TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 666 - Chương 670

Chương 666: Trùng phùng (1)

...

Đó là một đêm kinh hoàng đối với dân chúng của Phúc Âm trấn. Người chết khá nhiều. Đáng nói hơn nữa là những cái chết này... rất là thảm thiết.

Túy Hương Lầu vốn là sản nghiệp của Triệu công tử; có hắn chống lưng, cho dù quan phủ cũng không dám phiền hà. Thậm chí dẫu biết ở bên trong có lắm chuyện oan trái, vi phạm pháp chế đi nữa. Hơn năm năm nay, Túy Hương Lầu đã bức hại không ít cô gái, đem cả cuộc đời họ vùi dập xuống dưới bùn nhơ. Có người buông tay thoả hiệp, có người chua xót dằn vặt, cũng có người giống như Lăng Ba, can đảm tìm lấy cái chết. Nhưng dẫu là trường hợp nào đi nữa thì chung quy vẫn chỉ một chữ: "khổ". Các cô nương ở Túy Hương Lầu, đêm đêm vẫn thường hay khóc. Cười? Cũng có đấy. Nhưng là cười trong cay đắng. Vui vẻ mà nói... hiếm hoi vài ba khoảnh khắc, được vài ba người.

Sâu trong thâm tâm những kỹ nữ, đa phần đều muốn thoát ra khỏi chốn tối tăm dơ bẩn này. Bọn họ muốn tìm lại tự do. Thay vì những món hàng hoá bán hết người này đến người khác, bọn họ muốn làm một con người. Chỉ có điều là... ai cho bọn họ tự do để mà làm người đúng nghĩa đây? Ngay đến quan phủ còn phải luồn cúi đi qua nữa là.

Có Triệu công tử chống lưng, Túy Hương Lầu khó có thể lung lay. Và điều đó cũng đồng nghĩa những cô gái bị bắt, bị bán vào đây, bọn họ sẽ không bao giờ còn tự do được nữa. Năm tháng sau này của họ, nếm trải có chăng là cay đắng, tủi nhục... Để rồi cuối cùng, bọn họ sẽ chết đi như những kẻ vô danh, không người thương tưởng...

Theo lý thì chuyện sẽ là như vậy. Tuy nhiên, tất cả đã thay đổi vì sự xuất hiện của Lăng Ba. Ngay từ giây phút Túy Hương Lầu đánh chủ ý lên người Lăng Ba, muốn biến nàng thành món hàng để thu lợi thì số phận của thanh lâu này coi như đã xác định rồi. Nó sẽ không bao giờ còn tồn tại nữa.

Trong đêm hôm ấy, Lăng Tiểu Ngư đã ra tay giết hết tất cả những người mà hắn cho là đáng giết. Chẳng hạn như Dung tú bà, đám hạ nhân đã bắt Lăng Ba, những tên đồng phạm... Hơn ba mươi mạng người, thoáng chốc đều gục ngã. Kẻ đứt đầu, người gãy tứ chi, nhưng bi thảm nhất thì phải kể đến Dung tú bà. Tay, chân, mình mẩy, những bộ phận trên người bà ta thì đúng còn thật, tuy nhiên, ở trên những bộ phận ấy, chúng chỉ sót lại mỗi xương, bằng như da thịt... hết thảy đều bị róc hết. Thê thảm, cũng vô cùng gớm ghiếc. Tới độ mà khi quan binh chạy tới, chứng kiến thi thể, ai nấy cũng đều cảm thấy rợn người, có kẻ nhịn không được còn ôm bụng nôn thóc nôn tháo...

Huyết án kinh hoàng đã khiến Phúc Âm trấn xôn xao, náo loạn một thời gian dài. Đối với chuyện này, Triệu công tử tất nhiên rất giận, đã yêu cầu quan phủ gấp rút điều tra; song song với đó, hắn còn tự mình huy động nhân mã của Triệu phủ để mà tra xét. Nhưng, họ Triệu hắn tra xét còn chưa được bao lâu thì chính cái mạng của hắn cũng đã bị người ta lấy đi. Đám thuộc hạ của hắn cũng là như vậy, đều bị giết hết.
Hôm đó, hung thủ sau khi gây án xong, hắn đã không rời đi. Hắn đã đứng đó đợi cho quan binh tìm tới. Lúc này hắn mới quay đầu nhìn đám quan binh, nói với bọn họ: "Về bảo với chủ của các ngươi, biết khôn thì hãy làm một vị quan tốt, nếu không... hừ...".

Dứt câu, người nọ phẩy tay một cái, lập tức cả trường thành ầm ầm sụp đổ, dưới chân y, mặt đất cũng nhanh chóng tách ra, tạo thành hố sâu.

Tới đó thì tất cả quan binh, dân chúng toàn bộ đều câm nín, thâm tâm một trận kinh hoàng.

Một cái phẩy tay liền hủy đi trường thành, chia đôi mặt đất, đấy nào phải sức người có thể làm ra. Người kia, y chắc chắn không phải người, khẳng định tu sĩ, hơn nữa còn là tu sĩ cấp bậc rất cao.

Thế là kể từ đó, huyết án Túy Hương Lầu chìm xuống, không còn ai dám nhắc đến chuyện truy bắt hung thủ nữa. Thậm chí cái chết của Triệu công tử, đương triều thái úy Triệu Bân cũng chỉ đành nuốt lệ cho qua. Phàm nhân thế tục đấu sao được với tiên gia.

...

...

Cách trấn Phúc Âm khoảng chừng hai dặm, bên trong một căn nhà lá đơn sơ...

Trên chiếc giường tre đã cũ, dưới những tia nắng từ cửa sổ chiếu vào, một cô gái còn đang say ngủ. Mặt mũi của nàng phải nói là không hề tệ, rất xinh đẹp. Kể cả khi bây giờ trên khuôn mặt ấy đang có những vết sưng bầm đi nữa...

"Ưm...".

Nằm im bao lâu không rõ, bờ môi cô gái bỗng bất ngờ nhích động. Từ trong cổ họng nàng, một tiếng "ưm" khẽ cất lên. Kế đó, một đôi mắt từ từ mở ra...

Chương 667: Trùng phùng (2)

"Cô nương, cô tỉnh rồi à?".

Hiện lên trong mắt Lăng Ba là một bà lão tuổi độ năm mấy sáu mươi, mái tóc hoa râm, mặt hằn in những dấu chân năm tháng, thoạt trông có phần tang thương khắc khổ. Dù vậy, nụ cười của bà thì lại đầy vẻ lạc quan.

"Ông lão, mau qua xem! Lăng cô nương đã tỉnh rồi!".

Tiếng gọi của bà lão vừa dứt chưa bao lâu thì từ gian ngoài, một ông lão mặc hôi y cũ kỹ đi vào.

Tương tự người vợ của mình, mặt mũi ông cũng có phần khắc khổ, răng đã rụng ba chiếc, còn tóc thì cũng bạc trắng cả đầu.

Tiến đến bên giường, ông lão cúi nhìn cô gái vừa mới tỉnh dậy, vui mừng nói: "Cô nương cuối cùng cũng tỉnh rồi, thật tốt quá!".

"Các người... khục khục...".

"Cô nương, không cần gấp không cần gấp...".

Tiếp lời ông lão, bà lão mới ngồi xuống, dang tay dìu đỡ cô gái: "Lăng cô nương, cô còn đang bị thương, đừng cử động mạnh".

Lăng Ba một tay giữ lấy ngực, đợi cho hơi thở bình ổn lại thì hỏi: "Xin hỏi hai người là ai? Ta đang ở đâu?".

"Ở đây là nhà của chúng ta. Lăng cô nương không cần lo lắng, cứ yên tâm tịnh dưỡng." Bà lão nở nụ cười hiền hậu, đáp.

Lăng Ba đã hoàn toàn định thần, nghi hoặc: "Bà... bà sao lại biết ta họ Lăng?".

Lăng Ba không thể không nghi ngờ. Nàng nhớ sau khi mình thoát khỏi Túy Hương Lầu, trên đường trốn chạy bởi mệt quá nên đã ngất đi. Hai ông bà lão này, nàng rõ ràng chưa từng gặp qua trước đó. Cứ cho là bọn họ đã cứu nàng, đưa nàng về đây, vậy thì cũng không có khả năng tận tường danh tính được.

Thấu hiểu nỗi nghi hoặc trong lòng Lăng Ba, bà lão mới giải đáp: "Lăng cô nương, là tướng công của cô nương nói cho chúng ta biết".

Tướng công?

Lăng Ba lại càng thêm mờ mịt. Nàng đã xuất giá bao giờ mà có tướng công?

"Tướng... tướng công nào? Ta còn chưa...".

"Còn chưa gì?" Lăng Ba nói chưa hết câu thì một giọng nam nhân đã cất lên, truyền vào tai nàng.

Giọng nói này...

Thanh âm quen thuộc làm Lăng Ba kích động. Chẳng màng thương tích trên người, nàng vịn vào giường, ý tứ muốn đứng lên.

"A...!".

"Khục khục...".

"Lăng cô nương, cẩn thận..." Ngó thấy Lăng Ba bởi động đến thương tích mà ho, hai ông bà lão mới lo lắng nâng đỡ hỏi han. Nhưng lời bọn họ nói, Lăng Ba dường như đã chẳng còn nghe được nữa rồi. Lúc này hai mắt nàng chỉ tập trung trên khuôn mặt một người...

Đã bao lâu rồi nàng chưa nhìn thấy bóng dáng thân quen này?

Nàng không nhớ nữa. Lăng Ba nàng...

Đây có phải thật? Hay chỉ là một giấc mơ?

"Bà lão, chúng ta ra ngoài thôi." Rất có ý tứ, ông lão nắm tay người vợ già của mình kéo đi, nhường lại không gian cho đôi trẻ.

Tấm màn được vén lên rồi nhanh chóng buông xuống, Lăng Tiểu Ngư cầm theo một cái chén hướng chiếc giường tre tiến lại.

Lăng Ba thấy hết nhưng vẫn không nói gì. Nàng vẫn cảm thấy mình đang sống trong giấc mộng. "Lăng Ba." - Lăng Tiểu Ngư đặt chén thuốc xuống chiếc bàn nhỏ gần đó, nói - "Thái độ này là ý gì? Nhìn thấy mặt ta khiến nàng không vui sao?".

Lăng Ba vẫn lặng im như cũ. Nhưng khác trước, thay vì chỉ ngồi yên thì nàng đã nâng tay. Một cách chầm chậm, run run, nàng chạm vào áo Lăng Tiểu Ngư. Rồi, nàng sờ lên khuôn mặt hắn. Bên má, cánh mũi, làn môi... Theo sự di chuyển của những ngón tay, nước mắt nàng cũng lặng lẽ chảy ra, xuôi hẳn thành dòng.

"G-Gi... Giá... Giáo...".

"Giáo chủ", Lăng Ba muốn gọi, nhưng môi mấp máy mãi mà vẫn chẳng thành câu. Cảm xúc của mình, Lăng Ba nàng cũng không rõ là gì. Loại tâm tình này nàng chưa bao giờ trải qua trước đây. Nó rất kỳ lạ. Vui không hẳn vui, buồn lại không phải buồn. Thế nhưng nó rất mãnh liệt, như muốn phá tan lồng ngực của nàng vậy...

Ngồi trên ghế, Lăng Tiểu Ngư nhẹ nhàng đưa tay vén mấy sợi tóc phủ trên má giai nhân, dịu dàng nói: "Đừng khóc. Bổn giáo chủ đã tới đón nàng rồi đây".

"Giáo chủ!!".

Câu nói của Lăng Tiểu Ngư giống như một lời xác nhận, để cho Lăng Ba biết rằng nàng cũng không phải nằm mơ, rằng giáo chủ đã tha thứ cho nàng, rằng... hắn vẫn muốn nàng bên cạnh. Đó là lý do vì sao Lăng Ba lại oà khóc. Sau bao đau khổ, tủi nhục, rốt cuộc... rốt cuộc nàng cũng có thể trở về được rồi.

Giáo chủ, Lăng Ba sẽ không bao giờ rời xa người nữa... Sẽ không bao giờ nữa...

...

Lăng Ba khóc, lệ rơi không ít. Đợi nàng phát tiết tâm tình xong thì chén thuốc trên bàn cũng đã nguội hẳn. Khẽ liếc qua nhìn nó, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Xem nàng kìa, khóc đến nỗi làm cho chén thuốc cũng nguội mất".

Nói đoạn, hắn bưng chén thuốc lên, lấy muỗng múc đưa đến trước mặt Lăng Ba: "Có còn hơn không. Nào, há miệng".

Lăng Ba im lặng làm theo, há miệng uống thuốc. Nhưng khi nước thuốc vừa chảy vào trong miệng thì nàng đã phải nhăn mặt nhíu mày.

Đắng quá.

Khó khăn nuốt xuống ngụm thuốc, Lăng Ba nói: "Giáo chủ, thuốc...".

"Sao?".

"Đắng".

"Thuốc đắng dã tật".Lăng Tiểu Ngư chả có nửa điểm thương tình, tiếp tục cầm muỗng múc thuốc.

Nhìn chiếc muỗng đưa tới, Lăng Ba thực lòng e ngại.

"Giáo chủ... Người không có linh đan sao?".

"Quên mang".

Quên mang? Ánh mắt Lăng Ba liếc xuống chiếc không gian giới chỉ mà Lăng Tiểu Ngư đang đeo, âm thầm phủ định.

Giáo chủ đây rõ ràng là cố tình muốn cho nàng chịu khổ.

"Giáo chủ, không thể dùng đạo thuật chữa trị sao?".

"Lặn lội đường xa, thân thể suy nhược, không tiện dùng".

Nói dối. Lăng Ba thừa hiểu điều đó. Nhưng nàng không dám trách, cũng không dám vạch ra hay là truy hỏi gì. Lăng Ba nàng vốn dĩ là người có lỗi kia mà.

"Có lẽ giáo chủ vẫn còn giận mình." Lăng Ba thầm nghĩ.

Hít nhẹ một hơi, nàng thôi không nói thêm gì nữa, há miệng uống thuốc.

Đắng... Rất là đắng... Nhưng không sao, có đắng hơn nữa Lăng Ba nàng cũng cam nguyện uống. Chỉ cần giáo chủ vẫn cần nàng, vẫn muốn nàng ở bên thì bắt nàng làm gì nàng cũng chịu. Đừng nói chỉ một chén thuốc, cho dù có là một ngàn chén thuốc đi nữa Lăng Ba nàng vẫn vui lòng đón nhận.

Thuốc của giáo chủ dẫu có đắng bao nhiêu thì so với nhân tâm hồng trần vẫn tốt hơn rất nhiều.

...

"Khà...".

"Rất đắng?" Lăng Tiểu Ngư đem chén thuốc đã được người uống cạn bỏ lên bàn, hỏi.

Lăng Ba nhẹ gật đầu: "Đắng lắm".

"So với những gì nàng đã trải qua thì thế nào?".

"Giáo chủ, Lăng Ba sai rồi...".

"Có còn muốn phiêu bạt hồng trần, đi tìm lý tưởng nhân sinh nữa không?".

"Không đi nữa." Lăng Ba lắc đầu, bất ngờ bước xuống giường, khụy gối quỳ "Giáo chủ, Lăng Ba cam nguyện chịu phạt".

Lăng Tiểu Ngư trông thấy nàng như vậy thì không đành, lập tức đem nàng đỡ lên. Tay áp lên má, hắn cất giọng thâm tình: "Lăng Ba, nàng có biết ta rất yêu quý nàng không? Đối với ta nàng chính là trân bảo. Nàng bảo ta phạt nàng? Ta cũng muốn phạt nàng thêm nữa lắm. Thế nhưng nếu ta phạt nàng, nếu nàng đau, trong lòng ta sẽ càng đau hơn...".

"Giáo chủ...".

Lăng Ba nghe qua những lời ấy, nội tâm vô cùng xúc động. Chẳng màng chi lễ tiết, nàng dang tay ôm lấy Lăng Tiểu Ngư, siết chặt.

Nam nhân này chính là người vẫn luôn quan tâm nàng, yêu quý nàng. Không ai khác, chính hắn mới thực tâm trân trọng, gìn giữ cho nàng.

Giáo chủ, cả đời này Lăng Ba chỉ muốn ở bên cạnh người. Lăng Ba sẽ hầu hạ người, chăm sóc người. Cho tới già. Cho tới chết...

Chương 668: Một đôi phu thê

...

"Lăng Ba, ta yêu nàng".

"Giáo chủ, Lăng Ba cũng yêu người." Đôi tay vẫn còn ghì chặt, Lăng Ba đáp lại, trong giọng nói có chút nghẹn ngào.

"Có nhiều không?" Lăng Tiểu Ngư hỏi.

"Nhiều... Rất nhiều...".

"Sẽ không rời xa ta nữa chứ?".

"Không... Vĩnh viễn không...".

...

Đêm hôm đó.

Lăng Ba thì như cũ, vẫn nằm trên giường. Thương tích trên người nàng còn chưa khỏi. Lăng Tiểu Ngư đã không cho nàng dùng linh đan hay thánh dược gì, cũng chẳng thi triển đạo thuật để mà chữa trị. Đối với điều đó, Lăng Ba dĩ nhiên là có thắc mắc. Nàng hỏi: "Giáo chủ, có phải người vẫn còn giận Lăng Ba?".

"Không." Ngồi trên chiếc ghế mà ban sáng đã ngồi, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, rồi lại tiếp tục thổi nguội chén thuốc vừa đun.

"Giáo chủ nói dối".

"Nói dối? Ta không có".

"Vậy sao giáo chủ vẫn nấu thuốc cho Lăng Ba uống?".

"Nàng bây giờ là bệnh nhân, dĩ nhiên phải uống thuốc".

"Nhưng những thuốc này...".

Lăng Tiểu Ngư tạm ngưng thổi: "Lăng Ba, đây không phải hình phạt. Ta chỉ là muốn có cơ hội chăm sóc nàng nhiều hơn thôi".

"Không phải hồi sáng ta đã có nói qua rồi sao? Chúng ta bây giờ là một đôi phu thê bình thường nơi thế tục".

Nghe đến hai tiếng "phu thê", Lăng Ba lại cảm thấy ngượng ngùng.

Tại sao không sắm vai huynh muội hay là chủ tớ gì đó mà cứ nhất thiết phải giả trang phu thê?

Lại nói, ở trước mặt hai ông bà lão hiền lành vô hại, việc gì phải giả trang? Rõ ràng giáo chủ...

"Sao? Lăng Ba nàng không thích?".

"K-Không phải".

"Nói vậy là nàng thích?".

"Lăng Ba...".

Lăng Ba bị xoay qua xoay lại, thực là cảm thấy bối rối, nhất thời chẳng biết phải đáp sao cho thoả.

Thấy vậy, Lăng Tiểu Ngư không những không buông tha mà còn trêu chọc: "Ta nhớ lúc sáng có người nói rất yêu ta, cam nguyện cả đời ở bên cạnh ta. Nếu không gả cho ta thì còn có thể gả cho ai nữa đây?".

"Giáo chủ...!".

Lăng Ba nhớ đến những lời nói, cử chỉ của mình ban sáng, mặt càng thêm hồng. Trông sắc diện của nàng lúc này, khó có thể nghĩ nàng hiện đang là người bệnh, thể trạng còn rất yếu.

Thú thực thì Lăng Ba nàng cũng không hiểu được. Nàng không biết tại sao lúc sáng mình lại có thể nói năng, ôm ấp một cách tự nhiên, mạnh bạo tới vậy. Phải biết, trước hôm nay, nàng và giáo chủ vẫn rất giữ lễ. Vượt ngoài lễ giáo tính ra cũng chỉ khoảng thời gian ngắn ngủi bị giáo chủ bắt ép ngủ chung giường tại tẩm cung thôi. Nhưng dẫu là như vậy, giữa nàng và giáo chủ cũng mạnh ai người nấy nằm, chưa từng ôm ấp... Trong khi đó, hồi sáng này, Lăng Ba nàng không chỉ đã chủ động ôm mà còn ôm rất chặt, cứ như thể là đang ôm báu vật, sợ nó biến mất vậy.

"Đúng là xấu hổ mà...".

...

"Hừm... Được rồi, ta không chọc nàng nữa".

Nhận thấy chén thuốc đã nguội bớt, hiện có thể uống, Lăng Tiểu Ngư đưa tay cầm lên, lấy muỗng múc.

"Nương tử, nên uống thuốc rồi"."Giáo chủ...".

"Gì vậy nương tử?".

Biết có tiếp tục kêu ca thì người cũng chẳng sửa lối xưng hô, Lăng Ba đành miễn cưỡng đón nhận. Nàng há miệng uống nhanh muỗng thuốc, uống xong thì cả khuôn mặt liền nhăn lại.

Đắng...

"Giáo chủ, người rõ ràng cố tình để Lăng Ba chịu khổ".

"Nàng chịu khổ thì ta mới có cơ hội chăm sóc".

Lăng Tiểu Ngư khẽ cười, lại cầm muỗng múc thuốc: "Nào, chịu khó uống. Số thuốc này ta phải tốn cả canh giờ mới nấu được đấy".

"Có ai bắt giáo chủ phải đi nấu thuốc đâu...".

Miệng thì nói vậy nhưng Lăng Ba vẫn theo lời uống hết muỗng thuốc mà Lăng Tiểu Ngư đưa cho. Đó là muỗng thuốc thứ hai. Và tiếp đến sẽ là muỗng thuốc thứ ba, thứ tư, thứ năm... đáng ra sẽ là như vậy. Nhưng không, Lăng Ba đã không để những muỗng thứ ba thứ tư kia được múc ra. Ngay khi vừa uống hết muỗng thuốc thứ hai thì nàng đã vươn tay đem chén thuốc đoạt đi, kế đấy thì một hơi dốc cạn.

"Khà...".

"Ừm, không tệ." Cúi xem cái chén vừa được người đem trả, Lăng Tiểu Ngư vừa ý gật đầu.

"Thuốc đã uống xong, giờ thì nàng nên đi ngủ".

"Biết rồi".

Lăng Ba ứng tiếng, ngả lưng xuống giường, khẽ khàng kéo chăn...

...

"Giáo chủ".

"Sao?".

"Hmm... Cũng muộn rồi, giáo chủ đi nghỉ đi".

"Được".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư liền nhấc chân cởi giày; sau giày, hắn cởi tiếp trường y.
"Giáo chủ, người... người làm gì vậy?".

"Cởi đồ đi ngủ?".

"Người... Ý người không phải là ngủ ở đây chứ?".

Chuyện đó Lăng Ba nàng cho rằng không ổn. Ở đây chỉ có duy nhất một chiếc giường, mà giường này thì Lăng Ba nàng đã nằm rồi. Lẽ nào để giáo chủ nằm dưới đất?

Mà khoan. Xem động thái của giáo chủ thì hình như không định nằm dưới đất. Giáo chủ... giáo chủ hình như muốn nằm trên giường!

Nghĩ vậy, Lăng Ba lại càng khẩn trương.

"Lăng Ba, nàng xấu hổ?".

Lăng Tiểu Ngư đưa mặt lại gần: "Nàng không phải nói rất yêu ta, muốn ở bên cạnh ta cả đời?".

"Nhưng mà...".

"Không có nhưng." Lăng Ba chưa kịp ý kiến thì miệng đã bị Lăng Tiểu Ngư dùng tay che lại.

"Ta đã nói rồi. Bây giờ chúng ta là một đôi phu thê bình thường chốn thế tục".

"Giáo chủ...".

Lăng Tiểu Ngư khẽ lắc đầu, lại cúi sát hơn một chút. Một cách chầm chậm, đôi môi hắn dần áp sát môi của Lăng Ba.

Ban đầu Lăng Ba nghĩ tránh đi, nhưng rồi không hiểu thế nào nàng lại nằm yên. Hai mắt nàng nhanh chóng khép lại, còn tay thì nắm chặt lấy tấm chăn đang đắp trên người, dáng vẻ rất là khẩn trương.

Mong đợi? Có một chút. Nhưng lo sợ thì nhiều hơn.

Lăng Ba nàng yêu thích giáo chủ, điều đó không giả. Từ trong đắng cay, tủi nhục, Lăng Ba nàng đã nhận ra được. Nàng chắc chắn là mình có tình cảm với giáo chủ, cũng biết rõ thứ cảm xúc ấy gọi là gì. Đối với nàng, giáo chủ chính là nam nhân duy nhất mà Lăng Ba nàng cam nguyện sống chung cả đời. Gả cho giáo chủ, đấy chỉ là sớm muộn.

Yêu, Lăng Ba nghĩ là mình đã yêu. Nàng cũng tin Lăng Tiểu Ngư - kẻ mà nàng yêu - là một nam nhân tốt, biết trân quý, bảo bọc nàng. Nàng biết cho dù bây giờ có trao thân cho hắn thì cũng sẽ chẳng vấn đề gì. Giáo chủ của nàng, hắn sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng... biết thì biết, hiểu thì hiểu, trong lòng Lăng Ba nàng vẫn cảm thấy lo sợ. Nàng... còn chưa có chuẩn bị.

"Khì...".

Lăng Tiểu Ngư đang tiến bỗng ngưng, cười khẽ. Thay vì môi thì hắn lại kề miệng vào tai Lăng Ba: "Ngủ ngon".

Thời điểm Lăng Ba mở mắt thì Lăng Tiểu Ngư đã xoay người bước ra khỏi gian phòng. Còn lại một mình, Lăng Ba lúc này mới nhẹ nhõm thở ra một hơi.

"Giáo chủ, người thật tốt...".

...

Đến sáng hôm sau.

Lúc Lăng Ba tỉnh giấc thì Lăng Tiểu Ngư đã ở sát ngay bên cạnh tự bao giờ. Hắn ngồi trên chiếc ghế đặt ở cạnh giường, trong bộ trường y hôm qua, dịu dàng nhìn nàng: "Nương tử, nàng dậy rồi".

"Nương tử", giáo chủ lại gọi thế nữa rồi. Mặc dù hai tiếng thân mật ấy hôm qua Lăng Ba đã có nghe, còn không chỉ một lần, nhưng lúc này nghe lại vẫn cứ thấy... nhồn nhột sao đó.

Lăng Ba định bảo Lăng Tiểu Ngư sửa lối xưng hô, nhưng nghĩ cho dù có phàn nàn thì cũng chẳng ích chi, đành thôi để mặc.

"Giáo chủ, sao người dậy sớm vậy?".

Bình thường giáo chủ người không phải đợi đến lúc Lăng Ba nàng vào tẩm cung kêu gọi mới chịu rời khỏi trường kỷ hay sao?

"Nương tử bị ốm, phận làm tướng công ta đương nhiên phải thức khuya dậy sớm để săn sóc cho nàng".

Theo sau nụ cười, Lăng Tiểu Ngư chìa tay ra: "Nào, để ta dìu nàng".

"Giáo chủ, Lăng Ba vẫn đang bị thương".

"Bị thương? Ai nói?".

Chương 669: Cùng nàng phiêu bạt

Lăng Ba chớp chớp hàng mi, thần tình nghi hoặc. Sau, nàng như nghĩ tới gì, vội vàng tự mình kiểm tra thân thể.

Cảm giác đau nhức đã hết, những vết thâm tím trên da thịt cũng không còn. Chuyện này...

"Giáo chủ, người...?".

Lăng Tiểu Ngư không nói gì, dùng chút đạo thuật hiển hoá ra một chiếc gương để cho Lăng Ba soi mặt.

"Những vết thương, chúng biến mất rồi... Giáo chủ, cảm ơn người".

"Cảm ơn gì chứ?".

Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu: "Nàng là trân bảo của ta, ta sao có thể đứng nhìn nàng chịu khổ được. Thật sự không đành".

"Giáo chủ, người đối với Lăng Ba thật tốt. Lăng Ba...".

Dường như đoán được Lăng Ba sẽ nói gì tiếp, Lăng Tiểu Ngư lập tức lấy tay che miệng nàng lại: "Lời khách sáo nàng đừng nói. Giữa chúng ta thì điều đó không cần".

"Nào, bây giờ nàng đã khỏe rồi, chúng ta ra chào tạm biệt hai vợ chồng Chu lão".

...

Trước cửa nhà, Chu lão và Chu bà đứng nhìn Lăng Ba không chớp mắt, khuôn mặt thì kinh nghi bất định. Bọn họ rất ngạc nhiên, chẳng hiểu vì sao mà thương tích của Lăng Ba lại khỏi nhanh như vậy. Bọn họ nhớ hôm qua khuôn mặt Lăng Ba rõ ràng còn thâm tím, tay chân cũng thế, ấy vậy mà giờ... một vết bầm nho nhỏ cũng không thấy a.

"Lăng cô nương, thương tích của cô...?".

Nhoẻn miệng cười, Lăng Ba đáp: "Chu bà, thương tích của Lăng Ba đã hoàn toàn khỏi hẳn rồi".

"Thật kì diệu." Bên cạnh Chu bà, Chu lão cảm thán. Sống bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên Chu lão chứng kiến một trường hợp như này.

"Xem ra là chân tình cảm động trời xanh".

Chu lão cười hiền hậu nhìn Lăng Ba: "Lăng cô nương, cô nương có một tướng công rất tốt, nhớ phải giữ chặt".

"Chu lão, người nói gì vậy..." Lăng Ba có chút thẹn, nói xong liền cúi đầu.

Chu bà biết ý cười cười, quay sang nói với Lăng Tiểu Ngư: "Lăng công tử, cậu cũng phải trân trọng nương tử của mình. Nữ nhân tốt như Lăng cô nương đây không dễ tìm đâu".

Lăng Tiểu Ngư gật nhẹ, trong lòng thầm mong có thể ở bên cạnh "nương tử" của mình lâu hơn một chút...

...
Tạm biệt đôi vợ chồng già chất phác thiện lương, Lăng Tiểu Ngư cùng Lăng Ba xuôi thẳng phương bắc mà đi.

Bay? Độn?".

Đều không phải. Bọn họ dùng ngựa. Đó là một con bạch mã do Lăng Tiểu Ngư đã chuẩn bị sẵn từ đêm hôm qua.

...

"Ông lão, đang nghĩ gì vậy?" Đứng trông theo thân ảnh người đi, Chu bà chợt ngó sang Chu lão, thấy vẻ mặt ông có nét đăm chiêu thì thắc mắc hỏi.

Chu lão khẽ cười, xoay qua nắm tay Chu bà, đáp: "Tôi đang nhớ lại thời trẻ của mình. Lúc tôi và bà mới thành thân, so với hai người họ cũng không khác nhau là mấy".

"Ông này..." - Chu bà phản ứng ngay - "Hồi trẻ ông làm gì mà so được với Lăng công tử. Ông có thấy cái khí chất đó không? Người bình thường khó mà có được".

"Phải phải...".

Chu lão không những không chút nào phật ý mà còn cười rất tươi. Tay vẫn nắm chặt bàn tay của người vợ đã cùng mình đi qua biết bao thăng trầm, ông dẫn bà vào bên trong nhà.

"Ông lão, trên bàn có cái gì phải không?". Vừa bước vào nhà, Chu bà liền chỉ tay về phía chiếc bàn đặt ở giữa gian trước của căn nhà, nói.

Chu lão đi tới, xem qua thì bảo: "Trên bàn còn có lời nhắn. Hẳn là của Lăng công tử".

"Ông lão, ông đọc lên cho tôi nghe".

Chu lão bắt đầu đọc: "Một chút quà mọn, xin hãy nhận lấy"."Ông lão, nói vậy trong cái túi này...".

Chu lão không đáp, thay vào đó, ông đem chiếc túi mở ra.

Tức thì, hơn chục nén bạc hiện lên trong những con mắt già nua.

"Cái này...".

"Là ý tốt của họ".

...

Trên con đường mòn, bóng bạch mã lướt đi như bay. Trong gió, thỉnh thoảng có tiếng người cất lên. Hầu hết đều khởi đầu bằng hai từ "giáo chủ", giống như bây giờ.

"Giáo chủ! Chúng ta đang đi đâu vậy?!" Ngồi trên yên ngựa, ở đằng trước, Lăng Ba cố nói to để cho người phía sau có thể nghe rõ. Trong lòng nàng đang cảm thấy nghi hoặc, cần giải đáp.

Bạch Lộ Sơn nằm ở hướng nam, nếu muốn về thì phải theo hướng nam mới đúng, nhưng đằng này giáo chủ lại nhắm thẳng phương bắc chạy đi.

"Lăng Ba, chúng ta sẽ không về Huyết Sát Giáo." Trái với Lăng Ba, Lăng Tiểu Ngư nói khá là nhỏ nhẹ. Dù vậy, mỗi một lời hắn nói ra, hết thảy Lăng Ba đều nghe rất rõ, giống như là chúng truyền thẳng vào trong lỗ tai nàng vậy.

"Giáo chủ! Chúng ta không về Huyết Sát Giáo thì đi đâu?!".

"Phiêu bạt giang hồ ngoạn phong cảnh!".

...

Ngày hôm sau.

Giữa bãi cỏ xanh mướt, bên dưới một ngọn đồi vô danh.

Lăng Ba ngồi trên yên ngựa, cúi xuống nhìn Lăng Tiểu Ngư, thần tình có chút lo lắng: "Giáo chủ, hay là thôi đi. Lăng Ba không muốn cưỡi ngựa nữa".

"Sao lại không cưỡi? Nàng sợ?".

Lăng Ba thành thật gật đầu. Nhớ lần trước cưỡi ngựa, con ngựa chạy còn chưa được bao lâu thì nàng đã ngã sấp mặt rồi a.

"Không cần sợ. Ta sẽ ngồi ngay sau lưng nàng".

Chương 670: Nguyện uớc vĩnh viễn không thành...

"Lăng Ba, chuẩn bị xong chưa?".

"C-Chờ một chút!".

Lăng Ba hít vào thở ra thêm mấy bận để lấy can đảm, một lúc sau mới nói: "Giáo chủ, được rồi".

"Vậy chúng ta đi".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư thúc ngựa chạy đi.

"A! Giáo chủ chậm lại!".

...

Dưới chân đồi, bóng bạch mã tung vó chạy đi. Lúc ở bên đông, khi thì bên tây, cứ thế qua lại liên hồi. Nhưng dẫu phương nào, phi nhanh hay chậm, hoặc là dừng lại, bao giờ cũng vậy, trên lưng ngựa luôn hiện hữu hai thân ảnh tựa sát vào nhau. Nam uy vũ phong trần, nữ duyên dáng thướt tha, quả đẹp đôi vô cùng.

Lúc mới bắt đầu, dây cương vốn là được cầm bởi cả hai người, Lăng Tiểu Ngư cùng Lăng Ba. Nhưng sau, những ngón tay Lăng Tiểu Ngư từ từ nới lỏng, cho đến hiện tại thì đã hoàn toàn buông hẳn. Hắn không cầm nữa. Thay vì dây cương thì lúc này hắn chỉ ngồi ở phía sau ôm giữ bờ eo thon gọn của Lăng Ba, để nàng tự do rong ruổi...

Dưới sự điều khiển của Lăng Ba, ngựa chạy một đường từ đầu nam sang tận đầu bắc chân đồi mới dừng lại. Lúc này thì Lăng Ba đã thấm mệt. Vừa được Lăng Tiểu Ngư đỡ xuống ngựa là nàng liền ngả lưng nằm luôn trên cỏ, bên dưới một tàn cây rậm rạp. Và thở dốc.

"Hộc hộc...".

"Hộc...".

"Biết mệt rồi sao?" Theo gót Lăng Ba, Lăng Tiểu Ngư cũng ngả lưng nằm xuống. Nhưng là theo chiều ngược lại, cùng với Lăng Ba tạo thành một đường thẳng đối xứng.

"Rất mệt a...".

Lăng Ba vừa thở vừa nói: "Giáo chủ, người thấy không... Lăng Ba đã biết cưỡi ngựa rồi... Vừa rồi... vừa rồi Lăng Ba thật rất uy phong a...".

Uy phong? Chỉ cần cưỡi trên lưng ngựa là sẽ trở nên uy phong sao?

Lăng Tiểu Ngư cười cười, không có phản bác: "Phải. Dáng vẻ mới rồi của Lăng Ba nàng đúng là rất uy phong".

...

Một lúc sau. 

Hơi thở của Lăng Ba hiện đã hoàn toàn ổn định, xem ra thể trạng đã phục hồi đáng kể. Vẫn nằm trên thảm cỏ, trong tư thế đối đầu cùng Lăng Tiểu Ngư, nàng chợt cất tiếng: "Giáo chủ, Lăng Ba có điều muốn hỏi".

"Hỏi đi." Lăng Tiểu Ngư bảo.

"Giáo chủ, có phải hôm đó người giả vờ hôn mê không?".

"Một chút thuốc mê, nàng cho có thể đem ta đánh gục sao? Giáo chủ của nàng là ai chứ?".

Quả nhiên.

Bây giờ nằm nghĩ lại, Lăng Ba mới cảm thấy mình đã ngây thơ tới mức nào. Giáo chủ là đại tu sĩ, là nhân vật ghê gớm nhất trên cõi đời này, làm sao có thể bị "đánh hạ" một cách đơn giản như thế được. 

"Giáo chủ, người không có hôn mê, vậy tại sao lại để cho Lăng Ba chạy khỏi Huyết Sát Giáo? Người không phải nên bắt Lăng Ba lại rồi trị tội, giống như lần trước?".

"Tâm nàng đã không ở bên ta, ta có giữ nàng lại, có trừng phạt nàng thì ích gì chứ?".

Lăng Ba nghe vậy, lại nghĩ đến những ngày đắng cay tủi nhục mà bản thân đã nếm trải, trong lòng hết sức ăn năn: "Giáo chủ, Lăng Ba thật ngốc...".

"Giáo chủ, Lăng Ba...".

"Lại muốn nói xin lỗi?".Lăng Tiểu Ngư trở mình. Hắn dịu dàng vuốt ve mái tóc Lăng Ba, bảo: "Nàng không cần phải xin lỗi, chỉ cần từ đây về sau đừng rời bỏ ta nữa là được rồi... Lăng Ba nàng cũng biết đấy, ta là giáo chủ của Huyết Sát Giáo, mỗi ngày đều có trăm công nghìn việc chờ ta xử lý. Ta chạy đi tìm nàng thế này, thực đã phụ lòng toàn thể giáo đồ. Lăng Ba nàng chắc sẽ không để thanh danh của ta ngày càng mai một chứ?".

"Thanh danh?" - Lăng Ba nhếch môi - "Giáo chủ, người làm gì có thanh danh mà mai một".

"Ai bảo nàng là ta không có?".

"Cái này đâu cần ai nói, Lăng Ba có thể tự mình thấy được".

Lăng Ba hồi tưởng: "Từ lúc Lăng Ba tỉnh lại rồi tiếp tục hầu hạ bên cạnh giáo chủ đến nay, Lăng Ba thấy con người giáo chủ rất là lười biếng, suốt ngày chỉ thích chỉ tay sai bảo người khác thôi. Với lại... Giáo chủ à, mọi sự vụ trong giáo, trước nay không phải đều là do Tôn phó giáo chủ và Đồ phó giáo chủ chia nhau xử lý sao? Lăng Ba nào có thấy giáo chủ đá động tới".

"Hừm..." - Lăng Tiểu Ngư tỏ vẻ xem thường - "Thời điểm bổn giáo chủ xử lý đại sự thì Lăng Ba nàng đã chui vào trong cái ổ của mình ngủ mất tiêu rồi".

"Có sao?".

"Có".

...

"Giáo chủ".

"Lại có điều muốn hỏi?".

"Ừm".

"Hỏi đi".

Đã có sự cho phép, Lăng Ba liền đem nghi vấn nói ra: "Giáo chủ, có phải ngay đêm hôm đó, sau khi Lăng Ba rời khỏi Huyết Sát Giáo thì người cũng liền âm thầm đi theo hay không?".

"Ừ." Lăng Tiểu Ngư gật đầu xác nhận.

"Nói vậy những chuyện Lăng Ba trải qua, toàn bộ giáo chủ đều biết?".

"Phải"....

Đợi thêm một lúc vẫn chưa thấy Lăng Ba có phản ứng gì, Lăng Tiểu Ngư mới lên tiếng: "Lăng Ba, nàng trách ta? Không cho rằng những gì đã gặp phải là do ta sắp đặt đấy chứ?".

Lăng Ba lắc đầu: "Giáo chủ, trong lòng Lăng Ba rất hối hận. Lăng Ba...". 

Lăng Tiểu Ngư dùng mấy ngón tay đè lên miệng giai nhân, không để nàng nói thêm. Kế đấy, hắn cúi đầu hôn lên mắt nàng. Cử chỉ mới dịu dàng làm sao. 

"Giáo chủ." Tiếp nhận nụ hôn, Lăng Ba đột nhiên bật thốt, thanh âm cao hơn hẳn so với nãy giờ. Có vẻ như nàng đã vừa mới nhớ ra chuyện gì đó. 

Thấy nàng có phản ứng bất thường như vậy, Lăng Tiểu Ngư khó tránh nghi hoặc: "Lăng Ba, làm sao vậy?".

Lần này thì Lăng Ba không nằm nữa. Nàng ngồi hẳn dậy, vừa chăm chú nhìn Lăng Tiểu Ngư vừa lấy tay vân vê cằm, ra chiều nghĩ ngợi. 

"Nàng... làm gì đó?".

"Hừm...".

Lăng Ba không đáp mà hỏi: "Giáo chủ, có phải là người không?".

"Ý gì?".

"Cái lần Lăng Ba bỏ trốn song bị người bắt lại, rồi bắt đi chăn heo ấy. Giáo chủ người có phải mỗi đêm đều đến?".

"Sao nàng biết là mỗi đêm ta đều đến? Không phải mỗi lần ta đến Lăng Ba nàng đều đã ngủ say?".

Lăng Ba im lặng, không giải thích gì. Thực ra nàng cũng đâu phải quá ngốc. Ban đêm trên đỉnh Bạch Lộ tiết trời rất lạnh, nhất là lúc sương đêm bao phủ. Giữa trời gió sương như vậy, lại không đệm không chăn, một cô gái bình thường như Lăng Ba nàng có thể ngủ ngon được sao?

Suốt bảy đêm, mỗi đêm đều ngon giấc cho đến tận bình minh, ngốc mấy thì cũng phải sinh nghi a. Huống hồ... Vào mỗi buổi sáng nàng thức dậy, quần áo trên người đều rất khô ráo, trong khi cây cỏ xung quanh thì lại bị thấm ướt bởi sương. Cái này lẽ nào không lạ?

Lăng Ba sớm có hoài nghi, đoán đã có người giúp mình. Nàng chỉ không ngờ kẻ ra tay giúp đỡ lại là...

"Giáo chủ, người tại sao lại không nói cho Lăng Ba biết?".

"Không phải bây giờ nàng đã biết rồi sao?" Lăng Tiểu Ngư mỉm cười, hồi đáp. 

Sao mà ấm áp quá. Lăng Ba nhìn gương mặt tươi cười kia, thầm nghĩ. Một cách vô thức, môi nàng cũng nở ra một nụ cười, trong mắt tình ý dạt dào. 

Lăng Tiểu Ngư có chút thất thần. Hắn cảm thấy như đang bị cuốn vào cõi mộng, chỉ muốn trầm mê. 

"Lăng Ba, ta muốn ôm nàng".

Ôm... sao?

Lăng Ba đã bị bất ngờ. Nàng không nghĩ Lăng Tiểu Ngư lại trực tiếp nói ra mong muốn như vậy.

"Giáo chủ...".

"Được không?".

"Cái đó... được". 

Chỉ chờ có thế, Lăng Tiểu Ngư lập tức chồm tới, vòng tay ôm lấy Lăng Ba. Giữ giai nhân ở trong lòng, hắn ngửi mùi đàn hương trên tóc, hôn nhẹ lên mi, khẽ giọng: "Lăng Ba, ta ước được ở bên cạnh nàng, chở che cho nàng cả đời".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau