TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 566 - Chương 570

Chương 566: Tá thi hoàn hồn (3)

"Buông ra!".

"Mau buông ra!".

Mới rồi Tôn Thi Hàn đích xác đã hùng hổ tiến đánh Lăng Tiểu Ngư; cái bộ dạng ấy, trông như thể nàng sẽ đem Lăng Tiểu Ngư ăn tươi nuốt sống luôn vậy. Ấy thế mà xoay trái ngó phải một vòng, lúc này nhìn lại thì cảnh tượng...

Tôn đại cung chủ bây giờ, eo bị người giữ, tay bị người cầm, chân thì cũng bị người kìm kẹp, từ trên xuống dưới, thật... tự do duy nhất chỉ còn mỗi cái đầu. 

Biết sao được, ai bảo Tôn Thi Hàn nàng tài kém thua người. Bản lãnh không đủ thì đành phải chấp nhận bị người ức hiếp thôi. 

"Lăng Tiểu Ngư! Mau buông ta ra!".

"Không buông." Đối lập với sự hung hăng vẫy vùng của nữ nhân mình đang ôm, Lăng Tiểu Ngư đứng ở sau lưng nàng, tiếp tục dụng lực khống chế, hững hờ đáp lại. 

"Thi Hàn nàng hung dữ như vậy, thả nàng ra nàng lại đánh ta thì làm sao?".

"Ngươi...".

Tôn Thi Hàn thốt lên được tiếng thứ nhất, tiếng thứ hai chưa kịp đi ra thì chợt rùng mình một cái. Tai phải nàng, nó vừa bị người hà hơi thổi mạnh. 

Lăng Tiểu Ngư - chủ nhân của cái hà hơi nọ - để ý thấy phản ứng của Tôn Thi Hàn như vậy thì âm thầm thú vị. Quả nhiên so với khuôn ngực đầy đặn hay là chốn đào nguyên tư mật kia thì lỗ tai của Tôn Thi Hàn nàng cũng nhạy cảm không kém.

"Thi Hàn." - Hắn đem lời rót hẳn vào tai - "Thật ra nàng đâu cần phải xấu hổ. Chúng ta đã có quan hệ phu thê. Tướng công nhìn ngắm, ôm ấp thân thể thê tử của mình vốn dĩ là chuyện thiên kinh địa nghĩa".

"Tướng công", "thê tử", Tôn Thi Hàn nghe được những từ đó thì ngượng chín mặt. Quá xấu hổ, nàng lớn tiếng mắng người: "Ngươi vô liêm sỉ!".

Vô liêm sỉ?

Mắt ánh lên một tia khác lạ, Lăng Tiểu Ngư đột ngột gia tăng lực đạo, đem thân thể nữ nhân trong lòng xoay ngược lại. Trong sự kinh ngạc của nàng, hắn đặt lên đôi môi mềm một nụ hôn. 

"Ưm...".

Rất nhanh, khoảnh khắc thất thần qua đi, Tôn Thi Hàn lấy lại phản ứng. Nàng ra sức giãy giụa, cố đem Lăng Tiểu Ngư đẩy ra.

Chỉ là... sức lực của nàng so với đối phương thì nhược tiểu lắm. Nàng cố đẩy, nhưng mà đẩy hoài cũng không ra. Miệng của Lăng Tiểu Ngư vẫn đang lấp kín miệng nàng. Bất đắc dĩ, nàng buộc phải dùng đến chiêu cũ, dùng răng cắn vào môi dưới hắn. 

Cái cắn này, tính ra cũng mạnh lắm. Chính nó đã làm môi Lăng Tiểu Ngư chảy máu kia mà. Nhưng dù vậy, Lăng Tiểu Ngư vẫn rất ngoan cố, chưa chịu buông. Thay vì tách rời thì hắn hôn càng sâu, tiến công càng dồn dập. Trên miệng thì hắn dùng lưỡi khuấy động hòng tách hàm răng của Tôn Thi Hàn, trên ngực thì ma trảo của hắn cũng hoá thành linh xà trườn vào bên trong lớp trường y, ở tại trung y của nàng mà nhiệt tình bóp nắn đôi bầu ngực căng tràn nhựa sống.

Càn rỡ tới như vậy, tưởng đã là đỉnh điểm thì không. Cánh tay còn lại, Lăng Tiểu Ngư hắn chẳng để yên. Thời điểm Tôn Thi Hàn đã thất thủ, ngừng giãy giụa, khi miệng đã hé mở để mặc người tham lam mút lấy nhuyễn ngọc ôn hương thì cánh tay ấy của hắn lại tiếp tục trườn xuống bên dưới, qua kiều đồn, đi vào... cái nơi đó.

"Không...!".

Cấm địa bị xâm nhập, Tôn Thi Hàn cả kinh vùng khỏi người Lăng Tiểu Ngư. Một chút trầm mê đã sinh ra trước đó cũng không cánh mà bay. 

Trong tiếng thở hổn hển, Tôn Thi Hàn nghĩ mà sợ. Nàng không biết tại sao vừa rồi mình lại có thể như thế. Rõ ràng một phút trước còn ra sức giãy giụa, vậy mà một phút sau đã nồng nhiệt đáp lại, cùng người lưỡi tìm lấy lưỡi mà quấn quýt...

Chả nhẽ Tôn Thi Hàn nàng lại phóng đãng tới mức đó ư?

"Không... Tôn Thi Hàn ta sao có thể là loại nữ nhân ham muốc nhục dục ấy được...".

Tôn Thi Hàn phủ định. Nàng cho hành vi kì lạ vừa rồi của mình là do đã bị người âm thầm tác động lên tâm trí. Cũng giống như trong giấc xuân mộng kia vậy.

Nghĩ Lăng Tiểu Ngư đã giở trò, Tôn Thi Hàn giận càng thêm giận: "Lăng Tiểu Ngư! Ngươi thật hèn hạ!".

...Lăng Tiểu Ngư im lặng. Hắn không biết phải nói gì. Trí tưởng tượng của Tôn Thi Hàn nàng cũng quá phong phú rồi. Giở trò? Hắn cần gì phải giở trò. 

Lần trước, sở dĩ âm thầm dùng đạo thuật thôi miên Tôn Thi Hàn nàng là bởi muốn nàng phối hợp cùng, mục đích giúp linh hồn nàng được chữa trị một cách hoàn hảo nhất. Còn hiện tại? Hắn giở thủ đoạn làm gì? Tôn Thi Hàn nàng sớm đã là nữ nhân của hắn rồi a. 

"Vô sỉ!".

"Hạ lưu!".

Vốn không muốn nói, nhưng khi nghe người mắng thêm như vậy, Lăng Tiểu Ngư đành phải lên tiếng thanh minh: "Vô sỉ? Hạ lưu? Mấy từ đó lẽ ra nên để ta mắng nàng mới đúng".

"Ta giở trò? Tôn đại cung chủ nàng không thể thông minh lên một chút à? Giở trò thì cũng phải có mục đích, hòng đạt được cái gì đó chứ? Trên người nàng có chỗ nào ta chưa sờ qua, chưa hôn qua? Cái nên ăn đã ăn, cái không nên ăn cũng đã ăn, ta còn cần giở trò?".

Tôn Thi Hàn: "...".

Nàng đứng đó, thần tình ngây ra như phỗng. 

...

...

"Đừng có đứng đó nữa, mau lại đây".

"Thế nào? Không muốn có thân thể nữa à?".

Tôn Thi Hàn hơi chần chừ, nhưng rồi cũng theo lời kêu gọi của Lăng Tiểu Ngư mà bước về phía hắn. Vừa mới tiếp cận nàng liền nói: "Ta vẫn không tin là ngươi đã không làm gì".

Từ nãy giờ Tôn Thi Hàn nàng đã suy nghĩ rất lâu. Trong dạ nàng rất là không cam tâm với lý lẽ mà Lăng Tiểu Ngư hắn đưa ra. 

Lăng Tiểu Ngư hắn nói hắn chẳng hề giở trò, như vậy khác nào bảo hành vi của Tôn Thi Hàn nàng, hết thảy đều do chính nàng tự nguyện, rằng một màn ôm hôn nồng nhiệt kia là tự bản thân nàng muốn thế? Thật vô lý. Tôn Thi Hàn nàng sao có thể là người dễ dãi như vậy được chứ. 

"Dám làm lại không dám nhận." Lăng Tiểu Ngư khẽ giọng nói ra. Trước cái nhìn bất thiện của người, hắn lắc đầu tự đem trách nhiệm nhận về mình: "Được rồi, cứ coi như là ta đã giở trò đi"....

"Róc rách...".

"Róc rách...". 

Bên dòng suối nhỏ, Lăng Tiểu Ngư di động bước chân. Dừng ở ngay bên hông Tôn Thi Hàn - kẻ đang nằm lơ lửng ngay cạnh thể xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, hắn mở miệng, ngữ điệu rất là nghiêm túc: "Thi Hàn, nàng đã nhớ hết những gì ta dặn chưa?".

Thấy người nghiêm túc, Tôn Thi Hàn cũng đàng hoàng đáp lại: "Ừm".

"Nàng cũng đừng lo lắng quá. Ta sẽ ở bên cạnh xem chừng".

"Biết rồi".

"Được rồi, vậy ta bắt đầu thi pháp đây".

Lăng Tiểu Ngư lui lại một chút, hít sâu một hơi, nhanh chóng điều động linh lực. Tay phải đánh ra liên tiếp hai đạo pháp quyết, một lên Tôn Thi Hàn một lên thể xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, hắn hô khẽ: "Hợp!".

Theo tiếng hô của hắn, linh hồn Tôn Thi Hàn bắt đầu dịch chuyển về phía thân thể của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, từ từ tiến nhập. 

Cả quá trình, từ đầu đến cuối đều chẳng có chuyện ngoài ý muốn nào phát sinh. Hồn phách dung hợp rất là suông sẻ. Cho tới khi... Ở trong thân thể mới, Tôn Thi Hàn vừa mở mắt, đang toan hướng Lăng Tiểu Ngư nói gì đó thì... Hai mắt của nàng, hay đúng hơn là hai mắt của Ái Chân Kha Lạc Hoàng bỗng trợn trừng. Từ trong miệng, mũi, tai, những luồng khí tức lạnh lẽo màu đen tràn ra. Trên da thịt nàng cũng đồng dạng, thái âm chi khí phát tán mỗi lúc một nhiều. 

"A...!".

"A a a...!".

...

Thanh âm sai biệt nhưng chắc chắn là của Tôn Thi Hàn, từ chính linh hồn nàng phát ra. Lúc này nàng đang rất đau đớn. Có một cỗ lực lượng đang muốn xâm chiếm lấy ba hồn bảy phách của nàng. 

"Hừ...".

Chứng kiến đầu đuôi cơ sự, Lăng Tiểu Ngư nhíu mày hừ lạnh. Hắn thừa hiểu căn nguyên. 

"Bất quá một thể xác cũng dám loạn động. An phận cho ta!".

Thần niệm Lăng Tiểu Ngư vừa động thì dị biến liền phát sinh. Trên thân thể loã lồ của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, những hoa văn tối nghĩa mà Lăng Tiểu Ngư hắn đã vẽ trước đó giờ phút này đồng loạt đại phóng linh quang. Sáng rõ nhất thì chính ở mi tâm. Tại đó, một huyết ấn đang xoay tròn. 

"Ong!".

"Ong!".

Tựa như kẻ sắp chết đuối, thể xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng bộc phát ra hết tất thảy lực lượng, gấp rút thâu tóm ba hồn bảy phách của Tôn Thi Hàn. 

Nhưng xui cho nó là linh hồn Tôn Thi Hàn hiện đã được huyết ấn của Lăng Tiểu Ngư bảo hộ rồi, nó có muốn động cũng không cách nào động được nữa. Dưới thủ đoạn thần nhân, nó buộc lòng phải chấp nhận số mệnh, chịu sự an bài của Lăng Tiểu Ngư, cùng Tôn Thi Hàn thiết lập sợi dây liên kết, trao quyền kiểm soát cho nàng. 

Kể từ giây phút này trở đi, Ái Chân Kha Lạc Hoàng chính thức đã lui vào quá khứ. Hiện tại và tương lai, hết thảy đều là của Tôn Thi Hàn. 

Chương 567: Hồi cung (1)

"Ưm...".

Khi Tôn Thi Hàn mở mắt lần thứ hai thì thấy mình đã không còn lơ lửng giữa hư không nữa, thay vào đó, nàng được một đôi tay ôm lấy, đầu tựa vào ngực của người. 

"Lăng Tiểu Ngư...".

"Nàng tỉnh rồi." - Lăng Tiểu Ngư tỏ vẻ quan tâm - "Nàng cảm thấy trong người thế nào? Có chỗ nào khó chịu không?".

Thanh âm nhẹ nhàng khiến cõi lòng Tôn Thi Hàn an tâm hẳn. Nàng thoáng cảm nhận một chút, rồi đáp: "Không có. Bây giờ rất tốt".

"Vậy thì tốt rồi".

...

"Ngươi... ngươi để ta xuống".

"Sao vậy?".

Còn hỏi? Tôn Thi Hàn thật không tin là Lăng Tiểu Ngư hắn chẳng hiểu gì.

"Ta tự đi được".

"À... Vậy ta sẽ để nàng xuống." Lăng Tiểu Ngư vốn cũng không có ý tứ trêu đùa gì nên sau khi được yêu cầu thì liền đem Tôn Thi Hàn thả xuống ngay. 

Chân vừa chạm đất, Tôn Thi Hàn lập tức tách ra khỏi người Lăng Tiểu Ngư. Ở vị trí cách hắn tầm sáu bảy bước chân, nàng bắt đầu chỉnh trang lại mái tóc, y phục...

Cảm thấy còn chưa đủ, nhân trước mặt có dòng suối nhỏ, Tôn Thi Hàn nàng chẳng do dự mà tiến qua. Ở đấy, nàng lấy mặt nước làm gương, cẩn thận soi ngắm.

Khuôn mặt này, vóc dáng này, đúng là của Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Công bằng mà xét thì cái vỏ bọc này rất không tệ. Dung nhan dư sức gọi là xinh đẹp. Chỉ có điều...

"Bộ ngực đúng là lớn quá." Tôn Thi Hàn không thích loại hình phồn thực này. Nó làm cho nàng có cảm giác bản thân chẳng được đoan trang. 

Bất giác, chân mày Tôn Thi Hàn nhíu lại. 

Đúng lúc này, từ phía sau lưng nàng, một gương mặt nam nhân hiện ra trên mặt nước. Rồi... hắn vòng tay ôm lấy nàng. 

"Ngươi... ngươi làm gì vậy? Mau buông ta ra!".

"Đừng động." Chiêu cũ dùng lại, Lăng Tiểu Ngư kê miệng bên tai Tôn Thi Hàn, thổi vào một hơi, khiến cả người nàng run lên.

"Ngoan. Nếu nàng còn loạn động thì ta sẽ lại hôn nàng đấy".Uy hiếp! Rành rành là uy hiếp! 

Tôn Thi Hàn vừa thẹn vừa tức, nhất thời chẳng biết làm sao. Nàng cũng không muốn lại bị người cưỡng hôn, sờ soạng lần nữa a.

Nhận thấy nữ nhân trong lòng đã biết điều mà an phận, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới nói tiếp: "Nói ta nghe xem, tại sao nàng lại cau mày? Không thích hình dạng này?".

"Ngươi còn giả vờ?" - Tôn Thi Hàn đáp, giọng rất không vui - "Trước ta không phải đã nói qua rồi hay sao?".

"À..." - Lăng Tiểu Ngư nhớ lại, gật gù - "Đúng là nàng đã có nói qua".

"Nhưng mà Thi Hàn, ta nghĩ quan điểm của nàng sai rồi. Ngực lớn đâu có nghĩa là không đoan trang".

"Nhưng... nhưng nó khiến ta rất khó coi!".

"Khó coi? Ta không thấy vậy. Thật ra...".

Một cách cố tình, Lăng Tiểu Ngư đem những tiếng cuối cùng rót hẳn vào trong tai Tôn Thi Hàn: "Thật ra nàng ở trong hình dạng này, Thi Hàn nàng vô cùng dụ hoặc...".

Thêm một lần nữa, Tôn Thi Hàn phải rùng mình. Đôi chân nàng thậm chí thiếu chút nữa đã mềm nhũn ra. Cố gắng lắm mới bảo trì được thanh tỉnh, nàng mắng: "Hạ lưu!".

...
...

Tuyết Linh Cung.

Đông Viện, một góc nhỏ. 

Dọc hành lang, bên cạnh một vườn hoa nho nhỏ, lúc này có hai thân ảnh đang chậm rãi bước đi. Đều là nữ nhân, tuổi tác xem ra còn rất trẻ. 

Các nàng đi thêm độ tầm chục bước nữa thì dừng lại. Một người đứng, một người đặt mông ngồi xuống lan can sát ngay bên cạnh. Trong bộ lam y đơn giản, cô gái đang đứng kia chợt hỏi: "Tiểu Yến, cơ thể muội đã bình phục hẳn chưa?".

"Ưm." - Ngồi trên lan can, Tôn Tiểu Yến nhẹ gật đầu - "Hôm đó sau khi ca ra tay can thiệp thì muội đã ổn rồi".

Hàm Sương nhớ lại, miệng thở một hơi: "Tiểu Yến muội cũng thật là... Có muốn tu luyện thì cũng phải từ từ chứ, nôn nóng như vậy...".

"Là lỗi của muội".

Tôn Tiểu Yến cúi đầu, thần tình chợt trở nên buồn bã. Nàng im lặng một lúc thì nói: "Hàm Yên tỷ, tỷ nói ca có giận muội không?".

"Cái này... ta cũng không biết." Hàm Yên hơi do dự đáp. Đối với Lăng Tiểu Ngư, Hàm Yên nàng thật là chẳng dám đoán bừa. Tâm tư thần nhân, một tiểu tu sĩ phàm tục như nàng làm sao có khả năng nhìn tới được. Trước mắt, Hàm Yên nàng cũng chỉ biết trấn an. 

"Tiểu Yến." - Tay đặt lên vai tiểu sư muội của mình, nàng bảo - "Muội đừng lo lắng. Trưởng lão thương muội như vậy, ngài làm sao lại trách muội được. Ngẫm lại thì hôm đó nhìn thấy muội bị tẩu hoả nhập ma, trưởng lão đã vô cùng khẩn trương. Sau khi giúp muội bình ổn khí huyết xong, lúc rời đi trưởng lão cũng không có vẻ gì là muốn trách móc muội cả. Ngài còn dặn sư phụ chăm sóc tốt cho muội nữa".

"Hàm Yên tỷ, tỷ không gạt muội chứ? Ca thật không có tức giận?".

"Nha đầu này. Trước giờ Hàm Yên tỷ đây đã lừa muội lần nào chưa?".

Được an ủi vỗ về, lại có thêm lời xác nhận của Hàm Yên, trong lòng Tôn Tiểu Yến cũng an tâm hơn vài phần. Nàng chuyển hướng, hỏi: "Hàm Yên tỷ, tỷ nói xem, lúc đó tại sao ca lại đi gấp như vậy?".

"Cái này...".

Hàm Yên ngó trước nhìn sau, chừng không thấy có bóng dáng ai khác mới thấp giọng nói ra: "Tiểu Yến, thật ra chuyện này có liên quan đến cung chủ của chúng ta".

"Cung chủ? Cung chủ làm sao?" Tôn Tiểu Yến cảm thấy rất tò mò. 

"Tiểu Yến, nói nhỏ một chút".

Hàm Yên ra dấu im lặng, rồi mới kể: "Hmm... Sau khi cứu chữa cho muội xong, trưởng lão hình như đã nhận được tín hiệu gì đó. Lúc sư phụ hỏi thì trưởng lão nói cung chủ đã xảy ra chuyện. Sư phụ hỏi tiếp là chuyện gì thì trưởng lão đáp là cung chủ muốn tự sát".

Chương 568: Hồi Cung (2)

"Tự sát?!".

"Tiểu Yến, nói nhỏ nói nhỏ...".

Tôn Tiểu Yến dần bình tĩnh trở lại, thắc mắc: "Sư tỷ, chuyện này... chuyện này là sao? Cung chủ tại sao lại muốn tự sát?".

"Tiểu Yến muội hỏi ta thì ta biết hỏi ai?".

"Vậy còn sư phụ, sư phụ có biết không?".

"Ta cũng đã có hỏi qua sư phụ, người nói trưởng lão cũng không phải ý tứ như vậy. Câu nói lúc đó của trưởng lão vốn là nghĩa khác. Nhưng cụ thể là ý gì thì sư phụ cũng không đoán ra được".

Tôn Tiểu Yến trầm mặc, ánh mắt âu lo: "Hi vọng cung chủ sẽ không có chuyện gì".

"Tiểu Yến, cung chủ nhất định không sao đâu. Còn có trưởng lão mà".

"Đúng vậy. Ca là người có bản lãnh nhất trên đời này, ca chắc chắn sẽ giải quyết được mọi chuyện".

Ngó thấy thần thái sùng bái của sư muội dành cho Lăng Tiểu Ngư, Hàm Yên trong lòng than nhẹ. Theo nàng thì sư muội đặt trọn niềm tin ở Lăng Tiểu Ngư như vậy không phải là điều gì quá tốt đẹp. Nàng sợ rằng sư muội mình rồi sẽ sinh ra một loại tình cảm khác: yêu.

Từ ngưỡng mộ, sùng bái đi đến cái gọi là tình yêu kia, khoảng cách cũng chẳng xa xôi gì lắm đâu. Lăng Tiểu Ngư thực chất vốn đâu có quan hệ máu mủ gì với Tôn Tiểu Yến, nếu có yêu, chuyện ấy thiết nghĩ cũng bình thường. Chỉ là thân phận của Lăng Tiểu Ngư...

Một người như hắn, liệu có thể động tình trước Tôn Tiểu Yến sao?

Hàm Yên cho rằng nó không thực tế lắm.

"Tiểu Yến".

Nghe gọi, Tôn Tiểu Yến liền quay sang: "Hàm Yên tỷ, gì vậy?".

"Tiểu Yến này, muội nói cho ta biết. Ở trong lòng muội trưởng lão là người thế nào?".

Mặc dù không hiểu tại sao sư tỷ mình lại đột nhiên hỏi vấn đề này nhưng Tôn Tiểu Yến vẫn thành thật hồi đáp: "Ca rất tốt. Là nam nhân có bản lãnh nhất trong thiên hạ".

"Vậy, nếu không bàn đến năng lực, chỉ xét ở khoản hình dáng, tính tình thì sao?" Hàm Yên tiếp tục dò xét.

"Nếu chỉ xét ở hình dáng, tính tình..." - Tôn Tiểu Yến thoáng trầm ngâm, rồi nói - "Tướng mạo của ca thì không quá anh tuấn, nhưng mà mỗi lần muội nhìn đều thấy rất đặc biệt. Hmm... Cái dáng vẻ phong trần của ca rất là thu hút. Nhất là đôi mắt của ca, nhiều khi xa xăm đến khó hiểu...".

Bên cạnh, Hàm Yên càng nghe trong dạ càng bất an. Nàng cảm thấy hình như điều bản thân lo ngại đã sắp biến thành sự thật rồi.

"Thế... tính tình thì sao? Muội cảm thấy trưởng lão là người như thế nào?".

Tôn Tiểu Yến hồi tưởng lại, cho ra nhận xét: "Suy nghĩ của ca muội cũng không rõ lắm. Nhưng mà muội khẳng định ca tuyệt đối là một người tốt. Ưm... Hàm Yên tỷ à, tỷ không biết đó chứ, ca muội không phải lúc nào cũng một bộ lạnh lùng như thế đâu. Thật ra ca là người tình cảm lắm. Thỉnh thoảng muội thấy ca đứng bên cửa sổ dõi mắt nhìn xa xăm, những lúc như thế, muội thấy ca cô đơn lắm...".

"Muội còn nhớ cái ngày ca còn ở bên dưới mật thất, lần đầu tiên tỉnh lại ca đã nhìn muội thật lâu, rồi ca ôm chầm lấy muội, miệng gọi Yến cô cô... Ca muội... ca muội cũng là người đáng thương lắm...".

Tôn Tiểu Yến nói đến đây thì thanh âm nghẹn hẳn. Trong đôi mắt nàng, hơi nước cũng chẳng rõ đã phủ giăng tự bao giờ.

"Tiểu Yến, đừng khóc".

Hàm Yên vòng tay đem tiểu sư muội của mình ôm vào lòng, nội tâm thở dài. Xem ra Hàm Yên nàng đã chậm rồi. Ở trong lòng của sư muội nàng, chỉ e tình cảm dành cho Lăng Tiểu Ngư đã không đơn thuần của một đứa muội muội nữa. Hàm Yên nàng cũng là nữ nhân, tâm tư nữ nhân nàng hiểu được.

"Nha đầu ngốc. Tình cảm này của muội, liệu có được người đáp lại hay không đây?".

Hàm Yên thầm hỏi, hỏi xong cũng chỉ biết thở dài...

"Hàm Yên." Đương lúc Hàm Yên còn chưa dứt khỏi suy tư thì một thanh âm quen thuộc truyền đến, đem nàng lẫn Tôn Tiểu Yến kéo về thực tại.

"Sư tỷ".

"La Sương tỷ".

Nhìn người vừa đến, Tôn Tiểu Yến và Hàm Yên lên tiếng gọi.

Y phục đơn giản, tóc buộc gọn gàng, vẫn bộ dáng thường thấy, La Sương ngó qua Tôn Tiểu Yến, xem khoé mắt còn vương dấu vết, nghi hoặc: "Tiểu Yến, muội vừa khóc đấy à? Có chuyện gì vậy?"."Muội...".

"Sư tỷ, không có gì đâu." - Tôn Tiểu Yến chưa kịp nói thì đã bị Hàm Yên cướp lời - "Vừa rồi muội và Tiểu Yến trong lúc tâm sự có đề cập chuyện quá khứ, Tiểu Yến nghĩ đến phụ mẫu nên mới như thế".

"Thì ra là vậy".

La Sương yên lòng, an ủi Tôn Tiểu Yến: "Tiểu Yến, quá khứ đã qua đừng nghĩ nữa. Chẳng phải muội còn có các sư tỷ, có sư phụ hay sao? Phải rồi, muội còn có trưởng lão nữa. Ngài ấy cũng rất yêu quý muội".

Đứng sát bên, Hàm Yên thoáng nhíu mày. Nàng thật không muốn sư tỷ mình nói tốt về Lăng Tiểu Ngư ở trước mặt Tôn Tiểu Yến. Như vậy sẽ chỉ càng làm cho Tôn Tiểu Yến thêm yêu người nhiều hơn...

Chẳng muốn kéo thêm ở vấn đề ấy nữa, Hàm Yên vội chuyển hướng câu chuyện: "Sư tỷ, tỷ tìm bọn muội có chuyện gì vậy?".

"À, ta quên mất." - La Sương đem mục đích nói ra - "Ta tới tìm Tiểu Yến để báo tin".

"Báo tin?".

"Ừm... Tiểu Yến, trưởng lão đã trở về rồi".

"Sư tỷ, có thật không?!" Nét mặt thay đổi hẳn, Tôn Tiểu Yến hỏi lại, giọng gấp gáp. Tới độ khiến cho La Sương cũng phải thấy bất ngờ.

"Nha đầu, coi muội kìa, làm gì mà khẩn trương lên như vậy".

"Haizz..." La Sương không biết nhưng Hàm Yên sao lại chẳng tường. Cái dáng vẻ khẩn trương, thanh âm kích động mà nàng đang nhìn thấy đây, nó đại biểu cho cái gọi là "yêu" a.

Trong lúc Hàm Yên lo ngại thầm thở dài thì La Sương tiếp tục nói: "Trưởng lão vừa mới trở về. Ngài hiện đang ở Tuyệt Tình Điện, có cả cung chủ nữa".

"Cung chủ?".

"Cung chủ?".

Không hẹn mà gặp, Hàm Yên và Tôn Tiểu Yến đồng thanh cất tiếng.

Thừa hiểu hai vị sư muội đang nghi hoặc điều gì, La Sương nói rõ hơn: "Ừ, cung chủ đã trở về. Người đã có được một thân thể thích hợp".

"Tốt quá!".
Tôn Tiểu Yến vui mừng quá đỗi, lập tức nắm lấy tay hai vị sư tỷ mình kéo đi.

"Hàm Yên tỷ, La Sương tỷ, chúng ta mau qua đó đi!".

"Tiểu Yến, chậm...!".

...

Lát sau, tại Tây Viện.

Lấy Tôn Tiểu Yến dẫn đầu, ba tỷ muội rất nhanh đã liền đặt chân tới Tuyệt Tình Điện - vốn là chỗ ở của Tôn Thi Hàn.

Trông thấy các nàng, Thanh Điệp - người đứng đầu trong đội ngũ canh gác - liền nở nụ cười thân thiện. Khỏi phải nghĩ, thái độ niềm nở này dĩ nhiên là dành cho Tôn Tiểu Yến. Tuy nói Tôn Tiểu Yến cũng giống như nàng, chỉ là một đệ tử, nhưng thực chất thân phận bên trong lại có chỗ bất đồng. Nghĩa muội của "trưởng lão", cho dù là cung chủ đứng trước mặt Tôn Tiểu Yến nàng cũng phải nể mặt ba phần đấy.

"Ta biết là Tiểu Yến sư muội sẽ đến ngay mà".

"Sư tỷ, muội... muội có thể vào không?".

Thanh Điệp vẫn giữ nụ cười trên môi: "Muội nói gì vậy? Thật là... Muội mau vào đi, có lẽ trưởng lão đang đợi muội đấy".

"Cảm ơn sư tỷ!".

Tôn Tiểu Yến chân thành cảm kích, rồi dắt theo hai vị sư tỷ của mình tiến vào bên trong Tuyệt Tình Điện. Các nàng vừa vào trong thì lập tức có người dẫn thẳng đến chỗ Lăng Tiểu Ngư luôn, chẳng cần tốn công tìm kiếm. Xem ra địa vị của Tôn Tiểu Yến tại Tuyết Linh Cung hiện nay so với sư phụ nàng cũng không hề thua kém chút nào.

"Tất cả là bởi vì ca nàng", Tôn Tiểu Yến biết là như thế.

Nghĩ đến người mà những ngày qua mình mỏi mắt ngóng trông, cước bộ của Tôn Tiểu Yến bất giác mà trở nên nhanh hơn.

...

Đi một hồi lâu, mấy người Tôn Tiểu Yến rốt cuộc cũng đã tới nơi. Chỗ này tính ra đã không phải bên trong mà thực chất đã nằm bên ngoài Tuyệt Tình Điện: một mái đình an tĩnh giữa một vườn cây.

Khá kì lạ. Chỉ một vài giây trước Tôn Tiểu Yến còn nóng lòng muốn gặp Lăng Tiểu Ngư, nhưng bây giờ, khi đã thấy mặt hắn rồi thì đôi chân nàng lại ngưng bước. Nàng chỉ đứng đó, bên cạnh hai vị sư tỷ của mình mà đưa mắt nhìn thân ảnh nam nhân đang ngồi bên dưới mái đình cùng sư phụ và một nữ nhân xa lạ nào kia.

Đã sớm phát hiện ra bóng dáng người tiến nhập, dưới mái đình, Lăng Tiểu Ngư chuyển thân đứng dậy, tự mình ra đón.

"Trưởng lão.".

"Trưởng lão".

Lăng Tiểu Ngư đáp lại lời chào hỏi của La Sương và Hàm Yên bằng một cái gật đầu, sau đấy thì tiến sát đến bên Tôn Tiểu Yến. Ở khoảng cách chưa đầy hai bước chân, hắn nói: "Sao vậy? Ca mới ra ngoài mấy hôm mà muội đã quên luôn hình dạng rồi sao?".

Tôn Tiểu Yến mím môi, khẽ lắc đầu, mắt rưng rưng lệ.

Quên? Nàng làm sao có thể quên được chứ. Tâm trí nàng đã sớm khắc ghi hình bóng hắn rồi kia mà.

"Nha đầu ngốc, sao lại khóc?".

Lăng Tiểu Ngư thấy cõi lòng ấm áp. Cái cảm giác thân thuộc này, giống như Yến cô cô vẫn đang còn hiện hữu ở bên cạnh hắn vậy.

Xuôi dòng cảm xúc, hắn vươn tay đem thiếu nữ kéo vào lòng, vỗ về tấm lưng: "Ngoan nào. Ca đã về rồi".

"Híc... ca...".

...

"Hừm...".

Trong giây phút huynh muội đoàn tụ ấy, khi mà La Sương, Hàm Yên, Tôn Sở Sở đều đưa mắt nhìn về thì một thanh âm khe khẽ bỗng chợt cất lên, nghe khá là khó chịu. Người phát ra, không ai khác chính thị Tôn Thi Hàn.

Chương 569: Một chút hoài nghi

La Sương, Hàm Yên, Tôn Tiểu Yến, và có thể là cả Lăng Tiểu Ngư nữa, hẳn đều không biết. Nhưng Tôn Sở Sở thì khác, nàng nghe được. Âm thanh phát ra sát ngay bên cạnh nàng kia mà. Theo phản xạ, nàng đưa mắt ngó qua. 

Kì lạ. Sắc mặt tỷ tỷ nàng vẫn bình thường, nào có tí biểu cảm nào gọi là khó chịu. Cái bộ dạng này, nó không giống của kẻ đã vừa mới phát ra thanh âm bực dọc a. 

"Là mình nghe lầm sao?" Tôn Sở Sở thầm tự hỏi, trong lòng chẳng hề tin tưởng. Tôn Sở Sở nàng tốt xấu gì cũng là một vị tu sĩ cấp bậc chân nhân, há có khả năng nghe lầm được...

...

Trong lúc Tôn Sở Sở vẫn còn đang nghĩ ngợi bên kia thì bên này, một màn ôm ôm ấp ấp thân mật giữa hai huynh muội Lăng Tiểu Ngư và Tôn Tiểu Yến cũng đã chấm dứt. Bọn họ đã vừa mới tách ra. Nhìn thiếu nữ, Lăng Tiểu Ngư bảo: "Nha đầu ngốc, chúng ta về Đông Viện thôi".

"Ưm." Tôn Tiểu Yến ứng tiếng, bộ dáng nhu thuận như một chú mèo con.

Tay trong tay, Lăng Tiểu Ngư dắt nghĩa muội đi ra vài bước, chừng như quên gì đó, hắn chợt dừng lại, quay đầu hướng người bên trong mái đình nói: "Tôn đại cung chủ, nhớ hãy giữ gìn sức khoẻ".

"Hừ...".

Sự quan tâm mà Lăng Tiểu Ngư thể hiện ra chỉ càng khiến cho Tôn Thi Hàn thêm khó chịu. Nội tâm nàng hừ khẽ một tiếng, còn ở ngoài mặt, Tôn Thi Hàn nàng vẫn đàng hoàng hồi đáp: "Sức khoẻ của bản thân Thi Hàn tự biết gìn giữ. Trưởng lão cứ lo chăm sóc cho muội muội yêu quý của mình đi".

Gì vậy? Sao lại có cảm giác nàng ấy đang hờn dỗi nhỉ? Lăng Tiểu Ngư nhíu mày nghĩ ngợi. Nhưng không lâu lắm. Đem những câu hỏi gạt đi hết thảy, hắn chào người bên trong mái đình thêm một tiếng rồi nắm tay thiếu nữ bên cạnh dắt đi. 

...

"Càng ngày càng không ra thể thống gì." "Bị bỏ lại" phía sau, Tôn Thi Hàn dõi mắt nhìn theo bóng lưng của người, khó chịu nói ra. 

Huynh muội kết nghĩa thôi mà, có cần phải thân thiết tới như vậy không?
"Hmm... Tỷ tỷ".

Bên tai vang lên tiếng gọi, Tôn Thi Hàn lúc này mới tạm đè nén tức khí trong lòng. Nàng vừa ngó qua thì Tôn Sở Sở liền hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ là đang nói Tiểu Yến sao?".

Đã bình tĩnh hơn trước nhiều, Tôn Thi Hàn cố giữ cho giọng mình được tự nhiên: "Không phải đệ tử của muội thì còn ai?".

"Hừm... Nàng thân là đệ tử Tuyết Linh Cung, đứng trước mặt cung chủ là ta vậy mà từ đầu đến cuối một tiếng chào hỏi cũng không có".

"Cái này..." - Tôn Sở Sở vội thay đồ nhi biện hộ - "Tỷ tỷ, Tiểu Yến nó vốn dĩ không biết. Hình dạng của tỷ tỷ hiện đã khác xa lúc trước".

"Muội không cần phải bao biện cho nàng. Trước không biết sau lẽ nào cũng không?".

Tôn Thi Hàn thở ra một hơi, tiếp tục: "Lùi một bước, cứ cho là do bất ngờ, nhất thời chưa kịp ứng biến nên không chào hỏi ta đi, nhưng còn muội? Sở Sở, từ nhỏ đến lớn nàng đều là do một tay muội giáo dưỡng, sự hiện hữu của muội nàng chả nhẽ lại chẳng nhận ra?".

"Chuyện này... Tỷ tỷ, hẳn là Tiểu Yến bởi vì quá kích động khi gặp lại trưởng lão cho nên mới vô phép vô tắc như vậy. Mong tỷ tỷ đừng chấp".Trong cái cau mày, Tôn Thi Hàn lạnh giọng: "Sao? Sở Sở muội đây là đang lấy Lăng Tiểu Ngư ra uy hiếp ta?".

Tôn Sở Sở nghe xong thì liền ngẩng đầu, hai mắt mở to hơn một chút. Tỷ tỷ làm nàng ngạc nhiên a. 

"Lăng Tiểu Ngư", tỷ tỷ đã vừa mới gọi người như thế, danh tự mà trước đây chính nàng vẫn cố kị không dùng. 

Có vẻ như cũng đã nhận ra lời mình không ổn, Tôn Thi Hàn thoáng động tâm tư, tìm lời thêm vào: "Ánh mắt của muội là ý gì đây? Lẽ nào ta ở sau lưng hắn gọi đích danh cũng không được?".

"Nghe đây. Ta và hắn đã có nói qua việc này, danh tự "Lăng Tiểu Ngư" kia về sau ta được phép gọi".

Ra là đã có thoả thuận. Tôn Sở Sở thở phào. Nhưng khoan đã... Trưởng lão tại sao lại cho phép tỷ tỷ nàng gọi bằng danh tự ấy? Không phải trước đây vẫn luôn ngăn cấm ư?

Rốt cuộc thì trong chuyến đi vừa rồi, giữa tỷ tỷ nàng và Lăng Tiểu Ngư hắn đã xảy ra những chuyện gì?

Phát hiện ra vẻ hoài nghi của người đối diện, Tôn Thi Hàn có tật giật mình, vội chuyển đề tài: "Được rồi, Sở Sở muội về sau cần chú ý dạy bảo đệ tử mình một chút, đừng để nó càng ngày càng không coi ai ra gì. Nói sao thì nó vẫn là cung nhân của Tuyết Linh Cung".

"Giờ thì muội nói ta biết, trong khoảng thời gian ta vắng mặt, Tuyết Linh Cung đã phát sinh những sự tình gì?".

"Hmm..." - Tôn Sở Sở thoáng trầm ngâm, rồi nói - "Mấy ngày vừa qua, ngoại trừ việc Tiểu Yến có chút vấn đề ra thì trong cung không còn chuyện gì đáng kể nữa".

Mắt ánh lên một tia khác lạ, Tôn Thi Hàn hữu ý lại làm như vô tình, hỏi: "Đệ tử của muội gặp chuyện gì vậy?".

"Chuyện là như vầy..." Tôn Sở Sở đem đầu đuôi thuật lại...

Chương 570: Phút Tẩy Trần

Đông Viện.

Một góc nhỏ, cũng đủ gọi riêng tư. 

Ở bên trong một căn phòng vừa mới được xây lại chưa lâu, Lăng Tiểu Ngư và Tôn Tiểu Yến hiện đang mặt đối mặt nhìn nhau. Mỗi người ngồi một hướng, bên chiếc bàn tròn bằng gỗ đỏ vân đen, giữa bầu không khí có phần vắng lặng...

"Ca, muội..." Sau một hồi cúi mặt gục đầu, Tôn Tiểu Yến cuối cùng cũng đã lên tiếng. Giọng ấp úng, thần tình đượm chút âu lo, nàng nhận lỗi: "... Muội sai rồi. Là muội đã không biết tự lượng sức mình làm chuyện ngu ngốc. Muội... muội xin lỗi...".

"Hừm...".

Thái độ khác hẳn lúc ở Tây Viện của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư giờ phút này khá là nghiêm khắc: "Muội cũng biết là lỗi của muội sao?".

"Nếu như trước đó ta không đưa linh phù cho sư phụ muội, nếu như hôm ấy sư phụ muội không ở Tuyết Linh Cung, muội nói xem hậu quả sẽ thế nào đây?".

"Ca, muội..." Tôn Tiểu Yến càng đem đầu cúi thấp hơn. 

"Cường giả không phải dễ làm. Muốn trở thành cường giả, muội có biết điều đầu tiên muội cần làm là gì không?".

"Đó là "sống sót". Giữ được tính mạng thì mới có thể tiếp tục tu luyện, mới có thể tiếp tục nỗ lực để đạt thành tâm nguyện. Ta kêu muội đi tu luyện chứ đâu có kêu muội đi tìm chết. Muội hành động lỗ mãng như vậy...".

"Ca, muội... muội xin lỗi..." Tôn Tiểu Yến lí nhí, cằm thiếu chút nữa là chạm tới mặt bàn luôn rồi.

Trong lòng nàng tủi lắm. Kể từ lúc được Lăng Tiểu Ngư nhận làm nghĩa muội đến nay, đây là lần đầu tiên hắn ở trước mặt phê bình nàng như vậy...

Bất giác, từ trong hốc mắt Tôn Tiểu Yến, những giọt lệ tràn ra, rơi tí tách xuống mặt bàn.

Nhìn thiếu nữ rơi lệ, phía bên này Lăng Tiểu Ngư liền thôi trách mắng. Hắn vốn đâu có muốn làm cho Tôn Tiểu Yến phải buồn. Hắn chỉ là sợ nàng lại tiếp diễn hành vi dại dột của mình thêm một lần nữa. Tuy rằng hắn nắm giữ sức mạnh của thần nhân, nhưng bất trắc thế nhân ai có thể lường?

"Haizz...".

Dạ than khẽ, Lăng Tiểu Ngư chỉ tay lên chiếc ghế bên cạnh, bảo: "Muội xích lại đây".

Chưa thấy người động, hắn lặp lại yêu cầu, giọng trầm hơn một chút: "Bây giờ lời của ca muội chẳng còn muốn nghe nữa rồi phải không?".

Ngay lập tức, Tôn Tiểu Yến di chuyển ngay. Nàng sợ ca mình sẽ giận thêm.

Đợi cho người an vị, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới lại bảo: "Ngẩng đầu lên".

Thế là một cách chầm chậm, Tôn Tiểu Yến ngẩng đầu nhìn lên.

Lệ, nó đã nhiều rồi. 

"Ta còn chưa đánh, chưa phạt, muội khóc cái gì?".

Tôn Tiểu Yến hé môi, nhưng chằng nói. Cũng không biết trong đầu nghĩ gì mà nàng lại vội đưa tay lên toan lau đôi hàng lệ. Chỉ có điều là tay nàng, cả trái lẫn phải, chúng mới đưa lên, còn chưa kịp làm gì thì đã bị người nắm giữ. 

Trong sự nghi hoặc của Tôn Tiểu Yến, Lăng Tiểu Ngư nói: "Chờ ta phạt muội xong hẳn lau".

Phạt? Ca thực vẫn muốn trách phạt nàng sao? Tôn Tiểu Yến thật có một chút thương tâm.

Nàng ngày đêm nỗ lực, điên cuồng tu luyện đến mức tẩu hoả nhập ma như vậy, mục đích đâu phải vì bản thân. Nàng khao khát trở thành cường giả, cốt cũng chỉ để được tiếp tục ở bên cạnh hắn, sau này cùng hắn song hành... Ca, hắn lẽ nào không hiểu hay sao?

Tâm trạng Tôn Tiểu Yến hiện giờ là như thế đấy, cõi lòng có đau. Dù vậy, nàng chằng oán thán gì. Ca nếu muốn phạt, nàng sẽ chịu phạt. Chỉ cần ca không giận nữa thì Tôn Tiểu Yến nàng cam tâm tình nguyện. 

"Nhắm mắt lại đi, như thế ta sẽ dễ ra tay hơn".

Lăng Tiểu Ngư muốn phạt ra sao, Tôn Tiểu Yến đích xác là vẫn còn chưa biết. Nàng cho hẳn mình sẽ bị đánh. Về phần đánh vào đâu, vị trí nào thì nàng không rõ. Lúc này nàng cũng không cần thiết phải nghĩ đến làm gì. Theo lời Lăng Tiểu Ngư, nàng đóng chặt đôi hàng mi. Và chờ đợi. Chẳng tính lâu, năm bảy giây bất quá, hình phạt đã được đưa ra. Lăng Tiểu Ngư đem cả hai cánh tay đang cầm giữ buông hết; kế đấy, ngón giữa co lại, hắn nhắm vào vầng trán thiếu nữ búng xuống, lực đạo vừa phải, không mạnh chẳng yếu. 

"A...!".

Cơn đau đột ngột, vị trí lại rất ngoài ý muốn khiến cho Tôn Tiểu Yến mở choàng hai mắt. Nàng... bất ngờ lắm. 

Cái đó... là hình phạt sao? Chỉ búng một cái như vậy? 

Khi mà Tôn Tiểu Yến còn đương ngờ vực thì tiếng Lăng Tiểu Ngư cất lên: "Phạt xong rồi. Giờ thì ngồi yên đó".

Nói đoạn, hắn nâng tay lên cao hơn một chút, ở trên mặt thiếu nữ nhè nhẹ lau. Nhưng, Lăng Tiểu Ngư hắn càng lau, lệ lại càng lúc càng nhiều thêm. Tôn Tiểu Yến, nàng tiếp tục khóc. Không phải thương tâm, những giọt nước mắt này là vì cảm động. Ca đối xử với nàng thật là quá tốt...

"Ca...!".

Tình cảm khó kiềm, Tôn Tiểu Yến rướn người tới, dang tay ôm chặt lấy người đối diện.

Lăng Tiểu Ngư khựng trong giây lát, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên tấm lưng yêu kiều của thiếu nữ vỗ về. 

"Nha đầu ngốc...".

...

Cùng lúc, ở Tây Viện.

Bên trong Tuyệt Tình Điện, khu vực phía sau...

Hậu điện.

So với tiền điện thì khung cảnh ở hậu điện này lộng lẫy, xa hoa hơn rất nhiều. Cột bằng gỗ đỏ, dọc quanh thân có phụng hoàng bay lượn; rèm màu hồng phấn, hết thảy đều là được dệt từ những sợi tơ do linh tằm nhả ra, giá trị thực chẳng nhỏ; bàn ghế, ly tách, hay thậm chí những bông hoa dùng để trang trí, những viên ngọc được khảm nạm chung quanh, tất cả cũng đều là quý giá như vậy...

Nhưng, đáng chú ý nhất thì vẫn là bên dưới mặt đất: những cái hồ.

Không giống nơi tiền điện, chỉ đơn thuần được tạo ra vì tính thẩm mỹ, những hồ nước ở đây, chúng thực sự là dùng để tắm gội. Lẽ dĩ nhiên, chẳng phải ai cũng có thể đi xuống tắm được. Những cái hồ này, chúng chỉ dành riêng cho duy nhất một mình Tôn Thi Hàn. Đông - tây - nam - bắc, tổng lại có tất thảy là bốn hồ. Trong mỗi một hồ, nước đều được đổ đầy như nhau, màu sắc giống y như nhau. Đừng nghĩ trong vắt, cũng đừng nghĩ xanh trong. Thực ra, nước ở bên trong bốn cái hồ này, hết thảy đều có màu trắng đục. Nước ở đây, chúng là sự pha trộn giữa linh thủy và linh nhũ. Linh nhũ mặc dù niên đại không quá lâu, thế nhưng dựa trên số lượng mà xét, lại cộng thêm linh thủy thêm vào, chung quy giá trị vẫn là rất lớn. Trên đời, thiết nghĩ cũng chỉ dạng nhất cung chi chủ như Tôn Thi Hàn mới dám sống xa xỉ tới như vậy.

"Cũng đã lâu rồi chưa tắm gội qua." Cúi nhìn hồ nước bên cạnh, Tôn Thi Hàn thầm nghĩ. Thực lòng thì nàng nhớ cảm giác được ngâm mình trong dòng nước ấm này lắm. 

Tâm tư máy động, nàng quay sang nói với một thị nữ phía sau: "Xuân Nghi, ngươi đi xem y phục của ta đã được sửa tới đâu rồi. Chọn lấy một bộ đem tới đây, ta muốn tẩy trần".

"Vâng, cung chủ".

Tôn Thi Hàn ngó theo bóng lưng Xuân Nghi, chừng thu hồi ánh mắt thì cúi xuống nhìn ngực mình, chợt thấy băn khoăn, cõi lòng phiền muộn. 

Y phục của nàng tại sao phải sửa đây? Còn chẳng bởi đôi gò bồng đảo quá khổ này? Thời điểm trông thấy cơ thể này, Tôn Thi Hàn nàng quả đã được mở mang tầm mắt a. 

"Thật không biết Ái Chân Kha Lạc Hoàng kia ăn cái gì lớn lên, ngực lại có thể phát triển tới trình trạng này...".

"Haiz... Chỉ mỗi bước đi thôi cũng đã thấy khó khăn rồi...".

Sau này Tôn Thi Hàn hẳn sẽ dần quen, nhưng trước mắt thì nàng vẫn chưa thích ứng được. Bất kể là đi hay đứng, là ngồi hay nằm thì phần ngực vẫn gây cho nàng cảm giác khó chịu. Tới độ mà chỉ cần nhìn xuống xem thôi thì tâm trí nàng cũng đã tự thấy choáng ngợp rồi. Quá lớn đi. 

"Thu Đồng".

Nghe gọi, một thị nữ đứng gần đó liền tiến lại, giọng cung kính: "Cung chủ, xin sai bảo".

Tay chỉ vào một góc phía tây, Tôn Thi Hàn bảo: "Ngươi lại đó đem cái gương kia mang tới đây. Cái lớn nhất".

"Vâng, cung chủ".

Bước chân cẩn trọng nhưng cũng không kém phần mau lẹ, rất nhanh Thu Đồng đã mang một chiếc gương lớn đến.

"Cung chủ, đặt ở đâu ạ?".

"Để xuống đây".

"Vâng".

...

Chiếc gương mà Thu Đồng vừa mang đến, kích thước thật không phải nhỏ. Bề ngang nó rộng hơn vòng eo của Tôn Thi Hàn gấp khoảng ba lần, bề dài thì trội hơn đầu nàng hẳn hai gang tay. Với nó, thừa đủ để Tôn Thi Hàn nàng săm soi từng chi tiết trên cơ thể - vốn cũng là mục đích khi nàng bảo Thu Đồng mang tới. 

"Hừm... Đúng là vẫn quá lớn".

Đứng ở trước gương, Tôn đại cung chủ xem trái ngó phải một hồi thì rút ra. Một kết luận y sì như trước. Đôi gò bồng đảo này vẫn làm nàng vướng mắc, khiến nàng thiếu hẳn tự tin. 

Nét mặt chẳng vui vẻ gì, nàng hỏi Xuân Nghi - người sớm trở về: "Xuân Nghi, ngươi nói xem. Có phải ngực của ta quá mất cân đối không?".

Xuân Nghi lập tức phủ định: "Cung chủ, không có đâu ạ. Ngực của người rất đẹp".

Đẹp?

Tôn Thi Hàn không tin. Nàng lại tiếp tục hỏi một thị nữ khác: "Thu Đồng, ngươi thấy sao? Thật lòng mà nói, ta sẽ không trách tội".

Thu Đồng ngẫm một chút, hồi đáp: "Cung chủ, đúng thật so với đại đa số nữ nhân thì ngực của người hơi lớn một chút, nhưng tuyệt đối không xấu. Hoàn toàn trái lại, ngực của cung chủ rất hấp dẫn ánh nhìn người khác, sức mị hoặc rất lớn. Nô tì dám cam đoan bất kỳ nam nhân nào khi đứng trước cơ thể này của người cũng đều sẽ khao khát, si mê".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau