TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 646 - Chương 650

Chương 646: Khổ sai

"Á...! Cứu mạng! Cứu mạng...!".

Bên trong phòng lớn, hay đúng hơn là tẩm cung của giáo chủ đại nhân, những tiếng la hét liên tục cất lên. Mặc dù bây giờ, trời mới đương buổi bình minh.

Mới sáng sớm đã làm ồn ào như vậy, nếu là người khác chắc chắn đã bị giáo chủ đại nhân một đao cắt lìa cổ, tuy nhiên, khi đối tượng là Lăng Ba thì chuyện nó lại khác. Nha hoàn này có địa vị rất đặt biệt, giáo chủ đại nhân đối với nàng hết mực "quan tâm". 

Vốn đang lim dim trên trường kỷ, Lăng Tiểu Ngư nghe tiếng la hét, buộc lòng phải mở mắt ra nhìn. Ngay trước mặt hắn, cách chỉ vài bước chân, trên sàn nhà, một thân tử y đang nằm huơ tay loạn xạ, miệng không ngừng hô cứu mạng. 

"Nha đầu này...".

Lăng Tiểu Ngư khó lòng còn ngủ thêm được, đành phải đứng dậy. Hắn đi tới chỗ cô gái, ngồi xuống bên cạnh, dùng tay vỗ vào mặt nàng, vừa vỗ vừa gọi: "Dậy. Mau dậy".

"Á...!".

Sau một hồi huơ tay kêu gào, nha hoàn Lăng Ba rốt cuộc cũng bừng tỉnh. Nhưng... hai mắt mới mở, vừa nhìn thấy khuôn mặt Lăng Tiểu Ngư thì nàng đã lập tức hét lên thất thanh, theo bản năng bật dậy, nhanh chân thoái lui. 

"Giáo chủ đừng có giết nô tì a!".

...

"Lăng Ba, ngươi đang làm cái trò gì vậy? Mới sáng sớm đã la hét inh ỏi như thế...".

Lăng Ba nghe hỏi, đưa mắt xem trái ngó phải một hồi, tâm tình lúc này mới dần bình ổn lại. Như ngờ vực điều gì, nàng cho một ngón tay vào miệng, cắn một cái. 

"A...!".

Còn biết đau. Như vậy có nghĩa là vẫn chưa chết. 

"Thì ra là nằm mơ thấy ác mộng." Lăng Ba thầm nghĩ. 

"Lăng Ba, bổn giáo chủ đang hỏi ngươi".

Nhớ đến trước mặt mình còn đang có một tên giáo chủ đại nhân, Lăng Ba liền đi tới.

"Giáo chủ, nô tì ngủ gặp ác mộng".

"Ác mộng? Ác mộng gì?".

"Giáo chủ, nô tì nằm mơ thấy mình bị giáo chủ xách lên trên đỉnh núi, từ trên đó thả xuống vực sâu... Thật là đáng sợ lắm." Lăng Ba thành thật kể lại.
Lăng Tiểu Ngư nghe xong, nhếch môi nhìn Lăng Ba, bảo: "Lăng Ba, đó không phải mơ. Tối qua bổn giáo chủ đúng là đã đem ngươi ném xuống núi".

Hả? Là thật ư?

Lăng Ba tròn xoe đôi mắt, lần nữa cho tay vào miệng, cắn một cái.

"A...!".

"Tiểu Lăng Ba ngươi còn chưa có chết".

Không cần Lăng Ba hỏi, Lăng Tiểu Ngư đã chủ động giải thích nghi vấn của nàng: "Thời điểm đầu ngươi sắp chạm đất, bổn giáo chủ vì niệm tình ngươi bao năm hầu hạ, lại biết ăn năn hối cải nên đã ra tay cứu mạng. Chỉ là Lăng Ba ngươi lá gan quá bé, bị doạ đến ngất đi, tới bây giờ mới chịu hồi tỉnh".

"Hu hu... Giáo chủ, Lăng Ba biết lỗi rồi...".

"Hu hu...".

...

"Bổn giáo chủ đã tha cho ngươi, còn khóc cái gì?".

Lăng Tiểu Ngư bước tới, lấy ra một chiếc khăn tay, dùng nó lau nước mắt cho nha hoàn của mình.

"Giáo chủ...".Trước sự ân cần này của giáo chủ đại nhân, Lăng Ba rất là xúc động. Hiếm hoi lắm nàng mới được giáo chủ đối xử như một con người. Từ trước tới nay nàng cứ tưởng trong mắt giáo chủ, Lăng Ba nàng chỉ là con trâu con ngựa. 

"Thì ra giáo chủ cũng là một người tốt." Một cách tự nhiên, ý nghĩ ấy hiện lên trong đầu Lăng Ba. 

Cũng chính lúc này, bên tai nàng truyền đến giọng của Lăng Tiểu Ngư: "Lăng Ba, mặt trời đã lên rồi, còn không mau đi lấy nước tới cho bổn giáo chủ rửa mặt".

Tức khắc, bản mặt Lăng Ba đờ ra.

"Lăng Ba ta rút lại ý nghĩ. Giáo chủ đại nhân hắn không phải người tốt!".

...

Lăng Ba rời đi, vài phút sau thì quay lại, nhưng không phải một mình. Cùng nàng bước vào tẩm cung còn có bốn nha hoàn khác nữa. Tất cả đều mặc hoàng y giống hệt như nhau. 

Đối với việc này, Lăng Ba cũng từng thắc mắc qua. Nàng lấy làm lạ là tại sao mọi nha hoàn trong giáo ai ai cũng mặc hoàng y, riêng nàng thì lại mặc tử y. Khi đó giáo chủ đã trả lời nàng thế này: "Có cái gì phải thắc mắc. Lăng Ba ngươi là thiếp thân nha hoàn của bổn giáo chủ, y phục đương nhiên đặc biệt hơn người khác".

Hừ, đúng là "đặc biệt" đấy. Lăng Ba nàng đâu phải nha hoàn bình thường, nàng là khổ sai nha hoàn a!

Thiếp thân nha hoàn? Ta khinh!

Tâm tư của Lăng Ba là như vậy, trăm lần không muốn, ngàn lần không nguyện cái chức danh "thiếp thân nha hoàn" này. Khổ nỗi, nàng muốn hay không thì lại ích gì. Lăng Ba nàng đâu có quyền lựa chọn.

"Hứm... Rõ ràng trong tẩm cung này có tới năm nha hoàn, vậy mà lúc nào cũng chỉ sai bảo một mình ta. Không biết kiếp trước ta thiếu nợ giáo chủ cái gì nữa...".

Khuôn mặt chả lấy gì làm vui, Lăng Ba dẫn đầu đám thị nữ, khẽ khom người hành lễ: "Giáo chủ, nước đem tới rồi".

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư vẫn ngồi yên trên ghế, chân chẳng buồn nhích. 

"Đúng là lười".

Cái điệu bộ lười biếng kia của giáo chủ Lăng Ba đã sớm quen. Nàng miễn cưỡng mang thau nước tiến lại, để nó trên bàn.

"Giáo chủ, nô tì lau mặt cho người".

Chương 647: Giáo Chủ Độc Ác, Nha Hoàn Đáng Thương

"Giáo chủ, mặt đã lau xong rồi".

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư đứng dậy, bước ra mấy bước, dang rộng cánh tay. 

Lăng Ba hiểu ý, đi lại chỗ bốn nha hoàn khác, từ tay các nàng cầm lấy y phục đem mặc lên cho Lăng Tiểu Ngư, động tác rất là thuần thục. Dễ thấy nàng đã quen tay. 

Trường y đã khoác, thắt lưng đã buộc, bây giờ là đến mái tóc. 

Vẫn như cũ, người hầu hạ là Lăng Ba. Nàng với tay cầm lấy chiếc lược sẫm màu đặt sẵn trên bàn, cẩn thận chải chuốt. 

"Giáo chủ, tóc người thật mềm mại".

"Ừ".

"Giáo chủ, nô tì cảm thấy khó hiểu".

"Khó hiểu cái gì?".

"Mái tóc của người, tại sao phía trước màu đen còn phía sau thì lại bạc trắng hết vậy?".

"Câu này không phải ta đã trả lời qua rồi sao? Tu luyện nên thế".

Tu luyện? Thật là tu luyện mà ra sao?

"Nói vậy chắc là giáo chủ tu luyện tà công." Lăng Ba kết luận. 

"Khì...". Lăng Tiểu Ngư nghe nàng nói thế thì bật cười. "Lăng Ba, bổn giáo chủ là kẻ đứng đầu trong giới tà đạo, thế nhân gọi ta là đại ma đầu. Ta không luyện tà công, lẽ nào đi luyện pháp môn chính giáo?".

"Ờ, cũng phải".

...

Chải chuốt một lúc thì cũng xong. Những sợi tóc rối trên đầu Lăng Tiểu Ngư hiện đều đã được Lăng Ba chỉnh đốn gọn gàng. Bây giờ chỉ còn một bước nữa là coi như hoàn tất: buộc tóc. 

Không như trước, lần này Lăng Ba chẳng lấy vật dụng từ các nha hoàn khác, cũng chẳng cầm lên từ trên bàn hay trên ghế, nàng lấy từ chính trên người mình. Một sợi dây bằng vải, màu tím. 

Nói một chút. Cái sợi dây này, nó vốn không phải của Lăng Ba nàng. Nó là đồ vật của giáo chủ, rất được người coi trọng. Quần áo của giáo chủ có thể thay, giày của giáo chủ có thể đổi, chỉ duy nhất sợi dây buộc tóc này thì không được thay đổi. Lăng Ba nàng có từng hỏi qua, giáo chủ bảo nó là vật của cố nhân, rất có ý nghĩa với người. Người còn nói nếu Lăng Ba nàng dám làm mất nó, giáo chủ sẽ đem nàng róc hết xương thịt, trừu hồn luyện phách, làm cho Lăng Ba nàng rất sợ, từng mất ăn mất ngủ cả tháng trời...

Mà ngẫm cũng lạ. Một món đồ quan trọng như vậy, giáo chủ sao lại giao cho nàng cất giữ? Lăng Ba nàng nghĩ mãi cũng không ra, còn hỏi thì giáo chủ chỉ nói: "Trên đời này cũng chỉ có ngươi mới thích hợp cầm giữ".

Chỉ có nàng mới thích hợp? Ý gì chứ?

Lăng Ba nghĩ không ra nên quyết định gạt đi, thôi không nghĩ nữa. 

"Giáo chủ, tóc đã buộc xong".

"Ừm.".

Lăng Tiểu Ngư đứng dậy, tiện tay cầm lấy thiết phiến, quay lại trường kỷ ngồi. 

Chưa đến chục giây sau, Lăng Ba đã bưng một cái bát với chiếc muỗng đã để sẵn bên trong lại.

"Giáo chủ, ăn cháo".

Lăng Tiểu Ngư điềm nhiên há miệng. 

"Giáo chủ, có vừa miệng không?". 

"Cũng được".

Lăng Tiểu Ngư nuốt xong, lại há miệng. Bộ dáng của hắn lúc này phải nói lười đến cực điểm. 

Đừng nghĩ chỉ việc thay y phục, ăn uống thôi đâu, ngay đến cả đọc sách hắn cũng lười nhấc tay nữa. Nhìn xem. Hiện cuốn sách mà hắn đang đọc, từng trang từng trang đều có người lật ra giúp a. Người lật, đương nhiên không ai khác ngoài nha hoàn Lăng Ba. 

"Giáo chủ...".

Lăng Tiểu Ngư tạm dời mắt khỏi trang sách, ngẩng lên hỏi: "Lăng Ba, sao vậy?".
Khuôn mặt nhăn nhó, Lăng Ba nói: "Nô tì mệt. Hay là giáo chủ kêu nha hoàn khác lật sách giúp đi".

"Nha hoàn khác? Người nào?".

"Đông Nhi này, Quỳnh Nhi này, Tú Nhi này, Ngọc Nhi này. Tất cả bọn họ đều đang ở ngay bên ngoài a".

"Nhưng ta không muốn bọn họ hầu hạ, ta chỉ thích ngươi".

Lăng Ba mặt mày đau khổ: "Tại sao?!".

"Bởi vì chỉ có mình ngươi là thiếp thân nha hoàn".

"Hu hu...".

"Ngoan, đừng khóc. Chịu khó lật sách, lát nữa bổn giáo chủ sai người đi mua kẹo hồ lô cho ăn".

"Nô tì không cần!".

...

Chiều hôm đó, bên một hồ nước nhỏ nằm bên trong Huyết Sát Giáo. 

Lăng Tiểu Ngư cùng thê tử của mình là Tôn Thi Hàn cùng đứng ngắm phong cảnh. Chợt Tôn Thi Hàn hỏi: "Chàng đối xử với nàng ấy như vậy, không thấy đau lòng sao?".

Lăng Tiểu Ngư mỉm cười, hỏi lại: "Ta tại sao phải đau lòng?".

"Chàng... thật lạ".

Tôn Thi Hàn nói ra suy nghĩ của mình: "Rõ ràng yêu nàng ấy, vậy mà suốt ngày cứ sai bảo, đày đoạ nàng ấy. Chàng không sợ khiến nàng ấy oán giận ư?".

"Nàng ấy oán giận thì làm gì được ta nào?".

"Chàng... Thiếp tưởng chàng muốn lay động trái tim nàng, khiến nàng ấy yêu chàng".

Lăng Tiểu Ngư thu lại tiếu ý, nhẹ lắc đầu: "Lúc đầu ta đúng có ý đó, nhưng giờ thì thấy không quan trọng nữa".

"Cứ giống như bây giờ cũng rất tốt, mỗi ngày đều có thể tùy hứng trêu chọc nàng ấy. Nhìn nàng ấy cáu giận, cảm giác cũng không tệ. Nó làm ta nhớ lại những tháng ngày trước kia, khi ta vừa mới gia nhập Trúc Kiếm Phong...".

"Thi Hàn, nàng có điều không biết. Những ngày đó, ta và Đại Trù sư huynh cũng y hệt như nàng ấy bây giờ. Từ sáng đến chiều, mỗi ngày nàng ấy đều luôn miệng sai bảo chúng ta, nào xách nước, nào nấu cơm, đấm lưng xoa bóp, trà bưng nước rót... So với ta, nàng ấy cũng từng rất lộng quyền, ngang ngược, tùy hứng không kém".

"Nói vậy chàng đây là đang "báo thù" đấy à?"."Ta đâu có nhỏ nhen đến thế." - Lăng Tiểu Ngư đính chính - "Ta bất quá chỉ là muốn cùng nàng ấy một lần nữa trải qua những ngày tháng yên bình như vậy, tất nhiên là với thân phận hoán đổi".

"Vậy... chàng có vui không?".

Lăng Tiểu Ngư không trả lời. Hắn nắm tay Tôn Thi Hàn kéo đi.

"Cùng ta đi dạo".

...

...

Mấy ngày sau.

Tại khu phía đông của Huyết Sát Giáo, lúc này có một sự kiện đang diễn ra. Nói lớn không lớn, nhưng nói nhỏ cũng không phải nhỏ. Chí ít thì nó được phó giáo chủ khá là xem trọng.

Trong giáo, trừ bỏ giáo chủ đại nhân cao cao tại thượng ra thì nắm giữ quyền uy lớn nhất, không nghi ngờ là phó giáo chủ. Vị trí này do hai người đảm nhiệm: người thứ nhất là Tôn Thi Hàn, người thứ hai là Đồ Tam Nương. Vị phó giáo chủ đang nói tới đây chính là Đồ Tam Nương. Hôm nay nàng có cho tổ chức một đại hội để cho các đệ tử trong giáo so tài với nhau, từ đó tuyển chọn ra những tinh anh bổ sung vào hàng ngũ thân tín rồi huấn luyện bọn họ. 

Đang ngồi quan chiến, ánh mắt Đồ Tam Nương bỗng dời đi. Nàng ngó qua bên trái, chỗ cây cầu đá bắc ngang hồ Vị Chỉ. Ở nơi đó, trên cầu, có một người đang ngồi chống cằm nhìn qua. 

Lăng Thanh Trúc?

"Tại sao nàng ta lại chạy tới đây nhỉ? Đã tới giờ Lăng Tiểu Ngư dùng cơm rồi mà...".

Đồ Tam Nương rất là nghi hoặc. Bởi theo lý, khoảng thời gian này Lăng Thanh Trúc phải ở bên cạnh hầu hạ Lăng Tiểu Ngư dùng cơm trưa mới phải. 

"Trốn việc sao?" Đồ Tam Nương thầm nghĩ.

Và thật sự thì nàng đã nghĩ đúng. Lăng Thanh Trúc, cũng chính là nha hoàn Lăng Ba quả đã trốn việc, tự ý chạy ra đây. 

"Lăng Ba, cơm trưa của bổn giáo chủ đâu?".

Trong lúc nha hoàn Lăng Ba đang chăm chú ngó nhìn các giáo đồ so chiêu thì từ phía sau, một giọng nói quen thuộc truyền tới. 

Lăng Ba chả cần nghĩ cũng biết đấy là ai. Giáo chủ vậy mà đích thân chạy đi tìm nàng.

"Giáo chủ..." Lăng Ba quay đầu lại, mặt mũi hết sức u buồn. 

"Ngươi sao vậy? Xảy ra chuyện gì à?".

"Giáo chủ...".

Lăng Tiểu Ngư tiến lại, ngồi xuống bên cạnh Lăng Ba. 

"Có chuyện gì? Nói cho ta nghe".

"Giáo chủ." - Lăng Ba thành thật nói ra - "Nô tì cảm thấy mình thật vô dụng. Toàn giáo ai cũng biết đạo thuật, chỉ có mỗi nô tì là không..." 

"Ờ, rồi sao?".

"Giáo chủ, nô tì cũng muốn tu luyện".

"Tu luyện làm gì?".

"Nô tì muốn được như mọi người, có thể phi thiên độn địa, tùy nghi biến hoá... Giáo chủ, người cho nô tì tu luyện đi".

"Không được." Bất chấp ánh mắt trông mong của người, Lăng Tiểu Ngư vẫn lắc đầu cự tuyệt.

"Tại sao?!".

"Bởi vì Lăng Ba ngươi không có linh căn. Ngươi không có linh căn thì tu luyện cái gì? Chỉ tổ lãng phí tài nguyên".

"Hu hu... Giáo chủ, người thật là độc ác...".

Chương 648: Trừng phạt

"Hừm... Cứ thế này thì không được...".

"Ở trong mắt giáo chủ Lăng Ba ta cũng chỉ như con trâu con ngựa cho giáo chủ sai khiến. Người một chút cũng không có coi trọng ta. Tiếp tục như vầy, Lăng Ba ta sẽ phải làm khổ sai đến khi chết già mất...".

Đêm khuya thanh vắng, nha hoàn Lăng Ba đi qua bước lại giữa căn phòng nhỏ của mình, trong đầu không ngừng nghĩ ngợi.

"Lăng Ba ta cũng đâu được như giáo chủ, có thể thọ đến ngàn năm, sinh mệnh của ta bất quá trăm năm mà thôi. Nhân sinh còn biết bao điều lý thú chờ ta khám phá, chờ ta trải nghiệm, ta sao có thể chôn vùi cuộc đời trên ngọn núi Bạch Lộ này được chứ...".

"Không được. Tuyệt đối không được... Lăng Ba ta nhất định phải rời khỏi đây!".

Sau cùng thì nha hoàn Lăng Ba cũng đã hạ xuống quyết tâm. Nàng cảm thấy mình ở trên núi chịu khổ đủ rồi, nghĩ cần phải chạy khỏi đây. Lăng Ba nàng sẽ xuống núi, tìm kiếm cái gọi là lý thú nhân sinh của mình. Biết đâu ở dưới núi nàng có thể gặp được một chủ tử tốt hơn giáo chủ, coi trọng nàng hơn giáo chủ. Hoặc không thì... Lăng Ba nàng sẽ một mình phiêu bạt giang hồ, thưởng ngoạn phong cảnh thế gian. Cũng tốt mà.

"Giáo chủ, không hẹn ngày tái ngộ!".

Hành lý đã chuẩn bị xong, nha hoàn Lăng Ba đẩy cửa bước ra, quay nhìn hướng tẩm cung của giáo chủ đại nhân thầm nói một câu, rồi lặng lẽ rời đi.

Trong đêm tối, dưới ánh trăng soi đường, từ trên đỉnh núi Bạch Lộ, thân ảnh nha hoàn ấy cứ thế xa dần xa dần, rồi khuất hẳn.

"Chàng cứ thế để nàng ấy rời đi sao?" Bên ngoài tẩm cung, ngay trước cửa, Tôn Thi Hàn thu hồi tầm mắt, quay sang hỏi người bên cạnh. Nàng không tin hắn cứ thế để mặc.

Không ngoài dự đoán, Lăng Tiểu Ngư khẽ nhếch môi, bảo: "Ta chỉ có duy nhất một thiếp thân nha hoàn này, làm sao có thể để chạy mất được".

"Sợ mất thì mau đi bắt nàng ấy về đi".

"Không vội".

...

...

"Là lá la...".

"La lá la... là la...".

Trên triền núi, Lăng Ba vừa đi vừa hát, tâm tình xem ra không tệ. Nàng tiện tay bẻ một nhành cây bên đường, tung tăng cất bước.

Sao mà không vui cho được chứ? Qua hết đoạn đường này thì Lăng Ba nàng sẽ chính thức đi ra khỏi Huyết Sát Giáo, lìa xa vị giáo chủ đại nhân độc ác, bất lương, ngang ngược, tùy hứng kia. Từ đây về sau sẽ không còn ai sai bảo, đày đoạ nàng nữa. Lăng Ba nàng sắp được tự do rồi!

Ngoài kia, một tương lai tươi sáng đang chờ đợi nàng. Lý thú nhân sinh của nàng đang vẫy tay gọi nàng...

"Nhân sinh của ta, Lăng Ba ta tới đây!".

Đôi mắt ngập tràn khát vọng, Lăng Ba đề thăng cước bộ, chuyển từ đi sang chạy. Nàng không thể chờ để nhìn thấy những tháng ngày tươi đẹp phía trước nữa rồi.

Giữa trời đêm, dựa vào ánh trăng soi lối, Lăng Ba cứ thế theo lối mòn chạy thẳng...

Bất chợt, từ phương nào chẳng rõ, một cơn gió thổi tới, xẹt qua mang tai của Lăng Ba, khiến nàng phải khựng người lại.

"G-Giáo chủ?".

Lăng Ba nhìn một thân hắc y trước mặt, hai mắt mở trừng, miệng há hốc.

Giờ này không phải giáo chủ đã lên giường đi ngủ rồi hay sao? Thế nào lại xuất hiện ở đây?

"Lăng Ba, đêm hôm khuya khoắt, ngươi không ở trong phòng ngủ mà chạy đi đâu vậy?".

"Cái... này..."."Hửm?".

Lăng Ba huy động toàn bộ trí lực của mình, cố gắng tìm lời biện minh: "Giáo chủ, là... là như vầy. Nô tì nghe nói hôm nay dưới Bạch Long trấn có một hội chợ, sẽ có nhiều thứ nguyên liệu lạ mắt được bày bán, vì thế cho nên muốn xuống xem thử, coi nếu hợp nhãn sẽ mua về chế biến cho giáo chủ ăn".

"Nhưng trời còn chưa sáng a." Lăng Tiểu Ngư nhấc chân, vừa đi vừa nói.

Theo phản xạ, Lăng Ba lui lại: "Giáo chủ, người cũng biết đó, từ đây đi xuống Bạch Long trấn khoảng cách vốn không ngắn, Lăng Ba nếu không đi sớm thì sao có thể mua được những nguyên liệu ngon nhất, tốt nhất cho giáo chủ được".

"Ồ, vậy sao?".

Lăng Tiểu Ngư liếc qua túi hành lý mà Lăng Ba đang mang trên vai: "Nếu chỉ đi xuống núi mua đồ, sao Lăng Ba ngươi lại phải mang theo hành lý? Theo như pháp nhãn ta nhìn thấy thì bên trong còn có quần áo của ngươi a?".

"Giáo... giáo chủ...".

"Tự ý xuất giáo? Lăng Ba ngươi cũng to gan thật!".

Lăng Ba tự biết khó cãi, vội quỳ sụp xuống, nước mắt lưng tròng: "Giáo chủ, người buông tha cho nô tì đi! Miễn cưỡng sẽ không mang lại hạnh phúc đâu!".

Đợi một lúc vẫn chưa thấy Lăng Tiểu Ngư nói gì, Lăng Ba cho hắn đã động tâm, bèn bày tỏ nỗi lòng: "Giáo chủ, nhân sinh ngắn ngủi, thế gian còn biết bao nhiêu điều lý thú mà Lăng Ba chưa kịp nếm trải. Người nhẫn tâm để Lăng Ba trở thành người già neo đơn trên đỉnh Bạch Lộ này hay sao?".

Lăng Tiểu Ngư nghe qua những lời đó, lại nhìn gương mặt ngấn lệ của Lăng Ba, hồi lâu mới nói, trong giọng nói có chút gì buồn bã: "Mỗi ngày ta đều sẽ ở bên cạnh ngươi, sẽ không để ngươi cô đơn...".

"Giáo chủ, nhưng mà nô tì muốn xuống núi!".

"Dưới núi có gì tốt?".

"Ở dưới núi rất phồn hoa, phàm nhân giống nô tì rất nhiều. Trong khi đó ở trên núi, toàn giáo chỉ có mình nô tì là người bình thường. Nô tì cảm thấy mình rất lạc lõng".

"Phồn hoa có gì tốt? Phàm nhân nhiều lại có gì hay?".

Lăng Tiểu Ngư như cũ, vẫn kiên định lập trường: "Lăng Ba, nhân tâm hiểm ác, thế giới bên ngoài không tốt như ngươi nghĩ đâu".
"Giáo chủ...".

"Không cần nói nữa, mau theo ta về".

Nói rồi, mặc kệ Lăng Ba có nguyện hay không, Lăng Tiểu Ngư vòng tay qua hông nàng, mang trở lên núi.

...

Sáng hôm sau.

Thời điểm Đông Nhi, Quỳnh Nhi, Tú Nhi, Ngọc Nhi đi đến tẩm cung của giáo chủ đại nhân thì ở ngay trước cửa lớn, một cảnh tượng vừa bi vừa hài đã đập vào trong mắt các nàng.

Ngay phía trước, Lăng Ba đang bị treo lơ lửng giữa không trung, cả người từ cổ xuống chân đều bị dây trói lại, thoạt trông chẳng khác gì con sâu nhả kén, dáng vẻ khá là hoạt kê.

"Lăng Ba, ngươi đang chơi trò gì vậy?" Nha hoàn Đông Nhi là người đầu tiên lên tiếng hỏi. Một câu hỏi khiến cho Lăng Ba nghe xong liền muốn phun máu.

Chơi? Có ai ngu mà đi chơi cái trò này? Nàng đây là đang bị phạt a!

Khuya hôm qua, sau khi mang nàng trở lại đây thì giáo chủ đã đem nàng trói lại rồi treo lên trên này. Cả đêm Lăng Ba nàng đã phải hứng chịu sương gió, bây giờ toàn thân đều tê cóng hết.

"Lăng Ba, tại sao ngươi không nói gỉ?".

Lăng Ba trợn mắt, nét mặt hầm hầm.

Nàng nào phải đâu không muốn nói, chỉ là nàng nói không được. Huyệt bị điểm rồi, nói nỗi gì...

"Các ngươi tới rồi à?".

Trong lúc Lăng Ba còn đang âm thầm ca thán, mắng chửi thì từ bên trong tẩm cung, một giọng thân quen truyền ra. Kế đó, Lăng Tiểu Ngư xuất hiện.

"Tham kiến giáo chủ".

"Tham kiến giáo chủ".

...

Tay trái cầm quạt, tay phải cầm một cuộn vải, Lăng Tiểu Ngư phẩy nhẹ một cái. Tức thì, sợi dây đang treo giữ Lăng Ba đứt đoạn, hệ quả là nàng bị rơi ngay xuống đất.

"Bịch!".

"Ôi cha mẹ ơi!" Thân thể vừa chạm đất thì trong lòng Lăng Ba liền hô to. Cái lưng của nàng, cái mông của nàng... thật là đau chết đi được!

"Hu hu..." Huyệt đạo vừa được giải, Lăng Ba liền bật khóc nức nở. Nàng thương tâm lắm.

Đáng thương là vậy, thế mà Lăng Tiểu Ngư, hắn lại chả có biểu hiện gì gọi là thương xót. Hắn điềm nhiên đưa cuộn vải đang cầm cho Đông Nhi, bảo nha hoàn này đọc lên cho Lăng Ba nghe.

"... Tì nữ Lăng Ba ngang nhiên coi thường giáo quy, tự ý chạy trốn khỏi giáo hội, vốn đáng tội bêu đầu. Nhưng niệm tình ngươi bao năm hầu hạ, lại mới lần đầu phạm tội nên bổn giáo chủ mở lượng khoan hồng, miễn cho tội chết. Có điều...".

"Tội chết miễn, tội sống khó tha. Nay bổn giáo chủ quyết định phạt ngươi đi chăn heo bảy ngày, sáng tối đều phải ở chuồng heo coi giữ, cấm tự ý rời đi...".

"Giáo chủ...!!".

Chương 649: Hôn lên mắt nàng, chở che nàng khỏi trời gió sương (1)

"Giáo chủ độc ác... Giáo chủ vô lương tâm...".

"Ụt ụt...".

"Giáo chủ, Lăng Ba ta hận người...".

"Ụt ụt...".

Một góc nhỏ nằm ở phía bắc Huyết Sát Giáo, buổi chiều tà, bên cạnh chuồng heo, nha hoàn Lăng Ba ngồi bứt cỏ, vừa bứt vừa oán trách, hai mắt rươm rướm lệ, xem chừng sắp khóc. 

Thương tâm lắm chứ. Kể từ khi được giáo chủ nhặt về nuôi thì Lăng Ba nàng đã bị chú định làm thiếp thân nha hoàn cho giáo chủ. Mười chín năm bên cạnh hầu hạ, không có công lao thì cũng có khổ lao, giáo chủ nỡ lòng nào đối xử với nàng như vậy, bắt nàng đi chăn cái đám heo vừa dơ vừa bẩn này...

Lăng Ba liếc nhìn đàn heo mới mua từ Bạch Long trấn về dạo trước, nghe chúng kêu "ụt ụt" mà dạ lại càng chua xót cho thân phận mình. Nhất là khi nàng đưa tay áo lên mũi ngửi.

Thối quá đi mất!

Người ta nói sống trong giang hồ tay sao khỏi dính máu, còn Lăng Ba nàng, cái trường hợp này có lẽ phải sửa thành: thân tại chuồng heo tay sao khỏi dính c**. 

"Hu hu... ta muốn tắm...".

Lăng Ba cảm thấy rất là khổ sở. Chưa bao giờ nàng nhớ cái thùng nước trong căn phòng nhỏ của mình tới như vậy. Nàng muốn ngay lập tức vùng dậy, chạy về đó. Ngặt một điều...

"Lăng Ba, giáo chủ có lệnh không cho phép ngươi rời khỏi chỗ này".

Lăng Ba nhìn hai vị đại tỷ mặc y phục dạ hành vừa hiện ra chắn lối, đau khổ cầu xin: "Hai vị tỷ tỷ, làm ơn cho ta đi đi mà. Ta chỉ muốn tắm rửa một chút thôi..."."Không được".

"Hai vị tỷ tỷ đại nhân đại lượng...".

"Lăng Ba, chúng ta không dám làm trái lời giáo chủ. Xin đừng làm khó chúng ta".

Và như vậy, thêm một lần nữa Lăng Ba lại thất bại. Hoàn toàn bất lực, nàng quay gót trở về ngồi đúng vị trí ban nãy, tiếp tục bứt cỏ. 

Một đỗi sau, tầm sáu bảy phút gì đó, từ hướng nam, một thiếu phụ tuổi độ ba tám bốn mươi từ từ tiến lại chỗ chuồng heo. Dừng ở ngay bên cạnh Lăng Ba, nàng hỏi: "Lăng Ba, ngươi đang làm gì vậy?".

"Nhổ cỏ." Lăng Ba đáp, trong đôi mắt hơi nước giăng đầy. 

"Dung thẩm, Lăng Ba thấy mình rất là đáng thương...".
"Sao lại nghĩ vậy?" Dung thẩm ngồi luôn xuống bên cạnh Lăng Ba, ân cần hỏi. Cô gái này, Tố Dung nàng thực rất quý mến.

"Hic... Dung thẩm nghĩ coi, Lăng Ba từ nhỏ đến lớn ngày đêm hầu hạ giáo chủ, không có công lao cũng có khổ lao mà, giáo chủ nỡ lòng nào đối xử với Lăng Ba như vậy, bắt Lăng Ba đi chăn heo. Chăn heo cũng thôi, giáo chủ lại còn không cho Lăng Ba tắm rửa...". 

"Dung thẩm, người coi. Đám heo này bẩn như vậy. Quần áo Lăng Ba bây giờ đã bám mùi phân hết rồi".

Tố Dung nhẹ lắc đầu, không cho là đúng: "Lăng Ba, ngươi oán giận giáo chủ như vậy, thật không đúng đâu. Ngươi cũng thừa biết giáo quy của Huyết Sát Giáo ta rất nghiêm khắc. Lăng Ba ngươi tự ý xuất giáo, chiếu theo quy định thì đáng ra đã bị xử tử. Nay chỉ phải ở đây chăn heo bảy ngày, đấy là giáo chủ rộng lượng khai ân lắm rồi đấy".

"Nhưng mà... Lăng Ba vẫn cảm thấy thương tâm. Giáo chủ người căn bản chẳng hề yêu thương Lăng Ba".

"Không yêu thương ngươi?" Tố Dung âm thầm cảm thán. Đúng là kẻ ngoài cuộc thì tỏ, người trong cuộc lại quá đỗi u mê. Ở Huyết Sát Giáo này, trừ giáo chủ phu nhân Tôn Thi Hàn và Phong sứ Tôn Tiểu Yến ra thì làm gì còn có ai được giáo chủ quan tâm, yêu quý hơn là Lăng Ba nàng chứ. 

"Hừm... Lăng Ba, ta nghĩ ngươi đã hiểu lầm giáo chủ rồi".

Tố Dung tỉ mỉ phân tích cho Lăng Ba nghe: "Ngươi nghĩ coi, trong giáo có nhiều nha hoàn thông minh lanh lợi, tu vi cao thâm như vậy, tại sao giáo chủ lại chỉ chọn một mình ngươi làm thiếp thân nha hoàn? Lăng Ba, đây là bởi vì giáo chủ tin tưởng ngươi, yêu quý ngươi. Hãy nghĩ một chút. Ngươi thấy trong giáo, khi đứng trước mặt giáo chủ, mọi người sẽ có thái độ thế nào? Ai cũng đều tỏ ra tôn kính cả, cho dù là thánh sứ cũng như vậy, chẳng ai dám lớn tiếng. Nhưng còn Lăng Ba ngươi...".

"Ở trước mặt giáo chủ, chỉ có Lăng Ba ngươi là tùy tiện nhất. Ngươi không chỉ to tiếng với giáo chủ, nhiều lúc còn cãi lại người nữa. Lấy tính tình giáo chủ, đáng lý Lăng Ba ngươi đã bị xử tử hơn trăm lần, ngàn lần rồi. Thế nhưng ngươi bây giờ vẫn hoàn hảo vẹn nguyên...".

"Lăng Ba, đây là bởi vì giáo chủ yêu thương ngươi. Nếu không phải vậy, lần trước ngươi bất cẩn rơi xuống núi, giáo chủ việc gì lo lắng, sốt ruột, còn dùng bao nhiêu linh đan trân quý cứu chữa cho ngươi. Lăng Ba, trong giáo nha hoàn đúng là có rất nhiều, nhưng chỉ duy nhất một mình ngươi là thiếp thân nha hoàn của giáo chủ, chỉ có một mình ngươi là không thể thay thế. Giáo chủ, người thật sự rất yêu thương ngươi...".

Im lặng nghe Tố Dung phân tích, chỉ rõ vấn đề, Lăng Ba ngẫm cũng thấy có lý. Dù vậy, nàng không muốn thừa nhận. Trong cái bĩu môi, nàng thấp giọng nói: "Thương yêu gì mà lại bắt người ta đi chăn heo, còn không cho người ta tắm rửa...".

"Cái này... cũng không thể trách giáo chủ. Ai bảo Lăng Ba ngươi muốn chạy trốn khỏi người. Ngươi thực đã làm giáo chủ tức giận...".

Chương 650: Hôn lên mắt nàng, chở che nàng khỏi trời gió sương (2)

...

Tố Dung rời đi, bầu trời tối hẳn. Chẳng bao lâu thì mặt trăng đã lên cao...

Lăng Ba nằm trên thảm cỏ xanh rì bên ngoài chuồng heo, nhìn lên những vì sao lặng lẽ suy tư. Nàng đang ngẫm lại những lời của Tố Dung lúc chiều. Và càng ngẫm thì... nàng thấy lời Tố Dung quả rất có lý. Trước giờ Lăng Ba nàng bởi quá thân cận với giáo chủ, ngày ngày đều ở bên hầu hạ giáo chủ cho nên đã chẳng hề để ý. Lúc này nhớ lại, quả thấy địa vị của mình trong giáo có phần đặc biệt. Có rất nhiều nơi mà nha hoàn bình thường không thể tiến nhập, nhưng Lăng Ba nàng thì lại được phép tùy ý. Thêm nữa, những vị hộ pháp, thánh sứ, thậm chí là cả hai vị phó giáo chủ, tất cả đều tỏ ra rất thân thiện với nàng, trong khi đối với nha hoàn khác thì lại nghiêm khắc vô cùng...

"Giáo chủ thực thương yêu ta như vậy sao?".

"Nhưng mà nếu thương yêu thì sao lại luôn miệng sai bảo ta, cái gì cũng bắt một mình ta làm?".

"Hừm...".

"Hừm...".

Lăng Ba hết lăn qua trái lại lăn qua phải, cuối cùng đã thiếp đi lúc nào không hay. Có lẽ công việc chăm sóc cho đàn heo cả ngày đã khiến nàng mệt mỏi...

"Giáo chủ".

"Giáo chủ".

Trong lúc Lăng Ba đang say ngủ thì Lan Y, Mộc Nghi - hai cô gái có nhiệm vụ giám sát nàng - chợt hiện thân. Các nàng cùng cung kính cúi đầu trước kẻ vừa mới tới.

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư khẽ gật đầu, bảo: "Các ngươi lui về nghỉ ngơi đi. Sáng mai hẵng đến".

Giáo chủ đã có lệnh, phận làm thuộc hạ, Lan Y, Mộc Nghi sao dám trái lời, lập tức rời đi. Đợi các nàng đi, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới hướng chỗ chuồng heo tiến lại.

Sát bên Lăng Ba, hắn hạ mình ngồi xuống. Nhìn khuôn mặt an nhiên say ngủ của nàng, hắn thấy lòng mình sao mà bình yên đến lạ.

"Nàng chắc là đã oán giận ta cả ngày nay...".

Vừa nói Lăng Tiểu Ngư vừa lấy tay vén những sợi tóc rối nằm tán loạn trên má giai nhân, cử chỉ hết sức ân cần.

"Tại sao lại muốn bỏ trốn? Nàng muốn tìm gì ở ngoài kia?".

"Phồn hoa? Náo nhiệt? Có gì tốt? Có gì hay?".

"Lăng Ba, thế giới bên ngoài không tốt đẹp như nàng nghĩ đâu. Lòng người hiểm ác lắm...".

...

"Trở thành người già neo đơn trên đỉnh Bạch Lộ này ư?".

"Đồ ngốc. Ta sao có thể để nàng cô đơn được. Ta luôn ở bên cạnh nàng kia mà...".

"Ưm...".

Đang say ngủ, Lăng Ba bỗng chợt cựa mình, miệng phát ra một tiếng khe khẽ. Kế đấy, nàng co mình lại. Hẳn là thấy lạnh.

Thấy nàng như vậy, Lăng Tiểu Ngư sao có thể trơ mắt ngồi nhìn. Hắn nhanh chóng đem áo khoác bên ngoài cởi ra, đắp lên người nàng. Cho rằng chưa đủ, hắn nằm luôn xuống, đem đầu nàng nâng đỡ, gối lên tay mình, bất chấp mùi hôi thối còn vương đọng trên quần áo.

"Nàng trách ta không cho nàng tắm gội, hại nàng toàn thân hôi thối. Bây giờ ta sẽ cùng nàng chịu cảnh hôi thối này...".

Chữ cuối cùng ra khỏi miệng cũng là lúc Lăng Tiểu Ngư cúi đầu đặt lên trên mắt trái Lăng Ba một nụ hôn. Cử chỉ mới dịu dàng làm sao.

"Cứ ngủ đi. Ta sẽ che chở nàng khỏi trời đêm sương lạnh...".

...

...
Sáng hôm sau.

Bên ngoài chuồng heo, khi ánh dương quang đã chiếu rọi toàn thân, Lăng Ba lúc này mới nheo mắt ngồi dậy, che tay ngáp dài.

"Oáp...".

"Ha a... Thật là thoải mái. Không ngờ lại có thể ngủ ngon như vậy".

Vốn dĩ ban đầu Lăng Ba nàng còn cảm thấy lo ngại, sợ rằng mình sẽ phải trằn trọc cả đêm vì sương gió. Bởi lẽ Lăng Ba nàng nào phải tu sĩ, bất quá một thế tục phàm nhân, sương gió với nàng mà nói là cả một vấn đề. Ấy vậy mà...

"Hừm... Giáo chủ đại nhân, người nhất định cố tình đày đoạ Lăng Ba, cho rằng Lăng Ba sẽ khóc lóc cầu xin có đúng không?".

"Giáo chủ, còn lâu nhé. Lăng Ba sẽ không khuất phục người đâu. Bất quá là ngủ ở ngoài trời, chịu tí gió sương thôi mà, sao có thể làm khó được nô tì".

Sau một đêm ngon giấc, tinh thần của Lăng Ba bây giờ quả thực rất tốt. Nàng thậm chí nghĩ mình có thể dễ dàng vượt qua được hình phạt này.

Chăn heo bảy ngày thì chăn heo bảy ngày, không cho tắm rửa thì không cho tắm rửa, có gì khó đâu.

"Giáo chủ, người chống mắt lên mà coi!".

Trong dạ hạ xuống quyết tâm sẽ không khóc lóc cầu xin thêm nữa, Lăng Ba bừng bừng khí thế bắt tay vào công việc của mình: dọn chuồng heo.

...

"Ụt ụt...".

"Ụt ụt...".

Trong chuồng, đám heo hôm nay vẫn như hôm qua, mười con ven nguyện đủ mười. Sai biệt có chăng là ở cái nơi chúng nằm. Phân đã nhiều lên thấy rõ.

"Cái đám heo này, ăn xong lại ị, y như giáo chủ...".

"Mà không, so với giáo chủ thì phân của các ngươi càng thối hơn".

Lăng Ba vừa che mũi dọn dẹp vừa buông lời đe doạ: "Hừ hừ... Các ngươi cứ ị đi, chờ cho Lăng Ba ta chịu phạt xong, nhất định sẽ làm thịt hết đám các ngươi... Heo chưng, heo xào, heo nướng..., ta sẽ làm đủ hai mươi tám món luôn".

"Ụt ụt..."....

Cuộc sống của Lăng Ba cứ vậy mà trôi qua. Trong suốt bảy ngày nàng chịu phạt, toàn bộ thời gian đều chỉ quanh quẩn bên cạnh chuồng heo, nửa bước cũng không rời đi. Người ta có cho đâu mà đi?

Hệ quả là... sau khi hình phạt kết thúc, hiện giờ Lăng Ba đã chẳng còn giống con người nữa rồi. Tóc tai rối bù, mặt mày lem luốc, quần áo thì nhếch nhác bẩn thỉu, hôi không thể tả...

"Lăng Ba, là ngươi đó sao?".

"Lăng Ba, cái bộ dạng này của ngươi...".

"Lăng Ba, chúng ta... chúng ta ngày mai nói chuyện a".

Trên đường từ chuồng heo trở về, Lăng Ba có gặp một vài người. Có đệ tử tinh anh, có nha hoàn, cũng có một vị hộ pháp. Nhưng bất kể là ai, có thân phận gì, hễ cứ thấy mặt Lăng Ba nàng là bọn họ đều bịt mũi, tận lực tránh xa.

Haizz... Âu khó trách. Thân thể Lăng Ba nàng vừa bẩn vừa hôi như vậy, ai mà nguyện đến gần. Ngay đến chính bản thân mình Lăng Ba nàng còn tự thấy kinh dị nữa là.

"Tất cả đều là do giáo chủ. Ta hận giáo chủ...".

Lăng Ba đi một đoạn, trong miệng lại lầu bầu một câu. Cứ thế cho đến hết quãng đường, tận tới phòng mình mới thôi.

Trong một góc khuất, dọc hành lang, Tôn Thi Hàn dõi mắt nhìn theo thân ảnh lắm lem bẩn thỉu kia, lắc đầu cười với người bên cạnh: "Chàng lại làm nàng ấy oán giận nữa rồi".

Lăng Tiểu Ngư cười đáp lại: "Bộ dạng tức giận của nàng ấy, ta thấy cũng thú vị lắm".

"Phải, thú vị đến mức khiến chàng đêm đêm chạy tới chuồng heo ôm ấp, sưởi ấm cho nàng...".

Tôn Thi Hàn dùng tay chỉ chỉ vào người Lăng Tiểu Ngư: "Chàng coi chàng đi. Y phục bảy ngày không thay, dính bẩn cũng mặc cho dính bẩn, hôi hám cũng mặc cho hôi hám. Đồng cam cộng khổ như vầy, chàng làm thiếp ganh tị đấy".

"Thi Hàn, xin lỗi...".

Tôn Thi Hàn đưa tay che miệng, không cho Lăng Tiểu Ngư nói thêm nữa.

"Thiếp hiểu. Thiếp chỉ cần biết trong lòng chàng cũng có thiếp, như vậy là đủ rồi".

"Nàng thật ngốc".

Lăng Tiểu Ngư thấy cõi lòng ấm áp, luồn tay qua hông ôm lấy Tôn Thi Hàn.

...

"Tiểu Ngư".

"Hửm?".

"Tại sao chàng không cho nàng ấy biết?".

Tôn Thi Hàn tiếp lời: "Nếu nàng ấy biết bảy ngày vừa qua, hằng đêm đều có người ôm ấp nàng, chở che nàng giữa trời sương lạnh, nàng nhất định sẽ rất cảm động".

"Hmm... Chưa phải lúc".

"Vậy khi nào mới thích hợp?".

Tôn Thi Hàn cười ẩn ý: "Đêm dài lắm mộng, chàng không mau đánh dấu chủ quyền coi chừng trái tim nàng ấy sẽ bị người khác cướp mất đấy".

"Ta giữ nàng ấy bên cạnh, ai có thể cướp được".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau