TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 616 - Chương 620

Chương 616: Cuồng Hoan (2)

Thanh âm không lớn nhưng thời điểm lọt vào tai Thiên Hồ Bắc Gia liền khiến hắn cả kinh. Bởi lẽ, trước khi tiếng hừ lạnh này cất lên, Thiên Hồ Bắc Gia hắn đã không hề cảm nhận được bất cứ một sự hiện diện nào. 

Thiên Hồ Bắc Gia hôm nay đâu phải là Thiên Hồ Bắc Gia hôm qua, thực lực của hắn đã tăng tiến rất nhiều. Theo lý, cho dù có là tu sĩ chân nhân hậu kỳ ẩn nặc tiềm hành tiến đến hắn cũng có thể dễ dàng phát hiện ra được, vậy mà... Hắn không nhận ra, một chút cũng không. 

Mà, đâu phải chỉ mình hắn, ngay đến kẻ đang ẩn náu bên trong hắn cũng thế, chẳng hề nhận ra. Lúc này Hỗn Độn cũng giống như hắn, đang khẩn trương tìm kiếm hành tung chủ nhân tiếng hừ lạnh kia. 

Điều này có ý nghĩa gì? Lẽ nào thực lực đối phương còn cao hơn cả Hỗn Độn và Thiên Hồ Bắc Gia hắn?

"Không cần tìm".

Trong lúc Thiên Hồ Bắc Gia đang khẩn trương truy tìm tung tích của vị khách không mời thì giọng nói trầm thấp kia lại một lần nữa vang lên. Và lần này, đi kèm với thanh âm còn có thêm một bàn tay nữa. Cái bàn tay này, nó không như bình thường, không phải bằng da bằng thịt. Bàn tay này, nó đơn thuần chỉ là một bộ phận riêng biệt, màu đen, do đạo thuật hiển hoá thành. Hiện, nó chính là đang hướng tới chỗ Thiên Hồ Bắc Gia, năm ngón tay vươn ra hòng muốn nắm lấy cổ hắn. 

Tốc độ rất ư kinh khủng!

"Nguy!".

Nội tâm thầm hô bất ổn, Thiên Hồ Bắc Gia vội vàng huy động lực lượng, vung tay đánh ra một chưởng. 

"Ong!".

May thay, một chưởng này của hắn hoàn toàn đủ lực để đẩy lui bàn tay màu đen nọ. Nhưng, nguy cơ nào đã hết. Hắc thủ phía trước vừa mới bị Thiên Hồ Bắc Gia hắn đánh tan thì ngay lập tức, ở sau lưng hắn, một đạo hôi quang đã bay tới. Khoảng cách quá gần, tốc độ lại quá nhanh, thành ra lúc Thiên Hồ Bắc Gia phát hiện thì cũng đã quá muộn. Đạo hôi quang, nó đã đi xuyên qua người hắn.

"Ư!".

Chẳng để cho Thiên Hồ Bắc Gia có một giây suy nghĩ, làm ra phản ứng, tiếp sau đạo hôi quang, Lăng Tiểu Ngư đã liền áp sát rồi bồi thêm mấy chưởng. 

"Ba!".
"Ba!".

"Ba!".

Trước sau gộp lại tất thảy là ba chưởng, lực đạo thì... Đối với Lăng Tiểu Ngư có lẽ nhẹ, nhưng đối với người trực tiếp hứng chịu là Thiên Hồ Bắc Gia... thực chẳng nhẹ tí nào. Nếu mà nhẹ, khí huyết của hắn sao lại hỗn loạn, miệng sao lại hộc máu tươi?

Không ngoa khi nói bây giờ, Thiên Hồ Bắc Gia đã bị tổn thương trầm trọng. Thảm bại là thế, phủ tạng vỡ nát là thế, vậy mà Lăng Tiểu Ngư, hắn vẫn chưa có ý định dừng lại. Một trong hai cánh tay hắn lúc này đang vươn ra bắt giữ cái cổ của Thiên Hồ Bắc Gia, đem nó siết chặt.

Cũng chính khoảnh khắc này, một chút dị biến bất ngờ nổi lên. Từ bên trong lỗ mũi Thiên Hồ Bắc Gia, một đám khí đen chợt bay ra, đánh thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư, buộc hắn phải lách người né tránh. 

Nhân cơ hội đó, khi mà Lăng Tiểu Ngư đã tạm lui, trong trạng thái vô hình vô ảnh, Hỗn Độn mới âm thầm trốn chạy. Phải, là chạy. Nó không dám đối đầu với Lăng Tiểu Ngư. Một đòn tập kích vừa rồi, bất quá cũng chỉ để đánh lạc hướng chú ý mà thôi. 

Hỗn Độn nó đâu có ngu. Chân diện Lăng Tiểu Ngư thì nó đúng chưa thấy thật (bởi lúc này Lăng Tiểu Ngư đang đeo mặt nạ), nhưng thực lực của Lăng Tiểu Ngư, Hỗn Độn nó ít nhiều đã nhận ra. Thủ đoạn của đối phương rõ ràng rất đỗi khó lường, vượt qua tầm phản ứng của nó. Nó tự hiểu bản thân căn bản không thể nào chống lại được. Chạy, đấy mới là phương án an toàn nhất.

Thiên Hồ Bắc Gia ư? Sống chết của gã này thì can hệ gì tới nó. Bất quá cũng chỉ là con rối giống như Cơ Thành Tử mà thôi. 
Suy nghĩ của Hỗn Độn là như vậy. Có thể nói nó rất khôn ngoan. Nhưng... sống ở trên đời, đôi lúc khôn ngoan thôi thì chưa đủ. Trong trường hợp này lại càng không. "Vô hình vô ảnh" của Hỗn Độn, kẻ khác có thể không nhìn ra, tuy nhiên, Lăng Tiểu Ngư thì thấy rất rõ. Dưới kỳ lân kim nhãn của hắn, hết thảy thần thông ẩn nặc đều vô dụng!

Chạy sao? Để ta xem ngươi có thể chạy được đi đâu! 

Kim sắc loé lên, Lăng Tiểu Ngư không tiến hành truy đuổi mà đứng yên một chỗ, mở miệng hô lên một tiếng: "Toả!".

Tiếng hô vừa dứt, tức thì, một tiếng hét thảm vang lên. Kế đấy, nguyên hình Hỗn Độn liền lộ ra. Lúc này nó chính đang bị cố định tại không trung, ngay sát cửa phòng. 

"K-Không gian pháp tắc! Làm sao có thể?!".

"Không thể nào! Không thể nào!".

Hỗn Độn liên tục kêu gào. Nó không dám tin vào những gì mình đang thấy, chính mình trải qua. 

Lấy kiến thức của nó, sao lại không nhìn ra sự ghê gớm của địch nhân. Có thể thao túng không gian pháp tắc tới trình độ này, một chữ vừa thốt liền phong toả bốn hướng chung quanh... cho dù là tiên nhân cũng khó làm nổi!

Lẽ nào kẻ đeo mặt nạ này chính là một vị tiên tôn?!

Nhưng... là ai?!

Thương Long - Bạch Hổ tan vào thiên địa, Tử Lan tiên tử còn chưa thức tỉnh, Tiên Môn từ lâu đã đóng, thần phật sớm đã rời đi, ở trong cái thế giới bị bỏ rơi này, hôm nay cấp bậc tiên tôn hiện hữu, duy cũng chỉ có hai người mà thôi: người thứ nhất là thần điểu Chu Tước, người thứ hai là Dương Tiểu Ngọc. Thế nhưng kẻ đeo mặt nạ xám này, hắn lại không phải một trong hai người ấy. 

Rốt cuộc thì hắn là ai?

Giữa phút giây kinh hoảng, trong đầu Hỗn Độn chợt loé lên một thân ảnh. Đó chính là kẻ mà Hỗn Độn nó từng bày mưu hãm hại: Lăng Tiểu Ngư.

Chương 617: Cuồng hoan (3)

"Ngươi... Ngươi là thiên ngoại chí tôn!" Hãi càng thêm hãi, Hỗn Độn nhìn Lăng Tiểu Ngư, thốt ra điều mình đang nghĩ.

Bên này, Lăng Tiểu Ngư có vẻ lạnh lùng. Hắn đưa tay đem chiếc mặt nạ đang đeo tháo xuống. 

"Thiên ngoại chí tôn? Ta không phải. Ta... là Lăng Tiểu Ngư". 

"Lăng Tiểu Ngư... Ngươi là Lăng Tiểu Ngư?!".

"Phải, ta là Lăng Tiểu Ngư".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư bước tới gần Hỗn Độn. Sâu trong đôi mắt hắn lúc này oán hận bắt đầu nổi lên.

"... Ta chính là kẻ đã bị các ngươi vu oan giá hoạ. Yến cô cô của ta chính là bị các ngươi hại chết".

"Lăng Tiểu Ngư, ta không liên quan gì tới chuyện đó cả! Tất cả đều là mưu đồ của Cơ Thành Tử!".

Cơ Thành Tử? 

Trong lòng máy động, Lăng Tiểu Ngư truy hỏi: "Ý ngươi nói chủ nhân của ngươi, quỷ diện nhân chính là Cơ Thành Tử?".

"Đúng vậy, chính là Cơ Thành Tử!".

Bộ dáng rất chi thành khẩn, Hỗn Độn khai báo sự tình: "Cơ Thành Tử vì muốn chiếm lấy thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng để nâng cao tu vi, nhất cử đột phá vào tiên nhân chi cảnh cho nên mới bày mưu hãm hại ngươi. Hắn cải trang thành ngươi đi gây án khắp nơi, rồi sau đó bằng vào thân phận chưởng môn Thiên Kiếm Môn kêu gọi thiên hạ chính giáo truy lùng ngươi. Hắn thao túng tứ đại tông môn, lợi dụng việc bọn họ thúc ép mà danh chính ngôn thuận đem Lăng Ngọc Yến bắt giữ, hòng dẫn dụ ngươi ra...".

"Lăng Tiểu Ngư, mọi chuyện từ đầu đến cuối đều là do Cơ Thành Tử làm, vì chính hắn mưu lợi, không liên quan gì đến ta cả. Xin ngươi hãy tha cho ta!".

Quan sát thấy những điều mình nói đã tác động không ít đến biểu cảm của Lăng Tiểu Ngư, Hỗn Độn tiếp tục lựa lời: "Lăng Tiểu Ngư, xin hãy tin ta. Thời điểm Cơ Thành Tử gieo tiếng ác cho ngươi, ta vốn đã không còn ở cùng hắn nữa. Chuyện hắn làm, ta thật sự chẳng can hệ gì".

Lăng Tiểu Ngư ngẩng đầu nhìn lên: "Không ở cùng? Ta tưởng ngươi và hắn là một?".

"Không phải. Lăng Tiểu Ngư, xin ngươi ngàn vạn lần đừng hiểu lầm".

Hỗn Độn thanh minh: "Kề từ sau lần đụng độ cùng ngươi ở Cửu Cung Sơn thì ta và Cơ Thành Tử đã tách ta. Nhân lúc hắn lơ là, ta đã liều mạng để giành lấy tự do cho mình".

"Ngươi nói là giành lại?" - Lăng Tiểu Ngư có lý do để nghi ngờ điều đó - "Hỗn Độn ngươi đường đường là một trong tứ đại hung thú - sinh linh nắm giữ sức mạnh thần nhân - mà lại chịu bị một phàm nhân thao túng ư?".

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi có điều không biết. Cơ Thành Tử kia không hề đơn giản, trong người hắn có bảo vật".

"Là bảo vật gì?" Lăng Tiểu Ngư thực thấy tò mò. Hắn không biết rốt cuộc là loại bảo vật gì mà ghê gớm tới như vậy, có thể hàng phục cả Hỗn Độn. 

Hỗn Độn tuy rằng nay không bằng xưa, thân thể đã mất, nhưng thần uy ít nhiều vẫn còn đó, há có thể dễ dàng bị một phàm nhân sai khiến?

Bảo vật, Lăng Tiểu Ngư hiếu kì muốn biết, tiếc rằng... Hỗn Độn, nó lại không rõ ràng đáp án.

"Lăng Tiểu Ngư, thú thực là ta cũng không nhận thức được bảo vật kia cụ thể là gì. Ta chỉ biết nó là một chiếc vòng màu đen, có thể trói giữ bản nguyên này của ta"."Trên đời còn có loại bảo vật như vậy?".

Lăng Tiểu Ngư trầm mặc suy tư, lát sau thì tiếp tục truy vấn: "Hỗn Độn ngươi nói mình bị bảo vật kia của Cơ Thành Tử thao túng, vậy... ngươi làm thế nào mà thoát ra được?".

"Sự thể là như vầy...".

Cứ thế, Hỗn Độn bắt đầu kể. Tất nhiên là những lời của nó, hết thảy đều do nó bịa đặt. Cơ Thành Tử căn bản không hề có bảo vật giống như nó nói, càng không đủ bản lãnh để sai khiến nó. Từ đầu đến cuối, chủ nhân thực sự vẫn luôn là Hỗn Độn nó. Cơ Thành Tử bất quá cũng chỉ là một con rối của nó thôi. Thời điểm âm mưu thất bại, vô tình "đánh thức" Lăng Tiểu Ngư, dẫn động ra Minh Tôn, Chu Tước, Huyền Vũ, vì để bảo vệ bản thân mình, nó đã đem mối liên hệ với Cơ Thành Tử cắt đứt, đồng thời xoá luôn ký ức về sự tồn tại của nó trong đầu Cơ Thành Tử. Tóm lại thì mọi dấu vết, toàn bộ đều bị Hỗn Độn nó xoá hết cả. Và đó cũng là lý do vì sao mà Chu Tước, Dương Tiểu Ngọc và Lăng Tiểu Ngư đều chẳng thể điều tra ra được gì. 

...

"Theo lời ngươi nói thì tất cả mọi chuyện đều là do Cơ Thành Tử chủ mưu?".

Hỗn Độn lập tức gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, hết thảy đều là Cơ Thành Tử quyết định".

Nó nói thêm: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi không tưởng tượng nổi những sự việc mà Cơ Thành Tử đã làm đâu. Hắn vốn chẳng phải bậc quân tử như thế nhân vẫn nghĩ, thực chất hắn là một tên tiểu nhân bỉ ổi hèn hạ. Vì muốn xưng bá, bao năm qua hắn âm thầm nhẫn nhục, ngoài mặt thì chủ trì chính nghĩa nhưng bên trong, hắn luôn bày mưu tính kế nhằm chiếm đoạt lợi ích của người khác".

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi hẳn cũng đã từng nghe qua chuyện Huyết Linh Tông năm xưa đi?".

Lăng Tiểu Ngư gật đầu: "Đã từng nghe. Thế nào? Có liên quan đến Cơ Thành Tử?".

"Đâu chỉ liên quan." - Hỗn Độn kể ra - "Năm đó Huyết Linh Tông bị thảm sát, toàn bộ đều là âm mưu của Cơ Thành Tử cả. Cũng giống như những gì đã làm với ngươi, Cơ Thành Tử hắn cải trang đi gieo rắc tội ác, sau đó vu oan giá hoạ cho Huyết Linh Tông, rồi dùng bộ mặt nhân nghĩa của mình thống lĩnh tu sĩ chính giáo trong thiên hạ tiến đánh Huyết Linh Tông, giết chết Âm Thiên Chiếu, từ đó cướp lấy tuyệt học Huyết Ảnh Tu La Công".

"Nếu ngươi nghi ngờ lời ta nói thì có thể tự mình đi kiểm chứng. Huyết Ảnh Tu La Công hiện Cơ Thành Tử hắn cũng đã rất thành thục...".

...
Lăng Tiểu Ngư lại cúi đầu suy tư. Nhưng cũng chẳng quá lâu. Chưa đến một phút thì hắn đã lại ngẩng đầu nhìn lên.

"Hỗn Độn, tất cả những lời ngươi nói đều là thật chứ?".

"Toàn bộ đều là sự thật!" Hỗn Độn đáp, giọng như đinh đóng cột. 

Lăng Tiểu Ngư nhẹ gật đầu: "Xem ra ngươi cũng thành khẩn...".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư quay lưng lại, nhưng ngay lập tức hắn liền trở mình, chỉ sát na ngắn ngủi thì năm ngón tay đã vươn ra nắm lấy đầu của Hỗn Độn. 

"Không g g...!!".

Dường như cũng hiểu Lăng Tiểu Ngư đang muốn làm gì, Hỗn Độn hét lên một tiếng thất thanh, cố gắng vùng vẫy. Chỉ là... thân thể đã bị không gian giam cầm rồi, còn có thể chạy được đi đâu?

Hỗn Độn bất lực, chẳng làm ra thêm được gì nữa. Sau tiếng hét thảm thì nó đã im bặt. Thần trí hoàn toàn bị thao túng.

...

Một lúc sau.

Vẫn bàn tay đang bắt giữ đầu của Hỗn Độn ấy, Lăng Tiểu Ngư thi triển thần thông, đem Hỗn Độn cắn nuốt. Vài ba hơi thở, thân ảnh Hỗn Độn đã triệt để tiêu thất, biến thành nguồn lực lượng chí âm chí tà chờ bị luyện hoá. 

"Hừm... Muốn dựa vào chút khôn ngoan đó để qua mặt ta? Đúng là không biết sống chết".

Lăng Tiểu Ngư thở ra một ngụm trọc khí, nét mặt trở nên âm trầm: "Hỗn Độn ngươi không ngờ lại tồn tại đến ba phân thân. Hai cái còn lại, cũng không rõ hiện đang ở đâu".

Lăng Tiểu Ngư không thể không công nhận là hung thú này vô cùng xảo quyệt. Theo những thông tin hắn vừa thu thập được thì Hỗn Độn không chỉ có một mà tồn tại đến ba phân thân. Căn nguyên là bởi trước đây, trong thời đại xa xưa, khi bị Tử Lan tiên tử và tứ linh đánh bại, Hỗn Độn nó trong quá trình trốn chạy vậy mà đã đem bản nguyên của Cùng Kỳ và Đào Ngột thôn phệ, luyện thêm được thần thông, dưỡng ra thêm hai phân thân...

"Cơ Thành Tử bất quá cũng chỉ là con rối để nó dùng làm nơi trú ẩn, hôm nay Thiên Kiếm Môn lại có Chu Tước toạ trấn, nó chắc chắn sẽ không tìm về nữa...".

"Không sao. Chỉ cần vẫn ở trong cõi này thì sớm muộn ta cũng sẽ lần ra. Hỗn Độn, ngươi đừng hòng chạy thoát... Cứ đợi đi, sau khi ta hỏi tội thiên hạ chính giáo xong sẽ tới lượt ngươi".

Tuy nói tất cả mọi chuyện đều là do Hỗn Độn chủ mưu nhưng thiên hạ chính giáo cũng không phải những người vô tội. Chính bọn chúng đã ngu ngốc tin tưởng, để bị lợi dụng. Ngày đó, vì sự ngu ngốc của bọn chúng mà Yến cô cô của hắn phải chết, còn hắn... 

Trước đây Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ có duy nhất một tâm nguyện, đó là được ở bên cạnh Yến cô cô, sớm hôm bầu bạn với người. Vậy mà... Hỗn Độn, chính giáo, thế nhân, bọn họ lại nhẫn tâm đem vùi dập.

Chính giáo, thế nhân, chúng nhất định phải đền tội!

Cơ Thành Tử, hắn cũng nhất định phải chết!

Lòng căm phẫn, nỗi oán độc mỗi lúc một dâng cao. Ý nghĩ báo thù ngập tràn trong tâm trí Lăng Tiểu Ngư. Trông bộ dạng hắn bây giờ... thật là có phần bất ổn. Nhất là đôi mắt. Sau khi chuyển từ vàng thành đen thì bây giờ, nó lại bắt đầu đổi sang màu đỏ...

Chương 618: Cuồng hoan (4)

"Khục khục...".

Trong căn phòng vốn dĩ không hề yên lặng. Trước đó lẫn bây giờ. Trừ bỏ giọng nói oán độc của Lăng Tiểu Ngư ra thì còn có sự cựa quậy của Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt, còn có tiếng nấc, và mới đây nhất là tiếng ho của Thiên Hồ Bắc Gia.

Có lẽ bị tiếng ho của kẻ nằm trên sàn nhà tác động, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới cúi mặt nhìn xuống.

Bên dưới, Thiên Hồ Bắc Gia nằm đấy, phủ tạng vỡ nát, cổ bị bẻ gãy, miệng trào máu tươi, tình trạng chẳng khác nào chỉ mành treo chuông, đèn treo trước gió.

"Ồ, còn sống sao?".

Lăng Tiểu Ngư có chút ngoài ý muốn, hẳn chỉ cố tình biểu lộ. Nhưng sự vờ vịt này cũng chẳng duy trì lâu. Sau câu nói, Lăng Tiểu Ngư đã nhanh chóng hành động. Giống như những gì đã làm với Hỗn Độn, hắn đem Thiên Hồ Bắc Gia thôn phệ. Thậm chí đến nguyên thần cũng không tha.

"Rất là tàn độc", Thiên Hồ Đại Mi nhận định như thế. Hành vi của Lăng Tiểu Ngư, theo nàng thấy thì rành rành là của một ác nhân. Nhìn xem, Lăng Tiểu Ngư hắn đem người khác cắn nuốt như vậy mà trên mặt một tia chần chừ cũng không có...

"Hắn sẽ làm gì ta và Nguyệt Nhi đây?".

Thiên Hồ Đại Mi hiện rất khẩn trương, vô cùng lo lắng. Phải biết, sự kiện Miên Thành ngày đó, trong cái chết của Lăng Ngọc Yến, Thanh Khâu nàng cũng có dính líu.

...

Lăng Tiểu Ngư tiến từng bước về phía chiếc giường, đôi mắt màu đỏ vẫn đang còn hiện hữu, bên trong oán độc, ý nghĩ báo thù vẫn chưa hề thuyên giảm.

Xem khuôn mặt hắn, và nhất là đôi mắt ánh lên màu máu của hắn, Thiên Hồ Đại Mi càng thêm lo sợ, theo bản năng thoái lui, mãi khi lưng đụng vách tường mới dừng lại.

"Ta nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên ta và ngươi gặp nhau, đúng chứ Thiên Hồ Đại Mi?".
Thiên Hồ Đại Mi giữ im lặng. Nàng chưa rõ ý tứ của nam nhân trước mặt. Nàng nghĩ mình nên đợi nghe tiếp.

Chẳng để giai nhân phải chờ lâu, sau vài giây, tiếng Lăng Tiểu Ngư lại lần nữa cất lên: "Thiên Hồ Đại Mi, ngươi thật sự vô cùng xinh đẹp. Thế nhưng... tâm của ngươi, nó lại không tốt đẹp như vậy".

"Ngày đó, Thanh Khâu ngươi rõ ràng biết ta bị người vu oan giá hoạ, quỷ diện nhân kia chính là muốn dùng Yến cô cô ép ta ra mặt hòng chiếm đoạt thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, hòng cướp lấy những bí mật trên người ta... Thiên Hồ Nguyệt biết, Thiên Hồ Đại Mi ngươi chắc chắn cũng biết, vậy mà các ngươi đều im lặng...".

"Các ngươi muốn để ta và chính giáo thiên hạ đánh nhau, muốn làm ngư ông đắc lợi? Thanh Khâu các ngươi có phải cũng muốn chiếm lấy những bí mật trên người ta?".

Lăng Tiểu Ngư hỏi, hỏi xong, khi mà Thiên Hồ Đại Mi còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã vươn tay ra nắm lấy chân nàng, đem nàng kéo đến ngay trước mặt.

"Ưm...!".

Chân bất ngờ bị kéo mạnh, Thiên Hồ Đại Mi cả kinh, theo bản năng vùng vẫy. Nhưng, đó là sai lầm. Vừa thấy chân nàng giãy đạp thì Lăng Tiểu Ngư đã lập tức đem nó bẻ gãy luôn.

"Crắc!"....

Hai chữ "tàn độc" mà trước đó Thiên Hồ Đại Mi âm thầm nhận định về Lăng Tiểu Ngư quả chẳng ngoa tí nào. Hắn ra tay cực kỳ dứt khoát, một chút do dự cũng không có. Tiếc thương, lại càng không. Dung nhan tựa thiên tiên của Thiên Hồ Đại Mi, ở trong mắt Lăng Tiểu Ngư hắn hình như cũng chả đáng bao nhiêu cân lượng.

"Thiên Hồ Đại Mi, ta khuyên ngươi đừng có loạn động. Nếu không... ta không ngại bẻ luôn cái chân còn lại của ngươi đâu. Hiểu rồi chứ?".

Thiên Hồ Đại Mi nén đau, nhẹ gật. Nàng thực đã biết sợ con người này rồi.

"Tốt lắm." Ngó thấy đối phương đã chịu nằm yên, Lăng Tiểu Ngư ra vẻ vừa ý. Hắn buông đôi chân Thiên Hồ Đại Mi ra, giúp nàng có thể tự do nói chuyện. Dù vậy, dây trói ở hai cánh tay nàng thì hắn vẫn để nguyên.

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi... ngươi muốn gì?".

Nếu là bình thường, Thiên Hồ Đại Mi có lẽ đã không hỏi câu này. Nhưng trong trường hợp hiện tại, khi cơ thể bị Âm Dương Hoà Hợp Tán khuấy động, cộng thêm những hình ảnh đã tận mắt chứng kiến, sự đau đớn mà bản thân mới vừa trải qua, chúng khiến Thiên Hồ Đại Mi chẳng cách nào còn trấn định nổi. Sự khôn ngoan, nó cũng theo đó giảm đi nhiều.

"Ta muốn gì?".

Lăng Tiểu Ngư không đáp mà hỏi lại: "Thiên Hồ Đại Mi, ngươi nghĩ Thanh Khâu của ngươi có thể bù đắp được cho ta cái gì?".

Thiên Hồ Đại Mi một bên ra sức kiềm chế cảm giác rạo rực, toàn thân ngứa ngáy bởi do tác dụng của Âm Dương Hoà Hợp Tán, một bên cố tìm lời biện minh. Nhưng có lẽ bởi do đầu óc đã không còn ổn định nên rốt cuộc, thay vì khôn ngoan nói theo lí trí thì ma xui quỷ khiến thế nào nàng lại thành thật làm theo cảm xúc.

"Lăng Tiểu Ngư." - Hơi thở bất ổn, mặt hồng như gấc, Thiên Hồ Đại Mi nói - "Ngày đó... Thanh Khâu của ta... cho dù có ra mặt thì thế nào chứ? Tứ đại tông môn chính giáo sẽ chịu tin chúng ta sao?".

"Sau trận đại chiến, ta cũng đã đem sự thật nói ra, nhưng chính giáo bọn họ cũng đâu có tin. Nếu không phải Chu Tước đứng ra xác thực... thì chỉ sợ bọn họ đến giờ vẫn chưa chịu tin...".

Chương 619: Cuồng hoan (5)

"Thiên Hồ Đại Mi, tới lúc này rồi mà ngươi còn chưa chịu hối cải sao?!".

Lăng Tiểu Ngư dường như cũng đã chẳng còn bao nhiêu lý trí nữa. Hắn đem Thiên Hồ Đại Mi dựng dậy, quát vào mặt nàng trong khi tay thì vươn ra bóp lấy cổ nàng, mãi một đỗi mới chịu buông ra.

"Khục khục...".

Thần trí vốn đã chẳng còn được mấy phần tỉnh táo, cơ thể bị độc dược hành hạ vốn đã vô cùng khó chịu, nay lại bị Lăng Tiểu Ngư liên tiếp đối xử thô bạo, Thiên Hồ Đại Mi cuối cùng đã không chịu thêm được nữa. Sợ hãi bỗng chốc thay bằng oán hận, nàng hét lên: "Ta không sai!".

"Nhân sinh vi kỷ, thiên kinh địa nghĩa! Nhân bất vi kỷ, thiên tru địa diệt!".

"Những gì ta làm đều là vì Thanh Khâu, vì tộc nhân Thiên Hồ! Lăng Tiểu Ngư ngươi là gì của ta?! Ngươi không là gì của ta cả! Yến cô cô ngươi cũng không là gì của ta cả! Thiên Hồ Đại Mi ta không có nghĩa vụ phải vì các ngươi thanh minh! Chuyện năm đó ta vốn không sai!".

"Chát!".

Một cái tát vang dội được người đánh ra.

Giống như Thiên Hồ Đại Mi, Lăng Tiểu Như cũng hét: "Ngươi không sai?! Ngươi dám nói là ngươi không sai?!".

"Chát!".

Lại thêm một cái tát nữa giáng thẳng vào mặt Thiên Hồ Đại Mi, lực đạo lớn tới nỗi khiến miệng nàng rỉ máu.

"Nữ nhi của ngươi nếu không có ta bảo hộ thì còn sống tới hôm nay sao?! Thiên hạ chính giáo không phải tất cả đều ngu ngốc! Nếu ngày đó Thanh Khâu ngươi chịu đứng ra nhất định sẽ có người tin tưởng, chí ít cũng có thể kéo thêm thời gian, như vậy thì ta đã đến kịp để cứu Yến cô cô!".

"Ta khinh!".

Liên tiếp hứng chịu hai cái bạt tai của Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Đại Mi triệt để bạo phát. Có thể nói lúc này nàng đã không còn biết sợ là gì nữa. Bao nhiêu phẫn uất dồn nén nay nhất tề xông phá.

"Nữ nhi của ta còn không phải bị ngươi đem bắt giữ?! Chúng nó gặp hoạ còn không phải do ngươi?!".

"Lăng Tiểu Ngư! Không cứu được Lăng Ngọc Yến đó là bởi ngươi vô năng! Chuyện vốn không can hệ với Thiên Hồ tộc ta!".

"Thiên Hồ Đại Mi!!".

"Ngươi có giỏi thì giết ta đi!!".

Chuyện đã đi tới nước này, Thiên Hồ Đại Mi không cho rằng mình còn có thể sống, cũng không nghĩ Thanh Khâu có thể tiếp tục tồn lưu. Lăng Tiểu Ngư chẳng phải loại thiện lành, hắn rành rành là một ác nhân. Nỗi oán hận của hắn đối với Thanh Khâu rất lớn, căn bản sẽ không thể nào hồi tâm chuyển ý được.

Nếu như đã vô phương thay đổi, vậy chi bằng cứ làm hắn điên tiết, để hắn giết đi. Ít ra còn tốt hơn là bị hắn từ từ hành hạ.

"Chết", "vong", Thiên Hồ Đại Mi ngàn vạn lần không muốn. Nhưng... nàng còn lựa chọn tốt hơn sao?

Hãy xem dáng vẻ của Lăng Tiểu Ngư đi. Hắn đến đây vốn đâu phải để cứu giúp gì, rõ ràng là muốn báo thù cho cái chết của Yến cô cô hắn. Thêm nữa... Ở trong người Thiên Hồ Đại Mi nàng bây giờ, xuân dược đang hoành hành. Nàng đã sắp không trụ nổi nữa rồi. Nữ nhi Thiên Hồ Nguyệt của nàng còn tệ hơn, hiện đã mê man, thân thể vô thức uốn éo, miệng rên rỉ nỉ non... Thiên Hồ Đại Mi nàng thực rất sợ mẫu tử các nàng bị chà đạp, ô nhục mà chết đi.

Cho dù có phải chết thì Thiên Hồ Đại Mi vẫn muốn giữ cho mình và nữ nhi được trong sạch. Phẫn uất cùng một chút lý trí sau cùng còn sót lại đã khiến nàng mạnh mẽ phản bác, thậm chí sỉ nhục Lăng Tiểu Ngư, mục đích hòng muốn hắn lập tức xuống tay hạ sát. Nàng không thể chờ đợi thêm nữa. Nếu kéo dài thêm, nàng sẽ biến thành bộ dạng dâm đãng giống nữ nhi mất.

"Lăng Tiểu Ngư! Yến cô cô của ngươi chết là đáng kiếp! Ngươi bị nhân thần tru diệt là đáng kiếp...!"."Crắc...".

Trước những lời thoá mạ của Thiên Hồ Đại Mi, Lăng Tiểu Ngư vô cùng phẫn nộ. Hắn siết tay đến rớm máu...

Yến cô cô hắn chết là đáng kiếp sao?

"Thiên... Hồ... Đại... Mi..." Sắc đỏ trong mắt càng lúc càng thịnh, Lăng Tiểu Ngư gằn từng tiếng một.

Hắn nói, hơi thở khá là bất ổn: "Ngươi... Thiên Hồ Đại Mi ngươi... Ta muốn ngươi phải trải qua cảm giác đó... Cái cảm giác bất lực đứng nhìn người mà ngươi yêu quý nhất bị tổn thương, bị chà đạp trước mặt ngươi...".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư quay sang nhìn Thiên Hồ Nguyệt hiện đã hoàn toàn mất đi lý trí, đang nỉ non như khóc như than bên cạnh.

"Thiên Hồ Đại Mi ngươi rất thương yêu đứa con này phải không?".

Dự cảm có chuyện chẳng lành sắp xảy ra, Thiên Hồ Đại Mi kinh hoảng, nỗi sợ một lần nữa quay về: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi... ngươi muốn làm gì?! Ngươi không được động đến Nguyệt Nhi!".

"Không được? Ha ha ha! Ha ha ha ha!".

Lăng Tiểu Ngư cười phá lên, thần tình càng thêm hung ác, càng khiến người ghê sợ: "Thiên Hồ Đại Mi, ngươi đã bắt đầu cảm nhận được rồi sao?".

"Lăng Tiểu Ngư! Ta cấm ngươi!".

Bản năng của người làm mẹ trỗi lên, Thiên Hồ Đại Mi bất chấp đau đớn bật người dậy, thân thể lao về phía trước.

"Phốc!".
Nhưng... cũng chả để làm chi. Thiên Hồ Đại Mi nàng còn chưa kịp làm ra trò trống gì thì đã bị Lăng Tiểu Ngư phong bế lại rồi.

"Thiên Hồ Đại Mi, ngươi hãy nhìn cho rõ. Xem xem ta hành hạ nữ nhi ngươi thế nào!".

Lăng Tiểu Ngư không nói chơi, hắn làm thật. Câu nói vừa dứt thì hắn liền vươn tay đem chiếc áo lót màu xanh của Thiên Hồ Nguyệt xé rách.

Một cặp tuyết lê trắng muốt theo đó mà bạo lộ ngay.

Tất nhiên là chuyện sẽ không dừng lại chỉ ở bấy nhiêu. Áo lót vứt đi, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục đem quần nhỏ xé rách.

Một cánh rừng u minh tức thì hiện rõ. Thấp thoáng còn thấy được vùng đào nguyên ẩm ướt. Xem ra dưới tác dụng của Âm Dương Hoà Hợp Tán, Thiên Hồ Nguyệt sớm đã động tình rồi.

...

"Cho ta!".

Vừa được Lăng Tiểu Ngư trao trả tự do, Thiên Hồ Nguyệt liền sà vào lòng hắn. Nàng vòng tay qua ôm lấy cổ hắn, liên tục hôn hít. Trên má, trên mũi, vành tai, cái cổ, chỗ nào cũng bị nàng hôn qua.

Lăng Tiểu Ngư để yên cho nàng hôn, một lúc sau, khi đôi môi sớm dính đầy nước bọt của nàng đặt lên môi hắn, lúc này hắn mới bắt đầu đáp lại.

Rốt cuộc cũng nhận được sự hồi đáp, Thiên Hồ Nguyệt mạnh mẽ cho lưỡi tiến vào bên trong miệng Lăng Tiểu Ngư, chủ động tìm lấy chiếc lưỡi của hắn mà quấn quýt, tham lam mút lấy.

"Soạt!".

Hôn mút một hồi, Thiên Hồ Nguyệt bất ngờ đem Lăng Tiểu Ngư đẩy ngã xuống giường. Rồi, nàng đem y phục hắn cởi ra. Có điều, trong cơn mê tình, nàng đã không được kiên nhẫn lắm, sau khi cởi được thắt lưng, thay vì cởi tiếp thì nàng lại ra sức muốn đem y phục Lăng Tiểu Ngư xé rách.

"Rẹt!".

"Rẹt!".

Lực lượng dù còn đang bị phong bế nhưng lấy thể chất cường đại của tộc nhân Thiên Hồ, Thiên Hồ Nguyệt chẳng chút khó khăn, vài ba giây bất quá đã liền thành công xé bỏ trường y của Lăng Tiểu Ngư. Dù sao cũng chỉ là vải vóc bình thường, nào phải bảo y gì, trụ làm sao được.

"Cho ta...".

"Cho ta...".

Thân thể đã nóng rực, Thiên Hồ Nguyệt khó có thể chờ đợi thêm nữa, nàng nhanh tay nắm lấy lớp trung y trên người Lăng Tiểu Ngư, đang toan xé bỏ thì... Tay nàng, cả trái lẫn phải đều bị người cầm giữ lại.

"Cho ta...".

"Cho ta...".

p/s: từ đây đến kết truyện có nhiều thứ bất ngờ, có thể là không mong đợi, nhưng... cẩn thận kẻo bị lừa

Chương 620: Cuồng hoan (6)

"Cho ta...".

"Cho ta...".

Tay không thể động, Thiên Hồ Nguyệt cố gắng rút ra lại chẳng được. Bất đắc dĩ, nàng chỉ còn biết dùng miệng, dùng chân. Một lần nữa, nàng cúi xuống hôn hít khắp mặt Lăng Tiểu Ngư, đôi chân cũng theo đó mà loạn động. 

"Cho ta...".

Nhìn mỹ nhân khát tình liên tục uốn éo trên người mình, dưới những động tác xuôi theo bản năng của nàng, Lăng Tiểu Ngư cũng bắt đầu thấy cơ thể mình sinh ra phản ứng khác lạ. Hắn bất ngờ bật người dậy, đem Thiên Hồ Nguyệt đè xuống. Kế đó, hắn tự mình xé đi y phục, rồi dùng tay đem hai chân Thiên Hồ Nguyệt tách ra. 

Đào nguyên, u huyệt, lúc này hoàn toàn lộ rõ. Từ bên trong huyệt động, nước sớm đã lan ra khắp cả cánh rừng u minh, trông ướt át mê người.

Lăng Tiểu Ngư im lặng nhìn ngắm, tầm năm sáu giây gì đó, chừng ngắm xong, hắn lập tức tiến thẳng vào u huyệt. Hoàn toàn chẳng thèm mơn trớn kích tình chi cả.

"Ư!".

Từ trong cổ họng Thiên Hồ Nguyệt, một tiếng rên xiết cất lên. Mày nhăn, răng thì cắn chặt, khuôn mặt nàng hiện giờ, trông có phần khổ sở. 

"Nguyệt Nhi..." Miệng dù không thể nói nhưng đôi mắt thì vẫn đang còn mở, Thiên Hồ Đại Mi nhìn thấy cảnh ấy, dạ bi thương gọi tên. 

Tận mắt chứng kiến nữ nhi của mình bị người ta làm nhục mà một chút phản ứng bản thân cũng chẳng làm ra nổi, thế gian còn đau đớn nào hơn?

Thiên Hồ Đại Mi, nàng cảm thấy cả tâm trí mình đều đang sụp đổ. 

...

"Ưm..."."Ư...".

Thiên Hồ Đại Mi bất lực nhìn con rơi lệ, trong khi đó, Thiên Hồ Nguyệt - con gái của nàng, lúc này cũng đang nỉ non như than như khóc. 

Thiên Hồ Nguyệt đau, đó là chắc chắn. Nhưng, trừ bỏ đau đớn ra, dám cá là nàng cũng cảm thấy khoái hoạt. Hai chân nàng, chúng đang kẹp chặt lấy người Lăng Tiểu Ngư, tay cũng đặt ở trên lưng hắn mà ôm, mà cào. Rõ ràng là nàng đang rất phối hợp. 

Thiên Hồ Nguyệt là vậy, kèm với đau đớn là cảm giác đê mê. Trên mặt nàng, biểu cảm khá nhiều. Những trạng thái đối nghịch, tại thời khắc này lại đồng thời hiện hữu, trộn lẫn vào nhau, so với kẻ đang cưỡng đoạt nàng thì đặc sắc hơn nhiều. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn khá kì lạ. Trên khuôn mặt hắn không có nét gì đáng gọi là sung sướng hết. Phơi bày đây, hoạ chăng là sự oán độc. Dường như ở trong mắt hắn, chuyện đang làm với Thiên Hồ Nguyệt đây vốn chẳng phải giao hoan mà chỉ đơn thuần là một sự trả thù. Thật không giống con người hắn tí nào.

...

"Ưm...".

"Ư..."....

Cuộc hoan ái vẫn tiếp tục diễn ra. Lăng Tiểu Ngư như cũ vẫn ở trên người Thiên Hồ Nguyệt, mạnh mẽ tới lui, ra sức mà chinh phạt nàng. Ở trong quá trình này, thật ra cũng đã có vài lần Thiên Hồ Nguyệt phản kháng. Tất nhiên đó không phải kiểu từ chối, muốn chấm dứt giao hoan. Sự phản kháng của nàng, đơn giản chỉ là để thay đổi vị trí, thay vì nằm bên dưới đón nhận thì nàng muốn ngồi ở trên, muốn bản thân mình chủ động. Đáng tiếc, Lăng Tiểu Ngư lại chẳng chịu cho. Hễ mỗi lần Thiên Hồ Nguyệt vùng lên định lật thì hắn liền bắt giữ hai tay nàng, đem nàng đè xuống lại. Bốn năm lần như thế, rốt cuộc Thiên Hồ Nguyệt đành phải cam phận. Dù vậy, nàng không nằm yên. Dưới dược lực của Âm Dương Hoà Hợp Tán thiêu đốt, nàng đã vô cùng cuồng nhiệt hồi đáp Lăng Tiểu Ngư. Thân thể di động không ngừng, tiếng rên nỉ non không dứt. Hình ảnh... thật hết sức dâm đãng. Tới mức khiến cho người nằm bên cạnh là mẫu thân nàng cũng phải âm thầm xấu hổ, hạ thể nóng ran...

Lấy tính tình của Thiên Hồ Đại Mi, nàng dĩ nhiên sẽ chẳng thể nào vô liêm sỉ đến như vậy được, chỉ có thể là do tác dụng của Âm Dương Hoà Hợp Tán. Thiên Hồ Đại Mi nàng đã không còn trấn áp nổi dục vọng nữa rồi. 

Lý trí dần nhường chỗ cho bản năng, trong trạng thái mê man, Thiên Hồ Đại Mi đưa mắt nhìn về thân ảnh gã nam nhân đang ra sức chinh phạt nữ nhi mình. Nàng... muốn hắn.

...

"A...!".

Trải qua một đỗi lâu giao hợp, thân thể Thiên Hồ Nguyệt đột nhiên cong lên. Từ trong cổ họng nàng, một tiếng cao vút cũng cất lên. Nàng đã vừa mới lên đến đỉnh đê mê...

Và bây giờ thì đôi tay nàng đã buông, chân cũng hạ xuống, còn đôi mắt... chúng cũng khép lại. Nàng đã ngất đi. Một màn hoan ái điên cuồng vừa rồi có lẽ là quá sức chịu đựng với Thiên Hồ Nguyệt nàng. Tuy nhiên, Lăng Tiểu Ngư lại không. Hắn vẫn còn chưa thoả mãn. Lúc này, nhìn thấy Thiên Hồ Nguyệt ngất đi, Lăng Tiểu Ngư hắn thực rất khó chịu. Cảm giác giống như đang thưởng thức một chiếc bánh thơm ngon, mới ăn được phân nửa thì bị kẻ khác giật mất vậy. 

Chưa ăn chưa biết mùi vị, đã nếm qua rồi, mùi vị thật không dễ dàng quên. Nhất là cái trạng thái nửa vời này...

"Ưm...".

Đương lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang hụt hẫng thì một thanh âm khe khẽ truyền đến. Đúng là tiếng phát ra từ trong cổ họng của Thiên Hồ Đại Mi. 

Huyết sắc ánh lên, Lăng Tiểu Ngư lập tức tách ra khỏi Thiên Hồ Nguyệt, tựa như sói đói vồ lấy thân thể Thiên Hồ Đại Mi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau