TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 581 - Chương 585

Chương 581: Ba lạy tạ ân sư

"Sư phụ, người có khoẻ không?", Lăng Thanh Trúc nghe được những lời này thì cõi lòng liền run lên. Nàng rất kích động, cũng rất xúc động.

"Sư phụ", hắn vẫn gọi nàng là sư phụ. Điều đó chứng tỏ kẻ đang đứng trước mặt nàng đây, như cũ vẫn là Lăng Tiểu Ngư - đồ nhi của nàng.

"Sư phụ, người có khoẻ không?", Lăng Thanh Trúc chưa bao giờ nghĩ thời điểm sư đồ gặp lại, câu đầu tiên mà Lăng Tiểu Ngư nói sẽ là câu này. Sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra, hắn vẫn quan tâm đến nàng như thế. Lăng Thanh Trúc nàng đâu có xứng...

"Tiểu Ngư Nhi... Thực sự... là ngươi sao?".

"Sư phụ yên tâm. Đệ tử vẫn như cũ, là Lăng Tiểu Ngư, chỉ có điều... đã không phải Lăng Tiểu Ngư của năm đó nữa rồi".

Thời gian trôi qua không trở lại, chuyện đã xảy ra đâu thể vãn hồi, Lăng Tiểu Ngư hôm nay sao vẫn còn như năm ấy được nữa?

Người... ai rồi cũng phải thay đổi thôi.

"Tiểu Ngư Nhi, xin lỗi..." Lăng Thanh Trúc muốn nói, không phải ngờ vực, những lời chất vấn mà là "xin lỗi". Nàng tin vào trực giác của mình. Nàng biết, Lăng Tiểu Ngư không nói dối, hắn vẫn là hắn, đệ tử của nàng chứ chả phải bậc chí tôn thiên ngoại nào kia. Tuy rằng không rõ bằng cách nào mà Lăng Tiểu Ngư có thể áp chế người kia để nắm quyền làm chủ thân xác, nhưng nàng tin, trước mặt chính là hắn.

"Sư phụ, không phải lỗi của người." Đáp lại Lăng Thanh Trúc là một cái lắc đầu nhè nhẹ.

"Hình Đài năm đó là đệ tử cam nguyện bước lên, sư phụ đâu có lỗi gì; cái chết của Yến cô cô... lỗi cũng không phải do người. Gây tội là quỷ diện nhân, là thiên hạ chính giáo".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi hận chính giáo sao?".

Lần này thì Lăng Tiểu Ngư không đáp. Hắn tiến đến bên chiếc bàn quen thuộc của năm nào, tự kéo cho mình một chiếc ghế, rồi ngồi xuống.

"Chiếc ghế này năm đó đệ tử vẫn thường ngồi".

Ngẩng đầu lên, Lăng Tiểu Ngư nói: "Sư phụ, có thể cho đệ tử dùng cơm với người không?".

Lăng Thanh Trúc gật đầu: "Để ta vào lấy bát đũa cho ngươi".

Nói rồi nàng liền hướng xuống bếp mà đi, chừng khi trở ra thì trên tay đã có thêm một cái chén, một đôi đũa.

Lăng Thanh Trúc bới đầy chén cơm, đưa qua cho người đối diện: "Cơm của ngươi".

"Cảm ơn sư phụ".

...

"Sư phụ, người cải lão hoàn đồng từ khi nào vậy?" Lăng Tiểu Ngư cầm chén cơm nhưng chưa vội ăn, có chút tò mò hỏi.

"Mới đây thôi." Lăng Thanh Trúc thật tình đáp.

"Tu vi của người hình như không tăng tiến chút nào?".

"Lâu rồi ta không tu luyện gì nữa".

Lăng Thanh Trúc dừng một chút rồi nói tiếp: "Ta cải lão hoàn đồng vốn cũng không phải vì công pháp đi tới giai đoạn, chỉ là... ta thích ở trong hình dạng này. Làm một đứa trẻ, cảm giác rất tốt".

...

"Sư phụ nói phải, làm một đứa trẻ thực rất tốt. Đệ tử cũng muốn được làm một đứa trẻ, chỉ tiếc là...".

Lăng Tiểu Ngư dùng chính tay mình nâng mái tóc của mình, tiếp lời: "Hôm nay tóc đệ tử đã bạc, trong lòng đã lắm vết nhăn. Sư phụ, đệ tử đã già mất rồi".

Đầu bên kia, Lăng Thanh Trúc nghe mà chua xót. Mỗi một câu mỗi một chữ Lăng Tiểu Ngư nói ra, ý tứ bên trong nàng đều hiểu. Khổ đau hắn nếm trải, thực quá nhiều rồi.

"Tiểu Ngư Nhi...".

"Sư phụ, đồ ăn sắp nguội. Hãy dùng cơm thôi".

Lăng Tiểu Ngư cầm đũa, bắt đầu ăn.

Biết hắn không muốn nói thêm ở vấn đề ấy nữa, Lăng Thanh Trúc cũng thôi. Giống như đồ nhi, nàng bưng lên chén cơm ăn dở.

"Tiểu Ngư Nhi, ăn cá đi".

"Vâng, sư phụ".

...

Một bữa cơm kì lạ, một cuộc đoàn tụ kì lạ Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư, biểu hiện của sư đồ bọn họ, rõ ràng là không hợp lẽ tự nhiên. Những lời bọn họ nói, những câu bọn họ hỏi, sao mà nhẹ nhàng, từ tốn quá. Đáng ra sau ngần ấy chuyện, lúc này gặp lại bọn họ phải "biểu hiện" nhiều hơn mới phải. Trong lòng bọn họ, câu chữ há đâu lại ít?

Né tránh. Cả hai đều đang né tránh. Lo ngại, cũng có thể là sợ hãi. Sự xuất hiện của Lăng Tiểu Ngư, ý nghĩa thế nào, Lăng Thanh Trúc hẳn ít nhiều cũng đã đoán ra. Nàng vốn là một nữ nhân rất thông minh kia mà.

...

"Tiểu Ngư Nhi, để ta bới cho ngươi thêm chén nữa." Ngó thấy chén cơm trên tay Lăng Tiểu Ngư đã cạn, Lăng Thanh Trúc liền vươn tay đề nghị. Nhưng đáp lại nàng chỉ là một cái lắc đầu: "Sư phụ, đệ tử no rồi".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư đem chén đũa bỏ xuống hết. Hắn trầm mặc vài giây, rồi thông báo: "Sư phụ, hôm nay là ngày thành thân của đệ tử".

"Thành thân...?".

Lăng Thanh Trúc rất ngoài ý muốn. Nàng không nghĩ đồ nhi mình lại có thể thành thân. Lấy thân phận cùng tính tình của hắn, chuyện này... Lăng Thanh Trúc đúng là rất khó tưởng tượng. Nhưng khuôn mặt nghiêm túc này, rõ ràng là Lăng Tiểu Ngư hắn không nói dối.

"Là vị cô nương nào vậy? Ta có biết không?".

Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu: "Sư phụ chưa từng gặp nàng. Nàng ấy vốn không phải người Trung Nguyên".

"Vị cô nương ấy hẳn phải rất xinh đẹp?".

"Rất xinh đẹp".

"Tính tình rất tốt?".

"Rất tốt".

Lăng Thanh Trúc hít nhẹ một hơi, chốt hạ: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi yêu nàng ấy chứ?".

Khác trước, lần này thì Lăng Tiểu Ngư không đáp ngay. Hắn thoáng nghĩ rồi mới trả lời: "Ngày tháng sau này đệ tử sẽ ở bên cạnh, hết lòng chăm sóc, yêu thương nàng ấy. Đệ tử sẽ không phụ nàng".

"Vị cô nương ấy nhất định là phải rất yêu ngươi...".

"Đệ tử nghĩ vậy".

...

Lăng Thanh Trúc cúi mặt, chừng khi ngẩng lên thì trên tay chẳng biết từ bao giờ đã có thêm một lọ đan dược. Nàng đưa qua cho Lăng Tiểu Ngư: "Ta bây giờ đã không còn là phong chủ Thiên Kiếm Môn, cũng không phải đại nhân vật gì nữa, thân gia đáng giá cũng chỉ có vài ba thứ. Lọ đan dược này coi như là quà mừng hôn lễ. Ngươi hãy nhận lấy".

Lăng Tiểu Ngư xoè tay ngăn trở, trực tiếp chối từ: "Sư phụ, không cần đâu".

"Ngươi chê đan dược của ta không đủ tốt?".

"Không phải không tốt mà là bởi thực sự không cần".

Lăng Thanh Trúc đem lọ đan dược thu về, thanh âm có chút buồn bã: "Cũng phải. Với bản lãnh của ngươi hiện giờ, linh đan trân quý nào lại không thể chế luyện... Coi bộ ngày đệ tử của mình thành thân, đến cả một chút quà hữu dụng ta cũng không thể cho được rồi. Làm sư phụ như ta đúng là quá thất bại...".

"Cũng không hẳn".

Lăng Tiểu Ngư nhìn mái tóc đen bóng của người đối diện mà rằng: "Thật ra đệ tử rất thích dây buộc tóc trên đầu người, không biết người có thể coi như quà mừng hôn lễ mà tặng đệ tử được không?".

Lăng Thanh Trúc thoáng do dự, nhưng cuối cùng cũng thuận tình. Nàng tháo sợi dây buộc tóc trên đầu ra, cầm đưa cho Lăng Tiểu Ngư. Lăng Tiểu Ngư tiếp nhận món quà, nhìn sợi dây bằng vải với vài đoá hoa màu tím được thêu dệt bên trên, khá vừa ý: "Đồ của sư phụ dùng bao giờ cũng vậy, mỗi món đều rất tinh xảo, toát lên vẻ cao quý bất phàm".

"Cũng chỉ là vải vóc bình thường thôi".

Lăng Tiểu Ngư không bình luận thêm, đem sợi dây buộc tóc của ân sư cất kỹ, rồi đứng dậy.

"Sư phụ, thời điểm bái đường đã sắp đến, đệ tử phải đi rồi".

Khuôn mặt chẳng lộ ra bao nhiêu cảm xúc, Lăng Thanh Trúc nhẹ gật đầu: "Ừ, đừng để tân nương phải đợi".

Lăng Tiểu Ngư xoay lưng, lúc bước qua cửa lớn thì quay đầu lại. Hắn quỳ xuống, nói: "Sư phụ, thứ cho đồ nhi không thể sớm hôm phụng dưỡng. Ba lạy này coi như là từ tạ ân sư".

Nói rồi, hắn dập đầu bái lạy.

""Sư phụ, kể từ hôm nay, Lăng Tiểu Ngư ta và người ân đoạn nghĩa tuyệt, ngày sau gặp lại cũng sẽ coi như chưa từng quen biết".

...

"Sư phụ, kể từ hôm nay, Lăng Tiểu Ngư ta và người ân đoạn nghĩa tuyệt, ngày sau gặp lại cũng sẽ coi như chưa từng quen biết", câu nói ấy, lúc nãy cho đến bây giờ vẫn còn đang vang vọng trong lòng Lăng Thanh Trúc, khiến tim nàng nhói đau. Quả nhiên điều nàng linh cảm đã biến thành sự thật, hôm nay Lăng Tiểu Ngư trở về Trúc Kiếm Phong gặp nàng mục đích chính là để cắt đứt duyên phận sư đồ. Kể từ hôm nay trở đi, giữa nàng và hắn sẽ chẳng còn quan hệ gì nữa. Đường hắn hắn đi, đường nàng nàng bước, mai này chạm mặt cũng chỉ còn là người dưng nước lã...

"Tách tách...".

Lăng Thanh Trúc cúi nhìn chén cơm trống không người để lại, lệ bất giác rơi. Nàng không muốn khóc, nhưng tâm đau thì làm sao kiềm giữ?

Bữa cơm này chính là bữa cơm sau cuối rồi. Sau này nàng sẽ không còn có thể cùng hắn ngồi ăn với nhau được nữa. Muốn cũng không được...

"Tiểu Ngư Nhi, chúng ta nhất định phải như vầy sao? Ngươi thực sẽ hủy diệt thiên hạ chính giáo sao?".

Nếu ngày đó tới, Lăng Thanh Trúc nàng nên làm gì đây? Cuộc sống ẩn dật mà nàng đang sống, liệu còn kéo dài được bao lâu? Liệu Lăng Thanh Trúc nàng có thể trơ mắt đứng nhìn Thiên Kiếm Môn bị người hủy diệt?

E rằng không thể.

Lăng Thanh Trúc nàng biết, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng thừa hiểu. Có lẽ đó là lý do hắn phải cùng nàng cắt đứt quan hệ. Bởi mai này, hắn và nàng, mỗi người sẽ ở một đầu chiến tuyến. Hắn là hung linh Thái Cực, đại hoạ Song Ngư, còn nàng là "tiên tử" - vị cứu tinh của chính giáo thiên hạ. Số mệnh đã an bài để nàng và hắn là tử địch rồi.

...

"Sư phụ".

"Sư phụ".

Không rõ Lăng Thanh Trúc đã ngồi thương cảm bao lâu, chỉ thấy lúc này khi nàng chuyển mình đứng dậy, toan đem chén đĩa trên bàn thu dọn thì có tiếng bước chân người truyền đến. Kế đấy, hai giọng nói quen thuộc cất lên.

Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều, khá trùng hợp, hai người bọn họ đã vừa mới xuất quan.

Tiến đến bên cạnh Lăng Thanh Trúc, Mộng Kiều vui mừng báo tin: "Sư phụ, đệ tử và sư huynh đã thành công đột phá rồi!".

"Sư phụ, người mới dùng cơm xong sao?".

"À, ừ..." Lăng Thanh Trúc hồi đáp, dáng vẻ không mấy tự nhiên.

Biểu hiện khác thường của ân sư, Lâm Chí Viễn để ý thấy được. Nó làm hắn nghi hoặc. Và hoài nghi càng tăng khi hắn nhận ra trên bàn có đến những hai cái chén, hai đôi đũa.

Vừa rồi sư phụ đã dùng cơm với ai? Trúc Kiếm Phong bây giờ đâu phải như xưa, người ở các chi mạch khác nào còn ai ghé qua nữa...

"Ủa? Sao lại có đến hai cái chén, hai đôi đũa?" Trong lúc Lâm Chí Viễn đương còn nghĩ ngợi thì tiếng Mộng Kiều đã lại vang lên. Nàng nghi hoặc nhìn Lăng Thanh Trúc, chờ nghe đáp án.

Nghĩ cũng không cần phải che giấu làm gì, Lăng Thanh Trúc thở nhẹ một hơi, đem tin tức nói ra: "Lúc nãy Tiểu Ngư Nhi có trở về".

Phải mất mấy giây Mộng Kiều mới phản ứng lại. Nàng có vẻ kích động: "Sư phụ, người... người nói thật chứ?! Tiểu Ngư đã trở về?".

Nói rồi, Mộng Kiều đảo mắt tìm kiếm, đem thần thức thả ra.

"Không cần tìm. Hắn đi rồi".

Lăng Thanh Trúc nhìn ra ngoài cửa lớn, giọng chợt trở nên xa xăm vô định: "Từ đây về sau hắn đã không còn là đệ tử của ta nữa rồi. Đã không phải nữa...".

p/s: Cảm ơn bạn °° [email protected] đề cử 9 NP, cảm ơn bạn Thiencnnb tặng 10k đậu, cảm ơn bạn ๖ۣۜT๖ۣۜI๖ۣۜS๖ۣۜC๖ۣۜO lại tặng thêm 5k đậu nữa. Rất cảm ơn các bạn (Còn nhiều bạn đề cử, tặng đậu trước nữa nhưng mà trôi xa quá, cũng không biết phải liệt kê từ lúc nào nên thôi, mong các bạn đừng trách. Tại ít khi mình vào xem danh sách đề cử, tặng đậu... Lúc nào mình xem thì mình mới cảm ơn được nhé)

Chúc các bạn một ngày tràn đầy năng lượng, công việc suông sẻ, học hành thuận lợi

Chương 582: Chỉ có tân nương

Tây Viện, tại quảng trường rộng lớn. 

Khung cảnh trước vốn đã đông vui, lúc này lại càng náo nhiệt. Đèn hoa giăng khắp lối, vải đỏ phủ ngập trời. Nhìn lên, hay ngó xuống, đâu đâu cũng thấy một màu hỷ sắc. 

Cảnh như thế, người cũng như thế. Cao tầng Tuyết Linh Cung thì thôi không xét làm gì, dẫu sao cũng là người có thân phận, tâm cảnh đã cao, buồn vui mấy khi để lộ. Đệ tử bên dưới, bọn họ mới là những người biểu hiện rõ ràng nhất. Lúc này, đại đa số đều đang tỏ vẻ hân hoan vui mừng, nói cười rôm rả. Kể từ khi Tôn Thi Hàn đảm nhiệm chức vị cung chủ đến nay, đây là lần đầu tiên Tuyết Linh Cung mới có một đại hỷ sự thế này, cảm giác thật là mới lạ lắm... 

"Cung chủ đến!".

Trên đài cao, tại mặt phía đông của quãng trường, một giọng già nua bỗng chợt cất lên. Chắc là của một vị trưởng lão nào đó. 

Sau câu nói của vị cung nhân cao niên kia, ở phía sau, hướng tay trái nàng, một đoàn người chậm rãi bước ra. Có tất thảy sáu người. Đi trước dẫn đường là Tôn Sở Sở, theo sau là bốn thị nữ thiếp thân của Tôn Thi Hàn, cuối cùng thì chính là Tôn Thi Hàn - tân nương tử xinh đẹp nhất hôm nay.

"Cung chủ".

"Cung chủ".

"Cung chủ".

Các cung nhân sớm đã có mặt trên đài cao vừa nhìn thấy Tôn Thi Hàn tiến đến thì mười người như một, tất cả đồng loạt cúi đầu chào hỏi. 

"Ừm." Tôn Thi Hàn gật nhẹ coi như đáp lại. 

Nàng thoáng đảo mắt nhìn quanh, rồi hướng một vị trưởng lão hỏi: "Hắn vẫn chưa tới sao?".

"Hồi cung chủ, ngài ấy vẫn chưa đến".

Gì chứ? Đã sắp đến giờ bái đường rồi mà còn chưa chịu tới. Cái tên nam nhân này...

Lòng nổi âu lo nhiều hơn là bực tức, Tôn Thi Hàn bảo: "Cho người đi gọi hắn đi".

"Cung chủ, vừa rồi thuộc hạ đã sai Cẩn Nhu đi gọi rồi". 

"Ừm..." Tôn Thi Hàn không nói thêm gì nữa, im lặng chờ đợi. 

Cũng chẳng để nàng phải đợi chờ lâu, chỉ tầm hai ba phút sau thì đã có tin báo về. Cẩn Nhu - người được phái đi gọi Lăng Tiểu Ngư trước đó - tiến lại chỗ Tôn Thi Hàn, nét mặt có vẻ khẩn trương.

Linh tính có chuyện chẳng lành, Tôn Thi Hàn hỏi ngay: "Hôi Diện đâu?"."B-Bẩm cung chủ, đệ tử không tìm thấy trưởng lão".

Không có?

Chân mày Tôn Thi Hàn nhíu lại: "Đã kiếm hết chưa?".

"Bẩm cung chủ, đệ tử đã chạy tìm hết trong ngoài, còn nhờ các sư tỷ sư muội kiếm giúp, nhưng vẫn không tìm thấy trưởng lão".

Thần sắc tệ đi trông thấy, Tôn Thi Hàn đưa mắt ngó qua Tôn Sở Sở: "Muội gọi Tiểu Yến lại đây một chút".

Biết tỷ tỷ đang lo lắng nên Tôn Sở Sở không nhiều lời, lập tức đi tìm Tôn Tiểu Yến ngay. 

...

Lát sau.

Tôn Tiểu Yến theo chân sư phụ mình bước lên đài cao, còn chưa kịp hành lễ thì đã nghe Tôn Thi Hàn hỏi: "Tiểu Yến, có biết ca ngươi đã đi đâu không?".

Đi? 

Tôn Tiểu Yến có chút mờ mịt: "Cung chủ, ca vẫn chưa đến đây sao?"."Chưa tới. Ngươi cũng không biết hắn đi đâu sao?".

Tôn Tiểu Yến thành thật đáp: "Cung chủ, đệ tử không biết. Sáng giờ đệ tử cũng chưa gặp ca". 

Tôn Thi Hàn lâm vào trầm mặc, dạ càng thêm bất an. 

Hôm nay là đại lễ thành thân của nàng và hắn kia mà, giờ bái đường cũng sắp đến rồi, hắn tại sao... Chẳng lẽ nào...

"Chắc không đâu. Hắn nhất định sẽ tới thôi. Nhất định sẽ tới thôi...".

Tôn Thi Hàn tự mình trấn an. Nàng cố làm ra vẻ tự nhiên, bảo: "Được rồi, mọi người ngồi xuống trước đi. Hôi Diện hắn thần thông quảng đại như vậy, đến giờ hắn tự khắc sẽ xuất hiện thôi. Chúng ta không cần trông đợi đâu".

"Vâng, cung chủ".

"Vâng, cung chủ".

Tôn Thi Hàn ngồi xuống trước, Tôn Sở Sở cùng các cung nhân thì an vị sau. Mặc dù ở ngoài mặt không biểu lộ bao nhiêu, thế nhưng trong lòng thì lúc này ai nấy cũng đều đang vì Tôn Thi Hàn mà lo ngại. 

Người kia, y liệu đã đổi ý? Không muốn thành thân với Tôn Thi Hàn nàng nữa?

...

Thời gian dần trôi, thời điểm bái đường định ra trước đó bây giờ cũng đã qua được tầm một khắc, vậy mà người cần xuất hiện thì vẫn chưa thấy xuất hiện. Trái với lời Tôn Thi Hàn dùng để trấn an các cung nhân và cũng là tự trấn an chính mình, Lăng Tiểu Ngư đã không đến. 

Quan sát thấy thần sắc của tỷ tỷ đã tái đi nhiều, Tôn Sở Sở mới đem tay đặt lên trên bàn tay bên cạnh: "Tỷ tỷ...".

Những ngón tay nhẹ run, Tôn Thi Hàn vẫn như cũ cúi đầu: "Đợi thêm một lúc".

Không nhiều, chỉ có bốn chữ. Ngắn gọn là vậy, nhưng chứa đựng bên trong là tất cả niềm hi vọng của Tôn Thi Hàn. Nàng vẫn mong rằng Lăng Tiểu Ngư sẽ xuất hiện.

Nhưng...

Theo thời gian, niềm hi vọng của Tôn Thi Hàn dần bị dập tắt. Mặc cho nàng lặng lẽ ngóng trông, âm thầm cầu nguyện, Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn không tới

Chương 583: Bị thương?

"Có chuyện gì vậy? Hôi Diện trưởng lão tại sao còn chưa thấy đến?".

"Ừ, cũng không biết là xảy ra chuyện gì".

"Ngài ấy có khi nào đã đổi ý rồi không?". 

"Sao có thể. Cung chủ dung mạo thiên tiên, so với trước càng thêm phần mị hoặc, trưởng lão sao có thể không màng... Ta được biết chính trưởng lão mới là người bỏ công theo đuổi cung chủ chúng ta a".

"Ừ, thì đúng là vậy, thế nhưng... Giờ lành đã qua lâu rồi, trưởng lão tại sao còn chưa tới? Cung chủ của chúng ta đã đợi suốt cả buổi rồi...".

"Trưởng lão thật quá đáng, sao có thể làm thế với cung chủ chúng ta chứ".

Tại quảng trường Tây Viện lúc này, tiếng cười đùa từ lâu đã dứt. Thay vào đó, hiện hữu đây chỉ những nghi hoặc, sự bất bình. Trên đài thì không nói làm gì, Tôn Thi Hàn chưa lên tiếng, ai dám đứng lên bày tỏ? Biểu thị duy phía dưới đài. Những lời thì thầm của các đệ tử càng lúc càng nhiều...

Số thanh âm kia mặc dù rất nhỏ, nhưng với thính lực của đại tu sĩ, Tôn Thi Hàn làm sao lại chẳng nghe? Nàng nghe được, cũng hiểu được sự bất bình của chúng cung nhân. Tuy nhiên, chúng không làm nàng dễ chịu hơn chút nào; trái lại, theo từng câu, từng chữ mà các đệ tử bên dưới thấp giọng nói ra, cõi lòng nàng lại càng bị tổn thương nhiều hơn. Tôn Thi Hàn nàng có cảm giác mình đang bị mang ra làm trò hề. Rằng đài cao mà nàng đang đứng đây chính là một sân khấu, còn nàng, nàng đang sắm vai nữ chính trong vở hài kịch, cũng là bi kịch này. 

"Im lặng hết cho ta!".

Không thể chịu đựng thêm được nữa, Tôn Thi Hàn đứng phắt người dậy, mở miệng quát to. 

Ngay lập tức, cả quảng trường Tây Viện im thin thít. Một tiếng thở mạnh cũng không người dám thở. 

"Các ngươi bình phẩm cái gì? Bình phẩm cái gì?!".

"Xoảng!".

"Xoảng!".

Theo sau câu nói, Tôn Thi Hàn vung tay đem chiếc bàn bên cạnh hất ra xa, bình tách văng tứ tung.

Tay chỉ vào những chiếc hoa đăng, những chữ "Song Hỷ" treo khắp quảng trường, nàng hạ lệnh: "Tất cả những thứ này các ngươi đem đốt bỏ hết cho ta!".

"Tỷ tỷ!".

Từ phía sau, Tôn Sở Sở tiến lại khuyên ngăn: "Tỷ tỷ, hắn chắc có việc gấp gì đó nên chưa về kịp, chúng ta hãy đợi thêm một chút...".

"Đợi?".

Tôn Thi Hàn quay đầu lại, trong đôi mắt không giấu được niềm đau: "Đã hơn một canh giờ rồi. Hắn còn muốn ta đợi tới khi nào?".

"Hắn... hẳn là hối hận rồi... Sẽ không đến đâu...".

"Tỷ tỷ..." Tôn Sở Sở muốn tiếp tục khuyên, nhưng thực sự là chẳng biết phải khuyên nhủ làm sao. Lăng Tiểu Ngư hắn bận chuyện ư? Rốt cuộc là chuyện gì mà lại quan trọng tới vậy, còn hơn cả hôn nhân đại sự?

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi lẽ nào thực đổi ý rồi sao?".
...

"Sở Sở..." Trong lúc Tôn Sở Sở đương còn tự hỏi thì bên cạnh nàng, tiếng Tôn Thi Hàn truyền đến.

Khác hẳn vừa rồi, khuôn mặt Tôn Thi Hàn đã không còn bao nhiêu giận dữ. Dáng vẻ mệt mỏi, nàng khẽ giọng: "Việc ở đây muội giúp ta xử lý. Ta muốn về phòng nghỉ một chút".

"Tỷ tỷ...".

Tôn Thi Hàn không đáp, lặng lẽ rời đi. Tân lang không có, hôn lễ chẳng thành, Tôn Thi Hàn nàng còn ở đây làm gì nữa. Tim nàng đang đau, lòng nàng đang quặn, nàng sợ nếu còn đứng lại thì nàng sẽ rơi lệ mất. 

Tôn Thi Hàn nàng là nhất cung chi chủ mà, há có thể để lộ sự nhu nhược trước mặt chúng cung nhân được. Có khóc thì cũng phải tìm một nơi không người rồi mới khóc...

Nhận ra trong hốc mắt đã ầng ậng nước, Tôn Thi Hàn đề thăng cước bộ, chân bước nhanh hơn. Nhưng kì lạ là thời điểm đang sắp hạ chân xuống bậc thang để đi xuống dười đài thì Tôn Thi Hàn nàng lại bất ngờ khựng lại. 

Có chuyện gì đó đã xảy ra.

Trước những ánh mắt nghi hoặc của chúng cung nhân, Tôn Thi Hàn từ từ xoay người lại. 

Mới rồi nàng đã nghe thấy tiếng người kêu gọi. Giọng nói kia... đúng là của hắn. Nàng hi vọng là bản thân đã không nghe lầm. 

May mắn, Tôn Thi Hàn nàng quả chẳng hề bị ảo giác. Những gì nàng nghe đích xác có thật. Ở trước mặt nàng, một thân ảnh quen thuộc vừa mới lộ ra. 

Dáng vẻ phong trần đượm vị tang thương năm tháng, không phải Lăng Tiểu Ngư thì ai?

Nhưng hơi khác với mọi ngày, quần áo Lăng Tiểu Ngư đang mặc không phải màu đen mà là một bộ trường y màu đỏ. Đúng là hỷ phục Tôn Thi Hàn nàng đã cho người chuẩn bị. Thêm một điểm khác biệt nữa là hôm nay, thay vì để tóc dài buông xoã thì Lăng Tiểu Ngư đã đem chúng buộc lại. Trên đầu hắn, một sợi dây bằng vải màu tím đang hiện hữu. 

Xác nhận Lăng Tiểu Ngư quả đã trở về, thoạt đầu Tôn Thi Hàn thật có ý chạy tới, mừng vui mà dang tay ôm lấy hắn. Nhưng rồi nàng nghĩ lại, lập tức kìm ngay bước chân. "Hôn sự đã hủy, ngươi còn về làm gì?".

"Hủy?" - Lăng Tiểu Ngư không cho là - "Ta còn chưa đồng ý".

"Đồng ý? Ai cần ngươi đồng ý?".

Tôn Thi Hàn tức giận tiếp lời: "Ngươi biết hiện tại đã là lúc nào rồi không? Ngươi nhìn đi, mặt trời cũng đã lên cao như vậy rồi!".

"Ngươi căn bản là không xem trọng hôn sự này, đã thế thì cần gì tiếp tục?!".

Tôn Thi Hàn nói xong liền quay phắt người toan bỏ đi. Phía sau, Lăng Tiểu Ngư thấy nàng như thế thì vội lao tới đem tay nàng bắt giữ. 

"Buông ra!".

Lăng Tiểu Ngư tất nhiên đã không buông. Trái lại hắn càng nắm chặt hơn. Chẳng riêng gì tay, đến cả thân thể Tôn Thi Hàn hắn cũng ôm lại nữa. 

"Lăng Tiểu Ngư...!".

"Còn vùng vẫy nữa ta sẽ lại cưỡng hôn nàng đấy. Trước mặt chúng ta bây giờ có rất nhiều người...".

Một lời nhắc nhở, không, là uy hiếp thì đúng hơn. Và, khỏi phải nói, nó đã hiệu quả tức thời. Tại quảng trường lúc này cung nhân trên dưới đều có đủ cả, nếu mà thực bị Lăng Tiểu Ngư phi lễ, Tôn Thi Hàn nàng sẽ xấu hổ lắm. Phải biết, hễ mỗi lần Lăng Tiểu Ngư phi lễ nàng, không đơn giản chỉ hôn chút đỉnh liền thôi. Hắn hôn rất sâu, trong lúc hôn tay chân lại còn sờ soạng tứ tung nữa...

"Lăng Tiểu Ngư, đến cùng thì ngươi muốn cái gì?!".

"Ta muốn cưới nàng." Lăng Tiểu Ngư chả cần nghĩ, đáp ngay.

"Cưới ta? Cuộc hôn nhân này ngươi có để ở trong lòng, có xem trọng sao?" Tôn Thi Hàn chất vấn. 

Nàng cảm thấy mình đã bị người khinh khi. Hôm nay nàng đã khẩn trương, đã hồi hộp biết bao nhiêu. Nàng vì ai mà tô son điểm phấn? Vì ai mà nắn nót kẻ mày? Tóc suông vì ai chải? Trâm phượng vì ai cài?

Hôm nay Tôn Thi Hàn nàng muốn trở thành nữ nhân xinh đẹp nhất thiên hạ, là để cho ai xem?

Vậy mà Lăng Tiểu Ngư hắn... Hắn bắt nàng đợi, để nàng chờ. Hắn lẽ nào không hiểu trong mỗi một phút, mỗi một giây ấy nàng đều sẽ rất lo lắng, thậm chí sợ hãi hay sao?

"Ngươi vốn không quan tâm gì đến cảm nhận của ta. Đã thế ngươi còn trở về đây làm gì chứ?".

Nói ra câu này, Tôn Thi Hàn rất hi vọng sẽ được người giải đáp. Nàng mong Lăng Tiểu Ngư hắn có lí do chính đáng nào đó. Thế mà... hắn không nói. Hắn vẫn im lặng. 

Hụt hẫng, thất vọng, Tôn Thi Hàn dùng sức đem Lăng Tiểu Ngư đẩy ra. Hơi ngoài ý muốn, Lăng Tiểu Ngư đã rất dễ dàng bị đẩy. Kì lạ hơn nữa là sau cái đẩy này của Tôn Thi Hàn, thân hình hắn còn có chút lảo đảo.

Có gì đó không ổn. Linh tính mách bảo, Tôn Thi Hàn đưa mắt nhìn kỹ Lăng Tiểu Ngư thì... trên khoé môi hắn, chẳng rõ từ bao giờ đã lưu vết máu.

Chương 584: Kính trà nên nghĩa phu thê

"Ca!".

Sớm hơn tất thảy, Tôn Tiểu Yến là người đầu tiên chạy đến bên Lăng Tiểu Ngư.

"Ca, ca bị sao vậy?!".

"Soạt!".

Khoảnh khắc thất thần qua đi, Tôn Thi Hàn cũng khẩn trương chạy tới. Tốc độ so với Tôn Tiểu Yến cũng không chậm hơn tí nào.

Cái gì ấm ức, cái gì hụt hẫng thương tâm, tất cả đều đã vô thanh tan biến hết. Cùng với Tôn Tiểu Yến, Tôn Thi Hàn đưa tay dìu đỡ Lăng Tiểu Ngư, lo lắng hỏi: "Ngươi... ngươi làm sao vậy?!".

Khí huyết trong người dần ổn định lại, Lăng Tiểu Ngư đưa tay ra hiệu, rồi bảo: "Đừng lo, ta không chết được đâu".

"Ngươi... là lúc nào rồi mà ngươi còn đùa!" Tôn Thi Hàn giống như một thê tử vì thương tướng công mình mà gắt gỏng.

Nàng đang định nói thêm thì Lăng Tiểu Ngư đã cướp lời: "Trên đường đi có xảy ra chút chuyện, cùng người tranh chấp qua một chút... Yên tâm, chỉ là khí huyết hơi nhộn nhạo, chẳng có gì nghiêm trọng đâu".

"Là Chu Tước?" Tôn Thi Hàn đoán. Theo nàng thì trên thế gian này, có thể thương tổn được thần nhân duy cũng chỉ có thần nhân. Chu Tước, Dương Tiểu Ngọc, ngoài hai người họ ra thì thiên hạ đã chẳng còn ai. Mà Dương Tiểu Ngọc vốn là bạn thanh mai trúc mã với Lăng Tiểu Ngư, rất mực quan tâm đến hắn, không lý gì nàng lại ra tay cả. Chu Tước rõ ràng thoả đáng hơn.

Suy đoán của Tôn Thi Hàn, đúng sai thế nào hiện vẫn còn chưa biết được. Lăng Tiểu Ngư đã không đưa ra ý kiến.

"Được rồi, đừng nhắc chuyện này nữa. Hôm nay là ngày thành thân của chúng ta, ta vội vã chạy về đây cũng chính là vì sợ có người hờn dỗi hủy hôn...".

Ánh mắt hàm ý thật mà như trêu: "Sao? Tôn đại cung chủ vẫn muốn hủy hôn?".

Tôn Thi Hàn cắn nhẹ bờ môi, thật rất muốn gật đầu khẳng định cho Lăng Tiểu Ngư nghe. Nhưng nghĩ lại, nếu nàng làm như thế thì... không ổn lắm. Nói thế nào thì Lăng Tiểu Ngư hắn cũng đang bị thương.

"Vừa rồi biểu hiện như vậy, hẳn sau khi cùng người giao đấu xong liền lập tức vượt không gian trở về. Cũng coi là đủ thành ý rồi".

Nghĩ vậy, Tôn Thi Hàn mới cho qua: "Hôn sự tạm dời lại đi, chờ ngươi khoẻ lại rồi tính"."Không được." - Lăng Tiểu Ngư lập tức phản đối - "Ta vội vã trở về, nàng sao có thể nói dời là dời?".

"Vậy ngươi muốn thế nào?".

"Hoa đăng đã giăng, hỷ tự đã dán, cung nhân trên dưới cũng đã tề tựu đông đủ. Hôn lễ hôm nay không cử hành thì còn đợi đến bao giờ?".

"Nhưng tình trạng của ngươi...".

"Ta đã nói là không sao. Thi Hàn, đừng lo".

Tôn Thi Hàn nhận được ánh mắt trấn an của người đối diện, tâm tình cũng ít nhiều buông lỏng. Qua vài giây cân nhắc, nàng rốt cuộc thuận tình nghe theo, để cho hôn lễ tiếp tục tiến hành.

Cứ như vậy, dưới sự chứng kiến của toàn thể cung nhân Tuyết Linh Cung, Tôn Thi Hàn và Lăng Tiểu Ngư sóng vai hành lễ, đem tín vật định tình trao cho nhau. Nếu theo thông lệ, sau khi trao tín vật xong thì hai người bọn họ sẽ phải tế bái thiên địa, nhưng thực tế, hôm nay bọn họ đã không làm như vậy. Đây là bởi vì Lăng Tiểu Ngư. Ở trong mắt hắn, cõi thiên địa này vốn chẳng đáng để cho hắn quỳ bái. Tôn Thi Hàn là thê tử của hắn, nghiễm nhiên cũng không cần khom lưng tế lạy.

Lăng Tiểu Ngư tự xem mình là bậc chí tôn, coi khinh thiên hạ?

Không phải toàn bộ. Những người đáng quỳ, hắn vẫn sẽ quỳ. Yến cô cô, Lăng Thanh Trúc, trước họ hắn chẳng quỳ bái đấy thôi?Cũng giống như lúc này, cái cách mà hắn hạ mình trước linh đường Tuyết Linh Cung vậy.

"Lâm tiền bối." - Nhìn linh vị khắc tên họ của sư phụ Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư thành kính dâng trà - "Vãn bối Lăng Tiểu Ngư, mời người dùng trà".

"Sư phụ, đệ tử Tôn Thi Hàn, mời người dùng trà".

Hai ly trà trước sau nhanh chóng được Tôn Sở Sở cầm đặt lên trước linh vị Lâm Ngọc Cơ. Xong xuôi hết thảy, nàng thay mặt người đã khuất tuyên bố: "Tỷ tỷ, trưởng lão, kể từ bây giờ hai người đã chính thức là phu thê".

Đợi cho Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn đứng dậy, Tôn Sở Sở mới tiến thêm mấy bước. Ở sát bên người Lăng Tiểu Ngư, nàng thật dạ trông mong: "Trưởng lão, không, tỷ phu... Tỷ tỷ muội sau này giao cho huynh, xin huynh hãy luôn chiếu cố".

"Ừm." - Lăng Tiểu Ngư gật đầu - "Muội yên tâm, ta sẽ ở bên cạnh chăm sóc tốt cho nàng ấy".

"Vậy muội yên tâm rồi".

Tôn Sở Sở chuyển mắt nhìn sang người bên cạnh: "Tỷ tỷ...".

"Sở Sở".

"Tỷ tỷ, hãy hạnh phúc...".

...

...

Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn, Tôn Sở Sở, ba người ở linh đường cũng không tính lâu, hiện đã vừa mới quay lại quảng trường Tây Viện để cùng mọi người chung vui.

Sáo đã thổi, tiếng đàn đã ngân, một màn ca múa đã chính thức bắt đầu. Nào ai để ý lúc này, lẫn giữa vô số cung nhân, có một thiếu nữ đang phải kiềm lòng, cố ngăn giọt lệ thương tâm.

Chương 585: Tình nhi nữ (1)

"Ca, chúc mừng ca cưới được một thê tử tốt".

Tôn Tiểu Yến cầm bình rượu tự rót cho mình một ly, lặng lẽ đưa mắt nhìn thân ảnh thân quen ngồi trên đài cao, rồi đưa lên miệng uống cạn.

Đắng quá. Tôn Tiểu Yến tự thấy là như vậy, ly rượu này rất đắng. Nàng không biết thứ mình vừa uống có phải rượu, hay là nước mắt vừa mới chảy ngược vào tim. 

Người ngồi trên kia, hắn có hiểu, có biết chút nào không?

"Ực".

Tôn Tiểu Yến cười tự giễu, lại rót thêm một ly.

"Ực".

Cứ thế, một ly rồi một ly, nàng vừa cố giả trang nụ cười hân hoan vừa cùng mọi người nâng ly chúc mừng.

Tại sao? Tại sao tim nàng đang nhói đau mà trên môi nàng lại nở nụ cười? Trong lòng đang khóc mà lại đứng đây chia vui niềm vui của người khác?

"Ca...".

"Ực".

Tôn Tiểu Yến nâng ly uống cạn, vừa cạn thì tay đã lại cầm bình rượu rót tiếp. 

Chợt, một cánh tay vươn ra đem nàng giữ lại. 

"Hàm Yên sư tỷ".

"Tiểu Yến, đừng uống nữa. Muội uống đủ rồi." Hàm Yên khẽ giọng khuyên can. Nàng không muốn gây sự chú ý. Mối tình đơn phương của sư muội nàng, cứ để cho thời gian khoả lấp như vậy sẽ tốt hơn. Nói ra để làm chi...

"Hì hì... Hàm Yên tỷ, tỷ nói gì vậy chứ? Hôm nay là ngày ca muội và cung chủ thành thân, muội phải chia vui cùng họ...".

"Nào, các vị sư tỷ, chúng ta uống tiếp!". 

...

"Hi hi... Tiểu Yến hình như say rồi." Ngồi ở bàn kế bên, một nữ đệ tử trông thấy bộ dạng phấn khích của Tôn Tiểu Yến thì che miệng cười bảo. 
Lập tức, một người khác cũng thêm vào: "Tiểu Yến nào giờ có biết uống rượu đâu. Các ngươi xem, khuôn mặt muội ấy đã ửng hồng hết rồi kìa".

"Đúng vậy đúng vậy... Trông Tiểu Yến thật là khả ái nha...".

"Khả ái?" Tôn Tiểu Yến nghe được lời nhận xét ấy thì nội tâm rất bất bình. Nàng áp sát chủ nhân của thanh âm: "Sư tỷ, tỷ không được nói muội như thế. Không được nói muội khả ái... Muội... không có phải trẻ con...".

"Ồ, thật sao?" - Cung nhân kia cười trêu - "Thế muội nhìn lại xem, là người nào chỉ mới uống vài ba ly rượu mà cước bộ đã ngã nghiêng rồi?".

"Muội không có say!".

Tôn Tiểu Yến vỗ ngực: "Muội... muội còn uống được! Muội uống cho các tỷ xem!".

Nói rồi, Tôn Tiểu Yến lại rót rượu, lại nâng ly. 

"Hảo hảo!".

"Tiểu Yến của chúng ta thật có khí phách nha!".

Chung quanh, những tiếng ngợi khen thi nhau cất lên. Mọi người ai nấy đều cho hành vi của Tôn Tiểu Yến là "sự bồng bột đáng yêu". Duy chỉ có Hàm Yên là ngoại lệ. Nàng cau mày, giọng trách cứ: "Mấy người các ngươi... Các ngươi đang làm hư Tiểu Yến đó có biết không?!".

"Hàm Yên." - Từ một nơi gần đó đi tới, La Sương cười bảo - "Hôm nay là ngày vui của trưởng lão và cung chủ, cứ để cho Tiểu Yến phóng túng một chút".
"Sư tỷ, nhưng mà Tiểu Yến...".

"Muội thì sao chứ?" - Tôn Tiểu Yến nhanh miệng đem lời của Hàm Yên cướp lấy - "Hôm nay ca muội thành thân, muội cảm thấy rất vui. Hôm nay... muội nhất định phải uống cho thật say!".

"Tiểu Yến...". 

"Nào, La Sương sư tỷ, muội kính sư tỷ một chung".

...

Hàm Yên cố khuyên nhưng khuyên mãi cũng không được. Tôn Tiểu Yến căn bản là chẳng chịu nghe nàng nói. Bất đắc dĩ nàng đành từ bỏ, chỉ biết ở bên cạnh để mà trông chừng.

Rất vui ư? Chỉ e là trong tim đứa sư muội này của nàng đang âm thầm nhỏ lệ.

Tình là gì mà lại khiến cho con người ta trở nên như vậy chứ? Rõ ràng rất muốn khóc mà trên môi lại cười...

...

"Sao vậy?" Ngồi ở trên đài cao, trong hỷ phục tân lang, Lăng Tiểu Ngư quay sang nhìn nữ nhân bên cạnh, khẽ hỏi. Mới rồi bàn tay nàng đã áp lên tay hắn. 

Đi kèm với nụ cười nhàn nhạt, Tôn Thi Hàn đáp: "Chúng ta về phòng thôi. Cũng muộn rồi".

"Ồ..." - Lăng Tiểu Ngư ý vị mà rằng - "Nàng có cần phải gấp như vậy không? Trời còn chưa tối".

Tôn Thi Hàn trợn mắt, véo mạnh lên tay Lăng Tiểu Ngư một cái. Cái tên này nghĩ đi đâu vậy chứ? Người ta vì lo cho thể trạng của hắn nên mới bảo hắn về phòng nghỉ ngơi, thế mà hắn lại...

"Được rồi, đừng giận".

Tâm ý của Tôn Thi Hàn Lăng Tiểu Ngư sao lại còn chưa nhận ra. Hắn trấn an: "Ta không có gì đâu, nàng đừng quá lo".

"Nàng nhìn bên dưới xem. Bọn họ vì chúng ta mà ca múa, bỏ đi há chẳng phụ công người lắm sao?".

"Chàng cũng biết thưởng thức ca vũ à?" Tôn Thi Hàn hỏi lại, thần tình ngờ vực. Dễ thấy cách xưng hô của nàng đã thay đổi. Thay vì "ngươi" như trước thì bây giờ nàng lại gọi "chàng", rất là thân mật. 

Lễ bái đường đã xong, cả hai hiện đã chính thức là phu thê, lý đâu lại xưng ta gọi ngươi nữa? Tôn Thi Hàn cảm thấy như vậy thật khó coi lắm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau