TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 626 - Chương 630

Chương 626: Lời hứa

Thấu hiểu nghi hoặc của người, Lăng Tiểu Ngư từ tốn giải thích. Hắn đem những lời đã nói với Dương Tiểu Ngọc lặp thêm một lần, giúp Tôn Thi Hàn được thông suốt.

"Ra ý chàng là như vậy".

Đã hiểu ra vấn đề, Tôn Thi Hàn mới nắm tay phu quân của mình biểu thị tâm tư: "Tiểu Ngư, thiếp ủng hộ chàng. Thiếp tin chàng có thể làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn".

...

"Tiểu Ngư, chàng định khi nào sẽ thâu tóm Huyết Sát Giáo?".

Lăng Tiểu Ngư không trực tiếp trả lời mà nói: "Huyết Sát Giáo, tông môn thống lĩnh giới tà đạo hôm nay tuy ngoài mặt là do Đồ Tam Nương cầm đầu, nhưng trên thực tế, người có uy vọng cao nhất lại là Tiểu Ngọc. Chỉ cần Tiểu Ngọc đứng ra nói một lời, cho dù Đồ Tam Nương có phản đối thì chúng nhân mười quá chín cũng sẽ lựa chọn thần phục ta. Việc thâu tóm Huyết Sát Giáo căn bản không cần ta hao tốn công sức, tùy thời đều có thể tiếp quản. Hmm... Ta định ba ngày nữa sẽ trở lại Trung Nguyên, chừng ấy đến luôn Huyết Sát Giáo. Những thứ cần chuẩn bị hết thảy ta đều đã căn dặn Tiểu Ngọc chuẩn bị rồi".

"Tốt. Vậy ba ngày nữa thiếp sẽ cùng chàng đến Huyết Sát Giáo".

"Thi Hàn, nàng cũng muốn đến Trung Nguyên?".

Tôn Thi Hàn ra vẻ điều đó là đương nhiên: "Tất nhiên là thiếp phải đến. Thiếp cũng muốn gặp vị bằng hữu Dương Tiểu Ngọc kia của chàng, còn có đứa bé Gia Gia kia nữa. Thiếp rất tò mò muốn biết. Thêm nữa... Tiểu Ngư, thiếp cũng muốn về gặp Yến cô cô của chàng, xem căn nhà nhỏ mà trước đây chàng từng sống. Thôn Đào Hoa ấy, thiếp nghĩ là đẹp lắm".

"Nàng nói cũng đúng, ta nên đưa nàng về gặp Yến cô cô...".

"Tiểu Ngư, nói vậy là chàng đã đồng ý rồi nhé!" Tôn Thi Hàn vui mừng, cười lộ cả hàm răng trắng đều. Đáng tiếc, Tôn Thi Hàn nàng có vẻ đã vui mừng hơi sớm.

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Thi Hàn, ta e là không thể mang nàng theo cùng được".

Sắc mặt loáng cái ỉu xìu, Tôn Thi Hàn rất không bằng lòng: "Tại sao?".

"Không tiện".

"Có cái gì mà bất tiện?".
Tôn Thi Hàn càng bất mãn ra mặt. Đây không phải lần đầu tiên nàng hướng Lăng Tiểu Ngư đề nghị theo hắn về Trung Nguyên, cũng chả phải lần đầu tiên hắn đem gạt bỏ. Rốt cuộc là vì sao chứ? Lăng Tiểu Ngư hắn là thần nhân kia mà, từ Bắc Nguyên đi đến Trung Nguyên, với kẻ khác có thể xa xôi, nhưng với Lăng Tiểu Ngư hắn, vài ba nhịp thở là xong rồi. Mang theo nàng thì có cái gì mà bất tiện đây?

Lẽ nào Lăng Tiểu Ngư hắn ở Trung Nguyên còn có nữ nhân khác nên không muốn mang nàng về đó? Bất giác, một ý nghĩ loé lên trong đầu Tôn Thi Hàn.

"Tiểu Ngư, chàng khai thật đi. Có phải chàng đã làm chuyện gì xấu ở Trung Nguyên nên không muốn cho thiếp biết đúng không?".

Chuyện xấu sao? Sự tình phát sinh ở Thanh Khâu, cái đêm điên cuồng ấy của hắn và mẫu tử Thiên Hồ Đại Mi - Thiên Hồ Nguyệt, hẳn cũng đủ gọi là xấu xa đi.

Dạ thầm áy náy, Lăng Tiểu Ngư đưa tay vén mấy sợi tóc trên mặt Tôn Thi Hàn, thâm tình nhìn nàng: "Thi Hàn, có một số chuyện tạm thời ta chưa thể nói cho nàng biết. Cho ta thêm chút thời gian, chờ ta giải quyết xong mọi chuyện, chừng ấy ta sẽ kể hết với nàng, được không?".

Tôn Thi Hàn rất muốn nói không, nhưng khi trông thấy vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt ngập tràn tâm sự của Lăng Tiểu Ngư thì cõi lòng nàng lại chùng đi.

"Thôi được rồi. Nếu chàng chưa muốn nói thì thiếp cũng sẽ không truy hỏi nữa".

"Cảm ơn nàng".

Lăng Tiểu Ngư cầm tay giai nhân, giọng điệu chân thành: "Cho dù sau này có chuyện gì xảy ra, Thi Hàn nàng vẫn mãi là thê tử của ta. Vĩnh viễn đều sẽ luôn là như vậy".

p/s: Tranh thủ gõ thêm vài chữ. Chương thêm cho nên đừng chê ngắn. Lúc nào có thời gian rảnh thì viết, viết xong thì lập tức đăng luôn cho tiện. Canh chỉnh thì mệt lắm...

Chương 627: Hình xăm

Tôn Thi Hàn có lẽ không phải người Lăng Tiểu Ngư yêu nhất, nhưng nàng là nữ nhân đầu tiên của hắn, cũng là thê tử được hắn cưới hỏi đàng hoàng, vậy nên hắn tự nguyện với lòng phải đối xử với nàng thật tốt. Hắn biết, Tôn Thi Hàn nàng thực tâm yêu thích hắn; ở trong lòng nàng, Lăng Tiểu Ngư hắn là nam nhân duy nhất nàng dành tất cả sự quan tâm...

"Thi Hàn, sau này không có ta bên cạnh, nàng nhất định phải kiên cường sống tiếp nhé...".

...

Lời nhắn nhủ trong âm thầm, Tôn Thi Hàn dĩ nhiên là đã không hề nghe được. Nếu mà nghe được, nàng hẳn sẽ sinh lòng lo lắng. Trên thực tế nàng hiện vẫn an nhiên trong ngực Lăng Tiểu Ngư, tựa con mèo nhỏ rúc vào người hắn.

Tầm được một khắc, Tôn Thi Hàn lúc này bỗng ngồi dậy. Nàng khẽ động thần niệm, lấy từ trong giới chỉ ra một chiếc lọ nhỏ, cao cỡ gang tay, tiếp đấy, nàng lại lấy ra thêm một món đồ vật nữa: một cây ngân châm.

Lăng Tiểu Ngư nhìn hai món đồ, thần tình nghi hoặc: "Thi Hàn, cái gì vậy?".

"Cái này..." Trên mặt Tôn Thi Hàn thoáng hiện ý gian, nàng kề môi nói nhỏ vào tai Lăng Tiểu Ngư.

Đợi nàng nói xong, Lăng Tiểu Ngư chớp chớp hàng mi, rồi chìa cánh tay trái của mình ra, lắc đầu bất đắc dĩ: "Được rồi. Nàng muốn làm gì thì làm đi".

Như chỉ chờ có thế, Tôn Thi Hàn liền bắt tay vào việc ngay. Dáng vẻ phấn khích, nàng đem nắp lọ mở ra, lấy ngân châm tẩm dịch thủy bên trong. Sau đấy, nàng cầm ngân châm đã tẩm qua dịch thủy ấy, đâm xuống da thịt trên cánh tay trái của Lăng Tiểu Ngư, tại mặt phía trong, đoạn từ cổ tay xuống đến khủy tay.

Tôn Thi Hàn làm rất tỉ mỉ. Mỗi một kim đâm xuống nàng đều canh chỉnh kỹ càng, lực đạo luôn được khống chế hoàn hảo. Cứ thế, sau hơn nửa giờ miệt mài với các công đoạn, hiện hình xăm rốt cục cũng đã hoàn thành. 

"Tôn Thi Hàn", đấy là những gì được xăm lên trên cánh tay trái của Lăng Tiểu Ngư.

Ngắm nhìn tác phẩm của mình, Tôn Thi Hàn ra chiều vừa ý: "Kể từ bây giờ thiếp sẽ luôn ở bên cạnh chàng, mỗi một giờ mỗi một khắc đều luôn như vậy".

Lăng Tiểu Ngư hết nhìn cánh tay mình lại nhìn khuôn mặt giai nhân, hồi lâu mới lên tiếng: "Có phải ta vừa bị đánh dấu chiếm hữu không?".

Tôn Thi Hàn lập tức phủ nhận: "Đâu có. Thiếp chỉ là muốn kề cận bên chàng thôi".

Ý tứ thật chỉ như thế thôi sao? Lăng Tiểu Ngư không tin gì mấy. 

...

...Hôm sau.

Địa điểm vẫn như cũ, là Tuyết Linh Cung. Nhưng thay vì Tuyệt Tình Điện của Tây Viện thì lúc này Lăng Tiểu Ngư lại đang có mặt bên Đông Viện, trước một căn phòng tách biệt với kiến trúc chung quanh. 

Căn phòng này Lăng Tiểu Ngư hắn không lạ, rất quen thuộc là khác. Trước khi thành thân với Tôn Thi Hàn, dời sang Tây Viện thì đây chính là nơi ở của hắn. Mà không, phải nói là nơi ở của hắn và Tôn Tiểu Yến mới phải. 

"Đứa trẻ này...".

Lăng Tiểu Ngư dùng pháp nhãn quan sát cảnh tượng bên trong, lắc đầu thở dài. Những gì hắn thấy được thực khiến hắn có phần bất nhẫn. 

Chân bước tới, Lăng Tiểu Ngư lặng lẽ tiến nhập căn phòng, từ đầu đến cuối đều không hề gây ra một tiếng động nào.

...

Căn phòng vẫn vậy, được ngăn thành hai nửa. Nửa của hắn, nó vẫn được bảo trì nguyên vẹn. Từ chăn đệm cho đến bàn ghế, ly tách, hết thảy đều giống y như trước, lúc hắn còn tại. 

"Đứa nhỏ này... Chẳng phải ta đã bảo không cần giữ lại rồi hay sao...".

Đôi chân nhẹ xoay, Lăng Tiểu Ngư tiến qua nửa còn lại của căn phòng. Tôn Tiểu Yến, nàng đang ngồi đấy, ngay trên chiếc giường của mình. Hai mắt khép hờ, tay thì để ở trên đùi, toàn thân linh lực không ngừng lưu chuyển, mười mươi là đang tu luyện. 

So với hình ảnh cuối cùng mà Lăng Tiểu Ngư nhìn thấy thì hiện tại Tôn Tiểu Yến đã gầy đi trông thấy. Khuôn mặt đầy đặn ngày nào giờ cũng trở nên xanh xao, hốc hác... 

Lăng Tiểu Ngư càng nhìn nội tâm càng xót. Cuối cùng hắn quyết định rời đi mà không nói tiếng nào. 

...

"Bái kiến trưởng lão".

"Bái kiến trưởng lão".

Khu vực bếp núc của Đông Viện lúc này, bầu không khí bỗng trở nên khẩn trương lạ thường. Các cung nhân ai nấy đều đang khép nép, đầu cúi thấp, dạ âm thầm lo lắng. 

Bọn họ cảm thấy rất là nghi hoặc, tự hỏi không biết tại sao trưởng lão lại ghé qua đây, cái nơi thấp kém này. 

Đối với những gương mặt đang vì chính sự xuất hiện của mình mà lo lắng, sợ sệt kia, Lăng Tiểu Ngư chẳng có bao nhiêu bận tâm. Hắn mở miệng, thanh âm nhàn nhạt: "Ai là người đứng đầu ở đây?".

"T-Trưởng lão... Là nô tì." Trong đám hạ nhân, một phụ nữ đứng tuổi bước ra, cúi đầu nói.

"Tên ngươi là gì?".

"Bẩm trưởng lão, nô tì tên Ngọc San".

"Ngọc San, tài nghệ nấu nướng của ngươi tốt chứ?".

Mặc dù không hiểu tại sao Lăng Tiểu Ngư lại hỏi tới vấn đề này nhưng Ngọc San vẫn thành thật hồi đáp: "Bẩm trưởng lão, ở đây tài nghệ của nô tì luôn xếp hạng đầu".

"Vậy thì tốt." - Lăng Tiểu Ngư gật đầu - "Bây giờ ngươi hãy vào bếp làm giúp ta nấu vài món có công dụng bồi bổ khí huyết. Sử dụng những nguyên liệu tốt nhất".

Chương 628: Ác tâm

"Phù... ù...".

Trên chiếc giường, một đôi mắt vừa hé mở, một ngụm trọc khí vừa mới được người thở ra. 

Tôn Tiểu Yến, nàng đã kết thúc quá trình tu luyện của mình. 

Thần tình uể oải, Tôn Tiểu Yến đặt chân xuống giường, đang toan nhấc mông đứng dậy thì ánh mắt bỗng ngưng. 

Trước mặt nàng, trên chiếc bàn đặt ở giữa phòng, chẳng rõ từ bao giờ đã có thêm một chiếc hộp. 

Từ đâu ra? Tôn Tiểu Yến nàng nhớ thời điểm bế quan, trong phòng nàng làm gì có chiếc hộp nào như thế. Là người đem vào sao? Nhưng ai? Căn phòng của nàng vốn đã bày ra cấm chế, huống hồ với thân phận đặc thù của nàng thì cung nhân nào lại dám tự tiện quấy rầy... 

Lẽ nào...

Như nghĩ tới điều gì, Tôn Tiểu Yến bật người dậy, chạy nhanh đến bên cái bàn. Ở đấy, trừ bỏ chiếc hộp lạ mắt kia ra thì còn có thêm một mẩu giấy. Là một lời nhắn. 

"Ăn xong thì đến hồ Vọng Nguyệt".

"Ca..." Tôn Tiểu Yến đọc hết dòng chữ ghi trên giấy, miệng liền thốt lên một tiếng thân thương. Mặc dù người viết chẳng đề tên nhưng Tôn Tiểu Yến nàng vẫn có thể dễ dàng đoán ra được. Dạ rất vui mừng, nàng chạy ngay đến cửa. Nhưng chân vừa đến cửa thì nàng bất ngờ khựng lại, quay ngược trở vào. Chừng khi trong tay đã cầm chắc chiếc hộp đựng thức ăn, lúc này nàng mới giải trừ cấm chế, hướng hồ Vọng Nguyệt phóng đi như bay. 

...

Từ căn phòng của mình đến hồ Vọng Nguyệt khoảng cách vốn cũng chẳng xa xôi gì mấy, lại cộng thêm tốc độ di chuyển rất nhanh của mình nên chỉ thoáng chốc thì Tôn Tiểu Yến đã tới nơi. 

Không ngoài ý muốn, đang đợi nàng quả đúng Lăng Tiểu Ngư - người mà nàng vẫn luôn âm thầm thương tưởng.

"Ca!".

Nhìn thấy nam nhân mình yêu quý, Tôn Tiểu Yến chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi, lập tức lao đến ôm chầm lấy hắn. Chiếc hộp trên tay nàng cũng bị buông xuống, nằm lăn lông lốc trên đường...

...

Lăng Tiểu Ngư để yên cho Tôn Tiểu Yến ôm ấp một lúc rồi mới chủ động tách ra. Hắn nhẹ lắc đầu, nói: "Xem muội kìa, kích động tới như vậy. Chúng ta chỉ không gặp hơn một tháng thôi...".

Tôn Tiểu Yến cúi mặt, không nói gì. Với Lăng Tiểu Ngư hắn có lẽ chỉ hơn một tháng, nhưng còn với nàng... thật là dài lắm. Nàng nhớ hắn tới nỗi hằng đêm thương tâm bật khóc. Không có hắn, nàng cảm thấy mình mới đơn độc làm sao. 

"Muội thật là... Thức ăn ca đích thân xuống bếp bảo người chuẩn bị cho muội, giờ lại bị muội làm hỏng hết rồi".

Nghe Lăng Tiểu Ngư nói vậy Tôn Tiểu Yến mới đưa mắt kiếm tìm chiếc hộp mà ban nãy mình đã đánh rơi, rồi khom người nhặt lên, vội vàng mở nắp kiểm tra. 

Thức ăn thì đúng vẫn còn, chỉ là... Hầm không ra hầm, nướng không ra nướng, chúng trộn lẫn hết cả vào nhau, nhìn có phần kinh dị. 

"Ca, muội...".

"Không sao." - Lăng Tiểu Ngư bảo - "Để ca sai người nấu lại".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư cất bước tính đi.

"Ca".

Bên cạnh, Tôn Tiểu Yến đưa tay giữ lại. Nàng nói: "Không cần đâu. Số thức ăn này vẫn có thể ăn được mà".

Ăn được? Lăng Tiểu Ngư nhìn đống hổ lốn trong chiếc hộp, chẳng cho là: "Đã trộn lẫn cả rồi... Thôi, để ca sai người nấu lại".

"Ca, thật sự không cần".

Như để chứng minh lời mình, Tôn Tiểu Yến với lấy đôi đũa đã dính bẩn, gấp lấy một ít thức ăn cho vào miệng rồi nhai ngon lành.

"Ca thấy không, vẫn có thể ăn được mà".

"Muội...".

...

"Ực...".

"Tiểu Yến, muội ăn từ từ"."Hì hì...".

Tôn Tiểu Yến cười tươi, tiếp tục gắp ăn. Dưới sự nhiệt tình của nàng, chẳng mấy chốc mà toàn bộ thức ăn bên trong chiếc hộp đã bị nàng cho hết vào bụng. 

"Tiểu Yến, đã bao nhiêu ngày rồi muội không ăn?".

"Muội cũng không nhớ".

"Ích cốc đan muội lẽ nào cũng không dùng?".

"Muội... không dùng".

Lăng Tiểu Ngư trong lòng hơi xót. Hắn kéo nàng lại gần, dùng vạt áo lau qua miệng nàng. 

"Nha đầu ngốc, muội phải chú ý giữ gìn chứ. Chẳng phải ca đã bảo muội nên tu luyện có chừng mực rồi sao".

"Ca... Muội nhớ ca." Tôn Tiểu Yến không màng chi lễ tiết, ngả đầu vào trong ngực Lăng Tiểu Ngư, thâm tình nói.

Phần Lăng Tiểu Ngư thì... hắn im lặng.

Hắn cảm giác tình cảm của cô gái trong lòng, nó dường như đã không đơn thuần chỉ là của một muội muội dành cho ca ca mình nữa. 

Lẽ nào thật như Tôn Thi Hàn từng nói, Tiểu Yến sinh tâm yêu thích hắn ư?

Lòng có úy kị, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng tách ra.

"Tiểu Yến, dạo này tu luyện thế nào? Có gặp trở ngại gì không?".

Tôn Tiểu Yến ngẫm một chút, lắc đầu: "Tiến cảnh rất tốt, hầu như không có trở ngại gì".

"Đưa tay ta xem".

...

Lăng Tiểu Ngư kiểm tra một chút, nhẹ gật đầu: "Đúng là không có gì đáng lo ngại. Linh lực tăng lên rất ổn định".

"Muội đã nói rồi mà".
Tôn Tiểu Yến đổi đề tài: "Ca, chuyến đi đến Trung Nguyên của ca thế nào? Có suông sẻ không?".

"Khá tốt. Ca hiện đã tra ra chân tướng Quỷ diện nhân".

"Ca, hắn là ai?".

Lăng Tiểu Ngư cảm thấy không có gì phải giấu giếm, bèn đem những lời đã nói với Tôn Thi Hàn thuật lại một lần cho Tôn Tiểu Yến nghe. Chừng nghe xong, hệt như Tôn Thi Hàn hôm qua, Tôn Tiểu Yến cũng xin theo về Trung Nguyên. Tất nhiên là Lăng Tiểu Ngư chẳng thể nào đồng ý được. Hắn bảo: "Tiểu Yến, chuyến này ca về Trung Nguyên là để giết Cơ Thành Tử, thống nhất toàn bộ tu tiên giới, mang muội đi thật sự không tiện".

"Vậy... ca có đưa cung chủ đi cùng không?".

"Thi Hàn muốn đi nhưng đã bị ca từ chối".

Thì ra cả cung chủ cũng không được đi. Tôn Tiểu Yến thấy lòng dễ chịu hơn nhiều. Nàng nhu thuận gật đầu: "Nếu vậy muội sẽ ở Tuyết Linh Cung đợi ca. Khi nào làm xong việc, ca nhớ phải đưa muội tới Trung Nguyên".

"Ừm. Ca hứa".

"Ngoéo tay đi".

"Được".

...

Lăng Tiểu Ngư hiện đã rời đi. Bên hồ Vọng Nguyệt lúc này chỉ còn lại một mình Tôn Tiểu Yến. Nàng ngồi trên cỏ, mắt xuôi nhìn dòng nước, miệng thều thào: "Nếu như không có gương mặt này, ca liệu có đối xử tốt với muội không?".

"Ca, muội không muốn mình chỉ là cái bóng của Lăng Ngọc Yến...".

...

"Nếu có một ngày Tôn Thi Hàn chết đi, ca liệu có đón nhận tình cảm của muội?".

...

Bên hồ Vọng Nguyệt, Tôn Tiểu Yến đã ngồi rất lâu. Trong tâm trí nàng tràn ngập những suy tư. Có ý nghĩ mà trước đây nàng chưa bao giờ dám nghĩ. Ví như... phương thức đoạt mạng Tôn Thi Hàn chẳng hạn.

Độc ác ư? 

Có phải hay không thì vẫn cần thêm thời gian để kiểm chứng, xem xem Tôn Tiểu Yến sẽ làm ra những chuyện gì, sẽ thương hại đến ai. Tuy nhiên, xét riêng ý nghĩ thì không thể phủ nhận rằng tâm tính của Tôn Tiểu Yến nàng đã thay đổi, chẳng còn là thiếu nữ thiện lương đơn thuần giống như trước nữa. Nàng thậm chí muốn hại chết Tôn Thi Hàn kia mà.

Trong chuyện tình cảm thì ai cũng đều ích kỷ, nữ nhân lại càng nhiều. Bằng ở trường hợp của Tôn Tiểu Yến, khi nàng đã quá phụ thuộc vào Lăng Tiểu Ngư, xem hắn là thân nhân duy nhất trên cõi đời, mong muốn chiếm hữu của nàng chắc chắn còn to lớn hơn. 

Rồi đây, với sự ích kỷ của mình, tình yêu mù quáng của mình, Tôn Tiểu Yến sẽ làm ra những chuyện gì? Kết cục của nàng, nó sẽ ra sao?

...

...

Chuyện tương lai, nào ai có thể lường hết được. Ngay đến thần cơ diệu toán như Lý Bất Tri còn tính sai nữa là. 

Hơn hai ngàn năm trước, vị thiên hạ đệ nhất nhân này từng để lại dự ngôn, tiên đoán thương sinh sẽ phải hứng chịu đại tai kiếp. Theo ông, hoạ đến từ Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết và Song Ngư. Trong đó, cái hoạ Thao Thiết và cái hoạ Song Ngư là ghê gớm nhất. Thế nhưng hôm nay, Chu Đại Trù vẫn hôn mê chưa tỉnh, Cung Đâu là Ái Chân Kha Lạc Hoàng cũng sớm hồn phi phách tán, sót lại duy mỗi thân xác, phần Huyền Vũ thì... nàng nào đã thảm sát sinh linh. 

Thao Thiết thực Miên có thể xem là tai hoạ, có thể coi là ghê gớm, nhưng nếu bảo đã làm chính giáo lung lay thì chưa phải. Khiến cho chính giáo tận diệt đây, mặc may Lăng Tiểu Ngư. Chỉ một mình hắn.

Lý Bất Tri tiên đoán sai rồi. Như thế cũng có nghĩa rằng vị cứu tinh mà ông đề cập, Minh Tôn và tiên tử, bọn họ chưa chắc đủ khả năng hoá giải tai kiếp. Minh Tôn thì thôi không nói, đã tan vào thiên địa. Hiện đáng bàn chăng là "tiên tử".

Lăng Thanh Trúc, nàng thực có thể bảo vệ được chính giáo, bảo vệ được thương sinh ư? 

Khả năng xem chừng không lớn.

...

Là vậy đấy. Những gì diễn ra hôm nay, so với dự ngôn năm nào thì đã có nhiều sai biệt. Lăng Tiểu Ngư bây giờ đã vượt ngoài tầm kiểm soát, thế gian không một ai có thể cản bước chân hắn nữa. Chuyện hắn quyết làm, thực đã vô phương ngăn chặn. Dừng được hắn, thiết nghĩ cũng chỉ mỗi hắn mà thôi

Chương 629: Tiếp Quản Huyết Sát

Trong dãy núi Bạch Lộ, tổng đàn Huyết Sát Giáo.

Tại sảnh đường.

Khác hẳn thường ngày, hôm nay chỗ này khá là đông đúc, đếm sơ cũng đã gần ba mươi người. Lại nói, những con người đang có mặt ở đây, bọn họ ai nấy đều có tu vi thâm hậu, sớm đã thành tựu chân nhân. Địa vị cũng là như vậy, rất cao. Ở trong liên minh, bọn họ chính là tầng lớp lãnh đạo. Minh chủ thì đương nhiên không ai khác ngoài giáo chủ Huyết Sát Giáo: Đồ Tam Nương. Lúc này, nàng chính là đang ngồi trên ghế chủ toạ.

Một cuộc họp mặt quy tụ đông đủ cao tầng của tất cả các đại môn phái trong liên minh tà đạo, đây khẳng định không phải chuyện bình thường. Vấn đề chắc chắn là rất lớn. Hãy nhìn xem. Ngay đến Dương Tiểu Ngọc - người trước giờ chưa từng tham dự vào bất kỳ một cuộc hội họp nào - mà bây giờ cũng đã xuất hiện. Nàng ngồi sát ngay bên cạnh chiếc ghế chủ toạ của Đồ Tam Nương.

...

"Có đại sự sắp được đưa ra luận bàn, hoặc là thông báo", các vị cao tầng trong liên minh cho là như vậy, ai nấy đều đang âm thầm suy đoán, dạ tò mò muốn biết. Nhưng nghi hoặc thì nghi hoặc, tuyệt nhiên chẳng một người nào dám đứng lên hỏi.

Kẻ đang ngồi trên bục kia chính là thần nhân, người nắm giữ sức mạnh của tứ linh Huyền Vũ, một đám phàm nhân thế tục làm sao dám tùy tiện được đây?

Cứ thế, bởi không ai lên tiếng nên bầu không khí dần trở nên trầm lắng, có phần ngột ngạt.

Mãi cho đến khi...

"Hừm...".

... một tiếng hắng nhẹ cất lên.

Sau một hồi thầm đoán đông tây, Đồ Tam Nương cuối cùng quyết định trực tiếp hỏi thẳng. Nói sao thì nàng và Dương Tiểu Ngọc cũng đã ít nhiều tiếp xúc, không đến nỗi lo ngại như những người khác.

"Dương cô nương." - Đồ Tam Nương nói - "Tất cả mọi người hiện đều đã có mặt đông đủ, không biết cô nương có thể bắt đầu...".

"Đợi." Đồ Tam Nương nói còn chưa hết câu thì đã bị người bên cạnh cắt ngang.

Dương Tiểu Ngọc bảo: "Vẫn còn thiếu một người nữa".

Còn thiếu một người?

Theo phản xạ, Đồ Tam Nương ngó xuống bên dưới, cẩn thận đếm lại một vòng. Đếm xong thì nàng mới càng thêm nghi hoặc. Rõ ràng nhân số đã đủ, những người cần có mặt hiện đều đã sớm có mặt, nào thiếu vắng ai đâu...

Đồ Tam Nương thực tình không rõ ý tứ của Dương Tiểu Ngọc. Những vị cao tầng khác trong liên minh cũng là như vậy, không ai đoán được người mà Dương Tiểu Ngọc bảo còn thiếu ấy là ai. Bất đắc dĩ, bọn họ chỉ có thể tiếp tục chờ đợi...

...

"Đến rồi".

Qua thêm tầm một khắc rưỡi lặng im, trong sảnh đường chợt vang lên tiếng nói. Đúng là giọng Dương Tiểu Ngọc. Nàng đã mới vừa nhấc mông khỏi ghế.

Theo ánh mắt của nàng, mọi người cũng hướng ra phía cửa chính thì thấy không gian nơi ấy bỗng nổi lên một ít ba động, tiếp đó, một bóng hắc y nhân hiện ra.

"Này...".

"C-Chuyện này...".

Trước phương thức xuất hiện quá đỗi cao minh kia của hắc y nhân, các vị cao tầng trong liên minh cảm thấy vô cùng rung động, một số người không kiềm được mà trợn mắt há mồm vì kinh ngạc.

Đây là xuyên không, thủ đoạn của bậc thần tiên!

...

Chẳng để ý gì đến những cặp mắt kinh thán, ngờ vực xunh quanh, Dương Tiểu Ngọc một đường tiến thẳng đến trước mặt hắc y nhân, dịu dàng nói: "Ngươi tới rồi".

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư khẽ gật đầu, rồi đảo mắt nhìn chung quanh, tới vị trí của Đồ Tam Nương và Âm Tiểu Linh thì có lưu lại một chút.

"Gia Gia đâu?".

"Theo ý ngươi, lúc nãy ta đã đem nó giam lại rồi".

Trên bục, Đồ Tam Nương và Âm Tiểu Linh nghe đến đấy thì trong lòng nổi lên nghi vấn, quay mặt nhìn nhau. Các nàng không hiểu gì hết. Dương Tiểu Ngọc bảo đã giam Gia Gia? Chuyện này các nàng chẳng hề hay biết.

"Dương cô nương." - Trong lòng lo lắng, Âm Tiểu Linh lập tức hướng Dương Tiểu Ngọc chất vấn - "Cô nương nói đã giam Gia Gia là thế nào?".

Dương Tiểu Ngọc xoay đầu nhìn lại, nhưng không nói gì. Lên tiếng có chăng là hắc y nhân bên cạnh nàng: "Đó là ý của ta"."Ngươi... ngươi là ai?".

Lăng Tiểu Ngư chậm rãi nâng tay, đem chiếc mặt nạ tháo xuống. Theo khuôn mặt phong trần dần hiện rõ, mái tóc hắn cũng đổi từ thuần đen sang đen - trắng hai màu, chia biệt rạch ròi trước sau.

"Lăng... Lăng Tiểu Ngư?!".

Âm Tiểu Linh mở to hai mắt như muốn nhìn rõ hơn. Nàng không dám tin vào những gì bản thân mình đang thấy.

Hình bóng này, nhân diện này, người mà bấy lâu nàng vẫn âm thầm tìm kiếm, hắn thực đã trở về rồi đấy ư?

Bất giác, khoé mắt Âm Tiểu Linh rưng rưng, tựa hồ muốn khóc. Nàng đi nhanh đến chỗ Lăng Tiểu Ngư, đang toan đưa tay chạm vào thì...

"Ong!".

... một cỗ uy áp bất ngờ nổi lên, đem nàng đẩy lui.

"Tiểu Linh!".

...

Lăng Tiểu Ngư thu hồi uy áp. Hắn nhìn mẫu tử Đồ Tam Nương - Âm Tiểu Linh, thanh âm hờ hững như người xa lạ: "Âm Tiểu Linh, chúng ta không quá thân thiết đâu".

"Ngươi... vẫn còn trách ta chuyện năm đó sao?" Âm Tiểu Linh chua xót hỏi. Nàng cho Lăng Tiểu Ngư vẫn chưa tha thứ cho mình.

Nhớ năm đó, ngày hắn bị Thiên Kiếm buộc tội, phải bước lên Hình Đài, Âm Tiểu Linh nàng đã chẳng thể giúp được gì. Bao nhiêu năm qua nàng vẫn luôn tự trách bản thân về chuyện đã xảy ra...

"Trách ngươi?".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Âm Tiểu Linh, ngươi chẳng làm sai gì cả. Chuyện năm đó là do ta tự nguyện, Hình Đài là ta cam chịu bước lên, không can hệ gì đến ngươi".

"Nếu vậy tại sao...?".

"Ta nói rồi. Ta với ngươi không phải quá thân thiết".

Chuyển mắt nhìn sang Đồ Tam Nương, người trấn định hơn, Lăng Tiểu Ngư hỏi: "Đồ Tam Nương, Miên Thành ngày đó ta thực lòng cảm kích ngươi".

"Ngươi thực sự là Lăng Tiểu Ngư sao?" Đồ Tam Nương không quá bận tâm đến lời cảm kích, hiện nàng chỉ đang thắc mắc vấn đề này.

Miên Thành ngày đó, Lăng Tiểu Ngư rõ ràng đã thức tỉnh. Theo lý kẻ làm chủ thân xác này nên là vị chí tôn thiên ngoại kia mới đúng. Lăng Tiểu Ngư thấu hiểu hoài nghi nhưng chẳng muốn giải thích nhiều, chỉ đơn giản bảo: "Không cần nghi ngờ. Kẻ đang đứng trước mặt ngươi đúng là Lăng Tiểu Ngư, chả phải vị chí tôn thiên ngoại nào kia".

"Được rồi, chuyện quá khứ chúng ta nên gác lại. Hôm nay ta nhờ Tiểu Ngọc triệu tập mọi người vốn là để bàn đại sự".

"Đại sự?".

"Phải. Thiên hạ đại sự".

...

Đồ Tam Nương, Âm Tiểu Linh, toàn bộ cao tầng trong khối liên minh tà đạo thú thực vẫn còn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao. Bọn họ đang rất mơ hồ tự vấn. Những câu hỏi đại loại như...

Lăng Tiểu Ngư đến đây để làm gì?

Thiên hạ đại sự mà hắn nói, đấy lại là chuyện gì? Hắn và Dương Tiểu Ngọc đang mưu tính cái gì?

Rất nhiều nghi vấn mà Đồ Tam Nương và mọi người muốn biết.

May mắn, Lăng Tiểu Ngư đã không bắt bọn họ phải chờ đợi lâu. Ngay khi tất cả vừa an vị thì hắn liền đem mục đích nói ra:

"Đồ Tam Nương, vị trí giáo chủ Huyết Sát Giáo, ta muốn ngươi nhường lại".

...

Đồ Tam Nương im lặng. Nàng đưa mắt ngó qua Dương Tiểu Ngọc, kế đó mới hỏi: "Ngươi muốn nắm giữ thế lực tà đạo?".

"Không sai." Lăng Tiểu Ngư thản nhiên đáp.

"Có thể nói cho ta biết lý do không?".

Đồ Tam Nương không lý giải được. Theo như nàng thấy thì cho dù chẳng phải thiên ngoại chí tôn, Lăng Tiểu Ngư như cũ vẫn vô cùng bản lãnh. Một đám thế tục phàm nhân lại đáng gì với hắn, cớ sao muốn nắm giữ?

Những vị cao tầng trong liên minh, bọn họ cũng có cùng ý nghĩ. Lúc này tất cả đều đang chờ nghe câu trả lời của Lăng Tiểu Ngư.

"Mục đích của ta thật ra rất đơn giản." - Lăng Tiểu Ngư đảo mắt một vòng, rồi nói - "Ta muốn thống nhất tu tiên giới".

...

"Thế nào? Các ngươi chấp nhận thần phục ta chứ?".

Đồ Tam Nương không nói gì. Nàng biết là mình không có lựa chọn. Dù vậy, trong dạ nàng vẫn đầy rẫy bất an. Nàng cảm thấy Lăng Tiểu Ngư có gì đó lạ lắm. Nàng thậm chí hoài nghi mục đích của hắn. Nhất là khi nghĩ đến chi tiết hắn sai Dương Tiểu Ngọc giam giữ Gia Gia...

"Sự im lặng này là thế nào đây?".

Lăng Tiểu Ngư ngó xuống bên dưới, bảo: "Các ngươi ngẩng đầu lên, nhìn hết lên đây".

Bởi do nội tâm đối với Lăng Tiểu Ngư rất e ngại nên dưới yêu cầu của hắn, mọi người không thể không làm theo. Ai cũng như ai, cùng ngẩng đầu nhìn lên.

Chợt, khuôn mặt bọn họ cứng đờ, toàn thân bất động.

Đã có chuyện xảy ra. Động thủ là Lăng Tiểu Ngư. Cũng chẳng rõ hắn đã làm gì, chỉ thấy đôi mắt hắn lúc này đã biến thành màu đỏ như máu. Hắn vừa nhìn chúng nhân bên dưới vừa nói, giọng điệu nghe rất đỗi xa xăm, tựa như vọng lên từ chốn thâm uyên cùng cốc: "Nhớ kỹ. Kể từ hôm nay ta chính là chủ nhân của các ngươi. Mỗi một lời ta nói đều là mệnh lệnh, không ai được trái".

"Đã hiểu rồi chứ?".

"Vâng, thưa chủ nhân!".

Kì lạ thay, ngay khi tiếng Lăng Tiểu Ngư vừa dứt thì chúng nhân bên dưới, mấy mươi người như một, tất cả đồng thanh trả lời, hệt như những con rối vậy.

"Thao túng tâm trí", đó là đáp án hiện lên trong đầu Dương Tiểu Ngọc, khiến nàng phải cau mày, trong dạ hoài nghi...

...

Chương 630: Trước Ngày Đại Chiến

"Vù vù...".

"Vù vù...". 

Huyết Sát Giáo, một góc trời Tây uyển, gió lúc này đang thổi mạnh. Hoa ở đây, chúng đang nghả nghiêng theo gió, hương bay tán loạn.

Trong gió, lẫn giữa hương hoa, thấp thoáng có thể nhận ra một phần mộ. Khá là sạch sẽ, mấy thước chung quanh chẳng thấy mọc lên một ngọn cỏ nào. Hẳn ngôi mộ này rất thường được người thăm nom quét dọn...

Bên phần mộ ấy, Lăng Tiểu Ngư khụy gối, từ từ quỳ xuống. Hắn dập đầu ba cái, bái lạy xong thì nâng tay đặt lên tấm bia trước mặt, sờ từng nét, từng chữ...

"Yến cô cô, Tiểu Ngư đến thăm người đây".

...

...

"Soạt...".

"Soạt...".

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang quỳ trước mộ Yến cô cô mình tâm sự thì từ phía sau hắn, một bóng người tiến lại.

Là một nữ nhân. Tương tự Lăng Tiểu Ngư, nữ nhân này cũng mặc hắc y, bề ngoài tuổi tầm hai bảy hai tám, có mái tóc đen tuyền, phần sau búi cao trong khi phần trước thì tóc được rẽ đều sang hai bên. Trên đầu nàng, trái phải đều có trâm hoa đương cài, nhìn rất là quý phái.

Chẳng phải Đồ Tam Nương thì ai?

...

Đồ Tam Nương, nàng đi không chậm, chẳng nhanh, cước bộ bình thường. Chừng khi khoảng cách với Lăng Tiểu Ngư chỉ còn tầm độ ba bước chân thì nàng dừng lại. 

Lăng Tiểu Ngư chuyển mình đứng lên, trong tư thế quay lưng cất tiếng: "Ngươi đến thăm Yến cô cô ta, hay là chủ đích muốn tìm ta?".

Đồ Tam Nương không trực tiếp trả lời mà hỏi: "Ta muốn biết tại sao ngươi phải làm như vậy?".

"Làm như vậy?".

"Cách ngươi đối xử với Gia Gia, và cả Tiểu Linh nữa".
Đồ Tam Nương nói tiếp: "Tại sao ngươi lại giam giữ họ? Ngươi có biết những năm qua bọn họ đều đêm ngày trông ngóng, vì ngươi mà cầu nguyện hay không?".

"Biết thì thế nào? Không biết lại thế nào?".

Lăng Tiểu Ngư từ từ quay đầu nhìn lại, tiếp lời: "Đối với ta cũng chẳng còn bao nhiêu ý nghĩa".

Đồ Tam Nương nhíu mày, có chút trầm mặc. Nam nhân đang đứng trước mặt đây, nàng không tài nào đoán ra được tâm ý của hắn. Nàng không biết trong đầu hắn đang nghĩ gì...

"Ngươi định sẽ làm gì Gia Gia và Tiểu Linh?".

"Đừng lo." - Lăng Tiểu Ngư đáp, thanh âm vẫn hững hờ như cũ - "Ta sẽ không thương tổn gì đến họ đâu. Ta chỉ đơn giản là không muốn bị phiền nhiễu thôi".

"Nếu vậy tại sao ngươi không bắt giam luôn ta?".

Vấn đề này Đồ Tam Nương khá là nghi hoặc. Nàng không rõ vì cớ gì mà Lăng Tiểu Ngư lại còn để nàng tự do đi lại. Huyết Sát Giáo hiện đã nằm trong tay hắn, thế lực tà đạo đã thần phục dưới chân hắn, theo lý thì Lăng Tiểu Ngư hắn đâu cần đến Đồ Tam Nương nàng nữa.

Lăng Tiểu Ngư đương nhiên thừa hiểu vướng mắc trong lòng Đồ Tam Nương. Dù vậy, hắn không có ý định sẽ giải thích cái gì. 

"Đồ Tam Nương, nếu ngươi chán ghét tự do thì có thể tự mình đi vào trong phòng giam. Sẽ không ai ngăn cản ngươi đâu".

Vừa nói, chân Lăng Tiểu Ngư vừa tiến sát lại, đến khi thân thể chỉ còn cách Đồ Tam Nương chưa tới một gang tay thì hắn mới dừng lại.
"Ta khuyên ngươi nên an phận, đừng có hành động ngu ngốc. Nếu không... Đồ Tam Nương ngươi sẽ phải hối hận đấy".

Đi kèm với cái nhếch môi ý vị, Lăng Tiểu Ngư vậy mà đặt hẳn bàn tay lên khuôn mặt kiều mị của Đồ Tam Nương. Hắn nhẹ vuốt ve, buông lời đe doạ: "Một vưu vật như ngươi, nam nhân ai cũng đều thèm khát cả. Nên nhớ ta cũng là nam nhân. Tấm thân xử nữ của ngươi thực rất khiến ta động tâm đấy".

Đồ Tam Nương há hốc, trong lòng hoảng sợ. Cái sợ này, không chỉ đến từ việc tứ chi bị phong bế không thể cử động mà còn đến từ những lời nói của Lăng Tiểu Ngư. Thì ra hắn đều biết rõ...

Ngó thấy giai nhân đã "hiểu" được, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới đem tay thu về, đồng thời giải khai phong bế.

"Nếu như không còn chuyện gì khác thì lui xuống đi. Bổn giáo chủ muốn được an tĩnh một mình".

Đồ Tam Nương không dám nói thêm gì, lặng lẽ rút lui. 

Lăng Tiểu Ngư hôm nay đã không còn là Lăng Tiểu Ngư của ngày xưa nữa, bây giờ hắn đã trở nên rất đáng sợ...

...

...

Đêm.

Trên đỉnh Trúc Kiếm.

Ở đây, trong những năm này hầu như lúc nào cũng tĩnh mịch. Ban ngày còn đỡ, chí ít còn có dương quang chiếu rọi, nhưng khi tà dương khuất bóng... khung cảnh nhìn đâu cũng thấy vắng lặng, u buồn. 

Cảnh đã như thế, người lại càng buồn hơn...

Đêm nay, giống như mọi ngày, cơm nước xong Lăng Thanh Trúc lại một mình đi ra nơi vách núi, ngồi đó mà ngẩng đầu xem trăng. Trong lòng nàng có rất nhiều tâm sự, nhưng lại không biết phải san sẻ cùng ai...

...

"Chẳng phải ta đã bảo ngươi đừng đến tìm ta nữa rồi sao?" Lăng Thanh Trúc ngồi im một lúc thì chợt cất tiếng. Tất nhiên là nàng không nói với cỏ cây hay là một con vật nào đấy. Đối tượng nàng hướng đến là người. Một vị thần nhân. 

"Lăng Thanh Trúc, mỗi người đều có số mệnh của mình, muốn tránh cũng không được".

Trong bộ hồng y, Chu Tước chậm rãi tiến lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau