TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 576 - Chương 580

Chương 576: Thật là bỉ ổi

Không có ai?

Tôn Thi Hàn nhìn trái ngó phải một vòng, hết sức nghi hoặc. Nàng nhớ rõ ràng vừa rồi có một làn gió nhẹ thổi vào trong lỗ tai mình kia mà. Mà mật thất bốn bề đều là tường che vách kín thế này, gió ở đâu ra? 

"Lẽ nào ta lại sinh ảo giác...".

Tôn Thi Hàn ngồi trầm mặc, khoảng một khắc sau thì thở ra một hơi phiền muộn. Nàng thấp giọng mắng vu vơ một câu rồi lại khép đôi hàng mi. 

Làn gió thổi vào tai ban nãy, đấy chỉ là ảo giác thôi. Tôn Thi Hàn nàng đã tự trấn an mình như vậy. 

Nhưng... Nếu chỉ là ảo giác, thế thì tại sao ảo giác này lại phát sinh thêm lần nữa? Mới rồi, thời điểm nàng vừa khép mắt, còn chưa kịp tiến vào trạng thái nhập định thì làn gió kia, nó lại xuất hiện. Lần này cũng vẫn là thổi thẳng vào trong lỗ tai nàng. 

Chắc chắn không thể nào là ảo giác! Đây là thật. Có kẻ đã quấy nhiễu nàng.

Thân phận người nọ, Tôn Thi Hàn dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là ai. Nàng siết tay, khuôn mặt hầm hầm lửa giận: "Lăng Tiểu Ngư! Ngươi đi ra đây cho ta!".

Chẳng để cho giai nhân phải kêu gọi đến lần thứ hai, ngay khi thanh âm Tôn Thi Hàn vừa dứt thì thân ảnh của Lăng Tiểu Ngư cũng liền hiện rõ. Vị trí không xa, chỉ cách chỗ Tôn Thi Hàn năm sáu bước chân mà thôi. 

Trường y hắc sắc, tóc dài buông xoã, khuôn mặt đẫm vị phong trần, Tôn Thi Hàn ngước nhìn dáng hình đã trở nên quen thuộc, đứng phắt dậy: "Ngươi tại sao lại ở đây?!".

"Tại sao? Vừa rồi không phải nàng gọi ta tới ư?" Lăng Tiểu Ngư rất điềm tĩnh hồi đáp, đại ý giống như mình chỉ vừa mới đến đây theo lời kêu gọi của Tôn Thi Hàn vậy. 

Ý tứ ấy, Tôn Thi Hàn tất nhiên không tin. 

"Lăng Tiểu Ngư ngươi xem ta là trẻ nhỏ lên ba chắc? Mau nói! Ngươi tại sao lại ở đây? Ngươi vào đây làm cái gì?!".

"Tôn đại cung chủ nàng đa nghi quá rồi. Ta chẳng có ý xấu, chỉ là tùy tiện đi dạo vô tình tiến nhập thôi".

Vô tình tiến nhập? Lời này có quỷ mới tin!

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi mau đi ra ngoài! Ta muốn yên tĩnh bế quan!".

Trái với thần tình hung dữ của nữ nhân phía đối diện, Lăng Tiểu Ngư nửa điểm gấp gáp cũng không thấy. Hắn nhẹ gật đầu, thuận tình nghe theo: "Vậy được rồi, ta sẽ ra ngoài ngay. Nàng cứ bế quan đi".

Lăng Tiểu Ngư nói hết câu liền rời đi, chẳng phân vân do dự chút gì. Điều này khiến cho Tôn Thi Hàn nảy sinh ngờ vực. Lăng Tiểu Ngư dễ dàng chiều theo như vậy, thú thật là nàng cũng bất ngờ. Nàng cảm thấy có gì đó không đúng lắm. 

Mắt đảo tứ phương, Tôn Thi Hàn hướng hư không cất tiếng: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi đừng có làm trò nữa. Ta biết là ngươi vẫn còn ở đây. Mau ra đây cho ta!".

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi tưởng ngươi im lặng thì sẽ lừa được ta sao?!".

"Oành!".

"Oành...".

...

Đứng cạnh bức tường, Tôn Thi Hàn liếc trái ngó phải, đợi thêm một đỗi lâu mà vẫn chẳng phát hiện ra bóng dáng người nào, lòng mới nghĩ: "Không lẽ là do ta quá đa nghi...".

"Hừm... Xú nam nhân, ngươi tốt nhất là đừng có trở lại nữa".

Tôn Thi Hàn đợi cho tâm tình lắng dịu rồi mới hạ mình ngồi xuống. Sau mấy nhịp thở, nàng lại lần nữa nhắm mắt, cố gắng đem tạp niệm thanh trừ. 

"Phù...".

Chợt, một làn gió nhẹ lại thổi vào tai nàng. 

Hai mắt lập tức mở to, Tôn Thi Hàn tức đến run người. Nàng gằn từng tiếng: "Lăng... Tiểu... Ngư...!!".

...

"Lăng Tiểu Ngư, đến cùng là ngươi muốn cái gì?!" Tôn Thi Hàn nhìn kẻ ẩn nặc vừa mới hiện thân, lớn giọng chất vấn. Nàng thực là không chịu nổi con người này nữa rồi. Hắn quá ngang ngược đi!

"Thi Hàn, nàng đừng tức giận." - Trông đôi má ửng hồng vì giận của giai nhân, Lăng Tiểu Ngư âm thầm thú vị - "Nữ nhân hay giận sẽ mau già lắm đấy".

"Mặc xác ta! Không mượn ngươi lo!".

"Ta không thể không lo. Thi Hàn nàng là thê tử của ta kia mà".

"Phi! Phi!" - Tôn Thi Hàn khinh bỉ - "Lăng Tiểu Ngư ngươi đừng có nằm mơ! Ta sẽ không gả cho ngươi! Tuyệt đối không gả!".

Không gả? Tôn Thi Hàn nàng không muốn gả mà được ư? Lăng Tiểu Ngư cười cười, gian ý mười phần. 

Xem thần thái ngập tràn ý gian kia của hắn, lại nhớ đến những lần hắn cưỡng hôn mình, Tôn Thi Hàn bất giác thấy lành lạnh sống lưng. Nàng vội vàng di chuyển đến bên cửa mật thất, mau chóng đem nó mở ra, rồi chạy biến."Nữ nhân này...".

Lăng Tiểu Ngư trông theo thân ảnh nay đã hoàn toàn khuất dạng, khe khẽ lắc đầu. Vài giây sau, hình bóng hắn cũng triệt để tán đi.

...

Núi đá vô danh, không rõ là khu vực nào ở Bắc Nguyên. Tại đây, một nữ tử mặc cung trang vừa mới hiện diện. Tuổi nàng độ khoảng mười tám đôi mươi, vẻ ngây thơ trên mặt còn chưa mất; tuy vậy, khi nhìn xuống dưới, thật khó để nói rằng nàng vẫn chưa đủ trưởng thành. Chẳng cần gì khác, chỉ riêng đôi gò bồng đảo thôi cũng đã dư sức khiến người thay đổi khái niệm rồi. Chúng lớn lắm.

"Phù phù...".

Tựa lưng vào một gốc cây mọc nơi lưng chừng núi, Tôn Thi Hàn liên tục thở dốc. Mệt thì không hẳn đã mệt. Cơ thể của Ái Chân Kha Lạc Hoàng cường đại bậc nào chứ, đâu dễ gì mà mệt như vậy. Thở dốc, thiết nghĩ đa phần đều là đến từ ý nghĩ của Tôn Thi Hàn thôi. 

"Xú nam nhân... không biết hắn có đuổi theo hay không...".

Trong lòng mình, Tôn Thi Hàn hi vọng là Lăng Tiểu Ngư hắn đừng truy. Nàng thật không muốn gặp hắn lúc này. Nàng còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý. 

"Tên khốn... Đã biết ta cần thời gian suy nghĩ mà còn quấy nhiễu...".

"Lăng Tiểu Ngư, con cá ươn, con cá thối... Nếu sau này ta lợi hại hơn ngươi, lúc đó ta nhất định sẽ đem ngươi bỏ lên thớt rồi lấy dao băm vằm thành từng mảnh từng mảnh. Hứ...".

"Nàng thật độc ác." Tiếng Tôn Thi Hàn vừa dứt thì một giọng nói khác cũng vang lên. Đúng là của Lăng Tiểu Ngư. Đi ngược với mong muốn của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư hắn đã quyết định truy theo. 

"Thi Hàn, thật không ngờ trong đầu nàng lại có ý nghĩ như vậy, muốn đem ta bỏ lên thớt để băm vằm. Sát phu là tội nặng, sẽ bị quả báo đấy có biết không?".

"Quả báo? Người sẽ gặp quả báo chính là tên đại ma đầu Lăng Tiểu Ngư ngươi đấy!".

"Lăng Tiểu Ngư, rốt cuộc là ngươi muốn cái gì đây hả?!".

"Điều ta muốn Thi Hàn nàng không phải đã biết rõ?" Lăng Tiểu Ngư đáp lại. 

Có lẽ hắn thực mong một cái gật đầu, chỉ tiếc Tôn Thi Hàn thì lại nghĩ khác. Lúc này, nàng từ chối. 

"Lăng Tiểu Ngư ngươi muốn câu trả lời phải không? Được, bây giờ ta nói cho ngươi".

Dáng vẻ rất là nghiêm túc, Tôn Thi Hàn dứt khoát: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi nghe kỹ đây. Ta... không yêu ngươi. Ta... không muốn lấy ngươi. Cho dù sự trinh bạch của ta có bị ngươi chiếm đoạt thì ta cũng không bao giờ gả cho ngươi! Ta không muốn!".

Lăng Tiểu Ngư nghe xong thì im lặng. Hồi lâu mới nói: "Thi Hàn nàng đã nghĩ kỹ rồi chứ? Nàng chắc là mình không cần thêm thời gian?".

Thời gian? Tôn Thi Hàn nghe mà bực. Lăng Tiểu Ngư hắn có chịu cho nàng thời gian để bình tâm suy nghĩ đâu chứ. Hừ, nếu đã cố tình quấy nhiễu như vậy thì Tôn Thi Hàn nàng đây sẽ dứt khoát cự tuyệt luôn. 

Lăng Tiểu Ngư ngươi cứ ở đó mà hối hận đi!
"Cho dù có nghĩ thêm bao nhiêu lần, cân nhắc thêm bao lần thì kết quả cũng chỉ như vậy thôi. Tôn Thi Hàn ta căn bản là không hề có tình cảm gì với ngươi! Ta không yêu ngươi! Người ta yêu là tên nam nhân bạc tình kia, là kẻ mà ta đã tự tay giết chết!".

"Nàng không yêu ta? Một chút tình cảm cũng không có?".

"Ta không yêu ngươi! Một chút cũng không yêu!".

Sau vài giây im lặng... 

Lăng Tiểu Ngư tiến sát đến chỗ gốc cây. Ở ngay trước mặt Tôn Thi Hàn, trong tư thế mặt đối mặt, mắt nhìn mắt ấy, hắn nói: "Hãy nhìn vào mắt ta mà nói. Chỉ cần nàng có thể lặp lại bốn chữ "ta không yêu ngươi" thì ta sẽ lập tức từ bỏ ý định, từ đây về sau sẽ không bao giờ làm phiền nàng nữa".

Tôn Thi Hàn đã có nghi hoặc. Những lời Lăng Tiểu Ngư vừa mới nói, cái bộ dạng nghiêm túc này của hắn, chúng khiến nàng chùn bước. Đâu đó trong thâm tâm nàng nảy sinh lo sợ. Nàng sợ hắn thực sẽ chẳng thèm ngó ngàng gì đến mình nữa. 

"Thì sao chứ? Hắn không cần ta, lẽ nào ta lại cần hắn?".

"Muốn chấm dứt? Tốt! Ta chấm dứt cho ngươi xem!".

Vì sỉ diện, bởi lòng tự tôn cùng phẩm giá của một nữ nhân đoan chính, Tôn Thi Hàn quyết không nhân nhượng. Nàng không thể nhân nhượng được. Nàng không muốn bị người ta xem thường!

"Ngươi muốn nghe lại? Tốt, ta nhắc lại cho ngươi nghe. Lăng Tiểu Ngư, ta không yêu... ư...".

"Ta không yêu ngươi", tất thảy bốn chữ, nhưng Tôn Thi Hàn chỉ nói được đến chữ thứ ba thì đã dừng lại. Đương nhiên chẳng phải do nàng muốn thế, đều là bị người tác động cả. Miệng nàng bị lập kín rồi, còn đâu mà nói được nữa. 

Lăng Tiểu Ngư quả đủ bỉ ổi. Rõ ràng vừa rồi đã khảng khái đưa ra điều kiện, bảo chỉ cần Tôn Thi Hàn nói được trọn vẹn bốn chữ "ta không yêu ngươi" sẽ lập tức từ bỏ, thôi không quấy nhiễu nữa, vậy mà bây giờ... Hắn dùng miệng bịt miệng con người ta như thế, người ta làm sao mà nói hết được đây?

Hèn hạ quá. Thật là hèn hạ quá...

"Ưm...".

"Ư...".

Lưng tựa gốc cây, Tôn Thi Hàn ra sức chống trả. Nàng cố nghiêng đầu né tránh, cố dùng tay đem tên nam nhân trước mặt đẩy ra. Nhưng đáng tiếc, nàng đẩy không ra, tránh cũng không được. Miệng nàng vẫn như cũ bị chiếm, ngực nàng vẫn như cũ bị ngực hắn nghiền ép...

"Đồ xú nam nhân... xú nam nhân...".

"... Đời này của Tôn Thi Hàn ta, sợ rằng có muốn cũng không thể thoát được ma trảo của hắn...".

Kháng cự không xong, vùng vẫy không được, sau cùng Tôn Thi Hàn chỉ đành buông xuôi, mặc tình người khuấy động. 

...

"Ha a... ha a...".

"Ha a...".

Chẳng biết Lăng Tiểu Ngư đã hôn hít, sờ soạng bao lâu mà bây giờ, khi hắn đem Tôn Thi Hàn "nhả" ra thì cả người nàng đều gần như mềm nhũn.

Hai chân đứng còn không vững, Tôn Thi Hàn phải tựa mình vào trong ngực Lăng Tiểu Ngư, ở bên tai hắn thở dốc. 

"Thi Hàn, lúc nãy nàng nói thiếu một chữ rồi. Xem ra sau này nàng chỉ có thể gả cho ta thôi".

Lý trí dần quay lại với Tôn Thi Hàn, nàng ngẫm mà hờn. Nàng đã không lường được Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy. Ngay từ đầu, hắn vốn nào có cho Tôn Thi Hàn nàng được lựa chọn đâu chứ.

Tức khí dâng lên, Tôn Thi Hàn há miệng cắn mạnh vào cổ Lăng Tiểu Ngư. 

Cú cắn này, lực đạo tính ra cũng chẳng nhỏ. Nó làm cổ Lăng Tiểu Ngư phải rỉ máu, khiến hắn hít hà một hơi. Dù vậy, hắn vẫn để yên. 

Thực ra nếu mà muốn, hắn có thể làm cho da thịt trở nên cứng rắn hơn cả cương thiết, tới độ dẫu là pháp bảo đỉnh cấp cũng khó lòng thương tổn được. Hàm răng của một nữ nhân lại đáng gì? Hắn không nỡ làm Tôn Thi Hàn nàng đau thôi. 

...

Thân thể đã tách ra mỗi người một hướng, Lăng Tiểu Ngư cúi nhìn "dấu ấn tình yêu" mà người đã để lại trên cổ mình, lắc đầu than nhẹ: "Thi Hàn nàng kiếp trước có khi là a miêu, a cẩu cũng không chừng".

Sớm quay mặt đi hướng khác, Tôn Thi Hàn nghe người ta nói về mình như vậy thì liền liếc qua. Thần tình bất thiện, nàng truy hỏi: "Lăng Tiểu Ngư ngươi mới nói gì? Ngươi bảo ai là a miêu, a cẩu?".

"À, ta bảo ta là a miêu, a cẩu." Khó khăn lắm mới khiến giai nhân hồi tâm chuyển ý, Lăng Tiểu Ngư thật không muốn lại làm nàng tức giận, vì vậy nên chỉ vào mặt mình tự nhận. 

Quả nhiên, Tôn Thi Hàn thấy hắn biết điều như thế thì tức khí tiêu tán ngay. Cũng chẳng biết trong đầu nghĩ gì, nàng nhanh chóng xoay đầu đi, lặng lẽ nhếch môi...

Chương 577: Giải bày tâm sự

Tà dương khuất bóng đã lâu. Trong cái lạnh buốt của trời đêm phương bắc, dưới ánh sáng lung linh mờ ảo phát ra từ những viên dạ minh châu, Tôn Thi Hàn ngồi bên chiếc bàn tròn phủ khăn màu đỏ, tay cầm ly rượu nhấp khẽ. Rõ ràng là nàng chỉ uống cho có lệ. Ánh mắt này, vẻ mặt này, mười mươi là đang có tâm sự.

Cũng cái bàn ấy, ngồi ở chiếc ghế đối diện, Tôn Sở Sở cân nhắc hồi lâu, cuối cùng quyết định hỏi thẳng: "Tỷ tỷ... Trong lòng tỷ đang có điều khó nghĩ phải không?".

Tôn Thi Hàn ngẩng đầu lên, gật nhẹ. Hôm nay nàng gọi muội muội mình qua đây, mục đích vốn cũng là để giải bày tâm sự, muốn nghe xem ý kiến của muội muội. Hôn nhân là đại sự cả đời, nàng không mong lại lựa chọn sai lầm.

"Sở Sở, muội thấy... Lăng Tiểu Ngư thế nào?".

Tôn Sở Sở chẳng quá bất ngờ. Trong lòng nàng sớm đã đoán ra được rồi. Nàng biết, giữa tỷ tỷ và Lăng Tiểu Ngư có quan hệ mập mờ.

"Tỷ tỷ, tỷ yêu thích hắn rồi phải không?".

"Ta... ta cũng không biết." Tôn Thi Hàn lắc đầu. Nàng đúng là vẫn còn chưa rõ. Cảm xúc hôm nay nàng dành cho Lăng Tiểu Ngư, căn bản khác xa so với những gì trong quá khứ, đối với nam nhân phụ bạc kia. Lúc trước mới là yêu hay bây giờ mới đúng là yêu? Nàng thực không biết.

"Tỷ tỷ, có thể nói cho muội biết giữa tỷ và hắn, hai người... đã phát sinh những chuyện gì rồi không?" Tôn Sở Sở hỏi tiếp. Nàng cần phải có đủ thông tin, cần nắm được chính xác mối quan hệ mập mờ kia là gì thì mới dám đưa ra ý kiến.

Ban đầu Tôn Thi Hàn đã do dự, nhưng nghĩ ở trước mặt là thân muội muội nên tin tưởng đem mọi chuyện nói ra: "Thôi được rồi, tới nước này rồi ta cũng không giấu muội nữa. Chuyện là như vầy...".

"... Hôm đó hắn đưa ta đến Quỷ Lâm, rồi tiến nhập Quỷ Vực, mục đích để ta hấp thu cực âm chi khí nơi ấy cường đại thần hồn. Thời điểm hắn vì chuyện Tiểu Yến tẩu hoả nhập ma mà quay về Tuyết Linh Cung, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào trong đầu ta lại nảy sinh ý nghĩ muốn lợi dụng cực âm chi khí dồi dào xung quanh tiến hành đột phá. Rất nhanh sau đó ta liền biết hành động của mình là dại dột tới cỡ nào".

"Quá trình đột phá của ta đã đưa tới lôi kiếp, lại còn là Tử Tiêu Thần Lôi - một trong những kiếp lôi khủng bố nhất từ xưa đến nay. Muội biết đấy, lúc đó ta bất quá chỉ còn mỗi thần hồn, căn bản là không có khả năng vượt qua được thiên kiếp. Chỉ sau đạo Tử Tiêu Thần Lôi đầu tiên giáng xuống thôi thì ba hồn bảy phách của ta toàn bộ đều chịu thương tổn trầm trọng. Trong lúc ta đinh ninh mười mươi sẽ chết thì Lăng Tiểu Ngư hắn đã xuất hiện. Nhờ có hắn mà ta mới bình an vượt qua được thiên kiếp, dù vậy, hậu hoạ từ đạo Tử Tiêu Thần Lôi đầu tiên để lại cũng không hề nhỏ. Theo như Lăng Tiểu Ngư hắn thì cho dù có đem ta chữa trị tốt, thọ nguyên cũng sẽ đại giảm, ngày sau chẳng sống thêm được bao lâu. Hắn nói muốn bảo toàn sinh mệnh của ta, duy cũng chỉ còn lại một cách...".

"Tỷ tỷ, là cách gì?" Tôn Sở Sở dù đã lờ mờ đoán ra nhưng vẫn muốn xác nhận rõ ràng.

Tôn Thi Hàn hít vào một hơi như để lấy thêm can đảm: "Hắn nói nếu muốn chữa lành hết thảy thì bắt buộc phải đem bổn nguyên lực lượng của mình truyền cho ta. Nhưng để tiếp nhận được bổn nguyên lực lượng này, ta phải... ta phải cùng hắn... cùng hắn song tu".

Tôn Sở Sở nhìn người bởi thẹn mà cúi mặt gục đầu, bờ môi mấp máy lại không thể thốt nổi thành lời. Mặc dù đã có suy đoán, thế nhưng đến khi chính tai nghe được, trong lòng nàng vẫn chẳng làm sao bình thản đón nhận cho được.

Đoạn sau tuy rằng tỷ tỷ còn chưa nói, nhưng dùng đầu gối Tôn Sở Sở nàng cũng hình dung ra rồi. Nếu quan hệ chưa phát sinh thì cớ gì tỷ tỷ nàng lại có những biểu hiện lạ lùng từ lúc hồi cung tới giờ chứ. Hiện Tôn Sở Sở nàng chỉ thắc mắc một điều, đó là lần song tu kia, tỷ tỷ nàng có thật cam tâm tình nguyện hay không. Bởi lẽ kể từ sau khi bị người phụ bạc năm ấy, tỷ tỷ nàng đã hoàn toàn cự tuyệt nam nhân, đối với họ chỉ hận không thương, thậm chí còn từng thề rằng cả đời này thà cô quả chứ quyết chẳng gả cho bất cứ một ai.

"Tỷ tỷ." - Sau một hồi im lặng, Tôn Sở Sở cuối cùng cũng có thể bình tâm lên tiếng - "Lần song tu kia, tỷ tỷ là tình nguyện sao?".

"Tình nguyện?" Thần tình có chút ai oán, Tôn Thi Hàn lắc đầu.

"Hắn đã cưỡng gian tỷ?" Tôn Sở Sở tiếp tục hỏi.

"Ban đầu là cưỡng gian, còn sau đó... hắn mê gian ta".

Nếu không phải tâm trí bị điều khiển thì Tôn Thi Hàn nàng làm sao lại có thể chẳng biết xấu hổ mà cùng Lăng Tiểu Ngư hắn quấn quýt, rồi răm rắp nghe theo phối hợp cùng hắn song tu được chứ?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Lần ấy bởi bị mê gian nên Tôn Thi Hàn nàng mới thuận theo. Thế còn về sau, những lần bị cưỡng hôn? Lăng Tiểu Ngư đâu có mê hoặc tâm trí nàng, cớ gì Tôn Thi Hàn nàng vẫn nhiệt tình đáp lại?

"Đó... là vì không thể phản kháng", Tôn Thi Hàn rất nhanh liền tìm được cho mình một lý do để biện minh. Theo nàng, trong chuyện này từ đầu đến cuối Tôn Thi Hàn nàng đều chỉ là nạn nhân; Lăng Tiểu Ngư, hắn mới là kẻ thủ ác.
Tôn Sở Sở nghe qua sự tình, lẳng lặng quan sát người đối diện. Nàng muốn xem xem lời nói và biểu hiện của tỷ tỷ, chúng có trùng khớp với nhau không. Bởi lẽ, những ngày vừa qua, và cả tối nay nữa, tỷ tỷ nàng chẳng bộc lộ ra nhiều hận ý lắm.

Đã bị cưỡng gian mà vẫn còn có thể ở bên cạnh người, cam chịu như vậy đâu có giống với tính cách của tỷ tỷ nàng.

Bị uy hiếp ư? Nếu mà thật đúng bị uy hiếp thì tại sao lại gọi Tôn Sở Sở nàng tới giải bày tâm sự, rồi còn hỏi nàng cảm thấy Lăng Tiểu Ngư là người thế nào... Thay vì nói oán hận, bất đắc dĩ, chi bằng bảo tỷ tỷ đang đắn đo, e thẹn thì chính xác hơn...

"Sở Sở, sao muội không nói gì?".

Tôn Sở Sở đứng lên, chuyển sang ngồi ở chiếc ghế kề bên Tôn Thi Hàn. Nàng nắm tay tỷ tỷ, hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ nói thật cho muội biết, trong lòng tỷ tỷ có hận hắn vì đã làm thế với mình không?".

"Ta...".

Tôn Thi Hàn cân nhắc, tự vấn lòng, một lúc sau thì đáp: "Lúc đầu ta thật sự có hận, thậm chí còn có ý nghĩ quyên sinh. Nhưng rồi khi ta nghe hắn giải thích, bảo vì yêu thích ta, không muốn nhìn sinh mệnh ta mau chóng lụi tàn nên mới hành động như vậy thì ta...".

"Không còn hận nữa?".

"Không nhiều nữa".

Nghe tới đây thì Tôn Sở Sở đã biết mình cần phải làm gì rồi. Rõ ràng là trong lòng tỷ tỷ nàng sớm đã có tình cảm với Lăng Tiểu Ngư cho nên mới dễ dàng tha thứ như vậy. Nếu không lấy bản chất đoan trang của tỷ tỷ nàng, còn lâu mới vì vài ba câu nói êm tai mà hồi tâm chuyển ý.

"Tỷ tỷ, cho muội biết. Lúc đó hắn đã nói những câu nào?".

"Cái đó..." Tôn Thi Hàn thoáng do dự nhưng rồi cũng thành thật đem những câu nói và cả hành động của Lăng Tiểu Ngư hôm đó thuật lại cho muội muội mình nghe...

..."Chi tiết là như vậy đấy. Sở Sở, muội nghĩ những lời của hắn có phải là thật dạ chân tâm không?".

Dưới ánh mắt chờ mong của Tôn Thi Hàn, Tôn Sở Sở ngẫm một chút, rồi nói: "Tỷ tỷ, con người của hắn muội cũng không quá rõ. Muội nghĩ tỷ phải hỏi chính bản thân mình, bởi hơn ai hết tỷ là người gần gũi với hắn nhất".

"Cái gì mà người gần gũi nhất, Sở Sở muội ăn nói hàm hồ...".

Thừa biết tỷ tỷ mình xấu hổ, Tôn Sở Sở cười khẽ cho qua.

"Tỷ tỷ, có một chuyện muội nghĩ tỷ nên biết".

"Là chuyện gì? Có liên quan đến hắn?" Tôn Thi Hàn nghi hoặc suy đoán.

Hồi đáp là một cái gật đầu của người đối diện: "Liên quan đến hắn, cũng là can hệ đến tỷ".

"Can hệ đến ta?".

"Ừm".

Tôn Sở Sở nói ra: "Thật ra thì chuyện cũng chỉ mới phát sinh gần đây thôi, chính là sự tình Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn tìm đến Tuyết Linh Cung ta gây chuyện".

Tôn Thi Hàn lại càng nghi hoặc nhiều hơn: "Sở Sở, chuyện này không phải muội đã nói qua rồi sao?".

"Đúng là muội đã kể, nhưng có một ít chi tiết mà muội tin là tỷ còn chưa biết".

"Chi tiết gì?".

Tôn Sở Sở hồi tưởng lại: "Thành Khôn và Trương Tự Đức mượn cớ cầu thân, còn nêu đích danh tỷ tỷ, khi ấy muội và chúng cung nhân đều hết sức tức giận. Nhưng... không chỉ có muội, không chỉ các cung nhân, hắn cũng tức giận nữa".

"Hắn? Lăng Tiểu Ngư?".

Tôn Sở Sở gật đầu: "Ừm. Hắn đã thật sự tức giận. Đỉnh điểm là khi hắn nghe được những lời kia của Thành Hạo".

"Tên nhãi đó nói gì?".

"Lúc nghe Lăng Tiểu Ngư bảo đã yêu thích tỷ tỷ, vốn định vài ngày nữa sẽ chính thức ngỏ ý cùng tỷ tỷ kết làm đạo lữ song tu thì Thành Hạo mới đáp rằng... Hmm... Nguyên văn là như vầy: "Hay là như vầy đi, hôm nay Tuyết Linh Cung các ngươi đem Tôn Thi Hàn gả cho ta, ta cùng nàng động phòng hoa chúc xong lại đem trả về cho các ngươi? Ta cùng nàng làm phu thê một đêm, nàng cùng ngươi làm đạo lữ cả đời, chắc không thiệt cho ngươi đâu nhỉ?". Thành Hạo, hắn đã nói như thế".

"Crắc..." Lời Tôn Sở vừa dứt cũng là lúc một thanh âm đổ vỡ vang lên. Chiếc ly trong tay Tôn Thi Hàn, nó hiện đã bị nàng bóp thành mảnh vụn. Mấy lời mà nàng vừa mới nghe, trước Tôn Sở Sở đúng chưa hề kể.

Bất quá một tên ranh con miệng còn hôi sữa cũng dám buông lời nhục mạ nàng?!

Chương 578: Đều đã tỏ tường

"Ranh con hỗn láo, lại dám xúc phạm ta như thế...".

"Tỷ tỷ, không cần phải tức giận, Thành Hạo sau khi nói xong những lời kia thì cũng liền bị giết chết rồi".

"Hắn nếu còn sống ta chắc chắn sẽ đem băm vằm hắn ra thành trăm ngàn mảnh!".

Cơn giận còn chưa dứt, Tôn Thi Hàn cặn kẽ mà truy: "Sở Sở, nói ta biết. Lúc đó nghe tên nhãi Thành Hạo kia thốt ra những lời như vậy thì hắn phản ứng thế nào? Hắn có nói lời gì không?".

"Có nói một câu".

"Là câu gì?".

"Hmm... Nguyên văn là như vầy: "Thành Hạo ngươi có điều không rõ, tính chiếm hữu của ta vốn dĩ rất lớn. Tôn Thi Hàn, ta thật sự chẳng muốn ai chạm vào. Một tấc da, một sợi tóc cũng không được". Tỷ tỷ, đó chính là những lời mà hắn đã nói".

Tôn Thi Hàn lâm vào trầm mặc, trong lòng dường có chút ngọt ngào. Nàng không nghĩ Lăng Tiểu Ngư lại có những lời đối đáp đầy "cảm tình" như thế. Phải biết lúc Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn tìm tới Tuyết Linh Cung gây sự, giữa Lăng Tiểu Ngư hắn và nàng vẫn còn chưa phát sinh quan hệ gì. 

Điều này có ý nghĩa gì? Lẽ nào ở trong lòng Lăng Tiểu Ngư hắn sớm đã lưu giữ hình bóng nàng? Hắn nói hắn yêu thích nàng, muốn cùng nàng kết làm đạo lữ, hết thảy đều là thật dạ chân tâm sao?

Tôn Thi Hàn tự hỏi, nhưng hỏi thì hỏi thế thôi chứ thực chất nàng đã có câu trả lời rồi. Mặc dù đáp án này, nó vốn là sai lệch. 

"Tỷ tỷ?" Đợi một đỗi lâu cũng không thấy người trước mặt có phản ứng gì, Tôn Sở Sở lúc này mới lên tiếng kêu gọi. 

Thoát khỏi suy tư cùng khung cảnh mường tượng, Tôn Thi Hàn nhanh chóng đem tâm tình thu xếp. Giữ cho khuôn mặt mình được tụ nhiên nhất có thể, nàng nói: "Sở Sở, còn có chuyện gì liên quan đến hắn mà ta chưa biết không? Muội kể lại cho ta nghe".

"Hmm... Để muội nghĩ".

...

Đêm nay có thể nói là một bước ngoặt lớn đối với Tôn Thi Hàn. Những lời mà Tôn Sở Sở đã nói, những tình tiết mà nàng đã được nghe, chúng khiến Tôn Thi Hàn nàng hiểu ra nhiều hơn, tâm trí cũng trở nên thông suốt hơn. Đối với Lăng Tiểu Ngư, ban đầu nàng oán giận, sau oán giận lại đến hoài nghi. Nàng không chắc, chưa thể xác định được tình cảm của Lăng Tiểu Ngư dành cho mình là chân hay giả, tận đến hôm nay... Bây giờ, Tôn Thi Hàn nàng nghĩ là mình đã tỏ tường rồi. 

Mà thật ra thì sáng tỏ cũng không riêng mỗi Tôn Thi Hàn nàng, đêm nay, một nữ tử khác cũng đã sắp sửa tỏ tường: Tôn Tiểu Yến. 

...

Bên trong căn phòng vừa được xây lại chưa lâu, tiện nghi căn bản coi như đủ dùng, Tôn Tiểu Yến ngồi bên chiếc bàn, cạnh ngọn minh đăng, trong thứ ánh sáng màu xanh nhạt đưa mắt nhìn nam nhân ở đầu bên kia. 

Ca nàng, hắn vẫn như thế, khuôn mặt điềm tĩnh đượm vị phong trần, ánh mắt sâu thẳm khó có ai nhìn thấu được. Từ trên người hắn, dường như lúc nào cũng đều toát lên một cỗ khí chất tang thương lạ thường. Chính nó đã hấp dẫn nàng, khiến Tôn Tiểu Yến nàng không muốn dời đi...

"Tiểu nha đầu, tại sao lại nhìn ca chăm chú như vậy? Bộ trên mặt ca có dính gì sao?".

Tôn Tiểu Yến có chút xấu hổ lắc đầu. Nàng cười cười: "Không có gì".

"Chẳng hiểu được trong đầu nữ nhân các muội nghĩ gì".

Lăng Tiểu Ngư đi vào chính đề: "Được rồi, muội còn nhìn nữa mặt ca sẽ bị bào mòn luôn đấy. Nào, đưa tay ra để ca kiểm tra".

Đây vốn không phải lần đầu tiên Tôn Tiểu Yến nghe đến hai từ "kiểm tra" này nên chẳng có gì cần thắc mắc cả. Nàng ngoan ngoãn làm theo yêu cầu của Lăng Tiểu Ngư, hướng về phía hắn mà đặt cánh tay phải xuống bàn. 

Lăng Tiểu Ngư tiếp lấy, nhẹ nhàng áp ngón trỏ và ngón giữa lên cổ tay Tôn Tiểu Yến, cẩn thận tra xét. 

Lát sau... 

Lăng Tiểu Ngư thu tay về, tỏ ra vừa ý: "Ừm, không tệ. Cứ theo tiến độ này thì chẳng bao lâu nữa muội sẽ chạm đến cánh cửa chân nhân thôi".

"Ca, thật không?".

"Thật".

Lăng Tiểu Ngư nói tiếp: "Đợi tới lúc đó ca sẽ trợ giúp muội đột phá, tiện thể củng cố căn cơ cho muội".
"Cảm ơn ca. Ca đối với muội thật tốt." Tôn Tiểu Yến thật tâm cảm kích. Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ sư phụ ra thì Lăng Tiểu Ngư chính là người đã giúp đỡ cho nàng nhiều nhất. Sự quan tâm hắn dành cho nàng, so với hai vị sư tỷ La Sương - Hàm Yên cũng chẳng thua kém chút nào. 

"Tiểu nha đầu, cảm ơn cái gì. Sau này đừng nói mấy lời khách sáo ấy nữa".

"Vâng...".

...

Ngoài trời trăng đã lên cao. Trăng phương bắc dường như nhỏ hơn phương nam vài phần. Không biết ở nơi ấy, người xưa có đang ngước mặt nhìn trăng? Liệu có chút gì thương tưởng đến kẻ đã ra đi? Lăng Tiểu Ngư thầm nghĩ, rồi buồn bã cúi đầu. 

"Lăng Thanh Trúc, nếu ta không phải đệ tử của nàng, nếu nàng không phải sư phụ của ta, nếu chúng ta không bị lễ giáo ràng buộc, nếu tình yêu này không phải bất luân... liệu nàng có yêu ta không?".

Lăng Tiểu Ngư hắn thật muốn biết lắm. Đáng tiếc, hắn lại không thể quay ngược thời gian. Suy cho cùng hắn cũng chỉ là một đạo thần hồn chuyển thế trùng sinh, căn bản vô pháp so bì cùng Chí Thượng. Tất nhiên nếu tiếp tục tu luyện thêm, chuyện đảo nghịch càn khôn, can thiệp luân hồi với hắn cũng sẽ hoàn toàn có thể, thế nhưng là... hắn không dư dả thời gian. 

"Sư phụ, nếu được lựa chọn lại, ta thà rằng chưa bao giờ gặp người, chưa bao giờ bước vào cánh cửa tiên môn. Nếu được lựa chọn lại, ta tình nguyện chỉ sống được mười sáu năm bên cạnh Yến cô cô, sớm hôm bầu bạn bên cô cô, dưới mái nhà tranh đơn sơ bình dị...".

...

"Ca".

Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư đang dõi mắt xa xăm nghĩ ngợi bên khung cửa thì từ phía sau, giọng Tôn Tiểu Yến truyền đến. Nàng cũng mau chóng tiến đến bên cửa sổ, khẽ hỏi: "Ca lại nghĩ đến chuyện quá khứ phải không?".

Lăng Tiểu Ngư cũng chẳng giấu, nhẹ gật đầu.

"Tiểu Yến, ca đang nghĩ đến cô cô. Ca tự hỏi nếu cô cô còn sống, không biết người sẽ phản ứng thế nào khi ca đem về cho người một nương tử".

Nương tử? Tôn Tiểu Yến nghe đến hai chữ ấy thì chẳng hiểu sao trong lòng lại bỗng khẩn trương lạ kì. 

"C-Ca... Ý ca là gì? Nương tử là sao?".

"À, ta quên vẫn chưa nói với muội".

Lăng Tiểu Ngư xoay người lại: "Tiểu Yến, ca tính sẽ thành thân".

"Thành thân? Với ai?" Tôn Tiểu Yến hỏi, dạ lại càng khẩn trương hơn gấp bội. Không để cho nghĩa muội chờ lâu, Lăng Tiểu Ngư nói ra đáp án: "Nàng ấy muội cũng biết. Phải nói là biết rất rõ. Người mà ca muốn kết thành đạo lữ, nàng ấy chính là cung chủ của muội: Tôn Thi Hàn".

"Cung chủ? Ca, ca đang đùa muội đúng không?".

"Không, ca hoàn toàn nghiêm túc. Ca đã hướng nàng ấy cầu hôn rồi". 

Tôn Tiểu Yến im lặng. Nàng muốn nói gì đó, nhưng đôi môi mấp máy vài cái rồi thôi. Nàng nói không được. Câu chữ trong miệng Tôn Tiểu Yến nàng cũng chẳng thể nhớ ra ý nghĩa nữa rồi.

"Tiểu Yến, sao vậy? Có phải muội không thích Tôn Thi Hàn?".

Lý trí dần quay lại, Tôn Tiểu Yến cố gắng áp chế cảm xúc trong lòng, lắc đầu cười gượng: "Không có. Cung chủ là người tốt, muội làm sao lại không thích người được. Muội chỉ là... chỉ là bất ngờ quá thôi".

...

"Ca, ca yêu thích cung chủ thật sao?".

Lăng Tiểu Ngư không trực tiếp trả lời mà nói: "Thi Hàn là một nữ nhân tốt. Ca muốn chăm sóc, yêu thương nàng trong những năm tháng còn lại của mình".

Những năm tháng còn lại sao? Tôn Tiểu Yến triệt để mất đi hi vọng. Nàng không biết tình trạng của Lăng Tiểu Ngư, bởi thế cho nên nàng chỉ có thể hiểu rằng "những năm tháng còn lại kia" chính là "cả đời", rằng ca nàng, hắn muốn yêu thương, chăm sóc cung chủ cả đời. 

Như vậy là quá rõ rồi...

Nhưng...

"Ca, tại sao... tại sao lại nhanh như vậy? Ca và cung chủ quen biết còn chưa được bao lâu...".

"Chuyện này..." - Lăng Tiểu Ngư tóm lược đại khái - "Kể từ sau khi Thi Hàn bị Thác Hán ám toán, thân xác bị hủy, ca và nàng đã thường xuyên tiếp xúc. Trong chuyến đi đến Quỷ Lâm, ca và nàng ấy đã trải qua một số chuyện. Ca nhận ra mình không muốn làm tổn thương nàng ấy, trong lòng cũng có tình cảm, vì vậy ca quyết định hướng nàng ấy cầu hôn".

Tôn Tiểu Yến cật lực đè nén cảm giác nhói đau trong tim, hỏi tiếp: "Vậy còn cung chủ, cung chủ có yêu thích ca không?".

"Hẳn là có".

"Nói vậy ca và cung chủ thực sẽ thành thân rồi...".

Tôn Tiểu Yến thở mạnh một hơi, chợt đưa tay véo mạnh Lăng Tiểu Ngư một cái, trước ánh mắt nghi hoặc của hắn bảo: "Ca đấy, có biết là mình xấu xa lắm không? Chuyện lớn như vậy mà đến bây giờ mới chịu nói cho muội biết, làm người ta chẳng kịp chuẩn bị tâm lý gì hết...".

"Hứ, người ta khó khăn lắm mới kiếm được một vị ca ca, giờ lại muốn đi thành thân. Người ta sau này biết phải nương tựa ai đây? Thật là xấu xa...".

"Nha đầu ngốc." - Lăng Tiểu Ngư đặt tay lên đầu Tôn Tiểu Yến, xoa nhẹ, thanh âm trìu mến - "Ca có thành thân thì vẫn ở Tuyết Linh Cung này mà. Sao lại bảo không có ai để dựa?".

Tôn Tiểu Yến bĩu môi, chưa mấy vừa ý. Nàng chủ động đem bàn tay đang đặt trên đầu mình gạt ra: "Ca đấy, cứ làm như người ta vẫn là trẻ con. Người ta sớm đã là đại cô nương rồi".

"Đại cô nương?" - Lăng Tiểu Ngư bật cười - "Muội sao? Muội vẫn chỉ là một tiểu nha đầu thôi".

Tôn Tiểu Yến không nói thêm gì, chỉ hừ khẽ rồi quay mặt sang hướng khác. 

Tiểu nha đầu sao? Phải, ở trong mắt ca nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ còn non nớt. Hắn đâu biết rằng...

Đau quá. Trái tim nàng tại sao lại nhói đau thế này?

Trước Tôn Tiểu Yến nàng đúng vẫn chưa biết, nhưng bây giờ thì nàng đã hiểu được rồi. Thì ra... Thì ra ở trong lòng nàng Lăng Tiểu Ngư lại quan trọng tới vậy. Thì ra Tôn Tiểu Yến nàng lại ích kỷ tới như vậy, chỉ muốn hắn là của riêng nàng, chỉ thuộc về một mình nàng...

Thành thân? Tại sao hắn lại muốn thành thân chứ? Tại sao nữ nhân ấy... lại không phải nàng? Tại sao...

Chương 579: Thành hôn

...

...

Tôn Thi Hàn đã thông suốt, Tôn Tiểu Yến hiện cũng tỏ tường. Đều là cung nhân Tuyết Linh Cung, đều có quan hệ gần gũi với Lăng Tiểu Ngư, nhưng sau đêm ấy, tâm tình mỗi người lại đi theo chiều hướng bất đồng. Kẻ an lòng nghĩ đến tương lai, người thì chỉ biết thương tâm nuốt lệ hồi niệm quá khứ.

Lỗi lầm là do ai đây?

Có lẽ cũng chỉ còn biết trách số mệnh.

...

Những ngày sau đó, cố ý lại như vô tình, Tôn Tiểu Yến đã ít nói chuyện với Lăng Tiểu Ngư hơn, từ sáng tới tối chỉ thấy nàng cắm đầu vào tu luyện. Hết đả toạ vận hành công pháp lại ra ngoài rèn luyện đạo thuật, cả ngày hầu như lúc nào cũng đều bận rộn. Sự "nỗ lực" này lớn tới mức khiến cho một người vốn luôn nổi tiếng chăm chỉ xưa giờ là La Sương cũng phải tự thẹn không bằng.

"Cuồng nhân", đấy là danh hiệu La Sương đã dùng để nói về sư muội của mình. Nàng cho dưới sự dạy dỗ, bảo ban của Lăng Tiểu Ngư, sư muội nàng đã thực sự thay đổi, biết nỗ lực phấn đấu để trở thành cường giả như mục tiêu đề ra trước đó.

Nhưng đó là La Sương nghĩ, các cung nhân nghĩ, Hàm Yên thì lại nghĩ khác. Trong lòng nàng chỉ biết thương cảm thở dài. Tâm tư của sư muội, Hàm Yên nàng sao lại không hiểu đây?

Trên bãi đất trống phía ngoài Tuyết Linh Cung, khoảng cách chừng đâu chừng trăm dặm.

Hàm Yên đứng bên một gốc cây trụi lá, hai mắt dõi theo thân ảnh đang cầm kiếm khuấy động không gian, dạ âm thầm chua xót. Tin tức cung chủ sẽ thành thân cùng người ấy, hôm nay đã truyền xuống, cung nhân trên dưới ai nấy đều đã biết cả rồi.

Hàm Yên nhớ hồi sáng này, thời điểm nghe được tin tức, Tôn Tiểu Yến đã lặng lẽ rời đi. Kế đó, sư muội nàng chạy một mạch tới đây, quỵ trên nền tuyết bật khóc nức nở. Từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, Hàm Yên nàng đều thấy rõ.

"Tiểu Yến..."

...

"A a a...!".

"Ầm!".

"Ầm!".

"Ầm!".

Trước mắt Hàm Yên, sau một tiếng hét dài, những thanh âm bạo tạc liền nối nhau vang lên. Tất thảy đều là do Tôn Tiểu Yến tạo ra. Kiếm trên tay nàng, nó như đang muốn đem cả mảng thiên địa này chém đoạn hết vậy.

Không thể chịu thêm được nữa, Hàm Yên lao ra. Nàng vươn tay giữ lấy Tôn Tiểu Yến, khuyên can: "Tiểu Yến, muội đừng tự làm khổ mình nữa!".

"Không liên quan đến tỷ! Buông muội ra!".

Tôn Tiểu Yến bây giờ đã không còn là Tôn Tiểu Yến mà Hàm Yên vẫn thường thấy, hoạt bát dễ gần. Tôn Tiểu Yến bây giờ, thần tình trông hung dữ lắm.

"Tiểu Yến! Muội tự hành hạ bản thân thì ích gì chứ?! Hắn có thấy được không?!".

"Thấy?" - Hốc mắt mới ráo chưa được bao lâu nay đã lại nhoè - "Hắn thấy được thì sao chứ?! Người hắn yêu đâu phải muội! Không phải muội!".

"Tại sao chứ?! Tại sao chứ?!".
"Tiểu Yến..." Hàm Yên nhìn tiểu sư muội đau khổ thì lệ cũng rơi theo. Nàng đem Tôn Tiểu Yến ôm vào lòng: "Quên hắn đi. Hãy quên hắn đi... Nam nhân trên đời đâu phải chỉ có mình hắn".

Tôn Tiểu Yến không đáp, tiếng khóc càng lớn hơn.

Hàm Yên nói không sai, nam nhân trên đời không chỉ có một mình Lăng Tiểu Ngư, ngoài kia vẫn còn rất nhiều, nhưng... Hắn là duy nhất. Thế gian có một Lăng Tiểu Ngư thứ hai được ư?

Quên? Bóng hình của hắn, trong vô thức nàng đã khắc ghi vào tận tâm can rồi, làm sao để quên được đây?

"Sư tỷ, tại sao lại là cung chủ? Tại sao chứ...".

Hàm Yên mím môi, một trong hai cánh tay đặt sau đầu Tôn Tiểu Yến: "Đó là lựa chọn của hắn. Người hắn yêu là cung chủ".

"Sư tỷ, muội không muốn...".

"Tiểu Yến...".

Hàm Yên hé môi, nhưng rồi lại im lặng, chỉ còn biết dùng cánh tay để ôm sư muội mình chặt hơn. Nhân sinh đâu phải cứ muốn mà được. Người sống trên đời, mấy ai có thể nói rằng mình chưa từng thất vọng?

Trời già thích trêu ngươi thế nhân lắm.

...

...

Hôm nay là ngày mười hai tháng chạp, mọi năm thì cũng chả có ý nghĩa gì, trên dưới Tuyết Linh Cung không người lưu tâm. Tuy nhiên năm nay lại khác, cái ngày này phải nói trở nên trọng đại vô cùng. Tuyết Linh Cung từ trên xuống dưới, ai ai cũng đều đang hướng về nó cả. Bất kể có thân phận gì, chấp sự, trưởng lão hay cấp bậc đệ tử bình thường, hết thảy đều đã bỏ hết chuyện tu hành để tập trung vào sự kiện hôm nay.

Cung chủ Tuyết Linh Cung cùng người cử hành hôn lễ, đây chính là đại sự, đâu thể cứ tùy tiện qua loa được. Mặc dù ngoại nhân chẳng mời ai đến dự, nhưng thiết nghĩ vẫn cần tổ chức sao cho long trọng một chút.

...Hoà trong khung cảnh đèn hoa giăng lối, vải đỏ phủ đầy, bên trong Tuyệt Tình Điện bầu không khí cũng trở nên ấm cúng hơn hẳn mọi ngày. Chữ "Song Hỷ" được dán ở khắp nơi, từ ngoài vào trong, tính ra cũng trăm chữ là ít. Biết sao được, Tuyệt Tình Điện này vốn đâu phải nhỏ, huống hồ có người lại muốn cung nhân trang hoàng như vậy...

Ngồi giữa tư phòng, Tôn Thi Hàn chăm chú ngắm nhìn thân ảnh hiện lên trong gương, hồi lâu mới lên tiếng hỏi: "Sở Sở, muội thấy thế nào? Ta như vầy có chỗ nào khó coi không?".

Vẫn đứng ở đằng sau Tôn Thi Hàn từ nãy giờ, Tôn Sở Sở mỉm cười: "Không khó coi. Tỷ tỷ từ đầu đến chân, chỗ nào cũng đều vô cùng xinh đẹp. Lăng Tiểu Ngư nếu nhìn thấy bộ dạng này của tỷ tỷ, đảm bảo sẽ thất hồn lạc phách cho xem".

Những lời này của Tôn Sở Sở thật không phải giả. Tôn Thi Hàn hiện giờ quả là xinh đẹp lắm. Trong bộ hỷ phục, nhìn nàng lại càng thêm lộng lẫy; cái dáng vẻ e ấp thẹn thùng của tân nương tử này, thực... mị nhân vô cùng.

"Sở Sở, muội nói gì đấy..." Tôn Thi Hàn xấu hổ khẽ trách, trách xong thì cúi mặt, trên môi nở một đoá anh đào đỏ thắm.

"Tỷ tỷ, lời muội là thật. Tỷ tỷ hôm nay chắc chắn là nữ nhân xinh đẹp nhất thiên hạ".

Với tay cầm lấy chiếc lược để sẵn trên bàn, Tôn Sở Sở vừa đặt lên mái tóc dài trước mặt vừa nói: "Tỷ tỷ, để muội chải tóc cho tỷ".

...

"Sở Sở, muội làm sao vậy?" Trông thấy Tôn Sở Sở mới chải chưa được bao lâu đã dừng, Tôn Thi Hàn mới nghi hoặc hỏi.

Tôn Sở Sở nghe hỏi thì cười nhẹ, rồi đáp: "Muội không sao. Chỉ là chợt nghĩ tỷ gả cho người, về sau sợ sẽ khó được cùng tỷ ngồi uống rượu tâm sự cùng nhau như trước nữa".

"Đừng có ngốc như vậy." - Tôn Thi Hàn chẳng cho là đúng - "Tỷ có gả đi thì sau này vẫn ngụ tại Tuyết Linh Cung này, mỗi ngày chúng ta đều có thể gặp mặt kia mà. Lúc nào muốn trò chuyện thì cứ tới Tuyệt Tình Điện kiếm tỷ, tỷ sẽ bồi muội".

"Chuyện đó... muội cũng không chắc đâu".

"Ý muội là sao?".

Tôn Sở Sở cười: "Tỷ tỷ, tỷ lẽ nào không biết xuất giá tòng phu? Nhỡ đâu lúc muội muốn tìm tỷ trò chuyện nhưng người ta lại từ chối cho gặp thì biết làm thế nào?".

"Người ta" trong lời muội muội Tôn Thi Hàn dĩ nhiên thừa hiểu. Nàng ra vẻ hung hăng mà rằng: "Hắn dám sao? Hừ, nếu hắn ngang ngược như vậy, ta sẽ dọn qua phòng muội ở".

"Không được không được!" - Tôn Sở Sở làm bộ khẩn trương - "Tỷ dọn qua phòng muội, rủi nửa đêm hắn lẻn vào thì làm thế nào? Tỷ muốn hại muội hay sao?".

"Nếu hắn thực có cái gan đó... Vậy thì muội cũng chỉ đành theo ta gả cho hắn luôn thôi".

"Tỷ tỷ đừng đùa. Muội cũng đâu phải nữ nhân mê luyến ái tình".

"Vậy ý muội tức là bảo ta mê luyến ái tình?".

"Cái này là tỷ tự nói đấy".

"Nha đầu này... Xem ta trừng trị muội thế nào!".

"A! Tỷ tỷ đừng a...!".

... 

Chương 580: Sư phụ, người có khoẻ không?

Trung Nguyên, khu vực phía nam.

Ở phương nam này, nếu hỏi có địa danh nào nổi tiếng nhất, được toàn thể tu sĩ trong hai giới hắc - bạch biết đến nhiều nhất, kính sợ nhất, thiết nghĩ không đâu khác ngoài ba chữ "Thiên Kiếm Môn". Hai ngàn năm trước, hay là bây giờ thì đều như vậy. Thiên Kiếm Môn vẫn là đầu lĩnh của chính giáo thiên hạ. 

Nhưng... không giống trước, hôm nay Thiên Kiếm Môn đã thay đổi nhiều rồi. Kể từ sau sự kiện "Thao Thiết thực Miên - Song Ngư cuồng nộ" ấy thì thiên hạ đã có nhiều biến động. Tông môn lớn nhỏ khắp nơi đã hợp lại với nhau, chia tu tiên giới Trung Nguyên ra làm hai đại thế lực: tà đạo tập trung ở Bạch Lộ Sơn, dưới quyền điều động của Huyết Sát Giáo; trong khi đó, chính giáo quy hết về khu vực Ngũ Đài Sơn, chịu sự chi phối của Thiên Kiếm Môn. 

Có thể nói hôm nay, trừ đi cục diện khẩn truơng, luôn luôn phải chuẩn bị tâm lý nghênh đón địch nhân ra thì tầm vóc, uy vọng của Thiên Kiếm Môn đã vượt xa hơn trước rất nhiều. Ngay đến Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự - tam đại thế lực bằng vai bằng vế với Thiên Kiếm Môn trước kia - nay còn phải chấp nhận nghe theo sự an bài nữa là. Biết sao được, địa bàn vốn dĩ của Thiên Kiếm Môn, kẻ đứng dưới hiên sao có thể không cúi đầu đây? Huống hồ việc để Thiên Kiếm Môn lãnh đạo chính giáo thiên hạ này lại còn được thần điểu Chu Tước tán thành. 

Chẳng ngoa khi nói Thiên Kiếm Môn hôm nay chính là thiên hạ đệ nhất tông môn chính giáo, nhân lực vật lực hết thảy đều vượt trội hơn so với bất kỳ thời điểm nào. Hoàng kim, thực gọi cũng không sai đâu. Chỉ tiếc một điều là... Thiên Kiếm Môn đã khuyết đi một chi mạch. 

Ngũ Đài Sơn được hợp thành từ năm ngọn núi lớn, bao gồm Kim Kiếm Phong, Trúc Kiếm Phong, Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong và Tương Kiếm Phong. Năm ngọn núi này, mỗi nơi chính là một chi mạch của Thiên Kiếm Môn, đã tồn tại từ hàng ngàn năm qua. Và có lẽ sẽ còn tồn tại thêm nhiều năm nữa nếu sự kiện "Thao Thiết thực Miên - Song Ngư cuồng nộ" không xảy ra. 

Kể từ sau trận đại chiến ở Miên Thành ngày ấy, cùng với sự hợp nhất đại lượng tông môn, Thiên Kiếm cũng đã bị chia tách. Trúc Kiếm Phong, nó đã chẳng còn trực thuộc Thiên Kiếm Môn, trực thuộc chính giáo nữa. Lăng Thanh Trúc cũng vậy, nàng đã thoát li. Phong chủ? Nàng từ lâu đã không phải. Hiện giờ nàng chỉ là một tu sĩ sống đời ẩn dật, chôn mình tại đỉnh Trúc Kiếm có phần hoang vu.

Chuyện của thiên hạ, Lăng Thanh Trúc nàng có lẽ đã nhìn đủ, cũng đã nghe đủ. Nàng đã mệt mỏi rồi chăng?

...

"Róc rách...".

"Róc rách...".

Bên một dòng suối xanh trong - nơi mà thuở trước Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù vẫn ngày ngày ra xách nước, lúc này một thân tử y đang hiện hữu. Là một tiểu cô nương. Xét trông cái vẻ bề ngoài thì tuổi cô bé chỉ chừng bảy tám, mặt mày rất chi tinh xảo, tựa như phấn điêu ngọc mài. Y phục trên người cô bé cũng là như vậy, bất kể là quần hay áo thì đều được may vá hết sức kỳ công, mỗi một chi tiết đều tôn lên vẻ kiêu sa, quý phái...

"Một tiểu thư thế gia", đó sẽ là nhận định của thế tục phàm nhân khi nhìn thấy tiểu cô nương này. Nhưng nếu là tu sĩ, họ sẽ phải nghĩ khác. Đơn giản là bởi người đứng trước mặt vốn chẳng phải thường nhân. Cô bé là tu sĩ, hơn nữa còn là đại tu sĩ danh tiếng lẫy lừng. "Lăng Ba Tiên Tử", đấy là đạo hiệu của "tiểu cô nương" này. 

"Phù... ù...".

Trong bộ tử y tinh kỳ, tiểu cô nương, cũng chính là Lăng Thanh Trúc sau khi cải lão hoàn đồng đứng bên bờ suôi chống nạnh thở ra một hơi, ra chiều mệt mỏi. Nàng cúi nhìn thùng nước mà mình vừa mới xuống suối múc lên, làu bàu: "Nặng như vầy ta làm sao mà xách được đây? Ngươi không thể nhẹ bớt đi một chút à?".

"Hừm...".

Lăng Thanh Trúc đưa tay vân vê chiếc cằm, đi qua bước lại hồi lâu, cuối cùng tỏ ra bất đắc dĩ: "Thôi cố vậy. Mộng Kiều và Chí Viễn đều đã bế quan tu luyện, đâu thể cậy nhờ được...".

Và như thế, trong hình hài bé nhỏ của một đứa trẻ, Lăng Thanh Trúc khom người đem thùng nước xách lên. Ban đầu nàng dùng một tay, nhưng nhắm không ổn nên dùng luôn cả cặp. 

"Hự!".

"Nặng quá".

Miệng than, chân không quên bước, Lăng Thanh Trúc gồng mình giữ lấy thùng nước, hướng Tĩnh Hương Đường đi về. 

...

Giống như hai đứa bé Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù năm nào, trên con đường mòn, "tiểu cô nương" Lăng Thanh Trúc đã không thể đi liền một hơi mà phải vừa đi vừa nghỉ. Cứ chốc chốc, đang đi nàng lại dừng để lấy hơi, rồi khi hơi thở ổn định thì lại đem thùng nước xách lên, tiếp tục bước đi. 
Bởi vì đã liên tiếp nghỉ chân dọc đường như vậy nên thành ra thời gian bị tiêu tốn rất nhiều. Từ con suối nơi cánh rừng trở về Tĩnh Hương Đường vốn chẳng quá xa, vậy mà Lăng Thanh Trúc phải mất cả buổi trời mới về được đến đích. Thời điểm đổ xong nước trong thùng nhỏ vào trong thùng lớn, nàng lập tức đem cái thùng trên tay vứt lăn lông lốc, rồi ngồi bệt xuống luôn bên cạnh thở dốc.

"Phù...".

"Phù...".

"Mệt quá... Ta muốn ngủ quá...".

...

Lăng Thanh Trúc đã than, lời than không ít chẳng nhiều, tính ra vừa đủ tới lúc sức lực nàng khôi phục trở lại. Việc đầu tiên nàng làm, trái với mong muốn như trong lời than vãn, thay vì trở về phòng mình đánh ngay một giấc thì nàng lại đi vào trong bếp để nhóm lửa. Lò lửa nhóm xong thì nàng cầm lấy chiếc nồi treo trên vách, đổ gạo vào trong, kế đấy tiến ra chỗ thùng nước mà ban nãy mình mới xách. 

Lăng Thanh Trúc đang tính làm gì, hẳn ai nấy đều biết. Nàng đây là đang vo gạo nấu cơm.

Thật kì lạ. Đường đường là một đại tu sĩ chân nhân hậu kỳ mà lại đi làm cái loại chuyện này, vo gạo nấu cơm, chỉ sợ khắp cả thiên hạ này, ngoài Lăng Thanh Trúc nàng ra thì chẳng còn ai nữa. Lại nói, từ sáng cho tới giờ, hành vi của Lăng Thanh Trúc nàng cũng lạ nữa. Bất quá một thùng nước thôi mà nàng phải mất cả buổi trời hì hục mới mang về được... Tu vi nàng đâu? Đạo thuật nàng đâu? Đã mất hết rồi ư?

Không thể nào. Có sự bảo hộ của thần điểu Chu Tước, thiên hạ ai dám động đến Lăng Thanh Trúc nàng chứ? Đủ bản lãnh ấy, thiết nghĩ chỉ duy nhất một người: Lăng Tiểu Ngư. Mà Lăng Tiểu Ngư, hắn nào đã quay lại tìm nàng. 

Tình trạng của Lăng Thanh Trúc nàng hiện giờ, thật sự là khó lòng hiểu được. 

...

"Cơm chắc cũng sắp chín rồi, đi nấu thức ăn thôi." Lăng Thanh Trúc ngồi ở trong bếp lặt rau, làm cá một đỗi, thấp giọng nói ra. 

Theo sau câu nói, nàng bắt tay luôn vào việc. Đợi khi lò lửa thứ hai đã nhóm xong, nàng với lấy cái chảo bỏ lên, tráng qua ít dầu mỡ, rồi cho những con cá đã ướp sẵn gia vị vào.

"Xèo"."Xèo".

...

"A! Nóng quá! Nóng quá!".

Bởi không cẩn thận bị dầu nóng bắn trúng người, Lăng Thanh Trúc la toáng lên. Nàng hướng vết bỏng be bé trên cánh tay thổi "phù phù" mấy cái, chờ cơn đau lắng dịu, lúc này mới đưa mắt nhìn về phía chảo dầu.

"Mấy con cá các ngươi đã chết rồi mà còn ức hiếp ta... Hừ hừ... Các ngươi đợi đó đi, để coi lát nữa ta có đem các ngươi ăn hết vào bụng hay không!".

"Con cá chết giẫm... Con cá cứng đầu... Đau quá...".

...

Thổi cơm, chiên cá, thái rau, trong quá trình nấu nướng mặc dù có xảy ra chút sự cố nho nhỏ nhưng đều đã được xử lý ổn thoả. Hiện tất cả công đoạn đều đã được Lăng Thanh Trúc hoàn thành mỹ mãn: cơm đã chín, cá đã vàng rộm, rau cũng sớm được xếp chỉnh tề ra đĩa.

Tại phòng ăn, bên chiếc bàn quen thuộc của thuở nào, Lăng Thanh Trúc ngồi ở trên ghế, tay trái bưng chén, tay phải cầm đũa, xem dáng vẻ đúng là đang chuẩn bị dùng cơm. 

"Tiểu Ngư Nhi, Đại Trù, nếu hai đứa các ngươi vẫn còn ở đây thì thật tốt..." Từ chiếc miệng xinh xinh, những thanh âm khe khẽ phát ra, có phần thương cảm. 

Lăng Thanh Trúc nàng đang hồi niệm. Nàng nhớ quá khứ, nhớ những năm tháng sư đồ ở cạnh nhau, ngày ngày cùng nhau dùng cơm, cùng nhau chuyện trò. Vậy mà hôm nay... Một đứa vẫn hôn mê chưa tỉnh, còn một đứa thì...

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi có còn tồn tại trên đời nữa không? Ngươi vẫn là ngươi, hay đã...".

Lăng Thanh Trúc thôi không nói thêm gì nữa. Nàng nhẹ lắc đầu, rồi vươn tay gắp lấy một miếng thịt cá cho vào chén, lặng lẽ dùng cơm. 

Ăn được đôi ba miếng, Lăng Thanh Trúc đột nhiên khựng lại. Có chuyện bất ngờ đã xảy ra. Trước mặt nàng, bên ngoài cửa chính, một thân ảnh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ chẳng biết đã xuất hiện từ bao giờ. 

Một cách chầm chậm, Lăng Thanh Trúc đem chén cơm, đôi đũa bỏ xuống bàn, chuyển mình đứng lên. 

Nàng không chạy, cũng không đi, chỉ đứng yên ngay đấy nhìn kẻ vừa lộ diện. Người nọ, hắn cũng im lặng nhìn nàng như vậy. 

...

Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư, hai sư đồ chẳng ai lên tiếng nói với ai câu nào, mặc dù trong lòng có rất nhiều lời muốn nói, muốn hỏi. 

Là vì đã xa cách quá lâu, thân thuộc nay biến thành xa lạ rồi ư?

"Ngươi... là ai?" Im lặng hồi lâu, rốt cuộc thì Lăng Thanh Trúc cũng hé môi hỏi. Nàng muốn biết kẻ đang hiện hữu trước mặt mình, hắn là ai. Vẫn đồ nhi năm nào, hay đã trở thành bậc chí tôn thiên ngoại kia.

Ngoài cửa, Lăng Tiểu Ngư trước nhấc chân tiến vào bên trong phòng ăn, đi thêm vài bước, khi khoảng cách giữa đôi bên được rút hơn phân nửa thì mới dừng lại hồi âm: "Sư phụ, người có khoẻ không?".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau