TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 621 - Chương 625

Chương 621: Cuồng Hoan (7)

"Rẹt!".

"Rẹt!".

Động tác thô bạo, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng đem hai mảnh nội y trên người Thiên Hồ Đại Mi xé rách. Kế đó, hắn giải khai phong bế cho nàng. 

Khác với ban nãy, lần này hắn không ngồi im chờ đợi nữa, thay vì đợi chờ thì hắn chủ động tiến công. Nhắm chiếc miệng be bé xinh xinh của Thiên Hồ Đại Mi, hắn bắt đầu hôn. Dĩ nhiên là không chỉ bên ngoài, mỗi đôi môi, Lăng Tiểu Ngư hắn còn chiếm đoạt cả những thứ bên trong nữa. Chiếc lưỡi thơm tho của nàng, mật dịch trong miệng nàng, toàn bộ đều bị hắn tham lam mút lấy mút để.

Lăng Tiểu Ngư, hắn đã lấy đi rất nhiều. Nhưng nếu bảo thoả mãn thì... còn lâu hắn mới thoả mãn. Sau miệng, Lăng Tiểu Ngư hắn di chuyển dần xuống dưới. Hắn dừng ở đôi gò bồng đảo, xoan nắn nhào nặn một hồi thì tiến thẳng đến chốn đào nguyên tư mật. 

Nước thật là nhiều lắm.

...

"Ư...".

"Ưm...".

Dưới sự khuấy động của Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Đại Mi cảm thấy vừa sung sướng lại vừa khó chịu. Cơ thể nàng liên tục uốn éo, miệng chốc chốc rên rỉ ttong khi những ngón tay thì bấu chặt vào tấm chăn trên giường, bộ dạng "khổ sở" vô cùng. 

"Yêu ta...".

"Yêu ta...".

Đã không thể chịu đựng thêm được nữa, Thiên Hồ Đại Mi bất chấp cái chân đau vùng lên. Nàng đang toan đem Lăng Tiểu Ngư đẩy ngã thì... chính nàng đã bị đè luôn xuống giường. 

"Yêu ta...".

Không còn biết trời trăng mây gió chi nữa, cũng giống như Thiên Hồ Nguyệt ban nãy, bây giờ trong tâm trí Thiên Hồ Đại Mi, tồn tại duy nhất chỉ một ý niệm: hoan ái. Nàng muốn giao hoan. Cơ thể nàng hiện vô cùng trống rỗng, nàng cần có ai đó giúp mình khoả lấp. 

Lăng Tiểu Ngư? Ai là Lăng Tiểu Ngư? Thiên Hồ Đại Mi nàng không biết. Nàng chỉ biết bên cạnh nàng lúc này đang có một nam nhân, và nàng khao khát được cùng với hắn hoà làm một. 

"Yêu ta...".

"Yêu ta!".

Hơn bất kỳ sự phóng đãng của nữ nhân bình thường nào từng được biết tới, Thiên Hồ Đại Mi chẳng khác gì hổ. Nàng liên tục cào cấu, rồi vòng tay ghì chặt lấy cổ Lăng Tiểu Ngư, ép cho miệng hắn chạm đến ngực mình. Nhưng, sự va chạm càng nhiều, tâm trí nàng lại càng trống rỗng, hạ thân nàng lại càng khó chịu...
Bản năng mách bảo, Thiên Hồ Đại Mi đưa tay xuống phía dưới, tìm đến thứ đồ vật mà nàng biết chắc là nó có thể làm cho mình thoả mãn.

"Soạt!".

Không may, ý đồ của Thiên Hồ Đại Mi nàng đã bị người phát hiện. Lăng Tiểu Ngư, hắn đã chặn đứng hành vi xấu xa ấy.

"Cho ta...".

Lăng Tiểu Ngư không nói gì. Hắn dùng hành động để trả lời. Hắn đưa thứ mà ai cũng biết là thứ gì kia lại gần u huyệt, kế đấy thì một mạch đi vào.

"Ư!".

Dị vật xâm nhập, Thiên Hồ Đại Mi đau đớn gồng lên. Nàng có cảm giác thân thể mình vừa bị xé đôi. 

Mặc dù Thiên Hồ Đại Mi nàng đã từng trải qua chuyện sinh nở, còn tận những ba lần, nhưng với bí quyết thượng thừa được tổ tiên truyền lưu, việc hoàn tân thật chẳng có gì đáng gọi khó khăn cả. Lại nói, sinh nở đâu giống ái ân. Tính ra đây mới chỉ là lần đầu tiên Thiên Hồ Đại Mi nàng chung chạ với nam nhân...

Chưa từng hoan ái với nam nhân mà lại sinh ra tận những ba đứa con, nghe đúng rất kì lạ, nhưng đó hoàn toàn là sự thật, tộc nhân Thiên Hồ ai nấy đều hiểu. Số là tổ tiên Thiên Hồ có đặt ra quy định, hễ phàm nữ tính hoàng tộc nào muốn kế thừa Vương vị, người đó tuyệt đối phải giữ thân trong sạch cả đời, không được phép cùng nam nhân phát sinh quan hệ, kẻ trái luật lập tức bị tước bỏ tư cách, kể cả đã là Vương cũng phải thoái vị nhường ngôi. Theo quan điểm của tổ tiên Thiên Hồ, nữ nhân có phẩm vị hơn hẳn nam nhân và Vương phải là người duy trì chế độ nữ quyền này. Vương cao quý hơn tất thảy, vậy nên chung chạ cùng nam nhân, điều đó là một sự ô nhục, đáng hổ thẹn. 

Từ xưa đến nay, Vương của Thiên Hồ tộc, mỗi một thế hệ đều là trinh nữ, tiết hạnh luôn được gìn giữ cả đời, trong lịch sử ghi chép đều luôn là như vậy, chưa từng có ngoại lệ. Chuyện Vương mang thai, tất cả chỉ do bản thân mình quyết định. Ở tại Thanh Khâu này có tồn tại hai hồ nước nhỏ rất đỗi thần kỳ: một hồ màu lam, một hồ màu trắng. Hai hồ nước này có công dụng rất đặc biệt, đó là có thể giúp cho Vương mang thai. Nếu như Vương uống nước trong hồ màu trắng thì chắc chắn sẽ hạ sinh nhi tử, còn nếu uống nước trong hồ màu lam thì đứa con sinh ra, mười mươi sẽ là nhi nữ. Thiên Hồ Đại Mi, nàng chính là dùng phương thức này hạ sinh ba huynh muội Thiên Hồ Bắc Gia, Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ. Bởi thế cho nên nếu bảo Thiên Hồ Đại Mi nàng vẫn là trinh nữ, tuyệt đối không ngoa chút nào.

...
Lăng Tiểu Ngư phải nói là nam nhân rất có diễm phúc. Nữ nhân trong thiên hạ, luận nhan sắc, trừ Đồ Tam Nương ra thì làm gì còn ai sánh được với Thiên Hồ Đại Mi nữa? Thiên Hồ Đại Mi nàng đẹp còn hơn cả thiên tiên, là vưu vật trời sinh mà bất cứ nam nhân nào cũng đều khao khát mong cầu. Nay Lăng Tiểu Ngư hắn đã chiếm được, lại còn là nam nhân đầu tiên chiếm hữu, nếu thế nhân biết được, thiết nghĩ lắm kẻ sẽ sinh lòng ganh tị. Huống chi... cùng hắn trải qua chuyện ái ân đây nào phải đâu chỉ mỗi mình Thiên Hồ Đại Mi. Còn có Thiên Hồ Nguyệt - con gái của Thiên Hồ Đại Mi nàng nữa. 

Tuyệt đại song kiều, lại là mẫu tử kiêm thu, thử hỏi còn diễm phúc nào hơn?

...

Lăng Tiểu Ngư có thể nói là đang tắm trong diễm phúc vô bờ, theo lý nên biết trân yêu mới phải. Vậy mà không, biểu hiện của hắn, nó chẳng có điểm nào cho thấy là hắn biết tiếc ngọc thương hương cả. Động tác của hắn rất thô bạo. Mặc cho nữ nhân dưới thân có đau đớn, hắn vẫn không dừng lại, trái lại còn làm nhanh hơn. Kiểu như... Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ đang phát tiết.

May mắn là Thiên Hồ Đại Mi xuất thân yêu tộc, cảnh giới tu luyện đã cao nên có thể trạng rất tốt, đủ sức gồng gánh. Thế công dồn dập của Lăng Tiểu Ngư, nàng đã dần thích nghi được. Theo đó, từ thống khổ ban đầu, hiện nàng đã bắt đầu cảm nhận được niềm vui hoan ái. 

...

"Ưm...".

"Ư...".

...

Cuộc giao hoan diễn ra khá lâu, tính tới hiện tại đã qua hơn hai canh giờ rồi mà vẫn chưa kết thúc. Lăng Tiểu Ngư chưa thoả mãn, Thiên Hồ Đại Mi thì... cũng vậy. Rõ ràng so với Thiên Hồ Nguyệt, năng lực phòng the của nàng tốt hơn rất nhiều. Nó tốt tới nỗi khiến cho Lăng Tiểu Ngư cũng phải âm thầm khó chịu. 

Hắn không thích như vầy. Từ nãy giờ hắn đối với Thiên Hồ Đại Mi nàng đã rất thô bạo, nhưng hắn càng thô bạo thì nàng lại càng thêm hưng phấn, cuồng nhiệt. Đây đâu phải sự trừng phạt. Lăng Tiểu Ngư cảm thấy mình đang giúp nàng thoả mãn dục vọng thì đúng hơn. Ban đầu còn tốt, nhưng kéo dần về sau, cái cảm giác chính mình mới đang là kẻ thua thiệt mỗi lúc một lớn dần lên trong tâm trí Lăng Tiểu Ngư, khiến hắn tức giận.

Rốt cuộc thì ai mới là kẻ chiếm đoạt ai, ai mới là công cụ của ai đây?!

Huyết đồng đại thịnh, trong đầu Lăng Tiểu Ngư bỗng loé lên một ý nghĩ điên cuồng, rất không phù hợp lễ giáo. Hắn ngưng chinh phạt, mau chóng tách ra khỏi người Thiên Hồ Đại Mi. 

Dị vật rút đi, Thiên Hồ Đại Mi liền cảm thấy trống rỗng. Nàng đưa tay sờ soạng như thể tìm kiếm. 

Cuối cùng, tay nàng cũng đã bắt được. Chỉ có điều là thứ nàng vừa mới bắt được kia, đấy lại không phải thứ nàng tìm, bất quá bàn tay của Lăng Tiểu Ngư mà thôi. 

"Hừ!".

Dạ tức khí còn chưa tan, Lăng Tiểu Ngư hừ lạnh một tiếng. Hắn đem Thiên Hồ Đại Mi dựng dậy, giữ nàng trong tư thế khom lưng quỳ gối. Kế đó, hắn từ phía sau đi vào. Nhưng, vị trí hắn tiến vào lại không phải cái nơi mà hắn đã ra sức chinh phạt từ nãy giờ. Cái chỗ này... không phải cửa chính, nó là cửa sau. 

p/s: Pea cũng không hiểu tại sao mình lại có thể mường tượng và viết ra những cảnh này. Pea tự thấy bản thân rất là biến thái. Thôi, đi truyền máu đây...

Chương 622: Lăng Tiểu Ngư Mệnh Đã Sắp Tàn?

Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim, một đêm hoan lạc cả đời khó quên. Xét trong trường hợp của Lăng Tiểu Ngư đây thì ký ức lại càng không dễ lãng quên. 

Cuộc ái ân, nó đâu chỉ diễn ra vài ba khắc. Nó kéo dài đến tận hơn sáu canh giờ kia mà. Từ lúc trời còn chưa tối đến tận sáng ngày hôm sau, Lăng Tiểu Ngư hắn đã miệt mài chinh phạt. Thiên Hồ Nguyệt không có bao nhiêu, chỉ hai lần, nhưng Thiên Hồ Đại Mi thì khác... Lăng Tiểu Ngư không chỉ chiếm đoạt nàng một lần, hắn dày vò nàng hết lần này đến lần khác. Tất nhiên là trong quá trình hoan lạc này, tư thế yêu đương chẳng hề cố định, giống hệt như nhau. Nó có thay đổi, rất là đặc sắc. Thậm chí có đôi lúc hình ảnh còn khiến cho người ta phải trợn mắt há mồm vì kinh ngạc, sau đó là xấu hổ ngượng ngùng. Thật... vô cùng dâm đãng. 

Đêm nay, đối với Thiên Hồ Đại Mi khẳng định rất dài...

...

"Ư...!".

Trải qua không biết bao nhiêu là khổ sở, rốt cuộc thì Thiên Hồ Đại Mi cũng đạt đến khoái cảm tột cùng. Nàng theo bản năng ngửa đầu ra sau, miệng kêu lên một tiếng đầy thoả mãn. Toàn thân nàng căng cứng, rồi đổ gục xuống giường, thật lâu sau cũng không thấy động. 

Thiên Hồ Đại Mi, nàng đã ngất đi rồi. Thể trạng cho dù có tốt thì trước sự công phá mãnh liệt của Lăng Tiểu Ngư, nàng rốt cuộc đã phải đầu hàng. Riêng phần Lăng Tiểu Ngư - người đem quân chinh phạt... hắn cũng mới vừa thiếp đi.

...

Lăng Tiểu Ngư ngủ không nhiều, chưa đến một khắc sau thì đã tỉnh lại. Và khi hắn tỉnh lại thì... Hắn nhìn thân thể loã lồ của Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Đại Mi, nhìn những dấu vết lưu lại từ cuộc giao hoan điên cuồng, nhất là vết tích lạc hồng, tâm trí vô cùng hoang mang. Thậm chí là sợ hãi. 

Chuyện đã xảy ra, mỗi một chi tiết Lăng Tiểu Ngư hắn đều nhớ rõ. Hắn biết hắn đã lấy đi trinh tiết của Thiên Hồ Nguyệt thế nào, cũng biết mình đã dày vò Thiên Hồ Đại Mi ra sao, thế nhưng... Tại sao hắn lại làm như vậy?

Trong lòng hắn đối với Thanh Khâu có oán hận, điều đó không giả, nhưng hận ý nào lớn tới mức khiến hắn phải hành xử độc ác đến độ này. Cưỡng đoạt nữ nhân, lại còn đem các nàng hành hạ đến chết đi sống lại, đây có khác gì hành vi của loài dã thú...

Cảm giác tội lỗi tràn ngập trong tâm trí Lăng Tiểu Ngư, khiến hắn tự ghê tởm chính mình. Hắn nhanh chóng đem y phục mặc vào, vài giây sau thì thân ảnh đã hoàn toàn tiêu thất.

...

...

"Ha a... a...".

"Ha a... a...".

Sáng sớm, dương quang còn chưa chiếu rọi, trong một khu rừng nào đó, một bóng người đang chống tay lên vách đá, miệng thở hổn hển, khuôn mặt hơi tái. Đúng là Lăng Tiểu Ngư vừa từ Thanh Khâu đi ra. Với tu vi, thể trạng của mình, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên sẽ chẳng thể nào chỉ vì chạy một quãng đường mà mệt mỏi tới độ thở không ra hơi được. Biểu hiện của hắn bây giờ, chắc chắn chỉ bởi do tâm tình. Hẳn là vì sợ hãi. 

...

"Thì ra là như vậy...".

"Thì ra là như vậy...".

Vẫn khu rừng đó, vẫn vách đá đó, tuy nhiên lúc này, từ đứng Lăng Tiểu Ngư đã chuyển sang ngồi. Trong tư thế tựa lưng, hai chân một duỗi một co, hắn ngửa mặt nhìn trời, chua xót thốt ra. 

Hiện tại thì Lăng Tiểu Ngư hắn đã hiểu rồi. Hắn căn bản không cách nào thoát ra khỏi kẻ kia. Trong người hắn có "Ma".

"Xem ra việc cùng Thi Hàn song tu, bất quá cũng chỉ là rẽ sang một ngã khác, đích đến cuối cùng vẫn y như cũ thôi".

"Ha ha ha... Đây là mệnh của Lăng Tiểu Ngư ta sao?".

Một định mệnh mà dù trăm vạn lần không muốn thì hắn cũng buộc phải chấp nhận. Ngay từ giây phút quyết định thức tỉnh ở Miên Thành thì Lăng Tiểu Ngư hắn đã chẳng còn lựa chọn nữa rồi. 

..."Ta... còn lại bao nhiêu thời gian nữa đây?". 

Lăng Tiểu Ngư hỏi, hỏi xong thì cúi đầu im lặng. Có lẽ hắn cũng đã tính ra được rồi. 

"Yến cô cô, mệnh của Tiểu Ngư sắp hết rồi...".

...

...

Dãy núi Bạch Lộ, cách tổng đàn Huyết Sát Giáo khoảng chừng ba mươi dặm. 

Trên đỉnh núi, Lăng Tiểu Ngư đứng nhìn đáy vực sâu, mặt không một tia cảm xúc. Hắn cứ như thể đã hoá thành pho tượng. Khác, có chăng là ở bức tượng này, tà áo có thể phất phơ, mái tóc dài có thể bay bay theo gió...

"Ngươi đến rồi." Đứng bất động một đỗi lâu, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng đã có phản ứng. Hắn chậm rãi xoay người lại. 

Hiện ra trước mặt hắn là thân ảnh một cô gái tuổi tầm hai ba hai bốn, trên người toát lên cỗ khí chất cao quý bất phàm. Đích thị Dương Tiểu Ngọc. 

Trong bộ bạch y thuần khiết, Dương Tiểu Ngọc tiến đến bên cạnh bằng hữu, có chút nghi hoặc: "Sắc mặt của ngươi hình như không được tốt lắm?".

"Dễ nhìn ra như vậy sao?".

Lăng Tiểu Ngư nở nụ cười nhàn nhạt: "Trên thế gian này, Tiểu Ngọc ngươi có lẽ là người hiểu rõ ta nhất".

p/s: Máu chưa hồi, hôm nay viết nhiêu đây thôi. Truyện đã đi đến đoạn cuối, hãy dự đoán kết cục nào. 

Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc có thể thoát khỏi thần hồn Chí Thượng? Có thể cùng nữ nhân hắn thực tâm yêu thích là Lăng Thanh Trúc nên duyên chồng vợ?

Hay...?

Chương 623: Ý nguyện của lăng tiểu ngư

"Nói ta biết, đã có chuyện gì?".

Lăng Tiểu Ngư có chút im lặng. Hắn đứng nhìn Dương Tiểu Ngọc một lúc, chừng quay mặt đi mới đáp: "Ta đã tra ra được rồi".

"Ý ngươi là tung tích quỷ diện nhân?" Dương Tiểu Ngọc hỏi lại.

"Ừm. Ta đã biết thân phận thật sự của hắn." Lăng Tiểu Ngư nhẹ gật đầu.

Rồi nói tiếp: "Tiểu Ngọc, quỷ diện nhân - kẻ đứng đằng sau mọi chuyện, Tiểu Ngọc ngươi cũng có nhận thức, còn là rất rõ".

"Là người trong Thiên Kiếm Môn?".

"Phải".

Lăng Tiểu Ngư chốt hạ: "Kẻ đóng giả ta đi gieo rắc tội ác, kẻ đã hại chết Yến cô cô, buộc ta phải tiến hành thức tỉnh, hắn... chính là chưởng môn đương nhiệm của Thiên Kiếm: Cơ Thành Tử".

...

Dương Tiểu Ngọc nghe xong thì im lặng. Qua một đỗi nàng mới lên tiếng: "Có chính xác không?".

"Tuyệt đối chính xác." - Lăng Tiểu Ngư khẳng định - "Những thông tin này đều là do ta thu thập được từ trong ký ức của Hỗn Độn, chẳng thể nào sai được".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư đem sự tình xảy ra ở Thanh Khâu thuật lại cho Dương Tiểu Ngọc nghe. Tất nhiên chỉ ở đoạn đầu, còn khúc sau, kể từ thời điểm hắn bắt đầu đem nội y của Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Đại Mi xé rách thì không có kể. 

Đợi Lăng Tiểu Ngư kể xong câu chuyện, lúc này Dương Tiểu Ngọc mới lên tiếng: "Tiểu Ngư, bây giờ ngươi tính thế nào?".

Bởi đã cân nhắc qua cho nên Lăng Tiểu Ngư chả có tí chần chừ, đáp ngay: "Thù của Yến cô cô ta nhất định phải báo. Cơ Thành Tử kia ta chắc chắn phải giết".
"Vậy còn tứ đại tông môn, thiên hạ chính giáo?".

"Kẻ không biết thì không có tội, Tiểu Ngọc, ngươi có tán đồng như vậy?".

Lăng Tiểu Ngư xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt Dương Tiểu Ngọc: "Ta thì không. Cơ Thành Tử có tội, chính giáo thiên hạ cũng chẳng phải vô can. Trong cái chết của Yến cô cô, bọn họ cũng có một phần trách nhiệm".

"Tiểu Ngư, ngươi định...?".

Trong lòng ngầm hiểu ý tứ, Lăng Tiểu Ngư mới trấn an: "Tiểu Ngọc, ngươi yên tâm. Lăng Tiểu Ngư ta không phải kẻ hiếu sát, ta tự biết cân nhắc nặng nhẹ mà đưa ra hình phạt. Nói thế nào thì ta cũng từng là môn nhân Thiên Kiếm, ta sẽ niệm tình".

Nghe Lăng Tiểu Ngư nói thế thì trong dạ Dương Tiểu Ngọc cũng nhẹ nhõm đi nhiều. Vốn dĩ nàng không muốn nhìn thấy cảnh sinh linh đồ thán dưới tay Lăng Tiểu Ngư.

"Khi nào thì ngươi hành động?".

"Không vội." - Lăng Tiểu Ngư đáp - "Đợi sau khi ta tiếp quản Huyết Sát Giáo rồi tiến đến Thiên Kiếm Môn cũng không muộn".
Tiếp quản Huyết Sát Giáo?

Dương Tiểu Ngọc chưa hiểu gì mấy. Nàng thật tình không biết tại sao Lăng Tiểu Ngư lại có ý này. Với bản lãnh của hắn, vốn đâu cần trợ lực. Một đám phàm nhân lại có tác dụng gì? 

"Tiểu Ngư, ý ngươi là gì? Tiếp quản Huyết Sát Giáo là thế nào?".

Lăng Tiểu Ngư đem suy nghĩ trong lòng nói ra, giọng điệu khá từ tốn: "Tiểu Ngọc, ta không chỉ muốn báo thù cho Yến cô cô, trừ bỏ báo thù ra thì ta còn muốn thống nhất tu tiên giới nữa".

"Thống nhất tu tiên giới? Ngươi... tại sao?".

Dương Tiểu Ngọc càng nghe càng cảm thấy hồ đồ. Nàng thật không biết trong bụng Lăng Tiểu Ngư đang toan tính điều gì. Nàng dõi mắt nhìn hắn, chờ nghe giải đáp.

Cũng chẳng để Dương Tiểu Ngọc nàng phải chờ đợi lâu, vài giây bất quá thì tiếng Lăng Tiểu Ngư đã lại cất lên: "Tiểu Ngọc, ngươi không thấy tu tiên giới này quá hỗn loạn sao? Kẻ nhận chính giáo, người bị gọi tà đạo, thân phận vốn rất đỗi rõ ràng, thế nhưng... Chính giáo có thật quang minh lỗi lạc, ai cũng thiện lương? Tà đạo có đúng bỉ ổi đê hèn, người người đều ác?".

Lăng Tiểu Ngư tự hỏi rồi cũng tự lắc đầu phủ định: "Tiểu Ngọc, chính giáo, tà đạo bất quá cũng chỉ là cái vỏ bọc, bản chất bên trong đâu có vì một lớp áo mà thay đổi. Giống như Cơ Thành Tử, ngoài mặt hắn luôn tỏ ra mình là một người nhân nghĩa, luôn hết lòng vì thương sinh thiên hạ, nhưng thực chất, những điều hắn nghĩ, những việc hắn làm, hết thảy đều chỉ hướng tới lợi ích của riêng bản thân hắn mà thôi".

"Chính không phải chính, tà không giống tà, đã vậy hà tất còn phân chính - tà? Tiểu Ngọc, ta muốn đem cái ranh giới này xoá bỏ. Ta muốn thống nhất tu tiên giới. Hoặc cũng có thể nói ta muốn thao túng toàn bộ tu tiên giới, tất thảy thiên hạ này. Bởi chỉ có như vậy thì ta mới duy trì được trật tự; dưới những luật lệ do ta ban hành, chính ta giám sát, ta tin thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn, sẽ không còn cảnh phân tranh, sẽ không có thêm người vô tội phải chết giống như Yến cô cô... Tiểu Ngọc, ta thực mong thế giới này tốt đẹp hơn, đáng sống hơn".

Dương Tiểu Ngọc lặng đi trong chốc lát. Nàng đang ngẫm lại những lời Lăng Tiểu Ngư vừa nói. 

"Tiểu Ngư, tâm ý của ngươi ta đã hiểu. Ta sẽ giúp ngươi ước nguyện. Chúng ta sẽ làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn, vĩnh viễn chấm dứt tranh đấu chính - tà".

"Cảm ơn ngươi, Tiểu Ngọc".

...

Chương 624: Hương mật

"Vậy, ngươi định lúc nào thì tiếp quản Huyết Sát Giáo".

"Sẽ sớm thôi".

Lăng Tiểu Ngư lấy một mẩu giấy đã chuẩn bị sẵn đưa qua cho Dương Tiểu Ngọc, bảo: "Tiểu Ngọc, hãy giúp ta làm những việc này". 

Dương Tiểu Ngọc đưa tay tiếp nhận, ngó xem, thần tình rất nhanh liền đổi.

"Tiểu Ngư, ta không hiểu lắm. Ngươi thực sự muốn ta làm như thế sao?".

"Ta có lý do của mình. Bây giờ ta chưa thể giải thích, nhưng hãy tin ta, tất cả đều chỉ vì muốn tốt cho bọn họ thôi".

"Thôi được. Nếu ngươi đã nói vậy thì ta sẽ làm".

"Một lần nữa, cảm ơn ngươi".

...

...

Xuân, hạ, thu, đông, bốn mùa dù có thay đổi thì vùng Bắc Nguyên vẫn đều luôn lạnh lẽo. Ở đây, ánh nắng so với nơi khác cũng nhạt hơn rất nhiều. Tới độ dẫu là ban trưa, lúc chính ngọ thì một người bình thường vẫn có thể thoải mái nằm phơi giữa trời mà không sợ cháy da.

Tuyết Linh Cung, tất nhiên cũng là như vậy, không khí rất lạnh. Lúc này mưa tuyết đang nhè nhẹ rơi, cung nhân đa phần đều đã lui vào trong nhà, hoặc lánh dưới hiên, rất ít người còn đứng bên ngoài. Tôn Thi Hàn, nàng chính là một trong số những người ít ỏi đó.

...

Tôn Thi Hàn chẳng phải tự dưng lại đi ra ngoài mưa mà đứng. Đắm mình trong tuyết, cảm giác ấy Tôn Thi Hàn nàng vốn chả ưa gì. Sở dĩ vẫn cam chịu, chưa chịu lui vào, nguyên do hết thảy là bởi những cánh hoa màu đỏ...

Trước mặt nàng bây giờ, hoa thật là nhiều lắm, hơn cả trăm bông chứ chả ít. Tất cả chúng đều tương tự như nhau, đều có lá màu đen, bông hoa màu đỏ. Hệt máu.

Những đoá hoa này, chúng không tự nhiên mà có, đều là do Tôn Thi Hàn mang về trồng cả. Vì chúng, mấy tháng qua nàng đã hao tổn rất nhiều công sức. Nhất là quãng thời gian gần đây, hầu như mỗi ngày nàng đều đích thân trông nom, pha chế linh thủy mà chăm, mà tưới. 

Lẽ dĩ nhiên, với thân phận của mình, Tôn Thi Hàn nàng vốn chẳng cần phải động tay động chân như vậy. Dưới tay nàng có biết bao nhiêu là thuộc hạ, sai phái nào khó. Chỉ có điều... nàng không muốn sai. Tôn Thi Hàn nàng muốn đích thân làm hơn. Bởi đối với nàng, những bông hoa này rất đặc biệt. Tất cả chúng đều là do nàng và Lăng Tiểu Ngư cùng nhau kiếm được rồi mang về trồng.

Kể ra cũng khá trùng hợp. Loài hoa này, nhị hoa tổng cộng ba cái, mỗi một cái đều cong cong uốn lượn, hình dáng giống hệt như những con cá đang tung mình lên khỏi dòng nước vậy. Nhớ lúc đó, thời điểm trông thấy chúng, Tôn Thi Hàn nàng đã nói đùa với Lăng Tiểu Ngư rằng: "Phu quân, chàng xem ở đây có nhiều Tiểu Ngư chưa kìa".

Khi ấy, Lăng Tiểu Ngư mỉm cười, rồi bảo với nàng: "Nhị hoa hình dáng giống ta, thế nhưng màu sắc thì lại trắng muốt, rất đỗi thuần khiết, y hệt như tên nàng, người nàng. Gọi nó là hoa Hàn Ngư đi".

"Hoa Hàn Ngư..." Tôn Thi Hàn tay nâng một đoá hoa, nhớ lại đoạn ký ức kia mà dạ ngọt ngào. Nàng thật sự thích cái tên này lắm.

"Hàn Ngư à Hàn Ngư, ngươi nói xem khi nào hắn mới trở về đây? Từ lúc hắn rời đi, tính đến hôm nay cũng đã được hơn một tháng rồi a...".

"Ngươi thấy không. Cái tên đó đúng là một kẻ vô lương tâm. Hắn lẽ nào không biết là ở đây có người đang đợi hắn, rất nhớ hắn hay sao... Đã hơn một tháng rồi mà cũng chẳng thèm hồi âm lấy một tiếng... Thứ vô lương tâm...".

"Nàng bảo ai vô lương tâm vậy?" Trong lúc Tôn Thi Hàn đang ngồi nâng hoa, cùng hoa tâm sự thì một giọng nam nhân bỗng chợt cất lên. Ở ngay sau lưng Tôn Thi Hàn nàng. 

Nghe thanh âm quen thuộc nọ, Tôn Thi Hàn lập tức buông đoá Hàn Ngư ra, quay phắt người lại. 

Hiện ra trong tầm mắt nàng là một nam tử mặc hắc y, khuôn mặt dày dạn gió sương. Không phải Lăng Tiểu Ngư thì ai?

"Phu quân!".

Sau ngạc nhiên là vui mừng, Tôn Thi Hàn chẳng kịp nghĩ nhiều, chạy ngay đến bên cạnh Lăng Tiểu Ngư, dang tay ôm chằm lấy hắn. 

Khuôn mặt này, vóc người này, thời gian qua nàng đã nhung nhớ xiết bao. 

"Hừm..." Ở trong cái ôm chặt của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư hơi thiếu tự nhiên mà hắng nhẹ một tiếng. 

Tôn Thi Hàn sẽ vui mừng khi trông thấy hắn, cái này Lăng Tiểu Ngư hắn đã nghĩ qua. Nhưng, hắn không hình dung được tình cảnh lại là dạng này. Sự vui mừng, nó không khỏi quá lớn đi. 
"Thi Hàn, một nữ tử ở giữa thanh thiên bạch nhật chủ động ôm ấp nam nhân như vậy, hình như không được đứng đắn cho lắm".

"Soạt!".

Lăng Tiểu Ngư còn chưa nói dứt câu thì cơ thể mềm mại đang ôm lấy hắn đã lập tức tách ra. 

Tôn Thi Hàn lườm hắn: "Không muốn thì thôi, sau này thiếp không đụng tới chàng nữa".

Biết là giai nhân đã dỗi, Lăng Tiểu Ngư mới lựa lời lấp liếm, dỗ dành. Nhưng xem ra tác dụng chẳng được nhiều lắm. 

Lăng Tiểu Ngư âm thầm lắc đầu, chỉ đành dời mắt nhìn sang những đoá Hàn Ngư trước mặt. 

"Tất cả đều đã nở rồi. Thật là đẹp".

Tôn Thi Hàn tiếp tục giữ im lặng, không bình phẩm gì. 

"Những bông hoa này, hẳn đã được nàng chăm sóc rất kỹ".

Tôn Thi Hàn vẫn tiếp tục im lặng. 

"Thi Hàn, chúng thật sự rất đẹp. Trong tất cả những loài hoa ta từng thấy, không một loài nào có thể sánh được với chúng. Vẻ đẹp của chúng cũng giống như Tôn Thi Hàn nàng vậy".

Lần này thì biểu cảm trên mặt Tôn Thi Hàn rốt cuộc cũng đã thay đổi. Khoé môi nàng, nó vừa mới nhếch. 

"Cái tên này từ khi nào lại biết đi lấy lòng nữ nhân vậy chứ...".

Dư âm hương mật còn chưa lắng, Tôn Thi Hàn lại lườm Lăng Tiểu Ngư thêm một cái: "Lẻo mép".

"Nào có." - Lăng Tiểu Ngư phủ nhận ngay - "Những lời ta vừa nói đều là sự thật. Ta vẫn còn nhớ rõ đêm ấy, khi nàng động tình da thịt trên thân liền chuyển sang đỏ hồng, lại còn toả ra mùi hương quyến rũ...".

Tới đó thì Lăng Tiểu Ngư không nói nữa. Miệng hắn đã vừa mới bị người dùng tay che kín rồi. Động thủ thì tất nhiên là Tôn Thi Hàn.

"Chàng... chàng điên rồi sao?! Nhắc đến... nhắc đến làm gì chứ?!".

Tôn Thi Hàn cắn môi, trong lòng rất là xấu hổ. "Thiếp cấm chàng nhắc lại!".

Lăng Tiểu Ngư không nói gì, chỉ cười cười. 

Trông thấy bộ dáng tươi cười này của hắn, chẳng hiểu sao nội tâm Tôn Thi Hàn lại bỗng sinh ra cảm giác bất an. Theo bản năng tự vệ, nàng lựa chọn rút lui. 

Chỉ có điều Lăng Tiểu Ngư, hắn lại không để cho nàng dễ dàng tránh lui. Hắn vươn tay đem tay nàng giữ lấy.

"Nàng đang muốn đi đâu vậy?".

"Thiếp... Ở-Ở trong cung còn có nhiều chuyện chờ thiếp xử lý...".

Đối với lý do này, Lăng Tiểu Ngư còn lâu mới tin. Hắn hỏi lại: "Đại sự gì mà phải nhọc công Tôn đại cung chủ nàng đích thân xử lý?".

"Là... Là...".

Tôn Thi Hàn còn chưa kịp tìm ra lời để bao biện thì thân thể đã bị Lăng Tiểu Ngư kéo đi. 

"Tiểu Ngư, chàng làm gì vậy?! Mau buông thiếp ra!".

"Tiểu Ngư!".

...

Mặc cho Tôn Thi Hàn hô gọi, tỏ ra là mình không nguyện đi theo, Lăng Tiểu Ngư vẫn như cũ, đem nàng kéo đi. 

Băng qua dãy hành lang, hắn rất nhanh đã đưa được nàng vào bên trong Tuyệt Tình Điện, tiến nhập tư thất. Trên đường đi, cả hai cũng có gặp một số cung nhân, các cung nhân cũng nhìn thấy hai người bọn họ. Điều đó lại càng khiến cho Tôn Thi Hàn thêm phần xấu hổ. 

Tôn Thi Hàn nói sao cũng là cung chủ, người đứng đầu Tuyết Linh Cung, để cho cung nhân nhìn thấy nàng bị Lăng Tiểu Ngư lôi lôi kéo kéo giữa thanh thiên bạch nhật như vậy, còn ra thể thống gì nữa? 

Lại nói, kéo đâu không kéo lại kéo thẳng vào trong phòng riêng, chuyện này... rất dễ khiến cho mọi người suy đoán bậy bạ a!

"Tiểu Ngư, chàng... chàng làm cái gì vậy?!".

Cửa phòng vừa đóng thì Tôn Thi Hàn liền dùng sức đem tay mình rút ra, cất giọng hờn trách. Nàng lo là mình đã bị các cung nhân hiểu lầm mất rồi. 

"Thi Hàn, nàng không phải đang xấu hổ đấy chứ?".

Xấu hổ? Lại còn không.

Thần tình nhăn nhó, Tôn Thi Hàn nói: "Giữa thanh thiên bạch nhật chàng lại lôi kéo thiếp như vậy sẽ rất dễ khiến cho mọi người hiểu lầm. Chàng...".

"Hiểu lầm?".

Lăng Tiểu Ngư vờ hỏi lại: "Hiểu lầm cái gì?".

"Thì... ư...!".

Tôn Thi Hàn chỉ nói được chữ thứ nhất, chữ thứ hai còn chưa kịp thốt ra thì miệng đã bị Lăng Tiểu Ngư bịt lại. Nhưng khác với Tôn Thi Hàn nàng ban nãy, lúc ở bên ngoài, được Lăng Tiểu Ngư dùng đây không phải bằng tay mà là bằng miệng. Hắn đang hôn nàng. 

"Tiểu Ngư, chàng...".

Tôn Thi Hàn cố tách ra mà không được. Lăng Tiểu Ngư chẳng chịu buông tha. Hắn tiếp tục chiếm lấy đôi môi nàng trong khi tay thì đem nàng đẩy vào tường, giữ không cho nàng vùng vẫy...

Chương 625: Hương mật (2)

"Ha a.... ha a...".

"Ha a.... a a...".

Cũng chẳng rõ mình đã bị Lăng Tiểu Ngư hôn bao lâu, Tôn Thi Hàn chỉ biết là hiện giờ, sau khi được hắn buông ra thì toàn thân nàng đã trở nên mềm nhũn, mũi miệng đều thở gấp.

Nàng hiểu, chính mình đã động tình rồi.

Liếc xem ánh mắt ngóng trông đầy lửa dục của giai nhân, Lăng Tiểu Ngư mới ra vẻ quan tâm hỏi: "Thi Hàn, nàng làm sao vậy?".

Làm sao? Cái này hắn lẽ nào còn không rõ?

Tôn Thi Hàn có chút ai oán. Nàng mím môi, áp thân thể sát vào Lăng Tiểu Ngư, thều thào bên tai hắn: "Yêu thiếp".

"Nhưng mà bây giờ đang giữa thanh thiên bạch nhật. Hay là đợi đến tối hẳn...".

Tôn Thi Hàn cắt ngang câu nói bằng cách véo mạnh vào hông Lăng Tiểu Ngư. Tên phu quân xấu xa này, đã chọc phá nàng suốt nãy giờ, đem lửa dục trong nàng khơi dậy rồi lại bảo nàng đợi đến tối... Quá là độc ác mà.

Chẳng muốn thương lượng hay là nghe người nói nhảm thêm nữa, Tôn Thi Hàn quyết định hành động. Nàng gạt đi xấu hổ, lấy can đảm đem thắt lưng của người cởi ra. Bỏ xong thắt lưng, nàng tiếp tục lần tay vào trong áo hắn...

"Đợi đã".

Lăng Tiểu Ngư đem cánh tay hư hỏng của giai nhân bắt giữ, khuôn mặt tựa cười như không: "Tôn đại cung chủ, đừng có gấp. Trước song tu đã".

Song tu? Tự luyện? Đây là giờ phút nào rồi mà hắn còn... Tôn Thi Hàn cảm thấy rất không vừa ý.

"Tôn đại cung chủ, nàng không chịu? Thế thì thôi vậy. Mấy ngày tới nàng lại tiếp tục ở Tuyết Linh Cung này xử lý sự vụ nhé".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư xoay người định đi.

"Đợi!".

Nghe được tiếng gọi, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới ngưng bước chân, quay đầu nhìn lại.

"Nhìn cái gì? Chàng không phải nói là muốn song tu?".

Lăng Tiểu Ngư thừa biết là giai nhân đang bất mãn nên chẳng bình luận gì. Hắn an ủi: "Thôi nào, nàng đâu cần phải tức khí như vậy. Song tu xong ta sẽ giao nộp cho nàng tùy nghi xử trí, được rồi chứ?".

"Ai thèm".

...

Lời qua tiếng lại thêm mấy câu thì Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn cùng tiến đến bên giường, quần áo rất nhanh liền cởi sạch. Bọn họ thoáng điều chỉnh tử thế một chút rồi tiến vào trạng thái song tu.

Không phải tự nhiên, một ý nghĩ nhất thời. Thật ra chuyện song tu lần này, Lăng Tiểu Ngư đã có tính qua, trước lúc hắn hồi cung kia. Hắn cần phải kiểm chứng một vài giả thuyết. Hắn cho khoảng thời gian vừa qua, trong cái vấn đề song tu này, bản thân đã bỏ sót một vài chi tiết nhỏ. Và chính nó - các chi tiết nhỏ này - đã giúp cho "Ma" trong người hắn ngày càng cường đại hơn.

...

Trải qua hơn hai canh giờ tu luyện, quá trình song tu hiện đã vừa mới kết thúc. Kết quả thì... Lăng Tiểu Ngư đã kiểm chứng được rồi. Rất không may, những suy đoán của hắn đều đúng. Và nó thật sự khiến cho tâm tình hắn trở nên trầm trọng.

Thời gian của hắn đúng đã không còn nhiều nữa.

...

"Này..." Nằm ở trên giường, Tôn Thi Hàn chờ đợi một lúc lâu mà vẫn chưa thấy Lăng Tiểu Ngư có động tĩnh gì thì hé ra đôi mắt, lấy ngón tay khều hắn, ý tứ nhắc nhở.

Lăng Tiểu Ngư âm thầm hít vào một ngụm lương khí, cố nặn ra một diện mạo tươi cười.

"Tôn đại cung chủ đã không chịu thêm được rồi sao?".

"Chàng... lúc nào cũng khi dễ thiếp".

Tôn Thi Hàn ra vẻ ấm ức, quay mặt đi.

"Được rồi, đừng giận. Ai bảo Thi Hàn nàng mê người, lại khả ái như vậy...".

Vừa nói Lăng Tiều Ngư vừa nghiêng mình áp sát thân thể giai nhân. Cảm thấy vướng bận bởi một tầng y phục (bởi do Tôn Thi Hàn đã lấy để che đi cơ thể loã lồ), Lăng Tiểu Ngư mới vươn tay, ý đồ kéo bỏ. Nhưng, hắn đã bị người kháng cự.

"Thi Hàn, bỏ ra nào".

Tôn Thi Hàn làm như không nghe thấy, tiếp tục cầm giữ y phục che thân.

"Tiểu Thi Hàn, ngoan. Mau bỏ ra đi." Thừa biết điểm yếu của giai nhân, Lăng Tiểu Ngư kề miệng thổi vào tai nàng một hơi, khẽ giọng. Quả nhiên, hành động này của hắn đã lập tức phát huy hiệu quả ngay.

Thân thể Tôn Thi Hàn nhè nhẹ run lên, theo đó, những ngón tay nàng cũng buông lỏng. Thừa dịp, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng đem tất cả quần áo đang che trên người nàng kéo ra, vứt hết xuống nền nhà.

Một vóc dáng dụ nhân tức thì hiện rõ. Hấp dẫn nhất, tất nhiên như cũ vẫn là đôi gò bồng đảo quá khổ kia.

"Thi Hàn, hình như chúng lớn hơn trước một chút thì phải".

Tôn Thi Hàn im lặng. Nàng vội lấy tay che đi vùng núi đôi đồ sộ của mình. Trong lòng nàng vẫn cảm thấy xấu hổ vì kích cỡ quá lớn của bộ ngực này.

"Chàng... đừng có nhìn chằm như vậy".

"À, được rồi. Không nhìn thì không nhìn".

"Không phải nói không nhìn?".

"Ta xem chứ đâu có nhìn".

"Chàng...".

Đối với sự vô sỉ của Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn thực thấy bất lực, cuối cùng chỉ đành để hắn tùy ý ngắm nhìn, kế đó thì... tùy nghi hôn hít, nhào nặn.

Dưới sự dìu dắt của hắn, nàng dần bị cuốn vào trong mộng cảnh đê mê...

...

Cuộc hoan ái kéo dài tầm khoảng một canh giờ có lẻ, không nhiều nhưng cũng chẳng ít. Lăng Tiểu Ngư sao chưa biết chứ riêng với Tôn Thi Hàn thì nàng đã thoả mãn. Cái gọi khoái cảm tột cùng, nàng đã đạt đến rồi.

Rúc trong ngực Lăng Tiểu Ngư như con mèo nhỏ, chừng khi hơi thở bình ổn, Tôn Thi Hàn mới thỏ thẻ: "Tiểu Ngư, thiếp yêu chàng".

"Câu này nàng đã nói rất nhiều lần rồi." Lăng Tiểu Ngư nhẹ xoa đầu thê tử, hồi âm.

"Thiếp biết. Nhưng mà... thiếp vẫn muốn nói. Thiếp thấy cho dù mình có nói bao nhiêu lần cũng không đủ".

"Tiểu Ngư." - Tôn Thi Hàn yêu cầu - "Chàng cũng nói yêu thiếp đi".

"Nàng đừng có trẻ con như vậy".

"Không. Thiếp thích nghe. Chàng mau nói đi".

"Thôi được rồi".Trước sự nài nỉ của giai nhân, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc đành phải thuận theo. Hắn nói: "Ta yêu nàng".

Tôn Thi Hàn nhận được điều mình muốn, khoé môi liền nở ra nụ cười thật tươi.

"Chàng nói lại đi".

"Ta yêu nàng".

"Thêm lần nữa".

"Ta yêu nàng".

"Thêm lần nữa, gọi tên thiếp".

"Ta yêu nàng, tiểu Thi Hàn".

"Một lần nữa".

Lăng Tiểu Ngư: "...".

Hắn cảm thấy bất đắc dĩ đấy. Thế nhân vẫn bảo nam nhân yêu bằng mắt, nữ nhân yêu bằng tai, ngẫm quả chẳng sai tí nào.

...

"Thi Hàn, ta đã nói hơn một trăm lần rồi đấy".

"Nhưng mà thiếp vẫn muốn nghe".

Lăng Tiểu Ngư nhăn mày thầm than khổ: "Để lần khác ta lại nói, giờ chúng ta bàn chính sự".

Chính sự?

Tôn Thi Hàn nghi hoặc, tự mình tách ra khỏi lồng ngực ấm áp của Lăng Tiểu Ngư: "Chính sự gì vậy?".

"Thiên hạ đại sự".

Trong tư thế tựa lưng vào vách tường, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu từ chuyện của Yến cô cô mình: "Thi Hàn, chuyến này trở về Trung Nguyên ta đã tra ra được thân thế của quỷ diện nhân".

"Kẻ đã bày mưu hãm hại chàng, hại chết Yến cô cô?".

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư gật đầu, nói tiếp: "Nàng chắc sẽ không thể nào đoán được. Quỷ diện nhân kia, thật không ngờ lại chính là kẻ mà trước đây ta từng rất mực tôn kính, vẫn luôn cho là bậc quân tử đức cao vọng trọng".

"Hắn là ai?".

"Chưởng môn đương nhiệm của Thiên Kiếm, cũng là người đứng đầu thiên hạ chính giáo hôm nay: Cơ Thành Tử".

"Là hắn?!".

Đúng như Lăng Tiểu Ngư nói, Tôn Thi Hàn cảm thấy rất khó tin. Có nghĩ thế nào nàng cũng không thể hình dung ra đến kết quả lại là như vầy. Cơ Thành Tử, một con người nổi danh nhân nghĩa, tài đức vẹn toàn đến thế mà lại là Quỷ diện nhân - một kẻ âm hiểm xảo trá, vì đạt được mục đích có thể gây ra những tội ác gớm ghê? Chuyện này...

"Rất khó tin đúng không?".

Lăng Tiểu Ngư cười nhạt: "Ta thật sự cũng cảm thấy rất khó tin. Nhưng nhân tâm chính là như vậy, khó có thể đo lường được. Cơ Thành Tử, hắn đích xác chính là Quỷ diện nhân, kẻ đã hãm hại ta ngày đó".

"Tiểu Ngư, chàng định sẽ làm gì?".

"Thù của Yến cô cô ta không thể không báo, mạng Cơ Thành Tử ta nhất định phải lấy. Phần tứ đại tông môn, thiên hạ chính giáo... đợi ta thu phục xong sẽ xử trí sau".

"Thu phục? Tiểu Ngư, ý chàng là?".

Lăng Tiểu Ngư gật đầu: "Ta muốn thâu tóm chính giáo, đồng thời cũng muốn nắm giữ tà đạo. Nói cách khác, ta sẽ thống nhất toàn bộ tu tiên giới".

Tôn Thi Hàn rung động thì ít, nghi hoặc mới nhiều. Bản lãnh của Lăng Tiểu Ngư tới đâu, nàng biết rõ. Nàng tin chỉ cần hắn muốn thì cả thiên hạ đều sẽ phải phủ phục dưới chân hắn. Chỉ là nàng không hiểu tại sao hắn lại có ý định đó. Trước giờ hắn cũng chưa từng đề cập đến vấn đề này...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau