TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 691 - Chương 695

Chương 691: Mưu toan

"Mộng Tương sư tỷ".

Đương lúc Vu Mộng Tương khép mắt tận hưởng sự dịu dàng mơn trớn của mấy vị sư đệ mình thì bên ngoài cửa phòng, tiếng của một nam nhân truyền vào. 

Giọng nói này Vu Mộng Tương vốn chẳng lạ lẫm gì, hiện nàng chỉ cảm thấy nghi hoặc, không biết vì nguyên cơ gì mà hắn lại chạy tới chỗ mình vào giữa đêm thế này. 

"Hay là nhung nhớ thân thể ta, muốn tìm ta giao hoan".

Nghĩ vậy, Vu Mộng Tương mới lười biếng bảo: "Cửa không cài, vào đi".

Từ bên ngoài, người nọ đưa tay đẩy cửa tiến vào. 

Kẻ đến không ai khác, quả đúng Tu Chính Phong - đệ tử dưới trướng của Bạch Bào, cũng là sư đệ của Ngọc Vô Tâm. 

Vu Mộng Tương một thân loã lồ, tóc tai tán loạn, khuôn mặt ửng hồng, xung quanh lại có ba gã nam nhân thi nhau vuốt ve, mơn trớn, khung cảnh đúng hết sức dâm dục. Dù vậy, Tu Chính Phong lại chẳng có vẻ gì là ngoài ý muốn cả. Có lẽ hắn đã nhìn quen.

"Chính Phong sư đệ, có chuyện gì mà lại chạy đến phòng ta giữa đêm vậy? Hôm qua mới ân ái mà bây giờ đã nhớ rồi sao?".

Nói xong Vu Mộng Tương che miệng cười duyên, cử chỉ vô cùng khêu gợi. 

Nếu là lúc khác, trước động thái này của Vu Mộng Tương, Tu Chính Phong khẳng định đã nhanh chóng trút hết y phục mà trèo lên giường nàng, cùng nàng giao hoan, nhưng trong trường hợp này... Tu Chính Phong hắn thật sự chẳng có lòng dạ đâu mà đi làm chuyện ấy.

"Mộng Tương sư tỷ, có chuyện rồi".

Hửm?

Vu Mộng Tương định thần, quan sát thấy nét mặt của Tu Chính Phong lộ rõ âu lo thì từ từ ngồi thẳng dậy. 

"Lưu sư đệ, Dương sư đệ, Hà sư đệ, ba người các ngươi lui xuống đi".

Đợi cho đám người Lưu, Dương, Hà đều đã rời đi, lúc này Vu Mộng Tương mới với tay lấy trường y khoác tạm lên người. Nàng nhìn Tu Chính Phong, bảo: "Nói đi".

Không tính dài dòng, Tu Chính Phong đem tin tức báo ngay: "Mộng Tương sư tỷ, Ngọc Vô Tâm sống lại rồi".

Vu Mộng Tương ngỡ mình nghe lầm, hỏi lại: "Tu Chính Phong, ngươi vừa bảo Ngọc Vô Tâm đã sống lại?".

"Phải." Tu Chính Phong gật đầu xác nhận. "Chính Phong, ngươi đây là đang đùa ta?".

Vu Mộng Tương cảm thấy rất khó tin, nhất thời chưa thể tiếp nhận được sự thật. Cái chết của Ngọc Vô Tâm, chính Bạch Bào và lão tông chủ đều xác nhận, làm sao giả được. Hôm chôn cất Ngọc Vô Tâm, Vu Mộng Tương nàng cũng có mặt. Ả tiện nhân kia rành rành đã khí tuyệt thân vong, toàn thân lạnh lẽo...

Tin tức vừa nghe, Vu Mộng Tương nghĩ, hay đúng hơn nàng hy vọng nó chỉ là một trò đùa giật gân của Tu Chính Phong. Nhưng đáng tiếc, Tu Chính Phong, hắn lại chẳng hề nói dối. 

Thần tình bất đắc dĩ, Tu Chính Phong lắc đầu: "Mộng Tương sư tỷ, sư đệ cũng mong đó không phải sự thật lắm, nhưng... Ngọc Vô Tâm, ả đích xác đã sống lại. Hiện ả đang ở chỗ của sư phụ Bạch Bào".

"Mộng Tương sư tỷ, tỷ nói bây giờ chúng ta phải làm sao?".

Vu Mộng Tương lâm vào trầm mặc, hồi lâu mới đáp: "Làm sao? Ngươi hỏi ta ta biết hỏi ai?".

"Hừ... Bao nhiêu năm qua, ta và ngươi không ít lần hạ độc thủ với ả, kết quả đều bị ả nhìn thấu. Lần này ả tu luyện xảy ra sai lầm, khí tuyệt thân vong, cứ tưởng trời cao giúp sức, ai ngờ... Ả bán tử nhân đó chết rồi vẫn có thể sống lại được, đúng là thứ âm hồn bất tán!".

"Mộng Tương sư tỷ, lẽ nào chúng ta chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn ả chiếm được truyền thừa của lão tông chủ?".

Vu Mộng Tương nghe nhắc đến truyền thừa, trong dạ lại càng bất cam, oán hận. 

Lão tông chủ là ai chứ? Chính thị tu sĩ trúc cơ hậu kỳ! Nếu như có được truyền thừa của ông, như vậy tương lai gần như chắc chắn sẽ đột phá được vào trúc cơ cảnh.
Trúc cơ, đấy là cột mốc biết bao nhiêu người ao ước mà không được. Kể chi xa, Bạch Bào, sư phụ Kim Hoa của nàng, bọn họ chính là những ví dụ điển hình nhất. Cảnh giới luyện khí hậu kỳ đại viên mãn cả hai người họ đã đạt đến từ lâu, nhưng hết lần này tới lần khác đều không thể đột phá trúc cơ, đấy là vì sao? 

Bọn họ thiếu điều kiện. Bọn họ không có trúc cơ đan!

Luyện chế? Đi mua? Nếu mà được thì bọn họ cũng luyện, cũng mua từ lâu rồi. Trúc cơ đan, cái loại đan dược này há đâu dễ luyện. Nếu muốn luyện chế, trước hết tu vị của ngươi ít nhất cũng phải đạt đến trúc cơ sơ kỳ. Sau đó ngươi phải có đan phương, phải tìm đủ tài liệu nữa mới có thể chế luyện. Mà, kể cả khi hội đủ mọi điều kiện thì cũng chưa chắc sẽ luyện ra được thành phẩm đâu. Xác suất luyện chế thành công nghe đâu rất là thấp đấy. Có khi cả một lô đều hỏng hết cũng là chuyện bình thường. 

Trúc Cơ đan, hầu hết đều chỉ có các đại tông môn mới luyện ra được. Nhưng số lượng tuyệt đối không nhiều, căn bản là chẳng thể nào cung ứng đủ cho đệ tử trong môn phái. Mà ngay đến môn nhân của mình còn không có để tu luyện, để đột phá thì nói gì tới việc bán ra cho ngoại nhân sử dụng?

Mua? Ai bán cho ngươi mua? Kể cả khi có bán thì cái giá của nó, loại tu sĩ luyện khí hậu kỳ như Kim Hoa, Bạch Bào có khả năng mua nổi sao?

Nói thế để thấy trúc cơ đan là cỡ nào trân quý, cỡ nào khó cầu. Trong Ma Thần Tông, kẻ duy nhất hiện nay đạt đến trúc cơ chỉ có một mình lão tông chủ, và cũng duy mỗi lão tông chủ là nắm giữ trúc cơ đan. Vu Mộng Tương nàng đã từng được sư phụ Kim Hoa nói qua. Bà nhắc cho nàng biết thân gia của lão tông chủ ít nhất vẫn còn một viên trúc cơ đan chưa dùng. Viên trúc cơ đan này, theo như ý tứ của lão tông chủ là sẽ đem giao cho truyền nhân của mình. Nói cách khác, trong đại hội tới, trên lôi đài, nếu ai giành được vị trí thứ nhất, gần như chắc chắn sẽ nhận được truyền thừa, có được trúc cơ đan.

Mấy hôm trước, hay tin Ngọc Vô Tâm chết, Vu Mộng Tương nàng đã vui mừng biết bao nhiêu. Nàng cứ ngỡ viên Trúc Cơ đan kia đã là vật nằm trong túi, đã mường tượng ra cái ngày mình đột phá cảnh giới trúc cơ, nào ngờ... Ngọc Vô Tâm sống lại. Cái ả bán tử nhân đó đã sống lại!

"Ngọc Vô Tâm, thứ âm hồn bất tám ngươi...".

"Ngọc sư tỷ?".

"Hừ!" - Giận cá chém thớt, Vu Mộng Tương gắt Tu Chính Phong - "Ngọc Vô Tâm sống lại thì sao? Tu Chính Phong ngươi thực cho rằng Vu Mộng Tương ta không đấu được với ả?!".

"Sư tỷ, đệ... đệ không có ý đó. Đệ chỉ là lo..." - Tu Chính Phong cố tìm lời, tránh làm Vu Mộng Tương phật ý - "Mộng Tương sư tỷ, tỷ cũng biết con người Ngọc Vô Tâm xưa giờ rất xảo quyệt, trên mình ả còn ẩn giấu bao nhiêu thủ đoạn thật khó mà nói rõ".

"Ả bán tử nhân đó có thủ đoạn che giấu, Vu Mộng Tương ta lẽ nào lại không?".

Vu Mộng Tương một bộ tự tin, bảo: "Chính Phong, ngươi trở về đi. Ả bán tử nhân kia sống lại rồi, ngươi xuất hiện ở đây không phải ý hay đâu".

"Vậy... Vậy sư đệ cáo lui. Nếu có tin tức gì hữu dụng sư đệ sẽ lập tức tìm cách báo cho sư tỷ biết".

"Ừm".

Trông theo thân ảnh Tu Chính Phong đến khi khuất hẳn, Vu Mộng Tương sau khi đem cửa phòng đóng lại, thần tình liền trở nên hết sức hung ác. Thân thể hở hang, nàng tiến lại chiếc giường, từ trong ngăn chứa bí mật lấy ra một chiếc lọ nhỏ màu trắng. 

Cầm chiếc lọ trong tay, Vu Mộng Tương nghiến răng căm hận: "Ngọc Vô Tâm, ngươi cứ chờ đấy".

Chương 692: Ban dược

Một chiếc giường, một bộ bàn ghế, một lư hương, một cây đèn dầu, một thùng nước lớn sau bức bình phong, đấy là toàn bộ số vật dụng có trong phòng Ngọc Vô Tâm, rất chi đơn sơ bình dị. 

Bên trong phòng lúc này, trừ bỏ Ngọc Vô Tâm ra thì còn có thêm một người nữa. Người này thân thể gầy còm, bề ngoài tuổi khoảng sáu mươi, râu dài ước độ gang tay, nhìn khá là khắc khổ. Quả đúng Bạch Bào - một trong số năm vị trưởng lão của Ma Thần Tông. 

Dáng vẻ ân cần, Bạch Bào hướng Ngọc Vô Tâm hỏi: "Vô Tâm, chuyện con chết đi sống lại thật sự là một kỳ tích. Con có biết trong cơ thể mình đã xảy ra những biến động gì không?". 

"Sư phụ, chuyện này... Vô Tâm cũng không rõ ràng lắm".

Ngọc Vô Tâm khẽ nhăn mày, làm như cố nghĩ: "Con đoán có thể là do viên đan dược đó".

Đan dược?

Hai mắt Bạch Bào loé lên: "Vô Tâm, con đang nói tới đan dược gì vậy?".

"Sư phụ, người còn nhớ khoảng thời gian một tháng trước, khi con ra ngoài rèn luyện, tìm kiếm tài liệu chứ?".

Ngọc Vô Tâm tiếp lời: "Lần đó con có chạm trán với một con báo đen, tu vi ước cỡ luyện khí trung kỳ đỉnh phong. Sau một lúc quần nhau với nó thì rốt cuộc con cũng giết được. Tới chừng xem lại, con chợt phát hiện từ miệng vết thương trên người nó có lòi ra một vật gì đó, do hiếu kì nên đã mổ thi xem thử".

"Lúc phanh thây, con quả nhiên tìm thấy món đồ khác lạ. Đó là một cái túi da được may vá kỹ càng, bên trong có giấu một viên đan dược. Xem xét một hồi thì con thấy nó giống y hệt Uẩn Linh đan mà trong sách miêu tả, cho nên giữ lại, mãi đến mấy hôm trước mới đem ra phục dụng. Nào ngờ dùng xong, vừa tiến vào trạng thái tu luyện chưa được bao lâu thì lại giống như bị tẩu hoả nhập ma, sau đó...".

Bach Bào chăm chú lắng nghe, hữu ý lại như vô tình ngó chừng khuôn mặt Ngọc Vô Tâm. Quan sát thấy hết thảy đều bình thường, lúc này Bạch Bào mới nói: "Vô Tâm, bên trong cái túi da kia thật chỉ có duy nhất một viên đan dược?".

"Sư phụ, mỗi một chữ Vô Tâm nói đều là sự thật".

"Vô Tâm, con cũng đừng hiểu lầm, sư phụ chỉ là quan tâm nên hỏi...".

Bạch Bào ra vẻ trầm ngâm, lẩm bẩm: "Hmm... Chuyện này thật kỳ lạ. Không biết người nào lại đem đan dược cất giấu bên trong bụng của một con báo. Đan dược kia cũng chẳng rõ là loại gì...".

Đầu ngẩng lên, Bạch Bào quyết định: "Vô Tâm, ta nghĩ nên xem xét cơ thể con một chút, nói không chừng có thể tra ra được gì đó. Con là đứa đệ tử yêu quý nhất của ta, ta không thể để con xảy ra thêm bất trắc gì nữa".

Yêu quý? Ngọc Vô Tâm âm thầm khinh bỉ. Trong Ma Thần Tông này thì làm gì có cái gọi tình nghĩa chứ. Ờ đây chỉ có lợi ích mà thôi. 

Trong lòng cười khinh nhưng ngoài mặt Ngọc Vô Tâm vẫn tỏ ra rất biết điều. Nàng nhu thuận gật đầu: "Vậy xin phiền sư phụ".

"Ừm".

Bạch Bào tự mình kéo ghế ngồi xuống, sau đó bảo Ngọc Vô Tâm ngồi theo. Đợi nàng an vị, hắn lập tức triển khai thần thức, bàn tay cũng đưa ra phía trước, đặt ở trên bụng nàng. 

Người bị đụng chạm, lại bị thần thức quét qua, Ngọc Vô Tâm khó mà thoải mái cho được. Trong lòng nàng đang rất khó chịu. 

Dưới thần thức của Bạch Bào, trên người nàng làm gì còn chỗ nào che giấu được nữa. Ba lớp y phục trong ngoài lúc này đã trở nên vô nghĩa. Tình trạng của nàng, thực so với khoả thân cũng chẳng khác gì nhau. 

Mặc dù Ngọc Vô Tâm nàng lớn lên trong tà tông, nhưng vốn không phải loại như Vu Mộng Tương. Chí ít nàng biết trọng thân thể mình. Nếu mà xem nhẹ, từ lâu nàng đã sử dụng pháp môn thái dương bổ âm để tăng cường tu vi rồi. 

"Lão già đê tiện, ngươi cứ chờ đấy. Sẽ có một ngày Ngọc Vô Tâm ta đem ngươi giẫm ở dưới chân".

Bản chất của Bạch Bào, Ngọc Vô Tâm sớm đã nhìn ra. Nàng biết vị sư phụ này đối với thân thể mình rất thèm khát. Nếu không phải Ngọc Vô Tâm nàng biểu hiện tốt, được lão tông chủ coi trọng thì e trinh bạch đã mất đi từ lâu rồi. 
...

"Sư phụ, thế nào?" Ngọc Vô Tâm trông thấy Bạch Bào thu tay liền hỏi. 

Bạch Bào nhẹ thở ra một hơi, đáp: "Ta đã cẩn thận xem xét nhưng không phát hiện điều gì bất thường. Ta nghĩ chắc là không sao".

"Nếu vậy thì con yên tâm rồi".

"Ừm... Được rồi, Vô Tâm con chắc cũng mệt rồi, hãy nghỉ ngơi đi. Có gì mai ta lại tới".

"Vâng, để con tiễn sư phụ".

"Không cần đâu".

...

Sang hôm sau, khi Ngọc Vô Tâm vẫn còn đang nhắm mắt dưỡng thần bên trong phòng thì từ ngoài cửa đã có người đến tìm. Không phải Bạch Bào. Kẻ đến thân phận so với Bạch Bào còn cao hơn: lão tông chủ Tạ Trường Thanh. 

Ở cái tuổi bách niên thất thập của mình, tướng mạo Tạ Trường Thanh dĩ nhiên khó mà đẹp mắt cho được. Một đầu râu tóc bạc phơ, da mặt nhăn nheo, Tạ Trường Thanh đẩy cửa bước vào. Thấy hắn, Ngọc Vô Tâm liền vội vã khom người hành lễ: "Vô Tâm bái kiến tông chủ".

"Ừm." Tạ Trường Thanh nhẹ gật đầu, rồi hướng chiếc bàn đặt ở giữa phòng tiến lại, kéo ghế ngồi xuống. 

Mông an vị, hắn nhìn Ngọc Vô Tâm đang cung kính cạnh bên, nói: "Chuyện của ngươi Bạch Bào đã kể lại hết cho ta nghe rồi".

"Vô Tâm, ta có vài câu hỏi muốn hỏi ngươi".

"Xin tông chủ cứ hỏi".
"Vô Tâm, trong khoảng thời gian tất cả mọi người đều tưởng rằng ngươi đã chết kia, ngươi có nhớ được chút gì, có cảm giác được gì không?".

Ngọc Vô Tâm lắc đầu: "Bẩm tông chủ, trong lúc đó Vô Tâm hoàn toàn mất đi ý thức, chẳng nhớ được gì cả". 

"Vậy sau khi tỉnh lại? Vô Tâm ngươi có thấy cơ thể mình, hoặc là linh hồn mình có gì biến đổi không?". 

Một lần nữa Ngọc Vô Tâm lại lắc đầu: "Thưa tông chủ, Vô Tâm không thấy có điều gì bất thường".

"Một chút cũng không?".

"Dạ vâng".

Tạ Trường Thanh ra vẻ trầm ngâm, được một lúc thì bảo: "Ngươi lại gần đây, ta muốn kiểm tra một chút".

Bề trên đã có lời kẻ dưới sao dám không nghe. Ngọc Vô Tâm ngoan ngoãn tiến lại, buông bỏ mọi phòng bị để cho Tạ Trường Thanh tiến hành tra xét.

Lão tông chủ đây xem ra có điều e ngại. Có thể lo Ngọc Vô Tâm nàng đã bị người đoạt xá trọng sinh cũng nên. 

...

"Được rồi." Kiểm tra một hồi, Tạ Trường Thanh đem thần thức thu hồi, bàn tay gầy guộc cũng rút về. 

"Tông chủ, Vô Tâm vẫn ổn chứ ạ?".

"Tạm thời thì không thấy điểm gì bất thường. Nhưng...".

Tạ Trường Thanh dừng một chút, rồi nói: "Vô Tâm, thú thực là ta vẫn có chút lo ngại".

Ra chiều cân nhắc, Tạ Trường Thanh khẽ động ngón tay, tức thì, một chiếc lọ nhỏ màu xanh hiện ra. 

Ngọc Vô Tâm đương nhiên biết chiếc lọ kia từ đâu mà tới. Chính là ở bên trong chiếc giới chỉ mà lão tông chủ đang đeo ở ngón áp út kia. Nó vốn không phải chiếc nhẫn bình thường, nó là một cái không gian giới chỉ. Nhìn nhỏ như vậy thôi chứ sức chứa cũng lớn lắm, có khi rộng bằng cả căn phòng này cũng nên. 

Không gian giới chỉ, Ngọc Vô Tâm quả có chút ao ước. Ngẫm lại thì cả vùng đất Nam man này, kẻ sở hữu giới chỉ không gian nào được mấy người. 

"Vô Tâm." Giữa lúc tâm trí Ngọc Vô Tâm còn đang bị hấp dẫn bởi chiếc không gian giới chỉ thì tiếng Tạ Trường Thanh lần nữa vang lên. 

Hắn nhìn nàng, một bộ ân cần: "Đây là Thiên Anh đan hết sức trân quý, không những giúp đề thăng chân nguyên tu sĩ mà còn có thể chữa thương, tiêu trừ độc tố, thanh lọc tạp chất bên trong cơ thể. Ngươi cầm lấy".

"Tông chủ, này..." - Ngọc Vô Tâm được yêu mà sợ - "Thiên Anh đan này quá trân quý, Vô Tâm không dám nhận".

"Thiên Anh đan trân quý đúng là trân quý thật, nhưng so với Vô Tâm ngươi...".

Tạ Trường Thanh nở một nụ cười nhàn nhạt: "Vô Tâm, ta rất coi trọng ngươi".

Chương 693: Đều có ác tâm

Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Ngọc Vô Tâm đang có dự cảm không lành. 

Ngọc Vô Tâm nàng là thiên tài của Ma Thần Tông, tương lai chắc chắn sẽ thành trụ cột, đấy là sự thật. Tuy nhiên, nàng không nghĩ mình quan trọng tới mức khiến cho lão tông chủ phải xuất ra đại giới chỉ bởi lo ngại thân thể nàng tồn tại ám thương ám tật gì đó. Nhất là sau khi nghe câu nói kia của lão tông chủ, trong dạ Ngọc Vô Tâm nàng lại càng cảm thấy bất an. 

"Vô Tâm, ta rất coi trọng ngươi", đây là ý gì? 

Không lẽ lão tông chủ cũng giống như Bạch Bào, đều thèm muốn nàng sao?

Chỉ e không đơn giả như vậy...

"Tông chủ, nhưng Thiên Anh đan này thật sự quá trân quý...".

Đã nghi người thì đồ vật người đưa tất cũng đáng nghi, Ngọc Vô Tâm nghĩ là mình không nên nhận làm gì. Chẳng may, Tạ Trường Thanh lại không cho phép nàng từ chối. Hắn vậy mà chủ động cầm lấy bàn tay của Ngọc Vô Tâm nàng, đem viên đan dược trút ra. 

"Vô Tâm, ngươi đừng khách sáo, cứ nhận lấy. Nào, giờ thì uống đi".

"Tông chủ..." Ngọc Vô Tâm cúi nhìn viên đan dược màu xanh trong tay, rất không nguyện uống. Có trời mới biết đây có phải Thiên Anh đan thật hay không. Biết đâu chừng nó là độc dược cũng nên.

"Vô Tâm, thế nào? Ngươi có phải đang nghi ngờ bổn tông chủ?".

"Vô Tâm không dám!".

Đi qua mái hiên thấp sao không phải cúi đầu, Ngọc Vô Tâm lúc này căn bản là chẳng được quyền lựa chọn. Nàng cắn răng đem viên đan dược mà Tạ Trường Thanh bảo là Thiên Anh đan trân quý cho vào miệng, nuốt xuống. 

"Nên như thế".

Tạ Trường Thanh tỏ vẻ hài lòng, đề nghị, hay đúng hơn là yêu cầu: "Vô Tâm, Thiên Anh đan này có chút đặc thù, cần luyện hoá ngay".

"Vâng, tông chủ".

Dạ mắng nhưng gối vẫn phải khụy, ở trước mặt Tạ Trường Thanh, Ngọc Vô Tâm ngồi xuống, bắt đầu đem viên đan dược kia luyện hoá. 

Lát sau...

Ngó thấy Thiên Anh đan đã được Ngọc Vô Tâm luyện hoá xong, Tạ Trường Thanh mới vừa ý đứng lên mà ra về. Trước khi bước qua cửa, hắn có quay lại nhắn nhủ một câu: "Vô Tâm, ngày mốt là đến đại hội, ngươi phải cố gắng hết sức để giành lấy vị trí thứ nhất. Bổn tông chủ đặt kỳ vọng vào ngươi rất nhiều, đừng làm ta thất vọng".

...

"Crắc!".

Trong phòng Ngọc Vô Tâm, một chén trà đã vừa mới bị nàng bóp nát. Nàng rất căm hận. 
"Vốn ta còn tưởng Tạ Trường Thanh ngươi thực sự xem trọng tài năng của ta, không ngờ...".

Qua lần tiếp xúc này thì Ngọc Vô Tâm đã phần nào nhìn thấu con người của Tạ Trường Thanh rồi. Lão già này thực chất cũng chẳng khác gì Bạch Bào, đều đánh chủ ý lên nàng, muốn chiếm đoạt nàng. Nàng tin cảm giác của mình không sai. 

"Lão già đê tiện, ngươi vậy mà lại thực hạ độc ta, lại còn hạ luôn cổ trùng...".

Mấy lời này tuyệt chẳng hề ngoa, hết thảy đều là sự thật. Ngọc Vô Tâm nàng đã biết rõ. 

Đây không phải do thủ đoạn của Tạ Trường Thanh thấp kém. Độc dược hắn dùng, cổ trùng hắn cho, toàn bộ đều là loại cao cấp cả; đừng nói luyện khí hậu kỳ, kể cả có là tu sĩ trúc cơ hậu kỳ cũng chưa chắc đã khám phá ra. Sở dĩ Ngọc Vô Tâm biết được, tất cả đều là nhờ một món đồ vật bên trong người mình, cụ thể thì chính tại đan điền. 

Giữa không gian này có một đoá hoa sen màu trắng đang hiện hữu. Không phải mới đây, nó đã tồn tại từ lâu rồi, thời điểm Ngọc Vô Tâm nàng còn trong bụng mẹ cơ. 

Bạch liên hoa ấy là vật gì? Làm sao lại xuất hiện bên trong đan điền của mình? Ngọc Vô Tâm vẫn luôn thắc mắc, cố công tìm kiếm câu trả lời nhưng công cốc vẫn hoàn công cốc. Nàng chẳng tra ra được gì, cũng chưa từng nghe ai nói qua có một ai, một loại nào giống như thế. Dù vậy, nàng không lo lắng lắm. Bởi đoá bạch liên hoa này chưa bao giờ làm hại nàng; trái lại, nhiều lần nàng rơi vào hiểm cảnh đều là nhờ nó cứu vớt. Mười tám năm năm qua, nếu không phải nhờ có nó thì Ngọc Vô Tâm nàng đã hoá ra xương trắng từ lâu rồi 

Bạch liên hoa có bao nhiêu công dụng, cho tới hiện tại Ngọc Vô Tâm nàng vẫn chưa rõ. Nàng còn đang thăm dò, thử nghiệm. Mấy ngày trước nàng đột nhiên vong mạng, nguyên do cũng là bởi trong quá trình thử nghiệm xảy ra chuyện ngoài ý muốn. May sao, nàng đã hồi sinh. 

Lẽ dĩ nhiên, bạch liên hoa thần kỳ như vậy, nếu để người khác biết được thì chắc chắn Ngọc Vô Tâm nàng sẽ rơi vào nguy hiểm. Cái chuyện giết người đoạt bảo tu tiên giới xảy ra hàng ngày. Ban đầu Ngọc Vô Tâm lo lắng lắm, nhưng sau một thời gian thì nỗi lo kia của nàng đã biến mất. Đơn giản là vì trừ bỏ nàng ra, không còn ai có thể nhìn đến bạch liên hoa được nữa. Cho dù là thần thức tu sĩ trúc cơ hậu kỳ cũng không được. 

"Ta đã thử qua, bạch liên hoa đối với độc tố vốn có khả năng hoá giải. Nhưng còn cổ trùng...".

Ngọc Vô Tâm nhấc mông khỏi ghế, đi qua bước lại một hồi thì tiến đến bên giường, khoanh chân xếp bằng. Tâm ý vừa động, ý thức nàng đã ngay lập tức đi đến đan điền.

Ở bên trong đan điền của nàng, tại trung tâm, như cũ là một đoá hoa sen màu trắng đang hiện hữu. Đoá sen này không sáng lắm, ngược lại còn rất mờ nhạt, phải xem kỹ mới thấy được. 

"Nhờ có đoá hoa sen này mà ta mới có thể biết được thứ Thiên Anh đan đã uống vào kia là độc dược, đồng thời khám phá ra cổ trùng ẩn giấu bên trong... Bạch liên hoa, hy vọng ngươi có thể giúp ta hoá giải...".Âm thầm gửi gắm, Ngọc Vô Tâm thông qua thần niệm, bắt đầu dẫn động lực lượng của bạch liên hoa đi ra, trước tiên tìm đến cổ trùng.

"Nếu như bây giờ ta tác động đến cổ trùng này, không biết có khiến cho lão già Tạ Trường Thanh kia sinh nghi hay không...". 

"Nhưng nếu cứ để mặc thì lại càng không ổn...".

Ngọc Vô Tâm suy đi tính lại, cuối cùng vẫn là quyết định thử tác động lên cổ trùng, xem xem mình có khả năng áp chế được nó hay không.

Một cách chậm rãi, nàng dẫn những quang điểm li ti màu trắng từ bạch liên hoa ra, khẽ khàng vây lấy cổ trùng. 

Cổ trùng không phản ứng gì. 

Thấy vậy, Ngọc Vô Tâm mới đề thăng tốc độ. Theo ý niệm của nàng, những quang điểm màu trắng đi ra ngày càng nhiều hơn, tất cả tụ lại chỗ cổ trùng, đem nó vây lấy. 

Lần này thì cổ trùng đã phản ứng. Nhưng chỉ chuyển mình qua lại một chút thì nó đã yên lặng trở lại. 

"Chuyện này...".

Ngọc Vô Tâm xem hết từ đầu đến cuối, thầm thấy kinh ngạc. Nàng thật sự là không ngờ. Lực lượng của bạch liên hoa vậy mà có thể hoàn toàn kiểm soát được ý thức của cổ trùng! Hơn nữa còn là hết sức dễ dàng kiểm soát!

Bạch liên hoa còn có năng lực này sao?

Sau giây phút ngỡ ngàng là vui mừng, Ngọc Vô Tâm cố kiềm chế kích động, tập trung điều động lực lượng của bạch liên hoa. 

...

"Phù...".

Miệng thở ra một hơi, Ngọc Vô Tâm từ từ mở mắt. Nàng ngồi trên giường, khoé môi nhếch lên một cách tà dị. 

"Tạ Trường Thanh, ngươi có nằm mơ cũng không ngờ đi".

"Hừ, muốn khống chế Ngọc Vô Tâm ta? Để rồi xem...".

Vốn Ngọc Vô Tâm đã có ý phản nghịch từ lâu, nay đã rõ ràng bản chất của Tạ Trường Thanh, tâm nàng lại càng quyết phản.

Bạch Bào, Tạ Trường Thanh, bọn họ muốn kiểm soát nàng ư? Vậy để coi đến cuối cùng ai mới là kẻ giẫm đạp ai. Trúc cơ kỳ tu sĩ cũng không phải là không thể giết đâu.

Chương 694: Lôi đài quyết chiến

"Tùng! Tùng! Tùng! Tùng! Tùng! Tùng...!".

"Tùng! Tùng! Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!". 

"Tùng! Tùng! Tùng! Tùng! Tùng...!".

Khu vực phía đông của Ma Thần Tông có một quảng trường khá rộng. Mọi khi, hễ trong tông có sự kiện gì mang tính chất toàn cục thì đều được tổ chức ở đây. Hôm nay cũng không ngoại lệ. Ba hồi trống vừa mới vang lên chính là dấu hiệu cho thấy đại hội đã bắt đầu. 

Hôm nay, trên lôi đài, các đệ tử tinh anh trong môn phái sẽ so tài với nhau nhằm chọn ra những người giỏi nhất để bồi dưỡng. Đặc biệt là vị trí quán quân. Đệ tử nào vượt qua tất cả, giành được ngôi vị này thì gần như chắc chắn sẽ trở thành người tiếp nhận truyền thừa của lão tông chủ, tương lai rất có khả năng thành tựu trúc cơ. 

Số lượng đệ tử tham gia đại hội tổng cộng có hai mươi người, đều thuộc dạng chân truyền của các vị trưởng lão trong tông. Như vậy, trung bình mỗi một vị trưởng lão sẽ cử ra bốn đệ tử xuất sắc nhất của mình để cùng người tranh phong. 

Nhưng nói là hai mươi cho có thế thôi, thực chất trên dưới tông môn ai nấy đều biết đây vốn chỉ là cuộc so tài giữa hai người: Vu Mộng Tương và Ngọc Vô Tâm. Trong số tất cả đệ tử Ma Thần Tông, hiện cũng chỉ có duy nhất hai người bọn họ là đạt đến cảnh giới luyện khí hậu kỳ, những chân truyền khác, cao nhất bất quá luyện khí trung kỳ đỉnh phong. 

"Trật tự!".

Trên lôi đài, một vị chấp sự tuổi tầm bốn chín năm mươi, mặc thanh bào hướng các đệ tử đứng bên dưới nói lớn. Chừng khi hết thảy tiếng ồn đã lắng xuống, lúc này y mới thông qua luật lệ, và dĩ nhiên, phần thưởng là không thể không nhắc. 

Các vị trí thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm thì chả có gì nổi bật lắm, phần thưởng tính ra cũng thường, thế nhưng ngôi vị quán quân thì khác. Linh thạch, đan dược, lại còn thêm cả một kiện phâp khí, thật đủ phong phú. 

Giữa người đứng thứ nhất và kẻ xếp thứ hai, phần thưởng chênh lệch quả là không nhỏ. Và điều đó cũng đồng nghĩa trong cuộc so tài này, Vu Mộng Tương và Ngọc Vô Tâm phải cố gắng hết sức đả bại đối thủ của mình. Linh thạch, đan dược, pháp khí, nếu bấy nhiêu vẫn chưa đủ làm động lực thì truyền thừa của lão tông chủ, một viên Trúc Cơ đan, nó chắc chắn đã dư. 

Không còn là đồn đoán nữa, mới rồi chính miệng lão tông chủ đã tự mình công bố. 

Cặp mắt nhăn nheo đảo một vòng các đệ tử bên dưới, trong bộ hắc bào, Tạ Trường Thanh nói tiếp: "Năm nay lão phu cũng đã được một trăm bảy mươi tuổi, cách ngày đại hạn cũng chỉ còn khoảng ba mươi năm. Nghĩ đến hương hoả của Ma Thần Tông, thân là tông chủ, ta thấy mình có trách nhiệm duy trì. Như vừa mới nói, ta sẽ căn cứ vào kết quả thi đấu hôm nay để chọn ra truyền nhân. Trong thời gian tới, ta sẽ hết lòng trợ giúp cho hắn tu luyện, sớm ngày đột phá trúc cơ, tương lai thay ta dẫn dắt tông môn...".

"Vu Mộng Tương, Ngọc Vô Tâm, trong số tất cả các đệ tử thì hai người các ngươi là có tư chất tốt nhất, tâm cơ cũng vững vàng vàng nhất. Nhưng chân truyền chỉ có thể chọn một, vì lẽ đó, ta mong các ngươi hãy dốc hết sức mình, dùng toàn bộ thủ đoạn. Các ngươi hiểu ý ta chứ?".

"Đệ tử đã hiểu".

"Đệ tử đã hiểu".

Ngay lập tức, Vu Mộng Tương và Ngọc Vô Tâm đồng thanh đáp. 

Tạ Trường Thanh vuốt chòm râu bạc, gật đầu. 

"Vậy thì tốt. Chúc các ngươi may mắn".

Tạ Trường Thanh nói xong thì từ tốn quay lưng rời khỏi lôi đài. Một tiếng chuông vang lên, những cuộc thi đấu chính thức bắt đầu. 

Lấy Vu Mộng Tương và Ngọc Vô Tâm làm cơ sở, các cặp đấu nhanh chóng được sắp xếp. 

Đối với các trận so tài khác, khi không có sự hiện diện của Ngọc Vô Tâm và Vu Mộng Tương thì hầu như đều diễn ra rất gay cấn, khiến cho người xem phải hồi hộp theo dõi; tuy nhiên, hễ là trận đấu có sự xuất hiện của một trong hai, bất kể Ngọc Vô Tâm hay Vu Mộng Tương thì kết quả hầu như đều có sau một đòn đánh duy nhất. Thậm chí có trận kông cần các nàng ra tay, chỉ vừa mới phi thân lên lôi đài thôi thì đối thủ đã lên tiếng nhận thua rồi. Nhàm chán, thật sự là nhàm chán. Biết sao được. Người với người là không thể so bì đấy. Thường nhân sao đấu nổi thiên tài? Trước mắt cũng chỉ còn nước chờ đợi đến trận chung kết để xem thiên tài đọ sức với thiên tài thôi.

Cứ thế, trông sự ngóng trông của các đệ tử, của các trưởng lão, từng trận đấu nối nhau trôi qua. Tận cho tới khi... lúc này.

"Trận đấu cuối cùng tranh ngôi quán quân: Vu Mộng Tương đấu Ngọc Vô Tâm. Mời thượng đài!".

Tiếng chấp sự vừa dứt thì từ bên dưới, Vu Mộng Tương lập tức phi thân lên lôi đài. Một cách hữu ý, nàng đưa mắt nhìn xuống chỗ Ngọc Vô Tâm. 

Như nãy giờ, giống với mọi khi, Ngọc Vô Tâm vẫn một mình một cõi. Sáu thước chung quanh nàng, trừ bỏ tiểu nha đầu Tố Tâm ra thì không còn bóng dáng ai khác nữa cả. 

"Hừ, ra vẻ thanh cao...".

Đối lập với sự khó chịu của Vu Mộng Tương, nét mặt Ngọc Vô Tâm rất là bình thản. Nàng khẽ nhếch môi, tung người bay lên. 

Thân khoác thanh y, tóc mái búi cao, tóc sau xoã dài, phong cách cũng đủ gọi là cao nhã. Thế nhưng khi kết hợp với khuôn mặt, sự cao nhã của Ngọc Vô Tâm đã không còn nữa. Nó đã bị đôi đôi mắt thâm quầng cùng làn môi tim tím của nàng phá hỏng. Đó là còn chưa kể đến màu da trắng nhợt giống như xác chết kia của nàng. 

Tuy nhiên nói thế không có nghĩa hình ảnh Ngọc Vô Tâm thiếu thẩm mỹ. Thực ra nàng vẫn rất xinh đẹp, chỉ có điều là hơi ma mị, rờn rợn chút thôi. 

"Vu Mộng Tương, cũng lâu rồi chúng ta mới tái đấu nhỉ?" Phong thái ung dung, Ngọc Vô Tâm hướng đối thủ của mình chào hỏi.

Vu Mộng Tương nhanh chóng đáp lại: "Ngọc Vô Tâm, lần trước ngươi may mắn thắng ta, nhưng lần này thì không dễ dàng như vậy đâu".

"Thật sao?".
Ngọc Vô Tâm cười cười: "Vu Mộng Tương ngươi lẽ nào đã tu luyện được thần thông ghê gớm nào đó mà ta không biết?".

"Ngươi sẽ rất nhanh liền cảm thụ được thôi".

Chẳng muốn dong dài thêm làm gì, Vu Mộng Tương lấy từ trong túi trữ vật ra một cặp song hoàn, quán thâu linh lực. 

Mắt thấy đối thủ đã hành động, bên này Ngọc Vô Tâm cũng lập tức xuất ra binh khí. Đó là một thanh đao. Nhưng thanh đao này, nó rất đặc biệt. Độ cong của nó hơn hẳn những thanh đao bình thường. 

Là một thanh bán nguyệt đao!

"Một nữ nhân như ngươi, ta thật không hiểu tại sao lại thích dùng thứ binh khí quái đản này".

"Ha ha!".

Đáp lại lời nhận xét của Vu Mộng Tương là một tiếng cười ngạo nghễ: "Bởi vì ta chính là Ngọc Vô Tâm!".

Dứt câu, bán nguyệt đao trong tay Ngọc Vô Tâm ngân lên, chém thẳng về phía Vu Mộng Tương.

"Keng!".

Vu Mộng Tương vung song hoàn lên đỡ, hừ lạnh một tiếng.

"Vậy thì để ta giẫm đạp ba chữ này!".

"Keng!".

"Keng!".

"Vu Mộng Tương ngươi có bản lãnh đó sao?!".

"Đừng có coi thường ta!".

Tựa hồ bị chọc giận, Vu Mộng Tương đề thăng khí lực, trong thoáng chốc đã đẩy lui Ngọc Vô Tâm. Khí thế có tăng không giảm, Vu Mộng Tương ném ra cặp song hoàn truy kích, đồng thời nghiêng mình xuất luôn một thanh tiểu kiếm màu lam. 

Chính thị phi kiếm!

Trước thế công dồn dập của Vu Mộng Tương, Ngọc Vô Tâm không dám coi thường. Nàng quán thâu đại lượng linh lực vào bên trong thanh bán nguyệt đao, hướng phía trước chém ra.

Phá Phong Đao!

Chương 695: Thế cục đảo chiều

Trong không gian một tiếng rít ngân lên, khiến người không khỏi chói tai nhăn mày. Thế đao đi rất là mạnh mẽ, vừa va chạm đã nhanh chóng đẩy lui cặp song hoàn cùng phi kiếm màu lam của Vu Mộng Tương. Tiếp đó, khi đao phong vừa qua hết, một thanh tiểu kiếm đã liền bay ra. Hình dáng, kích cỡ của nó giống y hệt như phi kiếm của Vu Mộng Tương.

"Soạt!".

Vu Mộng Tương tung mình lên không bắt lấy song hoàn, song song, nàng cũng cong chân hướng thanh phi kiếm đá lên, điều khiển nó nghênh đón phi kiếm của Ngọc Vô Tâm. 

"Keng!".

"Không tệ!".

Ngọc Vô Tâm tán dương một câu, lao người lên phía trước. Với thanh bán nguyệt đao kì dị trong tay, nàng tiếp tục tấn công Vu Mộng Tương, thế công rất là dồn dập. 

Trước lối đánh cục súc ấy của Ngọc Vô Tâm, Vu Mộng Tương thật sự đã chẳng dễ dàng gì. Phải chật vật lắm thì nàng mới xoay trở được. 

"Cứ tiếp tục thế này thì thật không ổn...".

Vu Mộng Tương bắt đầu lo lắng. Nàng thừa hiểu nếu so khí lực thì bản thân khó lòng hơn được Ngọc Vô Tâm. Ả bán tử nhân kia căn bản chẳng giống nữ nhân bình thường, sức lực cơ bắp của ả so với nam nhân lực lưỡng còn muốn lớn hơn rất nhiều, thậm chí có thể bì được với yêu thú. Sòng phẳng quần nhau, đấy tuyệt đối không phải ý hay. 

"Phải tách ra".

Trong lòng đã có quyết định, Vu Mộng Tương lập tức lộn ngược về phía sau, chủ động kéo dãn khoảng cách với Ngọc Vô Tâm. Nhưng, Ngọc Vô Tâm dường như cũng nhìn ra ý tứ. Nàng phản ứng rất nhanh, ngay khi vừa thấy Vu Mộng Tương thoái lui thì nàng đã ngay tức khắc lao theo. Phi kiếm, bán nguyệt đao, cả hai cùng hợp lực đánh tới. 

"Keng!".

"Keng!".

"Vu Mộng Tương! Ngươi tính chạy đi đâu?!".

"Khốn kiếp!".

Kế hoạch bị nhìn thấu, Vu Mộng Tương tức giận mắng to. Bị đối thủ bám riết không buông, bất đắc dĩ nàng buộc lòng phải trực diện đối đầu.

"Keng!".

"Keng!".

"Keng!".

Trên lôi đài đao phong kiếm khí dọc ngang liên hồi. Song hoàn đấu bán nguyệt đao, phi kiếm đấu phi kiếm, mỗi chiêu mỗi thức đều như muốn lấy mạng người ta, ác liệt vô cùng. 

Nhìn hai người Ngọc Vô Tâm và Vu Mộng Tương giao đấu, những đệ tử đứng xem dưới đài không ngừng cảm thán. 

Một tên nói: "Luyện khí hậu kỳ quả nhiên ghê gớm, lại có thể khống chế phi kiếm vi diệu như vậy".

"Đâu chỉ riêng phi kiếm, cái cách mà Ngọc sư tỷ và Vu sư tỷ xuất sử bán nguyệt đao và song hoàn cũng rất tài tình." Một tên khác lại nói.

Đứng gần đó, một tên khác nữa cũng mau mắn thêm vào: "Đúng vậy đúng vậy! Các ngươi nhìn xem, đao phong kiếm khí liên tục chạm trán nhau kia, chỉ sợ một đạo trong số đó thôi cũng đủ để lấy mạng chúng ta rồi".

Sau những cảm thán, một số người bắt đầu quay ra bàn tán, xem xem giữa Vu Mộng Tương và Ngọc Vô Tâm, ai mới là người sẽ giành chiến thắng. 

"Này, Lưu sư đệ. Ngươi nghĩ Vu sư tỷ và Ngọc sư tỷ, ai sẽ thắng?". 

"Ta nghĩ là Ngọc sư tỷ".

"Ta cũng cho là Ngọc sư tỷ. Lần so tài trước Ngọc sư tỷ cũng là người chiến thắng a".

"Cũng chưa hẳn. Lần so đấu đó cách nay cũng hai năm rồi. Ta nghe nói trong hai năm này thực lực của Vu sư tỷ đã tăng tiến rất nhiều".

Có người khẳng định Ngọc Vô Tâm sẽ thắng, cũng có người dự đoán là Vu Mộng Tương sẽ thắng, đôi bên ai cũng đều dựa trên những cơ sở mà mình cho là thoả đáng. Nhưng chung quy lại, số người ủng hộ Ngọc Vô Tâm vẫn nhiều hơn. Không phải vì bọn họ yêu mến gì Ngọc Vô Tâm, chẳng qua là bọn họ trọng ở thực lực của nàng thôi. 
Ngọc Vô Tân, con người quái gở này, thủ đoạn thật là ghê gớm lắm. 

...

"Keng!".

"Keng!".

"Keng!".

Dưới lôi đài mọi người luân phiên bàn tán, trong khi phía trên, trận chiến vẫn tiếp tục diễn ra, ngày càng ác liệt. Ngọc Vô Tâm càng đánh càng hăng, ra chiêu càng lúc càng độc, khiến cho đối thủ của nàng là Vu Mộng Tương phải vất vả lắm mới chống đỡ được. 

Nhưng... e là cũng chẳng còn cầm cự thêm được bao lâu. 

Ngọc Vô Tâm quá mạnh mẽ, dựa vào thực lực trước mắt, Vu Mộng Tương căn bản là không cách nào xoay chuyển được tình thế. Hai cánh tay nàng hiện đều đã tê rần hết cả rồi. Nếu cứ theo thế cục này đi xuống, chỉ sợ rất nhanh Vu Mộng Tương nàng sẽ bị đánh bại. Và điều đó cũng đồng nghĩa Trúc Cơ đan, truyền thừa của lão tông chủ, chúng sẽ vuột ra khỏi tầm tay nàng. 

Có được những thứ ấy, tương lai Ngọc Vô Tâm gần như chắc chắn sẽ thành tựu trúc cơ, khoảng cách giữa hai người sẽ càng ngày càng lớn. Mười năm sau, Vu Mộng Tương nàng chỉ sợ đến gót giày của Ngọc Vô Tâm cũng không thể chạm được...

Không!

Vu Mộng Tương nàng không muốn có ngày đó!

"Keng!".

"A!".

...

Sau đường đao đem Vu Mộng Tương đánh rơi xuống lôi đài, Ngọc Vô Tâm một giây không bỏ, lập tức lao theo ngay. 

Đây là cuộc chiến, không phải trò chơi! 

Ánh mắt lạnh lùng, Ngọc Vô Tâm vung lên thanh đao hình bán nguyệt, bổ xuống!

"Oành!"....

Những tưởng sau đường đao hung ác ấy, Ngọc Vô Tâm đã có thể hạ được Vu Mộng Tương thì không, đối thủ của nàng vẫn trụ vững. Trong tích tắc, Vu Mộng Tương đã trở mình. Từ người nàng, một cỗ lực lượng bất thường phát ra, chính nó đã đem thế đao của Ngọc Vô Tâm hoá giải, buộc nàng phải thoái lui. 

"Rột... rột...". 

Trước ánh mắt kinh dị của Ngọc Vô Tâm, Vu Mộng Tương chống song hoàn lên bề mặt lôi đài, từ từ đứng dậy. 

"Khí thế này...".

Ngọc Vô Tâm nhíu mày, thần sắc ngưng trọng. Ở Vu Mộng Tương lúc này, khí tức khác xa so với ban nãy. Mạnh hơn rất nhiều!

"Nàng ta đột phá?".

Ngọc Vô Tâm lập tức lắc đầu phủ nhận. Nó rõ ràng không giống. 

"Lẽ nào ẩn giấu? Đây mới là thực lực chân chính của Vu Mộng Tương?".

Nếu mà đúng như vậy thì ả nữ nhân phóng đãng này cũng thật đáng sợ. 

"Ngọc Vô Tâm." - Miệng nói như gằn, Vu Mộng Tương oán hận nhìn đối thủ - "Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết ai mới xứng danh đệ nhất!".

Dứt lời Vu Mộng Tương liền xách song hoàn lao lên, song song, thanh phi kiếm màu lam nằm dưới chân nàng cũng phóng tới, đâm thẳng về phía Ngọc Vô Tâm. 

"Hừ! Ta lại sợ ngươi!".

...

"Keng!".

"Keng!".

"Keng!".

Trận chiến lại được tiếp tục. Thế công vẫn là dồn dập như vậy, chiêu thức tung ra vẫn là ác liệt như vậy, tuy nhiên, không như trước, lần này thế cục đã chẳng còn nghiêng về Ngọc Vô Tâm nữa. Rất bất ngờ, kẻ đang chiếm thế thượng phong lại là Vu Mộng Tương. 

"Ha ha ha! Ngọc Vô Tâm ngươi cũng bất quá như thế!".

"Keng!".

"Keng!".

Miệng thì cười nói như vậy nhưng động tác của Vu Mộng Tương lại chẳng có chút nào sơ sẩy. Hoàn toàn trái lại, nàng ra chiêu rất hiểm độc, phòng thủ cũng rất tốt.

"Chết tiệt!" Cố gắng xoay chuyển tình thế mà không được, Ngọc Vô Tâm trong dạ thầm mắng. Cùng với tức giận thì nàng cũng có nghi hoặc. Nàng không hiểu tại sao Vu Mộng Tương bây giờ lại mạnh mẽ như vậy, khác xa so với ban nãy...

"Không phải ả dùng đan dược đề thăng thực lực đó chứ".

Suy đoán ấy của Ngọc Vô Tâm, nếu như để Vu Mộng Tương biết được thì khẳng định sắc mặt sẽ liền thay đổi. Bởi thực tế Vu Mộng Tương nàng đúng là đã âm thầm sử dụng đan dược. Nó chính là viên đan dược bấy lâu nàng đem cất giấu, mấy hôm trước mới lấy ra. 

Dùng đan dược để đề thăng thực lực, khỏi phải nói, dĩ nhiên sẽ gánh lấy hậu hoạ, thân thể tổn thương. Vu Mộng Tương biết rõ, nhưng lại không thể không dùng. 

Chỉ cần hôm nay thắng được Ngọc Vô Tâm, hết thảy đều đáng giá!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau