TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 586 - Chương 590

Chương 586: Tình nhi nữ (2)

"Ca vũ ta đúng thật biết không quá nhiều, nhưng vẫn phân biệt được đâu là hay đâu là dở. Giống như bọn họ, chỉ có thể dùng một từ: "Tuyệt". Nhất là cô gái mặc hoàng y đang cầm quạt múa kia. Vóc dáng, thần thái, động tác, cử chỉ, toàn bộ đều hoà quyện vào nhau một cách hoàn hảo, khiến cho người ta có muốn không nhìn cũng không được." Lăng Tiểu Ngư chăm chú dõi theo thân ảnh hoàng y nữ tử, nói ra nhận xét. 

Những gì Lăng Tiểu Ngư hắn nói, tất cả đều là thật. Tuy nhiên, đôi khi thật thà chưa hẳn đã hay, đặc biệt là khi thành thật khen ngợi một nữ nhân ở trước mặt một nữ nhân. Bởi lòng ganh tị, so bì của nữ nhân, nó vốn chẳng hề nhỏ.

Tôn Thi Hàn đem tay mình rút về, khó chịu ra mặt: "Chàng đây là xem ca múa hay là xem người ca múa vậy?". 

"Có gì khác nhau sao?".

"Hừm...".

Tôn Thi Hàn ngó xuống bên dưới, thấp giọng chê bai: "Theo thiếp thấy thì con mắt nghệ thuật của chàng không được tốt lắm. Động tác của nàng ta như vậy mà chàng gọi là hoàn hảo? Hứ, còn thiếu sót nhiều lắm".

Lăng Tiểu Ngư không phản bác. Hắn thừa nhận ở trong lĩnh vực này, bản thân vô pháp so bì cùng Tôn Thi Hàn. Cái thời còn trẻ, Tôn Thi Hàn nàng đã nổi danh kỳ nữ, trừ bỏ việc tu luyện ra thì khoản cầm kì thi hoạ, tài nghệ của nàng cũng khó có cung nhân nào theo kịp. 

Tâm tư máy động, Lăng Tiểu Ngư đợi cho điệu múa kết thúc thì chuyển mình đứng lên, đi về phía mép đài. Trước những ánh mắt nghi hoặc của cả người trên đài lẫn những kẻ dưới đài, hắn nhìn hoàng y nữ tử - người vừa thực hiện xong điệu múa, hỏi: "Cho ta biết, tên ngươi là gì?".

Nét mặt không giấu được vẻ khẩn trương, hoàng y nữ tử cung kính hồi đáp: "Bẩm trưởng lão, đệ tử danh gọi Đoan Mộc Kỳ". 

"Đoan Mộc Kỳ? Tên nghe không tệ".

Lăng Tiểu Ngư khẽ gật đầu, lấy từ trong không gian giới chỉ ra một chiếc lọ nhỏ màu trắng.

"Điệu múa vừa rồi của ngươi rất hay, lọ đan dược này thưởng cho ngươi. Đợi đến trúc cơ hậu kỳ phục dụng, nó sẽ giúp ngươi gia tăng tỉ lệ thành công đột phá vào chân nhân thêm năm thành".

Năm thành?!

Đoan Mộc Kỳ mở to hai mắt, bờ môi mấp máy. Nàng ngỡ là mình nghe lầm. 

"Sao? Không tính cảm ơn ta?".

Được người "nhắc nhở", Đoan Mộc Kỳ lúc này mới hoàn hồn trở lại. Nàng vội quỳ xuống tạ ơn: "Cảm tạ trưởng lão ban thưởng!".

"Được rồi, tiếp lấy." Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư đem lọ đan dược ném xuống. 

Chả có gì khó khăn, Đoan Mộc Kỳ rất dễ dàng vươn tay bắt lấy. Nàng nhìn đồ vật đang cầm trong tay, nội tâm kích động vô cùng.

Từ xưa tới nay, sở dĩ chân nhân khó thành là bởi thiên đạo hà khắc, ở dưới thiên kiếp hiếm người vượt qua được. Tỉ lệ đột phá thành công, thực thấp lắm. Đoan Mộc Kỳ tự nhận mình tư chất không tệ, nhưng nếu để nói đột phá thành công, hai thành nàng cũng chưa nắm chắc. Loại đan dược giúp gia tăng thêm năm thành ư? Đấy chính là mơ ước của vô số người! Riêng Đoan Mộc Kỳ nàng, nàng thậm chí còn chưa từng dám mơ! Vậy mà nó lại thành sự thật...Nỗi vui mừng của Đoan Mộc Kỳ khó có thể dùng ngôn từ diễn tả. Trong đôi mắt nàng lệ suýt tí thì rơi. Biểu cảm đó, xung quanh rất nhiều người thấy được, nhưng chẳng ai cười chê. Nếu có thì cũng chỉ là hâm mộ. Một phần thưởng quý giá như vậy, dám cá dẫu là vị cung nhân nào ở đây khi nhận được cũng sẽ trở nên thất thố giống Đoan Mộc Kỳ thôi. Không quan trọng, thiết nghĩ chắc chỉ mỗi mình Tôn Tiểu Yến. 

"Hừm...".

Trên đài, Lăng Tiểu Ngư nhìn đám đông bên dưới, kề tay lên miệng hắng nhẹ một tiếng. Những ánh mắt trông mong kia, hắn sắp chịu không nổi nữa rồi. 

Đợi cho mọi người thu liễm lại tâm can, lúc này hắn mới triển khai ý đồ.

"Đoan Mộc Kỳ tài nghệ xuất chúng, điệu múa của nàng khiến cho ta và cung chủ cảm thấy rất vừa ý, vậy nên xứng đáng được ban thưởng. Những người còn lại... Các ngươi về sau nếu có biểu hiện tốt, thể hiện rõ lòng trung thành với Tuyết Linh Cung, có thể vì Tuyết Linh Cung, vì cung chủ cúc cung tận tụy, khắc cũng sẽ nhận được".

"Được rồi, quay lại chuyện ca múa...".

Lăng Tiểu Ngư dừng một chút, chờ khi tất cả mọi người đều đã thực sự chú tâm thì tiếp tục: "Vừa rồi Đoan Mộc Kỳ thể hiện rất tốt, tuy nhiên, vẫn còn thiếu một chút để gọi là hoàn hảo. Theo như ta được biết thì trong cung có một người mà tài nghệ so với Đoan Mộc Kỳ còn cao hơn một bậc. Người này không chỉ múa đẹp mà còn hát rất hay, đàn cũng rất giỏi, cầm kỳ thi hoạ loại nào cũng đều đạt đến trình độ thượng thừa...".

...

"Cái tên này đang định làm trò gì nữa đây?" Vẫn an vị trên ghế, Tôn Thi Hàn dõi theo từng động tác của nam nhân phía trước, trong lòng có cảm giác bất an. Nhất là khi nghe hắn đề cập đến cái người "không chỉ múa đẹp mà còn hát rất hay, đàn cũng rất giỏi, cầm kỳ thi hoạ loại nào cũng đều đạt đến trình độ thượng thừa" kia. 

"Không phải hắn là đang nói ta đấy chứ?".
...

Tôn Thi Hàn đã có lo lắng. Nàng sợ Lăng Tiểu Ngư muốn mình làm cái gì đó. Trong âm thầm, nàng dùng thuật truyền âm truy vấn, hòng ngăn hắn lại. Khổ nỗi... Lăng Tiểu Ngư hắn chẳng hề nghe. 

Thay vì lui về thì hắn vẫn đứng đó, và vẫn tiếp tục nói: "... Mọi người hẳn đang thắc mắc, tự hỏi là ai mà lại được ta đánh giá cao như vậy, đúng chứ?".

"Không cần hoài nghi. Lời của ta khẳng định thiên chân vạn xác. Bởi vì vị kỳ nữ mà ta đang đề cập, nàng ấy chẳng phải ai khác mà chính là cung chủ của các ngươi: Tôn Thi Hàn".

"Ồ! Là cung chủ!".

"Vừa rồi ta còn đang tự hỏi, thật không ngờ người trưởng lão đề cập lại là cung chủ...".

"Quả thật so với Đoan Mộc Kỳ thì tài nghệ của cung chủ cao hơn rất nhiều. Ta từng nghe sư phụ khẳng định như vậy".

"Ừ, ta cũng được nghe. Sư phụ ta mỗi lần nhắc đến đều rất thán phục tài nghệ của cung chủ".

"Nhưng mà đã lâu rồi cung chủ không còn đàn hát gì nữa. Tại sao bây giờ trưởng lão lại đề cập nhỉ?".

"Phải đấy, trưởng lão đây là ý gì nhỉ?".

Dưới đài, các cung nhân xôn xao bàn tán, đa phần đều đang thắc mắc, không hiểu Lăng Tiểu Ngư có ý gì. Các nàng không nghĩ hắn chỉ tùy tiện nhắc qua như vậy rồi thôi.

"Chẳng lẽ nào trưởng lão tính để cung chủ đứng ra biểu diễn?" Bất giác, một ý nghĩ hiện lên trong đầu một số cung nhân. 

Và thực tế thì các nàng đã đoán đúng. Lăng Tiểu Ngư quả có ý đó thật.

Khuôn mặt tươi cười, hắn xoay người lại nhìn Tôn Thi Hàn hiện đang khó xử: "Thi Hàn, hôm nay là ngày vui của chúng ta, nàng có thể vì ta mà múa một điệu không?".

Lời, Tôn Thi Hàn nghe rất rõ, dù vậy, nàng chưa đáp. Trên mặt nàng lúc này, hai mắt đăm đăm, đôi môi thì mím lại. Nhìn ngang ngó dọc thế nào cũng đều thấy Tôn Thi Hàn nàng tức giận cả.

"Cung chủ sẽ bạo phát mất." Trong âm thầm, một vài người bất giác nghĩ.

Chương 587: Tình nhi nữ (3)

Hoặc gắt gỏng từ chối, hoặc kìm lòng "nhỏ nhẹ" từ chối, kết quả sau cùng đều sẽ là từ chối. Cung nhân trên dưới ai cũng cho là như vậy. Lúc này tất cả đều đang lo lắng dõi mắt nhìn lên đài cao...

Từng bước, từng bước chậm rãi, Tôn Thi Hàn tiến đến bên cạnh Lăng Tiểu Ngư, sát mép đài. Ở trước mặt hắn, nàng vẫn như cũ, giữ cái nhìn chằm chằm 

"Thi Hàn, có thể chứ?" Mặc dù thái độ của người rành rành bất thiện nhưng Lăng Tiểu Ngư vẫn rất bình tĩnh hỏi lại. Có lẽ hắn cho rằng Tôn Thi Hàn sẽ không dám loạn động chăng?

Tôn Thi Hàn đứng im nhìn một lúc, cuối cùng, rất ngoài ý muốn, nàng bỗng mỉm cười. Sắc mặt đã hoàn toàn thay đổi, chuyển từ tức giận sang ôn nhu, nàng dịu dàng đáp: "Quân đã có lời, tiện thiếp dám đâu chối từ".

"Vậy ta sẽ dõi mắt xem nàng".

...

Thời điểm Lăng Tiểu Ngư quay lại chiếc ghế của mình thì Tôn Thi Hàn cũng đã bước xuống dưới đài. Nàng đứng đúng ngay vị trí của Đoan Mộc Kỳ khi nãy, từ tốn cởi xuống hỷ y, chiếc áo khoác ngoài cùng. 

Hỷ y vừa cởi thì vóc dáng của Tôn Thi Hàn cũng liền được phơi bày trọn vẹn. Ngực ra ngực, eo ra eo, mông ra mông, mỗi một nơi đều có sức hấp dẫn vô ngần. Dưới lớp hồng y mỏng manh, không khó để thấy được một chiếc áo lót màu đen đang ẩn hiện. 

Tôn Thi Hàn quay sang các cung nhân cầm sáo giữ đàn, hỏi: "Các ngươi biết khúc "Tình Nhi Nữ" chứ?".

"Chúng đệ tử có biết, thưa cung chủ." Người cung nhân lớn tuổi nhất đáp lại.

"Vậy các ngươi khởi nhạc đi".

"Vâng, cung chủ".

Người cung nhân nói xong liền đặt tay lên cây thất huyền cầm để ở trước mặt, ngón tay gảy nhẹ. Bên cạnh nàng, tiếng sáo, tiếng tì bà cũng mau chóng cất lên, tất cả hoà thành một điệu khúc rất đỗi êm tai.

Thả hồn theo giai điệu, Tôn Thi Hàn bắt đầu múa. Từng động tác, từng cử chỉ, hết thảy đều được nàng thể hiện một cách vô cùng hoàn hảo. Chẳng cần phụ kiện chi, chỉ với đôi tay, Tôn Thi Hàn nàng đã khiến cho toàn thể cung nhân cả trên lẫn dưới đài đều phải chăm chú dõi theo, rồi si mê lúc nào không rõ. 

Lăng Tiểu Ngư ư? Hắn cũng chẳng thể rời mắt. 

Tôn Thi Hàn là kỳ nữ, tài ca múa khó có nữ nhân nào bì kịp, cái đó hắn sớm đã biết. Hắn thấy được ở trong ký ức của nàng, những lần nàng ca, những lần nàng múa. Nhưng so với tất cả những điệu múa trong quá khứ ấy, lần này lại có phần sai biệt. Điệu "Tình Nhi Nữ" này của nàng, cảm xúc dạt dào lắm. Mỗi một cái liếc mắt, mỗi một cái cau mày, toàn bộ đều có thể khiến cho lòng người phải xuyến xao...

Mà, không phải duy chỉ múa, còn có ca nữa. Tôn Thi Hàn nàng đã vừa cất lên tiếng hát. Tiếng hát của nàng, sao mà thiết tha, chan chứa quá. Tình của nhi nữ, cung bậc cảm xúc được Tôn Thi Hàn nàng thể hiện cực kỳ trọn vẹn, chẳng chê vào đâu được. Giống như... Tôn Thi Hàn nàng không phải đang diễn, những gì nàng thể hiện, đấy cũng chính là tâm tư của nàng vậy...
"Hồ điệp bay, vương vấn nhau đến rồi đi

Vườn hoa mang hương sắc thêm đắm say

Cười khe khẽ khép nép

Hỏi quân một câu: “Thiếp đẹp hay không hỡi chàng ơi?"

“Giang san thịnh thế” ta đâu mong

“Thanh quy lễ tiết” ta đâu màng

Chỉ mong cho ai đó đoái hoài ta

Rồi bên nhau lưu luyến nhau mãi thôi

Người thương hỡi người hỡi, người thấu chăng lòng ta?

Thiếp cùng chàng nguyện chẳng rời xa...". (*)
...

"... Người thương hỡi người hỡi, người thấu chăng lòng ta?

Thiếp cùng chàng nguyện chẳng rời xa...".

... 

Tiếng đàn đã ngưng, lời ca cũng đã dứt, nhưng khắp quảng trường bầu không khí vẫn lặng yên thin thít. Tất thảy cung nhân vẫn còn đang đắm chìm trong giai điệu thần tiên, chưa thoát ra được. Vài giây sau, những tiếng vỗ tay mới bắt đầu vang lên. Khởi điểm không ai khác, chính là Lăng Tiểu Ngư. 

Hắn rời khỏi ghế, đi xuống luôn dưới đài. Tiến đến trước mặt Tôn Thi Hàn, hắn mỉm cười nhìn nàng, thật tâm khen ngợi: "Đây là điệu múa hay nhất, cũng là bài hát hay nhất mà ta từng được thấy, từng được nghe".

Tôn Thi Hàn nghe xong, không nói gì, chỉ hơi cúi đầu cười đáp. Trong lòng nàng cảm thấy ngọt ngào lắm. 

Không phải nói điệu múa của Đoan Mộc Kỳ là hoàn hảo sao? Vậy bây giờ so sánh, ai mới thực hoàn hảo?

Đáp án, Tôn Thi Hàn cho rằng người đã biết rõ. 

...

Tôn Thi Hàn đồng ý đứng ra biểu diễn vốn không phải chỉ để chiều lòng Lăng Tiểu Ngư, để cho hắn thể diện. Cốt yếu là nàng muốn chứng minh bản thân mình, rằng so với Đoan Mộc Kỳ, tài nghệ của nàng còn cao hơn rất nhiều. Nàng muốn thông qua lời ca, điệu múa để nói cho Lăng Tiểu Ngư biết rằng nàng xứng đáng hơn tất thảy. 

Và thực tế, theo như những gì đang diễn ra, có thể khẳng định Tôn Thi Hàn nàng đã đạt được mục đích. Lăng Tiểu Ngư đã si mê xem nàng, chân tâm ca ngợi nàng. Các cung nhân lại càng không phải nói, ai ai cũng đều dùng ánh mắt ngưỡng mộ, sùng bái để nhìn nàng. Lúc này, ngoại lệ duy chỉ mỗi một người: Tôn Tiểu Yến.

"Ta... thua rồi".

Lẫn giữa vô số cung nhân, Tôn Tiểu Yến âm thầm nuốt lệ, chua xót thừa nhận. So với Tôn Thi Hàn, Tôn Tiểu Yến nàng thực sự là không bằng được. Dung nhan tướng mạo, cảnh giới tu vi, cầm kỳ thi hoạ... hết thảy Tôn Tiểu Yến nàng đều không bằng.

Thua, cũng là tất yếu đi...

(*) "Tình Nhi Nữ" là bài hát của TQ, lời được viết ra trong truyện là mình nghe bạn Lee Phú Quý thể hiện. Bạn Lee Phú Quý chuyên cover lời việt các bài hát tiếng Hoa, rất hay. Mọi người nếu có hứng thú muốn nghe thì có thể vào YouTube gõ tìm kênh Lee Phú Quý nhé. À, có bài Thiên Hạ Hữu Tình Nhân (nhạc phim Thần Điêu Đại Hiệp) bạn ấy cover nghe phiêu lắm, mọi người nghe thử đi.

Chương 588: Đêm động phòng

Căn phòng phủ một màu hỷ sắc, Tôn Thi Hàn ngồi ở trên giường, chả biết từ lúc nào tay trái đã đan lấy tay phải, nét mặt khẩn trương trông thấy. 

Nàng đang rất hồi hộp. Cái cảm giác vừa chờ mong lại vừa lo sợ của một tân nương. Tuy nói Tôn Thi Hàn nàng và Lăng Tiểu Ngư đã từng phát sinh quan hệ, nhưng lần đó nàng vẫn chỉ đương ở dạng linh hồn, giờ thì khác, Tôn Thi Hàn nàng đã có đầy đủ cả linh hồn lẫn thể xác. Theo khía cạnh nào đó, nếu bảo đây là "lần đầu tiên" của nàng thiết nghĩ cũng chẳng sai. 

Đêm nay... chắc là sẽ dài lắm. 

...

"Két...".

Trong lúc Tôn Thi Hàn còn đang suy nghĩ vẩn vơ thì cánh cửa phòng bỗng mở. Từ bên ngoài, vẫn bộ hỷ phục ban ngày, Lăng Tiểu Ngư chậm rãi bước vào. Theo mỗi bước chân của hắn, trái tim Tôn Thi Hàn càng đập nhanh hơn, những ngón tay càng đan chặt hơn.

Bộ dáng khẩn trương của Tôn đại cung chủ, Lăng Tiểu Ngư hẳn đã thấy được. Dù vậy, hắn không bình luận gì, chỉ lặng im đứng bên cạnh chiếc bàn rót rượu. Tất cả là hai ly, một cho hắn, còn một thì cho Tôn Thi Hàn nàng.

Bước chân dù chậm nhưng bởi đoạn đường vốn chả đáng bao nhiêu nên loáng cái thì Lăng Tiểu Ngư đã tiếp cận hỷ sàng. Hắn ngồi xuống giường, đưa chung rượu cho Tôn Thi Hàn: "Thi Hàn, cầm lấy".

Đợi người đã nhận rượu, Lăng Tiểu Ngư mới nói tiếp: "Uống rượu giao bôi xong, từ đây về sau ta và nàng sẽ đồng cam cộng khổ, trọn đời tương hợp".

"Ân." Tôn Thi Hàn khẽ ứng tiếng, ngẩng đầu nhìn lên. 

Đôi má hồng vì thẹn thùng nhiều hơn là vì men rượu, Tôn Thi Hàn lúc này quả dụ nhân vô cùng. 

"Thi Hàn, nàng thật xinh đẹp".

Nghe người khen ngợi, Tôn Thi Hàn xấu hổ cúi mặt, trên môi nở một nụ cười hạnh phúc.

Hôm nay Tôn Thi Hàn nàng trang hoàng lộng lẫy như vậy, còn không phải vì Lăng Tiểu Ngư hắn? 

"Thi Hàn, nàng đang xấu hổ đấy à?".

Tôn Thi Hàn thu lại nụ cười, liếc nhẹ một cái. 

"Hừm... Được rồi, chúng ta uống rượu. Uống rượu".

Chả muốn để cho giai nhân sinh tức khí, Lăng Tiểu Ngư vội chuyển ý. Hắn nâng lên ly rượu, rồi trong tư thế tay tay giao hoà, cùng Tôn Thi Hàn uống cạn.

... 

"Thi Hàn".

"Ân".

"Lễ thành thân đã xong, rượu giao bôi cũng đã uống, nàng nói xem, bây giờ chúng ta nên làm gì tiếp?".Lăng Tiểu Ngư chưa hỏi thì thôi, vừa mới hỏi, cả khuôn mặt Tôn Thi Hàn đã liền ửng đỏ. 

Làm gì? Ở trong lòng hắn lẽ nào lại không biết hay sao?

"Tiểu Ngư..." - Thanh âm rất đỗi nhu mì, Tôn Thi Hàn nói - "Đêm nay... chuyện đó... hoãn nhé?".

Hoãn?

Lăng Tiểu Ngư nghi hoặc: "Tại sao lại hoãn?".

Phải biết đây là đêm tân hôn, theo lẽ nên "động phòng" mới đúng. Từ xưa tới giờ, có đêm tân hôn nào mà phòng hoa lại không động đâu?

Dường như cũng hiểu được nghi vấn trong lòng Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn giải thích: "Tiểu Ngư, chàng đang bị thương, làm chuyện đó không tốt. Vậy nên...".

"À, ra là nàng đang vì chuyện này mà lo lắng".

Lăng Tiểu Ngư mỉm cười, một trong hai cánh tay vòng qua ôm lấy bờ eo mỏng manh của giai nhân bên cạnh: "Đừng lo. Một chút thương tích nho nhỏ thôi, chẳng đáng ngại".

"Nhưng... nhưng mà...".

Cảm nhận được cái ôm mỗi lúc một chặt, Tôn Thi Hàn gấp gáp tìm lời: "Tiểu Ngư, thiếp... thiếp chưa chuẩn bị...".

"Không sao. Ta giúp nàng "chuẩn bị" là được".
Dứt câu, Lăng Tiểu Ngư đưa cánh tay còn lại đến bên người Tôn Thi Hàn, nhanh chóng đem chiếc áo khoác ở ngoài cùng cởi ra. Tiếp đấy, hắn hướng tới thắt lưng...

"Tiểu Ngư!".

Khẩn trương lại thêm phần khẩn trương, Tôn Thi Hàn vội vàng ngăn cản. Nàng nhìn hắn như thể cầu xin: "Tiểu Ngư, thiếp... thiếp thật sự chưa chuẩn bị. Thiếp...". 

"Nàng sợ?".

Tôn Thi Hàn khẽ gật. 

Sau vài giây im lặng, Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ, đem cả hai cánh tay thu về: "Được rồi, ta tạm tha cho nàng".

"Tiểu Ngư, chàng... chàng có giận thiếp?" Tôn Thi Hàn có chút lo lắng hỏi.

Trong đêm tân hôn lại bị từ chối, cảm giác chắc là sẽ không dễ chịu. Nghĩ vậy, Tôn Thi Hàn lại bắt đầu hối hận. 

Nhưng có vẻ như sự hối hận của nàng là chẳng cần thiết lắm. Bởi lẽ đêm nay, cho dù Tôn Thi Hàn nàng thay đổi ý nghĩ, có muốn "động phòng" thì cũng không làm được. Lăng Tiểu Ngư sẽ từ chối. Hắn vốn đã định như thế rồi. Nãy giờ, các việc cởi áo, ôm eo, hết thảy chỉ là để "hù doạ" Tôn Thi Hàn nàng mà thôi. 

"Giận? Hmmm..." - Lăng Tiểu Ngư làm ra vẻ trầm ngâm - "Đúng là cũng có một chút. Thi Hàn, nàng biết đấy. Đêm nay là đêm tân hôn của ta và nàng".

"Thiếp...".

Tôn Thi Hàn cắn nhẹ bờ môi, chủ động nắm lấy tay người bên cạnh: "Tiểu Ngư, cho thiếp thêm ít thời gian. Sẽ không lâu đâu...".

"Hmm... Thôi được rồi. Ta sẽ gánh chịu thiệt thòi vậy." Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, giọng bất đắc dĩ.

"Cũng không còn sớm nữa, nàng nghỉ ngơi đi".

Lăng Tiểu Ngư nói hết câu liền đứng dậy, định rời đi. Nhưng chân hắn còn chưa kịp đi thì tay đã bị người nắm lại.

Lăng Tiểu Ngư xoay đầu nhìn lại, vừa lúc giọng của Tôn Thi Hàn cũng cất lên: "Chàng đi đâu?".

"Qua phòng bên." Lăng Tiểu Ngư đáp.

"Nhưng... phòng của chàng ở đây".

"Thi Hàn, nàng... không phải nói...?".

"Thiếp không để chàng động chứ đâu có nói không cho chàng ngủ".

Chương 589: Ta mang nàng đi đòi nợ

...

"Ríu rít... ríu rít...".

"Ríu rít...".

Bên ngoài Tuyệt Tình Điện, một bầy hỉ thước đang thi nhau cất lên tiếng hót. Chúng không đứng cố định một nơi mà chuyền từ cành này sang cành khác, bay từ chỗ này sang chỗ khác. Theo đó, tiếng hót của chúng cũng trải rộng hơn. Từ tiền điện cho đến hậu điện, hầu như đều có dấu chân chúng lưu lại, có tiếng chúng ngang qua. Tư phòng của Tôn Thi Hàn cũng không ngoại lệ. Bên cửa sổ, trên một cành cây cách đó khoảng ba sải tay, hoặc hơn một chút, lúc này có một chú chim hỉ thước đang ngẩng cao đầu để khoe khoang chất giọng mà theo như cảm nhận của Lăng Tiểu Ngư thì... vốn chả hay ho gì.

Trên chiếc ghế đặt bên khung cửa, Lăng Tiểu Ngư ngồi nhìn chú chim hỉ thước nọ, đặt một ngón tay lên miệng: "Suỵt... Tiểu tử, im lặng một chút để cho nàng ấy ngủ".

"Ríu rít... ríu rít...".

"Ríu rít...".

Chả bận tâm gì đến lời nói cùng cử chỉ của Lăng Tiểu Ngư, ngoài ô cửa, chú chim hỉ thước lẻ loi kia vẫn như cũ rướn cổ lên mà ca, mà hót. Thanh âm càng lúc càng to, giống như là đang thách thức vậy.

"Tiểu tử nhà ngươi...".

Lăng Tiểu Ngư cau mày thầm trách. Những tiếng kêu của chim hỉ thước đã đánh thức giai nhân trên giường mất rồi.

Muốn "dạy bảo" cho kẻ đã phá hỏng giấc ngủ của người khác một trận nên thân, Lăng Tiểu Ngư vươn tay ra, thần niệm khẽ động. Ngay lập tức, cả người chú chim hỉ thước kia liền bị hút tới, từ cành cây loáng cái đã nằm gọn trong lòng bàn tay Lăng Tiểu Ngư.

"Tiểu tử, để xem ta dạy dỗ ngươi thế nào".

Lăng Tiểu Ngư không nói chơi, hắn làm thật. Tay trái hắn cầm giữ chim, còn tay phải, hắn nắm lấy một sợi lông trên người nó, giật mạnh.

"Ác! Ác!".

"Ác! Ác...!".

Liên tiếp là những tiếng kêu thất thanh. Chim hỉ thước cuối cùng đã biết sợ. Giờ phút này nó thật sự hãi hùng. Nó làm sao ngờ được một con người tướng mạo đàng hoàng, phong phạm ngời ngời như Lăng Tiểu Ngư lại có thể đối xử với mình "tàn nhẫn" như vầy. Đáng tiếc, có hối thì cũng đã muộn màng. Tiếng kêu "đau thương" của nó, Lăng Tiểu Ngư nào có mảy may động lòng.

Cứ thế, từng sợi lông của chim hỉ thước bị nhổ xuống, mỗi lúc một nhiều, chả mấy chốc mà một mảng lông dưới bụng chim hỉ thước đã bị Lăng Tiểu Ngư nhổ sạch.

"Soạt!".

Vào giây phút mà chim hỉ thước tưởng chừng sẽ bị Lăng Tiểu Ngư đem lông nhổ trụi ấy thì một cánh tay đã vươn ra giải cứu. Nàng giật lấy chú chim nhỏ từ trong tay Lăng Tiểu Ngư, trách móc: "Tiểu Ngư, chàng làm gì vậy?!".

Nửa điểm ăn năn cũng chẳng có, Lăng Tiểu Ngư điềm nhiên chỉ vào chú chim mà Tôn Thi Hàn vừa mới đoạt, đáp: "Đang nhổ lông nó".

"Tại sao chàng lại nhổ lông nó? Nó đã làm gì chàng?".

Tôn Thi Hàn thực thấy không vui. Một chú chim nhỏ đáng yêu như vầy, Lăng Tiểu Ngư hắn sao lại nỡ thương hại chứ.

Suy nghĩ của Tôn đại cung chủ, Lăng Tiểu Ngư đương nhiên hiểu được. Hắn giải thích: "Con chim này rất không biết điều, lúc nãy ta bảo nó im lặng để cho nàng ngủ, vậy mà ta vừa dứt câu thì nó liền hót, thanh âm càng lúc càng to. Nàng xem, nàng đã bị nó đánh thức rồi".

Tôn Thi Hàn im lặng, lòng như mới nếm qua hương mật. Lăng Tiểu Ngư, thì ra hắn đây là vì nàng.

"Thi Hàn? Sao không nói gì?".Tôn Thi Hàn nhanh chóng ổn định tâm tình, nàng lườm một cái, nói: "Chàng đường đường là thần nhân chí thượng, sao lại đi tính toán với một con chim chứ? Thật là mất mặt. Con chim này cũng đâu phải linh điểu, nó làm thế nào nghe hiểu lời chàng nói...".

Nói đoạn, Tôn Thi Hàn tiến sát đến bên cửa sổ, đem chú chim đáng thương đương cầm thả đi.

Đúng lúc này, toàn thân nàng bỗng căng lên thấy rõ. Thì ra, phía sau lưng nàng, một thân thể nam nhân đã áp sát.

"Chàng... chàng làm gì vậy? Buông thiếp ra...".

"Để yên một lúc".

...

"Đã hơn "một lúc" rồi. Buông thiếp ra đi".

"Thi Hàn, nàng có thực sự vui vẻ không? Có hối hận không?".

Đột nhiên nghe Lăng Tiểu Ngư hỏi như vậy, Tôn Thi Hàn quên luôn e thẹn. Nàng vấn, giọng trầm đi hẳn: "Sao lại hỏi thiếp câu này?".

"Ta đã cưỡng đoạt nàng. Trinh bạch của nàng là bị ta cướp lấy...".

Lăng Tiểu Ngư dừng một chút rồi nói tiếp: "Nếu giữa chúng ta không phát sinh quan hệ, có lẽ nàng đã chẳng lấy ta".

Tôn Thi Hàn đem những ngón tay người gỡ ra, quay đầu lại: "Chàng nói đúng, trinh bạch của thiếp là bị chàng cướp lấy. Chàng đã cưỡng gian thiếp. Nhưng mà... Tiểu Ngư, câu cuối cùng chàng nói sai rồi".

"Chàng cho thiếp đồng ý thành thân với chàng là vì đã bị vấy bẩn ư?" Tôn Thi Hàn lắc đầu "Không phải. Thiếp rất quan trọng trinh tiết, giữ gìn còn hơn cả mạng sống, điều đó là thật. Nhưng không có nghĩa vì thất tiết với chàng mà thiếp phải chấp nhận lấy chàng. Tiểu Ngư, nếu không phải chàng, thiếp sớm đã tự mình kết liễu rồi".

"Nàng... yêu ta sao?".
"Không yêu thì thiếp há lại để cho chàng tùy ý khinh bạc hết lần này đến lần khác?".

Tôn Thi Hàn nói xong thì đầu cũng cúi thấp. Da mặt nàng thực mỏng lắm, mấy lời yêu thương vẫn khó tự nhiên mở miệng được.

"Nàng đúng là nữ nhân ngốc. Ai lại đi yêu kẻ đã ức hiếp mình như thế".

Nói thì nói vậy, Lăng Tiểu Ngư vẫn dang tay ôm Tôn Thi Hàn vào lòng, cử chỉ rất chi trìu mến.

Nữ nhân này chính là thê tử của hắn, người đã cùng hắn bái đường, hợp cẩn giao bôi. Năm tháng sau này hắn phải có trách nhiệm bảo bọc, chăm lo cho nàng. Dù rằng... tháng năm sẽ không được nhiều.

...

"Thi Hàn." Ôm ấp hồi lâu, Lăng Tiểu Ngư chợt lên tiếng gọi.

"Ân?" Tôn Thi Hàn nghe gọi thì chủ động tách ra, ngẩng đầu chờ đợi.

"Ta muốn đưa nàng đến một nơi".

"Ở đâu?".

"Không thuộc Bắc Nguyên".

"Đến đó làm gì?" Tôn Thi Hàn lại hỏi.

"Đòi nợ".

"Đòi nợ?".

"Ừ." Lăng Tiểu Ngư gật đầu xác nhận "Chúng ta đi đòi nợ".

...

Thiên hạ chia làm năm phần, trừ bỏ vùng đất Trung Nguyên trù phú, dân cư đông đúc, tông môn đầy rẫy ra thì còn có Đông Hoang, Tây Vực, Nam Lĩnh và Bắc Nguyên. Bốn khu vực này tuy rằng không thể sánh được với Trung Nguyên, đại tu sĩ không xuất ra nhiều, nhưng không phải là không có. Một vài địa phương, thậm chí còn tồn tại thế lực chẳng hề thua kém so với lục đại tông môn Trung Nguyên ngày trước là Thiên Kiếm Môn, Tam Tiên Đảo, Lam Yên Tự, Cửu Hoa Cung, Âm Phong Cốc, Bái Nguyệt Giáo. Ví như Thiên Nhai Hải Các chẳng hạn.

Xét về vị trí, Thiên Nhai Hải Các được kiến lập trên đảo Thần Long, thuộc vùng ranh giới giữa Đông Hoang và Bắc Nguyên. Thế lực này khá là đặc biệt, xưa giờ hiếm giao du với thế giới bên ngoài. Nhiều khi những đại sự phát sinh ở Trung Nguyên, khắp nơi đều biết nhưng Thiên Nhai Hải Các thì chưa chắc đã biết. Bọn họ chả mấy quan tâm. Mười năm, hai mươi năm mới có một lần tiến vào trong đất liền, đối với Thiên Nhai Hải Các cũng là bình thường.

Thiên Nhai Hải Các là vậy, không ưa thích thế giới bên ngoài. Trong mắt bọn họ chỉ có Thần Long Đảo mới thực tốt đẹp. Đông Hoang, Tây Vực, Nam Lĩnh, Bắc Nguyên và cả Trung Nguyên, hết thảy đều bị bài xích. Tư tưởng ấy chẳng phải mới đây, đã có từ lâu rồi, ngay ở thời vị các chủ đầu tiên còn tại thế kia. Chắc có lẽ trước khi lưu lạc đến Thần Long Đảo, vị ấy đã từng trải qua những chuyện không lấy gì làm vui trên đất liền.

Lẽ dĩ nhiên, với tư tưởng bài xích như vậy, Thiên Nhai Hải Các sẽ chẳng thể nào hân hoan chào đón ngoại nhân được. Xưa giờ, những người từ đất liền muốn đặt chân lên đảo, một trăm thì đã có chín chín người bị ngăn cấm. Để được Thiên Nhai Hải Các đồng thuận, thực khó khăn vô cùng. "Dễ dàng", có chăng là lúc này.

Sáng hôm nay, có một đôi nam nữ đã tìm đến. Bọn họ một đường tiến thẳng, hết sức dễ dàng vượt qua đại môn Thiên Nhai Hải Các.

Đệ tử Thiên Nhai không phải không ngăn chặn, bọn họ căn bản là ngăn không nổi. Vừa mới lao lên, y phục người ta còn chưa kịp chạm đến thì đã bị đánh bay, ngăn, làm sao ngăn đây?

Đối phương đã ra tay như thế nào, dùng loại thủ đoạn gì, bọn họ đều không biết a!

Chương 590: Triệu Phi Yến - Dương Chính Thiên

"Ba!".

"Ba!".

...

"Ba!".

Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn một đường tiến thẳng, từ đại môn vào đến Minh Chính Điện của Thiên Nhai Hải Các, thời gian bất quá vài phút. Thời điểm bọn họ đặt chân đến đây, Minh Chính Điện này thì từ bên trong, cùng với môn nhân bốn phương kéo tới, một nhóm người cũng mau chóng lao ra.

Dẫn đầu đội ngũ là một trung niên nam tử mặc thanh bào, tu vị chân nhân hậu kỳ đỉnh phong, tướng mạo rất đỗi đường hoàng liêm chính. Không như một số cao tầng tức khí quát hỏi, tay lăm lăm khí giới, hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh cho riêng mình. Đầu tiên hắn dùng pháp nhãn quan sát, tiếp đấy thì thả ra thần thức thăm dò Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn, cuối cùng mới lên tiếng: 

"Hai vị đạo hữu, xin hỏi là cao nhân nơi nào? Tại sao tự tiện xông vào Thiên Nhai Hải Các ta, lại còn đả thương đệ tử của ta?".

"Sư huynh cần gì khách sáo với bọn chúng, để đệ dạy cho bọn chúng một bài học!" Tâm cảnh không được như người trung niên mặc thanh bào, Đoạn Đức - sư đệ của hắn - lớn tiếng nói, nói xong liền toan xách trường đao lao lên đánh Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn. 

May cho hắn, ở bên cạnh người trung niên mặc thanh bào đã vươn tay cản lại. 

"Không được hồ đồ!".

Đôi nam nữ đứng trước mặt đây tu vi thâm bất khả trắc, ngay đến bản thân Dương Chính Thiên hắn còn chẳng thể xem ra được thì Đoạn Đức há có thể là đối thủ?

Đối phương dám đường đường chính chính xông vào Thiên Nhai Hải Các, bản thân thực lực chắc chắn sẽ không yếu, khẳng định là có chỗ dựa. Nếu chưa tới mức vạn bất đắc dĩ, loại địch nhân này Dương Chính Thiên thật cũng không muốn dây. Trước nên tìm hiểu kỹ ngọn ngành, xem xem mục đích của đối phương là gì. 

Chẳng để cho Dương Chính Thiên và các vị cao tầng của Thiên Nhai Hải Các phải đợi lâu, trong bộ hỷ phục còn chưa thay, Lăng Tiểu Ngư nói ra mục đích: "Chúng ta đến để đòi nợ".

Đòi nợ?
Cả đám cao tầng Thiên Nhai Hải Các nghi hoặc nhìn nhau. Thiên Nhai Hải Các bọn họ xưa giờ nào có giao du, tiếp xúc gì với bên ngoài, làm sao lại phát sinh món nợ gì với ngoại nhân được?

Trước lý do khá vô lý này của Lăng Tiểu Ngư, trong lúc Dương Chính Thiên còn đang nghĩ ngợi, một vị phụ nhân mặc tử y, bề ngoài tuổi khoảng bốn mươi bước ra, nói: "Hai vị đạo hữu có phải đã có hiểu lầm gì không? Thiên Nhai Hải Các ta trước nay đều chỉ ngụ ở Thần Long Đảo, chưa từng đi gây hiềm khích gì với ngoại nhân bên ngoài, sao có thể có món nợ nào đó được?".

"Chúng ta không lầm." Lần này lên tiếng không phải Lăng Tiểu Ngư mà là nữ nhân bên cạnh hắn: Tôn Thi Hàn. 

Nàng tiếp lời: "Thiên Nhai Hải Các mấy người thực sự đã thiếu nợ sư phụ ta".

"Ong!".

Tôn Thi Hàn vừa mới dứt câu thì từ phía cao tầng Thiên Nhai Hải Các, một cỗ khí tức nóng bức cũng lập tức nổi lên, mau chóng bành trướng. Đoạn Đức cầm thanh trường đao nện xuống thềm đá làm vỡ một mảng lớn, thanh âm bực tức: "Chúng ta nợ sư phụ ngươi?! Đúng là ăn nói hàm hồ!".

"Hừ! Các ngươi tới đây rõ ràng là muốn kiếm chuyện! Cho Thiên Nhai Hải Các ta dễ bị ức hiếp lắm hay sao?!".

"Đoạn Đức! Lui xuống!".
"Sư huynh!".

"Ta bảo đệ lui xuống!". 

Tính tình dù nóng, rất muốn lao lên đánh nhưng trước mệnh lệnh của Dương Chính Thiên, Đoạn Đức không thể không nghe, lại một lần nữa phải nén giận thu đao. Tuy vậy, khí thế của hắn thì vẫn còn lớn lắm. 

"Dẹp" yên xong sư đệ mình, Dương Chính Thiên chuyển mắt nhìn sang Tôn Thi Hàn, hỏi: "Đạo hữu nói Thiên Nhai Hải Các chúng ta thiếu nợ sư phụ của đạo hữu, vậy xin hỏi danh tự sư phụ đạo hữu gọi là gì? Nói ra được chứ?".

"Vốn cũng không có gì cần giấu".

Tôn Thi Hàn đem danh tự ân sư nói ra: "Sư phụ của ta họ Lâm, tên là Ngọc Cơ, hiệu là Thanh Liên".

Lời Tôn Thi Hàn nói ra, quả nhiên hiệu quả tức thì. Cao tầng Thiên Nhai Hải Các nghe xong thần tình ai nấy cũng đều biến đổi, rành rành là bọn họ có nhận thức Lâm Ngọc Cơ. Trong số đó, biểu hiện rõ ràng nhất chính là vị phụ nhân mặc tử y bề ngoài tuổi độ bốn mươi kia. Nhưng khác với những người còn lại, thái độ của nàng nghiêng hẳn ở quan tâm, theo chiều thiện ý.

Khá là kích động, nàng tiến ra mấy bước, khẩn trương hỏi Tôn Thi Hàn: "Ngươi... ngươi vừa nói gì? Ngươi nói sư phụ ngươi tên gì?".

"Ân sư tên Lâm Ngọc Cơ, hiệu là Thanh Liên".

"Thanh Liên... Đúng rồi... Đúng rồi...".

Đôi mắt nhoè đi vì xúc động, Triệu Phi Yến áp sát Tôn Thi Hàn: "Mau nói cho ta biết, sư phụ ngươi, nàng hiện đang ở đâu?! Những năm qua nàng sống thế nào?!".

Tôn Thi Hàn chưa vội đáp, thay vào đó nàng ngờ vực hỏi lại: "Xin hỏi tiền bối đây có phải là Triệu Phi Yến, tiểu sư muội của ân sư?".

Trong những năm tháng còn tại thế, sư phụ đã không ít lần nhắc đến cái tên Triệu Phi Yến cho Tôn Thi Hàn nghe. Theo lời sư phụ nàng kể thì ở Thiên Nhai Hải Các, sư phụ chỉ có duy nhất một hảo tỷ muội là Triệu Phi Yến. Cái ngày sư phụ nàng vì đứng ra thay người gánh nỗi hàm oan để rồi hứng chịu đại hình, bị trục xuất khỏi sư môn, duy cũng chỉ có một mình Triệu Phi Yến là vì sư phụ nàng dập đầu xin tội.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau