TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 606 - Chương 610

Chương 606: Hắn muốn làm vương!

Đứng trước bức tượng hở hang, tư thế khêu gợi của Thiên Hồ Đại Mi, Thiên Hồ Bắc Gia một mình lẩm bẩm. Hắn nói, hắn hỏi, hắn tự trả lời, ánh mắt kia, khuôn mặt ấy, thật khó để nhận định hắn Thiên Hồ Bắc Gia hắn vẫn còn tỉnh tảo. 

Lại nói, kẻ tỉnh táo thì ai lại giống như Thiên Hồ Bắc Gia hắn, đứng trước bức tượng mẫu thân mình mà sờ soạng, vuốt ve?

Thiên Hồ Bắc Gia, hắn đã trầm mê, sa đoạ, chính từ giây phút hắn bắt đầu nảy sinh dục vọng đối với Thiên Hồ Đại Mi. 

...

"Mẫu thân, hài nhi không muốn như vầy. Hài nhi không muốn chịu đựng thêm nữa...".

Theo từng con chữ phát ra khỏi miệng, bàn tay Thiên Hồ Bắc Gia cũng di chuyển dần xuống dưới. Hắn lướt qua cổ, xoa đôi bầu ngực một chút, rồi tiếp tục trườn qua bụng, cuối cùng lưu ở hạ thân của bức tượng. 

"Mẫu thân, hài nhi muốn người".

"Ha ha ha... ha ha ha..." Đương lúc Thiên Hồ Bắc Gia thả hồn mường tượng hôn hít tượng của Thiên Hồ Đại Mi thì một giọng cười trầm đục bỗng chợt cất lên. Chính nó đã đem Thiên Hồ Bắc Gia "đánh thức".

Hai mắt khép hờ đã mở, bàn tay đặt nơi hạ thân bức tượng cũng vừa buông, Thiên Hồ Bắc Gia cau mày, hỏi: "Ngươi cười cái gì?".

"Ta cười ngươi nhu nhược".

Tiếp sau câu nói, từ trong cơ thể Thiên Hồ Bắc Gia, một làn khói đen bay ra, hiển hoá thành một sinh vật kì lạ. Nó có dáng như chó, lông dài, bốn chân, tương tự như gấu mà không có vuốt, có mắt mà không mở được. Đích thị một trong những linh chủng cường đại nhất sinh ra từ thuở hồng hoang: Hỗn Độn.

Chẳng có gì để phải hoài nghi về điều đó. Vừa mới hiện thân đây quả đúng một trong tứ hung - kẻ thù truyền kiếp của tứ đại linh thú Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ. Nghi hoặc nếu có thiết nghĩ nên là câu hỏi: Tại sao Hỗn Độn lại ở đây, ẩn náu bên trong cơ thể của Thiên Hồ Bắc Gia? Bởi lẽ trước đó, vị "chủ nhân" mà Hỗn Độn phục vụ rõ ràng là chưởng môn Thiên Kiếm Môn: Cơ Thành Tử.

Rốt cuộc thì từ sau thất bại trong việc dẫn dụ Lăng Tiểu Ngư hòng chiếm lấy thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, Gia Gia cũng như những bí mật của Lăng Tiểu Ngư thì chuyện gì đã xảy ra với Cơ Thành Tử?

Câu trả lời vẫn đang còn là ẩn số.

"Thiên Hồ Bắc Gia." - Thân ảnh nửa hư nửa thực, Hỗn Độn trôi nổi tại hư không, thanh âm chế giễu - "Ngươi đối với Thiên Hồ Đại Mi ngày đêm tơ tưởng lại không dám ra tay, chỉ biết chui rúc ở trong căn mật thất này vuốt ve, sờ soạng những bức tượng của nàng... Ngươi nhìn lại mình xem, có khác gì con rùa rụt đầu?".

"Trước đây thì không nói làm gì, tu vi của ngươi quá kém, nhưng còn bây giờ, với sức mạnh ta đã ban cho ngươi, đừng nói Thiên Hồ Đại Mi suy yếu như hiện nay, dù đương lúc toàn thịnh nàng cũng không thể nào là đối thủ. Thế mà Thiên Hồ Bắc Gia ngươi... thật đúng là khiến cho người ta phải thương hại".

"Hỗn Độn ngươi thì biết cái gì. Người là mẫu thân của ta...".

"Mẫu thân? Ha ha ha...".
Hỗn Độn xem thường: "Thiên Hồ Bắc Gia ngươi là loại người nào kẻ khác có thể không biết, nhưng ta thì quá rõ. Ở trong lòng ngươi nào có coi Thiên Hồ Đại Mi là mẫu thân. Ngươi thực chất chỉ xem nàng như một nữ nhân, đêm ngày khao khát được cưỡi lên nàng, đè nàng ở dưới thân, nghe nàng rên rỉ...".

Thiên Hồ Bắc Gia trầm mặc không nói. Hắn không phản bác được, bởi những lời của Hỗn Độn hết thảy đều là sự thật. Hắn rất khát vọng thân thể của mẫu thân mình.

"Thiên Hồ Bắc Gia, con người chỉ sống một lần, chuyện gì muốn làm thì nên tranh thủ đi làm, nếu không sau này sẽ chẳng còn cơ hội nữa đâu".

Hỗn Độn bắt đầu xúi giục.

"Bắc Gia ngươi từ nhỏ đến lớn luôn nỗ lực phấn đấu, nhưng đến tận hôm nay, ngươi đã nhận lại được những gì? Tình cảm của ngươi, Thiên Hồ Đại Mi có đáp lại chút nào?".

"Hoàn toàn không có. Nàng ta chỉ xem ngươi như một tên thuộc hạ với nghĩa vụ canh giữ, bảo hộ cho Thanh Khâu mà thôi. Trong mắt nàng, Thiên Hồ Bắc Gia ngươi vốn không phải con. Con của nàng chỉ có Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ".

"Thiên Hồ Bắc Gia, nghĩ kỹ đi. Ngươi lẽ nào vẫn muốn tiếp tục làm một kẻ dư thừa? Lẽ nào cam phận thống lĩnh Ngoại vệ, nắm giữ chẳng bao nhiêu quyền uy?".

"Tộc nhân gọi ngươi một tiếng "đại nhân", ngươi cho là mình được bọn họ kính trọng ư? Thiên Hồ Bắc Gia, nam nhân trong tộc Thiên Hồ này chẳng có ai được xem trọng cả đâu. Ngươi cũng không phải ngoại lệ. Ngẫm lại thì đâu chỉ ở trước mặt Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt, ngay đến đám người Nhị Lão, Can Lão, lúc đứng trước mặt họ, Thiên Hồ Bắc Gia ngươi cũng buộc lòng phải điệu thấp đấy thôi".

"Chậc chậc... Tu vi bọn họ rõ ràng kém thua ngươi, tài trí vốn chằng bằng ngươi, nhưng do bọn họ là nữ tính mà Bắc Gia ngươi phải cúi đầu... Haizz... Thật là đáng thương...".

"Im đi!" Thiên Hồ Bắc Gia dường không chịu thêm được nữa, quát lớn.

Thần tình trờ nên hung ác, hắn nói: "Thiên Hồ Bắc Gia ta... tuyệt đối không cam. Ta sẽ không chịu đựng thêm nữa!"."Thiên Hồ Bắc Gia ta muốn lên làm Vương!".

"Ha ha ha! Rất tốt! Rất tốt!" - Hỗn Độn đứng bên cỗ vũ - "Thân là đại trượng phu, cớ sao lại phải cam chịu luồn cúi trước một đám nữ nhân! Ngươi muốn làm cái gì thì cứ phóng tay mà làm đi! Hãy bắt tất cả nữ nhân Thanh Khâu thần phục! Cho bọn họ biết ai mới thực là chủ nhân!".

...

Nỗi bất cam từ lâu đã có, qua nhiều năm chịu đựng, hôm nay, dưới sự xúi giục của Hỗn Độn, Thiên Hồ Bắc Gia rốt cuộc cũng quyết chí vùng lên. Hắn không muốn bị coi thường, bị ghẻ lạnh thêm nữa. Hôm nay Thiên Hồ Bắc Gia hắn muốn phá luật!

Hắn muốn làm Vương!

Lẽ dĩ nhiên, để thực hiện được mong muốn đó của mình, trước tiên hắn cần phải hạ bệ Thiên Hồ Đại Mi. Cả Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ - hai vị muội muội của hắn nữa, Thiên Hồ Bắc Gia hắn cũng phải ra tay bắt giữ.

Nếu các nàng biết điều quy phục thì thôi, bằng như ngoan cố kháng cự tới cùng... Hừ! Vậy thì cũng đừng trách Thiên Hồ Bắc Gia hắn không nể tình!

...

Hôm đó, sau khi rời khỏi căn mật thất, Thiên Hồ Bắc Gia liền triển khai kế hoạch. Mà nói kế hoạch cho khoa trương vậy thôi chứ thực sự thì hắn cũng chả cần phải chuẩn bị bao nhiêu hết. Hôm nay đâu phải hôm qua, thực lực của Thiên Hồ Bắc Gia hắn đã tăng lên rất nhiều rồi. Thêm nữa, dựa vào mối quan hệ thân tình, hắn muốn ám toán há lại chẳng dễ dàng lắm ư?

Thiên Hồ Đại Mi bản tính đa nghi, vẫn luôn từ chối tâm ý của Thiên Hồ Bắc Gia hắn thì thôi không xét. Nhưng còn hai vị muội muội của hắn... Tư tâm cùng thực lực chân chính của hắn bọn họ nào biết đâu mà phòng bị...

Màn đêm lui gót, ánh dương quang mới rọi chưa được bao lâu thì Thiên Hồ Bắc Gia đã tìm đến tư phòng của Thiên Hồ Nguyệt. Bên trong phòng lúc này, trừ bỏ Thiên Hồ Nguyệt ra thì còn có thêm cả Thiên Hồ Cổ. Chắc hẳn tối qua Thiên Hồ Cổ đã ngủ lại đây. 

"Tập trung một chỗ như vầy... càng tiện cho ta ra tay." Trong đầu thầm nghĩ, Thiên Hồ Bắc Gia từ tốn tiến lại bên chiếc bàn đặt ở giữa phòng.

"Ca." Thiên Hồ Cổ lên tiếng chào hỏi. Nàng đối với vị thân ca ca này, ấn tượng vốn vẫn rất tốt.

Thiên Hồ Nguyệt thì có phần lãnh đạm hơn. Thanh âm nhàn nhạt, nàng hỏi: "Bắc Gia, huynh tìm ta có việc gì?".

"Cũng không có gì. Hmm... Ta chỉ là trong lòng lo lắng cho mẫu thân nên qua đây hỏi muội một chút".

Thiên Hồ Bắc Gia tiếp lời: "Nguyệt, hôm qua muội liệu thương cho mẫu thân, chẳng hay tình trạng của người sao rồi? Có đỡ hơn chút nào không?".

Chương 607: Thiên Hồ Bắc gia hành động

"Thương tích trong người mẫu thân cũng không phải quá nghiêm trọng, thế nhưng để chữa trị tận gốc... thật sự rất khó".

Ngồi trên ghế, Thiên Hồ Nguyệt nhăn mày nói tiếp: "Dương Tiểu Ngọc kia quả không hổ thần nhân, ra tay thoạt trông chẳng có gì vậy mà thương tích lưu lại... Chỉ sợ trong mấy mươi năm tới cũng khó lòng chữa hết cho mẫu thân được".

"Dương Tiểu Ngọc kia quả là đáng hận." Thiên Hồ Bắc Gia thuận nước đẩy thuyền, buông lời oán trách.

Ngồi bên cạnh Thiên Hồ Nguyệt, Thiên Hồ Cổ nghe hắn nói vậy thì mới lên tiếng: "Ca, cũng không thể oán hận Dương Tiểu Ngọc. Thanh Khâu chúng ta vốn đã có lỗi với Lăng Tiểu Ngư trước".

Thiên Hồ Bắc Gia không cho là phải: "Nhân sinh vi kỷ, thiên kinh địa nghĩa; nhân bất vi kỷ, thiên tru địa diệt. Miên Thành ngày đó mẫu thân quyết định như vậy cũng là vì nghĩ cho lợi ích của Thanh Khâu ta. Lăng Tiểu Ngư kia với chúng ta nào phải thân bằng quyến thuộc gì, oan tình của hắn chúng ta vốn không có nghĩa vụ đứng ra vì hắn thanh minh".

"Ca, Lăng Tiểu Ngư đã bảo vệ muội, để cho muội và tỷ tỷ có một con đường sống." Thiên Hồ Cổ phản bác.

"Nhưng trước đó Lăng Tiểu Ngư hắn không phải đã bắt giữ muội và Nguyệt?".

Thiên Hồ Bắc Gia vẫn như cũ giữ vững lập trường của mình: "Thanh Khâu ta chẳng nợ gì Lăng Tiểu Ngư hắn cả. Mẫu thân đối với hắn không hề có lỗi. Huống hồ... Cứ cho là lúc đó mẫu thân đứng ra giúp hắn thanh minh, đám người chính giáo kia sẽ chịu tin tưởng?".

"Nhưng...".

"Được rồi, hai người đừng tranh cãi nữa." Thiên Hồ Nguyệt đem lời muội muội cắt ngang. "Việc bây giờ chúng ta cần làm là nghĩ cách ổn định Thanh Khâu, tìm một hướng đi cho Thiên Hồ tộc sau này".

...

"Nguyệt muội nói đúng. Theo như tin tức chúng ta biết được thì Lăng Tiểu Ngư hiện vẫn còn sống, có thể chẳng bao lâu nữa hắn sẽ quay về Trung Nguyên. Bất kể hắn là thiên ngoại chí tôn hay Lăng Tiểu Ngư, Thanh Khâu ta đều phải tìm phương ứng phó".

Thiên Hồ Bắc Gia đã nhắc, Thiên Hồ Nguyệt nhân đó mới hỏi: "Bắc Gia, chuyện này nếu huynh đã nghĩ qua, vậy... huynh có đề xuất nào không?".

"Ta có một phương án." Thiên Hồ Bắc Gia khẽ gật đầu, rồi chuyển mình đứng lên.

Nét mặt trầm ngâm, hắn vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã ở ngay sau lưng Thiên Hồ Nguyệt. Chính tại lúc này, khi mà Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ vẫn đang chăm chú lắng nghe, hắn bất ngờ động thủ. Nhanh như chớp, tay hắn đã áp sát tấm lưng Thiên Hồ Nguyệt.

"Ba!".

Dù bị tấn công hết sức bất ngờ nhưng không rõ bằng cách nào Thiên Hồ Nguyệt vẫn phản ứng kịp. Nàng trước nghiêng mình, sau tung chưởng hoàn trả. Nhưng...

Ngay khoảnh khắc nàng phản kích ấy thì từ bên hông, một thân ảnh màu đen đột ngột hiện ra, đánh thẳng lên ngực nàng. Lập tức, Thiên Hồ Nguyệt đổ gục. Bên cạnh nàng, Thiên Hồ Cổ tất nhiên cũng không thể tốt hơn. Miệng nàng thậm chí còn chưa kịp hô hoán gì thì đã bị Thiên Hồ Bắc Gia đánh ngất đi rồi.

Từ trong cơ thể Thiên Hồ Nguyệt, một làn khói đen bay ra, hoá thành Hỗn Độn. Hắn nhìn Thiên Hồ Nguyệt - nữ nhân mình vừa thành công ám toán, ra chiều tán thưởng: "Thiên Hồ Bắc Gia, vị thân muội này của ngươi quả nhiên rất là linh động. Bị tấn công bất ngờ như vậy mà còn có thể né tránh, lại tung đòn đáp trả được... Giờ thì ta đã hiểu tại sao mẫu thân ngươi lại yêu thích nàng tới như vậy rồi".

"Hừ..." - Thiên Hồ Bắc Gia có vẻ không vừa ý với lời tán dương của Hỗn Độn - "Tài giỏi hơn nữa lại thế nào? Còn không phải bại trong tay ta?".

Hắn tiến thêm hai bước, đưa tay bắt lấy một lọn tóc của Thiên Hồ Nguyệt, oán hận nói ra: "Thiên Hồ Nguyệt à Thiên Hồ Nguyệt, bao nhiêu năm qua ngươi đè đầu cưỡi cổ ta như vậy, để xem sau này ta đối xử với ngươi thế nào".

"Ồ...".

Hỗn Độn đứng trông cảnh ấy thì nhếch môi, thâm ý mà rằng: "Hoá ra Thiên Hồ Bắc Gia ngươi cũng không chỉ yêu thích mỗi mẫu thân mình, cả đứa muội muội Thiên Hồ Nguyệt này ngươi cũng yêu thích nữa".

Thiên Hồ Bắc Gia liếc qua Hỗn Độn, nói: "Hỗn Độn ngươi lầm rồi. Từ trước cho tới bây giờ, người ta thật tâm yêu thích chỉ có duy nhất một mình mẫu thân. Thiên Hồ Nguyệt, Thiên Hồ Cổ, hai đứa muội muội này... ta bất quá muốn dày vò bọn nó mà thôi".

"À, ra vậy... Cũng đúng, chính hai vị muội muội này của ngươi đã dành hết tất cả tình yêu thương của Thiên Hồ Đại Mi..."....

Thiên Hồ Bắc Gia đã thành công bắt giữ Thiên Hồ Cổ và Thiên Hồ Nguyệt. Đúng như dự tính, hắn chẳng tốn bao nhiêu sức lực cả. Bây giờ, việc tiếp theo hắn phải làm chính là đem Thiên Hồ Đại Mi - mẫu thân mình - khống chế, ép nàng thần phục.

Mang theo ác tâm, hắn tiến đến tư phòng của Thiên Hồ Đại Mi...

...

Từ phòng Thiên Hồ Nguyệt tới phòng Thiên Hồ Đại Mi khoảng cách cũng chẳng xa, thế nên chả mất bao nhiêu thời gian thì Thiên Hồ Bắc Gia đã đến đích. Lúc này, hắn đang đứng trước cửa chờ đợi.

Trước nay vẫn vậy, không được như Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ có thể tùy ý ra vào, mỗi lần muốn gặp Thiên Hồ Đại Mi thì Thiên Hồ Bắc Gia hắn đều phải chờ nghe ý tứ.

"Bắc Gia đại nhân, Vương đã đồng ý. Mời đại nhân vào." Sau một đỗi đứng chờ, rốt cuộc thì Thiên Hồ Bắc Gia cũng đã được mẫu thân mình đồng ý cho gặp.

Hắn nhẹ gật đầu đáp lại người thị nữ, rồi mang theo một chiếc hộp tiến vào bên trong.

...

"Mẫu thân, hài nhi đến thăm người." Thiên Hồ Bắc Gia dừng ở giữa căn phòng, hơi cúi đầu trước bức rèm màu trắng, cất giọng.

Sau bức rèm, Thiên Hồ Đại Mi chậm rãi tiến ra.

Khác với hôm qua, hôm nay y phục Thiên Hồ Đại Mi mặc không phải màu trắng mà là màu đen. Nhưng dù màu sắc có khác nhau thì phong cách vẫn y như cũ, rất đỗi cao sang quý phái. Khí chất thiên tiên của nàng, nó cũng không hề thay đổi. Nét mị nhân chẳng giảm đi chút nào.

Thiên Hồ Bắc Gia có cảm giác hít thở không thông, nhất là khi ngó đến những giọt nước đang chảy từ mép tai xuống cái cổ trắng ngần của Thiên Hồ Đại Mi.

Xem ra mẫu thân chỉ vừa mới tắm xong..."Bắc Gia, kiếm ta có việc gì?" Thanh âm hờ hững, Thiên Hồ Đại Mi nhìn nhi tử, hỏi.

Đáp lại nàng là giọng điệu chân thành của Thiên Hồ Bắc Gia: "Mẫu thân, sáng nay hài nhi có tự mình xuống bếp nấu cho người ít thuốc quý. Xin mẫu thân hãy dùng".

Nói đoạn, Thiên Hồ Bắc Gia đem chiếc hộp đang cầm để lên trên chiếc bàn ngay bên cạnh, mau chóng mở nắp ra.

Tức thì, một mùi hương lan toả. Khá là nồng. Nhưng nó lại không làm cho người ta khó chịu như các vị thuốc thường thấy, thay vào đó, mùi hương này lại khiến cho Thiên Hồ Đại Mi ít nhiều thư thái, dù rằng nàng mới chỉ ngửi chứ chưa uống miếng nào.

"Chắc là một bài thuốc rất trân quý", Thiên Hồ Đại Mi nghĩ vậy.

Nhưng dẫu là như thế, được dâng lên thuốc quý, nét mặt của Thiên Hồ Đại Mi so với trước cũng chả tươi tắn lên được bao nhiêu. Nàng chỉ nhẹ gật đầu, rồi hỏi: "Mùi vị hơi lạ, là thuốc gì vậy?".

"Mẫu thân, chủ dược được hài nhi dùng là Liên Tâm".

"Liên Tâm?".

Ánh mắt Thiên Hồ Đại Mi loé lên: "Bắc Gia, Liên Tâm mà con nói không phải là Tử Sắc Liên Tâm của Hà Hoạch đấy chứ?".

"Mẫu thân, đúng là Liên Tâm của Hà Hoạch".

"Cái gì?! Con thực dùng Liên Tâm của Hà Hoạch?! Bắc Gia con...".

"Mẫu thân..." - Tựa hồ sợ Thiên Hồ Đại Mi nghĩ sai, Thiên Hồ Bắc Gia vội trình bày - "Hài nhi cũng là vì mong muốn mẫu thân sớm ngày khang phục cho nên mới xin Hà Hoạch. Hài nhi thật lòng rất lo cho mẫu thân...".

Lời nói, biểu cảm của Thiên Hồ Bắc Gia, nhìn đâu cũng thấy rõ chân tình, thực rất dễ khiến người cảm động. Đáng tiếc, Thiên Hồ Đại Mi, nàng lại chẳng có vẻ gì là động tâm cả. Hoặc nên nói là nàng đã "động tâm" theo kiểu khác.

"Bắc Gia, Hà Hoạch nhất dạ tin yêu con như vậy, con sao lại có thể nhẫn tâm lấy đi Liên Tâm của nó chứ?!".

Thiên Hồ Đại Mi tức giận vung tay, đứng phắt dậy: "Mang hết ra ngoài cho ta!".

"Mẫu thân!".

"Cút ra ngoài!".

Thiên Hồ Bắc Gia cúi nhìn vị thuốc đựng bên trong hộp đang còn toả hương nghi ngút, cõi lòng quặn thắt.

Hắn đau. Hắn hận.

Tại sao mẫu thân lại đối xử với hắn như vậy? Tại sao Thiên Hồ Bắc Gia hắn làm gì, dâng cho người cái gì, người cũng đều chẳng bao giờ xem trọng?

Tâm ý của hắn, một chút mẫu thân người cũng không hiểu hay sao?!

Nếu đã vậy...

Chương 608: Phế Vương!

Thiên Hồ Bắc Gia lặng lẽ siết tay, thần tình oán độc. Thiên Hồ Đại Mi thấy hắn đứng quay lưng cúi mặt, vẫn chưa chịu đi thì càng tức khí: "Ta bảo con cút ra ngoài, không nghe rõ sao?!".

"Rõ... Hài nhi... nghe rất rõ." Thiên Hồ Bắc Gia vừa nói vừa từ từ quay đầu nhìn lại.

Một khuôn mặt ngập tràn sự oán độc, đấy là những gì mà Thiên Hồ Đại Mi vừa nhìn thấy. Lần đầu tiên nàng mới thấy được. Trước nay Thiên Hồ Bắc Gia chưa bao giờ có thái độ này với nàng. 

Hiển nhiên, trông thấy bộ dạng kia, Thiên Hồ Đại Mi không làm sao lại dễ chịu cho được. Linh tính mách bảo nàng có điều chẳng lành sắp sửa xảy ra. 

"Mẫu thân... mẫu thân có biết là mình rất tàn nhẫn hay không?".

"Bắc Gia...!".

"Mẫu thân!!" Thiên Hồ Đại Mi quát lớn, Thiên Hồ Bắc Gia quát lại càng lớn hơn. Nhân lúc mẫu thân mình còn đang bị bất ngờ vì tiếng quát, hắn nhanh chóng tiếp lời: "Đừng có bảo con phải làm gì! Đừng có ra lệnh cho con!".

"Kể từ bây giờ con mới là người ra lệnh! Kể từ bây giờ con mới là Vương!".

Vương?

"Bắc Gia, ngươi muốn làm phản?".

Thiên Hồ Bắc Gia không nói. Hắn cười. Một nụ cười đầy ẩn ý. 

Nhận ra khí tức của hắn đang cấp tốc bành trướng, trong lòng Thiên Hồ Đại Mi biết đứa nhi tử này của mình quả không nói chơi. Nàng giận lắm. Có nghĩ thế nào nàng cũng chẳng thể ngờ được đứa con mình sinh ra, do mình nuôi dạy lại có ngày phản lại mình. 

Muốn làm Vương sao? Thật đúng cuồng ngôn!

Thiên Hồ Đại Mi không nhiều lời thêm nữa, lập tức ra tay. Hôm nay nàng dù tu vi đại giảm nhưng bí thuật, thần thông vẫn còn đó, một Thiên Hồ Bắc Gia tài trí bình thường lại nghĩ đã đủ sức lật đổ nàng?

Nghịch tử! Để xem hôm nay Thiên Hồ Đại Mi ta trừng trị ngươi thế nào!

Mắt lộ rõ hung quang, Thiên Hồ Đại Mi lao người về phía trước, lấy tay làm trảo tấn công kẻ phản nghịch.

"Ba!".

"Ba!".

"Ba!".Sau mấy phen va chạm, Thiên Hồ Bắc Gia và Thiên Hồ Đại Mi tách ra, mỗi người đứng một hướng. Xem ra mới rồi Thiên Hồ Đại Mi cũng chỉ bất quá thăm dò mà thôi. 

"Vương!".

"Vương!".

Đúng lúc này, các thị nữ canh gác bên ngoài chạy vào. Động tĩnh vừa rồi tính ra không nhỏ, các nàng có thể dễ dàng nghe được.

Các thị nữ trông thấy cảnh tượng bên trong phòng, ai nấy đều hết sức ngạc nhiên. Chiếu theo hình ảnh đổ vỡ cùng sự phân chia chiến tuyến giữa Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Bắc Gia thì rõ ràng là hai người bọn họ đã thực sự đánh nhau. 

Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra?

Các thị nữ nghi hoặc, nhưng nghi hoặc thì nghi hoặc, phản ứng của các nàng cũng chẳng hề chậm. Pháp khí rút ra, các nàng chia nhau bao vây Thiên Hồ Bắc Gia. 

Thiên Hồ Đại Mi chính là Vương của Thanh Khâu, dám mạo phạm Vương đấy là trọng tội!

"Chỉ Nhi! Đi gọi nhị công chúa và các trưởng lão!".

...
"Thiên Hồ Bắc Gia..." - Nét mặt âm trầm, Thiên Hồ Đại Mi nhìn kẻ phản nghịch đứng nơi đối diện, lạnh lùng cất tiếng - "Thật không ngờ ngươi lại che giấu sâu như vậy".

Ý tứ của Thiên Hồ Đại Mi không chỉ đơn thuần một khía cạnh, Thiên Hồ Bắc Gia hiểu như thế. Hắn "khuyên": "Mẫu thân, thực lực của hài nhi hôm nay mẫu thân không tưởng tượng nổi đâu. Cả Thanh Khâu này cộng lại cũng không chống lại được hài nhi. Hài nhi không muốn làm đau người, vì vậy... Mẫu thân, người thần phục đi".

"Thần phục?".

Thiên Hồ Đại Mi giận quá hoá cười. Nàng đem pháp khí xuất ra. Đó là một thanh kiếm màu trắng, toàn thân bạch quang lưu chuyển, linh tính mười phần. Thật vừa nhìn đã biết chẳng phải vật phàm.

"Ta cũng đang muốn xem thử nghịch tử ngươi dựa vào cái gì mà lại dám cả gan chống đối ta!".

Tiếng cuối cùng vừa dứt cũng là lúc bảo kiếm trên tay Thiên Hồ Đại Mi xuất động. Từ một hoá mười, từ mười hoá trăm, vô số kiếm ảnh nhất tề hướng Thiên Hồ Bắc Gia công kích. Nhưng... đều bị hắn hoá giải hết. 

"Ba! Ba! Ba!".

"Ba! Ba!".

Sau một cái vung tay, rồi thêm một đường cước quét ngang, cả đám thị nữ của Thiên Hồ Đại Mi tức thì bị Thiên Hồ Bắc Gia đánh gục, kẻ chết người trọng thương. Riêng phần Thiên Hồ Đại Mi... 

"Mẫu thân! Khuất phục đi!".

"Oành!".

"Oành!".

...

"Bắc Gia! Ngươi đang làm cái gì?!".

"Thật là to gan!". 

Tiếng nổ đinh tai đã làm rung chuyển động Kỳ Bàn, kinh động toàn bộ Thanh Khâu. Các vị trưởng lão của Thanh Khâu lúc này đều đã xuất hiện. Hai tiếng quát vừa rồi, một là của Nhị Lão, còn một là của Can Lão - hai tộc nhân có uy vọng cao nhất sau Thiên Hồ Đại Mi và Thiên Hồ Nguyệt. 

p/s: hôm nay bận, chắc chỉ lên được nhiêu đây.

Chương 609: Phế Vương (2)

Cũng giống như các thị nữ trước đó, Nhị Lão, Can Lão rất đỗi bất ngờ. Các nàng không hiểu rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra. Thiên Hồ Bắc Gia, hành động của hắn đây là vì sao?

Từ trước đến nay, Thiên Hồ Bắc Gia hắn luôn được biết đến là kẻ trung thành nhất với Vương kia mà. Trong quá khứ, đã không ít lần hắn vì Vương dấn thân vào nguy hiểm. Hắn đã từng nói cả đời hắn chỉ sống vì Vưong...

Một kẻ trung thành đến thế, cớ gì hôm nay lại muốn sát hại Vương?

Nhị Lão, Can Lão, các nàng chắc chắn là mình không lầm. Cảnh tượng mà các nàng đang thấy, nó chứng minh cho nhận định đó. 

Nhìn xem. Thiên Hồ Đại Mi - Vương của các nàng - hiện chẳng đang bị Bắc Gia hắn khống chế đấy ư? Một trong hai cánh tay của hắn chính đang bóp lấy cổ của Vương.

"Mau thả Vương ra!".

Chẳng có thời gian để mà suy nghĩ, Nhị Lão, Can Lão và thêm cả những tộc nhân khác, tất cả mau chóng đem pháp khí xuất ra, vây lấy Thiên Hồ Bắc Gia. 

"Hừ, một đám gà đất chó sảnh lại dám sủa ở trước mặt ta...".

Theo sau cái nhếch môi khinh thị, Thiên Hồ Bắc Gia bất ngờ gầm lên một tiếng. Thanh âm không phải của người, nó như một loài thú dữ. 

Lẫn trong tiếng gầm, từ trên người Thiên Hồ Bắc Gia, một đạo hắc quang chợt bay ra, xông thẳng về phía Nhị Lão, Can Lão.

Biết thứ kia chẳng phải vật tốt lành, Can Lão, Nhị Lão lập tức vung pháp khí, sử thần thông để mà đối kháng. Nhưng... không có hiệu quả. Đạo hắc quang nọ rất đỗi quỷ dị, dù bị đánh trúng thì cũng chả tổn hao chút gì. 

Nguy!

Hắc quang đã áp sát, Nhị Lão, Can Lão trong lòng thầm hô không ổn, vội vã thoái lui. Tiếc rằng... các nàng dù muốn lui e cũng không được nữa. Chỉ nghe "rẹt rẹt" hai tiếng thì thân thể các nàng đã liền bị chẻ đôi, máu tươi phun trào.

"Nhị Lão!"."Can Lão!".

Trông thấy Nhị Lão, Can Lão bất ngờ nằm xuống, những người còn lại mới cả kinh. Theo bản năng tự vệ, các nàng khẩn trương bày ra những loại thủ đoạn lợi hại nhất của mình. Nhưng cũng chả ích gì. 

Đạo hắc quang kia là do Hỗn Độn hoá thành, mà Hỗn Độn lại là ai? Chính thị một trong tứ đại hung thú vang danh thượng cổ hồng hoang. Tuy rằng nay đã khác xưa, sức mạnh của Hỗn Độn đã suy yếu nhiều, nhưng con hổ dù có bệnh thì vẫn là hổ, chó mèo há có khả năng chống lại?

Rất dễ dàng, vài ba giây bất quá, toàn bộ những người có mặt đều bị đánh gục, hoặc chết hoặc trọng thương. 

...

Can Lão, Nhị Lão nằm, cao tầng Thanh Khâu đa phần cũng đã bị hạ. Lúc này còn đứng được duy chỉ tộc nhân thuộc lớp trung cấp và hạ cấp. Bởi Động Kỳ Bàn phát sinh động tĩnh quá lớn nên hiện bọn họ cũng đều đã kéo nhau chạy tới. Tuy nhiên, không giống như các thị nữ của Thiên Hồ Đại Mi, không giống như đám người Nhị Lão, Can Lão, những tộc nhân thuộc tầng thứ trung - hạ này, bọn họ chẳng ai dám xông lên. Bọn họ sợ.

Cũng đúng thôi. Mắt bọn họ không mù, tai còn chưa điếc, lại chẳng phải loại thiểu năng trí tuệ gì, làm sao lại không nhận ra tình cảnh lúc này. Thiên Hồ Đại Mi thì bị khống chế, khắp người tơ nhỏ quấn quanh; trong khi đó, Can Lão, Nhị Lão, các vị cao tầng thì cũng kẻ chết người trọng thương...

"Ha ha ha...".Thiên Hồ Bắc Gia đảo mắt một vòng, ngạo nghễ nói: "Hôm nay ta muốn làm Vương, các ngươi có kẻ nào phản đối thì cứ việc đứng ra!".

"Khục...". 

Lời Thiên Hồ Bắc Gia vừa dứt thì từ bên dưới, lẫn trong thi thể, một vị trưởng lão gượng người đứng dậy. Nàng một tay ôm bụng, nơi máu tươi đang chảy, căm phẫn nói: "Thiên Hồ tộc... chỉ có nữ tính mới có thể làm Vương... Kẻ phản trắc, loại nghịch tử như ngươi... không xứng!".

"Chíu!".

"Oành!".

Một trước một sau, hai thanh âm to nhỏ bất đồng vang lên. Cái trước là một tia hắc quang từ tay Thiên Hồ Bắc Gia bay ra, còn cái sau... chính là do thân thể vị trưởng lão kia nổ tung mà sinh ra. 

"Hừm...".

Thiên Hồ Bắc Gia đem Thiên Hồ Đại Mi hiện đã hoàn toàn bị mình phong bế thả ra, lau mình rồi nói: "Đúng là loại ngu xuẩn không biết sống chết".

Hắn nhìn qua những tộc nhân phía đối diện, thái độ lạnh lùng: "Các ngươi thì sao? Có ai đồng tình với ả?".

Trước ánh mắt đe doạ của Thiên Hồ Bắc Gia, hầu hết tộc nhân đều cúi đầu, hai chân bước lui. Sức mạnh của bọn họ thật là không thể nào chống lại được Thiên Hồ Bắc Gia.

"Đám người các ngươi..." Khi mà ai nấy đều sợ hãi trước thực lực bộc phát bất thường của Thiên Hồ Bắc Gia thì trong số những vị cao tầng bị trọng thương, có một người như cũ vẫn giữ vững lập trường. Nàng oán trách đám người vì khiếp hãi mà cúi đầu câm như hến kia. Nhưng hận nhất thì vẫn là Thiên Hồ Bắc Gia.

"Bắc Gia, tên phản trắc bất trung bất hiếu ngươi... Nhị công chúa nhất định sẽ phanh thây xẻ thịt ngươi...".

Chương 610: Vương Vạn Tuế!

"Phanh thây xẻ thịt ta? Nguyệt sao?".

Thiên Hồ Bắc Gia cười to: "Ha ha ha! Xá Nị à Xá Nị, ngươi thật là biết pha trò...".

"Ha ha ha...".

Thiên Hồ Bắc Gia cuồng tiếu, cái đó ai cũng thấy được, thế nhưng bảo tận tường thì lại chẳng có ai. Việc Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ bị bắt giữ, hiện vẫn chưa có ai hay.

"Nguyệt sẽ phanh thấy xẻ thịt ta sao?".

Sau một hồi cuồng tiếu, Thiên Hồ Bắc Gia dần trấn tĩnh lại. Hắn nhẹ lắc đầu, đáp lại Xá Nị - vị cao tầng đã can đảm lên tiếng: "Ta e là vị thân muội này của ta đã chẳng còn cơ hội nữa rồi".

Không còn cơ hội? Là ý gì? 

Đang đứng bất động vì bị lực lượng của Hỗn Độn phong bế, Thiên Hồ Đại Mi âm thầm lo lắng. Vốn từ nãy giờ nàng đã nghi hoặc sẵn rồi. Ở đây phát sinh động tĩnh lớn tới như vậy, theo lý nhi nữ Thiên Hồ Nguyệt của nàng phải sớm chạy tới rồi mới phải. Thế mà không, nó vẫn chưa xuất hiện. 

"Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, hai tỷ muội sớm đã ra khỏi Thanh Khâu", Thiên Hồ Đại Mi nghĩ, hay đúng hơn là nàng thầm mong như vậy. Sức mạnh của Thiên Hồ Bắc Gia quá ghê gớm, nàng thừa hiểu cho dù hai đứa nhi nữ kia của mình có đến thì cũng sẽ không giúp ích được gì, trái lại còn gánh tai ương. Nàng hi vọng chúng thực đã rời đi, dù rằng điều đó nghe có phần vô lý. 

"Ồ, mẫu thân, người có vẻ cũng đang lo lắng nhỉ?".

Thiên Hồ Bắc Gia trông thấy ánh mắt lo âu của Thiên Hồ Đại Mi thì oán niệm càng tăng. Từ nhỏ đến lớn vẫn luôn là như vậy, mẫu thân hắn chỉ thực sự yêu thương Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ, còn Thiên Hồ Bắc Gia hắn... có những lúc ngay đến nhìn nàng cũng không muốn nhìn. Tại sao chứ...

Miệng cười tâm không cười, Thiên Hồ Bắc Gia trầm giọng: "Mẫu thân, người không cần phải lo lắng như vậy đâu. Bởi vì... Nguyệt, Cổ Cổ, chúng nó là thân muội của hài nhi mà. Hài nhi sao nỡ tổn thương".

"Mẫu thân chắc cũng đang muốn biết tung tích của chúng nó nhỉ? Yên tâm, mẫu thân sẽ được gặp chúng liền thôi".

Nói đoạn, Thiên Hồ Bắc Gia lấy từ trong người ra một chiếc bình màu xám. Hắn lắc lư mấy vòng rồi mới đem nắp bình mở ra, miệng lẩm nhẩm pháp quyết. 

Rất chóng vánh, từ bên trong bình, một đạo hắc quang bay ra, sau đó hoàn toàn tiêu tán, để lộ ra hai thân ảnh nữ nhân. 

Không phải hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ thì ai?

"Nhị công chúa! Tiểu công chúa!".

Xá Nị nhìn rõ diện mạo hai nữ nhân vừa xuất hiện, kinh hô lao đến, cố lay gọi. Nhưng mặc cho Xá Nị có lay, có gọi thì người nằm trên thảm, các nàng vẫn cứ hôn mê như cũ. Rõ ràng là các nàng đã trúng phải thủ đoạn gì đó rồi. 

"Ngươi đã làm gì công chúa... ư...".

Xá Nị nói còn chưa hết câu thì cổ họng đã bị người vươn tay bóp lấy. 

Thiên Hồ Bắc Gia nghiêm giọng mà rằng: "Làm gì? Ngươi chất vấn ta?".

"Loại gà đất chó sảnh như ngươi cũng dám chất vấn ta?!".

Theo mỗi chữ nói ra, lực đạo trên những ngón tay Thiên Hồ Bắc Gia cũng càng lúc càng được đề thăng. Cứ như vậy, trong sự bất lực của Xá Nị, hắn đem nàng bóp nghẹt... cho tới chết. 

"Bịch!".

Thời điểm Thiên Hồ Bắc Gia buông tay thì Xá Nị chỉ còn là một cái xác không hồn, theo đà ngã xuống. Thiên Hồ Bắc Gia chỉ vào thi thể của nàng, hướng các tộc nhân nói: "Thấy chứ? Đây chính là kết cục của những kẻ dám chống lại ta"."Ngươi, các ngươi, các ngươi, còn có ai phản đối ta trở thành Vương?".

Tộc nhân trên dưới cả đám im thin thít, không dám hó hé nửa lời. 

Thiên Hồ Đại Mi bị khống chế, cao tầng trưởng lão kẻ chết người trọng thương, nay ngay đến hai vị công chúa cũng đã nằm bất động... Thanh Khâu bây giờ còn ai đủ sức đối chọi với Thiên Hồ Bắc Gia được nữa?

Không một ai hết. 

"Khôn ngoan đấy".

Đối với sự lựa chọn của tộc nhân, Thiên Hồ Bắc Gia rất vừa ý. Hắn chỉ vào một tên trong đám người, ngoắc tới: "Ngươi, qua đây".

Người vừa được Thiên Hồ Bắc Gia gọi tên Thiên Tứ, vốn dĩ là phó thống lĩnh Ngoại vệ, cũng là thuộc hạ thân tín của Thiên Hồ Bắc Gia. Dạ khá khẩn trương, Thiên Tứ bước lại...

"T-Thống lĩnh...".

"Thiên Tứ, ngươi sợ cái gì? Chẳng phải ta đã nói là hôm nay sẽ thay đổi trật tự Thanh Khâu rồi sao...".

Thiên Hồ Bắc Gia đặt tay lên vai Thiên Tứ, nói tiếp: "Ngươi thấy rồi chứ? Bây giờ Thanh Khâu đã là của ta".

"Huynh đệ. Trước đây chúng ta đã từng vào sinh ra tử, chiến đấu để bảo vệ, để bồi đắp Thanh Khâu này. Nhưng chúng ta đã được đền đáp lại những gì?".

"Chẳng gì cả." - Thiên Hồ Bắc Gia lắc đầu - "Thứ chúng ta nhận được chỉ có khinh thường. Không ai coi trọng chúng ta. Ở trước mặt cái đám trưởng lão này, chúng ta luôn phải khép nép cúi đầu. Tại sao? Hết thảy chỉ vì bọn họ là nữ nhân còn chúng ta là nam nhân".

"Ngươi thấy như vậy có công bằng không? Trả lời ta".

Thiên Hồ Bắc Gia đã yêu cầu, Thiên Tứ dám đâu không nghe. Hắn gắng kìm chế nỗi sợ, đáp: "K-Không công bằng".
Thiên Hồ Bắc Gia gật đầu, rồi quay sang hỏi tiếp những tộc nhân nam tính khác: "Các ngươi thấy có công bằng hay không?".

"Không công bằng!".

"Không công bằng!".

...

"Đúng vậy! Rất không công bằng!".

Thiên Hồ Bắc Gia đề cao giọng nói: "Nữ nhân bọn họ là tộc nhân Thanh Khâu, nam nhân chúng ta cũng là tộc nhân Thanh Khâu, dựa vào cái gì mà nữ nhân bọn họ thì được nắm giữ quyền lực còn nam nhân chúng ta thì phải cúi đầu thần phục chờ nghe sai khiến?!".

"Hôm nay ta muốn thay đổi tất cả. Kể từ bây giờ, ta chính là Vương! Từ đây về sau nam nhân Thiên Hồ tộc ta sẽ là chủ nhân của Thanh Khâu!".

"Vương vạn tuế!" Tiếng Thiên Hồ Bắc Gia vừa dứt chưa lâu thì trong đám nam nhân Thiên Hồ tộc, một tên bất ngờ quỳ sụp xuống tung hô. 

Hiệu ứng lan truyền, những tên nam nhân khác trong tộc cũng nối nhau quỳ xuống, tỏ lòng thần phục trước Thiên Hồ Bắc Gia. 

"Vương vạn tuế!".

"Vương vạn tuế!".

...

"Thiên Hồ vong rồi..." Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, khi toàn bộ tộc nhân đã quỳ phục dưới chân Thiên Hồ Bắc Gia, Thiên Hồ Đại Mi cảm thấy vô cùng chua xót. 

Thiên Hồ tộc truyền lưu bao đời, tự cổ chí kim vẫn luôn do nữ nhân thống lĩnh, đấy là quy định bất di bất dịch. Hôm nay Thanh Khâu rơi vào tay Thiên Hồ Bắc Gia - một tên nam tính, điều đó cũng có nghĩa rằng Thiên Hồ tộc đã không phải là Thiên Hồ tộc nữa. Nó vong rồi...

Thiên Hồ mất, chủ nhân chân chính của Thiên Hồ là Đại Mi nàng đây, kết cục sẽ ra sao? Thiên Hồ Nguyệt, Thiên Hồ Cổ - hai đứa con gái của nàng, chúng sẽ thế nào?

...

"Mẫu thân, người dường có điều muốn nói?".

Thiên Hồ Bắc Gia vẫn rất chú tâm quan sát, thấy biểu tình chua xót, lo âu của Thiên Hồ Đại Mi thì đi qua hỏi. Hỏi xong, hắn điểm lên người nàng một cái, giúp nàng có thể tự do mở miệng.

Trái với tưởng tượng của Thiên Hồ Bắc Gia, Thiên Hồ Đại Mi không la hét, không quá kích động. Dù vậy, trong đôi mắt nàng vẫn chứa đầy căm phẫn.

"Súc sinh... Ta thật hối hận vì đã sinh ra ngươi...".

"Hối hận sao?" - Thiên Hồ Bắc Gia cười lạnh - "Mẫu thân, trước giờ người nào có thương yêu hài nhi. Ở trong lòng của mẫu thân người có từng xem hài nhi là con sao?".

Thiên Hồ Bắc Gia dời bước, tay chỉ xuống hai cô gái đang nằm mê man trên thảm: "Con của mẫu thân chỉ có chúng nó. Từ nhỏ đến lớn, được mẫu thân người nâng niu chiều chuộng cũng chỉ có chúng nó. Chưa bao giờ là hài nhi...".

Thần tình oán độc, Thiên Hồ Bắc Gia nhấc chân giẫm lên trên mặt Thiên Hồ Nguyệt, bắt đầu giày xéo...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau