TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 561 - Chương 565

Chương 561: Cầu hôn

Tôn Thi Hàn nín lặng, quên luôn nức nở. Nàng... vừa nghe được gì vậy? Lăng Tiểu Ngư hắn nói...

Lần đầu tiên? Đó là lần đầu tiên của hắn? Từ trước đến giờ Lăng Tiểu Ngư hắn chưa từng làm cái chuyện đó? Nhưng tuổi của hắn... nó đâu có nhỏ.

Nếu Lăng Tiểu Ngư hắn là một kẻ tầm thường, tu vi thấp kém, tướng mạo xấu xí, thân thể tàn tật thì không nói làm gì, đằng này... Nhìn xem. Khuôn mặt tuy chưa đến mức tuấn mỹ nhưng vốn cũng ưa nhìn, còn thực lực thì càng chẳng phải bàn, bổn sự của hắn dám cá thiên hạ không ai hơn được. Một nam nhân lợi hại như hắn mà một mảnh tình vắt vai, một lần hoan ái cũng chưa có ư? Có tin được không đây?

Tôn Thi Hàn rất hoài nghi điều đó.

Liếc xem biểu cảm ngờ vực của người, Lăng Tiểu Ngư bất giác lại chợt thấy chẳng được tự nhiên. Cái nhìn kia là ý gì chứ?

"Lời ta nói hoàn toàn là thật".

Nói xong, Lăng Tiểu Ngư lại hữu ý mà như vô tình liếc xem Tôn Thi Hàn lần nữa.

Tôn Thi Hàn nàng vẫn cứ như thế, miệng vẫn lặng im, trong đôi mắt vẫn đầy ngờ vực. Phải qua thêm một lúc nữa, đợi đến khi Lăng Tiểu Ngư hắn hết kiên nhẫn chuẩn bị lên tiếng thì nàng mới hồi âm.

"Thì sao chứ..." - Giọng lại bắt đầu có chút nức nở, Tôn Thi Hàn cúi mặt nói - "Lăng Tiểu Ngư ngươi là nam nhân, ngươi có mất cái gì đâu. Còn ta là nữ nhân, trinh tiết vốn dĩ là thứ quý giá nhất, nay đã bị ngươi cưỡng đoạt... Hức... Sau này ta làm sao còn ngẩng đầu lên nhìn ai được nữa... Hức...".

Lăng Tiểu Ngư nghe người nói, nhìn người nức nở, suýt tí thì đã không kiềm được mà buông lời phản bác. Hắn không đồng tình đấy.

Trinh tiết của nữ nhân là vô giá, còn của nam nhân thì một xu cũng chẳng đáng ư? Tôn Thi Hàn nàng mất, Lăng Tiểu Ngư hắn lại không? Đạo lý gì vậy?

Phân biệt. Quá phân biệt rồi!

"Hức...".

Chưa nhận được một lời hồi đáp nào từ Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn mới trong nước mắt mà nói tiếp: "... Ngươi cứu ta làm gì chứ? Đối với ta, so với mạng sống thì trinh tiết còn quý giá hơn... Hức... Tại sao ngươi không bỏ mặc ta, cứ để ta chết...".

"Ta không thể." - Lăng Tiểu Ngư chen vào - "Ta không muốn ngươi chết".

Tôn Thi Hàn ngẩng đầu lên: "Ta sống hay chết thì ảnh hưởng gì tới ngươi? Ta và ngươi có quan hệ gì chứ?".

Lăng Tiểu Ngư im lặng, cái im lặng khiến cho Tôn Thi Hàn cảm thấy mất mát, trong lòng dường như hụt hẫng. Nàng nhếch môi chua xót, lại cúi mặt: "Lăng Tiểu Ngư, ta và ngươi chẳng là gì cả. Chẳng là gì hết... Ngươi hãy..."."Ta yêu thích ngươi".

Tôn Thi Hàn im bặt, tiếng nấc cũng ngưng. Tất cả bởi vì bốn chữ ấy: "Ta yêu thích ngươi".

Lăng Tiểu Ngư hắn nói hắn yêu thích nàng, có phải đó chính là lý do hắn không muốn để nàng chết, vì vậy mà cùng nàng phát sinh quan hệ?

Câu nói của Lăng Tiểu Ngư, phải công nhận đã tác động rất nhiều tới tâm tình Tôn Thi Hàn, khiến cho cảm xúc của nàng trở nên tích cực hơn. Tuy vậy, Tôn Thi Hàn chẳng phải loại nữ nhân nhẹ dạ cả tin, chỉ vài ba câu nói liền gạt được. Nàng chất vấn: "Ngươi yêu thích ta? Một thần nhân như ngươi mà lại yêu thích nữ tử phàm tục như ta sao? Lăng Tiểu Ngư ngươi có nhất thiết phải dùng những lời này để an ủi ta hay không?".

"Yêu thích? Ta và ngươi quen biết được bao lâu? Con người ta, Lăng Tiểu Ngư ngươi đã hiểu được bao nhiêu?".

Trước cái nhìn trực diện của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư không hề né tránh. Nét mặt chân thành, thanh âm rành mạch, hắn nói: "Đúng là ta và ngươi quen biết chẳng được bao lâu, nhưng Tôn Thi Hàn ngươi là ai, là người thế nào, ta nghĩ mình đã hiểu thấu".

"Ta biết cái dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng mà lần đầu tiên ta nhìn thấy, nó vốn không phải con người thật của ngươi. Ta biết Tôn Thi Hàn ngươi chỉ cố ngụy trang, dùng sự mạnh mẽ ấy để che đi bộ mặt mềm yếu của mình. Trong lòng ngươi có vết thương sâu đậm, nó khiến ngươi đau khổ, khiến ngươi căm ghét tất thảy nam nhân thiên hạ. Vết thương này, ngươi không muốn ai nhìn thấy, không muốn ai biết là nó vẫn còn đau... Những điều này, toàn bộ ta đều biết".

Theo những câu nói của Lăng Tiểu Ngư, những sự thật mà hắn vạch trần, các ngón tay của Tôn Thi Hàn càng siết lại.

Cử chỉ ấy, Lăng Tiểu Ngư có chú tâm quan sát nên thấy được. Hắn biết lời nói của mình đã có tác dụng. Rèn sắt khi còn nóng, hắn tiếp tục: "... Con người trước đây mới thực sự là ngươi. Tôn Thi Hàn ngươi vốn là một nữ nhân đoan chính, dịu dàng, một con người cao nhã mà thân thiện dễ gần".

"Trinh tiết đối với ngươi vô cùng quan trọng, là thứ mà xưa giờ ngươi đều kiên quyết giữ gìn, ta biết chứ. Thế nhưng... Cũng chính vì ta biết Tôn Thi Hàn ngươi là ai, hiểu rõ con người ngươi thế nào cho nên mới bất giác sinh lòng yêu thích ngươi. Ngươi nói xem, ta làm sao có thể bỏ mặc nữ nhân mình yêu thích, để tính mạng nàng mau chóng lụi tàn được đây?".Tôn Thi Hàn đã nghe hết, ý nghĩa trong từng câu từng chữ nàng cũng đều hiểu hết, nhưng... hiểu thì hiểu, nàng vẫn cứ bảo trì im lặng. Nàng không biết phải nói gì cả. Lăng Tiểu Ngư đang bày tỏ tình cảm với nàng, nàng cho là vậy. Nếu nói Tôn Thi Hàn nàng xem nhẹ, chẳng để ý gì thì đấy là nói dối. Thật ra thì hiện trong lòng nàng... nó kỳ quái lắm. Hình như có chút gì đó vui, có chút gì đó thích. Cứ như thể là Tôn Thi Hàn nàng đã mong đợi Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ nói ra những lời giống vậy...

Đây là vì sao? Tôn Thi Hàn nàng lẽ nào cũng sớm có tình cảm với Lăng Tiểu Ngư hắn rồi ư?

"Thi Hàn, nàng..." Lăng Tiểu Ngư chủ động phá tan im lặng, đang muốn nói thêm thì bên cạnh Tôn Thi Hàn đã cướp lời.

Nàng nói: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi... ngươi xem trộm ký ức của ta?".

Lăng Tiểu Ngư cũng không phủ nhận: "Thời điểm nàng trúng phải độc thủ của Thác Hán, lúc chữa trị cho nàng ta có nhìn qua một chút".

"Một chút? Chứ không phải xem hết toàn bộ?".

Lăng Tiểu Ngư hắn tường tận con người nàng như vậy, nếu bảo chỉ nhìn một chút đánh chết Tôn Thi Hàn nàng cũng không tin.

Hiểu bản thân lúc này nên tỏ ra thành thật, Lăng Tiểu Ngư thừa nhận luôn.

"Thi Hàn, lúc đó ta cũng chỉ là có chút hiếu kì, tuyệt đối không định gây hại gì cho nàng. Nhưng cũng nhờ sự hiếu kì này mà ta mới hiểu được con người thật của nàng, mới yêu thích...".

"Hạ lưu".

Lăng Tiểu Ngư đang nói thì bị Tôn Thi Hàn cắt ngang như vậy, bằng hai tiếng "hạ lưu" kia. Lăng Tiểu Ngư thực không rõ ràng ý tứ lắm. Nếu bảo là Tôn Thi Hàn mắng chửi thì chẳng đúng, bên trong giọng điệu chẳng gay gắt chút nào. Nhưng nếu không phải mắng chửi thì là gì? Hờn trách ư?

Sau vài giây cân nhắc, cuối cùng Lăng Tiểu Ngư cũng chính thức quyết định. Thần tình rất đỗi nghiêm túc, hắn nắm lấy bàn tay đặt ở phía dưới chân của Tôn Thi Hàn.

Đối với hành vi này của Lăng Tiểu Ngư hắn, Tôn Thi Hàn ban đầu có phản kháng, muốn rút ra, nhưng rồi dưới sự níu giữ của Lăng Tiểu Ngư, nàng đã để yên cho hắn nắm.

Dám cá ở trong lòng Tôn Thi Hàn nàng, thực chất cũng không hẳn có ý tứ cự tuyệt. Bởi nếu mà thực sự muốn chối từ, nàng há lại chẳng thể thu tay? Lăng Tiểu Ngư dùng sức nào được bao nhiêu.

"Thi Hàn." - Tay trái nắm giữ trong khi tay phải thì áp lên bàn tay mềm mại của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư nói, giọng điệu rất đỗi chân thành - "Nàng... có thể làm đạo lữ của ta không?".

Chương 562: Không thể đồng ý

"Ta... t...".

"T...". 

Tôn Thi Hàn mấp máy đôi môi, mãi một đỗi mà vẫn không thể thốt ra được một câu nào trọn vẹn. Lăng Tiểu Ngư làm cho nàng bất ngờ quá. 

Muốn nàng làm đạo lữ của hắn? Đấy là một lời cầu hôn?

Có ai biết được là bây giờ Tôn Thi Hàn nàng khẩn trương tới độ nào. Tim nàng đập nhanh tới nỗi tưởng chừng sắp nhảy ra khỏi lồng ngực... 

À mà không. Tôn Thi Hàn nàng làm gì có tim. Hiện nàng chỉ còn mỗi linh hồn thôi mà. Đây là cảm giác. Cái cảm giác trống ngực rộn ràng, hô hấp ngưng hẳn...

Kỳ quái lắm. Tôn Thi Hàn nàng chẳng suy nghĩ được gì cả. Đầu óc nàng lúc này bỗng trở nên trống rỗng lạ thường. Dường như bao nhiêu kiến thức nàng từng học, tất cả đã dắt nhau đi trốn hết vậy... Nữ nhân thông minh, bản lãnh thường trực đâu rồi? Tại sao hiện hữu đây chỉ còn mỗi một cô gái đơn thuần thế này?

Tôn Thi Hàn không biết. Nàng không lý giải được trạng thái của mình. Loại cảm xúc này, xưa giờ nàng chưa từng trải nghiệm. Trước đây, cái thời thiếu nữ ngây thơ vụng dại, Tôn Thi Hàn nàng cũng từng được không ít người theo đuổi, kẻ bày tỏ với nàng cũng rất nhiều, thế nhưng trong tất cả những lần được bày tỏ ấy, lạ là lại chẳng một lần nào giống như lần này. Thậm chí là tên nam nhân bạc tình mà Tôn Thi Hàn nàng đã ngu ngốc tin rồi yêu kia, hắn cũng không khiến nàng khẩn trương, ngưng thở, tim đập rộn ràng thế này...

Đây là vì sao?

Không lẽ cảm xúc này mới thực sự là "yêu thích", tình cảm thuở trước của Tôn Thi Hàn nàng chỉ là ngộ nhận? Nàng đã nhầm lẫn ư? Tôn Thi Hàn bất chợt nghĩ. Một ý nghĩ mà nàng định nghĩa là điên rồ. Tuy nhiên, đó chưa phải đỉnh điểm. Điên rồ hơn cả là cái ý định này đây: Nàng đã toan nói đồng ý.

Phải, Tôn Thi Hàn nàng suýt nữa thì đã gật đầu chấp nhận lời cầu hôn của Lăng Tiểu Ngư rồi. Sâu trong nội tâm nàng có một lực lượng thần bí thôi thúc bảo nàng làm như vậy. Nhưng vẫn còn may, đúng giây phút nàng sắp mở miệng thốt ra đó thì một tia lý trí đã nhắc nhở nàng, đem nàng cản lại. 

Giật mình hoảng hốt, Tôn Thi Hàn vội vàng đem bàn tay đang bị người nắm kia rút về. Rồi nói: "Ngươi... ngươi đừng có mơ!"."Lăng Tiểu Ngư ngươi nghĩ ngươi đối với ta như vậy, giờ bảo ta làm đạo lữ thì ta sẽ liền đồng ý làm đạo lữ sao?! Ngươi cho ta là hạng nữ nhân dễ dãi ư?!".

Lăng Tiểu Ngư hơi khựng người một chút. Hắn cảm thấy là mình bị oan. Hắn đã coi Tôn Thi Hàn nàng là nữ nhân dễ dãi bao giờ? 

"Thi Hàn, ta chưa bao giờ nghĩ về nàng như vậy cả. Thêm nữa... Thi Hàn, ta không "bảo", không phải yêu cầu mà là... hi vọng. Ta mong nàng đồng ý làm đạo lữ của ta".

"Hi vọng" ư? Đôi mắt Tôn Thi Hàn vừa ánh lên một vài tia khác lạ. Nàng hiểu ý nghĩa chứ. Lăng Tiểu Ngư hắn rõ ràng đã rất hạ mình. Hắn đã cho nàng thể diện và tôn nghiêm. 

Chỉ là... Tôn Thi Hàn nàng làm sao có thể nói đồng ý được. Cho dù Lăng Tiểu Ngư hắn rất thành ý, những lời hắn nói là thật dạ chân tâm đi nữa thì cũng vẫn là không được. Ngẫm mà xem, Tôn Thi Hàn nàng vừa bị hắn cưỡng đoạt, mê gian như vậy, mới ai oán nức nở như vậy, giờ lại quay ngoắt một trăm tám mươi độ gật đầu đồng ý, người khác sẽ đánh giá ra sao?

Phẩm giá! Tôn Thi Hàn nàng phải giữ phẩm giá! Cho dù muốn chấp nhận thì cũng tuyệt đối không nên là lúc này!
Mặt quay sang hướng khác, Tôn Thi Hàn làm ra vẻ lạnh lùng:

"Hừ... Lăng Tiểu Ngư ngươi muốn liền được ư? Đừng hòng!". 

...

Trong cái khoản tán tỉnh, dỗ dành nữ nhân này, Lăng Tiểu Ngư thật sự là chẳng cao minh gì lắm. Những cử chỉ, những lời đã nói từ nãy giờ, gần như đã là tất cả khả năng của hắn rồi. Sau hết bấy nhiêu mà Tôn Thi Hàn vẫn không gật đầu thì hắn cũng đành chịu. 

"Nàng vừa mới trải qua sự tình như vậy, tâm lý hẳn đã bị tác động rất nhiều. Giờ ta lại ngỏ lời cầu hôn, e là không thích hợp. Có lẽ ta nên cho nàng thêm thời gian...".

Nghĩ vậy, Lăng Tiểu Ngư mới thả lỏng tâm tình. Hắn nói với Tôn Thi Hàn: "Thi Hàn, ta biết trong nhất thời nàng rất khó chấp nhận. Không sao, ta có thể đợi. Ta thật tâm mong nàng trở thành đạo lữ của ta. Trong mắt ta, Thi Hàn nàng là một nữ nhân tốt, chẳng đáng phải vì một kẻ phụ tình mà thương tâm, khổ hận. Nàng xứng đáng có được hạnh phúc...".

Đợi thêm vài giây mà nữ nhân trước mặt vẫn không thấy phản ứng gì, Lăng Tiểu Ngư mới chuyển mình đứng dậy. 

"Thi Hàn, ưm... nàng nghỉ ngơi đi. Chuyện đó... ta hi vọng nàng sẽ suy nghĩ".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư xoay lưng, nhưng rồi lại đột ngột dừng lại: "Đừng nghĩ đến những chuyện dại dột. Ta không muốn nhìn thấy nàng bị tổn thương".

Những lời mà Lăng Tiểu Ngư đã nói ra trước đó, mấy phần là thật, mấy phần là giả thì khó lòng đong đếm được, tuy nhiên, hai câu sau cùng này, hết thảy đều là thật. Lăng Tiểu Ngư hắn đích xác chẳng hi vọng nhìn thấy Tôn Thi Hàn tự làm tổn thương chính mình. Hắn sẽ rất áy náy.

Đúng, chỉ là áy náy, mặc cảm tội lỗi thôi...

Chương 563: Có thể cởi xuống thì nhất định phải mặc lên

Lăng Tiểu Ngư có thích Tôn Thi Hàn hay không?

Một chút.

Hắn có yêu nàng hay không?

Rất tiếc, những lời hắn đã bày tỏ, chúng lại không phải thật. Lăng Tiểu Ngư của trước kia cũng tốt, Lăng Tiểu Ngư của bây giờ cũng được, trước sau đều như một, người hắn yêu vẫn chỉ có một mình Lăng Thanh Trúc - sư phụ của hắn. Ngoài ra thì... hắn chẳng còn yêu ai nữa. Ở trong lòng hắn, địa vị của Lăng Thanh Trúc là không thể thay thế, cũng giống như Yến cô cô hắn vậy. Chí ít thì hiện tại là vậy, còn tương lai...

"Mai sau" có lẽ sẽ không quá nhiều. Trong những tháng ngày còn lại ấy, Lăng Tiểu Ngư cũng đã dự định cả rồi. Tuy là sẽ chẳng được trọn vẹn, nhưng Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ đối xử với Tôn Thi Hàn thật tốt, sẽ cố gắng yêu thương nàng, dành tình cảm cho nàng. Lăng Thanh Trúc, mối tình bất luân ấy hắn sẽ cố lãng quên. Có lẽ sớm thôi...

"Đợi đã!".

Lăng Tiểu Ngư quay mặt, thân ảnh sắp tan biến thì phía sau, tiếng Tôn Thi Hàn chợt cất lên.

Lúc Lăng Tiểu Ngư xoay đầu cũng là thời điểm nàng nói tiếp: "Xú nam nhân ngươi cứ thế mà bỏ đi? Ngươi để mặc ta như vầy...".

Liếc thấy thần tình người nơi đối diện còn mờ mịt, Tôn Thi Hàn có hơi gấp, nhìn thân thể mình mà bảo: "Ngươi... ngươi đem y phục ta cởi xuống, lẽ nào lại không thể mặc lên?!".

Đó là một yêu cầu, và nó... có phần "kỳ cục". Đến mức mà chính Tôn Thi Hàn cũng không thể nào hiểu được. Chả tốn quá nhiều thời gian, sau khi thốt ra xong câu nói ấy thì nàng đã tự mình hối hận rồi.

Tôn Thi Hàn nàng bị điên rồi hay sao? Tự dưng lại biểu lộ ý tứ muốn hắn đem y phục đã cởi mặc lên cho mình...

"Tôn Thi Hàn ta bị điên rồi. Thật sự là bị điên rồi...".

Trong dạ thầm xấu hổ, cũng có đôi phần tức giận với chính bản thân mình, Tôn Thi Hàn len lén đưa mắt liếc nhìn nam nhân phía đối diện.

Lăng Tiểu Ngư không để lộ nhiều cảm xúc lắm, trên khuôn mặt hắn, từ trán xuống cằm hết thảy vẫn bình thường, khá là trầm tĩnh.

Bằng cái dáng vẻ điềm đạm ấy, hắn chậm rãi bước lại chỗ Tôn Thi Hàn. Động tác nhẹ nhàng, hắn đưa tay nắm lấy một góc áo mà Tôn Thi Hàn đang cầm để che thân. Nhận ra cử chỉ níu giữ của nàng, hắn mới nói: "Nàng không phải muốn ta mặc y phục giúp sao?".

Tôn Thi Hàn nghe Lăng Tiểu Ngư hắn nói vậy thì rất muốn phủ nhận, nhưng lời ra đến miệng, chính nàng lại đem chúng ngăn giữ.

Đưa ra yêu cầu là Tôn Thi Hàn nàng, bây giờ thu lại... như thế có phải càng kì hay không. Biết đâu hắn thấy nàng biểu hiện như vậy lại cho nàng e ngại, từ đó dễ dàng ức hiếp...

Một thân bản lãnh, một thời cao ngạo không rõ đã biến đi đâu, Tôn Thi Hàn lúc này... thật sao mà dung dị quá. Cái lối suy nghĩ của nàng, hoàn toàn chẳng hơn gì một thiếu nữ mới biết yêu cả. Mà có lẽ đây đúng là lần đầu Tôn Thi Hàn nàng biết yêu thật cũng nên.

Phân vân, lưỡng lự một hồi, cuối cùng thì Tôn Thi Hàn cũng đã có lựa chọn. Phóng lao đành phải theo lao, nàng chấp thuận để cho Lăng Tiểu Ngư cầm lấy y phục mà mặc lên giúp mình. Một đại nam nhân lại đi hầu hạ nữ nhân mặc y phục, tính ra cũng hiếm lắm. Huống hồ nam nhân này còn là người rất có thân phận. Hai chữ "thần nhân", một nữ tử phàm tục như Tôn Thi Hàn nàng đây dẫu tu luyện thêm ngàn năm nữa cũng chỉ có thể ngước nhìn thôi a. Giờ ngẫm lại, Tôn Thi Hàn nàng quả đúng là to gan lớn mật thật, lại dám yêu cầu thần nhân mặc quần áo lên cho mình. May là thần nhân chẳng chấp chứ nếu không...

Nhưng mà cũng lạ. Lăng Tiểu Ngư hắn tại sao lại không chút tức giận nhỉ? Tuy nói tu sĩ khác thế tục phàm nhân, suy nghĩ thông thoáng hơn, thế nhưng nhiều khía cạnh thì vẫn rất bảo thủ, giống như ở cái khoản này vậy. Nữ nhân hầu hạ nam nhân thay quần áo là chuyện rất đỗi bình thường, còn nam nhân mà giúp nữ nhân mặc y phục... thực sự là rất bất thường đấy. Thậm chí kể cả có là phu thê cũng vậy.

"Hắn như vậy... có phải là bởi thực tâm yêu thích ta hay không?" Sau cùng, Tôn Thi Hàn đã đi đến kết luận này. Bởi theo nàng, chỉ có lý do này mới đủ thuyết phục.

Thực tế ư?

Thật ra thì Lăng Tiểu Ngư vốn chẳng để ý lắm. Quan điểm của hắn khác với hầu hết nam nhân trong thiên hạ; với hắn, địa vị của nữ nhân không hề kém hơn nam nhân, thậm chí là cao hơn. Hắn chưa bao giờ xem nhẹ hay đánh giá thấp vị thế của nữ nhân ở bất kỳ phương diện nào. Từ thuở thơ dại cho đến khi trưởng thành, Lăng Tiểu Ngư hắn chính là được nữ nhân dạy dỗ mà lớn lên. Trước có Yến cô cô, sau có Lăng Thanh Trúc, tầm ảnh hưởng của các nàng nhiều hơn tất thảy...

Nam nhân mặc y phục cho nữ nhân, có gì không được? Xấu hổ? Tại sao lại phải thấy xấu hổ? Lăng Tiểu Ngư cho rằng đây là việc làm hết sức bình thường. Lại nói, quần áo trên người Tôn Thi Hàn, cởi xuống chẳng phải hắn hay sao?

Ngươi là nam nhân, ngươi nếu có thể đem y phục con gái nhà người ta cởi xuống thì nhất định phải có trách nhiệm đem chúng mặc lên lại cho nàng. Để mặc nàng trần truồng, để nàng chịu cảnh gió sương, như thế thì ngươi thật không đáng mặt nam nhân.

Tự ý thức được trách nhiệm của mình, Lăng Tiểu Ngư đưa tay cầm lấy mớ y phục mà Tôn Thi Hàn đang dùng để phủ tạm che thân, kéo về phía mình. Hắn không thể không dùng sức, bởi lẽ, ở chiều đối diện, những ngón tay Tôn Thi Hàn vẫn còn đang níu giữ. Hẳn là ngượng ngùng đi.

"Hừm... Thi Hàn, nàng cứ nắm chặt như vậy ta làm sao có thể giúp nàng mặc y phục được".

Tôn Thi Hàn dùng ánh mắt u oán lườm một cái, sau đó mới từ từ thả lỏng những ngón tay. Ngay khi y phục bị người lấy đi, nàng cũng lập tức đem hai vùng nhạy cảm che lại, đầu cúi xuống hẳn.

Xem mỹ nhân thẹn thùng khép nép, Lăng Tiểu Ngư bất giác có chút thất thần cảm khái: "Nàng thật xinh đẹp".Lăng Tiểu Ngư chưa nói ra còn tốt, vừa nói xong thì Tôn Thi Hàn liền quay mặt đi luôn.

Người ta cũng biết xấu hổ đấy!

"Hừm...".

Khoảnh khắc thất thần qua đi, Lăng Tiểu Ngư hắng nhẹ một tiếng để xua tan bầu không khí ám muội. Hắn hạ thấp người xuống, từ trong mớ y phục lấy ra một cái quần màu đen nho nhỏ, chuẩn bị mặc lên cho người.

"Cái đó..." Mặt đã quay đi nhưng mắt vẫn lén nhìn, Tôn Thi Hàn trông thấy thứ trong tay Lăng Tiểu Ngư thì mang tai cũng nóng bừng lên. Xấu hổ vì vậy mà tăng thêm một tầng.

"Nữ nhân này..." Thần thái của Tôn Thi Hàn sao trốn khỏi thần thức Lăng Tiểu Ngư. Mặc dù mắt không nhìn lên thì hắn vẫn thấy rõ mồn một. Bộ dạng Tôn đại cung chủ hiện giờ, xem cũng thú vị lắm.

"Thi Hàn, nàng nhấc chân lên một chút".

Chưa thấy người động, Lăng Tiểu Ngư mới lặp lại: "Thi Hàn, dưới chân nàng bây giờ đã không phải như trước, sớm đã là sàn, nàng không nhấc chân ta sao có thể mặc được?".

Vẫn như cũ, Tôn Thi Hàn chẳng hề nhúc nhích.

Bất đắc dĩ, Lăng Tiểu Ngư thôi không yêu cầu gì nữa. Hắn đưa tay nắm lấy cổ chân trắng ngần trước mặt, dụng lực đem nó nhấc lên.

"A!".

Chân bất ngờ bị nhấc, Tôn Thi Hàn nhất thời khó giữ được thăng bằng, ngã nhào ra phía sau. Còn may, liền ngay sau đấy, một bàn tay đã vươn ra đỡ lấy tấm lưng ong của nàng.

Ở trong vòng tay nam nhân ấy, lạ lùng làm sao, Tôn Thi Hàn nàng bỗng thấy an tâm vô cùng. Cảm giác chừng như thiên địa có sụp đổ thì nàng vẫn sẽ bình an vậy.

"Nàng không sao chứ?".

Một câu hỏi thừa nhưng biểu lộ quan tâm, và nó làm nội tâm Tôn Thi Hàn như vừa được nếm chút hương mật. Nhưng, ngọt thì ngọt, Tôn Thi Hàn vẫn mạnh mẽ cự tuyệt. Nàng tách khỏi người Lăng Tiểu Ngư, giọng tức giận, cũng không biết là thật tâm hay cố tình biểu hiện cho người xem: "Lăng Tiểu Ngư ngươi cố ý đúng không?!".

Vẻ mặt ta đây oan uổng, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Không có".

"Ngụy biện!".

Chương 564: Tá Thi Hoàn Hồn (1)

Trên thế gian này, nếu hỏi có giống loài nào khó hiểu nhất thì đó hẳn phải là nữ nhân. Tâm tư nữ nhân, thiên hạ thật chẳng người nắm được. Những nữ nhân đơn giản nhất, có đôi khi cũng sẽ trở nên phức tạp lạ kỳ. Tôn Thi Hàn không phải là ngoại lệ. Từ nãy đến giờ, những gì nàng nói, những gì nàng làm, hết thảy đều hết sức "khó lường". Thậm chí đến chính bản thân nàng cũng không sao lý giải được. Mà chính bản thân nàng cũng không hiểu thì Lăng Tiểu Ngư làm sao am tường đây? 

Lắc đầu cho qua, Lăng Tiểu Ngư quay lại với "nhiệm vụ" của mình. 

"Được rồi, là lỗi của ta...".

Ngó thấy người xích lại gần mình, Tôn Thi Hàn cảnh giác: "Ngươi lại tính làm gì?".

"Thì mặc y phục." Lăng Tiểu Ngư giơ lên chiếc quần nho nhỏ màu đen, đáp.

"Cái đó, ta...".

"Sao? Đổi ý rồi à? Không cần ta phải mặc y phục cho nàng nữa?".

"Ta...".

"Nếu nàng e ngại thì thôi vậy".

Lăng Tiểu Ngư cố tình biểu lộ ra một chút tiếu ý cười chê, rồi ngoảnh mặt, làm bộ muốn đi. 

"Đứng lại!".

Nghe gọi, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng xoay đầu.

Khuôn mặt Tôn Thi Hàn đanh lại, cũng không rõ là hờn hay uất: "Quần áo là ngươi cởi xuống, ngươi phải mặc lên!".

Lại bảo mặc lên, từ nãy giờ hắn nào đã cự tuyệt đâu? Tôn Thi Hàn nàng mới là người trốn tránh đấy chứ. Lăng Tiểu Ngư thầm sinh tiếu ý. 

"Ngươi... ngươi cười cái gì?!".

"Không có." Lăng Tiểu Ngư chối bay, miệng thu hồi tiếu ý. Nhưng... cũng chẳng được lâu. Tầm đôi ba phút, hoặc hơn một chút, trên khuôn mặt hắn, ý cười lại sinh. Hắn là cười bộ dạng của Tôn Thi Hàn. Sau khi mặc lên cho nàng hai phần y phục trên dưới, nhìn xem chúng, trong lòng hắn thật là khó nhịn. Áo lót thì kéo gần tới cổ, quần lót thì muốn kéo lên tới rốn; trong đã vậy, bằng như bên ngoài... Trung y, trường y, tay áo cái nào cũng đều dài quá nửa lòng bàn tay, ống quần cái nào cũng đều phủ tận lòng bàn chân... Nhìn xem, nếu mà không tính cái đầu còn nhô ra thì Tôn Thi Hàn nàng bây giờ có khác nào một cái gối ôm được bao bọc kỹ lưỡng đâu?

Trông thấy ánh mắt của người, Tôn đại cung chủ sao lại chẳng hiểu người đang cười gì. Nàng bực tức nói: "Biến ta thành trò cười thì ngươi vui lắm hay sao?!"."Ngươi còn cười? Mau đổi cho ta bộ đồ khác!".

"Hừm." - Lăng Tiểu Ngư che miệng hắng nhẹ, điềm nhiên bảo - "Đổi làm gì. Ta thấy nàng mặc như vầy cũng rất khả ái".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư cũng lập tức rời đi, chẳng cho ai kia có cơ hội đôi co tranh cãi.

"Hừm...".

Còn lại một mình bên trong không gian u tịch, Tôn Thi Hàn siết chặt nắm tay, cắn môi mà oán trách: "Xú nam nhân...".

...

...

Chuyện hôm ấy cứ vậy mà qua. Từ thương tâm, oán hận, sau một hồi được Lăng Tiểu Ngư ra sức dỗ dành thì Tôn Thi Hàn rốt cuộc đã bình tâm trở lại, suy nghĩ tích cực hơn rất nhiều. Ở trong đầu, nàng không còn ý định muốn trả thù Lăng Tiểu Ngư, càng không có ý nghĩ tìm chết. Chuyện không mong xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, oán than trách hận lại được gì? Huống hồ người ta cũng đã chịu trách nhiệm...

Hai tiếng "yêu thích" mà Lăng Tiểu Ngư tỏ bày, lời cầu hôn hắn đã nói, chúng hoàn toàn xoa dịu trái tim của Tôn Thi Hàn nàng, khiến nàng chẳng còn thấy đau nữa.

Thật ra lúc đó, Tôn Thi Hàn nàng thậm chí suýt nữa đã gật đầu đồng ý. Nếu ở giây cuối cùng, lý trí không nhắc nhở nàng cần giữ cho mình phẩm giá thì chắc bây giờ thân phận nàng đã đổi khác, trở thành người nhà họ Lăng rồi."Lăng phu nhân sao?" Tôn Thi Hàn mường tượng ra cảnh người khác gọi mình như vậy, trong lòng lại xấu hổ không thôi.

"Này!".

"A...!" Tôn Thi Hàn đang miên man nghĩ ngợi thì một tiếng gọi lớn vang lên sát ngay bên tai, khiến nàng giật mình. 

Chừng trấn định lại, nhận ra người hô gọi, Tôn Thi Hàn mới cau mày hờn trách: "Ngươi làm cái trò gì vậy?!".

"Câu này phải để ta hỏi nàng mới đúng".

Trong bộ hắc sắc trường y quen thuộc, Lăng Tiểu Ngư tiếp lời: "Tôn Thi Hàn nàng đang nghĩ tới chuyện gì mà lại thất thần đến như thế, ta gọi hai ba lần cũng chẳng phản ứng?".

"Ta...".

Tôn Thi Hàn tự thấy xấu hổ, vội dùng vẻ lạnh lùng để che đi: "Hừ, ta là nghĩ đến nam nhân ta từng yêu, nghĩ đến những ngày tháng ái ân mặn nồng giữa chúng ta".

Từ miệng Tôn Thi Hàn, câu chữ hết sức rành mạch mà đi ra. Chẳng rõ vô tình hay cố ý, nhưng mục đích thì chắc hẳn muốn làm cho Lăng Tiểu Ngư phải ghen tị, bực tức. 

Đáng tiếc, Lăng Tiểu Ngư lại hoàn toàn miễn nhiễm. Hắn chả có vẻ gì là ghen tị, bực tức như điều Tôn Thi Hàn đã trông đợi. Thay vì cái kiểu cau có khó coi thì hắn lại nở một nụ cười, hàm ý hồi âm: "Ồ, vậy sao? Kì lạ thật. Tại sao ta lại nghe thiên hạ đều bảo Tôn đại cung chủ của Tuyết Linh Cung đối với nhân tình cũ kia của mình vô cùng thống hận nhỉ?".

Tâm tư linh động, Tôn Thi Hàn chống chế: "Có yêu mới có hận. Ngươi lẽ nào không biết hận càng sâu thì tình yêu ấy càng đậm hay sao?".

"Cái này... ta đúng là không biết thật." Lần này thì Lăng Tiểu Ngư không phản bác, thanh âm so với trước cũng chợt trầm đi hẳn.

Hắn đang buồn. Tôn Thi Hàn cho là như vậy. Cử chỉ ấy, thần tình ấy, chúng hiện rõ trong đôi mắt nàng. Thoạt đầu Tôn Thi Hàn khá vui, có cảm giác thành tựu, nhưng rồi sau đó, khi thấy Lăng Tiểu Ngư hắn lặng lẽ xoay lưng, trái tim nàng chẳng hiểu tại sao lại bỗng nhói lên. Nàng hối hận bởi chính những lời mà mình đã nói ra.

Môi hé mở, Tôn Thi Hàn trông theo bóng lưng người trước mặt, muốn nói thêm gì đó. Tiếc rằng cuối cùng nàng lại không thể phát được thành âm.

Dưới những tàn cây, một cơn gió nhè nhẹ thổi qua, làm lay tà áo...

Chương 565: Tá thi hoàn hồn (2)

"Lăng Tiểu Ngư." Bên một con suối nhỏ, Tôn Thi Hàn lặng lẽ tiếp cận Lăng Tiểu Ngư, thấp giọng gọi. Tính ra thì kể từ cái lần tỉnh tỉnh mê mê mà cùng người hoan ái ấy, nàng đã luôn xưng hô như vậy, danh tự nếu không phải "ngươi" thì cũng là "Lăng Tiểu Ngư". "Trưởng lão", "Hôi Diện", Tôn Thi Hàn nàng đều chưa một lần nhắc lại. 

Cũng đúng thôi. Quan hệ giữa nàng và Lăng Tiểu Ngư hôm nay đâu còn giống trước nữa, tiếp tục xưng hô như trước làm sao thoả. "Trưởng lão" thì tôn kính quá, "Hôi Diện" thì lại xa cách quá. Hôi Diện, Hôi Diện, nghe chả có tí cảm tình nào cả. Đấy vốn đâu phải tên họ của Lăng Tiểu Ngư, bất quá một cái danh nhằm ám chỉ vẻ bề ngoài của hắn, khi mà hắn đeo lên mặt nạ...

"Lăng Tiểu Ngư", đấy mới là tên thật của hắn. Tôn Thi Hàn nàng đã cùng hắn phát sinh chuyện đó rồi, nàng tự cho mình cái quyền được kêu, được gọi. Chỉ có điều là lúc này, nàng gọi cũng không được tự nhiên gì mấy. 

Giọng hơi ngập ngừng, Tôn Thi Hàn nói tiếp: "Ngươi... ngươi làm gì đó?".

"Vẽ." Lăng Tiểu Ngư đáp gọn, ánh mắt vẫn tập trung nhìn thể xác lơ lửng trước mặt. 

Cái xác này, nó tất nhiên là của Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Sau một thời gian chuẩn bị, hôm nay Lăng Tiểu Ngư hắn đã quyết định sẽ giúp Tôn Thi Hàn nhập xác. 

Tâm không tạp niệm, hắn tiếp tục trích máu vẽ lên thể xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng những hoa văn tối nghĩa mà theo đánh giá của Tôn Thi Hàn là... chúng rất đẹp. 

Bởi còn áy náy vì những lời ban nãy mình nói, nghĩ chúng đã làm Lăng Tiểu Ngư bị tổn thương nên Tôn Thi Hàn chẳng dám to tiếng sỗ sàng. Vẫn như cũ, thanh âm của nàng rất nhẹ nhàng, thái độ rất là lịch thiệp: "Những cái này có tác dụng gì?".

"Trấn áp".

Trấn áp?

Tôn Thi Hàn nghi hoặc. Bất quá một cái xác, Lăng Tiểu Ngư hắn cần gì trấn áp?

Chừng như cũng đoán được tâm ý của nữ nhân bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư giải đáp thắc mắc: "Cái xác này ta đương nhiên không sợ, nhưng Thi Hàn nàng thì khác".

Tương tự Tôn Thi Hàn, kể từ sau lần hoan ái ấy, Lăng Tiểu Ngư cũng đã thay đổi cách xưng hô, chuyển hẳn từ "ngươi" thành "nàng", ba tiếng "Tôn Thi Hàn" cũng được hắn rút gọn xuống thành "Thi Hàn". 

Đối với lối xưng hô này của hắn, dù không nói ra nhưng thú thực là ban đầu Tôn Thi Hàn cũng nhột lắm. May sao, Tôn Thi Hàn nàng là người rất nhanh nhạy, nghe vài lần liền quen. 

"Ta?" - Tôn Thi Hàn chỉ vào mình, hỏi lại - "Lăng Tiểu Ngư, ý ngươi là cái xác này sẽ làm hại ta?".

Lăng Tiểu Ngư xem chừng đã hoàn thành công việc, hắn thu tay, nhìn Tôn Thi Hàn: "Nàng cho Ái Chân Kha Lạc Hoàng là nhân vật hạng nào?".

"Mặc dù thần hồn của nàng ta đã bị ta diệt, nhưng thân xác lưu lại này, tuyệt đối không phải thứ đồ vật để cho một tiểu tu sĩ như Thi Hàn nàng muốn làm gì thì làm đâu".

"Cốt cách của Ái Chân Kha Lạc Hoàng rất không đơn giản, lực lượng lại còn rất lớn, một linh hồn tu sĩ chân nhân như nàng nếu dám tùy tiện nhập vào, mười quá chín sẽ bị thâu tóm ngay. Tới chừng đó, làm chủ sẽ không phải nàng mà là cái xác này. Nó sẽ kiểm soát, điều khiển nàng".

Tôn Thi Hàn nghe xong, vô thức nuốt xuống một ngụm nước bọt. Nội tâm nàng hơi bị khiếp hãi đấy.

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi... ngươi không cố tình doạ ta đấy chứ?".

"Nàng thấy ta rảnh lắm sao?". 

Tôn Thi Hàn chuyển mắt liếc xem những hoa văn pháp chú dày đặc trên thân thể Ái Chân Kha Lạc Hoàng, thầm lắc đầu. Lăng Tiểu Ngư hắn có rảnh thì chắc cũng không tới mức trích máu của mình vẽ vời ra như thế a. 

"Vậy... Bây giờ ta có thể nhập xác được rồi phải không?". 

Trái với điều Tôn Thi Hàn nghĩ, nơi đối diện, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Còn chưa được".
Hắn nói tiếp: "Thể xác của Ái Chân đúng là đã ổn, nhưng linh hồn của nàng thì vẫn chưa".

"Ta phải làm gì?" Tôn Thi Hàn hỏi liền. Dù sao đây cũng là chuyện liên quan đến an nguy của mình, nàng cần phải nắm rõ. 

Chẳng để nàng chờ lâu, Lăng Tiểu Ngư nói ra: "Tương tự thể xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, ta cần giúp nàng chuẩn bị một chút".

"Ý ngươi là ta cũng phải vẽ?".

"Không phải nàng vẽ mà là ta vẽ." Lăng Tiểu Ngư đính chính. 

Tôn Thi Hàn thì không quan tâm lắm. Vốn ý tứ của nàng đã là như thế rồi, chỉ do cách nói bị ngược thôi.

Thần sắc hơi khó coi, nàng ngó qua thể xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, hỏi tiếp: "Vậy... ta cũng phải giống như nàng, cởi... cởi hết y phục?".

Thay vì trả lời thì Lăng Tiểu Ngư lại đáp bằng một câu hỏi: "Nàng nói xem?".

Thế là đã rõ. Tôn Thi Hàn đâu phải kẻ ngu, sao chẳng xem ra ý tứ. Mà cũng phải thôi, mặc y phục thì sao vẽ được chứ...

Liếc thấy người cắn môi im lặng, Lăng Tiểu Ngư mới giở giọng chê bai: "Hình như là có người đang tự thấy xấu hổ. Thật không nghĩ nhất cung chi chủ thường ngày cao ngạo là vậy, bây giờ lại chẳng khác một tiểu miêu nhút nhát, đến việc cỏn con cũng không dám làm. Haizz...".

Tay siết, môi bặm, Tôn Thi Hàn ném cho ai kia một cái nhìn u oán. Tiếp đấy, nàng lưỡng lự một lúc, cuối cùng tự đem y phục cởi hết ra. 

Hắn thấy cũng thấy rồi, ăn cũng ăn rồi, còn có cái gì mà xấu hổ nữa. 

"Muốn vẽ gì thì vẽ mau đi!".

"À, biết rồi".
Lăng Tiểu Ngư nhẹ đáp, dáng vẻ điềm nhiên bước tới.

"Thi Hàn, bỏ tay xuống đi".

Tôn Thi Hàn hé môi như muốn nói gì, nhưng rồi nàng lại không nói. Cùng với tiếng thở bực bội, nàng đưa cánh tay đang che trên ngực xuống, đặt trên chốn đào nguyên tư mật. 

"Nhìn cái gì?! Còn không mau vẽ!".

"Dục tốc bất đạt. Việc này cần phải chậm rãi tiến hành".

"Ngươi... không biết xấu hổ!".

Lăng Tiểu Ngư bình thản đón nhận. Hắn chẳng thấy có gì để bản thân phải sinh tức khí cả. Ngược lại, Lăng Tiểu Ngư hắn còn cho rằng mỗi lần chọc cho Tôn Thi Hàn tức giận, biểu cảm của nàng sẽ rất đáng yêu. Đây hoàn toàn không phải một nhất cung chi chủ nào hết, bất quá một thiếu nữ đoan trang hay thẹn mà thôi. 

Thuở trước, Tôn Thi Hàn nàng vốn chính là một nữ nhân thanh thuần như vậy. Chỉ tiếc nàng gặp sai người... 

"Liệu ta có thể giúp nàng cởi bỏ khúc mắc, để nàng trở lại là chính mình giống như trước kia không?".

Lăng Tiểu Ngư thật không rõ. Chẳng có gì là chắc chắn cả. 

Nghĩ lại thì cũng kì lạ. Ban đầu Lăng Tiểu Ngư hắn nào có muốn cùng Tôn Thi Hàn nàng nên duyên nên nợ gì đâu. Ý nghĩ của hắn chỉ đơn giản là lợi dụng nàng, thông qua việc song tu cùng nàng để khôi phục lực lượng, níu giữ ký ức. Hắn thậm chí cho đó là giao dịch, một cuộc đổi trao. Ấy vậy mà sau khi phát sinh quan hệ, thời điểm chứng kiến nàng thương tâm nức nở, giọt ngắn giọt dài thì hắn lại...

Là do không nỡ, tâm hắn quá mềm yếu sao?

Đành vậy. Suy cho cùng thì trong chuyện này, Tôn Thi Hàn nàng là người bị hại. Bao nhiêu năm qua nàng đã khổ sở quá nhiều, thật không đáng bị đối xử vô tình thêm nữa. 

...

Ngực đối ngực, ở khoảng cách chả đáng bao nhiêu ấy, Lăng Tiểu Ngư trích máu, tập trung vẽ ra một pháp ấn. Vị trí nằm ở trên đầu Tôn Thi Hàn, cụ thể là ngay trán, tại mi tâm. 

Điều này khiến cho Tôn Thi Hàn cảm thấy bất mãn. Nàng tự hỏi Lăng Tiểu Ngư có phải đã cố tình đùa bỡn mình hay không. Vừa rồi khi hắn kêu nàng bỏ tay xuống, nàng còn tưởng hắn sẽ vẽ lên ngực mình cơ. Ai dè... 

"Hẳn là ở trên trán trước rồi mới xuống ngực đi." Tôn Thi Hàn thầm nghĩ. 

Có điều là suy nghĩ này, nó đã không chính xác. Lăng Tiểu Ngư bắt đầu từ trán, và kết thúc cũng chỉ ở trán. Còn những vị trí khác, từ dưới trán trở xuống, toàn bộ đều chẳng cần vẽ gì. Một pháp ấn thôi là đủ. 

Khỏi phải nói, Tôn đại cung chủ dĩ nhiên là rất khó chấp nhận sự thật này, rằng mình đã bị biến thành một con ngốc suốt từ nãy giờ. 

Hai mắt toé lửa, Tôn Thi Hàn hỏi lại: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi nhắc lại cho ta. Ngươi mới nói gì?".

"Ta nói xong rồi. Chỉ một pháp ấn thế này thôi là đủ".

"Lăng... Tiểu... Ngư..!!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau