TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 601 - Chương 605

Chương 601: Lửa tình thiêu đốt (4)

“Đau...!" Nằm ở dưới thân Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn đột nhiên kêu lên một tiếng. Cũng khó trách, vừa rồi Lăng Tiểu Ngư dùng sức hơi mạnh, mà đôi đại bạch thố của nàng, chúng tuy to lớn nhưng lại rất đỗi mong manh, bị Lăng Tiểu Ngư cắn như vậy, không đau làm sao được. Có điều, ngoài đau đớn ra thì Tôn Thi Hàn nàng còn có cảm giác hơi tê dại. Nàng thấy thân thể càng ngày càng nóng, cơ hồ muốn đem mình thiêu cháy mất. 

Khuôn mặt Tôn Thi Hàn bất giác nhiễm một tầng huyết sắc, đỏ ửng mê người. 

"Xin lỗi. Ta dùng sức hơi mạnh." Lăng Tiểu Ngư nhìn giai nhân, thần tình có hơi áy náy. 

Nhưng áy náy thì áy náy, hắn còn lâu mới chịu dừng lại. Một lần nữa hắn cúi đầu hôn lên ngực Tôn Thi Hàn, giống như một tiểu hài tử âu yếm món đồ chơi mình yêu thích, liên tục đùa bỡn, trêu chọc, làm cho Tôn Thi Hàn chịu đủ mọi hành hạ. 

Dưới sự khuấy động của Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn cảm giác toàn thân căng cứng, trong đầu vô thức mà nghĩ tới những điều không đứng đắn. Những ý nghĩ ấy, chúng tràn ngập trong đầu nàng, khiến nàng chỉ biết đem mặt vùi vào gối.

"Tiểu Ngư... Mau chút...".

Hãy nhanh nhanh chấm dứt sự hành hạ này! Tôn Thi Hàn nàng sắp không thể chịu đựng nổi nữa rồi...

Lăng Tiểu Ngư nghe giai nhân khổ sở yêu cầu, cũng có thể gọi là khẩn xin thì ngẩng đầu lên. Lập tức, trái tim hắn như ngừng đập.

Từ nãy đến giờ hắn mãi bận trêu đùa đôi đại bạch thố mà quên không để ý, bây giờ nhìn lại... Khuôn mặt Tôn Thi Hàn sớm đã đỏ ửng, giống như là được nhuộm bởi những cánh hoa đào, lại còn mang theo nét thanh nhã đặc hữu, dù bị dục tình ảnh hưởng nhưng khí chất cũng không hề thay đổi, nhưng so với loại khí chất cao quý xa vời thường thấy thì lại có đôi chút bất đồng.

Trong thanh có tục, trong tục có thanh, cao quý mà lại câu nhân, vô vàn mị hoặc, cái dáng vẻ này của Tôn Thi Hàn... Đây là lần đầu tiên Lăng Tiểu Ngư được biết tới. Hắn có cảm giác giai nhân dưới thân đây như vừa mới được lột xác...

Không phải chỉ mỗi hình dáng thôi đâu, ngay đến mùi hương trên người nàng nữa. Từ trên da thịt Tôn Thi Hàn, một mùi hương kì lạ đang dần lan toả. Mùi hương này, Lăng Tiểu Ngư dám cá là chỉ mới xuất hiện đây thôi, trước đó không hề có. 

Lẽ nào trong thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng còn có ẩn giấu một loại thể chất đặc biệt mà thế gian chưa từng biết tới?

"Tiểu Ngư?" Mặt vùi trong gối, Tôn Thi Hàn đợi một lúc mà vẫn chưa thấy người phía trên làm ra thêm động tĩnh gì thì nghi hoặc mở mắt ra nhìn. 

Một khuôn mặt tươi cười hiện lên trong mắt nàng, Lăng Tiểu Ngư nói: "Thi Hàn, nàng có biết là bây giờ nàng xinh đẹp tới nhường nào không?".

"Đừng trêu thiếp nữa..." Cho Lăng Tiểu Ngư chỉ đang trêu chọc, cố tình trì hoãn, Tôn Thi Hàn nhăn nhó biểu thị. Cơ thể nàng đã khó chịu lắm rồi, làm ơn đừng hành hạ nàng thêm nữa. 

Biết ý, Lăng Tiểu Ngư thôi không nói, cũng không hỏi thêm gì nữa. Hắn cúi xuống, dùng miệng mình lấp kín miệng giai nhân. Hôn được một đỗi, nhân lúc Tôn Thi Hàn không để ý, hắn bất ngờ tiến nhập u huyệt sớm đã trở nên lầy lội tự bao giờ. 

"A...!".

Cơn đau đến quá đột ngột khiến cho Tôn Thi Hàn không thể không kêu. Sau tiếng la đau, đầu óc nàng cũng thanh tỉnh lên nhiều. 

"Rất đau sao?"."Ừm." Tôn Thi Hàn gật khẽ, mắt long lanh cơ hồ sắp khóc.

Tuy rằng trước đây Tôn Thi Hàn nàng và Lăng Tiểu Ngư hắn đã từng làm qua loại sự tình này, nhưng khi đó là ở dạng linh hồn. Hiện tại là chân chính thể xác. Hình tướng mà nàng đang sở hữu đây, chủ nhân trước đây vốn cũng chưa từng chung chạ với nam nhân. Nói cách khác, trước kia là lần đầu tiên, bây giờ cũng giống y như vậy, là lần đầu tiên.

Lần đầu tiên của nữ nhân, làm sao lại chẳng đau? Huống hồ thân thể của Ái Chân Kha Lạc Hoàng mà nàng sở hữu đây lại còn mẫn cảm tới như vậy...

"Thi Hàn, hay là... thôi nhé." Nhìn giai giân hai mắt ướt lệ, Lăng Tiểu Ngư có chút không đành, nói. 

Tôn Thi Hàn tất nhiên sẽ không đồng ý. Từ nãy giờ nàng đã chịu bao nhiêu là khổ sở, đã đến bước này rồi, tiến vào bên trong rồi, dừng mà được ư?

Cắn cắn bờ môi, Tôn Thi Hàn không nói nhưng đã dùng hành động để biểu thị ý tứ. Nàng vòng tay ôm lấy nam nhân trên người, ngăn không để hắn tách ra. 

"Thi Hàn, nàng...".

Lăng Tiểu Ngư đang nói chợt ngưng. Hắn đặt tay lên khuôn mặt Tôn Thi Hàn, giúp nàng vén những sợi tóc đã ướt nhẹp vì thấm đẫm mồ hôi, thanh điệu ôn nhu: "Thi Hàn, nàng thực ổn chứ?".

"Ân".

Đã rõ ý tứ, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc biết mình nên làm gì tiếp theo. Một cách nhẹ nhàng, hắn bắt đầu di chuyển...
...

Một màn hoan ái kích tình cứ thế diễn ra, ban đầu nhẹ nhàng, càng về sau thì lực đạo càng lớn, những chuyển động càng nhiều. Theo cuộc yêu đương, cảnh quang trên giường cũng thay đổi hẳn. Không phải một chút, là hoàn toàn thay đổi. Nào chăn nào đệm, nào gối nào rèm, tất cả đều bị đảo lộn tùng phèo lên hết. Thậm chí trong số đó có cái còn bị xé rách tả tơi, trông bề bộn vô cùng. Dễ thấy, lần yêu đương này của Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn, mức độ nồng nhiệt là chẳng hề thấp. Có lẽ cũng chính vì vậy mà bây giờ Tôn Thi Hàn mới mệt lả người chăng?

"Thi Hàn, nàng ổn chứ?" Nghe Tôn Thi Hàn thở gấp, Lăng Tiểu Ngư mới quan tâm hỏi. Hắn nhẹ nhàng đem khuôn mặt đang vùi trong chăn của nàng xoay lại. 

Nước mắt, chúng đã lăn thành dòng trên má giai nhân.

"Thi Hàn, sao vậy?".

"Hức...".

Tôn Thi Hàn rốt cuộc đã không kiềm được bật lên thành tiếng. Nàng cũng chẳng rõ tại sao mình lại khóc. Là vì cảm giác đau xót ở hạ thân, hay là vì nhớ lại một màn hoan ái vừa rồi, tự thấy bản thân quá phóng túng, hành vi quá dâm đãng mà xấu hổ bật khóc? Nàng thật tình không biết. 

Lăng Tiểu Ngư nhìn Tôn Thi Hàn, mái tóc đen hơi tán loạn, kia dung nhan kiều diễm tận cùng, lệ vương đầy mặt, bất giác đau lòng.

Hắn nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi giai nhân: "Thi Hàn, chúng ta bây giờ đã thực sự là phu thê đúng nghĩa. Từ đây về sau ta sẽ chăm sóc thật tốt cho nàng...".

...

...

Đêm hôm ấy Tôn Thi Hàn đã khóc, lệ rơi không ít. Nhưng cũng chỉ mỗi đêm ấy thôi. Ngày tháng tiếp theo, Tôn Thi Hàn nàng đã không còn khóc thêm một lần nào nữa. Thay vào đó, trên môi nàng lại thường trực nụ cười. Nàng nói nhiều hơn, biết mơ mộng nhiều hơn. Nếu ngày trước, hễ mỗi lần đứng trước mặt nàng, cung nhân ai nấy đều khẩn trương lo lắng thì nay, trong lòng bọn họ, sự căng thẳng đã bớt đi. 

Tôn Thi Hàn nàng đã thay đổi rồi. Nàng không còn lạnh lùng, hà khắc như trước nữa. Bây giờ tính tình nàng rất tốt, rất biết quan tâm người khác. Đặc biệt là tướng công của mình. Hằng ngày, chỉ cần không bận tu hành là nàng sẽ quấn quýt bên cạnh Lăng Tiểu Ngư, cùng hắn chia sẻ mọi buồn vui. 

Thần tiên quyến lữ thiết nghĩ cũng chỉ đến thế mà thôi.

...

Tôn Thi Hàn đang sống rất hạnh phúc. Chắn chắn là như vậy. Riêng phần Lăng Tiểu Ngư, hắn có thực hạnh phúc hay không thì khó nói lắm. Mà cho dù có, tin tưởng cũng sẽ chẳng thể nào nhiều như Tôn Thi Hàn được. Khác với Tôn Thi Hàn nàng, Lăng Tiểu Ngư hắn còn những điều vướng bận. Một vài chuyện vẫn đang chờ hắn đi làm.

Trung Nguyên, đấy là nơi hắn phải trở về.

Chương 602: Hướng tới thanh khâu (1)

Bạch Lộ Sơn, cách tổng đàn Huyết Sát Giáo chừng độ ba trăm dặm.

Trên con đường mòn, dưới tàn cây rậm, lúc này có một bóng người đang đứng, dáng vẻ khá là đáng nghi. Hắn mặc một bộ đồ màu đen, trùm kín mít từ đầu đến chân, khuôn mặt để hở duy cũng chỉ có cái miệng cùng đôi mắt. 

Hắc y nhân nọ, hắn đã đứng đấy, dưới tàn cây này được một lúc. Hình như là đang chờ đợi ai đó. 

Quả vậy. Qua thêm vài mươi giây, từ hướng tổng đàn Huyết Sát Giáo, một nữ tử đã tìm tới.

Cô gái nhìn bề ngoài tuổi độ hai ba, hai bốn, còn rất trẻ. Đối lập người đang đứng đợi, y phục nàng mặc thuần một màu trắng, kiểu cách rất chi đơn giản, chẳng có mấy hoa văn, hoạ tiết. Dù vậy, từ người nàng lại toát ra một cỗ khí chất trang nghiêm vô cùng. Tựa như là một vị nữ thần không thể khinh nhờn vậy. 

Bạch y nữ tử tiến thẳng đến chỗ hắc y nam tử, nhìn hắn một lượt từ đầu tới chân, rồi hỏi: "Bộ dạng này của ngươi là sao?".

Đáp lại nàng là một nụ cười khẽ: "Ra ngoài làm việc nên thiết nghĩ cần che giấu".

"Che giấu?" - Bạch y nữ tử không cho là đúng - "Với bổn sự của ngươi bây giờ, trừ khi muốn cho người thấy mặt, bằng không dù ngươi có đứng ngay trước mặt người ta cũng vô phương thấy được".

"Tiểu Ngọc, ngươi đánh giá ta cao quá rồi".

Dương Tiểu Ngọc từ chối bình luận, trong lòng vẫn đinh ninh như cũ. Theo những gì nàng quan sát, xâu chuỗi, nàng dám khẳng định trên thế gian này hiện đã không còn ai đủ sức áp chế được Lăng Tiểu Ngư nữa. Cho dù là thần điểu Chu Tước, cho dù là Dương Tiểu Ngọc nàng - những người đại diện cho ý chí cõi thiên địa này - thì cũng không thể trấn áp được. Thậm chí xét ở trường hợp nàng và Chu Tước hợp lực. 

Bên trong Phật cảnh hôm ấy, dưới sự bủa vây của Huyền Vũ, Chu Tước, Minh Tôn, Lăng Tiểu Ngư rõ ràng đã phải gánh chịu thương tổn. Nhất là ở những thủ đoạn sau cùng kia. Minh Tôn dùng Tử nguyện lực trấn giữ, Huyền Vũ và Chu Tước thì chia nhau một người phá hủy thân xác, còn một người thì xâm nhập thức hải hòng hủy diệt nguyên thần, đòn ấy có thể nói là chí tử. Sau khi làm chủ được thân thể, Dương Tiểu Ngọc nàng ngẫm lại mà kinh, cứ lo Lăng Tiểu Ngư hắn đã xảy ra điều bất trắc. Vậy mà không, hắn không những vẫn sống, hơn thế nữa, thời điểm gặp lại trên người Lăng Tiểu Ngư hắn còn chẳng có chút mảy may thương tích, thực lực cũng hơn xa ngày trước.

Lăng Tiểu Ngư hắn nói sở dĩ được như vậy là nhờ có một tử tên gọi Tôn Thi Hàn đã giúp hắn. Nhờ việc song tu với nàng cho nên thương thế của hắn mới mau chóng bình phục, thực lực tăng thêm... Nghĩ đến đó, Dương Tiểu Ngọc mới hỏi: "Ngươi định bao giờ thì đưa thê tử của ngươi về Trung Nguyên?".

"Sao vậy? Ngươi muốn gặp nàng?" Lăng Tiểu Ngư không đáp mà hỏi lại. 

Dương Tiểu Ngọc nhẹ gật đầu: "Ừ, cũng muốn xem mặt mũi. Nữ nhân có thể được ngươi lựa chọn, chắc phải là người đặc biệt".

"Đúng là nàng ấy rất đặc biệt. Nhưng mà...".Lăng Tiểu Ngư đem chiếc mặt nạ đang đeo tháo xuống, tiếp lời: "... Tiểu Ngọc, ngươi có điều không biết, so với điểm đặc biệt thì ta lại yêu thích những điều bình dị của nàng hơn. Thi Hàn nàng ấy nhiều khi rất đơn thuần, tính tình chẳng khác một thiếu nữ phàm tục là bao".

"Ngươi thực yêu nàng ấy chứ?".

Lăng Tiểu Ngư thoáng ngẫm, rồi đáp: "Nếu có một loại tình yêu khác".

...

"Được rồi, đừng chỉ mãi nói đến Thi Hàn, hôm nay ta gọi ngươi ra đây còn nhiều việc muốn bàn. Nào, ngồi xuống nói chuyện".

Đợi cho Dương Tiểu Ngọc đã an vị trên thảm cỏ bên dưới tàn cây, Lăng Tiểu Ngư mới nhìn nàng, quan tâm hỏi: "Tiểu Ngọc, thân thể này ngươi kiểm soát tốt chứ?".

"Hiện tại ta vẫn là người làm chủ. Ý thức của Vũ vẫn đang bị ta trấn áp".

"Nhưng thời điểm Vũ thức tỉnh, chuyện gì sẽ xảy ra ngươi hẳn cũng lường được rồi đi".Dương Tiểu Ngọc gật đầu xác nhận. 

"Đừng lo." - Lăng Tiểu Ngư trấn ân - "Đợi ta chuẩn bị một chút, ít hôm nữa ta sẽ trợ giúp ngươi đem Vũ triệt để giam cầm, vĩnh viễn cũng không có cơ hội thức tỉnh". 

"Ừm, vậy phiền ngươi".

Dương Tiểu Ngọc là vậy, chưa bao giờ hoài nghi Lăng Tiểu Ngư, vẫn luôn đứng về phía hắn. Đây là sự tin tưởng tuyệt đối, chỉ dành cho tri kỷ.

"Tiểu Ngư, còn ngươi thì sao?".

Thấy người nghi hoặc, Dương Tiểu Ngọc mới nói rõ hơn: "Vị thiên ngoại chí tôn kia, ngươi thật sự sẽ trấn áp được chứ?".

Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ: "Yên tâm, ta sẽ không sao".

"Tiểu Ngọc, ta và ngươi tuy rằng giống nhau, đều từ lần đó mà thanh tỉnh trở lại, nhưng bên trong vẫn có vài điểm bất đồng. Ngươi có thể không biết phải làm sao đối phó, nhưng ta thì rất rõ. Ta biết nên dùng thủ đoạn gì để áp chế kẻ kia".

"Tất cả những gì ngươi nói đều là thật?" Dương Tiểu Ngọc hướng Lăng Tiểu Ngư xác nhận lần cuối.

"Đều là thật".

Đã có lời xác nhận, Dương Tiểu Ngọc cũng an tâm phần nào. Nàng chuyển đề tài: "Lúc nãy ngươi bảo có chuyện muốn bàn với ta, hẳn không chỉ việc này?".

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư gật đầu, thần tình nghiêm túc lên nhiều: "Tiểu Ngọc, chuyện quỷ diện nhân ngươi có phát hiện gì không?".

Chương 603: Hướng tới thanh khâu (2)

Năm đó, Lăng Ngọc Yến chết, Chu Đại Trù trọng thương, đến Lăng Tiểu Ngư hắn cũng bất chấp hậu quả thức tỉnh ký ức tiền kiếp, căn nguyên hết thảy đều là bởi do quỷ diện nhân. Vì muốn có được thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, Gia Gia, cũng như muốn biết tất thảy những bí mật mà Lăng Tiểu Ngư đang che giấu, quỷ diện nhân đã ngụy trang đi gieo rắc tội ác khắp nơi, giá hoạ cho Lăng Tiểu Ngư hắn, lợi dụng thiên hạ chính giáo, từ đó đem Lăng Ngọc Yến bắt giữ hòng dẫn dụ Lăng Tiểu Ngư ra. 

Có thể nói, mọi việc đều bắt nguồn từ quỷ diện nhân. Hắn chính là kẻ đầu tiên phải chịu trách nhiệm cho cái chết của Lăng Ngọc Yến, cho những đau khổ mà Lăng Tiểu Ngư đã trải qua. Thiên hạ chính giáo, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên sẽ tính sổ, nhưng so với thiên hạ chính giáo, hắn còn muốn lấy mạng quỷ diện nhân hơn. 

Hơn một tháng nay, Lăng Tiểu Ngư đã dựa vào bổn sự của mình tiềm hành khắp các tông môn chính giáo để điều tra, chỉ là kết quả... công cốc vẫn hoàn công cốc. Lăng Tiểu Ngư hắn không tra ra được gì cả. Hắn hi vọng Dương Tiểu Ngọc sẽ khá hơn mình, ít nhất cũng lần được một chút manh mối. Vậy mà không...

Dương Tiểu Ngọc lắc đầu: "Ta đã lưu tâm dò xét tất cả những người mà ta cho là đáng ngờ trong hắc đạo, nhưng vẫn chưa phát hiện được gì".

Lăng Tiểu Ngư nghe vậy thì thất vọng: "Ngươi và Chu Tước đều là thần nhân, đối với nhân tâm chỉ một ánh mắt cũng đủ nhìn ra chân giả, vậy mà đều không truy ra được. Bản thân ta thậm chí cũng như vậy...".

"Vốn dĩ ta hoài nghi nhất là Thiên Kiếm Môn. Một tháng nay ta đã điều tra, lục tìm ký ức của rất nhiều người, nhưng vẫn không truy ra được... Xem ra quỷ diện nhân này thật chẳng hề đơn giản".

Bên cạnh, Dương Tiểu Ngọc cũng tán đồng: "Kẻ này sai khiến được Hỗn Độn, ắt bản thân phải có lai lịch".

"Tiểu Ngư, tiếp theo ngươi tính thế nào?".

Lăng Tiểu Ngư suy nghĩ một chút, nói ra: "Kể từ sau sự kiện Miên Thành, chính giáo và tà đạo, mỗi bên đều đã hình thành nên một liên minh thống nhất. Chính giáo có Chu Tước trông giữ, tà đạo thì có Tiểu Ngọc ngươi toạ trấn, chắc hẳn quỷ diện nhân vì úy kị mà đã rời đi nơi khác rồi. Ta nghĩ sẽ tìm đến những địa phương khác để điều tra".

"Nơi ngươi muốn đến là?".

"Thanh Khâu".

"Thanh Khâu?".

Liếc thấy sắc mặt Dương Tiểu Ngọc có điểm bất thường, Lăng Tiểu Ngư mới hỏi: "Có gì không ổn sao?"."Cũng không phải." - Dương Tiểu Ngọc hồi âm - "Chỉ là nghe ngươi nhắc đến Thanh Khâu, ta chợt nhớ cách đây ít lâu, trước lúc ngươi trở về Trung Nguyên tìm ta thì ta cũng đã tự mình ghé qua Thanh Khâu một chuyến".

"Chắc không phải vì truy tìm tung tích quỷ diện nhân".

Dương Tiểu Ngọc gật đầu: "Ừ, không phải".

Nàng nói tiếp: "Lần đó ta đến Thanh Khâu là để trút giận".

"Trút giận? Thanh Khâu đã làm gì khiến ngươi phật ý vậy?".

"Với sức mạnh mà ta đang nắm giữ, ngươi cho là bọn họ dám gây chuyện với ta?".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu. Hắn thấy chuyện đó là không có khả năng. Thanh Khâu gây chuyện với Dương Tiểu Ngọc? Trừ phi Thiên Hồ Đại Mi đã mất trí. "Vậy Tiểu Ngọc ngươi nói xem, ngươi tại sao lại đến Thanh Khâu trút giận?".

"Là vì ngươi".

"Ta?".

"Ừ".

Dương Tiểu Ngọc kể rõ nguồn cơn: "Sau trận chiến bên trong Phật cảnh của Minh Tôn, thời điểm làm chủ được thân thể này thì ta liền bắt đầu tìm kiếm ngươi. Trung Nguyên, Đông Hoang, Tây Vực, Nam Lĩnh, Bắc Nguyên, chỗ nào ta cũng đều đã đi qua. Nhưng tung tích của ngươi, mãi mà ta vẫn không tìm thấy. Cũng tại ngươi cố tình che giấu hành tung...".

"Ta tìm ngươi mãi không được, lai lịch quỷ diện nhân lại tra không ra, đám người chính giáo thì có Chu Tước đêm ngày bảo hộ, mà ta cũng chưa muốn quyết sinh tử với nàng, thế nên ta đổi hướng chạy tới Thanh Khâu để phát tiết".

"Ngày đó, tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ vốn dĩ đã từng cùng ngươi và Gia Gia chạm trán với Quỷ diện nhân, biết rõ hắn khát vọng thân xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, vì muốn đoạt lại nên mới bày ra mưu kế hãm hại ngươi, lợi dụng tứ đại tông môn chính giáo bắt Yến cô cô uy hiếp hòng dẫn dụ ngươi, vậy mà từ đầu tới cuối bọn họ đều không đứng ra giúp ngươi thanh minh. Mãi tận sau này, khi cục đã tàn thì Thanh Khâu bọn họ mới kể rõ sự tình...".

"Hừ, ta đã điều tra qua rồi. Thiên Hồ Đại Mi chính là muốn để ngươi và thiên hạ chính giáo đấu nhau, còn mình thì làm ngư ông đắc lợi. Kể cả việc nàng ta công bố tin tức về Quỷ diện nhân, đa phần cũng là có tư tâm cả".

"Thanh Khâu bọn họ đối xử với ngươi như vậy, ta có ra tay trừng phạt cũng phải đạo thôi".

Lăng Tiểu Ngư im lặng ngồi nghe, trong lòng có phần phức tạp. Lấy tính tình của Thiên Hồ Cổ, chắc chắn khi nghe tin Lăng Tiểu Ngư hắn bị vu oan, biết Quỷ diện nhân muốn hại hắn, Thiên Hồ Cổ nàng nhất định sẽ không thờ ơ. Dám cá nàng đã rất muốn đứng ra vì hắn thanh minh. Nhưng ở Thanh Khâu, Thiên Hồ Cổ nàng bất quá cũng chỉ là một tiểu công chúa, lời nói lại có bao nhiêu sức nặng? Quyền uy, chủ yếu nằm ở trong tay tỷ tỷ Thiên Hồ Nguyệt và mẫu thân Thiên Hồ Đại Mi của nàng. Thiên Hồ Đại Mi nếu không muốn giúp, có mười Thiên Hồ Cổ đứng ra cầu tình đi nữa cũng vô dụng.

Cái chết của Yến cô cô, những khổ đau hắn phải chịu, Lăng Tiểu Ngư hắn không trách Thiên Hồ Cổ. Nếu có trách thì hắn cũng chỉ trách Thiên Hồ Nguyệt, Thiên Hồ Đại Mi.

Chương 604: Thực trạng thanh khâu

"Tiểu Ngọc, ngươi đã làm gì Thanh Khâu rồi?" Lăng Tiểu Ngư có chút lo lắng hỏi. Hắn thực không muốn Thiên Hồ Cổ phải thương tâm. Thiếu nữ ấy đã rất quan tâm đến hắn.

Dường như cũng hiểu được tâm ý tri kỉ, Dương Tiểu Ngọc trấn an: "Ngươi không cần lo, ta chưa làm gì quá đáng cả. Hôm đó ta chạy tới Thanh Khâu, bất quá lôi Thiên Hồ Đại Mi ra trừng trị nàng một chút. Mạng của nàng ta vẫn chưa lấy".

"Cảm ơn ngươi, Tiểu Ngọc".

"Đừng cảm ơn. Chuyện của ngươi cũng là chuyện của ta".

Dương Tiểu Ngọc dừng trong giây lát, chợt hỏi: "Tiểu Ngư, ngươi tính khi nào mới cho Gia Gia biết sự hiện diện của mình tại Trung Nguyên? Đứa trẻ đó rất nhớ ngươi, ngày đêm đều dõi mắt ngóng trông ngươi. Còn có Âm Tiểu Linh nữa, nàng hình như rất nặng lòng với ngươi".

Lăng Tiểu Ngư trở nên trầm mặc. Tình cảm của Gia Gia dành cho mình, Lăng Tiểu Ngư hắn dĩ nhiên là biết rõ. Hắn và nó đã từng cùng nhau trải qua hoạn nạn, những năm tháng hắn lưu lạc hồng trần, chính Gia Gia nó cũng là người duy nhất ở bên cạnh hắn. Về phần Âm Tiểu Linh... cho dù nàng có thật lòng yêu thích hắn thì đời này hắn cũng không thể đáp lại.

"Tiểu Ngọc, hiện tại vẫn chưa phải lúc thích hợp. Hành tung của ta phiền ngươi tiếp tục che giấu. Đợi tra ra chân diện của Quỷ diện nhân, chừng đó hẳn tính".

"Vậy thì tuỳ ngươi".

Lăng Tiểu Ngư và Dương Tiểu Ngọc nói chuyện thêm một lúc thì chia tay, mỗi người đi về một hướng. Dương Tiểu Ngọc thì trở lại tổng đàn Huyết Sát Giáo, còn Lăng Tiểu Ngư thì ẩn nặc tiềm hành tiến đến Thanh Khâu...

...

Trước đó mấy hôm, chính tại Thanh Khâu - nơi Lăng Tiểu Ngư định sẽ tìm đến.

Bên trong động Kỳ Bàn, một căn phòng rộng, nơi ở của Thiên Hồ Đại Mi.

Có một điều buộc phải công nhận, đó là căn phòng của hồ vương xa hoa vô cùng. Tại chỗ này, nền đá rất phẳng, bên trên còn có thảm đỏ phủ giăng tận vách. Chưa hết, bàn ghế, ly tách, mọi thứ cũng đều được làm từ vật liệu trân quý, có loại còn là hi hữu khó cầu. Trong căn phòng rộng lớn tựa như cung điện này, thật lắm thứ mà tu sĩ chỉ dám mơ ước, đếm sơ thôi cũng đã có hơn mười loại.

Đi tới giữa căn phòng lộng lẫy, trong ánh sáng êm dịu của hàng trăm viên minh châu đính trên bốn bức tường, Thiên Hồ Nguyệt, Thiên Hồ Cổ, Thiên Hồ Bắc Gia, cả ba đồng loạt dừng bước chân. Nhìn bức rèm màu trắng phía đối diện, Thiên Hồ Cổ là người đầu tiên lên tiếng: "Mẫu thân, chúng con tới thăm mẫu thân".

"Ừm." Phía sau bức rèm, một thanh âm mềm mại truyền ra. 

Kế đó, Thiên Hồ Đại Mi di chuyển, đưa tay vén rèm...

Giống mọi khi, y phục Thiên Hồ Đại Mi đang mặc cũng thuần một màu trắng, được thiết kế phức tạp, hoạ tiết khá cầu kỳ, trông hết sức sang trọng. Đặc biệt là phần cổ và vai áo. Ở nơi ấy, có sáu bộ da hồ ly nguyên vẹn đang được đính vào, chính chúng đã làm tôn lên vẻ quyền uy, quý phái của nàng.
Tất nhiên là không chỉ y phục. Dung nhan, khí chất của Thiên Hồ Đại Mi cũng y như vậy, siêu phàm thoát tục. Nhất là đôi mắt của nàng. Chúng đầy vẻ trí tuệ, lắm nét mị nhân...

Mỹ, quá là hoàn mỹ. Khuôn mặt, dáng người của Thiên Hồ Đại Mi cứ như là bức tranh tiên nữ mà thế nhân cố gắng mường tượng để vẽ ra vậy. Thiết nghĩ khiếm khuyết duy nhất ở bức tranh này, có lẽ cũng chỉ mỗi màu sắc. Nó không được tươi tắn lắm. Sắc mặt Thiên Hồ Đại Mi, dễ thấy đang khá nhợt nhạt. Rõ ràng là trong người nàng có mang thương tích. 

"Mẫu thân".

Vừa thấy Thiên Hồ Đại Mi bước ra thì Thiên Hồ Cổ liền áp sát. Nàng quan tâm hỏi: "Mẫu thân, người đã đỡ chút nào chưa?".

Thiên Hồ Đại Mi từ ái đặt tay lên đầu nữ nhi mình, trấn an: "Cổ Cổ, đừng quá lo lắng. Mẫu thân sẽ mau chóng bình phục thôi".

Mau chóng bình phục? Lời này Thiên Hồ Cổ cũng muốn tin lắm, thế nhưng là... Từ chân nhân hậu kỳ đỉnh phong, hôm nay tu vi mẫu thân nàng bất quá chỉ còn là chân nhân trung kỳ, giảm hơn một đại cảnh giới. Thêm nữa thì cả thân thể lẫn nguyên thần đều chịu tổn thương nghiêm trọng... Dễ mà khôi phục được sao?

Mẫu thân chỉ đang muốn trấn an mình, Thiên Hồ Cổ tự mình hiểu được. Nàng đâu còn là trẻ con nữa, hôm nay nàng cũng đã là thiếu nữ rồi. Bên cạnh nàng, Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Bắc Gia, hai vị huynh tỷ này của nàng lại càng không phải nói, tình trạng của mẫu thân họ biết rõ hơn nàng. 

Thái độ quan tâm ra mặt, Thiên Hồ Bắc Gia nhìn Thiên Hồ Đại Mi, hận ý nói ra: "Tất cả đều là do Dương Tiểu Ngọc kia, chính nàng ta đã đả thương người".

Trái ngược nhi tử, Thiên Hồ Đại Mi lắc đầu, bảo: "Nàng ta chỉ vì bằng hữu mà trút giận thôi. Dù sao cũng là do ta không phải với Lăng Tiểu Ngư trước".

"Với sức mạnh thần nhân mà Dương Tiểu Ngọc đang nắm giữ, nàng chưa diệt đi Thanh Khâu ta xem như đã rất may mắn rồi".
Thực ra điều mà Thiên Hồ Đại Mi lo lắng bây giờ không phải Dương Tiểu Ngọc, không phải thương tích trong người mình, khiến nàng bất an mất ngủ là một cái tên khác: Lăng Tiểu Ngư. 

Hôm nay thiên hạ hầu như đều đã biết là Lăng Tiểu Ngư vẫn còn sống. Kẻ sát phật ngày đó, dạo trước có làm ra một ít động tĩnh ở Quỷ Lâm. Chuyện này chính Chu Tước và Dương Tiểu Ngọc xác nhận. 

Thanh Khâu nàng biết rõ Lăng Tiểu Ngư hắn bị người hãm hại lại không chịu đứng ra giúp hắn thanh minh, khiến cho Yến cô cô hắn phải chết, huynh đệ hắn thì trọng thương đến nay còn chưa tỉnh... Lăng Tiểu Ngư hắn liệu có bỏ qua?

“Nhân sinh vi kỷ, thiên kinh địa nghĩa; nhân bất vi kỷ, thiên tru địa diệt”, Thiên Hồ Đại Mi vẫn không cho rằng việc mình muốn làm ngư ông đắc lợi năm đó là sai. Nàng chỉ hận bản thân kém tài. Nếu Thiên Hồ Đại Mi nàng cũng nắm giữ sức mạnh thần nhân, nàng há phải bất an lo sợ?

p/s: Hồi nhỏ xem phim, nghe các nhân vật trong phim thường hay nói câu "Người không vì mình, trời tru đất diệt", cứ hiểu rằng "vì mình" ở đây là làm lợi cho bản thân, bất chấp tổn hại đến người khác, nhưng sau này lớn lên mới biết là mình đã hiểu sai, nguyên văn vốn không phải như vậy (Mấy nhân vật phản diện trong phim thực ra đều dùng sai nghĩa, hoặc cũng có thể là cố tình hiểu sai nghĩa, giống như cái lối tư tưởng của Thiên Hồ Đại Mi vậy).

Mình biết vẫn có nhiều người đến nay vẫn hiểu sai ý nghĩa câu nói "Người không vì mình, trời tru đất diệt" này, thế nên xin mạn phép dài dòng giải thích một chút, để cho chúng ta có cái nhìn đúng đắn, có tư tưởng đúng đắn hơn. Dưới đây là bài viết trích từ trên trang Đại Kỷ Nguyên:

[Có lẽ trong mỗi chúng ta, không ít người đã từng nghe qua câu nói: “Người không vì mình, trời tru đất diệt”.

Tuy nhiên người nghe thì nhiều, người dùng thì lắm, nhưng người hiểu được hàm nghĩa chân chính của câu nói này lại chẳng có mấy ai. Và cũng vì lẽ đó mà ngày nay có rất nhiều người vì hiểu sai mà làm những điều đáng lẽ không nên làm, phạm phải những điều không nên phạm.

“Người không vì mình, trời tru đất diệt” vốn dĩ bắt nguồn từ một câu nói trong Phật giáo: “Phật thuyết thập thiện nghiệp, nhân sinh vị kỷ, thiên kinh địa nghĩa, nhân bất vi kỷ, thiên tru địa diệt”. Do đó, nó cũng mang theo tư tưởng của nhà Phật, tuy nhiên lại bị con người ngày nay hiểu sai, dẫn đến những kiến giải lệch lạc.

“Nhân bất vi kỷ, thiên tru địa diệt”, nguyên chữ “Vi” ( 為) ở đây có hai âm đọc và cũng có hai nghĩa khác nhau, một nghĩa là “học”, còn một nghĩa khác là “do, vì”. Hàm nghĩa chân chính của câu này phải được hiểu là: “Một người mà không tu dưỡng bản thân thì ắt sẽ không thể có được chỗ đứng trong trời đất”.

Tiếc thay ngày nay nhiều người lại hiểu nó sang một ý khác: “Người mà sống không nghĩ đến lợi ích của bản thân mình thì trời tru đất diệt”. Vậy nên họ suốt ngày không ngừng suy tính thiệt hơn về bản thân, suốt ngày không ngừng tranh đấu hơn thua, chỉ vì chút lợi ích nhỏ nhoi mà lục thân không nhận, vạn ác bất từ, chỉ cần có được chút lợi trước mắt cho riêng mình họ sẵn sàng không chừa bất cứ thủ đoạn nào, không ngại bất cứ điều ác nào mà không làm.

Phật gia giảng: Không sát sinh, không đạo tặc, không loạn ngữ, không ác miệng, không tham dục tà dâm, không làm ác – như vậy mới là vì mình.

Nhân quả tuần hoàn, gieo ác thì gặp hung, vậy nên không tạo nhân ác cho mình mới là sống vì mình. Người không vì mình trời tru đất diệt, đó cũng chính là một vòng tuần hoàn không hồi kết, lập đi lập lại không ngừng.

Theo quan niệm của nhà Phật, người sống vì mình chính là xem thường danh lợi, coi nhẹ công danh, tạo phúc làm lành, từ bỏ vị tư, vì người mà suy, vì người mà nghĩ. Tuy vậy có một số người, đặc biệt giới thương nhân ngày nay đã hiểu sai ý nghĩa của nó mà chỉ vì lợi nhuận mà làm hàng độc, hàng gian, tất cả chỉ cần mang lại lợi nhuận cho mình thì họ đều sẵn sàng kinh doanh. Trên bề mặt là cứ tưởng họ đang sống vì mình, kỳ thực họ chính là đang hại người hại mình mà tự thân không biết.

Trong “Tả Truyện” có viết: “Thái thượng hữu lập đức, kỳ thứ hữu lập công, kỳ thứ hữu lập ngôn, tuy cửu bất phế, thử chi vị bất hủ”, nghĩa là, cao nhất là lập đức, tiếp đến là lập công, sau nữa là lập ngôn, lập ngôn lâu đời không phế bỏ, thì gọi là bất hủ. Ở đây chúng ta có thể thấy, đối với các bậc hiền nhân khi xưa thì việc quan trọng nhất của làm người chính là lập đức, tiếp đến rồi mới là lập công, sau cùng mới là lập ngôn, tạo danh tiếng cho muôn đời sau.

Đối với việc kết giao bằng hữu hay giao thương buôn bán thì cổ nhân luôn đặt yếu tố tiêu chuẩn đạo đức làm trọng. Khi kết giao một người thì trước tiên phải xem nhân phẩm của họ thế nào, sau rồi mới tính đến các yếu tố khác. Bởi một người không có nhân phẩm thì chẳng thể lập thân, lập nghiệp. Một người sống có tu dưỡng phải là người coi trọng Nhân, Tín, Lễ, Nghĩa, tu dưỡng bản thân chính là sống cho mình một cách đúng đắn nhất. Bởi khi một người có đủ đầy nhân phẩm ắt cũng sẽ có đủ đầy hạnh phúc, thường lạc].

Chương 605: Hận Ý Của Thiên Hồ Bắc Gia

"Khục khục...".

"Mẫu thân!".

"Cổ Cổ, mẫu thân không sao." Thiên Hồ Đại Mi tiếp tục trấn an nữ nhi. 

"Mẫu thân, hãy để con giúp người liệu thương." Bên cạnh, Thiên Hồ Bắc Gia đề nghị. 

Việc trị liệu cho Thiên Hồ Đại Mi, Thiên Hồ Bắc Gia hắn thực rất muốn làm. Ngặt nỗi trong lòng mẫu thân hắn dường như lại có điều cố kị, đã mấy lần từ chối. Lúc nào cũng vậy, được nàng chọn luôn luôn là Thiên Hồ Nguyệt. Hắn hi vọng hôm nay có thể là ngoại lệ, bởi sau nhiều lần giúp cho Thiên Hồ Đại Mi liệu thương, nguyên khí của Thiên Hồ Nguyệt hiện cũng đã tổn hao rất nhiều rồi. Tiếp tục để cho nàng chữa trị, thật chẳng phải ý hay. 

Thiên Hồ Bắc Gia đã suy nghĩ như vậy. Hắn dùng ánh mắt trông mong nhìn mẫu thân mình.

Buồn thay, đáp lại hắn chỉ là một lời chối từ lãnh đạm: "Không cần đâu. Cứ để Nguyệt Nhi giúp ta là được rồi".

"Mẫu thân, nhưng hiện nguyên khí của Nguyệt...".

"Ta tự biết cân nhắc." Thiên Hồ Đại Mi cau mày, tỏ ý không vui. 

Trông thấy thần sắc của nàng như vậy, Thiên Hồ Bắc Gia cũng biết điều, thôi không nói thêm gì nữa. 

Xem ra ở trong lòng mẫu thân, vị trí của Thiên Hồ Bắc Gia hắn vẫn chẳng thể nào bì được với Thiên Hồ Cổ và Thiên Hồ Nguyệt. Mà cũng phải thôi, Thiên Hồ tộc từ xưa giờ đều luôn là trọng nữ khinh nam mà. Đại quyền trong tộc, lúc nào cũng đều do nữ nhân nắm giữ cả. Nói gì mẫu thân, ngay đến hai vị muội muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ còn có thể sai bảo hắn đấy. Các nàng có đủ tư cách. Thân phận của các nàng chính là công chúa Thanh Khâu, trong khi Thiên Hồ Bắc Gia hắn... được tộc nhân gọi bất quá hai tiếng "đại nhân". Ở Thanh Khâu này, Thiên Hồ Bắc Gia hắn cũng chỉ đóng vai trò như một kẻ canh gác cho mẫu thân cùng hai vị muội muội của mình thôi. 

"Bắc Gia, ở đây không còn chuyện của con nữa. Lui xuống đi." Vẫn là như vậy, những thanh âm có phần lạnh nhạt phát ra từ miệng Thiên Hồ Đại Mi, hướng đến Thiên Hồ Bắc Gia. Ngữ điệu rành rành khác xa so với khi nói chuyện với Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ. 

Thái độ xa cách ấy, Thiên Hồ Bắc Gia đã thấy qua, nghe nhiều, nhưng vẫn không làm sao quen được. Hắn khao khát biết nhường nào một lần nhận được sự yêu thương trìu mến từ mẫu thân mình."Vâng, mẫu thân. Hài nhi xin phép cáo lui".

Thiên Hồ Bắc Gia cúi đầu, nhanh chóng bước ra khỏi tư phòng của Thiên Hồ Đại Mi. 

...

Sau khi rời khỏi phòng Thiên Hồ Đại Mi thì Thiên Hồ Bắc Gia đã lập tức trở về chỗ của mình. Dừng trước bức tường phía nam của tư thất, hắn di chuyển những ngón tay, tiếp đấy thì đánh ra một đạo pháp quyết. 

Vài giây sau, bức tường vốn kín kẽ im lìm bỗng có động tĩnh. Một lối đi bí mật mau chóng hiện ra.

Phía bên đây, đằng sau bức tường là một căn mật thất khá rộng, tuy không xa hoa đủ đầy nhưng đồ vật nhìn chung cũng ổn. Chỉ là... căn mật thất này có hơi kì lạ.

Tại đây, mật thất này, trừ bỏ bàn ghế, li tách các loại thì còn có một thứ rất đặc biệt nữa: những bức tượng. 
Chúng rất nhiều, có ở khắp mọi nơi. Bốn phương tám hướng đâu đâu cũng thấy. Nào tượng gỗ, tượng đá, tượng đồng, tượng ngọc,..., phong phú vô cùng. Tuy nhiên, dẫu chất liệu có là gì, kích cỡ to nhỏ ra sao thì chúng vẫn có một điểm chung: khuôn mặt. Tất cả những bức tượng ở đây, hết thảy đều điêu khắc một người. Một nữ nhân vô cùng xinh đẹp với y phục sang trọng có đính sáu bộ da hồ ly còn nguyên vẹn. Đúng là Thiên Hồ Đại Mi.

...

Trước như thế, hôm nay vẫn vậy, Thiên Hồ Bắc Gia vẫn âm thầm tơ tưởng đến chính thân mẫu của mình. Hắn tự tay tạc tượng nàng, rồi đem cất giấu bên trong mật thất, ngày ngày nhìn ngắm, vuốt ve...

Thiên Hồ Bắc Gia, hắn yêu mẫu thân hắn. Hắn luôn có dục vọng với nàng. Sự khao khát này biến hắn thành một kẻ cuồng si, và cũng vì quá đỗi si cuồng mà hắn đã làm ra những hành động khiến cho người ta phải ghê tởm. 

Chân thân Thiên Hồ Đại Mi Bắc Gia hắn không thể chạm, nhưng những bức tượng của nàng thì hắn lại có thể. Thực tế, hắn đã làm như vậy suốt nhiều năm qua, vuốt ve, sờ soạng tượng mẫu thân mình. Thậm chí hăn còn hôn hít, liếm láp... Thật nghĩ đến mà ghê.

"Mẫu thân...".

Đứng trước một bức tượng hở hang, tư thế khêu gợi với kích thước đúng bằng người thật, Thiên Hồ Bắc Gia đặt tay lên khuôn mặt tựa thiên tiên của mẫu thân mình, khe khẽ gọi tên.

"Tại sao người lại nhẫn tâm với hài nhi như vậy? Trong lòng hài nhi yêu quý mẫu thân biết bao nhiêu...".

"Người lúc nào cũng lạnh lùng với hài nhi, chưa bao giờ cho hài nhi một cơ hội... Từ nhỏ đến lớn hài nhi nỗ lực phấn đấu, điên cuồng tu luyện, người có biết tại sao không?".

"Đó là vì hài nhi muốn làm cho người vui, muốn được người yêu thương, khen ngợi... Vậy mà...".

"Từ khi người hạ sinh Nguyệt, bao nhiêu tình thương người đều dành hết cho nó. Người xa lánh hài nhi... Lúc trước như vậy, bây giờ lại càng thêm lãnh đạm. Mẫu thân, ở trong lòng người, lẽ nào hài nhi chỉ đơn thuần là một tên thống lĩnh Ngoại vệ có nhiệm vụ canh giữ cho Thanh Khâu, có trách nhiệm bảo hộ cho người thôi sao?".

"Mẫu thân, hài nhi hận người".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau