TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 686 - Chương 690

Chương 686: Kết cục - Tiên môn

Ba ngày sau.

Áo lam đã cởi áo hồng được thay, từ một ni cô chốn am thiền hiện Lăng Thanh Trúc đã chính thức hoàn tục. Trong bộ lễ phục tân nương, với mái tóc dài buông xoã, nhìn nàng lại càng thêm xinh đẹp, cao quý bội phần.

Trên toà đại trận, Lăng Tiểu Ngư bế lấy thân thể giai nhân, đưa nàng đến chính giữa trận pháp, nhẹ nhàng đặt xuống, cùng với đám người Thiên Hồ Đại Mi, Thiên Hồ Cổ, Gia Gia, Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc... Đếm đi đếm lại tổng số là chín người, và tất nhiên là ai nấy cũng đều đang trong tình trạng hôn mê.

Bên trong Huyết Sát Giáo hiện giờ, trừ bỏ Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn và Chu Tước ra thì cũng chỉ còn chín người bọn họ là vẫn sống. Những kẻ còn lại đều chết cả rồi. Không chỉ môn nhân chính giáo mà cả tu sĩ tà đạo nữa, tất cả đều đã bị Lăng Tiểu Ngư giết chết. Hãy nhìn xem. Huyết trì đang hiện hữu ngay bên trong toà đại trận đây, nó chính là được tạo thành từ máu thịt của bọn họ...

Từ phía sau, Chu Tước đi tới. Nàng nhìn chín thân ảnh đang nằm bất động ngay chính giữa toà đại trận, cuối cùng ánh mắt dừng trên khuôn mặt Dương Tiểu Ngọc, thần tình hiện chút ưu thương.

"Ý thức của Vũ đã triệt để tan biến rồi sao?".

"Phải".

Lăng Tiểu Ngư gật đầu, chuyển mình đứng lên.

"Vũ là do chính khí thiên địa sinh thành, một khi cõi này bị diệt, mệnh của Vũ tất cũng sẽ tắt. Ta không thể để Vũ tồn tại bên trong Tiểu Ngọc được".

"Vì chín người bọn họ mà ngươi không chút do dự đem hàng vạn người giết đi... Lăng Tiểu Ngư, ta thật không biết nên nói ngươi trọng tình hay là bảo ngươi vô tình, không biết nên thương cảm cho ngươi hay là nên oán hận ngươi".

"Ngươi nên hận".

Lăng Tiểu Ngư tiếp lời: "Bởi vì chính sự hiện diện của ta mà thế giới của ngươi phải đi đến hồi kết, mệnh ngươi cũng là như vậy".

"Chu Tước ta trước giờ chưa từng tham luyến cái gọi trường sinh. Cuộc sống bất tử đối với ta mà nói cũng chỉ là phương tiện".

Chu Tước xoay nhìn một vòng huyết trì, thâm tâm không khỏi xót xa: "Tứ linh chúng ta sinh ra là để duy trì chính khí thiên địa, bảo hộ cho thế giới này. Nay cõi này sắp diệt, sự tồn tại của ta cũng đã mất đi ý nghĩa, sống chết đâu còn quan trọng".

Ngó xuống chín thân ảnh đang nằm bất động, nàng gửi gắm: "Chỉ mong bọn họ có thể bình an đến được Tiên giới".

"Ngươi không cần lo, ta biết mình đang làm gì".

Lăng Tiểu Ngư dõi mắt ngó lên thương khung: "Tiên Môn cho dù có đóng, trước trận này của ta cũng buộc phải mở ra thôi. Chỉ cần có sinh mệnh của ngươi - kẻ đại diện cho ý chí thiên địa này - làm vật dẫn, ta khắc có thể khai thông được vô minh".

Chu Tước nặng nề thở ra: "Ngươi có chắc mình vẫn kiểm soát được?".

"Nếu sử dụng quá nhiều lực lượng, ý thức của ta chắc chắn sẽ nhanh chóng tiêu tán. Nhưng ngươi yên tâm, ta đã tính qua rồi. Trước khi mở được Tiên Môn đưa bọn họ ra khỏi thế giới này thì ta sẽ không để bản thân gục ngã đâu".

"Chỉ mong là như vậy".

...

"Tiểu Ngư".

Lăng Tiểu Ngư quay đầu nhìn lại thì cũng vừa lúc tiếng Tôn Thi Hàn lần nữa cất lên: "Chàng vẫn không muốn nói gì với nàng ấy sao?".

"Nàng ấy" trong lời Tôn Thi Hàn chính là Lăng Thanh Trúc, vị tân nương của ngày hôm nay. Lăng Tiểu Ngư thừa hiểu ý tứ, khẽ lắc đầu: "Cứ để như vầy đi. Lặng lẽ chia ly sẽ tốt hơn".

"Nhưng... một lời từ biệt chàng cũng không muốn nói sao?".

"Thay đổi được gì chứ?".

Lăng Tiểu Ngư liếc nhìn chín thân ảnh nằm im bên cạnh thêm một lần nữa, rồi dứt khoát quay đi.

"Chu Tước, bắt đầu đi".

Theo sau tiếng than nhẹ, Chu Tước nhanh chóng hoá thành cự điểu. Trong tiếng phượng minh, nàng đem thân thể mình thiêu đốt, dùng chính sinh mệnh dung nhập vào thần trận.

"U u u u...!".

"U u u u...!".

"U u u u... u u u...!".

Toà đại trận thu lấy toàn bộ lực lượng của Chu Tước xong, những hoa văn tức thì sống dậy. Máu huyết bên trong cũng bắt đầu xoay chuyển, càng lúc càng nhanh. Thoáng chốc, từ Bạch Lộ sơn, huyết quang xông phá tận trời xanh.

"Roẹt!".

"Ầm!".

"Ầm!".

"Ầm!".Sấm vang, chớp giật, đất rung, núi chuyển, cảnh tượng chẳng khác nào tận thế. Lăng Tiểu Ngư đứng giữa toà đại trận, nhìn Tôn Thi Hàn, hỏi: "Nàng có sợ không?".

Tôn Thi Hàn lắc đầu: "Có chàng ở bên, thiếp cái gì cũng đều không sợ".

"Sau này nếu ta không kiểm soát được, xuống tay giết nàng, nàng cũng không sợ sao?" Lăng Tiểu Ngư lại hỏi.

Và hồi đáp như cũ vẫn là một cái lắc đầu, thần tình kiên định: "Không sợ. Thiếp sẽ cùng chàng đi đến tận cùng sinh mệnh".

"Thi Hàn, nàng thật ngốc".

"Phải, thiếp là một nữ nhân ngốc".

Lăng Tiểu Ngư mỉm cười đưa tay đặt lên má Tôn Thi Hàn, hôn lên trán nàng.

Một nụ hôn rất ngọt ngào. Đáng ra Tôn Thi Hàn nàng nên thấy hạnh phúc. Nhưng... nàng không thể cười được. Giờ phút này nàng chỉ muốn khóc.

"Không!".

"Tiểu Ngư! Không! Không...!!".

Bị đẩy vào bên trong kết giới, nơi đám người Thiên Hồ Đại Mi, Dương Tiểu Ngọc đang nằm, Tôn Thi Hàn cố gắng dùng tay đập, ra sức kêu gọi.

Nàng không muốn... Nàng thật sự không muốn...

Tại sao?

Không phải đã nói sẽ để nàng ở bên cạnh? Không phải nói sẽ cùng nhau trở lại Đào Hoa thôn, làm một đôi phu thê bình dị, sống hết những ngày còn lại...

Tại sao?

Tại sao hắn lại làm thế...

"Tiểu Ngư! Thả thiếp ra! Thả thiếp ra!!".

...

Tôn Thi Hàn vừa kêu gọi, vừa ra sức đập mạnh, lực đạo lớn tới nỗi khiến cho đôi tay nàng dập nát, máu chảy không ngừng.

Nhưng bất kể nàng có kêu gọi bao nhiêu tiếng, đập lên kết giới bao nhiêu lần thì Lăng Tiểu Ngư đều không chịu mở.

Trong tư thế quay lưng ngoảnh mặt, hắn khép hàng mi, thầm nhắn nhủ: "Thi Hàn, xin lỗi... Đời này ta nợ nàng, nếu có kiếp sau ta nguyện lại cùng nàng kết nghĩa phu thê, cả đời sẽ chỉ yêu duy nhất một mình nàng. Đáng tiếc... ta lại không có kiếp sau...".
"Lăng Thanh Trúc không buông được, ta cũng không buông được. Đã vậy hãy để ta là người kết thúc...".

"Lăng Tiểu Ngư, thần hồn chí thượng, kể từ hôm nay hết thảy đều sẽ cùng thế giới này tan biến".

Khuôn mặt đanh lại, hai mắt rực sáng kim quang, Lăng Tiểu Ngư hít sâu một hơi, khoé môi bỗng nhếch.

Hắn đang cười. Một nụ cười kì dị không người hiểu được.

...

"Ầm!".

"Ầm!".

"Ầm!".

Xung quanh cột huyết quang, sấm chớp rền vang liên hồi. Trừ bỏ phạm vi toà đại trận ra thì những ngọn núi xung quanh đã bắt đầu sụp đổ, ngày càng lan rộng. Lấy mắt thường có thể dễ dàng nhận biết, thế giới này đang sắp bị hủy hoại rồi. Và tất nhiên là không chỉ một chút, vài ba khu vực.

Đứng giữa toà đại trận, trong những thanh âm hỗn loạn của đất trời, Lăng Tiểu Ngư hét dài một tiếng. Tà áo tung bay, tóc dài dựng ngược, hắn điều động lực lượng, dẫn huyết trì dâng cao.

"Chuyển Luân Pháp: Thần Ma Khai Thiên!".

Thanh âm vừa ra, huyết quang thịnh càng thêm thịnh. Cùng với đó, huyết trì cũng hoá thành biển máu, phủ rộng khắp trời Bạch Lộ sơn.

Tầm chục giây sau, ở nơi thương khung màu đỏ, một thông đạo từ từ mở ra. Nó không phải màu đen. Nó phát ra ngũ sắc tường quang, mười phần chính khí.

Chính thị Tiên Môn!

"Tiểu Ngư! Không!!".

"Thả thiếp ra!! Mau thả thiếp ra!!!".

Bên trong kết giới, ngay trung tâm đại trận, cũng chính là cột huyết quang hiện tại, Tôn Thi Hàn kêu gào đến khản giọng, mong thoát ra.

Tiên giới? Nàng không cần. Trường sinh? Nàng không thiết. Nàng chỉ muốn được ở bên cạnh Lăng Tiểu Ngư, cùng hắn đi đến tận cùng sinh mệnh. Ngày tháng còn lại dù ít ỏi cũng được...

Một ngày, một giờ, một khắc, hay thậm chí dù chỉ một một phút một giây để rồi tàn lụi, Tôn Thi Hàn nàng cũng cam tâm tình nguyện.

Vậy mà...

"Thi Hàn, Thanh Trúc, Gia Gia, Đại Trù, Tiểu Ngọc... Tạm biệt...".

"Không g g g...!!!".

Theo tiếng kêu gào của Tôn Thi Hàn, từ bên dưới, mười thân ảnh ở giữa cột huyết quang nhanh chóng bay lên, từ từ vượt qua thông đạo ngũ sắc tường quang...

Tiên Môn khép lại.

Còn lại một mình, Lăng Tiểu Ngư cúi mặt gục đầu. Từ trong đôi mắt hắn, một giọt lệ mới vừa rơi.

"Thần hồn Chí Thượng, đi cùng ta thôi".

Nói rồi Lăng Tiểu Ngư lao mình vào trong biển máu, lợi dụng vô thượng uy năng của thần trận thu lấy toàn bộ lực lượng của trời đất để đối phó với sức mạnh thần nhân, phá hủy thân xác mình, song song, hắn dùng ý chí bản thân, cái thuộc về "Lăng Tiểu Ngư" để cùng với thần hồn Chí Thượng đồng quy vu tận.

"Nửa kia của ta. Một đòn quyết tuyệt này... hẳn là đã đủ giết ngươi đi".

...

Đất trời sụp đổ, thập phương chúng sinh toàn bộ đều tan biến. Nơi đã từng là "thế giới", bây giờ chỉ còn lại một mảnh hư không.

Ở giữa màn đêm tăm tối, trong sự trống rỗng, chợt có một thứ gì hiện ra.

Là người. Đúng là người. Kẻ này vừa mới tụ thành từ những giọt tinh huyết phiêu đãng. Dám cá là như vậy. Bởi ngay tại lúc này, những giọt tinh huyết cũng đang từ bốn phương tám hướng hội về, từng giọt từng giọt dung nhập vào trong thân thể hắn.

Không biết qua bao lâu, người đó rốt cuộc cũng mở mắt. Từ trong miệng hắn, thanh âm khe khẽ phát ra: "Lăng Tiểu Ngư, vĩnh biệt".

p/s: Còn tiếp phần 2

Chương 687: Lời mở đầu

Phần hai: Ngọc Vô Tâm

*) Giới thiệu: Phần thứ hai này, nhân vật chính không phải Lăng Tiểu Ngư hay là thần hồn Chí Thượng nữa. Tất cả sẽ chỉ viết về Ngọc Vô Tâm (Lai lịch thì tất nhiên cũng từ Chí Thượng mà ra, sau này từ từ giải thích). Nếu (ta nói là nếu) có viết thêm phần 3 thì đó sẽ là ở đại thiên thế giới, nơi mà Ngọc Vô Tâm, Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc, Dương Tiểu Ngọc, Thiên Hồ Đại Mi, Quảng Hàn... tụ hội. Đó sẽ là cái kết đại viên mãn cho toàn bộ hệ thống Tiên Môn.

Nhưng để sau, trước mắt cố viết xong phần Ngọc Vô Tâm này đã (Bởi vì nằm chung trong một hệ thống, một thế giới cho nên ta sẽ gộp chung luôn cho tiện theo dõi chứ không tách ra thành từng bộ khác nhau).

Lại nói một chút về phần hai Ngọc Vô Tâm này. Thú thật là ta không định viết, nhưng có một nàng Bách tối ngày rủ rỉ bên tai, cảm thấy rất là phiền, đành ráng chiều. (Và cũng bởi vì cái mong muốn "nhỏ nhoi" này của nàng mà ta phải thay đổi ý tưởng ban đầu, đổi nhân vật nam thành nữ).

Tóm lại thì đây là thể loại Bách hợp, tức Nữ x Nữ, không có nam chính. Đây là một bộ nữ quyền, ta nhấn mạnh là "Nữ quyền", các bạn nam nếu không thích đọc thì không cần đọc. 

Trong truyện thỉnh thoảng sẽ có những cảnh 18+, và tất nhiên là nữ x nữ. Vị mặn vừa đủ. 

Câu cuối: Ta là nam, nhưng ta thích Bách hợp. Đam mỹ thì ta không thích lắm, nhưng cũng không kì thị. Nói chung ta thuộc thành phần ủng hộ cộng đồng LGBT. Những ai kì thị thì không cần đọc phần này. Cảm ơn vì đã lắng nghe.

Sau đây là văn án:

"Sinh ở trong mộ, lớn giữa bầy ma, Ngọc Vô Tâm ta sao có thể là người?".

"Máu dính trên tay ta không rửa được, vậy thì cứ để nó như thế đi".

"Liễu Phù Dung! Ta không cần!".

Một người là thiên kiêu chính giáo, một kẻ là ma đầu trong giới hắc đạo muôn người sợ run. Vốn dĩ chỉ là một trò chơi, cuối cùng lại động lòng. Muốn dứt, dứt không nổi nhớ nhung. Muốn tuyệt, tuyệt không hết chân tình.

Trò chơi này, cuối cùng ai là người chiến thắng đây? 

...

...Đại thiên thế giới, bên trong Thái Huyền Âm.

Giữa bốn bề tịch mịch, ở tại trung tâm, có một người đang bị giam cầm. Là nam nhân. Hắn không có tên, cũng không có họ. Mọi người ai nấy đều quen gọi hắn là... Chí Thượng. Thần Phật mười phương, chúng sinh mười cõi, tất cả đều biết đến hắn, nghe qua danh hắn. Đối với hắn, hết thảy đều tôn kính, e ngại oai linh. Hay ít ra là đã từng. Còn bây giờ... Hắn không biết nữa. Hắn đã bị giam cầm ở đây cũng đã được một thời gian rồi. Đối với những chuyện xảy ra bên ngoài, hắn thực là không rõ. Nhưng hắn đoán nhân tâm cũng vẫn như vậy thôi...

"Chí Thượng...".

Trước mặt bậc chí tôn đứng trên cả thiên địa thần nhân, một thanh âm nhỏ nhẹ cất lên. Chủ nhân thanh âm là một cô gái, bề ngoài tuổi tầm hai lăm hai sáu, tướng mạo tựa phấn điêu ngọc mài, vô cùng tinh xảo. 

Quảng Hàn thân khoác tử y, nhìn người đang bị giam cầm, nói tiếp: "Rốt cuộc Quảng Hàn phải làm sao người mới hồi tâm chuyển ý đây?".

"Ngươi lại đến".

Người bị trói giữ vẫn nhắm nghiền đôi mắt, miệng cũng chẳng hề mở ra. Có lẽ hắn đang dùng ý niệm để nói chuyện. 

"Quảng Hàn, ngươi nếu có thời gian lui tới thăm ta, chi bằng dùng nó để chuẩn bị thì hơn".Chuẩn bị?

Quảng Hàn đón là người trước mặt muốn ám chỉ đến đạo thần hồn kia. Khuôn mặt điềm tĩnh, nàng đáp: "Đạo hồn kia của người vị tất hơn được Quảng Hàn?". 

"Ha ha ha...".

Người bị trói bỗng cười lên mấy tiếng, hàm ý giễu cợt: "Quảng Hàn, ngươi lầm rồi. Ngươi cho ngày đó đào thoát được chỉ có thần hồn của ta thôi sao?".

Quảng Hàn biến sắc. Nàng vội truy: "Chí Thượng, người nói thế là ý gì? Lẽ nào...".

Người bị trói không trực tiếp trả lời, chỉ cười nhạt: "Quảng Hàn, ngươi là tạo vật hoàn mỹ nhất mà ta từng tạo ra. Nhưng cũng chính vì ngươi quá hoàn mỹ nên không thể nào tiến xa hơn được nữa. Tuy nhiên, hắn lại khác. Hắn chính là tạo vật mang nhiều khiếm khuyết, có thể nói là ngoài ý muốn sinh ra. Nhưng Quảng Hàn, ta nhắc nhở ngươi: Không gian phát triển của hắn là vô hạn. Một ngày nào đó hắn thậm chí có thể vượt qua cả ta".

"Vượt qua cả người? Không thể nào".

Quảng Hàn cảm thấy điều đó rất khó tin. Hơn ai hết nàng hiểu Chí Thượng là ai. 

Siêu việt Chí Thượng người ư? Làm sao có khả năng đó được. Ngay đến nàng còn không thể...

"Chí Thượng, hắn là thứ gì?".

"Chí Thượng?".

"Chí Thượng!".

Chẳng ai đáp lại. Chí Thượng lại chìm vào giấc ngủ...

Chương 688: Nhân tình ấm lạnh

Núi Ai Lão. 

Ma Thần Tông.

Thoạt nghe cái tên "Ma Thần Tông", đa số mọi người sẽ nghĩ đây là một đại tông môn, nội tình to lớn. Nhưng không, lầm rồi! Ma Thần Tông thực ra chỉ là một tiểu tông môn nằm ở phía nam của Ô La đại lục thôi. Bên trong môn phái, người có tu vị cao nhất cũng bất quá mới ở trúc cơ hậu kỳ. 

Quá thấp? 

Không đâu. Trúc cơ hậu kỳ, ở chốn khỉ ho cò gáy này đã là rất cao rồi. Cao nhất luôn ấy chứ. Đông tây nam bắc, trong bán kính mấy ngàn dặm, làm gì có tu sĩ nào có cảnh giới cao hơn. Hắc bạch lưỡng đạo đều như thế cả thôi, trúc cơ hậu kỳ đã là cao nhất rồi.

Thế mới thấy, thần long không ngụ, đại giao không trú thì rắn nước cũng có thể xưng vương a. 

...

Xét trong giới hắc đạo vùng Nam man này, tiểu tông môn như Ma Thần Tông cũng khá có tiếng tăm. Ở đây không có ai nghĩ Ma Thần Tông là tiểu tông môn đâu, bọn họ hầu hết đều xem nó là đại tông môn, là cự đầu. Âu cũng khó trách, ai bảo chốn này chẳng có long, giao. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, một nơi tài nguyên thưa thớt, linh khí nghèo nàn như Nam man, long giao há lại thèm tới?

Ở đây chỉ có rắn. Con nào lớn hơn, độc hơn thì xưng bá thôi.

Những con nhỏ yếu ư? Chờ bị thôn phệ đi! 

Tu tiên giới chính là như vậy, cá lớn nuốt cá bé, nấm đấm ai to thì kẻ ấy có quyền. Môn nhân chính giáo thì tốt hơn tu sĩ tà đạo, nhưng chung quy vẫn phải sống theo quy luật đó thôi. Đạo nghĩa ước thúc? Tâm ma con người dễ gì ước thúc. 

Mạnh được yếu thua, nhược nhục cường thực, tu tiên giới chính là tàn khốc như vậy. Nó khác xa so với những gì mà đám phàm nhân chốn thế tục mường tượng, ao ước. Bọn họ ai nấy đều khát vọng tu tiên, mong được trường sinh, nhưng nào biết tu tiên chi lộ có lắm chông gai, cạm bẫy, chỉ một chút sơ sẩy thôi liền hồn phi phách tán, thân tử đạo tiêu. Tu tiên, đấy là nghịch thiên. Tu sĩ không chỉ đương đầu với thiên uy mà còn phải tranh đấu với yêu, với quỷ, thậm chí với người. Nhân tâm hiểm ác, ai cũng có thể là kẻ tiễn đưa ngươi xuống chốn hoàng tuyền. Mà có khi đến cả hoàng tuyền, chết rồi ngươi cũng không tới được ấy chứ. 

May mắn, Ma Thần Tông nhờ có một vị tu sĩ trúc cơ kỳ toạ trấn nên tông đồ cũng đỡ bị các thế lực thù địch bên ngoài hà hiếp, cướp giật. Mối lo thì đúng là cũng có lo, nhưng chỉ cần lão tông chủ còn sống, hết thảy đều sẽ được giải quyết. Nên cảnh giác phòng bị hơn, hoạ chăng là người ở trong tông. 

Huynh đệ? Đồng môn? Phi! Đây là ma tông, là chốn hắc đạo! Ở đây không có giảng đạo nghĩa, lễ giáo luân thường!

Muốn sinh tồn trong Ma Thần Tông này thì ngươi phải biết dùng thủ đoạn, tâm tính phải độc. Thiện lương? Lập tức cút ra khỏi Ma Thần Tông đi! Ở đây không có nuôi dưỡng thánh mẫu!

Tóm lại, hễ phàm là đệ tử của Ma Thần Tông, tiên quyết nhất là lòng dạ phải ác. Tất cả những cái mà môn nhân chính giáo gọi là "bỉ ổi, đê hèn, xảo trá, âm độc...", tại Ma Thần Tông, ở trong hắc đạo, chúng chính là phẩm chất cần thiết, tuyệt không thể thiếu.

Những điều đó, các vị trưởng lão, chấp sự, hầu hết đều có nói qua. Đệ tử Ma Thần Tông, từ lớn tới nhỏ đều thuộc nằm lòng, đêm ngày rèn luyện ác tâm. Trong số đó, kẻ lĩnh hội tốt nhất phải kể đến hai người. Người thứ nhất là Vũ Mộng Tương - đệ tử của Kim Hoa trưởng lão, còn người thứ hai thì chính là Ngọc Vô Tâm - đệ tử của Bạch Bào trưởng lão. Ở Ma Thần Tông, trừ bỏ lão tông chủ Tạ Trường Thanh ra thì hai vị trưởng lão này chính là những người có tu vi cao nhất, từ lâu đã đạt đến luyện khí hậu kỳ đại viên mãn. Tất nhiên, đệ tử do đích thân họ tuyển chọn làm chân truyền, tư chất cũng không thể nào kém được. Hoàn toàn ngược lại, so với bậc làm sư, phận đệ tử còn có tiền đồ hơn. 
Thông thường, từ một tên phàm nhân chẳng biết tí gì về đạo thuật, muốn đạt đến cảnh giới luyện khí trung kỳ, tối thiểu cũng phải mất sáu năm. Tiếp đó, để từ luyện khí trung kỳ đi lên luyện khí hậu kỳ, chí ít cũng phải mất thêm mười lăm năm nữa. Trước sau cộng lại vị chi là mất hơn hai mươi năm mới đạt đến cảnh giới luyện khí hậu kỳ. 

Nhưng Vu Mộng Tương và Ngọc Vô Tâm thì lại tu luyện nhanh hơn rất nhiều. Từ lúc bọn họ bắt đầu tu luyện cho đến nay, thời gian tính ra còn chưa đến mười năm, ấy vậy mà hiện cả hai ai nấy đều đã ở cảnh giới luyện khí hậu kỳ hết rồi. Tốc độ so ra còn vượt trội Kim Hoa với Bạch Bào. 

Thiên tài? Tạm gọi thế đi. Dù sao ở đây cũng là đất Nam man, một nơi tài nguyên thưa thớt, linh khí nghèo nàn, có thể chỉ trong mười năm leo lên đến cảnh giới luyện khí hậu kỳ đã là ghê gớm lắm rồi. Các thế lực xung quanh, tiến cảnh như thế nào được mấy người?

Ma Thần Tông cùng lúc xuất ra hai vị thiên tài, cao tầng tông môn đương nhiên là rất đỗi vui mừng. Nghe nói lão tông chủ Tạ Trường Thanh đối với Vu Mộng Tương và Ngọc Vô Tâm gửi gắm rất nhiều, thậm chí còn có ý sẽ chọn một người để truyền thừa đạo pháp nữa. Quyết định chính thức, theo suy đoán của các vị trưởng lão thì hẳn sẽ được công bố vào ngày mười lăm tháng chín, tức là sau năm ngày nữa. Hôm ấy, chiếu theo thông lệ, Ma Thần Tông sẽ tổ chức một đại hội. Trên lôi đài, các đệ tử sẽ phải đem hết bản lãnh ra mà so đấu với nhau. 

Dựa vào các chiến tích mà Vu Mộng Tương và Ngọc Vô Tâm đã từng bày ra trước đó, đa phần mọi người đều nhận định kẻ chiến thắng sau cùng sẽ là Ngọc Vô Tâm. Trong năm vị trưởng lão của Ma Thần Tông, Bạch Bào trưởng lão là người có lòng tin hơn ai hết. Sau những gì mà bản thân đã tận mắt chứng kiến, Bạch Bào tin đệ tử của mình sẽ ẵm giải quán quân.

Thực lực cao hơn, lòng dạ cũng độc không kém, có lý gì mà Ngọc Vô Tâm lại bại dưới tay Vu Mộng Tương kia được?

Một cách phô trương, Bạch Bào thậm chí còn ra mặt khiêu khích, gạ Kim Hoa trưởng lão, cũng tức là sư phụ của Vu Mộng Tương một canh bạc. Tiền cược rất lớn, đủ khiến cho những vị trưởng lão khác nghe xong liền trợn mắt há mồm. 

Phải nói, Bạch Bào đã rất đắc ý, chuẩn bị ăn mừng. Nhưng... có lẽ ông trời nhìn thấy bộ dạng tiểu nhân đắc chí kia của hắn gai mắt quá, không vừa ý nên đã giáng tai ương. Trước đại hội mấy hôm, Ngọc Vô Tâm bất ngờ xảy ra chuyện. Trong lúc tu luyện, bởi quá nôn nóng hay sao đó mà nàng bị tẩu hoả nhập ma, khí tuyệt thân vong ngay tại đương trường. Thời điểm Bạch Bào hay tin chạy tới thì đã muộn. Ngọc Vô Tâm không cứu được nữa. 

...

Đối với cái chết của Ngọc Vô Tâm, Ma Thần Tông tiếc thì có tiếc, nhưng nếu bảo thương tâm... mơ đi. Nói rồi, đây là tà tông, đâu phải chính giáo. Kẻ sống trong hắc đạo, mấy người lại có nghĩa có tình? Thậm chí ngay đến Bạch Bào - vị sư phụ bao năm nuôi dạy Ngọc Vô Tâm - còn chả thương xót cho nàng nữa là. Trừ bỏ tiếc nuối ra thì hắn cũng chỉ còn oán giận. Vì tiền tài, địa vị của mình mà sinh hận. 

Tuy nhiên, trên đời cái gì cũng đều có ngoại lệ, không trước thì sau. Trong sự vô tình, ở Ma Thần Tông vẫn hiện hữu một tấm chân tình. Ngay lúc này, ở trước mộ phần của Ngọc Vô Tâm, một tiểu cô nương đang ngồi thắp nhang, đốt ít quần áo...

Chương 689: Bật dậy từ trong phần mộ

Tiểu cô nương còn rất nhỏ, chỉ cỡ bảy tám tuổi là cùng, mặc một bộ y phục màu hồng phấn, khuôn mặt tinh xảo tựa phấn điêu ngọc mài, nhìn rất là khả ái. 

Ở trước mộ phần vừa mới đắp chưa lâu, tiểu cô nương vừa khóc vừa cầm một cành cây khô nâng quần áo, để cho chúng cháy được dễ dàng. 

"Híc híc... Ngọc sư tỷ, sư tỷ hãy yên nghỉ...". 

"Híc... Tố Tâm đốt cho sư tỷ mấy bộ quần áo để xuống dưới đó sư tỷ có đồ mà mặc. Tố Tâm nghe nói chốn cửu tuyền lạnh lẽo lắm... híc...".

"Ngọc sư tỷ, tỷ thật là ngốc, tu luyện mà cũng để bị tẩu hoả nhập ma nữa...".

"Ầm!".

"A a a...!".

Hồng y tiểu cô nương, cũng tức Tố Tâm đang ngồi trước mộ khóc thương thì trên bầu trời, giữa những đám mây đen, một tiếng sét bất thình lình vang lên, khiến cho cô bé giật mình. 

Phải mất mấy giây Tố Tâm mới lấy lại được bình tĩnh. Cô bé liên tiếp vuốt ngực trấn an, miệng thở phù phù mấy hơi: "Làm ta sợ...".

"Sấm chớp nổi lên như vậy, chắc là trời đang chuyển mưa...".

Tố Tâm đứng lên, nhìn tấm bia đề năm chữ "Ngọc Vô Tâm chi mộ" nói: "Ngọc sư tỷ, Tố Tâm về. Ngày mai Tố Tâm lại tới".

Nói rồi cô bé quay đầu bước đi. Nhưng chân bước còn chưa được bao nhiêu thì từ phía sau, những thanh âm kì lạ cất lên, tựa như... bàn tay ai đó vừa mới gõ, đập vào tấm ván.

Tố Tâm trời sinh vốn đã khác người, linh giác vô cùng nhạy bén. Những thanh âm kia tuy không lớn nhưng cô bé vẫn nghe ra mồn một. 

Đó là tiếng gì?

Dạ thắc mắc, Tố Tâm xoay đầu nhìn lại.

Cẩn thận lắng nghe một hồi, cuối cùng Tố Tâm cũng xác định được. Những thanh âm kia, chúng rõ ràng là phát ra từ dưới mộ của Ngọc Vô Tâm. 

Đây là chuyện gì? Ngọc Vô Tâm không phải đã chết rồi sao?

Tố Tâm càng nghe khuôn mặt càng tái đi. Cô bé đang nghĩ đến một khả năng, và cái khả năng ấy, nó khiến bản thân cô bé rùng mình ớn lạnh. 

"Ngọc sư tỷ không lẽ biến thành quỷ rồi sao?". 

"Chắc là không đâu. Chắc chỉ là...".

Tố Tâm cố tìm lời tự trấn an bản thân. Theo bản năng, cô bé thụt lùi trong khi hai mắt vẫn ngó chừng ngôi mộ. 

"Ầm"."A a a...!".

Một tiếng sét lại bất ngờ vang lên, khiến cho Tố Tâm kinh hoảng la hét, ngã luôn xuống đất. 

Trong lòng rất hãi, cô bé chẳng dám nấn ná thêm nữa, lập tức bò dậy, đang toan chạy đi thì...

Giây phút ngẩng đầu, cô bé mới bàng hoàng nhận ra là ngôi mộ trước mặt đã vỡ nát tự bao giờ. Và... ngay trong đống đổ nát ấy, có một bóng người đang đứng. 

Là một cô gái, trên thân khoác bộ lam y, tóc dài phủ mặt...

Là Ngọc sư tỷ Ngọc Vô Tâm. Tố Tâm chắc chắn như vậy. Cô bé vẫn còn nhớ rõ hình dáng của sư tỷ mình. Thêm nữa, bộ lam y mà cô gái tóc tai rũ rượi này đang mặc, nó cũng chính là bộ đồ sư tỷ cô bé mặc lúc chôn cất...

Thế nhưng... Ngọc sư tỷ không phải đã chết rồi sao? Bây giờ bật dậy...

Mắt cắt không còn giọt máu, qua một hồi chết lặng, Tố Tâm hét toáng lên, bật người dậy, vừa chạy vừa khóc.

"A a a! Quỷ! Có quỷ!".

"Hu hu! Có quỷ! Cứu mạng!".

"Soạt!".

Trong cơn hoảng loạn, Tố Tâm ra sức chạy, và thật sự thì cô bé đã chạy rất nhanh. Tiếc rằng "con quỷ" kia, nó còn nhanh hơn. Tựa như một làn gió lướt qua, Ngọc Vô Tâm vừa tiếp cận được Tố Tâm thì liền vươn tay nắm lấy cổ áo cô bé. 
"Đừng a!".

Theo bản năng sinh tồn, Tố Tâm xuất chưởng hòng đấy lui con quỷ. 

Nhưng không may cho cô bé, tu vi thiếu hụt, chưởng xuất ra chẳng được bao nhiêu lực, căn bản là không đủ để xoay chuyển tình thế. 

"Nha đầu thối, ngay cả sư tỷ ngươi cũng dám đánh." Từ trong miệng Ngọc Vô Tâm, một tiếng hừ lạnh phát ra. 

"Ngọc sư tỷ tha mạng! Tỷ thành quỷ thì cũng đừng có ăn thịt Tố Tâm a!".

Trong sự kìm toả của Ngọc Vô Tâm, Tố Tâm khóc lóc cầu xin: "Hu hu... Ngọc sư tỷ, Tố Tâm chưa muốn chết! Tố Tâm sẽ đốt nhiều vàng mã cho sư tỷ! Hu hu...".

"Bốp!".

Khi mà Tố Tâm vẫn còn đang kinh hoảng khíc xin thì một nấm tay chợt đánh mạnh lên đầu cô bé, làm cô bé lâng lâng choáng váng. 

"Nha đầu thối, ai cần ngươi đốt vàng mã hả? Sư tỷ ngươi còn chưa chết, vàng mã cái gì?".

"Sư tỷ ngươi thành quỷ rồi...".

"Bốp!".

Tố Tâm nói chưa hết câu thì đầu đã bị đánh thêm một cái nữa. Lực đạo so với trước còn lớn hơn mấy phần. 

"Quỷ? Sư tỷ của ngươi vẫn còn là người đấy".

...

Một lát sau.

Tố Tâm dần bình tĩnh lại. Cô bé ngước nhìn người trước mặt, ánh mắt chăm chú dò xét...

So với ban nãy thì bộ dạng Ngọc Vô Tâm đã tốt hơn rất nhiều. Chí ít thì mái tóc đã thôi không còn rũ rượi phủ hết khuôn mặt nữa. 

Ngọc Vô Tâm rất xinh đẹp, phải công nhận là như vậy. Mặc dù nét đẹp của nàng có hơi khác người.

Làn da trắng tái, đôi mắt thâm quầng, môi cũng thâm tím... màu sắc thật sự rất không giống nữ nhân bình thường. Tuy nhiên, nếu xét ở ma tông, trong giới tà đạo mà nói, diện mạo kia cũng chẳng lấy làm kì lạ lắm. 

Đừng nghĩ bởi Ngọc Vô Tâm "chết" đi nên mới thế. Khuôn mặt này, hình dáng này, lúc bình thường cũng đã như vậy rồi. Bởi do tu luyện tà công? Không, bẩm sinh đấy. Ngọc Vô Tâm nàng vốn dĩ là do một người chết sinh ra ở trong mộ phần kia mà.

Chương 690: Vu Mộng Tương

"Ực..." - Tố Tâm nuốt xuống một ngụm nước bọt, lấy hết can đảm - "N-Ngọc sư tỷ, tỷ... tỷ thật là người?".

"Có muốn ta đánh cho một cái nữa không?".

"K-Không cần!". 

Tố Tâm lắc đầu nguầy nguậy, lui lại sau mấy bước. 

Ngó thấy hành động đó của cô bé, Ngọc Vô Tâm không hài lòng lắm. Nàng nhíu mày, bảo: "Ta cũng không ăn thịt ngươi, đứng xa như thế làm gì? Qua đây".

"Sư tỷ, muội...".

"Mau!".

"Dạ!".

Tố Tâm như cũ vẫn rất sợ cái uy của Ngọc Vô Tâm, nghe tiếng nàng quát thì lập tức chạy qua ngay. 

"Cầm." Ngọc Vô Tâm chìa tay ra, bảo với tiểu sư muội của mình. 

Tố Tâm mặc dù chưa hiểu mấy nhưng liếc thấy khuôn mặt nghiêm túc của sư tỷ thì chẳng dám thắc mắc, chỉ đành dè dặt làm theo. 

"Thế nào? Xem thử ta là người hay ma?".

Tố Tâm im lặng cảm thụ, theo thời gian, sắc mặt cô bé cũng dãn dần ra. 

"Ngọc sư tỷ, sư tỷ thật vẫn còn sống a!".

"Đó là tất nhiên. Ngọc Vô Tâm ta dễ chết như vậy sao...".

"Nha đầu thối, chúng ta về".

...

Tin tức Ngọc Vô Tâm chết đi sống lại nhanh chóng lan truyền. Thoạt đầu nghe qua ai nấy đều không tin, nhưng khi tận mắt chứng kiến Ngọc Vô Tâm lành lặn xuất hiện thì bọn họ lại không thể không tin. 

Đối với sự hồi sinh này của Ngọc Vô Tâm, kẻ vui mừng nhất có lẽ là Bạch Bào. Thời điểm nhìn thấy Ngọc Vô Tâm từ cõi chết trở về, bao nhiêu tiếc nuối, oán giận trong lòng hắn đều tan biến hết. Ngọc Vô Tâm chính là món hời lớn, sẽ đem lại rất nhiều lợi ích cho Bạch Bào hắn a. Bạch Bào là vậy, rất hân hoan. Nhưng mọi thứ đều tồn tại hai mặt, có người thế này thì tất có kẻ thế kia. Bạch Bào vui đâu có nghĩa tất cả đều vui. Thực ra có nhiều người bất mãn, phiền muộn lắm. Ví như Tu Chính Phong - sư đệ của Ngọc Vô Tâm chẳng hạn. 

Thật lòng mà nói thì Tu Chính Phong đã mong Ngọc Vô Tâm chết từ lâu rồi. Bởi chỉ cần Ngọc Vô Tâm chết, ngôi vị đại sư huynh sẽ lập tức thuộc về hắn. Điều đó cũng có nghĩa sau này mọi tài nguyên tu luyện mà Ngọc Vô Tâm có được đều sẽ rơi vào trong tay hắn. Hắn sẽ trở thành trọng điểm bồi dưỡng của Bạch Bào...

Cái ngày Ngọc Vô Tâm tu luyện xảy ra sai lầm, khí tuyệt thân vong kia, Tu Chính Phong hắn đã vui mừng biết bao nhiêu. Vậy mà bây giờ... Cười chưa được mấy thì mong ước đã sụp đổ rồi. 

"Ngọc Vô Tâm, con tiện nhân ngươi...".

Tu Chính Phong siết tay, nghiến răng nghiến lợi. Hắn đứng đấy thêm một lúc rồi nhấc chân hướng khu vực phía tây của Ma Thần Tông bước đi. Cước bộ khá nhanh.

...

"Ưm... ư...".

"A a...!".

Bên trong một căn phòng thuộc phạm vi do Kim Hoa trưởng lão cai quản, những thanh âm dâm đãng cứ chốc chốc lại ngân lên. Tiếng nam nhân thì ít, giọng nữ nhân thì nhiều. Mà nghịch ở chỗ, bên trong căn phòng lúc này, nữ nhân chỉ có duy nhất một người trong khi nam nhân lại tận những ba người. 

Ba tên nam nhân này, một tên không hiểu tại sao đã nằm bất động dưới nền nhà; hai tên còn lại thì hiện đang trần truồng như nhộng, quấn quýt bên thân thể người nữ nhân, cùng nàng giao hợp. 

Theo thời gian, khí sắc cùa hai gã nam nhân càng lúc càng trở nên nhợt nhạt, trong khi ấy, dáng vẻ của nữ nhân thì lại hoàn toàn đối lập. Càng giao hoan, nét mặt nàng càng hồng hào, khí lực càng vượng..."Ư....!".

"Ưm...!". 

"A a a...!".

Sau những tiếng rên rỉ, hai gã nam nhân, và cả người nữ nhân, cả ba đồng loạt đạt đến cao trào. Từ trong cổ họng bọn họ, ba tiếng ngân dài cất lên, nghe rất là dâm đãng. 

"Phù ù...".

"Thật là dễ chịu...".

Gục mặt trên ngực một trong hai gã nam nhân vài giây, nữ nhân phóng đãng nhẹ buông một câu, ý tứ hài lòng. Nàng chủ động tách mình ra khỏi bọn họ, với tay cầm tới y phục, nhưng không phải để mặc mà để lau. Hạ thân nàng, mình mẩy nàng lúc này đang có kha khá chất dịch nhờn màu trắng đục. 

"Hì hì...".

Môi nở một nụ cười tươi, nữ nhân phóng đãng chỗm người tới, vuốt lên má một trong hai gã nam nhân hiện đã ỉu xìu vô lực, hỏi: "Lưu sư đệ, ngươi ổn chứ?".

"Mộng Tương sư tỷ...".

Kẻ được gọi Lưu sư đệ nắm lấy bàn tay của Vu Mộng Tương, dù mệt nhưng vẫn nở nụ cười mãn nguyện: "Được sư tỷ chiếu cố chính là diễm phúc của đệ".

Vu Mộng Tương nghe thế thì bật cười khúc khích. Nàng rất yêu thích loại cảm giác này. 

Những gã nam nhân này được nàng gọi tới hầu hạ, tinh khí của bọn họ bị nàng hút lấy, ấy thế mà bọn họ vẫn cảm kích nàng, giống như là nàng đã ban ân huệ. Có buồn cười hay không?

À, mà cũng đâu có gì khó hiểu. Ai bảo Vu Mộng Tương nàng xinh đẹp quá làm chi. Cái thân thể gợi cảm này, nam nhân mấy người lại chẳng si mê thèm khát?

"Các vị sư đệ đúng là đáng yêu. Sư tỷ sẽ không bạc đãi các ngươi đâu".

Vu Mộng Tương hôn lên trán hai gã nam nhân trên giường mỗi người một cái, giống như là đang hôn những con thú cưng của mình. Kế đấy, nàng liếc xuống bên dưới, trông thấy vị sư đệ còn lại đã khôi phục chút khí lực thì đưa chân ra, bảo: "Hà sư đệ liếm chân cho sư tỷ".

Gã nam nhân được gọi Hà sư đệ không chút do dự đưa tay ôm lấy bàn chân trắng nõn của Vu Mộng Tương, tham lam liếm lấy liếm để. Thật cũng không biết hắn là người hay là chó nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau