TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Trắc Linh Căn

...

Qua hết quãng đường nhấp nhô cong quẹo, chẳng biết đã bước dưới bao nhiêu tán cây hoa đào, rốt cuộc nhà của Lăng Tiểu Ngư cũng hiện ra trong tầm mắt nữ tiên gia.

Nối gót đứa trẻ đằng trước, nàng đặt chân qua cửa lớn, đi vào trong nhà. Vừa lúc, tiếng Lăng Tiểu Ngư cất lên.

"Dương đại thẩm..." - Nó nhìn người phụ nữ mới từ chiếc ghế bên cạnh giường đứng dậy, nói - "Thần tiên... thần tiên tới rồi!".

Thần tiên?

Theo phản xạ, Dương thẩm đưa mắt ngó sang cô gái xinh đẹp, khí chất xuất trần phía sau Lăng Tiểu Ngư. Tâm tư máy động, bà cúi đầu, thanh âm kính cẩn: "Thảo dân bái kiến tiên gia".

"Đại thẩm không cần câu nệ".

Nữ tiên gia bước tới cầm tay Dương thẩm, đợi bà ngẩng đầu lên thì nói tiếp: "Ta cũng chỉ là người phàm, bất quá tu tập đạo pháp, có chút tu vị, nào xứng hai chữ tiên gia".

"Không phải đâu".

Dương thẩm còn chưa kịp hồi âm thì bên cạnh Lăng Tiểu Ngư đã chen vào: "Dương đại thẩm, thần tiên tỷ tỷ lợi hại lắm, có thể ngự kiếm bay ở trên trời. Chính mắt Tiểu Ngư đã nhìn thấy...".

Nói đoạn, nó động thân di chuyển, tay nắm vạt áo nữ tiên gia, khẩn cầu: "Thần tiên tỷ tỷ, tỷ mau cứu Yến cô cô đệ đi...".

"Tiểu đệ đệ đừng lo, tỷ tỷ sẽ tận tâm cứu chữa cho cô cô của đệ".

"Được rồi. Tiểu đệ đệ hãy an tĩnh một chút để tỷ tỷ kiểm tra bệnh tình".

Theo sau câu nói, nữ tiên gia cũng nhấc chân tiến lại bên giường...

Nàng bắt mạch, tỉ mỉ tra xét cơ thể Lăng Ngọc Yến một đỗi lâu, càng tra thì chân mày càng nhíu chặt.

Sự thể đã nằm ngoài dự liệu. Bệnh tình của Lăng Ngọc Yến so với tưởng tượng của nàng còn trầm trọng, cổ quái hơn rất nhiều.

"Thật quái lạ. Phàm nhân thế tục làm sao lại mắc phải căn bệnh khó lường như vầy...".

Nghi hoặc cuối cùng đành quy nghi hoặc. Nữ tiên gia nhất thời vẫn chưa giải đáp được. Tri thức của nàng còn chưa đủ.

Đem cánh tay đang đặt trên người Lăng Ngọc Yến thu hồi, với khuôn mặt chẳng lấy gì làm thư thái, nàng áy náy nói ra: "Bệnh tình của nàng ấy rất nghiêm trọng, vượt xa những gì ta hình dung...".

Lăng Tiểu Ngư chưa nghe còn tốt, vừa nghe xong, đáy lòng liền run lên một trận. Cảm giác sợ hãi lại bắt đầu trỗi lên, lần này nó dùng cả hai tay nắm lấy bàn tay mềm mại của nữ tiên gia, giọng tha thiết: "Thần tiên tỷ tỷ, tỷ cứu Yến cô cô đi...".

"Tiểu đệ đệ, tỷ tỷ thật rất muốn cứu, nhưng mà bệnh tình của cô cô đệ...".

"Soạt".



Lời trong miệng nữ tiên gia còn chưa kịp ra hết thì đứa trẻ trước mặt nàng đã quỳ sụp xuống. Nó vừa dập đầu vừa mếu máo khẩn cầu: "Thần tiên tỷ tỷ, tỷ hãy cứu Yến cô cô đi! Đệ cầu xin tỷ! Đệ cầu xin tỷ! Đệ cầu xin tỷ...".

"Tiểu đệ đệ, đệ mau đứng lên đi".

"Thần tiên tỷ tỷ xin hãy cứu Yến cô cô đi... Đệ xin tỷ... hức...".

Mặc nữ tiên gia vươn tay dìu đỡ, Lăng Tiểu Ngư vẫn nhất mực không chịu đứng lên, tiếp tục dập đầu. Trông thấy nó cố chấp như vậy, tâm tình nữ tiên gia khó tránh bị dao động. Nàng bất nhẫn gia trì linh lực, cưỡng chế đem đứa trẻ trước mặt nâng lên.

"Tiểu đệ đệ, trước hãy nghe tỷ tỷ nói qua một chút được không?".

"Thần tiên tỷ tỷ... Yến cô cô... hức... hức...".

"Ngoan, đừng khóc".

Nữ tiên gia lựa lời trấn an: "Tiểu đệ đệ, tỷ có nói là sẽ không cứu cô cô của đệ bao giờ? Yến cô cô của đệ tuy rằng bệnh tình rất nặng nhưng chưa tới mức vô phương cứu chữa. Chỉ là...".

Nữ tiên gia nói tới đó thì bỏ dở, nét mặt có phần bất đắc dĩ.

Cứu, không phải là không thể. Tiên môn đạo pháp nhiệm màu, linh đan diệu dược càng là vô số, muốn cứu một phàm nhân thế tục thân lâm trọng bệnh mà nói cũng chả khó khăn gì lắm. Ít nhất thì nàng đã từng chứng kiến có người cận kề cái chết trong gang tấc, sau khi dùng qua linh đan, loáng cái vài hôm đã liền khoẻ mạnh, đi đứng như thường.

Ngặt nỗi mấy loại linh đan thánh dược kia, nàng đây lại chẳng có. Tại Trúc Kiếm Phong, sở hữu mặc may chỉ mỗi sư phụ nàng. Nói cách khác, nàng nếu muốn cứu Yến cô cô của Lăng Tiểu Ngư, như vậy thì buộc phải trở về tiên môn tìm sư phụ cầu dược.

Vấn đề, nó nằm ở đấy.

Vị sư phụ kia của nàng xưa giờ tính tình cổ quái chẳng ai hiểu được. Có lúc thân thiện hoà nhã, có khi lại xa cách khó gần. Muốn cầu đan dược của người mà nói... thật là trắc trở lắm.

Không phải bởi do sư phụ nàng nhỏ nhen ích kỷ, xem thường nhân mạng phàm nhân thế tục cái gì, thực tế thì có những thời điểm người rất tốt bụng.

Nghe kể có lần bên trong môn phái có một đệ tử ngoại môn vì nóng lòng trúc cơ mà tu luyện xảy ra sai lầm, tự đẩy bản thân vào tuyệt cảnh, mười mươi tu vi chắc chắn bị hủy, lúc này may nhờ sư phụ nàng tình cờ trông thấy, phát hiện ra thể trạng bất thường nên mới có thể vượt qua nguy cơ, thoát ra tuyệt lộ. Lúc ấy, chỉ vì cứu người đệ tử lần đầu biết mặt kia mà sư phụ nàng đã chẳng tiếc tổn hao tu vi, xuất ra linh đan trân quý khó cầu.

Thoạt nghe ai nấy hẳn đều cho rằng người đệ tử kia phải có gì đó rất đặc biệt mới khiến sư phụ nàng bỏ ra đại giới như vậy, nhưng không, hắn rất bình thường, bình thường đến mức tầm thường. Thậm chí đến nay, sau hơn hai trăm năm ngày đêm miệt mài tu luyện, tu vi của hắn vẫn chỉ dừng ở phàm nhân chi cảnh, còn chưa thể dẫn động thiên kiếp hàng lâm chứ đừng nói đến chân nhân cấp bậc.

Chân nhân, cái cảnh giới này chỉ e dẫu nỗ lực cả đời người đệ tử kia cũng không cách nào chạm tới nổi.

Thế đấy, vì một đệ tử ngoại môn không thân không thích, tư chất tầm thường mà sư phụ nàng đã phải tự tổn hao tu vi, xuất ra đại giới. Hành động của người, nó vốn đâu xuất phát từ sự tính toan, vụ lợi. Thử hỏi nếu là kẻ nhỏ nhen ích kỷ, xem thường nhân mạng thì người liệu có bỏ ra nhiều tới vậy?Sư phụ nàng không phải kẻ xấu, chỉ là tính tình cổ quái khác người thôi.

"Sư phụ trước giờ đều luôn rất tùy hứng, sợ rằng dẫu ta có trở về môn phái hướng người kể rõ đầu đuôi thì người cũng sẽ phẩy tay cho qua...".

Nữ tiên gia thầm nghĩ, nét mặt lại càng khó coi hơn trước. Chung sống bao năm, đối với phong thái làm việc của sư phụ, nàng ít nhiều đã mục sở thị qua. Lão nhân gia người căn bản là rất lười biếng, nếu chẳng phải tận mắt trông thấy, vô tình gặp được thì dù có lấy kiệu lớn tới khiêng người cũng không muốn đi đấy.

"Trừ phi là ta mang Tiểu Ngư đến trước mặt sư phụ, để nó tự mình cầu xin...".

Liếc xuống Lăng Tiểu Ngư, nữ tiên gia đặt tay lên đầu nó, bảo: "Tiểu đệ đệ, bệnh của cô cô đệ rất nặng, với chút tu vi của tỷ tỷ thì khó lòng cứu nổi. Nhưng sư phụ của tỷ lại khác, đạo hạnh của người rất cao, thiết nghĩ muốn cứu cô cô đệ thì chỉ cần một cái nhấc tay mà thôi".

"Thần tiên tỷ tỷ, vậy tỷ tỷ mang đệ tới gặp thần tiên sư phụ đi. Đệ sẽ cầu xin thần tiên sư phụ cứu chữa Yến cô cô...".

"Tiểu đệ đệ, tiên môn có quy định của tiên môn, tỷ tỷ không thể tùy tiện dẫn đệ lên núi được. Tuy nhiên...".

Nữ tiên gia dừng trong giây lát, từ túi trữ vật lấy ra một quả cầu trong suốt, rồi nói tiếp: "Nếu như đệ có thể làm cho quả cầu này sáng lên thì tỷ tỷ sẽ liền được phép mang đệ tiến nhập sơn môn".

...

"Thần tiên tỷ tỷ." - Lăng Tiểu Ngư quan sát quả cầu trong suốt nọ một lúc, sau cùng cất tiếng hỏi - "Làm sao mới có thể khiến nó sáng lên?".

Biết đứa trẻ trước mặt mình đang nghi hoặc, nữ tiên gia giảng giải: "Quả cầu này gọi là trắc linh cầu, chuyên dùng để kiểm tra linh căn. Người, hễ phàm kẻ có linh căn, thời điểm đặt tay lên trên quả cầu, chỉ cần tập trung một chút thì nó sẽ liền sáng lên".

"Nói vậy tức là đệ chỉ cần đặt tay lên thôi phải không?".

"Ừm".

Nữ tiên gia gật đầu, đoạn bổ sung: "Chỉ là Tiểu Ngư, đệ phải hiểu rằng không phải ai cũng có thể làm cho quả cầu này sáng lên được. Linh căn rất thưa thớt, một trăm người cũng chưa chắc sẽ có một người sở hữu...".

"Tiểu Ngư, nếu như đệ không thể làm cho quả cầu sáng lên, vậy thì cũng đừng thất vọng. Tỷ tỷ hứa với đệ, dù cho khó khăn tới đâu tỷ cũng sẽ mời được sư phụ xuống núi để chữa trị cho cô cô của đệ".

"Thần tiên tỷ tỷ, đệ biết rồi".

Lăng Tiểu Ngư nói xong thì liền tập trung tinh thần, hít sâu một hơi rồi giơ tay hướng về phía trắc linh cầu từ từ đưa tới, nội tâm thầm hô "Nó sẽ sáng lên. Nó nhất định sẽ sáng lên...".

Và như thế, trong tiếng hô hoán, mong mỏi âm thầm, những ngón tay nhỏ bé rốt cuộc chạm đến trắc linh cầu.

Mới đầu, trắc linh cầu chả có biểu hiện gì khác thường, nhưng vài giây sau, sự biến đổi đã phát sinh, chuyển từ trong suốt sang màu ngọc bích.

Trông thấy tràng cảnh như vậy, nữ tiên gia nội tâm không khỏi vui mừng. Nàng đợi thêm một lúc để xem cường độ linh quang, xác nhận xong thì mỉm cười, bảo với Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu đệ đệ, chúc mừng đệ. Linh căn của đệ là mộc hệ linh căn, cấp bậc thuộc hàng trung phẩm".

"Thần tiên tỷ tỷ, như vậy là đệ có thể theo tỷ đi cầu xin thần tiên sư phụ rồi phải không?".

"Ừm".

"Tốt quá!".

Lăng Tiểu Ngư mừng rỡ reo lên, tiếp đấy liền giục: "Thần tiên tỷ tỷ, vậy bây giờ tỷ dẫn đệ đi đi!".

Chương 7: Kẻ Hướng Tiên Môn - Người Quay Nhìn Thế Tục

...

Cứu người như cứu hoả, nữ tiên gia chẳng chút chần chừ, sau khi xác nhận Lăng Tiểu Ngư là kẻ sở hữu mộc hệ linh căn thì lập tức đáp ứng thỉnh cầu, mang theo nó trở về sơn môn. Trước lúc rời đi, nàng cũng không quên cho Lăng Ngọc Yến uống một ít linh thủy cầm hơi...

Bóng dáng tiên gia hiện đã khuất, bên trong căn nhà đơn sơ bình dị lúc này chỉ còn lại mấy kẻ phàm nhân đứng dõi mắt nhìn theo.

"Chỉ mong lão tiên gia có thể đại phát từ bi mà ra tay cứu chữa...".

Sau một hồi im lặng đứng trông thân ảnh tiên gia, bóng dáng núi Ngũ Đài, Dương Thanh Sơn thở nhẹ nói ra.

Khác với Lăng Tiểu Ngư, Dương Thanh Sơn hắn nhìn ra được sự khó xử của nữ tiên gia nọ. Hắn biết, vị sư phụ kia của nàng tính tình cũng không phải quá tốt, sẽ không chỉ vì một hai câu nói liền hạ sơn cứu người. Nếu thật dễ dãi thì nữ tiên gia hà tất ngập ngừng bỏ dở câu nói, lại còn mang Tiểu Ngư lên núi cầu xin?

"Tiên gia đích xác đạo pháp nhiệm màu, nhưng không có nghĩa ai nấy đều sẽ vô tư sử dụng để cứu người".

Thầm cảm thán, Dương Thanh Sơn chợt cúi đầu nhìn con gái Dương Tiểu Ngọc cùa mình, thần tình khác lạ chẳng biết là nghĩ gì.

...

Vị trí đã sớm di dời, thay vì cửa ngõ thì nơi Dương Thanh Sơn đang đứng hiện lại là phía bên trong căn nhà, sát mép giường. Hắn muốn kiểm tra tình trạng của Lăng Ngọc Yến, xem xem cơ thể nàng có chuyển biến gì sau khi phục dụng linh thủy của nữ tiên gia.

Kết quả...

Không ngoài mong đợi của Dương Thanh Sơn hắn, so với trước thì thể trạng của Lăng Ngọc Yến đã tốt lên thấy rõ, mạch tượng cũng đã phần nào ổn định lại.

Việc mà bản thân dầu vận dụng một thân y thuật cả đời cũng vô phương xoay chuyển, nay chỉ một chút linh thủy của tiên gia liền làm được ngay, đối với sự chênh lệch này Dương Thanh Sơn khó tránh có chút tự ti, mất mát.

Phàm nhân thế tục và tiên gia tu đạo, cách biệt quả thật quá lớn. Nếu bảo kẻ dưới đất, người trên trời thiết nghĩ cũng chẳng hề ngoa...

"Phụ thân".

Giữa lúc Dương Thanh Sơn còn đang thất thần, con gái hắn là Dương Tiểu Ngọc bỗng nhiên tiến lại, tay nắm tà áo lay gọi.

Mang theo chút nghi hoặc, Dương Thanh Sơn hỏi: "Sao vậy Tiểu Ngọc?".

"Phụ thân, có phải trở thành tiên gia rồi thì sẽ không bị bệnh, lại còn có thể giúp người trị bệnh?".

"Tiên gia là những người tu luyện đạo thuật, thể trạng khác xa phàm nhân thế tục chúng ta, bệnh tật hẳn sẽ không có. Dĩ nhiên, dựa vào thần thông màu nhiệm của mình, việc chữa bệnh cứu người đối với họ cũng rất đơn giản".

Dương Thanh Sơn dừng một chút rồi nói tiếp: "Tiểu Ngọc, lúc nãy con cũng nghe qua lời của tiên gia rồi đấy. Chỉ cần có đủ đạo hạnh, những căn bệnh trầm kha quái ác của phàm nhân thế tục chúng ta, trong mắt tiên gia thật chả đáng gì, chữa trị bất quá là một cái nhấc tay".

Dương Tiểu Ngọc nghe xong thì cúi đầu trầm mặc, suy nghĩ một hồi mới ngẩng lên, kiên định nói: "Phụ thân, con muốn tu tiên".



...

Im lặng qua đi, Dương thẩm ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, tay đặt lên người con gái, hỏi: "Tiểu Ngọc, tại sao con lại đột nhiên muốn tu tiên?".

Dương Tiểu Ngọc không chút đắn đo, lập tức hồi đáp: "Con không muốn thấy Tiểu Ngư khóc".

"Nếu như con tu luyện đạo thuật, trở thành tiên gia, vậy thì Tiểu Ngư sẽ không cần khóc lóc, không cần phải quỳ gối cầu xin người khác nữa. Con có thể giúp Tiểu Ngư chữa trị cho Yến cô cô...".
Tới đó, cô bé chững lại, thanh âm hạ thấp đôi phần: "Phàm nhân thì sớm muộn cũng sẽ bị bệnh. Phụ thân, mẫu thân, Tiểu Ngư, con sợ sau này mọi người sẽ bị bệnh...".

"Vì vậy nên con muốn tu luyện đạo thuật? Con muốn trở thành tiên gia là để bảo hộ cho phụ mẫu và Tiểu Ngư?" Dương thẩm hiểu ra tâm ý, hướng con gái mình xác nhận.

Và câu trả lời rất nhanh liền có. Dương Tiểu Ngọc gật đầu, đoạn bổ sung: "Còn có Yến cô cô nữa. Chỉ cần trở thành tiên gia, con nhất định sẽ bảo vệ mọi người thật tốt, như vậy mọi người cũng không cần phải đi cầu xin các vị tiên gia khác...".

...

Hiện tại thì chẳng còn gì để phải nghi vấn nữa cả. Nguyên nhân khiến Dương Tiểu Ngọc hướng về tiên môn, đạo thuật đã quá rõ ràng. Cô bé đây là vì lo mệnh phàm nhân thế tục mong manh, sinh - tử phải chịu, bệnh - lão phải mang. Cô bé không muốn tình cảnh giống hôm nay sẽ tiếp tục phát sinh ở tương lai, trong một ngày bất chợt nào đó. Tiếng khóc thương tâm của Lăng Tiểu Ngư, bộ dạng áy náy, sụt sùi thương cảm của phụ mẫu, tất thảy cô bé đều đã chứng kiến. Nó... thật rất khó chịu. Cái cảm giác bất lực, chỉ biết trông mong ấy...

Khác với Lăng Tiểu Ngư, Dương Tiểu Ngọc dù ít tuổi nhưng tâm trí thì lại chín chắn hơn rất nhiều. Mong muốn tu tiên, nó không tự nhiên mà xuất hiện, càng sẽ không đơn giản mất đi. Một khi đã hạ quyết tâm thì cô bé nhất định sẽ theo đuổi đến cùng. Dương Thanh Sơn, hắn biết rõ điều đó.

Trầm ngâm một đỗi, với khuôn mặt nghiêm túc, Dương Thanh Sơn nhìn con gái, hỏi: "Tiểu Ngọc, con thật sự muốn tu luyện đạo thuật, muốn trở thành tiên gia?".

"Vâng, phụ thân." - Y như trước, Dương Tiểu Ngọc chẳng chút do dự gật đầu.

"Tiểu Ngọc." - Dương Thanh Sơn hỏi tiếp - "Để tu tiên luyện đạo, như vậy con phải rời khỏi Đào Hoa thôn này, cùng tiên gia lên núi Ngũ Đài...".

"Tiên môn có quy định của tiên môn, một khi đã lên núi thì sẽ không thể tùy tiện đi xuống. Rất có thể phải đợi con đạt được thành tựu, có thể ngự kiếm phi hành thì mới được phép hạ sơn. Thời gian nói không chừng sẽ mất đến hàng chục năm... Tiểu Ngọc, cho dù như vậy con vẫn muốn tu tiên sao?".

Lần này thì Dương Tiểu Ngọc đã phải chần chừ.

Xa cách phụ mẫu, thời gian lại tận hàng chục năm, đây quả là một việc khó khăn, đáng để cân nhắc.

Nhưng, cũng không quá lâu. Sau tầm vài mươi giây, Dương Tiểu Ngọc đã liền có quyết định. Vẻ đắn đo nay đã thay bằng kiên cường, cô bé hướng phụ thân mình trả lời: "Phụ thân, con vẫn muốn tu tiên".

Nhận được đáp án, trong lòng Dương Thanh Sơn bất giác thở dài. Thú thực hắn vốn chưa bao giờ nghĩ sẽ để Dương Tiểu Ngọc tu tiên luyện đạo cái gì. Mong ước của hắn chỉ là cả gia đình được sớm tối quây quần bên nhau, trải qua kiếp sống thanh bình đến hết đời...

Tiếc rằng mong ước kia, hôm nay xem chừng đã bị lung lay, e là khó giữ...
Mang theo chút ưu tư, Dương Thanh Sơn đưa mắt nhìn sang thê tử, bắt gặp bà cũng đang ẩn ẩn muộn phiền thì nhẹ giọng hỏi: "Nương tử, nàng thấy thế nào?".

Dương thẩm chưa vội đáp, thay vì hồi âm trượng phu, bà lại cúi nhìn con gái.

"Tiểu Ngọc, con đã hạ quyết tâm rồi phải không? Sẽ không hối hận chứ?".

"Vâng, mẫu thân. Con sẽ cố gắng tu tiên".

"Xem con kìa..." - Dương thẩm nở một nụ cười gượng gạo - "Còn chưa biết có linh căn hay không mà đã...".

Bỏ dở câu nói, bà thở ra một hơi, bảo với trượng phu: "Con gái đã một lòng hướng đến tiên môn như thế, thôi thì tướng công hãy dẫn nó đến nhà trưởng thôn, để cho tiên gia kiểm tra linh căn đi".

"Cũng đành vậy...".

...

...

Dưới thôn Đào Hoa, Dương Tiểu Ngọc vì cảm khái kiếp phàm nhân mong manh mà nảy sinh khát vọng tu tiên, mong một ngày sẽ trở thành tiên gia để bảo hộ thân nhân, bạn bè. Trong khi đó, trên núi Ngũ Đài...

Lăng Tiểu Ngư - người bạn thân thiết của cô bé - hiện đang cùng nữ tiên gia ngự kiếm đằng không, một lòng cầu dược.

Trên đường đi, nó đã nhìn thấy rất nhiều điều lý thú, nhất là thời điểm tiến vào sơn môn Thiên Kiếm. Khung cảnh ở đây, so với những gì nghe kể và từng tưởng tượng thì kỳ diệu hơn nhiều. Tiên hạc bay lượn, linh điểu kêu vang, chốc chốc lại có những vị tiên gia ngự kiếm lướt qua để lại những dải linh quang mờ mờ, mọi thứ thật giống như là ảo mộng...

"Thì ra đây là thế giới của thần tiên...".

Lăng Tiểu Ngư trong lòng cảm thán, đối với đạo thuật tiên gia càng thêm trông đợi. Nó tin chỉ cần vị thần tiên sư phụ kia chịu ra tay thì Yến cô cô nó sẽ liền được chữa khỏi, sau này lại có thể cùng nó quây quần bên nhau, ngày ngày vui vẻ...

Phải, tâm tư của Lăng Tiểu Ngư là như vậy đấy. Nó không hề có khát vọng tu tiên luyện đạo, lại càng không ham muốn trường sinh bất hoại cái gì. Đạo pháp tiên gia màu nhiệm ư? Lăng Tiểu Ngư nó chỉ cần được sống bên cạnh Yến cô cô của mình thôi.

Nghĩ đến cô cô, Lăng Tiểu Ngư quay đầu nhìn lại...

...

Trải qua quãng đường đằng không ngự kiếm, sau mấy bận chạm mặt các đệ tử tiên môn, vấn đáp vài câu, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng thành công thông hành, được nữ tiên gia đưa lên đỉnh Trúc Kiếm Phong.

Nếu là ngày thường, nữ tiên gia hẳn phải dẫn Lăng Tiểu Ngư đến Huyền Âm Động để diện kiến sư phụ, nhưng hôm nay thì không. Thay vì cổ động sau núi, chỗ nàng đang hướng tới đây lại là Bách Thảo Đường, nơi vốn để dùng luyện đan chế thuốc của bản môn.

Nguyên do cũng chả có gì khó hiểu. Nữ tiên gia, nàng chỉ đơn giản là biết sư phụ mấy ngày này đang bận bịu luyện đan ở đây - Bách Thảo Đường này. Muốn diện kiến, đến đây là tất yếu.

...

"Tiểu Ngư, lát nữa vào gặp sư phụ tỷ, đệ nhớ đừng có đụng chạm vào người sư phụ nhé".

Dừng chân trước Bách Thảo Đường, nữ tiên gia cúi xuống căn dặn Lăng Tiểu Ngư.

"Sư phụ tỷ tính tình hơi cổ quái, xưa giờ không thích bị người ta đụng chạm, nhất là nam nhân. Mặc dù đệ còn nhỏ, chưa được tính chân chính nam nhân nhưng bản chất cũng chẳng sai biệt. Thế nên nếu đệ đụng chạm sư phụ tỷ, người rất có thể sẽ tức giận đấy".

Chương 8: Lần Đầu Gặp Gỡ

Động chạm mà cũng tức giận sao? Lăng Tiểu Ngư thầm hô quái lạ, nội tâm đối với vị thần tiên sư phụ kia càng thêm e ngại vài phần. Nó hướng nữ tiên gia gật đầu: "Thần tiên tỷ tỷ yên tâm, Tiểu Ngư sẽ không đụng vào người thần tiên sư phụ đâu".

"Ừm, nhớ là không được đụng đấy".

Dặn dò kỹ lưỡng đâu đó xong, nữ tiên gia lúc này mới nắm tay Lăng Tiểu Ngư dắt vào Bách Thảo Đường. Men theo những bức tường dày đặc, nàng đưa nó đến khu phía đông, tại gian phòng rộng nhất.

Nhìn cánh cửa mở toang trước mặt, nữ tiên gia hơi chần chừ rồi cũng nhấc chân tiến vào bên trong.

...

Căn phòng khá bề bộn, dấu vết thảo mộc vương đọng khắp nơi. Trong không khí mùi thuốc phiêu tán, nồng nàn khó ngửi...

Nữ tiên gia tạm buông tay Lăng Tiểu Ngư ra, một mình bước lại chỗ lò luyện đan, thoáng kiểm tra rồi tự mình lẩm bẩm: "Mặc dù địa hoả đã tắt nhưng đan dược bên trong lò vẫn còn, chứng tỏ vừa luyện thành chưa lâu, còn đang chờ để ổn định...".

"Sư phụ hẳn là chỉ quanh quẩn đâu đây thôi".

Nghĩ vậy, nữ tiên gia mới đi lại chỗ Lăng Tiểu Ngư, bảo: "Tiểu Ngư, đệ tạm thời đứng ở đây chờ, để tỷ đi tìm sư phụ".

"Vâng." - Lăng Tiểu Ngư nhu thuận nghe theo - "Thần tiên tỷ tỷ cứ đi đi, đệ sẽ đợi ở đây".

"Nhớ là không được chạy lung tung đấy".

...

Nữ tiên gia vừa đi chưa lâu thì từ phía ngoài Bách Thảo Đường, một thân ảnh xuất hiện. Đó là một cô bé trạc tuổi Lăng Tiểu Ngư, khoảng tầm sáu, bảy, mặc một bộ đồ màu tím kiểu cách tinh tế, phức tạp. Nhất là ở phần tay áo. Chỗ đó, vải được cắt xẻ, may vá rất kỳ công, thoạt nhìn cứ ngỡ là những bông hoa chen chúc mà bện thành.

Y phục là vậy, bằng xét dung mạo...

Mắt to, mi rậm, chân mày đen bóng trong khi chiếc mũi lại thon gọn, miệng xinh be bé, hai má bầu bĩnh,..., khuôn mặt cô bé, nó quả tinh xảo vô cùng. Tư sắc rành rành thuộc hàng mỹ nhân, ngàn người chưa chắc được một. Tương lai lớn lên, mười mươi là bậc hồng nhan khuynh thành khuynh quốc, mị hoặc thế gian...

Một thân tử y tinh kỳ, trâm hoa cài tóc, cô bé nọ đều đều đưa chân cất bước, vậy mà lại hướng thẳng đến gian phòng phía đông - nơi Lăng Tiểu Ngư còn đang đứng đợi.

Và thế là chẳng bao lâu sau, hai đứa trẻ chính thức chạm mặt nhau.

"Chào ngươi." Đứng đợi bên trong phòng, Lăng Tiểu Ngư nghe tiếng bước chân liền quay đầu nhìn, chừng xem rõ hình dáng đối phương thì nhẹ gật, lên tiếng chào hỏi.

Mặc dù thái độ của Lăng Tiểu Ngư nó rất lịch sự nhưng những gì nhận được thì lại có vẻ không được thân thiện là bao. Cô bé mặc tử y kia đã chẳng hề đáp lại. Thay vì hồi đáp thì cô bé nhấc chân áp sát, bước quanh người nó một vòng, vừa đi vừa soi mói. Tận đến khi Lăng Tiểu Ngư nó nhột nhạt sắp không nhịn được nữa thì cô bé mới mở miệng:

"Tiểu tử, ngươi là ai?".

...

Lăng Tiểu Ngư cảm thấy rất ngoài ý muốn, thậm chí nếu bảo ngạc nhiên thì cũng chả sai đằng nào.

"Tiểu tử", cô bé kia đã vừa mới gọi nó như vậy. Từ trước đến giờ chưa từng có ai gọi nó bằng cái danh tự ấy cả. Nghe thật có phần trái tai...

Gạt đi một chút khó chịu trong lòng, Lăng Tiểu Ngư vẫn rất phải phép mà hồi âm: "Ta không phải "tiểu tử", tên ta là Lăng Tiểu Ngư".

"Lăng Tiểu Ngư? Con cá nhỏ?".

Nơi đối diện, cô bé chớp chớp đôi mắt, tiếp tục truy vấn: "Vậy nói ta nghe xem, tiểu tử ngươi sao lại vào được đây? Nhìn cách ăn mặc của ngươi thì rõ ràng đâu phải đệ tử Thiên Kiếm Môn ta...".



"Ta... ta ở dưới núi. Hôm nay theo thần tiên tỷ tỷ tới tìm thần tiên sư phụ cầu dược để chữa bệnh cho Yến cô cô. Còn nữa, ta cũng không phải "tiểu tử", ta là Lăng Tiểu Ngư".

"Cầu dược? Tiểu tử ngươi muốn cầu dược gì? Thần tiên tỷ tỷ mà ngươi nói lại là ai?".

Cô bé mặc tử y lại hỏi, danh tự "tiểu tử" như cũ vẫn được dùng, xem ra đối với lời đính chính của Lăng Tiểu Ngư vốn chẳng chút nào để ý.

Trước sự thờ ơ cộng thêm phong thái kẻ cả nọ của cô bé, Lăng Tiểu Ngư dẫu muốn lễ phép cũng khó lòng kiên trì nổi. Nó dứt khoát quay mặt đi, chả buồn hồi đáp.
Thấy thế, cô bé mặc tử y lập tức chau mày: "Ê tiểu tử, ta đang hỏi ngươi đấy".

"Tiểu tử, bộ ngươi điếc rồi hả?".

"Tiểu tử...".

Lần thứ ba, những tưởng Lăng Tiểu Ngư sẽ tiếp tục im lặng thì không, nó đã phản ứng, trước cả khi câu nói của ai kia kịp hoàn thành.

"Ta là Lăng Tiểu Ngư, không phải "tiểu tử". Ta không thích ngươi, không muốn nói chuyện với ngươi".

Liên tiếp là "không" và "không", biểu cảm thì hiển nhiên là khó chịu.

Thoải mái làm sao được khi mà người ta cứ ra vẻ bề trên, chẳng lý gì đến lời đính chính của Lăng Tiểu Ngư nó? Phải chi đối phương lớn hơn nó thì cũng đành, đằng này... Lăng Tiểu Ngư nó âm thầm so sánh qua rồi, chiều cao giữa đôi bên chỉ chênh nhau tầm một gang tay là cùng.

Một câu "tiểu tử", hai câu "tiểu tử"... Tên nó là Lăng Tiểu Ngư mà...

Lăng Tiểu Ngư đã nảy sinh bực bội, không còn nguyện cùng cô bé xinh đẹp kia nói chuyện nữa. Có điều... cũng chỉ là một phía, mỗi mình nó. Trong khi ở đây, kẻ có quyền định đoạt vốn chưa bao giờ là nó cả.

Hai má phồng lên, cô bé mặc tử y làm mặt lạnh: "Tiểu tử, ngươi đây là đang tỏ thái độ với ta?".

Lăng Tiểu Ngư không đáp, coi như đồng tình.

Khuôn mặt cô bé lại càng âm trầm hơn trước: "Tiểu tử, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, khôn hồn thì mau trả lời ta, bằng không chớ trách!".

Đe doạ ta sao? Lăng Tiểu Ngư xem thường. Đối phương dù có cao hơn nó một chút nhưng chung quy vẫn là nữ nhi, khí lực lại đáng bao nhiêu? Tin tưởng dẫu cho bị đánh cũng chẳng đau gì mấy.

Lăng Tiểu Ngư, nó đã nghĩ như vậy. Tuy nhiên, nó sai rồi. Tâm trí của Lăng Tiểu Ngư nó quá đơn thuần. Ở chỗ này đâu phải Đào Hoa thôn, một đứa trẻ ở đây há lại chỉ đơn giản như trong nhận thức của nó.

Thực tế đã vừa mới chứng minh điều đó. Theo sau cái híp mắt, hừ khẽ của cô bé mặc tử y, bàn tay nhỏ nhắn cũng lập tức hợp thành nấm đấm, hướng mặt Lăng Tiểu Ngư đánh tới.

Chỉ nghe "Binh" một tiếng, cả người Lăng Tiểu Ngư đã bị đánh bay, ngã chổng vó trên nền nhà.

"Ui da...".

Lăng Tiểu Ngư đau đớn hô lên. Nó lồm cồm bò dậy, đứng thẳng thì dùng tay giữ lấy chiếc mũi hiện đã chảy máu, trố mắt nhìn kẻ nơi đối diện.

Nó hơi sốc. Một đấm vừa rồi thực là mạnh lắm. Có nghĩ thế nào nó cũng không tưởng tượng nổi bàn tay nhỏ nhắn kia lại phát ra được lực đạo lớn tới nhường ấy."Thế nào tiểu tử? Đòn vừa rồi mới chỉ là cảnh cáo. Biết điều thì mau mau trả lời câu hỏi của ta".

"Ngươi... ngươi...".

Kinh ngạc qua đi, Lăng Tiểu Ngư trông thấy kẻ đánh mình chẳng những không chút nào ăn năn áy náy mà còn hống hách uy hiếp thì trong lòng tức giận, ngón tay run run, chỉ mãi mới thốt ra được một câu trọn vẹn: "Ngươi đánh ta?!".

Phía bên kia, cô bé mặc tử y nghe xong, suýt tí thì té ngửa. Từ nãy giờ, chứng kiến Lăng Tiểu Ngư phùng mang trợn má, cô bé cứ ngỡ nó phải bật ra những lời mạnh bạo, thậm chí là thô tục luôn kia. Ai mà ngờ...

"Ngươi đánh ta?!", đây là tất cả những gì mà nó muốn nói đấy ư?

Hai con mắt đen láy to tròn chớp chớp, cô bé nhìn Lăng Tiểu Ngư như nhìn một thằng ngốc, hỏi lại: "Vừa nãy không phải đánh thì chả nhẽ ta đây giúp ngươi phủi bụi?".

Mặc kệ ai kia có nghe lọt tai hay không, cô bé tiếp tục: "Tiểu tử, ngươi đừng có lề mề nữa. Mau trả lời ta xem nào. Ngươi tới đây muốn cầu dược gì? Là ai đưa ngươi tới?".

Giận còn chưa tan, lại thấy đối phương ngang ngược quá thể, Lăng Tiểu Ngư nhất quyết từ chối: "Ta cứ không nói đấy!".

"Không muốn trả lời?" - Cô bé mặc tử y động thân di chuyển lên phía trước, vừa đi vừa nói - "Tiểu tử, ngươi chắc chứ?".

"Hừ, ta sẽ không...".

"Binh!".

Lời trong miệng Lăng Tiểu Ngư chỉ mới thốt ra được một nửa thì mặt đã liền bị bàn tay, hay đúng hơn là nấm tay nhỏ nhắn của người đánh lên. Lực đạo so với trước có tăng không giảm.

Lần thứ hai phải lồm cồm bò dậy, Lăng Tiểu Ngư nghẹn khuất đến đỏ hồng cả mang tai. Nó thở hổn hển, chân gấp gáp tiến về phía kẻ đã vừa ra tay đánh mình.

Xem bộ dạng hung hăng của nó, cô bé mặc tử y thầm hô thú vị, mặt kênh lên: "Thế nào? Ngươi muốn đánh ta?".

"Mặc dù... mặc dù Yến cô cô nói ta là nam nhi, không được đánh nữ nhi. Nhưng mà nếu ngươi còn vô cớ đánh ta lần nữa thì ta... thì ta sẽ đánh trả đấy!".

"Ồ, thật không?".

Thanh âm vừa dứt, cô bé đã liền động thủ. Động tác kia, nó nhanh tới nổi Lăng Tiểu Ngư còn chưa kịp làm ra phản ứng gì thì đã bị đánh trúng, té chổng gọng ra sau.

...

"Ngươi... ngươi... ngươi lại đánh ta?!".

"Ừ, ta đánh ngươi đấy. Tiểu tử ngươi làm gì được ta?".

"Ta... ta...".

"Ngươi giơ tay giơ chân như vậy, đây là muốn động thủ sao?".

Cô bé mặc tử y chẳng những không chút e sợ mà còn thản nhiên chìa mặt ra khiêu khích: "Đây. Mặt ta này, tiểu tử ngươi ngon thì đánh đi".

Trước sự kiêu căng ngang tàng của cô bé, Lăng Tiểu Ngư gần như điên tiết lên. Nó siết tay thành nấm, run run đưa về trước, chỉ là để mãi cũng chưa thấy phát lực đánh ra.

"Cái tên tiểu tử này thật là... Đã bị ức hiếp tới nhường này rồi mà còn không chịu đánh trả...".

"Hừ, để ta xem ngươi chịu đựng được đến đâu".

Quyết liền làm, cô bé mặc tử y lần thứ tư di chuyển cánh tay...

"Binh!".

Chương 9: Cổ Quái, Vô Sỉ

"Sư phụ đừng a!".

Cùng thời điểm khuôn mặt Lăng Tiểu Ngư phải nếm chịu cú đấm thứ tư thì từ ngoài cửa phòng, một tiếng hô hoán cất lên. Chủ nhân chả ai xa lạ, đích xác nữ tiên gia đã vừa rời đi ban nãy.

Bằng tốc độ cực nhanh, chỉ chớp mắt nàng đã liền có mặt bên trong căn phòng, dùng tay đỡ lấy Lăng Tiểu Ngư đang sắp ngã xuống. Trông thấy khuôn mặt nó bắt đầu sưng phù, quanh mũi vương đọng vết máu, hai mắt lại lim dim lờ đờ thì dạ nàng bỗng chợt xót xa: "Tiểu Ngư! Tiểu Ngư! Đệ sao rồi...".

Nằm trong lòng nữ tiên gia, mũi ngửi được mùi hương thoang thoảng, tai nghe được thanh âm lo lắng của nàng, Lăng Tiểu Ngư cố đem mắt mở ra, rồi gượng dậy.

"Thần tiên tỷ tỷ...".

"Ừ, tỷ đây! Tiểu Ngư, đệ cảm thấy trong người ra sao? Có đau chỗ nào không?".

Đau? Lăng Tiểu Ngư mới đầu còn chưa để ý, nhưng là bây giờ, sau khi nghe nữ tiên gia nhắc đến thì liền cảm nhận được ngay. Chiếc mũi, hai má, cái trán, rồi thêm cả cái mông nữa, hầu như tất cả đều đang ê ẩm đau nhức. Nhớ tới nguyên do, nó bất giác sụt sùi.

Kiên cường mấy thì xét cho cùng Lăng Tiểu Ngư nó vẫn chỉ là một đứa bé sáu tuổi, trước sau liên tục bị người ức hiếp, đánh đập, uất ức thương cảm làm sao chẳng có?

Ấy vậy mà kẻ đã ra tay đánh nó, đối phương lại không hề áy náy ăn năn một tí nào. Trái với dáng vẻ quan tâm, lo lắng của nữ tiên gia vừa mới trở về, cô bé liếc nhìn Lăng Tiểu Ngư hiện đã rươm rướm nước mắt, bĩu môi: "Mới đánh có mấy cái đã khóc rồi...".

"Thần tiên tỷ tỷ...".

Bị "hung thủ" khinh bỉ, Lăng Tiểu Ngư càng thêm nghẹn khuất, hướng nữ tiên gia kêu gọi, thần tình rất đỗi trông mong.

Nó đây là muốn nhờ nữ tiên gia giúp mình đòi lại công đạo. Khi nãy, do bất ngờ bị đánh, tâm trí hơi loạn nên nó đã không hề nghe được thanh âm hô hoán "sư phụ" của nàng. Nói cách khác, đến giờ nó vẫn còn chưa biết kẻ đã ra tay đánh mình vốn chả phải "cô bé" cái gì.

Có điều, sự u mê này rất nhanh đã liền sáng tỏ.

Tay ôm Lăng Tiểu Ngư, nữ tiên gia quay sang nhìn "cô bé" mặc tử y, muốn trách lại không dám trách, chỉ đành bày ra gương mặt nhăn nhó mà rằng: "Sư phụ, người tại sao lại xuất thủ với Tiểu Ngư? Đệ ấy mới chỉ là một đứa trẻ...".

"Nó nhỏ là việc của nó, ta đánh là chuyện của ta, có can hệ gì đâu".

Nhận được câu trả lời có phần vô sỉ nọ, nữ tiên gia âm thầm cắn môi: "Nhưng mà sư phụ người là đại nhân, thân phận cao vời, ra tay với một đứa bé thì quá khó coi".

"Mộng Kiều, ngươi cũng không thể nói như vậy được."

"Cô bé" mặc tử y, cũng chính là Lăng Thanh Trúc - sư phụ của nữ tiên gia Mộng Kiều, đồng thời là phong chủ Trúc Kiếm Phong - chẳng cho là đúng. Nàng dùng ngón tay bé xíu chỉ vào mình, biện minh: "Ngươi nhìn ta xem, có cao hơn tiểu tử nó bao nhiêu đâu? Lúc trước ta có thể là đại nhân thật, nhưng còn bây giờ thì ta đây chỉ là "tiểu nhân" thôi a".

Bản thân đã nói tới như vậy rồi mà sư phụ vẫn mặt dày mày dạn, nghiễm nhiên tự cho mình phải, nữ tiên gia Mộng Kiều đành bất lực câm nín.

Nàng còn biết làm gì hơn đây? Vị sư phụ kia của nàng xưa giờ đều luôn là cổ quái như vậy, ngay đến chưởng môn và các vị phong chủ khác còn nhiều phen đau đầu, nghẹn khuất thì Mộng Kiều nàng đây lại tính gì?

Một chút kháng nghị vừa loé lên đã chóng lụi tàn, Mộng Kiều quay mặt đi, lấy từ túi trữ vật ra một lọ thuốc nhỏ rồi đem thoa lên mặt đứa trẻ đáng thương hiện còn đang ngơ ngác nằm ở trong lòng.



Một lúc sau...

Lăng Tiểu Ngư đã lấy lại phần nào bình tĩnh, không còn ngây người như trước nữa. Dù vậy, trong đầu nó, khúc mắc thì vẫn cứ vấn vương như cũ. Nó chưa thể tiếp nhận được. Thân phận cao vời của "cô bé" mặc tử y kia thực là quá khác xa so với diện mạo rồi.

Đứng sát bên chân Mộng Kiều, nó nhẹ kéo vạt áo nàng, hỏi nhỏ: "Thần tiên tỷ tỷ, đó thật là thần tiên sư phụ sao?".
Mộng Kiều khẽ liếc nhìn một thân tử y đang ngồi trầm ngâm trên ghế, đáp lại: "Tiểu Ngư, là sư phụ tỷ đấy".

"Nhưng mà... thần tiên sư phụ sao lại nhỏ như vậy?".

Lăng Tiểu Ngư nó thật tình là không hiểu được. Vốn trong suy nghĩ của nó, thần tiên sư phụ phải có dáng vẻ tiên phong đạo cốt, phiêu dật xuất trần, tuổi tác nếu chẳng là lão nhân tóc bạc thì chí ít cũng ngang ngửa Dương đại thúc hoặc Dương đại thẩm. Vậy mà thực tế...

Vị thần tiên sư phụ này chỉ cao hơn nó một gang tay, mặt thì non choẹt, nói năng lại ngang ngược, còn tùy tiện đánh người...

Đây chính là lão tiên gia đạo thuật cao thâm đó ư?

Lăng Tiểu Ngư thủy chung vẫn vô phương tiếp nhận.

Ngặt nỗi, nó không nguyện thì lại thế nào? Ở đây, Trúc Kiếm Phong này, kẻ có quyền định đoạt vốn đâu phải nó. Lăng Thanh Trúc - người đã ra tay hành hung nó - mới là chủ nhân chân chính.

An vị trên chiếc ghế mà chân còn cao hơn cả chân mình một đoạn, Lăng Thanh Trúc hé môi, nói: "Tiểu tử ngươi thì biết cái gì. Đạo thuật tiên gia há là thứ ngươi có thể tưởng tượng ra đến?".

"Hình dáng của ta đây là bởi do tu luyện đạo thuật, hiện đang trong giai đoạn cải lão hoàn đồng nên mới như vầy, hiểu chưa?".

Lăng Tiểu Ngư nghe xong, thành thật lắc đầu: "Chưa hiểu".

Đối với câu trả lời quá đỗi thành thật này của Lăng Tiểu Ngư nó, Lăng Thanh Trúc liền trợn mắt, doạ cho nó phải nép mình vào đôi chân thon dài của Mộng Kiều.

"Sư phụ, Tiểu Ngư vẫn còn nhỏ...".

Trước sự bênh vực của đồ nhi, Lăng Thanh Trúc hừ khẽ một tiếng. Nàng tạm cho qua, sắc mặt dần hoà hoãn lại.

"Mộng Kiều, những lời ngươi vừa mới kể, toàn bộ đều là sự thật chứ?".

"Bẩm sư phụ, đệ tử tuyệt không dám có nửa câu lừa dối".Mộng Kiều thoáng cúi nhìn đứa trẻ đang còn bám víu chân mình, ngẩng lên thì tiếp: "Sư phụ, gia cảnh của Tiểu Ngư đệ thực rất đáng thương. Phụ mẫu sớm mất, nay thân nhân duy nhất là cô cô của mình lại bỗng mắc bệnh trầm kha... Sư phụ, cầu xin người rủ lòng từ bi ra tay cứu chữa".

Lăng Thanh Trúc chưa vội hồi âm. Thay vì trả lời đệ tử của mình thì nàng dời mắt ngó qua Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu tử, lý do ngươi lên núi không phải là để cầu xin ta ư? Từ nãy giờ ta vẫn chưa thấy ngươi có hành động gì gọi là cầu xin hết a".

Lăng Tiểu Ngư nghe Lăng Thanh Trúc nói vậy thì cõi lòng khó nghĩ, ngước lên nhìn Mộng Kiều, thấy nàng gật đầu ra hiệu bảo làm theo, lúc này mới chịu buông tay thôi bám víu. Nó đứng đấy, cúi mặt thầm nghĩ: "Mặc dù thần tiên sư phụ rất nhỏ, chỉ cao hơn ta một cái đầu nhưng cũng là thần tiên sư phụ. Thần tiên tỷ tỷ cũng đã xác nhận rồi...".

"Yến cô cô ở dưới núi còn đang chờ cứu chữa. Ta không được làm thần tiên sư phụ tức giận, phải cầu dược trước...".

Nội tâm đã thông suốt, Lăng Tiểu Ngư tạm gạt đi vướng mắc, khụy gối quỳ xuống, dập đầu cầu xin: "Thần tiên sư phụ, Yến cô cô con bệnh tình rất nặng. Tiểu Ngư khẩn xin thần tiên sư phụ hãy cứu Yến cô cô con...".

Như sợ còn chưa đủ, nó bồi thêm: "Thần tiên sư phụ, người cứu Yến cô cô con đi. Chỉ cần người cứu Yến cô cô thì Tiểu Ngư sẽ để cho người đánh, tuyệt đối sẽ không đánh lại đâu".

"Khì...".

Trên ghế cao, Lăng Thanh Trúc nghe qua mấy lời vụng dại chân thành ấy thì nhất thời khó nhịn hé môi bật cười. Mặt nồng đậm tiếu ý, nàng hỏi: "Tiểu tử, ngươi chắc chứ? Ta muốn đánh bao nhiêu cũng được?".

"Vâ...".

Lăng Tiểu Ngư vốn định đáp "Vâng", nhưng nghĩ lại tình cảnh ban nãy, nhớ đến bốn cú đấm kia thì liền đem lời muốn nói nuốt ngược trở vào. Lực đạo của mấy cú đấm mà nó đã nếm qua... thật là lớn lắm.

Bộ dạng e ngại, Lăng Tiểu Ngư nuốt xuống một ngụm nước bọt, rụt đầu nói: "Thần tiên sư phụ, hay là thần tiên sư phụ đánh vài cái thôi được không?".

Cố nhịn cười, Lăng Thanh Trúc làm mặt lạnh: "Sao? Ngươi cho ta đánh nhưng lại đặt ra giới hạn?".

"Thần tiên sư phụ, Tiểu Ngư...".

"Đừng nhiều lời." - Lăng Thanh Trúc vung tay cắt ngang - "Tiểu tử ngươi nếu muốn ta cứu người thì phải chấp nhận hi sinh, để ta đánh đập thoả thích. Dù sao ta trông mặt tiểu tử ngươi cũng rất khó ưa, đánh rất có cảm giác".

Chứng kiến đối phương một bộ hung ác, Lăng Tiểu Ngư hơi sợ, lần thứ hai ngước nhìn Mộng Kiều.

"Thần tiên tỷ tỷ...".

Được nó cầu cứu, Mộng Kiều bất nhẫn, lấy can đảm lên tiếng: "Sư phụ...".

"Mộng Kiều, không phải chuyện của ngươi".

Thế là xong, lời chưa kịp ra khỏi miệng đành phải đem nuốt ngược trở vào. Mộng Kiều, nàng không giúp được. Định đoạt của ân sư, Mộng Kiều nàng thân là đệ tử, làm sao dám trái?

"Sư phụ sao lại như thế chứ... Tiểu Ngư chỉ là một đứa bé, vậy mà sư phụ lại còn làm khó dễ...".

"Đường đường là phong chủ Trúc Kiếm Phong, thân phận cao vời, sư phụ cư xử như vầy lẽ nào không thấy khó coi...".

Đối với sư phụ mình, Mộng Kiều thật tình là vô pháp lý giải. Nàng chẳng tài nào hiểu nổi tại sao một bậc trưởng bối đạo hạnh cao thâm, tuổi tác đã tính bằng hàng thế kỷ như sư phụ mà bản tính lại "tục" đến thế kia.

"Vô sỉ", hai chữ này đôi khi thậm chí còn chưa đủ để hình dung về sư phụ nàng đấy.

Chương 10: Lừa Người

Mộng Kiều có lòng nhưng lại không đủ sức, chỉ đành đứng ngoài cuộc, làm một khán giả bất đắc dĩ nhìn Lăng Tiểu Ngư bị ân sư dắt mũi kéo đi.

Phải. Lăng Tiểu Ngư, nó đã thoả hiệp rồi. Tuy rằng nội tâm e sợ, rất không nguyện ý nhưng vì Yến cô cô của mình, nó rốt cuộc gật đầu chấp nhận, chịu để cho Lăng Thanh Trúc tùy nghi đánh đập.

Có được thắng lợi, Lăng Thanh Trúc dĩ nhiên là cảm thấy vui vẻ. Mặt mày thư thái, nàng ra vẻ đại nhân đại lượng, phẩy tay bảo với Lăng Tiểu Ngư hiện còn đang quỳ bên dưới: "Được rồi, tiểu tử ngươi đứng lên đi".

Nói đoạn, nàng quay sang Mộng Kiều, hỏi: "Mộng Kiều, Yến cô cô của tên tiểu tử ngu ngốc này còn cầm cự được bao lâu nữa?".

"Bẩm sư phụ, trước lúc hồi sơn môn đệ tử đã cho nàng ấy dùng qua linh thủy, trong dăm ba ngày bệnh tình hẳn sẽ không nặng thêm".

"Dăm ba ngày à...".

Lăng Thanh Trúc chẳng mất quá nhiều thời gian để nghĩ ngợi; từ giới chỉ đeo trên tay, nàng xuất ra một chiếc lọ nhỏ màu trắng ngà, trút hai viên đan dược, đưa qua: "Mộng Kiều, cầm lấy".

Tiếp nhận linh đan xong, Mộng Kiều thoáng quan sát, hơi nghi hoặc: "Sư phụ, đây là...?".

"Thuốc này trong lúc rỗi rãi ta tùy tiện luyện chế, chưa có đặt tên".

Vẫn cái giọng trẻ thơ, phong thái người lớn, Lăng Thanh Trúc nói tiếp: "Ừm, công dụng thì cũng không tệ lắm đâu. Ngươi đem cho Yến cô cô của tên tiểu tử này phục dụng, bảo đảm trong vòng một tháng dư sẽ vẫn bình an vô sự".

Mộng Kiều sau khi nghe hết, tâm trạng vui mừng liền mất sạch. Mới rồi trông thấy Lăng Thanh Trúc xuất ra đan dược, nàng cứ ngỡ ân sư đã chịu mở lòng từ bi mà cứu chữa kia. Ai dè đâu...

Một tháng. Chỉ có một tháng... Sư phụ nàng đây vốn còn chưa muốn ra tay.

Nhưng... tại sao chứ? Bệnh trầm kha của phàm nhân thế tục, đối với người nào có khó khăn gì lắm đâu, chữa trị bất quá một cái nhấc tay thôi mà...

Thần tình nhăn nhó khó coi, Mộng Kiều đang tính mở miệng thì phía bên kia, trên ghế, Lăng Thanh Trúc đã đi trước một bước, ra dấu cắt ngang: "Ngươi đừng có đòi hỏi. Ta nói một là một, hai là hai. Ngươi nếu còn xin xỏ, nài nỉ thì hai viên đan dược kia ta cũng sẽ đem thu hồi luôn đấy".

Dứt câu, nàng dời qua Lăng Tiểu Ngư đang còn ngu ngơ chưa hiểu chuyện, bảo: "Tiểu tử, muốn ta triệt để đem Yến cô cô ngươi cứu chữa, ngoại trừ giao cái bản mặt đần độn khó ưa của ngươi cho ta tùy nghi đánh đập thì ngươi phải đáp ứng ta thêm một việc nữa".

Cái hiểu cái không, Lăng Tiểu Ngư ngây ngô hỏi lại: "Thần tiên sư phụ, Tiểu Ngư phải làm gì nữa thì người mới chịu cứu Yến cô cô?".

Trong lòng vốn dĩ đã thầm tính sẵn, Lăng Thanh Trúc lập tức nói ra: "Tiểu tử ngươi chẳng phải sở hữu mộc hệ linh căn đó sao...".

"Một tháng sau chính là lúc tất cả đệ tử được phái đi tuyển trạch môn đồ trở về, chừng ấy tại bản môn sẽ diễn ra một đợt tổng khảo thí. Cuộc thi bao gồm hai phần: phần thứ nhất là giám định tư chất trên Trắc Thí Đài, còn phần thứ hai là bước qua Thiên Tâm Kiều...".

"Trắc Thí Đài kia thì coi như cho qua, với cấp bậc linh căn trung phẩm của ngươi, muốn được chú ý cơ bản là chuyện viễn vông. Nhưng ở phần thi thứ hai...".

Nói tới đây, khoé môi Lăng Thanh Trúc bỗng nhếch lên một cách gian tà, mặt đầy hàm ý.



Trông thấy nàng như thế, Mộng Kiều đứng ở bên này không tránh khỏi lo lắng. Bình thường, mỗi lần sư phụ nàng để lộ ra bộ dạng tươi cười đó thì mười mươi là trong lòng đang có chủ ý xấu...

"Sư phụ lão nhân gia lại đang tính làm gì Tiểu Ngư đệ đây? Lẽ nào muốn bắt đệ ấy...".
Mang theo suy đoán, Mộng Kiều liếc nhìn ân sư, bất an chờ nghe tiếp.

Lăng Thanh Trúc cũng chẳng để nàng phải đợi chờ quá lâu, vài giây bất quá liền đưa ra đáp án. Tiếu ý đã thu, nàng điềm nhiên hướng Lăng Tiểu Ngư, thanh âm non nớt nhưng rành mạch: "Tiểu tử, ở phần thi thứ hai, bước qua Thiên Tâm Kiều kia, nếu như ngươi có thể đi đến được tấm ván thứ mười tám, như vậy ta sẽ lập tức hạ sơn, tự tay cứu chữa cho Yến cô cô ngươi".

"Sư phụ, việc này...".

"Mộng Kiều, không phải chuyện của ngươi".

"Nhưng mà sư phụ...".

"Nói thêm một chữ ta sẽ lập tức đem nó đuổi khỏi sơn môn!".

Trước sự uy hiếp của ân sư, Mộng Kiều đành phải im lặng, dẫu cho nội tâm đang vô cùng bất nhẫn, thấy rất tội cho đứa trẻ bên cạnh mình.

Đối với Thiên Tâm Kiều Mộng Kiều nàng không xa lạ gì. Cách đây hai mươi năm, chính nàng cũng đã từng bước lên một lần. Lúc đó nàng đi qua được hai mươi trong tổng số ba mươi tấm ván, cuối cùng trở thành đệ tử chân truyền của Trúc Kiếm Phong.

Nhưng... đó là nàng, một người sở hữu linh căn cấp bậc thượng phẩm. Lăng Tiểu Ngư lại khác, linh căn của nó bất quá chỉ thuộc hàng trung phẩm mà thôi. Tuy nói ý chí, nghị lực cũng có ảnh hưởng nhất định tới Thiên Tâm Kiều, thế nhưng trọng yếu nhất thì vẫn là phẩm cấp linh căn.

Bản thân Thiên Tâm Kiều có chứa đựng huyền cơ, trên mỗi một tấm ván đều hàm ẩn lực lượng khác thường. Người bước qua nó, tùy vào tư chất cao - thấp mà quyết định quãng đường đi được. Thông thường, kẻ sở hữu linh căn hạ phẩm tối đa có thể đi đến tấm ván thứ sáu, linh căn trung phẩm thì đến được tấm ván thứ mười hai, thượng phẩm là mười tám, cực phẩm hai mươi bốn, cuối cùng thiên phẩm là ba mươi.

Ngoại lệ tất nhiên đôi khi cũng có, nhưng là rất hiếm. Ví như Mộng Kiều nàng, một kẻ sở hữu linh căn thượng phẩm lại vượt qua giới hạn con số mười tám, tiến thêm hai bậc, đặt chân ở tấm ván thứ hai mươi trên Thiên Tâm Kiều, xét ra thì trăm người chưa chắc được một.

Còn nhớ năm đó, chỉ hai bậc tăng thêm kia thôi đã liền khiến cho Mộng Kiều nàng ngã quỵ, thần trí suýt tí thì sụp đổ, mức độ khó khăn lớn đến nhường nào có thể nghĩ. Ấy vậy mà...

Sư phụ nàng, người lại ra điều kiện, bảo Lăng Tiểu Ngư phải đi tới tấm ván thứ mười tám...

Phải biết phẩm cấp linh căn của Lăng Tiểu Ngư chỉ là trung phẩm, cho dù tâm chí kiên định đến đâu cũng tuyệt đối không thể nào vượt qua giới hạn tận sáu bậc. Mười tám tấm ván của Thiên Tâm Kiều với nó vốn dĩ là hoa trong kính, là trăng trong nước, mơ mộng hão huyền mà thôi...Đưa ra một điều kiện bất khả thi hành, sư phụ người đây là muốn làm gì? Có dụng ý gì?

"Lẽ nào sư phụ ngay từ đầu đã...".

Nghĩ tới điều tồi tệ, trong lòng Mộng Kiều càng thêm day dứt, rối ren...

Chỉ là... nào có ai quan tâm...

Trên ghế, trong bộ tử y tinh kỳ, quý phái, Lăng Thanh Trúc nhìn đứa trẻ trước mặt, hỏi: "Tiểu tử, sao hả? Mười tám tấm ván của Thiên Tâm Kiều, ngươi có đi nổi không?".

"Mười tám tấm ván..." - Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, vừa đếm ngón tay vừa âm thầm nghĩ ngợi - "... Mặc dù ở trong thôn không có cầu nhưng lúc trước Yến cô cô đã cõng ta lên núi hái thuốc, đã từng thấy một cây cầu rồi. Mười tám tấm ván cũng không nhiều...".

Lăng Tiểu Ngư cảm thấy điều kiện của vị thần tiên sư phụ đang ngồi nơi đối diện vừa đưa ra cũng chả khó khăn gì lắm thì nội tâm liền nhẹ nhõm. Dù vậy, nhớ đến thái độ của Mộng Kiều, nó hơi vướng mắc, cẩn thận hướng nàng hỏi lại: "Thần tiên tỷ tỷ, Thiên Tâm Kiều kia có khó đi không? Những tấm ván có bị mục, có cách quá xa không?".

"Tiểu tử ngươi không cần lo".

Mộng Kiều còn chưa kịp hé môi thì tiếng Lăng Thanh Trúc đã cất lên. Nàng rất "hảo tâm" mô tả hình dáng Thiên Tâm Kiều cho Lăng Tiểu Ngư nghe, đồng thời cũng lặng lẽ truyền âm cho đệ tử mình, đại ý bảo phải phối hợp. Lẽ dĩ nhiên, kèm theo căn dặn còn có một vài lời y hiếp nữa.

Trước sự doạ dẫm của ân sư, Mộng Kiều gan đâu dám trái, bất đắc dĩ đành phải nghe theo, gật gù đồng thuận với ý kiến cho rằng Thiên Tâm Kiều tuy hơi trắc trở nhưng chỉ cần nỗ lực hết mình thì sẽ vượt qua...

Tâm trí đơn thuần, Lăng Tiểu Ngư nào xem thấu chân tướng thực hư, ngay khi nghe được mấy lời xác nhận gượng ép của Mộng Kiều thì liền tin tưởng, hướng Lăng Thanh Trúc kiên định nói ra: "Thần tiên sư phụ, Tiểu Ngư đồng ý với người. Tiểu Ngư sẽ đi qua hết mười tám tấm ván trên Thiên Tâm Kiều".

"Ừm, phải vậy chứ".

Lăng Thanh Trúc ngầm đắc ý, nở một nụ cười thân thiện: "Được rồi Tiểu Ngư, một tháng tới tiểu tử ngươi tạm thời cứ ở lại Trúc Kiếm Phong ta, chờ khảo thí xong ta sẽ đưa ngươi xuống núi rồi chữa trị luôn".

Lăng Tiểu Ngư chừng ngoài ý muốn, nghi hoặc vài giây thì lắc đầu từ chối: "Thần tiên sư phụ, Tiểu Ngư không muốn ở lại đây. Tiểu Ngư phải về chăm sóc cho Yến cô cô...".

"Cô cô ngươi sẽ chẳng việc gì đâu. Lát nữa Mộng Kiều sẽ mang đan dược của ta xuống cho nàng dùng".

"Nhưng mà...".

"Không nhưng nhị gì hết." - Lăng Thanh Trúc quyết đoán cắt lời - "Tiểu tử ngươi quên là đã hứa giao bản mặt đần độn của mình cho ta tùy nghi đánh đập rồi sao? Ngươi không ở đây thì ta làm sao đánh đập?".

"Được rồi, cứ quyết định như vậy. Kể từ hôm nay tiểu tử ngươi sẽ đi theo bên cạnh hầu hạ ta".

Và như thế, mọi thứ đã được định đoạt xong. Lăng Tiểu Ngư tất nhiên rất không nguyện, nhưng... ích gì chứ?

Ở đây là Trúc Kiếm Phong, phong chủ là Lăng Thanh Trúc. Lời của nàng thì ai dám trái?

Gặp phải một kẻ cổ quái như Lăng Thanh Trúc nàng, đời này của Lăng Tiểu Ngư nó mười mươi là đen đủi rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau