TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 571 - Chương 575

Chương 571: Phút tẩy trần (2)

Lời của Thu Đồng đã cân nhắc qua, muốn thật có thật, muốn êm tai có êm tai, theo lý đủ để làm hài lòng ai đó. Ấy vậy mà thực tế, ai đó vừa nghe xong thì sắc mặt lại trở nên khó coi lạ thường.

"Thu Đồng ngươi có ý gì? Ngươi cho là bổn cung chủ muốn mị hoặc nam nhân hay sao?".

"Cung chủ bớt giận!" - Thu Đồng dù chưa hiểu mình đã nói gì sai nhưng vẫn quỳ xuống xin tội - "Là nô tì ngu dốt ăn nói hồ đồ!".

"Hừ, còn không lui xuống!" Tôn Thi Hàn phẩy mạnh một cái, chưa hết tức giận quát.

...

Thu Đồng bất ngờ bị đuổi đi, điều đó khiến cho Xuân Nghi và hai thị nữ còn lại cảm thấy bất an, âm thầm lo lắng. Thú thật là các nàng vẫn chưa hiểu lắm. Theo như đánh giá của các nàng thì những lời vừa rồi của Thu Đồng cũng không có gì là sai trái, đi quá giới hạn cả. Cung chủ xưa giờ bài xích nam nhân, cái đó các nàng biết, nhưng người đâu có ngăn cấm đề cập tới nam nhân. Huống hồ ý tứ của Thu Đồng khi đề cập đến nam nhân vốn cũng chỉ để ca ngợi vóc dáng dụ hoặc của cung chủ người.

Phản ứng của cung chủ người như vậy, có phải là hơi mẫn cảm quá rồi không?

Xuân Nghi không hiểu, hai tỷ muội bên cạnh nàng cũng không hiểu. Các nàng chỉ biết là so với trước thì bây giờ cung chủ còn muốn khó chiều hơn.

Liếc xem ba người các nàng, thấy mặt mày ai nấy đều tràn ngập bất an như vậy, Tôn Thi Hàn mới thu liễm bớt.

Những điều Thu Đồng nói, vốn chẳng có gì là quá phận cả, Tôn Thi Hàn nàng biết chứ. Thế nhưng... Cái ý tứ ngợi ca kia, nó sao mà giống với mấy lời của kẻ nào đó. Hôm ấy, bên dòng suối, hắn cũng đã thì thầm bên tai nàng như thế, bảo với nàng rằng: "Thật ra ở trong hình dạng này, Thi Hàn nàng vô cùng dụ hoặc...".

"Hừm...".

Đoạn ký ức vừa mới hiện lên đã lập tức bị Tôn Thi Hàn dùng chân đá đi. Nàng khẽ hắng giọng để cho cử chỉ của mình được tự nhiên.

"Các ngươi còn thừ người ra đó làm gì? Còn không mau giúp ta tắm gội!".

"Vâng, cung chủ".

"Vâng, cung chủ".

Cung chủ bảo phận nô tì dám đâu chậm trễ, đám thị nữ Xuân Nghi lập tức tiến qua, cùng nhau giúp Tôn Thi Hàn cởi xuống y phục. Xuân Nghi thì lo phía trên, hai tỷ muội còn lại của nàng thì lo phía dưới, thoáng chốc, trên mình Tôn Thi Hàn đã chẳng còn sót lại mảnh y phục hay là miếng trang sức nào. Vóc dáng phồn thực ấy mười mươi đều đã được phơi bày trọn vẹn, dụ nhân vô cùng. Sức cám dỗ lớn tới nỗi khiến cho đám người Xuân Nghi cũng phải thất thần trong giây lát.

Dáng người này thật là khêu gợi quá...

"Các ngươi tạm lui ra ngoài, ta nếu chưa gọi thì đừng vào".

"Chúng nô tì đã rõ, thưa cung chủ".

...

Đám người Xuân Nghi vừa rời đi cũng là lúc Tôn Thi Hàn nhấc chân, theo những bậc thang tiến xuống hồ nước.

"Thật dễ chịu", đó là ý niệm đầu tiên hiện lên trong tâm trí Tôn Thi Hàn. Loại cảm giác thư thái này, thật không biết đã bao lâu rồi nàng chưa có lại.

Tất cả cũng đều bởi tên xú nam nhân kia...

...

"Bì bõm... Bì bõm...".

"Bì bõm...".

Ở bên trong hồ nước, Tôn Thi Hàn thoả sức giải toả cảm giác bức bách dồn nén bấy lâu. Nàng bơi qua bên đông rồi lại bơi qua bên tây, hết úp lại ngửa, tựa như một nàng tiên cá đang lượn lờ trong nước vậy.

Đáng tiếc, cảnh đẹp thế này mà lại chẳng có ai xem.

...

"Ha a a...".

Tôn Thi Hàn bơi lượn chán chê, rốt cuộc cũng chịu dừng hẳn một chỗ. Hai tay đặt ở trên bờ hồ, nàng ngửa đầu ra sau, miệng thở ra một ngụm trọc khí.

"Quả nhiên được tắm gội vẫn là thích nhất. Thật thoải mái...".Trong tư thế đứng không hẳn đứng, nằm không hẳn nằm ấy, Tôn Thi Hàn thả lỏng toàn thân, đem hết thảy những phiền muộn gạt ra sau đầu. Giờ phút này nàng chỉ muốn được tận hưởng sự yên bình này thôi.

Cứ vậy, đôi mắt nàng dần khép. Chẳng bao lâu sau thì nàng đi vào giấc mộng. Ở trong mộng, nàng thấy mình... Ồ, đôi gò bồng đảo quá khổ nhấp nhô theo từng bước chạy này, cái khuôn mặt non nớt, thân hình lại quá ư đầy đặn này, không phải Ái Chân Kha Lạc Hoàng sao?

Mà... cũng không đúng. Ý nghĩ, cảm xúc này... Đây rõ ràng chính là Tôn Thi Hàn nàng. Nàng đang ở trong một thung lũng đầy hoa, đôi chân cố chạy theo một con bươm bướm...

"Hi hi... Bướm ơi! Đừng chạy!".

"Bướm ơi! Chờ ta với!".

...

Nơi thung lũng vô danh nào đấy, ở trong hình hài của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, Tôn Thi Hàn ra sức đuổi theo chú bướm nọ, cố với tay bắt mà không làm sao bắt được. Hình như ở trong giấc mộng này, Tôn Thi Hàn nàng chẳng biết chút pháp thuật hay là công phu gì thì phải.

Thế rồi... "Xẹt" một tiếng, từ phương nào chẳng rõ, một bóng đen xuất hiện ngay trước mặt Tôn Thi Hàn nàng. Bằng bộ pháp rất là cao minh của mình, người nọ đã rất dễ dàng đem chú bướm kia bắt lấy.

"Đừng làm đau nó!".

Thời điểm Tôn Thi Hàn chạy tới thì người nọ cũng vừa lúc xoay đầu nhìn lại.

Tóc dài buông xoã, đen - trắng rạch ròi trước sau, diện mạo phong trần này, nếu không phải Lăng Tiểu Ngư thì ai?

"Lăng Tiểu Ngư?".

Đáp lại Tôn Thi Hàn là một nụ cười thân thiện: "Không phải ta thì nàng cho là ai?".

"Ngươi... ngươi tại sao lại ở đây?".

"Thi Hàn nàng ở đây ta đương nhiên cũng phải ở đây, có gì lạ đâu".

"Nhưng...".

Tôn Thi Hàn đang nói bỗng ngưng, đột ngột chuyển ý: "Trả nó lại cho ta".

"Trả cho nàng?" - Tay giữ đôi cánh bướm, Lăng Tiểu Ngư đem nó giơ lên - "Nó sao?".
"Mau trả đây." Tôn Thi Hàn tiếp tục yêu cầu, cũng là xác nhận.

"Được thôi. Bươm bướm của nàng đây".

Lăng Tiểu Ngư rất sảng khoái cầm bươm bướm đưa qua làm Tôn Thi Hàn cảm thấy ngạc nhiên. Nàng không nghĩ hắn sẽ đồng ý nhanh như vậy.

Nhưng nghi hoặc thì nghi hoặc, Tôn Thi Hàn vẫn vươn tay tiếp nhận.

"Hụt rồi".

Quả nhiên, Lăng Tiểu Ngư chẳng dễ dàng mà trao cho. Ngay lúc tay Tôn Thi Hàn sắp chạm vào cánh bướm thì hắn đã đem giật về, trên miệng treo một nụ cười thích ý.

"Lăng Tiểu Ngư ngươi...!".

Biết là bị người đùa bỡn, Tôn Thi Hàn mím môi, thanh âm bực tức: "Bươm bướm của ta, mau trả cho ta!".

"Bươm bướm là ta bắt được, Thi Hàn nàng có bản lãnh thì tới lấy".

"Ngươi...".

Người ta quyết không đưa, Tôn Thi Hàn buộc lòng phải dùng sức hòng cướp lại. Hết bên trái rồi đến bên phải, nàng liên tục xuất thủ. Chỉ là đôi tay nàng, chúng lại chẳng được mau lẹ lắm, cả buổi trời còn chưa thể chạm được vào thân bướm chứ nói gì cướp đoạt.

Tự hiểu có nỗ lực thêm bao nhiêu cũng chỉ phí công vô ích, Tôn Thi Hàn quyết định dừng lại. Nàng ấm ức hướng Lăng Tiểu Ngư mắng to một tiếng rồi mang theo đôi mắt ầng ậng nước ấy quay mặt bước vội đi.

"Soạt!".

Có điều khi chân chỉ mới bước ra đến bước thứ hai, bước thứ ba Tôn Thi Hàn nàng còn chưa kịp đặt xuống thì vòng eo thon thả của nàng đã bị một cánh tay vòng ôm lấy.

"Buông ta ra!".

"Giận rồi sao?".

"Lăng Tiểu Ngư ngươi ức hiếp ta! Ngươi là xú nam nhân!".

Tôn Thi Hàn mắng xong thì bật khóc. Coi bộ ấm ức trong lòng cũng không phải ít.

"Được rồi được rồi, là lỗi của ta. Thi Hàn nàng đừng khóc".

"Ta cứ khóc đấy!".

Tôn Thi Hàn không nói chơi, nàng quả khóc thật. Thanh âm càng lúc càng lớn, lệ rơi càng lúc càng nhiều.

Ở phía sau, Lăng Tiểu Ngư thấy vậy không khỏi nhăn mày. Cũng chả biết trong đầu nghĩ gì, hắn đột ngột đem Tôn Thi Hàn xoay lại, mạnh mẽ áp xuống một nụ hôn.

"Ưm... ưm...".

Đôi môi bị chiếm, Tôn Thi Hàn ra sức vùng vẫy. Nàng dùng cả hai tay đấm liên tục lên ngực kẻ đang cưỡng hôn mình. Nhưng sức của nàng xem chừng không quá lớn, đánh mãi mà người vẫn chẳng buông.

"Ưm...".

"Ưm...".

Tôn Thi Hàn càng cố giãy giụa thì Lăng Tiểu Ngư càng tiến công dồn dập. Khá chóng vánh, hắn đã vượt qua phòng tuyến, từ môi, lưỡi hắn nay đã thâm nhập vào trong miệng Tôn Thi Hàn, tiếp tục tìm đến chiếc lưỡi thơm tho của nàng mà quấn quýt.

Môi có đôi, lưỡi cớ sao lại không có cặp?

...

Chương 572: Xuân mộng

...

Lăng Tiểu Ngư đã hôn rất lâu, tới nỗi lúc này, khi hắn chủ động tách ra thì nữ nhân trong lòng hắn liền phải thở dốc, tựa như nàng mới vừa chạy bộ cả một quãng đường rất xa vậy.

"Ha a... ha a...".

"Ha a...".

Trong tiếng thở hổn hển, Tôn Thi Hàn cố để lấy lại bình tĩnh. Nãy giờ, tâm trí nàng đã bị cuốn trôi. Nàng có cảm giác nàng không còn là chính mình nữa. Toàn thân nàng, từ đầu đến chân đều đã mềm nhũn, đến độ phải dùng cả hai tay vịn vào người Lăng Tiểu Ngư cho khỏi ngã.

Rồi, khi sức lực đã khôi phục được phần nào, nàng chầm chậm đem cơ thể tách ra, tay cũng thu về.

Nhưng... chính vào giây phút đôi tay nàng vừa mới buông ra vạt áo ấy thì Lăng Tiểu Ngư, hắn lại áp lên nàng thêm một nụ hôn nữa. Vẫn như trước, cường hoành, ngang ngược.

Ý nghĩ trong đầu của Tôn Thi Hàn là: "Phải cự tuyệt". Nhưng... thực sự là lực bất tòng tâm. Sức của nàng chả đáng bao nhiêu cả, đánh mãi xô mãi, rốt cuộc cũng chỉ hoài công vô ích. Lăng Tiểu Ngư đang phi lễ nàng, đôi tay hắn đang trườn vào trong ngực nàng mà vuốt ve xoa nắn vùng nhạy cảm, Tôn Thi Hàn nàng biết đấy nhưng không làm sao ngăn được. Điều duy nhất nàng còn có thể chỉ là những cái vung tay, răng cố cắn chặt... Tiếc rằng cũng chả được bao lâu.

Rất nhanh, trước sự tiến công dồn dập của kẻ xâm lăng, phòng tuyến đã lại sụp đổ. Không gian trong miệng nàng bây giờ đã bị người chiếm giữ, giống như ban nãy lưỡi hắn lại tiếp tục loạn động, tham lam mút lấy nhuyễn ngọc ôn hương.

Những tiếng "ư... ưm" vô nghĩa hiện đã chẳng còn. Những cái vung tay giãy giụa lúc này cũng dần thưa hẳn... thưa hẳn... rồi triệt để dừng lại. Tôn Thi Hàn đã hoàn toàn thất thủ. Nàng dường đã buông xuôi chấp nhận an bài.

...

"Ha a... ha a a...".

"Ha a... a...".

Lần thứ hai Tôn Thi Hàn được trả tự do, và cũng là lần thứ hai nàng phải liên tục thở dốc. Mặt nàng đỏ ửng, người nàng nhũn ra, chân thì suýt đã đổ quỵ...

Là mệt? Ừ thì đúng là mệt. Nhưng bên trong sự mệt mỏi này lại đầy ấp dư âm khoái hoạt. Nó khiến tâm trí nàng như thể đang bay bổng trên mây vậy.Nghĩ tới kẻ đã biến mình thành ra bộ dạng mềm yếu vô lực này, Tôn Thi Hàn theo phản xạ ngẩng đầu nhìn lên thì... Ngay lập tức, nàng đã hối hận. Vừa thấy nàng ngẩng đầu lên thì Lăng Tiểu Ngư đã liền cúi xuống. Và hắn lại hôn.

Lăng Tiểu Ngư, tên khốn này muốn dùng nụ hôn để giết nàng hay sao? Mỗi lần hắn hôn, thời gian đâu phải ngắn. Hắn cứ hôn liên tục như vầy, Tôn Thi Hàn nàng sợ rằng sớm sẽ tắt thở luôn mất.

"Ưm...".

Tôn Thi Hàn lại ra sức giãy giụa. Có điều lần này, mục đích không phải bởi nàng không thích, lòng muốn phản kháng mà là vì... sợ. Đúng vậy, Tôn Thi Hàn nàng cảm thấy sợ. Nàng sợ mình sẽ bị Lăng Tiểu Ngư làm cho tắt thở luôn mất.

"Ư...".

"Ưm...".

Tôn Thi Hàn cố gắng dùng chút sức lực sau cùng để thoát ra, nhưng càng muốn thoát thì thân thể nàng lại càng bị giữ chặt, sự xâm chiếm lại càng nhiều hơn.

Nàng bất lực rồi......

"Ha a...".

"Ha a... a...".

Chẳng biết từ khi nào vị trí của Tôn Thi Hàn đã thay đổi. Ban nãy nàng vẫn còn đứng, nhưng bây giờ thì nàng đã nằm luôn trên thảm cỏ, bên cạnh những khóm hoa tươi đương thi nhau khoe sắc dưới ánh tà dương dịu nhẹ. Và... thở dốc.

Nàng mệt quá... Nhưng cái mệt này... thật kì lạ. Nó chẳng những không khiến nàng uể oải chút nào mà còn làm nàng trở nên hưng phấn vô cùng. Nàng thấy cơ thể mình đang háo hức, rạo rực, cảm giác rất là khao khát.

Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng từ đáy lòng, Tôn Thi Hàn biết rõ thứ mình đang chờ mong ấy là gì. Giấc xuân mộng đó, nàng muốn trải qua thêm lần nữa.

"Thi Hàn." Đương lúc Tôn Thi Hàn tâm trí Tôn Thi Hàn vẫn còn phiêu đãng trên mây thì một giọng nói thân quen truyền thẳng vào trong tai nàng. Nghe thật ấm áp.

"Ta yêu nàng".

Nằm kế bên Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục thì thầm vào tai giai nhân.

"Thi Hàn, ta muốn nàng. Rất muốn nàng...".

Lăng Tiểu Ngư nói thêm mấy câu, ý tứ đều là tha thiết yêu thương, nồng đậm ham muốn. Và tất nhiên, hắn không đơn giản chỉ dừng ở lời nói. Hiện hắn đã hành động.

Đầu tiên, hắn chuyển đổi tư thế, không nằm bên cạnh nữa mà dời lên hẳn trên cơ thể Tôn Thi Hàn. Kế đấy, hắn hôn lên trán nàng, rồi môi nàng, má nàng, cổ nàng...

Ở tại cái cổ thon thon ấy, Lăng Tiểu Ngư hết hôn bên trái rồi lại hôn tiếp bên phải, nơi chính diện, sau gáy cũng chẳng bỏ qua. Đã hôn nhiều như vậy, ấy thế mà Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn còn chưa thấy đủ. Đôi tay trước đó dùng để ghì giữ tay Tôn Thi Hàn nay được thu về một cái. Cánh tay này, hắn chính đang sử dụng để đem thắt lưng Tôn Thi Hàn cởi bỏ.

Chương 573: Tỉnh mộng thấy lòng hoang mang

"Đừng..." Cảm nhận được y phục của mình đang bị người cởi ra càng lúc càng nhiều, Tôn Thi Hàn theo bản năng tự vệ hô lên.

Nhưng... cũng chả để làm gì.

Lời Tôn Thi Hàn nàng nói Lăng Tiểu Ngư vốn đâu có nghe. Nàng xin thì mặc nàng, hắn vẫn tiếp tục đem quần áo nàng cởi ra. Thắt lưng đã xong, trường y đã hết, lúc này hắn lại cởi tiếp trung y.

Rất nhanh, trung y liền trống. Giờ phút này, trên người Tôn Thi Hàn, còn, duy mỗi nội y, một cái ở trên, một cái ở dưới.

"Đừng... Đừng cởi... ưm...".

Tôn Thi Hàn mới hô đã phải ngừng. Miệng nàng bị lấp kín rồi, còn đâu mà kêu nữa.

...

Bằng nụ hôn thật sâu cùng những cái vuốt ve kích tình, chả mấy chốc mà Lăng Tiểu Ngư đã làm cho nữ nhân bên dưới phải im lặng. Thân thể nàng đã lại mềm nhũn, tâm trí nàng đã lại bị cuốn lên mây xanh.

"Ngoan, đừng làm loạn...".

Lăng Tiểu Ngư đã như thế, khẽ giọng bên tai giai nhân, dùng những lời đường mật rót vào trong tâm trí nàng. Thanh điệu kia, sao mà dịu dàng đến thế. Thời điểm Tôn Thi Hàn nghe được, ý thức nàng tựa hồ bị mê hoặc, chẳng còn biết trời trăng mây gió chi nữa hết.

Nhận ra giai nhân đã khép nép nằm yên, Lăng Tiểu Ngư mới lại tiếp tục dùng tay đem hai mảnh y phục còn sót lại trên người nàng cởi bỏ. Hắn cởi bên dưới trước, sau đó mới cởi bên trên. Chừng khi áo lót vừa được nới lỏng thì một đôi tiểu bạch thố bung ra.

À, mà không. Cái này phải gọi là một đôi "đại bạch thố" mới đúng. Hai chú thỏ này lớn đến thế kia mà.

Lăng Tiểu Ngư đã bị đôi đại bạch thố ấy làm cho thất thần trong giây lát. Có lẽ hơi choáng ngợp một chút.

"Thi Hàn, nàng đúng là yêu nữ".

"Ân..." Dáng vẻ mơ mơ màng màng, Tôn Thi Hàn đáp khẽ một tiếng, cũng chẳng biết đồng tình hay chỉ đơn giản vô thức hồi âm.

Nhưng bất kể có là gì thì đều không quan trọng nữa rồi. Lăng Tiểu Ngư, hắn đã chính thức vươn tay bắt lấy đôi đại bạch thố. Trước tiên là nàng thỏ bên trái, tiếp sau là nàng thỏ bên phải, hắn giữ các nàng trong tay, liên tục nhào nặn. Từ thỏ, chẳng biết bây giờ các nàng đã bị biến thành gì luôn rồi.

"Ư... nhẹ... nhẹ một chút...".

...

Xoa nắn đôi đại bạch thố chán chê, Lăng Tiểu Ngư dần di chuyển xuống thân dưới Tôn Thi Hàn. Hắn dừng ở bụng nàng một chút, hôn đôi ba lần rồi dời đi, cuối cùng lưu hẳn tại vùng cấm địa thần bí.

Cũng không biết từ bao giờ tại nơi u huyệt đã thấm đẫm sương mai. Những giọt sương trong suốt, chúng đang ngập tràn cấm địa, làm cả mảnh rừng cũng bị ướt nhẹp, bện chặt vào nhau...

Lăng Tiểu Ngư có cảm giác hít thở không thông. Thân thể hắn bất động, tựa hồ đã hoá thành pho tượng, mãi một đỗi sau mới làm ra được phản ứng. Hắn thật lòng ngợi ca: "Thi Hàn, nàng quá yêu mị rồi".

Lời ca ngợi ấy, chả rõ là Tôn Thi Hàn có nghe được hay không, chỉ thấy nàng vẫn nhắm nghiền đôi mắt, môi vẫn khép chặt. Tuy nhiên, cũng lúc này thôi. Bởi vài giây sau, khi Lăng Tiểu Ngư đem mặt úp vào khu cấm địa thì Tôn Thi Hàn nàng có muốn lặng im thêm cũng không được.
Khoảnh khắc tiếp xúc, cả người Tôn Thi Hàn nàng đã cong lên, da thịt toàn thân chỗ nào cũng căng cứng; cùng với đó, từ trong cổ họng nàng, một tiếng rên rỉ cũng cất lên, nghe vô cùng dụ hoặc. Theo bản năng, nàng đưa tay nắm lấy tóc kẻ đang làm loạn bên dưới.

...

"Thi Hàn..." - Miệng đã tách ra khỏi vùng cấm địa, Lăng Tiểu Ngư kề sát bên tai Tôn Thi Hàn, thì thầm - "Nàng là nữ nhân của ta. Chỉ của một mình ta".

Đoán biết chuyện gì sắp xảy ra, Tôn Thi Hàn liền cắn chặt răng, hai tay nắm lấy những cọng cỏ quanh mình.

Chuẩn bị là vậy, thế mà khi Lăng Tiểu Ngư tiến nhập, Tôn Thi Hàn nàng vẫn không kiềm được kêu lên. Đau quá!

Cơn đau khiến cho mắt giai nhân trào lệ. Tôn Thi Hàn bật khóc. Nhưng cũng phút đầu thôi, phần sau đó, xúc cảm đã khác. Dưới sự mơn trớn, những cử chỉ từ tốn nhẹ nhàng của Lăng Tiểu Ngư, chẳng mấy chốc cơn đau đã lắng. Thay vào đó, một cảm giác khác đã bắt đầu ngự trị ở Tôn Thi Hàn: khoái hoạt. Tâm tình này... hẳn là vui sướng đi.

"Tiểu Ngư... yêu thiếp...".

...

...

"Tỷ tỷ".

"Tỷ tỷ".

Bên trong Tuyệt Tình Điện, tại mép hồ, khi mà Tôn Thi Hàn vẫn còn đang đắm chìm trong giấc mộng xuân thì một thân ảnh đã tiến vào. Là Tôn Sở Sở. Hai tiếng kêu gọi vừa rồi chính là từ miệng nàng phát ra.

Vốn dĩ, Tôn Sở Sở nàng đến đây là theo ý của tỷ tỷ mình. Tỷ tỷ muốn nàng đem sự vụ trong cung bàn giao lại, tiện thể đêm nay ở lại cùng để trò chuyện. Ngẫm lại thì hai tỷ muội cũng đã lâu rồi chưa tâm sự cùng nhau. Mang theo tâm tình mong đợi, Tôn Sở Sở nàng đã nhanh chóng trở về Đông Viện thu xếp, xong liền chạy sang Tây Viện này. Mới nãy ở bên ngoài được mấy người Xuân Nghi cho biết tỷ tỷ hiện đang tắm gội nên trong đầu Tôn Sở Sở nàng cũng đã có hình dung khung cảnh. Chỉ là đến khi tận mắt chứng kiến... Cảnh tượng thì không có nhiều sai biệt, hồ vẫn là hồ, nước trong hồ vẫn ngào ngạt hương hoa, thế nhưng còn người ở trong hồ...

Hai mắt nhắm nghiền, mặt hồng như gấc, đây là chuyện gì? Tỷ tỷ đã uống rượu sao? Nếu mà thật vậy thì số rượu tỷ tỷ uống hẳn phải nhiều lắm. Bởi lẽ không riêng gì khuôn mặt, cái cổ, đôi tay, bộ ngực của tỷ tỷ nàng... hết thảy cũng đều nhiễm một tầng huyết sắc. Chưa hết, hành vi của tỷ tỷ nàng cũng kì lạ nữa. Đầu thì nghiêng qua lắc lại, trong khi những ngón tay, chúng sớm đã đặt trên cặp tuyết lê căng tràn nhựa sống mà vuốt ve nhào nặn...

Tôn Thi Hàn đã "ngạc nhiên" lắm. Từ trước đến nay nàng chưa bao giờ thấy tỷ tỷ như vầy cả. Cái bộ dạng tỉnh tỉnh mê mê tự tay "dày vò" chính mình này... sao mà giống như đang chìm trong giấc xuân mộng quá.

"Không thể nào. Tỷ tỷ xưa giờ đều căm hận nam nhân như vậy, làm sao lại... có thể như thế chứ".

Tôn Sở Sở vì tỷ tỷ mình biện minh. Nàng nghĩ sang một chiều hướng khác. Tốt đẹp hơn.

"Tỷ tỷ".

"Tỷ tỷ".

Liên tiếp kêu gọi mà người trong hồ vẫn chưa chịu thanh tỉnh, Tôn Sở Sở bắt đầu lo lắng. Nàng sợ tỷ tỷ đã xảy ra chuyện gì đó. Dẫu sao thân thể hiện giờ cũng là chiếm đoạt từ người khác, biết đâu lại ẩn chứa hoạ ngầm.

Thật dạ quan tâm, Tôn Sở Sở mới áp sát, vươn tay toan chạm vào người tỷ tỷ mình thì...

"Ư...!".

Từ trong cổ họng Tôn Thi Hàn, một thanh âm cao vút cất lên. Cùng lúc, cơ thể nàng cũng rung mạnh, tiếp đó, như một hệ quả tất yếu, khi đã không còn giữ được thăng bằng, cả người nàng bị chìm xuống nước.

"A a...!".

Nước tràn vào miệng, chảy hẳn vào mũi Tôn Thi Hàn, khiến nàng bừng tỉnh. Kèm tiếng la lớn, theo phản xạ, Tôn Thi Hàn cũng bật người dậy, nhanh chóng đưa đầu ra khỏi mặt nước.

"Ha a... ha a...".

"Tỷ tỷ... tỷ..." Còn ngồi ở bờ hồ, Tôn Sở Sở nhìn người đứng bên trong, nhất thời không biết phải nói thêm gì. Tình trạng của tỷ tỷ nàng, hình như cũng chẳng có gì đáng lo ngại lắm.

Nhưng nếu vậy thì tại sao...

"Không lẽ nào vừa rồi tỷ tỷ thật sự...".

Hơi thở dần ổn định, Tôn Thi Hàn định thần quan sát xung quanh, cuối cùng ánh mắt lưu lại trên mặt Tôn Sở Sở. Dù vậy, nàng không nói gì.

Ngay lúc này đây, Tôn Thi Hàn nàng cảm thấy hoang mang lắm

P/s: Chợt nhận ra mình có năng khiếu viết sắc hiệp. Thôi, tương lai viết một bộ truyện ma vậy.

Chương 574: Bế quan?

Chuyện gì đang xảy ra với nàng thế này? Tại sao Tôn Thi Hàn nàng lại mơ giấc mơ đó?

Nuốt xuống một ngụm nước bọt, Tôn Thi Hàn hít vào một hơi, cũng khá sâu, rồi theo những bậc thang đi lên, chả mấy chốc thì đôi chân đã đứng ở trên bờ. Nàng tiến đến bên chiếc gương lớn, trước tiên lau khô thân thể rồi cầm lấy y phục đã được đám thị nữ Xuân Nghi, Thu Đồng chuẩn bị sẵn mặc vào. Chừng áo quần, tóc tai đều đã tươm tất chỉnh tề, lúc này nàng mới quay lại nhìn Tôn Sở Sở.

"Tỷ tỷ...".

"Muội đến từ lúc nào?" Tôn Thi Hàn hỏi, thanh âm có đôi phần lạnh nhạt.

"Muội... đã tới được một lúc." Liếc thấy biểu hiện nghiêm túc của tỷ tỷ, Tôn Sở Sở thành thật hồi đáp. Trong lòng nàng mười thì đã đoán ra được bảy tám phần rồi.

"Đã thấy những gì?".

"Muội..." - Tôn Sở Sở hơi do dự, nhưng rồi cũng thuật nguyên cảnh tượng mà mình đã thấy được - "Khi vào đây muội nhìn thấy tỷ tỷ toàn thân đỏ ửng giống như người say rượu, hai tay thì đặt ở trên cơ thể mình loạn động, rồi...".

Tôn Thi Hàn hít thêm một ngụm lương khí. Nàng đứng đấy, trầm mặc một đỗi rồi quay lưng, bảo: "Lui về đi. Ta cần an tĩnh".

"Tỷ tỷ...".

"Ta bảo muội về".

Giọng điệu uy nghiêm của bậc nhất cung chi chủ, rõ ràng không cho phép từ chối. Bất đắc dĩ, Tôn Sở Sở đành phải đem những lời định nói cất lại, chuyển bước rời đi.

"Chờ đã".

Chân mới bước đã nghe người kêu gọi, Tôn Sở Sở nghi hoặc xoay đầu.

"Những gì muội đã trông thấy, ta không hy vọng được nghe lại từ miệng của bất kỳ một người nào khác. Muội hiểu chứ?".

Đó là một lời cảnh báo, Tôn Sở Sở hiểu là như vậy. Nàng gật nhẹ: "Vâng, muội biết rồi".

"Lui xuống đi. Sự vụ trong cung sau này muội cứ tiếp tục thay ta xử lý. Nếu không có chuyện quan trọng thì đừng đến tìm ta. Ta muốn được an tĩnh một thời gian".

"Vâng, tỷ tỷ".

...

Tôn Sở Sở vừa rời đi, còn lại trong điện Tuyệt Tình, Tôn Thi Hàn từ từ mở ra đôi mắt. Nàng ngắm nhìn thân ảnh trong gương, nâng tay chạm khẽ. Rồi...
"Xoảng!" một tiếng, chiếc gương vỡ thành trăm mảnh vụn.

"Lăng Tiểu Ngư, là ngươi đã hại ta...".

...

...

"Ca!".

Ngồi ở trên giường, thuộc nửa của mình, sau một đêm đả toạ Lăng Tiểu Ngư hiện đã thu công. Hắn ngẩng nhìn thiếu nữ với nụ cười khả ái trước mặt, mỉm cười đáp lại: "Tiểu nha đầu, mang cái gì tới đó?".

"Hì hì...".

Cử chỉ rất đỗi tự nhiên, Tôn Tiểu Yến nắm tay Lăng Tiểu Ngư kéo lại bên chiếc bàn đặt ở giữa phòng. Đợi hắn ngồi xong thì nàng đem nắp hộp mở rộng, từ bên trong hộp cầm ra một ít đồ vật.

"Mùi thơm này... Là cháo tổ yến." Đã khá quen hương vị nên Lăng Tiểu Ngư chẳng khó khăn để đoán ra.

"Ca đoán đúng rồi".

Tôn Tiểu Yến đem cháo múc ra bát rồi kèm thêm chiếc muỗng đưa qua cho Lăng Tiểu Ngư: "Muội mới nấu, ca ăn đi cho nóng".
"Tiểu nha đầu muội thật là... Không cần nhọc công như thế đâu".

"Chỉ nấu một ít đồ ăn, có gì nặng nhọc đâu chứ. Ca không phải nói thích ăn cháo tổ yến sao?".

"Ca thích ăn cái gì thì muội sẽ liền đi nấu cái đó à?".

"Tất nhiên." Tôn Tiểu Yến chẳng cần nghĩ, gật đầu ngay. Thật ra nếu mà ca không chê, mỗi ngày nàng đều có thể vì hắn xuống bếp. Được chăm sóc cho hắn, điều ấy khiến tâm tình nàng rất dễ chịu.

Tâm tư thiếu nữ, Lăng Tiểu Ngư biết thì có biết, nhưng bảo am tường thì còn lâu mới am tường được. Tình cảm của Tôn Tiểu Yến, hắn chỉ đơn thuần cho đấy là thân tình. Của một tiểu muội muội dành cho ca mình.

Theo sau cái lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư đưa tay tiếp lấy bát cháo mới được người múc ra: "Tiểu Yến, ca nói thật, muội không cần phải làm những chuyện này. Muội chỉ cần tu luyện cho tốt là được rồi".

"Ca." - Thần tình loáng cái đã trở nên vô cùng nghiêm túc, Tôn Tiểu Yến nói - "Ca yên tâm, muội sẽ không phụ kỳ vọng của ca đâu. Muội nhất định sẽ trở thành cường giả. Muội nhất định sẽ làm được".

Ngó xem sự quyết tâm trong đôi mắt thiếu nữ, trong lòng Lăng Tiểu Ngư bất giác lại sinh áy náy. Liệu hắn còn được ở bên cạnh chỉ dạy nàng bao nhiêu năm nữa đây?

"Ừ, ca tin muội sẽ làm được. Tiểu Yến muội sẽ trở thành một cường giả không người dám ức hiếp".

"Được rồi, đừng chỉ mãi nhìn ca. Cháo vẫn còn nhiều, muội cũng ăn đi".

...

Lăng Tiểu Ngư dùng xong cháo rồi trò chuyện với Tôn Tiểu Yến thêm một chút, kế đấy, khi mặt trời lên độ tầm hai sải tay, lúc Tôn Tiểu Yến đi tu luyện thì hắn cũng đứng lên bước ra khỏi phòng. Ban đầu hắn nhàn nhã dạo quanh một vòng Đông Viện, kế đấy mới tiến qua Tây Viện, nhắm thẳng điện Tuyệt Tình mà đi. Nữ nhân hay thẹn kia không biết đã nghỉ dưỡng thế nào rồi, cần phải qua xem một chút mới được.

Dạ có quan tâm, Lăng Tiểu Ngư sau khi nhẹ gật đầu đáp lại lời chào hỏi của đám cung nhân đang làm nhiệm vụ canh gác trước cổng điện Tuyệt Tình thì mở miệng hỏi: "Cung chủ có bên trong chứ?".

Các cung nhân thoáng đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng Thanh Điệp đại diện lên tiếng. Nàng tỏ ra cung kính: "Hồi trưởng lão, cung chủ đã bế quan rồi ạ".

"Bế quan?".

Lăng Tiểu Ngư cảm thấy nghi hoặc. Hắn không hiểu lắm. Tình trạng của Tôn Thi Hàn thế nào hắn đây nắm rõ, có cái gì cần phải bế quan đâu. Hơn nữa lại còn gấp gáp như vậy. Nên biết là nàng ta chỉ mới hồi cung được ít hôm...

p/s: nay hơi mệt nên gõ nhiêu đây thôi. Mai lại gõ tiếp...

p/s2: Có khi phải tua nhanh để đến cảnh sư đồ quyết đấu sinh tử rồi kết thúc truyện quá

Chương 575: Cố Tình Quấy Nhiễu

"Cung chủ bế quan từ lúc nào?" Lăng Tiểu Ngư bắt đầu dò xét. 

"Bẩm trưởng lão, cung chủ bế quan từ đêm qua ạ." Thanh Điệp đáp, thái độ vẫn cung kính như cũ.

"Cung chủ có nói bế quan để làm gì không?".

"Thưa trưởng lão, cung chủ không đề cập đến, người chỉ truyền dặn với chúng đệ tử bảo sẽ bế quan một thời gian thôi".

"Có nói khi nào thì xuất quan không?".

"Cái đó... cung chủ không nhắc đến".

Lăng Tiểu Ngư có chút trầm mặc. Hắn không hỏi nữa mà xoay lưng bước đi. Nhưng không rời hẳn. Vừa khuất tầm mắt đám người Thanh Điệp thì thân ảnh hắn đã liền trở nên trong suốt. Trong cái nhếch môi hàm ý, hắn thầm nói một câu: "Tôn đại cung chủ, cung chủ nghĩ có thể dễ dàng trốn tránh như vậy sao?".

...

...

Lăng Tiểu Ngư đã nghĩ như vậy, cho Tôn Thi Hàn viện cớ bế quan hòng tránh mặt mình. Thực tế thì... chẳng sai biệt lắm. Tôn Thi Hàn đúng thật rất không muốn gặp Lăng Tiểu Ngư thời điểm này. Nàng có chút sợ. Nàng sợ mình sẽ đánh mất bản thân, không còn tự chủ được nữa. Giấc xuân mộng ở hồ nước kia chính là một lời cảnh tỉnh; nếu nàng không mau chóng bình ổn tâm cảnh, Tôn Thi Hàn nàng e sẽ sa đoạ mất. 

Không... Không... Tôn Thi Hàn nàng không muốn như thế. Bản chất đoan trang khiến nàng phải tự mình hổ thẹn. Vì vậy, nàng cần nghiêm khắc với bản thân, cố gắng mà thanh trừ tạp niệm. Lăng Tiểu Ngư kia nàng không thể gặp. Thấy mặt hắn, tâm tình của nàng sẽ lại càng bị rối. Bế quan, đấy là lựa chọn tốt nhất. 

Thân là cung chủ Tuyết Linh Cung, Tôn Thi Hàn đương nhiên có nơi để tu luyện đàng hoàng. Phòng ấy khá rộng, tiện nghi đủ đầy, cấm chế cũng giăng thành mấy lớp, kẻ bên ngoài muốn tiến nhập thật chẳng dễ gì. Mọi khi, hễ muốn tu luyện, bất kể thời gian ngắn - dài thì Tôn Thi Hàn nàng đều đi vào bên trong căn phòng ấy. Nó rất thuận tiện, vị trí chỉ cách chỗ nghỉ ngơi của nàng chừng độ trăm thước thôi. Có điều hôm nay, căn phòng tiện nghi kia lại không phải địa điểm nàng dùng để bế quan. Chỗ nàng đang ở kín đáo hơn rất nhiều: một mật thất bên dưới động phủ.

Động phủ này danh gọi Phong U, được xây dựng đã lâu, vốn là nơi ở của Ngọc Cơ - sư phụ Tôn Thi Hàn. Lúc trước, khi Ngọc Cơ còn sống, Tôn Thi Hàn rất thường xuyên lui tới. Nhưng kể từ lúc Ngọc Cơ qua đời thì số lần vào ra của Tôn Thi Hàn cũng thưa thớt hẳn. 

Người đi đã đi, còn ai đâu nữa mà thăm nom, săn sóc? Hôm nay, nếu không phải vì những chuyện đã phát sinh với Lăng Tiểu Ngư, bởi muốn tránh mặt hắn thì Tôn Thi Hàn nàng cũng sẽ chẳng tới và lưu lại đây làm gì. 

"Sư phụ...".

Bên dưới động Phong U, trong một mật thất đơn sơ, Tôn Thi Hàn quỳ trước bài vị ân sư, khẽ giọng: "Sư phụ, người hãy cho đệ tử biết. Đệ tử nên làm gì đây?".

"Trinh bạch của đệ tử hiện đã không còn nữa. Lăng Tiểu Ngư - kẻ đã đoạt đi sự trong trắng ấy, hắn nói sẽ chịu trách nhiệm, hắn nói sẽ cưới đệ tử. Nhưng mà... đệ tử thật không biết trong lòng hắn nghĩ về đệ tử thế nào, là thật tâm yêu thích hay chỉ...".
"Nam nhân trong thiên hạ, một ngàn người chưa chắc đã có được một người tốt, thật dạ thủy chung. Lăng Tiểu Ngư hắn là thần nhân, nhưng cũng là nam nhân... Sư phụ, trong lòng đệ tử rất lo sợ. Lúc này tâm trí đệ tử đang rất hoang mang...".

"Sư phụ, có phải đệ tử đã yêu hắn rồi không?".

Trên nền đá lạnh, Tôn Thi Hàn quỳ đấy, nói rồi hỏi, hỏi rồi nói, cũng đủ lâu. Mặc dù chẳng có ai hồi đáp. Bên trong mật thất, bài vị trên bàn vẫn như cũ an yên. 

"Sư phụ, đệ tử có lẽ nên bình tâm lại... Quãng thời gian đệ tử sẽ bế quan đây, sư phụ có linh thiêng xin hãy chiếu cố".

Nói đoạn, Tôn Thi Hàn dập đầu bái lạy. Bái xong, nàng chuyển mình đứng lên, đi tới góc tường đối diện, rồi ngồi xuống. Trong tư thế xếp bằng hai chân, nàng điều chỉnh hơi thở một chút, kế đấy khép đôi hàng mi, chẳng bao lâu sau thì chính thức nhập định...

...

Nếu nói Tôn Thi Hàn muốn quên đi xuân mộng, rũ bỏ đi đoạn ký ức hương diễm mặn nồng kia thì không đúng. Nàng còn phân vân, chưa biết có chấp nhận hay không. Thực ra nàng chẳng ghét bỏ, cũng chẳng hận gì, bất quá trong lòng oán thán một chút thôi. Chủ yếu vẫn là nghi ngại. Nàng chưa thể xác định được tình cảm mà Lăng Tiểu Ngư dành cho mình, nó chân hay giả. 

Chuyện đã xảy ra, trốn tránh cũng chả giải quyết được vấn đề gì. Tôn Thi Hàn tự hiểu, biết là mình cần phải đưa ra lựa chọn. Mục đích nàng bế quan, cốt yếu là để tâm tình bình ổn, bởi chỉ khi đó thì nàng mới có thể quyết định một cách sáng suốt nhất được. Hôn nhân đối với Tôn Thi Hàn nàng chính là đại sự cả đời, một khi trở thành đạo lữ của người thì nàng sẽ một dạ thủy chung với người, quan điểm của nàng là thế, vì vậy, nàng cần phải khôn ngoan nhất có thể. 

Ý định là tốt. Tôn Thi Hàn không mau chóng trả lời mà trì hoãn là đúng. Trước mắt vội vàng, biết đâu rồi ngày sau chính nàng phải ân hận.

Chỉ có điều là... Tôn Thi Hàn nàng cần thời gian, muốn ổn định tâm tình rồi mới đưa ra quyết định, nhưng khoảng thời gian kia, có chịu cho hay không thì đấy lại là quyền của Lăng Tiểu Ngư. Chẳng may thay, Lăng Tiểu Ngư hắn lại không muốn để Tôn Thi Hàn nàng được yên tĩnh suy tư. 
Từ lúc nào không rõ, bên trong động Phong U, thân ảnh của hắn đã hiện hữu...

...

"Theo như ký ức của nàng ấy thì chỗ này chính là nơi ở của sư phụ nàng trước đây".

Lăng Tiểu Ngư đảo quanh một vòng động Phong U, nghĩ đến người đã khuất mà cảm khái: "Ngọc Cơ kia mang nỗi hàm oan mà ra đi như vậy... thật cũng có phần đáng thương".

Nhẹ lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục bước đi. Cái đích hắn hướng đến, đó tất nhiên là mật thất mà Tôn Thi Hàn đang tĩnh tâm nhập định. 

Đến chân chính Ái Chân Kha Lạc Hoàng vận dụng đại thần thông còn chẳng thoát khỏi lòng bàn tay hắn thì một kẻ vừa mới mượn xác trùng sinh như Tôn Thi Hàn nàng há lại có khả năng lẩn trốn?

Tôn Thi Hàn nàng muốn bế quan để bình ổn tâm tình ư? 

Lăng Tiểu Ngư hắn không cho đấy.

...

Mật thất mà Tôn Thi Hàn dùng để bế quan, cấm chế không phải không có. Tận những ba tầng cơ. Ngoại nhân nếu dám tùy tiện xâm nhập, kể cả là chân nhân hậu kỳ cũng hoàn toàn có thể nằm xuống. Rất là lợi hại. 

Nhưng... cũng chỉ với phàm nhân thôi. Ở trong mắt kẻ nắm giữ sức mạnh thần nhân như Lăng Tiểu Ngư mà nói... trang trí thôi. Hắn không cần động, chả cần phá, dựa vào bản lĩnh thao túng pháp tắc không gian, trong nháy mắt, từ ngoài cửa thân ảnh hắn hiện đã xuất hiện bên trong mật thất. 

Chân đi không một tiếng động, Lăng Tiểu Ngư tiến lại gần chỗ Tôn Thi Hàn đang ngồi, trong đầu thầm nghĩ: "Nhập định rồi sao?".

"Không phải tu luyện, cũng không phải bào chế cái gì... Quả như ta đoán, Tôn Thi Hàn nàng ở đây chỉ để ổn định tâm tình".

"Vậy để ta xem. Tâm của Tôn Thi Hàn nàng liệu có bình ổn được hay không...".

Ý gian lộ rõ trong đáy mắt, vẫn trong trạng thái ẩn nặc tiềm hành, Lăng Tiểu Ngư kê miệng sát bên tai giai nhân, thổi phù một hơi.

Ngay lập tức, một đôi mắt mở ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau