TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Trước Ban Dược Mừng, Sau Dẫn Huyết Bi

...

Đầu tiên là Chu Đại Trù, kế đến lại gặp Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn, Lăng Tiểu Ngư đã trải qua trước sau hai lần cùng các đồng môn chuyện trò hỏi han; và hiện giờ, khi thông tin đã phần nào nắm rõ, những nghi hoặc đã phần nào được giải đáp, hắn lại hướng về phía hậu sơn mà bước đi.

Hắn cần phải đến đó để gặp sư phụ mình, theo lời nàng đã sớm căn dặn Chu Đại Trù nhắn gửi.

...

Quãng đường không quá xa nhưng vì Lăng Tiểu Ngư chỉ bước một cách chậm rãi nên thành ra thời gian đã hao phí hơi nhiều. Tất nhiên là hắn chẳng cố ý, tâm hắn cũng chẳng thư thái gì mà làm như vậy. Thay vì sự thong thả thì bộ dạng hắn, nó lại có chút ngập ngừng. Rõ ràng là hắn đang lo ngại.

Nhưng, lo thì lo, chậm thì chậm, rốt cuộc thì chuyện cần đối mặt như cũ vẫn phải đối mặt. Chân dừng trước cổ động Huyền Âm, Lăng Tiểu Ngư tỏ ra chần chừ, mấy lần muốn bước tới lại thôi.

"Ta làm sai thì nên chịu phạt, sợ hãi sẽ chỉ càng biến mình thành kẻ hèn nhát...".

Sau lời tự nhủ, trong lòng Lăng Tiểu Ngư ít nhiều đã tăng thêm chút dũng khí. Hắn hít sâu một hơi, chân bước về trước...

...

Không gian bên trong Huyền Âm Động vẫn giống y mọi khi, khá đơn sơ bình dị. Lọt vào mắt Lăng Tiểu Ngư, hệt như mọi lần, đều là một bộ bàn ghế bằng đá, một lò luyện đan, một ít thảo dược, một Lăng Thanh Trúc...

Sư phụ hắn, nàng đang ngồi giữa bệ đá phẳng, trên chiếc bồ đoàn có phần cũ kỹ, trong bộ trường y màu tím quen thuộc...

Lấy thêm can đảm, Lăng Tiểu Ngư nhẹ nhàng tiến thêm ba bước, cúi đầu nói: "Sư phụ, đệ tử đã đến".

Lời Lăng Tiểu Ngư vừa dứt thì cũng là lúc nơi đối diện, hai mắt Lăng Thanh Trúc chầm chậm mở ra. Bằng cái nhìn hờ hững, thanh âm lãnh đạm, nàng bảo: "Quỳ xuống".

Có lẽ đã lường trước cơn giận của sư phụ mình vẫn chưa tan nên khi nghe nàng lạnh lùng bảo quỳ, Lăng Tiểu Ngư cũng không thấy ngoài ý muốn lắm. Phải, hắn đã ngoan ngoãn làm theo.

Trên bệ, Lăng Thanh Trúc trông thấy bộ dạng của hắn như vậy, chẳng những không vừa ý mà còn thêm phần bực bội. Chả biết nghĩ gì, nàng đột nhiên gọi ra một thanh bảo kiếm.

Kiếm này khá dài, vỏ kiếm màu đen, kiểu dáng rất chi tinh tế. Đích thị là thứ mà Lăng Thanh Trúc nàng vẫn thường dùng để dạy dỗ Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù mỗi khi bọn họ làm sai việc gì.

"Sư phụ hình như sẽ đánh mình..." Nhận ra thanh kiếm, Lăng Tiểu Ngư bất giác thầm nghĩ.

Đương nhiên là hắn cũng không quá sợ hãi. Cảm giác phần nhiều tới từ ý thức tội lỗi mà thôi. Cái hắn e ngại chưa bao giờ là kiếm cả.

Có điều lần này, thiết nghĩ hắn nên thay đổi ý nghĩ thì hơn. Bởi lẽ thanh trường kiếm màu đen kia, nó đã vừa mới được người tuốt ra khỏi vỏ, ném về phía hắn.

"Sư phụ?".

"Tự sát đi".

...

Ngắn gọn, súc tích, nhưng Lăng Tiểu Ngư vẫn khó lòng hiểu được. Hắn đã nghĩ sư phụ sẽ dùng vỏ kiếm đánh mình như mọi khi kia. Đem kiếm ném cho hắn rồi bảo hắn tự sát?

Chuyện này...

"Sao? Ngươi không dám?".

Người không hiểu mặc người không hiểu, Lăng Thanh Trúc như cũ vẫn lạnh lùng giữ nguyên ý định: "Tiểu Ngư Nhi, cầm kiếm lên và tự sát đi".

Trước thái độ vô tình ấy của nàng, Lăng Tiểu Ngư dù muốn cũng khó lòng mở miệng hỏi han bất cứ điều gì. Hắn cúi mặt nhìn thanh trường kiếm đang nằm ngay bên cạnh, một lúc sau mới mở miệng: "Sư phụ, đệ tử không thể".

"Không thể?" Lăng Thanh Trúc truy - "Tại sao lại không thể? Tiểu Ngư Nhi ngươi sợ chết ư?".

Quỳ bên dưới, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Không, đệ tử không sợ chết. Đệ tử chỉ sợ một khi mình chết thì Yến cô cô sẽ chẳng còn ai trông nom chăm sóc...".

"Yến cô cô..." - Lăng Thanh Trúc xem thường - "Tiểu tử ngươi còn nghĩ tới Lăng Ngọc Yến ư? Vậy mà ta tưởng ngươi đã sớm đem nàng quên mất rồi đấy".

"Hừ... Bảo ngươi tự sát thì ngươi nghĩ tới Lăng Ngọc Yến, vậy còn ba ngày trước, lúc ở bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động, tiểu tử ngươi sao không nghĩ?".

"Tiểu Ngư Nhi ngươi rất ngon a. Người ta tu luyện cùng lắm cũng chỉ mệt nhọc đôi chút, đến phiên ngươi tu luyện thì cả mạng đều không cần... Hừm, trước sau gì cũng chết. Chết trễ chi bằng bây giờ chết sớm một chút luôn đi".

"Sư phụ...".

Lăng Tiểu Ngư nghe trách mắng xong liền dập đầu, thành khẩn nói: "Là đệ tử không biết cân nhắc. Đệ tử sai rồi...".



...

Thời gian chậm trôi, trong sự im lặng, nét mặt Lăng Thanh Trúc dần hoà hoãn lại. Nàng từ tốn đứng lên, bước xuống bệ đá rồi đi thẳng tới chỗ Lăng Tiểu Ngư.

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi thật đã biết sai?".

"Sư phụ, đệ tử đã biết sai." Lăng Tiểu Ngư ngước mắt nhìn lên, đáp.

"Vậy sau này, khi luyện công ngươi có còn ngu ngốc giống như sự thể đã xảy ra?".
"Sư phụ, đệ tử tuyệt đối sẽ không bao giờ hành động thiếu suy nghĩ như vậy nữa".

...

"Đứng lên đi".

"Sư phụ, đệ tử...".

"Ta bảo ngươi đứng lên thì cứ đứng lên".

Đợi cho Lăng Tiểu Ngư đã đứng dậy xong, Lăng Thanh Trúc lúc này mới đem trường kiếm trên đất thu hồi, hờ hững hỏi: "Cảnh giới của ngươi là đột phá luôn hôm đó, lúc tu luyện bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động sao?".

"Hình như... là vậy".

Hình như?

Mắt ánh lên chút khác lạ, Lăng Thanh Trúc truy ngay: "Tại sao lại là hình như? Chẳng lẽ đến cả thời điểm mình đột phá mà ngươi cũng không biết ư?".

"Hôm đó... hôm đó đệ tử đã mất kiểm soát, tâm trí không mấy ổn định".

"Quả nhiên là tu luyện tới đần độn".

Miệng thì trách nhưng Lăng Thanh Trúc vẫn không quên xuất ra chút tài bảo để ban tặng cho đồ nhi. Tay cầm một chiếc lọ nhỏ màu trắng ngà, nàng đưa qua: "Cầm lấy".

"Sư phụ, đây là?".

"Xem như quà mừng ngươi tiến vào vấn đỉnh".

"Cảm ơn người, sư phụ...".

"Không cần. Tiểu Chí, Mộng Kiều, Đại Trù, mỗi đứa chúng nó khi tiến vào vấn đỉnh thì đều được ban cho bảo vật. Mặc dù ngươi phạm phải lỗi lầm nhưng như cũ vẫn cứ là đệ tử của ta, nếu mà không cho ngươi chút gì thì cũng bất công".

"Những lời của sư phụ càng làm cho đệ tử cảm thấy hổ thẹn...".

"Nếu biết hổ thẹn thì sau này nhớ đừng quên đem đan dược của ta ra mà phục dụng lúc nguy cấp".

"Sư phụ, đan dược này có công dụng ra sao ạ?".

"Minh Thần Đan, chuyên trị bệnh ngu ngốc".

Lăng Tiểu Ngư: "...".

...

"Được rồi. Tiểu tử ngươi đừng có đờ người ra đó nữa. Mau theo ta".

......

Qua mấy khúc cua, sau tầm hai phút có lẻ, Lăng Thanh Trúc rốt cuộc cũng dừng lại.

Chỗ nàng vừa đến là một nơi bên dưới lòng đất, không gian tính ra cũng đủ xem rộng rãi. Ở đây, cái không gian này, trừ bỏ những viên dạ minh châu được gắn trên vách đá ra thì còn có một thứ cũng rất bắt mắt: một cái hồ.

Không như vẫn thường hay thấy, cái hồ này có chút đặc biệt. Nước bên trong hồ, thay vì xanh trong thì nó lại đỏ thẫm một màu, nhìn qua khá là ghê rợn...

Bước tới bên hồ, Lăng Thanh Trúc xoay đầu, nói với kẻ cũng vừa theo mình tiến đến: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi thấy hồ này thế nào?".

Lăng Tiểu Ngư nghe rõ nhưng chưa vội đáp. Hắn quan sát hồ nước một lúc rồi mới trả lời: "Sư phụ, hồ nước này có gì đó rất lạ, bên trong dường như chứa đựng không ít năng lượng, lại còn lẫn độc tố...".

"Coi như không tệ".

Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Tiểu Ngư Nhi, để ta nói rõ cho ngươi biết. Hồ nước mà ngươi đang thấy đây quả thật rất không tầm thường. Nước bên trong hồ chẳng phải tự nhiên mà do chính tay ta pha trộn dược thủy tạo thành. Loại dược thủy này, ta gọi nó là Huyết Bi".

"Huyết Bi?".

Lăng Tiểu Ngư thắc mắc: "Sư phụ, Huyết Bi này... có tác dụng gì?".

"Muốn biết sao?".

Lăng Thanh Trúc bỗng chợt nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Tiểu Ngư Nhi, thật ra ngươi không cần phải hỏi ta đâu. Bởi vì rất nhanh thôi ngươi sẽ tự tìm ra câu trả lời".

Tâm tư máy động, Lăng Tiểu Ngư hết nhìn Lăng Thanh Trúc lại nhìn hồ nước bên cạnh, thử đoán: "Sư phụ, người... người muốn đệ tử đi vào trong hồ?".

"Ồ... Tiểu Ngư Nhi, sao ngươi lại đột nhiên thông minh lên hẳn vậy." Lăng Thanh Trúc trố mắt, ra vẻ ngạc nhiên.

Kế đó, nàng đặt tay lên cằm, nhìn hồ nước gật gù: "Hmm... Nồng độ rất phù hợp với tình trạng cơ thể ngươi hiện tại".

"Tiểu Ngư Nhi, mau cởi đồ ra đi".

...

"Ngươi sao vậy? Mau cởi ra đi".

"Sư phụ, đệ tử...".

"Ngươi sợ?".

Ngó thấy đồ nhi mình một bộ đắn đo do dự, Lăng Thanh Trúc trấn an: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi yên tâm. Mặc dù Huyết Bi có chứa độc tố, nhưng ta bảo đảm nó sẽ không gây ảnh hưởng xấu gì đến ngươi đâu. Cho ngươi hay, Huyết Bi này là một loại dược thủy rất có ích trong việc điều dưỡng, nâng cao thể chất, mở rộng kinh mạch đấy".

"Bình thường tiểu tử ngươi chẳng phải rất muốn tu vi được tăng tiến nhanh chóng? Huyết Bi này là lựa chọn không tồi đâu".

"Nhưng mà sư phụ...".

"Lại sao? Ngươi nghi ngờ lời ta nói?".

"Đệ tử không dám".

"Không dám thì mau cởi đồ ra rồi nhảy vào đi".

...

Bộ dạng ngập ngừng, Lăng Tiểu Ngư khó khăn lắm mới thốt ra được: "Sư phụ, nam nữ... thụ thụ bất thân".

...

"Sư phụ, nam nữ... thụ thụ bất thân", tám chữ ấy quả rất có sức nặng, vừa ra liền khiến Lăng Thanh Trúc toàn thân bất động.

Phải mất mấy giây mới có thể định thần lại, Lăng Thanh Trúc hít thở một lượt, cố gắng kiềm chế: "Tiểu tử, ý ta là bảo ngươi cởi áo, không có bảo ngươi cởi quần!".

Vỡ lẽ, Lăng Tiểu Ngư khó tránh có chút xấu hổ gãi đầu.

"Đừng có lề mề nữa, cởi đồ ra rồi nhảy vào bên trong hồ nhanh. Mấy ngày nay ta đã hao phí không ít tài liệu để chuẩn bị cho ngươi bồi bổ đấy".

Và như thế, dưới sự thúc giục của Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư mau chóng đem phần y phục phía trên cởi ra. Chỉ là... hắn còn chưa kịp bước xuống thì từ phía sau, một bàn chân đã giơ ra đạp mạnh.

"A...!".

...

Chương 67: Cùng Sư Phụ Ngắm Trăng

"A a a...!".

"Sư phụ! Nước trong hồ... a a...!!".

...

Dẫu trước khi bị người đạp xuống hồ Lăng Tiểu Ngư ít nhiều đã có hoài nghi, nhưng cho đến tận lúc này thì hắn mới nhận ra rằng sự hoài nghi của mình, nó vẫn quá chênh lệch so với thực tế.

Lăng Thanh Trúc, nàng xấu xa hơn những gì hắn có thể tưởng tượng nhiều lắm.

Vượt xa điều hắn ngờ vực, loại Huyết Bi thủy đang vây lấy hắn đây thực đáng sợ vô cùng. Thân là tu sĩ vấn đỉnh, ấy vậy mà hắn lại vô phương ngăn chặn được sự xâm nhập của nó. Nguồn năng lượng kỳ quái cùng độc tố hoà quyện bên trong, chúng đang xuyên qua da thịt hắn, gân cốt hắn. Chúng làm hắn phải đau đớn, buộc hắn phải kêu gào...

Cái cảm giác này, hai chữ "thống khổ" chỉ e còn chưa đủ để hình dung. Xét ra, so với áp lực nghiền ép bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động thì nó còn kinh khủng hơn gấp chục lần...

Đây đâu phải cái gì "bồi bổ" như lời Lăng Thanh Trúc đã nói ban nãy, rành rành là cực hình chính hiệu.

Có nâng cao thể chất, mở rộng kinh mạch hay không còn chưa biết, trước mắt, những gì mà Lăng Tiểu Ngư thấy được duy chỉ một chữ: sợ.

Phải, hắn sợ. Lần đầu tiên trong đời hắn mới cảm nhận được rõ ràng cái gọi là sống không bằng chết. Loại đau đớn này, nó không chỉ hoành hành ở thân xác, nơi tâm can xương tủy mà còn đánh luôn vào linh hồn.

Trừu hồn luyện phách, bất quá cũng là như vầy đi.

...

"A a a...!!".

"Sư phụ, cứu con...!!".

Sát mép hồ, Lăng Tiểu Ngư đã không ngừng giãy giụa, cầu xin. Tất nhiên là hắn cũng rất muốn tự nhảy ra khỏi hồ. Ngặt một điều là... hắn ra không được. Vừa nãy, ngay thời điểm đem Lăng Tiểu Ngư hắn đạp xuống hồ xong thì đứng phía trên Lăng Thanh Trúc cũng đã liền giăng ra kết giới. Mặc dù nó chẳng quá phức tạp nhưng với bản lĩnh hiện tại của Lăng Tiểu Ngư, muốn tự thoát ra căn bản là si tâm vọng tưởng.

Vô pháp, hắn chỉ còn biết mở miệng cầu cứu ân sư.

Đau lòng thay, vị sư phụ này của hắn, nàng lại tỏ vẻ dửng dưng không thèm lý tới. Thay vì ra tay cứu giúp thì nàng chỉ đơn giản bảo: "Cố chịu đi. Nó cũng không thật sự sẽ giết chết ngươi đâu".

...

Sự thể là như vậy đấy. Lăng Thanh Trúc vốn dĩ vẫn còn chưa muốn bỏ qua cho sự "ngu nhốc" của Lăng Tiểu Ngư. Nàng đã sớm chuẩn bị để trừng phạt hắn. Người ta vẫn thường nói đau rồi khắc sẽ tỉnh, nay với Huyết Bi thủy, Lăng Thanh Trúc nàng không tin là không thể đánh thức được đồ nhi.

"Hứm... Để ta coi sau này tiểu tử ngươi còn dám làm ra những hành động ngu ngốc nữa không".

...

Đối lập với quang cảnh yên ả thanh bình ở phía trước, sau cửa động Huyền Âm, tiếng la hét cứ vang lên liên tục. Khá là thảm thiết.

Thế rồi, từ to chuyển thành nhỏ, từ nhỏ hoá thành không, những tiếng kêu la rất nhanh liền tắt lịm.

Lăng Tiểu Ngư, hắn rốt cuộc cũng đã được người giải thoát khỏi cực hình.

...

"Soạt...".

Một cách nhẹ nhàng, sau khi từ bên dưới lòng đất đi lên, Lăng Thanh Trúc cẩn thận đem kẻ đang bồng trên tay đặt xuống bệ đá, đầu kê lên chiếc bồ đoàn cũ kỹ.

Nàng thi pháp một hồi để giúp người hấp thu, chuyển hoá dược lực của Huyết Bi, xong rồi mới lặng lẽ thở ra một ngụm trọc khí.

Cúi nhìn gương mặt nhợt nhạt với đôi mắt nhắm nghiền của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc thấp giọng nói ra: "Tất cả đều là lỗi của tiểu tử ngươi. Ai bảo hôm đó ngươi doạ ta phải lo lắng, sợ hãi...".

"Tuy là ngươi đã quỳ gối, đã thành khẩn nhận sai, cũng đã hứa sẽ không làm ra những hành động ngu ngốc nữa, nhưng ta vẫn khó có thể cứ vậy mà cho qua được. Đại Trù dù hay ba hoa, tính tình ranh mãnh nhưng ít ra nó còn biết sợ, biết lúc nào thì nên dừng lại. Còn tiểu tử ngươi...".

"Trông bề ngoài thì khù khờ chất phác mà tâm chí lại quá cố chấp đi. Nhiều lúc ta đây còn cảm thấy ngươi rất đáng sợ a".

"Trên đời này, quân tử ta chẳng ngán, tiểu nhân ta cũng chẳng ngại, nhưng loại người một khi đã quyết thì phải làm bằng được như ngươi, ta thật là e dè lắm...".



"Haizzz... Những lời ngươi hứa, bình thường thì ta tin ngươi sẽ tuân thủ. Nhưng tới chừng sự cố chấp của ngươi nổi lên, ta chỉ lo ngươi lại đi làm ra mấy việc ngu ngốc... Lần này để ngươi ăn chút đau khổ, hi vọng sẽ khiến ngươi biết sợ mà tiết chế một chút...".

"Tiểu Ngư Nhi, sư phụ cũng không phải thực muốn tra tấn ngươi đâu...".

Lăng Thanh Trúc đã nói, và nói rất nhiều. Bao nhiêu ý nghĩ trong lòng, tất cả đều được nàng phơi bày trọn vẹn.

Đáng tiếc, những lời chân tâm thật dạ ấy, nghe được cũng chỉ mỗi một mình nàng. Mà có lẽ Lăng Thanh Trúc nàng cũng chỉ có thể đem tâm tư phơi bày trong trường hợp như vậy thôi...

...

Từng phút qua đi, từng giờ trôi mất, cảnh vật loáng cái đã lại đổi thay. Mặt trời đã lặn, sao trời đã lên.Giữa màu đen huyền bí bao trùm vạn vật thế gian, bên trong Huyền Âm Động, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng đã từ trong hôn mê tỉnh lại.

Sau một tiếng "ưm" khẽ, hắn từ từ mở mắt, dần định thần quan sát chung quanh.

"Là Huyền Âm Động...".

Chuyển mình ngồi dậy, hắn thoáng kiểm tra thân thể, thấy chiếc áo trước cởi ra giờ đã mặc vào tươm tất, tứ chi phủ tạng cũng chẳng bị thương tổn chút gì thì nhất thời không khỏi nghi hoặc: "Sao lại như vầy? Ta nhớ lúc bị sư phụ đạp xuống hồ, Huyết Bi thủy đã xâm nhập và giày vò ta rất kinh khủng kia mà...".

"Lẽ nào ta nằm mơ?".

"Nhưng mà... hình như cũng không phải mơ".

Chợt nhớ tới điều gì, Lăng Tiểu Ngư ngẩng đầu lên, đưa mắt tìm kiếm.

"Sư phụ đâu? Người hình như không có trong động...".

Mang theo nghi vấn, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng rời khỏi bệ đá, lần theo trí nhớ tìm xuống cái hồ chứa đầy thứ chất lỏng màu đỏ gọi là Huyết Bi - nơi hắn đã nếm trải cảm giác sống không bằng chết trước đó.

"Đúng là hồ nước này. Như vậy có nghĩa những gì ta trải qua hết thảy đều thật".

"Chỉ là... sư phụ đã đi đâu rồi?".

Phần vì ám ảnh, nửa do thắc mắc, Lăng Tiểu Ngư đã chẳng ở lại quá lâu. Sau khi xác định những hình ảnh trong trí nhớ là sự tình có thật thì hắn liền quay gót rời đi.

Bước ra ngoài cửa động Huyền Âm, hắn tiếp tục tiến lên phía trước, vốn nghĩ quay trở về căn phòng ở cạnh Tĩnh Hương Đường của mình. Nhưng, dự tính chỉ vừa mới thực thi, chân còn chưa đi ra được bao nhiêu bước thì hắn bỗng bất ngờ khựng lại.

Mắt ngó sang phải, Lăng Tiểu Ngư nhìn thân ảnh đang đứng dưới gốc cây gần đó, bật thốt: "Sư phụ?".

Nghe được tiếng đồ nhi, Lăng Thanh Trúc lúc này mới tạm ngừng xem trăng, xoay đầu lại.

"Qua đây".

Lăng Tiểu Ngư hơi chần chừ nhưng rồi cũng y lời bước qua. Khi hắn vừa đến tàn cây thì Lăng Thanh Trúc đột nhiên quay lưng đi về hướng khác.

"Theo ta".

...

Dưới ánh trăng non dịu nhẹ, trong bầu không khí có phần tịch mịch, Lăng Thanh Trúc và Lăng Tiểu Ngư, hai sư đồ kẻ trước người sau cứ thế lặng lẽ bước đi. Suốt cả đoạn đường cũng chả ai mở miệng nói với ai câu nào...

Mãi tận một khắc sau.

Cái chỗ hiện tại xét ra quả cũng có phần đặc biệt. Không bởi sự cầu kỳ hoa lệ mà do vị trí. Nó chẳng ở bên trên hay bên dưới, nơi nó hiện hữu đây là giữa vách núi cheo leo, vô cùng hiểm trở.

Chỗ này... là một mỏm đá. ...

"Vù vù... vù...".

"Vù... vù...".

Mái tóc dài nhẹ bay trong gió, Lăng Thanh Trúc nói trong khi lưng vẫn đang quay về phía Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi thấy phong cảnh ở đây thế nào?".

"Hmm... Rất không tệ. Chỉ là...".

"Sao?".

"Nó hơi cô tịch".

"Cô tịch ư?".

Lăng Thanh Trúc tán đồng, giọng chợt vương chút vị xa xăm: "Phải, ở đây quả là có phần cô tịch".

"Sư phụ..." - Lăng Tiểu Ngư ngập ngừng, thử hỏi - "Mỏm đá này, người thường đến sao?".

Trái với suy nghĩ của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc lắc đầu, phủ định: "Không. Ta rất ít khi tới đây. Hôm nay... chắc có lẽ tâm trạng ta không được tốt...".

"Sư phụ, có phải người còn giận đệ tử?".

"Giận ngươi?".

Lăng Thanh Trúc nở nụ cười nhạt, xoay lại hỏi: "Ngươi cảm thấy ta nên tiếp tục giận?".

"Tiểu Ngư Nhi, ta cũng không tệ đến thế đâu".

"Nhưng mà... Tiểu Ngư Nhi, chẳng phải ngươi mới là người nên oán giận sao?".

"Đệ tử?" - Lăng Tiểu Ngư hơi mờ mịt - "Tại sao đệ tử lại phải oán giận?".

"Hôm nay ta đối với ngươi như vậy, khiến cho ngươi phải sống dở chết dở như vậy, ngươi lẽ nào không oán trách?".

"Đệ tử sao có thể. Đệ tử đã làm sai, phải chịu trừng phạt là thích đáng".

"Ngươi thật nghĩ như vậy? Một chút cũng không trách?".

"Không trách".

"Hì hì... Đúng là đồ ngốc".

Liếc thấy kẻ nào đó đã bị mình làm cho u u mê mê, Lăng Thanh Trúc lại càng buồn cười. Nàng vội kìm nén, miệng bảo: "Ngươi đứng xa thế làm gì, qua bên này đi".

"Vâng".

...

"Đừng có đứng nữa, ngồi xuống đi".

"Vâng".

Lời thầy Lăng Tiểu Ngư đâu dám trái, lập tức ngồi theo. Nhưng, hắn ngồi còn chưa ấm mông thì bên cạnh, vị sư phụ kia của hắn đã rất không câu nệ mà ngả lưng ra nằm. Đã vậy, nàng lại còn muốn hắn nằm theo nữa.

"Tiểu Ngư Nhi, nằm xuống đi".

"Sư phụ, thế này... không hay lắm".

"Có cái gì mà không hay?".

"Sư phụ... Nam nữ thụ thụ bất thân".

Không như lần trước, thời điểm ở bên trong Huyền Âm Động, lần này Lăng Thanh Trúc đã hoàn toàn miễn nhiễm. Nàng bĩu môi: "Cái gì mà nam với nữ. Ta là sư phụ ngươi, còn ngươi là đệ tử của ta, giữa chúng ta há có khả năng phát sinh chuyện gì đó?".

"Ạ ạ ạ... Hay là Tiểu Ngư Nhi ngươi...".

"Thành thật khai đi. Tiểu tử ngươi có phải là có những ý nghĩ khinh nhờn với ta hay không?".

Chương 68: Thân Thể Biến Đổi

"Sư phụ, đệ tử tuyệt không có!".

"Thật là không có?" Lăng Thanh Trúc ngồi dậy, áp sát hỏi.

Trước cái nhìn soi mói cận kề nọ, Lăng Tiểu Ngư vội xê dịch về phía sau một chút: "Sư phụ, đệ tử trước nay đều luôn tôn kính người, xem người là bậc trưởng bối giống như Yến cô cô của mình. Đệ tử chưa bao giờ dám có ý nghĩ khinh nhờn...".

"Ngay cả một lần, một chút xíu thôi ngươi cũng chưa từng nghĩ đến?".

"Thật sự chưa từng".

"Bộ ta xấu tới vậy à?".

Vẻ bất mãn lộ rõ ra mặt, Lăng Thanh Trúc lại lần nữa ngả lưng ra nằm. Suốt cả đỗi lâu cũng chả buồn hỏi han gì người ở bên cạnh...

...

Không khí trầm lắng ấy kéo dài từ lúc trăng non mới mọc cho đến khi đã cao mấy sải tay mới chấm dứt. Chủ động lên tiếng là Lăng Thanh Trúc.

Trong ánh nhìn xa xăm, nàng chợt hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi thích trăng tròn hay trăng khuyết?".

Có lẽ vì hơi bất ngờ, Lăng Tiểu Ngư phải mất một lúc mới đáp lại: "Sư phụ, đệ tử cũng không rõ. Trước nay đệ tử chưa bao giờ tự hỏi điều này".

"Ngươi thật vô vị".

Lăng Thanh Trúc hỏi tiếp: "Vậy, giữa trăng tròn và trăng khuyết, ngươi thấy cái nào thì đẹp hơn, cái nào thì tốt hơn?".

"Hmm... Chắc là trăng tròn".

"Trăng tròn sao...".

"Sư phụ, vậy còn người? Người thích trăng tròn hay trăng khuyết?".

"Trăng khuyết." Lăng Thanh Trúc chả cần phải suy nghĩ, lập tức đáp ngay. Xem ra ở trong lòng nàng, câu trả lời từ lâu đã có.

Chỉ là... Lăng Tiểu Ngư không hiểu lắm. Hắn quay nhìn nàng, thắc mắc: "Sư phụ, tại sao người lại thích trăng khuyết? Chẳng phải trăng tròn mới sáng và đẹp hơn ư?".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi nói không sai, so với trăng khuyết thì trăng tròn đúng là sáng hơn rất nhiều, đẹp hơn rất nhiều. Nhưng, cũng chính vì nó đã hoàn mỹ rồi nên ta mới không thích".

Giọng đều đều, Lăng Thanh Trúc tiếp tục: "Nối tiếp hoàn mỹ là cái gì? Chẳng gì ngoài sự suy tàn. Trăng tròn thì chóng khuyết, còn trăng khuyết... Nó có thể đợi để được như trăng tròn...".

"Sư phụ, những lời người nói, đệ tử... không hiểu lắm".

"Không sao. Tiểu tử ngươi cũng đâu phải ta".

...

Nơi mỏm đá đơn độc, hai sư đồ Lăng Thanh Trúc - Lăng Tiểu Ngư đã trò chuyện rất lâu, đa phần là Lăng Thanh Trúc hỏi còn Lăng Tiểu Ngư thì trả lời. Từ đầu đến cuối, người dẫn chuyện đều luôn là Lăng Thanh Trúc.

Đêm nay nàng thật có gì đó khác lạ. Tuy bình thường nàng cũng hay nói nhiều nhưng đêm nay, những lời nàng nói, chúng lại chẳng tùy tiện, thái độ cũng chẳng phóng khoáng như trước. Thay vì những câu vô thưởng vô phạt, doạ nạt đánh người thì nàng bỗng trở nên tinh tế, ý tứ thốt ra cũng hàm ẩn sâu xa...

Rõ ràng, trong lòng nàng có tâm sự. Mới đây, hoặc cũng có lẽ đã từ lâu rồi...

...

"Haizzz...".

Sau khi bảo đồ nhi lui gót trở về, trên mỏm đá bây giờ chỉ còn lại mỗi một mình Lăng Thanh Trúc. Nối tiếp tiếng thở dài buồn bã, nàng chuyển mình đứng lên, nhìn màn đêm mà buông lời cảm thán:



"Dưới núi có một cái hồ

Trong hồ có đôi uyên ương

Uyên ương lại uyên ương

Uyên ương tự thành hàng...".

...

"Trên núi có cô phong
Cô phong ngắm u nguyệt

U nguyệt hoài u nguyệt

U nguyệt bao giờ viên?".

...

Một bài thơ với giai điệu chậm rãi, trong thong thả lại chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc...

Lăng Thanh Trúc, nàng là vì ai mà buồn? Than lại vì ai?

Nếu được hỏi, và nhất thiết phải nói thì câu trả lời của nàng có lẽ sẽ là: "Ta".

Nàng... là vì chính mình.

...

...

Trăng non đã tàn. Người cũng đã đi. Mỏm đá giữa trời, trống vắng lại hoàn trống vắng. Chắc là sẽ lâu lắm mới lại có người ghé qua lần nữa, để ngắm sao, để thưởng nguyệt...

Còn bây giờ... chỉ có gió vẫn đều đặn thổi qua.

...

Kể từ sau cái đêm khác lạ ấy, Lăng Thanh Trúc đã ngụ hẳn tại động Huyền Âm, rất ít khi lui tới Tĩnh Hương Đường và sinh hoạt chung cùng các đệ tử. Phần Lăng Tiểu Ngư, hắn cũng đã biết an phận, không còn làm ra những hành động thiếu suy nghĩ. Đặc biệt, trong suốt một tháng qua, hắn tuyệt nhiên chẳng hề bén mảng tới Phị Tinh Đới Nguyệt Động nữa.

Căn nguyên việc này, một nửa là do hắn nể sợ Lăng Thanh Trúc, còn một nửa khác là bởi vì... chính bản thân hắn. Cơ thể hắn, nó đã phát sinh một chút thay đổi.

Bắt đầu từ ngày thứ tám sau khi hắn từ chỗ mỏm đá cheo leo kia trở về thì trên người đột nhiên lại xuất hiện một dấu vết lạ.

Sáng hôm đó, sau khi hắn rời khỏi trạng thái nhập định, vốn tính đi tẩy trần một chút thì... Y phục vừa cởi ra, trong lúc vô tình hắn đã phát hiện điều dị thường: Nơi lòng bàn tay trái hắn, không rõ tự bao giờ bỗng có thêm một vết bớt. Vết bớt này, thay vì xanh xám hay đỏ hồng như thường thấy thì nó lại là màu trắng, hình giống con cá đang uốn mình bơi lội.

Lòng bàn tay vô duyên vô cớ xuất hiện một vết bớt, màu sắc còn bất thường như vậy, Lăng Tiểu Ngư hắn há có thể không bận lòng?

Thực tế thì hắn đã rất lưu tâm.

Bị trúng độc, đấy là điều đầu tiên hắn nghĩ. Nhưng rồi hắn đã nhanh chóng tự mình phủ định. Thông qua nội thị thuật, sau hàng giờ ngồi tra xét, hắn chắc chắn cơ thể mình vẫn rất tốt, mọi thứ đều rất bình thường.

Ngày hôm đó, trải qua cả buổi trời kiểm tra mà vẫn chẳng phát hiện ra điều gì bất ổn, Lăng Tiểu Ngư hắn đã định sẽ đi gặp sư phụ để hỏi nàng thử; nhưng rồi hắn chợt nghĩ lại, cảm thấy đầu đuôi còn chưa tỏ đã vội đi tìm thì thật không hay nên cuối cùng từ bỏ. Thay vì lập tức đi tìm Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư hắn quyết định chờ theo dõi, xem xét thêm.
Kết quả...

Ba ngày đầu, mọi chuyện vẫn chẳng có gì, tứ chi lục phủ của hắn đều vận hành trơn tru, ổn thoả. Nhưng cho đến ngày thứ tư, khi hắn ngồi vào tu luyện thì...

Chuyện xảy ra hôm đó thật đã khiến Lăng Tiểu Ngư hắn phải trợn mắt há mồm vì kinh ngạc. Vốn dĩ bình thường, với mức tu vi vấn đỉnh sơ kỳ và linh căn cấp bậc trung phẩm của mình, theo lý hắn chỉ có thể luyện hoá được năm viên trung phẩm linh thạch trong nửa canh giờ, ấy vậy mà hôm đó, tốc độ luyện hoá linh thạch của hắn đã tăng lên gấp bốn lần, linh thạch tiêu hao tận những hai mươi viên!

Tu vị vấn đỉnh sơ kỳ, nửa canh giờ liền luyện hoá, hấp thu trọn vẹn hai mươi viên trung phẩm linh thạch, cái tốc độ này... so với hạng thiên tài sở hửu cực phẩm linh căn cũng xấp xỉ rồi a...

Điều đó có ý nghĩa gì? Lăng Tiểu Ngư hắn trở thành một thiên tài tu luyện rồi sao?

Lúc ấy, trên chiếc giường đơn sơ được bố trí tụ linh trận trong phòng, Lăng Tiểu Ngư cảm thấy bản thân là đang nằm mơ. Hắn không dám tin. Cũng tin không nổi...

Hôm đó, phải mất cả buổi thẫn thờ, rồi cả đêm liên tiếp thử đi thử lại thì Lăng Tiểu Ngư hắn mới có thể bắt đầu tiếp nhận sự thật. Rằng, tư chất của hắn, nó thay đổi rồi.

Là do đâu? Tại sao ba ngày trước, khi hắn tu luyện tốc độ vẫn còn chậm chạp là thế mà ba ngày sau bỗng chốc đã tăng lên một cách khủng khiếp vậy rồi?

Lăng Tiểu Ngư suy đi nghĩ lại, cuối cùng cũng chỉ có thể nghĩ đến một khả năng: Vết bớt màu trắng hình con cá trong lòng bàn tay trái của hắn.

Trước khi nó xuất hiện, hắn vẫn là một kẻ tu luyện bình phàm; nhưng sau khi nó xuất hiện, từ bình phàm hắn đã biến thành thiên tài, tu một được bốn.

Đối với suy đoán của mình, mười phần quá chín Lăng Tiểu Ngư đã tin tưởng. Bởi lẽ tiếp những ngày sau, qua mỗi lần hắn tu luyện thì vết bớt hình con cá đang uốn lượn trong lòng bàn tay trái cũng theo đó mà rõ nét hơn. Tính tới hôm nay, sau hơn nửa tháng thì nó đã trở nên sống động lắm rồi...

"Đây rốt cuộc là chuyện gì?".

"Vết bớt này bỗng dưng xuất hiện, chẳng những không gây bất lợi gì mà còn trợ giúp ta tu luyện thần tốc như vậy...".

"Hơn nửa tháng qua, vì muốn kiểm chứng mà ta đã không ngừng thử thăm dò, tu luyện, nhưng kết quả vẫn cứ như cũ, chả lần ra được. Ta thậm chí còn không biết nó đã hỗ trợ ta như thế nào nữa...".

...

"Có lẽ... đã đến lúc đi tìm sư phụ rồi".

...

Cân nhắc hồi lâu, sau cùng Lăng Tiểu Ngư cũng đưa ra quyết định. Ở Trúc Kiếm Phong này, đủ năng lực giải đáp vấn đề của hắn thiết nghĩ cũng chỉ có duy mỗi mình Lăng Thanh Trúc mà thôi.

...

Động Huyền Âm, trước cửa...

"Chẳng biết sư phụ có ở bên trong không...".

Trong bộ trường y thiên thanh ngực thêu tiểu trúc, Lăng Tiểu Ngư hít nhẹ một ngụm lương khí, gạt đi do dự mà đưa chân tiến về phía trước.

"A!".

Chân vừa bước tới đã liền bị đánh bật trở lại, phần vì bất ngờ nửa lại vì đau, Lăng Tiểu Ngư khó tránh hoảng sợ mà kêu lên một tiếng.

Từ dưới đất, hắn nhanh chóng định thần, thầm tự chê trách bản thân: "Lẽ ra ta nên thăm dò trước là sư phụ có đặt cấm chế hay không mới phải...".

"Đúng là ngu ngốc." Trong lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang nghĩ ngợi, chưa kịp đứng lên thì từ bên trong thạch động, giọng Lăng Thanh Trúc đã truyền ra.

Đối với lời mắng kia của nàng, Lăng Tiểu Ngư đương nhiên không dám phản bác. Nàng mắng cũng chẳng sai đấy.

Xấu hổ gãi đầu, Lăng Tiểu Ngư hướng bên trong động nói: "Sư phụ, đệ tử có chuyện muốn hỏi người".

"Vào đây đi".

"Vâng".

Dứt câu, Lăng Tiểu Ngư lần nữa đưa chân tiến về phía trước, tuy nhiên lần này, thay vì xông thẳng thì hắn đã dừng ngay sát cửa động.

"Cấm chế đã thu, cứ đi thẳng".

...

Chương 69: Ngươi Là Thiên Ngư Thể

...

Bên trong thạch động.

Không như lần trước Lăng Tiểu Ngư ghé qua, lần này sư phụ hắn, nàng đã hiện ra với một tư thế và tâm thái khác. Nhàn hạ hơn nhiều.

Thay vì nơi bệ đá, trên tấm bồ đoàn cũ kỹ thì lúc này, vị trí mà nàng đang ngồi lại là ngay giữa động, chỗ chiếc bàn đá. Dĩ nhiên là chẳng phải điều tức hay tu luyện chi hết. Việc nàng đang làm chỉ đơn giản là tay cầm tách trà, miệng nhâm nhi...

Dừng cách ân sư khoảng tầm ba bước chân, Lăng Tiểu Ngư cúi đầu chào hỏi: "Sư phụ".

Lăng Thanh Trúc đưa mắt liếc qua một vòng, đem tách trà đặt xuống rồi nói: "Thân thể của ngươi coi bộ đã tốt lên rất nhiều... Được rồi, nói đi. Tiểu tử ngươi chạy tới kiếm ta có việc gì?".

"Sư phụ... Hmm, đệ tử có một vấn đề khó nghĩ, mong sư phụ có thể giúp đệ tử giải đáp".

"Vấn đề? Vấn đề gì?".

"Ưm... Sư phụ, chuyện là vầy...".

Lăng Tiểu Ngư bắt đầu đem sự thể đã phát sinh trên người mình kể lại tận tường. Từ chuyện vết bớt kỳ lạ bỗng nhiên xuất hiện rồi ngày một rõ nét cho đến việc tốc độ tu luyện được đề thăng gấp bốn lần so với lẽ thường, toàn bộ đều được hắn tường thuật chi tiết, không chút nào che giấu.

Chừng khi kể xong, hắn liền xoè tay ra, hướng lòng bàn tay về phía Lăng Thanh Trúc mà rằng: "Sư phụ, người xem. Đây chính là vết bớt kỳ lạ mà đệ tử vừa đề cập".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi lại gần đây".

Thái độ đã khó có thể điềm nhiên được nữa, Lăng Thanh Trúc chỉ vào chiếc ghế đá bên cạnh, giục: "Ngươi ngồi ở đây".

Nhận ra vẻ mặt có phần nghiêm trọng của ân sư, Lăng Tiểu Ngư cũng tự hiểu, chẳng dám nói nhiều, lập tức làm theo.

"Đưa tay ra cho ta xem".

"Vâng".

Bàn tay trái vừa được Lăng Tiểu Ngư đưa ra thì nơi đối diện, Lăng Thanh Trúc cũng nhanh chóng cầm lấy, bắt đầu tra xét...

Quá trình kiểm tra đã diễn ra lâu hơn dự kiến của Lăng Tiểu Ngư rất nhiều. Và nét mặt của sư phụ hắn, nó cũng khó coi hơn trước rất nhiều. Càng lúc càng tệ.

"Tiểu Ngư Nhi, thời điểm vết bớt này xuất hiện chính xác là lúc nào?".

"Thưa sư phụ, là bảy ngày sau tính từ lúc đệ tử từ chỗ người trở về".

"Vậy trong lúc tu luyện, ngươi có cảm nhận được sự bất thường từ vết bớt này không?".

"Không có." Lăng Tiểu Ngư thành thật lắc đầu.

Lăng Thanh Trúc thoáng trầm ngâm, vài giây sau thì hỏi tiếp: "Theo lời ngươi thì ngươi càng tu luyện, vết bớt sẽ càng trở nên rõ nét. Vậy cùng với sự thay đổi này, tốc độ tu luyện của ngươi có bị ảnh hưởng gì hay không?".

"Mặc dù không quá rõ ràng, nhưng...".

"Thế nào?".

"Sư phụ, đệ tử có linh cảm tốc độ tu luyện của mình sẽ còn tiếp tục đề thăng lên nữa".

...

Đợi một lúc vẫn chưa thấy Lăng Thanh Trúc nói năng gì, Lăng Tiểu Ngư không khỏi trở nên lo lắng: "Sư phụ, người có phải đã phát hiện ra điều gì không? Là điều xấu sao?".

Lăng Thanh Trúc ngước lên, nhẹ lắc đầu: "Xấu hay không thì tạm thời vẫn chưa thể biết được. Ta cần xem xét thêm".



Chuyển mình đứng dậy, nàng tiến về phía bệ đá - nơi vẫn luôn được dùng để đả toạ, luyện công, vừa đi vừa nói: "Tiểu Ngư Nhi, đi qua bên này".

...

"Ngươi trước hãy uống cái này vào rồi mau chóng vận công hấp thu dược lực".

"Sư phụ, nước này là?".

"Bảo uống thì ngươi cứ uống đi. Không có chết đâu mà lo".Sau khi giao cho Lăng Tiểu Ngư một chiếc lọ đựng dược thủy và bắt hắn uống xong thì Lăng Thanh Trúc cũng bắt đầu tự mình xuất thủ. Nàng lấy từ trong không gian giới chỉ ra một mớ đồ vật; nào linh phù, tinh thạch, linh thạch, hết thảy đều có đủ.

"Sư phụ, người... người đang bố trận phải không?".

"Ừ... Đây là một cổ trận ta tình cờ học được. Nó sẽ trợ giúp việc tìm hiểu sự biến đổi trên người ngươi".

"Sư phụ, con có giúp được gì không?".

"Ngươi lo tập trung hấp thu dược lực là đã giúp ta rồi".

Tạm bỏ qua đồ nhi, Lăng Thanh Trúc chả buồn nói thêm gì nữa. Thay vào đó, nàng đặt hết tâm tư vào việc bố trí trận pháp...

Cũng không rõ cái trận pháp kia Lăng Thanh Trúc nàng đã từng bày ra hay chưa mà lần này bố trí, động tác lại thuần thục vô cùng, chẳng mất bao nhiêu thời gian liền hoàn thành.

Thần tình nghiêm túc, nàng căn dặn: "Tiểu Ngư Nhi, bây giờ ta sẽ khởi động trận pháp; trong quá trình tra xét này, cơ thể ngươi khó tránh sẽ phải chịu chút đau đớn, ngươi nhớ cố nén nhịn. Nhớ, tuyệt đối không được kháng cự".

"Sư phụ, đệ tử biết rồi. Đệ tử sẽ kiên trì chịu đựng".

"Tốt".

Lăng Thanh Trúc gật nhẹ, kế đấy thì bắt đầu đem trận pháp mình vừa bày ra khởi động.

Song thủ bắt quyết, nàng hô khẽ: "Phục - Minh - Lâm - Khởi!".

"Ong!".

"Ong!".

Ngay khi lời Lăng Thanh Trúc vừa dứt, trận pháp cũng liền chính thức vận hành. Xung quanh Lăng Tiểu Ngư, mười hai tấm linh phù, hai mươi bốn viên tinh thạch đồng loạt sáng lên. Tất cả cùng nhau tạo thành một vòng tròn rực rỡ kim quang bao trùm lấy hắn...

"Tiểu Ngư Nhi, xoè tay trái ra!".

"Vâng!".

Cùng ngồi với Lăng Tiểu Ngư, ở chiều đối diện, Lăng Thanh Trúc mau chóng đưa tay về trước, chạm vào tay hắn.

"Hừ, có trận pháp trợ giúp, ta không tin là vẫn không thể tra ra được ngươi!".

...Với quyết tâm phải nhìn rõ căn nguyên, phải tra được sự bất thường của vết bớt nơi lòng bàn tay trái của đồ nhi, Lăng Thanh Trúc chuyến này đã dốc hết bổn sự ra dùng. Đừng thấy từ nãy giờ nàng ra tay mau lẹ mà lầm; thực chất, mười hai tấm linh phù cùng hai mươi bốn viên tinh thạch kia, mỗi một cái đều là bảo vật cả đấy. Thêm nữa, cái trận pháp mà nàng đang sử dụng đây, xét lai lịch nó cũng chẳng tầm thường.

Tài liệu trân quý, trận pháp cao thâm cộng thêm bản thân đã tự mình xuất thủ, Lăng Thanh Trúc rất có lòng tin, rằng nhanh thôi nàng sẽ khám phá ra được bí ẩn trong cơ thể đồ nhi.

Nhưng thực tế thì... nàng đã lầm. Mặc cho Lăng Thanh Trúc nàng có cố gắng thế nào, nỗ lực ra sao, bí ẩn như cũ vẫn hoàn bí ẩn. Bất thường đúng là có đấy, chỉ là... nàng tra không được. Khám phá ra, chẳng gì ngoài trống rỗng...

...

"Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!".

"Đúng là khốn kiếp! Ta đây đã tiêu tốn xấp xỉ một nửa lực lượng của linh phù và tinh thạch rồi mà vẫn chưa lần ra được chút vết tích gì...".

"Cứ tiếp tục thế này, chỉ sợ bí ẩn còn chưa tra ra thì bảo vật của ta đã biến thành rác rưởi hết cả rồi...".

"Không được. Ta phải dừng thôi".

Trong lòng đã có quyết định, sau gần nửa giờ làm việc không công, Lăng Thanh Trúc rốt cuộc đành từ bỏ, đem mớ linh phù cùng tinh thạch, linh thạch của mình thu lại vào giới chỉ.

Đợi nàng dọn xong, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới nén đau cất tiếng: "Sư phụ, người... người có tra ra được gì không?".

"Chuyện này à...".

Lăng Thanh Trúc tạm ngưng, nội tâm thầm nghĩ: "Mình đây tốt xấu gì cũng là một vị chân nhân hậu kỳ, lại còn là sư phụ. Lúc nãy rình rang như vậy, nếu mà bây giờ thừa nhận thất bại, một chút cũng tra không ra thì mất mặt quá...".

"Hmmm... Hay là trước cứ tạm thời ứng phó, chờ mình tìm ra biện pháp rồi tính tiếp. Dù sao Tiểu Ngư Nhi cũng ngốc như vậy, chắc sẽ không hoài nghi gì đâu".

Đã thông suốt, Lăng Thanh Trúc cố bày ra dáng vẻ điềm nhiên nhất có thể, rất có phong phạm cao nhân mà chậm rãi bước xuống bệ.

"Tiểu Ngư Nhi, không cần gấp. Qua bên kia, chúng ta vừa uống trà vừa nói chuyện".

Uống trà?

Mặc dù trong lòng hơi khó hiểu nhưng Lăng Tiểu Ngư vẫn y lời làm theo.

...

Trên chiếc ghế ban nãy đã ngồi, Lăng Thanh Trúc đưa tay tự rót cho mình một ly trà, nhâm nhi một ngụm rồi mới từ tốn nói: "Tiểu Ngư Nhi, vừa nãy ta cẩn thận kiểm tra, đã tìm ra hơn phân nửa sự bất thường trong cơ thể ngươi".

"Thực ra căn nguyên khiến cho vết bớt bỗng nhiên xuất hiện và giúp ngươi đề thăng tốc độ tu luyện, hết thảy đều nằm ở sự thức tỉnh thể chất của bản thân ngươi".

Thức tỉnh thể chất?

Lăng Tiểu Ngư nghe xong, trong lòng nhất thời nghi hoặc. Từ nhỏ đến lớn, số cổ thư điển tịch hắn xem qua không ít nhưng hình như... bốn chữ này vẫn chưa một lần được thấy.

"Sư phụ, như thế nào là thức tỉnh thể chất?".

"Thể chất thức tỉnh là một vấn đề rất bí ẩn, xưa nay rất hiếm khi xảy ra. Tiểu tử ngươi không biết cũng là bình thường".

Vẫn giữ cái vẻ cao thâm mạt trắc nọ, Lăng Thanh Trúc tiếp tục: "Hmm, Tiểu Ngư Nhi, thân thể con người tồn tại rất nhiều bí ẩn, kể cả có là chân nhân đạo pháp thâm huyền đôi khi cũng vô pháp nhìn thấu. Có những loại thể chất cực khó phát hiện, phải đợi đến khi chịu sự tác động nào đó thì mới bộc lộ ra. Tiểu tử ngươi chính là một trường hợp như vậy đấy".

"Sư phụ, ý người là đệ tử nắm giữ một loại thể chất đặc biệt mà trước giờ vẫn không hay biết?".

"Ừm." - Lăng Thanh Trúc gật đầu - "Thể chất này của ngươi, nếu ta đoán không lầm thì hẳn là Thiên Ngư thể".

"Thiên Ngư Thể?".

Lăng Tiểu Ngư theo phản xạ cúi nhìn lòng bàn tay trái của mình, thoáng nghĩ rồi gật gù: "Thì ra là vậy. Thảo nào trên tay đệ tử lại bỗng nhiên xuất hiện vết bớt hình con cá này".

"Ừm, đúng là vậy đấy. Theo ta biết thì người mang thể chất Thiên Ngư, trên cơ thể sẽ tự động hiện ra một vết bớt hình con cá".

Ngoài miệng thì Lăng Thanh Trúc ra vẻ tán đồng, thế nhưng khi nàng quay lưng về phía Lăng Tiểu Ngư... Khoé môi nàng, nó đã nhếch lên trong khi lòng thì âm thầm cảm thán: "Trên đời này chắc cũng chỉ có tên đồ nhi này của mình mới ngốc tới như vậy...".

Chương 70: Hắc Bạch Song Ngư

...

"Sư phụ, nếu không nhờ người giải đáp thì trong dạ đệ tử chỉ sợ vẫn còn đang lo lắng bất an. Đa tạ người".

"Tiểu Ngư Nhi, chúng ta là sư đồ, hà tất phải khách sáo như vậy".

Sớm đã có chủ định, Lăng Thanh Trúc lấy ra một chiếc hộp, nhẹ nhàng đem mở. Cầm món đồ vật bên trong, nàng đưa qua cho Lăng Tiểu Ngư, bảo: "Tiểu Ngư Nhi, nhận lấy".

Nhìn đôi găng tay tinh xảo màu tím vừa được đưa qua, Lăng Tiểu Ngư có cảm giác không lành, vội hỏi: "Sư phụ, đôi găng tay này... người đưa cho đệ tử làm gì?".

"Găng tay thì đương nhiên là để ngươi đeo vào, có vậy mà cũng hỏi".

"Nhưng... tại sao?".

Lăng Tiểu Ngư đoán sư phụ đây là muốn mình che giấu vết bớt nọ, chỉ có điều hắn không hiểu vì sao phải làm như vậy. Thể chất thức tỉnh, cái này vốn là chuyện tốt kia mà...

Có lẽ cũng thấu hiểu nghi hoặc trong lòng đồ nhi, Lăng Thanh Trúc giải thích: "Tiểu Ngư Nhi, thể chất thức tỉnh không phải là chuyện nhỏ. Thiên Ngư thể của ngươi xét ra cũng rất là đặc biệt... Hmm, trước khi chúng ta tìm hiểu rõ ràng về nó thì tốt nhất vẫn nên giữ bí mật thì hơn. "Thất phu vô tội, hoài bích có tội", đạo lý này ngươi cần ghi nhớ".

"Thêm nữa... Tiểu Ngư Nhi, xét theo tiến độ tu luyện bình thường thì trong lần Thiên nhân luận pháp sắp tới tất cả đối thủ đều sẽ là chướng ngại rất lớn. Tiểu tử ngươi muốn thắng được một trận cũng chẳng dễ dàng gì. Đây không chỉ là suy nghĩ của ta mà còn là nhận định của những phong chủ và đệ tử chân truyền khác. Trắng ra mà nói, bọn họ vốn không có xem trọng ngươi...".

"Nhưng mà... hì hì... Bọn họ làm sao ngờ được thân thể ngươi đã phát sinh biến đổi. Với tốc độ tu luyện đã sánh ngang hạng thiên tài mang cực phẩm linh căn hiện tại cộng thêm sự nỗ lực của bản thân ngươi, sự trợ giúp của Phị Tinh Đới Nguyệt Động, ta có lòng tin ngươi sẽ đủ sức tranh đấu cùng người. Biết đâu chừng ngươi còn có khả năng tiến thẳng vào tốp ba luôn ấy chứ".

"Sư phụ, nhưng như thế thì có liên quan gì tới việc phải đeo găng tay?" Nhân lúc Lăng Thanh Trúc tạm ngưng, Lăng Tiểu Ngư liền tranh thủ nói ra nghi vấn.

Hắn... thực còn chưa thông suốt lắm.

Và, cũng chính bởi vì vậy mà ngồi ở chiếc ghế bên cạnh, Lăng Thanh Trúc mới phê bình: "Nói ngươi ngốc đúng là chẳng oan cho ngươi chút nào. Hừ...".

"Vểnh tai lên mà nghe nè. Thiên nhân luận pháp sắp tới khác với mọi lần, phần thưởng cực kỳ hậu hĩnh. Ngoại trừ ba vị trí đầu thì ba vị trí sau, từ thứ tư đến thứ sáu, tất cả đều được nhận. Do là hậu hĩnh như vậy nên mỗi chi mạch đều rất xem trọng, ra sức bồi dưỡng cho đệ tử mình. Thời điểm hiện tại, có lẽ một số người cảm thấy mình đã nắm chắc phần thưởng rồi nên sẽ không bỏ thêm vốn liếng quá nhiều, tuy nhiên... Tiểu Ngư Nhi, nếu để bọn họ biết ngươi đã thay da đổi thịt, sắp tới có khả năng cạnh tranh với mình thì sẽ thế nào?".

"Ta nói cho ngươi biết, những loại đan dược trợ giúp tu sĩ nhanh chóng đề thăng tu vi cũng không phải hiếm hoi lắm đâu. Kể chi xa, bản thân ta cũng đang sở hữu vài lọ này".

Nghe ân sư nói vậy thì Lăng Tiểu Ngư liền động dung: "Sư phụ, người thật sự có những loại đan dược như thế?".

"Làm gì? Tiểu tử ngươi muốn xin?".

Lăng Thanh Trúc dứt khoát xua tay: "Tiểu tử, bớt mơ tưởng. Mấy loại đan dược này ta tuyệt đối sẽ không để ngươi dùng đâu. Tốt xấu gì thì ngươi cũng từng theo ta luyện đan chế thuốc một thời gian, bốn chữ "lợi bất cập hại" hẳn nên hiểu rõ. Đan dược có thể giúp nhanh chóng đề thăng tu vi, một trăm quá chín mươi chín là sẽ làm ảnh hưởng căn cơ, về lâu về dài khẳng định được không bù mất...".

...

"Sư phụ, đệ tử hiểu rồi".

"Hiểu rồi thì tốt".

Ngón tay chỉ chỉ đôi găng tay đặt ở trên bàn, Lăng Thanh Trúc yêu cầu: "Tiểu Ngư Nhi, mau đeo vào đi".

"Sư phụ à...".



"Lại gì nữa?".

Lăng Tiểu Ngư đưa tay gãi đầu, ngập ngừng hồi lâu mới nói ra được: "Sư phụ, đôi găng tay này... hình như... hình như là của nữ nhân".

"Thì ta có bảo nó là của nam nhân bao giờ?".

Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Đây là găng tay của ta, danh gọi Phượng Nghi. Thời trẻ ta vẫn thường hay dùng...".P-Phượng Nghi?

Lăng Tiểu Ngư chưa biết còn tốt, vừa nghe xong, cõi lòng liền co rút một trận.

Kiểu dáng đã tinh tế mềm mại, nữ tính lắm rồi, giờ còn thêm cái tên cũng... Nếu mà có ai hỏi, Lăng Tiểu Ngư hắn phải làm sao trả lời đây?

"Sao? Ngươi chê?".

Vẻ không vui lộ rõ ra mặt, Lăng Thanh Trúc hừ khẽ: "Tiểu tử ngươi đúng là chẳng biết tốt xấu. Phượng Nghi của ta là bảo vật trân quý khó cầu, có tiền cũng không mua được. Đôi găng tay này, chỉ cần đeo vào thì tay ngươi liền trở thành thần binh lợi khí, dù là đại bảo kiếm cũng chưa chắc phá nổi. Thần thức bất xâm, đao thương bất nhập, tiểu tử ngươi còn cầu cái gì nữa?".

"Chê nó nữ tính? Nữ tính thì sao hả? Bộ tiểu tử ngươi đeo vào thì sẽ biến thành nữ nhân luôn chắc?".

Tay vỗ xuống bàn, trong cơn bực bội, Lăng Thanh Trúc ra lệnh: "Mau đeo vào!".

Đứng trước hung uy, toàn thân bị khí thế bao trùm, Lăng Tiểu Ngư gan đâu dám cãi lời, đành miễn cưỡng làm theo.

Thấy thế, ngồi ở kế bên, Lăng Thanh Trúc mới dần đem khí tức thu liễm. Nàng nhìn đôi găng tay hiện đã được đeo ngay ngắn chỉnh tề, thoáng nhìn ngắm rồi gật gù: "Hmm, rất hợp với ngươi".

Lăng Tiểu Ngư: "...".

Hắn không biết phải nói gì. Một đôi găng tay tinh tế, nữ tính là thế mà sư phụ lại bảo hợp với hắn...

Hắn... cũng đâu phải nữ nhân.

...

"Tiểu Ngư Nhi." - Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang bị đả kích, chưa thể bình tâm thì giọng Lăng Thanh Trúc lại cất lên - "Phượng Nghi này được làm từ tơ của Ngọc Ma Tằm, bản thân có tác dụng ngăn chặn thần thức rất tốt. Ta đã thử qua, kể cả với tu vi chân nhân hậu kỳ của mình, ta vẫn không thể xâm nhập được. Có nó, tin tưởng sẽ chẳng ai khám phá ra nổi vết bớt kia của ngươi đâu".

"Sư phụ, vậy... đệ tử phải đeo nó suốt sao?".

Vấn đề này Lăng Tiểu Ngư đang khá là bận tâm. Hắn cũng không muốn gắn bó với đôi găng tay dành cho nữ nhân này cả ngày lẫn đêm đấy. Chí ít hắn hy vọng mình được phép cởi ra khi chỉ có mấy người Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn ở bên cạnh...
Tiếc rằng, thực tại vẫn thường đi ngược mong muốn.

Lăng Thanh Trúc sau khi nghe xong thắc mắc của đồ nhi, chưa vội đáp mà hỏi lại: "Ngươi không nói thì ta quên. Tiểu Ngư Nhi, chuyện vết bớt bỗng nhiên xuất hiện và tốc độ tu luyện được đề thăng, mấy đứa Đại Trù có biết không?".

"Vẫn chưa biết." - Lăng Tiểu Ngư lắc đầu - "Chuyện này đệ tử vẫn chưa nói với các sư huynh, sư tỷ, chỉ mới nói với mình sư phụ thôi".

"Ừm, ngươi đã làm đúng".

Lăng Thanh Trúc căn dặn: "Tiểu Ngư Nhi, tạm thời ngươi cứ tạm giữ bí mật, đừng nói gì với đám chúng nó cả".

"Sư phụ, tại sao?".

"Ta bảo sao thì ngươi cứ làm vậy đi. Ta đây chỉ là muốn tốt cho ngươi có biết không...".

"Sư phụ, thế còn găng tay...?".

"Kể từ bây giờ ngươi cứ giữ như thế. Nếu không có lệnh của ta thì không được cởi ra. Ăn, ngủ, tu luyện, bất cứ ngươi làm gì, vào thời điểm nào cũng đều phải đeo như vậy".

"Sư phụ...".

Tia hy vọng sau cùng đã bị đánh tan, Lăng Tiểu Ngư dù rất không nguyện nhưng rốt cuộc phải đành nhận mệnh. Hắn biết, sư phụ một khi đã quyết định thì có nói thêm bao nhiêu cũng chỉ là vô dụng.

Kể từ hôm nay, sợ rằng Phượng Nghi sẽ gắn liền với hình tượng của hắn. Một hình tượng mà thiết nghĩ chẳng tên nam nhân chân chính nào muốn có...

...

...

Tuy nội tâm có điều vướng mắc, nhiều lần muốn đem Phượng Nghi cởi ra nhưng nghĩ đến ân sư, nghĩ đến lời dặn của nàng, Lăng Tiểu Ngư lại đè nén ý định, thôi không cởi nữa.

Dù vậy, hắn cũng chẳng dám tự do đi lại như trước, phần lớn thời gian đều chỉ ngồi ở trong phòng mình tu luyện. May cho hắn, trong khoảng thời gian này đám người Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn cũng đang bận bịu nên hiếm khi lui tới...

Cứ thế, cuộc sống tẻ nhạt của Lăng Tiểu Ngư lặng lẽ trôi qua trong an bình, tận cho tới khi... một thay đổi nữa phát sinh.

Dị biến lần này, như cũ vẫn là xảy ra trên cơ thể hắn. Cụ thể thì nằm ở lòng bàn tay phải. Nơi đó, một vết bớt nữa đã bỗng dưng xuất hiện. Vết bớt này giống hệt như cái ở lòng bàn tay trái, đều là hình một con cá. Khác, có chăng là ở chiều uốn lượn và màu sắc, một cái thì màu trắng hướng lên còn một cái lại là màu đen hướng xuống...

...

"Tại sao lại như vầy?".

"Vết bớt này...".

Trong phòng mình, Lăng Tiểu Ngư ngồi trên giường, mắt hết xem tay trái lại nhìn sang tay phải, khó nghĩ vô cùng.

Hắn nhớ lần trước đi thỉnh giáo sư phụ, người cũng không có nói Thiên Ngư thể sẽ xuất hiện những hai vết bớt hình con cá a. Huống hồ hai con cá này lại còn có màu sắc và chiều hướng uốn lượn đối lập với nhau. Thậm chí đến cả vị trí xuất hiện cũng...

Chỉ là trùng hợp thôi ư? Nếu vậy thì sự trùng hợp này cũng quá lớn đi.

"Lần trước khi vết bớt màu trắng xuất hiện ta không thể cảm nhận được gì. Nhưng còn lần này... Ta rõ ràng cảm nhận được sự tồn tại của nó, kể cả khi bàn tay đã được Phượng Nghi bao bọc đi nữa...".

"Lại nói, lúc vết bớt màu đen vừa xuất hiện thì vết bớt màu trắng đã liền cộng hưởng mà phát ra linh quang...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau