năm lên chín tuổi, tức là sau đúng một năm gia nhập Ma Thần Tông thì ttong đầu nàng đã có ý nghĩ một ngày nào đó sẽ lên thay thế Tạ Trường Thanh. Mười năm rèn luyện, mười năm tranh đấu, trải qua biết bao nhiêu là nguy hiểm Ngọc Vô Tâm nàng mới có được địa vị như ngày hôm nay, bảo nàng từ bỏ... cam sao đặng?

Trúc cơ kỳ tu sĩ thì sao chứ? Cũng đâu phải vô phương đoạt mạng. Trực diện đối đầu Ngọc Vô Tâm nàng đúng là không có cửa thắng thật, nhưng nếu dùng đến thủ đoạn... hừ... 

Ba năm... Để chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất, Ngọc Vô Tâm nàng đã dành rất nhiều thời gian nghiên cứu, bào chế độc dược. Từ năm mười lăm tuổi đến nay, trải qua ba năm ròng rã tự mày mò nghiên cứu, thử nghiệm, một chút thành tựu Ngọc Vô Tâm nàng làm sao lại chẳng có?

Ở Ma Thần Tông, ai nấy cũng đều cho cái mà Ngọc Vô Tâm nàng giỏi nhất là đao pháp, nhưng không, tất cả đều đã lầm. So với khả năng xuất sử bán nguyệt đao giết địch thì tài chế độc, tung ám khí của nàng còn lợi hại hơn nhiều. Trước nay sở sĩ hiếm dùng là bởi vì nàng muốn che giấu. Thỏ khôn đào ba hang, người khôn thì phải biết che đậy!

Một Vu Mộng Tương, loại tôm tép thiển cận ấy mà đáng cho nàng dốc hết bổn sự? Con bài tẩy của nàng là để dành lúc tính mạng lâm nguy, hoặc khi đối phó với mấy lão đầu của Ma Thần Tông, trong trường hợp bắt buộc phải dùng. Giống như hiện tại.

Nghĩ đến lão già Tạ Trường Thanh, Ngọc Vô Tâm khẽ động thần niệm, lấy từ túi trữ vật ra một chiếc hộp gỗ màu nâu.

Được đựng bên trong hộp là hai món đồ vật, một chiếc lọ nhỏ màu trắng cao bằng ngón tay và một cây kim châm màu bạc. 

Ngọc Vô Tâm cầm chiếc lọ màu trắng lên, mở nút thoáng ngửi.

Một mùi thơm nồng lập tức đi thẳng vào trong mũi nàng, hệt như linh tửu. 

"Công sức ba năm ròng rã của ta".

Mấy lời này của Ngọc Vô Tâm thật sự chẳng ngoa một chút nào. Để thành công chế ra lọ độc dược này Ngọc Vô Tâm nàng đã tiêu tốn rất nhiều tâm huyết. Nàng thậm chí phải tự mình thử độc không biết bao nhiêu lần...

Trừ bản thân mình ra thì Ngọc Vô Tâm nàng chả tin ai nữa cả. Ba năm qua, nàng luôn tự nhủ bản thân phải nỗ lực tu luyện, cố gắng nắm bắt các phương pháp luyện đan chế dược. Không đơn giản chỉ vì tạo ra những loại thuốc độc cực mạnh để phòng thân mà còn vì lo nghĩ cho tương lai. Nàng mong muốn trở thành một luyện đan sư - chức nghiệp hết sức cao quý ở thế giới này...

"Loại độc thủy này lần trước ta chỉ nếm qua một giọt nho nhỏ mà thân thể liền trở nên suy kiệt, đau đớn tới như vậy. Để hoá giải nó, bạch liên hoa đã phải tiêu tốn tận những tám phần lực lượng... Hừm, lão già Tạ Trường Thanh mà bị trúng phải độc này thì cho dù có là trúc cơ kỳ tu sĩ tin tưởng cũng bỏ mạng thôi".

"Vấn đề là làm sao hạ độc lão...".

Theo như Ngọc Vô Tâm thấy thì con người Tạ Trường Thanh không hề đơn giản. Muốn hạ độc hắn thực chẳng dễ chút nào...

"Trừ phi...".

"Lão già đó rành rành cũng giống như Bạch Bào, đều thèm muốn cơ thể ta. Nếu như ta cùng hắn giao hoan, rồi nhân lúc hắn lơ là phòng bị mà hạ thủ...".

Ngọc Vô Tâm cho là khả năng thành công sẽ cực cao. Nam nhân mà, thời điểm ân ái, tâm trí của bọn họ sẽ kém minh mẫn đi nhiều đấy.

Chỉ là... mười tám năm thanh bạch, cuối cùng trinh tiết của Ngọc Vô Tâm nàng phải mất cho lão già Tạ Trường Thanh đó ư?

Ngọc Vô Tâm cau mày, lại tiếp tục suy tính...

Một đỗi sau.

Ngọc Vô Tâm thở dài, thần tình có hơi bất đắc dĩ: "Nếu nhất thiết phải đi đến bước đó thì cũng chỉ đành chấp nhận".

Ngọc Vô Tâm nàng hiển nhiên không phải hạng nữ nhân tùy tiện, phóng đãng như Vu Mộng Tương, nhưng nàng lại càng không phải loại nữ nhân bảo thủ, trọng tiết trinh hơn là sinh mạng. Nếu hi sinh trinh tiết mà giết được Tạ Trường Thanh, chiếm được Trúc Cơ đan cùng thân gia của lão thì cũng đáng lắm. Huống hồ, sau khi giết được lão già Tạ Trường Thanh kia, có được Trúc Cơ đan rồi, gần như chắc chắn Ngọc Vô Tâm nàng sẽ liền đột phá cảnh giới, tiến vào trúc cơ. Như vậy cũng tức là nói nàng sẽ trở thành người có tu vi cao nhất trong môn phái. Ma Thần Tông sẽ là của nàng. Tới chừng đó, Ngọc Vô Tâm nàng chỉ việc ngồi không cũng có người dâng tài nguyên tới tận miệng để tu luyện, đề thăng tu vi. Phải nói là lợi đủ trăm đường. 

Nghĩ đến thành quả, những lợi ích mình sẽ có được, Ngọc Vô Tâm càng hạ quyết tâm. Canh bạc lớn này nàng sẽ chơi!

"Lão già, ngươi chờ chết đi!".

...

... 

Đã qua một tháng kể từ khi đại hội so tài kết thúc. Mọi sinh hoạt bên trong Ma Thần Tông từ lâu đã trở lại bình thường. Đồng dạng, tình trạng của Ngọc Vô Tâm cũng thế, thương tích đã hoàn toàn khỏi hẳn..

Nhưng nàng không vui. Ở nàng hiện có chăng là khẩn trương, lo lắng. Lão tông chủ đã có lời truyền, bảo nàng ngày mai đến động phủ diện kiến. Như vậy cũng tức là nói, kế hoạch thích sát Tạ Trường Thanh của Ngọc Vô Tâm nàng rất có thể sẽ phải tiến hành vào ngày mai. Nàng cần chuẩn bị thật kỹ lưỡng...

"Cốc cốc!".

Trong lúc Ngọc Vô Tâm đang ngồi thừ người suy tính bên chiếc bàn thì từ phía ngoài, tiếng gõ cửa vang lên. Tiếp đó là giọng của một bé gái truyền vào: "Ngọc sư tỷ, Tố Tâm nè! Tỷ mau mở cửa đi!".

Là tiểu nha đầu...Nhận ra thân phận người tới, Ngọc Vô Tâm nhanh chóng trút đi dáng vẻ nặng nề, đích thân ra mở cửa. 

Đối với Tố Tâm, Ngọc Vô Tâm rất có thiện cảm. Trong số các đệ tử của Ma Thần Tông thì tiểu nha đầu này là người nhỏ tuổi nhất, kể từ lúc mới nhập môn thì đã luôn quấn quýt bên cạnh nàng. 

Mà ngẫm cũng lạ, Ngọc Vô Tâm nàng bình thường luôn tỏ ra cao ngạo, xem thường người khác, các đồng môn chẳng ai dám tới gần nàng, sợ rước tai hoạ vào thân, ấy vậy mà tiểu nha đầu Tố Tâm này thì lại suốt ngày lẽo đẽo đi theo...

"Tiểu nha đầu, mới sáng không đi tu luyện, chạy tới chỗ ta làm gì?".

"Hì hì...".

Một thân hồng y, Tố Tâm nở nụ cười khả ái, chẳng cần ai mời thì đã chạy luôn vào bên trong phòng. 

"Ngọc sư tỷ, có phải ngày mai sư tỷ sẽ đi gặp lão tông chủ không?".

"Ai nói cho ngươi biết đấy?".

"Châu sư tỷ nói a".

Tố Tâm rất đỗi hồn nhiên: "Ngọc sư tỷ, tất cả mọi người ai nấy cũng đều đang rất hâm mộ tỷ nha".

"Hâm mộ ta?".

"Đúng a. Mọi người nói ngay cả các vị trưởng lão còn chưa có ai bước vào cảnh giới trúc cơ, vậy mà Ngọc sư tỷ đã sắp thành tựu rồi. Bọn họ nói có Trúc Cơ đan, lại được đích thân lão tông chủ chỉ điểm, truyền dạy, khẳng định sư tỷ sẽ rất nhanh liền đột phá. Thậm chí có người còn nhận định tương lai lão tông chủ qua đời thì Ngọc sư tỷ sẽ trở thành tông chủ đời tiếp theo của Ma Thần Tông ta".

Ngọc Vô Tâm nghe xong chỉ cười nhạt, chẳng bình luận gì. 

Một lũ tôm tép tầm nhìn thiển cận. Bọn họ nghĩ Trúc Cơ đan, đạo pháp của lão già Tạ Trường Thanh kia dễ lấy như vậy sao?

Tông chủ tương lai? Nếu không cẩn thận chỉ e sẽ phải làm nô lệ cả đời cho lão già Tạ Trường Thanh đó.

Tâm tư của Ngọc Vô Tâm, cái gọi lòng người sâu hiểm, một tiểu cô nương như Tố Tâm làm sao có thể nhìn ra được. Cô bé vẫn rất hồn nhiên nắm lấy bàn tay trắng tái của Ngọc Vô Tâm, xin xỏ: "Ngọc sư tỷ, mai mốt tỷ làm tông chủ nhớ đừng có quên Tố Tâm đấy. Tỷ nhất định phải cất nhắc Tố Tâm".

"Cất nhắc ngươi?" - Ngọc Vô Tâm cười hỏi - "Tại sao ta phải cất nhắc ngươi?".

"Ê ê ê...?!".

Tố Tâm cuống lên: "Ngọc sư tỷ! Ngọc sư tỷ! Chúng ta không phải tỷ muội tốt sao?!".
"Tỷ cũng thường nói đó, người trong Ma Thần Tông này ai cũng đều phải cảnh giác, tánh mạng bản thân tùy thời đều có thể bị ám hại. Tố Tâm phải làm chức cao thì người ta mới không dám hại Tố Tâm".

"Địa vị phải tương xứng thực lực, yếu như ngươi mà đòi chức vụ cao... mơ đi".

"Ngọc sư tỷ, tỷ đừng có bỏ mặc Tố Tâm...".

Tiểu cô nương tiếp tục quấn lấy Ngọc Vô Tâm, ra sức nài: "Coi như Tố Tâm cầu xin tỷ a...". 

"Haizz...".

Ngọc Vô Tâm bị kéo tay, kêu nài đến nhức đầu. Nàng thở dài một hơi, cuối cùng thoả hiệp: "Được rồi được rồi, ngươi đừng có lôi kéo ta nữa".

"Nha đầu thối, phiền chết đi được...".

Sắc mặt Ngọc Vô Tâm trở nên nghiêm túc: "Tiểu nha đầu, muốn ta chiếu cố đúng không?".

"Đúng đúng!" Tố Tâm gật liền hai cái.

"Được rồi, ta thấy tiểu nha đầu ngươi lanh lợi khả ái, thường ngày lại hay bám theo ta như con chó con bám riết lấy chủ, nghĩ cũng thương tình. Yên tâm, sau này nếu ta lên làm tông chủ sẽ tận lực cất nhắc ngươi. Nhưng mà...".

"Tiểu nha đầu, ngươi phải biết trên đời không có bữa cơm nào miễn phí. Cho dù là thân tình tỷ muội thì cũng phải tính phí".

"Ngọc sư tỷ...".

"Đừng lo, ta tính rẻ thôi, không làm khó ngươi đâu".

"Ngọc sư tỷ, vậy... vậy tỷ muốn muội đưa cái gì? Muội không có nhiều linh thạch đâu." Tố Tâm e dè nói.

"Tiểu nha đầu ngươi không cần phải đưa ta thứ gì cả".

Ngọc Vô Tâm chốt hạ: "Điều kiện của ta rất đơn giản. Chỉ cần tiểu nha đầu nhắm mắt lại, đợi ta đếm đến ba, như vậy ta sẽ liền đặc biệt lưu tâm chiếu cố ngươi".

Hả? Chỉ đơn giản như vậy?

Tố Tâm cảm thấy nghi ngờ. Nàng hỏi lại: "Ngọc sư tỷ, vừa rồi có phải tỷ nói chỉ cần muội nhắm mắt, đợi tỷ đếm đến ba liền đồng ý cất nhắc muội không?".

"Ừm." Ngọc Vô Tâm gật đầu xác nhận.

"Chỉ đơn giản như vậy?".

"Ừm." Ngọc Vô Tâm lại gật đầu.

"Ngọc sư tỷ, không có làm Tố Tâm đau đấy chứ?".

"Đảm bảo không đau".

"Vậy... được rồi".

Tố Tâm suy đi nghĩ lại, rốt cuộc vẫn là quyết định làm theo. Cô bé nhắm mắt lại, chờ đếm.

"Một".

"Hai".

Sau hai tiếng đếm, Ngọc Vô Tâm đột nhiên cúi đầu, hôn lên miệng Tố Tâm. Càng đáng nói hơn nữa là nụ hôn này, nó không đơn thuần lướt qua, thoáng chốc liền thôi. Nó là một nụ hôn sâu.

Trước nụ hôn quá ngoài mong đợi ấy, Tố Tâm chỉ còn biết trợn mắt, toàn thân cứng đờ. Tâm trí cô bé lúc này trống rỗng. Theo thời gian, cô bé càng lúc càng thấy đầu óc quay cuồng. Rồi... Tố Tâm ngất xỉu.

"Ồ... Bị hạ rồi sao".

Ngọc Vô Tâm đem Tố Tâm buông ra, miệng nở một nụ cười tà dị. Nơi khoé môi nàng, nếu nhìn kỹ sẽ không khó để thấy được một ít máu tươi còn vương đọng...

Chương 698: Cơn ác mộng của tố tâm

Ngọc Vô Tâm đưa tay chạm vạo vết máu vương đọng trên môi, than nhẹ: "Tiểu nha đầu ngươi cũng thật là, chỉ liếm ngươi một chút mà ngươi nỡ cắn ta đến nhỏ máu thế này...".

Sau cái lắc đầu, Ngọc Vô Tâm mới đem Tố Tâm bế lên, mang đến bên giường, đặt cô bé nằm xuống. 

"Tiểu nha đầu, nụ hôn đầu của ta đã cho ngươi rồi đấy, nhớ phải giữ gìn thật tốt". 

Ngọc Vô Tâm nàng cũng không phải kẻ biến thái, có ham muốn đặc biệt gì đối với Tố Tâm. Sở dĩ vừa rồi làm như vậy, hôn cô bé, hết thảy đều bởi do ý nghĩ nhất thời thôi. Ngày mai Ngọc Vô Tâm nàng sẽ phải đến động phủ của Tạ Trường Thanh, gần như chắc chắn sẽ bị lão già ấy động tay động chân. Rất có thể lão ta sẽ cưỡng đoạt nàng.

Những cái hôn hít, sờ soạng, và thậm chí là cả trinh tiết của mình, Ngọc Vô Tâm nàng đều sẽ đánh mất. Lão già Tạ Trường Thanh kia sẽ lấy đi. Thú thực là Ngọc Vô Tâm nàng vẫn hơi khó tiếp thụ chuyện này. Nghĩ đến cảnh tượng mình bị Tạ Trường Thanh cưỡi lên, Ngọc Vô Tâm thấy rất buồn nôn. 

"Ít ra nụ hôn đầu của ta cũng không phải bị lão già đó cướp".

Ngọc Vô Tâm tự an ủi bản thân. Nàng đưa mắt nhìn xuống dưới, nơi hạ thể...

"Tuy chưa chắc phải đi đến bước này, hi sinh cả trinh tiết, nhưng để phòng vạn nhất...".

Ánh mắt mỗi lúc mỗi thêm quyết liệt, Ngọc Vô Tâm rời khỏi giường, vén rèm bước qua tấm bình phong. Nàng dừng ở đấy, tự mình đem hết y phục cởi bỏ. 

"Tạ Trường Thanh, lão già ngươi đừng mơ có được trinh tiết của ta".

Nói rồi Ngọc Vô Tâm nâng một cánh tay tới trước mặt, há miệng cắn trong khi cánh tay còn lại thì đưa xuống hạ thể, tiến vào u huyệt...

"Ư!".

Đau! 

Ngọc Vô Tâm cắn chặt cánh tay đến độ rướm máu. Nàng không nghĩ khi màng trinh bị xé rách lại đau đến như vậy. Phải nói là thấu tận tâm can. 

"Hộc hộc...".

Mồ hôi vã đầy trên trán, Ngọc Vô Tâm cố sức để giữ cho đôi chân mình trụ vững. Nàng vịn vào thùng nước kế bên, miệng thở hồng hộc.

Qua một lúc, khi cơn đau đã phần nào lắng dịu, lúc này Ngọc Vô Tâm mới giơ lên cánh tay mà ban nãy đã dùng để hủy đi tấm thân xử nữ của chính mình. 

Trên những ngón tay đang dính đầy máu đỏ. Bằng chứng cho thấy là Ngọc Vô Tâm nàng đã hủy hoại thành công. 

"Ha ha...".
Ngọc Vô Tâm nhìn máu bật cười. Những tiếng cười quái dị.

"Phải... Chính là như vậy...".

"Lấy đi tấm thân xử của ta chính là tay ta. Chính ta đã làm. Chính ta mới là kẻ đầu tiên chiếm đoạt mình... Ha ha ha...".

"Ưm..." Bên trên chiếc giường, Tố Tâm vốn đang ngất, đột nhiên nghe thấy giọng cười tà dị của Ngọc Vô Tâm thì nhíu mày, từ từ tỉnh dậy. Cô bé định thần, quay mặt nhìn qua bức rèm thì thấy bóng dáng mờ mờ của Ngọc Vô Tâm.

Ngọc sư tỷ đang làm gì vậy nhỉ?

Trong dạ thắc mắc, Tố Tâm đứng dậy, vén rèm bước qua. 

Đập vào mắt cô bé là một cơ thể loã lồ, hai chân nhuộm đỏ. Máu, chúng vương khắp hạ thân Ngọc Vô Tâm.

"A a a!".

Trước cảnh tượng "kinh hoàng" ấy, Tố Tâm một lần nữa bị chấn động. Sau tiếng hét thất thanh, cô bé ngất luôn tại đương trường. 

Ngọc Vô Tâm thấy thế thì phì cười: "Tiểu nha đầu lại xỉu nữa rồi...".

...
Hơn một khắc sau.

"A a a...!".

Trên giường Ngọc Vô Tâm, một tiếng hét đột ngột vang lên như muốn xé rách không gian. Tiểu cô nương Tố Tâm một bộ kinh hoảng chồm tới ôm chặt lấy Ngọc Vô Tâm, vừa ôm vừa nói: "Ngọc sư tỷ! Ngọc sư tỷ! Cứu mạng a!". 

"Tiểu nha đầu, bình tĩnh!".

Ngọc Vô Tâm vỗ về một lúc, đợi cho Tố Tâm đã phần nào bình tĩnh lại mới hỏi: "Tiểu nha đầu, chuyện gì mà ngươi la hét ghê vậy?".

"Phù phù...".

Tố Tâm tách khỏi lồng ngực sư tỷ mình, miệng thổi phù phù, kế đấy thì hít một hơi sâu: "Ngọc sư tỷ à, vừa rồi muội mơ thấy ác mộng".

"Ác mộng? Ác mộng gì?" Ngọc Vô Tâm có chút hiếu kỳ.

Tố Tâm mau chóng kế lại: "Ác mộng đáng sợ lắm. Trong mơ, Tố Tâm với Ngọc sư tỷ ở cùng nhau. Tố Tâm có nói nếu sau này Ngọc sư tỷ lên làm tông chủ thì nhớ cất nhắc Tố Tâm. Rồi...".

"Sao nữa?" Nghe tới đây thì Ngọc Vô Tâm đã biết cơn "ác mộng" kia là gì rồi. Dù vậy nàng vẫn giả vờ không biết, tiếp tục lắng nghe. 

Tố Tâm một bộ hồn nhiên kể tiếp: "Lúc đó Ngọc sư tỷ đưa ra điều kiện, bảo Tố Tâm nhắm mắt chờ đếm đến ba. Nhưng mà Ngọc sư tỷ chỉ đếm xong hai tiếng thì đột nhiên cúi xuống, rồi... rồi...".

"Rồi sao?".

"Ngọc sư tỷ... sư tỷ cắn Tố Tâm".

"Ha ha ha!".

Ngọc Vô Tâm cười phá lên. Nàng thực là kiềm chế không được. Trẻ nhỏ vô tri, đúng là trẻ nhỏ vô tri a. 

"Ngọc sư tỷ, sao tỷ lại cười? Tố Tâm nói thật a. Trong mơ sư tỷ thật đã cắn vào miệng Tố Tâm".

"À ừ... Sư tỷ tin ngươi." - Ngọc Vô Tâm lướt qua, bảo - "Sau đó thế nào, tiểu nha đầu ngươi kể tiếp đi".

Và như thế, Tố Tâm lại kể...

Chương 699: Thích sát tạ trường thanh (1)

"Đấy, đầu đuôi là như vậy. Trong mơ Ngọc sư tỷ không những đã cắn Tố Tâm mà hạ thân sư tỷ còn dính đầy máu nữa, nhìn ghê lắm." Tố Tâm kể xong, cuối cùng chốt hạ. 

Ngồi bên cạnh, Ngọc Vô Tâm cười cười, hỏi: "Tiểu nha đầu, ta hỏi ngươi nhé. Tại sao ngươi lại ở đây, trong phòng ta?".

Tố Tâm chả cần nghĩ, đáp ngay: "Thì lúc nãy muội chạy đến đây tìm Ngọc sư tỷ".

"Tìm ta làm gì?" Ngọc Vô Tâm lại hỏi tiếp. 

"Thì tới chúc mừng sư tỷ ngày mai được diện kiến lão tông chủ, được nhận linh đan cùng truyền thừa".

"Còn gì nữa?".

"À, nhân tiện nhờ cậy sư tỷ, hy vọng sau này sư tỷ lên làm tông chủ thì sẽ...".

Tới đây thì Tố Tâm không nói nữa. Cô bé nhận ra rồi. Hoá ra... hoá ra cơn ác mộng đó cũng chẳng phải nằm mơ. Nó là thật!

Nhìn nụ cười "âm hiểm", ánh mắt ngập tràn "ý gian" kia của Ngọc Vô Tâm, Tố Tâm biến sắc, trong lòng một trận kinh hãi. Theo bản năng, cô bé hét lên một tiếng thất thanh, bật dậy tung cửa ù té chạy. 

"Hì hì...".

Ngọc Vô Tâm dõi mắt nhìn ra cửa, trông theo thân ảnh nhỏ nhắn của Tố Tâm, vui vẻ nhận xét: "Tiểu nha đầu thật là đáng yêu". 

...

Có lo ngại, có khẩn trương, nhưng rốt cuộc thì chuyện gì đến vẫn phải đến. Hôm nay Ngọc Vô Tâm nàng sẽ đương đầu với một trong những thử thách khó khăn nhất đời mình: thích sát Tạ Trường Thanh - một vị trúc cơ kỳ tu sĩ.Một tên luyện khí hậu kỳ lại muốn giết một cao thủ trúc cơ hậu kỳ, thật đúng là chuyện điên rồ. Ngọc Vô Tâm tự mình hiểu lấy, biết rằng nguy hiểm, nhưng cho dù như vậy thì nàng vẫn muốn làm. 

Trên đời này, phàm muốn đạt được thứ gì thì đều phải trả giá. Ngồi mát ăn bát vàng? Mơ đi! Ngọc Vô Tâm nàng cũng đâu phải con cháu thế gia. 

Cái gọi hậu trường Ngọc Vô Tâm nàng không có. Kẻ duy nhất mà nàng có thể dựa vào chính là bản thân mình. Ngay từ lúc sinh ra thì Ngọc Vô Tâm nàng đã là đứa trẻ mồ côi rồi...

Tám năm lăn lộn nơi thế tục, mười năm tranh đấu chốn ma tông, có khó khăn nào mà Ngọc Vô Tâm nàng chưa nếm trải. Có lúc chỉ vì một chén cơm thừa, một tô canh cặn thôi mà Ngọc Vô Tâm nàng phải chịu cảnh đòn roi, bị người ta đánh đến thừa sống thiếu chết... 

Cơm chan máu, Ngọc Vô Tâm nàng đã từng ăn qua, còn không chỉ một lần. Nhưng nàng không oán thế nhân, không hận những kẻ đã ra tay tàn nhẫn với mình. Nàng chấp nhận nó, xem như lẽ thường. Sau này gia nhập Ma Thần Tông cũng vậy, bị hiếp đáp, bị đánh đập, nàng vẫn như cũ không than không oán. 

Cầu trời? Khấn phật?

Ngọc Vô Tâm nàng chưa bao giờ. Nàng không tin trời, cũng không tin phật. Nàng chỉ tin vào bản thân. Không ai khác, chỉ có duy nhất bản thân nàng mới có thể giúp được nàng. 
Hôm nay, việc thích sát Tạ Trường Thanh thực sự là một canh bạc lớn, cực kỳ nguy hiểm. Nhưng hiểm nguy Ngọc Vô Tâm nàng há đâu chưa từng nếm trải. Rất nhiều là đằng khác. Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con? Trúc cơ đan, ngôi vị tông chủ, tài nguyên tu luyện, muốn có được thì tất phải trả giá. 

"Độc đan, cổ trùng lão già đó đều đã hạ lên người ta, bây giờ không phản thì còn đợi đến bao giờ". 

Ngọc Vô Tâm ngồi trong phòng, nhìn cây ngân châm cùng lọ độc dược mà mình đã dày công chế luyện, thần tình càng lúc càng thêm kiên định. 

Nàng hít sâu một hơi, trút xuống y phục. Kế đấy, nàng cầm lọ độc dược lên, mở nút, đem dịch thủy thoa lên người mình, cụ thể là ở hạ thân, chốn tư mật. 

"Ưm...".

"Độc tính thật ghê gớm...".

Suốt một tháng qua dù đã không ít lần tập dượt nhưng Ngọc Vô Tâm vẫn buộc lòng phải cảm thán trước "công trình nghiên cứu" của mình. Loại độc vô danh do chính nàng sáng tạo ra đây, nó quả rất đáng sợ. Nếu không nhờ có lực lượng thần kỳ của bạch liên hoa bảo vệ thì e thân thể Ngọc Vô Tâm nàng đã bị độc tố hủy hoại, vài giây nữa thì khí tuyệt thân vong rồi. 

"Bạch liên hoa, tất cả trông cậy vào ngươi".

Ngọc Vô Tâm cắn răng chịu đựng, đưa chiếc lọ lên miệng, và uống. Mà không, không hẳn uống. Ngọc Vô Tâm đúng hơn là chỉ giữ độc thủy bên trong miệng mình mà thôi. Cũng giống như cái cách nàng ẩn tàng ngân châm nơi cổ họng vậy. 

"Tạ Trường Thanh, để xem rốt cuộc là ngươi ăn ta hay là ta ăn ngươi...".

Mọi thứ đều đã được chuẩn bị đâu vào đấy, Ngọc Vô Tâm chẳng chần chừ thêm nữa. Nàng mở cửa phòng, hướng thẳng đến động phủ của Tạ Trường Thanh. 

Tại Ma Thần Tông, cấm địa tính ra không nhiều, nhưng phàm những nơi được xếp vào hàng "cấm địa", đệ tử tuyệt chẳng ai dám béng mảng đến. Động phủ của Tạ Trường Thanh thì lại càng sâm nghiêm, thần bí. Trăm năm qua, đừng nói đệ tử, kể cả có là trưởng lão cũng chưa một ai từng dám to gan tiến nhập. Mà Tạ Trường Thanh, hắn cũng là như vậy, chẳng cho gọi ai. Nói cách khác, Ngọc Vô Tâm chính là người duy nhất được hắn triệu kiến.

Chương 700: Thích Sát Tạ Trường Thanh (2)

"Ngọc sư tỷ".

"Ngọc sư tỷ".

Chuyện lão tông chủ cho gọi Ngọc Vô Tâm đến động phủ các đệ tử đa phần đều biết, thành ra đối với cước bộ của Ngọc Vô Tâm không ai dám ngăn cản. Trên con đường dẫn ra hậu sơn, những đệ tử có nhiệm vụ canh gác mười tên như một, hết thảy đều tươi cười chào hỏi, nhường lối cho Ngọc Vô Tâm. 

Sự niềm nở của mấy người bọn họ, Ngọc Vô Tâm dĩ nhiên thừa hiểu. Nàng biết tại sao. Bọn họ hiện đã xem nàng là truyền nhân của lão tông chủ, tương lai mai này sẽ kế nhiệm lão. 

"Hừ, một lũ ngu ngốc".

Trong tâm âm thầm miệt khinh, Ngọc Vô Tâm chả buồn đáp lại, cứ thế một đường tiến thẳng. 

Nàng đi thêm khoảng tầm một khắc nữa thì dừng chân. Ngay trước mặt nàng, cách độ sáu bước chân, một thạch động đang hiện hữu. 

"Vô Tâm, ngươi tới rồi".

Đương lúc Ngọc Vô Tâm còn đứng quan sát thì từ bên trong thạch động, một thanh âm già nua truyền ra. Đúng là giọng của Tạ Trường Thanh. 

"Vô Tâm đã đến, thưa tông chủ." Lễ nghi không thể không hành, Ngọc Vô Tâm cúi đầu hồi đáp. 

"Ừm".

Bên trong động, tiếng Tạ Trường Thanh lại lần nữa truyền ra: "Cấm chế đã được ta giải trừ, Vô Tâm ngươi vào đi".

"Vâng".

Ngọc Vô Tâm theo lời tiến nhập vào bên trong thạch động. 

Động phủ của Tạ Trường Thanh không lớn lắm, đại khái được chia làm ba khu vực. Ở phía ngoài chính là chỗ bế quan tu luyện, đi vào trong, bên trái sẽ là phòng luyện đan, còn bên phải... Nơi này có lẽ nên gọi linh điền. Bởi lẽ ở đây linh dược được trồng không ít, tính ra cũng ba bốn chục cây...

Không giường, chẳng chiếu, có duy chỉ một bộ bàn ghế bằng đá và một tấm bồ đoàn cũ kỹ, động phủ của Tạ Trường Thanh phải nói rất là đơn sơ. Điều này khiến cho Ngọc Vô Tâm có phần ngạc nhiên. Dẫu vậy, nàng không biểu hiện gì, vẫn bình tĩnh tiến tới trước mặt Tạ Trường Thanh thi lễ lần nữa. 

"Vô Tâm bái kiến tông chủ".

"Ừm".

Tạ Trường Thanh mở ra đôi mắt. Hắn nhìn Ngọc Vô Tâm một lượt từ đầu tới chân, gật gù: "Thương thế của ngươi xem ra đã hoàn toàn khỏi hẳn". 

"Đều nhờ có đan dược của tông chủ đưa cho. Trong lòng Vô Tâm thật rất cảm kích".

"Không cần cảm kích, Ngọc Vô Tâm ngươi xứng đáng".
Nói đoạn Tạ Trường Thanh chuyển mình đứng dậy. Hắn bước xuống bục, đi tới bên chiếc bàn đá đặt ở gần đó. 

"Vô Tâm, hôm nay ta cho gọi ngươi đến đây, ngươi có biết để làm gì không?".

Một câu hỏi khá là kì lạ. Trước đó, thời điểm sai người truyền tin, Tạ Trường Thanh hắn rõ ràng đã nói gọi Ngọc Vô Tâm đến để ban đan, truyền thừa đạo pháp, cớ sao bây giờ còn hỏi?

"Quả nhiên đúng như ta liệu, Trúc Cơ đan và truyền thừa, lão vốn chẳng định cho không".

Ngọc Vô Tâm vẫn bảo trì vẻ điềm tĩnh trên khuôn mặt, lựa lời đáp: "Vô Tâm đợi nghe chỉ dạy".

Trong bộ hôi bào, Tạ Trường Thanh nở một nụ cười ẩn ý. Hắn tin là Ngọc Vô Tâm đã ít nhiều đoán ra, vì thế cho nên không tính sẽ dong dài làm chi, quyết định ngửa bài luôn.

"Trúc Cơ đan, đạo pháp tối thượng của Ma Thần Tông, ta không phải là không thể cho ngươi. Nhưng... Ngọc Vô Tâm, ngươi nên hiểu trên đời này chẳng có bữa ăn nào là miễn phí, muốn có được thứ gì đó, ngươi tất phải trả giá".

"Tông chủ, người... muốn Vô Tâm làm gì?" Ngọc Vô Tâm tỏ vẻ e dè, hỏi.

Tạ Trường Thanh đưa tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt chẳng chút kiêng dè đảo khắp thân thể Ngọc Vô Tâm: "Ngọc Vô Tâm ngươi là người thông minh, hẳn sớm nhìn ra Bạch Bào đối với ngươi rất khát vọng?".

Ngọc Vô Tâm im lặng, chờ nghe tiếp.

"Có biết tại sao Bạch Bào dù rất thèm muốn nhưng lại không dám chiếm đoạt ngươi không?".

Tạ Trường Thanh hỏi, hỏi xong thì tự mình trả lời luôn: "Đó là bởi vì ta đã cảnh báo hắn. Ta nói với hắn Ngọc Vô Tâm ngươi sau này sẽ là tông chủ phu nhân của Ma Thần Tông".

Khuôn mặt Ngọc Vô Tâm rốt cuộc biến đổi. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt "ngạc nhiên" nhìn Tạ Trường Thanh. Cũng chả biết nàng thật tình hay chỉ đơn thuần giả trang lừa gạt."Tông chủ, đa tạ người đã có lời đe doạ giúp cho Vô Tâm thoát khỏi ma trảo của Bạch Bào".

"Đe doạ? Không." - Tạ Trường Thanh lắc đầu - "Những lời ta nói với Bạch Bào đều là thật. Ngọc Vô Tâm, ta muốn đưa ngươi lên làm tông chủ phu nhân".

Đối với Ngọc Vô Tâm Tạ Trường Thanh hắn đã âm thầm quan sát từ lâu. Theo như cái nhìn của hắn thì Ngọc Vô Tâm là một kẻ thừa dũng dư mưu, tư chất lẫn ngộ tính đều thuộc hàng nhất đẳng, tương lai khẳng định sẽ trở thành đại nhân vật, thành tựu nói không chừng vượt xa Tạ Trường Thanh hắn. Chẳng những trúc cơ, Ngọc Vô Tâm thậm chí còn có khả năng rất cao tiến vào vấn đỉnh...

Hôm nay Ngọc Vô Tâm bất quá một tên luyện khí hậu kỳ, kém hơn Tạ Trường Thanh hắn tận một đại cảnh giới, nhưng nên nhớ, năm nay Tạ Trường Thanh hắn đã một trăm bảy mươi tuổi, trong khi đó Ngọc Vô Tâm mới chỉ mười tám. Với tư chất cùng ngộ tính thượng đẳng kia của bản thân, lại có thêm sự trợ giúp của Tạ Trường Thanh hắn, Ngọc Vô Tâm muốn thành cao thủ há lại khó khăn?

Trúc cơ, thậm chí là vấn đỉnh... Khi ấy, từ Ngọc Vô Tâm, Tạ Trường Thanh hắn sẽ thu lại được rất nhiều. 

Đúng vậy. Tạ Trường Thanh hắn không hề thật tâm giúp đỡ mà chỉ muốn lợi dụng. Hắn định trước tiên nuôi béo Ngọc Vô Tâm, đợi tới lúc thích hợp thì đem nàng làm thịt. Làm như thế nào ư?

Đơn giản lắm. Mười ba năm trước, trong một lần đi ra ngoài tìm kiếm tài liệu luyện đan, Tạ Trường Thanh hắn có tình cờ gặp được một tên tán tu. Sau khi đem người kia giết chết, từ trên người đối phương Tạ Trường Thanh hắn đã thu được một pháp môn cao cấp. Tuy rằng chỉ là công pháp tàn quyển, có mỗi phần thượng, nhưng nội dung bên trong cũng đủ khiến cho Tạ Trường Thanh kích động khôn cùng.

Công pháp vô danh nói nếu như tại lúc giao hoan với nữ nhân, đem bí thuật bên trong thi triển thì nhất định thu được lợi ích to lớn. Sự thái bổ sẽ vô cùng triệt để, một lần liền lấy đi toàn bộ lực lượng của người nữ nhân nọ, biến nó trở thành của mình.

Thoạt đầu, khi Tạ Trường Thanh mới đọc tới đây thì tâm thần liền chấn động. Hắn không dám tin.

Công pháp thái bổ nữ nhân Tạ Trường Thanh hắn chẳng phải chưa nghe. Ngay chính bản thân hắn còn biết được vài loại. Thế nhưng những loại mà hắn biết, hắn nghe qua ấy, chúng chỉ có thể đem một phần lực lượng hấp thu được kia chuyển hoá thành tu vi của bản thân, toàn bộ mà nói... thật quá khó tin. 

Chỉ cần đem thái bổ một người liền đoạt được tất cả tu vi của họ, như vậy không phải quá nghịch thiên rồi sao? Thử ngẫm, nếu như sử dụng bí thuật này đi thái bổ hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn người và đều chiếm được toàn bộ tu vi của họ, biến nó trở thành của mình, kết quả sẽ ra sao?

Rất nhanh, kẻ tu luyện bí thuật này sẽ đi đến đỉnh phong tu tiên giới!

Cái khoảnh khắc đó, khi mường tượng viễn cảnh, Tạ Trường Thanh kích động đến không lời nào diễn tả hết được. Hắn ngỡ bản thân đang nằm mơ. Mãi cho đến khi ghé mắt vào công pháp tàn quyển đọc tiếp thì hắn mới thoát ra được cơn mộng. 

Hoá ra Tạ Trường Thanh hắn đã lầm. Bí thuật ghi bên trong cũng không có nghịch thiên tới vậy. Nó vốn là bị hạn chế. Bí thuật này, nó chỉ hiệu quả duy nhất một lần, thêm nữa thì đối tượng bị đem thái bổ, tu vi cao nhất không thể vượt quá vấn đỉnh hậu kỳ. 

Quả là một mất mát lớn. 

Đọc xong công pháp tàn quyển, Tạ Trường Thanh có cảm giác giống như vừa từ trên mây xanh té xuống mặt đất. Hắn đã thất vọng. Mới đầu hắn còn tưởng mình nhặt được chí bảo nghịch thiên cơ...

Thời điểm đó thì Tạ Trường Thanh là như vậy, mất mát hụt hẫng, nhưng... cũng chẳng lâu. Chưa hết một buổi thì tâm tình hắn đã tốt trở lại. 

Làm người thì phải biết nhìn vào thực tế. Tạ Trường Thanh tu vi dù không quá cao nhưng tâm tính cũng xem như già dặn. Hắn hiểu mình đang có gì, mình cần gì. Đối với một lão già bao năm không thể đột phá bình cảnh như hắn thì công pháp tàn quyển kia đã có thể coi như là chí bảo rồi.

Chỉ cần hắn học xong bí pháp ấy rồi thi triển trên người một nữ nhân tu vị trúc cơ hậu kỳ, như vậy hắn sẽ lập tức chiếm được toàn bộ thành quả khổ tu của nàng, từ đó nhất cử đột phá chướng ngại, tiến vào vấn đỉnh. Đấy là chưa kể nếu nữ nhân bị hắn đem thái bổ còn có tu vi vấn đỉnh thì kết quả sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau