TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 611 - Chương 615

Chương 611: Thanh Khâu Có Hỷ Sự

"Ngươi muốn làm gì?! Mau dừng lại!".

"Dừng lại! Ta cấm ngươi thương tổn Nguyệt Nhi!".

...

Thiên Hồ Đại Mi rốt cuộc đã không thể giữ được trấn định thêm nữa. Nàng bắt đầu la hét. Nhưng tiếng kêu la của nàng, chúng lại chả nghĩa lý gì với Thiên Hồ Bắc Gia. Tác dụng nếu có, thiết nghĩ cũng chỉ theo chiều hướng tiêu cực thôi.

"Sao? Mẫu thân người đau lòng ư?".

Thiên Hồ Bắc Nha nhếch mép: "Mẫu thân yên tâm, hài nhi nói rồi. Chúng nó là thân muội của hài nhi, cốt nhục tương liên, hài nhi sao đành tâm tổn hại".

Những lời kia, Thiên Hồ Đại Mi tất nhiên chẳng hề tin. Nàng nghiến răng căm hận: "Bắc Gia... Rốt cuộc thì ngươi còn muốn cái gì nữa?".

"Hài nhi chẳng phải đã nói rồi sao. Hài nhi muốn mẫu thân thần phục".

"Ngươi...".

Thiên Hồ Đại Mi vì quá kích động mà hơi thở cũng trở nên gấp gáp: "... Được, ngươi muốn làm Vương ta cho ngươi làm Vương. Hãy thả Nguyệt Nhi và Cổ Cổ...".

"Ha ha... Ha ha ha..." Thiên Hồ Bắc Gia nghe tới đó thì bật cười.

"Mẫu thân à mẫu thân, người nói là "cho" sao? Mẫu thân nghĩ người bây giờ vẫn còn là Vương ư?".

Chỉ những tộc nhân đang quỳ phục, hắn nói tiếp: "Mẫu thân nhìn kỹ đi. Tất cả tộc nhân đều đã thần phục hài nhi. Hiện tại hài nhi mới là Vương của Thiên Hồ tộc, chủ nhân của Thanh Khâu!".

Như để chứng minh cho mẫu thân mình thấy, Thiên Hồ Bắc Gia hướng các tộc nhân đang quỳ ra lệnh: "Đứng lên!".

Ngay lập tức, toàn bộ nam nhân trong tộc đứng lên. Phần nữ tính trong tộc, tuy cũng có người tỏ ra chần chừ, nhưng rốt cuộc thì vẫn lựa chọn tuân theo mệnh lệnh.

"Tộc nhân Thiên Hồ! Các ngươi nói cho ta biết, Vương của các ngươi là ai? Thiên Hồ Đại Mi hay Thiên Hồ Bắc Gia?".

"Thiên Hồ Bắc Gia!".

"Là Thiên Hồ Bắc Gia!".

"Là Thiên Hồ Bắc Gia...".

Môi cười đắc ý, Thiên Hồ Bắc Gia gật đầu, nhìn Thiên Hồ Đại Mi nói: "Mẫu thân, người nghe rõ rồi chứ?".

Thiên Hồ Đại Mi im lặng. Nàng còn có thể nói gì đây? Thực lực của Thiên Hồ Bắc Gia quá ghê gớm, thủ đoạn lại tàn độc như vậy, tộc nhân ai còn dám phản kháng. Can Lão, Nhị Lão, Xá Nị, máu thịt của bọn họ vẫn còn bày ra đấy...

"Mẫu thân, người hiểu được như thế thật là rất tốt... rất tốt".

Nội tâm ít nhiều thoả mãn, Thiên Hồ Bắc Gia đưa tay phủi đi da thịt người chết còn dính trên áo, công bố: "Mọi người nghe đây, ba ngày sau ta sẽ chính thức đăng quang. Ta muốn lễ tiết phải được chuẩn bị đầy đủ và long trọng. Ngoại nhân thì không cần mời, nhưng tộc nhân trong tộc, ta muốn tất cả đều phải có mặt, từ già đến trẻ".

"Còn nữa, ta muốn các ngươi phải trang hoàng động phủ thật lộng lẫy, hoa đăng phải treo khắp lối, hỷ tự phải được dán ở mọi phòng...".

Lời Thiên Hồ Bắc Gia nói, khúc đầu thì mọi người đều hiểu, nhưng khi đến đoạn "hoa đăng, hỷ tự"... Bọn họ thật là không rõ ràng lắm.

Trang hoàng động phủ, giăng lối hoa đăng, cái này coi như cũng hợp lẽ thường, thế nhưng còn hỷ tự... Theo như tục lệ thế nhân từ xưa tới giờ thì hỷ tự chỉ được dán lên trong duy nhất một lễ, đó là lễ thành hôn. Thiên Hồ Bắc Gia muốn dán hỷ tự, đây là định thành hôn sao? Nhưng mà với ai?

Nhận ra những ánh mắt nghi hoặc, Thiên Hồ Bắc Gia lúc này mới giải đáp: "À, quên nói với các ngươi... Ba ngày sau, thời điểm ta đăng quang cũng chính là lúc ta cử hành hôn lễ. Nữ nhân mà ta muốn lấy, tất thảy hai người".

Vừa nói, Thiên Hồ Bắc Gia vừa cúi nhìn hai cô gái đang nằm bất động ngay bên dưới. Ý tứ kia như thể đang muốn nói rằng hai nữ nhân mà Thiên Hồ Bắc Gia hắn muốn lấy chính là hai vị thân muội của mình: Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ.

Nhưng... chuyện này có thể sao? Đấy là bất luân!

Chuyện huynh muội lấy nhau, trong giới tu tiên xưa giờ không phải không có, nhưng hầu hết đều xảy ra ở phía tà đạo, đối tượng là tà tu. Tới nay, duy nhất cũng chỉ tà đạo mới chứa chấp hạng người này. Chính giáo ư? Đừng nói quyến thuộc, cho dù là sư đồ tương ái bọn họ cũng tuyệt đối không dung. Đạo nghĩa luân thường là chuẩn mực chính giáo kia mà, há có khả năng đem phá vỡ?

Huynh muội lấy nhau, đó là bất luân, là đi ngược với đạo lý, sẽ bị thế nhân khinh khi, thoá mạ, bị thiên hạ chính giáo xem là súc sinh, là tà ma ngoại đạo mà thẳng tay diệt trừ!

Thanh Khâu không phải chính giáo, nhưng lại càng không phải tà đạo. Bọn họ cũng có những chuẩn mực của mình. Trật tự, đấy là một trong những điều Thiên Hồ tộc rất coi trọng. Trên phải ra trên, dưới phải ra dưới, tuyệt đối không có chuyện trên dưới hỗn tạp, lại càng không có chuyện gian dâm bất chính. Quyến thuộc loạn luân, đấy là trọng tội, chiếu theo tộc quy sẽ phải chịu cực hình thảm khốc, sau đó là bị giết chết. Thiên Hồ Bắc Gia thân là huyết mạch hoàng tộc lại dám có ý định này, muốn lấy thân muội của mình, thật... đáng bị phanh thây ngàn mảnh. Chỉ có điều là... ai sẽ đứng ra phanh thây hắn đây?

Không ai cả. Cao tầng trưởng lão cũng tốt, tộc nhân tầng lớp trung - hạ cũng được, giờ phút này tất cả đều câm như hến. Cho dù có không ít kẻ trong dạ bất bình, phẫn nộ...

Âu khó trách. Những người ở đây, đầu óc của bọn họ còn chưa hỏng. Lợi - hại thế nào, ai nấy đều phân biệt rõ ràng.

Hiện tại, không ai dám lên tiếng. Duy nhất biểu lộ căm phẫn cũng chỉ có mình Thiên Hồ Đại Mi. Nàng nói, mặt hồng như gấc: "Bắc Gia, ngươi điên rồi... ngươi điên rồi... Cổ Cổ, Nguyệt Nhi là thân muội của ngươi, ngươi làm sao có thể... khục khục...".

"Mẫu thân, đừng quá kích động".

Thiên Hồ Bắc Gia nào phải đứa nhi tử nhất mực trung tâm, cốt chỉ ngóng trông được Thiên Hồ Đại Mi ban phát chút ân tình như trước nữa mà thương, mà xót cho nàng. Thần thái điềm tĩnh, hắn tiếp lời: "Hài nhi nghĩ là mẫu thân đã hiểu lầm rồi. Mẫu thân, để hài nhi nói rõ cho người nghe".

"Hai nữ nhân mà hài nhi muốn lấy, người thứ nhất thì đúng là Nguyệt, nhưng người thứ hai lại không phải Cổ Cổ... Mẫu thân, nữ nhân thứ hai mà hài nhi muốn lấy, cũng là nữ nhân mà hài nhi luôn hết lòng yêu quý, đó... chính là người".

Thiên Hồ Đại Mi trợn mắt há mồm. Nàng như chết lặng.

...

...

Kể từ lúc Thiên Hồ Bắc Gia công bố hôn sự, đến nay đã qua được ba ngày. Điều đó có nghĩa rằng: lễ thành hôn đã tới rồi.

Hôm nay Thanh Khâu khác hẳn mọi khi, quang cảnh trông rất tươi sáng, rực rỡ. Nhất là ở Động Kỳ Bàn. Trong động, ngoài động, hỷ sắc phủ giăng khắp lối, nổi bật cả một góc trời Thanh Khâu.

Nhưng... lạ lùng làm sao. Khung cảnh rõ ràng vui tươi như vậy, khắp nơi đều được trang hoàng lộng lẫy như vậy, thế mà những con người ở đây, trên mặt bọn họ lại khan hiếm nụ cười. Nữ tính thì thôi, địa vị đã bị lật đổ, âu sầu vốn dĩ tất yếu; đáng để ý đây là nam nhân trong tộc, những người vừa được đề thăng phẩm vị...

Đáng ra, cùng với sự lên ngôi của Thiên Hồ Bắc Gia, bọn họ phải vui mừng mới đúng. Bởi lẽ kể từ đây về sau, nam nhân bọn họ đã chân chính nắm giữ thực quyền. Ấy vậy mà không. Kẻ vui cười rất ít, người trầm mặc lo âu lại nhiều.

Có lẽ bọn họ cũng không tán đồng cuộc hôn sự trái đạo luân thường này chăng?

...

"Thanh Khâu đang có hỷ sự ư?" Trên núi Thanh Khâu, cách động Kỳ Bàn khoảng độ năm dặm, một giọng nam nhân chợt cất lên.

Chủ nhân thanh âm, hắn cũng không ai xa lạ, đúng là Lăng Tiểu Ngư - kẻ vừa chia tay Dương Tiểu Ngọc ban nãy. Lúc này trong lòng hắn đang có điều nghi hoặc.

Theo như pháp nhãn hắn vừa quan sát thấy thì rõ ràng Thanh Khâu đang có hỷ sự. Chiếu theo mức độ trang hoàng cùng nhân số tộc nhân tới lui chuẩn bị, dễ thấy người thành thân nhất định phải có địa vị cực cao, mười mươi thành viên hoàng tộc.

Chương 612: Gặp Lại

Bên trong động Kỳ Bàn, một góc nhỏ. 

Chỗ này thì đúng phòng ốc, nhưng không như những phòng ốc khác, ở đây rất trống trải, bốn phía tường đá bao quanh, nền cũng bằng đá, lắm chỗ mấp mô ghồ ghề. Thêm nữa thì chỗ này lại còn có cấm chế bày bố trước sau, có người canh giữ... Rõ ràng, cái chỗ này vốn dĩ là một phòng giam. Và người đang bị giam giữ, nàng cũng không ai khác, đích xác thân muội của Thiên Hồ Bắc Gia: Thiên Hồ Cổ. 

Lúc này, Thiên Hồ Cổ chính là đang hướng người canh giữ bên ngoài cầu xin. Hoàng y vấy bẩn, giọng điệu khẩn thiết, nàng nói: "Thiên Tứ, ta cầu xin ngươi. Làm ơn hãy thả ta ra... Cho ta gặp hắn...".

"Thiên Tứ, ta xin ngươi mà...".

Thiên Tứ - kẻ từng là phó thống lĩnh Ngoại vệ, một trong những huynh đệ thân thiết với Thiên Hồ Bắc Gia - xem bộ dạng Thiên Hồ Cổ, nhìn nàng quỳ gối cầu xin, trong lòng cảm thấy có phần bất nhẫn. Không như mẫu thân và tỷ tỷ mình, luôn giữ khoảng cách với tộc nhân, Thiên Hồ Cổ nàng là người rất phóng khoáng, cởi mở, thường xuyên giao giao du với mọi người, thậm chí kể cả tầng lớp trung đẳng, hạ đẳng trong tộc. Vị tiểu công chúa này chưa bao giờ tỏ thái độ chê bai, giễu cợt hay là khinh khi người khác. Cũng vì lẽ đó, Thiên Tứ và hầu hết tộc nhân ai nấy cũng đều rất cảm mến nàng. Nay nhìn nàng quỳ xin, van khóc, Thiên Tứ thực chẳng đành tâm. Nhưng...

"Tiểu công chúa." - Thiên Tứ áy náy hồi âm - "Bắc Gia đại nhân đã căn dặn phải canh giữ người, cũng nói là không muốn gặp người. Đại nhân bảo sau hôn lễ sẽ tự khắc đến trả lại tự do cho người".

"Không được! Hôn lễ này không thể tiến hành!".

Thiên Hồ Cổ nghe Thiên Tứ nhắc đến hôn sự thì càng trở nên kích động. Nàng cố sức nắm lấy song sắt hòng lay: "Hắn sao có thể làm như vậy! Hắn sao có thể lấy tỷ tỷ và mẫu thân được! Như thế là bất luân, là trái đạo!".

"Ta nhất định phải ngăn hắn lại... Thiên Tứ, ta xin ngươi! Hãy thả ta ra! Ta muốn gặp hắn! Ta nhất định phải ngăn hắn...!".

Thiên Tứ cúi đầu thở dài. 

Ngăn ư? Tiểu công chúa lấy gì để ngăn đây?

Thiên Hồ Bắc Gia hôm nay đâu phải Thiên Hồ Bắc Gia hôm qua. Hắn đã thay đổi rồi. Cả thực lực lẫn tính tình. Ngay đến mẫu thân và thân muội của mình mà cũng muốn lấy, lại còn muốn tổ chức thật long trọng, trước sự chứng kiến của toàn thể tộc nhân... Hành vi này, nó nào phải của con người. Thiên Hồ Bắc Gia bây giờ, ở trong mắt Thiên Tứ thật không khác gì cầm thú cả. Việc hắn đang làm, không xứng với thân phận tộc nhân Thiên Hồ. Buồn thay, Thiên Hồ tộc hôm nay lại chẳng ai đủ sức ngăn cản... 

"Tiểu công chúa, người không ngăn được đâu".
"Thiên Tứ, ta xin ngươi...".

"Tiểu công chúa, xin lỗi".

Dường như không đành chứng kiến dáng vẻ bất lực thương tâm của Thiên Hồ Cổ thêm nữa, Thiên Tứ xoay người bước đi. Có lẽ hắn cho nên giữ một chút khoảng cách thì tâm trạng mình sẽ tốt hơn chăng?

"Soạt... Soạt...".

Đôi chân rảo bước, Thiên Tứ rất nhanh đã đi qua hết đoạn hành lang. Chừng tới ngã rẽ, hắn đang toan rẽ vào thì... một khuôn mặt vô cảm màu xám bỗng hiện ra. 

Đó là một chiếc mặt nạ, Thiên Tứ nhận thức được. Nhưng những gì hắn nhìn thấy, tất cả chỉ có bấy nhiêu. Bởi ngay sau đó, khi miệng còn chưa kịp tri hô, tay còn chưa kịp chuyển động thì thân hình hắn đã đổ gục rồi. 

Đánh hạ xong Thiên Tứ, Lăng Tiểu Ngư - kẻ đeo mặt nạ - lúc này mới tiếp tục tiến vào bên trong. Chả mấy chốc, một thân ảnh thân quen đã liền hiện rõ trong tầm mắt hắn. 

"Ngươi... ngươi là ai?".Trước sự xuất hiện bất ngờ của Lăng Tiểu Ngư, bởi do hắn đang đeo mặt nạ nên Thiên Hồ Cổ không cách nào nhận biết được, vì vậy mà trong lòng nàng phát sinh nghi hoặc, tất nhiên là cả lo lắng nữa. 

Đứng bên ngoài phòng giam, Lăng Tiểu Ngư chưa vội lên tiếng. Hắn quan sát Thiên Hồ Cổ một chút rồi mới từ tốn nâng tay đem chiếc mặt nạ tháo ra. 

Một khuôn mặt phong trần lộ rõ.

"Lăng Tiểu Ngư?!".

Thiên Hồ Cổ mở to hai mắt, chừng không dám tin. Lăng Tiểu Ngư, người nàng đã âm thầm tìm kiếm bấy lâu, khiến nàng phải dằn vặt, hắn rốt cuộc trở về rồi sao...

"Ngươi... ngươi là...?".

Lời tuy không nhiều nhưng ý tứ thì Lăng Tiểu Ngư hiểu được tận tường. Hắn biết, Thiên Hồ Cổ đang muốn hỏi hắn là ai, vẫn là Lăng Tiểu Ngư ngày xưa hay đã trở thành thiên ngoại chí tôn như thời điểm thức tỉnh ở Miên Thành năm ấy.

"Ta... vẫn là Lăng Tiểu Ngư".

Mặc dù Lăng Tiểu Ngư đã xác nhận nhưng trong lòng Thiên Hồ Cổ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng được. Nàng hỏi lại: "Ngươi... ngươi thật sự là Lăng Tiểu Ngư? Là người năm đó?".

"Cổ Cổ, muội không cần hoài nghi. Ta đúng vẫn là Lăng Tiểu Ngư, chẳng phải thiên ngoại chí tôn kia".

Lăng Tiểu Ngư dừng một chút để cho Thiên Hồ Cổ có thời gian tiếp thu sự thật, vài giây sau hắn mới lại lên tiếng: "Cổ Cổ, tại sao muội lại bị giam giữ ở đây? Thanh Khâu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?".

Những câu hỏi chẳng khác nào lời nhắc nhở, ngay lập tức làm thay đổi chiều hướng suy nghĩ của Thiên Hồ Cổ. Nàng như vừa nắm được cộng rơm cứu mạng, vội nói: "Lăng Tiểu Ngư, ta cầu xin ngươi hãy cứu mẫu thân và tỷ tỷ ta...!".

Chương 613: Hôn lễ

"Cổ Cổ, muội bình tĩnh. Đầu đuôi câu chuyện là thế nào, muội tóm lược cho ta nghe".

"Ta cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết là ba hôm trước ca của ta là Thiên Hồ Bắc Gia đột nhiên phản bội. Hắn bắt giữ ta và tỷ tỷ, sau đó bắt giữ luôn mẫu thân... Hắn nói hắn muốn làm Vương, hôm nay chính thức đăng quang. Chưa hết, hôm nay hắn còn muốn thành thân. Hắn muốn lấy mẫu thân và tỷ tỷ ta...". 

"Lăng Tiểu Ngư, ta cầu xin ngươi! Ngươi hãy ngăn hắn lại, hãy cứu mẫu thân và tỷ tỷ ta!".

Lăng Tiểu Ngư nhíu mày trầm mặc. Trừ bỏ ngạc nhiên ra thì trong lòng hắn còn có điều nghi hoặc...

Thấy hắn lặng im không nói, Thiên Hồ Cổ tưởng rằng hắn vì chuyện xưa mà không muốn giúp, liền quỳ sụp xuống, khẩn thiết cầu xin: "Lăng Tiểu Ngư, ta van ngươi! Xin ngươi hãy cứu mẫu thân và tỷ tỷ... Chỉ cần ngươi cứu mẫu thân và tỷ tỷ, ngươi bắt ta làm gì ta cũng chịu...".

"Thật là làm gì cũng được?" Lăng Tiểu Ngư cúi nhìn, hỏi.

Chẳng chút do dự, Thiên Hồ Cổ đáp ngay: "Phải, bất kể cái gì!".

"Vậy nếu ta muốn muội làm lô đỉnh để thái bổ thì sao?".

Lần này thì Thiên Hồ Cổ đã không thể trả lời ngay. Nàng... rất bất ngờ. Nàng không nghĩ Lăng Tiểu Ngư lại đưa ra điều kiện như thế, muốn nàng làm lô đỉnh. "Lô đỉnh", hai chữ này có ý nghĩa gì, Thiên Hồ Cổ nàng hoàn toàn hiểu rõ. Trong giới tu tiên luyện đạo này, lô đỉnh có thể nói là tầng lớp thấp kém nhất, cũng bi ai nhất. Bọn họ không khác gì hàng hoá để cho người sử dụng, chừng đã mất đi hết thảy giá trị, kết cục chính là cái chết. Là bị thái bổ đến chết!

Lăng Tiểu Ngư hắn thật muốn nàng làm lô đỉnh cho hắn ư?

Bất giác Thiên Hồ Cổ thấy lòng nhói đau.

"Muội không đồng ý? Vậy thì quên đi".

Lăng Tiểu Ngư quay lưng, chân giả vờ bước, trông như thể sẽ rời khỏi khu vực giam giữ tội nhân này.

"Ta đồng ý!".

...

Lăng Tiểu Ngư xoay người nhìn lại, hỏi: "Cổ Cổ, muội chắc chứ?".

Thiên Hồ Cổ cắn răng, cố kiềm nước mắt: "Chỉ cần ngươi cứu mẫu thân và tỷ tỷ ta, ta sẽ làm lô đỉnh cho ngươi, mặc tình ngươi sai sử".

"Muội chắc là mình sẽ không hối hận?".

Thiên Hồ Cổ siết chặt bàn tay, nuốt lệ vào tim: "Cứu mẫu thân và tỷ tỷ ta".

...

"Đứa trẻ năm nào hôm nay đã trở thành một thiếu nữ kiên cường rồi." Lăng Tiểu Ngư lặng im quan sát người quỳ bên dưới, âm thầm đánh giá. Biểu hiện của Thiên Hồ Cổ lúc này khiến cho hắn cảm thấy rất hài lòng.

"Được. Thoả thuận như vậy. Muội tạm ở đây, đợi ta cứu người xong sẽ quay lại"....

...

Đại sảnh.

Đông, tây, nam, bắc, bốn phía sảnh đường hiện giờ rất là đông đúc. Tộc nhân Thiên Hồ, nam tính nữ tính, cao tầng, hạ tầng hết thảy đều có đủ. Quang cảnh trông có phần chật chội. 

Nhưng, nhân số dù đông, khoảng trống dù ít, thanh âm phát ra lại không nhiều. Mọi người ai cũng đều rất trật tự. Duy nhất lúc này, lớn tiếng nói cười chỉ có một mình Thiên Hồ Bắc Gia. 

Trong bộ hỷ phục, Thiên Hồ Bắc Gia mặt tươi như hoa, đứng trên bục cao nhìn xuống. Tay trái cầm bình, tay phải cầm ly, hắn tự rót rượu cho mình, nâng lên nói: 

"Mọi người! Hôm nay là ngày vui của bổn Vương, hãy cùng chung vui với bổn Vương!".

"Nào! Tất cả nâng ly!".

Thiên Hồ Bắc Gia ngửa đầu uống cạn ly rượu đang cầm trong tay, ngó xuống thấy một số người còn chần chừ, mới nhíu mày: "Sao các ngươi còn không uống? Lẽ nào trong lòng có điều bất mãn với bổn Vương?".

Nghe Thiên Hồ Bắc Gia hắn nói như vậy, tộc nhân nào còn dám chần chừ thêm nữa, lập tức nâng ly uống cạn. 

"Ừm, phải như thế chứ".

Thiên Hồ Bắc Gia tỏ ra vừa ý. Hắn đặt mông ngồi trên vương vị, đảo mắt một vòng đông tây. 
"Ta muốn các ngươi nhớ kỹ. Kể từ hôm nay ta chính thức là Vương của các ngươi, mỗi một lời ta nói chính là mệnh lệnh. Kể từ hôm nay, Thiên Hồ tộc sẽ thay đổi. Những quy định cổ hủ, hết thảy đều phải bị xoá bỏ. Chi tiết cụ thể ta sẽ công bố sau, còn bây giờ...".

Liếc qua một vị nữ trưởng lão kề bên, Thiên Hồ Bắc Gia bảo: "Giờ lành đã tới, Tô trưởng lão, nên bắt đầu đi".

"Vâng".

Kẻ đứng dưới mái hiên thấp sao không phải cúi đầu, Tô Tử Tinh - người có uy vọng cao nhất trong hàng ngũ trưởng lão còn sống - bắt đầu cho tiến hành nghi thức hôn lễ. 

Chẳng mất bao lâu, hương nến rượu trà đã sẵn sàng, hai vị tân nương hiện cũng vừa mới được người đưa tới. Phía trước là Thiên Hồ Đại Mi, còn phía sau là Thiên Hồ Nguyệt. Tất nhiên các nàng chẳng tự đi, đều là có người cõng cả. 

Giống như Thiên Hồ Bắc Gia, y phục trên người Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt cũng là hỷ y. Khác có chăng nằm nơi hoa văn, hoạ tiết. Quần áo của các nàng có nhiều hoa văn, hoạ tiết hơn, đường kim mũi chỉ cũng tinh tế hơn. Diện mạo của các nàng cũng là như vậy, được chải chuốc, điểm tô hết sức kì công...

Không thể không nói, so với ngày thường, hôm nay Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt càng thêm xinh đẹp bội phần. Đặc biệt là Thiên Hồ Đại Mi. Trâm phượng cài đầu, má đỏ hây hây, môi đào tươi thắm, thật dụ nhân vô cùng. Sức hấp dẫn lớn tới nỗi khiến cho toàn thể tộc nhân trên dưới ai nấy cũng đều thất thần. 

Thiên Hồ Bắc Gia ư? 

Hắn đang chăm chú nhìn nàng, thần tình mê đắm. 

Đây chính là nữ thần của hắn, người mà hắn đã ngày đêm tơ tưởng. Bao nhiêu năm qua Thiên Hồ Bắc Gia hắn đã khao khát nữ nhân này biết nhường nào. Từng giây từng phút, hình ảnh của nàng đều luôn ngự trị trong tim hắn, chi phối thần trí hắn. Hắn ước mong được chạm vào thân thể của nàng, chiếm lấy đôi môi nàng, từng tấc da thịt trên người nàng... Dẫu chỉ một lần, hắn chết cũng cam. 

Trước đây, Thiên Hồ Bắc Gia hắn chỉ có thể mơ, chưa bao giờ dám biểu lộ rõ ràng. Thế nhưng hôm nay... mọi chuyện đã khác rồi. Không còn là mơ ước hão huyền nữa, hôm nay Thiên Hồ Bắc Gia hắn đã thật sự đạt thành tâm nguyện.

Mà không, còn hơn là đạt thành tâm nguyện nữa. Bởi lẽ kể từ hôm nay, mẫu thân hắn, nữ thần của hắn, nàng sẽ là thê tử của hắn. Nói cách khác, không phải chỉ một, Thiên Hồ Bắc Gia hắn có thể vuốt ve cơ thể nàng, chiếm lấy đôi môi nàng bao nhiêu lần tùy thích, chỉ cần hắn muốn. 

"Mẫu thân... À không, bây giờ ta phải gọi nàng là Đại Mi mới đúng".

Thiên Hồ Bắc Gia nhìn Thiên Hồ Đại Mi không chớp mắt, thật tâm ca ngợi: "Đại Mi, hôm nay nàng thật xinh đẹp. Trên thế gian này không một nữ nhân nào có thể sánh được với nàng. Nàng chính là nữ thần...".

Được ngợi ca là vậy, nhưng Thiên Hồ Đại Mi lại chẳng thoải mái gì. Hoàn toàn trái lại, nàng cảm thấy buồn nôn, rất là ghê tởm.

Đứa con do mình sinh ra bây giờ lại đứng ở trước mặt mình, dùng cặp mắt dâm ô nhìn mình, buông lời tán thán vẻ đẹp của mình, thử hỏi Thiên Hồ Đại Mi nàng có thể không ghê tởm được sao?

Ca ngợi ư? Đối với nàng thì đây là xúc phạm, một sự sỉ nhục nặng nề chưa từng biết tới, khiến nàng căm phẫn.

Càng đáng hận hơn nữa là tên súc sinh này, hắn còn muốn nàng làm nữ nhân của hắn, cùng hắn chung chạ...

Chỉ nghĩ tới thôi thì khí huyết trong người Thiên Hồ Đại Mi đã liền nhộn nhạo, thân thể phát run. Là phẫn hận mà run, cảm thấy kinh tởm mà run. Nếu mà có thể, Thiên Hồ Đại Mi chắc chắn sẽ chẳng chút do dự đem tên nghịch tử không khác gì cầm thú này xé ra thành ngàn mảnh ngay. Đáng tiếc... nàng không thể.

Toàn bộ lực lượng đều đã bị phong bế, tay chân cũng vô phương cử động thì còn làm được gì nữa đây?

Chương 614: Âm dương hoà hợp tán

Chấp nhận số mệnh sao?

Thiên Hồ Đại Mi thật là không cam. Nàng thà là chết. Nàng thà bản thân hồn phi phách tán vĩnh bất siêu sinh cũng không muốn bị tên súc sinh Thiên Hồ Bắc Gia kia làm ô nhục... Chết, Thiên Hồ Đại Mi nàng chưa bao giờ mong cầu hơn lúc này. Bây giờ, nếu có ai đó giết nàng, nàng thật là mang ơn lắm. 

Nhưng... ai đây? 

Thiên Hồ Đại Mi nàng bất lực rồi.

"Đại Mi, ta biết bây giờ trong lòng nàng đối với ta rất oán hận, nhưng mà ta tin, chỉ cần có thêm thời gian, sau khi chúng ta thành hôn, Đại Mi nàng sẽ từ từ chấp nhận thôi. Bởi vì ta đối với nàng là thật tâm. Bao nhiêu năm qua ta đều chỉ dành tình cảm cho duy nhất một mình nàng...".

Thiên Hồ Bắc Gia thâm tình nói, đưa tay cầm lấy bàn tay của Thiên Hồ Đại Mi. Rồi hướng Tô Tử Tinh bảo: "Tô trưởng lão, tiến hành nghi thức đi".

Tô Tử Tinh hữu ý liếc qua khuôn mặt Thiên Hồ Đại Mi, nhưng chỉ dừng một chút liền quay đi. Thú thật là trong tình cảnh này, nàng không dám đối diện với ánh mắt của Thiên Hồ Đại Mi. Trong lòng nàng cảm thấy rất hổ thẹn. 

Vì bảo vệ tính mạng của mình mà phải phủ phục trước những điều trái tai gai mắt, là đúng hay sai?

"Tô trưởng lão, sao còn chưa bắt đầu?".

Tô Tử Tinh nghe thanh âm có vài phần bất thiện của Thiên Hồ Bắc Gia thì đáy lòng run lên. Nàng nhanh chóng đưa ra lựa chọn. Và dĩ nhiên điều nàng chọn chính là phục tùng. Tô Tử Tinh nàng còn chưa có muốn chết. 

Đem cái thẹn với Thiên Hồ Đại Mi trấn áp, Tô Tử Tinh bắt đầu cho tiến hành các nghi thức. Trước bái thiên địa, sau bái tổ tiên, cuối cùng là các lễ tiết phu thê...

Chừng xong xuôi hết thảy, đợi Tô Tử Tinh tuyên bố xong, Thiên Hồ Bắc Gia lúc này mới thoả mãn cười tươi lấy từ trong giới chỉ ra một chiếc lọ nhỏ màu xanh. 

"Tô Tử Tinh, đây là quà của bổn Vương, cầm lấy".

"Vương, Tử Tinh không dám nhận".

Bản thân đã làm việc trái với lương tâm, Tô Tử Tinh nàng sao còn mặt mũi mà nhận thêm lợi ích.

"Thế nào? Ngươi chê quà của bổn Vương?". 

Tô Tử Tinh không muốn nhận Thiên Hồ Bắc Gia lại càng ép nàng phải nhận. Đã thần phục hắn rồi thì chỉ có thể nghe theo hắn, sống trong khuôn khổ hắn định ra. Dám chống đối ư? Hậu quả khó gánh đấy.

Trước sự thúc ép cùng thần tình doạ dẫm kia của Thiên Hồ Bắc Gia, rốt cuộc Tô Tử Tinh cũng đành phải đưa tay tiếp nhận. Thôi thì... sống nhục còn hơn chết vinh.

"Nên như thế... Nên như thế..." Thiên Hồ Bắc Gia ngó thấy Tô Tử Tinh đã ngoan ngoãn đưa tay tiếp nhận lọ linh đan thì liên tiếp gật đầu, tỏ ra vừa ý.Trao lọ đan dược cho Tô Tử Tinh xong, hắn cũng không quên phần những người khác. Từ bên trong giới chỉ, hắn tiếp tục lấy ra thêm nhiều đồ vật khác nữa. Nào pháp khí, nào đan dược, nào nội đan, tài liệu các thứ, số lượng rất nhiều. 

Hiển nhiên, những kẻ được Thiên Hồ Bắc Gia hắn ban quà, hết thảy đều tạ ơn tiếp nhận, chẳng ai từ chối. Chần chừ cũng không có. 

"Được rồi. Hôm nay bổn Vương cảm thấy rất vui, cho nên quyết định sẽ ban thưởng cho tất cả. Những người đang có mặt, toàn bộ đều có phần." Đứng trên bục cao, Thiên Hồ Bắc Gia nhìn xuống các tộc nhân bên dưới, có hơi phấn khích nói.

Hắn gọi Tô Tử Tinh và một vị trưởng lão khác nữa tới, đưa cho mỗi người một chiếc túi rồi phân phó. 

"... Linh thạch bên trong số lượng không ít, các ngươi đem chia cho mọi người. Toàn bộ".

"Vâng".

"Vâng".

...

Bởi do số lượng tộc nhân hiện diện vốn rất nhiều nên quá trình ban phát đã tiêu tốn kha khá thời gian. Nhưng mà chẳng sao, Thiên Hồ Bắc Gia không vội. Mọi nghi thức cần thiết của hôn lễ đều đã tiến hành xong rồi, hắn còn gì phải vội nữa chứ? Đáng bận tâm bây giờ có chăng là động phòng hoa chúc. Nhưng chuyện này... Thiên Hồ Bắc Gia hắn cho là mình nên từ tốn. Cái gì càng ngon thì càng phải để đến cuối, như thế khi tận hưởng mới càng thú vị. Trước mắt, cứ uống thêm chút rượu, rồi xem thêm chút ca vũ...

Dời mắt ngó qua Thiên Hồ Đại Mi, Thiên Hồ Bắc Gia nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, kéo nàng ngồi xuống ghế. Thiên Hồ Nguyệt cũng vậy, được hắn kéo đến bên người. 
Bên phải một mỹ nhân khuynh quốc, bên trái một tiên tử hạ phàm, Thiên Hồ Bắc Gia ngồi ở chính giữa, trong dạ đắc ý cực kỳ. Sống bao nhiêu năm, hôm nay chính là ngày mà hắn vui nhất. Giây phút này, hắn cảm thấy mình mới đúng là đang sống. 

"Đại Mi, Nguyệt, từ đây về sau các nàng chính là nữ nhân của Thiên Hồ Bắc Gia ta. Ta sẽ hết lòng yêu thương, bảo hộ cho các nàng".

"Nào, đợi Tô Tử Tinh ban phát xong cho mọi người, chúng ta sẽ cùng xem ca vũ. Ta đã ra lệnh cho bọn họ chuẩn bị những ca khúc hay nhất, những vũ điệu đẹp nhất...".

...

"Thiên Hồ Bắc Gia ngươi quả nhiên không bình thường." Trong lúc Thiên Hồ Bắc Gia đang nắm tay giai nhân ngồi xem ca vũ thì tại một góc nhỏ, có một đôi mắt cũng đang âm thầm dõi theo hắn. Đúng là kim nhãn của Lăng Tiểu Ngư.

Thật ra thì chẳng phải mới đây mà đã từ nãy giờ rồi, Lăng Tiểu Ngư vẫn một mực chú tâm quan sát. Và càng quan sát thì hắn lại càng phát hiện ra thêm nhiều điểm bất thường. Ở bên trong cơ thể Thiên Hồ Bắc Gia, Lăng Tiểu Ngư nhìn thấy còn tồn tại thêm một "thứ" khác nữa. Mặc dù hình dáng chưa rõ nhưng chiếu theo sự sai biệt khí tức, Lăng Tiểu Ngư dám chắc "thứ đó" thuộc về viễn cổ xa xưa, còn rất âm tà.

Âm tà, lại xa xưa cổ lão, những đặc điểm này...

"Không lẽ lại trùng hợp như vậy sao...".

Lăng Tiểu Ngư chưa vội ra tay, tiếp tục ẩn nặc tiềm hành, đứng một bên quan sát Thiên Hồ Bắc Gia. Thực ra trong lòng hắn cũng có chút hiếu kì muốn biết đến cùng Thiên Hồ Bắc Gia kia sẽ làm gì Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt, liệu cứ thế ra tay cưỡng đoạt hay sẽ dùng thêm loại thủ đoạn dơ bẩn nào nữa.

...

Lăng Tiểu Ngư đã rất kiên nhẫn chờ đợi, ước tính cũng gần hai canh giờ chứ chả ít. Nhưng lâu thì lâu, hiện tại quãng thời gian nhàm chán ấy cũng đã trôi qua rồi. Bây giờ, những cái "thú vị" đã chính thức bắt đầu.

Bên trong hỷ thất, Thiên Hồ Bắc Gia chờ cho thị nữ đem Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt để xuống rồi mới phẩy tay ra hiệu bảo bọn họ lui hết ra ngoài. 

Cửa phòng vừa đóng, hắn liền tiếp cận thân thể giai nhân. Bên chiếc bàn tròn có vải đỏ phủ lên, hắn tự tay rót ba ly rượu, một ly cho mình, một ly cho Thiên Hồ Nguyệt, ly cuối cùng thì đặt lên tay Thiên Hồ Đại Mi. 

"Đại Mi, Nguyệt, đây là ly rượu giao bôi. Uống xong ly rượu này, từ đây về sau chúng ta sẽ mãi mãi gắn bó cùng nhau".

Chẳng màng đến vẻ căm phẫn lộ rõ mồn một qua ánh mắt của Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt, Thiên Hồ Bắc Gia vẫn giữ thái độ tươi cười, lấy từ trong tay áo ra một chiếc lọ nhỏ màu đen.

"Đại Mi, Nguyệt, có biết đây là gì không?".

Thiên Hồ Bắc Gia hỏi, hỏi xong thì tự mình trả lời: "Lọ thuốc này là độc dược. Một loại độc chỉ có thể thông qua hoan ái mới có thể hoá giải. Tên của nó, ta gọi là... Âm Dương Hoà Hợp Tán".

Chương 615: Cuồng hoan

"Âm Dương Hoà Hợp Tán".

Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt nghe được danh tự đó thì cõi lòng bất giác run lên, biểu tình có chút kinh hãi. Rõ ràng thứ mà Thiên Hồ Bắc Gia đang cầm, nó chính là xuân dược. Cái tên súc sinh này, hắn đang muốn mê gian các nàng. 

Cưỡng đoạt vốn đã đáng ghê tởm, mê gian mà nói... Nghĩ đến cảnh tượng mình thần trí mê man, dưới tác dụng của xuân dược chủ động đi ôm hắn, hôn hắn, cùng hắn mây mưa, trái tim Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt như muốn ngừng đập. Thật quá tởm lợm...

Mà, không riêng Thiên Hồ Đại Mi, không riêng Thiên Hồ Nguyệt, ở đây còn có thêm một người nữa cũng rất phản cảm trước hành vi dâm ô bỉ ổi của Thiên Hồ Bắc Gia: Lăng Tiểu Ngư. Lạ là... hắn vẫn chưa ra tay. 

...

"Đại Mi, Nguyệt, đêm nay là lần đầu tiên của ta và các nàng, ta không muốn phải thô bạo. Có Âm Dương Hoà Hợp Tán này, chắc chắn các nàng sẽ "tự nguyện" thôi".

Nói đoạn, Thiên Hồ Bắc Gia đem nút lọ mở ra. Rồi, hắn đổ thuốc vào hai ly rượu của Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt, riêng ly của mình thì giữ nguyên không bỏ. 

"Nào. Đại Mi, để ta giúp nàng uống." Vừa nói Thiên Hồ Bắc Gia vừa cầm ly rượu có độc đưa lên miệng Thiên Hồ Đại Mi, ép nàng uống hết. 

Tiếp đấy, hắn làm tương tự với Thiên Hồ Nguyệt. 

"Xoảng!".

"Xoảng!".

Đem ly tách vứt hết sang một bên, Thiên Hồ Bắc Gia môi nở nụ cười, cúi người đem giai nhân trước mặt bế đến bên giường. Sau đó, hắn lấy ra hai sợi dây đã chuẩn bị sẵn, lần lượt trói chặt đôi tay của Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt. Chưa hết, trói tay xong, hắn còn dùng khăn bịt kín miệng các nàng, rồi dùng thêm một sợi vải hồng cố định lại, ngăn không để các nàng đẩy chiếc khăn ra khỏi miệng.

"Đại Mi, Nguyệt, đừng trách ta. Ta cũng chỉ là sợ sau khi giải khai phong bế cho các nàng, các nàng sẽ loạn động thôi. Yên tâm, đợi lát nữa dược lực phát huy tác dụng, ta sẽ lập tức cởi trói ngay".

"Ưm... ưm...!".

"Ưm...!".

Được trả tự do, Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Đại Mi liền vùng vẫy. Hai cánh tay bị trói ở sau lưng thì thôi, đã không dùng được, nhưng các nàng vẫn còn đôi chân. Trái phải bất chấp, các nàng ra sức hướng Thiên Hồ Bắc Gia đạp mạnh, ngăn không cho hắn tiếp cận mình. 
Chỉ là... Lực lượng của các nàng, toàn bộ đều đã bị phong toả hết, sức thường nhân lại lớn được bao nhiêu? 

Mặc cho các nàng gắng sức vẫy vùng, Thiên Hồ Bắc Gia vẫn chẳng chút suy suyển. Được một đỗi, hắn bất ngờ phản kích, dùng một chân đè lên đôi chân Thiên Hồ Nguyệt, trong khi tay thì vươn ra bắt lấy đôi chân của Thiên Hồ Đại Mi. 

"Ưm...!".

Đôi chân bị bắt giữ, Thiên Hồ Đại Mi kinh hãi, khẩn trương muốn rút về. Nhưng, nàng rút không được. Thiên Hồ Bắc Gia cầm giữ rất chặt.

"Đại Mi, thật không ngờ nàng còn có một dáng vẻ như vầy. Trước nay ta cứ tưởng nàng sẽ chẳng bao giờ biết khẩn trương lo sợ...".

"Đừng lo. Ta sẽ nhẹ nhàng với nàng. Sẽ rất nhẹ nhàng".

Miệng thì bảo nhẹ nhàng nhưng hành vi của Thiên Hồ Bắc Gia thì lại không hề giống như vậy. Hắn đem thân thể Thiên Hồ Đại Mi lật úp, rồi dùng sức kéo y phục của nàng xuống. 

Hỷ y bên ngoài cởi xong, hắn tiếp tục cởi xuống trường y, rồi trung y. Tất nhiên, nói là cởi cho dễ nghe vậy thôi chứ thực tế, Thiên Hồ Bắc Gia đã có xé đi một ít. Lúc này, còn sót lại trên thân thể Thiên Hồ Đại Mi duy cũng chỉ hai mảnh nội y, một trên một dưới. Phần còn lại, hết thảy đều đã phơi bày lồ lộ dưới con mắt dâm ô, thèm khát của Thiên Hồ Bắc Gia.

"Đại Mi, nàng... thật xinh đẹp".
"Ưm...!".

Ngó thấy mẫu thân bị Thiên Hồ Bắc Gia đụng chạm, nằm bên cạnh, Thiên Hồ Nguyệt căm phẫn bật người lên, chồm tới như thể muốn đem Thiên Hồ Bắc Gia ăn tươi nuốt sống luôn vậy.

Hiển nhiên là Thiên Hồ Nguyệt nàng đã không thể làm được, như những gì mà nàng mong muốn. Miệng còn chả mở ra được thì ăn tươi nuốt sống cách nào đây? 

"Chậc chậc...".

Thiên Hồ Bắc Gia thành công né tránh, ngay lập tức quay lại phản kích. Hắn nắm lấy mái tóc của Thiên Hồ Nguyệt, tặc lưỡi mà rằng: "Nguyệt, muội hà tất phải nôn nóng như vậy?".

"Thôi được. Nếu như muội đã không muốn đợi, vậy thì ta sẽ chiều".

Dứt câu, Thiên Hồ Bắc Gia bắt đầu đem quần áo của Thiên Hồ Nguyệt cởi ra. Hoặc nên gọi là xé. 

"Rẹt!".

"Rẹt!".

"Rẹt!".

Dưới những động tác thô bạo của Thiên Hồ Bắc Gia, y phục trên người Thiên Hồ Nguyệt cứ thế vơi dần vơi dần, tính tới hiện tại thì cũng chỉ còn lại duy nhất hai mảnh nội y, giống mẫu thân của nàng. 

"Chậc chậc... Không nghĩ vóc dáng của muội cũng mê người như vậy".

Thiên Hồ Bắc Gia lướt những ngón tay trên bụng Thiên Hồ Nguyệt, vẻ mặt ba phần say mê, bảy phần âm độc: "Trước đây, ở trong mắt của muội hẳn chưa bao giờ xem ta là huynh trưởng, hẳn chưa bao giờ xem trọng ta. Muội luôn cho rằng thân phận mình cao quý hơn ta, có phải vậy không?".

"Muội muội à, hôm nay ta sẽ cho muội biết ai mới là kẻ ở trên cao, ai mới là người phải đứng dưới thấp!".

Tiếng cuối cùng vừa ra khỏi miệng cũng là lúc Thiên Hồ Bắc Gia vươn tay, ý tứ muốn đem nội y trên người Thiên Hồ Nguyệt cởi xuống. Nhưng chính lúc này, một tiếng hừ lạnh chợt cất lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau