TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 631 - Chương 635

Chương 631: Đại hoạ lâm đầu, chính giáo nguy nan

"Số mệnh?".

Với hình hài của một đứa trẻ, vẫn bộ tử y tinh kỳ, Lăng Thanh Trúc chuyển mình đứng dậy.

"Lăng Thanh Trúc ta bất quá chỉ là một nữ nhân bình thường, mệnh phần hẩm hiu. Chuyện gánh vác thương sinh, ta làm không nổi".

"Lăng Thanh Trúc ngươi vốn không phải nữ nhân bình thường, ngươi chính là Tử Lan tiên tử đầu thai chuyển thế. Sự luân hồi của ngươi chính là để duy trì chính khí thiên địa, bảo hộ thương sinh thiên hạ".

"Chu Tước, ta đã bảo là ngươi nhận lầm rồi. Ta không phải Tử Lan tiên tử nào kia. Ta chỉ là Lăng Thanh Trúc, một nữ nhân nhu nhược".

...

"Ngươi thực nhẫn tâm đứng nhìn chính giáo bị diệt, sinh linh lầm than ư?".

Trước câu hỏi ấy của Chu Tước, Lăng Thanh Trúc có khựng người một chút. Nhưng rồi nàng cũng nhấc chân bước đi.

"Tâm ta đã nguội, lòng đã mệt, chuyện thế gian ta không muốn quản, cũng không còn sức để quản".

...

"Xin ngươi tránh đường." Lăng Thanh Trúc nhìn thân ảnh hồng y trước mặt, nói.

Chu Tước im lặng vài giây, đến lúc Lăng Thanh Trúc sắp lách người bước qua thì nàng chợt chìa tay. 

Trong tay nàng, một chiếc hộp màu đen đang hiện hữu. 

"Ngươi có ý gì?".

"Vật hoàn nguyên chủ".

Chu Tước tiếp lời: "Năm đó Tử Lan tiên tử đã giao nó cho ta bảo hộ, đợi ngài ấy chuyển thế trùng sinh. Nay ta giao lại cho ngươi".

"Ta đã nói rồi, ta không phải...".
Chu Tước không đợi Lăng Thanh Trúc kịp nói hết câu thì đã chủ động bắt lấy tay nàng, đặt luôn chiếc hộp vào trong tay. Sau đó, nàng biến mất, mặc cho Lăng Thanh Trúc có nguyện hay không. 

"Lăng Thanh Trúc, phong ấn Long Tru chỉ có mình ngươi mới giải được, cũng chỉ khi ngươi thực tâm mong muốn thì mới có thể làm được. Xin ngươi hãy nghĩ đến thương sinh thiên hạ".

...

"Thương sinh thiên hạ ư?".

Lăng Thanh Trúc cúi nhìn chiếc hộp màu đen trong tay, thần tình như có chút gì chua xót: "Ngay đến chính đệ tử của mình ta còn không thể bảo hộ thì nói gì thương sinh...".

...

...

Thiên hạ kinh biến, thương sinh lầm than, đấy là những gì mà thần điểu Chu Tước vẫn lo lắng bấy lâu. Lăng Tiểu Ngư còn sống thì mối hoạ còn đó. Nàng biết, chính giáo lâm nguy chỉ là sớm muộn. 

Thực ra nếu mà được thì Chu Tước không ngại cưỡng ép Lăng Thanh Trúc, bắt nàng phải tiếp nhận lực lượng từ Long Tru, thức tỉnh tiền kiếp. Đáng tiếc, đó là điều không thể. Phong ấn của Long Tru hết sức đặc thù, trừ phi Lăng Thanh Trúc thực tâm mong muốn, bằng không thì chẳng cách nào giải được. Chu Tước nàng chỉ còn biết trông mong, hy vọng, rằng Lăng Thanh Trúc sẽ sớm hồi tâm chuyển ý, một lần nữa vì thương sinh thiên hạ đứng ra gánh vác. 

Ngặt nỗi... Lăng Thanh Trúc hồi tâm chuyển ý đâu còn chưa thấy thì tai kiếp, nó đã giáng xuống rồi.
Lăng Tiểu Ngư, hắn đã hành động. Lấy thân phận giáo chủ Huyết Sát Giáo, hắn đã dẫn theo thế lực tà đạo tiến đến núi Ngũ Đài, hiện đang chuẩn bị tấn công vào Thiên Kiếm. 

...

Cuộc tổng tiến công của Lăng Tiểu Ngư, đối với thiên hạ chính giáo thật sự là rất bất ngờ. Bọn họ không nghĩ tai hoạ sẽ ập đến nhanh như vậy. Nhiều người thậm chí còn chưa kịp chuẩn bị để đương đầu. 

Nhưng, dẫu có kinh, có hãi tới đâu thì hôm nay, tất cả cũng buộc lòng phải nghênh đón. Đây là thời khắc sinh tử. Chính giáo còn mất, hết thảy đều ở tại hôm nay.

...

Bên ngoài Thiên Kiếm khoảng chừng mười dặm, bầu không khí hiện đang vô cùng căng thẳng. Bên trái là tu sĩ tà đạo, bên phải là môn nhân chính giáo, hai thế lực với quân số tương đương ai nấy đều đã hàng ngũ chỉnh tề, tay lăm lăm pháp khí tùy thời xuất động.

Chân ngự hư không, Chu Tước - chỗ dựa tinh thần của phe chính giáo - tiến lên trước mấy bước, nhìn về hướng đối diện, nói:

"Thiên ngoại chí tôn, ngài nhất định phải diệt đi chính giáo ư?".

Từ trong hàng ngũ tu sĩ tà đạo, Lăng Tiểu Ngư từ tốn bước ra. 

Khác hẳn mọi khi, hôm nay Lăng Tiểu Ngư không mặc hắc y, càng không đeo lên chiếc mặt nạ nào. Y phục trên người hắn, trong ngoài đều giống như nhau, thuần một màu đỏ, đậm hơn của Chu Tước một chút. Một điểm lạ nữa là, tóc trên đầu hắn hôm nay đã chẳng còn được buộc bởi một sợi dây màu tím nào nữa. Thay vì buộc lên thì hắn để xoã, nhìn lại càng tang thương già dặn...

"Thiên ngoại chí tôn?" - Lăng Tiểu Ngư lắc đầu - "Chu Tước, kẻ đứng trước mặt ngươi hôm nay không phải chí tôn thiên ngoại. Ta là Lăng Tiểu Ngư - người đã bị chính giáo các ngươi đổ oan ngày đó. Cái ngày mà Yến cô cô ta bị sát hại".

Không phải chí tôn thiên ngoại?

Chu Tước nhíu mày, dạ âm thầm nghi hoặc. Tuy nhiên, nghi thì nghi, Chu Tước không truy hỏi ở vấn đề ấy. Khiến nàng quan tâm có chăng là mục đích của Lăng Tiểu Ngư. Hôm nay hắn kéo theo toàn bộ tu sĩ tà đạo đến đây, tuyệt không thể có điểm tốt lành được. 

Là để báo thù cho cô cô hắn sao?

Dường như cũng hiểu được tâm tư Chu Tước, Lăng Tiểu Ngư chủ động nói ra: "Ngày đó ta bị Quỷ diện nhân vu oan giá hoạ, bị lũ chính giáo các ngươi hợp sức tru diệt. Yến cô cô của ta cũng bởi vì các ngươi mà chết... Hôm nay, Lăng Tiểu Ngư ta bắt các ngươi nợ máu phải trả bằng máu!".

Cùng với câu nói, từ trên người Lăng Tiểu Ngư, một cỗ sát khí kinh khủng cũng bất ngờ bạo phát, khiến cho cả tu sĩ tà đạo lẫn phe chính giáo phải một phen khiếp hãi. Thậm chí, những kẻ có tu vi hơi yếu một chút, dưới cỗ sát khí này ngay lập tức đứt đoạn tâm mạch mà chết.

Chương 632: Vạch trần

"Mau lui lại!".

"Mau lui lại!". 

Chính giáo, tà đạo, mỗi bên đều có người hạ lệnh rút lui. Phe chính giáo lên tiếng là Chu Tước, còn phía tà đạo nhắc nhở là Đồ Tam Nương. 

Đúng vậy. Hôm nay trợ thủ mà Lăng Tiểu Ngư mang theo chính là vị giáo chủ tiền nhiệm này. Phần Dương Tiểu Ngọc thì... không thấy nàng đâu. Có lẽ trận chiến này nàng không muốn tham dự.

...

"Lăng Tiểu Ngư, ngày đó chính giáo cũng chỉ là bị người lợi dụng, ta xin ngươi hãy mở lượng hải hà...".

"Câm miệng!".

Chu Tước nói chưa hết câu thì đã bị Lăng Tiểu Ngư quát thẳng vào mặt. 

"Đừng có nói với ta kẻ không biết thì không có tội! Lũ ngu đần các ngươi đã giết người rồi lại muốn rũ bỏ trách nhiệm hay sao?! Đừng hòng!".

"Tứ đại tông môn, thiên hạ chính giáo! Hôm nay ta bắt các ngươi phải trả nợ!".

Lăng Tiểu Ngư ngự giữa hư không mà quát tháo, mỗi một câu mỗi một chữ đều ngập tràn sát ý, chẳng cho người có cơ hội thương thuyết gì. 

Trước thái độ hung dữ kia của hắn, Chu Tước chỉ đành im lặng. Nàng biết, trận chiến hôm nay sợ rằng khó tránh.Tất nhiên, biết không phải chỉ mỗi mình Chu Tước. Thiên hạ chính giáo ai nấy đều tự mình hiểu lấy. Ngay lúc này có rất nhiều người đang âm thầm hối hận vì đã can dự vào chuyện của Lăng Tiểu Ngư, truy sát hắn, hại chết Yến cô cô của hắn. Nhất là các vị cao tầng tứ đại tông môn. 

Phổ Minh - Phổ Hằng thần tăng của Lam Yên Tự, Trương Dĩnh - Tần Ngọc của Cửu Hoa Cung, Ân Diệt của Tam Tiên Đảo, Cơ Thành Tử của Thiên Kiếm Môn... Hiện tất cả đều lo, đều sợ. 

Không sao được khi kẻ bọn họ phải đối đầu là hung linh Thái cực, đại hoạ Song Ngư. Ngày đó, tại Miên Thành, thời điểm Lăng Tiểu Ngư hắn thức tỉnh, sức mạnh bày ra kinh khủng bậc nào, ai cũng đều thấy. Minh Tôn, Chu Tước, Huyền Vũ, cộng thêm cả thiên kiếp địa kiếp cùng hợp lực vậy mà vẫn không thể tiêu diệt được hắn. Nay Minh Tôn đã tan vào thiên địa, Huyền Vũ thì cũng bị Dương Tiểu Ngọc áp chế, chỉ còn lại một mình Chu Tước... 

Rõ ràng, sức mạnh chính đạo đã giảm đi rất nhiều. Một mình Chu Tước liệu có đủ để ngăn chặn tai ương?

Cơ Thành Tử, Ân Diệt, Trương Dĩnh - Tần Ngọc, Phổ Minh - Phổ Hằng thần tăng, bọn họ rất lo ngại. Bọn họ đang âm thầm cầu mong, rằng Lăng Tiểu Ngư hôm nay chẳng còn được như ngày đó, thực lực đã suy giảm. Có như vậy thì may ra chính giáo mới có thể tiếp tục tồn lưu.

Thế nhưng... Chính giáo, bọn họ lầm rồi. So với Miên Thành ngày đó thì thực lực Lăng Tiểu Ngư hôm nay đúng là đã khác đi, nhưng không phải suy giảm mà là gia tăng. Nói cách khác, hiện Lăng Tiểu Ngư còn ghê gớm hơn thời điểm ở Miên Thành rất nhiều. Chiếu theo hoàn cảnh trước mắt mà nói thì chính giáo mười mươi là bại vong rồi. Thời gian bất quá sớm muộn.
"Miên Thành ngày đó Minh Tôn còn có thể cản được ta, bằng như hôm nay... Chu Tước ngươi chỉ có một mình, lấy gì để ngăn ta?".

"Nhưng mà... Trước khi hủy đi chính giáo, có một chuyện ta vẫn muốn làm rõ, để cho lũ ngu đần các ngươi được sáng mắt". 

Thần thái cao ngạo, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục nói: "Quỷ diện nhân - kẻ chủ mưu năm đó, Chu Tước ngươi khẳng định vẫn còn chưa biết đi?".

Sắc mặt hơi đổi, Chu Tước im lặng chờ nghe.

Không để nàng phải đợi lâu, vài giây bất quá thì giọng Lăng Tiểu Ngư đã lại vang lên: "Thật trùng hợp, thời gian trước, khi ta đến Thanh Khâu đã vô tình tóm được Hỗn Độn - kẻ đã ẩn náu trong người Quỷ diện nhân bấy lâu. Từ ký ức của nó, ta cuối cùng cũng đã biết được chân tướng. Thân phận của Quỷ diện nhân, ta đã nắm rõ".

"Chu Tước, ngươi có biết đó là ai không? Ta dám cá nghe xong danh tự thì các ngươi sẽ bất ngờ lắm đấy".

"Ngươi nói đi, kẻ đó là ai?".

Đáp lại Chu Tước là một nụ cười ý vị. Cùng với ngón tay di động, Lăng Tiểu Ngư nói: "Quỷ diện nhân, kẻ đã đứng đằng sau mọi chuyện... chính là hắn".

Theo ngón tay Lăng Tiểu Ngư chỉ, Chu Tước, môn nhân chính giáo tất cả cùng nhìn về, chừng nhận ra đối tượng thì ai nấy đều có vẻ "rất ngoài ý muốn". Bởi vì bị chỉ mặt, không ai khác mà chính là... Cơ Thành Tử - vị chưởng môn hiện thời của Thiên Kiếm, cũng đồng thời là thủ lĩnh trong liên minh chính đạo!

Chuyện này... có thể sao? Trong giới tu tiên luyện đạo, xưa giờ ai lại không biết Cơ Thành Tử là bậc quân tử đức cao vọng trọng luôn hết lòng vì chính giáo, vì thương sinh thiên hạ. Một người như thế lại là Quỷ diện nhân - kẻ đã cướp của giết người, thái bổ nữ nhân, làm ra những chuyện độc ác, táng tận lương tâm được ư?

Quá là khó tin. Nhất là đối với môn nhân Thiên Kiếm.

Chương 633: Đương trường xử tử

Trong hàng ngũ tu sĩ chính giáo, Dịch Bất Dịch - phong chủ Liệt Kiếm Phong đứng ra, có phần tức giận: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi đừng có ngậm máu phun người!".

"Chưởng môn sư huynh là bậc quân tử quang minh lỗi lạc, há có thể là Quỷ diện nhân?!".

Tiếp sau Dịch Bất Dịch, Cơ Thành Tử cũng lên tiếng vì bản thân thanh minh: "Cơ Thành Tử ta là Quỷ diện nhân? Đây đúng là chuyện hoang đường!". 

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi đã kéo quân tới đây, muốn đánh thì đánh, muốn giết thì giết, cho dù đấu không lại Cơ Thành Tử ta cũng tuyệt không lùi bước. Ngươi hà tất phải tạt nước bẩn lên người ta, khiến ta ô danh!".

"Ô danh? Ha ha ha...!".

Lăng Tiểu Ngư nghe tới đó thì cười phá lên.

"Cơ Thành Tử à Cơ Thành Tử, ngươi khiến ta quá là tức cười đi... Một kẻ tiểu nhân như ngươi mà cũng có danh để ô sao? Ha ha ha...".

...

Lăng Tiểu Ngư đứng cuồng tiếu một lúc, khi ngưng thì sắc mặt liền đổi hẳn, trở nên lạnh lùng. Hắn hừ khẽ một tiếng, rồi nói: "Cơ Thành Tử, ký ức của ngươi một phần bị xoá, một phần bị sửa, bởi thế nên đã không còn biết mình là Quỷ diện nhân, không còn biết bản thân đã từng bày mưu hãm hại ta như thế nào, lợi dụng thiên hạ chính giáo ra sao. Nhưng còn những việc làm dơ bẩn trong quá khứ, thời điểm ngươi còn chưa gặp Hỗn Độn, thiết nghĩ là Cơ Thành Tử ngươi vẫn chưa quên đi?".

Khác với ban nãy, lần này Cơ Thành Tử đã hơi biến sắc. Mặc dù hắn trấn định lại rất nhanh nhưng vẫn không qua được mắt của Lăng Tiểu Ngư. Và cả Chu Tước nữa.

"Việc làm dơ bẩn? Lăng Tiểu Ngư ngươi lại đang tính vu oan giá hoạ gì lên đầu ta?".

Lăng Tiểu Ngư khẽ nhếch môi, miệng cười tâm không cười. Hắn bảo, đối tượng chẳng phải Cơ Thành Tử hay Chu Tước mà là một nữ nhân đứng phía sau mình, trong hàng ngũ tu sĩ tà đạo: "Đồ Tam Nương, Cơ chưởng môn đây đã từng làm ra những việc dơ bẩn gì, ngươi hãy nói cho mọi người cùng biết đi".

Theo lời, Đồ Tam Nương bước lên.

Nàng nhìn thẳng mặt Cơ Thành Tử, nói: "Tên tiểu nhân ngươi thật không ngờ vẫn có thể an nhàn sống đến tận hôm nay, ông trời đúng là không có mắt...".

"Năm đó, Huyết Linh Tông vì sao lại bị tiêu diệt? Cơ Thành Tử ngươi hẳn là biết rõ nhỉ?".

"A di đà phật".

Chỗ Lam Yên Tự, một lão tăng bước ra, một bàn tay để ở trước ngực, nói: "Năm đó Huyết Linh Tông nhiễu loạn thế gian, tông chủ Âm Thiên Chiếu gây nhiều tội ác. Vì an nguy thiên hạ, thế lực các phương mới họp sức để diệt trừ. Chuyện đó mọi người đều biết".

"Phổ Minh hoà thượng, ngươi nói không sai, đúng là mọi người đều biết. Thế nhưng...".

Oán hận trỗi lên, Đồ Tam Nương siết tay tiếp lời: "Những gì mà các ngươi biết, các ngươi cho đó là sự thật sao? Qua chuyện của Quỷ diện nhân, lũ ngu đần các ngươi còn chưa rút ra được bài học ư?!".

"Đồ Tam Nương, như ngươi nói thì chuyện năm đó còn có uẩn khúc?" Bên cạnh Phổ Minh, Phổ Hằng thần tăng lên tiếng hỏi. 

Đồ Tam Nương xác nhận ngay: "Không sai! Huyết Linh Tông năm đó vốn dĩ là bị người ta vu oan hãm hại, cũng bằng phương thức như cái cách mà Quỷ diện nhân đã làm với Lăng Tiểu Ngư! Chủ mưu chẳng phải ai khác, chính là Cơ Thành Tử!".

"Cơ Thành Tử, tên ngụy quân tử ngươi ngoài mặt thì lúc nào cũng tỏ ra mình là người nhân nghĩa nhưng thực chất bên trong chỉ là phường tiểu nhân xảo trá đê hèn! Năm đó chỉ vì muốn đoạt được bí kíp Huyết Ảnh Tu La Công mà ngươi đi gieo tiếng ác cho Huyết Linh Tông, hãm hại Âm Thiên Chiếu, khiến cho hàng vạn người phải chết oan... Món nợ máu này hôm nay ta nhất định bắt ngươi phải trả!".
"Đồ Tam Nương, ngươi ngậm máu phun người! Cơ Thành Tử ta... a!".

Cơ Thành Tử đang nói bỗng dừng, cơ thể tự dưng lảo đảo, khoé miệng cũng bất ngờ hộc ngụm máu tươi.

"Hừ...".

Ở chiều đối diện, Lăng Tiểu Ngư lạnh lùng cất tiếng: "Đã tới nước này mà ngươi còn già mồm. Cơ Thành Tử, tên ngụy quân tử ngươi cho hôm nay mình còn có cơ hội sống sót sao?!".

Liếc qua Lý Ngọc Thường, Ngọc Vân Tử - hai vị phong chủ mà bản thân cho là có phẩm hạnh nhất ở Thiên Kiếm Môn, hắn nói tiếp: "Lý phong chủ, Ngọc phong chủ, các người có biết Dương Tổ Hiền năm đó vì sao mà chết không?".

"Cơ Thành Tử nói là y bị Huyết Linh Tông sát hại, tuy nhiên sự thật lại không phải vậy. Kẻ giết Dương Tổ Hiền chả phải người nào của Huyết Linh Tông, ra tay chính là Cơ Thành Tử - vị sư huynh mà các ngươi vẫn tôn kính bấy lâu. Đáng thương cho Thiên Kiếm các ngươi, bao đời thanh bạch lại sản sinh ra một tên cầm thú bại hoại như hắn".

"Lăng Tiểu Ngư, những lời ngươi nói đều là sự thật?" Sau một hồi lâu im lặng, Lý Ngọc Thường rốt cuộc lên tiếng. Xem ra trong lòng nàng cũng đã có hoài nghi.

"Lý phong chủ, ngươi cảm thấy ta cần thiết bịa chuyện gạt người sao?".

Lăng Tiểu Ngư chốt hạ: "Mỗi một câu, mỗi một chữ mà ta nói, Đồ Tam Nương nói, hết thảy đều là sự thật. Các ngươi không tin thì có thể hỏi vị thần nhân của các ngươi".

"Chu Tước, lấy bản lãnh của ngươi chắc không khó để xác minh đi?".

Chu Tước không trả lời. Thay vì hồi đáp Lăng Tiểu Ngư thì nàng lại chuyển mắt nhìn sang Cơ Thành Tử. 

"Cơ Thành Tử, những gì Đồ Tam Nương vừa nói có đúng không?".

"T-Thần nhân, xin ngài minh giám! Cơ Thành Tử tuyệt không phải hạng người ấy!".Chu Tước khép mắt, thâm tâm một trận bi ai. 

"Không ngờ chính giáo lại có một tên súc sinh như ngươi".

"T-Thần nhân, ta... ta...".

Cơ Thành Tử thần tình hoảng hốt, hết nhìn Chu Tước lại đến nhìn Lăng Tiểu Ngư. Cuối cùng, hắn cắn răng hoá thành trăm ngàn giọt máu phân ra tám hướng mười phương để trốn chạy. 

"Chạy? Ngươi chạy nổi sao?".

Lăng Tiểu Ngư nâng lên cánh tay phải, năm ngón tay hướng hư không co lại. Một giây chưa đến, thân ảnh Cơ Thành Tử đã ngay lập tức lộ diện, rơi vào trong tay hắn.

"Ư... Tha... tha cho...".

"Cầu xin ta?" - Lăng Tiểu Ngư cười gằn - "Cơ Thành Tử cũng có ngày phải lên tiếng cầu xin kẻ khác ư?".

"Ha ha ha! Ha ha ha ha...!".

Trong tiếng cười, Lăng Tiểu Ngư càng lúc càng bóp chặt cái cổ Cơ Thành Tử hơn. Cũng chẳng rõ hắn đã làm gì, đến chừng buông tay ra thì Cơ Thành Tử đã thoi thóp, thậm chí đến miệng cũng khó khăn lắm mới mở ra được.

"Đừng... đừng giết... ta...".

"Đồ Tam Nương, hung thủ đã ở trước mặt. Báo thù đi".

"Đa tạ".

Đồ Tam Nương thật lòng cảm kích Lăng Tiểu Ngư vì đã nhường lại cơ hội cho mình. Việc tự tay giết Cơ Thành Tử đối với nàng rất có ý nghĩa. Nàng đã chờ đợi ngày này lâu lắm rồi.

"Đừng... giết...".

"...Tha... Tha...".

Cơ Thành Tử sợ hãi van cầu, nhưng lời cầu khẩn của hắn, chúng lại không thể chạm đến lòng trắc ẩn của Đồ Tam Nương được. Sự yếu đuối của hắn, tác dụng có chăng chỉ khiến cho nàng càng thêm căm hận. 

Năm đó, trong Huyết Linh Tông có biết bao kẻ yếu. Tất cả bọn họ đều bị thảm sát, sớm trở thành oan hồn... Là kẻ nào gây ra?

"Tỷ tỷ, muội báo thù cho tỷ đây".

Dạ thầm nhắn gửi người đã khuất một câu, Đồ Tam Nương lấy ra loan đao, giơ lên trước mặt Cơ Thành Tử. Rồi... "Roẹt" một đường, đầu của Cơ Thành Tử đã rơi xuống đất

Chương 634: Là thần, cũng là ma

"Giết tốt lắm".

Lăng Tiểu Ngư đi đến bên cạnh Đồ Tam Nương, cúi nhìn thi thể chẳng vẹn toàn của Cơ Thành Tử, thấp giọng nói. 

Một bàn tay đặt lên vai nàng, hắn bảo: "Huyết Linh Tông bị thảm sát năm đó, chủ mưu là Cơ Thành Tử, nhưng trừ bỏ Cơ Thành Tử ra thì thiên hạ chính giáo cũng có phần. Đồ Tam Nương, hãy vì hàng vạn oan hồn đã chết mà báo thù".

Đồ Tam Nương ngẩng đầu lên, gật liền một cái, tỏ rõ quyết tâm. 

Phải. Một Cơ Thành Tử thôi thì chưa đủ. Hôm nay Đồ Tam Nương nàng phải đại khai sát giới!

"Lăng Tiểu Ngư, oan có đầu nợ có chủ. Ta xin ngươi hãy...".

"Bớt nói nhảm!".

Lăng Tiểu Ngư căn bản không muốn nghe những lời cầu tình của Chu Tước. Cái điệu bộ vì chúng sinh thiên hạ kia của nàng khiến cho hắn cảm thấy rất là chán ghét. 

"Chu Tước, ta nói rồi. Hôm nay ta phải hủy diệt chính giáo, đừng hòng có ai ngăn cản được!".

"Chúng giáo đồ nghe lệnh!".

"Lăng Tiểu Ngư...".

Bỏ hết ngoài tai lời của Chu Tước, Lăng Tiểu Ngư chỉ tay về phía trước hạ xuống mênh lệnh: "Sát!".

Thanh âm của hắn vừa dứt thì từ phía sau, tương tự hắn, rất nhiều cặp mắt màu đỏ bất thình lình rực sáng. Kế đấy, những tiếng "Sát!" thi nhau cất lên. Cả một biển người lao thẳng về phía trước, bắt đầu tấn công phe chính giáo. 

"Keng!".

"Keng!".

...

"Ầm!"

"Ầm!".

...

"Giết!".

"Giết!".

...

Hàng vạn con người cứ thế lao vào nhau chém giết. Pháp khí, linh phù, độc dược,... đủ hình đủ dạng được xuất ra công kích địch nhân. Hung hãn hơn, có khí thế hơn không nghi ngờ là tu sĩ tà đạo. Phần môn nhân chính giáo... Bọn họ vốn dĩ là những người bị động, trận chiến này căn bản chẳng hề mong muốn, vừa rồi lại thêm sự thật về Cơ Thành Tử - thủ lĩnh của mình - bị phơi bày, rồi bị giết chết, thử hỏi làm sao mà hăng hái cho được? Nghênh chiến, xét ra cũng chỉ do bất đắc dĩ mà thôi. 

Cầu tình không được, có chạy cũng không xong, lẽ nào đứng yên chịu trận? 

Phải đánh. Dù muốn dù không thì bọn họ cũng phải đương đầu cùng kiếp nạn. Chỉ là... tai kiếp này thực sự quá lớn. Thế lực tà đạo quá ư hung hãn, nếu cứ theo tình cảnh trước mắt kéo xuống, sợ rằng chính giáo sẽ thảm bại mất. 

...

"Á!".

"Không!".

"Cứu...!".

Liên tiếp là những tiếng hét thảm, những lời cầu xin trong vô vọng. Dưới thế công ác liệt của tu sĩ tà đạo mà người dẫn đầu là Đồ Tam Nương, môn nhân chính giáo từng người từng người gục ngã. Kẻ bay đầu, người mất tay chân, tràng cảnh máu me kinh dị vô cùng. 

Thoáng chốc, hơn ngàn nhân mạng đã nằm xuống. Trong số đó, có kẻ thậm chí còn bị diệt cả nguyên thần, vĩnh viễn cũng không thể đầu thai được nữa. Chắc chắn, số người tử trận sẽ còn tiếp tục tăng lên, phe chính giáo sẽ còn bị thiệt hại nhiều hơn nếu như không có dị biến phát sinh. 

Đúng thời điểm tu sĩ tà đạo đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong, chuẩn bị càn quét môn nhân chính giáo thì bỗng từ trên trời, một trận hoả cầu bất ngờ rơi xuống, tốc độ rất nhanh. Chính nó đã lấy đi hàng trăm tính mạng của tu sĩ tà đạo, ngăn cản thế công của Đồ Tam Nương. 
Nhưng nào đã hết. Tiếp sau hoả cầu, một đợt mưa tên cũng lập tức bắn ra. Tất cả chúng đều rực sáng ánh dương quang, rành rành hoả tiễn!

Chu Tước, vị thần nhân bảo hộ chính giáo rốt cuộc ra tay rồi!

"Lui!".

Tự biết trước sức mạnh thần nhân, phận phàm nhân như mình căn bản vô phương chống lại, Đồ Tam Nương liền hạ lệnh rút lui. 

Cùng lúc nàng lui thì một thân ảnh nhanh chóng tiến tới. Đúng là Lăng Tiểu Ngư. 

Trường y phiêu động, tóc dài tung bay, Lăng Tiểu Ngư đưa tay phải về trước, năm ngón tay xoè rộng. Tức khắc, hàng ngàn mũi tên rực sáng ánh dương quang kia liền bị ngăn lại. Tiếp đó, theo một tiếng hô khẽ của Lăng Tiểu Ngư, toàn bộ bay ngược trở lại, nhắm đến môn nhân chính giáo công kích, khiến cho đám người Phổ Minh - Phổ Hằng, Trương Dĩnh - Tần Ngọc, Ân Diệt, Lý Ngọc Thường, Ngọc Vân Tử, Dịch Bất Dịch phải một phen khiếp hãi truyền lệnh rút lui.

May mắn, vị thần nhân của bọn họ đã không nhắm mắt khoanh tay. Nàng đã xuất thần thông đem đòn công kích kia hoá giải hoàn toàn. 

"Hừ...".

Lăng Tiểu Ngư dành cho Chu Tước một cái nhìn bất thiện, hừ lạnh: "Ta giết môn nhân chính giáo ngươi thì là tội ác, còn ngươi giết giáo đồ của ta thì là phải đạo ư?".

"Chu Tước, theo ta thấy thì ngươi vốn cũng chả phải thần nhân công tâm gì!".

Chu Tước chẳng bình, thay vào đó nàng lại nói: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi cũng từng là môn nhân chính giáo, trước mặt ngươi là vạn sinh linh. Ngươi lẽ nào đến một chút xót thương cũng không có ư?!".

"Thương xót?".

"Ha ha ha... Chu Tước, ngươi nói chuyện thật là tức cười! Lúc Yến cô cô ta chết thảm, chính giáo các ngươi đã có kẻ nào xót thương?! Khi ra tay thảm sát Huyết Linh Tông, chính giáo các ngươi có động lòng trắc ẩn?!".

"Hoàn toàn không có!".

"Chính giáo? Chính giáo là cái gì?! Một lũ ích kỷ, ngu đần, giả nhân giả nghĩa mà thôi!".

"Hôm nay ta nhất định phải đem chính giáo diệt trừ, Chu Tước ngươi đừng mong cản được!".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư đại triển thần thông. Trên lưng thái cực đã hiện, trong mắt hoàng lân đã xuất, hắn chủ động tấn công Chu Tước. 

"Lui lại!".

Chu Tước một bên nghênh đón Lăng Tiểu Ngư, một bên hạ lệnh bảo phe chính giáo rút lui. Nàng cũng không muốn bọn họ bị liên lụy vào. "Tới nước này rồi mà ngươi vẫn còn lo cho an nguy của bọn họ ư? Đúng là ngu xuẩn!".

Trong con mắt của Lăng Tiểu Ngư, hình ảnh Chu Tước chính là như vậy, vô cùng ngu ngốc, bảo thủ, cố chấp. Vì cái gì chứ? Vì cái gì mà Chu Tước nàng phải khăng khăng thủ hộ cho chính giáo như vậy?

Thiên không toàn, Địa không vẹn, Nhân Thần hữu khuyết, hà tất còn muốn duy trì?!

Thế gian này ngay từ đầu đã là sai lầm! 

Hủy diệt! Hắn phải hủy diệt!

"Chu Tước! Đừng hòng cản ta!"

So với trước Lăng Tiểu Ngư hiện giờ càng thêm hung dữ. Trên mặt hắn gân nổi cuồn cuộn, bên trái thì gân màu trắng, còn bên phải thì gân lại có màu đen. Cặp mắt cũng là tương tự, con bên trái có màu vàng, còn con bên phải lại có màu đỏ. Bộ dáng trông rất là đáng sợ. Lăng Tiểu Ngư, hắn đã chẳng giống con người nữa rồi.

Thần? 

Ma?

Có lẽ là sự trộn lẫn của cả hai. 

...

"Xẹt!".

"Xẹt!".

"Xẹt!".

Sau vài ba lần va chạm với Lăng Tiểu Ngư, thần điểu Chu Tước đột ngột chuyển hướng thoái lui. Thân thể nàng bất ngờ sáng lên, hoá thành những đạo hồng quang giăng khắp bốn phương tám hướng. Rồi, hồng quang vừa tiêu thất, một không gian ngập tràn lửa đỏ bỗng hiện ra, đem Lăng Tiểu Ngư vây giữ ở bên trong.

"Lĩnh vực?".

Lăng Tiểu Ngư đảo mắt một vòng đông tây, nhếch môi khinh thị: "Chu Tước, ngay đến phật cảnh của Minh Tôn còn không thể làm gì được ta, hoả vực của ngươi thì lại có tác dụng gì?"

"Đừng bảo ta không cho ngươi cơ hội. Có bao nhiêu thủ đoạn Chu Tước ngươi cứ việc thi triển hết đi".

"Lăng Tiểu Ngư...".

Chu Tước chân ngự trên lửa đỏ, khuôn mặt trầm trọng nhìn Lăng Tiểu Ngư, nhận xét: "Bộ dạng này của ngươi, xem ra đã nhập Ma rồi".

"Người hay Ma, còn quan trọng sao?".

Lăng Tiểu Ngư không thừa nhận, cũng không phủ nhận. Hắn nói, giọng rất uy nghiêm: "Cái gọi là chính, cái gọi là tà, thế gian hôm nay còn mấy người phân biệt được? Chu Tước ngươi quản được hay sao?".

"Ngươi không thể." - Lăng Tiểu Ngư lắc đầu - "Đã vậy hà tất còn phải ra sức sửa đổi, giữ gìn?".

"Chính giáo, tà đạo, nên xoá bỏ hết đi. Thế gian này... nên hủy diệt".

Đối với quan điểm cực đoan của Lăng Tiểu Ngư, Chu Tước rất không tán đồng. Nàng như cũ vẫn giữ vững lập trường: "Cho dù thế đạo suy sụp, nhân tâm bạc bẽo đến đâu thì vẫn có những con người thuần lương, một lòng hướng thiện. Bọn họ không đáng phải chết. Thay vì hủy diệt, tại sao ngươi lại không giúp cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn?".

"Giúp ư?".

Lăng Tiểu Ngư nở một nụ cười, có hận có đau: "Không ai có thể giúp được. Thần nhân cũng không thể...".

"Chu Tước, ngươi không cần phải tốn công vì bọn chúng mà cầu tình. Ta nói rồi, hôm nay ta nhất định phải xoá bỏ chính giáo. Sau đó... Chu Tước, ngươi biết ta sẽ làm gì không?".

Lăng Tiểu Ngư hỏi, hỏi xong thì cũng tự mình trả lời: "Hủy đi chính giáo xong ta sẽ tiếp tục xoá bỏ luôn tà đạo. Ta sẽ biến thế nhân thành những con rối, rồi dùng sinh mạng của chúng để khai mở Tiên Môn. Tới chừng đó... Ha ha ha... Ta sẽ xông lên Tiên giới, giết đến Tiên đô, đem tất thảy thôn phệ!".

Chương 635: Chu Tước Hoá Thân

Thu phục chính giáo, thống nhất tu tiên giới, dùng chính sự cai trị để làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn, đấy là những lời Lăng Tiểu Ngư từng nói với Dương Tiểu Ngọc, Tôn Thi Hàn, Tôn Tiểu Yến. Thế nhưng hiện tại, trước mặt Chu Tước, Lăng Tiểu Ngư lại bảo hắn muốn hủy hoại thế gian này, dùng sinh mệnh của mọi người để khai mở Tiên Môn hòng xông lên Tiên giới, giết đến Tiên đô, đem tất thảy thôn phệ... Đâu mới là thật? Đâu mới là ý nguyện của Lăng Tiểu Ngư?

Khó mà nói được. Ngay đến chính bản thân Lăng Tiểu Ngư hắn bây giờ còn chẳng rõ là Thần hay Ma nữa là. 

Chu Tước, nàng tất nhiên không biết tới sự mâu thuẫn nọ. Những gì nàng biết chỉ có hiện tại, ở ngay trước mắt. Nói cách khác, nàng cho việc xông lên Tiên giới, giết đến Tiên đô mà Lăng Tiểu Ngư vừa nói là sự thật, rằng hắn định sẽ như thế. Mặc dù nàng chưa rõ phương thức cụ thể khai mở Tiên Môn nó ra làm sao. 

Tiên Môn từ lâu đã đóng, xưa giờ chẳng ai biết phải làm thế nào mới có thể đem nó mở ra lần nữa. Ngay cả Chu Tước nàng, thậm chí đến cả Tử Lan tiên tử năm đó cũng không biết. Nhưng, nàng tin Lăng Tiểu Ngư biết. Đối phương là do một vị chí tôn thiên ngoại chuyển thế trùng sinh, kẻ sinh ra trước cả Trời, trước cả Đất kia mà...

"Thương sinh thiên hạ thực phải lụi tàn dưới tay người này ư?".

"Không!".

Bổn nguyên là ánh lửa Cung Ly thị hiện, là kẻ đại diện cho ý chí thiên địa, Chu Tước làm sao có thể để cho thế giới này bị hủy diệt được. Bằng mọi giá nàng phải ngăn Lăng Tiểu Ngư lại. Cho dù hôm nay có phải tan biến, Chu Tước nàng cũng quyết không để chuyện tồi tệ ấy xảy ra!

"Hỡi Thiên phụ Địa mẫu!".

Chân đạp trên lửa đỏ, Chu Tước mở miệng, dùng cổ ngữ nói to.

"Xin hãy ban cho ta sức mạnh để bảo hộ thương sinh!". 

"U u u... uu... u...".
"U u u... u u u... u u...".

Lời Chu Tước vừa dứt thì cả đất trời liền biến động. Tám hướng mười phương, từ chốn thâm uyên, tận nơi cùng cốc, không quản xa gần, thiên địa linh khí thi nhau hướng về phương vị núi Ngũ Đài, tiến thẳng vào bên trong hoả vực của Chu Tước, tụ lại nơi thân thể nàng. Cùng lúc, thiên kiếp bắt đầu hình thành, địa kiếp cũng mau chóng khởi sinh.

Cảnh tượng "Thiên tru địa diệt" ở Miên Thành năm nào một lần nữa lại tái hiện. 

"Lui lại!".

"Tất cả rút lui!".

Mắt thấy thiên địa chi uy vừa sinh khởi, cả tu sĩ tà đạo lẫn môn nhân chính giáo đều gấp rút tránh lui. Cỗ lực lượng kinh khủng này, bọn họ thật là không dám đứng gần. Nó quá đáng sợ. 

Hiện vẫn bình thản, hoạ chăng chỉ có một mình Lăng Tiểu Ngư mà thôi. Bên trong hoả vực, Lăng Tiểu Ngư ngẩng lên nhìn trời, cúi xuống nhìn đất, nhếch môi khinh thị: "Một chút lực lượng này thì làm gì được ta?".

Nói rồi, hắn giơ tay chỉ lên trời. Từ đầu ngón trỏ của hắn, một đạo hôi quang bay ra, chừng chạm tới kiếp lôi thì nổ "Oành" một tiếng. Nháy mắt sau, ngay vị trí hôi quang phát nổ, một cái hố đen xuất hiện. Lẽ dĩ nhiên là cái hố đen này chẳng hề đơn giản. Hoàn toàn trái lại, nó vô cùng ghê gớm. Chính nó, ngay khi vừa mới xuất hiện thì đã liền đem kiếp lôi nuốt lấy. Không phải một đạo, không phải vài đạo mà là tất cả kiếp lôi! 

Cái gì Tử Tiêu Thần Lôi, cái gì Cửu Thải Ma Lôi, Tử Kim Tà Lôi, hết thảy đều bị hố đen thôn phệ. 

Phía trên là vậy, bên dưới cũng chẳng khá hơn. Vẫn với cách làm tương tự, chỉ một đạo hôi quang bắn ra thì Lăng Tiểu Ngư đã đem toàn bộ địa kiếp giải quyết xong. 

Chứng kiến cảnh ấy, thế nhân một lần nữa phải âm thầm rúng động. Môn nhân chính giáo lẫn tu sĩ tà đạo, ai nấy đối với bổn sự của Lăng Tiểu Ngư đều vô cùng khiếp sợ. Lo lắng nhiều hơn, khỏi phải nói, dĩ nhiên là bên phe chính giáo.

Lăng Tiểu Ngư tiến đến núi Ngũ Đài này, mục đích là để báo thù. Hắn muốn diệt đi chính giáo kia mà, làm sao mà không lo không sợ cho được. Trước thứ sức mạnh vượt xa tầm hiểu biết của thế nhân kia, bọn họ lấy gì để chống lại?

Hy vọng duy nhất của chính giáo lúc này chỉ có Chu Tước. Bọn họ cầu mong nàng sẽ ngăn được Lăng Tiểu Ngư. 

Nhưng... nổi sao?

Lăng Tiểu Ngư chẳng cho là. Năm đó đến Minh Tôn, kẻ có thể phát ra tử nguyện lực còn không thể đánh bại được hắn thì huống hồ một Chu Tước. Dẫu cho có được thiên địa tăng cường sức mạnh thì nàng như cũ vẫn kém thua. Lăng Tiểu Ngư tự tin khẳng định điều đó. 

"Hừm... Để xem Chu Tước ngươi có thể làm ra được trò trống gì?".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau