TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 656 - Chương 660

Chương 656: Thiên hồ cổ báo hung tin

"Giáo chủ, Lăng Ba không muốn làm nam nhân nữa." Nằm ở trên giường, Lăng Ba thấp giọng nói ra. Nàng đã biết sợ rồi. 

"Thật không muốn nữa?". 

"Thật. Lăng Ba không muốn nữa... Giáo chủ, người cho Lăng Ba về đi".

"Đã nằm lên giường rồi thì nhắm mắt ngủ đi".

"Nhưng mà...".

"Bổn giáo chủ không có ăn thịt ngươi đâu, sợ cái gì. Yên tâm mà ngủ".

Yên tâm? Lăng Ba nàng đang nằm chung với một con sói nguy hiểm nhất thế gian đấy, có thể yên tâm được sao?

...

Đêm hôm đó Lăng Ba cứ mãi nơm nớp lo sợ. Cứ chốc chốc nàng lại kéo chăn hé mắt ra nhìn, xem xem kẻ ở bên cạnh có động tay động chân gì hay không. May mắn, hắn vẫn rất quy củ, chỉ nằm yên một chỗ, mắt thì đã khép lại từ lâu.

"Có thể ta đã nghĩ nhiều".

Tâm tình dần thả lỏng, lại thêm thân thể mệt mỏi vì thức quá lâu, Lăng Ba từ từ chìm vào giấc ngủ...

Đợi đến khi nàng đã ngủ say, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới mở ra đôi mắt.

"Nàng thật là... Trong lòng nàng ta đáng sợ tới vậy sao?".

"Giả trang nam nhân, nàng tính lừa ai chứ...".

Lăng Tiểu Ngư cảm thấy có phần bất đắc dĩ. Đôi lúc hắn không biết phải cư xử thế nào với Lăng Ba cho đúng. Hắn chỉ muốn mỗi ngày đều có nàng bên cạnh, được nghe nàng nói, được thấy nàng cười. Cho dù nàng không yêu hắn, như vậy cũng không sao, chỉ cần nàng đừng yêu ai khác, thế là được rồi. 

"Lăng Ba, đối với ta nàng chính là trân bảo. Những năm tháng sau cùng này, mỗi ngày ta đều muốn cùng nàng kề cận, sáng tản bộ, chiều ngắm hoàng hôn, đêm đến tựa đầu thưởng nguyệt... Lăng Ba, nếu nàng có thể quan tâm ta nhiều hơn một chút thì thật tốt...".

Cử chỉ dịu dàng, Lăng Tiểu Ngư nhẹ đưa tay đặt lên má giai nhân, khẽ khàng vuốt ve. Được một lúc thì hắn cúi đầu, xem ý tứ hẳn định hôn lên trán nàng. Nhưng, nụ hôn còn chưa đặt xuống thì cơ thể hắn đã đột ngột dừng lại. 

Sau cái nhíu mày, Lăng Tiểu Ngư rời khỏi giường. Nháy mắt, thân ảnh hắn đã tan vào màn đêm sâu thẳm...

...

"Huyết Sát Giáo có thần nhân toạ trấn, ta vốn tưởng sẽ khó lòng xâm nhập, thật không ngờ lại dễ dàng như vầy. Lăng đại giáo chủ, coi bộ thủ hạ của giáo chủ cũng chẳng được bao nhiêu người tài". Bên ngoài khu vườn cách tẩm cung không xa, một hắc y nhân nhìn Lăng Tiểu Ngư, giọng trào phúng. 

Lăng Tiểu Ngư không bình luận gì, chỉ hỏi: "Vì sao lại tới đây?"."Thế nào? Ta không thể tới?".

Hắc y nhân nhấc chân tiến đến. Dưới ánh trăng mờ, Lăng Tiểu Ngư không khó để nhìn ra diện mạo của nàng. Vẫn là gương mặt đó, dáng người đó, nhưng thần thái thì... già dặn hơn nhiều so với trước. 

Thiên Hồ Cổ cứ thế bước đi, tận khi khoảng cách với Lăng Tiểu Ngư chỉ còn chưa đầy hai bước chân thì mới dừng lại. Mặt đối mặt, mắt nhìn mắt, nàng hỏi, một câu hỏi đã giữ trong lòng bấy lâu: "Ta muốn biết. Hôm đó, Âm Dương Hoà Hợp Tán mà mẫu thân và tỷ tỷ ta trúng phải, nếu không làm chuyện đó thì ngươi có thể hoá giải hay không?".

"Có thể".

Quả nhiên.

Thiên Hồ Cổ siết tay, trong lòng một trận nhói đau.

"Tại sao?".

"Tại sao ngươi lại làm thế với mẫu thân và tỷ tỷ ta?".

Giọng của Thiên Hồ Cổ không hề to, trái lại, nó khá nhẹ nhàng. Tuy nhiên, hận ý thì không khó để nghe ra. Lăng Tiểu Ngư, hắn hoàn toàn cảm nhận được. 

"Xin lỗi. Lúc đó ta không kiểm soát được mình".

"Không thể kiểm soát?".

Thiên Hồ Cổ cười, thần tình đau - hận đan xen."Lăng Tiểu Ngư, ngươi là thần nhân... Ngươi là thần nhân...".

"Lăng Tiểu Ngư, ta hận ngươi!". 

"Keng!".

...

Lăng Tiểu Ngư đem thanh kiếm vừa tước đoạt ném trả lại cho Thiên Hồ Cổ, bảo: "Với chút bản lãnh đó của ngươi thì không thể nào tổn thương được ta. Về đi".

"Lăng Tiểu Ngư...".

"Lăng Tiểu Ngư!".

Mặc người kêu gọi, Lăng Tiểu Ngư vẫn không quay đầu. 

"Mẫu thân ta chết rồi!".

Khựng!

Tin tức đến quá bất ngờ khiến cho Lăng Tiểu Ngư phải lập tức dừng bước chân. Hắn từ từ xoay người lại. 

"Ngươi vừa nói gì? Thiên Hồ Đại Mi...".

"Chết rồi." - Thiên Hồ Cổ xác nhận - "Mẫu thân ta chết rồi... Người đã bị ngươi hại chết rồi!".

...

"... Mẫu thân ta, người chính là Vương của Thiên Hồ. Thân thể tôn quý của người đã bị ngươi vấy bẩn, ngươi nghĩ tộc nhân sẽ nhìn người thế nào?".

"Mẫu thân ta, người không chịu được sự nhục nhã này. Người muốn giết nhưng lại giết không được ngươi. Lăng Tiểu Ngư, là ngươi đã bức chết mẫu thân ta! Chính là ngươi!".

Lăng Tiểu Ngư đứng đấy, thẫn thờ nghe những lời trách hận của Thiên Hồ Cổ. Tâm tình hắn lúc này rất phức tạp. Có thương, có hối, cũng có ngờ vực...

Thiên Hồ Đại Mi đã tự sát rồi ư?

Lăng Tiểu Ngư hắn đã hại chết nàng rồi ư?

Chương 657: Lăng Ba Bỏ Trốn (1)

"Lăng Tiểu Ngư, Thanh Khâu vĩnh viễn không chào đón ngươi, Thiên Hồ Cổ ta cũng không bao giờ muốn nhìn thấy mặt ngươi nữa...".

Thiên Hồ Cổ đã rời đi, thế nhưng những lời nàng nói thì vẫn còn đang vang vọng trong tâm trí Lăng Tiểu Ngư, khiến hắn phải suy tư. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn nghĩ rất nhiều. Về Thiên Hồ Cổ, về Thiên Hồ Đại Mi, về hắn, về quá khứ, hiện tại và tương lai. Về tất cả...

Trong đêm đen, một nụ cười bi thương lặng im hé mở. Trời... dường như lại u tối thêm vài phần.

...

Đêm đó Lăng Tiểu Ngư không ngủ. Hắn ngồi trong phòng, một mình uống rượu. Hắn uống nhiều lắm. Tới độ làm cho cả căn phòng nồng nặc men cay. Ấy vậy mà Lăng Ba, nàng vẫn có thể ngủ ngon lành. Tận khi trời sáng...

"Ưm...".

Lăng Ba hé mắt, miệng phát ra một thanh âm lười biếng. Rồi, khi nhớ đến chuyện tối qua, nhận ra mình vẫn còn đang ở trong tẩm cung của giáo chủ thì nàng mới giật mình, khẩn trương kiểm tra cơ thể.

May quá, mọi thứ đều vẹn nguyên, thịt còn chưa mất miếng nào. 

Nhưng mà... giáo chủ đâu? Tại sao lại không có trên giường?

Theo phản xạ, Lăng Ba đưa mắt tìm kiếm. 

"Giáo chủ".

"Giáo chủ ơi...".

Lăng Ba vén rèm, đi ra bên ngoài thì một cảnh tượng vô cùng "xa lạ" ngay lập tức đập vào mắt nàng. Những vò rượu, chúng có ở khắp nơi. Trên bàn, trên ghế, trên sàn nhà, và cả trên trường kỷ nữa. Còn giáo chủ của nàng, hiện người chính là đang ngồi trên trường kỷ ấy, lưng tựa vách tường, tay nâng một vò rượu, lặng im uống. 

"Cái này...".

Lăng Ba thực rất ngỡ ngàng. Chưa bao giờ nàng thấy giáo chủ như vầy. Bộ dạng hiện giờ của giáo chủ... Cũng không biết phải nói sao. Trông người ảm đạm lắm...

"Giáo chủ, người... người làm sao vậy?".

"Ngươi dậy rồi đó à?".

Lăng Tiểu Ngư để vò rượu trên tay xuống, nhích mông rời khỏi trường kỷ. 

"Ta không sao. Chỉ là muốn uống chút rượu".

Một chút? Lăng Ba đảo mắt một vòng, thầm phản bác. Trong phòng đếm đi đếm lại cũng có hơn chục vò rượu a.
"Giáo chủ, người có chuyện không vui sao?".

Tối qua tâm trạng giáo chủ không phải vẫn còn rất tốt, tại sao bây giờ lại biến thành như vầy chứ? 

Lăng Ba không rõ đã có chuyện gì xảy ra. Nàng mong được nghe một lời giải đáp. Tiếc rằng Lăng Tiểu Ngư, hân lại chẳng muốn kể gì với nàng. Tay phải chìa ra, hắn bảo: "Lăng Ba, dây buộc tóc".

"Giáo chủ, để nô tì buộc cho".

"Để ta tự làm".

Người đã nói thế, Lăng Ba chỉ đành nghe theo, lấy sợi dây vải màu tím đưa cho Lăng Tiểu Ngư. 

Lăng Tiểu Ngư tự mình buộc tóc xong thì liền nhấc chân bước đi. Ra đến cửa phòng, hắn mới nói: "Lăng Ba, cùng ta đi ngắm bình minh".

...

Lát sau, tại Vô Ưu Tiểu Cốc. 

Lăng Tiểu Ngư và Lăng Ba cùng ngồi trên thạch trụ cao chót vót, phóng tầm mắt về hướng đông để xem phong cảnh. Hồi lâu, trong lúc Lăng Ba vẫn đang còn nghi hoặc, âm thầm tự vấn thì Lăng Tiểu Ngư đột nhiên bảo: "Lăng Ba, duỗi chân ra".

"Giáo chủ, duỗi chân làm gì?".

"Bảo ngươi duỗi chân thì cứ duỗi chân, hỏi nhiều làm gì. Mau, nếu không ta lại phạt ngươi đi chăn heo đấy".

Hừ, lại uy hiếp... Trong dạ Lăng Ba rất là không nguyện, nhưng nhớ lại những ngày khổ sở ở chuồng heo kia, nàng không thể không tuân. Một cách dè dặt, nàng từ từ duỗi thẳng đôi chân.Như chỉ chờ có thế, Lăng Tiểu Ngư lập tức gối đầu nằm lên. Trong sự ngạc nhiên của nàng, hắn khép lại hàng mi, thấp giọng nói: "Hôm nay bổn giáo chủ cảm thấy rất mệt, muốn tựa vào ngươi một chút...".

"Giáo chủ, nhưng mà...".

Thoạt đầu Lăng Ba muốn cự tuyệt, nhưng khi nhìn xuống gương mặt Lăng Tiểu Ngư thì nàng đã thay đổi ý nghĩ. Nàng cảm thấy giáo chủ hôm nay có gì đó khác lạ, hình như tâm sự rất nhiều.

"Thôi vậy, cho giáo chủ mượn chân một chút...".

...

"Một chút", chỉ "một chút" thôi. Lúc đó trong đầu Lăng Ba đã nghĩ như vậy, cho rằng giáo chủ sẽ mau chóng rời đi. Nhưng không. Lăng Ba nàng sai rồi. Giáo chủ của nàng đã "vay mượn" rất lâu. Từ sáng, giáo chủ gối đầu trên chân nàng tận đến ban trưa mà vẫn chưa chịu dậy. 

Khỏi phải nói, đối với sự chiếm hữu dai dẳng này, Lăng Ba tất nhiên cảm thấy không vui. Rất phiền lòng là khác. Đôi chân nàng, chúng đã tê dại hết cả rồi; trong khi đó, nắng thì lại càng lúc càng gắt...

"Giáo chủ".

Không thể chịu thêm được nữa, Lăng Ba lấy can đảm đem người đang gối đầu trên chân mình lay gọi.

"Giáo chủ, đã trưa rồi. Người dậy đi".

"Giáo chủ...".

Sau một đỗi cố lay, Lăng Ba rốt cuộc cũng thành công đem Lăng Tiểu Ngư đánh thức. Nhưng vui mừng còn chưa kịp thì gương mặt nàng đã phải nhăn nhó thêm một lần nữa. Tất cả bởi một câu nói: "Ta không muốn dậy".

Không muốn dậy? Giáo chủ nói sao mà nhẹ nhàng quá.

Lăng Ba cắn môi: "Giáo chủ, người không mệt nhưng mà Lăng Ba mệt. Hai chân đều tê hết cả rồi".

"Giáo chủ, hổng ấy người nằm dưới nền đá đi".

"Nền đá cứng lắm. Chân của Lăng Ba thoải mái hơn".

"Nhưng mà...".

"Cầm lấy." Lăng Ba chưa kịp nói hết câu thì Lăng Tiểu Ngư đã đưa tay đến trước mặt nàng. Trên đó, một chiếc lọ nhỏ màu trắng đang hiện hữu.

"Uống một ngụm linh thuỷ thì thân thể sẽ liền tốt thôi".

Chương 658: Lăng ba bỏ trốn (2)

Ngày hôm đó, trên thạch trụ cao chót vót ấy, có một đôi nam nữ đã lưu lại rất lâu, từ sáng sớm đến tận lúc xế chiều. Khi hoàng hôn dần tắt, hai người bọn họ mới đứng dậy rời đi. 

Một đêm bình lặng cứ vậy mà trôi qua...

Những ngày tiếp theo, tâm trạng của Lăng Tiểu Ngư cũng dần tốt lên, khuôn mặt không còn thấy ảm đạm nữa. Hắn cười với Lăng Ba nhiều hơn, nói chuyện với nàng nhiều hơn. Nhưng, chính điều đó lại càng làm cho Lăng Ba thêm lo âu trong dạ. 

Giáo chủ càng gần gũi với nàng thì chỉ càng chứng tỏ chuyện giáo chủ yêu thích nàng là thật. Mà Lăng Ba, nàng thật không muốn. Cũng không phải ghét bỏ gì, chỉ là... nàng vẫn chưa sẵn sàng đón nhận. 

"Lăng Ba ta năm nay mới có mười chín tuổi, thế giới bên ngoài còn chưa nhìn ngắm được bao nhiêu. Lẽ nào chôn vùi cuộc đời ở đây...".

"Ta cứ vậy, ở trên núi ăn rồi chết già bên cạnh giáo chủ sao?".

Trong căn phòng nhỏ, Lăng Ba đi qua bước lại, lặng lẽ suy tư. Thật ra thì chẳng phải mới đây, nàng nghĩ cũng lâu rồi. Và, càng nghĩ, Lăng Ba nàng càng thấy bản thân không thể ở lại Huyết Sát Giáo này thêm nữa. Nàng cần phải chạy trốn khỏi đây. 

Nhân sinh, mộng tưởng của mình, Lăng Ba nàng muốn chúng phải thật đặc sắc. Thiên hạ rộng lớn nàng đi còn chưa được bao nhiêu, sao có thể chôn vùi hết thanh xuân tại chốn thâm sơn cùng cốc này...

"Quyết định rồi. Ta phải rời khỏi Huyết Sát Giáo".

"Nhưng mà... cái mũi giáo chủ nhạy như vậy, rủi lại bị bắt về giống lần trước nữa thì sao... Lăng Ba ta bất quá một phàm nhân trong khi giáo chủ lại là một vị đại tu sĩ thần thông quảng đại...".

Lăng Ba vân vê cằm, tìm phương tính kế. 

Được vài phút, hai mắt nàng bỗng chợt sáng lên, xem chừng đã nghĩ ra được kế sách gì hay ho.

"Đúng rồi, là dược... Trước khi bỏ trốn, ta chỉ cần đánh thuốc giáo chủ, khiến cho giáo chủ hôn mê là ổn rồi".

"Hmm... Giáo chủ lợi hại như vậy, mê dược bình thường chắc chắn sẽ khó lòng hạ gục. Phải tìm loại thuốc thật mạnh mới được".

Thế là ngay trưa hôm đó Lăng Ba đã chạy qua Thiên Anh Các tìm Tì Bà Nhi xin dược. Lý do cũng rất dễ hiểu: trong số tất cả những người Lăng Ba nàng quen biết, am tường ám khí, độc dược nhất chính là Tì Bà Nhi.

"Mê dược?".

Bên trong Thiên Anh Các, Tì Bà Nhi nghi hoặc nhìn cô gái trước mặt: "Lăng Ba, ngươi cần mê dược làm gì?".

"Không phải muội cần, là giáo chủ cần a".

"Giáo chủ?" Tì Bà Nhi lại càng cảm thấy khó hiểu - "Giáo chủ người cần mê dược làm gì?".

"Cái này Lăng Ba cũng không rõ, giáo chủ không có nói".

Lăng Ba mặt không đổi sắc, tiếp lời: "Tì Bà Nhi tỷ, lúc sai bảo muội giáo chủ có đặc biệt căn dặn là phải lấy loại thuốc mê mạnh nhất. Loại nào mà có thể hạ gục được đại tu sĩ a".

"Chuyện này...". 

"Tì Bà Nhi tỷ, chỗ tỷ không có sao?".

"Không phải không có, chỉ là ta cảm thấy...".

"Có là được rồi." - Chẳng muốn cho Tì Bà Nhi có thời gian đắn đo suy nghĩ, Lăng Ba hối thúc - "Tì Bà Nhi tỷ, giáo chủ nói là người đang cần gấp. Tỷ mau lấy cho muội đi".
"Thôi được rồi".

Tì Bà Nhi tuy rằng ngờ vực nhưng cũng không thể không đưa. Ở Huyết Sát Giáo này giáo chủ chính là thần. Ý của giáo chủ chính là ý của thần, Tì Bà Nhi có thêm trăm lá gan cũng chẳng dám từ chối. 

"Lăng Ba nói thế nào cũng là người mà giáo chủ tín nhiệm nhất, chắc không có vấn đề gì đâu".

Tì Bà Nhi âm thầm trấn an bản thân. Nàng lấy từ chiếc giới chỉ đang đeo trên tay ra một chiếc lọ màu đen đưa cho Lăng Ba: "Đây là Xuân Mộng Tiếu Tiếu Si - mê dược không màu không vị, cũng là loại thuốc mê mạnh nhất mà ta có".

"Không màu không vị", đúng là thứ Lăng Ba nàng cần!

Dạ thầm vui mừng, Lăng Ba đưa tay tiếp dược, nhanh chóng rời khỏi Thiên Anh Các.

...

Buổi tối hôm đó. 

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư đang ngồi đọc sách thì từ ngoài cửa, một thân ảnh quen thuộc tiến vào. Vừa nhìn thấy nàng, Lăng Tiểu Ngư liền gấp sách lại, hỏi: "Lăng Ba, nãy giờ ngươi bỏ đi đâu vậy?".

"Hì hì...".

Thái độ niềm nở, Lăng Ba đặt chiếc khay bạc xuống bàn, hồi đáp: "Giáo chủ, nãy giờ nô tì ở dưới bếp".

"Nô tì thấy dạo gần đây trông giáo chủ có vẻ mệt mỏi nên quyết định tự mình nấu cho giáo chủ một bát canh hạt sen. Giáo chủ người dùng xong đêm nay nhất định sẽ ngủ rất ngon, đảm bảo sáng mai thức dậy tinh thần phấn chấn ngay".

"Canh hạt sen? Chính tay ngươi nấu?" Lăng Tiểu Ngư hỏi lại, dạ có chút nghi ngờ. 

Bình thường hắn bảo nàng đi nấu canh hạt sen, Lăng Ba nàng còn hết sức miễn cưỡng, không muốn đi. Thế mà bây giờ...

Chắc chắn là có vấn đề!Lăng Tiểu Ngư dù hiểu nhưng không nói ra. Tay đưa về trước, hắn bảo: "Đưa bát canh đây".

Lăng Ba cầu còn chẳng được, lập tức đưa ngay. 

"Giáo chủ, canh còn nóng, người uống từ từ". 

...

"Giáo chủ, thế nào? Canh Lăng Ba nấu có ngon không?".

"Không tệ".

Lăng Tiểu Ngư đem chiếc bát hiện đã trống không để xuống bàn. Rồi... hai mắt hắn bỗng nhiên nhíu lại.

"Tại sao ta lại cảm thấy...".

"Giáo chủ, người sao vậy?".

"Ta... Ta thấy..." Tới đó thì Lăng Tiểu Ngư nằm gục luôn xuống bàn, thân thể hoàn toàn bất động. 

"Giáo chủ, người sao vậy?".

"Giáo chủ?".

"Giáo chủ...".

Lay gọi một lúc mà vẫn không thấy Lăng Tiểu Ngư có phản ứng gì, Lăng Ba lúc này mới nở nụ cười đắc thắng. 

"Phù ù... Làm tim ta muốn rớt ra ngoài...".

"Giáo chủ, người đừng trách Lăng Ba. Lăng Ba năm nay mới chỉ có mười chín tuổi, thế giới bên ngoài còn chưa xem được bao nhiêu... Giáo chủ, Lăng Ba không muốn chôn vùi thanh xuân, cứ ăn rồi đợi chết già trên núi...".

"Giáo chủ, xin lỗi người. Đợi Lăng Ba đi khám phá thế giới bên ngoài xong, nhất định Lăng Ba sẽ trở về bồi tiếp giáo chủ".

"Không có Lăng Ba bên cạnh giáo chủ nhớ tự mình chăm sóc... Tạm biệt người, Lăng Ba đi đây".

...

"Thế giới bên ngoài đối với nàng hấp dẫn đến thế sao?".

Thân ảnh Lăng Ba vừa khuất thì một giọng trầm thấp cất lên, có phần buồn bã. 

Lăng Tiểu Ngư ngồi đấy, cúi nhìn chiếc bát trống không đang cầm trên tay: "Không ngờ nàng lại đánh thuốc ta...".

"... Mỗi một khắc, mỗi một giây ta đều muốn ở bên cạnh nàng, được nghe nàng nói, được thấy nàng cười. Nhưng còn nàng... Nàng chỉ muốn rời xa ta...".

Chương 659: Đến Nguyệt Long Thành

"Hộc hộc... hộc hộc...".

"Hộc hộc... hộc hộc...".

Dưới trời đêm, trên con đường mòn, Lăng Ba ra sức chạy. Nàng sợ Lăng Tiểu Ngư sẽ bất ngờ tỉnh lại rồi đuổi theo truy bắt. Nói sao thì vị giáo chủ đại nhân này của nàng cũng là đại tu sĩ, thuốc mê không chừng rất nhanh liền hết tác dụng. 

Nhưng may sao, từ đầu tới cuối đều chẳng thấy ai đuổi theo. Cứ như vậy, Lăng Ba hết chạy rồi đi, đi một đoạn rồi lại tiếp tục chạy, nỗ lực không ngừng...

Hành trình trốn chạy của Lăng Ba tính ra cũng đủ gọi lâu. Ngay khi vừa đến Bạch Long trấn, vào tiệm cầm đồ đổi xong ngân lượng thì nàng đã liền thuê một cỗ xe ngựa đi thẳng về hướng Nguyệt Long Thành. Kể từ lúc xuất phát cho đến khi tới nơi, trước sau gộp lại cũng có hơn nửa tháng thời gian. Suốt quãng đường này, nói thật là Lăng Ba đã phải sống trong thấp thỏm lo âu. Nàng luôn sợ người nào đó sẽ bất ngờ hiện ra chắn lối...

...

"Lăng cô nương, chúng ta đã đến Nguyệt Long Thành rồi." Đương độ xế chiều, khi Lăng Ba mới vừa thiu thiu ngủ bên trong xe ngựa thì từ phía ngoài, một giọng già nua chợt truyền vào.

Liền sau đó, tiếng một phụ nữ trung niên cũng cất lên: "Lăng cô nương, Nguyệt Long Thành ở ngay trước mắt rồi. Cô nương mau ra xem đi".

"Oáp...".

Lăng Ba che miệng ngáp dài, thò đầu ra nhìn thì quả thấy ngay trước mắt mình có một toà thành đang hiện hữu, bên trên cổng thành đề ba chữ màu đỏ rất to: "Nguyệt Long Thành".

"May quá, cuối cùng cũng bình an đi tới Nguyệt Long Thành này rồi!".

Lăng Ba vui mừng ra mặt. Nàng nhanh chóng lục tìm trong túi hành lý, lấy ra một nén vàng đưa cho đôi vợ chồng già. 

"Cao đại thúc, Cao đại thẩm, một chút tâm ý của Lăng Ba, xin hãy nhận lấy".

"Cái này...".

Cao đại thúc xua tay lắc đầu: "Lăng cô nương, lão Cao không thể nhận...".

"Đúng đấy, chúng ta không thể nhận." - Ngồi bên cạnh, Cao đại thẩm thêm vào - "Lăng cô nương, ban đầu chúng ta vốn cũng đã có ý đánh xe đến Nguyệt Long Thành, lấy tiền của cô nương đã ngại lắm rồi, bây giờ sao có thể nhận thêm được".

"Không sao đâu." - Lăng Ba đem nén vàng nhét vào trong tay của Cao đại thẩm - "Trong người Lăng Ba có nhiều ngân lượng lắm, hai người cứ nhận lấy đi".

"Lăng cô nương, chuyện này không được".

"Được mà được mà...".

Lăng Ba sợ đôi vợ chồng già lại từ chối nên nhảy luôn xuống xe, cứ thế chạy thẳng vào bên trong Nguyệt Long Thành. 

Ngồi trên xe ngựa, Cao đại thẩm đưa mắt nhìn theo, thần tình khó xử: "Ông lão, chuyện này... làm sao giờ?".

Cao đại thúc lắc đầu, có chút bất đắc dĩ: "Thôi, Lăng cô nương đã muốn như vậy thì chúng ta nhận đi".

"Cũng chỉ có thể như vậy". 

Cao đại thẩm cúi nhìn nén vàng trong tay, khẽ lắc đầu: "Cô gái này, xem dáng vẻ đơn thuần như vậy, thật là đáng lo".

Cao đại thúc cũng thở dài: "Hy vọng cô nương ấy sẽ không gặp chuyện xui xẻo gì...".

...

Sau khi chia tay đôi vợ chồng già họ Cao, Lăng Ba một đường tiến thẳng vào thành. Dọc theo con đường lớn, nàng vừa đi vừa đảo mắt ngắm nhìn. Đối với một kẻ quanh năm suốt tháng ngụ nơi thâm sơn cùng cốc như nàng thì khung cảnh đông đúc người qua kẻ lại ở đây thật là mới lạ lắm. 
"Đại thúc, cái này là cái gì?" Lăng Ba dừng bước ở một cửa hàng ven đường, tay chỉ vào một món đồ vật được treo bán, hỏi.

Vị trung niên bán hàng nghe nàng hỏi vậy thì tỏ vẻ ngạc nhiên. Những món đồ hắn bán nào có gì mới lạ, rất quen thuộc là khác, tại sao cô nương trước mặt này lại không biết?

Cố tình đùa bỡn ư? Xem bộ dáng thì không giống...

Sau một vài giây quan sát, người trung niên hồi đáp: "Cô nương, đó là cái trống".

"Cái trống? Sao nhỏ vậy? Ta nhớ trống là phải lớn như vầy nè." Vừa nói Lăng Ba vừa dùng tay diễn tả. 

"Hừm... Cô nương, trống mà cô nương nói là loại người lớn dùng. Còn trống này của ta là loại dành cho trẻ em. Những đứa trẻ hay khóc, chỉ cần đưa cho chúng cầm thì chúng sẽ liền nín khóc ngay".

"Ồ, hay như vậy sao".

Lăng Ba cảm thấy hiếu kì, đưa tay rút lấy một cái trống rồi lắc qua lắc lại. Tức thì, những tiếng kêu vui tai ngân lên.

"A! Nó kêu này!".

"Hì hì... Nghe dễ thương thật...".

Vị cô nương này không phải mới từ trên núi xuống đó chứ? Người trung niên bán hàng nhìn Lăng Ba, thầm nghĩ. Hắn cảm thấy nàng có điểm kỳ lạ, chẳng giống những cô gái bình thường. 

"Cô nương, trống của ta làm đều là thuộc loại tốt nhất ở Nguyệt Long Thành này, bảo đảm chất lượng. Cô nương, mua một cái nhé?".

"Được, ta mua." Lăng Ba chả nghĩ ngợi gì, đáp ứng ngay. 

"Đại thúc, cái này giá bao nhiêu một cái?".

"Cô nương, ta thấy cô xinh đẹp khả ái nên sẽ bớt cho một ít. Ta lấy cô nương hai lượng thôi".

Hai lượng, đấy rõ ràng là một cái giá trên trời. Những chiếc trống mà người trung niên đang bày bán, mỗi cái giá cùng lắm vài đồng, một lượng chưa đến. Hai lượng? Chả khác nào muốn "cắt cổ" người ta. 
Nếu là một ai đó khác, có lẽ họ đã chửi ầm lên, hoặc không thì cũng lập tức bỏ đi. Còn với Lăng Ba mà nói...

Mặt mày vẫn rất vui vẻ, nàng lấy ra hai lượng bạc đưa cho người trung niên: "Ta mua. Cảm ơn đại thúc".

Đứng sau quầy hàng, người trung niên hết ngẩng nhìn thân ảnh Lăng Ba lại cúi nhìn hai lượng bạc trong tay mình, tiếc rẻ nghĩ: "Biết vậy ta đã nói mười lượng một cái...". 

...

"Cô nương, mua son phấn đi! Tất cả số phấn son này đều là hàng mới lấy từ Yên Yên cô nương đấy!".

Lăng Ba đi khỏi quầy hàng của người trung niên kia chưa được bao lâu thì đã bị một vị đại thẩm nào đó kéo tay mời mọc. Bà ta nói không ngớt, thanh âm dẻo ngọt vô cùng. 

"Yên Yên cô nương? Đó là ai?".

"Cô nương, Yên Yên mà ta nói đây chính là hoa khôi của Thúy Yên Lầu - đệ nhất thanh lâu ở Nguyệt Long Thành này...".

"Cô nương nhìn đi, số son phấn ở đây đều là mặt hàng vô cùng chất lượng, trang điểm lên bảo đảm sẽ xinh đẹp như tiên nữ...".

"Có thật không?".

"Thật! Đương nhiên là thật!".

"Vậy bán cho ta một ít".

...

"Cô nương, son, phấn, bút kẻ, tất cả đều có đủ nhé".

Lăng Ba tiếp lấy mớ đồ vật, hỏi: "Đại thẩm, chỗ này hết bao nhiêu?".

"Hì hì... Cô nương, ta thấy cô gần gũi dễ mến nên sẽ bớt cho chút đỉnh. Toàn bộ chỗ này đáng ra là mười lăm lượng bạc, nhưng thôi, ta chỉ lấy cô nương mười hai lượng".

"Vậy cảm ơn đại thẩm." Vừa nói Lăng Ba vừa lấy tiền ra trả. 

"Đại thẩm, tạm biệt" 

"Chậc..." - Vị đại thẩm bán phấn son nhìn theo bóng dáng Lăng Ba, âm thầm tiếc rẻ - "Không ngờ lại là con dê béo. Biết thế ta đã hô hai mươi... à không, phải năm mươi lượng mới đúng".

...

Trước một cái trống, sau một mớ phấn son, cả hai lần Lăng Ba đều phải trả cho người ta cái giá cao hơn so với thực tế rất nhiều. Đây cũng không phải do nàng quá ngu ngốc, dễ bị lừa. Công bằng mà nói thì Lăng Ba nàng đã không thèm so đo tính toán. Tại sao ư? Đơn giản là bởi nàng có rất nhiều tiền!

Ngân lượng, kim hoàn? Chưa là gì. Ở trên người Lăng Ba nàng, cất giữ chủ yếu là ngân phiếu. Tính sơ sơ cũng có gần hai mươi tờ, trong số đó, giá trị ngàn lượng cũng được năm sáu tờ a.

Nói tới vấn đề này, thực ra là ngoài ý muốn. Thời điểm đem mấy món đồ vật mang từ Huyết Sát Giáo ra tiệm cầm đồ đổi, Lăng Ba tưởng chỉ đổi được một số tiền vừa đủ thôi. Ai ngờ... Chỉ có một miếng ngọc bội mà người ta đã đưa cho nàng cả mớ ngân phiếu rồi. 

Bây giờ Lăng Ba nàng chính là một đại phú bà. Vài ba lượng, vài ba chục lượng, đáng xá gì?

Ngân lượng hết, ngân phiếu hết? Vậy thì lại cầm một miếng ngọc đi đổi tiền thôi...

Chương 660: Nhân tâm hồng trần (1)

Trên con đường lớn của Nguyệt Long Thành, Lăng Ba hệt như một đứa trẻ tò mò, thấy cái gì lạ mắt cũng ghé xem. Từ buổi xế chiều, nàng đi dạo đến tận khi sẩm tối mới dừng lại. 

"A, trời tối rồi. Ta phải đi tìm khách điếm qua đêm mới được". 

Và như thế, Lăng Ba mau chóng đi tìm...

...

"Thanh Hồng khách điếm".

Lăng Ba rảo bước một hồi, cuối cùng dừng ở trước một toà nhà ba tầng có treo tấm biển lớn đề bốn chữ nọ. Sau đấy, nàng mang theo túi hành lý bước vào. 

Vừa thấy nàng tiến lại, đứng sau quầy hàng, trong bộ hồng y, bà chủ khách điếm mới niềm nở hỏi: "Cô nương, thuê trọ phải không?".

"Đúng vậy, đại thẩm." Lăng Ba gật đầu. 

"Cô nương, ở chỗ ta hiện còn trống ba phòng, một phòng thượng hạng, hai phòng bình thường. Cô nương muốn lấy phòng loại nào?".

"Thượng hạng".

Nói đoạn, Lăng Ba lấy ra hai nén bạc đặt lên trên quầy. 

Bà chủ khách điếm rất nhanh tay đem hai nén bạc thu lấy, rồi gọi một tiểu nhị lại, bảo hắn dẫn Lăng Ba lên phòng. Trước khi nàng đi, bà không quên hỏi với: "Cô nương, cô nương có muốn ăn uống gì không?".

"Hmm..." - Lăng Ba thoáng trầm ngâm, hồi đáp - "Phiền đại thẩm chuẩn bị cho ta ít thức ăn... À, thêm một bình rượu nữa nhé".

"Cô nương muốn dùng loại rượu gì?".

Lăng Ba đảo mắt, chỉ tay vào một chiếc quẻ đề ba chữ "Nữ Nhi Hồng" gần đó: "Là nó".

Bà chủ khách điếm mỉm cười, gật đầu: "Ta sẽ sai người chuẩn bị ngay cho cô nương".

"Cảm ơn đại thẩm".

...

Căn phòng mà bà chủ khách điếm bảo là loại thượng hạng, xét ra cũng không lộng lẫy xa hoa gì mấy. Vật dụng bên trong, chất liệu khó lòng bì được với những thứ có ở Huyết Sát Giáo, chỉ được cái hình thức được làm bắt mắt hơn, màu sắc được tô điểm tươi sáng hơn mà thôi. Dù vậy, đối với Lăng Ba, bấy nhiêu cũng đã đủ để làm nàng vừa ý. Lăng Ba nàng không quan trọng bản chất lắm đâu. 

"Ha a a... Đây chính là tự do a!". 

Cửa phòng vừa khép, Lăng Ba lập tức chạy đến bên giường ngả lưng, thần tình rất chi thoả mãn. Nàng thích cái cảm giác này, tự do. Bây giờ Lăng Ba nàng có thể muốn làm gì thì làm, chẳng cần phải chú ý xem sắc diện của người khác nữa. 

"Nhân sinh phải là như vầy chứ...".

Nhớ đến những tháng ngày sống tại Huyết Sát Giáo, bên cạnh giáo chủ, Lăng Ba cảm thán: "Cuộc sống trước đây đúng là quá cực khổ, lúc nào cũng bị giáo chủ sai bảo...".

"Giáo chủ, ngài nhất định đừng có tìm ra ta a"....

"Tự do sao?" Bên ngoài phòng Lăng Ba, ngay cạnh cửa sổ, sát cái lan can, một giọng nam nhân khe khẽ cất lên. Đúng là tiếng của Lăng Tiểu Ngư. 

Trong bộ y phục màu đen quen thuộc, hắn lặng lẽ đưa mắt nhìn thân ảnh đang nằm thư thái trên giường, thật lâu cũng chẳng nói thêm gì nữa. Gương mặt hắn, vẻ ưu buồn ít nhiều hiện hữu...

...

"Cốc cốc".

"Cốc cốc".

Trong lúc Lăng Ba đang thiu thiu ngủ thì từ ngoài cửa, những tiếng gõ vang lên. Bất ngờ bị đánh thức, Lăng Ba khó tránh có chút bực bội. Mặt mày cau có, nàng hỏi: "Ai đó? Có chuyện gì vậy?".

"Khách quan, tiểu nhân mang đồ ăn đến".

Đồ ăn?

Lăng Ba ngay lập tức nhớ lại. Nàng thở "phù" một hơi, đi ra mở cửa. 

"Khách quan, cơm rượu của khách quan".

"Ngươi để lên bàn đi".

"Dạ vâng".
Đợi cho tiểu nhị dọn ra hết, Lăng Ba lúc này mới móc ra một nén bạc: "Cho ngươi này".

Tên tiểu nhị nhìn thấy nén bạc thì hai mắt sáng lên, vừa đưa tay tiếp nhận vừa cảm ơn rối rít. 

"Được rồi được rồi. Ngươi lui xuống đi". 

"Vâng. Chúc khách quan ăn ngon miệng. Khách quan nếu có cần gì thì cứ gọi tiểu nhân...".

"Biết rồi biết rồi".

...

"Thật đúng là...".

Tống được tên tiểu nhị ra khỏi phòng, Lăng Ba liền đem cửa đóng kín, cài hẳn then. Xong xuôi đâu đấy, nàng quay trở lại bàn, đưa tay kéo cho mình một chiếc ghế. 

"Cơm, cá, rau, thịt, tất cả đều có đủ. Chà, trông cũng hấp dẫn...".

"Nếm thử xem thế nào".

Câu nói vừa dứt cũng là lúc Lăng Ba cầm lên đôi đũa. Đầu tiên nàng gắp một miếng cá trước...

"Ưm... Cũng không tệ".

"Tiếp theo... món này đi".

Lần thứ hai Lăng Ba tiếp tục động đũa. Và lần này được nàng gắp lên là một miếng đậu kho, màu sắc nhìn rất bắt mắt.

"Chà... Món này cũng ngon...".

...

"Còn món thịt nướng này... hơi mặn một tí".

"Bát canh này... vị lại hơi nhạt".

Bên chiếc bàn, Lăng Ba cứ thế vừa ăn vừa bình. Có món rất ngon, cũng có món chưa làm nàng ưng bụng. Nhưng nhìn chung thì bữa ăn vẫn ổn, Lăng Ba cảm thấy hài lòng. Huống hồ... trừ bỏ đồ ăn, trên bàn còn có một bình rượu kia mà. 

"Nữ Nhi Hồng, cái tên nghe thật hay. Để uống thử xem thế nào".

"Ực... ực...".

"Khà à....".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau