TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 676 - Chương 680

Chương 676: Tuyệt Tình

Thành thân?

Thành thân sao...

Đứng nơi vách núi, trong bộ lục y, Tôn Tiểu Yến cười một cách cay đắng. Nàng siết tay, thanh âm chua xót cùng oán hận: "Ca, tại sao?".

"Tại sao lại là Tôn Thi Hàn? Tại sao lại là Lăng Thanh Trúc? Tại sao lại không phải muội?".

"Ca, tại sao cứ làm muội đau khổ hết lần này đến lần khác như vậy?".

"Ca nói chúng ta là huynh muội, ca nói ca chỉ coi muội như một muội muội đơn thuần, nhưng ca có nghĩ cho muội không? Có hiểu cảm giác của muội không?".

"Ca... Ca đã nói chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau mà... Tại sao... Tại sao...".

"Ca, muội không cam tâm... Muội thật không cam tâm...".

Đêm đó, Tôn Tiểu Yến một mình đứng nơi vách núi, vạch ra kế hoạch. Nàng quyết tâm phá hủy cuộc hôn sự giữa Lăng Tiểu Ngư và Lăng Ba. Nàng biết nữ nhân mà Lăng Tiểu Ngư yêu thực sự chính là Lăng Ba. Tình cảm này, so với Tôn Thi Hàn còn sâu đậm hơn nhiều. Nàng nghĩ một khi Lăng Ba trở thành giáo chủ phu nhân thì bản thân sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội nữa. Nàng sợ sau này Lăng Tiểu Ngư sẽ không còn để ý gì đến mình nữa...

Những ý nghĩ, những nỗi lo, chúng thôi thúc Tôn Tiểu Yến, khơi dậy ác tâm trong nàng. Để rồi đến ngày đại hôn, nàng đã làm ra một việc mà đối với Lăng Tiểu Ngư là vô cùng tàn nhẫn, khó có thể tha thứ.

Hôm đó, trong ngày đại hôn, sau khi bái đường xong, lúc đưa Lăng Ba về phòng, Tôn Tiểu Yến đã chủ động xin theo. Đi tới cửa phòng, nàng quay sang nói với đám nha hoàn Đông Nhi, Quỳnh Nhi: "Các ngươi cứ đứng đây, để ta đưa Lăng Ba vào phòng".

"Phong sứ, chuyện này...".

"Ta có chút chuyện cần nói riêng với Lăng Ba".

"Vậy... chúng nô tì sẽ đứng bên ngoài đợi".

Nói thế nào thì Tôn Tiểu Yến cũng là nghĩa muội của giáo chủ, rất được giáo chủ yêu thương, tín nhiệm, đám nha hoàn Đông Nhi, Quỳnh Nhi sao dám làm phật ý. Tuy rằng trong dạ có chút thắc mắc nhưng vẫn phải y lời làm theo.

"Chắc là Phong sứ muốn nhắn gửi gì đó với Lăng Ba..." Đám nha hoàn thầm trấn an như vậy.

...

Bên trong phòng tân hôn.

Lăng Ba xoay đầu nhìn Tôn Tiểu Yến, nghi hoặc: "Phong sứ, người có chuyện gì muốn nói với Lăng Ba vậy?".

Tôn Tiểu Yến chưa vội đáp, đôi mắt nàng còn đang chăm chú nhìn bộ hỷ phục trên người Lăng Ba. Đáng ra hôm nay người mặc nó phải là Tôn Tiểu Yến nàng mới đúng...

"Phong sứ?".

"À, thật ra cũng không có gì đâu. Ta chỉ là muốn tặng cho Lăng Ba tỷ một món quà".

Tỷ?

Lăng Ba vẫn chưa quen với lối xưng hô này lắm.

"Phong sứ, cứ gọi Lăng Ba là được rồi".

Tôn Tiểu Yến lắc đầu: "Không được. Lăng Ba tỷ bây giờ đã gả cho ca, hiện chính là giáo chủ phu nhân của Huyết Sát Giáo, Tiểu Yến sao dám vô lễ".

"Không sao đâu".

"Tỷ không sao nhưng giáo chủ ca ca thì e sẽ có đấy. Muội không muốn bị ca giáo huấn đâu".

Cùng với nụ cười thân thiện, Tôn Tiểu Yến nắm tay Lăng Ba kéo đến bên giường: "Được rồi, chúng ta qua đây trò chuyện. Muội muốn kể cho tỷ nghe một vài thói xấu của ca".

...

Bên trên tấm đệm thêu loan vẽ phượng, Tôn Tiểu Yến và Lăng Ba ngồi trò chuyện một lúc thì Lăng Ba chợt nhớ đến món quà mà Tôn Tiểu Yến ban nãy đề cập nên hỏi: "Tiểu Yến, không phải nói có thứ gì đó muốn tặng Lăng Ba sao?".

Tiểu Yến?

Chân mày Tôn Tiểu Yến khẽ nhíu, dạ hừ lạnh: "Thích ứng cũng nhanh quá nhỉ".

Kiềm chế cảm xúc, Tôn Tiểu Yến cười đáp lại: "À, đúng là có món quà muốn tặng cho tỷ".Nói rồi Tôn Tiểu Yến khẽ động thần niệm, lấy từ chiếc giới chỉ đang đeo trên tay ra một chiếc hộp màu đen, kiểu cách cổ xưa.

"Tiểu Yến, cái gì vậy?" Vừa nói Lăng Ba vừa đưa tay định mở, nhưng còn chưa kịp mở thì đã bị Tôn Tiểu Yến ngăn lại.

Trước sự nghi hoặc của Lăng Ba, Tôn Tiểu Yến ra vẻ thần bí, bảo: "Hộp này không nên mở ban ngày, mở ra sẽ mất linh. Lăng Ba tỷ hãy đợi đến tối".

"Thần bí như vậy...".

Lăng Ba cầm chiếc hộp, đưa lên hạ xuống, xoay trái xoay phải mấy vòng, âm thầm suy đoán.

"Bên trong hình như là món trang sức nào đó".

"Tiểu Yến, không thể tiết lộ sao?".

"Khì... Đợi đến tối, khi tỷ mở ra thì sẽ biết thôi".

Tôn Tiểu Yến dặn: "Mà Lăng Ba tỷ nhớ là không được để cho ai khác nhìn thấy đấy. Tỷ phải mở ra trước khi ca của muội vào phòng".

"Vậy... ngay cả giáo chủ cũng không cho xem sao?".

"Có thể chứ. Chỉ là tỷ cần phải mở nó ra trước khi ca đến".

...

Tôn Tiểu Yến rời đi, Lăng Ba tiếp tục chờ đợi. Chẳng bao lâu sau thì tà dương khuất dạng, màn đêm bắt đầu phủ giăng...

"Trời tối rồi".

Lăng Ba ló đầu ra cửa sổ, ngó xem tiết trời nhận định. Nghĩ đến món quà của Tôn Tiểu Yến, nàng lập tức xoay gót trở vào, đi tới bên giường.

Đem chiếc hộp màu đen cầm lên, nàng cẩn thận mở ra.

"Gì đây nhỉ?" Lăng Ba cúi nhìn vật đựng bên trong hộp, khẽ nhíu mày.

Không như nàng nghĩ, đây không phải trang sức. Nó là một thanh thiết trụ nho nhỏ, bên trên có khắc hoạ hình ảnh một con tử long đang nhe nanh múa vuốt, rất là sinh động.

Vũ khí?
Trông cũng chẳng giống lắm.

Lăng Ba cảm thấy hiếu kỳ, thò tay vào trong hộp đem thanh thiết trụ cầm lên. Chính lúc này, ngay khi ngón tay nàng vừa chạm vào thanh thiết trụ thì dị biến bất ngờ nổi lên. Vốn ảm đạm vô quang, thiết trụ bỗng phát ra ánh sáng. Từ bên trong, hàng trăm đạo tử quang thi nhau tiến nhập cơ thể Lăng Ba.

Một đôi tử đồng loé lên, tựa ánh sao trời chiếu rọi màn đêm...

...

"Xoảng!".

"Xoảng!".

"Xoảng!".

Những thanh âm đổ vỡ. Chúng không vang ở bên ngoài mà ngay tại tâm trí Lăng Ba. Phong ấn của Lăng Tiểu Ngư, toàn bộ đều đã bị lực lượng của Long Tru phá hủy. Và điều đó cũng có nghĩa rằng: Lăng Ba, nàng đã khôi phục ký ức.

...

Cánh cửa phòng mở toang, Lăng Tiểu Ngư xuất hiện với một khuôn mặt hoảng hốt. Hắn chạy nhanh vào bên trong, nhưng vừa qua hết bức rèm thì hai chân đột ngột khựng lại. Hắn đứng ngay đó, đưa mắt nhìn bóng dáng thân quen mà như xa lạ, môi mấp máy lại chẳng thốt nổi thành câu.

Trên mặt Lăng Ba, hay đúng hơn là Lăng Thanh Trúc hiện vẫn còn vương đôi dòng lệ. Nàng ngồi trên giường, tay nắm giữ Long Tru, nhìn hắn bằng đôi mắt đau xót, oán hận.

Rất chậm, Lăng Thanh Trúc chuyển mình đứng lên, bước từng bước về phía hắn.

Đi đến bước thứ sáu, thân ảnh Lăng Thanh Trúc đột nhiên tiêu thất, đến khi lần nữa xuất hiện thì đã ở ngay trước mặt Lăng Tiểu Ngư. Cùng với đó, thanh thiết trụ trong tay nàng cũng đâm thẳng vào ngực hắn.

Phập!

...

Lăng Thanh Trúc rất nhanh, lực đạo dùng cũng rất lớn, nhưng công bằng mà nói thì vẫn chả là gì với Lăng Tiểu Ngư cả. Nếu muốn hắn đã dễ dàng hoá giải, nhưng hắn lại lựa chọn buông xuôi. Phản ứng duy chỉ có cỗ lực lượng thần nhân trong người. Chúng đang tự mình đối kháng với sức mạnh của Long Tru.

"Ngươi... Tại sao ngươi không tránh?" Mắt chưa ráo lệ đã lại rơi, Lăng Thanh Trúc hỏi.

Đáp lại nàng là một nụ cười ưu thương, buồn bã: "Nàng... thật muốn giết ta sao?".

"Roẹt!".

Lăng Thanh Trúc rút Long Tru ra, bước lui về sau.

"Tại sao?".

"Tại sao lại làm thế với ta?".

"Bởi vì ta yêu nàng. Bởi vì ta biết nàng cũng yêu ta".

"Ta... không yêu ngươi... Ta hận ngươi!".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng cũng là lúc Long Tru đại phóng linh quang, đâm thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư lần nữa. Tuy nhiên lần này nó đã bị lực lượng thần nhân trong người Lăng Tiểu Ngư cản lại, không cho phạm vào da thịt.

Tước lấy Long Tru, Lăng Tiểu Ngư đem Lăng Thanh Trúc đẩy ra, nói: "Cho dù có thức tỉnh thì nàng cũng không có khả năng giết được ta đâu. Đi đi".

"Lăng Tiểu Ngư... Cả đời này ta cũng không tha thứ cho ngươi!!".

Lăng Tiểu Ngư hướng mắt nhìn ra cửa, nơi thân ảnh quen thuộc vừa biến mất, thâm tâm một trận nhói đau.

Cuối cùng vẫn là không được...

Trong đêm, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, hoà cùng máu đỏ...

p/s: Bắt đầu lười, viết ý chính thôi nhé. Ta biết nhiều người cũng mong tới đoạn kết lắm rồi...

Chương 677: Người ôm đau khổ, kẻ tuyệt trần duyên

"Tiểu Ngư, không phải thiếp..." Mặt đối mặt, Tôn Thi Hàn nhìn Lăng Tiểu Ngư, nói. 

Sự tình Lăng Thanh Trúc thức tỉnh, Tôn Thi Hàn nàng thật sự chẳng hề liên can. Mặc dù chính nàng là người được giao giữ Long Tru đi nữa. 

"Ta biết không phải nàng. Nàng không phải hạng người đó".

Đối với con người của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư hoàn toàn hiểu rõ. Nàng chắc chắn sẽ không làm ra chuyện như thế, thương tổn hắn. Hơn ai hết Tôn Thi Hàn nàng là người hiểu rõ tình trạng của hắn nhất. 

"Đúng rồi, chính là Tiểu Yến...".

Tôn Thi Hàn dường như đã nhớ ra gì đó. Nàng nói tiếp: "Tiểu Ngư, hai hôm trước Tiểu Yến có đến chỗ thiếp, còn rủ thiếp tắm cùng. Lúc đó thiếp đã tháo giới chỉ ra...".

Nói đoạn Tôn Thi Hàn nhanh chóng quay gót, đang chuẩn bị bước ra khỏi phòng thì tay đã bị người níu lại. 

"Nàng muốn đi đâu?".

"Tìm Tiểu Yến".

"Không cần".

"Tiểu Ngư, nhưng Tiểu Yến nó... Chàng buông thiếp ra".

Lăng Tiểu Ngư như cũ không buông, khẽ lắc đầu: "Trừng phạt nó thì ích gì chứ? Người cũng đã đi...".

"Có lẽ đây là số mệnh của chúng ta. Ta và nàng ấy rốt cuộc chỉ có thể làm cừu nhân".

"Tiểu Ngư... xin lỗi...".

Tôn Thi Hàn ôm lấy Lăng Tiểu Ngư, hai mắt rướm lệ: "Là lỗi của thiếp. Là do thiếp không bảo quản tốt Long Tru...".

...

Ngày hôm sau. 

Bên trong tẩm cung giáo chủ, trừ bỏ Lăng Tiểu Ngư và bốn nha hoàn Đông Nhi, Quỳnh Nhi, Tú Nhi, Ngọc Nhi ra thì tẩm cung còn có sự hiện diện của một người nữa: Tôn Tiểu Yến. Lăng Tiểu Ngư không cho gọi nàng, là nàng tự tìm đến. Lúc này nàng đang quỳ trước mặt hắn thú tội, thần tình có vẻ ăn năn. 

"Ca, muội sai rồi. Muội không biết tại sao mình lại làm như vậy...".
"Ca, xin hãy trừng phạt muội!".

"Ca...".

Mặc Tôn Tiểu Yến có tỏ ra thành khẩn, có dập đầu nhận lỗi, thỉnh xin trừng phạt, hết thảy Lăng Tiểu Ngư đều chẳng buồn lý tới. Từ đầu đến cuối hắn đều chỉ ngồi im trên trường kỷ, một mình uống rượu. 

Không thấy hắn nói năng gì, Tôn Tiểu Yến lại càng thêm lo, thêm sợ. Sự im lặng này sao mà xa cách quá. Ca đã không còn để ý đến nàng nữa rồi sao? 

"Ca..." Tôn Tiểu Yến chồm người lên, đưa tay níu lấy chân Lăng Tiểu Ngư, lệ chảy thành dòng "Ca hãy nói gì đi. Muội xin ca... Muội biết sai rồi...".

Từ níu kéo, Tôn Tiểu Yến đã chuyển sang ôm giữ lấy chân Lăng Tiểu Ngư, tiếp tục khóc, tiếp tục xin: "Ca, làm ơn. Đừng lạnh nhạt với muội...".

"Rượu hết rồi." Sau cả buổi trời lặng im, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng chịu lên tiếng. Tuy nhiên, đối tượng hắn hướng đến lại không phải Tôn Tiểu Yến - kẻ đang chờ mong. 

Thân ảnh tiêu thất, từ trên trường kỷ Lăng Tiểu Ngư hiện đã đi ra đến cửa phòng, rồi cứ thế tiếp tục bước đi. 

"Ca!".

"Ca!".

Phía sau, Tôn Tiểu Yến cố chạy theo. Nhưng nàng càng chạy thì khoảng cách với Lăng Tiểu Ngư lại càng xa. Thân ảnh hắn mỗi lúc một mờ dần... mờ dần... rồi khuất hẳn. 
"Bịch".

Tôn Tiểu Yến đổ gục. Không phải bởi do kiệt sức mà là vì thâm tâm chết lặng. Điều nàng vẫn luôn lo sợ, hôm nay đã biến thành sự thật rồi. Ca đã không còn thương nàng, đã không muốn nhìn nàng nữa...

Là do nàng... Không ai khác, chính là Tôn Tiểu Yến nàng đã làm cho mọi thứ trở nên như vầy... 

"Ca, muội sai rồi... muội sai rồi...".

"Hức... hức...".

...

Thời gian là phương thuốc màu nhiệm để chữa lành những nỗi đau. Chỉ cần đủ lâu, mọi vết thương sâu đều có thể lành lại. Nhưng, có những vết thương vĩnh viễn cũng không bao giờ lành. Dẫu cho năm tháng có trôi, thời gian có chạy, những vết thương ấy vẫn không ngừng nhỏ máu...

Tôn Tiểu Yến bởi mù quáng mà gây cảnh chia ly, làm người đau khổ thì chính bản thân nàng giờ đây cũng đang phải nếm trải khổ đau. Nàng rất hối hận, muốn sửa sai, cam chịu trừng phạt, nhưng... tất cả đều đã muộn rồi. 

Lăng Thanh Trúc đã khôi phục ký ức, đối với Lăng Tiểu Ngư đổi yêu thành hận, đã bỏ đi. Làm sao để nàng hồi tâm chuyển ý đây?

Tôn Tiểu Yến không làm được. Còn Lăng Tiểu Ngư, hắn cũng chẳng có ý đi tìm. Hắn vẫn ở lại Huyết Sát Giáo, lặng lẽ ưu thương...

...

...

"Boong!".

Ngày tháng trôi, hồng trần phai dấu. Chốn am thiền một tiếng chuông ngân. Hôm nay, tại Thủy Vân am vừa có người đoạn tuyệt trần duyên, gửi thân cửa thiền. Tên nàng là Lăng Thanh Trúc. 

Dưới chân Phật tổ, nơi chánh điện, một vị ni cô già tuổi ngoài sáu mươi cúi nhìn cô gái đang quỳ trước mặt, hỏi: "Con đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?".

"Sư phụ, con đã nghĩ kỹ rồi. Xin sư phụ giúp con xuống tóc".

Lão ni nhẹ gật đầu, cầm dao cạo cắt từng lọn tóc thướt tha đen tuyền...

"Bao nhiêu yêu, bao nhiêu hận, hết thảy sẽ theo mái tóc này rũ bỏ... Lăng Tiểu Ngư, ta tha thứ cho ngươi".

Chương 678: Một sáng thức giấc thấy mình đã quên...

Đã ba tháng kể từ ngày đại hôn. Bên trong Huyết Sát Giáo mọi thứ đã trở lại bình thường. Hay ít ra ngoài mặt là như vậy, chứ còn bên trong... Có không ít người nặng mang tâm sự. Nhiều nhất có lẽ là Tôn Tiểu Yến, Tôn Thi Hàn, và... Lăng Tiểu Ngư. 

Suốt quãng thời gian này Lăng Tiểu Ngư tuyệt nhiên không bước chân ra khỏi Huyết Sát Giáo nửa bước. Nói cách khác, từ lúc Lăng Thanh Trúc bỏ đi, hắn chưa một lần kiếm tìm nàng. Tại sao? Toàn thể giáo đồ chẳng ai biết. Hiểu được có chăng cũng chỉ duy nhất một mình Tôn Thi Hàn. 

Thật ra đã không dưới ba lần Tôn Thi Hàn cố gắng khuyên bảo, mong muốn Lăng Tiểu Ngư đi tìm Lăng Thanh Trúc, đem nàng mang về, nhưng hắn đều cự tuyệt. Hắn nói hắn đã từ bỏ rồi. 

Từ bỏ? Thật ư?

Nếu mà thật có thể buông bỏ được thì cớ gì lại ưu tư, cớ gì sầu muộn?

Rõ ràng rất yêu lại không muốn tìm, rõ ràng rất nhớ lại bảo sẽ quên... Tại sao phải tự đày đoạ mình như thế?

"Tiểu Ngư, rốt cuộc chàng đang nghĩ gì chứ?".

Tôn Thi Hàn buông tiếng thở dài, hướng Tây Uyển bước đi. 

Hôm nay là ngày giỗ của Yến cô cô, tướng công nàng hẳn đã tới đó rồi.

...

Quãng đường không tính xa nên bước chân dù thong thả thì cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian Tôn Thi Hàn đã đến nơi cần đến. Vườn hoa Tây Uyển - nơi chôn cất Lăng Ngọc Yến - đã ở ngay trước mắt nàng.

Nhưng... Lăng Tiểu Ngư lại không có ở đây. 

"Chàng vẫn chưa đến sao?".

Tôn Thi Hàn cảm thấy hơi lạ. Yến cô cô chính là người mà tướng công của nàng yêu quý nhất, đến giỗ của người, theo lý tướng công phải ra đây từ sớm rồi mới phải. 

"Chắc bận chuyện gì, tí nữa chàng ấy sẽ đến".

Nghĩ vậy, Tôn Thi Hàn im lặng chờ đợi. 

Đợi được một lúc thì quả có người đi đến. Chỉ có điều lại không phải Lăng Tiểu Ngư. Kẻ tới là nữ. 

"Đồ Tam Nương".

"Tôn Thi Hàn".

Trong bộ đồ màu đen, mái đầu búi kiểu thiếu phụ, Đồ Tam Nương tiến lại gần ngôi mộ. Nàng có hơi nghi hoặc, hỏi: "Hắn đâu?".

"Hắn" ở đây chính là ám chỉ Lăng Tiểu Ngư. Tôn Thi Hàn thừa hiểu. Nàng đáp: "Không thấy".

"Sao? Hắn chưa tới?".

Đồ Tam Nương cảm thấy ngạc nhiên. Nàng không nghĩ Lăng Tiểu Ngư sẽ chậm trễ như vầy. 

"Hắn bận chuyện gì sao?".

Tôn Thi Hàn im lặng. Trong lòng nàng đã bắt đầu thấy lo. Nàng có dự cảm không lành. 

"Ta đi gọi chàng".

Tôn Thi Hàn nói xong lập tức xoay người rời đi. 

Từ Tây Uyển, Tôn Thi Hàn đi thẳng đến đông cung, tìm tới tẩm cung giáo chủ. 
Bên trong tẩm cung, đám nha hoàn Đông Nhi, Quỳnh Nhi vừa trông thấy nàng liền khom lưng hành lễ.

"Phó giáo chủ".

"Phó giáo chủ".

"Giáo chủ có ở đây không?" Tôn Thi Hàn chẳng dài dòng, hỏi ngay.

"Bẩm phó giáo chủ, tối qua giáo chủ uống rượu hơi nhiều, hiện còn đang ngủ." Đông Nhi hồi đáp. 

Một câu trả lời khiến cho Tôn Thi Hàn phải "kinh ngạc".

Ngủ? Trong ngày giỗ của Yến cô cô?

Chuyện này thật vô lý. Tướng công của nàng yêu quý Yến cô cô như vậy, sao có thể vì tâm trạng của mình không tốt mà bỏ bê được. 

Cảm giác bất an càng lớn, Tôn Thi Hàn chạy thẳng vào bên trong phòng của Lăng Tiểu Ngư.

Quả như lời Đông Nhi nói, Lăng Tiểu Ngư hiện vẫn còn đang khép mắt nằm yên trên trường kỷ, khắp người nồng nặc mùi rượu. 

"Tiểu Ngư".

"Tiểu Ngư".

"Ưm...".

Sau vài ba lần bị người lay gọi, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng chịu mở mắt. Hắn nhíu mày nhìn Tôn Thi Hàn, hỏi: "Thi Hàn, có chuyện gì vậy?".

"Chàng... chàng làm sao vậy?".

"Ta? Ta làm sao?".
Tôn Thi Hàn nói thẳng: "Tiểu Ngư, sao chàng không ra viếng mộ Yến cô cô?".

"Viếng mộ Yến cô cô?" Lăng Tiểu Ngư nghi hoặc "Thi Hàn, sao tự dưng lại bảo ta đi viếng mộ Yến cô cô?".

Khuôn mặt Tôn Thi Hàn cứng đờ. 

Tướng công nàng vừa nói gì vậy? Tại sao chàng lại hỏi như thế? Hôm nay là ngày giỗ của Yến cô cô kia mà?

Không lẽ nào...

Trong lòng lo sợ, Tôn Thi Hàn nói: "Tiểu Ngư, hôm nay... là ngày giỗ của Yến cô cô".

"Giỗ... Yến cô cô...".

Lăng Tiểu Ngư tập trung cố nghĩ, nhưng dù có nghĩ thế nào thì hắn cũng không thể nhớ ra. 

"Yến cô cô... người mất lúc nào? Tại sao ta lại không nhớ...".

"Tiểu Ngư, chàng...".

"Tại sao ta lại không nhớ... Tại sao ta không nhớ gì hết...".

Khuôn mặt hoảng hốt, Lăng Tiểu Ngư hết ôm đầu rồi lại bấu lấy cánh tay của Tôn Thi Hàn: "Thi Hàn, tại sao ta không nhớ? Yến cô cô đã mất lúc nào? Người tại sao lại mất?".

"Mau nói cho ta biết! Mau nói cho ta biết!".

"Tiểu Ngư..." Nhìn tướng công mình dùng sức lay hỏi mà tim Tôn Thi Hàn không khỏi nhói đau. Nàng biêt tại sao. 

Mà, không riêng mình nàng biết, hiện Lăng Tiểu Ngư cũng đã hiểu được rồi. 

Cánh tay vô lực buông xuống, Lăng Tiểu Ngư lẩm bẩm: "Ta hiểu rồi. Ta hiểu rồi... Đoạn ký ức đó đã mất. Ta đã quên...".

"Tiểu Ngư...".

...

Thẫn thờ một lúc thì Lăng Tiểu Ngư cũng dần trấn tĩnh lại. Hắn hít vào một ngụm lương khí, quay sang nhìn Tôn Thi Hàn, lấy tay lau nước mắt cho nàng. 

"Đừng khóc. Không sao đâu".

Tôn Thi Hàn cố gắng kiềm chế cảm xúc, không để cho nước mắt chảy ra thêm nữa. 

Không sao? Làm sao có thể không sao được. Tướng công của nàng đang mất dần ký ức, điều đó cũng đồng nghĩa mệnh đã sắp tàn...

"Thi Hàn, kể lại cho ta nghe. Yến cô cô mất lúc nào, tại sao lại mất...".

"Híc...".

Tôn Thi Hàn khe khẽ gật đầu, giọng nghẹn ngào thuật lại cho tướng công mình nghe.

Nghe qua hết, Lăng Tiểu Ngư phải mất một đỗi mới có thể bình tâm lại được. Hắn cố giữ cho giọng mình tự nhiên, bảo: "Thi Hàn, chúng ta đi thăm Yến cô cô".

Chương 679: Tìm đến Thủy Vân Am

Bắt đầu từ hôm đó, quá trình sụp đổ diễn ra ngày một nhanh hơn. Những ký ức của Lăng Tiểu Ngư, cứ cách dăm ba hôm lại mất đi một đoạn. Có lúc rất ít, nhưng cũng có khi khá nhiều. 

Hơn ai hết, Tôn Thi Hàn là người thấy rõ nhất, cũng là người thương tâm nhiều nhất. Mà, trừ bỏ nàng ra thì làm gì còn ai biết nữa mà đau, mà xót? Lăng Tiểu Ngư không cho nàng nói...

Để bù đắp cho những đoạn ký ức đã mất đi kia, Tôn Thi Hàn mỗi ngày đều ở bên cạnh Lăng Tiểu Ngư, kể cho hắn nghe. Từ tây cung nàng đã chuyển hẳn đến đông cung cư ngụ. Lại nói, trong khoảng thời gian này, trừ chăm sóc, "kể chuyện" ra thì thỉnh thoảng Tôn Thi Hàn còn lựa lời khuyên bảo nữa. Đặc biệt là chuyện về Lăng Thanh Trúc. Nàng vẫn mong muốn Lăng Tiểu Ngư có thể đi gặp.

"Tiểu Ngư." Trên trường kỷ, Tôn Thi Hàn tựa đầu vào ngực Lăng Tiêu Ngư, khẽ giọng - "Thiếp xin chàng đấy, hãy đến gặp nàng đi".

"Thi Hàn...".

"Nghe thiếp nói".

Tôn Thi Hàn tiếp lời, thanh âm tha thiết: "Thiếp biết chàng rất yêu nàng ấy. Thiếp biết ở trong lòng chàng nàng ấy là không thể thay thế. Thiếp biết chàng rất nhớ nàng ấy, muốn gặp nàng ấy. Chàng có thể phủ nhận, nhưng trong tim chàng liệu có thể thôi thương nhớ?".

"Đừng tự dày vò bản thân mình thêm nữa. Hãy đến Thủy Vân am gặp nàng ấy đi".

"Tóc xanh đã cắt, trần duyên đã đoạn, nàng ấy bây giờ đã gửi thân chốn thiền môn, ta còn tìm gặp làm gì? Huống chi... mệnh ta đã chẳng còn bao lâu, gặp rồi thì sao chứ?".

Tôn Thi Hàn tách khỏi lồng ngực Lăng Tiểu Ngư, nhìn thẳng vào mắt hắn mà rằng: "Chính vì thời gian đã sắp hết cho nên chàng cần phải mau chóng đi gặp nàng ấy".

"Tiểu Ngư, không vì ai khác, hãy vì chính bản thân chàng. Đừng để đến cuối cùng chỉ còn tiếc nuối và ân hận...".

"Vì chính ta sao...".

Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, nét mặt trầm tư...

... 

Hai hôm sau, lần đầu tiên sau hơn bốn tháng trời tự giam mình trong Huyết Sát Giáo với ưu thương cùng men rượu, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng đã đi ra. Hắn đang rời khỏi Bạch Lộ sơn, hướng đến một ngọn núi xa xa gần nơi thế tục, tên là Lục Ngưu. 

Thủy Vân am vốn dĩ là được xây dựng trên núi Lục Ngưu này. 

Dừng chân trước cửa lớn, Lăng Tiểu Ngư thoáng liếc qua tấm biển bằng gỗ đề ba chữ "Thủy Vân am" ngay ngắn thẳng hàng, hơi do dự nhưng rồi cũng đưa tay đẩy cửa. "Cài then rồi...".

Lăng Tiểu Ngư toan dùng đạo thuật, nhưng nghĩ lại liền thôi. Dù sao cũng là chốn thiền môn, tu hành bên trong lại là người ấy...

"Gõ cửa vậy".

...

Sau khi Lăng Tiểu Ngư kêu cửa, tầm sáu bảy giây sau, một vị tiểu ni cô tuổi tầm mười bảy, mặc áo tràng màu lam bước ra. Nàng không mở hẳn, chỉ kéo cửa ra một chút, vừa đủ ló đầu: "Chào thí chủ. Xin hỏi có việc gì mà thí chủ lại kêu cửa?".

"Ta muốn tìm người." Lăng Tiểu Ngư điềm đạm nói ra mục đích. 

"Thí chủ, không biết người mà thí chủ muốn tìm là ai?".

"Lăng Thanh Trúc".

Tiểu ni cô thoáng nghĩ, rồi đáp: "Thí chủ, trong am không có ai là Lăng Thanh Trúc, chắc thí chủ đã tìm lầm nơi"."Không có Lăng Thanh Trúc, vậy còn Vô Chân?".

Khuôn mặt tiểu ni cô khẽ biến. "Vô Chân" kia chính là pháp hiệu của một vị sư muội vừa mới xuống tóc cách đây không lâu. 

"Vị thí chủ này không lẽ chính là người mà Vô Chân sư muội đã nói...".

Nhớ lại lời nhờ cậy của sư muội, tiểu ni cô mới lắc đầu: "Thí chủ, nghiệt duyên đã đoạn, hà tất còn tìm. Xin thí chủ đừng quấy rầy Vô Chân nữa, hãy về đi".

Nói rồi tiểu ni cô đưa tay đóng cửa. Tiếc là cửa chưa khép kín thì đã bị người mở toang mất rồi. 

"Thí chủ!" - Tiểu ni cô chạy lên trước, dang tay ngăn cản bước tiến của Lăng Tiểu Ngư - "Thủy Vân am là chốn thanh tu thiền định, xưa giờ không tiếp đón nam nhân, xin thí chủ tự trọng!".

"Xin lỗi, ta phải tìm người".

"Thí chủ!".

Bất quá chỉ là một phàm nhân bình thường, tiểu ni cô làm sao có thể ngăn được bước chân Lăng Tiểu Ngư. Với một cái nghiêng người, Lăng Tiểu Ngư đã rất dễ dàng vượt qua được. Hắn hướng chính điện - nơi các ni cô trong am đang tụ tập tụng kinh - mà tiến tới. Lăng Thanh Trúc, nàng đang ngồi ở đó.

Tiếng mõ bị làm cho gián đoạn, am chủ bất đắc dĩ buông dùi đứng lên. Bà ra hiệu cho các đệ tử ngồi an vị, còn bản thân thì tiến ra "nghênh tiếp" Lăng Tiểu Ngư.

"Sư phụ..." Tiểu ni cô ban nãy ra mở cửa chạy đến bên chỗ lão ni, báo lại sự tình. 

Lão ni nghe xong mới nhìn Lăng Tiểu Ngư, nói: "A di đà phật. Gặp nhau là do duyên hợp, chia tay là do duyên ly. Trần duyên người đã đoạn, thí chủ tại sao còn phải tìm đến quấy rầy?".

"Tình vẫn chưa dứt, tơ duyên người sao nỡ đoạn?".

Lăng Tiểu Ngư nói, cốt không phải để lão ni nghe mà là cho Lăng Thanh Trúc nghe. 

"Bạch mã tung vó, thuyền hoa xuôi dòng, năm tháng mặn nồng người quên bỏ hết được ư?".

Chương 680: Không thể hồi tâm

"Thí chủ, hà tất phải cố chấp như vậy?".

Lão ni nhẹ lắc đầu: "Vô Chân nay đã xuống tóc quy y, nhất dạ thanh tu, xin thí chủ đừng nên quấy rầy người thoát tục. Hãy về đi".

"Được, ta sẽ đi. Nhưng... ta phải mang nàng ấy đi cùng".

Lão ni nhíu mày, rất không bằng lòng: "Thí chủ, bần ni mong thí chủ biết tự trọng".

Lời của lão ni Lăng Tiểu Ngư chả muốn nghe nữa. Hắn nhấc chân hướng chính điện bước đi, vừa đi vừa nói: "Lăng Thanh Trúc! Nàng còn không ra gặp ta!".

"Soạt!".

Lăng Tiểu Ngư dừng bước, nhìn vị ni cô già trước mặt, nói: "Một chút thân thủ của sư cô không thể cản được ta đâu".

Lão ni thần tình bất biến, ý tứ kiên định: "Thí chủ, xin hãy về cho".

"Không đi thì thế nào?".

"Nếu vậy thì bần ni đắc tội".

Dứt câu, lão ni liền phát công, muốn đem Lăng Tiểu Ngư khống chế. Nhưng chỉ với chút công phu thế tục của bà, làm sao có khả năng chạm đến Lăng Tiểu Ngư được. Chỉ một chút lực lượng tán ra từ người Lăng Tiểu Ngư thôi thì lão ni đã bị chấn bay mất rồi.

"Sư phụ!".

"Sư phụ!".

"Dừng tay!".

...

Bên cạnh lão ni bây giờ đã có thêm rất nhiều ni cô. Trong số đó có một người hết sức nổi bật. Tuy rằng chỉ mặc một bộ lam y bạc màu, đầu chẳng có tóc nhưng tổng thể dung nhan vẫn là xinh đẹp vô cùng. Thậm chí cái gọi lạc nhạn trầm ngư chưa chắc đủ để hình dung.

"Chịu ra rồi?" Lăng Tiểu Ngư nhìn ni cô xinh đẹp, nói.

Trái với tình cảnh Lăng Tiểu Ngư đã mường tượng, rằng Lăng Thanh Trúc sẽ rất kích động, thực tế thì nàng lại khá điềm tĩnh. Nhất là đôi mắt. Một chút sóng gợn hắn cũng không nhìn thấy.

Lăng Thanh Trúc nàng thực đã buông bỏ hết rồi ư?

Nghĩ tới đó Lăng Tiểu Ngư bất giác nhói đau. Năm tháng mặn nồng, nàng sao có thể nói quên là quên được chứ...

"Lăng thí chủ, xin hãy về đi".
"Thanh Trúc...".

"Pháp hiệu của bần ni là Vô Chân".

"Vô chân? Vô Chân sao?".

Lăng Tiểu Ngư cười, có phần chua chát. Sau đấy thì nói: "Lăng Thanh Trúc cũng được, Vô Chân cũng tốt, bất kể danh tự là gì thì nàng vẫn là nàng, nữ nhân mà ta yêu quý".

"Yêu?".

Lăng Thanh Trúc khẽ lắc đầu: "Tóc xanh đã đoạn, trần duyên đã dứt, bần ni hôm nay đã là đệ tử Phật môn. Yêu hận tình thù không còn bận tâm đến nữa".

"Ta không tin".

"Lăng thí chủ hà tất cố chấp".

"Lăng Thanh Trúc...".

"Trên thế gian đã không còn Lăng Thanh Trúc nữa".

Lăng Thanh Trúc chấp tay từ biệt, quay mặt bước đi.

"Lăng Thanh Trúc!".

"Lăng Thanh Trúc!".Mặc cho người kêu gọi, Lăng Thanh Trúc vẫn đều đều cất bước.

"Lăng Thanh Trúc đã không còn trên thế gian này nữa. Lăng thí chủ xin hãy về đi".

"Nàng có tin ta khiến cho Thủy Vân am không còn trên đời này nữa không?!".

Lời vừa nói ra liền khiến người biến sắc. Từ am chủ cho tới các đệ tử, ai nấy đều cả kinh nhìn về phía Lăng Tiểu Ngư. Từ trên người hắn, một cỗ lực lượng màu xám đang lan toả, mắt thường có thể dễ dàng thấy được. Tới lúc này thì tất cả đều đã nhận thức được rằng Lăng Tiểu Ngư vốn chẳng phải thường nhân. Và điều đó cũng có nghĩa: Vô Chân cũng như vậy, không phải thường nhân.

Rốt cuộc thì nàng là ai? Nhân vật dạng nào?

Trước những ánh mắt vừa e ngại vừa hoài nghi của chúng ni, Lăng Thanh Trúc ném cho Lăng Tiểu Ngư một cái nhìn bất thiện. Bị hắn uy hiếp như vậy, cho dù bồ tát cũng phải nổi giận đấy!

"Lăng giáo chủ, rốt cuộc là ngài muốn gì chứ?!".

"Ta muốn nàng ở bên cạnh ta".

"Sau những chuyện đã xảy ra, sau những lừa dối, bất luân, trái đạo... Ngài cho rằng bần ni và ngài còn có thể như trước sao?".

Lăng Tiểu Ngư im lặng. Hắn vốn đã biết trước câu trả lời. Nhưng... hắn vẫn hy vọng. Chí ít hắn cũng mong có thể ở bên cạnh nàng trong những ngày tháng sau cùng này.

Lăng Thanh Trúc nàng không yêu hắn cũng được, nàng căm ghét hắn, thậm chí là hận hắn cũng được. Chỉ cần nàng có thể ở bên cạnh hắn, chỉ cần mỗi ngày hắn đều được nhìn thấy nàng, như thế cũng đủ rồi...

Đêm đó, sau khi bị nàng dùng Long Tru đâm vào ngực, hắn thật sự đã rất đau. Không ở da thịt mà tại tâm can. Trái tim hắn như bị cắt ra thành từng mảnh... Lúc ấy hắn ngỡ mình đã chết. Trông thấy khuôn mặt đẫm lệ, ánh mắt bi thương ngập tràn oán hận kia của nàng, hắn hoàn toàn tuyệt vọng. Hắn nghĩ nên để nàng đi... Nhưng khi nàng đi rồi, hắn chợt thấy trống rỗng. Cho dù Tôn Thi Hàn có kề cận sớm hôm, có quan tâm săn sóc thế nào đi nữa thì khoảng trống kia vẫn không sao khoả lấp được. Nỗi tương tư từng đêm giày xéo hắn...

"Lăng giáo chủ, coi như bần ni xin ngài, hãy để bần ni được yên. Đừng đến tìm bần ni nữa".

Lăng Tiểu Ngư hít sâu một hơi, đáp lại lời nàng: "Ta không làm được".

Chính là như vậy, không làm được. Tôn Thi Hàn nói đúng, Lăng Tiểu Ngư hắn có thể phủ nhận bằng lý trí, nhưng còn con tim, hắn dối gạt thế nào đây? Hắn không muốn để cuối cùng mình phải ân hận...

"Thanh Trúc, đi cùng ta".

Lăng Tiểu Ngư bước lên định bắt ép, nhưng lạ thay, Lăng Thanh Trúc chỉ đứng yên tại chỗ. Từ trong miệng nàng, câu chữ đi ra: "Lăng giáo chủ, bần ni biết mình tài nghệ kém cỏi, không đấu lại ngài. Nhưng nếu ngài nhất quyết muốn đưa bần ni đi, thứ mà giáo chủ nhận được sẽ chỉ là xác của bần ni".

Cánh tay của Lăng Tiểu Ngư đang đưa ra từ từ rụt lại. Hắn im lặng một lúc rồi mới nói: "Thôi được, nếu Lăng Thanh Trúc nàng đã muốn lưu lại đây... vậy thì cứ lưu lại đây cả đời đi".

"Lăng Thanh Trúc nàng nghe cho kỹ. Nếu nàng dám bước ra khỏi Thủy Vân am này nửa bước, ta sẽ lập tức giết hết tất cả những người ở đây!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau