TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 641 - Chương 645

Chương 641: Ta sẽ cho nàng biết

Những ngày tiếp theo, hôm nào cũng vậy, cứ tầm khoảng chiều tối là y như rằng Lăng Tiểu Ngư sẽ có mặt bên trong căn phòng của Lăng Thanh Trúc. Việc đầu tiên hắn làm sẽ là thúc ép nàng phải ăn uống, tiếp đấy thì bắt nàng phải thực hiện bổn phận một thị tì, hầu hạ cho hắn.

Xin đừng nghĩ đến những khoản đen tối kia, "hầu hạ" ở đây chỉ đơn giản là đấm lưng xoa bóp, lau mặt rửa chân, đại loại thế thôi. Lăng Tiểu Ngư cũng không phải không muốn động chạm gì đến Lăng Thanh Trúc, thực ra hắn đã có lần phi lễ nàng, thậm chí suýt nữa thì đã đem nàng cưỡng hôn. Nhưng vào giây phút sau cùng, khi hắn sắp xuống tay, một giọng nói giận dữ đã cất lên, đem hắn ngăn lại.

"Nếu ngươi dám làm như vậy Lăng Thanh Trúc ta sẽ hận ngươi cả đời!" Lăng Thanh Trúc, nàng đã nói như thế đấy.

Bất đắc dĩ, Lăng Tiểu Ngư đành phải buông tha. Trước gương mặt uy nghiêm, đôi mắt phún lửa kia, hắn quả không còn can đảm. Bị Lăng Thanh Trúc nàng căm hận cả đời, thực là chẳng tốt đâu.

"Lăng Thanh Trúc, ngươi ăn xong rồi?" Bên chiếc bàn xếp đầy bát đĩa, Lăng Tiểu Ngư đưa mắt nhìn người đối diện, thấp giọng hỏi.

Lăng Thanh Trúc thì vẫn giống như mọi khi, dùng sự lãnh đạm hồi đáp: "Ta không phải heo".

"Cho dù ngươi là heo thì nhất định cũng sẽ là một con heo xinh đẹp".

"Nhảm nhí".

Lăng Tiểu Ngư không nói gì thêm. Hắn cho gọi hai thị nữ đang đợi sẵn bên ngoài vào.

"Giáo chủ".

"Giáo chủ".

"Các ngươi dọn dẹp đi." Lăng Tiểu Ngư chỉ vào đống bát đĩa trên bàn, bảo.

Hai thị nữ liền cúi đầu vâng dạ, cẩn thận đem bát đĩa dọn sạch, trước khi đi không quên lau chùi lại một lần nữa.

Cửa phòng vừa đóng, Lăng Tiểu Ngư lập tức đứng lên, vén rèm đi đến chiếc giường bên trong, ngồi xuống.

"Lăng Thanh Trúc ngươi còn không mau lại đây".

Mặc dù trong dạ trăm ngàn lần không nguyện nhưng nghĩ đến hàng vạn môn nhân chính giáo còn đang bị giam cầm, Lăng Thanh Trúc buộc lòng phải nhấc đôi chân.

"Cởi giày giúp ta".

Lăng Thanh Trúc chẳng nói gì, im lặng hạ người xuống, dùng đôi tay thon thả mịn màng của mình đem giày Lăng Tiểu Ngư cởi ra.

Chờ nàng cởi xong, Lăng Tiểu Ngư mới lấy từ giới chỉ ra hai chiếc lọ nhỏ, đưa qua cho nàng.

"Lọ màu xanh đổ một phần ba, lọ màu trắng đổ một phần hai, còn lại dùng linh thủy".

Lăng Thanh Trúc vẫn không nói gì. Nàng đi lấy thau, theo lời Lăng Tiểu Ngư pha trộn dung dịch, sau đấy dùng nó để rửa chân cho hắn.

"Tay của ngươi thật mềm mại".

Lăng Thanh Trúc nghe thế thì động tác hơi khựng, nhưng rất nhanh nàng đã lại tiếp tục công việc của mình.

"Rửa xong rồi".

"À...".

Lăng Tiểu Ngư ứng tiếng, rút chân khỏi thau để cho ai kia tiện lau chùi. Khi chân đã ráo nước, hắn nằm úp xuống giường, giọng lười biếng: "Biết phải làm gì rồi chứ. Nhớ nhẹ tay một chút".

Nhẹ tay? Tốt thôi.

Lăng Thanh Trúc âm thầm nghiến răng. Nàng đem thau nước dọn đi, đặt mông xuống giường, giơ lên nấm tay.

"Binh!".

"Binh!".

"Binh!".
...

Liên tiếp một tràng âm thanh phát ra từ sự va chạm giữa nấm tay của Lăng Thanh Trúc và tấm lưng của Lăng Tiểu Ngư, khiến hắn phải nhăn mày.

"Lăng Thanh Trúc, cái này gọi là xoa bóp?".

"Ta tưởng ngươi kêu đấm bóp?" Lăng Thanh Trúc vờ ngây thơ hỏi lại.

Lăng Tiểu Ngư nuốt xuống một ngụm nước bọt, ngồi luôn dậy.

"Lăng giáo chủ không cần ta đấm lưng xoa bóp nữa sao?".

"Kiểu xoa bóp này của ngươi bổn giáo chủ tiếp thụ không nổi".

"Vậy thì thật xin lỗi Lăng giáo chủ, Lăng Thanh Trúc ta cảm thấy hổ thẹn vì tài nghệ kém cỏi, tay chân vụng về, chẳng thể làm việc gì khiến cho Lăng giáo chủ được hài lòng".

"Lăng Thanh Trúc ngươi thực muốn khiến ta hài lòng?".

"Đó là tất nhiên".

"Nếu vậy thì đơn giản lắm. Ngươi chỉ cần ở trước mặt ta cởi hết y phục xuống là được rồi. Ta chắc chắn sẽ rất hài lòng".

"Lăng giáo chủ thật biết đùa. Lăng Thanh Trúc ta thân phận thấp kém, sao dám để thân thể mình làm ô uế đôi mắt của giáo chủ".

"Ô uế? Là sợ cho ta hay là vì lo cho ngươi?".

Lần này Lăng Thanh Trúc không trả lời. Nàng chỉ khẽ nhếch môi tỏ bày khinh bỉ.

"Nàng căm ghét ta, khinh khi ta đến thế sao?" Lăng Tiểu Ngư thầm nghĩ, trong lòng chợt như vừa bị một mũi kim đâm xuyên.

Lấy nụ cười để che lấp ưu tư, hắn chuyển mình đứng lên, hướng cửa phòng bước ra.

"Lăng Thanh Trúc ngươi nên đi tắm rửa đi. Thân thể ngươi đã bốc mùi lắm rồi".

Chờ cho thân ảnh Lăng Tiểu Ngư khuất hẳn, lúc này Lăng Thanh Trúc mới đưa tay, đưa vạt áo lên mũi ngửi.

"Hmm... Hình như là có hôi một chút..."....

Lăng Tiểu Ngư đi ra khỏi phòng Lăng Thanh Trúc chưa lâu thì chân đã dừng lại. Ở trước mặt hắn, một thân bạch y đang hiện hữu. Xem dáng vẻ thì hình như đã đứng đợi lâu rồi.

"Nàng đang đợi ta sao?".

Mái tóc nhẹ lay, tà áo khẽ động, Tôn Thi Hàn lặng im không nói, ánh mắt có phần buồn bã.

Lăng Tiểu Ngư thầm thở dài, bước tới nắm lấy tay nàng.

"Theo ta".

...

Tây Uyển bình thường vốn đã thanh tĩnh, về đêm lại càng tịch mịch. Cái chỗ này trước đây được coi là cấm địa của Huyết Sát Giáo, bình thường trừ Đồ Tam Nương ra thì cũng chỉ có Âm Tiểu Linh và một vài thuộc hạ thân tín mới được phép đi vào. Bằng như hôm nay, mức độ còn được đề cao hơn nữa. Kể cả có là Đồ Tam Nương, nếu chưa có sự cho phép của Lăng Tiểu Ngư cũng chưa chắc đã dám xâm nhập. Khu vườn này, có thể nói đã trở thành chốn riêng tư của Lăng Tiểu Ngư. Yến cô cô hắn được chôn cất ở đây kia mà.

Đứng dưới trời đêm, trước mộ phần, Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn cùng bảo trì im lặng, một đỗi lâu cũng chưa ai mở miệng nói với ai câu nào.

Gió vi vu thổi, tiết trời càng lúc càng lạnh...

Thời gian dần trôi, cứ ngỡ hai con người đứng trước mộ phần đã hoá thành pho tượng thì tiếng Lăng Tiểu Ngư chợt cất lên: "Tại sao nàng không hỏi?".

"Thiếp... sợ".

Đúng vậy, là sợ. Tôn Thi Hàn không có đủ đảm. Nàng không dám đối mặt với một sự thật mà nó có thể khiến trái tim mình rỉ máu, dạ mình nhói đau.

Tôn Thi Hàn nàng đâu phải loài vật vô tri. Nàng có mắt, có tai, nàng biết suy tư và cảm nhận. Mới đầu nàng có thể chưa hay, nhưng nhiều ngày trôi qua như vậy, Tôn Thi Hàn nàng sao lại không rõ?

"Thi Hàn, nàng là thê tử của ta, nàng có tư cách chất vấn, có quyền được biết mọi chuyện".

Lăng Tiểu Ngư nói trong khi hai mắt vẫn nhìn xuống mộ phần của Yến cô cô mình: "Ta sẽ nói hết cho nàng nghe. Nhưng trước khi nói, ta muốn nàng xem cái này".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư xoay người bước ra giữa vườn hoa. Thấy vậy, Tôn Thi Hàn cũng đi theo. Nhưng nàng vừa mới nhấc chân, còn chưa kịp đi thì đã bị Lăng Tiểu Ngư ngăn lại: "Nàng cứ đứng yên đấy".

Vài giây sau, tiếng Lăng Tiểu Ngư lại lần nữa vang lên: "Thi Hàn, nàng hãy nhìn cho kỹ".

Dạ rất nghi hoặc, Tôn Thi Hàn tập trung ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của Lăng Tiểu Ngư thì thấy hắn xoè rộng bàn tay, từ trong lòng bàn tay, cả trái lẫn phải, một đôi hắc - bạch song ngư bay ra. Tiếp đấy, lấy tốc độ mắt thường có thể dễ dàng bắt kịp, đôi hắc - bạch song ngư từ từ thay đổi hình tướng, từ cá hoá rồng. Một con màu đen, một con màu trắng.

Long Ngư chính thức hoàn thiện.

"Hoá!".

Theo một tiếng hô khẽ của Lăng Tiểu Ngư, Minh Long và Huyền Long đồng loạt biến đổi, một con hoá thành trường thương màu trắng, một con thì hoá thành đại kích màu đen. Tất cả cùng chỉ thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư, chực chờ đâm xuống.

Hắn định làm gì?

Tôn Thi Hàn bỗng thấy lo âu. Nàng đang toan lên tiếng hỏi thì bất ngờ, một trận gió to nổi lên. Trên trời, trường thương lẫn đại kích cùng nhau lao xuống, nhắm thẳng vào Lăng Tiểu Ngư. Tốc độ cực nhanh!

"Không g g...!!".

Cho Lăng Tiểu Ngư muốn tự sát, Tôn Thi Hàn hoảng hốt kinh hô, lao người đến. Nhưng cũng chính lúc này, cả trường thương màu trắng và đại kích màu đen đột ngột khựng lại ngay trước ngực Lăng Tiểu Ngư. Kế đấy, chúng tan ra thành hai đám khói, chui vào trong người Lăng Tiểu Ngư.

"Tiểu Ngư, chàng... chàng làm gì vậy?!".

Lăng Tiểu Ngư nhìn giai nhân mặt mày tái mét vì hoảng sợ, nhàn nhạt nói ra: "Vừa rồi ta đã nghĩ tự sát. Và ta cũng không có ý định dừng lại".

Chương 642: Bởi vì thiếp là thê tử của chàng

"Tiểu Ngư, chàng nói vậy là sao? Thiếp không hiểu...".

Lăng Tiểu Ngư cúi nhìn lòng bàn tay: "Ý ta muốn nói... cơ thể này, sức mạnh này, ta vốn cũng không hoàn toàn kiểm soát được". 

...

Giữa trời gió vẫn vi vu thổi, không gian cũng đã lạnh hơn nhiều. 

Trong bầu không khí vắng lặng, những tiếng nấc bắt đầu cất lên. Là của Tôn Thi Hàn. Nàng đang khóc. 

"Tiểu Ngư, những gì chàng vừa nói... đều là sự thật sao?".

"Đều là sự thật".

Lăng Tiểu Ngư đưa tay lau nước mắt trên mặt giai nhân, thái độ bình thản: "Ký ức của ta đang từ từ mất đi. Chuyện quá khứ, một số ta đã không còn nhớ nữa...".

"Thiếp không muốn..." Nghe Lăng Tiểu Ngư nói, nước mắt của Tôn Thi Hàn lại càng chảy nhiều thêm. Lăng Tiểu Ngư dầu muốn cũng không thể nào lau khô được.

"Hức... Thiếp không muốn... Thiếp không muốn...".

"Thi Hàn, đây là mệnh của ta. Không muốn cũng chỉ đành chấp nhận".

"Hức hức...".

...

Bên mộ phần, Tôn Thi Hàn tựa đầu vào ngực Lăng Tiểu Ngư, tay ôm chặt hắn mà khóc nức nở. Như một đứa trẻ. Lần đầu tiên nàng khóc nhiều như vậy, lần đầu tiên tâm nàng đau tới vậy...

"Nào, đừng khóc. Nữ nhân hay khóc thì sẽ mau già lắm".

Tôn Thi Hàn cố gắng kiềm chế, ngẩng mặt lên. Ánh trăng phản chiếu qua làn nước còn vương trên má giai nhân, Tôn Thi Hàn hỏi: "Nói thiếp biết... Thời gian... còn lại bao nhiêu?".

Lăng Tiểu Ngư không trực tiếp trả lời, chỉ bảo: "Thời khắc đó tới ta sẽ nói cho nàng biết".

"Nhưng thiếp...".

"Đừng hỏi." - Lăng Tiểu Ngư dùng bàn tay che miệng giai nhân, lắc đầu - "Năm tháng còn lại, chúng ta hãy trân quý nó, được không?".

Lệ chưa ráo đã lại trào tuôn, Tôn Thi Hàn cắn răng, giữ cho tiếng nức nở không cất lên, khe khẽ gật đầu.

...
Hiện trời đã rất khuya, sương cũng bắt đầu xuất hiện. Tây Uyển bây giờ lại càng thêm u tịch. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn vẫn ở đây. Nhưng thay vì bên cạnh mộ phần thì vị trí đã dời sang nơi khác, cách mộ phần một đoạn chừng hơn trăm thước. Thêm nữa, hắn đã không còn ngồi, cũng không đứng. Hiện hắn đang nằm. Tôn Thi Hàn cũng thế, đang gối đầu trên cánh tay hắn, rúc vào người hắn. 

"Tiểu Ngư, chàng yêu nàng ấy phải không?".

"Nàng ấy" trong lời Tôn Thi Hàn là ám chỉ ai, Lăng Tiểu Ngư hoàn toàn biết rõ. Hắn cũng chẳng quanh co, nhẹ gật đầu: "Đã từ lâu rồi, khi ta vẫn còn là đệ tử Trúc Kiếm Phong, khi nàng ấy vẫn còn là sư phụ của ta".

"Nàng ấy đã làm rất nhiều chuyện vì ta, vì Yến cô cô. Đã trả giá rất nhiều, đôi lần trọng thương suýt chết. Chúng ta đã từng cùng nhau trải qua hoạn nạn, đã từng đóng giả phu thê... Từ cảm kích, ta dần nảy sinh tình cảm, thật tâm yêu thích".

"Vậy... nàng ấy có yêu chàng không?".

"Nàng ấy từ chối tâm ý của ta, nhưng không phải vì nàng ấy không có chút tình cảm nào với ta. Nàng ấy gạt được người khác, gạt được chính mình, nhưng ta là thần nhân, lẽ nào lại chẳng nhìn ra".

Lăng Tiểu Ngư nói tiếp, thanh âm có chút buồn bã: "Nàng ấy không dám thừa nhận. Đối với nàng thứ tình cảm đó vẫn là bất luân, trái đạo".

"Nàng ấy không hiểu những gì chàng đang làm. Nàng ấy hận chàng".

Tôn Thi Hàn hỏi: "Tiểu Ngư, sau khi ba tháng kì hạn kết thúc, chàng thực sẽ thả nàng đi?".

"Có lẽ...".

Hai tiếng ngắn gọn mà sao lại chan chứa u buồn. Tôn Thi Hàn cảm thấy cõi lòng chua xót. Không phải cho nàng mà là cho hắn. Thời gian của hắn còn lại được bao nhiêu? Một năm? Hai năm? Hay là ba năm? Tuy hắn không nói nhưng nàng biết, nó ngắn ngủi lắm. Trong những năm tháng sau cùng này, lẽ nào ngay đến nữ nhân hắn yêu thương hắn cũng không thể ở bên cạnh, không thể nhận được một chút tình cảm gì sao?

"Tiểu Ngư, hãy cho nàng ấy biết sự thật".Lăng Tiểu Ngư cười nhạt, lắc đầu: "Nàng ấy biết rồi thì lại thế nào? Thi Hàn, ta không cần sự thương hại".

"Hứa với ta. Đừng nói cho bất cứ ai khác những gì ta đã nói với nàng. Kể cả Tiểu Yến". 

"Nhưng...".

"Hứa với ta".

Thanh âm tuy nhỏ nhưng ý tứ thì lại vô cùng dứt khoát. Tôn Thi Hàn biết Lăng Tiểu Ngư hắn đã cân nhắc kỹ rồi, đành thuận tình nghe theo. 

"Thiếp hứa...".

"Cảm ơn nàng".

...

Tôn Thi Hàn ngăn giữ dòng lệ, nằm yên suy nghĩ. Một đỗi sau, nàng nói: "Tiểu Ngư, thiếp có một cách chàng có thể thử".

Lăng Tiểu Ngư chưa hiểu gì mấy, nghi hoặc đưa mắt nhìn giai nhân trong lòng.

"Nàng ấy không dám thừa nhận tình cảm với chàng, chán ghét chàng, căm hận chàng là bởi vì nàng ấy là người trong chính đạo; lễ nghi chính giáo, cái đạo luân thường đã ăn sâu vào tư tưởng của nàng. Bởi thế cho nên nàng ấy không thể chấp nhận được chàng...".

"Tiểu Ngư, hãy nghĩ. Nếu nàng ấy không phải người trong chính đạo, cũng chưa bao giờ là sư phụ của chàng, như vậy sẽ thế nào?".

Lăng Tiểu Ngư càng nghe càng thấy khó hiểu. Lăng Thanh Trúc là môn nhân chính giáo, cũng từng là sư phụ hắn, những điều ấy đều thật. Làm sao thay đổi?

Trừ phi...

"Thi Hàn, ý nàng là...?".

Biết Lăng Tiểu Ngư đã hiểu ra, Tôn Thi Hàn gật đầu xác nhận: "Ừm. Tiểu Ngư, hãy đem ký ức của nàng ấy phong bế lại".

...

"Thi Hàn, nàng... sao lại tốt với ta tới như vậy?".

Tôn Thi Hàn mỉm cười: "Bởi vì thiếp là thê tử của chàng".

Chương 643: Ngày cuối của kỳ hạn

"Bởi vì thiếp là thê tử của chàng", một câu nói mộc mạc chân phương mà sao lại khiến người ta xúc động đến thế. Lăng Tiểu Ngư cảm thấy cõi lòng như vừa có bếp than hồng sưởi ấm. Hắn nâng tay vén đi mấy sợi tóc ngả nghiêng trên mặt Tôn Thi Hàn, nói nhỏ: "Nàng thật ngốc".

...

"Nàng có trách ta không?".

"Có". 

Tôn Thi Hàn không muốn dối lòng: "Trên đời này làm gì có nữ nhân rộng lượng tới vậy, biết phu quân của mình yêu thích người khác lại không giận, không đau...".

"Thiếp cũng chỉ là một nữ nhân bình thường, cũng có lòng ganh tị, biết bi ai. Nhưng... thiếp yêu chàng".

...

"Tiểu Ngư, chàng có thể thành thật trả lời thiếp một câu không?".

"Nàng hỏi đi".

"Chàng... có yêu thiếp chút nào không?" Tôn Thi Hàn rốt cuộc cũng đã nói ra được. Khuôn mặt nàng khá bình thản, nhưng trong lòng thì chẳng an nhiên chút nào. Rất khẩn trương là khác. 

Thật ra Tôn Thi Hàn nàng vốn đã tính thôi không hỏi. Nàng sợ. Nàng không dám nghe một đáp án ngoài mong đợi. Thậm chí lúc này, khi đã hỏi xong, Tôn Thi Hàn nàng đã bắt đầu hối hận. 

Mặt cúi xuống, Tôn Thi Hàn nói: "Thôi, chàng không cần trả lời đâu".

Tôn Thi Hàn đã rút lui, nhưng Lăng Tiểu Ngư thì lại không đồng ý để nàng lui. Hắn lấy tay nâng khuôn mặt nàng lên.

"Ta sẽ nói cho nàng biết. Những lời thật lòng nhất".

"Trước khi chúng ta thành thân, ta thích nàng, nhưng chưa phải yêu. Sau khi chúng ta thành thân... mỗi ngày trôi qua ta lại thích nàng nhiều hơn, trong lòng muốn quan tâm nàng nhiều hơn, đôi mắt cũng bất giác kiếm tìm nàng... Ta cũng không rõ từ lúc nào hình bóng của nàng đã ngập tràn trong tim ta; những khi nàng cười, những lúc nàng dỗi, hết thảy ta đều nhớ rất rõ...".

"Thi Hàn, có thể cảm xúc của ta dành cho nàng không giống như dành cho Lăng Thanh Trúc, nhưng địa vị của nàng tuyệt không thấp hơn. Với ta, nàng là một hồng nhan tri kỷ, là nữ nhân mà ta muốn cả đời chăm lo, bảo vệ... Ta... yêu nàng".

Tôn Thi Hàn mấp máy bờ môi như muốn nó gì đó, đáng tiếc lại không thể thốt ra thành lời. Cơn xúc động đã khiến cổ họng nàng như bị nghẹn lại. Một lần nữa, Tôn Thi Hàn nàng lại khóc. Nhưng khác trước, lần này nàng khóc không phải bởi đau, bởi xót mà là vì nàng cảm thấy hạnh phúc. 

Hắn cũng yêu nàng, như thế là đủ rồi...

"Tiểu Ngư, yêu thiếp." Tôn Thi Hàn chủ động dâng hiến đôi môi, mong chờ một lần hoan ái. 

Lăng Tiểu Ngư không để nàng thất vọng. Hắn trở mình, đem nàng đặt ở dưới thân, cúi xuống hôn lên đôi môi hồng ấy.

Thật mềm. Lăng Tiểu Ngư thầm nghĩ. Hắn nhẹ nhàng di chuyển đầu lưỡi, đem hàm răng Tôn Thi Hàn tách ra rồi tìm đến chiếc lưỡi thơm tho của nàng, quấn quýt triền miên...

Chẳng bao lâu sau, quần áo trên người Tôn Thi Hàn đã được cởi ra hết. Trong trạng thái loã lồ ấy, nàng chủ động vươn tay nắm lấy thắt lưng của Lăng Tiểu Ngư, nhanh chóng cởi bỏ. Trường y, trung y, chúng cũng lần lượt được lấy đi...

"Ưm...!".

Một tiếng kêu đau mở đầu cho cuộc ái ân. Tôn Thi Hàn căng mình chịu đựng. Nàng vòng tay ra sau lưng Lăng Tiểu Ngư, bấu chặt.

Máu tươi rỉ ra.

... 

Những động tác của Lăng Tiểu Ngư mới đầu còn dịu dàng, nhưng càng về sau thì lực đạo càng lớn, thế công càng dồn dập. Đừng nghĩ hắn tự ý, muốn hành hạ nữ nhân dưới thân. Chính Tôn Thi Hàn mới là người yêu cầu như vậy. Lúc này, so với Lăng Tiểu Ngư thì Tôn Thi Hàn nàng cũng cuồng nhiệt không kém. 

"Ư...!".

Trải qua một hồi triền miên quấn quýt, từ trong miệng Tôn Thi Hàn, một thanh âm cao vút cất lên. Thân thể nàng bỗng nhiên căng cứng, bất động vài giây...

"Thi Hàn, ta yêu nàng".

Tôn Thi Hàn vốn đã mãn nguyện đóng lại hàng mi, giờ nghe Lăng Tiểu Ngư nói lời yêu thương như vậy, khát vọng liền trỗi lên. Da thịt chưa nguội đã lại nóng ran, nàng vùng dậy đem Lăng Tiểu Ngư đè xuống, cúi đầu hôn hít. Trên mặt, trên ngực, rồi bụng...Một lần chinh phạt nữa lại được diễn ra, và lần này, người công thành đã đổi từ Lăng Tiểu Ngư sang Tôn Thi Hàn.

...

Giữa đêm thanh vắng, trong vườn hoa thỉnh thoảng lại có những tiếng rên rỉ phát ra. Như khóc như than, như ai như oán. Rồi, lại thêm những tiếng thở mạnh, gấp gáp, những thanh âm da thịt va chạm vào nhau... Tất cả cùng tạo nên một bầu không khí vô dùng dâm mỹ.

Đêm nay, Tôn Thi Hàn như biến thành một con người khác. Cái cách nàng yêu mới cuồng dại làm sao. Nàng yêu như thể sẽ chẳng bao giờ còn được yêu thêm lần nào nữa. Có lẽ nàng sợ mất Lăng Tiểu Ngư. Nàng sợ ngày đó...

...

...

Một đêm hoang dại qua đi, tháng ngày tiếp nối. Kì hạn ba tháng làm thị nữ của Lăng Thanh Trúc hôm nay đã là điểm cuối.

Bên trong căn phòng sớm đã trở nên quen thuộc, Lăng Thanh Trúc ngồi yên trên ghế, hai mắt nhìn chăm chú vào thân ảnh trước mặt: Lăng Tiểu Ngư, hắn đang tự tay mang thức ăn trong hộp ra. 

Vẫn như thường lệ, hôm nay Lăng Tiểu Ngư cũng mặc một bộ đồ màu đen, mái tóc dài buông xoã, khuôn mặt dày dạn gió sương. Hắn chưa già, còn trẻ lắm. Thế mà mỗi lần nàng nhìn vào đều thấy một vẻ tang thương khó tả. Nhất là đôi mắt hắn. Nàng không biết từ bao giờ mà chúng lại sâu thẳm như vậy. Trước đây, khi còn là đệ tử của nàng, đôi mắt hắn không phải như thế...

"Ngươi nhìn gì vậy?" Lăng Tiểu Ngư đặt xuống chiếc đĩa cuối cùng, chợt hỏi.

Lăng Thanh Trúc không đáp, im lặng xem tiếp.

"Khuôn mặt ta hôm nay cũng giống như hôm qua, như mọi ngày, có gì mà ngươi phải nhìn?".

Lần này thì Lăng Thanh Trúc không im lặng nữa. Nàng đã đáp lại, chỉ là thái độ có phần xa cách: "Phải, vẫn là khuôn mặt đó, nhưng tâm tính thì đã hoàn toàn thay đổi. Lăng Tiểu Ngư ngươi bây giờ đã là một tên đại ma đầu".

"Làm người, làm ma, đều giống nhau cả thôi".

Cầm đôi đũa trong tay, Lăng Tiểu Ngư đưa qua: "Cầm lấy".

Lăng Thanh Trúc hừ khẽ, bắt lấy. 

"Ăn đi. Tất cả đều là do ta đích thân xuống bếp nấu cho ngươi".
"Lăng đại giáo chủ trăm công nghìn việc không ngờ lại vì ta mà đích thân chuẩn bị thức ăn... Những món ăn này, thật khiến ta sợ mà không dám ăn đấy".

Những lời mai mỉa ba tháng qua Lăng Tiểu Ngư đã nghe nhiều nên cũng thành quen. Hắn không để bụng, rất bình thản bảo: "Ngươi không ăn? Tốt thôi. Lại tiếp tục làm thị nữ cho ta ba tháng nữa".

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi...".

"Muốn ta giữ lời hứa thì ngoan ngoãn ăn hết đi. Lăng Thanh Trúc ngươi đừng có phụ tâm ý người khác như vậy".

"Ngươi đã hạ độc?".

"Khì..." Lăng Tiểu Ngư nghe câu đó thì bật cười: "Lăng Thanh Trúc, có phải làm thị nữ lâu quá đã khiến ngươi mụ mị đầu óc rồi không?".

"Hạ độc ngươi? Cần thiết sao?".

Lăng Thanh Trúc ngẫm lại thì quả thấy đúng thật chẳng cần. Nàng hiện vẫn đang là tù nhân của hắn, vốn phận cá chậu chim lồng. Lăng Tiểu Ngư hắn nếu muốn làm gì đó với nàng thì chỉ việc thẳng tay hành động, ám toán làm chi cho tốn công.

Hiểu thì hiểu nhưng Lăng Thanh Trúc vẫn không thừa nhận mình sai. Nàng buông một câu cạnh khoé rồi tự mình nâng đũa gắp thức ăn cho vào trong chén. 

...

"Không ăn nữa sao?".

"No rồi." Lăng Thanh Trúc đáp, giọng vẫn xa cách như trước.

Lăng Tiểu Ngư chả buồn chấp, gọi thị nữ đang đợi sẵn bên ngoài vào. 

"Dọn xuống đi".

"Vâng, giáo chủ".

Hai thị nữ vừa đi, cửa phòng vừa khép thì Lăng Tiểu Ngư khẽ động thần niệm, từ không gian giới chỉ lấy ra một bình linh tửu. 

"Uống với ta một chút".

Lăng Thanh Trúc nhíu mày: "Lăng Tiểu Ngư, hôm nay đã là ngày cuối cùng. Ta mong ngươi giữ đúng lời hứa của mình".

Lăng Tiểu Ngư tiếp tục rót rượu, vừa rót vừa nói: "Lăng Thanh Trúc ngươi yên tâm, ta chắc chắn sẽ giữ đúng lời hứa. Sau hôm nay Lăng Thanh Trúc ngươi sẽ hoàn toàn tự do".

"Vậy còn những môn nhân chính giáo?".

Khiến Lăng Thanh Trúc lo ngại nhất chính là vấn đề này. Nàng sợ Lăng Tiểu Ngư sẽ không chịu thả bọn họ. 

"Lăng Thanh Trúc ngươi rốt cuộc thì vẫn là người trong chính đạo...".

Cùng với nụ cười giễu cợt khinh khi, Lăng Tiểu Ngư bảo: "Ngươi không cần lo. Qua hết đêm nay ta sẽ lập tức hạ lệnh thả hết môn nhân chính giáo ra".

"Được rồi, giờ thì có thể cùng uống rượu với ta rồi chứ?".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư cầm một ly rượu đưa tới trước mặt Lăng Thanh Trúc, nhưng lại bị nàng gạt ra. 

"Ta không muốn uống".

"Ngay cả rượu chia ly mà ngươi cũng nỡ từ chối sao?".

Lăng Thanh Trúc vốn đã quyết định chối từ, nhưng khi nhìn vào mắt Lăng Tiểu Ngư, trong lòng nàng lại âm thầm bất nhẫn. Đôi mắt kia... sao mà buồn quá.

Chương 644: Ngày cuối của kỳ hạn (2)

"Một ly." Lăng Thanh Trúc nói gọn. 

"Cũng được". 

Thế là Lăng Tiểu Ngư đưa ly rượu tới. 

"Ực".

...

"Rượu ta đã uống, Lăng đại giáo chủ nếu không còn gì sai bảo thì xin hãy về cho. Ta buồn ngủ, muốn ngủ".

Lăng Tiểu Ngư uống hết ly rượu, rồi mới bảo: "Ngươi muốn ngủ vậy thì cứ ngủ, ta còn muốn uống".

"Hừm... Ngươi ngồi ở đây, ta làm sao dám ngủ?".

"Ta đáng sợ như vậy sao?".

Biết có nói thêm thì người ta cũng chẳng chịu đi, Lăng Thanh Trúc chỉ đành hậm hực đứng lên, lui vào trong giường. Nàng ngồi đó, hai mắt không quên dõi theo từng cử chỉ của Lăng Tiểu Ngư. Cái tên đại ma đầu này, nàng không thể không cảnh giác được. Biết đâu hắn sẽ lại giống như lần đó, muốn phi lễ nàng. 
"Ngươi uống thì uống, uống xong thì làm ơn đứng dậy rời đi. Đừng mượn rượu làm điều xằng bậy".

"Lăng Tiểu Ngư, ta cảnh báo ngươi, nếu ngươi dám mạo phạm ta, cả đời này ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi đâu".

Đối với lời cảnh báo của Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư nghe thì có nghe, nhưng chả bận tâm gì lắm. Bên chiếc bàn, dưới ánh nến, hắn tiếp tục uống rượu. Trong lòng hắn có rất nhiều tâm sự, muốn tỏ cùng người, tiếc rằng... người lại chẳng nguyện lắng nghe.

Chính giáo, tà đạo, lễ nghi, luân thường, thù hận... chúng đã đem nàng và hắn chia cắt, mỗi người một phương, khó lòng hoà hợp...

...

Theo ngọn nến mỗi lúc một thấp dần, rượu trong bình cũng lặng lẽ vơi đi, rồi hết hẳn. Lăng Tiểu Ngư uống xong ly rượu cuối cùng, chuyển mình đứng lên, đưa tay vén rèm hướng chiếc giường đặt nơi sát vách tiến lại. Hắn đi rất khẽ, gần như chẳng phát ra tiếng động nào. Nếu là bình thường, khi thấy Lăng Tiểu Ngư như vậy, tiếp cận mình, Lăng Thanh Trúc nhất định sẽ lên tiếng chất vấn, yêu cầu dừng lại. Tuy nhiên lúc này, nàng vẫn không nói gì, thậm chí khi Lăng Tiểu Ngư đã ở sát ngay bên cạnh. Người đã ngủ, biết đâu nữa mà ngăn.

"Trái tim nàng sao lại lạnh lùng đến vậy?".

Lăng Tiểu Ngư nhìn khuôn mặt đang say ngủ vì thuốc đã phát huy tác dụng, thều thào.

"Chính giáo với nàng quan trọng đến thế sao? Luân thường ràng buộc đến thế sao? Kể cả khi chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ sư đồ?".

"Lăng Thanh Trúc, ta đâu cần nàng phải cho ta cái gì. Ta bất quá chỉ muốn nghe nàng thừa nhận, rằng nàng cũng có tình cảm với ta...".

"Nàng có thể gạt được người khác, gạt luôn chính mình, nhưng nàng gạt được ta sao? Nàng nghĩ trong lòng nàng nghĩ gì, cất chứa điều gì, ta không biết hay sao?".

...

Lăng Tiểu Ngư vươn tay, đem một thân tử y đặt nằm xuống, để cho đầu nàng gối lên chân mình. Hắn dịu dàng vuốt ve đôi má, làn môi, một mình lẩm bẩm.

"Nếu nàng không phải môn nhân chính giáo, chúng ta cũng chưa bao giờ là sư đồ, như vậy nàng có thể chấp nhận tình cảm này hay không?".

Chương 645: Nha Hoàn Lăng Ba

"Xin chào, ta là Lăng Ba, nha hoàn của Huyết Sát Giáo. Nhiệm vụ của ta là hầu hạ giáo chủ đại nhân ngang ngược, tùy hứng, mưa nắng thất thường lại còn hết sức nhẫn tâm, tàn độc, vô lương, xảo quyệt".

Bên một con suối nhỏ nằm sâu trong Bạch Lộ Sơn, một cô gái mặc tử y ngồi ở trên bờ, tay cầm một vật gì đó màu đen, nhìn nó giới thiệu. Trong giọng điệu của nàng, không khó để nghe ra sự bất mãn, nhất là khi đề cập đến vị "giáo chủ đại nhân" nào kia.

"Ở Huyết Sát Giáo, trong số tất cả những nha hoàn, có thể nói Lăng Ba ta chính là mệnh khổ nhất, là kẻ đáng thương nhất".

"Có biết tại sao không? Đó là bởi vì ta là thiếp thân nha hoàn của giáo chủ, lại còn là thiếp thân nha hoàn duy nhất... Mỗi ngày, từ việc nhỏ đến việc lớn, hết thảy giáo chủ đều sai một mình ta đi làm. Cháo tổ yến cũng kêu ta nấu, đấm lưng xoa bóp cũng bắt ta làm, trời nóng cũng bắt ta quạt, thậm chí người đi ị cũng bắt ta dọn...".

"Ngươi thấy có kì lạ không chứ? Giáo chủ là tu sĩ, lại còn là tu sĩ cấp cao, thế nào có thể giống như phàm nhân thế tục, mỗi ngày đều đi ị như vậy?".

"Ta nghĩ kỹ rồi. Ta dám chắc giáo chủ đây là sợ ta chưa đủ khổ nên mới cố tình bày ra chuyện để đày đoạ ta. Lăng Ba ta đúng là khổ quá mà...".

"Rột roạt...".

Vốn dĩ là đang im lìm, chợt vật màu đen trong tay nha hoàn Lăng Ba cử động. Đầu tiên là hai chân trước, kế đấy là hai chân sau, rồi một cái đầu nhô ra. Đích xác là một con rùa. Lúc này nó đang cố sức vùng vẫy, ý đồ muốn thoát ra khỏi lòng bàn tay của nha hoàn Lăng Ba. Chắc có lẽ nó cảm thấy lỗ tai mình đã bị tra tấn đủ rồi.

"Này, ta còn chưa nói xong, tiểu tử nhà ngươi tính đi đâu hả?".

Con rùa nhỏ đáng thương, muốn chạy mà chạy không được, bất đắc dĩ phải đành ở lại, tiếp tục nghe nha hoàn Lăng Ba ca thán.

Chả biết chịu tra tấn thêm bao lâu, tới chừng được thả ra thì con rùa nhỏ lập tức lao mình xuống dòng nước, bơi bán sống bán chết. Rất nhanh, thân ảnh nó đã hoàn toàn khuất dạng.

"Xuy... Ta cũng có ăn thịt ngươi đâu".

Lăng Ba bĩu môi, sau đấy buông ra một câu: "Ước gì giáo chủ cũng biến thành con rùa nhỏ thì hay biết mấy, như vậy sẽ không còn ức hiếp ta được nữa".

"Haizz... Ao ước rốt cuộc vẫn chỉ là ao ước thôi a".

Nha hoàn Lăng Ba tự hiểu mong ước của mình là viển vông tới cỡ nào. Trên thế gian này, làm gì có ai đủ bản lãnh đem giáo chủ của nàng biến thành con rùa nhỏ được. Giáo chủ của nàng, người lợi hại lắm. Nàng nghe mọi người trong giáo nói giáo chủ thần thông quảng đại vô cùng, cho dù toàn thể giáo đồ có cùng nhau hợp sức cũng không thể làm giáo chủ bị thương được. Ngược lại, nếu muốn, chỉ một cái phẩy tay thôi thì giáo chủ liền có thể xoá sổ hết thảy toàn bộ giáo đồ.

Giáo chủ, người chính là thần a!

Còn Lăng Ba nàng... Haizz... nha hoàn, phận khổ sai a...

"Phụ thân, mẫu thân, hai người cũng thật là biết hại đứa con gái này mà. Bỏ đâu không bỏ lại đem bỏ ở nơi mà giáo chủ đi qua, để cho giáo chủ nhặt được... Hai người thấy không, con gái suốt ngày bị giáo chủ sai bảo, đày đoạ, tương lai thật là tăm tối a".

"Hừm... Dám cá Lăng Ba ta không phải bất cẩn bị té xuống núi mà mất đi trí nhớ, nhất định là vì không chịu được sự áp bức bóc lột quá thể đáng của giáo chủ nên mới quyết định quyên sinh. Chắc chắn là như vậy!".

Bên dòng suối, nha hoàn Lăng Ba đứng trút muộn phiền thêm một đỗi thì cúi người cầm lên hai chiếc thùng to, lội xuống suối múc nước.

"Ư da... nặng quá...".

"Giáo chủ vô lương tâm, ta nguyền rủa người tắm xong sẽ mọc mụn, toàn thân ngứa ngáy...".

...

Lát sau, bên trong phòng của giáo chủ đại nhân.

"Ai... da...!".
Cửa phòng không khép, từ bên ngoài, một cô gái mặc tử y xách theo hai thùng nước to bước vào, dáng vẻ rất là mệt nhọc. Nàng vừa bước qua cửa thì liền buông tay, ngồi bệt luôn xuống nền nhà. Cái tư thế ngồi... thực là có phần khiếm nhã.

Lăng Tiểu Ngư nằm trên trường kỷ, trong bộ y phục màu đen, một tay chống đầu, nói: "Tiểu Lăng Ba, thùng nước để tắm nằm ở bên kia".

"Phù phù...".

Nha hoàn Lăng Ba vừa thở vừa nói: "Giáo chủ, người để nô tì nghỉ một chút... Nô tì... rất mệt a".

"Thật rất mệt sao?".

"Đương nhiên rất mệt!".

Lăng Ba dù mệt vẫn cố rướn lên kể khổ: "Giáo chủ, nô tì chỉ là một thế tục phàm nhân chân yếu tay mềm, làm việc quần quật cả ngày... giờ lại còn phải đi ra suối xách nước cho người tắm... Tay chân nô tì... nhấc lên không nổi nữa rồi".

"Ồ, nói vậy bổn giáo chủ hình như đã sai bảo ngươi nhiều quá rồi".

Lại còn không. Lăng Ba nhìn thấy cơ hội trước mắt, tiếp tục bày ra bộ dáng đáng thương: "Giáo chủ, dạo gần đây mỗi sáng thức dậy nô tì đều cảm thấy toàn thân tê nhức, Dung thẩm xem qua nói nô tì lao lực quá độ dẫn đến gân cốt tổn thương... Giáo chủ thương nô tì, phân phó bớt công việc cho những nha hoàn khác đi".

"Hmm... chuyện này..." Trên trường kỷ, Lăng Tiểu Ngư ra vẻ trầm ngâm.

"Giáo chủ..." - Lăng Ba quyết chí, dập đầu khẩn khoản - "Nô tì cầu xin giáo chủ rộng lượng khai ân. Ở trong lòng nô tì, giáo chủ người chính là ánh dương soi sáng, là đại thụ chống trời. Nô tì đối với giáo chủ nhất mực trung tâm, hằng đêm đều vì giáo chủ cầu nguyện... Giáo chủ, giảm bớt công việc cho nô tì đi".

Lăng Tiểu Ngư trở mình ngồi dậy. Hắn với tay cầm lấy một cây thiết phiến, đập nhẹ lên lòng bàn tay: "Lăng Ba, trong lòng ngươi bổn giáo chủ thực là có hình tượng như vậy, như ánh thái dương, tựa đại thụ chống trời? Ngươi đối với bổn giáo chủ là nhất mực trung tâm, đêm đêm cầu nguyện?".

"Phải a! Phải a!" Lăng Ba mặt không đổi sắc, liên tiếp gật đầu hai cái.

"Thế thì lạ thật".

Lăng Tiểu Ngư lại cầm thiết phiến gõ nhẹ lên trường kỷ: "Tại sao lúc nãy bổn giáo chủ lại nghe có người nói mình là một kẻ ngang ngược, tùy hứng, mưa nắng thất thường lại còn hết sức nhẫn tâm, tàn độc, vô lương, xảo quyệt nhỉ?".Quỳ bên dưới, nha hoàn Lăng Ba tức thì biến sắc.

"À, còn nữa. Kẻ đó còn ước cho bổn giáo chủ biến thành con rùa nhỏ, rồi nguyền rủa bổn giáo chủ hôm nay tắm xong sẽ mọc đầy mụn, toàn thân ngứa ngáy... Chưa hết, kẻ đó còn dám đổ oan cho bổn giáo chủ, nói việc mình té xuống núi mất đi trí nhớ dạo trước là do bị áp bức bóc lột, không chịu được nên nhảy núi quyên sinh...".

"Lăng Ba, mấy lời đó là ai nói vậy nhỉ?".

"Ha... ha ha..." - Lăng Ba cười mà như mếu - "Giáo... giáo chủ, chắc là... chắc là người nghe lầm a".

"Nghe lầm?".

Chân mày Lăng Tiểu Ngư cau lại.

"Lăng Ba à Lăng Ba, lá gan của ngươi càng ngày càng lớn a, lại dám thoá mạ, nguyền rủa bổn giáo chủ. Ngươi nói xem, ta nên xử lý ngươi thế nào đây?".

"Giáo chủ tha mạng!".

...

Đêm hôm đó, giáo chủ đại nhân của chúng ta tắm xong thì liền xách theo nha hoàn Lăng Ba, bay lên trên đỉnh núi.

Nhìn xuống vực sâu tối om, nha hoàn Lăng Ba bất an hô hoán: "Giáo chủ, người tính làm gì đấy?!".

"Ném ngươi xuống dưới." Lăng Tiểu Ngư rất bình thản trả lời, nắm thắt lưng Lăng Ba đưa về phía trước.

"Giáo chủ đừng a!".

Lăng Ba thực sự hoảng sợ. Nàng huơ tay loạn xạ, cầu xin: "Giáo chủ xin hãy tha mạng! Nô tì nhỏ dại, xin giáo chủ rộng lượng khai ân!".

"Năm nay Lăng Ba ngươi cũng đã mười chín tuổi rồi, nhỏ nhoi gì nữa".

"Giáo chủ...!".

"Chẳng phải ngươi cho rằng dạo đó té xuống núi là bởi bị ta áp bức bóc lột ư? Bây giờ ta giúp ngươi toại nguyện quyên sinh".

"Giáo chủ tha mạng! Là tội của nô tì! Là nô tì ngu ngốc mạo phạm giáo chủ! Xin giáo chủ khai ân!".

"Lăng Ba, ngươi cũng biết là Huyết Sát Giáo ta giáo quy rất nghiêm khắc a".

"Lăng Ba, bổn giáo chủ sẽ xây cho ngươi một ngôi mộ thật đẹp, ngày ngày sẽ sai người quét dọn, thay nước cắm hoa cho ngươi. Mỗi tháng mùng một ngày rằm bổn giáo chủ cũng sẽ tự tay nấu cho ngươi mâm cơm, đốt cho ngươi ít vàng mã... Cứ yên tâm ra đi đi".

"Giáo chủ tha mạng... Á...!!".

Từ trên đỉnh núi, một bóng người rơi xuống, tiếng hét làm kinh động toàn bộ giáo đồ của Huyết Sát Giáo. Nghe bi thảm vô cùng...

p/s: Đoạn cuối này ta sẽ viết về mối tình "tuy mới mà cũ" của giáo chủ Lăng Tiểu Ngư và tiểu nha hoàn Lăng Ba, cũng là Lăng Thanh Trúc sau khi bị phong bế ký ức. Đây là một giấc mộng, thời điểm Lăng Thanh Trúc nhớ lại thì cũng là lúc giấc mộng đã tàn...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau