TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Hoài Nghi

"Lúc ta sinh, Trời còn chưa có

Thiên Địa thành... lại muốn diệt ta...".

Hai câu nói ấy cứ thế được lặp đi lặp lại. Chẳng rõ từ đâu, chẳng biết đến đâu...

Những lời kia, chúng là do ai nói? Và nói cho ai? Tại sao lại vang vọng trên bầu trời của Thiên Kiếm?

Rất nhiều nghi vấn đang tồn tại trong lòng của môn nhân phái Thiên Kiếm. Bận tâm nhất thì không ai khác ngoài năm vị phong chủ.

Cũng chả rõ từ khi nào mà Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, tất cả năm người đều đã có mặt đông đủ. Lúc này, bọn họ chính là đang ngự giữa không trung, đồng loạt dõi mắt nhìn đồ hình thái cực phía trên...

"Lúc ta sinh Trời còn chưa có, Thiên Địa thành lại muốn diệt ta..." - Nhẩm lại lời vang vọng từ chốn vô minh, Lý Ngọc Thường nói ra cảm nghĩ - "Giọng nói thoạt nghe thì nhẹ nhàng, bình thản nhưng thực chất lại chứa đầy ưu thương, ai oán...".

"Tự nhận mình sinh trước Thiên Địa, như vậy khác nào bảo đã tồn tại từ thời hỗn mang, khi mà Thiên vẫn chưa khai, Địa còn chưa mở...".

Quay sang nhìn Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường hỏi ý: "Chưởng môn sư huynh, huynh cảm thấy thế nào?".

Đáp lại là một cái lắc đầu nhè nhẹ. Trong bộ trường bào màu vàng quen thuộc, với khuôn mặt trầm trọng, Cơ Thành Tử nói: "Ta không chắc. Không có cơ sở nào để xác minh. Ta chỉ biết là tràng cảnh mình đang chứng kiến, nó tuyệt chẳng phải điều gì tốt đẹp".

"Chưởng môn sư huynh nói không sai".

Đứng ngay bên cạnh, Lăng Thanh Trúc lên tiếng tán đồng.

"Loại khí tức này, thiết nghĩ mọi người đều đã nhìn ra. Nó giống y hệt thứ lực lượng đã xuất hiện trên bầu trời Kim Kiếm Phong, trong lần trắc thí tuyển chọn môn đồ mười bốn năm về trước... Cái khác là so với mười bốn năm trước, hình tướng hiện ra lần này đã rõ ràng hơn. Thêm nữa lại còn có cả giọng nói tang thương kia...".

Thần tình đượm nét lo âu, Lăng Thanh Trúc kiến nghị: "Chưởng môn sư huynh, thái cực đồ đang hiện hữu trước mắt quá ư quỷ dị, nói không chừng sẽ thực đánh xuống. Muội nghĩ chúng ta nên thỉnh Viên Tôn ra mặt đối phó".

"Thanh Trúc sư muội, ta nghĩ không cần đâu".

"Sư huynh...".

Lăng Thanh Trúc vốn định hỏi, nhưng thốt ra được bấy nhiêu thì liền thôi không nói nữa. Đơn giản là bởi vị đại nhân vật nàng muốn đi mời đã vừa mới tự mình ra mặt rồi.

Từ phía hậu sơn Kim Kiếm Phong, mang theo thân hình đồ sộ, Thông Tý Cự Viên gào lên một tiếng đinh tai. Tiếp đấy, nó vung tay đánh ra một quyền, đối tượng thì dĩ nhiên là đồ hình thái cực ở phía trên.

"Ầm m m... m... m...!!".

Không thể không nói, một quyền nọ của Thông Tý Cự Viên quả mạnh mẽ vô cùng, vừa đánh ra đã khiến cho không gian chấn động, sơn hà rung chuyển...

Biết dưới khí lực của Thông Tý Cự Viên thì tu sĩ bình thường sẽ khó lòng chống đỡ nổi, Lăng Thanh Trúc lập tức dùng đạo thuật khuếch đại thanh âm hạ lệnh: "Tất cả đệ tử bên dưới lập tức rời khỏi đây!".



"Grào... ào... ào...!!".

Lời Lăng Thanh Trúc mới dứt chưa lâu thì từ bên trên, tiếng gào của Thông Tý Cự Viên đã lại lần nữa truyền đi tám hướng. Cũng chả rõ bởi lo lắng hay vì giận dữ, Cự Viên gồng mình đánh ra đòn thứ hai.

"Ầm... m... m... m...!!".So với lần trước, một quyền này thực mạnh hơn không ít. Chỉ là kết quả, nó vẫn chẳng khả quan hơn chút nào.

Thái cực đồ như cũ hãy còn, giọng nói tang thương cũng là như thế, vẫn đều đặn vang lên.

"Lúc ta sinh, Trời còn chưa có

Thiên Địa thành... lại muốn diệt ta...

...".

...

"Chưởng môn sư huynh!".

Mắt thấy Thông Tý Cự Viên dù đã xuất thủ mà đồ hình thái cực vẫn hoàn hảo vẹn nguyên, Dịch Bất Dịch - phong chủ Liệt Kiếm Phong - vốn bất an lại càng thêm bất an. Hắn hướng Cơ Thành Tử, khẩn trương mà rằng: "Thái cực đồ kia quá khó lường, thỉnh sư huynh cho phép điều động Ngũ Đại Tiên Kiếm!".

"Bất Dịch sư đệ, Ngũ Đại Tiên Kiếm không thể tùy ý xuất động. Hãy đợi thêm một chút".

"Nhưng mà sư huynh...".

"Bất Dịch." - Dịch Bất Dịch còn chưa nói hết thì Cơ Thành Tử đã tước lời - "Viên Tôn vốn là linh chủng thượng cổ, thần thông không phải tầm thường".

Hơn ai hết, Cơ Thành Tử biết Thông Tý Cự Viên có bao nhiêu bổn sự. Hắn dám cá hai đòn vừa rồi vẫn chưa phải toàn bộ khí lực chứ đừng nói thần thông. Hắn tin Thông Tý Cự Viên sẽ không thể nào bị đánh bại dễ dàng được.

"Viên Tôn, xin hãy cho chúng đệ tử được mục sở thị oai nghiêm của người".

"Grào... ào... ào...!!".
Tựa như nghe được những lời trong lòng Cơ Thành Tử, trên bầu trời, Thông Tý Cự Viên nhanh chóng đại triển thần thông. Linh quang rực sáng bao phủ toàn thân, nó mở ra con mắt thứ ba...

Kim nhãn vừa khai thì ngay lập tức hào quang của nó đã bức lui khí tức hỗn mang do thái cực đồ lan toả. Thừa thắng xông lên, Thông Tý Cự Viên há miệng hết cỡ, gấp rút tích tụ linh lực rồi bắn ra một luồng sáng hủy diệt.

Không ngoài ý muốn, dưới nguồn lực lượng hung bạo nọ, sau tầm chục giây kháng cự thì đồ hình thái cực đã từ từ tan biến...

...

"Cơ Thành Tử".

Đợi cho thái cực tan đi, mây đen biến mất, lúc này Thông Tý Cự Viên mới nhìn xuống bên dưới, hướng Cơ Thành Tử bảo: "Trong cõi vô minh, một mối liên kết phi thường đã vừa mới xác lập. Đại kiếp nạn đã bắt đầu khởi động. Năm đó, trước khi viên tịch, tổ sư gia cũng đã sớm tiên liệu chuyện này... Lát nữa hãy tới động phủ tìm ta, ta có vài điều cần cho ngươi biết".

"Đệ tử đã rõ, thưa Viên Tôn".

...

Thu hồi tầm mắt, Cơ Thành Tử quay lại nhìn đám người Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, căn dặn: "Các vị sư đệ, sư muội, tràng cảnh vừa rồi thiết nghĩ đã ít nhiều kinh động môn nhân. Mọi người trước hãy thay ta ổn định. Nếu có ngoại nhân tìm đến, tạm thời đừng nói gì cả, đợi ta đến chỗ Viên Tôn về rồi hẳn tính".

"Còn nữa, để phòng vạn nhất, mọi người thay ta truyền lệnh ngăn cấm đệ tử xuất sơn. Bất kể là ai, có nhiệm vụ gì cũng không được phép rời khỏi đây".

...

Cơ Thành Tử dặn xong liền đi, đến xế chiều thì trở về. Cũng chẳng biết đã cùng Thông Tý Cự Viên thảo luận những gì mà ngay khi vừa hồi chính điện Kim Kiếm Phong, hắn đã lập tức cho mời đám người Lăng Thanh Trúc tới.

Vẻ mặt ẩn ẩn phiền lo, trên ghế chủ toạ, Cơ Thành Tử đưa mắt nhìn các vị phong chủ, chậm rãi cất tiếng: "Các vị sư đệ, sư muội, ban nãy ta đã cùng Viên Tôn thảo luận qua, cảm thấy việc thái cực đồ và giọng nói tang thương kia, chúng hẳn không chỉ là ngẫu nhiên xuất hiện".

"Mọi người hẳn chưa quên dự ngôn của sư tôn ta. Hai mươi năm trước, vì muốn nhìn trộm thiên cơ, sư tôn đã không tiếc tổn hao năm trăm năm thọ nguyên. Nhưng dù là vậy, những gì người có thể thấy được cũng bất quá một chút thông tin ít ỏi. Năm đó, sư tôn chỉ biết chính giáo sẽ phải đối mặt với một kiếp nạn hủy diệt. Người nói đại tai kiếp bắt nguồn từ một đứa trẻ; đứa trẻ này lưng tàng thái cực, mắt ẩn hoàng lân, có tiềm lực cực kỳ to lớn...".

"Mười bốn năm trước, trong lần trắc thí tuyển chọn môn đồ, trên bầu trời Kim Kiếm Phong đã bỗng nhiên xuất hiện một đám mây đen mang theo khí tức hồng hoang cổ lão; hôm nay, khí tức này lại một lần nữa bao trùm Thiên Kiếm, đáng nói hơn là hình tướng càng thêm rõ ràng, thanh âm càng thêm cụ thể...".

"Theo như lời Viên Tôn thì đồ hình thái cực kia chính là thể hiện cho một mối liên kết đã được xác lập. Nói cách khác, rất có thể đứa trẻ mà năm đó sư tôn tiên đoán - hung linh chuyển thế nọ - đã bắt đầu thức tỉnh".

"Đành rằng là tai kiếp của chính giáo, thân là thủ lĩnh chính đạo, Thiên Kiếm Môn ta tất yếu sẽ phải trực tiếp đương đầu. Nhưng ngoài Thiên Kiếm Môn ra thì vẫn còn có Lam Yên Tự, Tam Tiên Đảo và Cửu Hoa Cung - ba trụ cột khác của chính giáo thiên hạ. Vậy, cớ gì không phải chỗ nào khác mà lại là Thiên Kiếm Môn? Đám mây đen của mười bốn năm trước có thể chỉ là trùng hợp, thế nhưng còn thái cực đồ cùng giọng nói tang thương hôm nay, thật khó để tin tất cả chỉ là sự ngẫu nhiên".

"Chưởng môn sư huynh, theo ý huynh thì hung linh chuyển thế trong dự ngôn của Thanh Hà sư bá hiện đang cư ngụ tại Thiên Kiếm Môn chúng ta? Chính hắn đã dẫn động thiên tượng thái cực?" Sớm hơn tất thảy, ngồi ở vị trí gần Cơ Thành Tử nhất, Lăng Thanh Trúc nói ra suy nghĩ trong lòng.

Và hồi đáp nàng, Cơ Thành Tử gật đầu: "Không loại trừ khả năng đó".

Hắn dừng một chút, nhẹ vuốt chòm râu rồi tiếp tục: "Mọi người nên nhớ, hung linh chuyển thế kia cùng đồ hình thái cực có liên hệ mật thiết với nhau. Nay trên bầu Thiên Kiếm ta đã hiện rõ một thái cực đồ, ta nghĩ rất có thể trên lưng hung linh, dấu hiệu này cũng đã hiển lộ".

"Theo ý của Viên Tôn, người cho rằng sở dĩ bao năm qua, dù đã dốc nhiều tinh lực nhưng vẫn chưa thể lần ra tung tích hung linh, nguyên nhân hẳn bởi vì bản thân hung linh còn chưa thức tỉnh, những dấu hiệu còn chưa bộc lộ ra bên ngoài. Có điều, bây giờ thì khác...".

"Viên Tôn nói thái cực đã hiện cũng đồng nghĩa mối liên kết giữa nhân thể hung linh và lực lượng trong cõi vô minh của hắn đã hình thành. Hung linh kia có khả năng đã thức tỉnh phần nào".

"Chưởng môn sư huynh." - Lần này, vang lên như cũ vẫn là thanh âm nữ nhân, nhưng thay vì Lăng Thanh Trúc thì đang nói đây lại là sư muội của nàng: Lý Ngọc Thường - "Như vậy, theo ý huynh có phải chúng ta sẽ tiến hành kiểm tra các đệ tử, tra xem trên người chúng có dấu hiệu của hung linh hay không?".

Chương 62: Tra Xét

Đi kèm cái gật đầu, Cơ Thành Tử đáp: "Ta đúng là đang có ý đó".

Hắn tiếp tục: "Cả ta và Viên Tôn đều cho rằng nên tiến hành tra xét. Cẩn tắc vô ưu, thừa còn hơn thiếu".

"Sư huynh, vậy khi nào sẽ tiến hành kiểm tra? Môn nhân Thiên Kiếm ta vốn không ít, có lẽ sẽ hơi tốn thời gian một chút...".

"Cũng chẳng tốn bao nhiêu đâu".

Cơ Thành Tử nói thêm: "Viên Tôn đã tính qua. Dựa theo dự ngôn của sư tôn cùng những lời tiên liệu năm xưa của tổ sư gia, Viên Tôn kết luận hung linh hiện nay tuổi chắc chắn chưa quá năm mươi. Chúng ta chỉ cần kiểm tra những đệ tử trong độ tuổi này là được".

"Theo bản thân ta suy đoán, hung linh số mệnh khác thường, đã định sẽ là đại địch của chính giáo nên nhân thể của hắn hẳn sẽ không thể nào là dạng yếu nhược được; trái lại, tư chất khẳng định phải rất cao. Hmm, ta nghĩ hung linh nếu thực cư ngụ tại Thiên Kiếm thì quá nửa là đang trộn lẫn trong lớp đệ tử chân truyền. Trước chúng ta sẽ tiến hành tra xét nhóm đối tượng này... Dĩ nhiên, như ta đã nói, cẩn tắc vô ưu. Để đảm bảo không bỏ sót, tránh cá lọt lưới, sau khi kiểm tra xong lớp chân truyền đệ tử, nếu chẳng phát hiện được gì thì chúng ta sẽ tiếp tục hướng đến các đệ tử nội môn và ngoại môn".

"Các vị sư đệ, sư muội, mọi người không có ý kiến chứ?".

"Tầm nã hung linh là việc hệ trọng, muội hoàn toàn tán đồng".

Tiếp nối Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường và ba vị phong chủ khác cũng lần lượt bày tỏ quan điểm.

"Muội cũng không phản đối".

"Sư đệ rất tán thành".

"Mọi việc xin nghe chưởng môn sư huynh".

...

Và như thế, quyết định rất nhanh liền được thông qua. Ngay buổi chiều hôm ấy, theo lệnh của năm vị phong chủ, toàn thể trên dưới sơn môn, hễ phàm là người dưới năm mươi tuổi thì đều phải tập trung về Kim Kiếm Phong, chờ đợi tra xét.

Bị kiểm tra đầu tiên là các đệ tử chân truyền tuổi dưới năm mươi. Nhóm này tính ra chẳng nhiều, chỉ có mười một người. Theo lý, quá trình tra xét hẳn sẽ rất mau chóng liền kết thúc thì không, nó đang bị kéo dài, hay đúng hơn là đang bị trì hoãn. Căn nguyên hết thảy bởi vì một cái tên: Lăng Tiểu Ngư.

Trước ánh mắt nghi hoặc của bốn vị phong chủ khác, Lăng Thanh Trúc giải thích: "Lúc nãy muội quên chưa nói với mọi người, thằng bé Lăng Tiểu Ngư kia hiện đang bế quan tu luyện. Muội đã vừa bảo Chu Đại Trù đi gọi, hẳn sẽ trở lại nhanh thôi".

"Ra là vậy".

Cơ Thành Tử gật đầu, tay vuốt chòm râu: "Không sao. Chúng ta sẽ đợi nó đến rồi kiểm tra".



...

Giữa lúc năm vị phong chủ đang tạm đình chỉ việc tra xét nhân thể hung linh nơi đại điện Kim Kiếm Phong thì ở Trúc Kiếm Phong, tại Phị Tinh Đới Nguyệt Động...
Lăng Tiểu Ngư - người cuối cùng của lớp đệ tử chân truyền mà bọn họ đang chờ đợi kiểm tra, hắn hiện vẫn chưa hồi tỉnh. Trái lại, xét theo hình ảnh đang thấy thì có vẻ như hắn đã chìm sâu hơn vào giấc ngủ.

Âu cũng hợp lẽ. Nói sao thì hôm nay hắn đã ở bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động quá lâu, trước gánh chịu áp lực, sau lại trải qua màn hấp thu năng lượng quỷ dị cộng thêm việc đột phá từ trúc cơ lên vấn đỉnh trong trạng thái vô thức, bấy nhiêu còn không suy kiệt thì mới là lạ. Chưa chết thực đã tính may.

Nhắc đến phải cảm ơn sinh vật khả ái nọ. Nếu chẳng nhờ nó thì tình cảnh của Lăng Tiểu Ngư chắc chắn đã tệ hơn bây giờ rất nhiều. Còn nhớ lúc thái cực đồ trên bầu trời Thiên Kiếm bị Thông Tý Cự Viên đánh tan, khi ấy trên lưng Lăng Tiểu Ngư, đồ hình thái cực cũng liền biến mất. Và điều đó cũng đồng nghĩa rằng quá trình hấp thu năng lượng đã không thể tiếp tục, tầng linh quang bảo hộ đã không thể duy trì; hệ quả là Lăng Tiểu Ngư phải lập tức đối mặt với hai vấn đề nghiêm trọng: xử lý số năng lượng do thái cực đồ hấp thụ còn tồn đọng trong cơ thể và giải quyết tình trạng bị áp lực nghiền ép trở lại.

Chả có gì để phải bàn cãi. Lăng Tiểu Ngư, hắn vốn dĩ không cách nào thu xếp được. Đừng nói đã sớm mất đi tri giác, cho dù còn nhận thức đi nữa thì kết quả vẫn y như vậy thôi. Cơ thể hắn, nó đã vượt quá ngưỡng giới hạn từ lâu rồi. Với trạng thái suy kiệt ấy, thử hỏi hắn làm sao đủ khả năng kiểm soát tình hình?

Cái chết của Lăng Tiểu Ngư nếu xảy ra thì cũng chẳng phải chuyện gì đáng để ngạc nhiên. Nhưng, may cho hắn, mệnh hắn vẫn chưa tận. Ở thời điểm thái cực đồ biến mất, tiếp sau tầm chục giây thì từ bên ngoài cổ động, một thân ảnh đã lao vào ứng cứu. Đúng vậy, chính là sinh vật khả ái nọ.

Ban đầu nó khá do dự. Đối với sự khủng bố của đồ hình thái cực, trong nội tâm nó vẫn chưa nguôi ám ảnh. Đành rằng thái cực đã tan biến, thế nhưng ai biết có đột nhiên quay trở lại hay không. Rủi thực bất ngờ trở lại thì sao?

Sinh vật khả ái có linh trí rất cao, biết cân nhắc vốn dĩ bình thường. Nó đã lo sợ một màn tước đoạt nữa sẽ xảy ra, tương tự hoặc thậm chí còn hung dữ hơn. Vì lẽ đó, nó muốn rút lui, muốn bịt tai che mắt coi như chưa từng nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư.

Nhưng rốt cuộc...

Chả biết do bản thân quá thiện lương hay vì có tình cảm đặc biệt với Lăng Tiểu Ngư mà sinh vật khả ái đã làm điều ngược lại. Thay vì thờ ơ bỏ mặc thì nó cắn răng, bất chấp nguy cơ chạy vào bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động để mang Lăng Tiểu Ngư ra ngoài...

...

"A da da...".

Trên mặt lo sợ còn chưa tan, sinh vật khả ái thở phào kêu lên mấy tiếng. Nó đưa tay gạt mồ hôi trên trán, gạt xong liền chuyển mắt sang nhìn Lăng Tiểu Ngư hiện đang nằm hôn mê ngay sát bên cạnh.

Những ngón tay bé xíu chạm lên má Lăng Tiểu Ngư, sinh vật khả ái thử gọi: "A da da. A da da...".Sau mấy lượt lay gọi mà Lăng Tiểu Ngư vẫn chẳng có tí phản ứng nào, sinh vật khả ái lúc này mới lấy từ trong túi áo trước bụng ra một quả cầu thủy tinh to bằng nấm tay người lớn. Nó há miệng hít vào một hơi thật sâu, kế đấy thì chầm chậm thổi vào viên tử tinh cầu đã sớm được đặt trên ngực Lăng Tiểu Ngư.

Dưới sự thao túng của nó, từ bên trong tử tinh cầu, những quang điểm li ti bắt đầu lan toả rồi mau chóng đổ dồn, tiến nhập vào người Lăng Tiểu Ngư, lặng lẽ giúp hắn chữa trị thương tổn...

Vốn theo ước tính của sinh vật khả ái, quá trình liệu thương sẽ phải tốn kha khá thời gian, nhưng thực tế việc này đã rất nhanh liền kết thúc. Là bất đắc dĩ. Nó đã bị buộc phải dừng lại. Có điều lần này, thay vì Lăng Tiểu Ngư thì kẻ can thiệp lại là sư huynh của hắn: Chu Đại Trù.

Chiếu theo lời Lăng Thanh Trúc, ngay khi kiểm tra xong ở đại điện Kim Kiếm Phong, Chu Đại Trù đã lập tức chạy về Trúc Kiếm Phong tìm Lăng Tiểu Ngư.

Sau một hồi đảo quanh Tĩnh Hương Đường, phòng ăn, hoa viên các loại mà vẫn không phát hiện bóng dáng sư đệ, thầm nghĩ Lăng Tiểu Ngư đã tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động rồi nên Chu Đại Trù mới hướng địa phương này chạy qua.

Quả không ngoài suy đoán, Chu Đại Trù vừa tới nơi, còn chưa tiến vào bên trong động thì thân ảnh Lăng Tiểu Ngư đã liền hiện ra trước mắt hắn rồi. Chỉ là cái thân ảnh này... Đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, máu me loang lổ, ngũ khiếu chảy dài, thực... thảm hại vô cùng.

"Tiểu Ngư!!".

Chứng kiến huynh đệ mình nằm bất tỉnh trên đất trong tình trạng thương tổn ấy, Chu Đại Trù biến sắc, hốt hoảng hô lên.

Tựa như một tia chớp, hắn lao đến bên Lăng Tiểu Ngư, khẩn trương kiểm tra cơ thể.

"Tiểu Ngư, ngươi làm sao thế này?!... Làm sao thế này...".

"Không được rối loạn... Phải mau chóng kiểm tra...".

Trong lòng vừa gấp vừa sợ, Chu Đại Trù phải cố gắng lắm mới giữ được chút bình tĩnh sau cùng để mà tập trung tra xét. Tới chừng xác nhận tình trạng của Lăng Tiểu Ngư cũng không quá tệ hại, lúc này hắn mới dám thở ra...

Nhưng, dù là vậy, kể cả khi đã biết tính mạng Lăng Tiểu Ngư vẫn an toàn thì Chu Đại Trù hãy cứ lo lắng như cũ. Hắn chả nghĩ nhiều, lập tức lấy ra một chiếc lọ nhỏ, bên ngoài có dán mảnh giấy đề năm chữ: "Phục Hoạt Thanh Giao Hoàn".

Nói một chút, Phục Hoạt Thanh Giao Hoàn này, cấp bậc chẳng hề thấp. Hoàn toàn trái lại, nó rất quý giá. Tài liệu dùng để luyện chế Phục Hoạt Thanh Giao Hoàn hết sức khan hiếm, tới độ mà dù là hạng nhân vật như Lăng Thanh Trúc cũng phải hao phí khá nhiều sức lực mới gom góp đủ.

Mấy năm trước, sau khi đột phá thành công, tiến vào vấn đỉnh, Chu Đại Trù hắn đã được Lăng Thanh Trúc ban tặng, bảo nó có thể giải trừ bách độc, chữa bệnh liệu thương cực kỳ hiệu quả, dặn hắn nên để dành phòng thân.

Đan dược trân quý, hi hữu là thế, ấy vậy mà bây giờ Chu Đại Trù lại không chút do dự đem cho Lăng Tiểu Ngư uống. Nếu thương tích của Lăng Tiểu Ngư trầm trọng thì chả nói làm gì, đằng này... Chính Chu Đại Trù hắn đã kiểm tra và xác nhận qua, rằng cũng không có gì nguy hiểm.

Rõ ràng, Chu Đại Trù đã quá hào phóng. Một sự lãng phí không cần thiết.

Chỉ là... ai quan tâm chứ?

Chu Đại Trù hắn muốn thế. Hắn biết Phục Hoạt Thanh Giao Hoàn rất quý báu, mấy năm qua hắn đã gìn giữ rất cẩn thận, nhưng dù có quý hơn nữa thì lại thế nào? Trong mắt hắn, so với sự an toàn của Lăng Tiểu Ngư thì chả đáng gì cả.

Chương 63: Lợi Ích Của Người Vệ Đạo

Lãng phí ư? Ai dám bảo đảm rằng Lăng Tiểu Ngư thực sự bình an? Đồng ý chính Chu Đại Trù hắn đã kiểm tra, thế nhưng... hắn cũng không thể hoàn toàn tin tưởng bản thân mình.

Lo quá tắc loạn, ý nghĩa hẳn là như vầy đi.

...

"Tiểu Ngư, để ta đưa ngươi về gặp sư phụ...".

Giúp Lăng Tiểu Ngư phục dụng xong đan dược, Chu Đại Trù không nán lại thêm nữa, lập tức đem Lăng Tiểu Ngư đặt lên lưng, nhắm đỉnh Kim Kiếm Phong bay đi.

Tốc độ rất nhanh.

...

Trước đó, ở chính điện Kim Kiếm Phong.

Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, năm vị phong chủ đều hiện đã an toạ trên ghế. Trong lúc chờ đợi Lăng Tiểu Ngư, đám người bọn họ cũng không hề nhàn rỗi. Suốt từ nãy giờ, dưới sự dẫn dắt của Cơ Thành Tử, tất cả vẫn đang cùng nhau thảo luận về hung linh.

Lắng nghe hồi lâu, trên ghế chủ toạ, Cơ Thành Tử lúc này mới nói: "Các vị sư đệ, sư muội, ý kiến của mọi người ta đều đã nắm rõ. Ta cảm thấy lời của Ngọc Thường sư muội rất có lý. Dựa theo những gì xảy ra hôm nay, có thể thấy đại tai kiếp hiện đã cận kề. Trước kiếp nạn này, Thiên Kiếm dẫu mạnh cũng bất quá một tông môn, khó lòng đơn độc chống đỡ. Tuy rằng sư tôn đã tiên đoán Thanh Trúc sư muội sẽ là chìa khoá để hoá giải tai kiếp, nhưng chúng ta cũng không nên vì vậy mà chủ quan lơ là".

"Hung linh đáng sợ, muốn tiêu diệt thì cần phải có sự đồng tâm hiệp lực của tu sĩ chính đạo trong thiên hạ".

Cơ Thành Tử tạm ngưng vài giây, rồi mới nói tiếp: "Ta định sau khi kiểm tra xong môn nhân trên dưới, nếu vẫn không phát hiện được tung tích hung linh thì sẽ gửi thông điệp đến cho Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự và các thế lực gần xa, bảo họ cũng gấp rút tra xét, tầm nã hung linh. Dĩ nhiên, sự thể đã phát sinh hôm nay, những tiên liệu mà sư tôn và tổ sư gia lưu lại, ta cũng sẽ tường thuật rõ ràng cho họ".

"Các vị sư đệ, sư muội, mọi người cảm thấy thế nào?".

Nghe qua tận tường, các vị phong chủ chẳng hẹn mà cùng quay mặt nhìn nhau, cuối cùng Lý Ngọc Thường đứng lên nói: "Chưởng môn sư huynh, đại tai kiếp đã cận kề, thật sự cũng không cần phải bảo mật nữa. Nếu sau khi kiểm tra toàn thể môn nhân trên dưới mà vẫn chưa thể khám phá ra được sự tồn tại của hung linh thì muội nghĩ cần công bố tất cả để mọi người khẩn trương truy lùng, chuẩn bị ứng phó".

"Chưởng môn sư huynh, Ngọc Thường sư tỷ nói phải." Ngồi kế bên, phong chủ Tương Kiếm Phong - Ngọc Vân Tử - cũng lên tiếng tán đồng - "Hung linh đã được định sẽ là đại địch của chính đạo, là người sẽ đem đến tai kiếp cho chính giáo ta, thiết nghĩ chẳng dễ dàng gì mà truy ra được. Vì lẽ đó, chúng ta cần khẩn trương chuẩn bị mọi bề, phòng trường hợp xấu nhất có thể xảy ra".

"Ừm... Vân Tử, lời đệ không phải không có lý".

Thành thực thì trong lòng mình, Cơ Thành Tử vốn cũng có cùng ý nghĩ. Giống như Ngọc Vân Tử, hắn cũng chẳng quá tin tưởng vào đợt tra xét, truy lùng này. Không phải hắn bi quan mà đó là điều hoàn toàn thoả đáng.

Ngẫm một chút. Thân đã được chú định sẽ là kẻ mang tới kiếp nạn diệt vong cho chính đạo, thử hỏi hung linh há lại tầm thường đến vậy? Một đợt truy lùng liền tóm gọn?



Đại tai đại kiếp còn chưa hiển lộ chút phong mang nào đã bị dẹp tan ư? Cơ Thành Tử dù muốn cũng không cách nào tin được. Chẳng qua là tận lực thi hành, hết lòng ngăn chặn thế thôi...

Ngước mắt lên nhìn, Cơ Thành Tử vô tình trông thấy Lăng Thanh Trúc có thái độ khác hẳn mọi người, vẫn ngồi điềm nhiên uống trà như cũ thì nội tâm máy động, theo thói quen vuốt nhẹ chòm râu, hỏi: "Thanh Trúc sư muội, trong dự ngôn của sư tôn thì sư muội chính là nhân tố mấu chốt để dẹp tan tai kiếp. Những năm qua không biết muội có phát hiện ra điều gì chăng?".
"Ực...".

Hơi thiếu ý tứ, Lăng Thanh Trúc nuốt xuống ngụm trà đang nghịch trong miệng từ nãy giờ, hướng Cơ Thành Tử hồi đáp: "Chưởng môn sư huynh, huynh nhắc tới chuyện này lại làm muội thấy ngờ vực đấy".

"Ngờ vực?" - Cơ Thành Tử thắc mắc - "Muội ngờ vực điều gì?".

"Chẳng phải quá hiển nhiên rồi sao".

Lăng Thanh Trúc tỏ vẻ bất mãn, nhanh chóng tiếp lời: "Năm đó sư bá nói lúc nhìn trộm thiên cơ đã trông thấy hình tướng của muội, bảo muội sẽ nắm giữ vai trò trọng yếu trong việc tiêu diệt hung linh, hoá giải kiếp nạn. Ban đầu thì muội cũng tin như vậy, nhưng đến hiện tại thì... niềm tin thật đã không còn lớn lắm".

"Chưởng môn sư huynh, huynh nghĩ coi, nếu thực là người gánh trọng trách tiêu trừ tai kiếp thì muội đây phải có gì đó đặc biệt chứ. Đằng này...".

"Đồng ý là tư chất của muội rất cao, đạo thuật cũng xem như không tệ, thế nhưng so với sư huynh, so với Viên Tôn thì thực lực vẫn kém xa. Tóm lại muội chưa phải người nổi trội nhất. Trong cái thế giới bao la rộng lớn này muội chỉ là một con sâu nho nhỏ tội nghiệp...".

"Haizzz... Ngay đến một đôi Kim Tước thôi cũng đã khiến muội quên ăn mất ngủ, trằn trọc liên miên thì nói gì tiêu diệt hung linh, giải trừ tai kiếp".

"Sư huynh, hôm nay huynh cũng nghe rồi đó. Thời điểm thái cực đồ hiện ra, giọng nói kia đã bảo lúc hắn sinh trời còn chưa có a... Chậc, một tồn tại từ thời đại hỗn mang, so với thượng cổ linh chủng như Viên Tôn, như Kim Tước thì khẳng định phải mạnh hơn rất rất nhiều. Một tên chân nhân hậu kỳ nhỏ nhoi như muội, tài sức đâu mà đối phó? Muội nghĩ năm đó sư bá chắc đã hoa mắt nhìn lầm rồi".

Hoa mắt nhìn lầm?

Cách một khoảng ngắn, trong bộ trường bào màu nâu, với nét mặt co rút, Ngọc Vân Tử cười khổ: "Thanh Trúc sư tỷ, Thanh Hà sư bá là bậc cao nhân đạo pháp thâm huyền, tinh thông dự ngôn chi thuật, đệ nghĩ người sẽ không nhìn lầm đâu".

"Tiểu Vân Tử, ngươi thật cảm thấy như thế sao?" - Liếc xéo Ngọc Vân Tử, Lăng Thanh Trúc cố tình chưng ra vẻ bất thiện - "Ý ngươi có phải là nói một khi kiếp nạn xảy ra, sư tỷ ta đây nhất nhất nên vì chính giáo thiên hạ mà xả thân lao vào biển lửa?".

"Hứ... Sao Tiểu Vân Tử ngươi không tự mình xung phong đi"."Thanh Trúc sư tỷ, năm đó trong lúc nhìn trộm thiên cơ, người vệ đạo mà Thanh Hà sư bá xem thấy cũng đâu phải đệ".

"Người vệ đạo, ba cái chữ này sư tỷ ta chẳng nhận nổi đâu. Kiếp nạn hiện đã cận kề mà thực lực ta vẫn cứ yếu nhược như cũ. Ta lấy cái gì để chống lại thứ hung linh sinh ra từ thời hỗn mang kia chứ. Ta thấy năm đó Thanh Hà sư bá thực đã nhìn nhầm rồi. Biết đâu người vệ đạo mà sư bá thấy chỉ là một kẻ có tướng mạo hao hao giống ta thôi...".

"Thanh Trúc sư tỷ, giờ không phải là lúc để đùa giỡn đâu".

Ngó qua Lý Ngọc Thường - người vừa nói, Lăng Thanh Trúc tỏ ra vô tội: "Ngọc Thường sư muội, sư tỷ không có đùa a. Thực lực của sư tỷ hiện nay quá yếu nhược, thực khó lòng mà gánh nổi trọng trách trừ ma vệ đạo".

Rất không hài lòng trước thái độ dửng dưng của Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường chau mày: "Sư tỷ đã được chú định là người sẽ tiêu diệt hung linh, sao có thể thốt ra những lời như vậy. Thật đáng hổ thẹn".

"Gánh không nổi thì ta nói gánh không nổi, có cái gì mà thẹn".

"Haizz..." Chứng kiến hai vị sư muội của mình lại sắp bắt đầu một cuộc khẩu chiến, Cơ Thành Tử bất đắc dĩ mà ngầm thở dài. Hắn thực không hiểu nổi tại sao các nàng lại khó ưa nhau đến thế.

"Hừm...".

Nhẹ hắng giọng, Cơ Thành Tử hướng Lăng Thanh Trúc nói ra: "Thanh Trúc, thượng thiên đã định muội là người vệ đạo, sự thật này không ai có thể sửa được... Ta biết đây là trọng trách rất lớn, muội bị áp lực cũng là lẽ đương nhiên".

"Hmm, như vầy đi. Thanh Trúc, kể từ hôm nay chúng ta sẽ hết lòng hỗ trợ muội đề cao thực lực. Nếu thấy có gì giúp ích được cho việc tu hành của muội thì muội cứ nói với chúng ta, chúng ta sẽ tận lực".

"Tận lực giúp mình... Chà, cũng không tệ nha." Lăng Thanh Trúc nghe xong những lời của Cơ Thành Tử thì nội tâm liền trở nên vui vẻ. Nhưng dù vậy, ngoài mặt nàng vẫn tỏ ra dửng dưng: "Chưởng môn sư huynh, huynh lại nói đùa rồi. Muội đây bất quá một phong chủ nhỏ nhoi, sao dám phiền hà mọi người chứ".

Tuy biết rõ vị sư muội này của mình chỉ là đang cố tình ra vẻ nhưng Cơ Thành Tử vẫn rất kiên nhẫn khẳng định lời nói của chính mình: "Thanh Trúc, lời ta không phải giả. Tiêu diệt hung linh, giải trừ tai kiếp là việc trọng đại, chỉ cần có ích cho muội thì chúng ta đều sẽ cố gắng hỗ trợ".

"Chưởng môn sư huynh, muội thấy chuyện này...".

"Chưởng môn sư huynh." - Phía trước Lý Ngọc Thường còn chưa kịp nêu lên ý kiến thì đằng sau, Lăng Thanh Trúc đã vội vàng cướp lời - "Nếu huynh đã nói vậy thì muội đây chỉ đành nhận mệnh".

Chả buồn liếc xem khuôn mặt nhăn nhó khó coi của ai kia, nàng nói tiếp, thần sắc vậy mà lại ngập tràn chính nghĩa: "Chưởng môn sư huynh, huynh an tâm. Sư muội mặc dù tư chất có hạn, cơ duyên ít ỏi nhưng vì để sinh linh thiên hạ không phải chịu cảnh lầm than, muội nhất định sẽ tận tâm tận lực đối phó hung linh, ngăn chặn tai kiếp...".

"Hừm, trở mặt còn nhanh hơn lật sách!".

...

Đối với lợi ích mà Lăng Thanh Trúc sẽ được hưởng, Lý Ngọc Thường khó tránh có chút bất bình trong dạ. Thật lòng mà nói, Lý Ngọc Thường nàng chẳng nguyện ý một tí nào hết.

Khổ nỗi... từ chối thì lại không được. Tốt xấu gì thì Lăng Thanh Trúc cũng là người vệ đạo, an nguy chính giáo đều nằm phụ thuộc cả vào nàng ta a.

Chương 64: Vượt Qua Tra Xét

Rất bất đắc dĩ, khá ư buồn bực, đấy chính là tâm tình của Lý Ngọc Thường hiện giờ. Phần những người khác...

Dịch Bất Dịch của Liệt Kiếm Phong thì có vẻ cũng không mấy bằng lòng; Ngọc Vân Tử của Tương Kiếm Phong thì đang cùng Cơ Thành Tử thảo luận, xem chừng chả mấy so đo; còn riêng bản thân Lăng Thanh Trúc...

Thư thái, đấy là những gì mà người ta thấy được ở nàng lúc này. Với tách trà thơm mới rót, nàng hiện đang rất từ tốn nhâm nhi...

Có điều, sự điềm nhiên ấy, nó cũng chẳng tồn tại quá lâu. Tác nhân không đến từ Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch hay một ai khác ở đây - bên trong đại điện - mà tới từ bên ngoài, hướng Trúc Kiếm Phong. Nơi đó, một đạo thanh quang đang phá không bay đến.

Mặc dù tốc độ phi hành của Chu Đại Trù rất nhanh nhưng vẫn chưa đủ vượt qua được cái nhìn của chân nhân cảnh. Thân là tu sĩ chân nhân hậu kỳ, thật sự không khó để Lăng Thanh Trúc quan sát tận tường, chi tiết.

Phải, nàng đã thấy hết tất cả. Sự khẩn trương của Chu Đại Trù, tình trạng thảm hại của Lăng Tiểu Ngư - kẻ đang được cõng...

Chút vui vẻ vừa tìm thấy bỗng chốc vụt tan, Lăng Thanh Trúc thần tình đại biến, nhanh chóng đem ly trà đặt xuống. Nhưng vì động tác quá vội, ly trà mới được đặt đã lập tức ngã lăn lông lốc trên chiếc bàn nhỏ, nước đổ tràn lan...

Những tưởng cái cảnh tượng này cũng rất đỗi thường tình, sẽ chẳng ai để ý thì không, thực tế đã có người thắc mắc. Người đó là Lý Ngọc Thường.

Ở Thiên Kiếm Môn này, kẻ mà Lý Ngọc Thường không ưa nhất chính là Lăng Thanh Trúc; tuy nhiên đồng thời, hiểu Lăng Thanh Trúc nhất cũng không ai khác ngoài Lý Ngọc Thường nàng. Từ xưa đến giờ, nàng nào đã từng chứng kiến một bộ dạng tương tự của Lăng Thanh Trúc, giống với hiện tại?

Sự khẩn trương này, thần tình đại biến ấy, chúng quả chả đúng với con người Lăng Thanh Trúc chút nào...

Do đệ tử của nàng đang trong tình trạng thương tích đầy mình? Là vì nàng lo lắng nên mới thế? Nếu vậy thì sự quan tâm này... có chút sâu đậm rồi. Mấy trăm năm qua, Lý Ngọc Thường nàng chưa bao giờ nhìn thấy Lăng Thanh Trúc cuống cuồng kiểu như thế...

"Nàng ta sao lại quan tâm tới như vậy? Điệu bộ này chắc chắn không phải cố tình bày ra...".

Mang theo ngờ vực, Lý Ngọc Thường hướng chỗ Chu Đại Trù tiến qua...

...

"Lão nhân gia...".

"Tiểu Ngư Nhi bị làm sao?!".

"Lão nhân gia, con... con cũng không biết. Lúc nãy con chạy tới Phị Tinh Đới Nguyệt Động thì đã thấy Tiểu Ngư nằm bất tỉnh trên đất...".

Hơi thở bất ổn, lòng nặng lo âu, Chu Đại Trù ngồi đỡ Lăng Tiểu Ngư, nhìn sư phụ khẩn trương kiểm tra, báo lại: "Lão nhân gia, con đã cho Tiểu Ngư phục dụng Phục Hoạt Thanh Giao Hoàn... Tiểu Ngư hắn liệu có...?".

"Không sao đâu." - Lăng Thanh Trúc hiểu ý lắc đầu - "Tuy khắp người đều bị thương tổn nhưng cũng không quá nặng. Sẽ không nguy hiểm gì đến tính mạng".

"Vậy tốt quá. Nãy giờ con cứ sợ...".

...

Sau cả quãng đường nặng trĩu lo âu, Chu Đại Trù rốt cuộc đã có thể nhẹ nhõm thở phào. Đối với sự tra xét của bản thân hắn đúng hoài nghi nhưng còn Lăng Thanh Trúc, hắn mười mươi tin tưởng. Trong lòng hắn, Lăng Thanh Trúc là một người rất có bổn sự, chẳng gì gây khó được nàng.

Riêng phần mình, Lăng Thanh Trúc dù đã không phụ kỳ vọng của Chu Đại Trù, thế nhưng sắc mặt, chả hiểu sao vẫn nặng nề như cũ. Nàng chuyển thân đứng lên, quay nhìn Cơ Thành Tử, nói: "Chưởng môn sư huynh, tình trạng của đồ nhi không được tốt, xin phép huynh cho muội mang nó trở về Trúc Kiếm Phong".

"Thanh Trúc, đệ tử của muội?".



"Là bị áp lực ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động nghiền ép mà tạo thành thương tổn".

Cơ Thành Tử nghe xong thì động thần niệm, lấy từ giới chỉ ra một chiếc lọ nhỏ đưa cho Lăng Thanh Trúc, bảo: "Sư muội, ở đây ta có một lọ Uẩn Thần Đan, muội hãy cầm lấy cho đồ nhi dùng".

Lăng Thanh Trúc vốn tính từ chối, nhưng sau khi biết đựng trong lọ là Uẩn Thần Đan thì liền thay đổi ý định: "Sư huynh, vậy muội thay mặt đồ nhi đa tạ huynh".

"Đều là môn nhân Thiên Kiếm, muội không cần khách khí"."Hmm".

Tiếp sau cái gật đầu, Lăng Thanh Trúc lần nữa mở miệng cáo từ: "Sư huynh, muội xin phép mang đồ nhi về".

"Khoan đã".

Lần này lên tiếng không phải Cơ Thành Tử mà là Lý Ngọc Thường. Nàng tiến lên hai bước, trước ánh mắt nghi hoặc của Lăng Thanh Trúc, nói: "Thanh Trúc sư tỷ, muội chẳng có ý gây khó dễ, nhưng đệ tử của tỷ vẫn chưa được kiểm tra...".

"Lý Ngọc Thường, đồ nhi của ta không phải hung linh chuyển thế".

"Còn chưa tra xét, không ai dám chắc".

"Ngươi...".

Có chút tức giận, Lăng Thanh Trúc đáp trả: "Hừ, hung linh là kẻ tồn tại từ thuở hỗn mang, khi trời còn chưa khai, đất còn chưa mở, nhân thể khẳng định phải rất cường đại, tư chất chắc chắn phải rất khủng bố. Trong khi đệ tử của ta...".

"Ở Thiên Kiếm Môn có ai không biết thằng bé Lăng Tiểu Ngư này chỉ là một người bình thường, linh căn bất quá trung phẩm. Lúc còn chưa tu đạo, mệnh căn của hắn vốn dĩ yếu nhược, thọ mệnh hết sức mong manh, căn bản là loại người bình phàm. Hắn sao có khả năng là hung linh chuyển thế được chứ?".

"Khả năng đúng là gần như không có. Nhưng mà...".

Lý Ngọc Thường như cũ vẫn giữ nguyên lập trường: "Thanh Trúc sư tỷ, các đệ tử ai nấy đều đã được kiểm tra, nếu Lăng Tiểu Ngư cứ thế mà bị tỷ mang đi, như vậy chỉ sợ mọi người sẽ có dị nghị".

...

"Hừm...".

Trong lúc mọi người còn đang vì câu nói của Lý Ngọc Thường mà nghĩ ngợi thì Cơ Thành Tử đã nhẹ hắng giọng, hướng Lăng Thanh Trúc khuyên bảo: "Thanh Trúc, lời Ngọc Thường không phải không có lý. Ta thấy thương tích Lăng Tiểu Ngư cũng chẳng nghiêm trọng lắm, sẵn đã ở đây rồi thì nên kiểm tra một chút. Dẫu sao cũng sẽ không mất nhiều thời gian".

...

Trước có Lý Ngọc Thường, sau lại thêm Cơ Thành Tử, những người khác xem chừng cũng cùng chung ý nghĩ, Lăng Thanh Trúc tự hiểu rằng mình khó lòng từ chối. Qua một thoáng cân nhắc ngắn ngủi, nàng miễn cưỡng gật đầu: "Thôi được rồi. Nếu chưởng môn sư huynh đã nói thế thì cứ tiến hành kiểm tra đi. Muội không tin một đứa ngốc nghếch kém cỏi như thằng bé Lăng Tiểu Ngư này lại có thể là hung linh chuyển thế".
Thừa biết mình đã vừa lưu lại một ấn tượng xấu trong lòng sư muội, Cơ Thành Tử ngầm cười khổ, ngoài mặt hoà nhã vỗ về: "Thanh Trúc, sư huynh cũng nghĩ như muội. Thằng bé Lăng Tiểu Ngư này, nhìn thế nào cũng khó có khả năng là hung linh chuyển thế được. Kiểm tra bất quá cho có mà thôi... cho có mà thôi...".

"Hừm..." Lăng Thanh Trúc chả nói thêm gì, chỉ khó chịu quay mặt sang hướng khác.

Thấy thế, Cơ Thành Tử đành chấp nhận làm người xấu trong mắt nàng. Trong cái lắc đầu nhè nhẹ, hắn hướng Ngọc Vân Tử bảo: "Ngọc Vân Tử sư đệ, phiền đệ".

Theo sau cái gật đầu hồi đáp, Ngọc Vân Tử khẽ động thần niệm, từ trong giới chỉ đeo trên tay lấy ra một tấm kính phong cách cổ xưa.

Kính này tên gọi "Chiếu Yêu", rất hiệu dụng trong việc tra xét hình tướng yêu ma, là một trong ba đại bảo vật của Ngọc Vân Tử, hết sức lợi hại.

Tay cầm bảo kính, Ngọc Vân Tử tiến sát chỗ Lăng Tiểu Ngư, miệng niệm pháp quyết...

"Ong!".

Theo chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng Ngọc Vân Tử thì Chiếu Yêu Kính cũng lập tức sáng lên. Từ bên trong kính, một luồng hào quang rọi xuống người Lăng Tiểu Ngư.

Tất cả cùng im lặng quan sát.

...

Một lúc sau.

Ngọc Vân Tử vừa thu hồi Chiếu Yêu Kính thì ngay bên cạnh, tiếng Lăng Thanh Trúc đã cất lên, thanh âm vẫn giống y ban nãy, chả lấy gì làm vui: "Muốn tra đã tra, muốn xét đã xét, kết quả chứng minh đồ nhi của muội hoàn toàn không có liên quan gì với hung linh. Chưởng môn sư huynh, bây giờ muội mang nó đi được rồi chứ?".

"Thanh Trúc sư muội, chúng ta cũng chỉ theo nguyên tắc mà làm, mong sư muội đừng để bụng".

"Muội không dám".

Miệng thì bảo không nhưng căn cứ nét mặt, kẻ ngốc cũng nhìn ra là Lăng Thanh Trúc đang hoàn toàn nghĩ khác. Đám người Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, bọn họ tất nhiên hiểu được. Chỉ là... hiểu xong cũng chẳng để làm gì.

Nhìn theo đạo lưu quang đang hướng Trúc Kiếm Phong bay về, Cơ Thành Tử lắc đầu cười khổ: "Xem ra chúng ta đã vừa đắc tội với Thanh Trúc sư muội rồi".

"Đưng là đã bị ghi hận." Cùng cảm nghĩ, Ngọc Vân Tử lên tiếng tán đồng.

"Coi bộ những ngày sắp tới chúng ta phải cẩn thận trông coi bảo khố của mình rồi".

...

Cảm thán quy cảm thán, đám người Cơ Thành Tử, Ngọc Vân Tử vẫn không quên nhiệm vụ. Sau khi Lăng Thanh Trúc mang theo Lăng Tiểu Ngư rời đi, bọn họ cũng nhanh chóng dời gót đến chỗ đệ tử nội môn và ngoại môn để tiếp tục kiểm tra.

Trong khi ấy, tại Trúc Kiếm Phong...

Giữa lúc Lăng Thanh Trúc đang vận công liệu thương cho Lăng Tiểu Ngư bên trong phòng thì ở phía ngoài, ba đệ tử còn lại của nàng là Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn cũng đang vì sư đệ mà lo âu, bận lòng thương cảm...

Đi qua bước lại một hồi, Mộng Kiều khó nhịn hướng Chu Đại Trù hỏi: "Đại Trù, Tiểu Ngư thật sự không sao chứ?".

"Tứ sư tỷ, câu này tỷ đã hỏi ba lần rồi a".

Chu Đại Trù mau chóng tiếp lời: "Tứ sư tỷ đừng quá lo. Lão nhân gia đã nói rồi, Tiểu Ngư hắn không việc gì đâu, chỉ là cơ thể bị thương tổn một chút do bị áp lực ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động nghiền ép thôi".

"Nhưng mà...".

Chương 65: Hồi Tỉnh

"Sư muội, lúc nãy ta cũng đã xem qua rồi, lục sư đệ không sao đâu".

Rất có phong phạm huynh trưởng, Lâm Chí Viễn đặt tay lên vai Mộng Kiều, trấn an: "Sư muội đừng quá lo. Dưới mắt của sư phụ, lục sư đệ làm sao có khả năng xảy ra chuyện được".

"Sư phụ đã ở bên trong lâu như vậy..."

Tới đó thì Mộng Kiều thôi không nói, cũng chẳng hỏi nữa. Trên khuôn mặt thanh tú của nàng, nét lo âu vẫn vẹn nguyên như cũ.

Không khí lâm vào trầm mặc...

Mãi tận đến khi...

"Két...".

... cửa phòng Lăng Tiểu Ngư mở ra.

Ngay khi vừa trông thấy Lăng Thanh Trúc, vốn đang trầm mặc, Mộng Kiều lập tức động thân bước vội tới: "Sư phụ, Tiểu Ngư thế nào rồi?".

"Vẫn chưa chết." Hơi ngoài mong đợi, Lăng Thanh Trúc trả lời một cách cộc lốc, thần tình ẩn ẩn khó chịu.

Trước sự ngỡ ngàng, cũng có lẽ là e ngại của đám đệ tử, nàng nói tiếp: "Ta vừa cho nó uống An Thần Thủy, nội trong ba ngày sẽ không tỉnh lại. Chu Đại Trù, ta giao cho ngươi trông chừng nó, khi nào nó tỉnh thì bảo đến Huyền Âm Động gặp ta".

"V-Vâng. Con sẽ trông chừng Tiểu Ngư".

"Tốt nhất là như vậy".

Thanh âm vừa dứt cũng là lúc Lăng Thanh Trúc đưa chân cất bước. Chỉ có điều, nàng bước còn chưa được bao nhiêu thì đã bất ngờ dừng lại.

"Lão nhân gia, người còn có gì cần căn dặn ạ?".

Hồi đáp Chu Đại Trù như cũ vẫn là cái giọng điệu lạnh lùng của Lăng Thanh Trúc: "Chu Đại Trù, ta muốn nó vừa tỉnh thì phải lập tức đến gặp ta. Ngươi hiểu chứ?".

"Con... con biết rồi." - Sống lưng đột nhiên phát lạnh, Chu Đại Trù khẽ rùng mình, mắt chẳng dám nhìn thẳng Lăng Thanh Trúc - "Lão nhân gia yên tâm, con sẽ ở đây canh giữ ngày đêm. Chỉ cần Tiểu Ngư vừa tỉnh con sẽ lập tức bảo hắn chạy qua Huyền Âm Động gặp người ngay".

"Nếu vậy thì tốt".

...

"Phù... ù...".

Đợi cho thân ảnh Lăng Thanh Trúc đã hoàn toàn khuất dạng, lúc này Chu Đại Trù mới dám thở mạnh một hơi. Vừa rồi, hắn thực là khẩn trương ghê lắm.

Quay lại nhìn Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều, Chu Đại Trù thử hỏi: "Tam sư huynh, Mộng Kiều sư tỷ, vừa rồi hai người có cảm nhận được không?".

Chẳng hẹn mà gặp, Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng gật đầu thừa nhận.

Có được sự xác nhận của bọn họ, Chu Đại Trù rốt cuộc cũng khẳng định được là bản thân đã không hề suy diễn, rằng cái cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng kia là có thật, do chính sư phụ mình gây ra.

"Lão nhân gia tại sao lại đột nhiên như vậy nhỉ?".

Mang theo nghi hoặc, Chu Đại Trù hỏi người nơi đối diện: "Tam sư huynh, Mộng Kiều sư tỷ, hai người nhập môn sớm hơn đệ. Trước giờ hai người đã từng thấy lão nhân gia có biểu hiện giống như vậy chưa?".

Qua một thoáng trầm ngâm, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn thành thật nói ra:



"Hình như chưa từng".

"Tức giận cũng có thấy qua nhưng không có lần nào giống như lần này".

Sắc mặt càng trở nên khó coi, Chu Đại Trù cố hỏi: "Thật là chưa từng? Một lần cũng không?".

Và giống như trước, cả Mộng Kiều lẫn Lâm Chí Viễn đều gật đầu xác nhận.
...

Đối với thái độ cũng như những lời mà Lăng Thanh Trúc đã lưu lại, Chu Đại Trù chẳng hiểu sao lại thấy bất an vô cùng. Hắn lo sau ba ngày nữa, trong cuộc gặp của Lăng Tiểu Ngư và sư phụ Lăng Thanh Trúc, giữa hai người rất có khả năng sẽ xảy ra sự tình gì đó. Bất lợi thì dĩ nhiên không thể nào là Lăng Thanh Trúc được. Kẻ đáng phải lo ngại là Lăng Tiểu Ngư kìa.

Nhưng... lo thì lo vậy thôi chứ làm sao ngăn cản được. Phận làm đệ tử, Chu Đại Trù há dám trái lệnh ân sư. Dẫu dạ bất an, lòng có loạn động, đến cuối cùng, hắn vẫn chỉ đành thu xếp, tự mình trấn an.

...

Thời gian chóng trôi, ba ngày loáng cái đã qua đi.

Bên trong căn phòng quen thuộc, sau giấc mộng dài, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng tỉnh lại.

"Ưm" khẽ một tiếng, hắn chậm rãi mở ra đôi mắt, dần định thần quan sát.

"Đây... là phòng mình".

"Tại sao mình lại ở đây? Mình không phải đang ngồi tu luyện bên trong cửa động thứ hai của Phị Tinh Đới Nguyệt Động sao?".

"Ư...".

"Cơ thể mình...".

...

Mới đầu, Lăng Tiểu Ngư đã như thế, nghi hoặc khá nhiều. Âu cũng hợp lẽ. Với việc tri giác đã sớm mất đi từ thời điểm còn bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động, hắn làm sao có khả năng biết được những chuyện xảy ra sau này. Nói gì chuyện được người mang ra khỏi thạch động, được liệu thương chăm sóc, ngay đến việc bản thân làm sao tiến vào vấn đỉnh hắn còn chẳng rõ nữa là.

Cõi lòng mờ mịt, Lăng Tiểu Ngư cứ thế chìm vào suy tư...

Sự im lặng kéo dài khá lâu, tận gần nửa giờ mới chấm dứt. Phá tan bầu không khí trầm mặc không ai khác ngoài Chu Đại Trù - người vẫn túc trực bên ngoài suốt ba ngày nay.

Đứng bên giường, sau mấy câu hỏi han, dưới yêu cầu của Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù bắt đầu đem sự thể đã phát sinh kể lại: "Tiểu Ngư, ngươi không tưởng tượng nổi đâu. Chuyện xảy ra hôm đó thật là ly kỳ lắm...".

"Hôm đó, trời vốn quang đãng, chợt đùng một cái, mây đen từ đâu chẳng rõ lại ùn ùn kéo đến che kín cả Thiên Kiếm Môn ta. Ta nhớ lúc ấy sơn môn trên dưới ai nấy đều bị kinh động. Trong cái cảnh ngày bỗng hoá đêm nọ, lúc chúng ta đang xôn xao bàn tán thì trên trời, giữa đám mây đen khổng lồ lại đột nhiên xuất hiện một điểm sáng màu trắng. Cái điểm sáng này mới đầu thật chả đáng bao nhiêu, nhưng theo thời gian, trải qua một đỗi tăng tiến thì nó đã trở nên rất to lớn...".

"Tiểu Ngư, ngươi biết sau khi quang điểm biến thành một đường sáng thì cái gì được tạo ra không?".

Chu Đại Trù hỏi, hỏi xong thì cũng tự mình trả lời: "Là một đồ hình thái cực"."Thái cực đồ kia vừa hình thành thì trong cõi vô minh, một giọng nói tang thương chợt cất lên. Ừm, nguyên văn là như vầy: "Lúc ta sinh, Trời còn chưa có. Thiên Địa thành lại muốn diệt ta...". Đấy, nó nói như thế đấy".

"Tuy rằng sau đó đồ hình thái cực kia đã bị Viên Tôn đánh tan nhưng dư âm lưu lại vẫn khiến môn nhân trên dưới cảm thấy rất bất an. Mà không phải chỉ có các đệ tử thôi đâu, đến sư phụ và bốn vị phong chủ khác cũng đều bận lòng lo lắng đấy".

"Ngay chiều hôm đó, các vị phong chủ đã ban lệnh triệu tập môn nhân, hễ phàm là người dưới năm mươi tuổi thì đều phải đi tới Kim Kiếm Phong để kiểm tra".

"Kiểm tra?" - Lăng Tiểu Ngư thắc mắc - "Sư huynh, là kiểm tra gì?".

"Cái này thì ta cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết là có liên quan đến sự xuất hiện của đồ hình thái cực và giọng nói tang thương kia".

"Vậy sau đó thế nào?" Lăng Tiểu Ngư hỏi tiếp.

Phần Chu Đại Trù, hắn chả thấy có gì cần che giấu, nên trả lời ngay: "Sau đó thì ta, Mộng Kiều sư tỷ, rồi thì Dương Tiểu Ngọc, Tô Đông Vũ,..., cả đám đi tới đại điện Kim Kiếm Phong để Ngọc Vân Tử sư thúc dùng kính Chiếu Yêu kiểm tra. Kết quả thì ai cũng vượt qua, trên thân thể chẳng có phát sinh chi hết".

"Vậy còn đệ? Đệ có phải cũng đã được kiểm tra rồi không?".

"Ừ, ngươi cũng được Ngọc Vân Tử sư thúc tra qua rồi. Kết quả thì giống như chúng ta".

Tạm ngưng giây lát, Chu Đại Trù đột nhiên chuyển giọng, thanh âm có chút cảm thán: "Mà Tiểu Ngư ngươi cũng thật là... Tu luyện gì tới nỗi quần áo rách nát, khắp người thương tổn, mặt mũi thì máu me chảy dài...".

"Lúc sư phụ sai ta đi tìm ngươi, ta vốn cũng chỉ cho rằng ngươi đang tu luyện bình thường ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động thôi, ai dè... Khi ta vừa chạy tới thì đã nhìn thấy ngươi nằm bất tỉnh ở trước cửa động. Trông bộ dạng ngươi lúc đó, ta thật đã bị ngươi doạ sợ luôn đấy".

Tuy trong giọng nói của Chu Đại Trù có hàm ẩn vài phần trách móc nhưng Lăng Tiểu Ngư chẳng chút nào để bụng. Hắn biết sư huynh đây là vì lo lắng cho mình. Hắn chỉ hơi ngờ vực là tại sao mình lại nằm bên ngoài mà không phải trong động. Nhớ trước khi bất tỉnh, thân thể hắn vẫn còn ngồi trong động đấy...

"Lẽ nào là tiền bối thấy ta gặp nguy hiểm nên đã ra tay can thiệp...".

...

"Tiểu Ngư".

"Tiểu Ngư".

"Sư huynh".

"Ngươi đang nghĩ cái gì vậy, sao ta kêu mà không phản ứng?".

"À, không có gì đâu".

"Ừm, nếu không có gì thì tốt".

Như chợt nhớ ra chuyện gì, Chu Đại Trù tỏ ra ái ngại: "Tiểu Ngư, bây giờ ngươi không có chuyện, nhưng chưa chắc thời điểm diện kiến lão nhân gia sẽ vẫn bình an đâu".

"Sư phụ?".

Lăng Tiểu Ngư nhất thời chưa thể hiểu được, hỏi lại: "Sư huynh, sư phụ có gì không hài lòng về đệ sao?".

"Đâu chỉ là không hài lòng".

Theo sau tiếng thở dài, Chu Đại Trù kể rõ: "Tiểu Ngư, ngươi không biết đâu. Lúc ta cõng ngươi đến chính điện Kim Kiếm Phong, lão nhân gia vừa trông thấy tình trạng của ngươi thì liền lao tới, vội vội vàng vàng kiểm tra. Kế đấy, khi đã mang ngươi về Trúc Kiếm Phong, lão nhân gia người còn tự mình vận công liệu thương cho ngươi nữa...".

"Là đệ đã làm bận lòng sư phụ".

"Ngươi cũng biết à? Lão nhân gia đúng là rất bận lòng đấy".

Nâng lên cánh tay tròn trịa, Chu Đại Trù vỗ vỗ hai cái trên vai sư đệ mình: "Tiểu Ngư, hôm đó ngươi khiến lão nhân gia lo đến phát bực luôn a. Trước lúc rời đi, lão nhân gia kêu ta phải cẩn thận trông chừng ngươi, khi nào thấy ngươi hồi tỉnh thì lập tức bảo ngươi đến Huyền Âm Động gặp".

"Tiểu Ngư, lần này lão nhân gia có vẻ rất giận. Lát nữa tới diện kiến, ngươi nhớ chú ý đừng làm người phật ý...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau