TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 661 - Chương 665

Chương 661: Nhân Tâm Hồng Trần (2)

Sáng hôm sau.

Lăng Ba thức dậy với một tâm trạng vô cùng thư thái. Nàng nhìn những chiếc bát, những chiếc đĩa cùng vò rượu Nữ Nhi Hồng đang nằm im trên bàn, chẳng biết nghĩ gì mà khoé miệng lại nhếch lên. 

"Tự do thật tốt". 

...

...

"Bánh bao đây! Bánh bao nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây!".

"Kẹo hồ lô đây! Kẹo hồ lô đây!".

Ở trên con đường lớn đông người qua lại, những tiếng rao bán mời mọc cất lên liên tục. Nam có, nữ có, già có, trẻ có, đủ mọi thành phần. Người thì bán rau, kẻ thì bán thịt, trong khi một số khác lại bán đồ trang sức, rồi thì những thức ăn vặt, những món đồ chơi... Hàng hoá rất là phong phú đa dạng.

Trước khung cảnh ồn ào náo nhiệt này, Lăng Ba tất nhiên rất thích. Nàng giống như một con chim sẻ nhỏ, hết chạy bên đông lại chạy qua bên tây, cái miệng xinh xinh ríu rít không ngừng. 

"Đại thúc! Đại thúc! Cái này là cái gì vậy?!".

"Đại thẩm, thẩm bán cho ta cái đó đi!".

"Lão gia gia, bán cho ta năm xâu kẹo hồ lô".

"Đại thúc...".

Cứ thế, với số tiền quá ư dư dả, Lăng Ba hết mua cái này đến mua cái khác, chả mấy chốc mà cả hai tay đều nặng trĩu, phải thuê người giúp mang về Thanh Hồng khách điếm. 

"Ăn", "chơi", đó chính là hai từ chính xác nhất để diễn tả cuộc sống của Lăng Ba. Trong ba ngày dừng chân tại Nguyệt Long Thành, nàng vậy mà đã tiêu hơn hai vạn lượng. Một con số không hề nhỏ. 

Nhưng, chả sao. Tiền, với Lăng Ba mà nói, nó không quá quan trọng. Tiêu hết? Thế thì lại cầm một hai món đồ vật đã mang từ Huyết Sát Giáo ra đổi thôi. Khó khăn lắm Lăng Ba nàng mới thoát khỏi bàn tay giáo chủ, có được tự do, nếu không chơi bời thoả thích thì thật là có lỗi với bản thân mình. 

À, mà không thể nói là "chơi bời" được. Phải gọi "trải nghiệm nhân sinh" mới đúng. Lăng Ba nàng đây chính là đang trải nghiệm nhân sinh, hiện thức hoá lý tưởng được chu du thiên hạ, ngắm nhìn phong cảnh thế gian. Nguyệt Long Thành, đấy bất quá mới chỉ là điểm xuất phát thôi, Lăng Ba nàng làm sao lại cảm thấy thoả mãn được. Nàng phải đi thêm nhiều nơi, gặp thêm nhiều người khác nữa. Thiên hạ rộng lớn, nhân gian còn có biết bao điều kỳ thú mà Lăng Ba nàng vẫn chưa được nhìn thấy. Nàng muốn xem hết. 

"Nguyệt Long Thành, tạm biệt ngươi." Ngồi trên xe ngựa, Lăng Ba lấy tay vén tấm màn màu lục, nhìn cổng thành nói lời từ biệt. Sau ba ngày lưu trú, hôm nay nàng đã quyết định rời đi. Một phần là vì thực hiện lý tưởng nhân sinh của mình, còn một phần là vì... Lăng Tiểu Ngư.

Đúng vậy, chính là vị giáo chủ đại nhân ngang ngược tùy hứng, độc ác bất lương kia của nàng. Lăng Ba nàng lo giáo chủ sẽ truy tới, đem mình bắt về. Nàng cảm thấy nên đi xa thêm một chút thì sẽ tốt hơn. 

Thực ra ban đầu Lăng Ba nàng có ý định mua ngựa để đi cơ. Thứ nhất là sẽ nhanh hơn, thứ hai là sẽ có cảm giác thành tựu. Một vị nữ hiệp cưỡi trên lưng bạch mã phiêu bạt giang hồ, Lăng Ba thấy rất là thích thú. Nàng mong mình cũng có thể giống như thế.

Tiếc rằng...

Haizz... Thực tại quá phũ phàng đi. Bạch mã, Lăng Ba nàng không khó để mua, thế nhưng mua xong lại chẳng để làm gì. Lăng Ba nàng đâu có biết cưỡi ngựa! 

Nhớ lại lúc đó, thời điểm Lăng Ba nàng bị ngã từ trên lưng ngựa xuống, vị đại thúc bán ngựa đã rất ngạc nhiên nhìn nàng mà cất tiếng hỏi: "Cô nương, cô... chưa học qua cưỡi ngựa sao?".Khi ấy, Lăng Ba nàng đã ngẩng đầu lên, chớp chớp hàng mi, đáp: "Ta tưởng không cần học cũng cưỡi được".

Haizz... Trẻ nhỏ vô tri... trẻ nhỏ vô tri...

Sau khi cùng vị đại thúc bán ngựa kia nói chuyện một hồi, Lăng Ba mới nhận ra ý nghĩ của mình thật là quá đỗi ngô nghê. Muốn cưỡi được ngựa thì cần phải học. Khó thì đúng là không khó, nhưng để cưỡi được một cách thuần thục, một sớm một chiều là tuyệt đối không thể nào mà học xong hết được. Cần có thời gian luyện tập. 

Tập luyện ư? Lăng Ba nàng đang gấp, muốn mau chóng rời đi, ở đó mà tập với luyện. 

Suy tính hồi lâu, cuối cùng thì nàng đã quyết định thôi không mua ngựa nữa. Thay vì tự mình cưỡi ngựa thì nàng đã thuê hẳn một cỗ xe ngựa để đi. 

Lại nói một chút về cái chuyện thuê xe ngựa này...

Lăng Ba nàng không tùy tiện đi thuê. Trước khi quyết định thuê thì nàng đã tìm hiểu, quan sát rất kỹ. Chính xác thì chiếc xe ngựa mà nàng đang ngồi đây, nó chẳng phải cái đầu tiên. Trước khi thuê nó thì nàng đã có xem qua hai cỗ xe khác, chất lượng thậm chí còn tốt hơn. Nhưng nàng từ chối, bỏ qua hết. Bởi vì khi tiếp xúc với hai người chủ xe kia, Lăng Ba nàng đã có ấn tượng không tốt. Tướng mạo của bọn họ, một người thì to lớn bặm trợn, một người thì có vết sẹo to đùng trên mặt, ai cũng đều nhìn rất hung dữ. Thuê? Lăng Ba nàng sao mà dám thuê. Nàng đây thân gái một mình, rủi bọn họ giữa đường nảy sinh ý xấu thì biết làm sao?

Vì sự an toàn của bản thân, Lăng Ba quyết định chọn một người khác tốt hơn. Chính là kẻ đang ngồi đánh xe phía trước đây. 

Cái người này, theo Lăng Ba tìm hiểu thì tuổi đã ngoài ba mươi, sớm có vợ con. Tên của hắn là A Ngưu, tướng mạo rất đỗi thật thà. Mà, đâu chỉ hình dáng, tính tình của hắn cũng thế, thành thật lắm. Lăng Ba nàng đã tiếp xúc qua rồi. Nàng cảm thấy so với người khác thì hắn khờ khạo hơn rất nhiều. 

Khờ khạo, tốt. Lăng Ba nàng cần chính là kiểu người này. Sẽ an toàn a. 

"A Ngưu." - Từ bên trong xe ngựa, Lăng Ba thò đầu ra phía trước, nói - "Huynh có thể cho xe đi nhanh hơn một chút không?".

"Lăng... Lăng cô nương... muốn... muốn đi nhanh... nhanh hả?" Trên khuôn mặt chữ điền rộ một nụ cười hiền hậu, A Ngưu lắp bắp hỏi lại.

Sớm biết hắn vốn ngọng nghịu bẩm sinh nên Lăng Ba không thấy phiền hà gì. Nàng cười đáp: "Ừ, A Ngưu. Ta muốn mau chóng đến Phúc Âm trấn. Huynh cho ngựa đi nhanh hơn một chút nhé"."À... Biết... biết rồi".

Nói rồi, A Ngưu đánh một roi lên mông ngựa, thúc cho nó đi nhanh hơn. 

"A Ngưu, chiếu theo tốc độ này thì khi nào chúng ta sẽ tới Phúc Âm trấn?".

"Buổi... buổi đêm là... là tới".

...

Hôm đó, trên đường từ Nguyệt Long thành đến trấn Phúc Âm, chiếc xe ngựa của A Ngưu cứ đều đều chạy đi, từ sáng đến chiều đều không có chuyện gì xảy ra. Theo đó, tâm tình của Lăng Ba cũng âm thầm thả lỏng. Nàng cho là mình đã có một quyết định sáng suốt khi thuê A Ngưu làm người đánh xe. 

Tuy nhiên, đó là nàng nghĩ. Thực tế có đúng như vậy không thì còn phải chờ xem tiếp. Bởi lẽ, bánh xe còn đang lăn, trấn Phúc Âm vẫn còn chưa đến. 

...

"Lộc cộc... lộc cộc...".

"Lộc cộc... lộc cộc...".

...

"Lộc cộc...".

Những tia nắng cuối cùng dần tắt, trên con đường mòn, chiếc xe ngựa vẫn cứ đều đặn chạy đi. Rồi, khi màn đêm chính thức phủ giăng, những bước chân ngựa cũng từ từ chậm lại, cuối cùng ngừng hẳn. 

Đang ngồi ở phía trước, A Ngưu nhẹ nhàng buông bỏ dây cương, bỏ luôn cả chiếc roi xuống. Sau đấy, hắn xoay người, lặng lẽ vén tấm màn che...

Một sự xâm phạm sặc mùi mờ ám. Động thái của A Ngưu, nó vốn là không được phép. Bây giờ hắn chỉ là một kẻ đánh xe, chỗ của hắn là ở phía ngoài, chẳng phải bên trong. Nếu muốn vào, hắn cần có sự cho phép của người chủ thuê là Lăng Ba. Nói cách khác, hắn phải mở miệng hỏi xin.

Nhưng thực tế, hắn đã không làm vậy. A Ngưu hắn đã tự ý vén tấm màn che đi vào. 

Hắn đang muốn làm gì?

Lăng Ba không biết. Bởi do mệt mỏi nên nàng đã đi ngủ từ lúc chiều rồi. Trước khi ngủ nàng còn dặn A Ngưu khi nào tới nơi thì gọi mình dậy, điều đó chứng tỏ nàng tính sẽ đánh một giấc sâu. 

Hít hà...

Trong bóng đêm, A Ngưu im lặng nhìn cô gái đang say ngủ, mũi hít nhẹ làn hương phiêu đãng. Hai mắt của hắn lúc này, đem so với hình ảnh mà Lăng Ba đã thấy thì hoàn toàn khác hẳn. Chúng sáng lắm. Ở bên trong, vẻ hiểm độc sớm đã phơi bày, nét tà dâm cũng lộ rõ mồn một...

Chương 662: Giáo chủ! cứu lăng ba!

Cái tên A Ngưu chất phác, khờ khạo mà Lăng Ba biết đã không còn nữa. Hiện tồn tại đây chỉ có một gã biến thái, đồi bại. Bên trong xe ngựa, hắn lè lưỡi liếm môi, thèm thuồng nhìn Lăng Ba. 

Được một lúc, A Ngưu bắt đầu hành động. Hắn chậm rãi đưa tay về phía thắt lưng của Lăng Ba, nhẹ nhàng kéo. Tầm chục giây sau, chiếc thắt lưng hoàn toàn nới lỏng, rồi rơi xuống. Tất nhiên là A Ngưu sẽ không chỉ dừng lại ở bấy nhiêu. Hắn còn muốn nhiều hơn thế. 

Vẫn khẽ khàng như cũ, hắn từ từ đem trường y Lăng Ba tách ra. Nhưng, ngay chính lúc này, một làn gió lạnh chợt thổi qua tai Lăng Ba, khiến nàng rùng mình thức giấc. 

"A-A Ngưu...".

Mặc dù trời đang buổi tối, thế nhưng nhờ có cơn gió vén tấm màn che, dưới ánh trăng chiếu rọi, Lăng Ba vẫn có thể dễ dàng nhận ra sự hiện diện của A Ngưu bên trong xe ngựa. Và điều đó khiến cho nàng bị kinh sợ. 

"A Ngưu, tại sao lại vào đây? Tới Phúc Âm trấn rồi à?".

A Ngưu không trả lời, vẫn ngồi im như cũ. 

Lăng Ba không thấy hắn trả lời thì nội tâm càng trở nên bất an. Và từ bất an, nàng đã nhanh chóng chuyển sang sợ hãi. Mới rồi, trong lúc di chuyển, nàng đã phát hiện ra thêm một điều bất thường nữa: thắt lưng của nàng, nó đã bị cởi ra. 

Ai?

Trên cỗ xe ngựa này, trừ bỏ Lăng Ba nàng ra thì cũng chỉ còn lại duy nhất một người. Mà Lăng Ba nàng nhớ rõ là trước khi ngủ, quần áo của mình vốn hết sức chỉnh tề, thắt lưng còn buộc y nguyên. Nàng chắc chắn là mình không hề tháo gỡ. Vậy thì ai? Nếu không phải là A Ngưu?

Lại nói, A Ngưu, hắn tại sao hiện diện bên trong xe ngựa? Chỗ của hắn là ở bên ngoài kia mà...

Tâm trí Lăng Ba phản ứng rất nhanh, trong nháy mắt đã cho ra kết luận. Theo bản năng, nàng lui lại, toan nhảy khỏi xe ngựa thì... Ở phía đối diện, sau khoảnh khắc ngồi im bất động, A Ngưu bỗng bất ngờ chồm tới, tựa như con thú dữ vồ lấy Lăng Ba. 

"Không!".

"Cút ra! Mau cút ra!".

Giờ phút này thì Lăng Ba đã biết chắc A Ngưu - kẻ mà mình thuê để đánh xe - thực chất không phải người tốt. Hắn là kẻ gian, và hắn đang tính cưỡng hiếp nàng. 

Trong cơn hoảng loạn, nàng đem tất cả sức bình sinh ra kháng cự. Trên tay, dưới chân, toàn bộ đều được nàng huy động hòng cứu lấy bản thân.
Vùng vẫy một hồi, không tính lâu, Lăng Ba rốt cuộc cũng thành công nhảy khỏi xe ngựa. Chẳng còn tâm trí đâu nữa mà suy tính, vừa từ mặt đất đứng dậy thì nàng lập tức cắm đầu chạy thẳng, trong lòng chỉ mong sao thoát khỏi cái gã A Ngưu gian ác kia. 

Chỉ tiếc, Lăng Ba nàng bất quá một nữ nhân, sức lại được bao nhiêu? Với cơ thể bị phong ấn, nàng có muốn nhanh cũng khó lòng nhanh nổi. Cước bộ của nàng, đem so với A Ngưu mà nói, thật kém hơn rất nhiều. 

Một kết quả tất yếu xảy ra: Lăng Ba nàng đã bị A Ngưu đuổi kịp. 

Giữa đám cây rậm rạp cách đường cái khoảng độ trăm thước, từ phía sau, A Ngưu bất ngờ phóng lên níu lấy bả vai Lăng Ba, đem nàng quật ngã xuống đất. 

"Không!".

"Thả ta ra! Thả ta ra!".

"Grừ ừ..." Mặc cho Lăng Ba la hét, A Ngưu vẫn cứ ghì chặt lấy nàng, dẫu bị nàng vung tay đấm mạnh lên ngực, lên đầu hắn cũng nhất quyết không buông. 

Quẫn bách, Lăng Ba mới giữ lấy một trong hai cánh tay hắn, há miệng mà cắn.

"A a a...!!".
Lần này, A Ngưu có muốn cũng khó lòng "trấn định" thêm được nữa. Hắn khẩn trương đem đầu Lăng Ba tách ra. Đau đớn làm cho hắn tức giận, trong cơn giận, hắn gồng mình vung tay tát thẳng vào mặt nàng, khiến nàng xiểng niễng.

"Hừ...".

Sau tiếng hừ lạnh, A Ngưu nhanh chân tiến lại chỗ Lăng Ba. 

Cơn choáng váng đã giảm đi phần nào, Lăng Ba nằm ở trên đất, ngó thấy A Ngưu đang muốn đè lên mình thì kinh hoảng la lên. Theo bản năng, nàng gọi tên người mà mình tin tưởng nhất, thân thuộc nhất: "Giáo chủ! Cứu Lăng Ba!".

"Giáo chủ! Cứu Lăng Ba...!!".

Không có biến động nào xảy ra. Giữa trời đêm cô tịch, chẳng người đáp lại. Trừ bỏ tiếng la hét của Lăng Ba thì cũng chỉ còn mỗi cái giọng cười khặc khặc rất đỗi gian ác phát ra từ trong miệng A Ngưu mà thôi. 

"Cứu?! Khặc khặc! Không ai... cứu... cứu ngươi đâu!".

Chữ cuối cùng vừa dứt, A Ngưu liền nắm lấy trường y của Lăng Ba kéo mạnh.

"Roẹt!".

"Không!".

"Giáo chủ! Giáo chủ...!!".

...

Vùng vẫy không thể thoát ra, kêu gọi lại không người tới cứu, Lăng Ba đã hoàn toàn tuyệt vọng. Bất giác, trong đôi mắt nàng, một dòng lệ bi thương trào ra.

"Giáo chủ, cứu Lăng Ba...".

"A a...!".

Chương 663: Đã hiểu lòng người

"A a a...!".

Chuyện gì đã xảy ra? A Ngưu, hắn tại sao lại ôm bụng kêu la? 

Nếu là lúc khác, Lăng Ba có lẽ sẽ thắc mắc, đi tìm hiểu. Nhưng ở trong trường hợp này... 

Ngay khi phát hiện ra tình trạng bất thường của A Ngưu, Lăng Ba đã tức khắc vùng dậy, hướng Phúc Âm trấn mà chạy bán sống bán chết. Thậm chí đến những hành lý, ngân phiếu, bảo vật của mình ở trên xe ngựa, hết thảy nàng đều chẳng màng chi nữa. Trong lòng nàng đã quá sợ hãi rồi. 

...

Giữa màn đêm, trên con đường mòn, Lăng Ba lấy hết sức bình sinh mà chạy. Nàng đã không hề hay biết, rằng sau khi thân ảnh mình dần xa khuất thì ở phía sau, một bóng dáng thân quen đã hiện ra. Chính là người nàng đã gọi tên trong cơn tuyệt vọng ban nãy: Lăng Tiểu Ngư. 

Lăng Tiểu Ngư đứng trông theo một lúc, tận khi hình bóng Lăng Ba chỉ còn bằng hạt cát mới thu hồi tầm mắt. Hắn nhìn xuống A Ngưu, khuôn mặt loáng cái đã trở nên lạnh lùng. 

Thần niệm khẽ động, hắn đem cơ thể A Ngưu nâng lên. Trong sự kinh hoảng của đối phương, hắn hỏi: "Có biết ta là ai không?".

"T-Ta... Ta... Ta...".

"Ta hỏi: Ngươi có biết ta là ai không?".

"T-Tiểu nhân... a a a!!".

Cái giọng ngọng nghịu của A Ngưu, nó làm cho Lăng Tiểu Ngư cảm thấy khó chịu. Và đó là lý do vì sao hắn đã đem một cánh tay của A Ngưu bẻ gãy. 

Bẻ xong, hắn không hỏi nữa. Thay vì hỏi thì hắn tự mình nói ra: "Giáo chủ mà cô nương ban nãy đã gọi... chính là ta".

"Hừm... Nữ nhân mà ta yêu quý nhất, một kẻ ti tiện như ngươi cũng dám động vào".

"A a a...!!".

Lại thêm một cánh tay nữa của A Ngưu đã vừa bị kéo đứt. 

"Ban đầu ta còn tưởng ngươi là một kẻ thật thà, thật không ngờ... Để ta xem, rốt cuộc là tên ti tiện nhà ngươi đã làm ra bao nhiêu chuyện bất lương rồi".

Thần niệm khẽ động, Lăng Tiểu Ngư lập tức thi triển sưu hồn thuật. 

Lát sau...

Lăng Tiểu Ngư lấy tay ra khỏi đầu A Ngưu, so với trước, sắc mặt hiện giờ của hắn lại càng thêm âm trầm. 

"Tăng... A... Ngưu..." Cùng với cái siết tay, từ trong miệng Lăng Tiểu Ngư, từng tiếng rành mạch phát ra, chứa đầy giận dữ. 

Không giận sao được. Cái gã Tăng A Ngưu này thực là quá ghê tởm đi. Những chuyện bất lương mà gã đã làm trong quá khứ, mỗi một chuyện đều đáng xử bêu đầu. Cướp của giết người, tiền dâm hậu sát... Tội ác hắn gây, nó còn tệ hơn là cầm thú. Trong đó, bi thảm nhất là vụ gần đây.

Một tháng trước, từ Nguyệt Long Thành có một đôi phu thê mới cưới tới tìm Tăng A Ngưu hắn, thuê hắn đánh xe đến Phúc Âm trấn. Bằng cái dáng vẻ khờ khạo, lại có cái tật nói ngọng, Tăng A Ngưu hắn đã rất dễ dàng chiếm được lòng tin của đôi phu thê kia. Bọn họ tin hắn cũng giống như cái cách mà Lăng Ba đã tin vậy. Nào ngờ... 

Cũng chính tại chỗ này, Tăng A Ngưu hắn đã phơi bày bản chất. Đầu tiên hắn đem người chồng trẻ giết chết, sau đó thì kéo người vợ vào trong lùm cây, đem nàng cưỡng hiếp. Hành sự xong, hắn lập tức một đao cắt đứt cổ nàng. Đáng nói hơn là trong người thiếu phụ khi đó còn có một thai nhi năm tháng tuổi nữa...
Cầm thú... So với hắn thì còn thua xa!

"Crắc!".

"Crắc!".

"Crắc!".

Trong cơn tức giận, Lăng Tiểu Ngư đã thẳng tay trừng trị gã ác nhân. Hắn đem phần lớn xương cốt của Tăng A Ngưu bẻ gãy, sau đó thì đem treo ngược lên cây để cho máu chảy trào ra miệng, từ từ mà chết đi trong đau đớn thống khổ...

Ác ư?

Nếu có thể dùng ác để trị ác, vậy thì Lăng Tiểu Ngư hắn cam nguyện làm ác. Đừng cho hắn cao thượng. Thật ra thì Lăng Tiểu Ngư hắn cũng ích kỷ lắm. Hắn không muốn quản chuyện của thế nhân đâu. Bất công quá nhiều, bi thương đầy rẫy, hắn dù muốn quản cũng không thể nào quản nổi. 

Hôm nay hắn xử lý Tăng A Ngưu, chẳng qua là vì chuyện đã xảy ra ngay trước mắt hắn, có liên hệ đến nữ nhân mà hắn yêu quý nhất thôi. 

Lăng Thanh Trúc trước đây cũng tốt, Lăng Ba bây giờ cũng được, bất kể nàng mang thân phận gì thì Lăng Tiểu Ngư hắn đều yêu, đều quý. Bao nhiêu năm qua, chưa một phút giây nào hắn thôi hết yêu nàng. Những lúc hắn nghĩ rằng mình đã quên, thực chất chỉ là tự lừa gạt bản thân mà thôi. 

"Lăng Ba, đây chính là lòng người. Tri nhân tri diện bất tri tâm".

"Thế giới này không tốt đẹp như nàng vẫn nghĩ đâu. Nhân sinh? Mộng tưởng? Thiên địa bất nhân, nhân đạo bất lương, thế giới này... tàn nhẫn lắm".

...

Mấy ngày sau.

Tại Phúc Âm trấn. 
So với Nguyệt Long thành thì trấn Phúc Âm nhỏ hơn rất nhiều, độ phồn hoa tất nhiên cũng hoàn toàn thua kém. Dù vậy, vào mỗi buổi sáng, cảnh người mua kẻ bán vẫn tấp nập ngược xuôi trên con đường lớn, đặc biệt là ở tây thành. Tại chỗ này, hàng quán rất nhiều, chủng loại mặt hàng cũng hết sức phong phú, đa dạng...

"Đi ra chỗ khác! Đừng có cản trở ta buôn bán!".

Trong dòng người qua lại, bỗng một tiếng quát cất lên, làm mọi người chú ý. 

Chủ nhân của tiếng quát kia là một vị trung niên, chủ hàng bánh. Còn đối tượng bị hắn lạnh lùng xua đuổi, đấy... là một tên ăn mày. Nữ tính. Tuy rằng mặt mũi lem luốc, tóc tai rối bời, nhưng nhìn kỹ thì không khó để thấy rằng vóc dáng của nàng vốn chẳng hề tệ. 

Nhưng, cân đối thì sao? Đẹp đẽ thì lại thế nào? Đối với người chủ hàng bánh, cái hắn cần là tiền. Không có tiền mà muốn ăn bánh của hắn? Nằm mơ!

"Haizz... Không biết con cái nhà ai mà lại ra nông nỗi này...".

"Hình như không phải người của trấn này. Chắc là từ nơi khác đến".

Xung quanh người nữ ăn mày, những tiếng xì xào bàn tán cất lên. Nam có, nữ có, già có, trẻ cũng có, khá là "đông đủ". Nhưng tuyệt nhiên, trong tất cả bọn họ, không một ai chịu dang tay ra mà giúp đỡ cho nàng. 

Bố thí ư? Có kẻ thậm chí còn hùa theo người chủ quầy bánh lên tiếng đuổi xua.

"Ôi trời ơi, sao mà hôi quá... Đi ra chỗ khác giùm đi!".

"Mọi người cẩn thận, coi chừng bị nó móc túi đó!".

...

Trong cái tư thế ngồi chẳng ra ngồi, Lăng Ba cay đắng siết tay, gượng người đứng dậy. Nàng xoay đầu, nhanh chóng bước ra khỏi đám đông. 

Thì ra đây chính là "lòng người". Trước đây giáo chủ vẫn thường bảo với nàng rằng "nhân tâm hiểm ác" nhưng nàng lại không tin, bây giờ thì nàng đã tin rồi. Trải qua mấy ngày không xu dính túi ở Phúc Âm trấn này, nàng đã thấy rõ bộ mặt thật của con người. Những kẻ nàng gặp, nàng cầu xin sự giúp đỡ trong mấy ngày qua, bọn họ nếu không phải lắc đầu từ chối, lạnh lùng đuổi xua thì cũng có ý xấu với nàng, muốn thu lấy lợi ích từ nàng. Nếu không phải Lăng Ba nàng còn một chút may mắn thì chắc đã chết, hoặc là bị làm nhục rồi. 

"Giáo chủ...".

Nhớ đến chốn cũ người xưa, trong dạ Lăng Ba chợt nghe một trận nhói đau. Nàng rất muốn ngay lập tức chạy về Huyết Sát Giáo, chạy đến bên cạnh giáo chủ. Nhưng... Lăng Ba nàng sợ khó có thể về được nữa rồi...

"Giáo chủ... A!".

Lăng Ba đang rơi lệ bước đi thì bất thình lình, từ trên cao, một trận lũ trút xuống đầu nàng, khiến nàng hoảng hốt. Có kẻ nào đó mới dội nguyên thùng nước lạnh xuống đường. 

Lăng Ba đứng chết trân mấy giây, miệng thở hổn hển. Nàng vừa khóc vừa lấy tay lau qua khuôn mặt. Cũng chính hành động này đã vô tình khiến nàng bị lộ dung nhan. Trước mắt thế nhân, một khuôn mặt tinh xảo lộ ra. Tuy không quá rõ nhưng cũng đủ để cho người xem biết rằng Lăng Ba nàng vốn dĩ là một vị mỹ nhân. 

"Hồng nhan bạc phận", xinh đẹp chưa hẳn đã hay. Trải qua mấy lần gặp chuyện Lăng Ba đã nghiệm ra điều đó. Nếu chẳng phải vậy thì nàng hà tất tự làm cho khuôn mặt mình trở nên lem luốc bẩn thỉu?

Lăng Ba muốn tránh tai hoạ. Nhưng xem ra tai hoạ, nó lại chưa muốn buông tha cho nàng. 

Trong dòng người qua lại, một vài ánh mắt ngập tràn gian ý loé lên, âm thầm dõi theo bóng dáng của Lăng Ba...

Chương 664: Rơi vào kỹ viện

"Các ngươi... các ngươi muốn làm gì?!".

Bên trong một con hẻm nhỏ, Lăng Ba chân bước thụt lùi, vừa lui vừa nhìn những kẻ trước mặt, khẩn trương cất tiếng.

Tuy nhiên, không một ai đáp lại nàng. Bằng những lời nói. Bọn họ hành động. Sau cái ra hiệu của người phụ nữ diêm dúa luống tuổi, bốn gã nam nhân to cao lực lưỡng ngay lập tức nhảy xổ vào Lăng Ba.

"Cứu...!".

Trong cơn nguy khốn, Lăng Ba quay đầu, vừa chạy vừa hô hoán. Nhưng sức nàng đã yếu, chạy chưa được bao nhiêu bước thì đã té ngã. Ngay lúc nàng vừa ngã, năm sáu cánh tay thô kệch đã liền túm lấy, có người còn đánh mạnh lên gáy nàng một cái, khiến nàng ngất xỉu.

"Bỏ vào bao! Mau!" Dõi theo từ nãy giờ, người phụ nữ luống tuổi trông thấy Lăng Ba đã bị đánh ngất thì nhanh chân chạy tới, ra lệnh.

Theo lời bà, bốn gã nam nhân cầm lấy một cái bao lớn trùm Lăng Ba lại.

"Đưa về Túy Hương Lầu!".

...

"Túy Hương Lầu" mà người phụ nữ luống tuổi kia đã nhắc đến, nó không phải tửu lâu hay là khách điếm. Nó là thanh lâu, còn là cái lớn nhất ở Phúc Âm trấn này.

Túy Hương Lầu rất nổi tiếng, quy mô thậm chí có thể sánh ngang với Thuý Yên Lầu - đệ nhất kỹ viện của Nguyệt Long thành. Những kỹ nữ ở đây, hầu như ai nấy cũng đều rất có nhan sắc. Một hai cô gái thậm chí còn được ca ngợi là bậc mỹ nhân lạc nhạn trầm ngư. Ví như Lạc Thanh Thanh chẳng hạn.

Tại trấn Phúc Âm, danh tiếng Lạc Thanh Thanh - hoa khôi của Túy Hương Lầu - thì người người đều biết. Hễ phàm là nam nhân, không nhiều thì ít, ai nấy cũng đều mong muốn được cùng nàng trải qua một đêm hoan lạc. Có kẻ thậm chí cho rằng chỉ cần chiếm được Lạc Thanh Thanh, mạt kiếp cũng đáng.

Phúc Âm đệ nhất mỹ nhân, nếu không phải Lạc Thanh Thanh thì chẳng còn ai xứng. Ba năm trở lại đây mọi người đều công nhận như vậy. Tuy nhiên, kể từ hôm nay trở đi, cái danh "đệ nhất" kia e là phải sửa. Bởi lẽ tại Túy Hương Lầu đã xuất hiện một cô gái mà dung mạo còn xinh đẹp hơn Lạc Thanh Thanh gấp bội lần. Tên của nàng là... Lăng Ba.

...

"Thả ta ra! Mau thả ta ra!".

"Thả ta ra!".

Trên tầng bốn của Túy Hương Lầu, bên trong một gian phòng phía tây, những tiếng la hét liên tục truyền ra khiến cho những kỹ nữ chung quanh ít nhiều để ý. Một vài người thỉnh thoảng ghé mắt nhìn xem, lắc đầu cảm khái.

Nữ nhân đã bước vào Túy Hương Lầu này, dẫu thanh bạch cũng sẽ biến thành nhơ nhuốc mà thôi.

...

"Hừm... Đúng là không dạy không được!".

Trước gian phòng Lăng Ba, một người phụ nữ độ tuổi trung niên, ăn mặc diêm dúa hằn học nói ra. Bà ta chính là người quản lý của Túy Hương Lầu này: Dung tú bà. Dẫn theo ba tên thuộc hạ, Dung tú bà mở khoá, đẩy cửa tiến vào.

Bên trong, Lăng Ba nhìn thấy bà ta đi vào thì lập tức lui về phía sau.

"Các ngươi... các ngươi mau thả ta ra! Ta chính là người của Huyết Sát Giáo, là nha hoàn thiếp thân của giáo chủ...".

"Giáo chủ rất thương ta, nếu các ngươi dám động đến ta, người sẽ không tha cho các ngươi đâu!".

Dung tú bà không nói gì, bước nhanh tới. Ngay khi vừa tiếp cận, bà ta liền vung tay tát thẳng vào mặt Lăng Ba.

"Chát!".

Cái tát rất mạnh. Tới nỗi khiến cho Lăng Ba đầu óc choáng váng, miệng rỉ máu tươi.

"Hừ! Người của Huyết Sát Giáo? Thiếp thân nha hoàn của giáo chủ?" - Dung Tú Bà nhếch mép cười khinh - "Nói cho ngươi biết, ta chính là giáo chủ phu nhân đây này!".

"Soạt!".

Nói đoạn, Dung tú bà vươn tay nắm lấy mái tóc của Lăng Ba, kéo đến chỗ chiếc bàn.

"A... Buông ta ra!".
"Chát!".

Lại thêm một cái tát nữa giáng xuống mặt Lăng Ba.

"Nha đầu, ta không cần biết ngươi là ai. Một khi ngươi đã vào đây thì đừng mong giữ thân như ngọc. Kể từ hôm nay ngươi chính là kỹ nữ của Túy Hương Lầu này!".

"Không! Ta không muốn!".

"Chát!".

"Không muốn? Ngươi nghĩ ngươi là ai?".

Dung tú bà vừa nói vừa day đầu Lăng Ba, mặc nàng đau đớn: "Cho ngươi hay. Chống lưng cho Túy Hương Lầu này chính là Triệu công tử - đại nhi tử của Triệu thái úy ở kinh thành. Đã vào đây rồi ngươi cho là còn có thể chạy ra được sao?".

"Hừ... Ba ngày nữa Triệu công tử sẽ đến đây. Khi đó nha đầu ngươi sẽ phải hầu hạ công tử".

"Không!".

"Không...!!".

"Chát!".

"Không này! Không này!".

"Chát! Chát!".

Cứ thế, để trị cái tội ngoan cố bất tuân của Lăng Ba, Dung tú bà thẳng tay mà đánh, mà tát. Bà ta dụng lực rất lớn, hoàn toàn chẳng có nửa điểm nhân từ. Hãy nhìn xem Lăng Ba lúc này, nàng đã bị đánh đến nỗi phải ôm bụng co người, thân thể run run. Thật đáng thương vô cùng.

"Nha đầu thối." - Sau khi trút trận đòn nhừ tử xuống người Lăng Ba, nhận ra nàng đã không còn sức để vùng vẫy, kháng cự, lúc này Dung tú bà mới nắm lấy tóc nàng kéo lên - "Nếu không muốn bị đánh thì ngoan ngoãn nghe lời. Ngươi bây giờ chính là kỹ nữ của Túy Hương Lầu, là tài sản của Triệu công tử, biết chưa hả?".

"Hừ...".

Dung tú bà nói hết câu thì buông tóc Lăng Ba ra. Bà ta nhìn ba tên hạ nhân cao to lực lưỡng bên cạnh, bảo: "Ba người các ngươi thay phiên canh giữ trước phòng của nó, tuyệt đối không được để nó chạy mất".

"Dạ".

"Dạ".

Chương 665: Thoát khỏi thanh lâu

...

"Hức hức...".

"Hức...".

Đêm, giữa chốn phồn hoa, ở nơi nhơ nhuốc, Lăng Ba ngồi trên sàn nhà, ôm chân khóc nức nở. Chưa bao giờ nàng thấy nhân sinh tối tăm như lúc này. Mệnh của nàng sao mà bi ai quá...

"Giáo chủ...".

Trong nỗi xót xa, Lăng Ba lại nghĩ về chốn cũ người xưa. Huyết Sát Giáo, Đông Nhi, Quỳnh Nhi, Tú Nhi, Ngọc Nhi, Tì Bà Nhi, Tôn phó giáo chủ, Dung thẩm, đám tiểu quỷ ở Thiên Anh Các... và... giáo chủ... Nàng nhớ họ. Nàng nhớ những ngày còn ở bên cạnh họ, được nghe họ nói, được thấy họ cười...

Trước đây Lăng Ba nàng cứ cho rằng giáo chủ không tốt, trách người suốt ngày sai bảo, đày đoạ mình. "Ngang ngược tùy hứng, độc ác bất lương", đấy là những đánh giá của nàng dành cho giáo chủ. Nàng đã nghĩ ở trên đời này chỉ có giáo chủ mới ức hiếp mình như vậy. Nhưng không, Lăng Ba nàng sai rồi.

Giáo chủ cho dù có sai bảo nàng bao nhiêu, có trách phạt nàng thế nào thì đối với người nàng vẫn là thiếp thân nha hoàn duy nhất, là đứa thị tì mà người tín nhiệm nhất, quan tâm nhất. Vì nàng, giáo chủ người có thể lấy ra những linh đan trân quý nhất. Trong khi đó, những kẻ bên ngoài mà nàng đã gặp...

Nào có ai yêu thương nàng như vậy. Đa phần đều có ý xấu với nàng, muốn thu lấy lợi ích từ nàng mà thôi. Cho dù nàng có cầu xin thì cũng không người chịu dang tay giúp đỡ...

Thế giới bên ngoài là như vầy sao? Một chút cũng không giống như Lăng Ba nàng từng tưởng tượng.

Ngắm nhìn thiên hạ... Phiêu bạt giang hồ... Ôi, những gì nàng đã nghĩ, chúng buồn cười biết bao...

"Giáo chủ, Lăng Ba sai rồi... Lăng Ba sai rồi... hức hức...".

Nếu như có thể làm lại, Lăng Ba nàng sẽ không bao giờ rời khỏi Huyết Sát Giáo nữa. Nàng sẽ ở lại đó. Cho tới già. Cho tới chết. Lăng Ba nàng chẳng cần chi nữa hết. Nàng chỉ muốn trở lại như trước đây, ngày ngày ở bên cạnh hầu hạ giáo chủ...

Nhưng... Lăng Ba nàng còn có thể quay về được sao?

Không thể nữa rồi... Đã không thể nữa rồi...

"Giáo chủ...".

Thanh âm nức nở dần lắng xuống. Lăng Ba, nàng đã thôi khóc. Vẻ bi thương trên mặt nàng lúc này cũng đã giảm đi nhiều. Khác hẳn ban nãy, bây giờ trông nàng rất bình tĩnh.

Cố nén đau nhức, Lăng Ba từ từ đứng dậy, đi đến bên chiếc bàn trang điểm. Từ trên đấy, nàng cầm lên một cây trâm bằng bạc.

Để cài tóc?

Không. Lăng Ba làm gì có tâm trạng. Cây trâm bạc này, nàng muốn dùng nó để tự kết liễu.

Huyết Sát Giáo đã chẳng thể quay về, Lăng Ba nàng không muốn ngay đến sự trinh bạch của mình cũng bị người ta lấy mất. Đời này của nàng, nếu có gả thì cũng chỉ gả cho một mình giáo chủ mà thôi.

Hạ mông ngồi xuống ghế, trước bàn trang điểm, Lăng Ba nhìn vào khuôn mặt sưng tấy còn rướm máu trong gương, khẽ giọng thều thào.

"Giáo chủ, Dung thẩm nói ý trung nhân của giáo chủ chính là Lăng Ba. Quỳnh Nhi nói người mà giáo chủ yêu thích chính là Lăng Ba... Tì Bà Nhi tỷ cũng bảo như vậy. Hạo Hạo, Mị Mị, đám tiểu quỷ ở Thiên Anh Các ấy cũng cho rằng giáo chủ yêu thích Lăng Ba. Tất cả mọi người đều biết, duy chỉ có mình Lăng Ba là không biết... Giáo chủ, Lăng Ba thật ngốc..."."Giáo chủ, trước đây, khi ở bên cạnh người, Lăng Ba đã không nhận ra là người lại quan trọng với Lăng Ba như vậy, Lăng Ba đã không biết là mình lại quan tâm đến giáo chủ nhiều như vậy... Giáo chủ, thì ra Lăng Ba cũng yêu thích người...".

"Nếu có kiếp sau, Lăng Ba sẽ lại làm nô tì cho giáo chủ... ở bên cạnh người, hầu hạ người cả đời".

"Giáo chủ, xin hãy tha lỗi cho Lăng Ba".

Nỗi lòng đã trút, Lăng Ba cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Nàng nắm chặt cây trâm trong tay, chầm chậm giơ lên...

"Cô nương xin đừng!".

Đương lúc Lăng Ba giơ trâm chuẩn bị đâm xuống thì bất ngờ từ ngoài cửa, một thân ảnh xông vào. Cước bộ của người này rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã tiếp cận được Lăng Ba, đem cây trâm trên tay nàng giật lấy.

Nhận ra kẻ tiến vào chính là một trong số ba tên hạ nhân cao lớn mà Dung tú bà đã dẫn vào ban nãy, Lăng Ba sợ hãi đẩy ra.

"Buông ra!".

"Cô nương, xin hãy bình tĩnh!".

"Phốc! Phốc!".

Sau khi điểm huyệt Lăng Ba, tên hạ nhân mới nói tiếp: "Cô nương, sinh mạng quý giá, xin đừng làm chuyện dại dột".

Dại dột? Lăng Ba không cho là. Hôm nay nàng rơi vào kỹ viện, chờ đợi nàng ở phía trước chính là những chuỗi ngày ô nhục. Sống tiếp để mà làm chi?

Dường như cũng hiểu được tâm tình qua ánh mắt Lăng Ba, tên hạ nhân tỏ vẻ đắn đo, tầm chục giây sau thì cắn răng, nói: "Cô nương, được rồi, ta sẽ giúp cô thoát khỏi đây".
Giúp ta? Lăng Ba nghe qua lời đó thì không khỏi ngạc nhiên. Kể từ khi nàng chạy ra khỏi Huyết Sát Giáo, số người tốt mà nàng gặp được... thực là hiếm lắm.

Chẳng để tâm đến sự ngờ vực của Lăng Ba, tên hạ nhân xoay người bước đến bên giường. Hắn nhanh tay xé rách chăn đệm, màn che rồi đem chúng buộc lại với nhau. Thoáng chốc, một sợi dây dài bằng vải đã được làm xong.

"Cô nương, gian phòng này nằm ở đầu tây, từ cửa sổ đi xuống lại là góc khuất. Cô nương hãy dùng sợi dây này mà trèo xuống. Những kẻ canh gác bên dưới ta sẽ giúp cô nương đánh lạc hướng".

"Cô nương, xuống bên dưới hãy đi thẳng ra bức tường hướng tây phía đối diện. Ngay bên cạnh bụi cây có một lỗ chó, vừa đủ cho một người chui qua...".

"Ngươi... tại sao lại giúp ta?" Huyệt đạo đã được giải khai, Lăng Ba lên tiếng hỏi. Nàng hôm nay đã không còn là cô gái đơn thuần chỉ biết mơ mộng nữa rồi. Nàng có lý do để nghi ngờ.

"Haizz..." Tên hạ nhân thở dài "Nhìn thấy cô nương ta lại nhớ đến đứa muội muội xấu số của mình...".

"Muội muội ngươi...".

"Cô nương, đừng chần chừ nữa. Bây giờ ta sẽ tìm cớ xuống dưới để đánh lạc hướng những kẻ canh gác. Trên này cô nương chú ý quan sát, ngay khi ta vẫy tay ra hiệu thì lập tức trèo xuống trốn đi".

Tên hạ nhân nói xong liền đi. Còn lại một mình trong phòng, Lăng Ba cúi nhìn sợi dây, lặng im nắm chặt.

Lát sau.

Đúng như kế hoạch mà tên hạ nhân đã đề ra, trên phòng, ngay khi vừa trông thấy hắn vẫy tay ra hiệu thì Lăng Ba lập tức quăng dây trèo xuống. Nén chịu đau nhức, nàng cắn răng trèo nhanh hết mức có thể.

Vừa tiếp đất, Lăng Ba đảo mắt trước sau một lượt, theo chỉ điểm của tên hạ nhân nọ tìm đến bức tường đối diện phía tây. Quả như hắn nói, ở chỗ này đúng là có một lỗ chó, kích cỡ vừa đủ để một người chui qua.

"Giáo chủ, Lăng Ba nhất định sẽ về với người...".

...

Giữa đêm đen, Lăng Ba âm thầm trốn chạy. Trong đầu nàng hiện chỉ có duy nhất một ý nghĩ, đó là trở về Huyết Sát Giáo, tìm gặp giáo chủ để nhận lỗi với người.

Lăng Ba nàng muốn nói cho người biết là ở trong lòng nàng, giáo chủ người rất quan trọng, rằng nàng cũng yêu thích giáo chủ...

"Giáo chủ, Lăng Ba về với người đây...".

...

"Lăng Ba...".

Đứng trên tường thành dõi mắt trông theo bóng người xiêu vẹo, tên hạ nhân chợt khẽ giọng thốt ra. Vài giây sau, thời điểm hắn xoay người lại thì...

Tà áo không gió tự bay, mái tóc dài trắng - đen lộ rõ. Một cuộc thảm sát bắt đầu...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau