TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 636 - Chương 640

Chương 636: Thôn phệ chu tước

...

"Ong!".

"Ong!".

"Ong!".

Được thiên địa tận lực hỗ trợ, sức mạnh của thần điểu Chu Tước không ngừng gia tăng. Từ trên người nàng, thần quang phát ra càng lúc càng thịnh, chốc lát sau thì chuyển hẳn từ đỏ sang thành ngũ sắc. Y phục của nàng cũng là tương tự, đổi từ hồng y sang ngũ thải kim y. Một bộ chiến giáp.

"Ong!".

Sau một cái vung tay của Chu Tước thì thần quang liền tán, để lộ ra một dáng hình uy phong lẫm lẫm. Trên tay nắm chặt trường thương kim sắc, nàng chỉa thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư, lao đến.

"Tới đây!".

Chẳng những không chút khẩn trương mà còn phấn khích, Lăng Tiểu Ngư hét to một tiếng, xông ra nghênh đón. Ngay quá trình xuất động, từ trong tay hắn, một cây kích màu xám đậm vẻ tang thương cũng cấp tốc thành hình.

"Keng!".

"Keng!".

"Keng!".

Một thương, một kích, đôi bên liên tiếp đối đầu. Mỗi lần chạm trán thì nơi tiếp xúc ấy, những tia lửa lại sinh ra, thần quang cũng theo đó mà tán loạn, trông rất là đẹp mắt.

Nhưng thiết nghĩ, trong hoàn cảnh này, sẽ không ai có tâm tư đâu để mà thưởng thức. Môn nhân chính giáo cũng được, tu sĩ tà đạo cũng tốt, hiện tất cả đều đang căng thẳng dõi mắt nhìn vào hoả cầu khổng lồ lơ lửng giữa không trung. Dù rằng những thân ảnh bên trong, bọn họ thấy không quá rõ...

...

"Keng!".

"Keng!".

"Keng!".

...

"Keng!".

"Keng!".

Bên trong hoả vực, cuộc chiến vẫn đang còn tiếp diễn. Nhưng khác với ban nãy, từ thế cân bằng, hiện cục diện đã phân rõ cao thấp. Và người áp đảo, chiếm thế thượng phong chính là Lăng Tiểu Ngư. Không có bất ngờ nào xảy ra hết.

"Keng...g...!!".

Sau một đường kích đánh bật Chu Tước, buộc nàng phải lui về phía sau, Lăng Tiểu Ngư đưa mũi kích chỉ xuống đất, ra chiều thất vọng: "Chu Tước ngươi chỉ có bấy nhiêu bản lãnh đó thôi sao?".

Chu Tước lặng im không nói. Nàng biết là Lăng Tiểu Ngư rất mạnh, nhưng đâu lường được là so với Miên Thành ngày đó còn mạnh hơn. Tại sao? Rõ ràng trong trận chiến ấy hắn đã lãnh trọn những đòn sau cùng kia của nàng, Minh Tôn và Huyền Vũ, theo lý cho dù không chết cũng phải trọng thương. Từ đó đến nay, thời gian mới có bao lâu, vậy mà thương tích không những đã khỏi hẳn, thực lực còn tăng lên như vậy...

Lẽ nào đại kiếp nạn này không cách nào có thể vượt qua ư?

Chu Tước trong lòng một trận bi ai. Nàng thừa hiểu bản thân khó lòng ngăn nổi Lăng Tiểu Ngư.

"Tử Lan tiên tử, trách nhiệm bảo hộ thương sinh chỉ đành giao lại cho ngài...".

Đôi mắt vừa nhắm đã mở, Chu Tước thu hồi trường thương kim sắc, đứng yên bất động. Nơi ngực nàng, một ngọn lửa màu đỏ bỗng rực sáng, đem chính bản thân nàng thiêu đốt.

Rồi, từ trong lửa đỏ, một tiếng phượng minh cất lên. Kế đấy, một con chim khổng lồ xuất hiện.

"Hiện nguyên hình rồi sao...".

Lăng Tiểu Ngư trước dựa vào năng lực thao túng không gian tránh đi đòn công kích đến từ cự điểu, tiếp đó, tại nơi vừa hiện thân, hắn hô lên một tiếng rõ to.

"Biến!".

Sau tiếng hô, cơ thể Lăng Tiểu Ngư tức thì biến đổi. Vẫn là dáng hình đó, vẫn là gương mặt gân nổi cuồn cuộn bên trắng bên đen, cặp mắt con đỏ con vàng đó, nhưng kích cỡ thì... đã lớn hơn gấp những trăm lần, ngàn lần.

"Cự nhân", đấy là hình ảnh đang nhìn thấy.

"Keng!".

Hình tướng dù cao lớn nhưng chuyển động của Lăng Tiểu Ngư thì vẫn không hề chậm đi tí nào. Xách theo đại kích, hắn tung người nhảy lên, hướng cự điểu bổ xuống.

"Crét...!".Trước nhát bổ đầy uy lực ấy của Lăng Tiểu Ngư, Chu Tước xem chừng e ngại, lập tức lách mình tránh đi. Vừa tránh xong, nàng liền quay sang phản kích. Từ miệng Chu Tước, một ngọn lửa đỏ được phun ra, bên trong còn kèm theo cả lôi điện lập loè.

"Hừ!".

Lăng Tiểu Ngư chẳng hề nao núng, vung đại kích quét ngang một đường.

Sau khi hoá giải, hắn tiếp tục hướng mũi kích về phía Chu Tước đâm tới.

"Keng!".

Lần này Chu Tước đúng là không thể tránh thoát, nhưng nói thế không có nghĩa nàng nhất định sẽ bị thương. Thực tế thân thể nàng đã chẳng tổn hại gì. Mũi kích của Lăng Tiểu Ngư đúng rất ghê gớm đấy, nhưng muốn xuyên qua thần quang hộ thể của nàng thì vẫn còn kém một chút.

Tất nhiên điều đó chưa đủ để chứng minh cái gì. Đơn giản là bởi Lăng Tiểu Ngư vẫn đang bảo lưu thực lực. Từ nãy giờ, sức mạnh hắn dùng để đối phó Chu Tước, tính ra còn chưa tới một nửa.

Vui đùa chăng?

Cho dù thực có thì hiện cũng hết rồi. Lăng Tiểu Ngư đã vừa quyết định sẽ xuất ra bổn sự chân chính của mình.

Khuôn mặt lạnh lùng, Lăng Tiểu Ngư tay phải cầm đại kích, tay trái thì chỉ về phía trước, cất giọng tang thương: "Ta nói: Thời không ngưng đọng".

Một câu ngắn gọn, âm điệu thì cũng nhẹ nhàng, thế nhưng... Chính cái câu nói nhẹ nhàng từ tốn này, nó đã khiến cho thần điểu Chu Tước phải cả kinh thất sắc. Thân thể nàng hiện đã không còn có thể cử động được nữa!

Đây là chuyện gì? Chu Tước nàng rõ ràng đang ở bên trong lĩnh vực của mình...

"Chu Tước, ngươi không cần phải ngạc nhiên".

Trái với Chu Tước bất động treo giữa không trung, Lăng Tiểu Ngư như cũ vẫn có thể tự do đi lại bên trong hoả vực. Hắn tiến đến trước mặt Chu Tước, nói: "Nơi đây tuy là lĩnh vực của ngươi, nhưng so với ngươi thì năng lực thao túng pháp tắc thời không của ta mạnh hơn rất nhiều. Ta đứng bên trong lĩnh vực của ngươi, dùng chính nó để giam cầm ngươi, kỳ thực vốn là chuyện hết sức bình thường. Lấy tri thức của ngươi có lẽ còn chưa thể thấu hiểu, nhưng ở những vị diện cao cấp hơn, nhất là tại đại thiên thế giới do ta trực tiếp sáng tạo, điều này rất phổ biến".

"Mà... ta đâu cần phải nói với ngươi những thứ này nhỉ. Bởi sớm muộn gì thì ngươi cũng phải chết".

Chu Tước một bên lắng nghe một bên âm thầm thôi thúc thần lực, mong có thể thoát khỏi giam cầm. Chết, Chu Tước nàng không sợ. Nhưng chết đi như vầy, nàng thật chẳng cam. Chí ít nàng phải làm chút gì đó cho thương sinh thiên hạ...

"Crét...!!"

Sau một hồi nỗ lực, Chu Tước rốt cuộc cũng thành công huy động được lực lượng phá tan sự trói buộc của không gian. Hoà trong tiếng phượng minh chói tai, nàng hoá thành một ngọn lửa đỏ đánh thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư, ý đồ xâm nhập thể nội mà hủy hoại thân xác hắn.

Nàng muốn tự bạo!

Đồng quy vu tận, không thì chí ít cũng phải khiến cho Lăng Tiểu Ngư trọng thương, tạo tiền đề để sau này Tử Lan tiên tử thức tỉnh có thể dễ dàng tiêu diệt hắn hơn, đấy là ý niệm của Chu Tước. Cho đến tận giây phút sau cùng, Chu Tước nàng vẫn một lòng vì thương sinh thiên hạ mà lo nghĩ.

Liệu có đáng chăng?

Riêng Lăng Tiểu Ngư thì... hắn thấy không đáng. Ở trong mắt hắn, hành vi này của Chu Tước rất là ngu ngốc. Đã sớm có chuẩn bị nên khi vừa trông thấy Chu Tước hoá thành ngọn lửa thì bên này Lăng Tiểu Ngư liền nâng cánh tay phải lên, năm ngón tay xoè rộng. Từ bên trong lòng bàn tay hắn, hàng ngàn sợi tơ mảnh phóng ra, vậy mà đem bất tử hoả của Chu Tước cuộn lại, kéo luôn vào bên trong. Suốt cả quá trình, ngay đến một chút trì hoãn Chu Tước cũng không làm ra nổi.

Thế mới thấy Lăng Tiểu Ngư ghê gớm tới mức nào. Thần nhân cũng có cao thấp đấy.

...

Thần điểu Chu Tước bị thôn phệ, hoả vực do nàng tạo ra hiển nhiên cũng không thể tiếp tục duy trì. Lửa đỏ, nó đang dần tiêu thất. Cùng với đó, thân ảnh Lăng Tiểu Ngư cũng từ từ lộ ra trước mắt thế nhân. Chỉ một mình hắn.

"Chu Tước bại rồi". Chả cần phải thông minh, ai nấy đều tự mình suy ra được. Tu sĩ tà đạo thì thôi không nói, bọn họ là giáo đồ dưới trướng Lăng Tiểu Ngư, nên đề cập chăng là môn nhân chính giáo.

Chu Tước chết, chính giáo hiện như rắn mất đầu, lòng người rất loạn.

"Ta... Ta không muốn chết...".

"Ta chưa muốn chết...".

Từ trong hàng ngũ chính giáo, một vài thanh âm hoảng loạn cất lên. Rồi, những kẻ ấy vội thi triển thần thông, chia nhau trốn chạy.

"Muốn chạy?".

Lăng Tiểu Ngư liếc xem cảnh ấy, hừ lạnh một tiếng. Cũng không rõ hắn đã làm gì, chỉ thấy những kẻ đã tháo chạy kia, lúc này toàn bộ đều nổ tan xác, đến cả nguyên thần cũng bị hủy diệt luôn.

"Kẻ nào muốn giống như chúng thì cứ việc chạy. Ta không ngại giết hết các ngươi đâu".

Toàn trường nín lặng.

Tu sĩ tà đạo sợ, môn nhân chính giáo lại càng sợ. Lăng Tiểu Ngư rành rành là một ác nhân, hắn nói được thì tất sẽ làm được.

...

"Khôn ngoan đấy".

Chân đạp hư không bước tới, Lăng Tiểu Ngư nhắm thẳng chỗ môn nhân Thiên Kiếm mà đi. Gương mặt kia, ánh mắt ấy, nhìn thế nào cũng thấy rất là bất thiện.

"Thiên Kiếm Môn, lãnh tụ của chính giáo thiên hạ... Ta nghĩ sau Cơ Thành Tử, các ngươi cũng nên chịu một phần trách nhiệm về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ chứ nhỉ?".

"Soạt!".

Ngay lúc Lăng Tiểu Ngư đang tính tiến thêm thì bất thình lình, trước mặt đám người Lý Ngọc Thường, Ngọc Vân Tử, Dịch Bất Dịch, một thân ảnh hiện ra. Nàng mặc một bộ y phục màu trắng, trên người toát lên một cỗ khí chất cao quý bất phàm.

Đúng là Dương Tiểu Ngọc.

"Tiểu Ngư, ngươi tính làm gì?".

"Tiểu Ngọc, ngươi tránh sang một bên. Không phải chuyện của ngươi".

Dương Tiểu Ngọc không tránh. Nàng nói: "Ngươi đã hứa sẽ không thương hại môn nhân Thiên Kiếm".

"Tiểu Ngư, ngươi rốt cuộc là bị làm sao vậy? Bộ dạng bây giờ của ngươi sao lại biến thành thế này?".

Dương Tiểu Ngọc cảm thấy Lăng Tiểu Ngư bây giờ đang rất không ổn. Nàng sợ hắn đã nhập ma mất rồi.

"Ta...".

Lăng Tiểu Ngư đột nhiên lấy tay ôm đầu, tựa hồ đau đớn.

"Ta đang làm gì vậy?".

"Ta...".

"Tiểu Ngư!".

Ngó thấy Lăng Tiểu Ngư có những hành vi bất thường như vậy, Dương Tiểu Ngọc mới nhanh chân áp sát, lo lắng hỏi han.

Nhưng, chính tại lúc này, ánh mắt Lăng Tiểu Ngư bỗng loé lên đạo hàn quang. Nhân lúc Dương Tiểu Ngọc không phòng bị, hắn dùng cánh tay phải của mình đâm xuyên qua bụng nàng.

Máu tươi chảy dài...

Chương 637: Một câu hỏi và một điều kiện

"Không!".

"Tiểu Ngọc!".

Gần như đồng thời, hai tiếng hô thất thanh cất lên. Một trong số đó là của Lý Ngọc Thường - sư phụ của Dương Tiểu Ngọc, thanh âm còn lại thì là của Lăng Thanh Trúc - sư phụ Lăng Tiểu Ngư.

Lăng Thanh Trúc đương nhiên không đứng trong hàng ngũ môn nhân Thiên Kiếm. Thật ra thì nàng vốn ở đỉnh Trúc Kiếm, chỉ bởi lo lắng cho đồng môn thuở trước nên mới chạy đến đây thôi. Nào có ngờ, khi nàng vừa đến, cảnh tượng nhìn thấy lại là như vầy. Lăng Tiểu Ngư, đứa đồ nhi của nàng, hắn đã xuống tay sát hại Dương Tiểu Ngọc.

Tại sao? Rốt cuộc là tại sao?

Dương Tiểu Ngọc là người bạn thanh mai trúc mã của hắn, bằng hữu tốt nhất của hắn kia mà. Trước giờ Dương Tiểu Ngọc nàng đều luôn xem hắn là thân nhân, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng là như vậy, quan hệ vốn dĩ rất tốt...

Thế thì tại sao?

Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, toàn thể môn nhân Thiên Kiếm ai cũng đều không thể ngờ được Lăng Tiểu Ngư lại làm như vậy, thậm chí đến Dương Tiểu Ngọc cũng có thể xuống tay sát hại.

Mà, đâu chỉ bọn họ. Bên phía tà đạo cũng có lắm kẻ giật mình đấy thôi. Điển hình như Đồ Tam Nương chẳng hạn. Hiện nàng vẫn còn đang mở to hai mắt, miệng thì há hốc, bộ dạng chấn kinh thấy rõ.

Lăng Tiểu Ngư đã không còn giống trước, là một kẻ thiện lương. Hắn đã thay đổi, Đồ Tam Nương nhận thức rõ ràng điều ấy. Nhưng, nàng đâu có ngờ hắn lại thay đổi tới độ này. Ra tay với Dương Tiểu Ngọc? Đồ Tam Nương thật là chưa từng hình dung ra đến.

Chắc chắn kẻ đang đứng trước mặt nàng đã không phải là Lăng Tiểu Ngư nữa! Khẳng định không phải!

...

"Hừ...".

Chẳng màng đến những gương mặt kinh thán của chúng nhân, sau khi đem mấy người Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường chấn bay, Lăng Tiểu Ngư mới hừ lạnh một tiếng, bày ra kết giới ngăn người quấy nhiễu.

Xong xuôi đâu đấy, hắn chuyển mắt nhìn Dương Tiểu Ngọc...

Dương Tiểu Ngọc, nàng vẫn chưa lên tiếng. Không phải do nàng không nói được mà là vì... lòng nàng đang nhói đau, đầu óc nàng đang trống rỗng...

Nếu Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Đồ Tam Nương, ai nấy đều cả kinh trước việc làm độc ác của Lăng Tiểu Ngư thì Dương Tiểu Ngọc, nàng càng "bất ngờ" hơn nữa. Thú thật là Dương Tiểu Ngọc nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị Lăng Tiểu Ngư đối xử như vầy, muốn đem chính mình thôn phệ.

Nàng không suy đoán, đấy là sự thật và nó đang diễn ra. Từ cánh tay của Lăng Tiểu Ngư, hàng ngàn sợi tơ màu đen đang tủa ra. Chúng quấn quanh thân thể nàng, muốn đem nàng nuốt chửng...

Lực lượng đã vô phương điều động, mà Dương Tiểu Ngọc vốn cũng chả muốn huy động làm gì. Khuôn mặt bi thương, ánh mắt đau đớn, nàng nhìn Lăng Tiểu Ngư, khẽ thốt: "Ngươi... không phải... Lăng Tiểu Ngư...".

Thời điểm Dương Tiểu Ngọc nói xong câu ấy thì hắc ti cũng đã quấn quanh hết cổ nàng. Rất nhanh, cả khuôn mặt nàng cũng bị che kín, kế đấy thì... nàng bị kéo vào bên trong lòng bàn tay của Lăng Tiểu Ngư. Chính thức tiêu biến.

"Tiểu Ngọc!".

"Tiểu Ngọc...!".Liên tiếp là những tiếng kêu bi thương vì Dương Tiểu Ngọc cất lên. Trong số đó, kẻ đau lòng nhất thiết nghĩ không ai khác ngoài Lý Ngọc Thường.

Mặc dù kể từ sau sự kiện Miên Thành, Dương Tiểu Ngọc đã đoạn tuyệt cùng Thiên Kiếm, cũng không còn nhận Lý Ngọc Thường là sư phụ nữa, thế nhưng với riêng mình, Lý Ngọc Thường chưa một ngày nào nguôi thương nhớ đồ nhi. Ở trong lòng nàng Dương Tiểu Ngọc như trước vẫn là đứa đệ tử mà nàng thương yêu nhất.

Chỉ là bây giờ...

"Lăng Tiểu Ngư! Trả đồ nhi lại cho ta!".

Tựa hồ phát điên, Lý Ngọc thường vừa thấy kết giới chung quanh Lăng Tiểu Ngư được giải trừ thì liền xách kiếm lao đến, ý đồ phanh thây xẻ thịt hắn.

Lăng Tiểu Ngư thấy thế chỉ nhếch môi xem thường. Hắn co tay lại, rồi búng nhẹ một cái.

"Ong!".

Tức thì, thân thể Lý Ngọc Thường bị đánh bật trở về, miệng hộc liền một ngụm máu tươi, ngất luôn đương trường.

"Ngọc Thường!".

"Sư tỷ!".

"Sư tỷ!".

...
"Một tên chân nhân hậu kỳ cũng nghĩ động đến ta, đúng là không biết sống chết".

Lăng Tiểu Ngư nhìn đám môn nhân Thiên Kiếm, nói ra.

"Các ngươi còn có kẻ nào muốn vì đồng môn làm chuyện ngu xuẩn thì cứ việc đứng ra. Ta không ngại giết thêm vài người đâu".

"Ngươi...".

Bên cạnh thân thể trọng thương của Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch nghe vậy liền căm phẫn siết tay, đang tính xông ra thì bị một bàn tay níu lại.

"Bất Dịch, lui xuống!".

"Sư tỷ!".

"Ta bảo lui xuống!".

Khuôn mặt non nớt nhưng thanh âm lại rất đỗi uy nghiêm. Trong bộ tử y tinh kỳ, Lăng Thanh Trúc bước ra, cùng Lăng Tiểu Ngư mặt đối mặt, mắt nhìn tận mắt.

"Ngươi không phải Lăng Tiểu Ngư".

"Ta vẫn là Lăng Tiểu Ngư, chỉ không phải Lăng Tiểu Ngư mà Lăng Thanh Trúc ngươi từng biết." Lăng Tiểu Ngư hồi đáp.

"Ngươi nhập ma rồi." Lăng Thanh Trúc lại đưa ra nhận định.

"Ma?" - Lăng Tiểu Ngư cười nhạt - "Là người hay ma lại có gì quan trọng?".

"Hôm nay... ngươi muốn hủy diệt toàn bộ chính giáo?".

"Thế nào? Lăng Thanh Trúc ngươi muốn cầu tình?".

Không đợi Lăng Thanh Trúc trả lời thì Lăng Tiểu Ngư đã nói tiếp: "Thật ra nếu muốn ta tha cho bọn họ cũng không phải không thể, chỉ cần Lăng Thanh Trúc ngươi chịu đáp ứng ta một điều kiện và trả lời ta một câu hỏi".

...

"Là câu hỏi gì? Điều kiện gì?" Lăng Thanh Trúc hỏi lại. Nàng cảm thấy rất là nghi hoặc, chẳng biết lời Lăng Tiểu Ngư có phải thật hay không.

Hôm nay Lăng Tiểu Ngư hắn kéo quân đến đây, mục đích chính là để hủy diệt chính giáo. Thông qua những việc hắn làm, dễ thấy hắn đã quyết tâm. Thực chỉ cần Lăng Thanh Trúc nàng trả lời hắn một câu hỏi, đáp ứng hắn một điều kiện thì hắn sẽ liền buông tha cho chính giáo ư?

Nếu vậy thì câu hỏi và điều kiện khẳng định sẽ không hề đơn giản.

Chương 638: Một câu hỏi và một điều kiện (2)

"Lăng Thanh Trúc, trước ngươi có thể dùng chân diện mục mà đối mặt cùng ta được chứ? Cái bộ dạng trẻ nhỏ lên ba này của ngươi, ta không thích lắm." Lăng Tiểu Ngư nhìn Lăng Thanh Trúc, bảo. Hắn thực không muốn chuyện trò với một "đứa trẻ". Cho dù nó có khả ái đến đâu đi nữa. 

Trong lòng dẫu rằng không nguyện nhưng vì muốn bảo vệ mọi người, Lăng Thanh Trúc đành phải làm theo ý của Lăng Tiểu Ngư, biến lại thành một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, bề ngoài tuổi độ hai bốn hai lăm. 

"Thế này tốt hơn nhiều. Rất xinh đẹp".

Lăng Thanh Trúc chả màng đến ý tứ ngợi khen, lên tiếng yêu cầu: "Giờ thì ngươi nói đi. Ngươi muốn hỏi gì, điều kiện ngươi đưa ra là gì?".

Chân nhẹ nhích, Lăng Tiểu Ngư bước lên, đi tới trước mặt Lăng Thanh Trúc. Chừng khoảng cách giữa đôi bên chỉ còn bằng vài ba gang tay, có thể dễ dàng cảm nhận được hơi thở của đối phương, lúc này hắn mới nói:

"Lăng Thanh Trúc, trả lời ta: ngươi có yêu ta hay không?".

Lăng Thanh Trúc sửng sốt. Môn nhân Thiên Kiếm tất cả đều im lặng, trên mặt không giấu được vẻ ngạc nhiên. Bọn họ đã chẳng hình dung ra đến câu hỏi mà Lăng Tiểu Ngư muốn hỏi lại là như vầy. 

Hắn có ý gì? Lẽ nào Lăng Tiểu Ngư hắn đối với Lăng Thanh Trúc - vị ân sư từng nuôi dạy mình...

Ánh mắt thế nhân Lăng Tiểu Ngư chẳng màng. Hắn chỉ bận tâm đến duy nhất một người. Từng cử chỉ, từng chút thay đổi trên khuôn mặt nàng, trong đáy mắt nàng hắn đều đang để ý. Mãi hồi lâu vẫn chưa thấy nàng hồi đáp, hắn mới nói tiếp: "Ta cảm kích vì những việc ngươi đã làm, càng trân quý khoảng thời gian cùng chung hoạn nạn. Những ngày tháng trú ngụ ở thôn Tô Hạ, nơi trấn Ngọc Hà, mỗi một thời khắc bên cạnh ngươi ta đều luôn gìn giữ...".

"Lăng Thanh Trúc, ngươi là nữ nhân đầu tiên mà ta yêu. Cho đến tận bây giờ, trong lòng ta vẫn không quên được hình bóng của ngươi. Ta muốn biết ngươi có yêu ta một chút nào không?".

Thế gian một chữ "tình", bao kẻ đảo điên. Lăng Tiểu Ngư cũng không ngoại lệ. Hắn nắm giữ sức mạnh thần nhân, nhưng tâm cảnh của hắn bất quá cũng chỉ là của một thế tục phàm nhân. Hắn có trái tim, có da thịt, nào phải cỏ cây hay là sắt đá. Hắn biết rung động, biết đau đớn, hiểu rõ thế nào là yêu. 

Trước đây Lăng Thanh Trúc là sư phụ hắn, hắn yêu nàng đấy là bất luân, là trái đạo. Nàng từ chối hắn âu lẽ đương nhiên. Dù sao nàng cũng là phong chủ Trúc Kiếm Phong, một đại nhân vật trong giới chính đạo kia mà, làm sao có thể đáp lại tình cảm của hắn được. Người đời sẽ đánh giá, sẽ thoá mạ nàng.

Nhưng hôm nay, quan hệ sư đồ đã đoạn, còn chính giáo... Trong mắt Lăng Tiểu Ngư bây giờ bọn họ không hơn gì con sâu cái kiến, hắn căn bản chả cần bận tâm. Khiến hắn lo, có chăng là Lăng Thanh Trúc... 

Lăng Thanh Trúc nàng tuy bình thường tỏ ra phóng khoáng, lắm khi tùy tiện, nhưng chung quy vẫn tâm niệm mình là người trong chính đạo; những lễ nghi chính giáo, rốt cuộc nàng vẫn không thoát ra khỏi. Tình cảm dẫu có, Lăng Thanh Trúc nàng lại dám thừa nhận sao?

"Lăng Tiểu Ngư." - Sau một hồi im lặng, Lăng Thanh Trúc cuối cùng đã lên tiếng - "Ta là sư phụ của ngươi".Quả nhiên...

Dù sớm đoán ra nhưng lúc này, khi chính tai nghe được, trong lòng Lăng Tiểu Ngư cũng khó tránh cảm giác thất vọng.

"Sư phụ? Ta và ngươi đã ân đoạn nghĩa tuyệt, quan hệ sư đồ sớm đã cắt đứt".

Lăng Tiểu Ngư tiếp lời: "Lăng Thanh Trúc, hiện tại ngươi đã không phải sư phụ của ta, Lăng Tiểu Ngư ta cũng không phải đệ tử của ngươi. Ta muốn ngươi dùng tư cách một nữ nhân để trả lời!".

"Một ngày là sư, suốt đời là sư." Lăng Thanh Trúc như cũ, câu trả lời vẫn là từ chối. Nàng vẫn cho tình yêu của Lăng Tiểu Ngư là bất luân, là trái đạo. Nàng không thể chấp nhận được...

...

"Một ngày là sư, suốt đời là sư." - Lăng Tiểu Ngư lặp lại câu nói, cười giễu - "Lăng Thanh Trúc, ngươi rốt cuộc vẫn không dám thừa nhận. Ngươi rốt cuộc vẫn chỉ là một kẻ hèn nhát, cam chịu bị lễ nghi chính giáo ràng buộc".

"Thôi được. Nếu ngươi không muốn thừa nhận thì ta cũng không ép ngươi".Lăng Tiểu Ngư nhẹ thở ra một hơi, chỉnh đốn tâm tình xong thì lần nữa cất tiếng: "Câu hỏi đã hỏi, bây giờ là điều kiện cần ngươi đáp ứng".

"Lăng Thanh Trúc, bên cạnh ta bây giờ đang thiếu một thị nữ hầu hạ, nếu như ngươi có thể điền vào khoảng trống này, làm thị nữ cho ta ba tháng thì ta sẽ tha cho chính giáo".

Thêm một lần nữa Lăng Thanh Trúc bị làm cho bất ngờ. Điều kiện của Lăng Tiểu Ngư, nàng thực là không nghĩ đến. 

Bảo nàng - một người từng là sư phụ của hắn - đi làm thị nữ cho hắn? Đây là muốn nhục mạ nàng sao? Bởi Lăng Thanh Trúc nàng đã từ chối tình cảm của hắn?

"Thế nào? Điều kiện của ta rất đơn giản. Lăng Thanh Trúc ngươi có chấp nhận hay không?".

Đợi thêm vài giây vẫn chưa nghe hồi âm, Lăng Tiểu Ngư mới quay mặt đi.

"Ta hiểu rồi".

Theo sau câu nói, hắn nâng tay chỉ về một góc trong hàng ngũ môn nhân chính giáo.

"Á!".

"Á!".

...

"Á!".

Tức thì, những tiếng hét thảm cất lên. Trong nháy mắt, cả tá người đã ngã xuống, chết trong đau đớn quằn quại.

Chương 639: Quyết định của lăng thanh trúc

"Lăng Tiểu Ngư! Dừng tay!".

Lăng Tiểu Ngư xoay mặt lại nhìn kẻ đang nắm giữ cánh tay mình, nhếch môi hỏi: "Sao? Điều kiện của ta, Lăng Thanh Trúc ngươi chấp nhận hay là không chấp nhận?".

"Ta...".

Lăng Thanh Trúc trăm lần không muốn, ngàn lần không nguyện, nhưng nghĩ đến hàng vạn tu sĩ chính giáo trước mắt, tâm thật chẳng đành. Nàng cắn răng, nấm tay siết chặt: "Ta... đáp ứng".

"Đáp ứng? Đáp ứng cái gì?".

"Đáp ứng... làm thị nữ cho ngươi".

"Tốt".

Tới lúc này thì Lăng Tiểu Ngư mới tỏ vẻ hài lòng. Đột nhiên, từ trên người hắn, một đám khí đen bay ra, loáng cái đã bao trùm toàn bộ môn nhân chính giáo, khiến cho bọn họ gục ngã tức thì. 

"Lăng Tiểu Ngư, dừng lại!".

"Soạt!".

Không như trước, lần này Lăng Thanh Trúc còn chưa kịp níu kéo Lăng Tiểu Ngư thì đã bị hắn đem cánh tay thon mềm bắt giữ. 

"Ta đã chấp nhận điều kiện, ngươi tại sao còn thương hại họ?!".

"Bình tĩnh đi".

Lăng Tiểu Ngư nói trong khi những ngón tay vẫn cầm giữ Lăng Thanh Trúc: "Bọn họ chỉ ngất đi thôi, chả có thương tích gì đâu". 

"Đồ Tam Nương".

Đứng phía sau, Đồ Tam Nương nghe gọi thì lập tức đi tới. Nàng vừa tiếp cận thì tiếng Lăng Tiểu Ngư liền vang lên: "Bắt giữ bọn họ, mang hết về Huyết Sát Giáo giam cầm"."Tuân lệnh giáo chủ".

Đồ Tam Nương chiếu theo ý nguyện của Lăng Tiểu Ngư mà tiến hành, không dám hỏi gì. Thú thực là hiện nàng đang rất e ngại con người này. Nàng không nắm bắt được một chút nào cả. 

Trong khi đó, Lăng Thanh Trúc thì lại có vẻ tức giận. Nàng cố sức vùng ra khỏi người Lăng Tiểu Ngư, chất vấn: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi không phải nói chỉ cần ta đáp ứng điều kiện thì sẽ tha cho chính giáo?! Tại sao bây giờ ngươi lại lật lọng?!".

"Lật lọng?" - Lăng Tiểu Ngư lắc đầu - "Ta không có".

"Lăng Thanh Trúc, đáng ra hôm nay ta sẽ giết hết cái gọi là chính giáo này, nhưng bây giờ ta không giết, chỉ cho người bắt giữ, đây lẽ nào không phải tha?".

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi...".

"Ta thế nào?" - Lăng Thanh Trúc nói chưa hết câu thì đã bị người cắt ngang - "Lăng Thanh Trúc, ta đâu phải kẻ ngốc. Ta cần sự đảm bảo".

"Nếu như làm theo ý ngươi, thả tất cả bọn họ đi, như vậy Lăng Thanh Trúc ngươi còn có thể giữ lời hứa sao? Biết đâu chừng khi môn nhân chính giáo đã thành công trốn chạy, Lăng Thanh Trúc ngươi sẽ lật lọng, thậm chí sẽ tự sát luôn cũng không chừng...".

Nói tới đây thì Lăng Tiểu Ngư khẽ nhếch môi, nụ cười có vài phần đắc ý: "Lăng Thanh Trúc, con người của ngươi thực ra cũng chẳng phải đứng đắn, đàng hoàng. Lắm lúc ngươi tùy tiện, vô sỉ lắm. Vì lẽ đó, ta buộc lòng phải bắt hết đám chính giáo này làm con tin thôi".Lăng Thanh Trúc càng nghe trong lòng càng lo, càng tức, nhưng lại không thể phân bua được gì. Lăng Tiểu Ngư nói không sai, bản thân nàng đúng chẳng phải người đáng tin, trong đầu nàng đúng đã nghĩ chuyện bất tuân...

"Yên tâm. Chỉ cần Lăng Thanh Trúc ngươi ngoan ngoãn làm tròn hứa hẹn, đi theo bên cạnh hầu hạ ta ba tháng, kết thúc kì hạn ta sẽ lập tức đem toàn bộ môn nhân chính giáo thả ra". 

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi thật âm hiểm".

Lăng Thanh Trúc mím môi, cảm thấy đã không còn có thể hiểu được kẻ trước mặt mình nữa rồi. Từ sau lần hắn trở về Trúc Kiếm Phong gặp nàng đến nay mới có bao lâu? Trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy tại sao hắn lại thay đổi nhiều đến thế? Cường hoành, bá đạo, vô pháp vô thiên...

"Lăng Thanh Trúc ngươi muốn nói thế nào cũng được".

Đối với lời nhận xét vừa rồi của Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư chỉ cười nhạt cho qua.

"Giờ thì nói đi, điều kiện của ta Lăng Thanh Trúc ngươi vẫn chấp nhận chứ?".

"Ta còn có lựa chọn sao?" Lăng Thanh Trúc cay đắng nói. Tánh mạng của hàng vạn con người đều đang đặt hết lên trên đôi vai của nàng, Lăng Thanh Trúc nàng sao dám nói "không". Lăng Tiểu Ngư hắn là ác ma, hắn chắc chắn sẽ giết sạch mọi người nếu Lăng Thanh Trúc nàng lắc đầu từ chối. 

Dù vậy, nàng cũng có những giới hạn của mình. Hít sâu một hơi, nàng nhìn thẳng vào mắt Lăng Tiểu Ngư, nói: "Lăng Tiểu Ngư, ta có thể làm thị nữ cho ngươi, có thể để cho ngươi sai khiến, nhưng xin ngươi nhớ rõ, Lăng Thanh Trúc ta không phải nô lệ của ngươi. Ta muốn có sự tôn trọng. Nếu như ngươi dám làm ra những chuyện đồi bại, khiến ta ô uế thanh danh... ta lập tức sẽ tự mình kết liễu!".

Khi nói ra những lời này, khuôn mặt Lăng Thanh Trúc rất là nghiêm túc. Không ai hoài nghi nàng thực sẽ làm y như vậy. Lăng Tiểu Ngư, hắn đương nhiên cũng hoàn toàn tin tưởng. 

"Lăng Thanh Trúc ngươi không cần lo, ta sẽ không giở trò hèn hạ gì với ngươi đâu. Dẫu sao ngươi cũng là nữ nhân mà ta thật tâm yêu thích...".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư nhấc chân tiến thêm một bước. Thời điểm bàn chân hắn vừa đặt xuống thì người trước mặt cũng bất ngờ ngã quỵ. Lăng Thanh Trúc, nàng đã ngất đi. 

Ôm lấy giai nhân vào lòng, Lăng Tiểu Ngư dịu dàng nói: "Sư phụ, xin lỗi...".

...

Chương 640: Thị nữ cũng là thú cưng

Từ lúc Chu Tước đại bại, thiên hạ chính giáo bị đưa về Bạch Lộ Sơn giam cầm đến nay tính ra cũng đã được mười ngày. Trong quãng thời gian này, người trong giáo ai nấy cũng đều bận rộn. Đặc biệt là Đồ Tam Nương. Nàng phải xử lý rất nhiều chuyện. Nào phân chia địa bàn, phân bổ tài nguyên, bố trí trận pháp, ổn định tu tiên giới... công việc có thể nói khiến nàng phải đầu tắt mặt tối, bận rộn cả ngày. 

Trong khi đó, Lăng Tiểu Ngư - kẻ đáng ra phải là người xử lý sự vụ, suốt những ngày này lại chẳng thấy tăm hơi hắn đâu. Kể cả Tôn Thi Hàn - thê tử của hắn - cũng không hề thấy mặt. Từ sau khi đón nàng và Tôn Tiểu Yến tới đây thì hắn đã đóng cửa bế quan, mười ngày qua vẫn chưa một lần phát ra tin tức gì. Điều này khiến cho Tôn Thi Hàn cảm thấy bất an. Tôn Tiểu Yến, nàng tất nhiên cũng lo lắng. Lúc này, các nàng chính là đang ở trước cửa phòng Lăng Tiểu Ngư chờ đợi. 

... 

"Phù...".

Giữa không gian u tối, bốn bề tịch mịch, một tiếng thở dài chợt khe khẽ cất lên. Người thở thì chẳng ai xa lạ, đúng là Lăng Tiểu Ngư, kẻ đã đóng cửa bế quan suốt mười ngày này.

Hiện tại, thân xác Lăng Tiểu Ngư vẫn như cũ, ngồi yên trên giường, thế nhưng nguyên thần thì lại đang hiện hữu ở một nơi khác: bên trong không gian của hắc ngư ấn. 

Tu luyện? Chắc chắn không phải.

Chữa thương?

Đúng là có chữa thương, nhưng không phải cho bản thân hắn. Bên trong không gian của hắc ngư ấn lúc này, trừ bỏ Lăng Tiểu Ngư hắn ra thì vẫn còn có hai người nữa. Đều là nữ nhân. Các nàng cũng chẳng lạ lẫm gì, đích xác Dương Tiểu Ngọc và thần điểu Chu Tước. 

Hoá ra hôm đó các nàng vẫn chưa bị sát hại. Lăng Tiểu Ngư chỉ đem các nàng hút vào bên trong hắc ngư ấn rồi giam cầm các nàng tại đây. Mười ngày qua, Lăng Tiểu Ngư đã đem thương tích các nàng hoàn toàn chữa khỏi. 

Lăng Tiểu Ngư hắn là người tốt? E kết luận còn quá sớm. Đồng ý hắn liệu thương cứu người, việc ấy rất tốt, tuy nhiên, sau khi cứu chữa xong, Lăng Tiểu Ngư hắn lại có hành vi xấu. Hắn đã và vẫn đang rút lấy sức mạnh của tứ linh Huyền Vũ trong người Dương Tiểu Ngọc, đem nó hấp thụ. Nhìn xem, lực lượng của Dương Tiểu Ngọc tính tới hiện tại đã suy giảm rất nhiều...

"Có lẽ nên tạm dừng ở đây".

Lăng Tiểu Ngư chuyển mình đứng dậy. Hắn nhìn hai cơ thể đang bị hàng ngàn sợi tơ màu đen trói giữ trước mặt, một lúc sau thì rời đi. 

Cửa phóng vừa mở, hai thân ảnh thân quen liền hiện ra trước mắt Lăng Tiểu Ngư. 

"Phu quân".

"Ca".

Một hồng, một trắng, Tôn Tiểu Yến và Tôn Thi Hàn cùng nhau áp sát người vừa từ bên trong phòng bước ra. 

"Thi Hàn, Tiểu Yến." Lăng Tiểu Ngư dành cho hai nữ tử trước mặt một ánh nhìn dịu dàng, gọi nhỏ.

"Phu quân, chàng không có chuyện gì chứ?".

"Ca, ca không sao chứ?".

Đối với sự quan tâm của các nàng, Lăng Tiểu Ngư thầm cảm thấy ấm áp. Hắn mỉm cười, trấn an: "Đừng lo, ta chẳng có việc gì đâu".

"Không có việc gì sao chàng lại bế quan lâu như vậy, trước lúc bế quan còn chẳng nói gì..." - Tôn Thi Hàn thâm tình biểu lộ - "Có biết là thiếp đã rất lo lắng không...".

"Không phải bây giờ ta đã xuất hiện rồi sao".

Lăng Tiểu Ngư bảo Tôn Tiểu Yến lui về nghỉ ngơi, kế đấy mới nắm tay Tôn Thi Hàn, cùng nàng dạo bước, lẫn nhau tâm tình. Trông rất là đầm ấm...

"Ca..." Còn lại một mình, Tôn Tiểu Yến dõi mắt nhìn theo, thâm tâm một trận chua xót. 

Tại sao người được hắn nắm tay, cùng hắn dạo bước lại không phải Tôn Tiểu Yến nàng?

"Ca, ở trong lòng ca muội chỉ đơn giản là một kẻ thế vai thôi sao?".

Tôn Tiểu Yến nàng thật chẳng cam tâm. 

...

...

Phong ba đi qua, tu tiên giới cũng dần ổn định trở lại. Hay ít ra bề ngoài là như thế. 

Sau nửa tháng trời để mặc, hôm nay Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng tự mình tìm đến chỗ Lăng Thanh Trúc. Trong màn đêm thanh tĩnh, hắn đưa tay mở cửa phòng..."Tham kiến giáo chủ".

"Tham kiến giáo chủ".

Cửa phòng vừa mở, hai thị nữ bên trong liền tiến ra hướng Lăng Tiểu Ngư cung kính cúi chào. Hắn không để ý lắm, chỉ đưa mắt nhìn Lăng Thanh Trúc. 

Hôm nay vẫn vậy, Lăng Thanh Trúc vẫn như cũ khoác trên người bộ tử y với những đường nét, hoa văn vô cùng tinh tế, tỉ mỉ. Diện mạo giai nhân vẫn xinh đẹp giống thuở nào. Sai biệt có chăng là so với trước, bây giờ trông nàng xanh xao hơn, tiều tụy hơn. 

Lăng Tiểu Ngư dời mắt, nhìn sang chiếc bàn. Trên đấy, bát đĩa còn nguyên, thức ăn vẫn đầy. 

Chả đợi Lăng Tiểu Ngư phải lên tiếng hỏi, một trong hai thị nữ đã chủ động nói ra: "Giáo chủ, Lăng cô nương không chịu dùng bữa...".

Lăng Tiểu Ngư nhíu mày, thanh âm lạnh lùng: "Cút ra ngoài!".

Hai thị nữ mặt mày trắng bệch, vội vã lui ra. Trước khi đi không quên đưa tay khép cửa lại. 

Chứng kiến cảnh ấy, Lăng Thanh Trúc nhếch môi cười khẩy: "Lăng giáo chủ thật là uy phong".

"Trong mắt bọn chúng Lăng Tiểu Ngư ta chính là thần. Số phận của chúng là do ta quyết định, lời ta nói bọn chúng dám không nghe?".

"Thần ư?" - Lăng Thanh Trúc lại lần nữa nhếch môi khinh thị - "Đáng tiếc, Lăng Tiểu Ngư ngươi chỉ là một tên đại ma đầu". 

"Ngươi đang tỏ thái độ với ta sao?".

Lăng Tiểu Ngư đưa tay nâng cằm nữ nhân trước mặt, cảnh báo: "Lăng Thanh Trúc, ngươi nên nhớ rõ địa vị của mình. Bây giờ ngươi không phải phong chủ Trúc Kiếm Phong cao cao tại thượng, càng không phải vị ân sư năm đó ta từng tôn kính. Lăng Thanh Trúc ngươi hiện bất quá chỉ là một thị nữ mà thôi".

"Hừm...".

Lăng Thanh Trúc dùng sức tách cằm ra khỏi bàn tay của ác ma, chủ động kéo dãn khoảng cách. 

Lăng Tiểu Ngư cho qua, tự đưa tay kéo ghế ngồi xuống: "Mau qua đây ăn cơm".

"Ta không đói".

"Không đói? Lăng Thanh Trúc ngươi tưởng mình vẫn còn là tu sĩ chân nhân chắc? Toàn bộ linh lực của ngươi hiện đều đã bị ta phong bế, thân thể cho dù có cường đại hơn người thường thì cũng cần ăn uống để duy trì. Nửa tháng nhịn ăn nhịn uống, ngươi làm sao có thể không đói?".
Vẫn chưa thấy giai nhân có vẻ gì là sẽ hợp tác, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu uy hiếp: "Lăng Thanh Trúc, ta khuyên ngươi đừng chọc giận ta, sẽ không có lợi cho ngươi đâu. Tính tình của ta không phải quá tốt, khi tức giận sẽ rất dễ giết người. Môn nhân chính giáo số lượng nhiều như vậy, thiết nghĩ giết đi một ít chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?".

Đe doạ. Rành rành là đe doạ!

Lăng Thanh Trúc căm lắm. Nàng siết tay, thanh âm hơi lớn: "Lăng Tiểu Ngư, rốt cuộc thì ta là thị nữ hay là thú cưng của ngươi?!". 

"Thú cưng?".

Ánh mắt Lăng Tiểu Ngư loé lên ánh sáng khác lạ. Hắn bật cười, bảo: "Ý này không tồi. Vậy từ nay về sau ta sẽ coi Lăng Thanh Trúc ngươi là thú cưng mà nuôi dưỡng".

"Ngươi...!".

Lăng Thanh Trúc định nói gì đó thì thân ảnh Lăng Tiểu Ngư đã áp sát. Kế đấy, một bàn tay vươn ra đem nàng kéo tới, bắt buộc nàng phải an vị trên ghế. 

"Trước ăn đi. Ăn xong rồi muốn nói gì thì nói".

"Ta...".

Một lần nữa, Lăng Thanh Trúc bị cắt ngang câu nói. Ngay trước miệng nàng, một miếng thịt cá đã vừa được đưa tới. Rất gần, suýt tí thì đã chạm bờ môi. 

"Nào, há miệng ra".

Lăng Thanh Trúc: "...".

Nàng cạn lời. Lăng Tiểu Ngư hắn vậy mà thực xem nàng là thú cưng luôn sao? 

Lăng Thanh Trúc cảm thấy tức, nhưng lại không rõ là tức giận hay tức cười. Nàng vung tay toan gạt đôi đũa của Lăng Tiểu Ngư ra thì hắn đã nhanh chóng rút về. 

"Đây không phải thái độ nên có của một thú cưng đâu".

"Ta chấp nhận làm thị nữ, không phải làm thú cưng cho ngươi!".

"Thì ta có bảo ngươi không phải thị nữ đâu?".

"Lăng Thanh Trúc, thân phận của ngươi như cũ vẫn là thị nữ, ta bất quá chỉ là ưu ái ngươi hơn những thị nữ khác một chút. Hmm... Thị nữ thú cưng, ý ta chính là như vậy".

Lăng Tiểu Ngư đưa miếng thịt cá trở lại vị trí ban nãy, ngay trước miệng Lăng Thanh Trúc: "Có thể được Lăng Tiểu Ngư - giáo chủ Huyết Sát Giáo - tự mình gắp thức ăn đưa đến tận miệng, Lăng Thanh Trúc ngươi nên lấy làm vinh hạnh".

"Ta nhổ".

Lăng Thanh Trúc một lần nữa muốn đem cánh tay Lăng Tiểu Ngư gạt ra thì...

"Cái đẩy tay của ngươi có thể sẽ khiến rất nhiều người phải chết đấy".

"Ngươi... Ta có tay, tự biết gắp!".

"Vậy sao?".

Lăng Tiểu Ngư nhếch môi, cũng chẳng rõ đã dùng thủ đoạn gì mà khiến cả hai tay Lăng Thanh Trúc bỗng mất đi năng lực hành động.

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi...".

"Ồ, Lăng Thanh Trúc ngươi làm sao vậy? Hai tay không thể cử động được à?".

Sau vẻ "ngạc nhiên" là đến nụ cười đắc ý: "Nếu thế thì miếng thức ăn này Lăng Thanh Trúc ngươi không thể không ăn rồi".

"Nào, há miệng ra".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau