TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 596 - Chương 600

Chương 596: Ở bên ngôi mộ có đôi thần tiên quyến lữ

"Tiểu Ngư, cảm ơn chàng." Đầu tựa lên vai Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn khẽ nói. Trong lòng nàng rất cảm kích hắn. Nàng không ngờ hắn lại để tâm đến chuyện của mình như vậy. 

Mang hài cốt sư phụ về Thần Long Đảo, thay người minh oan, bấy lâu vẫn luôn là tâm nguyện thầm kín của Tôn Thi Hàn nàng, rất muốn thực hiện. Chỉ là trước đây, thực lực của Tôn Thi Hàn nàng quá yếu, căn bản vô phương làm được. Về sau, kể từ lúc sở hữu thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nắm giữ sức mạnh mà Ái Chân để lại, Tôn Thi Hàn nàng đã liền nghĩ sẽ mau chóng thu xếp, hỏi xin Lăng Tiểu Ngư để đi tới Thần Long Đảo, giúp ân sư hoàn thành ước vọng thuở sinh thời. Nào ngờ, Tôn Thi Hàn nàng còn chưa kịp hỏi xin thì chính Lăng Tiểu Ngư hắn đã chủ động mang nàng đi rồi.

Hắn rất quan tâm đến nàng. Tôn Thi Hàn cho là như vậy. Nàng nghĩ hắn thực sự yêu thương mình, và điều đó khiến nàng hạnh phúc. Tính từ lúc sư phụ qua đời tới nay, có lẽ hiện tại chính là giây phút mà Tôn Thi Hàn nàng cảm thấy thanh thản, bình yên nhất...

"Xem nàng nói kìa." - Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu, đáp lại - "Thi Hàn nàng là thê tử của ta, sư phụ nàng cũng như sư phụ ta, giúp người minh oan vốn là việc ta nên làm".

Tôn Thi Hàn lặng im không nói, nội tâm chẳng hề xem nhẹ. Lăng Tiểu Ngư hắn đâu chỉ đơn giản là giúp, quan trọng còn ở thời điểm. Chỉ vừa mới cùng nàng bái đường xong, qua sáng hôm sau thì hắn đã liền mang nàng đi đến đảo Thần Long này. Rõ ràng Lăng Tiểu Ngư hắn rất để ý.

"Với hắn mình đã là người quan trọng", Tôn Thi Hàn thầm nghĩ.

...

...

Trên đỉnh Thần Long, Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn ngồi tựa vào nhau, vừa chuyện trò tâm sự, vừa nhìn xem cảnh vật. Bọn họ nhìn trời, bọn họ nhìn đất, từ những đám mây trắng trắng vàng vàng cho tới những mái nhà màu đỏ, những cột khói màu xám, thiên nhiên lẫn con người, hết thảy đều ở trong tầm mắt họ. 

Lẽ dĩ nhiên, Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn có thể nhìn được cư dân trên đảo thì cư dân trên đảo cũng có thể xem thấy được bọn họ. Vị trí mà bọn họ đã và vẫn đang ngồi, nó ở ngay sát mép kia mà.

Hình ảnh một đôi nam nữ ngồi tựa vào nhau kia, đối với người dân trên đảo Thần Long, phàm nhân lẫn tu sĩ, thực rất đẹp đẽ nên thơ. Sau này, mọi người vẫn thường xuyên kể lại cho nhau nghe, rằng ở trên đỉnh Thần Long từng có một đôi thần tiên quyến lữ...

...

"Thi Hàn, chúng ta bây giờ thật rất giống sư phụ nàng năm đó, đều là ngồi trên đỉnh Thần Long này dõi mắt ngắm hoàng hôn." Dưới ánh tà dương, Lăng Tiểu Ngư hơi cảm thán nói ra. 

Đáp lại hắn, Tôn Thi Hàn lắc đầu nhè nhẹ: "Không giống".
Nàng nói tiếp: "Trước đây sư phụ đều chỉ ngắm hoàng hôn một mình, nhưng thiếp thì có chàng".

"Tiểu Ngư, chàng sẽ không phụ thiếp đâu phải không?".

Trước câu hỏi có phần đột ngột này của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư khó tránh bị bất ngờ. Hắn cựa mình, chủ động tách ra. Rồi, rất nhẹ nhàng, hắn đặt lên môi Tôn Thi Hàn một nụ hôn.

"Đừng ngốc như vậy. Chúng ta đã bái đường thành thân, hôm nay đã là phu thê, ta sao có thể phụ nàng chứ?".

"Phu thê trong thiên hạ, kẻ phụ nhau cũng có rất nhiều." Tôn Thi Hàn nói.

Lăng Tiểu Ngư suy nghĩ một chút, mỉm cười đáp lại: "Bạc tình lang sẽ không có kết cục tốt. Ta không muốn đầu mình bị chặt xuống rồi treo lên trước đại môn Tuyết Linh Cung, vì vậy... cả đời ta sẽ không phụ nàng".

Chuyện chặt đầu rồi treo trước đại môn Tuyết Linh Cung, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên chẳng phải tự dưng đề cập. Có căn nguyên cả. Nam nhân mà trước đây Tôn Thi Hàn từng yêu, hắn chính là phải chịu kết cục đó. Không ai khác, chính Tôn Thi Hàn nàng đã tự tay đem hắn giết chết. 

"Chàng..." Thừa hiểu ý tứ của Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn bất mãn ra mặt. Nàng dùng sức véo hắn một cái. 
"Này, nàng có biết thê tử thì không nên hiếp đáp tướng công mình như vậy không?".

...

"Tiểu Ngư." Giây phút hờn dỗi trôi qua, Tôn Thi Hàn lại lần nữa ngã đầu tựa lên vai Lăng Tiểu Ngư, hé môi gọi khẽ.

Nghe gọi, Lăng Tiểu Ngư mới hỏi: "Sao?".

"Về chuyện đó thiếp đã suy nghĩ rất kỹ".

"Chuyện đó? Đó là chuyện gì?".

"Chuyện thiếp và tên nam nhân phụ bạc kia".

Tôn Thi Hàn nói ra: "Lúc trước thiếp vẫn nghĩ là thiếp yêu hắn, nhưng... có lẽ không phải".

"Thiếp ngẫm lại thì thấy khi ở bên hắn, cảm xúc của thiếp không quá mãnh liệt. Đôi lúc thiếp cũng có hồi hộp, khẩn trương, nhưng lại khác xa so với lúc ở bên chàng...".

"Tiểu Ngư, chàng nhớ lúc chàng nói chàng thực tâm yêu thích thiếp, ngỏ lời cầu hôn với thiếp chứ? Khoảnh khắc ấy, thiếp thật sự khẩn trương lắm, đầu óc chẳng suy nghĩ được nhiều. Cảm xúc khác hẳn so với tên nam nhân bạc tình kia".

"Hmm... Rồi cả những lúc chàng cố tình trêu chọc, làm ra những hành động phi lễ với thiếp nữa. Chàng khiến cho tim thiếp lúc nào cũng loạn nhịp, đến nỗi như kẻ mộng du, chả còn biết bản thân mình là ai...".

"Tiểu Ngư, chàng mới thực sự là người thiếp yêu. Không phải kẻ đến sau, chàng là nam nhân đầu tiên thiếp trao trọn trái tim mình... Nếu có một ngày chàng phụ thiếp, cho dù có bổn sự bắt chàng trả giá đi nữa thì thiếp cũng sẽ không thương tổn chàng đâu. Cho dù chàng yêu một nữ nhân khác, cho dù chàng ruồng bỏ thiếp, thiếp cũng sẽ bỏ qua hết thảy. Thiếp sẽ không oán, không hận...".

Lăng Tiểu Ngư càng nghe trong lòng càng cảm động. Hắn biết, những lời này đều là thật dạ chân tâm. Nữ nhân này, nàng đã trao trọn trái tim mình cho hắn.

Chương 597: Hoan Tâm Sinh Lạc Cảnh

"Tại sao?".

"Thi Hàn nàng như vậy không phải rất ngốc sao?".

Tôn Thi Hàn mỉm cười: "Với thiếp, hiện tại như vầy là đủ rồi". 

Chỉ như vầy thôi sao? 

Lăng Tiểu Ngư thấy Tôn Thi Hàn dễ dàng thoả mãn quá. Thú thật thì hắn cũng không hiểu được những ý nghĩ của nàng. Nếu đó là bởi yêu thương chân thành, như vậy... 

"Ta đúng vẫn còn chưa yêu nàng ấy".

...

...

Hơn mười ngày sau.

Tuyết Linh Cung.

Hôm nay đã là những ngày cuối cùng của năm cũ, năm mới đã sắp sang, theo đó tiết trời cũng dần ấm lên thấy rõ. Phía sau điện Tuyệt Tình, cây cối đã đâm chồi nảy lộc, lác đác hoa xuân cũng bắt đầu chớm nở. Quang cảnh sinh khí dạt dào.

Ở trong phòng, đứng bên ô cửa nhìn ra, Tôn Thi Hàn chợt nói: "Tiểu Ngư, thiếp tính sẽ mang một ít hoa về trồng".

Trồng hoa?

Lăng Tiểu Ngư hơi ngoài ý muốn. Hắn không nghĩ Tôn Thi Hàn là người yêu hoa. Trước nay, Tôn Thi Hàn nàng nào có để ý đến hoa cỏ bao giờ. 

Từ chỗ chiếc bàn đặt giữa căn phòng, Lăng Tiểu Ngư tiến lại bên khung cửa, hỏi: "Sao tự dưng lại có nhã hứng muốn trồng hoa?".

"Hmm... Thiếp cũng không biết, chỉ là muốn cho quang cảnh Tuyệt Tình Điện trở nên tươi sáng hơn thôi".

"Nghe nàng nói ta mới để ý. Tuyệt Tình Điện của nàng đúng là chẳng có nhiều hoa lắm, so với hồ Vọng Nguyệt bên Đông Viện thì quả hơi lạnh lẽo... Ai...!".

Lăng Tiểu Ngư đang nói bỗng chợt kêu đau một tiếng. Thì ra bên hông hắn đã vừa mới bị người véo mạnh.

Chả cần động não cũng biết thủ phạm là ai, Lăng Tiểu Ngư nhìn giai nhân bên cạnh, trách cứ: "Nàng lại làm thế nữa rồi. Một ngày nàng không véo ta thì tối đến sẽ không ngủ được hay sao?"."Hừ... Ai bảo chàng chê bai thiếp".

"Ta chê bai nàng?" Lăng Tiểu Ngư "ngạc nhiên" hỏi lại. 

Chuyện đó có à? Vừa rồi hắn chỉ bảo quang cảnh Tuyệt Tình Điện hơi lạnh lẽo thôi, nào đã động chạm gì đến Tôn Thi Hàn nàng đâu.

"Với nữ nhân là không thể nói lý." Lăng Tiểu Ngư thầm cảm thán, đành phải cam chịu. 

Nói sao thì người ta cũng phận liễu yếu đào tơ, lại là thê tử của mình, hà tất tranh cãi.

"Hừm... Được rồi, là ta sai. Ta không nên nói Tuyệt Tình Điện nàng như vậy".

"Hư... Có phải chàng luyến tiếc Đông Viện, thương nhớ người ở Đông Viện hay không?" Tôn Thi Hàn vẫn chưa muốn thôi, hờn truy.

Ý tứ của Tôn đại cung chủ nàng Lăng Tiểu Ngư chưa tường bao nhiêu. Hắn đoán thử: "Nàng không phải là đang đề cập đến Tiểu Yến đó chứ?".

"Còn có ai chờ chàng ở Đông Viện nữa sao?".

Lăng Tiểu Ngư thầm lắc đầu: "Thi Hàn, nàng hơi vô lý rồi đấy. Tiểu Yến là nghĩa muội của ta".
Nghĩa muội? Tôn Thi Hàn không tin tưởng lắm đâu. Với Lăng Tiểu Ngư thì đúng như vậy, nhưng còn với Tôn Tiểu Yến... Tôn Thi Hàn nàng cứ luôn có cảm giác bất an.

Mỗi lần Tôn Tiểu Yến ghé qua Tây Viện tìm Lăng Tiểu Ngư, nhìn tiểu nha đầu ấy quấn quýt nói cười bên cạnh hắn, trong lòng Tôn Thi Hàn nàng... thực đã khó chịu. Những cử chỉ của Tôn Tiểu Yến, chúng sao mà thân mật quá. 

...

"Tiểu Ngư, thiếp biết bởi vì Tiểu Yến có dung mạo giống với Yến cô cô của chàng nên đối với nó chàng đặc biệt quan tâm. Nhưng xét cho cùng thì Tiểu Yến nó và chàng vẫn cũng chẳng phải ruột rà. Lỡ như... Tiểu Yến nó nảy sinh tình cảm, đem lòng yêu thích chàng thì sao?".

"Đừng có nghĩ bậy. Ta xem Tiểu Yến như thân muội muội." Lăng Tiểu Ngư phủ định ngay. 

"Chàng xem người ta là muội muội, nhưng người ta có xem chàng là ca ca hay không thì khó nói lắm".

"Ồ... Tôn đại cung chủ đây là đang ghen đấy à?".

Bị người nói trúng tim đen, Tôn Thi Hàn đỏ mặt.

"Ghen gì chứ? Vớ vẩn".

Nói rồi, Tôn Thi Hàn đẩy Lăng Tiểu Ngư, bỏ đi ra ngoài. 

"Nàng đi đâu đấy?".

"Chàng đừng theo!".

...

...

Trước thềm năm mới, Tuyết Linh Cung ngày một rộn ràng. Bầu không khí so với mọi năm thì khác hẳn. Thay đổi nhiều nhất chính là Tuyệt Tình Điện, nơi ở của Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn. 

Mọi năm, bất kể xuân hạ hay là thu đông, Tuyệt Tình Điện đều chỉ mang duy nhất một dáng vẻ, lộng lẫy trang nghiêm và... lạnh lẽo. Nhưng năm nay thì khác. Sắc xuân đang lan toả, dần trải khắp điện Tuyệt Tình này. Bên trong điện nhiều vật dụng đã được thay mới, không ít nơi cũng đã được tô vẽ lại. Tất nhiên là với những màu sắc tươi sáng hơn trước. Trong khi đó, ở bên ngoài điện... Trước cũng được, sau cũng tốt, khu vực nào cũng đều có trồng thêm hoa, số lượng rất lại còn rất nhiều.

Quả là... người vui cảnh cũng vui lây.

Chương 598: Lửa tình thiêu đốt

Cuộc sống sau hôn nhân của Tôn Thi Hàn rất tốt đẹp. Lăng Tiểu Ngư đối xử với nàng rất tốt, chuyện gì cũng đều chiều chuộng nàng. Hắn luôn cho nàng cảm giác an toàn, ở bên cạnh hắn, nàng có cảm tưởng cho dù trời có sụp xuống thì mình cũng sẽ chẳng sao.

Nếu là một tháng trước, Tôn Thi Hàn vẫn còn thấy bất an lo ngại thì bây giờ, nàng đã hoàn toàn tin tưởng Lăng Tiểu Ngư. Tin vào sự chân thành của hắn. Và đó cũng là lý do vì sao mà hôm nay nàng quyết định sẽ cùng hắn hoàn thành nốt bước cuối cùng đã tạm hoãn trong ngày đại hôn cách đây đúng một tháng: động phòng hoa chúc.

Dĩ nhiên là Tôn Thi Hàn nàng sẽ không trực tiếp nói ra. Nàng nghĩ đêm nay mình chỉ cần ăn mặc gợi cảm hơn một chút, rồi đưa ra một chút ám hiệu, như vậy người ta sẽ liền hiểu được thôi.

Khoác trên thân chỉ hai thay vì ba lớp y phục giống mọi ngày, Tôn Thi Hàn đưa tay đẩy cửa tiến vào phòng.

Vốn đang đọc sách bên trong, Lăng Tiểu Ngư nghe động thì ngẩng đầu. Hắn lặng im quan sát...

Tôn Thi Hàn hôm nay đúng là có hơi kì lạ. Trên người nàng, trừ bỏ nội y ra thì cũng chỉ còn mỗi lớp trường y khoác tạm. Phủ kín đã tốt, đằng này... Chất liệu mỏng manh đã đành, bộ trường y này lại còn khuyết trên hở dưới, lộ ra cả hai mảng da thịt trắng muốt nõn nà. Đặc biệt, khi kết hợp với mái tóc ướt, hoà quyện với những giọt nước lăn trên cổ, trôi trên chân, tất cả cùng tạo nên một bức tranh ướt át câu nhân vô cùng...

Chớp chớp hàng mi, Lăng Tiểu Ngư nhìn giai nhân vừa mới tắm xong, nói: "Thi Hàn, nàng quên mặc trung y".

Quên? Người ta chính là cố tình "quên" đấy.

Tôn Thi Hàn cười bẽn lẽn, bảo "Thiếp không quên" rồi đi thẳng đến bên giường, im lặng chờ đợi.

...

Thời gian dần trôi. Dưới ánh sáng của những viên dạ minh châu, giai nhân vẫn ngồi đó, đan tay đợi chờ. Ngặt nỗi người nàng chờ, hắn lại còn chưa chịu tới, liếc xem dáng vẻ thì dường như cũng không có ý sẽ đi tới. Điều đó khiến cho Tôn Thi Hàn không được vui.

Lăng Tiểu Ngư hắn đây là ý gì? Người ta đã ăn mặc câu nhân như vậy, liếc mắt đưa tình như vậy rồi, tại sao hắn còn không mau tiến lại...

"Lẽ nào ta thể hiện còn chưa rõ?".

Tôn Thi Hàn cau mày nghĩ ngợi. Đến khi đã không còn có thể kiên nhẫn đợi chờ thêm được nữa, lúc này nàng mới cắn môi, lấy can đảm lên tiếng: "Tiểu Ngư, đã không còn sớm nữa, chúng ta... nên đi ngủ thôi".

Lăng Tiểu Ngư tạm dời mắt khỏi trang sách, bảo: "Thi Hàn nàng nếu mệt thì cứ ngủ trước đi, ta muốn xem sách thêm chút nữa".

Câu trả lời chẳng được như mong đợi khiến tâm tình Tôn đại cung chủ xấu đi trông thấy.

Tôn Thi Hàn nàng là tu sĩ chứ đâu phải nữ nhân phàm tục, lý đâu lại mệt tới mức cần đi ngủ ngay. Bình thường tu sĩ cấp cao quanh năm hầu như đều chẳng bao giờ ngủ, bất quá nhắm mắt dưỡng thần mà thôi. Đành rằng dạo gần đây mỗi đêm Tôn Thi Hàn nàng đều ngủ, nhưng... hôm nay khác a. Nàng không cần, cũng không có muốn ngủ. Điều nàng thực sự muốn là...

"Tiểu Ngư...".

Ngó thấy khuôn mặt nhăn nhó của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư mới tỏ ra nghi hoặc: "Sao vậy?".

Khỏi phải nói, Lăng Tiểu Ngư đây chính là giả bộ. Tâm tư nữ nhân hắn đúng hiểu không nhiều thật, nhưng dáng vẻ, hành vi của Tôn Thi Hàn rõ ràng tới như thế, hắn sao có thể không hay được. Hắn biết đấy. Chỉ là cố tình làm như không biết mà thôi.

Người ta đã cố tình làm khó, Tôn Thi Hàn bất đắc dĩ, chỉ đành mặt dạn mày dày đi bày tỏ.

Nhấc mông khỏi giường, nàng chủ động tiếp cận Lăng Tiểu Ngư. Tay thon vươn ra đem quyển sách người cầm tước lấy, nàng thoáng nhìn qua, bĩu môi: "Bắc Vực Hoàng Nhan Ký, có gì hay mà chàng lại chăm chú đọc như vậy?".

"Bên trong có ghi lại nhiều chuyện lạ, rất là thú vị".

"Thú vị? Thiếp không "thú vị" sao?".

Lăng Tiểu Ngư nhìn kỹ, ánh mắt chẳng biết hữu ý hay vô tình đảo qua đôi gò bồng đảo đồ sộ trước mặt mình: "Hmm... Cũng thú vị".Có xấu hổ, cũng có mấy phần tự hào, Tôn Thi Hàn nói, thanh âm hơi gắt gỏng: "Chàng nhìn đi đâu đấy? Chẳng đàng hoàng gì cả".

"À... Được rồi, nàng không cho nhìn thì ta sẽ không nhìn".

Lăng Tiểu Ngư chìa tay ra, bảo: "Nào, trả sách cho ta".

Tôn Thi Hàn di chuyển cuốn sách ố màu, nhưng thay vì đặt vào tay Lăng Tiểu Ngư thì nàng lại đem nó để ở dưới bàn. Kế đó, nàng nắm lấy tay hắn, khẽ giọng: "Đừng xem sách nữa. Xem thiếp...".

"Xem nàng? Thi Hàn, ý nàng...".

Lăng Tiểu Ngư nói tới đấy thì đành phải ngưng. Hắn đã bị người dụng lực kéo đi.

Trên chiếc giường lớn còn nồng hương hoa, Tôn Thi Hàn bởi thẹn mà lặng im không nói. Nàng chỉ biết cúi đầu chờ đợi, mong người ta sẽ chủ động.

Ấy vậy mà... Lăng Tiểu Ngư, hắn nỡ nào lại "không động". Nàng ngồi im, hắn cũng ngồi im. Hỏi có tức hay không chứ?

"Chàng... không muốn làm gì sao?" Đêm đã khuya, tiết trời đã lạnh, Tôn Thi Hàn không muốn để thời gian cứ vậy trôi qua, cuối cùng vẫn phải chủ động lên tiếng nhắc nhở Lăng Tiểu Ngư. Nàng hi vọng hắn hiểu ra tâm ý mình, đừng làm khó mình thêm nữa. Tôn Thi Hàn nàng là nữ nhân mà, mở miệng đề cập đến loại sự tình này... xấu hổ lắm.

"Hmm...".

Lăng Tiểu Ngư một bộ nghiêm trang nghĩ ngợi. Hắn nghĩ một hồi, rồi đáp: "Ta muốn chúng ta đi ngủ".

Cuối cùng cũng chịu "hiểu" ra tâm ý mình. Tôn Thi Hàn nhoẻn miệng cười, đang toan nói gì đấy thì kế bên thanh âm Lăng Tiểu Ngư lại truyền đến: "Đã muộn rồi, chúng ta đi ngủ thôi. Nàng ngủ ngon".

Lăng Tiểu Ngư nói xong thì liền ngã lưng ra giường, vậy mà thật sự đắp chăn khép mắt.

"Chúng ta đi ngủ" chính là ý này sao? Tôn Thi Hàn cảm thấy cổ họng mình hình như bị nghẹn....

Tôn Thi Hàn ngồi trên giường, hết nhìn Lăng Tiểu Ngư lại đến nhìn bản thân mình, trong đầu liên tiếp hiện lên những dấu chấm hỏi.

Nàng không hiểu. Nàng không biết phản ứng của Lăng Tiểu Ngư như thế là sao. Lúc trước hắn không phải vẫn thường xuyên ức hiếp nàng, hết cưỡng hôn lại đến sờ soạng tứ tung? Trong ngày đại hôn cũng vậy, đêm ấy, hắn rõ ràng muốn nàng, nhưng vì nàng từ chối nên thôi.

Còn bây giờ, Tôn Thi Hàn nàng nào có khước từ. Nàng thậm chí đã chủ động mời gọi. Lăng Tiểu Ngư hắn cớ gì lạnh nhạt thờ ơ?

Tôn Thi Hàn nàng không hiểu. Nàng thật là không hiểu được!

Chẳng cam lòng bỏ cuộc, Tôn Thi Hàn theo chân người ngã lưng, lấy hết can đảm thò tay vào trong ngực người...

Nhưng, tay nàng chỉ vừa mới động thì đã bị Lăng Tiểu Ngư bắt lại.

"Thi Hàn, đừng loạn. Chỉ ngủ thôi".

Thú thực là khi nghe xong mấy lời này, Tôn Thi Hàn suýt nữa đã không kiềm được mở miệng mắng to. Lần đầu tiên nàng chủ động đi câu dẫn người lại bị người phũ phàng từ chối như vậy, thiên lý ở đâu chứ?!

...

"Tại sao? Vì đâu mà Lăng Tiểu Ngư hắn lại từ chối, tỏ ra lạnh nhạt?", Tôn Thi Hàn rất muốn hỏi thẳng, nhưng nghĩ lại, nàng phận nữ nhân, đã bị từ chối giờ còn cố truy, chẳng tự hạ mình lắm ư?

Vì lòng tự trọng, Tôn Thi Hàn cắn răng kìm nén, cố ru mình vào giấc ngủ.

Người ta không cần nàng thì thôi, bộ Tôn Thi Hàn nàng cần thiết lắm hay sao? Lăng Tiểu Ngư hắn không muốn, tốt thôi, vậy thì sau này đừng hòng chạm được đến thân thể nàng nữa!

...

Ánh sáng từ những viên dạ minh châu từ lâu đã tắt. Trong căn phòng tối om, sau một hồi cố tình giả trang, Lăng Tiểu Ngư mở mắt, tự hỏi lòng: "Tôn Thi Hàn nàng an tĩnh như vậy, đã tiến vào giấc mộng rồi sao?".

Hi vọng là nàng có một giấc mơ đẹp.

Lăng Tiểu Ngư an lòng, thở ra một hơi nhẹ nhõm. Lúc nãy thiếu chút nữa thì hắn đã không kiềm được. Thân thể ma mị của Ái Chân Kha Lạc Hoàng kết hợp với khí chất đoan trang cùng bản tính hay thẹn của Tôn Thi Hàn, tất cả làm nên một vưu vật dụ nhân vô cùng. Thiết nghĩ ở trước mặt Tôn Thi Hàn của hiện tại, một khi nàng đã dụng tâm câu dẫn, thiên hạ nam nhân sẽ chẳng mấy người chống đỡ nổi.

"Thi Hàn, cho ta thêm một chút thời gian nữa".

Lăng Tiểu Ngư lại thở ra một hơi, rồi khép mắt...

Lần này Lăng Tiểu Ngư không giả đò, hắn thực muốn ngủ. Chẳng bao lâu thì hắn đã đi vào giấc mộng. Trong lúc hắn đang thả hồn nơi khung cảnh mờ ảo kia, đột nhiên một cơn gió nhẹ không biết từ đâu thổi đến làn hơi nước vào đôi mắt hắn. Một cảm giác kỳ dị chậm rãi xông lên đầu…

p/s: Sắp hết rồi, qua ba trường đoạn nữa là kết truyện thôi. Để mình viết vài chương tình cảm lê thê chút, coi như là cho Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn có một đoạn hồi ức đẹp.

À, cái kết sẽ để lại rất nhiều "dư âm" đấy, mình nghĩ vậy. Cùng đợi nhé.

Chương 599: Lửa Tình Thiêu Đốt (2)

“Thi Hàn!" Cơn buồn ngủ hoàn toàn tiêu thất, Lăng Tiểu Ngư mở toang đôi mắt.

Hương hoa ngọt lịm quấn quýt nơi chóp mũi, ở trước ngực lại vô cùng mềm mại, còn có chuyển động vuốt ve nơi bụng mình, bàn tay đang đặt lên người truyền đến xúc cảm mịn màng như tơ… Lăng Tiểu Ngư ý thức được Tôn Thi Hàn căn bản không mảnh vải che thân đang dán chặt lấy mình.

Đây là chuyện gì? Tôn Thi Hàn nàng không phải đã đi vào giấc mộng rồi sao?

"Tiểu Ngư...".

Tôn Thi Hàn nằm ở trên mình Lăng Tiểu Ngư, sóng mắt hàm tình đang tự cắn lấy môi dưới của mình, hoàn toàn loã thể nép vào ngực hắn, gọi khẽ. Thanh âm mị tận xương cốt.

Yêu nữ! Rõ ràng là yêu nữ!

"Thi Hàn, không phải đã bảo đừng loạn?" Lăng Tiểu Ngư nắm lấy tay của giai nhân hiện trần như nhộng, chất vấn.

Tay bị giữ, Tôn Thi Hàn bất mãn chu môi.

Tôn Thi Hàn nàng cũng muốn tĩnh tâm ngủ lắm chứ. Nàng cảm thấy mình đã thực sự rất cố gắng kìm nén, nhưng mà cơ thể ấm áp của ai kia lại ở sát ngay bên cạnh nàng, khiến nàng không tài nào ngủ được. Thường cái gì càng ép buộc mình không muốn thì trong đầu lại càng khắc chế không được mà nảy sinh những ý nghĩ kỳ quái, mà đêm nay, cái khiến cho Tôn Thi Hàn nàng khắc chế không được nhất lại là dục vọng. Mặc dù nàng vốn chẳng phải hạng nữ nhân phóng đãng. 

Có lẽ đâu đó trong thâm tâm Tôn Thi Hàn nàng cảm thấy bất cam. Có lẽ nàng muốn chứng minh rằng mình hoàn toàn đủ sức câu dẫn Lăng Tiểu Ngư, khiến hắn phục tùng ý nguyện của mình chứ không phải mình phục tùng ý nguyện của hắn. Hắn không muốn? Vậy nàng sẽ làm cho hắn phải muốn.

Trong lòng đã hạ quyết tâm, Tôn Thi Hàn tiếp tục ở trên mình Lăng Tiểu Ngư uốn éo, dùng chính da thịt mình đi cọ xát da thịt Lăng Tiểu Ngư hòng khơi lên dục hoả.

"Tôn Thi Hàn!" Trước sự bạo dạn của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư trố mắt, đề cao thanh âm. Có nghĩ thế nào Lăng Tiểu Ngư hắn cũng chẳng ngờ được Tôn đại cung chủ còn có một mặt như vầy. Bình thường Tôn Thi Hàn nàng vẫn hay e thẹn thế kia mà, cớ sao bây giờ...
"Nàng không có uống xuân dược đó chứ?".

"Không có." Tôn Thi Hàn lắc đầu, người rướn lên một chút. Theo đó, đôi gò bồng đảo ngoại cỡ cũng được nâng thêm, tiến sát đến bên mặt Lăng Tiểu Ngư. 

"Không có? Không có mà nàng lại như vầy?".

Lăng Tiểu Ngư thấy có chút choáng ngợp bởi đôi đại bạch thố đung đưa trước mặt, nên bảo: "Mau mặc y phục vào đi".

Mặc? Đồ đã cởi ra rồi, còn lâu nàng mới mặc vào lại.

Quyết tâm đêm nay phải hoàn thành bước "động phòng hoa chúc", Tôn Thi Hàn dùng chất giọng câu nhân nói: "Thiếp... thiếp cảm thấy nóng quá nên cởi ra. Với lại... thiếp cũng muốn "gần" chàng hơn một chút".

Phải, "gần" tới độ không còn chút khoảng cách nào luôn."Thi Hàn nàng... Mau mặc y phục vào, để vậy không tốt...” Lăng Tiểu Ngư quả thực bị làm cho bối rối. Hắn làm sao hình dung được Tôn Thi Hàn lại có thể trở nên "to gan lớn mật" tới độ này.

Da thịt cọ xát, tấm chăn thì không biết đã bị đá xuống chân từ khi nào, cho dù là vô tình Lăng Tiểu Ngư hắn cũng vẫn có thể nhìn thấy cảnh xuân quang vô hạn kia a.

"Tiểu Ngư, chúng ta đã bái đường, rượu giao bôi cũng đã uống, sớm đã chính thức trở thành phu thê. Phu thê tương thân tương ái, có cái gì không tốt đâu? Hay là Tiểu Ngư chàng xấu hổ?” Tôn Thi Hàn yêu nghiệt hướng nam nhân dưới thân cười, đôi gò bồng đảo mềm mại trước ngực lại nhẹ nhàng lướt qua người hắn, ngữ khí thật ngây thơ vô tội.

Ừ, thì là tội chưa xử đi.

“Thi Hàn, nàng... mặc y phục vào".

"Thiếp không muốn. Thiếp nóng quá... Tiểu Ngư, chàng không nóng sao?". Miệng nói ngực chẳng để yên, Tôn Thi Hàn lại tiếp tục đem nó cọ xát da thịt người. Rồi, nàng hôn lên ngực người, đầu lưỡi còn liếm nhẹ.

Nằm bên dưới, Lăng Tiểu Ngư trợn mắt. Hắn nhìn thẳng vẻ mặt vô tội nhưng trong đáy mắt lại ngập tràn yêu mị của Tôn Thi Hàn, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Ngăn Tôn Thi Hàn lại, đem nàng đẩy ra? Lăng Tiểu Ngư hắn đâu phải không đủ sức. Nếu muốn, hắn dễ dàng dẹp yên lắm. Chỉ là... Tôn Thi Hàn là thê tử của hắn, lấy bản chất đoan trang của nàng mà lại chủ động đi câu dẫn, còn cố tình bày ra bộ dạng mị nhân như vầy, ắt hẳn đã phải gồng mình, cố lấy can đảm dữ lắm. Thử nghĩ, thê tử đã chẳng màng lễ tiết mà đi câu dẫn mình như vậy, là tướng công của nàng, Lăng Tiểu Ngư hắn nếu thực đem nàng đẩy ra, như thế không phải quá phũ phàng hay sao? Lúc đó, trừ xấu hổ, chỉ sợ Tôn Thi Hàn nàng cũng sẽ thương tâm.

"Tiểu Ngư...".

Hôn hít hồi lâu, Tôn Thi Hàn lúc này mới ngẩng đầu lên. Trong đáy mắt sóng tình dào dạt, biểu cảm khuôn mặt lại như có chút gì thống khổ khó khăn, nàng nói, giọng tựa cầu xin: "Tiểu Ngư, thiếp thực muốn chúng ta trở thành một đôi phu thê đúng nghĩa. Động phòng hoa chúc đêm ấy còn bỏ dở, thiếp muốn chúng ta hoàn thành... Tiểu Ngư, đừng xua đuổi, đừng lạnh nhạt với thiếp. Xin chàng đấy...".

Lăng Tiểu Ngư nghe qua những lời thâm tình, có vài phần không đành lòng. Hắn buông tay Tôn Thi Hàn ra, rồi vuốt ve khuôn mặt ba phần ngây thơ bảy phần thành thục của nàng, nhẹ nhàng ôm lấy nàng, xem như là chấp thuận.

Chương 600: Lửa tình thiêu đốt (3)

"Thành công rồi!" Thân thể được Lăng Tiểu Ngư đem ôm vào lòng, Tôn Thi Hàn liền âm thầm hô lên, tự mình đắc ý. 

Nàng quả hiểu được tâm tính Lăng Tiểu Ngư, biết giả bộ đáng thương, bày ra biểu cảm thống khổ khó khăn nhất định sẽ hữu dụng. Nhưng... đối với trượng phu mình tính kế như vậy, hình như cũng không tốt lắm.

"Tiểu Ngư, chàng... chàng nếu không muốn thì không cần phải miễn cưỡng đâu." Tôn Thi Hàn dối lòng nói.

Trong cái ôm giữ thân thể ngọc ngà, Lăng Tiểu Ngư đột nhiên nhếch môi, trên mặt ít nhiều lộ ra gian ý.

Hóa ra Lăng Tiểu Ngư hắn cũng chẳng phải là không biết gì như Tôn Thi Hàn tưởng.

"Đã muốn ăn thịt lại còn giả vờ thanh cao? Nữ nhân này..." Lăng Tiểu Ngư âm thầm đánh giá Tôn Thi Hàn, cánh tay đang ôm nàng dần buông lỏng.

“Tốt lắm, vậy thì để sau đi. Ngủ thôi." Lăng Tiểu Ngư dịu dàng nói với giai nhân, rồi đem cơ thể nàng tách ra khỏi người mình.

Này...

Tôn Thi Hàn trố mắt, thần tình ngây ra như phỗng. Đồ ăn đã đưa tới miệng, lẽ nào chỉ vì một câu nói giả vờ cao thượng của mình mà để tuột mất?

Tôn Thi Hàn cắn môi, cảm thấy rất là hối hận. Nàng nhìn tấm lưng nam nhân bên cạnh, cắn cắn bờ môi, tựa chú mèo con rúc vào. Kế đấy, nàng lấy dũng khí luồn tay vào trong áo hắn...

Bị quấy nhiễu, Lăng Tiểu Ngư mới xoay người lại.

"Sao? Không phải vừa rồi nàng mới nói sẽ không miễn cưỡng? Hành vi hiện tại của nàng là sao đây?".

Tôn Thi Hàn rất xấu hổ, hé môi nhưng lại chẳng biết phải nói gì. 

"Thế nào? Bao nhiêu sự tinh ranh, tất cả dũng khí đều đã dùng hết rồi?".

Thái độ, hành vi trước sau bất nhất của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư không thấy có gì đáng phải ngạc nhiên. Con hổ to gan ban nãy và chú mèo nhút nhát bây giờ, hết thảy đều là Tôn Thi Hàn, chẳng có sự hiện diện của ai khác nữa cả. Sai biệt chẳng qua là vì một phút "bốc đồng" quyết tâm câu dẫn thôi. Nay, ý chí đã chùng, Tôn Thi Hàn nàng tất trở nên nhu nhược. 

"Chàng...".

Biết là mình đang bị Lăng Tiểu Ngư trêu ngược, Tôn Thi Hàn lập tức quay mặt đi. Nhớ lại những cử chỉ cùng lời nói ban nãy mình dùng để câu dẫn người, nàng thẹn càng thêm thẹn.

Quá xấu hổ, Tôn đại cung chủ vội với tay kéo lấy tấm chăn, vùi mặt vào bên trong. Hành vi của Tôn Thi Hàn, từ đầu tới cuối Lăng Tiểu Ngư đều không bỏ sót. Hắn thầm hô thú vị. Vị thê tử này của hắn, nhiều lúc biểu hiện thật là đáng yêu lắm. 

"Này".

Lăng Tiểu Ngư dùng ngón tay khều khều tấm lưng giai nhân, nói: "Cố tình bày ra dáng vẻ mị nhân để câu dẫn người ta, giờ lại muốn lẩn trốn sao?".

Tôn Thi Hàn im lặng không đáp, mặt vẫn vùi trong chăn. 

"Thi Hàn, quay mặt lại đây".

Giai nhân không động, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục nói: "Lúc nãy Thi Hàn nàng không phải nói muốn động phòng hoa chúc, muốn chúng ta trở thành phu thê đúng nghĩa? Bây giờ... ta cũng muốn".

Lăng Tiểu Ngư nói xong, lập tức đặt môi lên cổ Tôn Thi Hàn, bắt đầu nhẹ nhàng hôn mút cái cổ khêu gợi ấy. 

"Ưm..." Tôn Thi Hàn có cảm giác như bị con kiến gặm nhắm từng chút, cảm giác nhồn nhột và có chút tê dại. Nàng cực lực muốn khắc chế loại tâm tình này. Nhưng... sao mà khó quá. 

Chịu đựng? Để xem nàng có thể kìm nén được bao lâu.

Lăng Tiểu Ngư xem thân thể giai nhân run rẩy, không những không lùi mà còn tiến thêm. Môi đưa thẳng một đường xuống dưới, từ cổ hắn hôn đến lưng, rồi xuống thấp hơn nữa. "Đừng..." Cảm nhận bờ môi của người đã sắp hôn đến kiều đồn, Tôn Thi Hàn rốt cuộc đã không thể trốn thêm được nữa. Nội tâm có phần sợ hãi, nàng kéo tấm chăn ra, quay mặt lại nhìn.

"Chịu ra rồi sao?". 

"Chàng...".

Tôn Thi Hàn mặt nhăn mày nhó, muốn mở lời trách móc, nhưng nghĩ lại thì lại không biết nên trách gì đây. Ban nãy chính Tôn Thi Hàn nàng cũng đã loã lồ nằm ở trên người hắn loạn động qua a. 

Tôn Thi Hàn không nói, Lăng Tiểu Ngư nhìn giai nhân cau mày, tâm càng thêm động. Vốn dĩ hắn còn chưa muốn "ăn" Tôn Thi Hàn, nhưng bị nàng ra sức câu dẫn, lại nghe qua những lời thâm tình, trong lòng hắn đã có quyết định rồi. Hắn sẽ chịu trách nhiệm với nữ nhân này. Hôm nay hắn đúng vẫn chưa yêu, nhưng hắn tin rồi hắn sẽ yêu nàng thôi. Tôn Thi Hàn nàng là nữ nhân tốt như vậy kia mà. Có một thê tử như nàng chính là điều biết bao người mơ ước...

Lăng Tiểu Ngư chẳng nhiều lời thêm nữa, nhanh chóng đặt lên môi Tôn Thi Hàn một nụ hôn. Hắn hôn khá lâu, đủ để xua đi cảm giác khẩn trương của Tôn Thi Hàn, đem nàng cuốn vào trong bể ái ân. 

"Tiểu Ngư, yêu thiếp...".

Lăng Tiểu Ngư nghe tiếng giai nhân khe khẽ gọi mời, dục hoả càng dâng cao. Hắn lần nữa vùi đầu vào cái cổ trắng ngần của Tôn Thi Hàn mà hôn, mà mút.

Sau cổ, Lăng Tiểu Ngư hôn tiếp xuống ngực. Hễ hôn ngực bên trái thì tay hắn sẽ xoa nắn bên phải và ngược lại, cơ hồ muốn chiếm hữu hết tất cả hương mật trên từng tấc da, từng thớ thịt của Tôn Thi Hàn.

Dĩ nhiên, khi giai nhân đã thuận tình, không khó để Lăng Tiểu Ngư lấy được những gì mình muốn. Gương mặt, làn môi, chiếc cổ yêu kiều, đôi bầu ngực căng tràn nhựa sống..., hết thảy hắn đều đã chiếm được. Tuy vậy, hắn vẫn còn chưa thấy đủ. Đơn giản là bởi trên thân thể Tôn Thi Hàn, còn có cấm địa càng mê người hơn đang chờ hắn xâm nhập, thăm dò. So với môi, so với cổ, thậm chí là ngực, chỗ ấy càng dễ khiến cho người ta trầm mê, sa đoạ...

...

"Ưm...".

Tôn Thi Hàn cảm giác mình dường như đã không phải là mình nữa. Mỗi một tấc da thịt trên người bị Lăng Tiểu Ngư chạm đến đều trở nên dị thường mẫn cảm.

Nóng quá, vừa khó chịu lại vừa khoái hoạt, còn có loại cảm giác rạo rực khó có thể gọi tên. Tôn Thi Hàn muốn kìm nén mà không được, chỉ có thể đưa tay nắm chặt tấm chăn trên giường, theo nhịp điệu Lăng Tiểu Ngư trêu chọc mà cong mình uốn éo. Từ bên trong cổ họng nàng, cứ chốc chốc một thanh âm vô nghĩa lại cất lên, bộ dạng sao mà "thống khổ". Nhưng dù là khổ sở như vậy, Tôn Thi Hàn nàng trước sau như một, vẫn không dám đem cảm giác đó hóa thành âm thanh mà chân chính phát tiết ra ngoài. Đối với Tôn Thi Hàn nàng đó vẫn là việc khiến người ta cảm thấy thẹn thùng xấu hổ...

"Thi Hàn, không cần phải chịu đựng vất vả như thế. Cứ thuận theo cảm xúc của mình".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư ngẩng đầu hôn giai nhân dưới thân. Hắn nhẹ nhàng đem hàm răng nàng tách ra, lưỡi tìm lấy lưỡi gắt gao giao triền, quấn quýt mãi không thôi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau