TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 591 - Chương 595

Chương 591: Ta phải vì sư tỷ minh oan

"Phải, ta là Triệu Phi Yến." - Chưa hết xúc động, Triệu Phi Yến nhắc lại - "Mau nói ta biết, sư phụ ngươi bây giờ ở đâu?".

"Sư phụ... người đang ở đây".

Ở đây?

Triệu Phi Yến theo phản xạ ngó quanh kiếm tìm. Chỉ là... Bóng dáng sư tỷ Lâm Ngọc Cơ, Triệu Phi Yến nàng nào thấy. Nàng nghi hoặc nhìn Tôn Thi Hàn, chờ nghe giải đáp. 

Tôn Thi Hàn không nói. Nàng lấy từ giới chỉ ra một chiếc hũ màu trắng, sau đó lại lấy thêm một tấm bài vị màu đen, bên trên có khắc danh tự Lâm Ngọc Cơ. 

"Sư thúc, sư phụ ở đây".

Triệu Phi Yến nhìn hũ cốt cùng bài vị người đã khuất, đôi môi mấp máy mãi mà không thể thốt nổi thành lời.

Vị hảo tỷ muội cùng nàng năm đó lớn lên, hôm nay... đã đi rồi sao?

...

"Ngọc Cơ sư tỷ...".

Sau một hồi thương tâm nuốt lệ, Triệu Phi Yến cuối cùng cũng đã có thể lên tiếng. Nàng cầm chiếc hũ, nhìn bài vị, hỏi: "Sư tỷ tại sao lại chết?".

"Vì bệnh qua đời." Tôn Thi Hàn đáp.

"Là bệnh gì?".

"Tâm bệnh".

Tôn Thi Hàn ngẩng đầu nhìn các vị cao tầng của Thiên Nhai Hải Các, nói tiếp: "Năm đó sư phụ vì người chịu tội, mang nỗi hàm oan ra đi, cho tới khi chết sư phụ vẫn luôn canh cánh trong lòng, bi thương chưa bớt...".

"Sư thúc, hôm nay đệ tử sẽ vì sư phụ đòi lại công đạo".

Triệu Phi Yến dường như cũng đã lờ mờ đoán ra. Nàng hỏi: "Ý ngươi nói... năm đó Ngọc Cơ sư tỷ vốn cũng không có lấy cắp Niệm Hải?".

"Đúng vậy. Năm đó Niệm Hải vốn là bị kẻ khác lấy cắp phục dụng, còn sư phụ, người chỉ tin lầm kẻ tiểu nhân, vì lời hứa hẹn của hắn nên mới nhận hết tội tình".

"Là ai? Kẻ mà Ngọc Cơ sư tỷ đã bảo vệ, hắn là ai?".

"Dương Chính Thiên".

Toàn trường im lặng. Không ai nghĩ cái tên mà Tôn Thi Hàn nói ra lại là Dương Chính Thiên - đương nhiệm các chủ của Thiên Nhai Hải Các. Mọi ánh mắt hầu như đều đổ dồn về phía Dương Chính Thiên.

Tới lúc này, Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn rốt cuộc cũng đã biết kẻ thiếu nợ mà mình cần đòi là ai. 

"Thì ra gã nam nhân phụ bạc kia chính là ngươi." Lăng Tiểu Ngư nhìn Dương Chính Thiên, đáy mắt loé lên một tia bất thiện. 

Bên cạnh hắn, ác ý của Tôn Thi Hàn lại càng lớn hơn. 

Dương Chính Thiên, gã nam nhân bạc tình bạc nghĩa này, năm đó sau khi bị sư phụ nàng phát hiện lấy cắp Niệm Hải phục dụng, chính hắn đã ở trước mặt người quỳ gối van xin, thề thốt hứa hẹn. Cũng vì yêu hắn, sư phụ nàng mới đứng ra nhận hết tội tình. Một cánh tay bị đoạn, rồi bị trục xuất khỏi Thần Long Đảo - nơi mà sư phụ vẫn luôn coi là nhà... Đấy là cái giá sư phụ nàng đã trả. Vì Dương Chính Thiên hắn mà trả. Nữ nhân khi yêu chính là ngu ngốc như vậy đấy. Thế mà Dương Chính Thiên hắn...Hắn nói hắn sẽ tìm sư phụ, sẽ chăm lo cho sư phụ cả đời, sẽ thoát ly Thần Long Đảo cùng người xây tổ uyên ương... Hắn đã hứa hẹn nhiều lắm, sư phụ nàng kể như thế. Nhưng rốt cuộc, trong rất nhiều lời thề câu hứa đó, không có một cái nào được hắn thực hiện cả. 

Sư phụ nói người cũng muốn trở về Thần Long Đảo vạch trần Dương Chính Thiên lắm, nhưng ngặt nỗi... người đã không thể. Thiên Nhai Hải Các đã không cho phép tội nhân như người quay về. Muốn mấy cũng không về được... 

Nhưng hôm nay...

"Sư phụ, hôm nay đệ tử sẽ thay người đòi lại công đạo. Món nợ này... đệ tử nhất định bắt Dương Chính Thiên trả!".

...

"Ha ha..."

Tội lỗi năm xưa bị vạch trần, những tưởng Dương Chính Thiên sẽ bối rối khó xử thì không, hắn vẫn bình thản cất tiếng cười. 

"Các ngươi diễn kịch cũng thật tài tình".

"Triệu sư muội, người ta nói vài ba câu, đưa ra vài ba thứ thì sư muội đã liền tin tưởng rồi?".

Quay lại nhìn Tôn Thi Hàn, Dương Chính Thiên khinh thường chất vấn: "Ngươi nói ngươi là đệ tử của Lâm Ngọc Cơ? Ngươi có gì để chứng minh?".

"Hừ... Đừng nói thân phận ngươi chưa rõ, cho dù ngươi có thật sự là đệ tử của Lâm Ngọc Cơ đi nữa, ngươi cho những lời dối trá kia sẽ lừa được mọi người sao?".

"Năm đó Lâm Ngọc Cơ vì muốn giành chiến thắng trong kỳ tuyển chọn truyền nhân cho ngôi vị các chủ Thiên Nhai Hải Các cho nên đã lợi dụng sự tin cậy của đại sư bá, âm thầm đánh cắp Niệm Hải phục dụng hòng nâng cao tu vi, nhưng cuối cùng bị đại sư bá phát hiện, không thể không nhận tội".

"Dương Chính Thiên, ngươi đừng có ngậm máu phun người!" Tôn Thi Hàn gay gắt.

Nhưng Dương Chính Thiên cũng không vừa, hắn đáp trả: "Lời ta nói chính là sự thật!"."Năm đó chính đại sư bá đã nói ngoại trừ người ra cũng chỉ có duy nhất một mình Lâm Ngọc Cơ mới biết được vị trí cất giấu Niệm Hải. Dương Chính Thiên ta trộm lấy ư? Đúng là chuyện nực cười!".

"Nói! Các ngươi hôm nay đến đây, mục đích thật sự là gì?! Có phải trước muốn nhiễu loạn rồi sau sẽ hạ thủ?!".

Những lý lẽ mà Dương Chính Thiên đưa ra rất nhanh liền có tác dụng. Từ cao tầng cho đến các đệ tử bao vây chung quanh, ai nấy đều nghiêng về phía hắn, cho lời của Tôn Thi Hàn là dối trá gạt người. Âu khó trách, với địa vị các chủ, lại thêm uy vọng bao năm gầy dựng, ai lại dám nghi ngờ Dương Chính Thiên hắn đây?

Đừng nói Tôn Thi Hàn chưa thể chứng minh, cho dù có đủ bằng chứng buộc tội, những người ở đây thiết nghĩ cũng sẽ không chống lại Dương Chính Thiên đâu. Hôm nay, hắn đã là các chủ Thiên Nhai Hải Các, là chủ nhân của Thần Long Đảo này. Nội các, ngoại các, có quá nửa là tay chân trung thành của hắn đấy. 

Đối với sự lựa chọn của mọi người, Dương Chính Thiên rất vừa ý. Thú thật là hắn cũng chả lo ngại gì về môn nhân Thiên Nhai Hải Các lắm đâu. Với địa vị cùng thực lực hôm nay của hắn, mỗi một lời hắn nói ra đều chẳng khác gì mệnh lệnh. Tại Thần Long Đảo này, ý của hắn chính là ý trời. 

Ai dám trái?

Không ai dám trái. Dương Chính Thiên tin chắc là như vậy. Nhưng... 

Dương Chính Thiên hắn sai rồi. Thực tế đã có người chống lại hắn. Người đó là Triệu Phi Yến.

Sau một hồi cân nhắc, Triệu Phi Yến đã quyết định đứng về phía Tôn Thi Hàn. Đây cũng không phải Triệu Phi Yến cả tin, đều có lý do cả. Về sự có mặt của Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn, những lời hai người bọn họ nói, thần thái, cử chỉ của bọn họ, Triệu Phi Yến đều đã nghe, đã thấy. Nàng cho rằng bọn họ đáng tin. Thêm nữa thì... hơn ai hết, Triệu Phi Yến nàng hiểu rõ tính tình của Lâm Ngọc Cơ. Chuyện năm đó, tội mà Lâm Ngọc Cơ đã nhận, Triệu Phi Yến nàng vốn chưa bao giờ tin. 

"Dối trá gạt người sao?".

Triệu Phi Yến cầm hũ hài cốt đi qua đứng bên cạnh Tôn Thi Hàn, nhìn Dương Chính Thiên nhếch mép khinh thường: "Theo ta thấy thì Dương Chính Thiên ngươi mới là kẻ dối trá gạt người".

Dương Chính Thiên hơi bất ngờ. Hắn không nghĩ Triệu Phi Yến vậy mà lại dám đứng ra công khai chống lại hắn. Tiện nhân này chán sống rồi hay sao?

"Triệu sư muội, muội có biết mình đang nói cái gì không?".

Ánh mắt uy hiếp của Dương Chính Thiên Triệu Phi Yến thấy rõ, dù vậy, nàng chẳng hề sợ.

"Tâm trí ta chưa bao giờ thanh tỉnh hơn lúc này." - Triệu Phi Yến nói - "Bao năm qua ta vẫn luôn hoài nghi, nay ta dám khẳng định kẻ lấy cắp Niệm Hải không phải Ngọc Cơ sư tỷ mà chính là Dương Chính Thiên ngươi!".

"Ngươi nói Ngọc Cơ sư tỷ vì muốn chiến thắng trong kỳ tuyển chọn truyền nhân cho vị trí các chủ mà lợi dụng sự tín nhiệm của đại sư bá, âm thầm lấy cắp Niệm Hải phục dụng hòng nâng cao tu vi ư?".

"Nực cười! Dương Chính Thiên ngươi cho Ngọc Cơ sư tỷ là loại người nào?! Năm đó khi ngươi và Tô sư huynh chỉ mới hoàn thành tầng thứ bảy của Hỗn Nguyên Công thì Ngọc Cơ sư tỷ đã thành công vượt qua đến tầng thứ tám rồi, ngươi cho sư tỷ cần phục dụng Niệm Hải để tăng cường tu vi mới đánh bại được các ngươi?!".

"Kể từ sau khi Ngọc Cơ sư tỷ bị trục xuất khỏi Thần Long Đảo, tu vi của Dương Chính Thiên ngươi lại bất ngờ bạo tăng, trên lôi đài có thể dễ dàng đánh bại cả Tô sư huynh. Lúc đó ta đã nghi ngờ rồi. Bao năm qua ta vẫn để tâm đến Dương Chính Thiên ngươi, chỉ là con cáo già ngươi che giấu quá kỹ...".

"Đại sư bá viên tịch, Dương Chính Thiên ngươi lên làm các chủ, uy vọng ngày một lớn, Triệu Phi Yến ta cũng bởi e sợ nên đã không dám đào sâu, không dám nói ra những chi tiết bất thường... Nhưng hôm nay...".

Triệu Phi Yến cúi nhìn hũ hài cốt trong tay, mắt lộ rõ thương tâm cùng hận ý: "Ngọc Cơ sư tỷ mất rồi... Dương Chính Thiên, hôm nay dù có chết ta cũng phải vì Ngọc Cơ sư tỷ minh oan!".

"Minh oan?".

Dương Chính Thiên lắc đầu, cười mà rằng: "Lâm Ngọc Cơ là tội nhân, năm đó chính miệng nàng ta đã thừa nhận. Oan sao? Vậy thì kêu nàng ta đứng ra cùng ta đối chất".

Chương 592: Ra tay

Đối chất? Tôn Thi Hàn nghe xong rất tức giận. Triệu Phi Yến cũng là như vậy, rất giận. Người đã chết rồi thì làm sao đối chất?

"Thế nào? Không thể?".

Dương Chính Thiên khinh thường: "Hừ... Một hũ hài cốt, một tấm bài vị cộng thêm vài ba câu nói, các ngươi nghĩ có thể đổi trắng thay đen, lừa gạt được mọi người?".

Liếc qua Triệu Phi Yến, Dương Chính Thiên ra chiều thất vọng: "Triệu sư muội à Triệu sư muội, ta sớm biết sư muội đối với chuyện ta trở thành các chủ bấy lâu vẫn không phục. Chỉ là ta không thể ngờ sư muội lại cấu kết ngoại nhân bày ra màn kịch này, cố tình vu khống, vấy bẩn thanh danh của ta. Triệu sư muội, muội làm ta quá thất vọng rồi".

"Hoá ra là như vậy." - Lời Dương Chính Thiên vừa dứt thì trong hàng ngũ cao tầng Thiên Nhai Hải Các, một lão giả gầy cồm liền đứng ra cảm thán - "Triệu Phi Yến, thật không ngờ ngươi lại có lòng dạ này. Thảo nào mà lần trước ngươi lại nói với ta mấy lời đó".

"Cao sư huynh, nàng đã nói gì với sư huynh?" Đoạn Đức đứng bên cạnh truy hỏi.

Lão giả họ Cao kia liền đáp: "Nàng lôi kéo ta, ý tứ đại khái là muốn chống lại các chủ".

"Còn có chuyện này?".

Đoạn Đức tức giận, mắng Lâm Ngọc Cơ: "Thật không ngờ Lâm Ngọc Cơ ngươi lại là loại phản trắc này, còn muốn cõng rắn cắn gà nhà".

"Sư huynh, để đệ thu phục ả tiện nhân này!".

Nói rồi Đoạn Đức liền xách trường đao lao lên. Khác trước, lần này Dương Chính Thiên không hề ngăn cản. Hắn cũng đang muốn xem xem truyền nhân của Lâm Ngọc Cơ kia có bao nhiêu bổn sự mà lại dám tìm đến Thần Long Đảo truy xét mình. 

Biết người biết ta mới thật khôn ngoan.

...

"Keng!".

"Keng!"."Triệu Phi Yến! Thứ phản trắc ngươi mau chịu chết đi!".

"Phản trắc", xú danh này Triệu Phi Yến tất nhiên không muốn nhận, nhưng nàng biết, giờ mình có mở miệng thanh minh thế nào cũng vô dụng, mọi người căn bản sẽ chẳng nghe. Cũng giống như lời vu khống mà Cao Cầu - lão giả kia - đã nói ra vậy. Triệu Phi Yến nàng nào đã cùng hắn bàn qua chuyện gì, hết thảy đều là hắn tự biên tự diễn cả. 

Cũng đúng thôi, Đoạn Đức, Cao Cầu, hai kẻ này là tay chân thân tín nhất của Dương Chính Thiên mà. Những người khác ư? Không phải tay chân thì cũng phụ thuộc thôi. 

Triệu Phi Yến chả mong sẽ có người giống như mình, chịu vì Lâm Ngọc Cơ đứng ra chống lại Dương Chính Thiên. Vì một tội đồ bị trục xuất, hôm nay đã chết mà đối đầu cùng các chủ quyền uy, dại gì chứ. Bọn họ không muốn rước hoạ vào thân. 

"Ngu ngốc", duy cũng chỉ mỗi mình Triệu Phi Yến. Tuy vậy, nàng không hối hận. Thành thật mà nói thì nhiều năm qua, thông qua những chi tiết xâu chuỗi, Triệu Phi Yến nàng sớm đã lờ mờ đoán ra ai là thủ phạm lấy cắp Niệm Hải rồi. Im lặng tới nay, là vì e sợ thôi. Dương Chính Thiên đã trở thành các chủ, quyền uy danh vọng lớn tới như vậy, Triệu Phi Yến nàng sao không e sợ cho được?

Thế nhưng hôm nay...

Vị hảo tỷ muội cùng nàng lớn lên năm đó đã chết rồi. Theo lời của Tôn Thi Hàn thì là thương tâm thành bệnh, oan khuất ra đi. Nếu vẫn tiếp tục im lặng, Triệu Phi Yến nàng chẳng phải sẽ thẹn lắm ư? Mai này xuống dưới cửu tuyền, nàng làm sao đối diện cùng Lâm Ngọc Cơ được đây?

"Keng!".
"Keng!".

...

"Nàng ấy không phải đối thủ của gã kia." Theo dõi trận chiến giữa Triệu Phi Yến và Đoạn Đức một hồi, Lăng Tiểu Ngư chợt nhận xét. 

Bên cạnh, Tôn Thi Hàn cũng hoàn toàn tán đồng. Lấy pháp nhãn của nàng không khó để nhìn ra được tình hình. Rõ ràng so với Đoạn Đức, đạo hạnh của vị sư thúc Triệu Phi Yến này của nàng kém hơn một bậc. 

"Sao? Nàng chưa muốn xuất thủ?".

"Thiếp muốn nhìn thêm một chút." Tôn Thi Hàn đáp. Nàng cũng không phải người cả tin. Đối với vị sư thúc Triệu Phi Yến này, nàng vẫn cần quan sát thêm. 

...

"Keng! Keng!".

"Tiện nhân chịu chết!".

Trải qua một hồi giao phong ác liệt, rốt cuộc thì kết quả thắng - bại đã phân. Không ngoài dự đoán của Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn, Triệu Phi Yến chẳng cách nào đấu nổi Đoạn Đức. Nàng thua rồi. Lúc này, một đường đao hung lệ đang bổ thẳng xuống đầu nàng. Chiếu theo tình hình, mười mươi là Triệu Phi Yến nàng vô pháp chống đỡ, né tránh lại càng không thể. Chết, đó sẽ là kết cục của nàng, cái giá phải trả vì dám đứng ra chống đối Dương Chính Thiên. 

Nhưng... đó là lý thuyết, xét trong trường hợp không có sự can thiệp từ bên ngoài, bằng khi có người can thiệp mà nói... chuyện nó lại khác. 

"Xẹt!".

Chính ở khoảnh khắc trường đao hung lệ sắp bổ xuống đầu Triệu Phi Yến thì dị biến đã nổi lên. Chỉ thấy từ chỗ Tôn Thi Hàn, một đạo hắc quang bất ngờ bay ra, lấy tốc độ kinh nhân đánh bật trường đao lẫn Đoạn Đức - chủ nhân thanh đao, khiến cho hắn kinh động thoái lui. 

Mà, bị kinh động cũng không chỉ mình Đoạn Đức đâu. Dương Chính Thiên cũng thấy ngoài ý muốn đấy.

Chương 593: Phơi bày sự thật

Cao thủ ra chiêu liền biết, lấy tu vi cùng lịch duyệt của mình, Dương Chính Thiên há lại chẳng nhìn ra sự lợi hại của Tôn Thi Hàn. Rõ ràng đạo hạnh của nữ nhân này cực cao...

"Chỉ sợ tu vi ả này không dưới chân nhân hậu kỳ. Nam nhân bên cạnh ả e cũng chẳng đơn giản...".

Tâm tình Dương Chính Thiên so với trước đã trầm trọng lên nhiều. Hắn đang tính sẽ đem trấn các chi bảo xuất ra. 

Tiếc rằng... Dương Chính Thiên hắn không có cơ hội nữa rồi. Thời điểm hắn vừa âm thầm thôi động linh lực thì một gương mặt vô cảm màu xám đã hiện ra ngay trước mặt hắn. Rồi, một đôi mắt màu vàng loé lên. Kế đấy thì... Dương Chính Thiên hắn đã không còn biết gì nữa cả. 

Chết? 

Còn chưa. Lăng Tiểu Ngư không giết hắn, bất quá chỉ dùng chút thủ đoạn thao túng tâm trí, khiến cho hắn phải trở nên thành thật thôi. 

...

"Sư huynh!".

"Sư huynh! Huynh không sao chứ?!".

Mặc cho đám người Đoạn Đức, Cao Cầu lớn tiếng kêu gọi, Dương Chính Thiên vẫn đứng yên bất động, thần tình ngây dại. 

Lo lắng, khiếp sợ, Cao Cầu nhìn Lăng Tiểu Ngư chất vấn: "Ngươi... ngươi đã làm gì?".

"Làm gì sao?" - Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ - "Chỉ là để cho hắn thành thật một chút thôi".

"Ác tặc, ngươi... ư!".

Bên cạnh Cao Cầu, Đoạn Đức vừa mới mở miệng, lời còn chưa kịp nói ra hết thì hai mắt đã trợn trừng, tứ chi co giật, chẳng rõ là bị trúng thủ đoạn gì. Tuy nhiên, hung thủ ra tay thì mọi người đều biết. 

Lăng Tiểu Ngư nói: "Còn kẻ nào muốn giống như hắn, trải qua cảm giác muốn sống không được muốn chết không xong thì cứ lên tiếng, ta sẵn sàng toại nguyện cho".

Toàn trường nín lặng. Môn nhân Thiên Nhai Hải Các, bất kể tầng lớp đệ tử phía dưới hay cao tầng bên trên, ai nấy đều thụt lùi, không nhiều thì ít. Bọn họ sợ. Mắt bọn họ chưa mù, tai cũng chưa điếc, sự khủng bố của Lăng Tiểu Ngư há còn chưa nhận ra? 

Ở đây, trong Thiên Nhai Hải Các này, người có thực lực cao nhất không ai khác, chính là các chủ Dương Chính Thiên, tu vị chân nhân hậu kỳ đỉnh phong. Ấy vậy mà chỉ trong chớp mắt, đang từ trạng thái thanh tỉnh mười mươi Dương Chính Thiên đã biến thành si ngốc, ngay đến một chút phản ứng cũng chẳng làm ra được. Đoạn Đức thì lại càng không phải nói, khắp người hắn da thịt đều đã nứt nẻ cả rồi...

Lăng Tiểu Ngư đã ra tay thế nào? Chẳng một ai biết. Dương Chính Thiên, Đoạn Đức, thủ đoạn bọn họ trúng phải là gì? Không một ai hay.
Cái này có ý nghĩa gì?

Địch nhân quá đỗi cường đại! Thực lực đối phương dư sức huyết tẩy Thiên Nhai Hải Các này!

"Xem ra các ngươi cũng chưa đến nỗi đần độn lắm." Lăng Tiểu Ngư đảo mắt một vòng môn nhân Thiên Nhai Hải Các, nhận xét. 

Tạm bỏ qua bọn chúng, hắn tập trung vào thân ảnh Dương Chính Thiên. 

"Dương Chính Thiên, nghe ta hỏi. Năm đó là ai lấy cắp Niệm Hải?".

"Là ta. Chính ta đã lấy." Tựa như một con rối, Dương Chính Thiên hồi đáp, thanh âm đều đều.

"Nơi cất giấu Niệm Hải ngoài đại sư bá của ngươi ra cũng chỉ có mình Lâm Ngọc Cơ biết, ngươi bằng cách nào lấy được Niệm Hải?".

"Vị trí cất giấu Niệm Hải ta cũng biết".

"Dương Chính Thiên ngươi làm sao biết?".

"Ta đã lợi dụng lòng tin của Lâm Ngọc Cơ, từ chỗ nàng biết được".

"Thì ra là như vậy." - Khí huyết nhộn nhạo sớm đã bình ổn lại, Triệu Phi Yến tỏ ra căm phẫn - "Dương Chính Thiên ngươi đúng là thứ lòng lang dạ sói, thật uổng cho Ngọc Cơ sư tỷ đã tin tưởng ngươi!"."Tiền bối, xin kiên nhẫn nghe hết đầu đuôi." - Lăng Tiểu Ngư bảo với Triệu Phi Yến - "Hãy nghe xem hắn đã làm ra những chuyện hèn hạ gì".

"Được, hãy để cho tất cả mọi người cùng biết bộ mặt thật của tên ngụy quân tử này". 

Triệu Phi Yến lui xuống, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục truy hỏi: "Dương Chính Thiên, năm đó có phải sau khi bị Lâm Ngọc Cơ phát hiện việc làm đen tối của mình, ngươi đã quỳ gối cầu xin nàng?".

"Phải." Vẫn cái giọng đều đều, Dương Chính Thiên xác nhận.

"Lúc đó Dương Chính Thiên ngươi đã nói những lời gì? Thuật lại tất cả đi".

"Lúc đó ta nói...".

Cứ thế, dưới thủ đoạn kiểm soát tâm trí của Lăng Tiểu Ngư, Dương Chính Thiên đem từng câu từng chữ trong quá khứ thuật lại. Nó tận tường đến nỗi khiến cho lòng người cảm thấy ghê tởm. Hãy xem ánh mắt các môn nhân Thiên Nhai Hải Các nhìn Dương Chính Thiên lúc này, ngập tràn thất vọng cùng khinh khi. Có lẽ chính bọn họ cũng không ngờ được rằng vị các chủ uy nghiêm, người mình sùng kính bấy lâu lại có thể là loại tiểu nhân đốn mạc đến như thế. 

Dương Chính Thiên hắn lợi dụng lòng tin của Lâm Ngọc Cơ tìm phương đánh cắp Niệm Hải, chừng bị phát hiện thì van xin, thề thốt, hứa hẹn. Để rồi một lần nữa, vì tin hắn, Lâm Ngọc Cơ đứng ra gánh hết tội tình. Tay bị đoạn, lại còn bị đuổi khỏi Thần Long Đảo, vĩnh viễn không cho phép trở về... Cái giá mà Lâm Ngọc Cơ vì Dương Chính Thiên hắn trả, nó quá lớn. Ấy vậy mà Dương Chính Thiên... Nói gì làm tròn hứa hẹn, một lần tìm gặp Lâm Ngọc Cơ hắn còn chả làm. Bạc bẽo đến thế là cùng!

Những ngón tay siết chặt, Triệu Phi Yến đưa mắt nhìn những vị đồng môn của mình: "Các ngươi nghe rồi chứ? Đã nghe hết rồi chứ?!".

"Hắn, các chủ mà các ngươi sùng bái đó!!".

Môn nhân Thiên Nhai Hải Các ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, rồi cúi đầu im lặng. Cao Cầu - thuộc hạ thân tín nhất của Dương Chính Thiên - so với kẻ khác đầu càng cúi thấp hơn. Hắn thẹn. Hắn sợ...

"Nhân tâm đúng là đáng sợ." Lăng Tiểu Ngư nghe hết đầu đuôi câu chuyện từ chính miệng Dương Chính Thiên, tự đáy lòng cảm thán. 

Hắn hỏi: "Môn nhân Thiên Nhai Hải Các các ngươi hẳn sẽ không cho là ta đang tự biên tự diễn chứ?".

Sau lưng, trước mặt đều chẳng ai lên tiếng phản bác. Lăng Tiểu Ngư đang bịa chuyện gạt người? Cần thiết sao? Với một kẻ có thực lực kinh khủng như hắn?

Oan tình của Lâm Ngọc Cơ là thật. Bây giờ toàn bộ đều đã tin.

Đối với kết quả này, Lăng Tiểu Ngư cảm thấy hài lòng. Giết Dương Chính Thiên với hắn chẳng có gì khó khăn cả, một ý niệm mà thôi. Cái hắn thật sự muốn không phải mạng của Dương Chính Thiên mà là sự trong sạch của Lâm Ngọc Cơ. Hắn muốn oan tình của nàng được sáng tỏ.

Chương 594: Xử tội

"Thi Hàn, chuyện còn lại giao cho nàng. Dương Chính Thiên, Thiên Nhai Hải Các, nàng muốn xử trí như thế nào thì cứ xử trí như thế đó".

Tôn Thi Hàn nhẹ gật đầu.

"Tiểu Ngư, phiền chàng làm cho hắn thanh tỉnh trở lại".

Tên ngụy quân tử bạc tình bạc nghĩa, táng tận lương tâm Dương Chính Thiên này, Tôn Thi Hàn nàng phải để cho hắn tỉnh táo đối diện với sự thật tàn khốc. Để cho hắn trong trạng thái si dại chết đi, thế thì tốt cho hắn quá.

Lăng Tiểu Ngư không khó để nhìn ra ý tứ. Hắn y lời Tôn Thi Hàn, đem Dương Chính Thiên làm cho thanh tỉnh trở lại. Dù vậy, lực lượng của đối phương thì vẫn bị hắn tiến hành phong toả. Không phải hắn e ngại, chỉ đơn giản tránh thêm ồn ào thôi.

"Soạt!".

Được trả tự do, Dương Chính Thiên lập tức thoái lui. Nhận thức của hắn vẫn dừng ở thời điểm Lăng Tiểu Ngư áp sát, chuyện phát sinh sau này, những gì hắn đã nói, đã làm hết thảy hắn đều không nhớ. Nhưng chí ít thì có một điều hắn nhận ra được: lực lượng của hắn đã chẳng cách nào điều động được nữa.

Nội tâm khiếp sợ, hắn nhìn Lăng Tiểu Ngư như nhìn một con quái vật ghê gớm nào đó: "Ngươi... ngươi đã làm gì ta?".

"Đoạn Đức, Cao Cầu!" Vì quá sợ hãi, không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, theo phản xạ, Dương Chính Thiên gọi hai kẻ thân tín nhất của mình. Nhưng... chẳng ai đáp lại hắn.

Cũng chính lúc này, Dương Chính Thiên đã nhìn thấy thân ảnh Đoạn Đức. Chỉ là tình trạng của hắn... Da thịt nứt nẻ, máu tươi chảy ròng, môi mấp máy lại không thốt nổi thành câu... Đoạn Đức sắp chết. Cho dù không chết thì e cũng sẽ chẳng sống thêm được bao lâu nữa.

Đây là chuyện gì?

Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra?!

Dương Chính Thiên cảm thấy cả trời đất như sụp đổ trước mắt mình. Hắn tiếp tục đưa mắt tìm kiếm.

May mắn, Cao Cầu vẫn còn tốt, chẳng bị thương tổn gì.

"Cao Cầu!".

Tựa như vừa mới bắt được cộng rơm cứu mạng, Dương Chính Thiên chạy lại chỗ Cao Cầu.

"Cao Cầu, chuyện gì đã xảy ra? Ta tại sao lại trở nên thế này? Còn Đoạn Đức nữa...".

Dương Chính Thiên còn chưa kịp nói hết câu thì thân thể đã bị người đẩy ngã.

"Cao Cầu, ngươi...!".

Trong lúc Dương Chính Thiên còn đang "ngạc nhiên" trước hành động phũ phàng của thân tín mình thì Cao Cầu đã chạy đến trước mặt Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn, quỳ sụp xuống:

"Hai vị đại nhân! Tiểu nhân cũng chỉ là thân bất do kỷ, trước cường quyền không thể không cúi! Chuyện của Ngọc Cơ sư muội, tiểu nhân thật không có dính dáng gì, năm đó vốn chẳng hề hay biết tới oan tình của Ngọc Cơ sư muội...".

"Hai vị đại nhân! Cầu xin hai vị đại nhân đèn trời soi xét, rộng lượng khai ân!".

...

"Muốn ta khai ân?".

Tôn Thi Hàn ra chiều cân nhắc, bảo: "Không phải không thể. Vậy hãy thể hiện chút thành ý đi".

"Năm đó sư phụ ta vì Dương Chính Thiên hắn mà gánh chịu đại hình, một chi bị đoạn, bây giờ ngươi hãy giúp ta chặt xuống một cánh tay của Dương Chính Thiên hắn đi".

Cao Cầu không tốn quá nhiều thời gian để suy nghĩ. Hắn cúi đầu vâng dạ, quay lại nhìn Dương Chính Thiên."Cao Cầu, ngươi... ngươi không được làm bừa!".

"Người đâu! Mau bảo vệ ta!".

Dương Chính Thiên chẳng phải kẻ ngu, sau khi thanh tỉnh trở lại, chỉ một thoáng cảm nhận, quan sát thì hắn đã đoán ra gần như hết thảy mọi chuyện rồi. Chung quanh bốn phía môn nhân đều nhìn hắn bằng ánh mắt khác lạ, không hề có một chút tôn kính nào cả. Bọn họ thậm chi còn kéo dãn khoảng cách với Dương Chính Thiên hắn, rõ ràng là sợ bị liên lụy...

Đã không còn ai đứng về phía hắn nữa rồi. Dương Chính Thiên tự mình hiểu lấy. Nhưng hiểu thì hiểu, hắn vẫn muốn kêu gọi thử. Hắn hi vọng cảm giác của mình là sai, những gì mình nhìn thấy không hề đúng. Tiếc rằng... đó lại là sự thật.

"Các ngươi... đám người các ngươi...".

"Ta chính là các chủ Thiên Nhai Hải Các! Ta lệnh cho các ngươi... a!".

Thanh âm của Dương Chính Thiên đã bị cắt ngang, bởi một đường kiếm. Ra tay không ai khác, chính là thân tín bao năm của hắn: Cao Cầu.

"Các chủ, ngươi cũng đừng trách ta. Đây là ngươi tự làm tự chịu." Cao Cầu chặt đứt cánh tay trái của Dương Chính Thiên xong, rất không biết xấu hổ thầm nghĩ. Hắn vậy mà lại thực cho rằng mình không đáng tội.

Mong rằng với hành động "đại nghĩa diệt thân" vừa rồi sẽ nhận được sự khoan hồng từ Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn, Cao Cầu xoay người lại thì...

"Phốc!".

... một nhát kiếm xuyên qua tim hắn.

Hai mắt mở trừng, rất đỗi bất cam, Cao Cầu cố gắng nâng tay chỉ vào thân ảnh Tôn Thi Hàn - kẻ vừa mới cầm kiếm đâm mình: "Ngươi... ngươi lật lọng...".

"Xoạt!".

Thái âm chi lực từ trong thanh kiếm bạo phát, thân thể Cao Cầu ngay lập tức bị chia năm xẻ bảy, chết liền tại chỗ.

"Ngươi nói đúng, là ta lật lọng." Tôn Thi Hàn cúi xem đống máu thịt dưới chân, lạnh lùng cất tiếng. Đối với hạng tiểu nhân như Cao Cầu này, Tôn Thi Hàn nàng việc gì phải giữ lời. Chẳng đáng. Mới nãy chính hắn cùng với Đoạn Đức là hai kẻ đã đứng ra ủng hộ Dương Chính Thiên, công khai chỉ trích Triệu Phi Yến và nàng, bảo các nàng bịa chuyện gạt người đấy. Đem ánh mắt thu hồi, Tôn Thi Hàn ngẩng đầu nhìn lên.

Bắt gặp cái nhìn sắc lạnh của nàng, Dương Chính Thiên bất giác rùng mình. Hắn nhanh chân tháo chạy. Nhưng, hắn chạy được đi đâu chứ? Đừng nói hiện tại linh lực vô pháp điều động, kể cả cho dù thực lực của hắn có đương toàn thịnh đi nữa thì cũng đừng mong thoát được. Chẳng cần đến Lăng Tiểu Ngư, chỉ một mình Tôn Thi Hàn thôi là đủ giải quyết rồi. Nên nhớ, thân thể mà nàng đang sở hữu đây chính là của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, lực lượng thuộc hàng Thiên tiên cấp bậc!

Thân ảnh tiêu thất, đến khi lần nữa hiện ra thì Tôn Thi Hàn đã ở ngay trước mặt Dương Chính Thiên. Trong sự kinh hoảng của hắn, nàng vung tay tát mạnh.

"Chát!".

"Cái tát này là ta thay sư phụ ban cho ngươi, bởi sự lọc lừa giả dối".

"Khục khục..." Chịu một cái tát như trời giáng của Tôn Thi Hàn, Dương Chính Thiên liền ngã lăn ra đất, lúc này đứng dậy thì răng cũng đã gãy mất ba cái, máu tươi chảy ròng. Bộ dạng... cũng "đáng thương" lắm.

Có điều, thật không may, ở đây lại chả ai vì hắn mà cảm thấy xót thương cả. Môn nhân trên dưới Thiên Nhai Hải Các, bọn họ hiện ngay đến bản thân mình còn chẳng thể lo được thì huống hồ là Dương Thiên Chính hắn.

"Chát!".

Rất nhanh, một cái tát nữa lại được Tôn Thi Hàn "ưu ái ban tặng" lên mặt Dương Chính Thiên.

"Cái tát này là vì Dương Chính Thiên ngươi thất hứa vong thề, khiến sư phụ ta thương tâm thành bệnh".

...

"Chát!".

"Cái tát này là dành tặng cho sự đan tâm, không một chút ăn năn nào của ngươi".

...

"Chát!".

"Cái tát này...".

...

"Chát!".

"Cái tát này...".

...

"Chát!".

...

Một lần rồi lại một lần, Dương Chính Thiên cứ té xuống lại bị ngượi vực lên, để rồi tiếp tục bị đánh. Những cái tát căm hận, chúng đã đem khuôn mặt Dương Chính Thiên hắn biến thành một đống máu thịt bầy nhầy.

Mũi sớm đã gãy, xương cằm sớm đã vỡ, Dương Chính Thiên bây giờ, thê thảm tới nỗi không biết nên dùng từ ngữ nào để miêu tả. Cái khuôn mặt này của hắn, nó chẳng thể gọi là mặt người nữa rồi. Ma quỷ? Chỉ e còn làm ô danh.

Chương 595: Trên đỉnh thần long có ngôi mộ

"T-Tha... tha..." Nằm dài trên đất, với khuôn mặt máu me bê bết, Dương Chính Thiên thều thào van xin. Hắn thực vẫn chưa muốn chết. 

"Sao? Cuộc sống này Dương Chính Thiên ngươi vẫn còn nuối tiếc lắm ư?".

Nửa điểm động tâm cũng không có, Tôn Thi Hàn cười lạnh. Nàng hạ mình ngồi xuống bên cạnh Dương Chính Thiên, giơ bài vị ân sư ra.

"Dương Chính Thiên, năm đó ngươi đối với sư phụ ta như vậy, có từng áy náy, có từng ăn năn?".

Tôn Thi Hàn hỏi xong thì tự mình trả lời. Nàng nhẹ lắc đầu: "Hẳn là không rồi. Ngươi đã lên làm các chủ Thiên Nhai Hải Các, sống tốt như thế kia mà".

"Dương Chính Thiên, ngươi đã ở Thiên Nhai Hải Các này hưởng phúc lâu như vậy, tới lúc phải trả nợ rồi".

Đoán biết chuyện gì sắp xảy ra, Dương Chính Thiên trong lòng kinh hoảng tột cùng, theo bản năng tìm phương trốn chạy. Nhưng hắn có thể chạy được ư? Đứng còn không nổi thì lấy gì chạy.

"Đừng... Đừng giết ta..." Trên đất, Dương Chính Thiên cố lết ra xa Tôn Thi Hàn. Thế mới thấy, cho dù trong quá khứ phong quang cỡ nào, đối mặt tử thần thì bản chất Dương Chính Thiên hắn cũng bất quá như con nai, con thỏ mà thôi. Hắn rất sợ chết.

Nhưng sợ hay không thì đấy cũng là chuyện của hắn. Tôn Thi Hàn đâu cần biết. Thần tình hung ác, nàng nắm chặt thanh kiếm màu đen trong tay, chém ra một đường.

"Phụt!".

Tức khắc, đầu Dương Chính Thiên rơi luôn xuống đất, trên cổ máu tươi phun trào. Tựa suối.

...

"Ực...".

"Ực...".Bốn phía chung quanh, những tiếng nuốt nước bọt khe khẽ vang lên. Rõ ràng là đang có không ít người khiếp hãi. Dù vậy, chẳng thấy ai chạy. Có lẽ Đoạn Đức, Cao Cầu và Dương Chính Thiên, kết cục của ba người bọn họ là quá đủ để làm gương rồi.

...

"Sư phụ, nợ của người hôm nay đệ tử đã đòi được rồi." Tôn Thi Hàn cầm bài vị, khẽ giọng. 

Nói rồi, nàng chuyển mình đứng lên, đưa mắt liếc nhìn đám cao tầng còn lại của Thiên Nhai Hải Các. 

Chẳng ai bảo ai, môn nhân Thiên Nhai Hải Các đồng loạt quỳ sụp xuống xin tha. 

Sự hung ác của Tôn Thi Hàn, nó làm bọn họ phải khiếp sợ. 

Mà không chỉ những kẻ mới quỳ, kể cả người duy nhất còn đứng bên Thiên Nhai Hải Các là Triệu Phi Yến cũng đang âm thầm rung động. Thú thật là nàng cũng có chút e sợ Tôn Thi Hàn rồi. Nhưng dẫu vậy, nàng vẫn lấy can đảm đứng ra khuyên can. Mặt đối mặt, mắt nhìn mắt, nàng nói: "Có thể tha cho bọn họ không? Oan tình của Ngọc Cơ sư tỷ năm đó, bọn họ vốn dĩ đều không biết...".

Tôn Thi Hàn lặng im trong chốc lát, rồi nói với Triệu Phi Yến: "Sư thúc, oan có đầu nợ có chủ. Thiên Nhai Hải Các từ đây về sau giao cho người xử trí"."Giao cho ta?" Triệu Phi Yến hơi bất ngờ. Vốn nãy giờ nàng còn tưởng...

Tôn Thi Hàn không giải thích nhiều, chỉ nói thêm vài câu rồi mang hũ hài cốt cùng bài vị ân sư theo chân Triệu Phi Yến hướng đỉnh núi bay đi. Lăng Tiểu Ngư cũng là như thế. 

Lát sau, trên đỉnh núi...

Giữa thảm cỏ xanh, một phần mộ đã vừa mới được người đắp xong. Nó khá đơn sơ, bất quá một gò đất nhô lên, một tấm bia bằng gỗ...

Thật ra thì ban đầu Triệu Phi Yến có đề nghị sẽ xây dựng một ngôi mộ thật khang trang cho Lâm Ngọc Cơ nhưng đã bị Tôn Thi Hàn từ chối. Theo như Tôn Thi Hàn giải thích thì sinh thời sư phụ vốn là người đạm bạc, không ưa lối sống xa hoa; trước phút lâm chung sư phụ cũng có căn dặn bảo đừng xây mộ, chỉ một tấm bia thôi là đủ rồi.

"Sư phụ, xin hãy an nghỉ." Trước mộ phần vừa mới đắp xong, Tôn Thi Hàn dập đầu bái lạy. Bên cạnh Lăng Tiểu Ngư cũng thành tâm quỳ bái. 

Bái xong, hai người bọn họ từ từ đứng lên. Tôn Thi Hàn cúi nhìn tấm bia, nói: "Lúc còn sống sư phụ vẫn luôn mong muốn trở về Thiên Nhai Hải Các. Thần Long Đảo vẫn luôn là nhà của người...".

"Đỉnh Thần Long này, sư phụ có từng kể qua. Người nói người rất thích đến đây, mỗi lần có tâm sự, dù vui hay buồn thì người đều đến. Rồi kể với cây, kể với gió...".

Tôn Thi Hàn càng nói trong mắt hơi nước càng phủ giăng, chừng sắp khóc. Chẳng hiểu sao lúc này nàng lại bỗng thấy nhớ sư phụ vô cùng. Nàng ước gì sư phụ vẫn còn sống...

Thấu hiểu nỗi lòng của thê tử, Lăng Tiểu Ngư đặt bàn tay lên lưng nàng, vị trí gần sát vai, hòng an ủi.

Cảm nhận được hơi ấm, Tôn Thi Hàn quay người lại. Nàng ôm lấy Lăng Tiểu Ngư, tựa đầu vào ngực hắn, trong mắt những giọt lệ tuôn rơi.

"Sư phụ nàng hẳn đã thanh thản rồi. Đừng buồn nữa".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau