TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 681 - Chương 685

Chương 681: Vị khách phiền nhiễu

Lời đe doạ của Lăng Tiểu Ngư cốt yếu chỉ để trói buộc Lăng Thanh Trúc, không cho nàng có cơ hội lẩn trốn đi nơi khác. 

Lăng Thanh Trúc nàng muốn làm ni cô? Tốt thôi, vậy thì nàng cứ làm ni cô. Nàng không nguyện theo hắn về Huyết Sát Giáo? Cũng được, vậy thì cứ ngự ở Thủy Vân am, ngày ngày hắn đều sẽ tự mình tới gặp. Tuy rằng có chút bất tiện nhưng thiết nghĩ chả sao. 

Và như thế, từ sau hôm đó, Thủy Vân am trở thành nơi Lăng Tiểu Ngư lui tới thường xuyên. Có lúc ban ngày, có khi ban đêm, mà đa phần thì đều là ban đêm. 

Tất nhiên, đối với sự viếng thăm quá đỗi thường xuyên của Lăng Tiểu Ngư, người trong am cảm thấy rất phiền lòng. Nói sao Thủy Vân am cũng là chốn thiền môn thanh tịnh, trên dưới một đám nữ nhân, ngày ngày đều có một nam nhân lui lui tới tới như vậy, thật rất là bất tiện, trái với thanh quy. 

Nhưng phiền thì phiền, biết làm sao hơn được? Lăng Tiểu Ngư đâu phải người thường. Còn nếu đuổi Lăng Thanh Trúc đi, điều ấy lại càng không được. Lăng Tiểu Ngư hắn đã nói rồi, nếu mà Lăng Thanh Trúc dám bước chân ra khỏi Thủy Vân am nửa bước thì hắn sẽ lập tức giết hết tất cả mọi người ở đây. Cái dáng vẻ hung ác khi nói những lời đó, nó cho thấy hắn cũng chẳng nói chơi. Hắn chắc chắn sẽ làm thật. 

Lăng Thanh Trúc biết, đám ni cô cũng hiểu. Vì để bảo vệ Thủy Vân am, bảo toàn tính mạng cho mọi người, am chủ Tích Thụy bất đắc dĩ phải đành thoả hiệp. Lăng Tiểu Ngư lui tới thì lui tới, bà không ngăn cấm chi nữa. Lực bất tòng tâm, muốn ngăn cũng ngăn không được. 

Thành thật mà nói, thoạt đầu Tích Thụy rất là e ngại, lo Lăng Tiểu Ngư sẽ cùng Lăng Thanh Trúc, cũng chính là Vô Chân làm ra chuyện gì trái đạo, phạm vào thanh quy nhà Phật. Nhưng theo thời gian, qua những lần cùng Lăng Thanh Trúc chuyện trò, hướng dẫn tu hành, Tích Thụy đã biết mình sai. Lăng Thanh Trúc trước sau như một, ngày đêm tinh tấn tu hành, mặc cho có bị người quấy rầy thì tâm cũng chẳng hề dao động. Nhiều lần Tích Thụy lưu tâm quan sát đều thấy nàng ngồi an tĩnh đọc sách kinh phật khô khan, ngày tháng tẻ nhạt lặp đi lặp lại nhưng không hề chán nản. Trong các đệ tử của bà, khó ai có thể bì được với sự kiên trì khổ hạnh kia. 

Cứ thế lâu dần Tích Thụy cũng an tâm, để Lăng Thanh Trúc tùy ý. Bà tin Lăng Thanh Trúc nàng sẽ dứt bỏ được duyên nợ hồng trần, thoát ly thế tục. 

...

Thời gian làm việc nghỉ ngơi trong Thủy Vân am rất quy củ, sáng mõ chiều chuông lại hết một ngày. 

Như thường lệ, Lăng Thanh Trúc tụng kinh tối xong thì trở về phòng. Vừa mở cửa nàng đã thấy thân ảnh Lăng Tiểu Ngư. Hắn ngồi trên giường nàng, đang nhắm mắt dưỡng thần. 

Đôi mắt đang nhắm nhanh chóng mở ra, Lăng Tiểu Ngư dịu dàng nhìn nàng: "Thanh Trúc, nàng về rồi".

"Lăng thí chủ, bần ni danh gọi Vô Chân." Lăng Thanh Trúc đem lời người sửa lại. 

Lăng Tiểu Ngư chả buồn để ý. Hắn hỏi: "Sáng nàng tụng kinh, trưa nàng tụng kinh, chiều nàng tụng kinh, đến tối nàng lại tụng kinh, không thấy nhàm chán sao?".

"Tiếng kệ lời kinh giúp cho lòng người thanh thản, bần ni đã quen. Lăng thí chủ, thí chủ cũng nên thường nghe".

"Lời Phật tổ ta nghe không lọt. Ta chỉ cần nhìn thấy nàng, nghe giọng nói của nàng là đủ rồi".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu, khẽ thở dài.

"Lăng thí chủ, trời cũng đã muộn, xin thí chủ hãy về. Bần ni muốn nghỉ ngơi".

"Cùng ngủ đi".

"Thí chủ, xin tự trọng".

Ngó xem khuôn mặt nghiêm túc của người, Lăng Tiểu Ngư bất đắc dĩ thở dài. Hắn chuyển mình đứng lên, bước ra khỏi phòng: "Ngày mai ta lại tới".

...

Đúng như lời hứa, ngày hôm sau Lăng Tiểu Ngư lại tới. Nhưng thời gian thì muộn hơn rất nhiều, tận những canh hai. 

Khi tất cả mọi người trong Thủy Vân am đều đã ngủ say, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới tiến vào phòng riêng của Lăng Thanh Trúc. Nàng đã lên giường đi ngủ. 

Mà không, hiện nàng đã tỉnh rồi. Tốt xấu gì cũng là tu sĩ chân nhân cảnh hậu kỳ, sao lại chẳng phát hiện ra tung tích Lăng Tiểu Ngư. Hắn đâu hề che giấu."Ta biết nàng đang thức, ngồi dậy nói chuyện với ta đi".

Đợi một lúc vẫn chưa thấy người nằm trên giường phản ứng gì, Lăng Tiểu Ngư "đe doạ": "Nếu nàng không dậy thì đừng trách ta sẽ động tay động chân đấy".

Cực chẳng đã Lăng Thanh Trúc phải trở mình ngồi dậy. Nàng nhíu mày, thanh âm không vui vẻ gì: "Lăng thí chủ, bây giờ cũng đã canh hai, thí chủ đột nhập tư phòng bần ni, không biết hổ thẹn hay sao?".

Lăng Tiểu Ngư không cho là: "Ta đến thăm thê tử, sao lại là việc làm đáng thẹn?".

Thê tử? Hắn có thể nói thế sao...

Lăng Thanh Trúc nghiêm giọng: "Lăng thí chủ, bần ni nay đã là người xuất gia, duyên nợ hồng trần sớm đã cắt bỏ. Thí chủ nếu còn buông lời ô uế...".

"Thì thế nào?".

Quan sát thấy sắc mặt Lăng Thanh Trúc tái đi, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc đành nhượng bộ. 

"Được rồi được rồi, không cần tức giận. Nàng không cho ta nói thì ta sẽ không nói nữa".

Đưa tay kéo ghế, Lăng Tiểu Ngư rót ra một chén trà nguội, uống xong thì bảo: "Ta không ngủ được, trong dạ chẳng yên. Nàng nói chuyện với ta một lúc".

Lăng Thanh Trúc không nói gì, vươn tay lấy tới cái mõ, bắt đầu tụng kinh. 

“Thái thượng động huyền linh bảo thập phương cứu khổ bạt tội diệu kinh

Nhĩ thời.

Cứu khổ thiên tôn, biến mãn thập phương giới, thường dĩ uy thần lực, cứu bạt chư chúng sanh, đắc ly ư mê đồ.
Chúng sanh bất tri giác, như manh kiến nhật nguyệt, ngã bổn thái vô trung, bạt lãnh vô biên tế, khánh vân khai sanh môn, tường yên tái tử hộ, sơ phát huyền nguyên thủy, dĩ thông tường cảm cơ.

Cứu nhất thiết tội, độ nhất thiết ách.

Miểu miểu siêu tiên nguyên, đãng đãng tự nhiên thanh.

Giai thừa đại đạo lực, dĩ phục chư ma tinh.

Không trung hà chước chước, danh viết nê hoàn tiên.

Tử vân phúc hoàng lão, thị danh tam bảo quân.

Hoàn tương thượng thiên khí, dĩ chế cửu thiên hồn.

Cứu khổ chư diệu thần, thiện kiến cứu khổ thời. Thiên thượng hồn vô phân…”.

Lăng Tiểu Ngư kiên nhẫn lắng nghe, đợi cho Lăng Thanh Trúc đọc xong, đương tính bắt chuyện thì...

"Cốc cốc cốc cốc...".

... Tiếng gõ mõ lại vang lên.

"Nam-mô Đại-Bi Hội-Thượng Phật Bồ-Tát. 

Thiên thủ thiên nhãn vô ngại đại-bi tâm đà-la-ni. 

Nam-mô hắc ra đát na, đa ra dạ da. 

Nam-mô a rị da, bà lô yết đế, thước bát ra da, Bồ-đề tát đỏa bà da, ma ha tát đỏa bà da, ma ha ca lô ni ca da, án, tát bàn ra phạt duệ số đát na đát tỏa. 

Nam-mô tất kiết lật đỏa y mông a rị da, bà lô kiết đế thất Phật ra lăng đà bà. 

Nam-mô na ra cẩn trì hê rị ma ha bàn đa sa mế, tát bà a tha đậu thâu bằng, a thệ dựng, tát bà tát đa, na ma bà già, ma phạt đạt đậu, đát điệt tha. Án a bà lô hê, lô ca đế, ca ra đế, di hê rị, ma ha bồ-đề tát đỏa, tát bà tát bà, ma ra ma ra, ma hê ma hê, rị đà dựng, cu lô cu lô kiết mông, độ lô độ lô, phạt xà da đế, ma ha phạt xà da đế, đà ra đà ra, địa rị ni, thất Phật ra da, dá ra dá ra. Mạ mạ phạt ma ra, mục đế lệ, y hê y hê, thất na thất na a ra sâm Phật ra xá-lợi, phạt sa phạt sâm, Phật ra xá da, hô lô hô lô ma ra, hô lô hô lô hê rị, ta ra ta ra, tất rị tất rị, tô rô tô rô, bồ-đề dạ bồ-đề dạ, bồ-đà dạ, bồ-đà dạ, di đế rị dạ, na ra cẩn trì địa rị sắc ni na, ba dạ ma na ta bà ha. Tất đà dạ ta bà ha. Ma ha tất đà dạ ta bà ha. Tất đà du nghệ thất bàn ra dạ, ta bà ha. Na ra cẩn trì ta bà ha. Ma ra na ra ta bà ha. Tất ra tăng a mục khê da, ta bà ha. Ta bà ma ha, a tất đà dạ, ta bà ha. Giả kiết ra a tất đà dạ, ta bà ha. Ba đà ma yết tất đà dạ, ta bà ha. Na ra cẩn trì bàn đà ra dạ, ta bà ha. Ma bà lị thắng yết ra dạ, ta bà ha. 

Nam-mô hắc ra đát na, đa ra dạ da. 

Nam-mô a rị da, bà lô yết đế, thước bàng ra dạ, ta bà ha. 

Án tất điện đô, mạn đa ra, bạt đà dạ, ta bà ha...".

"Thanh Trúc." - Lăng Tiểu Ngư nghe đọc kinh đến buồn ngủ, thành ra giọng nghe có chút lười biếng - "Bài kinh nàng đọc có tác dụng gì?".

"Cầu siêu cho người chết".

Lăng Tiểu Ngư: "...".

Chương 682: Dứt bỏ hồng trần, dứt bỏ luôn ta

Sáng mõ chiều chuông, Lăng Thanh Trúc cứ thế ở Thủy Vân am thanh tu, cố gắng tiêu trừ tạp niệm. Theo ngày tháng trôi, nhờ vào tuệ căn hơn người của mình, nàng dần thông hiểu Phật pháp, được am chủ Tích Thụy đặc biệt coi trọng. Nhớ có lần Tích Thụy phải ra ngoài mấy hôm, bà đã nhờ Lăng Thanh Trúc thanh mình thuyết giảng cho chúng ni trong am, dù rằng so với Lăng Thanh Trúc nàng thì bọn họ ai cũng đều thọ giới sớm hơn. 

Đối với chuyện đó Lăng Tiểu Ngư dĩ nhiên không vui. Hắn đâu có muốn Lăng Thanh Trúc nàng biến thành người như vậy, thanh tâm quả dục. Hắn chỉ muốn nàng trở lại giống như trước đây.

Tiếc rằng không được. Lăng Thanh Trúc nàng đã chọn buông bỏ rồi.

Đêm nay Lăng Tiểu Ngư lại chạy đến Thủy Vân am tìm Lăng Thanh Trúc. Thời gian cũng độ canh hai. Hơi khác, lần này hắn có vẻ tâm trạng hơn. Trên người hắn lúc này nồng nặc mùi rượu, hẳn đã uống rất nhiều. 

Lăng Thanh Trúc ngửi thấy mùi rượu, khẽ cau mày. Nàng ngồi dậy toan trách, thế nhưng lời ra tới miệng thì đành giữ lại. Bộ dạng của Lăng Tiểu Ngư lúc này, trông sao mà buồn bã.

"Thanh Trúc, ta lại đến thăm nàng đây".

Đối với lối xưng hô của Lăng Tiểu Ngư Lăng Thanh Trúc nàng đã cố sửa, nhưng sửa mãi không được nên đành để mặc. Nàng nhẹ lắc đầu, bảo: "Lăng thí chủ nên về nghỉ ngơi đi".

"Ngủ cùng đi." Lăng Tiểu Ngư khẽ cười, nửa đùa nửa thật.

Lăng Thanh Trúc không nói thêm gì nữa. Giống như thường lệ, nàng với tay lấy tới chiếc mõ, bắt đầu tụng kinh.

Bài kinh hôm nay nàng tụng không phải là "kinh siêu độ". Hai đoạn "kinh siêu độ" kia Lăng Thanh Trúc nàng chỉ tụng duy nhất đêm hôm đó, còn những đêm sau, mỗi lần Lăng Tiểu Ngư tìm tới thì nàng đều tụng một bài kinh khác: Kinh Bát nhã. 

"Quán Tự Tại Bồ Tát hành thâm Bát nhã Ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách.

Xá Lợi Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức diệc phục như thị. 

Xá Lợi Tử, thị chư pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm.

Thị cố không trung vô sắc, vô thọ tưởng hành thức.

Vô nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, vô sắc thanh hương vị xúc pháp, vô nhãn giới nãi chí vô ý thức giới.Vô vô minh, diệc vô vô minh tận, nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận.

Vô khổ, tập, diệt, đạo.

Vô trí diệc vô đắc, dĩ vô sở đắc cố.

Bồ đề tát đõa y Bát nhã Ba la mật đa cố, tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết bàn.

Tam thế chư Phật, y Bát nhã Ba la mật đa cố, đắc A nậu đa la Tam miệu Tam bồ đề.

Cố tri Bát nhã Ba la mật đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư.

Cố thuyết Bát nhã Ba la mật đa chú, tức thuyết chú viết:

Yết đế yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha...".
Lăng Tiểu Ngư yên lặng ngồi nghe tụng kinh, từng chữ từng chữ lọt vào tai, trang nghiêm, bất khả xâm phạm.

Hắn ngẩng đầu lên một chút để nhìn kỹ gương mặt Lăng Thanh Trúc, bỗng thấy... Con người này từ lúc nào lại trở nên xa cách như vậy, khó gần như vậy? Thân ảnh nàng rõ ràng đang ở ngay trước mắt, nhưng sao hắn chỉ cảm thấy đấy là một mảnh hư vô...

Kinh bát nhã, Lăng Tiểu Ngư hắn nghe không hiểu. Lời Phật tổ hắn không thể thấu, Là vì nó quá cao thâm hay do lòng hắn không muốn thấu, không muốn hiểu? Mặc dù vậy, hắn vẫn im lặng ngồi nghe...

Nghe thêm được một lúc, Lăng Tiểu Ngư từ từ đứng dậy, đi đến bên giường. 

Lăng Thanh Trúc phát hiện ra, nhưng không phản ứng gì, vẫn tiếp tục tụng kinh. 

Lăng Tiểu Ngư di chuyển ra phía sau lưng nàng, vòng tay ôm lấy nàng.

Lăng Thanh Trúc vẫn không phản ứng.

Những ngón tay tựa linh xà du động, Lăng Tiểu Ngư luồn vào trong áo ni cô, tìm đến đôi gò bồng đảo căng tràn nhựa sống. Hắn cảm nhận được nhịp tim của nàng. Trái tim ấy rõ ràng vẫn đập, nhưng sao hắn lại nghe ra trống rỗng, không chỗ cho ái tình nương nấu. 

Ngón tay chậm rãi vân vê, Lăng Tiểu Ngư trêu đùa thật lâu mà Lăng Thanh Trúc vẫn không mở mắt, cũng chẳng có phản ứng gì. Tiếng kệ lời kinh vẫn đều đặn vang lên...

Lăng Thanh Trúc, nàng thật đã buông bỏ rồi sao? Năm tháng mặn nồng, nàng quên hết rồi sao?

Lăng Thanh Trúc, nàng dứt bỏ hồng trần, dứt bỏ luôn ta...

Bất giác, một giọt lệ rơi xuống áo tràng, thấm ướt da. 

Lăng Tiểu Ngư rút tay lại, đứng dậy bước đi. 

Đợi thân ảnh hắn khuất xa, lúc này Lăng Thanh Trúc mới chịu mở mắt. Trước mặt nàng, cái mõ vô tội trên giường đã bị gõ thủng một lỗ tự khi nào...

Chương 683: Cốt nhục của Lăng Tiểu Ngư

Sau đêm hôm đó thì mọi thứ cũng trở lại bình thường. Nước mắt người đã khô, tâm người cũng không còn dao động. Lăng Tiểu Ngư vẫn giữ thói quen mỗi ngày đến tìm Lăng Thanh Trúc, còn Lăng Thanh Trúc thì cũng hằng đêm gõ mõ tụng bài kinh Bát nhã cho hắn nghe. Cứ như vậy, một người đều đặn tụng kinh còn một người thì lẳng lặng ngồi nghe, đôi khi đụng chạm một chút. Nhưng cũng chỉ thoáng qua rồi thôi, chẳng có chuyện trái đạo nào xảy ra.

Tháng ngày yên ả trôi đi, ngoảnh đi ngoảnh lại đã qua hết nửa năm. Trong quãng thời gian này Lăng Thanh Trúc đối với Lăng Tiểu Ngư vẫn y như cũ, rất đỗi thờ ơ. Đến mức khiến cho người ta có cảm tưởng ở trong mắt Lăng Thanh Trúc nàng Lăng Tiểu Ngư sớm đã biến thành không khí. Riêng phần Lăng Tiểu Ngư...

Nửa năm trôi qua, hắn đối với Lăng Thanh Trúc cũng càng ngày càng đạm mạc. Theo số lần đến Thủy Vân am tăng lên, cách cư xử của hắn cũng dần trở nên lãnh đạm. Trước đây hắn mỗi ngày đều đến, nhưng hai tháng gần đây thì những đợt viếng thăm đã thưa dần. Và trong những đợt thăm viếng đó, thời gian hắn lưu lại cũng càng lúc càng ngắn. Có khi hắn đến, chỉ nghe hết một bài kinh liền đi; có khi còn ngắn hơn, uống cạn chung trà liền đứng dậy; thậm chí có lúc hắn chỉ đứng ở một góc nào đó lặng lẽ nhìn Lăng Thanh Trúc, vài ba giây sau thì thân ảnh đã hoàn toàn tiêu thất...

Lăng Tiểu Ngư hắn đã ngộ ra rồi chăng? Lăng Thanh Trúc mong rằng như vậy. Nàng không hy vọng hắn cứ mãi khư khư cố chấp. Để làm gì kia chứ? Nàng và hắn, căn bản là không thể nào.

...

Đã nửa tháng rồi Lăng Tiểu Ngư không đến Thủy Vân am. Đây là khoảng trống nhiều nhất từ trước đến giờ. Trong am, một số ni cô đối với vấn đề này ít nhiều có thắc mắc. Thỉnh thoảng bọn họ có đề cập, nhưng cũng chỉ thoáng qua rồi thôi. Lăng Thanh Trúc thì lại càng không để ý. Nàng hoàn toàn dửng dưng. Người ấy đến thì đến, không đến thì không đến, chả ảnh hưởng gì tới chuyện thanh tu của nàng cả. Sáng mõ chiều chuông, cuộc sống thanh bần tẻ nhạt Lăng Thanh Trúc nàng đã quen rồi...

...

...

Thanh Khâu.

Một góc nhỏ.

Hôm nay chốn thâm sơn vừa mới đón một vị khách phương xa. Người tới bề ngoài tuổi độ hai lăm, hai sáu, còn rất trẻ, tuy nhiên khuôn mặt của y thì lại hiện rõ tang thương. Nhất là khi nhìn vào mái tóc hai màu trắng - đen kia, nó khiến cho người ta có cảm giác đây vốn không phải thanh niên mà là một lão nhân đã trải qua lắm nỗi thăng trầm.

Lăng Tiểu Ngư lặng lẽ bước trên con đường mọc đầy cỏ dại dẫn ra hậu sơn. Đi thẳng tới bờ vực, hắn đưa mắt nhìn xuống dưới, bất ngờ nhảy xuống. Giữa chừng, đương lúc đang rơi, cả người hắn đột nhiên tiêu thất.

Không như những gì mà mắt thường quan sát được, bên dưới đáy vực khung cảnh hoàn toàn khác xa. Rõ ràng không gian nơi này đã bị bao bọc bởi kết giới, ngoại nhân khó lòng nhìn thấu.

Để làm gì? Tại sao lại muốn che mắt thế nhân?
Nếu đi hỏi tộc nhân Thanh Khâu, e rằng sẽ không thể nào tìm ra được lời giải. Đơn giản là vì bọn họ chưa từng nghe ai nhắc tới. Biết được duy cũng chỉ hai người: Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ - những kẻ còn đang sống. Bằng nếu xét luôn người đã chết thì phải tính thêm một người nữa: Thiên Hồ Đại Mi. Nàng... đang hiện diện ở đây, dưới đáy vực này.

Tất nhiên là nàng không phải một hồn ma. Nàng là người, bằng xương bằng thịt. Nói cách khác, nàng là người chết còn sống. Cái chết của nàng ngay từ đầu chỉ là để che mắt thế nhân.

Thực ra hôm đó, khi Thiên Hồ Cổ tìm đến Huyết Sát Giáo nói cho Lăng Tiểu Ngư biết mẫu thân nàng đã tự sát, Lăng Tiểu Ngư chẳng chút nghi ngờ. Bởi xét trên cương vị và tính tình của Thiên Hồ Đại Mi thì hành động quyên sinh của nàng là hoàn toàn hợp lý. Biết được nàng chưa chết, Lăng Tiểu Ngư hắn đúng là cũng bất ngờ lắm. Nhưng qua một hồi tìm hiểu, thông qua tra xét linh hồn của tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ - những người vừa bị hắn sai Tôn Thi Hàn bắt giữ, đem áp giải về Huyết Sát Giáo thì hắn đã tường tận nguyên do.

Ngày đó, do thần trí bất minh, cảm xúc bị mất kiểm soát mà hắn đã cùng mẫu tử Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt phát sinh quan hệ. Đêm cuồng hoan ấy, không ngờ lại lưu lại mầm mống trong người Thiên Hồ Đại Mi. Nàng đã mang thai cốt nhục của hắn.

Luyện hoá thai nhi, tự mình kết liễu, đấy là những gì Thiên Hồ Đại Mi đã nghĩ, và định làm. Nhưng khi Thiên Hồ Cổ và Thiên Hồ Nguyệt biết chuyện, vì muốn cứu lấy mẫu thân mình, các nàng đã lựa lời khuyên can, cố gắng thuyết phục Thiên Hồ Đại Mi. May sao, trong số những lời khuyên bảo kia, có một ý tưởng đã đá động được Thiên Hồ Đại Mi, khiến nàng hồi tâm chuyển ý. Và cái ý tưởng ấy chính là... trả thù. Dùng chính cốt nhục của Lăng Tiểu Ngư để trả thù hắn!

Thiên Hồ Đại Mi đã tính như thế đấy. Nàng sẽ sinh đứa trẻ ấy ra, sẽ nuôi dạy nó. Nhưng tuyệt đối nàng sẽ không yêu thương nó, một chút cũng không. Nàng sẽ không bao giờ cho nó biết thân thế thật sự của bản thân. Nàng sẽ hành hạ nó, sẽ bắt nó phải căm hận Lăng Tiểu Ngư, ép nó đi giết hắn.

Giết không được? Chẳng sao. Vậy thì để cho Lăng Tiểu Ngư giết nó đi. Phụ tử tương tàn... cũng thú vị lắm...

Độc. Quá là độc! Lòng căm hận của Thiên Hồ Đại Mi, những toan tính của nàng khiến cho người ta phải rùng mình ớn lạnh. Thế mới thấy, một khi nữ nhân đã sinh hận, quyết tâm báo thù thì chuyện gì nàng ta cũng có thể làm ra. Chỉ tiếc... Thiên Hồ Đại Mi dù muốn cũng khó lòng còn báo thù được nữa. Ý nghĩ thâm độc của nàng, Lăng Tiểu Ngư hiện đã am tường.
"Ngươi... tại sao...?" Bên trong thạch động, Thiên Hồ Đại Mi nhìn kẻ vừa tiến nhập, thần tình khẩn trương thấy rõ.

Sự viếng thăm này quá là ngoài ý muốn đi.

"Rất ngạc nhiên sao?".

Lăng Tiểu Ngư chậm rãi đi vào trong hang động.

"Thiên Hồ Đại Mi, không ngờ ngươi lại dùng cái chết để giày vò ta".

Thông qua ký ức của hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, Lăng Tiểu Ngư hắn đã biết ai là người sắp đặt. Tất cả đều là ý muốn của Thiên Hồ Đại Mi nàng. Nàng trước muốn lương tâm hắn dằn vặt, nếu như hắn vẫn còn lương tâm, rồi sau đó...

Lăng Tiểu Ngư hữu ý liếc nhìn xuống bụng Thiên Hồ Đại Mi: "Ngươi còn muốn dùng cốt nhục của ta để trả thù ta".

Thiên Hồ Đại Mi biến sắc. Nàng đang tự hỏi là tại sao đối phương lại biết nàng đang mang thai chính cốt nhục của hắn. Chuyện này rõ ràng chỉ có hai nhi nữ của nàng biết, mà nàng thì đã cấm chúng không được nói ra...

Liên hệ trước sau, Thiên Hồ Đại Mi rất nhanh liền đoán được vài phần. Nàng chất vấn: "Ngươi đã làm gì chúng nó?".

"Chẳng làm gì cả, chỉ là đưa các nàng ấy về Huyết Sát Giáo thôi".

"Ngươi...!".

"Lăng Tiểu Ngư, đến cùng thì ngươi muốn cái gì?!".

"Ta muốn gì?" - Lăng Tiểu Ngư nói, giọng không rõ buồn vui - "Vậy còn ngươi, Thiên Hồ Đại Mi, ngươi muốn gì?".

Chương 684: Thiên địa kinh biến, oán khí trùng thiên

"Ngươi đến để giết ta?".

Sợ hãi qua đi, Thiên Hồ Đại Mi rất nhanh đã trấn định trở lại. Nàng giễu cợt: "Vậy mà ta cứ tưởng Lăng giáo chủ ít nhất vẫn còn chút lương tâm cơ đấy, hoá ra...".

"Sao? Lăng giáo chủ cuối cùng cũng đã e ngại? Cảm thấy không nên để cho Thiên Hồ Đại mi ta sống tiếp?".

"Không cần phải mượn những lời này để tác động ta".

Ý tứ của Thiên Hồ Đại Mi Lăng Tiểu Ngư sao lại không hiểu. Hắn lắc đầu, nói: "Ngươi yên tâm, ta đến không phải để giết ngươi. Ta đến đưa ngươi về Huyết Sát Giáo".

Nét mặt Thiên Hồ Đại Mi đanh lại: "Lo cho cốt nhục của ngươi?".

Trái với ý nghĩ của Thiên Hồ Đại Mi, Lăng Tiểu Ngư lần nữa lắc đầu: "Là vì tính mạng của ngươi".

Thiên Hồ Đại Mi cố nghĩ, nhưng rốt cuộc vẫn là nghĩ không thông. Lời Lăng Tiểu Ngư nói, Thiên Hồ Đại Mi nàng chẳng hiểu được bao nhiêu.

Không mấy bận tâm đến vẻ nghi hoặc của nàng, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục lên tiếng: "Ngươi tự nguyện theo ta đi hay là để ta bắt đem ngươi đi?".

"Theo ngươi về Huyết Sát Giáo? Nằm mơ!".

"Hiểu rồi".

Thanh âm vừa dứt thì Lăng Tiểu Ngư đã lập tức hành động. Hắn lao mình về phía Thiên Hồ Đại Mi, nháy mắt sau, khi thân ảnh dừng lại thì Thiên Hồ Đại Mi cũng đã nằm gọn trong tay hắn. Nàng ngất xỉu rồi.

...

Cũng hôm đó, sau khi quay trở về Huyết Sát Giáo, Lăng Tiểu Ngư lại tiếp tục làm ra những chuyện khó hiểu. Đầu tiên hắn tống giam Đồ Tam Nương, sau đó cũng đánh ngất Tôn Tiểu Yến, đem tất cả giam cùng với ba mẫu tử Thiên Hồ Đại Mi, Thiên Hồ Cổ, Thiên Hồ Nguyệt. Gia Gia, Chu Đại Trù, Âm Tiểu Linh, bọn họ cũng có mặt bên trong căn phòng giam này. Dĩ nhiên là đã từ lâu...

Lăng Tiểu Ngư đến cùng là đang muốn làm gì?

Không ai biết. Trừ hắn. Trừ Tôn Thi Hàn.

Đêm khuya, bên trong tẩm cung. Tôn Thi Hàn khoác một bộ bạch y đơn giản nằm tựa đầu lên ngực Lăng Tiểu Ngư, thấp giọng hỏi: "Tiểu Ngư, tại sao chàng không để thiếp nói?".

"Để làm gì?" Lưng tựa vách tường, Lăng Tiểu Ngư một tay ôm lấy Tôn Thi Hàn, mắt nhìn ra cửa, hỏi lại.

"Bọn họ cần biết".

"Biết rồi thì sao?".

Lăng Tiểu Ngư dừng một chút, rồi nói tiếp: "Thi Hàn, ta không cần sự thương hại, cũng không cần người phải cảm thông".

"Nhưng...".

"Kết cục nếu không thể thay đổi thì cứ để nó diễn ra như vậy đi. Mệnh là của ta, sinh tử hà tất phải để người vướng bận. Ít nhất là khi bọn họ còn ở thế giới này".

Tôn Thi Hàn tách ra khỏi ngực Lăng Tiểu Ngư, thẳng lưng nhìn hắn: "Vậy còn Lăng Thanh Trúc? Ngay cả nàng ấy chàng cũng không muốn nói gì sao?".

Lăng Tiểu Ngư cúi mặt, thanh âm trở nên có chút u buồn: "Tóc xanh đã đoạn, hồng trần đã dứt. Đối với nàng ấy ta bây giờ cũng chỉ như muôn vạn người khác. Nàng ấy biết hay không thì có gì quan trọng...".

"Lăng Thanh Trúc, nàng ấy thật vô tình như vậy sao?".

"Nàng ấy... buông bỏ rồi"....

...

"Boong!".

"Boong!".

...

"Cốc cốc cốc cốc...".

"Cốc cốc...".

Sự ở hồng trần không làm ảnh hưởng đến kẻ chân tu. Nơi chốn thiền môn vẫn như cũ sáng mõ chiều chuông, ngày ngày lặng lẽ trôi qua.

Tại Thủy Vân am, Lăng Thanh Trúc tinh tấn tu hành, đối với lời Phật dạy đã hiểu được rất nhiều. Mỗi lời nàng nói, mỗi chữ nàng buông, hết thảy đều trở nên thanh thản lạ thường. Có lẽ Lăng Thanh Trúc nàng đã đạt đến cảnh giới "thoát tục" rồi chăng?

Không rõ nữa. Chỉ biết là hiện giờ nàng rất được chúng ni trong Thủy Vân am kính trọng, ngay cả am chủ Tích Thụy cũng đặc biệt ưu ái, thậm chí đôi lúc tỏ ý khiêm nhường trước nàng.

Hết thảy Lăng Thanh Trúc đều thấy được, đều nghe được, dù vậy, nàng chẳng hề để tâm. Ban ngày nàng vẫn đọc sách tụng kinh, tối đến nàng vẫn thiền vẫn gõ. Trong đêm, tiếng mõ đều đều cất lên, bài kinh Bát nhã cũng là tương tự, lặp đi lặp lại, giống như mọi ngày. Khác, duy chỉ ở người nghe kinh. Đã hơn một tháng rồi không còn ai đến chỗ nàng uống trà, nghe bài kinh Bát nhã nữa.

Lăng Tiểu Ngư tại sao không đến? Hắn đã bỏ cuộc, đã ngộ ra rồi chăng? Lăng Thanh Trúc mong rằng như thế.

Yêu là sai. Yêu sai thành hận.

Hận đã buông. Trần duyên đã dứt.

Níu giữ làm gì một mối oan duyên?...

"Cốc cốc cốc cốc...".

"Cốc cốc cốc cốc...".

"Quán tự tại bồ tát hành thâm Bát nhã ba la mật đa thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách.

Xá Lợi Tử! Sắc bất dị không, không bất dị sắc; sắc tức thị không, không tức thị sắc; thọ, tưởng, hành, thức diệc phục như thị.

Xá Lợi Tử! Thị chư pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố không trung, vô sắc, vô thọ, tưởng, hành, thức; vô nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý; vô sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; vô nhãn giới, nãi chí vô ý thức giới; vô vô minh diệc vô vô minh tận; nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận; vô khổ, tập, diệt, đạo; vô trí diệc vô đắc.

Dĩ vô sở đắc cố, bồ đề tát đỏa y Bát nhã ba la mật đa cố tâm vô quái ngại; vô quái ngại cố vô hữu khủng bố; viễn ly điên đảo mộng tưởng; cứu cánh niết bàn, tam thế chư Phật y Bát nhã ba la mật đa cố đắc a nậu đa la tam miệu tam bồ đề.

Cố tri Bát nhã ba la mật đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhứt thiết khổ, chơn thiệt bất hư.

Cố thuyết Bát nhã ba la mật đa chú, tức thuyết chú viết: Yết đế, Yết đế, Ba la Yết đế, Ba la tăng Yết đế, Bồ đề. Tát bà ha...".

"Roẹt!".

"Ầm!".

Giữa lúc Lăng Thanh Trúc đang ngồi trong phòng đọc bài kinh Bát nhã như thường lệ thì bỗng ngoài trời một tiếng sét bất ngờ nổ vang. Thanh âm lớn đến nỗi khiến cho nàng phải giật mình, ngưng hẳn thanh âm.

Lăng Thanh Trúc cảm thấy kỳ lạ. Nàng chẳng hiểu vì sao cõi lòng lại trở nên bất an khó hiểu. Sau những tháng ngày khổ hạnh thanh tu, tâm nàng sớm đã như mặt hồ phẳng lặng, có lý gì chỉ bởi một tiếng sét vang mà dậy sóng?

"Là thiên địa biến động ư?".

Rốt cuộc thì đã có chuyện gì xảy ra?

Mang theo ngờ vực, Lăng Thanh Trúc buông dùi đứng dậy, đưa tay mở cửa phòng bước ra.

Thời điểm nàng đi ra thì bên ngoài đã có không ít người đứng sẵn. Tất cả bọn họ đều đang hướng mắt về hướng tây nam, xôn xao bàn tán.

Chẳng biết từ bao giờ không gian chỗ ấy đã đổi màu. Cả một vùng rộng lớn đều bị sắc đỏ bao trùm. Bên trong oán khí trùng thiên.

Lăng Thanh Trúc chưa xem còn tốt, vừa mới khai mở pháp nhãn, tâm thần liền chấn động.

Oán khí quá là kinh khủng!

"Phương vị đó... chính là Bạch Lộ sơn".

Nghĩ đến Lăng Tiểu Ngư, trong lòng Lăng Thanh Trúc khó có thể bình tĩnh được. Nàng đang lo lắng. Không phải cho Lăng Tiểu Ngư mà là cho những môn đồ chính giáo, cho thế gian này.

"Lăng Tiểu Ngư, rốt cuộc là ngươi đang tính làm gì...".

Thiên địa kinh biến, oán khí trùng thiên, Lăng Thanh Trúc sau khi nhìn thấy cảnh ấy thì không thể nhắm mắt làm ngơ được nữa. Hoá thành một đạo tử quang, nàng bay thẳng về hướng Bạch Lộ sơn.

Chương 685: Chỉ có chính giáo, không có ta

Với tu vị chân nhân cảnh hậu kỳ của mình, lại cộng thêm tốc độ được thi triển tối đa nên chẳng bao lâu sau thì Lăng Thanh Trúc đã đến nơi. Bạch Lộ sơn đã ở ngay dưới chân nàng. 

Đập vào mắt Lăng Thanh Trúc là một toà đại trận to lớn với hàng ngàn người đang di duyển xung quanh. Dựa vào kiểu cách cùng màu sắc y phục, nàng không khó để nhìn ra thân phận. Có một phần là giáo đồ Huyết Sát Giáo, còn lại đa phần đều là môn nhân chính giáo - những kẻ đã bị giam giữ từ lâu. Và hiện giờ, bọn họ đang bị mang ra hành quyết. Thi thể nằm la liệt, chất thành đống, máu thi nhau chảy vào bên trong toà đại trận. 

Oán khí trùng thiên mà Lăng Thanh Trúc nàng nhìn thấy lúc ở Thủy Vân am chính là từ đây mà sinh ra. 

Sững sờ, chết lặng, Lăng Thanh Trúc như không tin nổi vào mắt mình. 

Tại sao?

Tại sao lại như vầy?

Lăng Tiểu Ngư, hắn tại sao lại làm như vầy...

Lăng Thanh Trúc đưa mắt tìm kiếm, rất nhanh thì bắt gặp ánh mắt của Lăng Tiểu Ngư. Hắn cũng đang ngẩng đầu nhìn nàng. 

"Dừng lại... Dừng lại...".

Tiếng Lăng Thanh Trúc không lớn, chỉ thều thào, nhưng Lăng Tiểu Ngư vẫn dễ dàng nghe rõ. Nàng đang đau xót. Vì những môn nhân chính giáo kia mà đau xót. Cùng với thương tâm, Lăng Thanh Trúc nàng cũng bắt đầu sinh ra oán hận. Là hận Lăng Tiểu Ngư hắn. 

"Lăng Tiểu Ngư! Ta bảo ngươi dừng lại!".

"Ong!".

Linh lực ngưng tụ thành kiếm, trong tiếng hét, Lăng Thanh Trúc đâm thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư. 

"Phốc!".

...

"Tách tách...".

"Tách...".

Nhất kiếm xuyên tâm, máu đào tuôn chảy. 

"Tiểu Ngư!".

Lăng Tiểu Ngư đưa tay trấn an Tôn Thi Hàn: "Đừng lo, ta không sao".

Nói rồi hắn nắm lấy huyễn kiếm, thoáng dụng lực. Thanh kiếm lập tức tán đi, vết thương cũng mau chóng liền lại. Hắn nhìn Lăng Thanh Trúc - kẻ vừa mới đứng lên sau khi bị lực lượng thần nhân trong người mình chấn bay, từ tốn nói: "Ta cứ tưởng nàng đã đoạn tuyệt hồng trần, tâm đã hoàn toàn thanh tịnh... Thì ra nàng cũng vẫn như vậy".

"Lăng Thanh Trúc, nàng vẫn tự xem mình là người trong chính đạo, vẫn tâm niệm lời thề bảo vệ chính giáo... Nàng chạy tới đây, một câu không hỏi đã liền dùng kiếm đâm ta...".

"Lăng Thanh Trúc, đối với nàng chính giáo quan trọng tới như vậy sao? Ở trong lòng nàng ta vĩnh viễn đều không thể so được với đạo nghĩa mà nàng tôn thờ ư?".

Lăng Thanh Trúc cố gắng bình ổn khí huyết nhộn nhạo trong người, không đáp mà hỏi: "Ngươi tại sao phải làm như vậy? Tại sao phải thương hại môn nhân chính giáo?!".

"Tại sao? Nàng hỏi ta? Nàng rốt cuộc chịu hỏi ta "tại sao" rồi ư...".

Lăng Tiểu Ngư cười, có chua chát, có mỉa mai: "Ha ha ha... Lăng Thanh Trúc, nàng bảo nàng đã đoạn tuyệt hồng trần, đã buông xuôi quá khứ, không luyến không lưu, không yêu không hận...".

"Dối trá... Hết thảy đều là dối trá!".

"Lăng Thanh Trúc nàng bảo ta đừng chấp, hãy buông tay. Ha ha ha! Rốt cuộc là ta chấp hay nàng chấp?! Ta không muốn buông hay nàng không thể buông?!".

"Lễ giáo, luân thường Lăng Thanh Trúc nàng không dám bỏ, tình cảm trong lòng nàng cũng không dám thừa nhận. Nàng mượn cửa thiền môn, lấy việc thanh tu để trốn tránh ta. Lăng Thanh Trúc, nàng là kẻ hèn nhát!".

Đưa tay chỉ những môn nhân chính giáo đang chờ lệnh hành quyết, Lăng Tiểu Ngư tiếp lời: "Nàng muốn làm thánh mẫu, muốn cứu môn nhân chính giáo của nàng ư? Được, ta cho nàng cơ hội".

"Lăng Thanh Trúc, nàng chỉ cần hoàn tục, cùng ta cử hành hôn lễ, tiến hành xong ta sẽ lập tức đem toàn bộ môn nhân chính giáo của nàng phóng thích".

"Lăng Tiểu Ngư..."."Ta không muốn nghe lời nói nhảm! Đồng ý hoặc từ chối, nàng chọn một trong hai!".

Ngó thấy thần tình quyết liệt kia của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc tự biết không thể thương lượng. Nhưng nếu bảo nàng đồng ý lấy hắn, chuyện này...

"Sao? Không muốn?".

Lăng Tiểu Ngư nhếch môi, tỏ vẻ không sao cả: "Tốt thôi, bây giờ nàng có thể lui về Thủy Vân am của nàng tiếp tục thanh tu thiền định. Còn những môn nhân chính giáo này... Từng người từng người một sẽ lần lượt bị xử tử. Lam Yên Tự, Cửu Hoa Cung, Tam Tiên Đảo, và sau cùng sẽ là Thiên Kiếm Môn, toàn bộ đều sẽ phải chết".

"Lăng Tiểu Ngư, ta không hiểu...".

Lăng Thanh Trúc cảm thấy đã không còn nhận ra Lăng Tiểu Ngư được nữa. Hơn một tháng không thấy, hắn vì sao lại biến thành thế này?

Giết nhiều người như vậy lẽ nào chỉ để Lăng Thanh Trúc nàng hồi tâm chuyển ý, chấp nhận cùng hắn nên nghĩa phu thê thôi ư?

"Quyết định đi".

Mặc kệ Lăng Thanh Trúc có hiểu hay không, Lăng Tiểu Ngư vốn dĩ là không muốn giải thích cái gì. Chính như những lời đã từng nói với Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư hắn không cần người thương hại. 

...

Qua một đỗi mà vẫn chưa nhận được câu trả lời từ Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư quyết định hành động. Hắn hướng chúng giáo đồ ra lệnh: "Giết!".

Một lời nói ra giáo chúng không người dám trái. Vô số lưỡi đao được giơ lên, rồi chém xuống. Trong nháy mắt, hàng trăm nhân mạng của tu sĩ chính giáo đã bị tước đi. Máu từ thân xác bọn họ thi nhau chảy vào bên trong toà đại trận. Oán khí lại tăng cao vào phần. 

"Dừng lại!!".

Liếc qua Lăng Thanh Trúc - kẻ vừa đau đớn hét to, Lăng Tiểu Ngư lặp lại câu hỏi: "Đồng ý hay từ chối?".

"Ta...".

Lăng Thanh Trúc cắn răng, siết tay đến độ rướm máu: "Ta... đồng ý".

Người đã thoả hiệp, đáng ra Lăng Tiểu Ngư nên vui mới đúng, ấy vậy mà... hắn vẫn không hài lòng. 

Chân nhấc lên, hắn đi thẳng về phía Lăng Thanh Trúc, chừng khi tiếp cận thì... đem nàng đánh ngất. 

Ôm thân thể yêu kiều, ngửi mùi đàn hương trên tóc, hắn khẽ giọng: "Trong lòng nàng rốt cuộc vẫn chỉ có chính giáo".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau